HỆ THỐNG TÀ ĐẠO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Hệ thống tà đạo - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tô Vân (1)

Bộp!

Hưng chắp tay lại, ngọn lửa vụt tắt. Lúc hắn mở tay ra thì có thêm một viên Bổ Khớp đan trong lòng bàn tay. Viên thuốc hình cầu, nhỏ như viên bi trẻ con hay chơi, toàn thân màu xanh thẳm.

- Tỷ lệ vẫn chỉ có sáu phần, cần tập luyện thêm nữa.

“Móa cái loại điều khiển lửa này khó quá độ...”

Hưng lâu nay quen với các thiết bị hiện đại trong phòng thí nghiệm, nên hiện tại gặp phải rất nhiều khó khăn luyện đan thủ công, ra được tỷ lệ hợp thành sáu phần là đã rất cao rồi. Hơn nữa, ở đại lục Thiên Nam, đan dược có tỷ lệ sáu phần được xếp vào hàng ngũ kỳ đan diệu dược. Kỹ năng của các dược sư phổ thông ở đây vẫn còn tương đối kém phát triển, trong quá trình dung hợp tinh hoa dược liệu vẫn thường xảy ra rất nhiều thất thoát.

- Hoàn thành nhiệm vụ luyện chế Bổ Khớp Đan Cấp 1. Nhận được 1 cái [Mảnh Ghép Hắc Lang].

- Nhiệm vụ phụ 2 - Đưa Bổ Khớp Đan cho Tô Vân sau khi giải cứu nàng - Phần thưởng là [Mảnh Ghép Hắc Lang].

“Mấy nhiệm vụ này có thể đổi hay có bị giới hạn thời gian không?”

- Có thể đổi, có thể hủy, nhưng không có giới hạn thời gian. Chủ nhân muốn đổi sao?

“Không, ta chỉ tò mò thôi.”

- Quan trọng hơn hết là sắp tời giờ Tô Vân bị bắt cóc rồi, chủ nhân nên nhanh chân chạy về đi.

“Được rồi, ta đi liền.”

Hưng nói xong, lập tức quay gót chạy về Thương Vân thành. Theo thông tin tà đạo thì trên đường từ Dong Binh Công Hội về nhà, Vân vì muốn đi đường tắt cho nhanh nên sẽ đi vào một con hẻm, bọn bắt cóc mai phục chính là ở trong con hẻm này. Hơn nữa, bọn chúng đã theo dõi Vân từ mấy tháng nay rồi, bọn chúng xác định rõ ràng Vân có thói quen đi đường này vào những ngày nàng nghỉ ca chiều, nên hôm nay mới bỏ công sức mai phục, bắt cóc Vân về hiếp xong giết rồi giấu xác.

“Hừm... Một đám tiểu tặc bình thường không thể có gan bắt cóc một Pháp Sư làm việc cho Dong Binh Công Hội được, không lẽ đám tội phạm này có chỗ dựa gì ghê gớm lắm?”

Hưng không khỏi tự hỏi.

Thế lực của Dong Binh Công Hội ở bất cứ đâu cũng là vô cùng lớn, số lượng người dám đi bắt cóc nhân viên của Công Hội về cưỡng hiếp có thể dùng năm đầu ngón tay đếm hết được.

Dù Thương Vân thành không phải là một nơi trọng điểm gì, nhưng mà mặt mũi của Dong Binh Công Hội cũng rất cứng, không phải cái gì đánh vào cũng có thể im lặng mà hứng chịu được. Nếu Công Hội không tỏ thái độ cứng rắn sâm nghiêm, họ sẽ không quản thúc được đám dong binh giang hồ đầu đường xó chợ. Những tên tán tu này là đủ thứ loại thành phần trong xã hội, không phải cái nào cũng “thiện lương” như Hưng ca được.

- Cái này hệ thống cũng không biết. Hệ thống chỉ nói ngươi biết những thứ Tà thôi.

“Lát nữa phải giữ lại một tên để thẩm vấn!”Hưng vừa đi vừa làm ra quyết định.

Không lâu sau, hắn đã trở về Thương Vân thành. Hưng lập tức chạy về phía tòa nhà Dong Binh Công Hội, ở trước cửa thấy Tô Vân mới vừa bước ra, xem ra là mới giao ca, Hưng không có tới muộn.

Hưng lấy ra một cái Sơ Cấp Ẩn Độn Phù, truyền pháp lực vào, Ẩn Độn Phù lập tức bốc cháy thành tro bụi. Thân thể Hưng bắt đầu từ từ biến thanh trong suốt, cuối cùng thì hoàn toàn tàng hình, trừ khi hắn đi va vào người khác, bằng không không có mắt thường nào thấy được hắn.

Tuy nhiên, Ẩn Độn Phù này chỉ có sơ cấp, gặp phải cường giả sẽ dễ dàng bị phát hiện, vì bọn họ có thể cảm nhận được pháp lực của Hưng. Còn gặp cao thủ Pháp Tôn thì Sơ Cấp Ẩn Độn Phù là hoàn toàn vô nghĩa, vì bọn họ có pháp nhãn rất đặc biệt, có thể “nhìn” thấy pháp lực rõ mồn một.

Cũng may là ở Thương Vân thành này đa số pháp giả, đấu giả chỉ là tu vi Pháp Sư, Pháp Quân, khả năng Hưng bị bại lộ là tương đối thấp. Nhưng, trò vặt này chắc chắn sẽ không qua mặt được Hương và Uyên, vì hai nàng có thể dễ dàng cảm nhận được pháp lực của hắn, cộng với ba người bình thường rất thân thiết, chỉ cần hắn đến gần hai nàng, cả hai đều sẽ lập tức nhận ra khí tức trên người hắn. Nên nhớ, cao thủ tu pháp có giác quan cực kỳ nhạy cảm.

Hưng tàng hình theo sau Tô Vân, đi được một lúc thì Vân đúng thật là rẽ vào một con hẻm. Trong hẻm tuy không phải là khu phố đen tối gì, nhưng cũng rất ít người, không khí tương đối âm u, một nữ tử có nhan sắc như Vân lại dám thường xuyên đi vào, đây có thể gọi là một loại can đảm, nhưng cũng đồng dạng là có chút ngu ngốc.

“Êy, cô em, đang đi đâu đó?”

Bất chợt, một tên mặt dài bước ra từ trong một căn nhà ở giữa hẻm, cười nói ra.

“...”

Vân cũng không có trả lời, chỉ là lườm hắn một cái rồi né qua một bên, định bước qua hắn.

“Hôm nay thời tiết rất đẹp, ca thấy cô em nên đi với mấy ca hưởng thụ nhân sinh một phen.”Một tên khác lại bước ra, tên này mắt hí đến mức không thấy tổ quốc nơi đâu.

Tiếp sau đó là một loạt tiếng bước chân khẽ vang lên, trước sau hai bên của Vân đều bị mấy tên mặt mày du côn bao vây, nhiều tên còn bịt kín mặt, rất chi là ra dáng ăn cướp giữa ban ngày.

Vân biết lần này mình dính phải rắc rối to, khẽ tụ pháp lực, chuẩn bị đánh ra một con đường máu thoát thân, có điều bản thân Vân cũng không dám chắc là sẽ chạy thoát được. Trong đám du côn vừa có pháp giả vừa có đấu giả, tất cả đều là tu vi Pháp Giả, Đấu Giả tầng tám trở lên. Tô Vân có một thân tu vi Pháp Sư, nhưng chỉ là tầng 2, nếu bị gần chục tên Đấu Giả, Pháp Giả vây công, nàng cũng không có một chút xíu chắc ăn nào là mình có thể đánh thắng.

Gặp tình huống như vậy, Vân cũng không có tâm tình nào mà đi nói dóc với đám tội phạm này.

“Các ngươi cân nhắc cho kỹ, ta là nhân viên của Công Hội, được hưởng quyền lợi dưới sự bảo vệ của Công Hội, các ngươi đã nghĩ thông suốt chưa? Hay là muốn từ nay về sau không có chỗ dung thân nữa?”

Nhưng Vân muốn moi được chút ít thông tin nào hay chút ít đó, vì nàng không tin là tội phạm bình thường dám đi chặn đường quấy rối một người làm công cho Dong Binh Công Hội, mọi nhân viên Công Hội đều được hưởng chế độ bảo vệ của Công Hội, người ngoài không dễ dàng trêu vào, bằng không sẽ bị Công Hội treo giải thưởng lên đầu, lúc đó thì đảm bảo là thê thảm.

“Ha ha, cái này cô em không cần phải lo đâu, cứ vui vẻ tận hưởng là được!”

Tên mặt dài cười thần bí đáp, thái độ có vẻ rất tự tin.

“Không lẽ là...”

Vân thầm làm ra mấy cái suy đoán, trong đó có một cái là hợp lý nhất, nhưng hiện tại Vân không có thời gian để nghĩ ngợi lung tung, trước mắt cần phải thoát khỏi vòng vây của bọn côn đồ, sau đó có thể tìm đường quay về Công Hội cầu cứu hộ vệ của Công Hội.

“Thôi được rồi, không cần nhiều lời nữa, cô em đi theo bọn ta đi.”

Tên mặt dài dùng thái độ xấc xược ra lệnh.

“...”

Vân không nói gì, chỉ âm thầm bắt đầu đi theo bọn hắn, nàng đang chờ một sơ hở.

Ở trên nóc một ngôi nhà gần đó, Hưng tàng hình ngồi nghe hết thảy cuộc đối thoại giữa Vân và tên mặt dài, đúng là ngay cả một Pháp Sư như Vân cũng không phát hiện ra sự có mặt của Hưng.

“Ừm, xem ra là đám này có chỗ dựa, thậm chí là chỗ dựa rất cứng nữa, mới có thể thản nhiên mà gạt Dong Binh Công Hội qua một bên. Có lẽ... là một thành viên trong ban quản trị của chi nhánh Công Hội tại Thương Vân thành. Nếu đây là sự thật thì chuyện này về sau sẽ rắc rối vượt xa cấp độ lấy lòng mỹ nữ để tăng danh hiệu dâm lực... Ta có nên nhúng tay vào không?”

Hưng vừa theo đuôi nhóm người bắt cóc Vân vừa làm ra nhiều cân nhắc cho tương lai.

Chương 27: Tô vân (2)

Hưng vừa đi vừa suy nghĩ được một lát thì lộ ra nụ cười khổ.

"Hiện tại ta đã biết âm mưu của đám người này rồi, cũng biết kết cục của Tô Vân sẽ ra sao, không lẽ ta lại quay đầu bỏ đi, nhắm mắt làm ngơ? Tuy là cách làm hợp lý, cũng không có ai trách cứ ta, nhưng liệu lương tâm ta có tự tha thứ cho mình hay không? Liệu mỗi đêm sẽ thấy oan hồn của Tô Vân về báo mộng bao nhiêu lần?"

Hệ Thống Tà Đạo lạnh nhạt lên tiếng:

- Tâm chủ nhân còn chưa đủ tà a.

Hưng dùng suy nghĩ phản bác:

"Đối với ta mà nói, tà đạo cũng chỉ là một công cụ để ta sử dụng mà thôi, không phải là mục tiêu mà ta tôn thờ, nó cũng không thể độc chiếm được tâm ta."

Hệ thống im lặng một lúc, rồi nói ra:

- Thôi, như vậy cũng được, chỉ cần ngươi đừng trở thành nhà từ thiện.

“Ta cũng biết thế giới này không phải chỗ làm từ thiện.”

Hưng cười đáp, sau đó nhanh bước đuổi theo nhóm bắt cóc Tô Vân.

Hắn là một linh hồn thời hiện đại yên bình hơn đại lục Thiên Nam rất nhiều, thà hắn chưa từng biết gì thì không nói, chứ hắn đã biết được kết quả là Vân sẽ bị cưỡng xong giết thì hắn không thể nào cứ như vậy mà quay đít bỏ đi nổi, Hưng không có máu lạnh tới mức đó được.

Tuy nhiên, đối với địch nhân hắn sẽ hoàn toàn không nhân nhượng, vì hắn biết rõ, ở đại lục này, nếu xảy ra chiến đấu chân chính, ngươi không chết thì ta chết, không có chuyện nhân từ.

Đám người kia dẫn Vân đi được một lúc thì sắp đi ngang một ngã rẽ, Vân biết có thể chạy vào ngã rẽ này mà ra ngoài đường cái, vì vậy Vân quyết định bắt đầu làm ra chuẩn bị mở đường máu.

Mà đám bắt cóc cũng dễ gì mà không biết bọn hắn sắp đi ngang một ngã rẽ dẫn ra bên ngoài, nên bọn hắn cũng âm thầm bắt đầu đề phòng con mồi trốn thoát. Nếu Vân thật sự thoát thì bọn hắn không dám vác mặt về gặp sếp nữa, bằng không sẽ bị tên sếp kia lột da lóc thịt ném cho linh thú ăn.

Hưng nhìn thấy không khí bắt đầu căng thẳng thì vội lấy ra một tấm vải che mặt lại, không thể để bọn người kia biết dung mạo của hắn được, sau đó nuốt vào một viên Cường Thủ Đan, Bách Tiên Kính cũng đã sẵn sàng trong tay.

Vừa đến đoạn ngã tư kia, tâm niệm Vân khẽ động, một quả cầu pháp lực màu xanh lá nho nhỏ bị ném xuống đất.

Ào, ào...

Một trận cuồng phong nổi lên, tạo thành một màn khói bụi mịt mù. Trong khoảnh khắc, đám người bắt cóc ngay cả đồng đội cũng không thấy, huống hồ con mồi là Tô Vân. Bọn hắn rơi vào hoảng loạn, không ngờ được Vân còn có một chiêu này. Tên mặt dài lúc nhận nhiệm vụ chỉ được cho biết là tu vi Vân không cao lắm, có thể dùng nhiều Pháp Giả, Đấu Giả tầng tám mà đánh ra chiêu lấy thịt đè người, hắn cũng không biết Vân là pháp giả thuộc tính gì.

Tên mặt dài và tên mắt hí chỉ là tán tu đầu đường xó chợ gần đây được người ta thuê mướn làm việc. Bọn hắn cũng không phải dân chuyên nghiệp, chỉ biết cầm tiền rồi đi làm bừa chứ không có nhiều chiến thuật lắm, vì vậy mà đội hình dễ dàng bị Vân làm cho rối loạn trong khói mù.

“Đừng tưởng ngươi chạy thoát!”

Tên mắt hí la lên, ném ra một quả cầu lửa.

Ầm...

“AAA!”

Một tiếng thét quen thuộc vang lên, một tên đồng đội của Mắt Hí ngã xuống.

“Đồ ngu, trong khói mù mà lại ném cầu lửa bừa bãi!”

Mặt Dài quất vào ót Mắt Hí một cái, giận dữ nói ra.

“Vậy phải làm sao bây giờ?”

Mắt Hí gãi đầu hỏi.

“Hừm, lão ngũ, tạo gió đi!”

Mặt Dài nhìn qua một người ở gần sát bên hắn, nói ra.

Tên kia gật đầu một cái, tụ pháp lực vào tay, sau đó đánh ra hai chưởng màu xanh lá, thuộc tính Phong cực kỳ mạnh mẽ quét qua, thổi cho bụi mờ bay lên trời, trả lại cảnh quan rõ ràng.

Ngay lúc này, Mặt Dài không thấy Vân đâu, ngược lại còn thấy ba tên đồng đội bị nàng đánh chết, thì lập tức nổi giận, phóng người chạy vào trong ngã rẽ kia đuổi theo. Đám lâu la của hắn cũng lục tục chạy theo, mắt nhìn dáo dác khắp nơi, chỉ sợ tìm không ra là bị lão đại đánh thành đầu heo.

Rầm rập...

Nhìn thấy một đám người ở phía dưới ồn ào chạy vào ngã rẽ kia, Hưng khẽ thở phào. Rồi hắn nhìn qua bên cạnh, thấy Tô Vân cũng ngồi bệch xuống mái nhà, thở ra một hơi nhẹ nhõm.
“Ngươi là ai? Tại sao giúp ta?”

Vân nhíu mày hỏi, trở lại tư thế phòng bị.

“Là em.”

Hưng gỡ vải che mặt xuống, cười đáp.

“Ngươi là người của ai phái tới?”

Vân tụ pháp lực vào lòng bàn tay hỏi.

“Chẳng là người của ai hết. Em giết Bạch Lang đầu mục xong chạy về Công Hội thì thấy mấy tên đang theo dõi chị, nên em bám theo tới được chỗ này.”

Hưng nhún vai đáp.

Lúc nãy, trong đám bụi mờ, Hưng bắt được cơ hội nhảy xuống, sau đó chiếu Bách Tiên Kính đã cường hóa lên người Vân, tăng thêm phòng thủ cho nàng, sau đó tiện tay đánh ra pháp kỹ Phong hệ giúp Vân đánh chết ba tên kia, nhằm mục đích ngụy trang. Nếu hắn dùng pháp kỹ hệ khác thì sẽ bị bại lộ là Vân có người giúp đỡ.

Cái này tuy sẽ không giấu được sự hiện diện của hắn mãi mãi, nhưng ít nhất sẽ câu thêm được ít thời gian.

Sau đó, Hưng xách Vân nhảy lên trên này, giả vờ như Vân đã chạy ra ngoài thông qua con hẻm kia.

Đôi mắt đẹp của Vân nhìn chằm chằm vào Hưng, nhưng nàng cũng không có nhìn ra được điểm nào là đang lừa gạt nàng. Vân là một tiếp tân, mỗi ngày đều phải nói chuyện, giải quyết vấn đề cho đủ loại tán tu dong binh làm việc cho Công Hội, nên nàng khá tự tin vào mắt nhìn người của mình. Hiện tại nàng có lườm Hưng cỡ nào thì không thấy hắn lộ ra sơ hở gì.

“Được rồi, chị tạm thời tin tưởng em.”

Vân thở dài một cái, nói ra.

“Như vậy là đủ.”

Hưng cười cười đáp.

“Chúng ta về Công Hội.”

Vân đứng dậy nói.

“Đi.”

Hưng cũng không định ở lại lâu, nên đứng lên theo Vân đi.Hai người phi thân qua các mái nhà mà chạy về phía Công Hội.

“Ui da...”

Đi được một lúc thì Vân đột ngột dừng lại, quỵ xuống ôm đầu gối.

“Chị sao vậy?”

Hưng dừng lại kế bên, lo lắng hỏi.

“Không sao, chúng ta đi tiếp.”

Vân lắc đầu đáp, đứng lên định đi tiếp, nhưng còn chưa kịp phi thân bay tới thì đã lảo đảo quỵ xuống trở lại.

“Chị bị đau khớp hay sao?”

Hưng nhìn đôi chân đang run rẩy của Vân mà hỏi.

“...”

Vân cũng không có lập tức nói ra điểm yếu của nàng, chỉ im lặng.

“Đây, em có cái này, chị xài tạm coi có tác dụng gì không.”

Hưng lấy trong nhẫn không gian ra viên Bổ Khớp Đan mà lúc nãy hắn luyện.

“Đây là xuân dược gì?”

Vân lườm Hưng hỏi.

“Ặc... Đây là thuốc trị đau khớp, chị mang về Công Hội nhờ dược sư giám định đi.”

Hưng cười khổ đáp, đưa tay muốn giúp Vân đứng lên.

Vân nhìn nhìn hắn một lúc, cầm lấy viên Bổ Khớp Đan, rồi để hắn giúp nàng đứng dậy, sau đó lại để hắn dìu nàng bay về phía Công Hội. Vân không có nhiều lựa chọn, dậy dưa ở đây quá lâu thì có thể sẽ bị đám người kia đuổi kịp, còn tựa vào Hưng thì cũng có nguy cơ là trong lúc sơ hở bị lừa.

Có điều, nàng nhìn thấy tu vi Pháp Đồ tầng sáu của Hưng thì lựa chọn đi theo hắn, dù gì hắn cũng chưa đủ mạnh để làm một Pháp Sư như nàng thất thố. Như vậy còn đỡ hơn bị đám Pháp Giả, Đấu Giả tầng tám kia đuổi kịp bao vây.

Trên thực tế, Hưng đúng là không thể giết Pháp Sư hay khống chế Pháp Sư được, cho dù là hắn có căn cơ Thần Ma cũng không được, đây là chênh lệch tới hai đại cảnh giới, căn cơ Thần Ma còn non của hắn khó mà bù đắp kiểu đó được. Cũng chính vì vậy mà Hưng cũng chỉ có thể giúp Vân đánh mấy tên Pháp Giả, Đấu Giả tầng tám kia, hắn không có đủ lực sát thương để giết người vượt cấp quá xa.

Tuy nhiên, hắn trăm phần trăm có thể miểu sát bất cứ pháp giả hay đấu giả nào từ Pháp Đồ, Đấu Đồ tầng mười trở xuống; sau Pháp Đồ tầng mười chính là Pháp Giả tầng một.

Về tới Công Hội, Vân đi vào trong báo cáo cho cấp trên, trong khi Hưng đi tới một quầy tiếp tân khác để trả nhiệm vụ.

Hắn cầm ra cái sừng to dài của Bạch Lang đầu mục và da lông của nó, giao cho nhân viên tiếp tân làm bằng chứng đã giết được mục tiêu, khiến ông nhân viên kia trợn mắt há hốc mồm.

“Một mình nhóc giết Bạch Lang đầu mục?”

Nhân viên hỏi.

“Đúng rồi.”

Hưng thong thả gật đầu đáp.

“Ờ, thôi được rồi, để anh đưa nhóc 50% phần thưởng nhiệm vụ.”

Nhân viên mang ra sáu đồng vàng đưa cho Hưng; vì Hưng chỉ là cấp F nên Công Hội ăn mất 50% phần thưởng. Sáu đồng vàng đối với người phàm là số tiền lớn, nhưng đối với pháp giả, đấu giả có nhu cầu mua đan dược, nhu cầu bảo dưỡng pháp bảo, binh khí, thì sáu đồng vàng không có bao nhiêu. Hơn nữa, Hưng là phải trang trải cho ba miệng ăn.

Uyên và Hương cũng cần mua tài liệu tu luyện tương đối thường xuyên, mà hai nàng lại không thể ra ngoài lông ngông được, như vậy sẽ dễ bị tai mắt của gia tộc chồng cũ của Hương tìm thấy.

Vì vậy mà Hưng cũng không có về liền, mà đi tìm thêm mấy nhiệm vụ vặt vãnh để làm.

Chương 28: Đêm về tắm suối

Sau một buổi chiểu chạy loanh quanh làm chuyện vặt, Hưng cuối cùng cũng lết thân về tới khách điếm, được cái là trong túi hắn đang rủng rỉnh tiền, trả tiền phòng trọ xong vẫn còn dư dẫn hai mỹ nữ đi ăn hàng.

“Hưng, khách điếm này mỗi lầu chỉ có một phòng tắm, mà cái nào cũng thấy gớm!”

Vừa về đến nơi, một tin tức như vậy đập vào mặt Hưng, người báo tin là Uyên.

“Hừmm... À, ta nghĩ ra rồi!”

Hưng chống cằm động não một tí thì sức nhớ ra.

“Sao? Kể nghe.”

Uyên cười tủm tỉm nhích tới gần hỏi.

“Ta biết một chỗ trong rừng có con suối chạy ngang, ở thượng nguồn còn có thác nước với lại hồ nước nữa!”

Trong lúc chạy làm nhiệm vụ vặt, Hưng phát hiện một địa điểm có dòng suối chạy ngang.

“Đem sữa tắm xuống tắm suối làm ô nhiễm nguồn nước thì sao?”

Uyên sờ cằm hỏi.

“Theo ta thấy thì nó không có chảy về dòng sông mà Thương Vân thành làm mương dẫn nước.”

Không cần phải nói, nếu ba người thật sự mang sữa tắm, dầu gội đầu đi tắm vào trong nguồn nước của Thương Vân thành thì không ổn lắm, nên Uyên mới phải xác nhận kỹ càng trước khi quyết định.

“Vậy thì được, nhưng mà tới đó chúng ta phải kiểm tra lại lần nữa cho chắc cú.”

Uyên mìm cười, gật đầu đáp.

“Đi!”

Hưng cười không đứng đắn, đưa tay ôm eo Uyên, tay kia nắm Hương, kéo nàng lại.


Trên đường đi đến dòng suối, Hương khẽ hỏi hắn.

“Sáng giờ làm mệt không?”

“Nhiệm vụ cấp F toàn là chuyện vặt, muốn mệt cũng khó.”

Hưng cười ha ha đáp. Hắn cũng không có nói xạo, vì hắn có thể lực của đấu giả, cộng thêm căn cơ Thần Ma, muốn khiến cho hắn mệt thì không thể dùng mấy loại nhiệm vụ cỏn con này được.

“Bọn thiếp có nên đi làm gì khác phụ chàng kiếm tiền không?”

Hương lo lắng hỏi.

Hưng sờ cằm suy nghĩ một chút.

Hiện tại, hắn tuy có thể kiếm được rất nhiều tiền đối với một phàm nhân, nhưng hai nàng Uyên và Hương không phải phàm nhân, hai nàng là hai Pháp Vương hàng thật giá thật, nhu cầu sinh hoạt rất tốn kém, bao gồm các chí phí đắt đỏ như Linh Thạch, bảo dưỡng pháp bảo, sau này còn cần Pháp Đan để hỗ trợ đột phá cảnh giới.

Nếu tu sĩ cấp thấp hấp thu thiên địa linh khí để tăng pháp lực, thì tu sĩ từ Pháp Vương trở lên cần phải sử dụng Linh Thạch, chính là thể rắn của thiên địa linh khí tinh thuần nhất, hiệu quả còn cao gấp đôi đan dược tăng tu vi nữa, có điều giá cả rất đắt, lại còn ngày một tăng theo phẩm chất của Linh Thạch.

Nếu là linh thạch dành cho tu giả cấp Vương, thì gọi là Vương Thạch, cấp Hoàng gọi là Hoàng Thạch, cấp Đế gọi là Đế Thạch, cấp Thần gọi là Thần Thạch. Tu sĩ nếu trực tiếp hấp thu trọn một viên linh thạch phẩm cấp cao hơn bản thân, sẽ lập tức bạo thể mà chết cực kỳ thê thảm. Nếu muốn dùng linh thạch cấp cao hơn bản thân, cần phải từ từ luyện hóa từng chút một.

Giá tiền một viên Vương Thạch có thể lên đến 100 đồng vàng, đủ để một gia đình bốn người sống nhàn nhã mấy năm, còn giá của Hoàng Thạch có thể chạm ngưỡng 1000 đồng vàng. Tuy nhiên, Tôn Thạch, Đế Thạch, Thần Thạch là hoàn toàn không thể dùng tiền mua được, phải dùng bảo vật mà đổi lấy.

Tất nhiên, cũng có nhiều tay nhà giàu dùng linh thạch làm tiền tệ mua bán trong giới tu sĩ. Ở các hội đấu giá quy mô lớn, một cuốn pháp kỹ cấp sáu thông thường sẽ có giá hơn trăm Vương Thạch, tức là mấy Hoàng Thạch, người thường căn bản là không có cửa nhìn tới. Giỡn, mấy ngàn đồng vàng đó nha, không phải mấy ngàn cục đất bùn.

Chiếu theo loại chi tiêu như vậy mà nói, một mình Hưng với tu vi Pháp Đồ của mình không giúp được gì cho hai nàng. Nếu để hai nàng cứ hít linh khí bình thường thì cả đời cũng không trèo lên Pháp Hoàng nổi, nhất định phải cần linh thạch, vì linh khí khi trở thành thể rắn ẩn chứa năng lượng cực kỳ lớn, như vậy mới đủ để Pháp Vương tiến cảnh.

Vì vậy mà hai nàng nhất định phải ra ngoài làm tạm gì đó để kiếm tiền mua Vương Thạch.

“Cái này... Đúng là một mình ta thì không đủ khả năng mua linh thạch cho cả hai nàng.”

Hưng thở dài đáp.
“Làm gì mà thở dài, bọn thiếp có tính toán rồi.”

Uyên cười giảo hoạt, lắc lắc cánh tay Hưng.

“Ồ? Tính toán như thế nào?”

Hưng tò mò hỏi.

“Đi làm thợ săn nguyên vật liệu.”

Hương cười đáp.

“Thợ săn nguyên vật liệu?”

Hưng ngơ ngác hỏi lại, hắn chưa nghe thuật ngữ này bao giờ.

“Là những người đi săn tự do, sau đó mang da lông linh thú, thảo dược này kia về bán lại cho con buôn ấy.”

Uyên từ tốn trả lời.

“Ra ngoài như vậy không phải sẽ dễ thu hút sự chú ý sao? Hai nàng xinh như vậy mà.”

Hưng cười ra vẻ vuốt mông ngựa, nói ra.

Hai nàng nũng nịu “hứ” hắn một cái, nhưng mà trên môi lại treo nụ cười thật tươi.

“Dịch Dung Đan có đủ loại từ cấp 1 tới cấp 10, không lẽ chàng không biết luyện?”

Hương trề môi hỏi Hưng.

“Ồ! Ý kiến hay!”

Hưng vỗ tay cái bốp, tấm tắc khen. Nếu hắn chỉ tập trung luyện ra nhiều Dịch Dung Đan thì hai nàng sẽ có thể dễ dàng ra ngoài kiếm bộn tiền. Dù gì cường giả Pháp Vương cũng cực kỳ mạnh mẽ, tội gì không để hai Pháp Vương ra ngoài đánh nhau với linh thú? Trong lúc kiếm tiền còn giúp hai nàng mài dũa kỹ năng, không để bản thân bị rỉ sét.

“Ta chỉ cần ra sức thay đổi thành phần của Dịch Dung Đan, để hai nàng mỗi lần ra ngoài đều là một bộ mặt khác nhau là ổn.”

Hung gật gù nói ra, sẵn tiện dùng suy nghĩ xác nhận lại với hệ thống, chỉ nghe Tà Đạo nói:- Cái này quá dễ, nhờ vả chuyện nào khó hơn chút đi, chủ nhân coi thường ta hả?

“Cái mịa ngươi! Bớt tự kỷ, khi nào có chuyện khó ta nhờ mà không làm là ta đánh chết ngươi!”

Hưng phản bác trong tâm trí.

- Đánh chết ta thì thân thể chủ nhân cũng không còn, xin mời.

“Móa...”

Hưng lập tức cứng hàm, không cãi được nữa.

“Quyết định vậy đi!”

Uyên và Hương cùng gật đầu nói, sau đó đeo bám vào cánh tay Hưng như hai chú chim nhỏ.

Hưng dẫn hai nàng tới chỗ dòng suối, cùng nhau tra xét một lúc thì thấy con suối này thật sự không có nhập vào nhánh sông nguồn nước của Thương Vân thành, thật ra nó chảy về một hướng hoàn toàn khác. Mà dựa theo kiến thức về địa lý của Uyên thì hướng mà con suối này chảy tới là đổ ra biển khơi, không cần lo lắng chút ít bọt xà phòng giết hệ sinh thái hay làm người khác bệnh.

Kiểm tra xong xuôi, Hưng hứng thú bừng bừng, nhanh chóng đưa tay lột đồ hai mỹ nữ xuống, sau đó tự cởi đồ, rồi kéo hai nàng nhảy xuống hồ lớn ở thượng nguồn.

Cả ba đùa đùa giỡn giỡn xong mới bắt đầu tắm rửa thật sự.

Đứng dưới trời sao ánh trăng, nghe tiếng thác nước đổ rào bên tai, lại nhìn khung cảnh sáng mập mờ huyền bí trong rừng, để cho cả ba có một loại tư vị rất lãng mạn. Ban đêm, trong rừng có đủ các loại cây cỏ và côn trùng phát sáng, hình thành phong cảnh cực kỳ thơ mộng. Tất nhiên, chỉ có cường giả Pháp Vương như Uyên và Hương mới dám ở trong rừng tắm ban đêm như thế này, người bình thường nhìn thấy ánh sáng vờn quanh của côn trùng dạ quang thì chắc chắn sẽ co giò bỏ chạy tám cây số.

Hai mỹ nữ nghĩ tới việc tình lang đặc biệt dẫn hai nàng tới đây, không khỏi có chút động tình, ngọc thể đeo sát vào người hắn, mặc cho hắn trái ôm phải ấp, hai bàn tay không an phận nắn bóp lung tung.

Hưng giúp Uyên tắm gội mái tóc đen dài xong, ôm nàng từ phía sau, thì thầm mấy câu vào tai nàng.

Uyên liếm môi ném mị nhãn, rồi nghiêng người về phía trước, dựa tay lên một tảng đá to ở giữa hồ.

Hưng đưa tay vuốt ve mờ mông mềm mại trắng nõn của nàng xong, cầm thần thương đút vào từ phía sau, làm cho Uyên khẽ rên lên. Từ lần đầu làm tình với hắn, Uyên đã bị khai tuệ, không biết vì sao mà trở nên thích thú chuyện giao hoan ở nơi thiên nhiên hoang dã như thế này. Trên thực tế, khung cảnh hiện tại rất lãng mạn, Uyên có thích cũng không lạ lẫm gì.

Hương ôm Hưng từ phía sau, đưa tay xoay mặt hắn qua, bắt hắn hôn môi mình. Mà Hưng cũng không thể cứ đơ ra như vậy được, đành phải làm hai chuyện cùng một lúc, vừa đấu lưỡi với Hương, vừa đưa đẩy hạ thân, chậm rãi đâm vào kéo ra nhục động của Uyên.

“A... ưm... mạnh chút đi Hưng...”

Mới đầu, Uyên còn hơi mẫn cảm nên không cần hắn đẩy nhanh, nhưng sau một lúc thì Uyên đã bắt đầu quen với nhịp điệu này, không khỏi bảo tên tình nhân trẻ tuổi của mình nhanh lên.

Hưng vòng tay qua, ôm lấy Hương, vừa kịch liệt mút môi lưỡi, vừa đưa tay bóp vú Hương. Còn tay kia thì hắn vịn lên bờ mông ngạo thế của Uyên, làm chỗ dựa để dùng hạ khu đánh vào mông nàng bành bạch.

Uyên bị hắn vừa nong vừa thọc vào, sảng khoái rên thật to, thậm chí còn khẽ đưa đẩy cặp mông theo nhịp điệu của hắn, để hắn càng đâm sâu vào âm đ*o nhầy nhụa chất dịch.

Đến đoạn cao trào, Hưng nhồi Uyên thật mạnh bạo, khiến hai đầu gối nàng run rẩy.

“Hưng, xuất vào bên trong thiếp! A...”

Mông Uyên kịch liệt run bần bật, âm đ*o nàng co rút lại, những giọt d*m thủy liên tục rơi xuống.

Hưng mút môi Hương một cái thật mạnh, hạ thân tê đại đi mấy phần, dương tinh nóng hổi tuôn vào sâu bên trong Uyên, nơi mà năm đó hắn nằm hết 9 tháng mới chịu dọn ra ngoài ở. Có điều, hiện tại Uyên cũng không muốn mang thai, nên nàng đã sớm đặt một ấn chú bằng pháp lực vào đó, chỉ cần t*ng trùng vừa vào liền chết.

Hưng đưa hai tay ôm lấy Uyên, nâng nàng lên, cầm lấy cằm nhỏ của nàng, xoay mặt nàng qua mà hôn lấy đôi môi chín mọng. Hắn cũng không có rút dương v*t ra, mà trực tiếp bắt đầu nhồi nàng hiệp hai, làm Hương chống nạnh hừ một tiếng, nhưng mà cũng không có chen vào giữa hai người.

Uyên mới vừa lên đỉnh xong, vẫn còn nhạy cảm, chịu không nổi dưới háng bị trùng kích mạnh mẽ, hoàn toàn mất hết sức lực, tựa sát vào người Hưng mà rên rỉ không ngừng. Hiện tại cái thứ xấu xa của hắn cũng không có to hơn chồng cũ nàng, nhưng mà lão chồng kia làm sao có được danh hiệu dâm lực như Hưng, hoàn toàn là dưới cơ hắn, dương v*t không có khả năng trực tiếp tăng thêm khoái cảm cho nữ nhân.

Uyên sung sướng đến mức hồn bay lên mây xanh, lúc nàng ra lần hai thì cảm giác như mình muốn ngất xỉu.

Lúc này, Hưng mới chịu buông tha nàng, đi qua bên kia đè chị gái của nàng xuống mà hung hăng làm.

Chương 29: Lại có nhiệm vụ giải cứu

Ngày hôm sau, mới sáng sớm Hưng đã đi Dong Binh Công Hội tìm nhiệm vụ. Kế hoạch hôm nay của hắn là vừa chạy nhiệm vụ vặt vừa săn tài liệu luyện Dịch Dung Đan Cấp 2. Đây chỉ là đan dược tiện ích, nguyên liệu chỉ có mấy loại kỳ thảo cấp 2, tác dụng cũng có nhiều hạn chế (ví dụ như chỉ cải trang được khuôn mặt), nên quá trình luyện chế cũng không có gì quá khó khăn, đặc biệt là đối với một người có Hệ Thống Tà Đạo như Hưng.

Vừa bước vào trong tòa nhà Công Hội, Hưng đã thấy Vân đứng ở bàn tiếp tân số 3, không khỏi cảm thấy hơi lạ. Hôm qua cô nương này còn mới bị bắt cóc, mà hôm nay lại tỉnh bơ đi làm như thể chưa có chuyện gì xảy ra, cái này cũng quá mức thần kinh thép đi? Hay là bên phía Công Hội đã làm ra đối sách gì rồi? Hiện tại nàng là có chỗ dựa rồi?

Có nghĩ mãi Hưng cũng nghĩ không ra, nhún vai tiến đến bàn tiếp tân của Vân.

“Chị Vân, tình hình sao rồi?”

Hắn làm vẻ mặt lo lắng hỏi.

Vân vừa nhìn thấy Hưng thì nhoẻn môi cười tươi thật tươi, đến mức hai gò má hồng lên.

“Cám ơn em, thuốc của em hay quá trời, giám định sư của Công Hội cũng giật cả mình.”

Vân nói, ánh mắt nhìn Hưng như nhìn một đứa em trai mà nàng cực kỳ yêu quý.

“Ồ, vậy chị uống thử chưa?”

Hưng ngạc nhiên hỏi lại, trong lòng thầm hoan hô cá cắn câu.

“Rồi, một đêm là hoàn toàn hết đau luôn, chị phải cám ơn em đó.”

Hôm nay Vân phải nói cực kỳ yêu đời. Do năm đó nàng vì muốn trang trải cho cha mẹ già mà cố gắng quá sức làm dong binh, kết quả vướng phải căn bệnh đau khớp này, thân thể nàng lại là một pháp giả, không có khả năng hồi phục tự nhiên mạnh mẽ như đấu giả, nên lâu nay nàng phải tốn bao nhiêu tiền vào thuốc giảm đau. Nhưng hôm nay thì đẹp trời rồi, uống một viên đan dược của Hưng xong nàng liền hết thấy đau, cười đến ngoác cả miệng.

“Nếu vậy chị phải thưởng cho em đó nha, thuốc đó là em phải tốn nước miếng đi lừa đảo một ông dược sư cổ quái mà đổi được đó.”

Hưng cười khà khà, rắm thúi nói ra.

“Vậy sao em đi cho chị?”

Vân ngạc nhiên hỏi lại.

Nếu đúng thật là đi lừa một lão dược sư để đổi thì đây là thứ rất trân quý, vậy mà tên nhóc này lại dễ dàng cho nàng như vậy, hắn có ý đồ gì đây?

“Ha ha ha... Nam nhi giúp đỡ mỹ nữ là chuyện thường tình ấy mà."

Hưng cười ha hả đáp.

"Thật sao? Chị Tâm bên kia cũng đẹp kìa, ờ, chị Mẫn bên kia nữa, em đi qua tặng họ mấy món kỳ bảo đi."

Vân khẽ nhếch lông mày nói ra, khóe miệng cong lên thành một nụ cười trêu chọc.

"Cái này, ha ha, thật ra thì lúc đó tại vì em không muốn cả hai bị bắt kịp, mà chị không tin tưởng thuốc lạ nên em cũng đành chịu, cho rồi không thể cứ như vậy đòi lại được, kỳ chết."

Hưng cười gượng đáp.
"Hành tẩu giang hồ mà còn tự ái, em quá ngây thơ."

Vân đưa tay véo gò má Hưng một cái, cười cười khẽ mắng.

"Khà khà, ai bảo chị Vân là mỹ nữ đây. Đã lỡ là mỹ nữ rồi thì em phải ra vẻ một chút chứ."

Hưng hoàn toàn không xấu hổ chút nào, tươi tắn nói ra.

"Thôi thôi, bớt nịnh bợ dùm chị, bữa nay em muốn làm nhiệm vụ gì đây?"

Vân tuy vẻ ngoài là xua xua tay, nhưng rõ ràng là vui ra mặt, cười đến xinh đẹp rồi.

"Chắc em đi tìm giết linh thú đầu mục với hái dược tiếp quá, ngoài ra không có nhiệm vụ nào khác hay hơn."

Hưng liếc bảng nhiệm vụ ở phía xa, thở dài đáp. Nhiệm vụ cấp F quả thật là quá tào lao đối với hắn, hôm nay hắn chỉ muốn tranh thủ thời gian đi hái dược liệu về luyện chế thật nhiều Dịch Dung Đan cho hai tình nhân quyến rũ của hắn.

"A, đúng rồi! Hôm qua nghe nói em một mình giết chết Bạch Lang đầu mục?"

Vân bỗng vỗ tay một cái, hỏi Hưng.

"Đúng rồi, em đem sừng của nó về đưa cho một anh tiếp tân rồi."

Hưng gật gù đáp.

"Ủa? Em không phải là Pháp Đồ tầng 6 sao?"

Vân ngạc nhiên hỏi."Em là Pháp Đồ tầng 6 mà."

Hưng cười cười đáp, khiến Vân ngây cả người. Pháp Đồ tầng 6 tự mình giết linh thú đầu mục mà không cần tổ đội, đây tuyệt đối là chuyện lạ. Trong quá khứ đã từng có người làm được, nhưng người kia từ đầu đã là một vị anh hùng đến từ hoàng thất của một đế quốc cường đại, về sau chấp chưởng đế quốc đó đi đánh bại Ma Thần, được người tôn làm Đế Thần.

Còn thiếu niên ở trước mặt Vân này chỉ đáng tuổi con cháu nàng, lại không có tên tuổi gì, vậy mà lại có thể làm được chuyện mà vị anh hùng kia trong quá khứ đã từng làm, không lẽ nói tên nhóc này mai sau có thể trở thành anh hùng?

Trong lúc Vân đang thẫn thờ, Hưng đã mang về mấy tờ nhiệm vụ để nàng xác nhận, sau đó hắn nhanh chân rời đi, cũng không có hỏi thêm chuyện bắt cóc hôm qua, hắn cảm thấy không tiện hỏi ở nơi công cộng, vì chuyện này hắn đoán là nhất định có liên quan tới cao tầng của Công Hội ở chi nhánh Thương Vân thành. Mục tiêu của hắn hiện tại là nữ nhân, không phải rắc rối chính trị, nên hắn cũng lười đi quản mấy tên tham quan, trừ khi bọn hắn cứ một mực nhắm vào nữ nhân mà hắn ưa thích.

Hưng có thể ngông nghênh được một ít, vì ở nhà hắn còn có hai cường giả Pháp Vương chống lưng, chỉ có điều, một khi hai nàng ra tay, cả ba phải rời khỏi Thương Vân thành càng sớm càng tốt. Nếu trường hợp này xảy ra, hắn ít nhất muốn mang được Vân đi cùng, dù gì hắn cũng không ngại thu thêm một bạn gái lớn tuổi, hắn đã mỗi tay ôm một cô U40 rồi, có ôm thêm một cô nữa thì cũng không có khác biệt gì.

Chỉ mất vài giờ, Hưng đã dễ dàng đập chết thêm một lão Bạch Lang đầu mục, sau đó ăn thịt lão cùng với một ít tinh hoa thảo dược, thuận tiện tăng tu vi pháp giả lên đến Pháp Đồ tầng sáu 57/60. Tiếp theo hắn không có tiếp tục cắn nuốt tinh hoa thảo dược, mà chỉ ngoan ngoãn đi tìm dược liệu luyện chế Dịch Dung Đan Cấp 2.

Nhờ có Tà Đạo mà quá trình này cũng không gặp vấn đề gì, hết thảy đều suông sẻ, vì hệ thống trực tiếp thông qua mắt của Hưng mà giám định thảo dược, nên trừ khi hắn cố tình nói sai, bằng không thì không sai được.

Sau khi tìm đủ số lượng dược liệu cho 14 viên Dịch Dung Đan, tức là đủ để hai nàng ra ngoài săn thú 7 ngày, Hưng nhờ hệ thống tìm giúp một nơi phong thủy tốt để tu luyện thân thể đấu giả. Tà Đạo thông qua giác quan của Hưng xem xét một lát rồi dẫn hắn đến một cái hồ nhỏ trong rừng. Nơi đây có cỏ cây tươi xanh, tán lá lại không quá dày, nhờ đó mà ánh mặt trời ấm áp có thể thỏa thích chiếu sáng, làm cho mặt hồ yên tĩnh lấp lánh hào quang, trông vô cùng tráng lệ.

Hưng ngồi xuống bên hồ, sau đó loại bỏ hết thảy tạp niệm trong tâm, hít vào một hơi thật sâu, rồi chắp tay lại, bắt đầu vận dụng Tà Đạo Thôn Phệ Thể mà cắn nuốt linh khí trong thiên địa. Hưng cũng không quên nhờ hệ thống áp chế tu vi pháp giả của hắn, để cho nhục thể của hắn được ưu ái giành hết linh khí, từ đó giúp tu vi đấu giả tăng trưởng nhanh chóng.

Đến tận chiều, Hưng mới thở hắt ra một hơi, thu hồi tư thế, sau đó nghe tiếng hệ thống nói:

- Tiến độ: 60/60. Chủ nhân đột phá, trở thành Pháp Đồ tầng 7, tiến độ mới là 0/70. Tu vi đấu giả cũng đã đồng thời đột phá nhờ vào tốc độ cũng sự tỉ mỉ của Tà Đạo Thôn Phệ Thể.

- Nhiệm vụ chính tuyến 2 - Lại giải cứu Tô Vân - Vì độ khó đã tăng rất nhiều nên phần thưởng lần này là 30 điểm tu luyện.

- Nhiệm vụ phụ 2 - Thu thập manh mối đặc biệt trên người thủ phạm - Phần thưởng là [Mảnh Ghép Hắc Lang].

“Lần này Vân bị gì nữa?”

- Có kẻ khác tới ám toán, lần này tuy địch nhân chỉ có một tên, nhưng hắn không phải Pháp Giả tầng 8 quèn như mấy tên trước kia. Hắn là một Pháp Sư tầng 3 thứ thiệt, chủ nhân muốn giết hắn thì phải hao chất xám một phen.

“Bà chị này là nhân vật gì mà bị nhắm vào mãi nhỉ?”

- Hồng nhan họa thủy mà thôi, ai bảo có kẻ nhìn trúng nàng mà nàng cứ hết lần này tới lần khác lạnh nhạt với hắn.

“Là tên nào?”

- Chủ nhân nhặt được cái manh mối đặc biệt kia sẽ rõ. Hiện tại thì đi nhặt thêm thảo dược đi, chuẩn bị luyện thêm 2 viên Bổ Khớp Đan.

“Được rồi, đi thôi.”

Hưng mượn nhờ cảm ứng của Hệ Thống Tà Đạo mà bắt đầu đi hái thêm thảo dược trong rừng, từ đây đến lúc Tô Vân bị ám toán còn hẳn mấy tiếng đồng hồ nên hắn cũng không vội, dù gì thì hệ thống cũng không rãnh đi gạt hắn.

Chương 30: Tìm thấy mật thất

Hưng bắt đầu lên đường trở về Thương Vân thành, trong túi mang theo hai viên Bổ Khớp Đan hắn vừa mới luyện chế xong. Tuy đây là dịp để hắn lấy lòng mỹ nữ, nhưng nhiệm vụ lần này khẳng định sẽ khó khăn hơn trước rất nhiều, nên Hưng cũng không có kích động hưng phấn gì mấy. Mặt khác, hắn cần phải động não bày ra ít kế hoạch tác chiến, cân nhắc vận dụng các loại dụng cụ mà bản thân có sẵn trong nhẫn không gian, bao gồm cả việc đeo một mớ răng nanh may mắn trên người và mặc Trang Phục Tán Gái để thu hút ánh mắt của Vân.

Về đến nơi, Hưng lập tức đi mua một cái mặt nạ và một cái áo choàng, giấu đi danh tính, rồi chui vào một quán nước nho nhỏ ven đường đối diện tòa nhà Công Hội. Hắn gọi tạm ly trà ô-long rồi lặng lẽ ngồi đó theo dõi động tĩnh từ phía bên kia. Bỗng nhiên, hắn chợt nghe tiếng hệ thống vang lên trong đầu:

- Thông tin Tà Đạo: Uyên ở nhà đang nằm trên gối kê đầu của ngươi mà ‘thẩm du.’

“Móa... Không để lát nữa báo được à? Bố đang căng mắt theo dõi bên kia!”

Hưng dùng suy nghĩ mắng lại.

- Thấy chủ nhân căng thẳng quá nên ta góp vui ấy mà.

“Vậy làm ta xao lãng thì nhiệm vụ thành công được chắc?”

- Tuy đối thủ là một tên Pháp Sư tầng 3, nhưng mà hắn cũng không có phải là dạng trùm cuối gì, chỉ cần chủ nhân phối hợp với Tô Vân một chút là giết được. Chỉ có điều, sau đó chuyện sẽ phức tạp hơn hẳn.

“Không biết Vân có chỗ dựa gì mà hôm nay còn dám thong dong đi làm như vậy...”

- Trong cuốn sách giới thiệu về Công Hội có miêu tả bộ luật bảo vệ nhân viên là cực kỳ nghiêm túc, xem ra là Tô Vân dựa vào những điều khoản này mà có được tự tin.

“Như vậy thì tin tưởng Công Hội quá mức rồi, dù gì chi nhánh này cũng không phải quá lớn, quản lý sẽ không chặt chẽ bằng những chi nhánh Công Hội ở các đại thành. Hoặc là Vân có rất nhiều niềm tin vào cấp trên của nàng ở Thương Vân thành...”

Trong lúc Hưng đang dùng suy nghĩ lải nhải với hệ thống thì bên ngoài đã tới giờ tan ca chiều, không lâu sau thì Vân từ bên trong tòa nhà Công Hội bước ra, tuy nhiên lần này nàng không có đi đường cũ, mà rẽ một hướng khác đi.

Đối với Hưng, chuyện này cũng không có gì lạ. Hôm trước Vân đã bị người khác chặn đường, hôm nay đi hướng khác cũng không phải chuyện gì kỳ quái. Có điều, lúc Hưng vừa mới đứng lên định đi theo thì nghe hệ thống nói mấy câu, bước chân khẽ dừng lại, sau đó lại tiếp tục rời khỏi quán nước mà đuổi theo Vân, hắn cũng không quên ném lại mấy đồng tiền cho chủ quán.

Hưng đuổi đc một lúc thì thấy Vân dừng lại bên đường, ngồi xuống xoa xoa bóp bóp đầu gối, sau đó lại đứng lên đi tiếp, có điều tốc độ đã chậm đi rất nhiều. Hai người đi qua mấy con hẻm lớn nhỏ thì Vân dừng lại trước cửa một căn nhà, đưa tay định mở khóa cửa, nhưng đột nhiên có mấy bóng người nhảy từ trên cao xuống, bao vây nàng lại. Những người này ai cũng bịt kín khuôn mặt, chỉ chừa hai con mắt để nhìn, bộ dáng đúng là dân bắt cóc chuyên nghiệp.

Vân tụ pháp lực, phát công đánh với đám người mấy hiệp, nhưng cuối cùng bị một tên bắt bài, mắt thấy lưỡi dao của hắn sắp đâm vào vai nàng. Nhưng vào lúc này, Hưng lại nhảy ra, tốc độ đến từ thân thể đấu giả cùng căn cơ Thần Ma khiến cho mấy tên bịt mặt tu vi Pháp Giả tầng 10 kia cũng phải chóng mặt hoa mắt.

Trong số bọn hắn cũng có vài tên Đấu Giả, nên nhìn ra được chuyển động của Hưng, có điều bọn hắn lại có vẻ như phản ứng không kịp, để cho Hưng lao vào. Mà Hưng cũng bắt lấy cơ hội này, lấy ra Bách Tiên Kính, rót pháp lực vào, đánh ra một thanh quang kiếm từ bên trong kính. Thanh quang kiếm này đã được Bách Tiên Kích cường hóa, cứng hơn bình thường rất nhiều, vừa đâm vào một người liền xé toạc phần bụng của kẻ đó ra.

“Ngươi, ngươi, ngươi!”

Có điều, hành động của Hưng lại làm cho cả đám bắt cóc trợn trừng mắt lên. Người hắn đâm rách bụng là Tô Vân!Vân trợn mắt trắng dã nhìn Hưng, hoàn toàn không thể tin nổi Hưng sẽ ra tay quả quyết như vậy. Đến lúc xác lạnh ngã xuống đất thì dung mạo từ từ tan ra, biến đổi thành một nữ nhân khác cũng khá ưa nhìn, nhưng vẻ đẹp thì kém xa Tô Vân. Nữ nhân này cũng có dáng người tương tự Vân nên mới có thể giở trò cải trang này.

Trong lúc mấy tên bắt cóc còn đang trợn mắt ngạc nhiên, Hưng lấy ra một cái Ẩn Độn Phù rồi dán lên người, khiến hắn lập tức biến mất khỏi tầm mắt của bọn người bịt mặt. Mấy tên bắt cóc giật mình tỉnh lại, gật đầu với nhau một cái, nhanh chóng lui binh, cả đám chạy thật gần nhau để tránh bị tỉa mất lực lượng dọc đường.

Xoẹt.

Đột nhiên, tên bịt mặt cầm đầu bị một thanh quang kiếm chặt đầu, chết không kịp ngáp, sau đó Hưng tái hiện, dọa cho đám bịt mặt còn lại trợn mắt nhìn nhau. Nhưng lập tức có một tên bước lên dẫn đầu tổ đội rẽ vào một con hẻm bỏ trốn.

Tu vi Hưng không đủ cao, chạy không nhanh bằng bọn hắn, chỉ có thể đứng lại ở phía sau mà đưa mắt nhìn bọn hắn bỏ trốn. Hưng có thể lựa chọn đuổi theo, nhưng những tên này đều là dân có nghề, bọn chúng nhất định sẽ không dẫn Hưng chạy về hang ổ, mà sẽ dụ Hưng lọt vào cạm bẫy của bọn hắn. Vì vậy mà Hưng không thèm đuổi theo nữa.

Sau đó, từ trên xác chết của hai kẻ lúc nãy bị hắn giết, Hưng thu được hai cái huy hiệu giấu trong áo. Cả hai đều là huy hiệu màu đen, có hình dạng hai thanh kiếm đang giằng co với nhau. Ngoài ra, hắn còn tìm thấy một tấm bản đồ Thương Vân thành, mặt sau có ghi mấy chữ:

“Đến nộp mạng.”

Trên bản đồ thì đánh dấu một cái vị trí, không ngờ lại là ở giữa tòa nhà Công Hội, Hưng xem chú thích thì thấy đây là một loại mật thất xây dựng bên dưới Dong Binh Công Hội, có vẻ như là dành cho những thành viên cấp cao đào tẩu trong những tình huống nguy kịch.

“Xem ra bọn này đã bày sẵn bẫy rập, tấn công cả hai hướng...”

Bọn chúng bày ra trò giả dạng Tô Vân là để nhân cơ hội Hưng không đề phòng mà dễ dàng giết hắn, trừ đi hậu họa về sau. Nhưng mà, trong trường hợp Hưng thật sự thắng, bọn chúng sẽ dùng Vân như một con mồi mà dẫn dụ Hưng vào tròng, cuối cùng thì cũng sẽ giết chết hắn.Đây quả thật là một kế sách khá vẹn toàn, dù cho Hưng có sống sót hay bị ám toán mà chết, thì bọn bắt cóc đã sớm giữ Vân, tùy cơ ứng biến mà gạt giò Hưng cho hắn té chết.

“Cái này...”

- Là biểu tượng của Công Hội, nhưng không phải màu vàng, mà là màu đen.

Huy hiệu mà Hưng nhặt được có hình dạng của biểu tượng Dong Binh Công Hội, chỉ khác màu sắc, ám chỉ những người này đến từ một tổ chức nào đó thuộc về Công Hội, chỉ có điều tổ chức này không có hoạt động ngoài sáng; có lẽ là một chi nhỏ chuyên lo liệu những công việc ‘bẩn tay.’

Hưng cất huy hiệu vào nhẫn không gian, sau đó nhanh chân lách mình vào trong một con hẻm tối tăm, dùng thêm một tấm Ẩn Độn Phù nữa rồi chạy ngược lại về phía tòa nhà Công Hội.

Vì không có ai thấy được Hưng nên hắn không cố kỵ gì mà xông thẳng vào sâu bên trong Công Hội, dựa theo tấm bản đồ kia mà đi vào một căn phòng, có điều hắn sợ đạp vào bẫy rập nên chỉ mở cửa ra rồi nhìn một cái, không có lập tức bước vào; lúc này nghe tiếng hệ thống vang lên trong đầu:

- Chủ nhân có thể dùng điểm tu luyện đổi lấy kỹ năng [Dò Cạm Bẫy].

“Ồ, bao nhiêu điểm tu luyện thì được?”

- Chỉ cần 5, nếu hiện tại có 0 thì tạm thời sẽ âm số, về sau bù lên lại.

“Ít vậy thì không sao, ta đổi.”

- Chủ nhân đạt được kỹ năng [Dò Cạm Bẫy Cấp 1].

- Điểm tu luyện hiện tại là -5/70.

Một cỗ thông tin khổng lồ tràn vào não Hưng, để cho hắn có thêm hiểu biết thâm sâu về lĩnh vực dò tìm bẫy rập. Từ đó, Hưng đưa mắt nhìn khắp nơi trong căn phòng, lưu ý những chi tiết nhỏ nhặt như những kẽ hở giữa từng tấm lót sàn; cuối cùng hắn phát hiện một số cạm bẫy ngầm, nếu hắn đặt chân lên bọn chúng sẽ kích hoạt rồi giết hắn.

Hưng tụ pháp lực vào tay, hình thành mấy quả Thạch Cầu bằng pháp kỹ hệ Thổ, sau đó ném chúng lên những chỗ có cạm bẫy, khiến cạm bẫy đều kích hoạt vào hư vô. Sau đó Hưng mới chân chính tiến vào trong, đưa tay đánh vào một nơi cơ quan được giấu kỹ, sàn phòng tự động biến đổi thành một thông đạo đi thẳng xuống lòng đất.

Hưng lấy ra Cường Thủ đan ăn vào, tay cầm Bách Tiên Kính, cái mặt nạ rởm cùng áo choàng rẻ tiền hắn đang mặc cũng đã được Hưng cường hóa thêm khả năng trị liệu sơ cấp.

Hưng thân đeo Ẩn Độn Phù, tiến vào thông đạo dẫn xuống lòng đất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước