HỆ THỐNG TÀ ĐẠO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống tà đạo - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Lại đi vu sơn ngắm xuân cảnh

Đến gần sáng, Hương từ trong trạng thái tu luyện tỉnh dậy. Nhìn sang bên cạnh thấy Hưng đang ngủ say, nàng không khỏi dừng ánh mắt trên mặt hắn một chút. Cháu nàng vừa giống mẹ vừa giống cha hắn, khá là anh tuấn, điển trai. Tuy hắn so với mẫu người trong mơ của nàng còn kém, nhưng mà hắn vẫn chinh phục được trái tim nàng.

Từ lúc mẹ Hưng gửi hắn cho nàng nuôi, Hương đã thấy hắn thật thà đáng yêu. Về sau, hắn nhờ lao động mỗi ngày mà thân thể trở nên cường tráng, nàng càng có thêm ý định “nếm thử” hắn một chút, nhưng nghĩ lại thì thấy chuyện này quá trái đạo đức, nàng không dám làm.

Đến ngày hôm qua, hắn cuối cùng lộ ra bản chất thật, đè nàng xuống, bất chấp tấm thân không còn là xử nữ của nàng mà ăn sạch nàng. Hương vốn đã mến hắn, nay lại bị lời nói cùng hành động nhiệt tình của hắn lung lay, sức phản kháng của nàng liền tuột xuống mức không.

Nghĩ đến đây, Hương nhịn không được, cúi đầu xuống, vén tóc lên hôn môi hắn. Đôi môi đỏ mọng đầy quyến rũ của nàng khẽ nhấm, mút môi mỏng của hắn, cho nàng cảm giác ấm áp. Trong bất giác, xuân tính trỗi dậy bên trong Hương, nàng vừa hôn lén vừa thò tay vào quần hắn, chọc ghẹo cái vật độc ác mới hôm qua chơi nàng đến sướng kia.

Không được bao lâu, thần thương dựng lên, căng cứng như cột trời, gân xanh nổi rõ, theo nhịp tim của hắn khẽ giật giật. Hương cầm côn th*t nóng hổi trong tay mà tim đập thình thịch, tưởng tượng lại cảm giác bị thứ này chọc vào trong cơ thể mà giữa hai chân bắt đầu thấy nóng lên.

Lòng bàn tay nàng khẽ xoa vuốt đầu rùa, cảm nhận phần rìa nổi cộm, trong lòng thật mong muốn lại được cái vòng rìa thô ráp này đào móc bên trong âm đ*o của mình. Bất giác, tay kia của Hương đã từ lúc nào không hay đưa vào trong quần lót của mình, chà xát cửa động đào nguyên.

Hương thấp người xuống, nằm vào một cái tư thế quái đản, miệng thì hôn hắn, một tay thì sục dương v*t hắn, tay còn lại thì thủ dâm tự thỏa mãn. Hai ngón tay dần dần tiến vào bên trong, đến một lúc, Hương bắt đầu mạnh tay thọc móc, dí vào chỗ nhạy cảm, tưởng tượng đang bị hắn đ^t lên mây xanh. Có điều, cảm giác không hoàn toàn đạt tới mức độ đó được.

Hương say sưa hôn hắn, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ “ư ư” đầy dâm mị. Nàng liếm môi hắn, khẽ thì thầm lời nói tục tĩu, khiến hắn trong lúc ngủ hít vào hơi thở nóng hổi của nàng.

“Ô... ô... Hưng... Thiếp... sắp ra...” Hương thở gấp, đè ép tiếng rên rỉ, tay sục dương v*t của hắn nhanh hơn, còn tay kia thì tăng cường độ thọc móc, phát ra âm thanh bình bịch dâm đãng.

Lúc nàng chuẩn bị lên mây thì Hưng đột nhiên mở mắt, nắm lấy cổ tay nàng, đè nàng xuống hôn tới tấp, Hương giật mình muốn hét lên nhưng hét không được, bị môi hắn khóa miệng. Mà lúc này nàng đâu còn nghĩ tới gì khác nữa, hung hăng đáp lại, mút môi liếm lưỡi hắn. Tay trái nàng vuốt ve khuôn mặt của hắn, tay phải tự cởi quần lót mình ra.

Hưng lúc nãy bị tay Hương sục đến phiêu phiêu dục tiên, nhưng mà hắn không muốn xuất vào không khí, nên cứng rắn đè nàng ra, cầm dương v*t đâm vào trong lỗ thịt trơn ướt. Hương vốn chỉ dùng ngón tay sướng tạm thời, bấy giờ được thần thương chân chính chọc vào, khoái cảm ngập lên đến não, mở miệng hét a lên một tiếng thật lớn, thật dâm.

Hưng gác chân trái nàng lên vai, sau đó đè người xuống, khiến Hương dang háng thật rộng.

“Hưng, đừng làm kiểu này, xấu hổ chết!” Hương vội vàng muốn hắn đổi tư thế. Nàng tuy lúc nãy thủ dâm không hề biết ngượng, nhưng trực tiếp bị hắn mở rộng hai chân ra như thế này thì nàng có chút chịu không nổi. Hương bản chất cũng không phải dâm nữ gặp nam nhân nào cũng ướt.

“Muộn rồi Hương.” Hưng thở hổn hển nói: “Ta muốn chơi chết nàng!”

Vừa nói xong, hắn di chuyển eo hông, kéo đẩy thật nhanh và thật mạnh, dập cho toàn thân Hương run rẩy trong khoái cảm. Hai tay Hương siết chặt tấm trải giường, hai vú tuy vẫn còn nằm dưới hai lớp áo nhưng vẫn nảy tưng lên, chứng to kích cỡ cùng độ căng tròn siêu phàm.Trước mắt Hương bấy giờ là một mảng màu hồng, từng đợt sóng khoái lạc tình dục liên tục đánh vào bờ, khiến cho nàng mất hết tự chủ, không còn biết mình đang ở dưới đất hay trên mây nữa.

Đến lúc cao trào, Hương bắt lấy cổ Hưng, hổn hển nói vào tai hắn: “L^n thiếp sướng không? Rất chật kín phải không? Không có bị lỏng lẻo phải không?”

Máu huyết Hưng sôi hết cả lên, dương v*t càng căng lên, mạnh mẽ đâm thọc vào lỗ thịt trơn ướt ấm áp của Hương, khó khăn gật đầu đáp: “Sướng! Sướng muốn chết ta luôn!”

Hương sắp lên đỉnh, thân dưới run lên, lại gấp gáp dùng câu từ lẳng lơ hỏi hắn: “Chàng thích đ^t l^n thiếp không? Có thích mỗi ngày đều chơi l^n thiếp không?”

“Thích! Rất thích!” Hưng sắp xỉu tới nơi. Trong 50 năm cuộc đời của hắn ở Địa Cầu, hắn ngoài nghe nữ đồng nghiệp hỏi kết quả nghiên cứu ra, chưa từng nghe nữ nhân nào hỏi hắn mấy thứ như vậy. Kết quả làm cho óc hắn cảm thấy như muốn nổ tung, suýt tẩu hỏa nhập ma.

Hương a lên một tiếng, toàn thân co giật, trong lỗ thịt phóng xuất ra d*m thủy màu hơi đ-c, tràn ra ngoài nhiễu lên tấm trải giường. Ra xong, nàng xụi lơ nằm xuống, không còn một chút sức lực nào, để mặc cho Hưng tiếp tục cầm hai chân nàng đưa ra hai bên, dương v*t cứng ngắc đâm thọc bên trong huyệt động. Mãi đến khí hắn chịu không nổi nữa, bắn hết ra thì mới tha cho nàng.

Hương sau hai lần liên tục tiếp nhận tinh hoa dâm dịch, bên trong không còn chỗ chứa nữa, đợt thứ ba này đều tràn ra ngoài, nhưng cảm giác này lại làm nàng thấy vô cùng thỏa mãn.

Hưng hoàn toàn gục ngã trên người Hương, úp mặt vào khe ngực, ngửi lấy mùi hương dễ chịu của hai vú to tròn và thơm tho. Trong thời gian ngắn như vậy mà hắn phải làm đến ba nháy, thân thể chỉ mới là Pháp Đồ tầng ba cũng có chút chịu không nổi rồi. Hắn vừa rút dương v*t ra khỏi âm đ*o của Hương thì nó liền mềm oặt xuống, không còn sức sống nữa.
Ôm tình lang trẻ tuổi vào trong ngực, Hương khẽ thì thầm: “Nếu chàng thích nhiều đến vậy... mỗi ngày thiếp để chàng chơi đến không cứng nổi nữa thì thôi!”

Tinh thần Hưng lại một lần nữa xuân khí ầm ầm, nhưng cái kia thì quả thật không lên nổi nữa, đã làm việc quá sức rồi. Hắn vốn đang ngủ say, nhưng bị màn thủ dâm của Hương đánh thức, sau đó chịu không nổi mà chơi nàng suốt cả tiếng đồng hồ, bây giờ đã rất kiệt sức.

Nhưng hắn vẫn gượng dậy, tươi cười trả lời nàng: “Hương của ta quả nhiên là số một!” Sau đó nghĩ nghĩ lại, thấy hơi lạ, không khỏi hỏi: “Nhưng không phải nàng nói 2 ngày tiếp theo không được nữa sao? Sao tự nhiên lại nổi hứng thủ dâm? Có còn ê ẩm không?”

Hương thích thú ôm hắn thật chặt, thẹn thùng nói: “Người ta chỉ là chọc tức chàng, thực ra... thực ra người ta thích cái thứ xấu xa kia của chàng muốn chết.” Nói xong xoay mặt đi, không dám nhìn hắn. Động tác nũng nịu đáng yêu, phong tình vạn chủng, khiến Hưng ngây ngẩn nhìn nàng.

Lúc này Hưng mới sực nhớ, cao thủ Pháp Vương như Hương làm sao bị ê ẩm 2 ngày được? Nàng chỉ cần vận pháp lực là 30 giây sau bất cứ loại đau nhức phổ thông nào cũng sẽ bị triệt tiêu. Pháp Đồ cỏn con như hắn mới cần 1, 2 ngày hồi phục sức lực bị kiệt quệ.

Hưng phì cười, đè Hương hôn thật nhiều rồi nằm xuống giường bên cạnh nàng.

“Tương lai chàng định làm thế nào?” Lim dim nằm trong lòng Hưng, Hương hỏi.

“Ý nàng là sao?” Hưng hỏi lại.

“Mẹ chàng biết được, sẽ không bỏ qua cho thiếp.” Hương lo lắng nói.

“Đến lúc đó, cứ để ta đứng ra giải thích, đây là trách nhiệm của ta.” Hưng đáp.

“Nếu không thành công...” Hương ngập ngừng. “Chàng có bỏ rơi thiếp không?”

Hưng cười tự tin. “Không bao giờ! Nàng có bị đuổi đi, ta cũng tìm cách theo nàng đến cùng!” Câu này hắn nói mà không có thấy buồn nôn, vì hắn thật sự có ý định nhận trách nhiệm với Hương. Hắn từ thế giới khác xuyên qua, thèm muốn cơ thể gợi cảm của nàng nên mới mượn tình huống mà đè nàng ra làm thỏa thích. Vì vậy mà hắn không thể cứ gặp chút khó khăn liền phủi nàng qua một bên để chạy thoát thân.

Hương cười hì hì, hôn hắn mấy cái, lên tiếng dẫn dụ: “Chúng ta cùng tắm đi!”

Hưng lập tức bế nàng lên, mang vào nhà tắm, cởi hết đồ nàng ra rồi cả hai cùng ve vãn liếc mắt đưa tình trong lúc tắm rửa. Lúc hai người xong xuôi thì mặt trời đã treo cao.

Chương 7: Vào rừng giết linh thú

Ăn sáng xong, Hưng đi vào rừng tìm Bạch Lang. Để hoàn thành nhiệm vụ, hắn cần giết 5 con. Bạch Lang là linh thú cấp 1, là cơn ác mộng của người thường, nhưng đối với pháp giả thì chúng không phải là vấn đề nghiêm trọng gì cả. Tuy Hưng chỉ mới là Pháp Đồ tầng 3, nhưng hắn đã bắt đầu luyện thể giống như đấu giả, có đánh tay không với Bạch Lang cũng không sợ thiệt thòi.

Còn Hương thì ở nhà tu luyện, nàng không muốn theo cản trở hắn. Muốn trở nên mạnh mẽ thì phải tự thân vận động, trong chiến đấu lấy kinh nghiệm thì mới tiến bộ được.

Hương vì nhiều lý do mà phải ẩn cư trong khu rừng này, xung quanh không có linh thú cấp cao cho nàng đánh giết, nên bao nhiêu năm qua Hương chỉ tập trung vào tăng trưởng tu vi Pháp Hồn, không có ra ngoài săn giết. Linh thú ở khu vực này, nàng phẩy tay mấy cái liền giết sạch, không có ích lợi gì. Hương muốn thành tựu tu vi cao cường trước, sau đó mới đủ khả năng rời khỏi khu rừng này, nếu không an nguy của nàng lẫn Hưng đều sẽ không được đảm bảo.

Trong rừng, Hưng núp sau bụi cây, cẩn thận quan sát con Bạch Lang đang ăn thịt nai ở phía trước. Nếu là sói thường, chúng sẽ đi theo bầy, nhưng một khi trở thành linh thú biết tu luyện, Bạch Lang đều tách riêng đi lẻ, bằng không bọn chúng khó mà mạnh lên được.

Hưng đưa bàn tay ra, khẽ ngưng pháp lực thành hiện tượng. Nhưng để nó trở thành kỹ năng công kích chân chính, hắn cần phải cấu kết với Tà Đạo (Pháp Hồn của hắn).

- Xác nhận pháp kỹ: Hỏa Cầu Cấp 1.

- Pháp kỹ (Hỏa Cầu Cấp 1) đã được thêm vào hồ sơ cá nhân.

Hắn tuy không phải là từ hệ thống mà đạt được pháp kỹ Hỏa Cầu, nhưng mà hắn là chuyên gia nghiên cứu pháp thuật, biết rất rõ cách sử dụng, trực tiếp dùng là được, không cần thông qua phần thưởng nhiệm vụ đạt được.

Lần đầu tiên hắn thử dùng pháp lực ở thế giới này không thành công là vì lúc đó Pháp Hồn còn chưa thức tỉnh, không thể hình thành hiện tượng. Thời điểm hắn xuyên qua thế giới này, Pháp Hồn ở Địa Cầu của hắn không có đi theo, nhường chỗ cho Hệ Thống Tà Đạo xâm nhập.

Theo sự dẫn dắt pháp lực của Hưng, một quả cầu lửa kích cỡ cái đầu của trẻ sơ sinh hiện ra, lơ lửng phía trên lòng bàn tay của hắn. Hưng nhắm kỹ càng rồi ném nó về phía Bạch Lang.

Bùng! Quả cầu lửa đập vào sườn Bạch Lang, nổ tung, hất con linh thú lăn lốc trên mặt đất.

Grao! Bạch Lang đứng bật dậy, gầm gừ giận dữ nhìn về phía Hưng. Linh khí trong tự nhiên bắt đầu bị cơ thể nó hấp thu, cuối cùng da thịt cùng khả năng chiến đấu của nó được cường hóa.

Đúng vậy. Linh thú cũng có hai loại, một loại tu luyện giống đấu giả (đấu thú), một loại tu luyện theo phong cách pháp giả (ma thú), đây là tùy thuộc bọn nó sinh ra có Pháp Hồn hay không. Tuy cả hai loại đều có thể tu thành yêu tinh, cuối cùng biến thể thành con người, nhưng ở những giai đoạn đầu, đấu thú sinh tồn được lâu hơn ma thú nhờ vào bộ thân thể khỏe mạnh của bọn chúng.

“Đừng gấp như vậy, để ta cho mi thấy sự lợi hại của chuyên gia Lê Minh Hưng!”

Hưng đưa tay kia ra, điều khiển pháp lực, đồng thời gửi thông tin pháp kỹ về phía Tà Đạo, để nó xác nhận thực thể hóa hiện tượng. Trong tích tắc, tiếng hệ thống vang lên trong đầu hắn:

- Xác nhận pháp kỹ: Địa Phong Ấn Cấp 1.

- Pháp kỹ (Địa Phong Ấn Cấp 1) đã được thêm vào hồ sơ cá nhân.

Bốn bức tường bằng đất nổi lên, giam Bạch Lang lại. Mặc cho nó cào cấu gầm thét, cuối cùng cũng không phá tường ra ngoài được. Mà chiều cao tường lại vượt quá sức bật của nó, nên nó muốn nhảy ra cũng không nhảy tới, hoàn toàn bị Hưng cho lọt hố.

Lúc còn ở Địa Cầu, Pháp Hồn của Hưng là song thuộc tính Hỏa, Thổ nên hắn tinh thông hai loại này nhất. Mấy thứ còn lại tuy hắn hiểu rõ cách sử dụng, nhưng không thể dùng được.

Hôm nay thì khác hẳn. Hệ Thống Tà Đạo có thể dễ dàng thi triển pháp kỹ của đủ thứ loại thuộc tính, kho tàng kiến thức rộng mênh mông của Hưng cuối cùng cũng có chỗ dùng. Hiện tại, hắn có thể ném ra đủ thứ loại pháp kỹ mà không cần lo nghĩ về việc bị phản phệ do thuộc tính không hợp với Pháp Hồn.

Ở Địa Cầu, trường hợp nghiêm trọng nhất là khi một pháp giả hệ Thủy cố gắng dùng pháp kỹ hệ Hỏa, hai thứ khắc lẫn nhau, khiến cho nội tạng của pháp giả bị pháp lực làm cho nổ tung.

Hưng thong thả leo lên một cành cây cao, hai tay “vù vù vù” ném ra bốn quả cầu lửa. Cầu lửa nhào thẳng về phía Bạch Lang bên trong Địa Phong Ấn. Nó muốn trốn cũng trốn không được, nên chỉ đành vận hết pháp lực lên cường hóa da thịt chuẩn bị đỡ đòn.

Bùm, bùm...

Phát ra tiếng nổ liên hồi, Địa Phong Ấn cuối cùng hết hiệu lực, đổ vỡ thành một đống đất. Bên trong thì đã bị Hưng ném cầu lửa oanh tạc tới mức mặt đất bị cháy đen. Mà Bạch Lang ở bên trong dù đã cường hóa thân thể nhưng vẫn không đỡ nổi mấy quả cầu lửa cấp 1 kia.

Nguyên lai là vì hai kỹ năng Điều Khiển Pháp Lực Nội Thể và Điều Khiển Pháp Lực Ngoại thể mà hệ thống cho Hưng. Hắn từ mớ kiến thức đó đạt được tiến bộ về mặt lý thuyết, nên lúc áp dụng phương pháp điều khiển pháp lực hiệu quả cao hơn này hắn cho ra đời cầu lửa mạnh hơn trước rất nhiều. Có thể xem như là một loại cải tiến pháp kỹ.

Thân thể Bạch Lang ngã gục xuống, da lông đều bị cháy khét.
- Nhiệm vụ giết Bạch Lang: Đã hoàn thành 1/5.

Hưng lấy ra con dao mà hắn mượn trong bếp mang theo, đến mổ bụng Bạch Lang.

Nhưng mà cuối cùng hắn cũng không có tìm thấy thú đan, không khỏi hơi thất vọng.

“Con này không có không có nghĩa là tất cả đều không có!”

Hưng lấy lại tinh thần, đi sâu vào rừng, tìm thêm Bạch Lang để giết.

Con Bạch Lang tiếp theo bị hắn dùng Thủy Kiếm kết hợp với thân thể cường tráng giết.

- Xác nhận pháp kỹ: Thủy Kiếm Cấp 1.

- Pháp kỹ (Thủy Kiếm Cấp 1) đã được thêm vào hồ sơ cá nhân.

- Nhiệm vụ giết Bạch Lang: Đã hoàn thành 2/5.

Con thứ ba thì hơi đặc biệt một chút, vì nó biết sử dụng pháp kỹ, là một ma thú Bạch Lang, không phải một đấu thú chỉ biết dùng cường lực. Hưng suýt bị Hỏa Cầu của nó đánh trúng, may mà kịp vận dụng Địa Phong Ấn phòng vệ, đồng thời đem nó nhốt lại, không để nó chạy lung tung.

Trong trường hợp này, Hưng không có cùng nó đấu pháp kỹ, mà trực tiếp nhảy vào bên trong Địa Phong Ấn đấm nó đến chết, dù sao thân thể hắn lúc vận dụng pháp lực theo kiểu đấu giả cũng mạnh hơn cơ thể ma thú rất nhiều, đánh cận chiến như vậy thì hiệu quả hơn.

- Độ thông thạo (Địa Phong Ấn Cấp 1) đã tăng lên.

- Nhiệm vụ giết Bạch Lang: Đã hoàn thành 3/5.

- Đạt được vật phẩm [Thú Đan Cấp 1].

Hưng không khỏi ồ lên một tiếng. Thì ra, hắn không cần đi mổ xẻ, thú đan cũng sẽ một cách tiện lợi tự động chuyển vào trong nhẫn không gian của hắn thông qua hệ thống.
“Có thể kiểm tra chính xác độ thông thạo của pháp kỹ không?” Hưng dùng suy nghĩ hỏi.

- Cái này thì không được. Độ thông thạo rất khó thể hiện ra dạng thông tin chữ cái và số, chủ nhân cứ tiếp tục sử dụng pháp kỹ bình thường, khi nào pháp kỹ lên cấp sẽ có thông báo.

“Pháp kỹ lên cấp thì thế nào?” Hưng hỏi để đối chiếu với kiến thức có sẵn của hắn.

- Giới hạn trên của sát thương sẽ tăng. Bình thường, ở mỗi cấp độ của pháp kỹ, pháp giả chỉ có thể phát ra uy lực bằng hoặc thấp hơn một cái giới hạn nhất định. Cho dù ngươi có hiểu phương pháp điều khiển pháp lực lợi hại cỡ nào đi nữa, không đủ tu vì và không đủ thông thạo sẽ khiến ngươi không tăng giới hạn trên của sát thương được.

“Vậy là không có gì khác với Địa Cầu.” Hưng gật đầu.

- Ngoài ra, độ tiêu hao pháp lực nội thể cũng giảm nữa.

“Ừm, cái này ta cũng biết.”

Bạch Lang tiếp theo lại là một đấu thú, nên Hưng dùng lại chiến thuật đóng hộp nó rồi ở trên cao ném cầu lửa đến khi đấu thú bị nướng mất mạng. Hắn điều khiển pháp lực rất tốt nên tiêu hao không quá nhiều, tạm thời chưa cần ngồi xuống tĩnh dưỡng bổ sung pháp lực.

- Độ thông thạo (Hỏa Cầu Cấp 1) đã tăng lên.

- Độ thông thạo (Địa Phong Ấn Cấp 1) đã tăng lên.

- Nhiệm vụ giết Bạch Lang: Đã hoàn thành 4/5.

- Đạt được vật phẩm [Răng Nanh Bạch Lang].

Hưng nhìn vào trong nhẫn không gian thì thấy có một cái răng sói thật to, không khỏi hỏi hệ thống: “Ê, cái nanh này dùng để làm gì? Có chế thành thuốc hay vũ khí gì được không?”

- [Răng Nanh Bạch Lang] là một vật phẩm thuộc loại trang sức, chỉ có tác dụng tăng một chút ít may mắn cho người đeo, ngoài ra không có công dụng gì khác nữa.

“Nếu vậy ta đi nhổ thêm một đống răng nữa, chắc sẽ trở thành người may mắn nhất thế giới đi?” Hưng nghi hoặc hỏi lại hệ thống, hắn thấy nếu dễ như vậy thì quá mức vô lý.

- Không phải cái nanh nào cũng có tác dụng tăng may mắn.

“Như vậy lại có lý hơn đó.” Hưng gật đầu đồng ý với kết luận này, sau đó lấy nanh sói ra, trực tiếp bỏ trong túi quần mang theo trên người, nếu không, răng nanh sẽ bị vô hiệu hóa. Không gian bên trong nhẫn chứa đồ là hoàn toàn khác với không gian của Hưng, tác dụng may mắn sẽ không ảnh hưởng được hắn nếu hắn bỏ răng nanh vào trong nhẫn mà không thật sự mang nó theo.

Con Bạch Lang tiếp theo là một ma thú có Pháp Hồn hệ Mộc. Nó điều khiển rễ cây rất điêu luyện, mấy lần suýt giam nhốt được Hưng, nhưng thân thể của hắn mạnh mẽ như đấu giả, tốc độ cũng không kém nên trong đường tơ kẽ tóc thoát thân được. Sau đó hắn dùng Hỏa Phong Ấn “đóng thùng” ma thú Bạch Lang lại rồi nhảy vào đấm đá nó tới chết.

- Pháp kỹ (Hỏa Phong Ấn Cấp 1) đã được thêm vào hồ sơ cá nhân.

- Nhiệm vụ giết Bạch Lang: Đã hoàn thành 5/5.

- Nhận được 5 điểm tu luyện. Tiến độ hiện tại là Pháp Đồ tầng 3 (22/30).

- Đạt được vật phẩm [Thú Đan Cấp 1].

- Nhiệm vụ tân thủ, phần 5 trên 10: Hái 5 cây Bổ Pháp Thảo Cấp 1. Phần thưởng: 2 điểm tu luyện. Nhiệm vụ không thể lặp lại, không thể hủy bỏ, không có giới hạn thời gian.

Hiện tại chỉ mới là buổi trưa, nên Hưng quyết định tiếp tục đi làm nhiệm vụ.

Chương 8: Pháp Đồ Tầng Bốn!

Nhiệm vụ hái Bổ Pháp Thảo: Đã hoàn thành 5/5.

- Nhận được 2 điểm tu luyện. Tiến độ hiện tại là Pháp Đồ tầng 3 (24/30).

- Nhiệm vụ tân thủ, phần 6 trên 10: Dùng pháp kỹ Hỏa Diễm Cấp 1 luyện ra tinh hoa trong Bổ Pháp Thảo. Phần thưởng: 5 điểm tu luyện, kỹ năng [Luyện Dược Cấp 1]. Nhiệm vụ không thể lặp lại, không thể hủy bỏ, không có giới hạn thời gian.

Hưng nghe hệ thống nói, lập tức ngồi xuống, dùng pháp lực làm cho Bổ Pháp Thảo lơ lửng trên không. Sau đó, Hưng tiếp tục dùng thêm pháp lực, tạo ra một đám lửa nóng rực. Hưng cẩn thận đặt Bổ Pháp Thảo đang lơ lửng vào trong đám lửa, tỉ mỉ điều chỉnh nhiệt độ sao cho chúng không bị nướng khét.

Sau một giờ lao lực tinh thần, 5 cây Bổ Pháp Thảo cuối cùng bị hỏa diễm tinh luyện thành 5 viên tinh hoa trong suốt, kích cỡ bằng viên bi bình thường. Trong quá trình dung luyện, Hưng đã để thất thoát một ít tinh hoa do khống chế ngọn lửa không được điêu luyện cho lắm.

- Hoành thành nhiệm vụ tinh luyện Bổ Pháp Thảo Cấp 1.

- Nhận được 5 điểm tu luyện. Tiến độ hiện tại là Pháp Đồ tầng 3 (29/30).

- Nhiệm vụ tân thủ, phần 7 trên 10: Nuốt tinh hoa Bổ Pháp Thảo, thành công đột phá lên Pháp Đồ tầng 4. Phần thưởng: 1 cái pháp bảo phẩm chất Phàm Thiên. Nhiệm vụ không thể lặp lại, không thể hủy bỏ, không có giới hạn thời gian.

Hưng không thèm nói nhiều, bỏ tinh hoa Bổ Pháp Thảo ngay vào miệng, nuốt cái ực.

Ba giây sau, dược lực bắt đầu phừng lên, làm hắn suýt chút nữa nôn hết ra, may mắn nhịn lại được. Hưng không dám khinh thường, ngồi nhập định, bắt đầu vận chuyển kỹ năng Điều Khiển Pháp Lực Nội Thể đến cực hạn, cố gắng từng chút một luyện hóa 5 viên tinh hoa kia.

Lúc mới bắt đầu, mặt hắn đỏ rần, mồ hôi tuôn như suối. Nhưng dần dần, Hưng bắt đầu quen tay, giải quyết dược lực nhanh mà hiệu quả, không để thất thoát, sắc mặt bắt đầu tốt lên không ít.

Sau ba giờ đồng hồ, Hưng khẽ rùng mình một cái, thở ra một hơi rồi mở mắt.

- Chủ nhân đột phá thành công. Tiến độ hiện tại là Pháp Đồ tầng 4 (2/40).

“Ủa? Ở đâu ra 2 điểm tu luyện nữa?” Hưng tò mò hỏi.

- Là dược lực của Bổ Pháp Thảo bị thất thoát trong quá trình hấp thu, được hệ thống thu thập, tái sử dụng. Có Hệ Thống Tà Đạo, ngươi không lo cắn dược mà không hấp thụ được toàn bộ. Có điều, chủ nhân, ngươi là nên cố gắng từ đầu không để thất thoát dược lực mới tốt.

“Cái này ta cũng hiểu, nhưng mà đây là lần đầu tiên ta nuốt sống tinh hoa thảo dược như vậy. Nếu là đan dược phổ thông thì sẽ không có chuyện này đâu.” Hưng đáp.

- Ngươi nên chuẩn bị tinh thần, vì trong tương lai, hệ thống sẽ bắt ngươi ăn đủ thứ loại đan dược phụ trợ quái dị không hợp lẽ thường. Đến lúc đó, ngươi cần phải ra sức chống đỡ. Hệ thống đúng là có thể tái sử dụng dùm ngươi, nhưng ỷ lại nhiều quá thì không tốt.

“Hiểu rồi, lần sau ta cẩn thận hơn chút là được.” Hưng trề môi nói.

- Hoàn thành nhiệm vụ nuốt tinh hoa Bổ Pháp Thảo.

- Nhận được 1 cái [(Phàm Thiên) Bách Tiên Kính].

- Nhiệm vụ tân thủ, phần 8 trên 10: Đạt đến Pháp Đồ tầng 4 (15/40) bằng tu luyện thuần túy. Phần thưởng: 1 quyển đấu kỹ cấp 1. Nhiệm vụ không thể lặp lại, không thể hủy bỏ, không có giới hạn thời gian.

“Đấu kỹ? Ngươi không cho ta pháp kỹ sao?” Hưng không khỏi hỏi.

- Ở đẳng cấp Pháp Đồ này, có còn cái pháp kỹ gì mà ngươi không rõ ràng không?

“Ờ, không có.”
- Vậy ta cho ngươi thì có ý nghĩa gì đây?

“Cũng đúng ha. Ờ, vậy cho ta đấu kỹ đi!” Hưng vui vẻ chấp nhận.

- Tu ra thêm 13 điểm tu luyện nữa đi rồi nói chuyện.

Hưng nhìn sắc trời đã gần chiều thì quyết định về nhà, dù gì thì cái bụng hắn cũng đang đói cồn cào, khiến hắn thèm mấy món ngon do chính tay Hương nấu. Hơn nữa, sau khi thỏa mãn nhu cầu thực phẩm, hắn lại tiếp tục “ăn” thêm Hương, thỏa mãn luôn cả nhu cầu tình phẩm.

Vửa về đến nhà, Hưng đã bắt gặp Hương ngồi trên bàn, cơm nước đã dọn ra đầy đủ.

Nàng liếc hắn, giận dỗi nói: “Cũng chịu lết thân về rồi đó hả?”

“Dì hai, con về trễ là có lý do đặc biệt mà.” Hưng cười hì hì đáp.

“Lý do gì?” Hương tò mò hỏi.

“Con đột phá tầng 4!” Hưng vừa nói vừa vận pháp lực lên, khoe cho Hương thấy.

“Ô? Đúng là tầng 4 thiệt.” Hương mở to mắt, ngạc nhiên nói.

Hưng cười ha ha, lại đáp: “Dì hai có phần thưởng gì cho con không?”

Hương nghe hắn hỏi thì suy nghĩ một chút, nở nụ cười dâm: “Có. Ăn cơm xong rồi dì thưởng. Nhưng mà nhận thưởng xong đừng hối hận xin tha đấy.”

Hưng nuốt nước bọt “ực” một cái, gật đầu: “Không, nhất định con không hối hận!”

Hắn thấy nụ cười dâm tà của Hương xong, máu huyền liền sôi hết cả lên, đã có vọng đọng muốn đè nàng lên bàn ăn, nhưng không nỡ đánh đổ hết cơm nước nàng nấu cho hắn, nên đành nhịn xuống, ngoan ngoãn ngồi ăn cơm trước.
Hưng vừa ăn vừa kể lại lúc giết linh thú cho Hương nghe, rồi hai người cùng nhau thảo luận mấy kiểu giết linh thú sao cho hiệu quả, giảm thiểu bị thương và tiêu hao pháp lực.

Kiến thức của Hương cũng rất uyên bác, tuy rằng thua chuyên gia Lê Minh Hưng, nhưng so với người thường thì nàng am hiểu tu pháp rất cao thâm, tu vi Pháp Vương của nàng không phải chỉ là một cái danh hiệu để nhìn cho oai, nàng thật sự là một Pháp Vương chân chính.

“Ở đâu ra mà con biết mấy kiến thức nâng cao này?” Hương tò mò hỏi.

Hưng hơi ấp úng: “Là... con được kỳ ngộ lúc rớt xuống xác nước, nhưng mà...”

“Nhưng mà sao?” Hương có chút khó hiểu.

“Nhưng mà khó giải thích lắm. Nói chung là không phải chuyện xấu, dì hai đừng lo.” Hưng gãi gãi đầu, khó khăn nói ra. Hắn làm sao khai ra mình là người ngoài hành tinh được.

Hương híp mắt, nhích ghế lại gần, đặt tay lên trán hắn. Nàng dùng pháp lực kiểm tra một chút, sau đó thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói ra: “Đúng là không có tu luyện ma công tà pháp gì.”

Hương ngoài cười cười mà ở trong muốn hết lên. y da, hắn chính xác là đang luyện ma công tà pháp đó nha. Cái hệ thống quái quỷ kia có thể xem như là bản mệnh của Tà Đạo vậy.

“À, đúng rồi!” Hương đột nhiên nhớ ra. “Con khám phá ra Pháp Hồn của mình là loại gì chưa?” Chuyện này nàng vốn định hỏi, nhưng luôn bị ham muốn tình dục làm cho quên mất.

“Cái này, nói ra thì hơi nguy hiểm.” Hưng cười khổ đáp.

“Vì sao nguy hiểm?” Hương nhỏ giọng hỏi.

Hưng không có trả lời mà đưa một tay chỉ Thiên, sau đó tay kia lại làm động tác vượt qua Thiên. Đồng tử Hương co rụt lại, nàng thì thào hỏi hắn: “Thật không? Con chắc chắn không?”

Hưng gật gật, vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa sợ hãi. Đây là hắn diễn tuồng, chứ thật ra trong lòng hắn thích thú với cái hệ thống tư chất Thiên Ngoại này biết bao nhiêu. Vấn đề nằm ở chỗ là Hương có thể sẽ bị nguy hiểm nếu nàng biết rõ. Thà rằng hắn chỉ mơ hồ miêu tả cho nàng hiểu độ nghiêm trọng, chứ hắn không tình nguyện kể hết ra để sau này có ngày hại nàng.

Hương là Pháp Vương, hiểu rõ chuyện này hơn ai hết, nên nàng không truy cứu nữa, chỉ gật đầu theo hắn. Nhưng trong lòng nàng lại có chút nhộn nhạo. Nàng xưa nay chưa từng nghĩ đứa cháu trai tưởng như vô dụng ngu si này lại thức tỉnh Pháp Hồn kinh thiên như vậy. Mặt khác, nàng lại có thêm một lần tự hào vì mình là nữ nhân đầu tiên của hắn. Nghĩ đến đây, Hương có chút suy tư, nhích lại gần thêm, ôm eo hắn, tựa đầu vào vai hắn.

Hưng cảm thấy tâm trạng của Hương lắng xuống, hơi lo lắng hỏi: “Hương, sao vậy?”

Hương ngẩng mặt nhìn hắn với đôi mắt to tròn, xinh đẹp động lòng người.

Nàng hỏi: “Thiếp là nữ nhân đã qua tay người khác, chàng lại chọn thiếp làm nữ nhân đầu tiên để phá thân xử nam. Có hội hận không?”

Hưng phì cười, ôm nàng vào lòng, nói: “Mấy chuyện đó không quan trọng, quan trọng là tương lai chúng ta có vui vẻ hạnh phúc hay không. Nàng xinh đẹp quyến rũ như vậy, mấy năm nay lại một thân một mình nuôi ta thay cho cha mẹ ta. Ta thích mê nàng còn chưa đủ, làm sao hối hận được?”

“Chàng chỉ muốn an ủi ta nên mới nói ngon nói ngọt như vậy.” Hương nũng nịu đáp.

Hưng nở nụ cười đầy nét cưng chiều, bế Hương vào trong phòng tắm. Hưng dịu dàng cởi đồ nàng xuống, dùng pháp kỹ Hỏa Diễm cấp tốc đun nước. Sau đó, hắn yêu thương tắm gội cho nàng, từ mái tóc đen dài cho tới mấy ngón chân trắng trẻo nhỏ xinh. Thỉnh thoảng còn lén hôn lên vai, lên lưng nàng mấy cái, khiến Hương thích thú cười khúc khích.

Nàng thấy hắn cưng mình như vậy, muốn bất an thêm nữa cũng không làm được, muốn không tin lời hắn cũng không thể, triệt để bị hắn dụ ngọt đến đê mê rồi.

Hưng lại bế nàng vào trong bồn tắm nóng hổi, vuốt sạch sữa tắm trên người nàng rồi ôm ấp vuốt ve nàng. Đến nước này, Hương chịu không nổi nữa, quay lại, đè hắn vào thành bồn tắm, hôn lấy hôn để môi miệng của hắn, sẵn tiện dùng tay cầm dương v*t to cứng kia đưa vào trong.

Chương 9: Lấy được đấu kỹ

Hương kẹp chặt ác long của hắn trong lỗ thịt của mình, eo mông nâng lên hạ xuống, nhấp nhổm làm nước trong bồn tắm liên tục bị đánh động cho tràn ra ngoài. Trong lúc bị Hưng dụ ngọt, trong lòng Hương xuân tình như thác nước tuôn đổ ra ngoài, hạ thân tham lam nuốt lấy dương v*t to cứng của hắn.

Hưng được mỹ nữ hầu hạ trong bồn tắm, sướng đến nhắm mắt lại rên ư ử. Hắn để Hương thỏa thích cưỡi lên thần long của mình, chỉ để ý hoạt động môi miệng hôn nàng.

Hương hôn thỏa mãn rồi thì ngồi thẳng lưng, ném cho Hưng mị nhãn, bắt đầu biểu diễn kỹ năng sử dụng eo mông của mình. Thân hình quyến rũ của Hương uốn éo như xà, bên dưới liên tục xoay và dập cho ác long của Hưng chóng mặt, tùy thời đều sẽ nôn ra dương tinh nóng hổi.

Hai vú to tròn liên tục nảy tưng làm Hưng không chớp mắt nổi, chỉ muốn nhìn mãi.

“Hưng, sướng không?” Hương vừa ch^ch hắn bên dưới, vừa liếm vành tai hắn hỏi nhỏ.

“Sướng chịu không nổi luôn!” Hưng thở gấp nói ra, tu vi của hắn hiện tại có chút làm không lại một Pháp Vương như Hương, thần long bị dâm phượng của nàng chơi đến mệt nhừ rồi, sắp chịu không nổi nữa mà gục ngã.

“Không chịu nổi cũng phải chịu!” Hương cười dâm ác nói. “Thiếp bị chàng dụ ngọt, trong người đầy ham muốn tình dục. Đây là lỗi của chàng!”

“Oa, dì hai xinh đẹp, ngài tha cho con a...” Hưng cười khổ đáp.

Hương vừa nghe hắn kêu dì hai thì hai má đỏ bừng lên, cảm thấy thật xấu hổ, thật trái đạo đức, nhưng mà ở dưới khe l^n lại bị kích thích đến điên, đã sướng nay lại càng muốn ra hơn.

Nàng tiếp tục đè hắn ra hôn, mặc cho hắn nắn bóp vú mình, ở dưới nước thì eo mông dập bành bạch làm rung rinh cả bồn tắm. Sâu thẳm trong bụng, Hương cảm thấy một hơi nóng vô cùng mạnh mẽ đang dâng trào, làm hai bên hông nàng bắt đầu tê dại đi.

Cùng lúc này, Hưng cũng có cảm giác giống hệt. Đỉnh cao của khoái cảm đang nhanh chóng bùng phát từ sâu trong chỗ dưới bụng hắn. Cảm giác này rất quen thuộc với cả hai người, nhưng dù có trải nghiệm bao nhiêu lần thì cũng không thấy chán. Hưng thì không cưỡng lại được cái cảm giác mềm mại trơn nhầy trong âm đ*o của Hương. Còn Hương thì bỏ không được khoái lạc lúc bị dương v*t của Hưng đâm thọc, chà xát vào vách tường thịt nhạy cảm.

“Á...” Hương cong lưng hét lên, đè bộ ngực căng tròn vào mặt Hưng, giữa háng tuôn ra khoái cảm tình dục mãnh liệt, âm đ*o co giật liên hồi, siết chặt côn th*t đầy gân của Hưng.

“Ô... ô...” Hưng cũng chịu không nổi mà phát ra tiếng rên, thần long mở miệng phun ra thánh tuyền đặc quện, tưới đầy tử cung Hương.

Hai người dựa vào nhau thở hồng hộc được một lúc thì Hưng lại nghe tiếng cười dâm của Hương bên tai: “Hưng, thêm nữa, thiếp chưa đã. Mình về phòng ngủ ch^ch thêm mấy lần nữa đi.”

“Hương, hôm nay ta mới đột phá Pháp Đồ tầng 4, không phải Pháp Vương tầng 4 a...”

“Ồ? Không lẽ, chàng đã ‘không được’ rồi?” Hương nghịch ngợm hỏi.

“Cái gì?! Đừng xem thường ta!” Hai mắt Hưng bắn ra dâm quang, hắn xách Hương lên, mang nàng ra khỏi bồn tắm rồi đè nàng vào tường.

Hương cười hài lòng, tựa ngực vào vách tường, vểnh mông lên cho Hưng thoải mái đ^t nàng từ phía sau. Thỉnh thoàng Hương còn lắc lư eo mông, khiến dương v*t của hắn chọc phá lung tung bên trong nàng, khiến nàng sướng mê đến rên la ô ô.

Hai người giao hoan từ nhà tắm về phòng ngủ hết mấy đợt mới chịu nghỉ.

Nằm trong lòng Hưng, Hương khẽ hôn cổ hôn ngực hắn, nói nhỏ: “Tối mai mình lại làm giống như hôm nay đi. Thiếp lâu lắm rồi không có ai bầu bạn ban đêm, bây giờ có chàng, chàng phải thỏa mãn thiếp, có đúng không?” Nàng vừa nói vừa nháy mắt, cười chọc ghẹo hắn.

“Ặc.” Hưng gãi đầu, mặt tái nhợt đáp: “Không cẩn thận ta bị nàng chơi chết...”

Hương cười khúc khích: “Thiếp lợi hại vậy sao?”

“Đúng rồi.” Hưng gật đầu. “Thân thể nàng quá mức câu hồn đàn ông đi.”
Hương hừ lạnh: “Ý nói thiếp lẳng lơ?”

“Ặc, không phải.” Hưng oan ức giải thích: “Ý ta nói nàng quá xinh đẹp quyến rũ.”

Hương lại tươi cười nói: “Tuy quá khứ đã có người đụng chạm qua thiếp, nhưng mà tương lai thì ngoài Lê Minh Hưng ra không có ai khác được ch^ch l^n thiếp nữa đâu, biết chưa?”

Hưng thích thú cười ha ha ôm nàng vào lòng, hai người dính lấy nhau mà ngủ.

Sáng hôm sau, Hưng ra ngoài đánh nhau với linh thú mấy tiếng rồi về ăn trưa, thu nhập không tệ cũng không khá, được một viên thú đan. Từ trưa tới tối thì hắn cũng không có làm gì khác, chỉ chăm chú ngồi trong sân sau tu luyện pháp lực.

- Điểm tu luyện +1

- Tiến độ: 3/40

- Điểm tu luyện +1

- Tiến độ: 4/40

- Điểm tu luyện +1

- Tiến độ: 5/40

......

Đến tối khuya thì hắn đạt đến tiến độ 8/40, mà thân thể hắn cũng được pháp lực cường hóa thêm một bước nhỏ, có thể một đấm làm pháp giả cùng đẳng cấp bị thương nặng.

Tiếp đó là màn mây mưa thâu đêm của hai dì cháu, may mắn là ở đây không có hàng xóm, nếu không chắc chắn sẽ bị kiện lên phường vì tội trong lúc làm tình rên la quá lớn, quá lâu, còn là mỗi ngày đều đến sáng mới dứt.Hai ngày tiếp theo cũng không có gì khác, có điều Hưng thêm vào chương trình tập luyện pháp kỹ, nên tu luyện có chút chậm lại. Được cái, độ thông thạo của pháp kỹ dần dần tăng, hệ thống nói hắn là không lâu nữa sẽ có pháp kỹ lên cấp 2, hiệu quả sẽ tăng thêm nhiều.

Đến ngày thứ 3, trong lúc Hưng đang tu luyện thì nghe thấy tiếng hệ thống:

- Điểm tu luyện +1

- Tiến độ: 15/40. Nhiệm vụ hoàn thành.

- Nhận được kỹ năng [Xuyên Sơn Quyền].

- Nhiệm vụ tân thủ, phần 9 trên 10: Tiêu diệt Bạch Lang Đầu Mục. Phần thưởng: 10 điểm tu luyện, 1 cái [Sơ Cấp Ẩn Độn Phù]. Nhiệm vụ không thể lặp lại, không thể hủy bỏ, không có giới hạn thời gian.

Hưng thu công, nói Hương một tiếng rồi lập tức ra ngoài đi tìm Bạch Lang Đầu Mục.

Trên đường đi gặp phải linh thú khác thì Hưng sẵn tiện mang Xuyên Sơn Quyền là tập luyện. Dưới sự giúp đỡ của hệ thống, từng bước tìm hiểu kỹ càng chiêu thức mới này. Hắn xưa nay là pháp giả, không rành kỹ năng của đấu giả nên đành nhờ Tà Đạo giảng giải dùm.

Ầm!

Một con Bạch Lang bị Hưng đấm vào đầu, sọ bị lún vào một lỗ tròn to cỡ nắm tay.

“Thì ra đây chính là Xuyên Sơn Quyền.” Hưng nhận xét.

- Luyện đến cấp 10 có thể dùng tay không chọc thủng một ngọn núi lớn.

“Đấu giả cũng quá trâu bò, có thể làm được mấy trò như vậy...”

- Có điều nếu gặp phải pháp giả cao tay, đấu giả dễ bị vờn đến chết.

“Ta thấy loại khác biệt giữa đánh xa và đánh gần này không quan trọng mấy. Chủ yếu nhất vẫn là thực lực của mỗi người. Đấu giả nếu tốc độ đủ nhanh có thể kết liễu pháp giả dễ như chơi, pháp giả nếu điêu luyện có thể vờn mồi, câu kéo đấu giả đến sức cùng lực kiệt mà chết.”

- Có Hệ Thống Tà Đạo trong tay, ngươi đồng tu cả hai, chính là vô địch.

“Tự tin vãi, làm sao mi dám chắc ta không chết yểu giữa đường?”

- Nếu số ngươi kém đến vậy thì Hệ Thống Tà Đạo đã không chọn ngươi, ngươi cũng đã không xuyên qua, tại chỗ bị vụ nổ kia oanh tan xác. Nhưng mà ngươi sống và có được hệ thống là vì số mệnh của ngươi còn có ý nghĩa cần được khám phá.

“Ý nghĩa sống sao...? Cái này không phải dễ trả lời nha...” Hưng cau mày suy tư.

- Nói chung đến lúc ngươi đối diện số phận sẽ tự có lời giải.

Hưng lang thang trong rừng cả ngày trời, cuối cùng cũng không có tìm thấy Bạch Lang Đầu Mục, hắn đành về nhà tu luyện, đến tối cơm nước xong xuôi thì lại “bồi tiếp, chăm sóc” Hương

Chương 10: Giết Bạch Lang Đầu Mục

Tác Giả: Cảnh báo mọi người lần cuối nhé, truyện Sắc nặng, độ YY cao, nvc sẽ có con đường dễ dàng, thu nhiều mỹ nữ nhanh chóng. Ai cảm thấy những điều này làm mình buồn nôn thì nên từ sớm quay đầu là bờ, đừng theo Tác nhập ma đạo, ok?

Qua mấy ngày kế tiếp, Hưng cũng chả tìm thấy nổi một miếng phân đầu mục, huống chi Bạch Lang Đầu Mục. Cả ngày chỉ có thể vào rừng luyện pháp kỹ và đấu kỹ, đôi lúc lại nhặt được một viên thú đan hoặc một cái nanh may mắn. Còn lúc về nhà thì Hưng ngoài cần cù tu luyện ra là hầu hạ nhu cầu tình dục của Hương. Tuy nghe có vẻ cực, nhưng trong bụng hắn thì lại thích thú cực kỳ.

Không phải cứ ra chợ kiếm là có một mỹ nữ thành thục, thiên kiều bách mị như vậy nha. Bây giờ có một người đẹp như vậy đến tận nơi đòi hắn chơi nàng thì Hưng nếu từ chối, tờ rym sẽ tự động rụng.

Buổi chiều, phía sau nhà Hương.

- Điểm tu luyện +1

- Tiến độ: 25/40

Hưng thu hồi trạng thái tu luyện pháp lực, đứng lên bắt đầu luyện Xuyên Sơn Quyền. Môn đấu kỹ này chỉ có mấy động tác đơn giản, nhưng Hưng vẫn muốn tập đi tập lại cho thật quen tay, vì hắn trước giờ không có hiểu rõ đấu kỹ lắm, phải cần cù bù thông minh, tập luyện thường xuyên, nếu không chắc chắn sẽ có lúc vì lục nghề mà bị đối thủ chém đầu.

Thông qua vận dụng pháp lực hắn vẫn luôn tích tụ trong cơ thể, Hưng rót lực lượng vào trong quả đấm, vung tay đánh ra từng quyền một, mỗi cái đều có tư thế giống y hệt nhau. Vậy mà tiếng uỳnh uỳnh của kình khí vẫn có thể dọa sợ đám thú rừng hoang dã, cọp beo đều chạy tán loạn.

Hương ở một bên thả lỏng tu luyện, mỉm cười ngắm tình nhân trẻ tuổi của nàng. Ngày nào hắn cũng chăm chỉ tu luyện lẫn hầu hạ nàng như vậy, khiến Hương cảm thấy sống như thế này thật thích, không muốn rời khỏi khu rừng, cũng không muốn ra ngoài tranh đấu với thế nhân nữa. Thực lực Pháp Vương của nàng bây giờ còn không quan trọng bằng vị trí của nàng trong lòng hắn.

Nhưng Hương biết rõ là sau này hắn sẽ phải rời khỏi đây, đi tung hoành bên ngoài, thu thêm mỹ nữ. Nếu không thì thiên phú của hắn sẽ hoàn toàn bị hoang phí, cái Pháp Hồn nghịch thiên kia của hắn cũng có thể sẽ rời bỏ hắn mà trở về với tự nhiên. Vì vậy trong thâm tâm nàng hiểu rằng hắn sẽ không ở lại trong rừng với nàng mãi mãi.

Đến lúc đó, Hương sẽ phải làm ra lựa chọn: xa hắn hay đi theo hắn chịu khổ bên ngoài một chút.

Hương đẩy suy nghĩ sang một bên, tiếp tục tập trung tu luyện.

Ngày hôm sau, Hưng tiếp tục vào rừng tìm Bạch Lang Đầu Mục. Sau khi đánh mấy con linh thú thì nghe tiếng hệ thống vang lên:

- Pháp kỹ Hỏa Cầu đã lên Cấp 2.

- Đấu kỹ Xuyên Sơn Quyền đã lên Cấp 2.

- Pháp kỹ Địa Phong Ấn đã lên Cấp 2.
Hiện tại, lực sát thương của Hưng lại tăng lên một bậc, nhưng hắn cũng không có vội vui mừng, tiếp tục đi sâu vào rừng tìm kiếm Bạch Lang Đầu Mục. Đây là một con Bạch Lang đầu đàn đã đạt đến cấp 2, nó có thể là ma thú, mà cũng có thể là đấu thú, tùy theo cơ duyên của nó.

Nhưng tất cả Đầu Mục đều có một điểm chung là mạnh hơn linh thú bình thường gấp nhiều lần, ngoài ra trí thông minh cũng tương đối cao, có thể dẫn dụ lừa gạt pháp giả đấu giả đến chết.

Hưng đi mãi, cuối cùng bắt gặp một cái dấu chân sói thật to, còn có dấu vết đánh nhau sót lại. Xem ra, có một con Bạch Lang Đầu Mục từng ở chỗ này đánh nhau với mấy con linh thú cấp 1 khác.

Hưng lần theo dấu vết, đi tới một khu vực trống vắng, ít cây cối. Ở đó, một con Bạch Lang Đầu Mục thân mình to lớn đang nằm liếm vết trầy trên chân trước, trên đầu nó còn có một cái sừng nhọn.

- Phát hiện đấu thú cấp 2 Bạch Lạch Đầu Mục.

Trong im lặng, Hưng một tay tạo ra Thủy Cầu, một tay tạo ra Hỏa Cầu. Hắn nhắm thật kỹ rồi cùng lúc ném cả hai về phía Bạch Lang Đầu Mục. Hai quả cầu bay vèo tới, cuối cùng chạm vào nhau ngay trước mặt Bạch Lang Đầu Mục. Thời điểm phát nổ tạo ra một làn sương mù dày đặc.

Hưng bắt lấy cơ hội, nhanh chóng vận pháp lực cường hóa thân thể, nhảy vào trong sương mù. Hai tay hắn bọc lấy pháp lực Hỏa hệ, đánh ra mấy đạo hỏa chưởng, oanh lên trên người đấu thú.

Bạch Lang Đầu Mục gầm lên, quay đầu táp tới vai Hưng, nhưng thân thể hắn nhanh nhẹn khỏe mạnh, đã sớm né qua, lại đánh thêm hỏa chưởng lên người nó, khiến nó giận điên lên mà không làm gì được. Nó không phải ma thú, không thể vận dụng pháp kỹ để nhanh chóng xóa đi sương mù được.

Cuối cùng, Bạch Lang Đầu Mục cuồng huống một tiếng, pháp lực bộc phát, thổi bay sương mù, mà nó cũng nhờ vào đợt vận pháp lực này mà triển khai ra sức mạnh của đấu giả.
Có điều, Hưng đã tính trước thời gian, nhanh tay xuất ra Địa Phong Ấn Cấp 2.

Bạch Lang Đầu Mục bị giam trong tường đá cố gắng cào cấu đập phá, nhưng nó là cấp 2 mà pháp kỹ này cũng là cấp 2, muốn phá không dễ dàng, chỉ có thể đứng chịu bị Hưng ném Hỏa Cầu oanh tạc.

Nhưng mà đây vẫn là đấu thú cấp 2, thân thể rất khỏe mạnh, nó cố hết sức nhảy một cái, không ngờ lại nhảy ra khỏi tường đá được, công kích thẳng về phía Hưng. Nó tưởng rằng có thể kết liễu một pháp giả yếu đuối, nhưng thực ra Hưng cũng là đấu giả. Hắn nhân lúc đấu thú đã bị Hỏa Cầu oanh tạc làm yếu, đánh ra một Xuyên Sơn Quyền thẳng vào đầu Bạch Lang Đầu Mục.

Ầm!

Quả đấm lún vào trong sọ Bạch Lang Đầu Mục, giết nó ngay tại chỗ. Đấu thú gục xuống, ngã lăn trên đất, hấp hối mấy hơi rồi tắt thở. Hưng lập tức nghe thấy tiếng hệ thống thông báo:

- Nhiệm vụ hoàn thành. Nhận được 10 điểm tu luyện. Tiến độ hiện tại: 35/40.

- Nhặt được vật phẩm [Thú Đan Cấp 2], [Da Lông Bạch Lang Đầu Mục], [Sừng Bạch Lang Đầu Mục].

- Nhiệm vụ tân thủ, phần 10 trên 10: Đột phá vào Pháp Đồ tầng 5. Phần thưởng: 5 điểm tu luyện, 2 viên [Phục Khí Đan Cấp 1].

Hưng thở ra một hơi, nhìn lại thì thấy Bạch Lang Đầu Mục đã bị hệ thống lột da cắt sừng từ lúc nào không hay, khiến hắn phải trề môi than một tiếng “tà đạo!” Đúng là không có làm nhục tà danh mà.

Hắn ngồi xuống hấp thu linh khí, bổ sung pháp lực cùng thể lực một lúc thì định đứng lên đi về, nhưng mà vừa xoay người lại, chưa kịp bước đi thì đã bị một mỹ phụ chặn đường. Hưng giật bắn mình, hắn vậy mà không có phát hiện ra mỹ phụ tiến đến phía sau hắn.

- Trên người nàng có bảo vật che dấu khí tức.

Nghe hệ thống giải thích xong, Hưng thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Hắn vừa nhìn kỹ mỹ phụ này một cái thì không khỏi nuốt nước miếng cái ực. Ngực to mông tròn, mắt sáng như sao, sóng mũi cao, cánh mũi nhỏ, môi đào đỏ hồng. Toàn bộ khuôn mặt nàng như một bức điêu khắc vô cùng tinh tế hoàn mỹ. Nàng khác với Khánh Hương ở chỗ là không có nét yêu mị câu dẫn nam nhân, mà chỉ đơn thuần là trẻ trung đáng yêu.

Dáng người nàng thì càng không thua gì Khánh Hương, có điều chiều cao nàng hơi thấp hơn Hương một chút. Nàng trông thì đáng yêu, nhưng trên người lại mặc một bộ áo váy hở hang ngực bụng, cả cặp đùi trắng nõn thon dài cũng lộ ra, khiến Hưng choáng váng suýt chút nữa ngất xỉu.

Nhưng chuyện làm hắn muốn té xỉu hơn nữa là... đây là mẹ ruột hắn, Trần Khánh Uyên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau