HỆ THỐNG TÀ ĐẠO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống tà đạo - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Có kẻ đến làm phiền

Hưng vội nấp vào trong hẻm, thay [Trang Phục Tán Gái] vào, sau đó thong thả đi ra.

“Sao tự nhiên thay đồ vậy?”

Uyên chớp chớp mắt nhìn hắn hỏi.

“À, lúc nãy có người chạy ngang làm đổ nước mía lên áo ta nên phải thay.”

Hưng gãi gãi gò má, nói đại ra một cái lý do.

Hai nữ thấy đây cũng là chuyện bình thường, dù gì đây cũng là ở khu chợ đông đúc, nên không hỏi gì thêm, quay lưng bước đi. Hưng vội đuổi theo, điều chỉnh tâm trạng một chút rồi vươn tay ra cầm lấy hai bàn tay thon thả mềm mại của Hương và Uyên.

Hai nàng định mặc kệ không thèm nhìn tới hắn, nhưng bỗng nhiên cảm thấy một cảm giác kỳ lạ trên ngón áp út của mình. Hai người cảm nhận kỹ một chút thì nhận ra đây là cảm giác đeo nhẫn.

Hương và Uyên quay ngoắt người lại, nhìn bàn tay mình, trên ngón áp út mỗi người đúng là có thêm một cái nhẫn bạc lấp lánh. Hai nàng là pháp giả có lịch duyệt lâu năm, ánh mắt cũng biết hàng, vừa thấy là biết chiếc nhẫn này hoàn toàn không phải là bạc thường.

“Lúc nãy ta luyện Hồi Mệnh đan đi đổi lấy nhẫn, cũng không phải báu vật gì, hai nàng đừng chê cười.”

Hưng cười cười nói ra, trong bụng có chút lo sợ không dám nhìn thẳng mặt hai nữ.

Nhưng mà hắn còn chưa kịp nói gì thêm thì đã bị Hương và Uyên kéo lại, vèo một cái cả ba bay đi. Lúc Hưng hoàn hồn lại thì thấy mình đang ở trong khu rừng bên ngoài thị trấn Lương Nguyên.

“Hưng, nhẫn này rốt cuộc là chất liệu gì?”

Hương nghiêm túc hỏi.

“Hả? À... Hình như là Bạch Ma Ngân gì đó.”

“Bạch Ma Ngân!?”

Cả hai nàng đồng thanh kinh hô.

“A, khoan đã! Cái này mất hết ma tính rồi, không phải đồ ma quỷ đâu!”

Hưng tưởng hai nàng sắp tuột nhẫn ra nên hoảng hồn xua tay giải thích.

Hương và Uyên nhìn bộ dạng chật vật của hắn thì nhịn không nổi mà phì cười. Tiếng cười của mỹ nhân cực kỳ duyên dáng và êm tai, khiến Hưng trong bất giác bị mê hoặc, ngơ ra.

“Chàng làm gì mà quýnh lên vậy? Bọn thiếp chỉ định hỏi chàng lấy Hồi Mệnh đan gì mà đổi được đồ quý giá như vầy thôi.”

Hương đến lắc lắc cánh tay Hưng, cười với hắn một cái.

“Phải đó. Bạch Ma Ngân là kim loại cấp 6, gần như chỉ có trong truyền thuyết thôi!”

Uyên đến nắm tay kia của hắn, hai mắt to tròn xinh đẹp nhìn hắn với vẻ tò mò.

Hưng thấy hai nàng không giận nữa thì thầm thở phào nhẹ nhõm, tự thề với lòng từ nay về sau không giỡn nhây nữa. Móa, bị hai nàng hợp công đánh ra Hỡn Dỗi Thần Chưởng một lần là hắn sợ cả đời rồi. Cảm giác bị đẩy ra rìa rất ư là chết người, ngay cả linh hồn xuyên việt như Hưng cũng chịu không nổi.

“Ta dùng Hồi Mệnh đan tỷ lệ hợp thành 6 phần đi đổi với một ông lão.”

Hưng thành thật nói ra.

“Tỷ lệ hợp thành 6 phần!?”

Hai nàng lại tiếp tục đồng thanh kinh hô.

“Hả? Sáu phần hình như cũng bình thường thôi mà? Không quý lắm phải không?”

Hưng hoàn toàn không biết ở thế giới này phân chia phẩm cấp đan dược thế nào, vì ở Việt Nam, huyết thanh trong phòng thí nghiệm là hoàn toàn không có bị thất thoát dược lực, dù là bình tệ nhất cũng tỷ lệ hợp thành 8, 9 trở lên. Hơn nữa, tên nhóc Lê Minh Hưng trước kia cũng không có học về vấn đề này nên trong ký ức của nó không hề có.

Lúc này, hai nàng mới sực nhớ ra là từ xưa đến nay không có ai dạy Hưng về mấy chuyện này. Ai cũng nghĩ hắn không tu luyện được nên đâu cần biết gì về đan dược, chỉ cần sống khỏe khoắn lành mạnh là được rồi. Nhưng hôm nay hai nàng mới biết, không chuẩn bị kiến thức cho hắn đúng là sai lầm.
“Tạm thời bỏ qua chuyện này đã. Hưng, chàng lấy đâu ra Hồi Mệnh đan tỷ lệ 6 phần?”

Hương nghiêm túc hỏi.

“Ta tự luyện ra.”

Hưng tự chỉ vào mặt.

“Làm sao chàng biết luyện đan?!”

Uyên ngạc nhiên hỏi.

“Là nhờ Pháp Hồn của ta cho ta kiến thức.”

Hưng cũng thành thành thật thật nói ra.

Hai nàng khẽ ồ một tiếng. Cả hai đều biết tư chất Pháp Hồn của Hưng cực kỳ cao, nên chuyện nó cho chủ nhân kiến thức đặc biệt cũng không phải là quá lạ lùng. Trên đời này có rất nhiều chủng loại Pháp Hồn, không có cái nào hoàn toàn giống cái nào, nên cái của Hưng cũng không phải dị chủng gì.

“Chúng ta về nhà nói chuyện tiếp.”

Hương vừa nói dứt câu, liền cùng với Uyên xách Hưng lên, mang hắn bay về nhà.

Bay được một lúc, hai nàng bỗng nhiên đưa mắt nhìn nhau.

Đúng lúc này, trong đầu Hưng vang lên tiếng hệ thống:

- Thông tin Tà Đạo: Phía trước có kẻ mang ý đồ xấu.

Hệ Thống Tà Đạo bình thường sẽ không nhắc Hưng chuyện tốt, chỉ có những thứ tà ma gian manh mới kích hoạt Thông Tin Tà Đạo được. Từ đó có thể suy ra, kẻ ở phía trước hoàn toàn không có ý tốt gì.

Có điều, hai nữ dù phát hiện là có người nhưng mà cũng không có phòng bị gì, chỉ là hơi trầm mặc.

Bay thêm một lúc nữa, ba người đáp xuống trước cửa nhà Hương. Vừa đi vào thì phát hiện một tên công tử bột mặc y phục màu trắng tinh đang tự nhiên ngồi uống trà bên bàn ăn.

“Thành, ngươi tới đây làm gì?”

Hương lạnh giọng hỏi.“Cô Hương, chú con ra lệnh cho cô trở về đó, chú ấy nói giận hờn vậy đủ rồi, mau quay về phụng mệnh gia tộc.”

Tên công tử bột kia mỉm cười nói, trong giọng nói ra vẻ sai khiến.

“Hở? Thằng nào đây?”

Hưng ngơ ngác hỏi Hương, ngón tay chỉ thẳng vào mặt tên công tử bột.

“Là cháu ruột của chồng cũ.”

Uyên cười khổ trả lời dùm Hương.

“Rác rưởi như mày mà cũng dám hỏi tới quý danh của tao.”

Tên công tử bột làm ra vẻ mặt ghê tởm, đánh ra một đạo pháp lực.

Hưng đưa hai tay ra, vỗ “bốp” một cái, đạo pháp lực kia lập tức tan mất, giống như hắn mới đập muỗi vậy, chứ không phải là cản phá pháp lực. Tu vi tên công tử bột cao hơn Hưng mấy cái tiểu cảnh giới, nhưng mà Hưng có thân thể đấu giả, có căn cơ Thần Ma, có Tà Đạo Thôn Phệ Thể. Hắn chỉ cần lấy mỗi cái ra một chút xíu liền có thể đập tan đạo pháp lực kia.

“Móa, con cháu chính hệ mà phế vật vậy hả...?”

Hưng ngạc nhiên bình luận một câu, khiến cho tên công tử bột nghẹn họng. Hai nữ đứng hai bên thì mỉm cười thích thú, chính hai nàng cũng không ngờ phế vật năm xưa giờ lại lợi hại như vậy.

“Rác rưởi, biết thân phận chút. Đứng im cho bổn công tử bạt tai!”

Tên công tử bột nổi giận, vận pháp lực vào cơ thể, nhào về phía Hưng. Hắn là pháp giả, nhưng mà hắn muốn tấn công cận chiến nên nhái cách làm của đấu giả để đánh Hưng đau hơn bình thường.

Có điều......

Bốp!

“AAAA!!”

......tốc độ hắn đối với Hưng quá chậm. Hắn còn chưa kịp đưa tay ra tát Hưng thì đã bị một quả đấm mang theo lực lượng Đấu Đồ tầng 6 nện thẳng vào giữa bản mặt, chấn gãy sống mũi.

“Ặc! Ta lỡ tay đánh mạnh quá, hy vọng là hắn không có chết ngay tại chỗ!”

Hưng giật mình thu tay lại, hắn xưa nay toàn đánh nhau với linh thú mạnh mẽ, chưa đánh với người cùng lứa bao giờ nên hắn tưởng tên này ít nhất cũng phải tương đối mạnh, đâu ngờ vừa tung một quyền liền đấm cho hắn gãy mũi chảy máu miệng rồi......

Tên công tử bột là pháp giả yếu ớt, chịu gì nổi một đấm trực tiếp của Đấu Đồ tầng 6, lập tức ngã lăn ra bất tỉnh nhân sự, mắt cũng đã trợn trắng lên rồi, vì lần đầu tiên trong đời bị đánh đau như vậy.

“Hì hì, phu quân của thiếp thật là mạnh...”

Hương áp bộ ngực quyến rũ vào người Hưng, ném hắn mị nhãn.

“Nhưng mà chàng đánh thắng hắn cũng không có nghĩa là “đánh” thắng bọn thiếp nha.”

Uyên rướn người hôn vào cổ Hưng một cái, thì thầm vào tai hắn.

“Hừ hừ... Đây là hai nàng dụ dỗ ta đó nha, sau này đừng hối hận!!”

Hưng mở căng mắt ra, toàn thân phát ra dâm quang sáng chói. Một chiêu Nhất Niệm Thành Dâm Phật này hắn mỗi đêm đều “song tu” với hai mỹ nữ U40 cực kỳ gợi cảm nên hiện tại đã luyện đến đăng phong tạo cực rồi!

Tất nhiên, cái “dâm quang” này chỉ là ở trong trí tưởng tượng của Hưng thôi, chứ hắn còn cách cảnh giới Dâm Thần rất xa. Trên đời này làm gì có Dâm Thần nào chỉ có hai nữ nhân......

Hưng long hành hổ bộ kéo hai mỹ nữ vào phòng tắm, cùng các nàng tắm gội thật sạch sẽ, chuẩn bị cho một “trận chiến” kéo dài liên miên, chưa rõ phe nào sẽ giành chiến thắng!

Chương 22: Quá khứ của hương

Tên Thành công tử bột tỉnh dậy tưởng rằng vừa rồi mình nằm mơ, nhưng đột nhiên cảm thấy cả khuôn mặt đau nhức không thôi thì mới biết không phải nằm mơ, hắn đúng là bị người ta đánh gãy mũi rồi.

Hắn nổi cáu chạy đi tìm Hưng, nhưng nhìn xung quanh nhà một lúc không thấy ai thì không khỏi bực mình. Nhưng mà hắn vừa đi ngang qua gian nhà phía trong thì nghe tiếng nữ nhân rên rỉ.

“Ô...... Ô...... Thiếp sướng! Mạnh nữa đi chàng! Ư...... Ư......”

Thành nuốt ực một cái, hai vành tai nóng bừng lên. Đây là lần đầu tiên hắn tiếp cận chuyện nam nữ giao hoan, không thể tránh khỏi kích động tâm lý, sinh ra tò mò rất mãnh liệt.

Lâu nay hắn bị cha mẹ quản thúc, không được đi kỹ viện trải nghiệm, nên hôm nay hắn muốn nhất định phải chứng kiến cảnh này. Chưa kể giọng rên của cô này nghe rất quyến rũ, trong quần Thành cũng dựng lều lên rồi.

Thành tiến đến gần căn phòng có tiếng rên rỉ kia, hắn cẩn thận hé cửa nhìn vào.

Cảnh tượng trước mắt làm Thành đứng cả tim, hai con mắt trợn trắng lên.

Trong phòng, hắn thấy tên Hưng kia đang hai tay vịn bờ mông một mỹ nữ, eo hông liên tục nhồi dập vào nàng từ phía sau, còn mỹ nữ kia thì đang bò trên giường, chổng mông lên cho Hưng đ^t.

Vẻ mặt của nàng ta như đang trên Tiên giới, ngây ngất trong mộng đẹp, cổ họng thì không ngừng tạo ra tiếng rên la câu hồn nam nhân.

Nếu đây là một cô nàng nào đó Thành không quen thì đây đúng là cảnh quan mát mắt hắn. Chỉ có điều nữ nhân đang chổng mông hưởng thụ quan hệ tình dục với Hưng lại là Hương, em dâu của cha hắn.

Thành chứng kiến Hưng đút dương v*t sâu vào âm đ*o của Hương sau đó thở hổn hển xuất tinh vào trong. Cùng lúc đó, hạ thân của Hương cũng co giật theo một lần lên đỉnh thoải mái.

Lúc Hưng rút ra thì dương tinh màu trắng đục tràn ra từ bên trong Hương, khiến Thành nhìn mà sợ hãi không biết nói gì. Hắn còn non trẻ, không ngờ được người cô này lại có thể trắng trợn ăn nằm với cháu ruột của nàng là Hưng như vậy.

Nhưng Thành còn chưa kịp hoàn hồn thì lại thấy Hưng đè lên người một mỹ nữ khác, lần này thì nàng kia nằm ngửa trên giường, hai chân dang rộng cho Hưng nhồi dập dương v*t của hắn vào giữa háng nàng.

Thành đưa tay sờ dưới quần mình một cái thì thấy kích cỡ có chút không bằng, trong bụng không khỏi nổi giận, ác độc tính kế làm sao đem cái của Hưng sau này cắt bỏ thùng rác.

Nhưng mà Thành mới vừa trở về từ trong trí tưởng tượng thì lập tức nhận ra mỹ nữ mà Hưng đang ch^ch kia là ai. Vẻ mặt nàng có nhiều điểm tương tự cô Hương của hắn, khẳng định là có quan hệ chị em. Mà như vậy có nghĩa là...... mỹ nữ này chính là Uyên, mẹ ruột của Hưng!

Thành hoảng hồn hóa đá tại chỗ, trong não không nghĩ được gì nữa. Hắn không tưởng tượng được làm sao mà Hưng lại có thể nhìn thân thể mẹ mình mà cứng lên để làm tình được.

Hưng cảm thấy mình sắp xuất nữa, nên vội cúi người xuống, hôn Uyên thắm thiết, mút môi nàng đến mê mệt, ở dưới thì không ngừng đẩy vào kéo ra thật mãnh liệt, đến Thành đang đứng bên ngoài cũng nghe được tiếng bành bạch lúc cửa mình Uyên bị Hưng vùi dập.

Đến lúc cao trào, Hưng rút dương v*t ra, bắn tinh lên bụng Uyên, sau đó tiếp tục cùng nàng hôn hít thật thỏa mãn. Hắn hết hôn Uyên lại quay sang hôn Hương, hai bàn tay không ngừng mò mẫm bóp vú hai nàng, đúng là hưởng thụ còn xa hoa hơn cả mấy tên hoàn khố phá của.Thành nhìn xong một cảnh này thì hoảng hồn bỏ chạy, hắn nhất định phải về báo cáo với gia tộc, đặc biệt là chú của hắn, chồng cũ của Hương. Hai người bề ngoài tuy đã ly hôn, nhưng xem ra nam nhân kia rất ư là không nguyện ý, lại còn không hài lòng việc Hương bỏ trốn nên mới sai Thành đến làm ra vẻ sai khiến như vậy.


Trong phòng ngủ của Hương, ba người nằm trên giường ôm nhau, lúc thì hôn hít, lúc thì ve vãn sờ mó, không khí trong phòng rất ư là mập mờ không đứng đắn, đôi lúc còn có tiếng cười khúc khích của mỹ nữ. Phàm là nam nhân, ở trong một căn phòng như vậy không sung sướng mới là kỳ lạ.

Đùa giỡn dâm đãng một lúc, Hương bỗng nhỏ giọng nói với Uyên.

“Chị muốn nói chuyện riêng với Hưng chút.”

“Ừm, em đi tắm.”

Uyên vừa nói vừa liếc Hưng, chỉ chỉ tay vào cái bụng dính đầy tinh dịch của nàng.

Hưng cười khà khà nhìn mỹ nhân thân không mảnh vải đi ra mà trong lòng thích thú.

Hương lăn qua, rúc người vào lòng Hưng. Hắn cảm thấy Hương có tâm sự nên cũng biết điều mà thu lại nét cười, choàng tay qua ôm nàng vào lòng, cho nàng chỗ dựa vững chắc.

“Năm đó thiếp có yêu thích một nam nhân tự tin mạnh mẽ, tưởng chừng không bao giờ được hắn để mắt tới. Nhưng không ngờ, về sau lại được gia tộc hạ lệnh gả cho hắn, về làm dâu gia tộc hắn.”

“Ừm.”

Hưng khẽ gật đầu, lắng nghe nàng kể.“Thiếp cứ nghĩ là cuộc đời như vậy là thỏa mãn hạnh phúc, nhưng mà gả cho hắn rồi mới biết bản tính thật sự của hắn. Hắn là một tên gia trưởng, thích dùng sức mạnh ngược đãi kẻ yếu, gia tộc hắn càng là một đám mọi rợ kỳ thị người ngoài, xem thiếp như chân tay sai vặt. Nhiều lúc thiếp còn bị hắn đè ra giường đánh...”

Hương nói tới đây mà nghiến răng nghiến lợi, hận thù có thể nói là cực kỳ sâu.

Hưng tuy không tỏ thái độ gì, nhưng ánh mắt hắn đã lạnh xuống độ âm, thầm đặt tên chồng cũ của Hương vào danh sách chém tận giết tuyệt, đồ diệt cả gia tộc, chó gà không tha.

“Thiếp cố gắng ở lại đó nhẫn nhịn vài năm, không ngờ trong tuyệt cảnh gặp được cơ duyên, trong một lần ra ngoài làm tay sai cho gia tộc của hắn, thiếp gặp được một cao nhân chỉ dạy, khai sáng trí khôn, từ đó dễ dàng thành tựu Pháp Vương để trở mặt với gia tộc ác quỷ kia. Chỉ có điều, bọn hắn có lão tổ nửa bước Pháp Hoàng tọa trấn, thiếp không làm gì được ngoài bỏ chạy tới nơi này sống ẩn cư...”

Hương gác chân qua, lấy toàn thân mình ôm chặt lấy Hưng, như thể nàng sợ hắn sẽ tan theo mây khói, theo mộng đẹp ngắn ngủi của nàng vậy.

Hưng vuốt mái tóc đen dài của Hương, cúi xuống hôn vào môi nàng, để nàng cảm nhận hơi thở còn ấm của hắn, để nàng biết hắn không phải chỉ là một ảo ảnh hay một giấc mơ ngắn hạn.

“Rất tiếc là hiện tại ta chỉ mới là Pháp Đồ, không làm gì được mấy tên kia. Chúng ta tạm thời đổi chỗ ở đi, trong lúc đó ta sẽ cố gắng tu luyện thành đạo, ngày sau dẫn nàng đi trả thù.”

Hưng không có hùng hồn tuyên bố lớn tiếng, nhưng giọng nói trầm trầm, từng câu từng chữ thật vững chắc của hắn lại khiến cho Hương cảm thấy như mình đang dựa vào một tòa núi cao.

Hương mở miệng ra rồi lại đóng lại, cứ như vậy mấy lần, cuối cùng nàng không có gì để nói hết, chỉ gật đầu “ưm” nhẹ một tiếng, yếu ớt ôm lấy hắn mà ngủ thiếp đi, trên miệng còn treo nụ cười xinh đẹp.

Hưng lúc này mới nhìn ra cửa suy nghĩ một chút.

Lúc nãy hắn cố ý để Thành nhìn rồi bỏ trốn là vì hắn muốn mượn Thành gửi một chút thông điệp tới nhà chồng của Hương. Cho dù hắn có giết Thành hay thả đi thì kết quả cũng giống hệt nhau, gia tộc kia sẽ phái người tới đây lục soát, trước đó thì cả ba người Hưng cũng sẽ dọn đi chỗ khác.

Hiện tại tu vi Hưng còn thua cả hai nàng Uyên và Hương, hắn khó mà làm gì nên hồn được. Dù cho hắn có là đồng tu Đấu - Pháp, hay có căn cơ Thần Ma, hay có Tà Đạo Thôn Phệ Thể đi nữa, thì chênh lệch tu vi giữa Pháp Đồ và Pháp Vương là rất, rất lớn, khó mà dùng chiêu trò bù đắp được.

Hơn nữa, ở gia tộc của chồng cũ của Hương có lão tổ nửa bước Pháp Hoàng, đã khó lại càng thêm khó. Hiện tại hắn cần phải trốn đi, cố gắng tăng lên thực lực bản thân, mai sau trở về trả thù.

Hưng nhắm mắt định ra kế hoạch cho tương lai, hắn cần phải cực kỳ chăm chỉ đi hái thảo dược và săn huyền thú để tăng tu vi pháp giả, rồi trong lúc đánh nhau với huyền thú và những tu sĩ khác, hắn sẽ có cơ hội tăng tu vi đấu giả, sẵn tiện bồi bổ Tà Đạo Thôn Phệ Thể, một công đôi chuyện.

Suy nghĩ được một lúc thì Uyên tắm xong, vào phòng cùng Hương ôm hắn ngủ. Hai nàng chỉ mặc đúng cái quần lót nên thân thể mềm mại ấm áp đều dán sát vào người hắn, nhất là hai bộ ngực hùng vĩ kia, làm cho Hưng có chút khó mà vào giấc ngủ nổi.

Có điều, hắn thấy hai nàng ngủ bình yên quá nên không nỡ đánh thức, đành đè nén xuân khí xuống, ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ đàng hoàng đứng đắn.

Chương 23: Thương Vân Thành

Sáng sớm, ba người Hưng mang hành lý ra ngoài.

Hưng vung tay ném cả ba túi hành lý vào trong nhẫn không gian, khiến hai nữ triệt để im lặng. Hiện tại, hai nàng đã không còn gì ngạc nhiên nữa rồi, tình lang của hai nàng có thể đồng tu Đấu - Pháp, lại còn có thể luyện ra dược phẩm tỷ lệ 6 phần, vậy nhẫn không gian thì có gì lạ đây?

“Chúng ta nên đi đâu đây?”

Hưng hỏi; hắn hoàn toàn không biết bản đồ thế giới.

“Trước mắt có lẽ nên đi Thương Vân thành. Ở đó không quá đông người, xung quanh lại là rừng rậm, thuận tiện săn bắt linh thú cũng như hái thảo dược. Chúng ta ở đó một thời gian rồi tiếp tục đổi chỗ ở.”

Uyên suy nghĩ một chút nói ra.

“Ừm, nghe có lý đó.”

Hương cũng gật đầu tán đồng.

“Vậy chúng ta đi.”

Nếu hai nàng đã không bàn ra, vậy Hưng cũng không có gì để phản bác.

Hai nữ lập tức xách Hưng lên bay đi, không để lại dấu vết nào để gia tộc hai nàng theo đuôi. Thế nhưng sau một thời gian chắc chắn bọn họ sẽ bắt được phong thanh mà tìm đến gây sự, nên trong tương lai cả ba người sẽ phải liên tục đi đây đó, thậm chí rời khỏi Nam bộ.

Ba người bay đến trưa thì dừng lại bên một con suối nghỉ ngơi ăn trưa. Hưng xung phong đảm nhiệm đi săn linh thú về làm thịt nướng nên hai nàng cũng không có tranh giành gì.

Có điều, vì tò mò mà cả hai cùng lén đi theo nhìn xem Hưng đánh đấm thế nào.

Kết quả là hai nữ bị hắn làm cho hoa cả mắt, cách chiến đấu của tình nhân các nàng quả thật rất bá đạo. Lúc thì hắn dùng thuật phong ấn “đóng gói” đấu thú rồi ném Hỏa Cầu đến khi giết được nó mới thôi, lúc khác thì hắn lại trực tiếp nhảy tới mà đấm đá cho linh thú toàn thân bại liệt.

Hơn nữa, hai nàng còn thấy được thủ đoạn “man rợ” nuốt sống thú đan của hắn, làm các nàng suýt nữa la toáng lên nhảy ra, sợ hắn bạo thể mà chết. Có điều, hắn nuốt cái ực xuống liền không xảy ra chuyện gì nữa, mà khí tức của hắn còn có chút tăng mạnh hơn.

Sau đó, Hưng cắt những phần thịt linh thú ăn được bỏ vào túi không gian, cũng không quên kiểm tra xem hệ thống đã nhặt được gì cho hắn. Đáng tiếc, ngoài mấy vật phẩm để luyện Tinh Thiết và tăng chút xíu may mắn cho người cầm ra thì không có gì đáng giá nữa.

Tiếp theo, hai nàng lại nhìn thấy trò xiếc nuốt sống tinh hoa thảo dược của Hưng, lại bị dọa muốn nhảy lên tập hai, nhưng mà cuối cùng thì hắn cũng bình an vô sự, không có bạo thể.Trong khí đó, tiếng hệ thống liên tục vang lên trong đầu Hưng:

- Điểm tu luyện +2

- Tiến độ: 22/60

- Điểm tu luyện +2

- Tiến độ: 24/60

...

- Tiến độ: 30/60

Đến đây thì hắn không ăn thêm tinh hoa và thú đan nữa, lấy thịt linh thú xong lập tức lên đường trở về nơi dựng trại. Hai nữ cũng nhanh chân chạy về trước, không để hắn phát hiện.


Về đến nơi, Hưng lấy thịt linh thú ra, nhờ hai người tình nướng dùm. Lúc trước, hắn ở trong phòng thí nghiệm toàn là được công ty bao ăn, chỉ cần gọi điện thoại là có nhân viên giao hàng đem từ nhà hàng năm sao tới, hắn chỉ có ngồi một chỗ ăn rồi làm thí nghiệm, nên hoàn toàn không biết gì về nấu nướng.

Lúc ăn, Hưng cũng không có dùng Tà Đạo Thôn Phệ Thể, mà chỉ ăn bình thường, hết sức tận hưởng mấy món nướng mà hai nàng nấu cho hắn. Tuy mùi vị không có gì đặc biệt, thua rất xa thức ăn nhà hàng sang trọng ở Việt Nam, nhưng mà trong đó có cái tình, để hắn ăn ngon đến cười híp mắt.

Hai nàng nhìn thấy bộ mặt hắn như vậy vừa buồn cười, nhưng ấm lòng lại nhiều hơn. Chồng cũ hai nàng đều là không có như vậy. Bọn hắn chỉ lo chuyện gia tộc, ăn cho xong rồi tiếp tục đi làm việc, mà lúc ăn cũng không có vui vẻ gì mấy.Ăn xong, cả ba lấy nước dưới suối rửa tay rửa miệng rồi tiếp tục lên đường.

Lúc khởi hành, hai nàng xách hắn lên rồi mỗi nàng hôn một bên mặt hắn một cái, khiến cho Hưng tuy rất bất ngờ nhưng lại vô cùng hưởng thụ, chả biết sao mình được mỹ nữ hôn, nhưng mà được mỹ nữ hôn lại từ chối thì tờ-rym tự động rụng, không rụng thì Tà Đạo cũng làm cho rụng.

Sau đó, nhờ vào tu vi Pháp Vương của hai nàng, ba người phi hành bỏ qua địa hình, nên đến tối là tới Thương Vân thành. Đây là một thành trì không quá lớn, có thể miễn cưỡng gọi là “đất chật người đông” mặc dù không có bị quá tải dân số.

Theo lời kể của Uyên thì Thương Vân thành là một nơi đứng giữa núi rừng hoang dã, có rất nhiều công ăn việc làm cho tán tu và dong binh. Đặc biệt là ngành dong binh, ở đây, bọn họ có tiếng nói rất lớn, vì đa phần công việc săn bắt linh thú là do họ được thuê làm. Nhờ vào những dong binh đoàn, dong binh hội mà các thương nhân mới có thể cho người vào rừng hái thuốc, nhặt nhặt đá quý một cách an toàn.

Ngoài ra, dong binh đoàn và hội cũng là nguồn cung cấp nguyên vật liệu đến từ linh thú dồi dào nhất. Phần lớn thú đan, da long, xương thịt linh thú dùng trong luyện, đan, may mặc, luyện binh, vân vân, đều đến từ các dong binh đoàn lớn.

Trên thực tế, dong binh bao gồm những thành phần tán tu, có pháp giả, có đấu giả, cho nên những tên này không phải là rất ngoan ngoãn. Vì vậy mà đã có một dong binh đoàn rất lớn, rất nổi danh đến Thương Vân thành lập nên một chi nhánh của Dong Binh Công Hội, một tay che trời quản lý tất cả dong binh đoàn, dong binh hội lớn nhỏ nơi đây.

Nhờ có bọn họ mà không có xảy ra tình trạng buôn bán phá giá, cướp bóc lừa đảo. Những kẻ nào làm trái pháp luật của Dong Binh Công Hội sẽ từ nay về sau mãi mãi mất đi quyền được làm dong binh dưới sự bảo vệ của Công Hội, bắt buộc phải đổi nghề thành lính đánh thuê nay đây mai đó, chết bất đắc kỳ tử.

Ở trong một thế giới cổ đại như đại lục Thiên Nam này, trình độ văn hóa con người không cao, muốn làm quan không dễ, vì vậy mà dong binh chính là chức nghiệp thịnh hành nhất. Nếu vừa làm dong binh vừa được hưởng quyền lợi cùng với tiền thưởng từ Công Hội, vậy liền không có ai tự nguyện ly khai, trở thành một tên lính đánh thuê quèn cả.

Chính vì vậy mà Dong Binh Công Hội có tiếng nói rất nặng ở đại lục Thiên Nam.

Ba người tiến vào Thương Vân thành, sau đó mang da lông linh thú mà Hưng lấy được trong rừng mang đi bán. Phần tiền này tạm thời trở thành chi tiêu phòng trọ cho cả ba. Tiện lợi ở chỗ, ba người chả cần phòng riêng, cứ thuê một phòng lớn là đủ, dù gì hai nữ cũng không muốn ngủ riêng.

Hưng dành ra một ngày nghỉ ngơi, dẫn hai người yêu đi mua sắm mấy thứ lặt vặt, tiện đường cười nói, thu hút rất nhiều ánh mắt. Tiểu tử này đúng là số hưởng nha, mỗi tay một mỹ nữ thành thục quyến rũ như vậy, chỉ có điều sao thấy nét mặt hắn có hơi tương đồng hai nàng nhỉ?

Bất quá người đi đường cũng không rãnh đi hỏi chuyện của ba người này, chỉ trề môi một cái rồi đi qua, nhanh chóng quên mất tên thiếu niên tốt số này, ai ai cũng có cuộc sống tất bật của riêng họ.

Đến tối, Hưng một mình hầu hai nàng, thỏa mãn ham muốn của hai mỹ nữ, sau đó suy nghĩ tính toán một chút, quyết định ngày mai đi gia nhập Dong Binh Công Hội. Chỉ cần hắn chăm chỉ cày nhiệm vụ, sau này lĩnh tiền thưởng cũng được một bộn mà thoải mái tiêu xài. Về sau có lại chuyển nơi ở đi thành khác thì hắn cũng vẫn có thể tiếp tục kiếm tiền đều đều.

Chỉ khó ở chỗ, cách làm này khiến cho gia tộc chồng cũ của Hương dễ truy dấu ba người, nên Hưng cần phải dùng danh tính giả, thậm chí cải trang khuôn mặt để xóa bớt dấu vết đi.

Nghĩ thông suốt được nhiều thứ, Hưng ôm hai mỹ nhân đã mệt nhoài đang nằm trong lòng mình ngủ say sưa mà lăn ra khò khò tới sáng.

Chương 24: Dong binh công hội

Sáng ra, Hưng nhờ kỹ năng Luyện Dược luyện ra một viên Dịch Dung Đan tỷ lệ 6 phần.

Ăn đan dược cải trang vào, Hưng lập tức rời khỏi khách điếm, đi tìm chi nhánh Dong Binh Công Hội kia. Ban đầu, hai mỹ nữ kia cũng muốn đi làm dong binh phụ giúp Hưng, nhưng mà làm như vậy dễ bị lộ, nên rốt cuộc cả hai quyết định ở nhà tu luyện, đánh vững tu vi, sẽ có lợi về sau.

Bản thân Hưng cũng cần phải ra ngoài ma luyện, đánh đấm với linh thú một chút, nếu không hắn sẽ không tăng tu vi đấu giả lên được. Ngoài ra, đi đánh nhau bên ngoài còn tạo điều kiện cho Hưng sử dụng Tà Đạo Thôn Phệ Thể, cắn nuốt thêm nhiều loại tinh hoa thảo dược và thú đan.

Thương Vân thành không phải là quá lớn, Hưng đi được một lát thì hỏi ra đường đến Dong Binh Công Hội. Tòa nhà này nằm ở gần trung tâm Thương Vân thành, là một căn nhà năm tầng rất lớn.

Vừa bước vào Dong Binh Công Hội, đập vào mắt Hưng là thật nhiều dong binh và tán tu, có người là pháp giả Hỏa hệ, có người là Đấu giả Phong hệ, cũng có pháp giả Trị Liệu, vân vân. Những người này đều là tu vi Pháp Giả tầng 3 trở lên, rất ít Pháp Đồ như Hưng.

Hưng rải bước đến một quầy tiếp tân, chọn chỗ có nhân viên tiếp tân là một thiếu nữ xinh đẹp.

“Ồ? Em là người mới hả? Chị chưa thấy mặt em bao giờ.”

Nữ tiếp tân nói.

“Dạ, đúng rồi, em mới tới hôm qua. Bữa nay em tới đăng ký gia nhập Công Hội.”

Hưng vui vẻ đáp. Nữ tiếp tân này dáng người cao thon, đồi núi chập chùng, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhưng lại không thiếu lực hấp dẫn, đặc biệt là đôi mắt vô cùng vũ mị kia.

“Vậy em nhỏ một giọt máu lên cái này.”

Nữ tiếp tân đưa ra một tấm thẻ bằng ngọc, ở trên còn có một cây kim để chọc máu, có điều kim này là hoàn toàn niêm phong trong bao bì, xem ra là không phải đồ tái sử dụng.

“Ồ, không ngờ thế giới này cũng có Thẻ Kiểm Định.”

Hưng thầm nghĩ.

Hắn mở bao bì cây kim ra, sau đó chọc ngón tay nhỏ máu lên Thẻ Kiểm Định. Nữ tiếp viên cẩn thận ném kim đã qua sử dụng vào thùng rác, sau đó mới mang Thẻ Kiểm Định vào bên trong.

“Em chờ chị chút.”

Hưng nhìn theo cái mông lắc lư của nữ tiếp viên mà khẽ cười mát mắt.

- Thông tin Tà Đạo: Nữ nhân này bị đau khớp thâm niên, kỹ năng [Luyện Dược Cấp 2] có thể giúp chủ nhân từ từ cảm hóa nàng.

“Chờ đã, ngươi nói là thâm niên?”

Hưng dùng suy nghĩ hỏi lại.

- Nàng chỉ nhỏ hơn mẹ ngươi mấy tuổi, do tu vi Pháp Sư cùng với chút đan dược đắt tiền nên mới bảo dưỡng được như vậy.

“Ặc, không lẽ số ta ấn định là lái máy bay...?”

- Chủ nhân làm mấy quả nhiệm vụ nổi tiến là có mỹ nữ tuổi teen liền.

“Tu vi Pháp Đồ tầng 6 làm được gì đây?”- Đi Đấu Trường. Ở đó bán hành cho mấy tên đấu sĩ lập uy. Nếu được vào Kim Bảng thì lập tức nổi danh, có người theo đuổi. Thế giới này là như vậy, ai cũng muốn dựa dẫm vào kẻ mạnh.

“Nghe hấp dẫn đó, nhưng mà như vậy chẳng phải là không có ý nghĩa gì sao? Đám nữ nhân dựa hơi đào mỏ kia cũng không phải là ăn ngon miệng gì đâu.”

- Ta bảo chủ nhân đi chơi gái chứ không có bảo ngươi đi tìm tình nhân nha......

“Hả? Chơi làm méo gì? Ở nhà ta có hai người đẹp ăn không ngon hơn hay sao?”

- Chơi chủ yếu để tăng danh hiệu dâm lực. Pháp Hồn của ngươi là Hệ Thống Tà Đạo mà ngươi không tà thì sao đủ thành đạo? Người khác sợ dấn thân vào cám dỗ không dứt ra được, nhưng bản thân ngươi chính là một cái đại tà nhân, ngươi sợ cám dỗ sao?

“Ngươi nói ta mới nhận ra. Lẽ ra ta phải mê mệt Hương với Uyên mới đúng, nhưng mà lâu nay vẫn không có cảm giác là mình bị phụ thuộc vào sắc dục của hai nàng.”

- Có Hệ Thống Tà Đạo, chủ nhân ngươi liền không sợ bị khống chế tinh thần dưới mọi hình thức.

“Vậy ngon rồi. Từ giờ ta cứ đi đè nhiều nữ nhân ra là được chứ gì?”

- Chủ nhân càng xả ga, chứng tỏ càng dâm, càng dâm thì càng dễ có danh hiệu.

“Danh hiệu dâm lực cũng không phải là đi hút âm khí của người khác chứ hả?”

- Hoàn toàn không. Ngươi chỉ cần sắc dục để chứng tỏ độ dâm thôi.

Hưng nói chuyện với hệ thống vừa xong thì nữ tiếp tân cũng trở lại.

“Đây là Thẻ Dong Binh của em. Tại vì em mới gia nhập, nên bắt đầu từ cấp F, về sau sẽ còn các cấp cao hơn là E, D, C, B, A, S. Em phải làm nhiệm vụ nhiều vào, hoặc là đạt được thành tựu gì đó cao cả thì mới được xem xét tiến cấp. Công Hội sẽ trả lương cho em mỗi tháng, nhưng mà phải làm đủ số lượng nhiệm vụ, bằng không thì cứ thiếu bao nhiêu thì trừ bấy nhiêu lương.”
Nữ tiếp tân giải thích rõ ràng cho Hưng.

“Em hiểu rồi. Vậy còn tiền thưởng này kia thì sao?”

Hưng hỏi lại.

“Ngoài tiền lương hằng tháng ra, em làm xong mỗi nhiệm vụ thì được chia them 50% phần thưởng nhiệm vụ. Đây là dành cho cấp F, nếu em mà được cấp S thì 100% phần thưởng nhiệm vụ là thuộc về em, mà mức lương tháng cơ bản cũng hơn lương cấp F nhiều lắm.”

Dong Binh Công Hội có vốn đầu tư rất hùng hậu, dù là người mới gia nhập cũng là một tay bao lương, chỉ có điều thành viên phải hoàn thành đủ chỉ tiêu nhiệm vụ. Nếu nghỉ bệnh, ngày hôm sau cần phải mang Thẻ Dong Binh tới thông báo cho Công Hội.

Thẻ Dong Binh cũng là một loại Thẻ Kiểm Định, có thể theo dõi tình trạng sức khỏe của chủ nhân, đây là phòng trường hợp thành viên của Công Hội bị cướp bóc hay tội phạm đuổi giết, Công Hội sẽ dễ dàng phát hiện mà ứng cứu. Vì vậy mà Thẻ Dong Binh đồng thời cũng có thể làm chứng nhận cho thành viên nghỉ bệnh.

“À, em hiểu rồi.”

“Ngoài ra, em còn phải đọc qua nội quy của Công Hội trong này.”

Nữ tiếp tân đưa cho Hưng một cuốn sổ tay nho nhỏ, bên trong có ghi chi tiết quy định ứng xử đối với từng thành viên của Công Hội, từ dong binh tán tu cho tới các chức trách cao tầng.

“Giờ thì em đã trở thành một thanh viên của Công Hội, em có thể qua bên kia nhìn bảng nhiệm vụ. Nhớ chọn nhiệm vụ phù hợp sức lực của mình, nếu cố tình chọn nhiệm vụ sai cấp độ, tính mạng của em không do Công Hội chịu trách nhiệm.”

Nữ tiếp tân nghiêm mặt dặn dò.

“Dạ, cám ơn chị đã giải thích.”

Hưng nghe nữ tiếp giải thích xong, liền đi qua bên kia nhìn bảng nhiệm vụ một chút.

Đối với cấp F của hắn, chỉ có tò tè mấy loại nhiệm vụ cơ bản. Nào là hái thảo dược, giết Bạch Lang, tìm chó thất lạc, vân vân. Hưng tìm từ trên xuống dưới không có cái nào thú vị.

“Ồ, đây là......”

Ở dưới cuối bảng lại có một nhiệm vụ coi được hơn một chút.

Nhiệm vụ giết Bạch Lang đầu mục, mang về sừng Bạch Lang đầu mục. Phần thưởng: 12 đồng vàng. Có thể yêu cầu Công Hội tìm tổ đội. Thành viên tổ đội tự ăn chia.

Đây tuy là một nhiệm vụ cấp F, nhưng cũng không phải dễ dàng gì đối với những thành viên mới gia nhập giới dong binh, nên mới có thể hướng Công Hội nhờ giúp đỡ tìm tổ đội.

Còn đối với Hưng thì đây là chuyện ăn cháo uống nước, dễ như trở bàn tay. Cách đây không lâu hắn đã từng một mình giết Bạch Lang đầu mục, bây giờ hắn còn mạnh hơn hồi đó, làm gì có chuyện hắn làm thịt không nổi một con Bạch Lang đầu mục.

Hưng lập tức mang thẻ nhiệm vụ kia đến quầy tiếp tân, hỏi thăm tung tích Bạch Lang đầu mục.

Nữ tiếp tân tuy không có ngăn cản hắn, nhưng thái độ của nàng chính là tỏ ra muốn Hưng đi thất bại thử một lần sẽ biết tự lượng sức mình hơn, còn hắn chết thì nàng cũng không chịu trách nhiệm, bởi vì đây là hắn tự thân không yêu cầu tổ đội, một mình đi đánh một linh thú đầu mục.

Hưng cũng không quan tâm gì mấy thái độ của nữ tiếp tân, chỉ lẳng lặng rời khỏi tòa nhà Công Hội.

Chương 25: Nhiệm vụ chính tuyến!

Trong khu rừng bên ngoài Thương Vân thành, Hưng đi bộ một lúc lâu thì đến chỗ có Bạch Lang đầu mục. Đây là một địa điểm cây cối tương đối thưa thớt, đỡ âm u hơn những nơi khác rất nhiều, chính vì vậy mà nhiệt độ ở chỗ này cũng ấm hơn, hấp dẫn Bạch Lang đầu mục tới chiếm đóng làm nơi nghỉ ngơi.

Hưng đứng bên ngoài lãnh địa của Bạch Lang đầu mục nhìn tới thì thấy một nhóm ba người đang chiến đấu với Bạch Lang đầu mục, đội hình này khá cơ bản, bao gồm một pháp giả Hỏa hệ, một Trị Liệu pháp giả và một đấu giả Thổ hệ.

Tổ đội này làm việc khác ăn ý, có thể đánh chết bất kỳ linh thú cấp 1 nào trong tích tắc. Thế nhưng, bọn họ là đang đánh nhau với một đấu thú đầu mục, thân thể nó cực kỳ chắc khỏe, cho dù là đấu giả Thổ hệ kia đánh hết ga cũng khó mà làm choáng nó được, vì vậy mà pháp giả Hỏa hệ ở phía sau không có cách nào sử dụng pháp thuật, bằng không sẽ đánh trúng đồng đội, còn nếu đấu giả lui ra để pháp giả nhắm bắn, thì đấu thú đầu mục sẽ nhảy xổ về phía pháp giả mà xơi tái hắn.

Chỉ cần nhìn bộ dạng tơi tả chật vật của tổ đội này là Hưng đoán được bọn họ đã đánh nhau ở chỗ này được một lúc rồi, sức lực cũng sắp cạn, xem ra là trên đường làm nhiệm vụ về gặp phải Bạch Lang đầu mục nên nổi lòng tham muốn nhai thêm tiền thưởng mà tấn công nó, để bây giờ bị nó vây ở chỗ này, chạy thì không đủ sức cắt đuôi nó, mà ở lại đánh thì sớm muộn gì cũng bị nó mài đến chết.

Hưng không muốn dính vào rắc rối, nên chỉ đứng một bên theo dõi, tránh trường hợp hắn nhào vào đánh chết Bạch Lang đầu mục rồi thì lại bị bọn kia giở trò vu khống là hắn cướp con mồi, sau đó báo cáo cho Công Hội. Tuy Hưng không tin là Công Hội sẽ mù quáng tin lời bọn hắn, nhưng đây vẫn y nguyên là một chuyện lằng nhằng tốn thời gian mà Hưng không muốn dây dưa.

Vài phút sau, tên đấu giả bị đấu thú đầu mục quất vào ngực một cái, bị đánh bay đập người vào thân cây, ngã xuống hôn mê bất tỉnh. Không lâu sau, hai pháp giả có thân thể yếu đuối còn lại cũng bị nó húc đến hộc máu mà mất đi ý thức, trở thành con cá nằm trên thớt, tùy thời đều có thể bị Bạch Lang đầu mục nuốt chửng.

Tu vi của tổ đội này chỉ có Pháp Đồ, một người tầng 5 và hai người tầng 4, trong khi con Bạch Lang đầu mục này có sức lực của một Đấu Đồ tầng 8, rất cường tráng, tấn công vật lý rất mạnh, tên đấu giả tu vi Đấu Đồ tầng 4 kia hoàn toàn không có cách nào chống lại nổi.

Lúc này, Hưng mới từ trong bụi rậm bước ra, cầm lấy một hòn đá, ném vào mặt Bạch Lang đầu mục, thu hút sự chú ý của nó, không để cho nó đến cắn xé ba người hôn mê bất tỉnh kia. Hắn tuy không phải nhà từ thiện đi cứu nhân độ thế, nhưng hắn cũng không lạnh nhạt tới mức đứng không mà nhìn ba người này bị làm thịt. Lúc bọn họ còn tỉnh thì hắn không cướp mồi được, nhưng nếu cả đám đã bất tỉnh nhân sự, không đánh nổi nữa thì Hưng có cướp mồi cũng không sợ phiền toái gì.

- Ngao...

Bạch Lang đầu mục gầm lên, toàn thân tỏa ra pháp khí màu vàng nhạt, thì ra là một con đấu thú hệ Thổ, thảo nào sức phòng ngự lại trâu bò như vậy. Linh thú hệ Thổ có sức phòng ngự chỉ thua mỗi linh thú hệ Kim mà thôi, còn lại thì không có loại nào có thân thể rắn chắc hơn bọn nó.

Hưng mỉm cười, xoay người bỏ chạy, nhưng hắn chỉ dùng một nửa tốc lực, để đấu thú đầu mục có thể đuổi kịp hắn. Linh thú hệ Thổ tuy phòng ngự mạnh mẽ, nhưng tốc độ cùng sát thương lại tương đối thấp, nếu Hưng thật sự chạy nhanh, nó hoàn toàn không đuổi kịp, đến lúc đó, nó sẽ quay đầu lại bỏ đi, trở lại chỗ kia ăn thịt ba người đang hôn mê, vậy là hỏng bét.

Bạch Lang đầu mục đuổi theo Hưng đến một nơi đất trống khác thì thấy hắn dừng lại, bắt lấy cơ hội vồ tới, há miệng đầy răng nanh muốn đem tên nhân loại này xé thành thịt nát, để hắn chừa tội lấy đất đá ném vào mặt bổn Lang ca. Trong trí tưởng tượng của Bạch Lang đầu mục thì cảnh tượng nó đạp lên thi thể đầy máu me của Hưng mà giành lấy chiến thắng rất ư là rực rỡ, thậm chí còn có mấy Lang cô nương xúm lại hâm mộ tài năng của Lang ca nữa.

Có điều, lão Lang vừa đắc ý được một giây thì phát hiện mình đã bị “đóng thùng.”

Xung quanh Bạch Lang đầu mục hiện tại ngoài lửa ra là nhiều lửa hơn nữa, bốn phía đều là tường lửa sừng sững, nó không có cách nào nhảy ra ngoài, mà bản thân nó cũng không phải là thuộc tính Thủy hay Kim để mà xông ra ngoài, hiện tại đã bị kẹt đến không thể kẹt hơn nữa.

Ngao, đây là chuyện con mẹ gì! Bổn lang còn đang định cắn xé tiểu nhân tộc kia thật oai hùng, sau đó bốn chân ôm bốn mỹ lang nữ về nhà đàm đạo nhân sinh, vậy mà hiện tại chuyện gì xảy ra!

Khồng cần phải giới thiệu, Lang ca đây là bị Hưng ca dùng Hỏa Phong Ấn đóng hộp, hiện tại Hưng đang đứng bên ngoài tập bài khởi động cơ bắp, giãn gân giãn cốt chuẩn bị đi vào lôi đài đánh đấm.

Bạch Lang đầu mục này là một đấu thú hệ Thổ, phòng ngự rất mạnh, nhưng chính vì vậy mà Hưng muốn mượn dịp này rèn luyện mấy kỹ năn cận chiến của mình, sẵn tiện tăng chút tu vi đấu giả, dù gì thì bên trong Hỏa Phong Ấn đấu thú cũng không có đường nào để chạy, ít nhất thì con này không được, vì nó không đủ cường đại để xông qua hoặc nhảy qua những bức tường lửa.

“Okê, chúng ta đi đấm bóp giác hơi một chút!”
Hưng vừa nói xong thì nhảy vào trong Hỏa Phong Ấn, một quyền thụi vào mặt Bạch Lang đầu mục đánh bay nó, khiến nó đập vào trên tường lửa, da lông bị cháy đen, bốc lên mùi khét.

Ngao! Bổn lang giết ngươi!

Bạch Lang giận dữ xông tới, muốn cắn vào cổ Hưng, nhưng rốt cuộc bị hắn đá một cái vào bụng, cảm giác như cả thế giới trở nên tăm tối, rơi bịch xuống đất mà co giật tứ chi.

“ y, ngươi đừng chết sớm quá a, ta còn muốn đánh thêm chút nữa!”

Hưng nói xong, lập tức quyền đấm cước đá rơi lên trên đầu, trên người Bạch Lang đầu mục. Tu vi đấu giả của hắn chỉ mới là Đấu Đồ tầng 6, nhưng mà hắn là đồng tu hai loại, nên lượng pháp lực hắn có thể bơm vào trong cơ thể là vô cùng lớn, cơ bắp cũng từ đó trở nên mạnh hơn đấu giả bình thường gấp đôi. Bên cạnh đó, hắn còn lấy ra chút ít lực lượng từ trong căn cơ Thần Ma.

Căn cơ Thần Ma của Hưng còn tương đối mới, hắn cần phải bỏ thêm thời gian tập luyện, đánh xuống cơ sở thật vững chắc, sau đó mới bắt đầu tu luyện ma công cùng thần công được.

Bạch Lang đầu mục không bao lâu liền bị Hưng đánh chết, hệ thống thu giúp hắn sừng, da, và nanh may mắn. Còn thịt và thú đan thì bị Hưng sử dụng Tà Đạo Thôn Phệ Thể nuốt sạch.

- Điểm tu luyện +2

- Điểm tu luyện +3

...

- Tiến độ: 40/60Ăn xong, Hưng ngồi xuống tại chỗ, bắt đầu tập trung thu thập linh khí trong thiên địa.

Từng luồng từng luồng linh khí tinh thuần nhất bị Tà Đạo Thôn Phệ Thể hút vào, chuyển hóa thành pháp lực, sau đó dẫn đi đến từng thớ thịt, từng sợi cơ bắp, từng đoạn xương đoạn gân. Khi mà pháp lực đã thầm nhuần vào trong thể Hưng, tu vi đấu giả của hắn cũng bắt đầu đuổi kịp tu vi pháp giả. Nếu không có Tà Đạo Thôn Phệ thể, hắn sẽ không có được tiến độ nhanh như vậy.

Lúc Hưng thỏa mãn đứng lên định đi về thì nghe tiếng hệ thống vang lên:

- Khởi động chuỗi nhiệm vụ chính tuyến...

- Nhiệm vụ chính tuyến 1 - Giải cứu Tô Vân - Phần thưởng là 10 điểm tu luyện.

“Hả? Tô Vân là ai?”

- Chính là nữ tiếp tân nói chuyện với ngươi lúc nãy.

“Cô ta bị gì mà phải giải cứu?”

- Hệ Thống Tà Đạo phát hiện một âm mưu bắt cóc cưỡng hiếp đối với Tô Vân sắp xảy ra trên đường từ chỗ làm về nhà của nàng, đây là thời cơ cho chủ nhân động thủ.

“Ngươi nói như thể ta mới là kẻ bắt cóc cưỡng hiếp vậy...”

Hưng không khỏi đen mặt lại phàn nàn.

- Nhiệm vụ phụ 1 - Luyện ra Bổ Khớp Đan Cấp 1 - Phần thưởng là [Mảnh Ghép Hắc Lang].

“Mảnh ghép kia dùng để làm gì?”

- Lấy đủ 5 cái có thể nhận được thú cưỡi Hắc Lang phẩm chất Phàm Thiên.

“Cái này tuy không mấy hào hứng, nhưng mà cũng là tiện ích. Ta thích!”

Hưng lập tức nhờ hệ thống chỉ dẫn đi thu thập tài liệu luyện Bổ Khớp Đan Cấp 1.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau