HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Thế Giới Đêm 1

Đôi mắt cô mở ra, mọi thứ xung quanh cô thấy là một căn phòng khá lớn. Đồ đạc ngăn nắp, cô ngồi dậy. Đây có lẽ là một căn nhà trọ, cô cầm lấy đồ đi vào nhà vệ sinh...

Cô nhìn bản thân trong gương, nhan sắc vẫn xinh đẹp như vậy. Nhưng cơ thể cô mặc một chiếc áo thun, thân hình thư sinh, chiếc quần ngang đầu gối. Ngực cô đã bị thắt lại, cô đưa tay buộc mái tóc tím dài lệch qua vai trái. Cởi áo thay vào chiếc áo sơ mi trắng. Chiếc quần jean dài màu đen. Cái áo khoác màu đỏ, xoắn tay áo lên khủy tay. Bên vành tai trái còn đeo một khuyên bạc hình chữ thập. Đôi mắt phượng đỏ sắc bén, hàng mi dài rũ xuống. Khóe môi đỏ mọng ướt át. Làn da trắng mịn không tì vết. Những lọn tóc tím lưa thưa trên mặt.

[ Wow! Ký chủ thật đẹp troai. Ta đã hạ nhan sắc của ký chủ còn 6 phần ]

Cô nhìn chính mình trong gương, đưa tay lấy cặp mắt kính đeo vào. Đút tay vào túi quần ngắm nghía

" Cũng được nhỉ? "

[ Những nữ sinh sẽ mê mẩn ký chủ cho xem. Mà ký chủ phải ra dáng nam nhi một chút ]

" Ngày thường ta điệu đà lắm sao? "

[ Nhắc mới nhớ, mấy năm qua ta ở với nữ nhi hả ta +_+|||| ]

" Ngươi nói vậy là có ý gì? "

[ Ta nói ký chủ rất xinh đẹp. Tuyệt thế không ai bằng ]

" Hừ "

Cô bước ra nhà vệ sinh, cầm lấy cái cặp đeo lên vai phải. Mở cửa liền nhìn thấy chiếc xe đạp thể thao...

"... "

_________________

Cô lao vút trên đường, nụ cười nhạt vươn lên. Cơn gió mát mẻ thổi qua từng đợt

[ Trông ký chủ rất thích thì phải ]

" Cảm giác rất được "

Cô dựa theo trí nhớ mà đến trường, hiện tại là 6h sáng. Bầu trời trong xanh mát lạnh, dừng lại trước cổng trường rộng lớn nguy nga... Một cái bản to đùng đề chữ: TRƯỜNG THÁNH ANH

Vì đây là trường dành cho giới thượng lưu, con ông cháu cha. Hoặc những người học giỏi, nên có đủ các lớp. Đây là ngôi trường đủ loại bang phái hoành hành, bên ngoài sóng yên bể lặng. Nhưng bên trong lại ngấm ngầm làm nhiều việc, nào là cưỡng bức. Giết người, tụ họp bang phái, trấn lột, mở quán bar, quậy phá, đủ loại chuyện đê tiện...

Cô chạy xe vào, gởi xe đạp cho bác bảo vệ rồi cầm cặp đi vào trong. Hiện đã khoảng nữa cốt truyện, nên chắc nam9 Bạch Tử Du đã bắt đầu xao xuyến nữ phụ Thẩm Nhược Giai rồi, và bang phái của nữ phụ chắc cũng đã lớn mạnh...

Rầm!

Cô đang đi thì một người con gái đâm vào người cô, nhưng cô vẫn đứng vững. Người con gái đó vừa khóc vừa chạy nên mới đâm phải cô, cô lạnh nhạt nhìn xuống. Thấy bản tên trên áo trái có ghi: Hi Nhược Liên

Liền đưa tay ra, Nhược Liên nhìn lên nắm lấy tay cô.

" Cảm... cảm ơn... xin lỗi vì đã đâm phải cậu "

Nhược Liên lau nước mắt, gương mặt hơi đỏ nhìn cô. Cô cười nhẹ đưa khăn cho Nhược Liên

" Không sao? Có bị thương không? "

" Không, cảm ơn "

Nhược Liên lau nước mắt sau đó mới nhìn cô, khi thấy nhan sắc của cô có hơi sững người. Cô cũng nhìn thấy nhan sắc của nữ9...

Mái tóc đen mượt dài ngang vai tết lại. Đôi mắt to tròn mộng nước màu hồng phấn. Làn da trắng hồng mịn màng, mũi cao. Môi hồng nhuận ướt át, gương mặt bầu bĩnh. Thân hình cân đối mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài tay. Chiếc váy dài ngang đầu gối, cứ như một thiên thần động lòng người xinh đẹp nhu mì. Nhược Liên lấy lại tinh thần cúi đầu

" Xin lỗi, tớ đi trước "

Cô nhìn theo, đưa tay nâng gọng kính. Ánh sáng lạnh tỏa ra

" Kiên cường chỗ nào? "

[ Nhìn thì trông có vẻ yếu đuối, nhưng tâm hồn lại mạnh mẽ. Nên đến phút cuối cô ta mới thoát được nữ phụ mà sống một cuộc đời bình yên đó ]

Cô quay đi, bỗng nhìn thấy trên đất một tấm thẻ. Đây là thẻ sinh viên, cô cúi người lượm lên. Nụ cười nhạt mang theo ý vị, sau đó đến lớp...

Cạch!

Cô mở cửa bước vào, những con người bên trong vẫn không ngó ngàng hay quan tâm tới. Họ vẫn làm công việc của chính mình, cô ngồi xuống ghế. Cảm nhận được một ánh mắt tràn ngập chán ghét và khó chịu, liền xoay lại. Một tên học sinh ngồi đó, mái tóc trắng bù xù. Làn da khá trắng. Đôi mắt đen như vực thẳm sắc bén tàn bạo có sát khí. Sóng mũi cao, môi bạc mỏng vô tình. Thân hình chuẩn men, khá vạm vỡ. Khuyên bạc được đeo bên hai tai. Tướng ngồi rất ư lão đại, chân để trên ghế, chiếc áo sơ mi trắng hở ra 3 cúc. Áo khoác quàng vai không mặc vào

. Ở mắt bên trái khi nhắm lại có hình sấm sét, rất tuấn mĩ. Nhưng sự tuấn mĩ lại mang theo hoang dại và độc ác, khiến người sợ hãi không dám đến gần, khí tức tỏa ra cũng có sự chết chóc...

Cô xoay đi, không quan tâm nữa

[ Tên đó là Bạch Thiển, em trai của Bạch Tử Du. Nhưng trong nhà là một tên phá gia chi tử, rất ghét nam9. Là thuộc hạ thân cận của Thẩm gia, cánh tay trái đắc lực của Thẩm Lăng nhưng không ai biết. Không ưa ai, tính tình cuồng ngạo không để ai vào mắt. Là một nhân vật phụ. Hình như cũng ghét ký chủ nha~, là nam rồi mà cũng bị ghét, cái này là do ăn ở đó (*^﹏^*) ]

Cô nghe xong nhếch môi, đưa tay nâng gọng kính ' Vậy sao... '

Tiểu Bát Đản lạnh gáy im bật, cô dựa lưng vào ghế. Thời gian học nhàm chán trôi qua, tiếng chuông reo tan lớp rốt cuộc vang lên. Cô đứng dậy xách balo đi, vừa lấy xe đạp ra đã thấy một đám nam sinh chặn lại. Gương mặt ai nấy cũng hung tợn

- Đại ca muốn gặp mày

Cô nghe xong đi theo bọn họ vào một nhà kho, cô nhìn Bạch Thiển ngồi đó chãm chệ. Còn có người bóp vai cho nữa, hắn nhìn thấy cô liền chán ghét nói

" Thằng ẻo lả, mày cũng có gan đấy "

" Ẻo lả? "

Cô nhướn mày, Bạch Thiển cười mỉa

" Đời tao ghét nhất mấy thằng bán nam bán nữ như mày. Nhìn đéo thuận mắt "

" Vậy thì sao? "

" Mẹ nó! Đánh nó cho tao "

Nói rồi đám nam sinh đó xông lên, cô đưa tay gỡ mắt kính xuống. Xoay người đá một tên văng vào tường bất tỉnh, sau đó đánh vào bụng bọn chúng mấy phát nằm la lết dưới đất. Cô đưa chân lên đạp vào đầu hai tên nam sinh khiến bọn họ ngất xỉu tại chỗ. Máu chảy ra khóe miệng, Bạch Thiển sững người nhìn. Chưa đầy 3' cô đã đánh sạch bọn nam sinh, bước đến gần Bạch Thiển. Đưa chân lên ghế, gương mặt cô áp sát vào. Lạnh lùng

" Như vậy là ẻo lả? "

Bạch Thiển điến người không nói, cô đưa chân vào giữa hai chân hắn. Đạp nhẹ lên chân giữa của hắn, cười nhạt. Nhìn gương mặt trắng bệch của Bạch Thiển

" Mày... "

Cạch!

Cửa nhà kho mở ra, một người con gái đưa tay bịnh miệng kinh ngạc. Cô nhìn đến, đó là Hi Nhược Liên. Nhìn nữ9 chạy đi, cô cũng cầm balo đuổi theo. Để lại Bạch Thiển vẫn ôm thằng bé nhăn nhó

Khi cô đuổi theo đã không thấy, định nhân cơ hội trả thẻ rồi làm quen vậy mà... Cô đút tay vào túi quần rồi ra xe đi về...

_________________

Ngày hôm sau vào lớp, cô nhìn thấy trên bàn là bọc đồ ăn cùng mấy lon bia. Kèm theo một tờ giấy

" Làm anh em với tôi "

Cô nhìn qua Bạch Thiển, cười khinh. Hắn thấy cô nhìn liền quay mặt đi, cô cầm lấy thức ăn đến chỗ Bạch Thiển

" Không "

Cô lạnh nhạt, hắn sững người chưa hiểu gì. Tức giận, đạp bàn một cái rồi đứng lên bỏ ra ngoài... [ Ta thấy ký chủ rất muốn mà, sao lại từ chối ]

' Hừ! Nếu ta đồng ý liền thì chẳng phải giá trị sẽ giảm sút sao? '

Reng reng rengggggg

Tiếng chuông ra chơi vang lên, cô đứng dậy bước ra ngoài. Định sẽ xuống căn tin ăn gì đó, cô vừa đi xuống cầu thang đã bị một đóng sách không biết từ đâu rơi xuống chạm vào bả vai. Cô nheo mày nhìn lên liền thấy bóng dáng chạy đi, không quan tâm đi tiếp. Cô bước ra sân trường thì

Bộp bộp bộp

Những quả bóng nước rơi xuống, cô né đi. Mọi người tán loạn tránh né, khi đến căn tin lấy thức ăn thì trong khay cơm có nào là gián, rắn con, rít, thằng lằng, chuột nhỏ chết. Nước thì chắc cũng không sạch sẽ gì nên quyết định quăng bỏ...

Cô trở về lớp, gương mặt vẫn lạnh nhạt. Bước đến bàn liền thấy có chuột chết nằm trên đó, có người đến dọn giùm cô. Cô nhìn qua Bạch Thiển đang cười ngả ngớn, ngồi xuống ghế. Cô định thò tay xuống bàn lấy sách nhưng dừng lại

[ Ký chủ! Có đinh nhọn ]

Cô lấy tay ra, liếc qua Bạch Thiển đang thất vọng. Thời gian trôi qua cũng đến lúc về, cô đi lấy xe thì...

Chiếc xe của cô bị gỡ ra từng bộ phận, bánh xe, yên xe, nằm lăn lóc. Gương mặt cô trầm lại, tiểu Bát Đản hơi run lên

[ Ký chủ... bình tĩnh ]

Bạch Thiển phía sau đi tới, vỗ bả vai cô

" Sao vậy? Xe hư hả? Đi cùng không? "

Cô kéo tay Bạch Thiển đẩy mạnh hắn vào tường, đưa đầu gối lên thục mạnh vào bụng hắn khiến hắn đau đớn cắn răng. Cô chưa kịp để Bạch Thiển phản ứng đã cho mấy cú đấm, rồi đá liên tục...

5' trôi qua, cô lấy trong cặp hắn một cái bóp. Quơ quơ rồi lạnh nhạt nói

" Tiền bồi thường "

Những ngày sau cô liền không yên ổn khi đến trường, tập sách không rách cũng bị mất tích. Ghế thì gãy chân, đồng phục thể dục thì bị rách. Tủ đồ có đủ loại chuột chết, đi ra sân liền có bóng nước từ trên rơi xuống. Khi định vào lớp thì cô thấy có kẻ rải đinh thành một vòng dài. Mở cửa thì bột trắng hoặc nước lao nhà rơi xuống, nếu thân thủ cô không tốt thì đã bị dính hết rồi...

Cô đi trên đường vắng, gương mặt lạnh nhạt không cảm xúc. Cơn gió thổi qua mát mẻ

[ Ký chủ! Tên Bạch Thiển kia hơi quá rồi ]

Cô không trả lời, cảm nhận có người đi phía sau liền xoay lại. Không thấy ai nên tiếp tục đi, cô bước vào một con hẻm. Nụ cười lạnh vươn lên sau đó xoay lại, quả nhiên Bạch Thiển đang định nhào lên ôm bắt cô. Gương mặt cô và hắn rất gần, hắn đỏ mặt né ra ho khan

" Khụ... sao lại biết? "

" Giác quan. Rồi theo tôi làm gì? "

" Làm huynh đệ đi "

Bạch Thiển ngạo mạn nói, cô tiến đến ép sát hắn vào tường

" Bao nhiêu tuổi rồi? "

" 1...19 "

" Vậy có thể đừng làm những trò ngu ngốc đó được không? Thật ấu trĩ "

" Nói ai ngu ngốc hả? "

Bạch Thiển tức giận, cô nhếch môi. Nhìn hắn bây giờ như một con mèo xù lông vậy, đưa tay vuốt mặt hắn, lời nói ý vị

" Làm như vậy là để gây chú ý sao? Có ý định gì với tôi hả? Nói ra đi, biết đâu tôi thỏa mãn được cậu "

Gương mặt Bạch Thiển đỏ như quả cà chua, đẩy cô ra

" Biến thái "

Cô nhìn Bạch Thiển tức giận bỏ đi, tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên ý tứ

[ Giờ ta mới biết ký chủ là sắc lang ]

" Ha "

Cô nâng mắt kính, ánh sáng lạnh tỏa ra. Cô xoay người bước đi, khí tức mang theo chế giễu luân động giữa khoảng trời...

Chương 102: Thế Giới Đêm 2

Cô đi trong khuôn viên trường, nhìn những thứ hỗn tạp xung quanh. Bỗng một nữ sinh chạy va vào cô

Rầm!

Cô đưa tay ôm lấy eo nữ sinh đó, nữ sinh nhìn cô đỏ mặt bần thần. Khi lấy lại tinh thần mới ngại ngùng đưa ra một lá thư hồng.

- Tớ.... tớ... thích cậu... Làm... làm bạn.... trai tớ nhé

[ Weo! Ký chủ được tỉnh tò kìa... = ̄ω ̄= ]

Cô chưa kịp trả lời đã có một bóng dáng phóng tới dựt lấy lá thư, lời nói chế giễu

" Mẹ nó! Con gái gì mà chỉ biết cúi mặt, còn đòi làm bạn gái của anh em tao. Có tin tao cho mày khỏi xuất hiện ở trường này luôn không? "

- Bạch... Bạch thiếu gia... xin lỗi... tôi đi ngay

Cô nhìn nữ sinh đó chạy đi, sau đó nhìn Bạch Thiển quăng lá thư vào sọt rác. Cô quay người đi, Bạch Thiển chạy theo

" Này! Đi ăn sáng không? "

" Cút "

" Kìa! Cần đuổi như đuổi tà không? Ăn đi "

" Không "

"... Ưm...! ah, nếu cậu ăn với tôi. Tôi mua lại xe đạp cho "

Bộp!

Cô vươn tay nắm lấy cổ áo Bạch Thiển lôi đi

" Nè! Từ từ... té bây giờ "

Đến căn tin, cô lấy một ly cà phê cùng một phần ăn. Còn Bạch Thiển lấy 4 lon bia và 2 phần ăn. Ngồi xuống, cô bắt đầu dùng bữa. Bạch Thiển vừa ăn vừa nhìn cô hỏi

" Sao ăn ít vậy? Vậy mà mạnh được mới ghê đó "

" Còn hơn kẻ ăn như heo mọi mà yếu xìu "

" Nói ai heo mọi hả? "

Bạch Thiển tức giận, cô nhếch môi. Bỗng tiếng nói xôn xao vang lên rộn rã, cô quay lại nhìn. Những lời nói lọt vào tai cô

- Đó là hoa khôi khối Nghệ Thuật phải không?

- Ừ! Nghe nói còn là bạn gái của Bạch đại thiếu gia

- Gì chứ? Chắc cũng chỉ cái dạng gái bao thôi

- Ha ha! Cô ta nhờ học bổng mà vào trường này đó

- Xì! Bây giờ chẳng phải bị Thẩm đại tiểu thư gì đó cho ăn hành sao? Sống dở chết dở

- Bạch đại thiếu gia nghe nói dạo này cũng không quan tâm đến cô ta nữa

- Hừ! Thứ đàn bà đó ai mà thèm chứ? Tưởng mình là thánh nữ chắc

- Ha ha haaaa

.........

Cô nheo mày lại, nhìn qua Nhược Liên đang cầm khay cơm nhìn xung quanh. Gương mặt lo lắng bồn chồn bởi những lời thì thầm xung quanh, Bạch Thiển vừa nhai cơm vừa nói

" Hừ! Yêu cái thằng khốn đó thì chỉ tổ nhọc lòng. Bây giờ bị bỏ rồi chẳng phải sao? "

Cô đứng dậy bước đến phía Nhược Liên, cô ta thấy cô liền ngẩn ra cười nhẹ

" Chào "

" Ừ! Đang kiếm chỗ ngồi sao? Lại ngồi cùng đi "

Nhược Liên nhìn đến băng khoăng

" Nhưng... "

Cô không để Nhược Liên nói hết câu đã kéo Nhược Liên đến chỗ ngồi xuống, nhìn thấy Bạch Thiển liền kinh ngạc

" Bạch thiếu gia "

" Ừ "

Bạch Thiển không quan tâm cầm lon bia uống, cô cười nhẹ nói

" Ăn đi "

" Cảm ơn "

Cô cùng bọn họ bắt đầu dùng bữa, mọi người xung quanh nhìn đến bàn tán. Nhược Liên lo lắng nhìn cô

" Tớ ở đây sẽ làm ảnh hưởng đến cậu mất "

Cô cười nhẹ, lấy khăn giấy lau khóe miệng cho Nhược Liên. Động tác nhẹ nhàng, nói

" Không sao! Kệ họ "

Nhược Liên đỏ mặt, cô để khăn giấy xuống. Mọi người nhìn thấy mà bàn tán càng lớn, nhất là những nữ sinh nhìn Nhược Liên bằng ánh mắt ghanh tị, tức giận. Cô lấy ra cái thẻ sinh viên đưa cho Nhược Liên

" Hôm trước cậu làm rớt "

" Ah! Thì ra ở đây, cảm ơn cậu. Làm tớ kiếm nó quá trời "

Nhược Liên tươi cười nói, cô nhếch môi

" À! Chưa giới thiệu nhỉ. Tớ là Đông Phương Hắc Nguyệt. "

" Tớ là Hi Nhược Liên, rất vui được gặp cậu. "

Nhược Liên nở nụ cười tươi rối, cô gật nhẹ đầu. Bạch Thiển nãy giờ nhìn thấy, hừ lạnh.

Reng reng renggggg

Tiếng chuông vào học vang lên, Nhược Liên đứng dậy

" Tớ phải đi rồi, hẹn gặp lại "

Cô nhìn bóng dáng Nhược Liên càng ngày càng xa, mọi người cũng bắt đầu giải tán. Cô đứng dậy định đi thì Bạch Thiển kéo lại

" Này! cúp học đi "

" Được! "

" Đồng ý sao? "

Bạch Thiển kinh ngạc, cô lạnh nhạt

" Đi đâu? "

" À! Mua xe đạp "

" Tốt "

Cô kéo Bạch Thiển đi, đến bãi đậu xe. Bạch Thiển lấy ra chiếc mô tô đời mới màu đen. Quăng cho cô cái nón

" Đi thôi "

Cô ngồi lên, chiếc xe bắt đầu phóng đi như cơn gió. Tiếng nổ ga vang lên chói tai, làn khói phía sau trải thành đường dài. Cô ngồi bình thản, Bạch Thiển vừa chạy vừa nói

" Sao? Có ngầu không? "

" Ừ "

" Lạnh nhạt dữ "

Rồ rồ!

Bạch Thiển bỗng giật ga, cô liền phản xạ theo điều kiện ôm lấy eo hắn. Bạch Thiển nhếch môi, cô lạnh nhạt nhìn hắn...

30' phút sau cô và Bạch Thiển dừng trước một cửa hàng xe đạp lớn. Cô bước vào cùng Bạch Thiển nhìn xung quanh, nụ cười nhạt vươn lên.

- Thiếu gia

" Ừ! Lui xuống "

Bạch Thiển phất tay, cô nâng gọng kính. Ánh sáng lạnh tỏa ra, cô đi loanh quoanh nhìn những chiếc xe thể thao. Cô dừng lại nhìn chiếc xe đề chữ Litespeed Blade, gật nhẹ đầu nói

" Lấy chiếc này "

" Được! Ghi địa chỉ đi, sẽ có người mang về "

" Ừ "

Cô ghi địa chỉ cho nhân viên, sau đó đi ra ngoài. Bạch Thiển thấy bóng cô khuất dần rồi dựt tờ giấy trên tay nhân viên bỏ vào túi quần

" Các người đi làm việc đi "

Bạch Thiển nhìn cô, vỗ vai

" Người anh em, đi đâu nữa? "

" Về "

" Kìa! Sao về sớm vậy? "

" Có chút việc "

" Vậy... tối đến Bar chơi không? "

Cô suy nghĩ một lát rồi gật đầu, Bạch Thiển vui vẻ. Cô nhìn hắn nói

" Tôi tự bắt taxi về được " " À... ừ "

________________

Cô trở về nhà, chiếc nhẫn hiện lên ngón tay trỏ của cô. Cô nhếch môi, phút chốc cô đã vào không gian. Nhìn xung quanh, cô lên phòng tắm thư giản, dựa lưng vào thành bồn, nhìn cả một bồn tắm trãi dài rộng lớn. Làn nước ấm tỏa ra dễ chịu.

" Đấng tối cao! Mừng người trở về "

" Ừ "

Ciara bước đến thả những cánh hoa oải hương thơm lừng vào dòng nước ấm. Lấy khăn choàng lên vai cô rồi đấm bóp, Ciara còn rót rượu rồi đưa cho cô

" Mời người "

" Ừ! Ngươi làm tốt lắm. Sao rồi? Thấy quen chưa? "

" Cảm ơn Vương đã khen, tôi đã thích ứng được với môi trường.

" Tốt! Học nấu ăn tới đâu rồi? "

" Rất ổn "

" Ngươi thấy các sứ thần thế nào? "

" Xích Xà sứ và Bạch Cốt sứ hay cãi nhau. Còn về Hắc Ảnh sứ lại trầm tính ít nói, là một người thông thái "

" Ha! Từ từ sẽ quen "

" Phải rồi! Xích Xà sứ có dặn ta khi người về thì nói cho người biết. Họ sẽ có thể biến thành hình người "

" Vậy sao? Chuyện đáng mừng đây "

Cô nhắm mắt lại cảm nhận sự thoải mái, Ciara lấy chùm nho đưa tới miệng cô. Cô há ra cắn từng trái...

Một lúc sau cô khoác áo choàng đi ra ngoài, ngồi xuống ghế sô pha, cô nhìn xung quanh vắng lặng tựa đầu vào ghế

" Mấy vật nhỏ đều tu luyện hết rồi. Lỗ tai cũng được thanh thản "

" Vương! Mời người dùng thử "

Ciara đặt xuống một đĩa mì ý, nhìn rất đẹp mắt. Cô liếc qua sợi xích trên người Ciara, hỏi

" Không nặng sao? "

" Không "

Cô không nói gì nữa, cầm nĩa lên ăn thử. Hương vị chua chua của sốt thấm vào miệng, cùng sự béo ngoạy của mì khiến sự kết hợp trở nên hoàn hảo. Chưa kể thịt bầm rất nhiều... Hương thơm lan tỏa xộc vào mũi.

Cô lấy khăn giấy lau miệng, gật đầu hài lòng

" Ngon lắm! Rất tốt, trong thời gian ngắn mà nấu được như gì. Rất giỏi "

Phịch!

Ciara quỳ một chân xuống, tay trái đặt lên vai phải, cúi đầu. Giọng nói đầy cung kính

" Được phục vụ cho Đấng tối cao là vinh hạnh của Ciara. Nguyện vì người hủy Thiên diệt Địa. Cùng vương sánh bước đến khi hơi thở này tàn lụi "

Cô nhìn vào đôi mắt đêm đen tựa u minh của Ciara, trong đó vẫn là một vực thẳm đen tối, không một tia cảm xúc. Nhưng cô có thể thấy sự cung kính qua gương mặt cùng lời nói của Ciara. Cười nhẹ

" Đứng lên đi, ngươi cứ tạm thời ở trong không gian. Thế giới lần này không tiện cho ngươi xuất hiện. Lần sau ta sẽ cho ngươi ra ngoài xem "

" Tạ ân Vương "

" Ấy chà chà! Mùi gì thơm quá vậy? "

Tiếng nói tiểu Bát Đản vang lên, cô nhìn tiểu Bát Đản đang lơ lửng trên không trung. Gương mặt tròn ửng hồng vì hương thơm của đồ ăn, Ciara nhìn đến nói

" Bạch Cốt sứ có muốn nếm thử một chút? "

" Ah! Được được, nhớ lấy nhiều nhiều. Ngươi tranh thủ làm shushi cá ngừ cho ta luôn. Ta đang giảm cân nên lấy 10 dĩa là được "

Tiểu Bát Đản chảy nước miếng nói, Ciara gật đầu

" Xin Bạch Cốt sứ đợi một chút "

Nói xong Ciara liền biến mất, tiểu Bát Đản bước đến ăn dĩa mì ý của cô.

" Ngon quá! Tay nghề của con nhóc kia không tệ "

Bốp!

Tiểu Bát Đản bị đánh vào đầu một cái, nổi giận nhìn lên

" Con quỷ cái nào dám đánh ông "

" Ta đánh đó "

Tiểu Huyết lơ lửng giữa không trung, cái mặt nhỏ kiêu ngạo. Tiểu Bát Đản cắn răng nhào tới đánh tiểu Huyết

" Con tắn thúi xấu xí, dám đánh ta này "

" Đồ ăn của chủ nhân ngươi cũng dám ăn. Con heo lười nhà ngươi không lo tu luyện. Suốt ngày chỉ biết ăn, vừa mới ngửi được mùi thơm đã chui ra rồi "

Tiểu Huyết dùng đuôi cản lại, miệng nhỏ khinh bỉ nói

" Kệ bà ta! Còn con rắn thúi nhà ngươi ra đây làm gì? Sao không cút vào trong đi "

" Ta nghe tiếng con heo tham ăn ngươi liền đi ra. Bà mợ nó miệng nói giảm cân mà ăn 10 dĩa. Ta thấy bụng ngươi càng ngày càng to đó. Sau này nổ chết cũng đừng trách ta không nhắc nhở "

Tiểu Huyết chế nhạo nói, tiểu Bát Đản tức giận dùng đuôi quấn lấy người tiểu Huyết quơ quơ

" Kệ ta! Ta chết cũng sẽ biến thành ma ám ngươi. Trù ngươi tuyệt tử tuyệt tôn, không con rắn cái nào ưa "

" Độc mồm nha! Ta mà tuyệt tử tuyệt tôn thật là sẽ quánh chết ngươi "
" Có ngon nhào vô! Coi thằng nào thắng. Đồ rắn thúi "

Tiểu Huyết tức giận quát lên

" HEO LƯỜI MẬP THAY ĐÁNG GHÉT "

" RẮN THÚI XẤU XÍ KHÓ ƯA, TA TRÙ NGƯƠI BỊ BẮT LÀM THỊT RẮN CHO NGƯỜI TA LÀM MỒI NHẮM RƯỢU "

" NGƯƠI CÁI CON HEO, SẼ BỊ NHỔ LÔNG HỒ LY LÀM ÁO ẤM. THỊT QUĂNG CHO CHÓ ĂN "

............

Cô nhìn bọn nó cãi nhau, cả không gian đều là tiếng chửi của hai con vật nhỏ. Đưa tay lay thái dương

' Giây phút yên bình của ta... '

Tiểu Hắc bay ra, đôi mắt xám tro lạnh lùng.

" Thương nhau lắm cắn nhau đau "

" CÂM MỒM "

" Tương thân tương ái "

" CON QUẠ THỐI "

Bọn nó lại tiếp tục đồng thanh

" Phu thê hòa hợp, sẽ sống đến bạc đầu "

" CON QUẠ KIA, CÂM MIỆNG "

" Trăm năm tình viên mãn, bạc đầu nghĩa phu thê "

Tiểu Hắc cầm quyển sách trên tay đọc, tiểu Bát Đản tức giận

" Con quạ kia! Ngươi có ý gì? Lão tử chỉ thích mấy hồ ly nữ tuyệt mĩ. Đừng có mà ghán ghép ta với cái con rắn thúi xấu xí này "

Tiểu Huyết cũng tức giận quát

" Đúng! Lão tử đường đường là Xích Xà vương, tại sao lại ghán ta với cái con heo này? Có cho không ta cũng chẳng thèm "

" Ê! Ý gì hả? Lão tử đây mới không cần ngươi nhá "

" Cái con heo, ngươi có quyền chê ta sao? "

" Ta thích đó đồ con rắn thúi "

...........

Bọn nó lại tiếp tục cãi nhau, tiểu Hắc nhìn đến

" Khi nào thành thân ta sẽ tặng một rương báu vật "

" CÂM MỒM "

Cô nhức đầu lay trán, nhìn qua tiểu Hắc

" Sao ngươi ra đây? "

" Tiếng cãi nhau của họ kinh động đến ta thưa chủ nhân. Không thể nào tập trung tu luyện "

Cô gật đầu, tiểu Bát Đản và tiểu Huyết đang cãi nhau thì Ciara xuất hiện. Đôi mắt tròn đen láy nhìn chăm chăn tiểu Bát Đản khiến nó run lên núp vào lòng cô. Trên tay Ciara là một cái mâm lớn, đặt xuống là 10 dĩa shushi cá ngừ và 5 dĩa mì ý. Tiểu Bát Đản đôi mắt to tròn long lạnh bước đến. Ciara bước đến massage đầu cho cô, tiểu Huyết nhìn tiểu Bát Đản ăn ngon lành liền muốn ăn thử

Bốp!

" Ai cho ngươi ăn "

Tiểu Bát Đản đánh cái đầu nhỏ của tiểu Huyết khiến nó tức giận

" Đồ heo keo kiệt "

" Hừ "

Tiểu Bát Đản hất mặt, tiểu Huyết dùng đuôi quấn lấy nó giữ chặt lại sau đó cúi xuống ăn món shushi cá ngừ. Tiểu Bát Đản dãy dụa

" Ai cho ngươi ăn hả? Cút ra, thả ta ra. Ký chủ! Hắn ức hiếp ta... "

Cô lắc đầu thở dài, nói

" Ta đi đây "

Nói rồi cô biến mất, trở về nhà trọ nằm trên giường. Đôi mắt nhắm lại, nhìn đồng hồ đã 19h tối liền đứng dậy thay đồ. Cô diện một chiếc áo thun đen, quần jean dài mài rách. Áo khoác gió màu đen, mái tóc tím dài buộc lệch qua vai trái. Cô đeo vào cặp kính che đi đôi đồng tử lạnh nhạt, khẽ nâng lên tạo ra ánh sáng lạnh.

Píp píp píppppp

Tiếng còi xe vang lên inh ỏi, cô mang giày bata bước ra. Bạch Thiển quăng cho cô chiếc nón bảo hiểm

" Helo "

" Hừ "

Cô leo lên xe, chiếc xe phóng đi như cơn gió. Bạch Thiển nói

" Sao không hỏi tại sao tôi lại biết nhà cậu "

" Không quan tâm "

" Xì "

Khoảng 10' sau chiếc xe dừng lại, Bạch Thiển bước xuống đi đến cửa đưa ra tấm thẻ đen cho hai tên bảo vệ. Cô cùng hắn bước vào, tiếng nhạc inh ỏi xông vào tai cô. Ánh đèn chớp lóa đủ màu, những con người điên cuồng chơi đùa. Bạch Thiển dẫn cô tới một chỗ ngồi Vip, phục vụ đi lại

- Thiếu gia dùng gì ạ?

" Một chai wisky, còn cậu? "

" Rượu vang "

Phục vụ lui ra, cô nheo mày nhìn những con người lắc lư theo nhạc. Bạch Thiển châm một điếu thuốc hút liếc qua cô

" Nơi này thế nào? "

Cô gật nhẹ đầu, bỗng một nhóm 5, 7 nữ nhân mặc đồ sexi đi tới. Ngồi cạnh cô và Bạch Thiển

- Bạch thiếu gia! Sao lâu quá không tới

- Đây là ai vậy? Đẹp trai quá

" Bạn tôi "

- Ái chà! Nào, uống với em một ly nha

Cô nhận lấy ly rượu uống, choàng tay qua dịnh lấy vai nột cô gái. Bạch Thiển nhếch môi

" Tôi cứ tưởng cậu là nai tơ ( Kẻ ngây thơ) chứ "

" Ha! "

Cô nốc cạn ly rượu, tiếng nhạc xung quanh càng lớn hơn. Bạch Thiển đẩy cô gái ra kéo tay cô nói

" Chơi gì không? "

" Hử? "

Xoảng! Rầm

- CON MẸ NÓ!

Tiếng nhạc dừng lại, mọi người tập trung vào một hướng. Một tên đàn ông khoảng 50 tuổi lật bàn chửi rủa. Trên đất là một cô gái mặc đồ phục vụ, xung quanh có những mảnh vỡ của chai sành

- Mẹ mày! Ngủ với ông một đêm cũng không chịu. Mày xem thường tao quá rồi

Bạch Thiển chậc lưỡi nheo mày

" Có thằng chó nào lại gây phiền phức rồi. Mất mẹ nó hứng thú "

Cô nhìn đến cô gái bị tát một cái, kinh ngạc khi thấy đó là Nhược Liên. Cô chạy tới đá người đàn ông ra, đỡ Nhược Liên đứng dậy đưa ra sau bảo vệ. Bạch Thiển nhìn đến...

- Mẹ mày! Thằng chó nào?

Tên đó đứng lên quát, khi thấy cô liền kinh ngạc. Mặt hơi ửng hồng

- Tiểu mĩ nam nha~

Cô nheo mày lại, đá thêm một cước khiến ông ta văng vách

- Mẹ nó! Bắt tụi nó lại cho tao

Một đám người xông lên, cô vật từng người xuống ngã lê lết trên đất. Người đàn ông lấy súng chĩa vào cô, cả đám cũng vây quanh cô, trên tay mỗi người là một thanh súng. Nhược Liên sợ hãi núp phía sau cô. Bạch Thiển thấy liền tức giận

" Mẹ nó "

Định xông lên nhưng bị một bàn tay cản lại, Bạch Thiển tức giận quay qua liền kinh ngạc. Một tiếng nói trầm thấp vang lên

" Cứ xem trước đã "

Chương 103

Một người nam nhân ước chừng 23 tuổi, thân mặc âu phục đen lịch lãm, mái tóc vuốt keo ra sau chỉnh tề. Đôi mắt diều hâu màu xám, cho ta thấy một mảng mù mịt cùng khó dò. Mũi cao góc cạnh. Môi bạc mỏng lạnh lùng ngậm một điếu thuốc. Làn da lúa mạch mạnh khỏe, đôi tay mang một đôi găng màu đen. Khí tức trãi đời cùng tàn nhẫn, mang theo sự lãnh đạo đứng đầu.

" Thẩm thiếu? "

Bạch Thiển kinh ngạc, ngồi xuống cạnh hắn. Cô đã thấy sự hiện diện của người nam nhân này, Nhược Liên phía sau run rẩy nói

" Cậu đi đi... cậu... sẽ bị liên... liên lụy đó... "

Cô nhìn người đàn ông đó bước tới, gương mặt già nua dâm đãng

- Ngoan ngoãn đi theo ông, ông sẽ nhẹ nhàng với hai em

Cô trầm mặc, nhanh như chớp khống chế một tên cầm cây súng bắn vào đầu tên đó.

Bằng bằng bằng!

Cô chưa kịp để bọn họ phản ứng đã cho mỗi tên một phát đạn, còn lại lão già đó. Cô định bắn nhưng hết đạn, quăng xuống đất. Lão già chĩa súng vào cô

- Mẹ mày... đi chết đi

Bằng!

Lão ta trợn mắt ngã xuống, trên trán là một vết máu dài. Cô lạnh nhạt nhìn, lấy ra một chiếc khăn. Gỡ mắt kính xuống lau, đôi mắt đỏ như máu sâu thẳm không tia sáng. U tịch như một cõi âm ti, lạnh nhạt thờ ơ. Cô đeo vào nâng nhẹ, ánh sáng lạnh tỏa ra. Nhìn trong bóng tối có một thân ảnh lướt qua cũng không quan tâm. Bước đến Nhược Liên cười nhẹ, lau nước mắt trên khóe mi cô ta

" Không sao chứ? "

" Tớ... hic... tớ không... không sao "

Nhược Liên nước mắt chảy dài nhìn thi thể trên đất, cô đưa Nhược Liên bước đến chỗ Bạch Thiển nãy giờ chứng kiến. Sự sững sờ hiện lên mắt, bước đến bên cô

" Người anh em, cậu bắn súng rất chuyên nghiệp. Từng học sao? "

" Ừ! Trãi qua sinh tử nên luyện được "

" Chỉ là học sinh mà trãi qua sinh tử gì? Cậu rốt cuộc là ai? "

Bạch Thiển híp mắt hỏi, cô nhìn người nam nhân ngồi trên ghế.

" Một nam sinh bình thường. Đây chắc là Thẩm đại thiếu gia nhỉ? "

" Tôi là Thẩm Lăng "

" Tôi là Đông Phương Hắc Nguyệt. Hân hạnh gặp ngài "

" Thẩm ca? "

Nhược Liên khẽ gọi, Thẩm Lăng lạnh lùng nhìn qua Nhược Liên nheo mày.

" Không sao chứ? "

" Không "

Nhược Liên lắc đầu, lau nước mắt nở một nụ cười tươi. Thẩm Lăng đứng lên, đôi mắt liếc vào bóng tối

" Đưa Hi tiểu thư về "

" Dạ "

Một tiếng nói vang lên, bóng đen đó xuất hiện trước mặt. Là một nam nhân, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc. Cúi đầu

" Mời Hi tiểu thư theo tôi "

" Vâng... Hắc Nguyệt, cảm ơn. Mai gặp lại "

Cô nhìn Nhược Liên đi xa liền quay lại đối mặt với Thẩm Lăng. Hắn đứng dậy đi vào trong, Bạch Thiển kéo cô theo

" Đây là phòng tụ họp của chúng tôi "

Bạch Thiển nói, dọc theo dãy hành lang yên tĩnh mà đi. Một căn phòng sang trọng hiện ra, trên dãy hành lang chỉ có duy nhất một căn phòng này. Mở cửa bước vào, Thẩm Lăng ngồi xuống sô pha, một tên vệ sĩ đi lại tủ đựng rượu lấy ra một chai rót vào ba ly. Thẩm Lăng đưa rượu lên nhấm nháp. Khẽ nhướn mày, cô ngồi xuống

" Nghe danh Thẩm thiếu đã lâu, hôm nay gặp mặt quả là vinh dự "

" Hắc Nguyệt? "

" Phải "

" Ha! Cậu bắn súng rất chuyên nghiệp, hơn cả những thuộc hạ của ta "

Thẩm Lăng gác chân lên đùi, sự lịch lãm của một quý ông tỏa ra, đôi mắt diều hâu sắc bén

" Tôi đã nói rồi, chỉ tạm bợ thôi. Làm sao dám so sánh với thuộc hạ của ngài? "

Cô uống ly rượu, đưa tay nâng gọng kính. Bạch Thiển bên cạnh nhìn cô, sự nghiêm túc hiện lên.

" Cậu là ai? "

" Một học sinh nghèo, không đáng nhắc tới "

" Thật như vậy? "

" Chứ Bạch thiếu gia nghĩ sao? "

Bạch Thiển kinh ngạc, gật gật đầu cười to

" Ha ha ha! Lão đại, tôi thấy Hắc Nguyệt không nói dói đâu "

Thẩm Lăng liếc qua Bạch Thiển, đặt ly rượu xuống. Cầm điếu thuốc phả ra làn khói

" Tôi đây rất trọng người tài, cậu có muốn theo tôi kiếm miếng cơm không? "

" Được đi theo Thẩm thiếu quả là vinh hạnh "

" Được! Người đâu... "

Thẩm Lăng dập điếu thuốc, đưa tay ra. Một tên vệ sĩ đưa cho Thẩm Lăng một phong bì lớn, hắn thẩy lên bàn. Bạch Thiển mở ra, đôi mắt kinh ngạc

" Vụ đánh chiếm địa bàn của Ngọc Diện bang? "

" Phải! Tôi muốn cậu đi làm "

Thẩm Lăng nhìn cô, cô cầm tờ giấy lên đọc. Thẩm Lăng nói

" Đây là một bang phái đứng thứ 4 thế giới ngầm. Chuyên buông bán vũ khí cho các thương nghiệp lớn, cũng có tiếng tăm và địa vị không nhỏ. Hiện người dẫn đầu là Ngọc Diện, con gái duy nhất của Ngọc gia. Cha mẹ đã mất từ khi lên 15 tuổi. Tôi muốn cậu đi, đánh đổ Ngọc Diện bang "

" Lão đại! Chuyện này quá khó với một người mới vào "

Cô nhìn tấm ảnh trên tay, đây là một người con gái nhỏ nhắn. Mái tóc ngang vai đen mượt mà. Làn da lúa mạch mạnh khỏe. Đôi mắt to tròn đen láy như những vì sao sáng, khiến người rung động. Mũi cao. Môi đỏ mọng ướt át. Thân hình rất chuẩn, khí chất lãnh đạo ngoan cường. Cô nhếch môi, đưa tay nâng gọng kính

" Không sao! Thú vị lắm "

" Cái gì? "

Bạch Thiển ngơ ngác định nói giúp cô, nhưng cô lại từ chối. Thẩm Lăng nhìn đến

" Thế nào? "

" Lão đại! 2 tháng, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ "

" Rất tốt! Tôi cho cậu huy động lực lượng bên đội A. Tùy ý sai bảo "

Thẩm Lăng quăng cho cô một tấm thẻ làm bằng vàng hình chữ A rất đẹp. Cô cầm lấy đứng lên, hơi cúi đầu rồi quay đi. Bạch Thiển nhìn đến chạy theo

" Hắc Nguyệt! Cậu nghĩ lại đi, cô ta là một người độc ác. Rất ghét đàn ông, luôn chơi đùa và hành hạ họ. Cậu... "

" Tôi muốn xem cô gái đó sẽ làm gì "

Cô nhếch môi rồi về nhà, nằm trên giường cô khẽ nhắm mắt. Nụ cười lạnh lẽo vươn lên

" Thật thú vị "

_________________

Sáng hôm sau cô đi đến một căn cứ được ghi trên giấy, đây là một nhà kho lớn. Bên ngoài trong củ kỉ tồi tàn, xung quanh là cây cối phủ lên. Bao quanh lấy che đi căn nhà kho này, cô bước vào. Bên ngoài nhìn tuy rất nát, nhưng bên trong lại sạch sẽ rộng lớn đến kinh ngạc. Cô nhìn đến một đội lực lượng khoảng 100 người đứng xếp hàng ngay ngắn ở đó. Có hai người đang đứng một bên trông có vẻ là cấp cao hơn. Đó là 1 nam 1 nữ, người con trai này là người đêm qua đã đưa Hi Nhược Liên trở về, vẫn một gương mặt lạnh... Còn cô gái có mái tóc ngắn cột hai bên. Mái ngố phủ đi cái trán. Làn da mịn màng. Môi đánh son màu cam. Thân hình nhỏ nhắn khoảng 1m5. Rất dễ thương... Tất cả đều mặc đồ vệ sĩ màu đen. Cô bước đến, đội ngũ liền cúi đầu

" Đại ca "

Cô gật đầu, người con gái bước lên đưa tay lên chào cô

" Đại ca! Tôi là Phi Thanh, là đội phó của lực lượng sát thủ nhóm A. 20 tuổi, kĩ năng phi dao và giết người trong bóng đêm. Hân hạnh gặp mặt "

" Tôi là Phi Long, 22 tuổi. Bắn súng "

Người nam nhân đó lạnh lùng lên tiếng, cô nhếch môi " Hai người là anh em? "

Phi Thanh đỏ mặt nhìn cô, hồi thần liền gật đầu cái rụp

" Vâng "

" Tốt! Tạm thời tôi sẽ nắm giữ chứ vị đại ca này. Mong mọi người giúp đỡ "

- RÕ!

Cô gật đầu, nâng nhẹ gọng kính. Nhìn đồng hồ đã là 8h, Phi Long đi lên đưa cho cô một sấp tài liệu. Cô mở ra xem, Phi Thanh nhìn đến nói

" Đây là thông tin của Ngọc Diện, tôi đã cho người đi theo dõi. Hiện cô ta đang ở khách sạn gần ven biển... "

Cô nhếch môi, nhìn Phi Thanh

" Muốn bắt cọp phải vào hang cọp. Cho một nhóm người đi truy sát cô ta "

" Đại ca! Muốn giết trực tiếp? "

Phi Thanh lo lắng, cô lắc đầu

" Như vậy còn gì vui? Ta muốn chơi đùa cơ. Một ván cờ sinh tử "

Cô quay người bỏ đi, Phi Thanh và Phi Long nhìn nhau. Cô rời khỏi, đi lang thang trên đường, cầm ly nước trên tay uống

Rồ rồ rồ!

Tiếng xe máy bên tai khiến cô quay lại, Bạch Thiển đang chạy sát bên cạnh cô. Mỉm cười

" Người anh em! Đi đâu vậy? "

" Đi chết "

" Haizz! Lên xe "

Cô lạnh nhạt đội nón vào. Chiếc xe máy phóng nhanh trên phố khiến người dân sợ hãi né đi. Để lại làn khói dài phía sau cùng tiếng la mắng, Bạch Thiển hỏi

" Cậu định làm gì? "

" Mĩ nam kế "

" Hử? Ha ha ha haaaaaaa. Cậu có biết rất nhiều người thử rồi không? Nhưng điều một đi không trở lại, cô ta đã moi tim gan những tên đó ra để chụp hình gửi cho những bang phái đã đưa đám nam nhân đó đến. Xem như một lời thách thức đó. Cậu nghĩ mình làm được sao? Còn quay video khi hành hạ họ để làm thú vui tiêu khiển nữa "

" Thật là một con cọp cái đáng yêu "

Cô nhếch môi nói

" Đáng yêu? Cậu điên à? Tôi đang khuyên cậu đó "

" Yên tâm! Nếu tôi chết nhớ hốt xác giùm "

" Cái tên này "

Bạch Thiển chậc lưỡi, phóng xe đi. Khoảng 30' sau chiếc xe dừng lại. Đây là một bãi biển rộng lớn mát mẻ, Bạch Thiển nhìn đến, cơn gió thổi qua

" Cậu kêu tôi chở tới đây làm gì? "

" Nhiều chuyện! Về đi "

" Kìa! Tôi cũng muốn chơi "

" Không phải chơi "

" Vậy... "

Cô liếc qua Bạch Thiển, hắn bực dọc đội nón quay đầu xe đi. Trên các có một vết hằn sâu của bánh xe, cô nhếch môi...

________________

" Đại tỷ "

Một tên vệ sĩ cúi đầu trước một cô gái đang nằm trên ghế nằm phơi nắng, đưa tay kéo mắt kính lên

" Chuyện gì? "

" Như vậy có quá nguy hiểm? "

" Nguy hiểm cái gì? "

" Ngọc Diện bang hiện đang là con mồi béo bở của các bang phái. Người không nên quá lơ là "

" Hừ! Kẻ nào dám gây phiền toái cho ta? "

Ngọc Diện hừ lạnh, cầm ly nước ép cam uống. Đôi mắt to tròn linh động nhìn ra biển trong xanh

Bằng bằng bằng!

Tiếng súng nổ vang lên, Ngọc Diện quay lại. Chiếc áo choàng mỏng khoác vào
" Lấy vũ khí "

- Báo! Vũ khí của chúng ta bị cướp rồi

" Cái gì? Là kẻ nào? "

Ngọc Diện tức giận, vệ sĩ bên cạnh nói

" Đại tỷ, e là có người sắp xếp, nhanh rời khỏi đây "

Ngọc Diện cắn răng nhìn đám người đang bắn chết những thuộc hạ của mình, xoay người chạy ra chiếc moto nước.

Bằng!

" Ah! "

Bả vai Ngọc Diện bị bắn trúng, xung quanh vây quanh toàn đám người mặc áo đen. Dồn người của Ngọc Diện vào sát bờ biển

- Đại tỷ! Lên xe đi

" Các ngươi thì sao? "

- Chúng ta sẽ cản họ, nhanh điii

Một người đẩy Ngọc Diện đi, cô ta lái chiếc moto phóng đi trên nước. Đám người đuổi theo

Bằng! Bụp! Bằng bằng

Ngọc Diện cắn răng, nhấn ga lao nhanh. Dòng nước trãi dài những đường phẳng do xe tạo ra, đám người truy đuổi khiến Ngọc Diện tức giận. Vết thương trên vai rỉ máu

Bằng bằng

" Ah! "

Một phát súng bắn đến, Ngọc diện né đi. Liên tục những phát súng khác bắn đến, Ngọc diện bị bao vây

Bằng bằng bằng

" Mẹ nó! Ta mà sống sót trở về, thề bâm thây đám tụi mày "

Bùm!

Ngọc Diện nhảy xuống nước, đám người dừng lại. Cầm điện thoại lên

- Đúng theo kế hoạch, hoàn thành nhiệm vụ

" Tốt! Trở về "

Tiếng nói Phi Thanh bên kia lạnh lùng, những chiếc moto phóng đi. Làn nước trở lại thanh bình, Ngọc Diện cố mở mắt nhìn dòng nước đang cuốn mình xuống, bọt từ miệng nổi lên trên. Ánh dương trên mặt nước khiến đôi mắt Ngọc Diện cay cay

' Ta sẽ chết lãng xẹt như vậy? '

Bùm!

Ngọc Diện với tay ra, đôi mắt chuẩn bị nhắm lại. Khi mọi thứ mơ hồ liền cảm nhận như có ai đó kéo mình lên, hình ảnh mơ hồ không rõ...

_________________

Buổi tối:

Người con gái nằm trên giường, đôi mắt khẽ run. Ánh sáng chiếu rọi lên gương mặt nhợt nhạt

" Ah! "

Người con gái đó bật dậy, đó chính là Ngọc Diện. Cô ta nhìn xung quanh, đôi mắt ánh lên đề phòng

" Đây là đâu? "

Cạch!

Cô mở cửa đi vào, nhìn Ngọc Diện. Trên tay là cái khay đựng cháo cùng một ly sữa nóng. Khẽ nâng gọng kính

" Anh là ai? "

" Ân nhân của cô "

" Hừ! Ngươi nghĩ ta tin? "

Ngọc Diện hừ lạnh, cô bước đến đặt tô cháo thơm phức xuống. Ngọc Diện nhìn cô chán ghét rồi nhìn lại mình. Trên người cô ta bây giờ đang mặc một bộ đồ ngủ dài màu hồng nhạt, Ngọc Diện ngước lên

" Anh cứu tôi? "

" Phải "

" Tên gì? "

" Đông Phương Hắc Nguyệt "

" Bao nhiêu tuổi? "

" 19 "

" Đây là đâu? "

" Nhà trọ "

" Ở vơi ai? "

" Một mình "

Ngọc Diện nhìn cô khó chịu, như nhớ ra gì đó liền đứng lên nắm cổ áo cô

" Vậy ai thay đồ cho tôi? "

" Cô nghĩ xem? "

Ngọc Diện đứng hình nhìn nụ cười nhạt trên môi cô, cô khẽ nâng gọng kính. Đôi mắt Ngọc Diện hiện lên tức giận cùng sát khí

" Đi chết đi "

Ngọc Diện vung cú đấm lên, cô bắt lại xoay người Ngọc Diện bẻ tay cô ta ra sau. Ngọc Diện tức giận

" Anh dám đánh tôi? "

" Tôi không biết thương hoa tiếc ngọc đâu "

Phịch!

Cô đá Ngọc Diện lên giường, xoay người rời đi. Ngọc Diện ngơ ngác, tức giận quăng gói vào cửa. Quát lên

" Đồ chết tiệt "

________________

Cô nhếch môi, nâng nhẹ mắt kính. Thật ra cô không phải người thay đồ và nấu cháo cho con cọp cái đó. Mà cô đã bảo Ciara làm khi cô ta còn bất tỉnh. Căn nhà trọ này cũng là do cô thuê sẵn trước khi cứu Ngọc Diện...

" Alo "

Cô bắt máy, bên kia tiếng nói Phi Thanh vang lên

" Đại ca! Sao rồi? "

" Ổn! Các người cứ theo kế hoạch mà làm "

" Rõ "

Cô cúp máy, bây giờ đã là 20h khuya. Cô nhếch môi, rời khỏi nhà trọ

" Trò chơi chinh phục mỹ nhân bắt đầu... "

Chương 104: Thế giới đêm 4

Sáng hôm sau:

Cô mở cửa phòng ra, liền có một bóng dáng lao tới. Cô né đi cú đấm, nắm chặt tay Ngọc Diện bẻ ra sau. Đưa chân đá vào mông cô ta

" Ah! Anh dám đối xử với tôi như vậy? "

Ngọc Diện ngã trên đất, cô bước qua cầm lấy bịt đồ ăn để trên bàn. Lấy tô ra đổ vào

" Đừng quậy nữa "

Ngọc Diện tức giận đi đến ngồi xuống giường

" Anh nghĩ anh có quyền gì mà bảo tôi? Khi người của tôi tới, tôi nhất định bắt anh về phanh thây "

" Được thôi "

Cô nâng nhẹ gọng kính, đưa cháo và ly sữa cho Ngọc Diện. Sau đó bước đến đưa cho cô ta hộp cứu thương cùng thuốc

" Làm gì? "

" Tự thay băng, vết thương trên vai rất nặng. Đừng cử động nhiều "

" Hừ! "

Ngọc Diện hừ lạnh, liếc qua cô. Sau đó hỏi

" Anh còn đi học hả? "

" Phải! Không đi học chứ đi đâu? "

" Trông anh nghèo như vậy? Học bổng sao? "

" Phải "

Cô lạnh nhạt nói, Ngọc Diện nhìn cô sau đó cầm ly sữa uống. Đôi mắt to tròn linh động nhìn xuống

" Tôi đi đây "

Cô nói rồi quay người bước đi, đóng cửa lại. Cầm chiếc balo trên vai, xuống lầu.

Cô chạy xe đạp đến trường, cảm nhận cơn gió mát mẻ thổi qua từng đợt. Vừa vào đã thấy Bạch Thiển đứng đó đợi

" Người anh em "

" Chuyện gì? "

" Sao rồi? Thuận lợi chứ? "

" Ổn "

" Đi làm vài chai không? "

Bạch Thiển cười nói, choàng vai cô. Cô không quan tâm bước đi

" Không rảnh "

" Kìa! Vô tình quá "

Cô bước đi trên sân trường rộng rãi, bỗng nhìn thấy Nhược Liên đi cùng một đám nữ sinh liền nheo mày bước đến

" Nhược Liên "

Họ quay lại nhìn cô, khi thấy cô liền đỏ mặt. Nhược Liên lo lắng

" Hắc Nguyệt... có... có chuyện gì sao? "

" Đi ăn không? "

" Nhưng... tớ... "

" Cậu ấy phải đi với chúng tôi "

Một nữ sinh bước lên, gương mặt lạnh lùng. Cô nhếch môi

" Chào! Tôi là Đông Phương Hắc Nguyệt "

" Tôi là Lệ Lệ, rất vui được gặp "

Lệ Lệ mỉm cười nói, cô nhìn qua Nhược Liên

" Có thể để cậu ấy đi với tôi chút không? "

" Không thể "

Lệ Lệ khoanh tay nói, Bạch Thiển từ phía sau đi lên

" Nể mặt chút đi "

Lệ Lệ nheo mày

" Thì ra là Bạch nhị thiếu gia, cho nó đi "

Lệ Lệ phẩy tay, đám nữ sinh đẩy Nhược Liên lên. Lệ Lệ quay đi, đôi mắt hiện lên khinh bỉ cùng chán ghét nhìn vào Nhược Liên...

" Không sao chứ? "

Cô lo lắng hỏi, Nhược Liên mỉm cười tươi

" Tớ không sao, cảm ơn "

" Đi ăn cùng không? "

" Tớ còn có việc! Lần sau tớ mời cậu đi ăn "

Nhược Liên cười tỏa nắng, cô gật đầu nhìn bóng dáng Nhược Liên đi xa. Bạch Thiển bước lên, hai tay đặt ra sau gáy.

" Hừ! Cô ta có gì để cậu để ý "

" Rất đáng yêu mà "

" Cái thằng khốn kia với cậu đều là đồ ngốc "

" Anh trai cậu là bạn trai cô ấy? "

" Phải "

" Sao không thấy đi cùng Nhược Liên? "

Cô nhìn đến hỏi, Bạch Thiển bĩu môi

" Cái thằng khốn đó lo chạy theo Thẩm Nhược Giai rồi. Đúng là ngu ngốc, tự dưng Thẩm đại tiểu thư đó thay đổi đột ngột khiến thằng cha đó hứng thú. Liền chạy theo "

" Còn Nhược Liên? "
" Ai biết! Chắc vẫn còn day dưa "

Cô đưa tay đẩy gọng kính, ánh sáng lạnh tỏa ra. Nụ cười vươn lên, sau đó bỏ đi....

" Kìa! Đi ăn với tôi "

________________

Cô chạy xe đạp trên đường, dừng lại trước một tiệm bánh ngọt. Bước xuống đẩy cửa vào

- Xin chào quý khách

Nữ tiếp viên thấy cô liền đỏ mặt, cô bước vào nhìn tủ kính đựng đủ loại bánh rất ngon mắt. Cô đứng đó lựa, bỗng từ ngoài đi vào một nam nhân

" Lấy tôi loại bánh hương dâu "

- Vâng

Cô không quan tâm chăm chú lựa chọn, người đó cũng nhìn đến. Bỗng cô đụng vào hắn, quay lại

" Xin lỗi "

Cô nheo mày lại, nhìn dung nhan của người nam nhân đó. Đôi mắt hếch lên, ẩn hiện sự giảo hoạt. Mũi cao. Hàng mày kiếm. Môi cam nhạt hơi mím lại. Thân hình tuyệt mĩ khiến người say mê, điều quan trọng là hắn có vài phần giống với Bạch Thiển.

" Hừ "

Hắn cũng hơi ngẩn ra, sau đó hừ lạnh quay đi. Cô nhếch môi, nâng nhẹ gọng kính. Quay lại tiếp tục lựa bánh

________________

Cạch!

Cô mở cửa ra, nhìn Ngọc Diện đang lướt điện thoại. Nhìn thấy cô cũng không quan tâm, cô bước đến lấy dao đĩa ra đặt bánh vào. Cô mua một cái bánh kem sô cô la nhỏ, còn có vani, và dâu tây. Cùng một ly trà sữa, Ngọc Diện nhìn đến đôi mắt sáng lên. Thấy cô cầm dĩa lên định với ra lấy nhưng chụp hụt. Cô ngồi xuống ghế ăn bánh kem

" Nè! Anh có ý gì? "

Ngọc Diện đỏ mặt tức giận, cô lạnh nhạt

" Thì ăn bánh "

" Của tôi đâu? "

" Không có "

" Hừ! Đồ đáng chết, không thèm "

Ngọc Diện đập tay xuống gối, lấy chăn chùm qua đầu. Cô cười nhạt, đứng lên đi ra ngoài. Ngọc Diện ngồi dậy cầm lấy dĩa bánh ăn ngon lành

Cô cầm điện thoại đang run bắt máy

" Alo? "

" Đại ca! Ngọc Diện bang đang hỗn loạn, quả như sắp xếp. Khiến chúng không tìm ra Đại tỷ của mình "

" Ừ! Kéo dài thời gian đi "

" Rõ "

Cô cúp máy, nhếch môi đi vào. Ngọc Diện đã ăn hết mấy cái bánh, vỗ vỗ bụng thõa mãn.

" Ngon quá "

Cô bước đến dọn dẹp dĩa, lấy khăn giấy lau khóe miệng còn dính bánh của Ngọc Diện. Cô ta nheo mày

" Hừ! Tỏ ra ân cần cái gì? Mà này! Sau anh không về ngủ? "

" Hỏi làm gì? "

" Đây không phải nhà anh hả? "

" Ừ! Tôi mướn cho cô "

" Hừ! "" Mấy cái bánh ngon không? "

" Hừ! Đừng tưởng mấy cái bánh đó có thể xóa tội anh làm nhục tôi "

Ngọc Diện khoanh tay hừ lạnh, cô nhếch môi

" Phải nói rằng cơ thể rất đẹp "

Ngọc Diện đỏ mặt, tức giận đập gối vào người cô

" Đê tiện, biến thái. Tôi nhất định móc mắt anh ra "

" Được thôi "

Cô nâng nhẹ gọng kính, nắm lấy tay Ngọc Diện. Áp sát mặt lại gần cô ta

" Anh... anh làm... làm gì? "

Ngọc Diện né ra cô càng áp sát hơn, khi mặt hai người còn lại một khoảng cách cô liền tà mị nói

" Tôi chờ xem cọp nhỏ sẽ móc mắt tôi thế nào "

Cô đứng thẳng người xoay đi, rời khỏi phòng. Để lại Ngọc Diện vẫn ngơ ngác, gương mặt đỏ như cà chua. Trên đầu hiện lên làn khói

"... Đẹp... đẹp quá... "









" AAAAAAAA! ĐỒ BIẾN THÁIIIIII "

_________________

Bây giờ là 15h trưa, cô quyết định đi ăn ở một quán nào đó. Đây là một quán ăn nhỏ, cũng khá lớn. Nó nằm ở một vùng ngoại ô, cô đã nhờ tiểu Bát Đản tra xem chỗ nào ăn ngon thì nó chỉ ở đây. Cô bước vào, một ông già bước ra vẻ mặt tươi cười

" Chào cháu! Ha ha, lâu rồi mới có khách lạ ghé vào. Ngồi đi "

" Cho một phần cơm "

" Được được! Cháu chờ chút "

Ông lão quay vào trong, cô ngồi nhìn phong cảnh bên ngoài. Nơi đây thật mát mẻ trong lành, khắp nơi đều là một mảng đồng cỏ xanh mướt. Cơn gió thổi qua đưa đi những phiền muộn ưu sầu...

" Ah! Cháu ơi, cháu đợi thêm một chút nữa được không? Lão quên mất là thiếu nguyên liệu "

Ông lão đi ra hối lỗi, cô nhìn đến gật đầu

" Cháu cũng muốn ra ngoài xem. Ông cứ thong thả "

" Ha ha! Thanh niên bây giờ được mấy người như cháu thì tốt rồi "

Cô bước ra ngoài, nhìn bãi cỏ bao la rộng lớn. Những lọn tóc tím khẽ bay, hương thơm cỏ dại xộc vào mũi cô. Cô đưa tay nâng nhẹ gọng kính, nụ cười nhạt vươn lên.

" Đẹp chứ? "

" Đẹp "

Cô không xoay người mà trả lời, Thẩm Lăng từ phía sau đi lên. Bộ âu phục lịch lãm, lạnh lùng nhìn cô.

" Nhiệm vụ thuận lợi không? "

" Ổn "

Cả hai im lặng, cô bước đi nhìn ngắm xung quanh. Ngồi xuống nền cỏ, Thẩm Lăng bước đến

" Cậu có ý gì với Hi Nhược Liên? "

" Tôi không biết, có lẽ là thứ tình cảm đặc biệt... "

Thẩm Lăng nheo mày lại

" Cậu không đủ tư cách "

" Cứ cho là vậy. Mà theo như tôi biết thì Thẩm tiểu thư đang có xích mích với Nhược Liên? "

" Thì sao? "

" Àh! Chỉ là muốn hỏi sao ngài không can? "

" Ta không quan tâm "

" Lão đại! Anh vô tình vậy sao? "

Cô nhếch môi, Thẩm Lăng không cảm xúc nhìn về nơi xa

" Chuyện của đám đàn bà đó, ta lo làm gì "

" Ồ! Thì ra lão đại nghĩ như vậy. Thật muốn gặp Thẩm tiểu thư kia "

" Sắp tới sẽ có một party ở biển, cậu có thể đến "

" Lão đại tốt vậy sao? "

" Ha! Nếu tôi không mời thì thằng nhóc Bạch Thiển cũng kêu cậu đi cùng "

" Vậy lão đại có gì dặn dò? "

" Party đó là do em gái ta mở, ta muốn cậu đi dò xét một chút "

" Được! "

" Cậu và Bạch Thiển cẩn thận "

Thẩm Lăng dặn dò rồi quay đi, cô nhìn theo bóng lưng hắn. Đứng lên trở về quán chờ cơm... Vừa đi trong cơn gió, nụ cười hiện lên

" Ha! Thật đáng mong chờ... "

Chương 105: Thế giới đêm 5

Cô đi loanh quanh trong sân trường, hai bữa nay cô không thấy Nhược Liên. Còn con cọp cái kia vẫn rất khó chịu với cô, đang suy tư thì một người chạy từ phía sau lại

Bộp!

" Làm gì đó người anh em? "

Bạch Thiên choàng vai cô hỏi

" Đi dạo "

" Chán vậy? Tối nay đi dự tiệc với tôi "

" Ừ "

" Không hỏi tiệc gì hả? "

" Biết rồi "

" Ai nói? "

" Lão đại "

" Ồ! Vậy tối nay chúng ta đến đó "

" Được thôi "

Cô cười nhẹ nói, nhìn lên bầu trời trong xanh

" Sắp gặp được nữ9 sao, thật mong đợi "

_________________

Cạch!

Cô mở cửa phòng ra, một cái gói bay tới. Cô đưa tay chụp lấy nhìn Ngọc Diện đang chán ghét tức giận. Cô bước tới

" Sau bao ngày tịnh dưỡng đã khá hơn chưa? "

" Ổn "

" Vậy tối nay đi chơi không? "

" Đi chơi? Sao tốt vậy? "

" Tôi đi ngày mai mới về, sợ không ai lo cho cô "

Ngọc Diện hơi sững ra, cúi mặt

" Sao anh tốt với tôi vậy? "

" Làm việc tốt thì tốt tới cùng "

" Dù chúng ta chưa gặp mặt? Thậm chí là không quen biết? "

" Ừ! Tôi có một người bạn, bạn của cậu ấy mở tiệc. Mời tôi theo, tôi muốn đi cùng cô "

Cô vừa dọn đồ ăn ra vừa nói, Ngọc Diện cắn nhẹ môi không trả lời. Cô đưa thức ăn cho cô ta

" Sao? Đi không? "

" Ừm...! "

Cô nhếch môi, đưa tay nâng gọng kính. Lấy ra một cái túi để lên bàn

" Chiều 5h tôi rước cô, nhớ mặc đó "

" Anh mua đồ rồi à? "

" Phải! Không biết là hợp không "

Nói rồi cô ra ngoài, để lại Ngọc Diện bĩu môi

" Hừ "

________________

Kétttttt!

Hôm nay Bạch Thiển chạy xe hơi màu đen sang trọng, mái tóc hơi rối. Đôi mắt sắc bén hiện lên cuồng ngạo. Bộ âu phục trắng khiến hắn trở nên kì lạ, sự điển trai của một vị công tử ăn chơi. Nhưng vẫn làm bao cô gái điên đảo...

Còn cô mặc một bộ âu phục xanh dương đậm tối màu. Chiếc áo sơ mi bên trong trắng tinh. Mái tóc tím cột lệch qua vai trái. Sự quyến rũ thư sinh, mang theo hơi thở bí ẩn khiến ai nấy điên đảo. Cử chỉ nâng mắt kính càng khiến cô trở nên bí hiểm mà khiến kẻ khác dâng lên cảm giác đề phòng. Ngồi trong xe hơi của Bạch Thiển, hắn nhếch môi chọt vào cái má mềm mại của cô

" Thật đẹp nha, tôi là nam mà còn nhịn không nổi "

" Sao? Muốn thử quen nam nhân không? "

Cô nhếch môi chế giễu Bạch Thiển khiến hắn đỏ mặt quay đi. Đưa tay lên miệng ho khan

" Cậu định đem theo con cọp cái đó thiệt à? "

" Phải! Cô ta có nhận ra cậu không? "

" Không! Tôi là thuộc hạ trong bóng tối của lão đại. Chưa bao giờ ra mặt nên không ai biết được. Chỉ có cái danh là Kẻ Cuồng Sát "

" Kẻ Cuồng Sát? Ha! Cũng phải, cậu là nhị thiếu gia Bạch gia, hiện Thẩm gia và Bạch gia đang có khúc mắc. Không thể cho ai biết được, huống hồ vỏ bọc nhị thiếu công tử ăn chơi trác tán, phá gia chi tử sẽ càng khiến mọi người không đề phòng. Mà cũng dễ dàng làm việc "

Lời nói cô mang theo chế nhạo, Bạch Thiển phất tay không nói nữa. Cô mở cửa bước ra đã thấy Ngọc Diện đang đi xuống. Mái tóc đen mượt mà ngang vai, phần tóc bên trái thắt những cái bính nhỏ móc qua bên phải. Để lộ vành tai xinh đẹp. Đôi mắt đen láy linh động như trời sao nhìn cô. Môi đỏ mọng hơi mím lại. Chiếc váy cô lựa cho Ngọc Diện là một chiếc váy tay dài màu đen, thân hình nhỏ nhắn lả lướt. Chiếc váy đen dài tới chân nổi bật dưới ánh hoàng hôn ấm áp, tỏa ra những ánh sáng nhỏ chiếu lấp la lấp lánh. Đôi giày cao gót cũng màu đen nốt, bàn tay đeo găng màu đen mỏng, khẽ nâng váy

" Thế nào? "

Ngọc Diện quay mặt đi hỏi. Cô cười nhẹ khẽ vén lọn tóc dính trên má cho Ngọc Diện. Giọng nói mang theo sự ân cần

" Đẹp lắm, rất hợp với cô "

Ngọc Diện đỏ mặt, gạt tay cô ra mở cửa xe bước vào ghế sau. Bạch Thiển liếc qua ô kính hừ lạnh. Cô ngồi vào ghế phụ, Bạch Thiển bắt đầu lái xe

________________

Thời gian trôi qua 30", chiếc xe dừng lại. Đây là một bãi biển rất rộng lớn, nước trong xanh biếc. Những chiếc áo ngã màu phủ lên mặt nước như muốn bao trùm sự lạnh lẽo ấy, những tia sáng nhỏ lung linh không màu càng trở nên thơ mộng. Bình yên đến lạ thường...

Chạy được một đoạn nữa có bãi đậu xe, bọn cô bước xuống đi trên cát. Bạch Thiển nói

" Cũng không tồi "

" Ừ "

Cô gật đầu nhìn ngắm ánh hoàng hôn đang lặng xuống, Ngọc Diện mỉm cười nhẹ, bỗng vấp phải cục đá...

" Ah... "

Đôi mắt hai người nhìn nhau, đôi đồng tử đen láy đó hiện lên hình ảnh của cô. Cô đang ôm lấy eo Ngọc Diện, cơn gió lướt qua, giây phút đó mọi thứ như dừng lại, tạo nên một bức tranh xinh đẹp.

Tách!

Ánh đèn chớp láy gây sự chú ý của bọn cô, Ngọc Diện đẩy cô ra cắn nhẹ môi. Cô nhìn đến một ông lão mặt đồ bình thường, cầm máy chụp ảnh trên tay

" Ha ha! Lão rất thích tấm ảnh này. Hai cháu cho lão được không? "

Lão già cười nói, mái tóc bạc phơ phiêu phiêu trong gió. Cô gật đầu, nâng nhẹ gọng kính tạo nên ánh sáng lạnh

" Được thôi "

Lão già híp mắt, đôi mắt giảo hoạt như trăng lưỡi liềm cong lại.

" Cậu thanh niên, cậu tên gì? "

" Đông Phương Hắc Nguyệt? "

Cô quay đi cùng Bạch Thiển, để lại lão già đó. Nhưng cô nào biết đáy mắt lão ta khi ấy đã hiện lên sự kinh ngạc...

Đi đến nơi cô nhìn một khách sạn to lớn trước mắt, tấm thảm đỏ dài tới cửa. Cô cùng Bạch Thiển và Ngọc Diện đi vào, cánh cửa mở ra. Ánh sáng lấp lánh từ bên trong chiếu vào mắt, tiếng nói cười vui vẻ. Ly rượu trên tay xả giao, Ngọc Diện nheo mày lại. Sự đề phòng hiện lên, cô bước vào trong. Nhìn những quan khách xung quanh, Bạch Thiển chán ghét nói

" Giả tạo "

" Em trai! Xã hội này vốn dĩ là thế. Những đứa vô dụng mới nghĩ rằng sự giả tạo là kinh tởm "Một tiếng nói khinh bỉ vang lên, Bạch Thiển cắn răng, gương mặt trở nên chán ghét tột độ

" Mẹ nó "

Câu chửi tục qua kẽ răng, Bạch Thiển quay lại nhìn người con trai đứng trước mặt. Bộ âu phục đen lịch lãm, gương mặt tuấn mĩ, đôi mắt sâu thẳm hiện lên sự gian trá. Cả hai đều có đôi phần giống nhau

" Sao? Mới gặp đã chửi anh trai mình à? "

Cô nhìn người nam nhân đó, hắn chính là kẻ hôm trước ở tiệm bánh kem. Quả nhiên là nam9 Bạch Tử Du... Điều đáng để chú ý là bên cạnh nam9 là Nhược Giai cũng đang kinh ngạc. Mái tóc tết lại để sau lưng. Đôi mắt vui vẻ như ánh mặt trời không có tia tăm tối, nhưng nơi đáy mắt là một sự ưu thương nhè nhẹ không dễ thấy. Chiếc váy hồng nhạt dài hơn đầu gối, tỏa ra sự tươi vui và thoải mái. Như một ngọn cỏ dù đứng trước sóng gió vẫn không bao giờ khuất phục...

" Hắc Nguyệt? Cậu cũng ở đây sao? "

Nhược Liên lấy lại bình tĩnh nở một nụ cười tỏa nắng, Ngọc Diện đứng bên cạnh nheo mày.

" Bữa giờ không thấy cậu làm tớ hơi lo, vẫn ổn chứ? "

Cô nhìn Nhược Liên hỏi, Nhược Liên lắc đầu

" Không có "

" Ai đây? "

Bạch Tử Du liếc qua cô hỏi, Nhược Liên nói

" Đây là Đông Phương Hắc Nguyệt, bạn của em. Cậu ấy từng giúp đỡ em rất nhiều "

" Chào! Tôi là bạn trai của Nhược Liên. Bạch Tử Du "

Hắn đưa tay ra, cô cũng định bắt tay thì Bạch Thiển hất tay hắn ra. Đôi mắt chán ghét

" Đừng giả vờ, cút ra chỗ khác đi "

" Nói chuyện với anh trai vậy sao? "

Bạch Tử Du đút tay vào túi quần, đôi mắt hiện lên khó chịu

" Thì sao? Làm gì được nhau? "

Bạch Thiển ngông cuồng cười miệt, Bạch Tử Du không nói nữa nhìn qua sự hiện diện của Ngọc Diện. Đôi mắt ánh lên kinh ngạc sau đó là hứng thú

" Không ngờ cô cũng ở đây "

" Hai người quen nhau? "

Cô nhìn đến hỏi, Ngọc Diện hừ lạnh kéo tay cô ra

" Không quen! Đừng nghe hắn nói "

Ngọc Diện kéo cô ra một góc, đôi mắt nhìn thẳng vào cô

" Sao vậy? "

" Anh có biết đây là tiệc gì không? "

" Không "

" Không biết mà vẫn đi? "

"... "

" Anh có biết bạn anh là ai không? "

" Bạch nhị thiếu gia "

" Phải! Bạch gia là hắc đạo đó, sao anh lại chơi với hắn? "

Ngọc Diện tức giận nói, cô nâng nhẹ gọng kính

" Lo cho tôi à? "

Ngọc Diện hơi ngẩn ra, cắn nhẹ môi

" Không có! Tôi chỉ thấy anh ngu ngốc nên có lòng tốt nhắc nhở thôi "

" Ha ha! Nếu có chuyện gì tôi sẽ bảo vệ cô. Sợ gì chứ "

Cô đưa tay xoa mái tóc Ngọc Diện, cô ta tức giận

" Ai cần anh lo? Anh có biết thân phận của tôi là gì không mà dám nói vậy. Đồ chết tiệt đáng ghét... "

" Rồi rồi! Đi thôi "

" Anh... "
Cô kéo Ngọc Diện đi ra, ánh đèn bỗng dưng tắt hết, mọi người đang xôn xao cũng dần yên tĩnh bởi 1 tiếng nói

" Xin chào các vị, rất hân hạnh được gặp mọi người ngày hôm nay. Cũng cảm ơn vì đã bỏ ra thời gian quý báu của mình để tham dự buổi tiệc này. Hôm nay, chúng tôi mời các vị đến đây là muốn tiết lộ danh tính của Giai Long bang, cũng như mọi người biết. Giai Long bang là một trong những bang phái lớn mạnh, đứng thứ 3 trên thế giới. Hôm nay chúng tôi sẽ tiết lộ danh tính của chủ nhân chúng tôi. Đại tỷ của Giai Long bang, Giai Âm bang chủ "

Két! Cạch!

Mọi người tách ra hai bên nhìn ra cửa, từ ngoài đi vào một nữ nhân. Mái tóc đen búi cao tạo nên sự quý phái. Đôi mắt màu hồng xinh đẹp dao động. Mũi cao thẳng. Làn da mềm mại trắng ngần không tì vết. Đôi môi mọng nước ướt át màu tím. Chiếc váy cúp ngực dài sang trọng lấp lánh dưới ánh đèn, xẻ dọc bên chân trái. Thân hình nuột nà xinh đẹp, tỏa ra khí tức lãnh đạo. Mọi người đều ngơ ngẩn dưới nhan sắc của nữ nhân đó, tiếng giày lộp cộp vang lên trong đại sảnh. Phía sau nữ nhân đó đi theo một đám vệ sĩ...

Ngọc Diện nhìn đám nam nhân xung quanh ai nấy ngẩn ngơ nhìn đăm đăm vào nữ nhân đó liền chán ghét, quay qua cô. Cô nhìn xuống

" Sao vậy? "

Ngọc Diện lắc đầu hỏi nhỏ

" Cô ta có đẹp không? "

" Đẹp "

" Anh thích cô ta? "

" Không thích "

Ngọc Diện kinh ngạc, hỏi

" Sao vậy? "

" Tôi thích những cô gái nhỏ nhắn hơn "

Ngọc Diện cười mỉm, không hỏi nữa. Mọi người sau khi lấy lại bình tĩnh liền bàn tán xôn xao

- Đó không phải là Thẩm Nhược Giai của Thẩm gia sao?

- Chuyện gì vậy?

- Không thể tin được

- Thì ra Thẩm tiểu thư có bang phái riêng

- Đúng vậy! Quả là một nhân tài

- Anh nào em nấy, giờ Thẩm gia như hổ mọc thêm cánh. Không thể đắc tội

........

Từng lời bàn tán vang lên, Bạch Tử Du vẫn chăm chú nhìn Nhược Giai. Đôi mắt ánh lên sự vui vẻ, Nhược Liên bên cạnh cắn nhẹ môi nhìn qua Tử Du. Nỗi buồn hiện lên, sau đó biến mất...

Thẩm Nhược Giai bước lên khán đài, giọng nói sắc sảo, nhẹ nhàng vang lên

" Xin chào các vị. Rất hân hạnh được gặp mặt. Chắc mọi người đã biết tôi là ai, và thân phận của tôi là bang chủ của Giai Long. Hôm nay quyết định gặp mặt các vị, là muốn thông báo một vài chuyện "

Bốp bốp bốp...

Mọi người vỗ tay rầm vang, Nhược Giai mỉm cười nhẹ. Đôi mắt hồng lạnh lùng

" Hôm nay tôi muốn dùng thân phận của Thẩm Nhược Giai, tiểu thư của Thẩm gia tuyên bố. Tôi và Bạch Tử Du của Bạch gia, quyết định hủy hôn ước "

- Cái gì?

- Hủy hôn?

- Vậy thì tốt, chúng ta có cơ hội

......

Mọi người bàn tán xôn xao, còn Bạch Tử Du thì đứng ngẩn ra nhìn người con gái xinh đẹp trên khán đài. Bạch Thiển hai tay đặt ra sau gót, dựa vào ghế nhếch môi

" Ha! Bị gái đá "

- Thẩm tiểu thư! Cho hỏi sao lại như vậy?

- Phải đó! Chẳng phải lúc trước cô rất yêu Bạch đại thiếu gia sao?

- Xin hãy trả lời

- Đây là một thông tin quan trọng trong thế giới ngầm này. Mong Thẩm tiểu thư nói rõ

............

Nhược Giai nhìn quanh, cười nói

" Vì Bạch đại thiếu gia đã có người mình yêu. Tôi không muốn làm kì đà cản mũi, phá vỡ hạnh phúc của một đôi uyên ương "

" Nhược Giai! Cô như vậy là sao? "

Tử Du tức giận, Nhược Giai nhìn đến lạnh lùng

" Chẳng phải Bạch đại thiếu gia đã đồng ý rồi sao? "

" Tôi... "

" Mọi chuyện thỏa thuận, từ nay tôi và Bạch đại thiếu gia Bạch Tử Du không có liên quan. Nước sông không phạm nước giếng, mong mọi người hiểu rõ "

Mọi người nhìn nhau bàn tán, Bạch Tử Du cúi đầu tức giận. Nắm chặt lòng bàn tay, Ngọc Diện được xem kịch hay nên rất vui. Vừa ăn nho vừa nhìn đến, bỗng tiếng nói Tử Du vang lên

" Tôi không đồng ý, hôn ước này vẫn phải tiếp tục "

" Sao Bạch đại thiếu gia lại nói vậy? "

Nhược Giai nhìn đến hỏi, hàng mày nheo lại khó chịu. Tử Du nhếch môi

" Em là vị hôn thê của tôi, đúng là tôi trăng hoa bên ngoài. Nhưng dù sao tôi trên danh nghĩa cũng là hôn phu của em. Vậy cho rằng do tôi không tốt, nhưng em cũng phải có lý do để tôi chấp nhận hủy hôn chứ? "

- Cũng phải! Nam nhi tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường

- Đúng vậy! Tự nhiên bị hủy hôn, để danh dự nằm đâu

- Không thể đơn giản là muốn tác thành cho họ được, Thẩm tiểu thư. Cô lúc trước ai mà không biết yêu Bạch đại thiếu gia như thế nào

- Phải đó! Không thể nói hết tình là hết được

- Mong cô nói rõ, nó ảnh hưởng rất lớn đến những bang phái lớn nhỏ của thế giới ngầm

..........

Thẩm Nhược Giai nhìn xung quanh, Nhược Liên nhìn Tử Du nước mắt chảy dài.

" Được! Vậy tôi nói rõ luôn "

Mọi người im lặng lắng nghe, Nhược Giai hít sâu nói

" NGƯỜI TÔI YÊU LÀ BẠCH THIỂN, NHỊ THIẾU GIA CỦA BẠCH GIA. KHI TRƯỚC TÔI TIẾP CẬN BẠCH ĐẠI THIẾU GIA LÀ MUỐN GẦN HƠN VỚI BẠCH THIỂN. MỌI NGƯỜI CÓ THỂ NGHĨ TÔI LẲNG LƠ, NHƯNG LẦN NÀY. TÔI MUỐN NÓI LUÔN MỘT LẦN, TÔI YÊU ANH. BẠCH THIỂN. DÙ LÀ TRƯỚC KIA HAY HIỆN TẠI, ĐỀU CHỈ YÊU ANH "

Rầm! Bịch

Bạch Thiển đang xem kịch vui bỗng từ trên ghế ngã xuống đất.

" Chết mẹ. Cái đệch gì vậy "

Mọi người một phen kinh hoàng bàn tán bởi lời nói của Nhược Giai. Cô cũng không kém phần kinh ngạc

" Tiểu Bát Đản, chuyện gì đang xảy ra? "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau