HỆ THỐNG VẠN NĂNG! TA LÀ VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hệ thống vạn năng! ta là vương - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Hệ thống

Không gian trắng xóa như một tờ giấy trắng, xung quanh là sự lạnh lẽo được bao trùm như địa ngục. Một ánh sáng vàng nhạt lơ lửng giữa không trung, rồi dần dần tan biến. Từ ánh sáng xuất hiện một người con gái đang cuộn mình lại. Mái tóc tím dài mượt mà tung bay như một làn sóng lượn. Làn da trắng mịn ngọc ngà. Hàng mi dài cong vút khẽ run nhẹ. Mũi cao nhỏ xinh thẳng tấp đẹp đẽ. Khóe môi anh đào mộng nước đầy quyến rũ. Chân mài lá liễu mượt mà như nhung. Tất cả tạo nên sự hài hòa và vẻ đẹp trần thế như được trời đất bang tặng.

[ Trói buộc mặt định thành công! Xin chào ký chủ ]

Một tiếng nói vang lên giữa không trung, đôi mắt phượng của người con gái dần mở ra. Để lộ đôi đồng tử đỏ như máu lạnh nhạt uy quyền.

Cô dần dần đứng giữa không gian trắng xóa, ngơ nhác nhìn xung quanh

[ Ký chủ là người ta đã chọn ]

" Ngươi là ai? "

Tiếng nói thanh thúy như chuông bạc nhẹ nhàng

[ Ta là hệ thống 233. Ký chủ đã chết ]

" Chết? "

[ Phải! Hiển thị bảng số liệu! ]

Bảng số liệu:

Tên ký chủ: Huyết Hàn Sương

Tuổi: 20

Kỹ năng:??

Mị lực:??

Trí Tuệ:??

Lý do chết:??

Danh hiệu: Người mới

Điểm: 0

Cấp: 0

Kết thúc **

Ngước mắt nhìn trên không trung một bảng dữ liệu màu xanh nhạt mà khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt

[ Ký chủ! Tại sao tôi lại không quét được những đặc điểm trên của người? ]
" Ngươi là hệ thống, ngươi không biết thì sao ta biết. Ngươi tùy tiện cho là được "

[ Í? =.= ]

" Nói rõ hơn tí đi "

[ Ký chủ sẽ phải thực hiện nhiệm vụ từ các thới giới khác nhau. Giúp những người đã chết hoàn thành tâm nguyện để họ chuyển kiếp. Hoặc ổn định lại trật tự của cốt truyện mà ký chủ đến ( Ví dụ: Sẽ có những người được hồi sinh, nói đúng là trọng sinh và mang ký ức của kiếp trước để thay đổi cốt truyện) Lúc đó ký chủ sẽ phải ổn định lại trật tự vốn có. Ngoài ra còn có rất nhiều nhiệm vụ đặc biệt khác. Nếu ký chủ thành công sẽ được tích điểm và khi đến giới hạn của trói buộc. Cũng là lúc ký chủ hoàn thành nó, ký chủ sẽ được Bất Tử ]

" Vậy nếu ta không hoàn thành? "

[ Ký chủ sẽ bị hồn phi phách tán, mãi mãi không được siêu sinh ]

" Công bằng dữ =.=||| "

[ Đây là bản số liệu vừa được sửa. Mời ký chủ xem qua ]

Bảng số liệu:

Tên ký chủ: Huyết Hàn Sương

Tuổi: 20

Kỹ năng:??

Mị Lực: 50

Trí Tuệ: 50 Lý do chết: Té cóng

Danh hiệu: Người mới

Điểm: 0

Cấp: 0

Kết thúc **

" Té cóng? Trí tưởng tượng thật phong phú "

[ Đa tạ ký chủ đã khen. Giờ đây ký chủ có muốn thực hiện nhiệm vụ đầu tiên không? ]

" Khoan đã, ta có vài điều muốn hỏi "

[ Ký chủ cứ tự nhiên =v= ]

" Ngươi là hệ thống 233, vậy còn những hệ thống khác nữa sao? "

[ Nà ní? =.=|||. Xin thứ lỗi, đây là bí mật giữa hệ thống nên không thể tiết lộ. Ký chủ bỏ qua ]

" Vậy ta phải lên cấp mấy mới kết thúc trói buộc? "

[ Cấp 1000 ]

" Ngươi tên là gì? "

[ Bản hệ thống tên 233 •v• ]

"... "

" Ta là người mới, ngươi không tặng gì cho ta. Làm sao ta thực hiện nhiệm vụ? "

[ Ểh? °…°??? Vậy ta tặng ký chủ khả năng diễn xuất và đao lưu tinh phòng thân ]

" Được rồi! thật thú vị. Thực hiện nhiệm vụ đi "

[ Bắt đầu đi đến thế giới nhiệm vụ đầu tiên. Chuyển giao! ]

Xung quanh cô trở nên quay loạn, không gian trắng xóa như cơn lóc. Đầu óc cô quay cuồng rồi dần bất tỉnh nhân sự, mọi thứ chìm vào không gian tâm tối... Cứ thế, cuộc hành trình bắt đầu

Chương 2: Thiên Kim Danh Môn 1

Đôi mắt cô từ từ hé mở nhìn trần nhà màu trắng, căn phòng rộng lớn nhưng chỉ một tông màu chính. Cô dần ngồi dậy dựa vào thành giường, ngước nhìn óng truyền nước biển bên trái mà ngơ ngác

" Này! Cốt truyện là gì? "

[ Nội dung: Nam9 Hà Dương là chủ tich tập đoàn giải trí lớn nhất thế giới, cũng là người mà nguyên chủ yêu thầm. Nữ9 tên Lưu Di, là một người bình thường xinh đẹp ngoan hiền. Vì cứu chữa bệnh cho mẹ mình nên cô ta đã tình một đêm với nam9, sau này xin việc làm và gặp lại nhau. Nam9 nảy sinh hứng thú với nữ9 và dần tìm hiểu rồi yêu nhau. Nguyên chủ tên Phương Tịch, là con gái của tập đoàn lớn mạnh có quyền có thế. Tiểu thư lá ngọc cành vang được cưng chiều từ mẹ, nhưng cũng chỉ là đứa con do vợ lẻ sinh ra. Tính tình kiêu căng ngạo mạn, yêu thầm nam9 và bày mưu hãm hại. Sao này chết thảm... Di nguyện của nguyên chủ là phụng dưỡng mẹ mình thật tốt, trả lại ân oán tình thù với nam nữ9 ]

" Một cốt truyện khá quen thuộc. Vậy sao ta lại vào bệnh viện? "

[ Nguyên chủ say rượu và bị xe tông ]

" Ồ! "

Cô hiểu ra bước vào nhà vệ sinh, nhìn người con gái tuyệt mĩ trong gương đang phản chiếu. Mái tóc tím xinh đẹp mượt mà dài ngang eo. Hàng mài lá liễu hơi nhíu lại. Đôi mắt đỏ như máu lạnh nhạt bình thản, khi nhìn vào không thể khiến người khác nhìn ra tâm tư. Mũi cao. Môi trắng nhợt nhạt thiếu sức sống. Làn da mịn màng trắng trẻo. Cơ thể quyến rũ mặc một bộ đồ bệnh nhân.

" Tiểu Bát Đản, sao ngoại hình ta lại không thay đổi? "

[ Vì sợ ký chủ không quen nên ta đã tự ý thay đổi hình dạng cho người. Mà tại sao ký chủ gọi ta là Tiểu Bát Đản =^= ]

" Hợp với ngươi "

[ Nà ní?? =^= ]

Cô bước ra ngồi xuống giường bệnh êm ái suy tư. Cánh cửa phòng bỗng nhiên bật mở, một người phụ nữ trung niên bước vào. Dù nhìn bà đã hơn 40 nhưng gương mặt vẫn còn mang nét đẹp tự nhiên hiền từ. Nhất là đôi mắt khi nhìn vào cô mang theo sự kinh ngạc vui mừng khôn xiết. Chưa kịp định hình bà đã lao vào ôm chầm lấy cô

" Tịnh nhi, hu hu... con làm ta lo quá "

[ Đây là mẹ nguyên chủ tên Dương Mai ]

Cô lẳng lặng nhìn bà, nước mắt bà rơi ướt đẫm vai áo cô. Cô cũng choàng tay ôm lấy bà cười nhẹ

" Mẹ! Con xin lỗi, là con gái không tốt. Khiến người lo lắng "

" Tốt rồi, con không sao là tốt rồi. Nào, có đói không. Con ngủ nhiều ngày như vậy. Ăn chút cháo đi "

Cô đưa từng muỗng cháo nóng hổi lên miệng, cảm nhận hương vị ấm áp ngọt ngào đang chảy đều ấm áp. Nhìn bà vẫn nhìn cô bằng ánh mắt lo lắng yêu thương mà mỉm cười

" Mẹ! Con không sao rồi. Con muốn xuất viện, người giúp con nha "

" Nhưng... " Bà vốn muốn từ chối cho con gái nằm viện để điều dưỡng. Nhưng khi nhìn đến ánh mắt kiên định của cô bà lại thở dài bước đi

[ Nhiệm vụ đầu tiên: Xuất viện hoàn thành ]

Cô lẳng lặng nhìn ra bên ngoài ô cửa sổ, từng cơn gió mát thổi qua khiến lòng người dễ chịu.

[ Thông báo ký chủ: Nam9 đang tới ]

" Hử? Nam9 "

Cô bất ngờ với lời nói của tiểu Bát Đản, chưa kịp định hình thì cánh cửa lần nữa bật mở. Một người đàn ông bước vào trong. Mái tóc đen phiêu dật gọn gàng, đôi mắt xanh dương lạnh lẽo âm trầm nhìn cô. Sóng mũi cao. Khóe môi nhếch lên nụ cười chế giễu. Chân mài kiếm đen uy nghiêm, làn da màu lúa mạch khỏe mạnh. Cơ thể là bộ âu phục đen lịch lãm quý phải, khí chất lạnh lùng tỏa ra khắp nơi

" Tôi không ngờ cô tỉnh lại nhanh vậy đấy " Tiếng nói lạnh lùng mang theo khinh bỉ của hắn vang lên

[ Nam9 khá ghét nguyên chủ, vì cứ bị đeo bám ]

" Dương ca, anh đến thăm em sao? "

Cô nở nụ cười vui vẻ với hắn, nhưng ánh mắt lại hoàn toàn không như vậy. Nó chỉ như một không gian trống rỗng mà vô định

" Hử? " Nhận ra điều gì đó, ánh mắt hắn hiện lên sự dò xét. Nhưng rồi cũng khó chịu nói

" Cô sống dai thật "

Cô đứng lên đi về phía hắn, ôm lấy cơ thể rắn chắt của hắn. Giọng nói nhẹ nhàng như chuông bạc

" Em phải sống chứ, em còn phải ở bên cạnh anh suốt đời nữa mà... "

Đôi mắt cô nhìn thẳng vào ánh mắt hắn đang chan chứa sự kinh ngạc.

Thịch

Trái tim hắn bỗng nhiên lệch nhịp, bàng hoàng đẩy cô ra tức giận

" Đúng là lẳng lơ "

Nhìn bóng lưng hắn đang dần biến mất, cô bước lại giường bệnh mà ngồi xuống

[ Ký chủ, cô làm gì vậy? ]

" Làm nhiệm vụ "

[ Nhưng đâu có nói là quyến rũ nam9 ]

" Rảnh rỗi nên làm thôi. Tôi thích dành nam9 hơn. Tên này cũng không tệ "

[ Ô Mai Chuối 0∆0°°° ]

" Được rồi, ta ngủ đây "

Cô nằm xuống giường bệnh rồi từ từ chìm vào giấc ngủ. Khóe môi vươn lên nụ cười ý vị...

_____________ Buổi chiều:

Cô ngước nhìn căn biệt thự nguy nga to lớn trước mặt mà cảm thán.

" Đẹp hật "

" Con còn ngơ ngẩn ở đó làm gì? Vào đi "

Mẹ cô hiền từ nắm tay cô đi vào, vừa bước vào trong cô đã thấy một dàn người hầu ngay ngắn sếp hàng. Một người phụ nữ trung niên xinh đẹp uy nghiêm ngồi đó uống trà. Đôi mắt sắt bén nhẹ nhàng lướt về phía cô

" Tịnh nhi về rồi sao? "

Không cần đoán cô cũng chắc đây chính là vợ cả của ngôi nhà này. Người mẹ thứ hai của cô Hồng Nhung

" Vâng chị! Con bé mới vừa khỏe lại "

" Hừ! Tịnh nhi, sao con lại bất cẩn như vậy. Đi quán bar rồi lại đụng xe. Con thật không biết giữ ý tứ "

Dù nghe ra là lời trách móc quan tâm, nhưng cô lại ngửi thấy mùi dao sắt ở đâu đây

" Con xin lỗi, mẹ cả. Tịnh nhi bất cẩn nên mới như vậy. Tịnh nhi tỉnh lại thấy nhớ người nên liền về đây. Người sao lại không vào thăm Tịnh nhi? " Cô sướt mướt ngồi xuống sô pha ôm cánh tay Hồng Nhung

" Ta có rất nhiều việc cần giải quyết nên không thể vào thăm con. Con không việc gì là ta an tâm rồi. Lần sau cẩn thận, giờ lên phòng đi "

" Vâng! "

Cô nhẹ nhàng mỉm cười rồi bước lên phòng, liếc nhẹ về phía bà ta mà đáy mắt xẹt qua tia khinh bỉ. Người hầu trong nhà này thấy cô trở về mà một câu chào hỏi cũng không có. Bà ta thì bận việc gì chứ, chẳng phải đi làm đẹp thì là shopping, du lịch. Giả tạo...

[ Ừ ừ! Giả tạo thật "

" Đến lượt ngươi phát biểu ý kiến à? "

[ … =.=||| ]

Cô nhìn căn phòng được trang trí đơn giản không quá cầu kì mà hài lòng. Đi vào trong thả mình lên chiếc giường rộng lớn mềm mại. Cô quay đầu ngước nhìn ánh chiều tà ngã vàng ấm áp xuyên qua lớp cửa kính trong suốt. Đứng dậy mở tủ đồ để đi tắm thì gương mặt cô bỗng trở nên âm trầm

Trước mắt cô là những bộ quần áo quyến rũ hở hang. Bộ đồ ngủ mỏng manh xuyên thấu.

" Không ngờ sở thích của nguyên chủ thật đặc biệt. Nhưng ta thích... "

Cô cầm một chiếc váy vào trong rồi tắm rửa...

Bóng đêm đen tối với những vì sao sáng yếu ớt, ánh trăng nhàn nhạt chiếu rọi xuống mặt đất. Không ngờ cô lại có thể ngủ gật trong nhà tắm như vậy.

Cô bước ra với chiếc váy vàng nhạt ngắn ngang đùi, cơ thể quyến rũ hiện lên sau lớp màng mỏng, phần eo thon gọn như ẩn như hiện. Mái tóc ướt sủng với những giọt nước long lạnh chảy xuống đôi chân trắng nõn không tì vết. Dưới ánh trăng, cô yêu mị xinh đẹp như hồ ly. Ngước nhìn đồng hồ đã điểm 23h đêm...

" Trễ vậy rồi sao? "

Cạch!

Cô ngơ ngác quay qua cánh cửa đang bật mở, một người con trai đứng đó. Từng cơn gió nhẹ thổi qua như không gian đang ngưng động lại...

∆∆∆∆∆∆

Chương 3: Thiên Kim Danh Môn 2

Cô ngước nhìn người nam nhân đang đứng trước cửa, mái tóc vàng nhạt hơi rối bồng bềnh. Đôi mắt đen sâu thẳm như đầm lầy thâm thúy, đầy xảo trá và thâm độc được chôn giấu thật sâu. Sóng mũi cao thẳng tắp. Môi bạc hơi hé ra. Hai bên má giờ đây ửng hồng. Cơ thể cũng tỏa ra mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi cô.

Bộ dáng lôi thôi lếch thếch như vậy, nhìn là biết đang say xỉn. Hắn sững sờ nhìn cô đầy mông lung, đưa tay lấy ra chiếc điện thoại chụp lại một bức ảnh rồi lẳng lặng rời đi. Cô nhìn theo bóng lưng không vững vàng của tên đó mà không khỏi nheo mài.

" Tiểu Bát Đản, tên đó là ai? "

[ Tên đó là anh trai người Phương Hải, năm nay 23 tuổi. Mà chẳng làm nên trò trống gì cả, sau này yêu thầm nữ9, lấy gia thế lấn áp. Nhiều lần bắt cóc để cưỡng đoạt nhưng không thành. Sau này đưa Phương thị rơi vào hoàn cảnh phá sản. Hắn được một cái là tấm lòng chung thủy, ngoài ra cái gì cũng xấu ]

" À! "

Khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt, ánh mắt vẫn là một mảng tĩnh lặng không dao động.

" Nếu như ta phá vỡ hạnh phúc của nam nữ9. Vậy có bị gì không? "

[ À ờ... Đây là trường hợp đặc biệt. Nguyên chủ khi chết vốn muốn trả lại ân oán tình thù cho nam nữ9. Chứ không nói là làm như thế nào. Ký chủ có thể, nhưng không được phép giết nữ9 ]

" Hử? Vậy sao? Vậy để cô ta tự chết là được mà "

[ Nà ní? 0_0 °°° ]

" Đươc rồi, đi ngủ "

Cô nằm xuống giường nhắm mắt ngủ, khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt rồi dần chìm sâu vào sự yên tĩnh. Ngày mai sẽ là một ngày dài...

______________

6h sáng

Cô bước xuống nhà với chiếc áo thun trắng và quần jean dài đen. Mái tóc tím buộc cao lên để lộ vùng cổ trắng mịn. Ngũ quan xinh đẹp hài hòa khiến ai nhìn vào cũng phải thẩn thờ.

Cô vốn đã cho tiểu Bát Đản che giấu đi dung mạo của bản thân mất 5 phần khi về đây. Vậy mà vẫn còn khiến người khác ngơ ngẩn như vậy. Kệ đi! Đẹp khoe xấu che

" Tịnh nhi! Con đi đâu vậy? "

Mẹ cô đang ngồi uống trà, thấy cô liền hiền từ mà hỏi hang

" Đi xin việc " Cô cũng nở nụ cười vui vẻ đến ôm chầm lấy bà.

" Xin việc? Sao con lại muốn đi làm? " Bà dường như rất kinh ngạc trước lời nói của cô

" Thì con lớn rồi, con phải kiếm tiền nuôi mẹ mà. Phải không "

" Con gái của mẹ lớn thật rồi, mà con định kiếm việc ở đâu? Hay là vào công ty ba con làm? "

" Không cần, con tìm được nơi thích hợp rồi. Và đó là Bí Mật "

Cô giả vờ thần bí khiến bà bật cười, từ nãy giờ không ai chú ý người con trai ngồi đối diện đang nhìn chằm chằm cô. Vừa nhìn vào điện thoại rồi lại quay qua nhìn cô. Khi cô thấy được hắn đang nhìn mình thì tên đó xoay đi chỗ khác. Cô có thể thấy vành tai hắn đang đỏ lên

" À! Hải. Em gái con mới xuất viện vào ngày hôm qua. Lúc đó con không ở nhà nên không biết "

Tên đó không ai khác chính là Phương Hải, anh trai cùng cha khác mẹ của cô

" Anh hai, hôm qua anh về trễ thật. Lại còn say xỉn nữa, khiến em hơi sợ "

Cô nhìn hắn mỉm cười nói, ánh mắt cũng lộ ra tia sợ hãi nhàn nhạt.

" À... thì... "

Hắn ấp úng cất điện thoại vào túi quần, không biết nói gì

Tên này cũng đẹp trai thật, chỉ thua kém Hà Dương kia mấy phần.

[ Ký chủ thích cái tên bả đầu này sao? ]

' Ta nói thích khi nào, ngươi câm mồm lại '

Cô đứng dậy mỉm cười với bà rồi quay qua Phương Hải

" Em đi trước "

Bước ra cửa cô vẫn có thể thấy được một ánh mắt vẫn đang dõi theo mình. Khóe môi không tự chủ vươn lên nụ cười chế giễu

______________

Giờ đây cô đang đứng trước một công ty lớn, ngước nhìn tòa nhà cao hơn 60 tầng mà hoa mắt. Cô biết được, đây chính là công ty giải trí lớn nhất thế giới, tập đoàn Hà thị.

Cô vừa bước vào mọi ánh mắt đã đổ dồn lên cô, ánh mắt ai cũng ngơ ngẩn tò mò xem cô là ai. Cô bước đến quầy lễ tân

" Chào tiểu thư, cô đến tìm ai? "

" Tôi tìm tổng giám đốc Hà. Nhờ cô thông báo một tiếng "

Khi nghe cô nói vậy, cô nhân viên liền kinh ngạc. Nhìn cô với ánh mắt dò xét rồi cầm điện thoại lên

" Cho hỏi cô tên gì? "

" Phương Tịnh "

" Xin chào, có một cô gái tên Phương Tịnh muốn gặp tổng giám đốc. Nhờ anh thông báo giùm "

"... "

" Được! Mời cô Phương đi theo lối này "

Cô nhân viên dẫn cô đến một thang máy đi lên tầng cao nhất. Thang máy di chuyển khiến cô hơi chóng mặt, lúc lâu sau cửa thang máy lại mở ra. Hành lang rộng rãi thanh tĩnh lạ thường, cô bước ra đi theo quán tính, trước mắt cô là một cánh cửa to lớn. Chắc là phòng của Hà Dương, vì đây chỉ có một căn phòng duy nhất.

Cốc Cốc Cốc!

Cô lịch sự gõ cửa mà vẫn không ai trả lời, liền đẩy cửa đi vào. Căn phòng rộng lớn sạch sẽ hiện ra ngay trước mắt. Từng đồ vật được trang trí vô cùng bắt mắc và ngay ngắn. Cô thật không thể tin Hà Dương lại là một người yêu thích sạch sẽ như vậy, không một hạt bụi nào luôn. Thật tội nghiệp cho người dọn dẹp...

Cô bước vào thì thấy Hà Dương đang ngồi trên ghế xem tài liệu, mái tóc đen gọn gàng. Hàng mi rũ xuống nhìn tài liệu che đi đôi đồng tử lạnh lùng. Trên cơ thể cao lớn khỏe mạnh là bộ âu phục lịch lãm, tỏa ra khí chất uy nghiêm lạnh lẽo.

Đứng bên cạnh hắn là một người đàn ông khác, nhìn có vẻ nghiêm khắc lịch sự. Chắc là thư kí...

" Ra ngoài "

Tiếng nói lạnh lùng của hắn vang lên, gương mặt cô vẫn không thay đổi mà nhìn hắn

"... "

" Tôi bảo ra ngoài "

"... "

Cô vẫn không hề duy chuyển, hắn ngước đầu lên lạnh lùng nhìn cô. Cô vẫn bình thản đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của hắn

" Đừng để tôi nhắc lần 3 "

" Tại sao em phải ra? " Cô dường như không hề sợ lời uy hiếp của hắn, mà vẫn bình thản ngồi xuống ghế sô pha khiến gương mặt hắn trở nên âm trầm

" Tôi chưa cho cô vào "

" Nhưng em gõ cửa rồi. Im lặng tức là đồng ý. Anh chưa nghe câu đó sao? "

"... "

Hắn âm trầm nhìn cô đang nhẹ nhàng ăn táo, đưa tay lên bảo thư kí ra ngoài. Khi cánh cửa phòng khép lại hắn mới đứng lên đi về phía cô. Đối diện với gương mặt lạnh lẽo như băng sơn ngàn năm của hắn cô vẫn mỉm cười.

" Đến đây làm gì? "

" Em nhớ anh nên đến thăm "

" Hừ! Không mượn " Cô nghe vậy liền ngồi dậy ôm lấy cơ thể to lớn của hắn nũng nịu

" Anh vô tình quá đó "

Gương mặt cô tươi cười như ánh nắng ban mai, đôi mắt xanh dương sâu thẳm của hắn vẫn lạnh lùng như cũ, không hề dao động. Thấy vậy cô liền buông hắn ra ngồi xuống ghế, sẵn tiện kéo hắn ngồi xuống cạnh mình. Từ trong túi xách cô lấy ra một tờ giấy để trên bàn. Ánh mắt hắn nhìn theo động tác của cô rồi cầm tờ giấy trên tay đọc

" Đơn xin việc? "

" Ừ... "

Hắn nhẹ nhàng đưa mắt liếc qua cô vẫn đang cười ngọt ngào. Rồi quăng tờ giấy về chỗ cũ. Lạnh lùng nói ra hai từ

" Không nhận "

Đôi mài cô hơi nhíu lại, nhìn tờ đơn bị hắn quăng đi.

" Cô muốn xin làm việc gì? "

" Diễn viên "

" Hử? Cô có biết đó là cái gì không? " Hắn lạnh lẽo nhìn cô

Cô đứng dậy đi lại phía hắn đang ngồi trên ghế, đưa tay nắm lấy cavat kéo hắn đối diện với gương mặt cô. Đôi mắt cô giờ đây là một mảng tĩnh mịch

" Nếu như tôi nói từ trước đến giờ tôi luôn đóng kịch trước mắt anh, anh có tin không? Nếu như tôi nói bản thân chán ghét anh, anh có tin không? Và nếu... từ trước đến giờ tôi chỉ xem anh như con rối để chơi đùa. Anh có tin không "

Giọng nói cô nhẹ nhàng thốt ra mang theo sự chế giễu và kiêu ngạo. Đôi mắt mang ý cười nồng đậm nhìn vào hắn

" Ha ha ha! Hà Dương ơi Hà Dương, đường đường là một giám đốc của công ty lớn nhất nhì thế giới. Vậy mà lại bị mắc chứng bệnh tự cao, anh nghĩ tôi thích anh sao? Sai rồi, anh sai thật rồi. Tôi chỉ xem anh như một trò chơi để đùa giỡn khi nhàm chán. Vậy mà anh lại tin nó là thật. Anh khiến tôi cười chết mất.... "

Nụ cười cô mang theo sự ngạo mạn và khinh thường khiến hắn bàng hoàng. Hắn như không tin nhìn vào đôi mắt cô, nhưng chỉ toàn là sự khinh bỉ. Nó thật sự không hề dối trá... Đôi mắt nhìn vào cô mà tức giận tột độ, hơi thở lạnh lẽo tỏa ra xung quanh như muốn đóng băng mọi thứ. Bàn tay hắn nắm chặt lại để lộ gân xanh đang nổi lên từng đợt.

Cô cúi đầu xuống nên không thể thấy bàn tay hắn đang đưa đến cổ cô, khi nó đang ở một khoảng cách rất gần thì cô lại nở một nụ cười vui vẻ ngọt ngào với hắn khiến hắn kinh ngạc

" Anh thấy em diễn có tốt không? "

Bàn tay hắn sững sờ dừng lại giữa không trung, ánh mắt nhìn cô mang theo sự bàng hoàng

" Diễn? "

"... Ừm... Thì anh hỏi em biết Diễn viên là gì không mà. Thì em làm cho anh coi rồi đó. Anh có nhận em vào làm không? "

Gương mặt cô đáng thương lại gần hắn đầy chờ đợi, còn hắn vẫn đang kinh ngạc chưa thể thoát ra. Lâu sau hắn mới nhìn vào đôi mắt cô mang theo sự dò xét và lạnh lẽo.

" Hừ! Tôi sẽ gởi một thư kí cho cô. Ngày mai đến phim trường thử vai đi. "

" Hi! Anh chịu rồi sao. Phim đó tên gì vậy? "

" Cổ Trang, Thiên Chi Viên Địa "

Cô nghe vậy liền đứng lên mỉm cười

" Cảm ơn anh "

Cô cúi xuống hôn vào má hắn, rồi rời đi. Để lại hắn vẫn âm trầm nhìn theo bóng lưng cô, bàn tay vô thức sờ lên gò má. Lặng lẽ không hiểu được cảm giác của bản thân ngay bây giờ...

______________

Cô đi ra ngoài dọc theo dãy hành lang, trong đầu lại vang lên tiếng nói của tiểu Bát Đản

[ Ký chủ, người đang làm gì vậy? ]

" Ngươi nhiều chuyện quá "

[ … ]

" Nếu ta khiến nam9 yêu mình thì có quà gì không? "

[ Tùy vào mức độ tình cảm của nam9 ]

" À ha! Thú vị thật "

Khóe môi cô vươn lên nụ cười ý vị đầy âm mưu

[ Trời ơi! Ký chủ thật đáng sợ, mình chọn đúng người rồi chứ. 0_0||| ]

" Ngươi nói gì, ta nghe hết đó " [ À không! Ha ha ta nói ký chủ thật xinh đẹp, đáng yêu là người tài giỏi nhất ( Hu hu, hối hận còn kịp không?) ]

" Hừ! Ngoan "

Cô ra khỏi công ty cũng đang là 8h 30', thấy bản thân chưa ăn gì liền kiếm một nhà hàng đi vào. Vừa ngồi xuống bàn cô đã kêu rất nhiều món ăn ngon. Nhìn làn khói ngi ngút thơm lừng khiến cô không nhịn được, bắt đầu cầm đũa...

Cô gấp xuống một miếng thịt bò gần đó, nhưng thứ cô lấy được chỉ là không khí. Đôi mắt cô ánh lên sự bần thần. Từ bao giờ trước mắt cô đã có thêm người, hắn đang cho người lấy đi những món ăn cô chọn. Chỉ đẩy qua cho cô một chén cháo yến mạch. Đó không ai khác ngoài tên Hà Dương

" Anh làm gì vậy? "

" Ăn cơm "

" Nhưng tại sao anh lấy đồ ăn của tôi? "

" Mới xuất viện không nên ăn dầu mở, ăn cháo đi "

"... "

Cô tức giận nhìn hắn ung dung ăn bít tết, còn cô chỉ có mỗi một chén cháo yến mạch ngi ngút khói mà tức giận.

" Sao anh không qua chỗ khác ngồi? "

" Hết chỗ rồi "

Cô quay qua xung quanh nhìn thì thấy rất nhiều bàn toàn những người mặc đồ đen. Liền trầm mặc, đây chẳng phải là người của hắn sao?

Hừ! Tên này thú vị thật. Nghĩ vậy cô cũng không tính toán so đo làm gì, cầm muỗng lên ăn cháo

[ Ký chủ không giận sao? "

' Tại sao phải giận? '

[ Ký chủ thật kiên nhẫn ]

' Mà nè! Nam nữ9 chưa gặp nhau phải không? '

[ Vâng! Còn hơn 1 tháng nữa mới gặp nhau ]

' Vậy ta có bao nhiêu thời gian để thực hiện nhiệm vụ? '

[ Tùy ký chủ, càng ngắn thì càng tốt ]

' Ồ! Đến lúc đó nhớ cho thêm điểm '

[ Nà ní? =…=?? ]

Khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt, trong đầu bắt đầu tính toán. Hắn ngồi đối diện thấy cô cười liền kinh ngạc, không hiểu cô cười vì điều gì...

Sau khi ăn xong cô liền đứng dậy

" Tôi đi trước "

" Khoan đã "

Hắn đi lại kéo tay cô ra ngoài

" Anh làm gì vậy? "

Cô chưa kịp định hình đã bị hắn nhét vào xe, hắn cũng ngồi vào bên cạnh. Lạnh lùng nói

" Tới phim trường "

Câu nói của hắn như trả lời lại như nói với thư kí. Cô nghe vậy liền hỏi lại

" Chẳng phải ngày mai sao? "

" Tôi vừa mới điện, đạo diễn nói mai ông ta bận. Nên hôm nay đi luôn "

Hừ! Tưởng cô con nít 3 tuổi dễ gạt sao? Chỉ cần một tiếng nói của hắn thì cho dù ông ta ở nữa vòng trái đất cũng phải chạy về nữa kia.

" Tôi có thể tự đi "

" Tôi sẵn tiện đến đó, cho cô đi nhờ "

" Hừ... "

Cô ngoan ngoãn ngồi im để hắn đưa đi, nhìn cảnh vật xung quanh khiến cô thích thú. Thật náo nhiệt

_____________

Khoảng 30' sau rốt cuộc cũng đến, cô nhìn khung cảnh đẹp đẽ mà kinh ngạc. Đây là vùng đồi núi với quang cảnh thiên nhiên tuyệt vời.

Cô lẳng lặng đi theo sau hắn, đôi mắt không ngừng nhìn xung quanh

" Hà tổng, hân hạnh được gặp ngài "

Một ông già đầu hói mỉm cười đi đến chào hỏi hắn

" Ừ! "

" Ngài nói có người đến thử vai, không biết là ai? "

" Cô ta "

Hắn lạnh nhạt chỉ vào cô

Chỉ thấy ông đạo diễn nhìn cô dò xét, lúc sau lại vô cùng kinh ngạc

" Thật đẹp, tiểu thư xinh đẹp như vậy. Cho hỏi cô tên gì? "

" Phương Tịnh "

" Phương Tịnh tiểu thư, cô có thể diễn thử cho tôi xem không? Cô sẽ vào vai nữ9. "

" Hả! Ừ... "

" Vậy cô đi theo đoàn vào hóa trang đi "

Cô nghe theo đi vào liều gần đó...

[ Thông báo ký chủ, có sự cuất hiện của nữ9 ]

' Nữ9? '

[ Vâng! Chắc vì có ký chủ nên cốt truyện thay đổi. Muốn để nam nữ9 gặp nhau ]

' Ha! Thú vị thật... '

Cô vươn lên một nụ cười ý vị, đôi mắt tĩnh lặng xẹt qua ánh sáng. Vì quá nhanh nên không ai có thể nắm bắt được, tất cả như bao trùm bởi sự nguy hiểm đang rình rập...

Chương 4: Thiên Kim Danh Môn 3

Tà áo trắng phiêu dật trong gió, đưa đi hương thơm oải hương nhẹ nhàng. Mái tóc tím than dài mượt mà tung bay như sóng lượn. Đôi mắt đỏ như máu nhẹ nhàng dao động như một làn nước, lại vô tình lạnh lẽo như băng sơn. Cô đứng đó như một trích tiên vừa hạ phạm, phía sau cô là một vực sâu vạn trượng. Cô tuyệt trần xinh đẹp, nhưng lại như yêu hồ câu dẫn lòng người.

" Thiên hạ này, ta tự hỏi đâu mới là tình yêu? Có phải chăng tất cả đều giả tạo "

Giọng nói nhẹ nhàng như chuông bạc, lại lạnh lùng như sương. Một nam nhân đối diện cô, ánh mắt đau đớn hỏi

" Nàng đã bao giờ yêu ta chưa? "

Chỉ thấy cô lẳng lặng quay lưng đi, gương mặt nhẹ nhàng liếc ra phía sau.

" Đã từng... ta yêu ngươi hơn tất cả. Nguyện vì ngươi mà từ bỏ nhân gian, nhưng... giờ đây trong ta nguyện lấy thế trần cũng chẳng mong nhìn thấy ngươi. Đời đời kiếp kiếp, ta không bao giờ muốn gặp lại ngươi... "

"... Vậy sao? Nàng căm ghét ta... "

Giọng nói người nam nhân đau đớn nhìn thẳng vào mắt cô, chỉ thấy trong ánh mắt cô là một mảng tĩnh mịch. Không hề dao động

" Ha ha... dù thế nào... ta vẫn muốn nói. Thiên hạ này... ta nguyện từ bỏ... giang sơn này... ta nguyện vứt đi. Chỉ cần... nàng mãi mãi bên ta.... Nhưng có lẽ... đã chẳng kịp nữa rồi. Ta yêu nàng... "

Người nam nhân từ từ ngã xuống, đôi mắt nhìn cô chứa chan đau khổ và tuyệt vọng. Rồi mất dần ý thức, cô chỉ lẳng lặng đứng nhìn. Khóe môi vươn lên nụ cười thê lương

" Từ bỏ giang sơn? Vứt đi thiên hạ? Chỉ để yêu ta sao? Nhưng... nếu như ta cũng có thể từ bỏ tất cả như ngươi chỉ để yêu một người. Thì thật không đáng... "

Từng cơn gió nhẹ thổi qua đem đi nỗi ưu thương nhàn nhạt đang luân chuyển trong không trung. Y phục trắng tung bay như một đóa hoa không nhiễm bụi trần, nhưng đằng sau nó lại là cả một vết nhơ...

- CẮT!

Đạo diễn hô lên một tiếng phá tan không khí đau thương vừa rồi. Cô quay lưng lại mỉm cười nhẹ

" Phương tiểu thư làm tốt lắm, cô sẽ đảm nhiệm vai nữ9. Có được không? " Đạo diễn cười cười đi lại gần cô

Hà Dương cũng đến bên cạnh đưa cô chai nước

" Đạo diễn quá khen "

Cô mỉm cười đi lên định nhận chai nước từ tay hắn, nhưng không ngờ cô lại vấp một cục đá to và ngã dần về phía sau. Ánh mắt cô kinh hãi không thôi, phía sau cô là một vực sâu, nếu cô ngã xuống sẽ phải làm sao

" Cẩn thận "

Hà Dương nắm lấy tay cô kéo lại nhưng hắn cũng bị ngã xuống cùng cô. Tất cả mọi người trên vực đều kinh ngạc, tiếng la thất thanh vang lên.

Cô và hắn cùng rơi xuống vực sâu, tiếng gió đã lấn áp đi tất cả những tiếng la bên trên. Giờ đây cô không thể nghe thấy gì cả

[ Bao bọc kết giới ]

Tiếng nói của tiểu Bát Đản vang lên trong đầu cô, Hà Dương đang ôm cô rất chặt trong lòng. Cả hai cùng rơi xuống một thác nước chảy xiết, vì bảo vệ cô nên hắn đã bị những tảng đá làm bị thương nặng.

____________

Cô dìu hắn đi trên vòng nước để vào bờ, vì mất máu quá nhiều nên hắn đã ngất xỉu. Cô đưa hắn vào một đống đá gần đó ngồi xuống, cô đang mặc y phục cổ đại lại dính nước nên rất nặng. Cô để hắn ngồi xuống rồi cởi bớt ra cho nhẹ người

" Tiểu Bát Đản, cảm ơn ngươi "

[ Ký chủ phải cẩn thận chứ, người có muốn nhóm lửa không? ]

" Ừ! Cho ta một đóm lửa "

[ Mua một nhóm lửa giá 10 điểm ]

" Cái gì? Lửa cũng tính tiền? "

[ >v< Làm ăn cả mà ký chủ ]

" Haizz! Được "

[ Mua bán hoàn tất, số điểm hiện tại của ký chủ là -10 ]

Cô chán nản không thèm nói chuyện với nó nữa, nhìn vào vết thương của Hà Dương mà thấy tội lỗi

" Này! Có bán thuốc không? "

[ Có ~v~ ]

" Nghe giọng ngươi vui vậy? Chẳng lẽ cũng tính tiền à? "

[ He he! Ký chủ nói đúng. Giá là 50 điểm ]

"... "

[ Ký chủ có muốn lấy hơm? ]

" Lấy "

[ Mua thuốc hoàn tất. Số điểm hiện tại của ký chủ là -60 ]

Cô tức giận đi đến bên Hà Dương, cởi áo hắn ra bắt đầu sức thuốc và băng bó.

Khi cô trị thương cho hắn xong thì trời cũng đã ngã tối. Nhìn bầu trời đêm với những ngôi sao sáng. Hà Dương dần có lại ý thức rồi mở mắt ra nhìn. Hắn ngồi dậy hỏi cô

" Đây là đâu? "

" Hở? Anh tỉnh rồi à? Anh không sao chứ? "

" Không sao "

" Chúng ta bị nước cuốn đi, không biết nơi này là đâu cả. "

" Cô không sao chứ " Cô không nói gì mà lặng lẽ nhìn hắn, ánh mắt giờ đây của cô có chút dao động

" Không sao. Nhưng còn anh thì... "

Cô nhìn đến những vết thương đang băng bó trên cơ thể khỏe mạnh rắn chắt

" Không sao, chỉ là vết thương nhỏ. "

" Tại sao anh cứu tôi? "

" Tôi không biết "

Hắn quay đâu đi tránh né ánh mắt của cô

Từng cơn gió thổi qua khiến cô hơi lạnh dù đã có lửa, đôi tay cô chà sát vào cơ thể

" Anh không hẳn là người xấu nhỉ "

Khóe môi cô vươn lên nụ cười

" Em nghĩ tôi xấu xa sao? "

" Ừ! Đã có lúc tôi nghĩ anh như ác ma vậy... "

"... "

" Anh là một người đàn ông hoàn hảo, luôn được nhiều phụ nữ yêu mến. Vừa giàu có, đẹp trai lại tài năng... "

" Những người phụ nữ đến bên tôi chỉ muốn làm Hà phu nhân "

" Anh sợ bị lừa dối nhỉ? Tôi cũng vậy... Luôn tỏ ra mạnh mẽ để không bị ức hiếp. Sống trong một gia đình nhưng lại phải tỏ ra kiêu căng ngạo mạn để che đi sự hèn nhát. Dù biết họ không quan tâm mình nhưng lại giả vờ như thân thiết và muốn gần gũi. Thật tệ hại khi nói nó là một gia đình... "

"... " Hắn lẳng lặng nhìn cô, đôi mắt xanh dương sâu thẳm phản chiếu hình bóng cô

" Anh biết không, khi tôi bị tai nạn tôi đã nghĩ rằng chết đi có lẽ là một điều tốt nhất. Nhưng không thể... tôi còn có một người mẹ luôn quan tâm mình. Nhưng vì không muốn để bà gặp nguy hiểm nên phải tỏ ra xa lánh bà ấy. Luôn muốn được nói hết tâm sự của bản thân chỉ để bà có thể hiểu nhưng lại không đủ can đảm để nói ra... Một sự yếu đuối đến thảm hại... "

Giọng nói cô mang theo sự ưu buồn nhàn nhạt đang quanh quẩn. Đây chính là cõi lòng của nguyên chủ...

" Tôi cũng từng bị gia đình ruồng bỏ... "

Lời nói của hắn khiến cô bất ngờ mà quay lại, chỉ thấy gương mặt hắn đã không còn sự lạnh lẽo. Mà thay vào đó là đau thương

" Họ xem tôi như một con rối, họ đến bên nhau vốn chỉ vì kinh tế gia đình. Nên khi tôi sinh ra cũng không được yêu thương như bao đứa trẻ khác. Hằng ngày phải sống trong sự cô đơn và thứ tôi nhìn thấy nhiều nhất trong kí ức... là bóng lưng họ. Họ lúc nào cũng nghĩ tới công việc, bỏ tôi lại mà chạy theo những điều họ muốn... Trái tim tôi lúc ấy, từng ngày từng ngày là một vết dao cứa vào khi thấy họ chán ghét và cãi nhau. Họ chưa bao giờ dùng ánh mắt lo lắng quan tâm tôi dù chỉ một giây... Tôi có bệnh sắp chết thì lúc ấy cả hai người lại đang bận biệu với công việc. Đã rất nhiều lần tôi tự hỏi, tôi sinh ra trên thế giới này để làm gì? Nhìn những đứa trẻ được cha mẹ yêu thương, lo lắng và mỉm cười hạnh phúc. Lúc ấy trong lòng tôi đã đau đến chừng nào... nhưng có ai hiểu được cảm giác đó? Mọi người nhìn vào chỉ thấy tôi là một đứa bé sung sướng vì giàu có, được tất cả những thứ mình muốn. Nhưng có ai biết được... sâu trong sự sung sướng đó là cả một nỗi cô đơn và hiu quạnh. Tôi chưa hề mong muốn mình có được vật chất, thứ tôi muốn có là một gia đình. Một mái ấm, một tình thương dù là nhỏ nhoi. Tôi nguyện sống trong nghèo hèn chỉ cần có được một bình yên... Nhưng có lẽ những điều đó quá lớn... tôi đã chịu quá nhiều vết thương... Và tôi đã đóng băng trái tim mình. Tôi lặng lẽ nhìn những niềm vui kia là giả tạo, âm thầm sống trong băng hàn và chán ghét mọi thứ. Tôi xa lánh tất cả để đứng trên đỉnh cao, và không cần đến tình cảm ấy một lần nào nữa... Cho đến bây giờ mọi thứ xung quanh tôi đều giả dối, tỏ ra vui vẻ và nịnh nọt chỉ để tôi cho họ quyền lợi. Trong mắt tôi những kẻ đó chỉ như một thứ rác rưởi không đáng tiền... Và nó thật dơ bẩn... "

Từng lời nói đau thương của hắn đi vào tai cô, đôi mắt hắn giờ đây là một mảng tuyệt vọng và đau đớn tột cùng. Nỗi buồn của hắn bây giờ so với trời đêm cũng có thể hòa tan vào làm một. Khiến cô không khỏi đau lòng...

" Xin lỗi. Có lẽ anh cũng chịu rất nhiều điều. Nhưng tôi biết... sâu trong lòng anh vẫn còn hi vọng. Tuy nhiên nó lại rất nhỏ nhoi, nhỏ đến mức anh không thể nào thấy được. Hi vọng đó của anh là sự ấm áp, anh vẫn cần có nó. Người ta thường nói, người lạnh lùng và tàn nhẫn nhất... là người cần tình yêu thương hơn bất kì ai trên thế giới này. Vì họ không có một sự yêu thương nên bản thân mới sa lầy vào hầm băng ưu tối. Và cũng vì thế mà bản thân họ cần được che chở, cần được tình cảm chân thành để lớp băng trong họ tan biến đi. Rồi một ngày nào đó, anh sẽ tìm được điều anh cần ở một người nào đó trong thế giới rộng lớn này. Có thể là người anh yêu thương sau này... định mệnh... sẽ đưa người đó đến bên anh. Dù hơi xấu hổ nhưng tôi chúc anh hạnh phúc. Những gì mà anh đánh đổi ở tuổi thơ thì sẽ có một người nào đó lấp đầy khoảng trống của anh. Sẽ cho anh hạnh phúc và vui vẻ gấp trăm ngàn lần. Ông trời không bao giờ bất công với ai cả... dù thế giới này vốn không công bằng... "

Cô nhẹ nhàng mỉm cười an ủi hắn... Chỉ thấy hắn im lặng không nói gì mà nhìn cô

" Anh nhìn đi, những vì sao đêm nay thật sáng. Và nó luôn xuất hiện trên bầu trời để chiếu rọi cho chúng ta. Những vì sao ấy luôn bên cạnh nhau... luôn sáng chói giữa màn đêm. Luôn vững trải chóng chọi với bóng đêm âm trầm. Và khiến màn đêm trở thành một phần của bản thân để tỏa sáng... Nó thật tuyệt vời... Rồi một ngày nào đó... anh cũng sẽ tìm thấy ánh sáng trong thế giới đen tối của bản thân. Anh hãy chờ đợi... "

"... Vậy sao... "

" Gió đệm cùng tiếng hát của ban mai "

" Cùng hồi chuông vận mệnh êm ái " " Ngọn đèn sáng trong bóng đêm "

" Ngôi sao kia đang lóe lên "

" Tựa chạy trốn bóng tối đơn côi "

" Chẳng một ai chịu nhận lầm lỗi "

" Mọi mộng mơ, mong ước thiếu niên "

" Sau đau thương cũng hóa chiêm bao "

" Cỏ dại kia thêu mãi chẳng xong "

" Vậy thì kiên cường mà sống "

" Mọi xiềng xích sẽ vỡ tan "

" Sự thật trần trụi cũng thế thôi "

" Đường dài mênh mông lắm chông gai "

" Vùi dập ta chẳng thể nào bước "

" Cũng chẳng cần quỳ gối trước ai "

" Mang đau khổ ~ "

" Gió chẳng thổi hết nỗi hiu quạnh "

" Cũng chẳng mang đi lầm lỗi "

" Còn lại đây những chấp niệm "

" Cô đơn của tôi "

" Tựa lấp lánh ánh sao đêm "

" Rạch trời đêm mịt mờ thức giấc "

" Đợi chờ khoảnh khoắc này... "

Tiếng hát cô như chuông bạc mạnh mẽ lại cô đơn vang lên trong không gian tâm tối. Hắn lẳng lặng lắng nghe, những nỗi buồn của cô đang được đưa vào lời nhạc và đang được gió thổi đi.

Tiếng hát vừa dứt, từng cơn gió thổi qua càng mạnh. Cô ôm chặt cơ thể mình hơn, vẫn mỉm cười ngước nhìn màn đêm tâm tối.

Từ phía sau cô cảm nhận được hơi ấm, hương thơm bạc hà quyến rũ xộc vào mũi cô. Quay lại thì thấy hắn đang ôm cô, chiếc cằm mảnh khảnh đang chống lên vai cô

" Anh làm gì vậy? "

" Lạnh lắm, ôm nhau cho ấm "

" Cảm ơn "

Cô nghiêng đầu qua né đi hơi thở nóng bỏng của hắn, gương mặt hơi ửng hồng. Hắn nhìn thấy cô ngại ngùng càng ôm chặt hơn, thân thể mềm mại của cô dán vào ngực hắn

" Em hát hay lắm... "

"... V...vậy sao? "

" Ừ, tôi không ngờ em lại là một cô bé yếu đuối như thế "

" Không có " Cô quay qua chạm vào ánh mắt hắn, liền cúi đầu xuống nhỏ giọng

" Anh đừng nói cho ai... "

" Nếu tôi nói thì sao? "

" Thì... thì tôi sẽ nói bí mật của anh " Cô nâng mặt lên uy hiếp

" Ha "

Cô không thèm đoái hoài tới hắn nữa, vẫn tiếp tục nhìn vì sao. Cô dựa vào cơ thể hắn nhẹ nhàng

" Ấm thật "

Hắn cúi xuống nhìn cô, lẳng lặng đưa hình bóng cô vào đáy mắt

" Em đẹp thật "

Hắn nâng cầm cô lên, dần dần tiến lại gần cô. Cô để mặc cho hắn muốn làm gì thì làm. Đôi mắt nhìn vào gương mặt tuyệt mĩ của hắn mà dao động. Môi cô chạm vào cánh môi lạnh của hắn. Cảm nhận sự mềm mại mà hắn mang lại. Hắn nhẹ nhàng ôm hôn cô, rồi dần dần điên cuồng lấy hết mật ngọt trong khoang miệng cô. Khi cô sắp không thở được thì hắn mới quyến luyến rời môi cô. Cô gấp gáp hít lấy không khí, đôi gò bông của cô cứ phập phồng khi cô hít thở. Gương mặt cô ửng hồng đẩy hắn ra

" Anh tránh qua kia đi "

Hắn không nghe lời cô mà còn ôm chặt cô hơn. Cả hai từ từ nằm xuống, cô nằm trong lòng ngực rắn chắt của hắn mà cảm thấy yên bình. Cái lạnh cũng tan đi đâu từ bao giờ...

Từng cơn gió thổi qua, dưới bầu trời đêm có hai con người đang ôm nhau ngủ. Tất cả tạo lại như đưa vào dòng thời gian. Tuyệt đẹp lại như một bức tranh mĩ cảnh...

Chương 5

Hàng mi run nhẹ nhàng, cô từ từ mở ra đôi mắt màu đỏ như ruby máu tuyệt đẹp. Nhìn căn phòng sa hoa rộng lớn đầy xa lạ, cô dần dần ngồi dậy nhìn trên cơ thể mình là bộ đồ ngủ ngắn dễ thương.

[ Đây là nhà của nam9 ]

" Hử? Vậy sao " Cô không bất ngờ lắm, chỉ lẳng lặng đánh giá xung quanh

[ Ký chủ! Người... thật sự vô tình ngã xuống vách núi à? ]

" Ha! Cố tình đó " Cô cười chế giễu vì sự ngây thơ của tiểu Bát Đản

[ Nhưng tại sao? ]

" Chẳng phải ngươi nói nữ9 cũng ở đó sao? Ta không muốn cả hai gặp nhau, chưa đến lúc cho cô ta lên bàn diễn "

[ Nhưng ký chủ làm vậy sẽ rất nguy hiểm, còn thiệt hại nữa ]

" Ha ha! Sống ở đời phải biết nắm bắt lòng người, ngươi đừng quá ngây thơ. Ta chỉ làm những việc có lợi và nắm chắc phần thắng " Khóe môi cô vươn lên nụ cười nhạt

[ Ký chủ đã bị -60 điểm... Vậy... ]

" Người thành công thì nên cho đi những điều nhỏ nhặt mới làm được chuyện lớn. Những thứ này không đáng nói tới, cũng như giả vờ đồng tình để nắm lấy lòng tin của người khác. Đó cũng chỉ là thứ đáng cho đi, dù hơi hèn "

[ Ký chủ, người thật bất chấp thủ đoạn ( Muốn về nhà quá °^°) ]

" Quá khen "

Cô đứng dậy đi đến chếc bàn đang đặt một bộ quần áo, cầm lên mà khóe môi mỉm cười khinh bỉ.

Cô thay xong đồ liền bước ra ngoài, nhìn dàn người hầu kính cẩn chào hỏi.

" Phương tiểu thư đã tỉnh, thiếu gia có bảo ngài ăn sáng rồi hẵng về "

" Không cần, tôi muốn về nhà luôn "

Cô nhẹ nhàng trả lời rồi bước đi một mạch không quay lại, dàn người hầu nhìn nhau rồi điện thoại cho ai đó thông báo

_______________

Cô trở về nhà liền nhìn thấy gương mặt lo lắng của mẹ, gương mặt cô trở nên hòa hoãn bước lại gần bà

" Mẹ "

Bà quay qua nhìn thấy cô mà nước mắt rơi xuống, chạy lại trách cứ

" Con lại đi đâu vậy, con có biết mẹ lo lắm không. Con có bị gì không? Đã ăn gì chưa? "

" Mẹ! Con không sao. Người đừng lo "

" Con gái lớn lại đi khuya như vậy, thật không có tiền đồ "

Giọng nói của Hồng Nhung vang lên, bà ta nhấm nháp trà trông rất tao nhã. Nhưng sao toàn đâm dao về cô không nhỉ

" Mẹ cả, Tịnh nhi xin lỗi. Do con bị tai nạn nên mới về trễ. Người đừng giận "

" Cái gì? Con bị tai nạn? Làm sao lại bị, con có bị thương không. Nói mẹ nghe... "

" Dạ không sao đâu, mẹ đừng lo " Cô quay qua bà mỉm cười an ủi

" Hừ! Con lại lấy cớ gì đây? " Hồng Nhung khó chịu không tin cô

" Con... "

" Thôi mà mẹ, Tịnh nhi cũng vừa về tới. Người đừng la con bé "

Giọng nói trầm thấp vang lên khiến cô nhìn lại, người con trai mỉm cười nhẹ với cô.

" Phương Hải? Con sao lại bao che cho nó "

" Con không có bao che, mà mẹ có hẹn đi shopping với bạn bè mà. Trễ rồi sao không đi đi? "

" Con... thôi được rồi, mẹ đi đây "

Khi bà ta đi thì mẹ cô lại lo lắng hỏi

" Con có đói không, hay để mẹ... "

" Bà chủ, quý phu nhân mời bà đi uống trà " Một người hầu chạy tới đưa điện thoại cho bà

" Nhưng... "

" Mẹ! Không sao, cứ để con dẫn em gái đi ăn. Mẹ cũng đi đi " Phương Hải đứng lên khuyên bảo

" Không được... "

" Phải đó mẹ, để anh hai chở con được rồi. Mẹ đi đi "

Cô cũng lên tiếng khuyên bảo, mỉm cười với bà

" Thôi được, chiều về ta qua phòng thăm con "

" Vâng! "

Cô lẳng lặng nhìn bà đi ra, đáy mắt đỏ của cô xẹt qua tia sáng lạnh. Sau đó mỉm cười dịu dàng quay qua Phương Hải

" Chúng ta đi thôi anh hai, em đói "

"... Ừm... Chúng ta đi "

Phương Hải né tránh ánh mắt của cô, đi ra ngoài xe trước

_______________

Bước vào nhà hàng sang trọng, mọi ánh mắt đều quay lại nhìn cô và Phương Hải đi vào. Chọn một bàn ngồi xuống

" Em ăn gì? "

" À! Một phần mì ý và capochino "

" Được rồi, lấy thêm một ly cà phê không đường và phần Gelato "

" Vâng! " Nhân viên phục vụ đỏ mặt đi vào trong, cô lẳng lặng nhìn xung quanh. Không khí thật mát mẻ và yên bình

" Sao hôm qua không về? "

" À! Em bị rơi xuống vách núi, nên chưa về kịp "

" Rớt xuống vách núi? " " Ừa... "

" Ai đã cứu em? "

" Hử? À! Em rơi xuống cùng với Hà Dương. Nên sáng mai tỉnh dậy đã thấy mình ở nhà anh ta. Do về gấp nên chưa ăn gì " Cô thành thật trả lời Phương Hải

" Hà Dương?... " Giọng nói Phương Hải nhỏ dần, ánh mắt xẹt qua tia nghi hoặc

" A! thức ăn lên rồi. "

Cô hoan hô đưa pHương Hải trở về thực tại, hắn nhìn thấy vậy cũng bỏ qua bắt đầu dùng bữa...

" Có ngon không? "

" Ừa! Ngon "

Cô mỉm cười thật tươi sau đó ăn hết phần của mình

Sau khi ăn xong cô cùng Phương Hải lên xe

" Em có muốn đi chơi không? "

" Đi chơi? "

" Ừ! "

Cô hơi suy nghĩ rồi mỉm cười gật đầu

" Đi "

_____________

Cô nhìn dòng người tấp nập mà ngẩn ngơ

" Em muốn chơi trò nào? "

" Cái kia "

Cô chỉ vào tàu lượn siêu tóc gần đó

" Được rồi, đi mua vé thôi "

Cô ngồi vào hàng ghế mà hồi hộp không thôi, tàu từ từ chạy rồi nhanh dần. Cơn gió thổi qua khiến cô phấn khích mà hò hét. Cô không ngờ trò này vui như vậy

Sau khi rời khỏi tàu cô liền kéo Phương Hải đi hết trò này đến trò khác, nào là nhà ma, đu quay, tàu lượn. Toàn những trò cảm giác mạnh, cô còn ăn trưa và đi bắt cá...

Khi cô chơi thỏa thích thì cũng đã 17h chiều. Cô vậy mà lại vui đùa quên mất thời gian. Cô ngồi ghế đá vừa ăn kem vừa ngắm nhìn ánh hoàng hôn. Mái tóc tím than nhẹ nhàng tung bay trong gió, vẻ đẹp tuyệt trần đi vào lòng người. Phương Hải ngồi bên cạnh lẳng lặng nhìn cô

" Anh sao vậy? " Cô quay lại hỏi han hắn

" Không có gì, hôm nay chơi có vui không? " Phương Hải mỉm cười dịu dàng vén lọn tóc mai dính trên gò má cô

" Ừm... vui lắm. Anh tốt hơn em nghĩ. Lúc trước em cứ nghĩ anh là anh trai xấu "

" Trong mắt em anh xấu xa lắm à? "

" Hử? Không hẵn "

Cô lắc đầu rồi tiếp tục ăn kem

" Phì! Tại sao em lại đáng yêu như vậy? Anh không biết đó "

Phương Hải phì cười trước sự đáng yêu của cô

Từng làn gió mát thổi qua mang lại sự dễ chịu và thanh bình. Hoàng hôn đỏ vàng ấm áp...

" Hôm nay cảm ơn anh "
" Không có gì... "

"... "

" Ờ... Chuyện... đêm đó... "

" Hử? "

Cô quay qua thì thấy gương mặt ửng hồng của Phương Hải, hắn quay đi tránh né cô. Dường như hiểu được gì đó cô liền ồ lên

" À! Không sao, anh đừng bận tâm "

" Nhưng... anh... "

" Chuyện đó cũng không đáng nói tới... anh đừng lo "

"... "

Gương mặt Phương Hải càng đỏ, không biết nên nói gì

" Chuyện đó là chuyện gì vậy? "

Một giọng nói khác vang lên, sự lạnh lẽo bao trùm lấy cô. Cả hai quay lại thì liền thấy gương mặt âm trầm đáng sợ của Hà Dương, hơi thở hắn tỏa ra đầy hàn khí

" Hà Dương? "

Cô kinh ngạc gọi tên hắn, Phương Hải đứng dậy đối diện với ánh mắt đáng sợ kia. Mỉm cười nhẹ

" Thì ra là Hà tổng, tôi nghe nói hôm qua anh đã cứu em gái tôi. Rất cảm ơn anh "

" Hừ! "

Hắn không quan tâm đến Phương Hải, chỉ đứng đó nhìn cô

" À... ờ. Anh hai, anh ra xe trước đi. Em ở lại nói chuyện với Hà tổng rồi chúng ta cùng về "

" Nhưng anh phải ở lại, lỡ em bị gì... "

" Không có đâu, anh đi trước đi "

" Nhưng... thôi được rồi. Anh ra xe đợi em "

Nhìn theo bóng lưng Phương Hải đang dần xa, cô chưa kịp quay qua nói gì đã bị Hà Dương mạnh bạo kéo đi vào một góc tối. Cây kem trên tay cũng rớt từ bao giờ

" Anh làm gì vậy? "

" Ha! Sáng sớm đi vội không ăn sáng là để trở về hẹn hò với anh trai sao. Cô thủ đoạn thật đấy "

" Anh đừng có nói bậy bạ "

" Bậy bạ? Vậy cô nói xem, chuyện đêm đó mà hắn nói tới là sao? "

" Thì... chuyện đó... " Cô ấp úng né tránh ánh mắt đáng sợ của Hà Dương khiến hắn càng thêm tức giận

" Sao hả? Không nói được? Đàn bà các cô đều như nhau. Giả tạo đến đáng khinh "

" Anh không có quyền sỉ nhục tôi... Ưm... "

Cô đang tức giận liền bị hắn cưỡng hôn, hắn không nhẹ nhàng như đêm qua mà lại cuồng bạo chiếm hữu. Hắn đưa lưỡi mình vào khoang miệng cô để lấy hết mật ngọt trong miệng cô. Cô lấy hết sức lực đánh vào ngực hắn, nhưng càng giãy dụa hắn càng ôm chặt hơn. Thậm chí còn cắn mạnh vào môi cô nữa

" Híc... b...uông... r...a "

Khi cảm thấy mất đi dương khí, nước mắt cô rơi xuống vì đau. Hắn thấy vậy liền buông ra, đôi mắt hiện lên tia đau lòng nhìn cô.

CHÁT!

Cô cho hắn một bạt tay rồi vừa khóc vừa chạy đi, để lại hắn với ánh mắt dõi theo cô. In hình bóng cô vào đáy mắt như giam cầm...

_____________

Khi cô trở lại xe và bước vào đã thấy Phương Hải lo lắng ngồi đợi. Thấy cô ngồi vào ghế liền mỉm cười, nhưng khi thấy môi cô hơi sưng mà nước mắt vẫn còn vươn lại trên mí mắt liền kinh ngạc. Đáy mắt trở nên âm trầm xẹt qua

" Em không sao chứ? "

" Híc... không sao... "

Cô lắc đầu rồi né tránh, Phương Hải thấy vậy cũng bắt đầu lái xe. Nhưng không khí lại vô cùng căng thẳng, lúc trở về cũng đã hơn 18h. Nhìn bóng đêm đang lặng xuống Phương Hải liền quay qua. Đôi mắt hắn chạm vào gương mặt đang ngủ sau của cô, hắn kinh ngạc nhìn cô. Bàn tay đưa lên chạm vào gò má trắng mịn xinh đẹp của cô mà vuốt ve, nhìn cánh môi anh đào hơi sưng kia của cô mà ra sức chà sát.

Đôi mắt đen lạnh lùng như vực sâu của hắn nhìn cô, rồi từ từ cúi xuống chạm nhẹ vào môi cô chần chừ. Nhưng rốt cuộc khi nghĩ đến việc cô bị người khác hôn lấy mà tức giận, dứt khoát cúi xuống ngậm lấy môi cô.

Phương Hải ôm lấy cơ thể mềm mại của cô, điên cuồng nhưng lại nhẹ nhàng mà chiếm lấy môi cô. Đôi mắt hắn nhắm lại tận hưởng mật ngọt từ cô mang lại

"... Ưm... "

Tiếng rên rỉ của cô khiến Phương Hải càng điên cuồng hơn, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve eo cô. Tiếng thở gấp vang lên từ hắn

Khoảng lâu sau hắn mới từ từ buông cô ra, dịu dàng vuốt ve gương mặt đang ửng đỏ của cô vì thiếu dương khí. Đáy mắt hắn xẹt qua sự khó xử. Chỉnh lại quần áo cho cô rồi bước xuống xe bồng cô lên nhà

Cạch!

Tiếng cửa mở ra, Phương Hải từ từ bước vào. Đặt cô lên chiếc giường mềm mại rộng lớn. Cẩn thận đắp chăn cho cô rồi bước ra khỏi phòng. Khi cánh cửa vừa đóng lại, từ trên giường đôi mắt cô mở ra, đi vào nhà vệ sinh khóa cửa lại

Cô dùng nước rửa đôi môi mình, đôi tay chống lên thành bồn. Cẩn thận nhìn vào gương, khóe môi xinh đẹp ướt át của cô vươn lên nụ cười khinh bỉ

" Một con rối tốt "

[ Ký chủ! Người thật thâm độc... ]

∆∆∆∆∆∆∆∆∆

Sẵn tiện mình nói luôn:

Nếu mình dùng dấu ' này: Thì là suy nghĩ của cô nói chuyện với hệ thống khi đang nói chuyện với ai đó khác

Còn nếu là dấu " này: Thì có nghĩa cô đang nói chuyện trực tiếp

CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ỦNG HỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau