HỆ THỐNG TÀ ĐẠO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hệ thống tà đạo - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Thần ma căn cơ

Hai, hai đứa bây......”

Hương trừng mắt lên, chỉ tay vào hai mẹ con dâm loạn kia.

“Hì hì, em lén làm tình với nó sau lưng chị mấy lần rồi.”

Uyên nhả dương v*t Hưng ra, cười chọc quê đáp.

Hương cứng họng, hết nhìn Hưng rồi nhìn Uyên, nói không nên lời nữa.

Cuối cùng, nàng không nói được gì nữa, thở dài thượn thượt bỏ cuộc. Có điều, vẻ mặt đã nhẹ nhõm đi rất nhiều, không còn hoảng sợ đến nhảy dựng lên nữa.

Uyên thấy vậy thì cười rồi quay lại, để Hưng đưa dương v*t vào miệng mình tiếp.

Hương nhìn thấy Hưng vẻ mặt phê như con tê tê trong lúc đ^t miệng của Uyên thì đột nhiên nổi trận lôi đình, nhào lại tóm lấy cái côn th*t ướt nhầy của hắn, bóp một cái. Hưng đang thoải mái đột nhiên bị một Pháp Vương công kích chỗ hiểm rú lên quái dị.

“Ặc! Hương! Nàng muốn tạo phản rồi!”

“Phản? Phản cái đầu ngươi! Hai mẹ con bây lén lút ăn nằm với nhau thỏa thích rồi bây giờ còn cấu kết giở trò làm ta xấu hổ suýt đứng tim chết! Ngươi nói ai mới tạo phản đây hả? Hả!?”

Hương gầm lên, cầm dương v*t Hưng kéo một cái.

“Á! Hương bảo bối, cục cưng của ta! Vi phu đã biết tội, nàng tha cho ta đi!”

Hưng hoảng sợ la lên, chắp tay xin tha.

“Ai là vợ dâm tặc như ngươi hả!?”

Hương đẩy Hưng ngã xuống, leo lên người hắn, đưa cửa mình tới, nuốt gọn con ác xà vẫn còn dựng đầu lên kia. Hưng đang hoảng sợ, đột nhiên thấy phê thì không khỏi rên lên một tiếng.

“Này thì lừa gạt, này thì làm bà xấu hổ!”

Hương vừa mắng vừa uốn eo lượn mông, quần cho cự long của Hưng chóng hết cả mặt, sắp bị đánh gục. Hưng bị một cô Pháp Vương đè ra chơi bạo lực như vậy, phải nói là thở không nổi luôn, đành phải cố gắng tập trung pháp lực lại chống đỡ cho qua chuyện.

Hương thấy tên tình nhân xấu xa bị nàng dần cho mặt mũi khó coi thì không khỏi nhe răng cười khanh khách, thích thú vô cùng, cảm giác trả thù chính là đây.

Nàng nhấp mông, nhồi cho hắn kêu rên như một đứa con gái, sau đó siết âm đ*o lại, khiến hắn không cách nào nhịn được mà phải mãnh liệt bắn tinh vào tử cung nàng. Hương đạt được cảm giác chinh phục, toàn thân sướng rơn, lúc này mới hạ hỏa, cúi xuống nhẹ nhàng hôn hắn.

“Chàng chừa tội chọc ghẹo người ta chưa?”

Hương thì thầm nói.

“Chừa... chừa lắm rồi... bảo bối tha cho ta...”

Hưng yếu ớt nói ra.

Lúc này Hương mới chịu cười hì hì mà nhả dương v*t hắn ra, cũng không quan tâm chất dịch màu trắng đang trào ra từ lỗ thịt của mình, làm bẩn hết cả tấm trải giường. Mùi tanh tanh bắt đầu tràn ra khắp phòng, tạo thành một không gian cực kỳ dâm đãng.

Uyên ngồi dậy, thấy tờ-rym Hưng đã nghoẹo mất thì ai oán liếc Hương.

“Coi đó, chị chơi cho nó thành vậy rồi, bây giờ sao tới lượt em?”

“À thì... Em bú nó mấy cái nó dựng dậy à.”

Hương hơi ngượng nghịu đáp. Nàng cũng không có ý định chơi hết của Uyên, nhưng mà lỡ tay, à nhầm, lỡ l^n nhồi thằng nhỏ quá cỡ nên bây giờ Uyên không có gì để xài.

“Không. Chị làm nó thành như vậy thì chị đi mà bú!”

Uyên trợn mắt đáp lại.

“Hứ, bú thì bú, dù gì cũng c^ của ‘chồng’ chị!”

Hương nhấn chữ “chồng” thật mạnh, khiêu khích Uyên.

“Ơ? Nó là chồng chị hồi nào? Nó là do em đẻ ra nha.”

Uyên không thua kém gì, cãi lại.

“Vậy ai là người bỏ nó ở đây gần 8 năm? Ai là người nuôi nó? Ai là lần đầu của nó?”

Hương vừa nói vừa nhích lại gần Hưng, đưa tay vuốt ve dương v*t của hắn.

“Chị, chị...!”

Uyên hoàn toàn cứng họng, không cãi được nữa.

“Được rồi! Hai nàng đều là vợ ta! Khôn hồn thì ngoan ngoãn chút!”

Hưng nhân lúc hai chị em cãi vã, tụ pháp lực hồi phục cơ thể. Hiện tại đã sinh long đoạt hổ mà ngồi dậy. Hắn vừa tuyên bố một câu bá khí vừa đưa tay ôm hai người đẹp vào, hôn mỗi nàng một cái.

Hai chị em bị hắn bá đạo thu thập một cái liền nhũn ra, dựa thân vào người hắn.“Dù ai trước ai sau đi nữa, thì cả hai nàng đều là bảo bối, là mạng sống của ta. Nhớ kỹ nhé!”

“Thật lòng không?”

Hai nàng hỏi cùng lúc.

“Thật. Ta thề với Tà Thần là thật!”

Hưng ngoan cường nói...... sau đó nghe tiếng hệ thống:

- Đã thiết lập Lời Thề Tà Đạo. Chủ nhân nếu thất hứa sẽ bị sét đánh vào trym.

“Con mẹ nó thảm tao rồi!!”

Tuy trong lòng Hưng hú lên một câu như vậy, nhưng mà bên ngoài hắn nào dám có nửa điểm hó hé, vẫn duy trì nét mặt cười tự tin, gật đầu hứa hẹn với hai mỹ nữ trong vòng tay.

Hai mỹ nữ thấy hắn dùng vẻ mặt quân tử tuyên bố hùng hồn như vậy, trái tim bị lung lay chinh phục, ánh mắt giãn ra, ôm lấy hắn từ hai bên, sau đó cùng lúc thủ thỉ vào hai tai hắn:

“Hưng, mau yêu thiếp!”

“Hôôôô!!”

Thần long của Hưng ngóc đầu dậy gầm thét, hai mắt hắn cũng sắp thật sự bắn ra dâm quang rồi. Hưng đẩy ngã cả hai chị em, đút c^ vào trong Uyên trước, khiến nàng rên rỉ.

Nhưng hắn cũng không có tha cho Hương, hai ngón tay chụm lại, đưa vào bắt đầu mãnh liệt móc nàng. Trong lúc đó, hắn cũng không quên dùng tay dang chân Uyên ra, eo hông thì nhồi nhấp liên tục, nhiều tiếng bành bạch vang lên từ hai nơi khác nhau, tạo thành một bản dâm ca hoan hỉ.

Một đêm này, hai mỹ nữ rên la không dứt, luôn miệng bảo “thiếp yêu chàng” trong lúc dưới háng tiếp nhận trùng kích tình dục của tình nhân trẻ tuổi, sướng lên tận thiên đường.

Còn Hưng thì hết đút lỗ này lại qua trải nghiệm lỗ kia, phải nói là cuộc sống cực kỳ xa hoa.

Đến lúc hắn hoàn thành nghĩa vụ, lấy dương tinh đong đầy âm đ*o cả hai nàng thì lập tức gục ngã, kẹp đầu vào giữa hai bộ ngực mềm mại sung mãn mà ngủ. Hai nàng cũng là mệt nhừ, thỏa mãn ôm chung một chồng mà ngủ ngon lành.

Sáng ra, cả ba không ngờ không còn xích mích gì nữa, thoải mái mà chàng chàng thiếp thiếp cả buổi. Hưng thì được hai mỹ nữ đút ăn, còn tay thì để ở dưới sờ mông hai nàng.

“Hình như ta đang sống trên thiên đàng thì phải......”

Hưng cảm động muốn rớt nước mắt, vừa nói vừa nhai cơm do hai nàng đút cho.

“Ở thiên đàng cũng không có sướng như chàng đâu.”

Hương véo má hắn nói ra.

“Trên thiên đàng luật lệ gắt lắm, chàng làm gì được ch^ch mẹ ruột mình, đúng không?”

Uyên cười không đứng đắn nói.
Hưng cười ha ha cùng hai mỹ nữ vui đùa cả buổi sáng.

Đến trưa, cả ba đều muốn tĩnh tâm tu luyện, nên chia ra đi tìm chỗ có phong thủy tốt.

Hưng thì ở dưới sự chỉ dẫn của Tà Đạo mà tìm đến một vị trí khá tốt trong rừng. Hắn ngồi xuống, xếp chân lại, gạt bỏ dâm niệm ra khỏi đầu, tập trung điều chỉnh trạng thái một chút.

Sau đó, nhân cách của chuyên gia pháp thuật Lê Minh Hưng trỗi dậy, hắn bắt đầu chăm chú tụ tập linh khí trong tự nhiên lại, chuyển hóa thành pháp lực trong cơ thể.

Hắn cứ ngồi im như vậy, tựa như hóa đá, mặc cho chim chóc đầu đầy vai.

- Điểm tu luyện +1

- Tiến độ: 36/40

- Điểm tu luyện +1

- Tiến độ: 37/40

...

- Điểm tu luyện +1

- Tiến độ: 40/40

- Chủ nhân đột phá. Tiến độ tu luyện hiện tại là Pháp Đồ tầng 5 (0/50).

- Hoàn thành nhiệm vụ. Nhận được 5 điểm tu luyện, 2 viên [Phục Khí Đan Cấp 1].

- Chúc mừng chủ nhân đã hoàn thành chuỗi nhiệm vụ tân thủ.

- Phần thưởng: [Đấu Kỹ Cấp 3: Phách Thiên Cước] - 25 điểm tu luyện - [Thể Chất: Tà Đạo Thôn Phệ Thể] - lựa chọn một trong hai: [Căn Cơ Thần] hoặc [Căn Cơ Ma].

- Tiến độ tu luyện hiện tại là 30/50.

Kiến thức về Phách Thiên Cước tràn vào não Hưng, dạy cho hắn hết thảy những ảo diệu bên trong đấu kỹ này. Ba giây sau, toàn thân Hưng run lên một cái, thể chất đã biến đổi thành Tà Đạo Thôn Phệ Thể.

“Hệ thống, cái thể chất này có thể cắn nuốt những gì?”

- Cái gì cũng nhai hết.

“Nuốt xong có ích lợi gì?”

- Trộm kiến thức, ký ức, tu vi, sinh lực các kiểu. Nếu chủ nhân thôn phệ pháp giả hoặc đấu giả mà không phải người phàm thì sẽ thu được lượng lớn điểm tu luyện. Có điều, hệ thống cũng không khuyến khích đi ăn tu vi người khác, rất hỗn tạp, chất lượng không cao.

“Ừm...... Nếu dùng để tiêu hóa thịt linh thú thì sao nhể?”

- Ý kiến hay. Về sau cứ ăn thịt linh thú xong nuốt sống thú đan. Làm như vậy vừa tăng điểm tu luyện vừa không sợ bị tu vi hỗn tạp đầu độc cơ thể. Thú đan không giống như kinh mạch của tu giả, nó chỉ là một viên năng lượng tinh thuần, nếu có Tà Đạo Thôn Phệ Thể thì đây chính là thuốc bổ.

“Vậy còn thôn phệ lực lượng đòn tấn công của đối thủ thì sao?”

- Cái này thì không sao, vì một khi pháp lực được giải phóng ra ngoài, nó sẽ trở thành hiện tượng thiên nhiên, mà hiện tượng trong tự nhiên chính là năng lượng tinh thuần.

“Rất tốt, đúng như ta dự đoán.”

Hưng xác nhận những giả thuyết của mình với hệ thống xong, gật đầu vừa ý.

- Bây giờ mời chủ nhân chọn 1 trong 2 căn cơ.

Hưng khoanh tay ngồi suy nghĩ một lúc lâu, chậm rãi mở mắt, cười tà nói ra:

“Ta chọn căn cơ [Tà]. Nếu đã theo Tà Đạo thì không thể chọn như bình thường được!”

- Không hổ danh là người được Hệ Thống Tà Đạo chọn. Ngươi đạt tiêu chuẩn.

- Đã nhận được cả 2 căn cơ Thần - Ma.

Hệ thống vừa dứt lời, trong tâm trí Hưng hiện ra một đốm đen và một đốm trắng. Hai đốm này quấn lấy nhau rồi hình thành một cái biểu tượng âm dương bát quái.

Hắn đưa tay trái ra, ánh sáng màu trắng tinh khiết hiện lên.

Hắn đưa tay phải ra, ánh sáng máu đen huyền bí xuất hiện.

Tay trái là Sinh, còn tay phải là Diệt. Âm Dương dung hòa. Thần Ma hợp thể.

Chương 17: Thử nghiệm năng lực mới

Trong rừng, Hưng đánh ra một chiêu Xuyên Sơn Quyền.

Ầm!

Con đấu thú lập tức bị oanh vỡ sọ, máu và não văng khắp nơi.

"Uy lực thật đáng sợ!"

Hưng hít hà khen.

- Chủ nhân, ngươi kềm chế lại một chút. Căn cơ Thần Ma của ngươi còn chưa ổn định, không nên cứ tiện tay mà rút ra lực lượng để sử dụng như vậy, sẽ có hại về sau.

Hệ thống dùng giọng nói máy móc, thông qua suy nghĩ dặn dò Hưng.

"Ta biết rồi. Nãy ta chỉ muốn thử một chút thôi."

Hưng cười cười, dùng suy nghĩ đáp.

- Tiếp theo ngươi lấy mấy viên thú đan lúc trước nhặt được ra ăn thử đi.

Trước đây Hưng nhặt được khá nhiều thú đan trong lúc đi loanh quanh săn linh thú trong rừng. Bấy giờ hắn lấy ra hai viên, bỏ vào miệng nhai nhai rồi nuốt cái ực. Mùi vị hơi giống kẹo ngọt.

Ngay lập tức, toàn thân Hưng run lên. Tà Đạo Thôn Phệ Thể bắt đầu hoạt động, nhanh chóng phân giải hai viên thú đan trong bụng hắn ra thành các loại chất bổ, đồng thời giải phóng pháp lực bị tích tụ bên trong, sau đó cắn nuốt hết thảy.

- Điểm tu luyện +2

- Tiến độ: 32/50

- Điểm tu luyện +2

- Tiến độ: 34/50

"Ồ, không tệ. Ta còn mấy viên có nên ăn hết không?"

- Tùy ngươi. Nhưng ngươi nên cân nhắc tập luyện kỹ năng Luyện Dược, khiến nó lên cấp, về sau sẽ rất có lợi. Chỉ cần ngươi giỏi luyện dược, làm giàu là chuyện không khó chút nào.

“Ngươi nói cũng có lý. Ở thời đại cổ lão này mà biết luyện dược thì đúng là giàu to nha..."

Ở thời hiện đại, pháp giả có thể đến các phòng nghiên cứu dễ dàng mua huyết thanh giá khuyến mãi về uống vào là tu vi tăng trưởng, mà còn rất ít tác dụng phụ, trừ khi nào ngươi cắn thuốc quá liều lượng.

Nhưng ở một thời kỳ phong kiến cổ đại như thế giới này thì khác. Người nào biết luyện ra đan dược người đó là triệu phú, vì nền y dược học ở đây còn rất thô sơ, chưa có nhiều thành tựu tân tiến.

Hưng vừa nói là làm liền, dạo một vòng trong rừng, hái nhiều loại thảo dược cấp thấp. Sau đó hắn lấy một viên thú đan ra, gộp chung với mấy cây thảo dược trong lòng bàn tay. Dựa theo kiến thức hắn nhận được từ [Luyện Dược Cấp 1], Hưng dùng pháp lực tạo ra ngọn lửa và khiến các loại nguyên liệu lơ lửng trong không trung, sau đó luyện hóa thảo dược cùng với thú đan trong lòng bàn tay.

Sau một lúc lâu tỉ mỉ điều chỉnh ngọn lửa, Hưng cuối cùng cũng nhìn thấy những khối tinh hoa dần hình thành. Có cái hình tròn, có cái hình bầu dục, có cái đặc, có cái mềm dẻo,...

Đến thời điểm mấu chốt thì Hưng úp hai tay vào nhau, tăng mạnh nhiệt độ, khiến cho các loại tinh hoa dung hợp. Còn phần sáp bọc bên ngoài viên đan dược chính là cành lá, vỏ ngoài của thảo dược nấu thành, không có hại cho sức khỏe người sử dụng.

Hưng mở tay ra, một viên Cường Thủ đan cấp 1 màu vàng nhạt xuất hiện.

Đúng như tên gọi của nó, Cường Thủ đan giúp cho người uống tăng lên sức chịu đựng của nhục thể trong vòng một giờ đồng hồ, có thể chịu được đủ thứ loại đánh đòn xác thịt. Có điều viên mà Hưng luyện ra chỉ có cấp 1, nên hiệu quả không mạnh lắm, nếu bị tra tấn quá bạo lực thì vẫn đau như thường.

- Tỷ lệ dung hợp là năm phần. Không tệ, nhưng chỉ dừng ở mức trung bình, cần cố gắng thêm.

Hệ thống thông qua mắt của chủ nhân, xem xét đan dược xong nói ra đánh giá.

“Cái câu này nghe sao giống ông thầy chủ nhiệm cấp 2 của ta quá đi......”

Hưng nhớ lại thời đi học bi thảm thì không khỏi đen mặt lại. Thuở nhỏ hắn vẫn thường bị mắng là học ngu, hiểu chậm, hơn nữa còn nói chuyện không có sức hút, chả ai thèm chơi với hắn.

Có điều, đám kia làm sao biết được, sau 30 năm miệt mài, Hưng Ngu ngày xưa đã trở thành chuyên gia pháp thuật hàng đầu Việt Nam và một trong top 5 châu Á? Lại đi xa hơn một bước nữa mà nói, bây giờ hắn mỗi tay ôm một mỹ nữ, tối nào cũng ư ử tràn ngập sắc xuân, cuộc sống vô cùng xa hoa.
Hưng nhớ lại mấy lần đi tham gia hội chợ pháp thuật ở phố đi bộ Nguyễn Huệ, gặp mặt đám bạn cấp 2, cấp 3 thời xưa. Lúc đó hắn đứng ở khu VIP nhìn ra bọn họ ở khu cá kèo. Hai bên chỉ bị một cái dải băng rôn ngăn cách thôi mà như cách xa nhau ngàn cây số. Những người kia chỉ thoáng nhìn qua hắn rồi cúi đầu quay đi, ngại đối mặt vô cùng.

Hưng thở dài một tiếng, tự hỏi đến bao giờ hắn mới thật sự tìm ra bạn bè chân chính.

- Chủ nhân, chuyện này khó. Đường đi đỉnh cao Chính Đạo còn cô độc, huống hồ ngươi đi là Tà Đạo. Ngoài mấy mỹ nữ bầu bạn ra, ta khuyên ngươi không nên lún quá sâu vào cái hố gọi là “tình bạn” này. Dù gì đi nữa, một khi ngươi cùng mỹ nữ yêu nhau, tình cảm có chút ít chân thật hơn là thể loại tình bạn ngắn hạn kia.

“Ha ha, đường ta đi là Tà Lộ, vậy sao ta phải nghe lời ai? Ta thấy ngươi nói có lý, nhưng mà ta lại muốn phá cái vòng lẩn quẩn này. Như vậy thiên hạ mới loạn, như vậy mới Tà!”

Hưng cười hào sảng nói ra, sau đó lấy thêm dược thảo ra tiếp tục luyện đan.

Hệ thống không nói gì, nhưng có một cỗ ý thức truyền vào não Hưng, khiến hắn cảm nhận được là hệ thống tỏ ý hài lòng, rất ưa phong cách làm việc loạn thế sinh tà của hắn.

Hưng luyện thêm vài viên Cường Thủ đan xong, làm ra một cái thử nghiệm.

Hắn dùng pháp kỹ Hỏa Diễm luyện ra một mớ tinh hoa trong thảo dược, sau đó ném tất cả vào miệng, nuốt cái ực. Lập tức, Tà Đạo Thôn Phệ Thể phát huy tác dụng, cuồng bạo cắn nuốt sạch sẽ những khối tinh hoa kia, đem dược lực đi bồi bổ khắp cơ thể của Hưng.

- Điểm tu luyện +6

- Tiến độ: 40/50

“Ồ!! Thì ra còn có thể làm trò này!?”

- Đây đúng là một cách để lợi dụng Tà Đạo Thôn Phệ Thể tăng tu vi. Nhờ vào thể chất này mà căn cơ của chủ nhân sẽ không bị lung lay, cũng không có tác dụng phụ gì. Vì vậy, trước mắt chủ nhân cứ tiếp tục đi nhai thú đan với thảo dược đi, còn lại tập trung toàn bộ vào tu luyện thành đấu giả, tức là luyện thể.

- Mà nhắc tới luyện thể, nếu chủ nhân hái đúng loại thảo dược để nuốt tinh hoa, thân thể sẽ được cường hóa rất nhanh và mạnh, bởi vì Tà Đạo Thôn Phệ Thể sẽ không để thất thoát một chút xíu dược lực nào.

- Tất nhiên, nếu ngươi hái thảo dược tráng dương thì càng... hắc hắc.

“Ọe!”

Tiếng cười dâm máy móc không chút cảm xúc của hệ thống làm Hưng suýt chút nữa nôn tinh hoa thảo dược ra, à không, đều đã bị thể chất của hắn thôn phệ sạch sẽ rồi, chả có gì để nôn cả.

“Khoan đã... Ý ngươi nói ta có thể ăn tinh hoa thảo dược tráng dương trong lúc chịu tác dụng của danh hiệu dâm lực?”

Hưng nghiêm túc hỏi.

- Chuẩn rồi. Dồn cả hai thứ vào, lấy thân thể cường tráng của đấu giả nhân lên... hắc hắc.“Hắc hắc hắc!!”

Hai chủ tớ cười dâm khằng khặc giữa thiên nhiên hoang dã, dọa cho cọp beo đều ôm cúc hoa bỏ chạy, lo sợ không biết có bị tên này nổi thú tính làm liều hay không.

“Từ từ! Có tác dụng phụ hay không? Về già ta có bị liệt dương hay không?”

Hưng đột nhiên ngừng cười, nghiêm túc hỏi tiếp.

- Hoàn toàn không nhé, nếu không thì ta cũng tự phế cái danh hiệu Tà Đạo đi.

“Hắc hắc ha ha ha ha!!”

- Hắc hắc hắc.

Lần này ngay cả sư tử là chúa sơn lâm cũng cong đít bỏ chạy.

“Má ơi... chàng làm cái gì mà cười thấy gớm vậy?”

Đột nhiên, Hưng nghe giọng Hương văng vẳng từ phía sau.

“À, không có gì, ta vừa nghĩ tới hai nàng nên... hắc hắc hắc!!”

Hưng xoa xoay tay, đảo ánh mắt khắp thân thể Hương.

“Giữa ban ngày ban mặt, chàng muốn làm gì?”

Hương trợn mắt, hai tay ôm ngực.

“Ha ha, không có gì. Hương tới tìm ta có chuyện gì không?”

Hưng thu liễm lại.

“Lại đây, thiếp nói nhỏ... hì hì...”

Hương cười duyên, ngoắc ngoắc Hưng lại.

“Ô hô hô, ta tới ngay!”

Hưng phấn khởi nhảy ngay tới gần, đưa tai nghe Hương nói khẽ.

“Thiếp nghe Uyên nói ch^ch ngoài lộ thiên kích thích lắm......”

“Ôôôô...! Hương bảo bối của ta!”

Hưng đè Hương vào một thân cây, kéo quần dài của nàng xuống, sau đó từ phía sau đâm vào.

“Ối! Mới vô đừng mạnh bạo như vậy mà chồng...!”

Tiếng rên rỉ vang vọng trong rừng xanh, nếu có tiểu Tặc-răng nào ở đây thì tâm hồn trong sáng của nó nhất định sẽ bị dạy hư! Một đôi vợ chồng dâm này đúng là rất đáng hận!

Có điều ai bảo tên gian phu kia lại có Hệ Thống Tà Đạo đây, hắn không dâm tà thì chuyện đời hắn đã không được người viết thành tiểu thuyết bán chạy vượt thời gian, sau 30 thế kỷ vẫn còn có người quay tay, à nhầm, đọc tới đọc lui, hại cho nhà xuất bản phải in mới liên tục.

Đến chiều tối hai người mới thỏa mãn, kéo quần lên về nhà.

Đêm khuya thì cả ba lại ồn ào như thường lệ......

Chương 18: Pháp đồ tầng sáu!

Trong rừng, Hưng ném một mớ tinh hoa thảo dược vào miệng, nuốt xuống, sau đó ngồi xếp chân chăm chỉ tu luyện. Thể chất đặc thù của hắn nhanh chóng phân giải những khối tinh hoa, tạo thành chất bổ dưỡng đi cường hóa thân thể hắn.

Hưng hái rất nhiều loại thảo dược khác nhau, nên tác dụng của mỗi khối tinh hoa cũng là khác nhau. Và tất nhiên là trong đó có thảo dược tráng dương, tăng cường sinh lý.

Có điều, hiện tại Hưng đã tương đối hung mãnh rồi, nên hắn tập trung nhiều hơn vào khả năng đấu cận chiến của mình. Pháp kỹ, pháp thuật thì hắn đã hiểu quá tường tận nên hiện nay Hưng đặt gần như toàn bộ vốn liếng vào tu luyện thành đấu giả, với mục đích sở hữu một bộ thân thể cực kỳ khỏe mạnh.

- Điểm tu luyện +5

- Tiến độ: 45/50

- Kỹ năng Luyện Dược đã thăng lên Cấp 2.

Tiếp theo, Hưng đi sâu hơn vào rừng, tìm đánh linh thú cấp 2. Bọn này mạnh hơn những chủng loại tầm thường như Bạch Lang nhiều, Hưng không thể cứ dùng Địa Phong Ấn và Hỏa Phong Ấn “đóng hộp” bọn chúng rồi giết được. Lần này, hắn phải chân chính đánh nhau một trận.

Khởi đầu là một con Thanh Xà có thân thể to như con trăn. Đây là một đấu thú nên vảy của nó cực kỳ cứng, cơ bắp cũng rất khỏe mạnh, có thể trong vòng mấy giây siết nát một người bình thường. Trong nanh độc của nó còn có pháp lực cường hóa, nên độc tố cũng rất chết người.

Hưng trước hết dùng pháp lực cường hóa bản thân như đấu giả, sau đó vừa dùng tốc độ nhanh né đòn tấn công của Thanh Xà vừa bắn ra Thủy Kiếm Cấp 2. Nhưng không may là vảy của đấu thú Thanh Xà quá cứng, chỉ bắn Thủy Kiếm thì không thể nhanh chóng xuyên qua được.

Bình thường, muốn đánh chết con Thanh Xà này phải cần một tổ đội 3 người, 2 pháp giả 1 đấu giả. Trong đó, đấu giả đánh ở tiền tuyến, thu hút sự chú ý của đấu thú, 1 pháp giả khác thì tập trung cường hóa và hồi phục thương tổn cho đấu giả, 1 pháp giả còn lại thì đứng ở hậu tuyến tụ pháp lực, chờ thời cơ nhả ra một chiêu thật mạnh để làm choáng Thanh Xà.

Một khi Thanh Xà đã rơi vào trạng thái choáng, đấu giả sẽ có 5 giây để xé vảy ở điểm yếu của nó ra rồi nhanh chóng kết liễu nó. Nghe thì có vẻ như đấu giả là mấu chốt, nhưng thật ra mấu chốt nằm ở tên pháp giả làm choáng Thanh Xà kia. Nếu hắn bắn hụt, không choáng được Thanh Xà thì đấu giả sẽ nhanh chóng bị nó quần đến kiệt sức. Lúc đó cả đội đều chết.

Đấy là nói về những người tu vi Pháp Đồ, Đấu Đồ. Đối với những người tu vi Pháp Giả, Đấu Giả thì chỉ cần hai người là có thể giết được Thanh Xà, dù gì nó cũng chỉ là linh thú cấp 2.

Còn Hưng thì hắn có căn cơ Thần Ma, cộng thêm đồng tu Đấu - Pháp, nên hắn một mình đánh với Thanh Xà cũng không phải là vấn đề gì ghê gớm, chỉ đòi hỏi chút thời gian và kiên nhẫn thôi.

Hưng tạo ra một Thủy Kiếm trong tay, sau đó nhảy tới chém vào cổ Thanh Xà.

Nó nhanh chóng né qua, nhưng mà từ phía bên kia lao tới là một Phách Thiên Cước của Hưng - là một đấu kỹ cấp 3. Bịch một cái, Thanh Xà bị đá văng, đập đầu vào một thân cây to lớn, đầu óc choáng váng, tạm thời không gượng dậy nổi.

“Thời cơ của ta đây rồi!”

Hưng cường hóa thân thể giống như đấu giả rồi chạy tới, rót lực lượng của căn cơ Thần Ma vào trong nắm tay, một chiêu Xuyên Sơn Quyền giáng xuống, đem một mớ vảy rắn đánh nát.

Không dừng lại ở đó, căn cơ Thần Ma khiến cho lực lượng của Xuyên Sơn Quyền tăng lên rất mạnh, lực xuyên phá tiếp tục đánh thẳng vào bên dưới lớp da thịt của Thanh Xà, làm gãy nát xương sống, lập tức chấm dứt mạng sống của nó.

- Nhặt được vật phẩm [Nọc Độc Thanh Xà].

- Nhặt dược 20 cái [Vảy Thanh Xà].

Hệ thống nhanh chóng lột đi những thứ có lợi trên người Thanh Xà rồi chuyển vào nhẫn không gian cho Hưng.

“Vì sao chỉ được 20 cái?”

Hưng hỏi.

- Mớ vảy còn lại chất lượng không cao.

“Cùng là vảy trên người một con Thanh Xà mà lại có khác biệt sao?”

- Có chứ. Giống như mỗi bộ phận của con bò thì có chất lượng thịt khác nhau, chỗ ngon chỗ không.

“Vậy vảy Thanh Xà dùng để làm gì?”

- Dùng pháp kỹ hệ Hỏa tinh luyện thành một loại Tinh Thiết, sau này có thể bán hoặc giữ để chế tạo pháp binh, pháp bảo. Tất nhiên, chỉ có 20 cái vảy thì luyện không ra được bao nhiêu Tinh Thiết.

“Thì ra là vậy, tiện lợi!”

Trao đổi với hệ thống xong, Hưng ngồi xuống lóc thịt Thanh Xà ra nướng lên ăn. Hắn không sợ no bể bụng vì có thể chất Tà Đạo Thôn Phệ Thể phân giải thành năng lượng, hắn nhờ vào đó mà tăng tu vi. Còn lúc ăn uống bình thường thì Hưng có thể nhờ hệ thống tạm ngừng tính năng thôn phệ của thể chất, để hắn chân chính tận hưởng bữa ăn do mỹ nữ nấu.

Đến lúc Hưng ăn hết thịt rắn thì cũng đã đến trưa. Hắn vừa đứng dậy định đi tìm thêm linh thú cấp 2 thì nghe tiếng hệ thống vang lên trong đầu:

- Điểm tu luyện +5

- Tiến độ: 50/50

- Chủ nhân đột phá. Tiến độ tu luyện hiện tại là Pháp Đồ tầng 6 (0/60).

Hưng lập tức cảm thấy mức giới hạn pháp lực mà mình có thể chứa trong người cũng như bộc phát ra ngoài tăng vọt. Đây là cảm giác đột phá mà hắn vẫn rất là quen thuộc.

“Có lẽ ta nên ngồi xuống tu luyện đàng hoàng, bằng không thì tu vi đấu giả của ta sẽ không đuổi kịp tu vi pháp giả......”

- Không sai. Cái đó rất nên làm.

Hưng gật đầu với hệ thống một cái, sau đó tiếp tục đi đánh nhau với linh thú cấp 2 để rèn luyện thân thể. Hắn xưa nay toàn là đứng ở xa dùng vũ khí pháp lực hiện đại có tầm bắn rất lớn, ít khi nào tiến vào cận chiến, nên hiện tại hắn rất cần kinh nghiệm chiến đấu phong cách đấu giả.Đến chiều tối, Hưng cuối cùng lết một thân quần áo rách rưới về tới nhà. Ngày hôm nay hắn choảng nhau với các loại linh thú ở cự ly gần, chỉ dùng pháp kỹ để phụ trợ, cho nên toàn thân mới tơi tả như vậy. Nhưng đây cũng không phải là chuyện xấu, hắn nhờ vào những lần va chạm này mà rèn luyện thân thể và cơ bắp, cũng như thể lực và sức chịu đựng.

Dù hắn có mệt cỡ nào đi nữa, chỉ cần đánh nhau xong ăn thịt linh thú là liền sinh long đoạt hổ trở lại. Tà Đạo Thôn Phệ Thể quả thật là rất kỳ diệu.

Ngày hôm nay Hưng còn ăn được hai viên thú đan cấp 2, sau đó bỏ túi 1 viên để sau này luyện dược. Nhờ vậy mà tiến độ tu luyện của hắn đã đạt tới 10/60. Nhưng Hưng tạm thời không có ý định tăng thêm, hắn dự định ngày mai sẽ ở nhà tu pháp lực một phen, vì mục đích cường hóa thân thể đấu giả của hắn.

Nếu tu vi pháp lực của hắn bây giờ là Pháp Đồ tầng 6, vậy thì tu vi đấu giả của hắn vẫn còn nằm ở Đấu Đồ tầng 5, chưa hoàn toàn bắt kịp. Đây là chỗ khó khăn của việc đồng tu Đấu - Pháp, ngươi cần phải tăng tu vi cả hai lên cùng một lúc, nếu không sẽ xuất hiện chênh lệch khó sửa.

Tất nhiên, chuyện này đòi hỏi chăm chỉ gấp đôi người bình thường. Cho dù là Hưng có hệ thống trợ giúp tu pháp giả đi nữa thì hắn vẫn y nguyên phải chăm chỉ gấp đôi bình thường.

Hưng về nhà thì chỉ thấy mỗi một mình Hương đang dọn cơm.

“Ủa? Uyên đâu rồi?”

“Vẫn còn đang tu luyện ngoài sân sau. Mà chàng làm gì mà toàn thân tả tơi vậy?”

Hương lo lắng đến gần xem xét Hưng từ trên xuống dưới.

“Ta đánh nhau với mấy con linh thú cấp 2 ấy mà.”

Hưng cười ha ha nói ra.

“Cái gì? Chàng mới chỉ là Pháp Đồ thôi đó nha...”

Hương càng lo lắng hơn, cau mày lại.

“Ta là Pháp Đồ tầng 6 rồi, với lại ta còn tu luyện theo kiểu giống như đấu giả nữa!”

Hưng tự hào nói ra.

“Ồ? Đúng là tầng 6 thật. Mà ý chàng là... đồng tu Đấu và Pháp?”

Hương đặt tay lên bộ ngực cường tráng của Hưng, đưa pháp lực vào cơ thể hắn nhìn qua.

“Đúng vậy. Có điều đây là bí mật, chỉ có những người ta tin tưởng mới được biết.”

Hưng nháy mắt, cười khà khà.

Hương ăn phải kẹo ngọt của hắn, cười hì hì đến ôm cánh tay hắn. Hưng cảm nhận được khe ngực vĩ đại ép vào cánh tay thì không khỏi hít hà mấy tiếng, cảm giác này đúng là thần thánh mà.

“Đi, vào phòng tắm thiếp kỳ lưng cho chàng.”

Hương kéo kéo cánh tay Hưng, vừa tươi cười vừa rủ rê.“Khà khà, chúng ta đi!”

Hưng làm sao từ chối được, lập tức đi theo Hương.

Trong nhà tắm, Hương vui vẻ dùng bông tắm kỳ lưng cho Hưng, thân nàng chỉ quấn đúng một cái khăn tắm cỡ ngắn, chỉ cần nàng cúi người một chút là phần mông liền lộ hết ra ngoài.

Lần trước Hương được tình nhân trẻ tuổi cưng chiều, tắm rửa cho mình từ trên xuống dưới như ngọc ngà bảo bối. Lần này thì nàng đảo ngược vai trò lại, kỳ rửa cho hắn toàn thân.

Chỗ cuối cùng trên người hắn mà nàng chưa chạm qua chính là... giữa hai chân.

Hương quỳ trước mặt Hưng, ném cho hắn một nụ cười thiên kiều bá mị rồi cởi khăn tắm ra, để lộ thân hình tuyệt mỹ, đường cong uốn lượn không chê chỗ nào được. Lúc nàng tiến đến gần, Hưng có thể ngửi được mùi vị thành thục, phong tình vạn chủng, khiến ở dưới của hắn dựng thẳng lên.

Hương dùng hai tay bôi sữa tắm lên dương v*t to cứng, nhẹ nhàng kỳ rửa trên dưới trước sau. Lòng bàn tay ấm áp của nàng khiến Hưng suýt chút nữa bất tỉnh nhân sự, cũng may hắn kềm chế lại được.

Rửa xong, Hương dội nước cho sạch xà-phòng, rồi liếm môi một cái, sau đó đưa thứ kia vào miệng.

Nàng ngồi bẹp xuống sàn, chúi mặt vào hạ thân của Hưng, vừa bú vừa nhồi nhấp đầu mình.

Toàn thân Hưng run rẩy, cổ họng không nhịn xuống nổi những tiếng rên rỉ.

Hương nhìn thấy dương v*t co giật sắp bắn ra thì cố ý làm chậm lại, không bú mạnh nữa, mà chỉ nhẹ nhàng mút quy đầu, rồi dùng lưỡi liếm khắp thân côn th*t.

Hưng bị nàng chọc ghẹo, sắp chịu không nổi nữa rồi.

“Hương, bảo bối của ta, ta muốn đ^ miệng nàng! Đừng ghẹo ta nữa!”

Hắn thành khẩn nói ra.

“Hì hì, thích vậy sao?”

Hương vừa cười vừa liếm quy đầu của hắn.

“Thích chứ! Rất thích nữa là đằng khác!”

“Uyên bú sướng hơn hay thiếp bú sướng hơn?”

Hương đưa môi hôn vào dương v*t cái chụt, làm Hưng muốn bắn mà không đủ phê để bắn.

“Ặc, so như vậy thì khác gì một lạng thịt so với ba ly nước......”

“Hừ, chàng muốn đánh trống lãng sao?”

Hương cầm dương v*t của hắn sục lên xuống trong lúc dùng môi bú quy đầu như kẹo mút.

“A......!”

Hưng nhịn không nổi nữa, bắn phụt vào trong miệng Hương.

Hương để cho hắn xuất vào miệng xong, há miệng khoe tinh dịch ngập họng.

Thấy một cảnh như vậy, Hưng chịu gì nổi, lập tức “chào cờ” lần hai.

Có điều, Hương không quen với kiểu này, nhanh chóng phun tinh dịch ra ngoài.

“Eo ôi, làm sao mà nuốt nổi cái này trời... Vậy mà Uyên nó nuốt được...”

Nàng chịu không nổi cái mùi vị này, đỏ hết cả mặt.

“Thôi, không được thì đừng ráng. Lại đây đi cục cưng, ta muốn cơ thể nàng!”

Hưng đưa tay ôm Hương vào ngực, hôn lên trán nàng một cái.

“Hừ, tạm thời tha cho chàng chuyện ai bú sướng hơn.”

Hương trong lòng thích thú, ngoài mặt giả bộ.

Hưng cười khà khà, xoay Hương lại, đè nàng vào tường, khiến nàng vểnh mông về phía hắn.

Chương 19: Đùa giỡn không đứng đắn

Cầm cây côn th*t trong tay, Hưng ép quy đầu vào cửa mình Hương, sau đó đè đè cọ cọ lên xuống khe thịt ẩm ướt của nàng, khiến Hương ngứa ngáy khó chịu, nguậy mông, quay đầu lại dùng mị nhãn liếc hắn.

Hưng cười tà, di chuyển hông, đút vào lỗ. Hắn đã ch^ch nàng quá nhiều lần, quá thường xuyên rồi nên không còn bị nong nhiều như lúc trước nữa, lần này hắn đút vào là vừa đủ kín, không quá chặt, trừ khi Hương cố ý siết lại.

Hương tựa thân trên vào tường, nhắm mắt thở ra, từ từ cảm nhận cảm giác quen thuộc bị ngoại vật luồng vào trong người mình. m đạo mẫn cảm của nàng khẽ thoi thóp, nắn bóp dương v*t vừa to vừa nóng kia.

Hai tay Hưng vịn lên bờ mông to tròn của Hương, eo chậm rãi kéo về rồi đâm tới, từng nhịp từng nhịp không quá gấp gáp. Hương hết sức tận hưởng khoái cảm tiếp nhận tình nhân của mình ở sâu bên trong, mỗi lần hắn đẩy vào thì cả vùng bụng nàng lại tê đi, sướng lâng lâng.

Dần dần, kỹ năng [Kích Dục Sơ Cấp] trên dương v*t của Hưng bắt đầu làm cho Hương thở mạnh. Dù hắn chỉ đang mới dạo đầu, đưa đẩy từ tốn nhẹ nhàng, nhưng nàng đã cảm thấy muốn lên rồi.

Hương đưa một tay ra sau, cầm tay Hưng.

“Mạnh chút đi, thiếp muốn ra......”

Hưng chiều ý mỹ nhân, dợi tay lên vịn hông Hương, bắt đầu nhấp mạnh. Bên trong nàng, quy đầu của hắn đâm loạn vào những vách tường thịt một cách không biết thương hoa tiếc ngọc chút nào. Vậy mà Hương cũng chẳng thấy đau, chỉ liên tục tiếp nhận những đợt sóng khoái cảm tình dục truyền về từ âm đ*o.

Hưng càng nhấp càng thích, bên trong Hương mỗi lúc một ướt át, mỗi lúc một đóng chặt lại, khiến cho hắn muốn hồn phi phách tán, phà hơi thở rên rỉ vào cổ và tai nàng.

“Ôôô... Ưmm... Hưng, thiếp ra... thiếp ra...!”

Hương vểnh mông lên, Hưng mạnh mẽ dập hai nháy cuối cùng vào, lập tức khiến eo mông của Hương run lên bần bật, âm đ*o co giật liên hồi, mấy giọt d*m thủy nhiễu xuống sàn.

Hưng chưa xuất nên vẫn chưa thỏa mãn. Hắn kéo Hương rời khỏi vách tường, bảo nàng chống hai tay lên thành bồn tắm rồi dạng chân, đưa mông ra cho hắn tiếp tục đ^t nàng từ phía sau.

Hương lên một lần xong vẫn còn muốn nữa, vui vẻ cúi người, đưa l^n ra cho Hưng đút vào.

Lần này Hưng đã nổi dâm tính, không nhịn được nữa, vừa bắt đầu là nhồi Hương liên tục, làm cho cặp mông quyến rũ của Hương rung lắc. L^n Hương bị hắn dập như vậy không đau lại còn sướng hơn, cảm giác âm đ*o bị dương v*t cày bới khiến nàng bũn rũn tay chân, suýt quỵ xuống.

“Ớ... Ớ... Sướng quá... Ớ... Cứ tiếp tục đ^ thiếp như vậy đi Hưng... Ớ... Ớ...!!”

Hưng nghe mỹ nữ rên la thì thở phù phù, vịn chắc hông nàng, gồng người tiếp tục nhồi từng đợt công kích mãnh liệt vào l^n nàng. Dâm dịch của Hương cứ liên tục tuôn ra, trây trét màu trắng đục lên thân côn th*t của Hưng.

Đột nhiên Hương thẳng người dậy, quay đầu thủ thỉ vào tai Hưng.

“Chồng, hôm nay là ‘ngày nguy hiểm’, chàng muốn có em bé không?”

Hưng giật mình ngừng eo lại, không dám đẩy nữa, vì hắn sắp sửa xuất ra.

“Ầy, không phải là ta không thích, nhưng mà ta còn trẻ quá, còn chưa lập nghiệp, tu vi cũng mới Pháp Đồ. Tuy là có hai nàng pháp lực cao cường, nhưng mà như vậy không ổn lắm, không thể giao hết chuyện cho hai nàng làm còn ta chỉ loan quanh trong rừng đánh linh thú được...”

Hưng nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng thấy vẫn còn quá sớm để sinh em bé.

“Hì hì, thiếp hiểu, vậy chàng đừng xuất vào trong.”

Hương khẽ cười, rướn cổ hôn môi Hưng. Trong ít phút, hai người chỉ giữ nguyên như vậy mà hôn, mút miệng lưỡi của nhau, đến mức làm vành môi cả hai ửng đỏ lên mới chịu rời ra.

Hưng vòng tay qua ôm lấy bộ ngực bão mãn của Hương từ phía sau, rồi bắt đầu nhấp hông.

“Ưmm... Đúng rồi... thiếp thích chỗ đó đó... Ứm... Ớ... ớ......”

Tuy Hưng không nhồi mạnh như trước nữa, nhưng hắn vẫn có [Kích Dục Sơ Cấp], nên Hương vẫn y nguyên là cảm thấy cao trào đang dần tiến đến, thỏa thích rên rỉ trong mê say.

“Hương! Bú giúp ta!”

Hưng ráng nhịn đến khi thấy Hương run rẩy lên đỉnh thì vội rút ra.

Hương nhanh chân xoay người lại, ngồi xổm xuống ngậm c^ hắn vào miệng.

Hưng vịn đầu nàng, đẩy vào kéo ra dương v*t, nhờ vào sự ma sát của môi và lưỡi của nàng mà lên đến đoạn cao trào, nhanh tay rút ra rồi tưới tinh dịch đầy khuôn mặt tuyệt mỹ của Hương.Đúng lúc này, Uyên mở cửa phòng tắm, ló đầu vào.

“Nhanh ra ăn cơm. Nguội hết bây giờ.”

Cảnh tượng làm tình này mỗi ngày Uyên đều thấy nên đã quen mắt rồi, thấy chị mình bị Hưng xuất đầy mặt cũng không có lạ lẫm gì, chỉ nhìn qua một cái rồi đóng cửa lại bỏ đi.

“Đồ xấu xa, ta rửa mà không ra hết mùi sẽ tìm chàng hành hạ!”

Hương nhắm mắt, ai oán nói ra. Nàng mà mở mắt ra sẽ bị tinh dịch rơi vào mắt.

“Cái này, ha ha, lần sau ta không làm nữa.”

Hưng cười trừ, hối hận nói ra. Lúc nãy hắn hăng quá nên mới nảy ra ý định tưới lên khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Bây giờ vừa được hưởng thụ chút xíu hư vinh đã bị Hương trách mắng rồi.

Hưng cẩn thận giúp nàng rửa mặt sạch sẽ thơm tho rồi kỹ lưỡng tắm cho nàng. Lúc này Hương mới hừ lạnh một tiếng mà hết giận bỏ qua.

Ăn tối xong, Hưng trở về phòng, ngồi xếp chân trên giường tu luyện.

Hắn trực tiếp nhờ Tà Đạo Thôn Phệ Thể cắn nuốt linh khí trong không trung rồi chuyển hóa thành pháp lực thấm vào trong từng sợi cơ bắp, từng thớ thịt, từng khúc xương trong người. Vì bản chất Tà Đạo Thôn Phệ Thể rất mạnh mẽ, nên trong quá trình cắn nuốt linh khí không có thất thoát, mà hiệu quả hấp thu vào trong thể xác cũng rất cao, dẫn tới tu vi đấu giả của Hưng nhanh chóng chạm đến giới hạn của tầng 5, thêm chút nữa sẽ đột phá đến Đấu Đồ tầng 6.

Hắn chìm vào tu luyện, quên cả thời gian.

Đến khuya, hai chị em có đến tìm hắn, nhưng thấy Hưng đang tập trung cao độ tu luyện nên chỉ lặng lẽ về phòng ngủ, không có làm phiền hắn. Tuy tối nay không được khoái lạc, nhưng nhìn thấy tình nhân của mình chăm chỉ như vậy, hai chị em cũng vui lòng. Nếu Hưng suốt ngày chỉ biết ve vãn hai nàng mà bỏ bê hết thảy, hai nàng mới sẽ sinh ra chán nản mà rời bỏ hắn.

Tâm lý của Uyên thì có chút khác Hương, nhưng mà nàng trở nên yêu hắn sâu đậm được thì điều ngược cũng là khả thi. Đấy là trong trường hợp Hưng là kẻ bại hoại không ra gì.


Đến sáng, tiếng hệ thống vang lên trong đầu Hưng:

- Nhục thể của chủ nhân đã thành công đạt đến Đấu Đồ tầng 6.

Hưng mỉm cười hài lòng, sau đó ra ngoài đánh răng rửa mặt.

Lúc hắn ra ngoài gian nhà chính, hai chị em Hương và Uyên đã mặc áo váy xinh đẹp đứng chờ sẵn ở đó. Vừa thấy hắn hai nàng liền tươi cười đến bám vào người Hưng, dựa sát cơ thể trưởng thành chín mọng vào người hắn.

Đầu Hưng muốn xì khói, nhịn không nổi, đưa hai tay xuống bóp mông hai nàng một cái.“Á, đồ xấu xa, sáng sớm đã không đứng đắn!”

Gò má Hương hồng lên, khẽ đánh yêu hắn.

“Hì hì, chàng chỉ bóp có một cái thôi sao?”

Uyên thì bạo dạn cười tà, khiêu khích hắn.

Hưng nuốt cái ực, đè mấy ngón tay lún vào trong những bờ mông ngạo nhân, nắn bóp cho thật thỏa thích.

“Sao hôm nay hai nàng tự dưng trang điểm, mặc đồ đẹp vậy?”

“Hả? Ý chàng nói bình thường ta không đẹp?”

Hai mỹ nữ đang dựa thân vào hắn hưởng thụ hắn sờ mó dưới mông thì chợt ngóc đầu dậy, đồng thanh hỏi hắn một câu.

Hưng bị hai cặp mắt đầy sát khí găm vào mặt, chịu không nổi cười khổ.

“Làm gì có chuyện đó, hai nàng tiên nữ của ta đương nhiên lúc nào cũng đẹp.”

“Thật không?”

Hai chị em lại đồng thanh hỏi, ánh mắt nghi ngờ.

“Thật chứ, thật chứ. Nhất là lúc Hương tự tay ôm đầu gối dang chân ra, hay là lúc Uyên chổng mông cầu xin......”

Bốp, bốp!

Hắn còn đang cười dâm, nói chưa hết câu thì hai cái tát đã bay tới, quất cho hắn bất tỉnh nhân sự. Đùa gì thế? Bị Pháp Vương mạnh tay tát thì cho dù là Hưng cũng bó tay à nha.

Lúc Hưng tỉnh lại thì thấy mình đang ngồi bẹp dưới đất, bị hai đôi mắt xinh đẹp tràn ngập sát khí từ trên cao liếc xuống. Thì ra là hai nàng đang ngồi trên ghế dài, còn hắn thì bị ở dưới sàn.

Hưng vội vã làm bản mặt thành khẩn.

“Ta biết tội rồi, hai cục cưng tha cho ta......”

Hắn thành thật nhận tội.

Hai nàng “hứ” hắn một cái rồi xách hắn lên, lôi ra ngoài. Sau đó cả hai mang hắn bay lên, nhắm một hướng nhất định mà đi. Hưng thấy hai nàng không thèm nhìn mặt hắn thì chỉ có thể cụp đuôi xuống, không dám nói nhảm nữa.

“Chúng ta đi đang đi đâu vậy?”

Bay được một lúc, Hưng không nhịn nổi sự tò mò nữa, can đảm hỏi.

“Đi mua sắm.”

Hương cụt ngủn đáp.

“À, ở thị trấn Lương Nguyên hả?”

“Ừm.”

Đến đó Hưng liền hết dám hỏi, hoàn toàn bị triệt mất dâm tính. Hiện tại hắn chỉ có thể nghĩ cách dỗ hai nàng.

Chương 20: Cường hóa vật phẩm

Trên đường phố thị trấn Lương Nguyên, Hưng khép nép đi phía sau hai mỹ nữ, khiến người xung quanh nhìn hắn như người hầu của hai vị đại tiểu thư. Có điều, Hưng cũng không quan tâm lắm, mà hắn cũng không dám càm ràm, đang bị hai nàng giận dỗi a......

Hưng suy nghĩ một chút, sau đó lấy ra ít dược thảo từ bên trong nhẫn không gian, ầm thầm tạo ra hỏa diễm trên tay bắt đầu luyện thành tinh hoa. Một lúc sau, hắn úp hai tay lại với nhau, giữa những ngón tay xì ra khói trắng mờ nhạt.

Hưng mở tay ra thì thấy hai viên Hồi Mệnh đan.

- Tỷ lệ hợp thành 6 phần, có thể bán được ít tiền bỏ túi.

Hưng nghe hệ thống đánh giá xong thì lập tức ngó tới ngó lui, tìm một cái quầy hàng bán đan dược. Hắn đi theo Uyên và Hương một lúc thì hai nàng dừng lại mua ít gia vị, mà ở gần đó có một xe bán đan dược dạo, do một tên dược sư cấp 1 quản lý, vẻ mặt hắn rất ư là đắc ý.

Hưng lén lén đi qua bên đó, đưa ra hai viên Hồi Mệnh đan cấp 1.

“Ê, bán cho mi 2 viên này.”

Tên dược sư kia làm bộ đưa kính lúp tới soi soi một lúc, từ trong đáy mắt hiện lên một tia gian xảo.

“Phẩm chất thấp thế? Một đồng vàng hai viên thì ta mua.”

Tên dược sư gian manh làm vẻ mặt thất vọng, như thể nhìn hụt hàng.

- Thông tin Tà Đạo: Chủ nhân đang bị lừa gạt, khuyến khích đi nơi khác.

“Một đồng vàng hai viên cái tía nhà ngươi, thứ lừa đảo.”

Hưng xì tên dược sư một cái, lập tức bỏ đi.

“A a, khách quan, xin dừng bước, ta trả 3 đồng vàng thì thế nào?”

- Thông tin Tà Đạo: Chủ nhân vẫn đang bị dụ hàng gạt tiền.

“Ba đồng cái đếu! Ta đi chỗ khác bán!”

Hưng vội vã đuổi theo Hương và Uyên.

Tiếp theo hắn cũng không có nhìn thấy quầy bán đan dược nào nữa, xem ra dược sư là một chức nghiệp khan hiếm ở đại lục Thiên Nam, cả khu chợ như vậy chỉ có một nơi bán đan dược, mà lại còn là một tên lừa đảo dựa vào nghề nghiệp của mình mà vô cùng đắc ý.

Đi được một lúc, Hưng đột nhiên bị hai mỹ nữ cản lại.

“Đứng đây chờ chút.”

Hương khẽ nói, sau đó xoay người lại, cùng Uyên đi vào một tiệm đồ lót.

Hưng cũng không tỏ thái độ gì, chỉ gật đầu. Đợi hai nàng vào trong, hắn bắt đầu co giò chạy quanh tìm chỗ bán đan dược. Nhưng mà ở đây toàn là người phàm, rất ít đấu giả và pháp giả, không có ai cần mua Hồi Mệnh đan đắt tiền làm gì, bệnh thì đi gặp thầy lang là được rồi.

Hưng đang rối rắm thì chợt phát hiện một ông lão ngồi bên vệ đường, trước mặt bày một tấm trải, trên tấm trải có mấy món vật dụng vừa cũ kĩ vừa kỳ lạ. Trong số đó, có một đôi nhẫn bạc kiểu cách không quá đặc biệt, nhưng có thể xem là đẹp, hợp với tay thon của nữ giới.

- Thông tin Tà Đạo: Trong nhẫn có chứa tàn hồn một tên Thiên Ma tộc, nếu có thể để Tà Đạo Thôn Phệ Thể cắn nuốt, sẽ có lợi cho pháp lực lẫn thể chất.

“Dùng Hồi Mệnh đan đổi đáng giá không?”

Hưng dùng suy nghĩ hỏi lại.

- Rất đáng. Hồi Mệnh đan của ngươi chỉ có tỷ lệ hợp thành là 6 phần, còn chưa quý tới mức đó.

Hưng gật đầu một cái, nhanh chóng tiến đến chỗ ông lão.

“Ông lão, ta dùng hai viên Hồi Mệnh đan này đổi hai chiếc nhẫn.”Ông lão đưa mắt nhìn nhìn hai viên Hồi Mệnh đan. Lập tức, lão ngạc nhiên nhìn Hưng một cái, sau đó thật nhanh bình tĩnh lại, gật gù đồng ý.

“Được, ta đổi.”

Hưng đưa Hồi Mệnh đan cho ông lão rồi cầm nhẫn đi. Hắn trở về chỗ đứng đợi Uyên và Hương, sau đó nhắm mắt tập trung tinh thần một chút, để cho Tà Đạo Thôn Phệ Thể làm việc.

Mới đầu, tàn hồn Thiên Ma còn định chui vào người Hưng ký sinh, nhưng nó vừa vào thì lập tức bị thể chất tà dị của hắn cắn nuốt. Tàn hồn Thiên Ma hoảng sợ định bỏ chạy, nhưng thân đã rơi vào trong xác thịt của Hưng thì nó hoàn toàn không có chỗ thoát nữa rồi, nhanh chóng bị thể chất của hắn thôn phệ sạch sẽ, chuyển hóa thành pháp lực cho Hưng.

- Điểm tu luyện +10

- Tiến độ 20/60.

- Thu được một đoạn ma công tàn khuyết: [Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Chân Ma].

“Ặc... Cái tên khắm vãi...”

- Khắm thật, lại chỉ có 3 thức đầu, thiếu mất 6 thức sau. Nhưng mà vẫn khá là hữu ích cho căn cơ Ma của chủ nhân. Sau này tìm thêm một bộ thần công cho căn cơ Thần nữa là vẹn toàn.

“Sao phải tìm? Ngươi không cho ta được à?”

- Tùy cơ duyên. Hệ Thống Tà Đạo không phải bảo mẫu của ngươi. Nếu số ngươi quá nhọ, hệ thống sẽ tự cho ngươi. Còn số ngươi đỏ nhặt được đồ tốt thì cho làm gì, để ngươi ỷ lại à?

“Xì, đồ keo kiệt.”

Hưng không đôi co với hệ thống nữa, cầm hai cái nhẫn bạc ra xem xét một chút.

- Chất liệu là Bạch Ma Ngân, dùng vảy Ngân Ma Long luyện thành. Nếu là lúc còn mới thì ngươi năm mơ cũng cầm không nổi hai cái nhẫn này. May cho ngươi là trải qua năm tháng mục nát, Bạch Ma Ngân đã mất đi thực lực, chỉ còn lại hai cái nhẫn bạch ngân bình thường.

“Nếu nó đã mất ma tính rồi thì kim loại có còn bền không?”

- Còn. Không cần phải lo. Vạn năm nữa cũng không rỉ sét.
“Vậy ngon. Ta cầm cái này đi dỗ mỹ nữ.”

- Sẵn tiện ngươi ép chút ít tinh hoa thảo dược trị thương vào trong nhẫn đi.

“Ồ? Làm vậy cũng được sao?”

- Đây không phải bạch ngân bình thường. Cho dù đã mất đi ma tính thì vẫn là một thứ kim loại rất đặc biệt. Ngươi có thể giở mấy thủ đoạn nhỏ lẻ lên trên nhẫn.

“Oke, vậy ngươi chỉ ta cách làm liền đi.”

Hưng theo hướng dẫn của Hệ Thống Tà Đạo, luyện ra nhiều khối tinh hoa của thảo dược trị thương, sau đó cẩn thận ép tinh hoa vào trong mỗi chiếc nhẫn bạc. Với kỹ năng [Luyện Dược Cấp 1] của hắn thì đúng là có chút xíu khó khăn, làm hắn vã cả mồ hôi trán mới hoàn thành được quá trình.

- Kỹ năng [Luyện Dược] đã thăng lên Cấp 2.

- Đánh giá vật phẩm [Ma Ngân Giới Chỉ]: Phẩm chất Phàm Thiên - Không có Thuộc Tính - Cường hóa Cấp 1: [Trị Liệu Sơ Cấp].

- Chủ nhân đã mở khóa kỹ năng [Cường Hóa Vật Phẩm]. Về sau có thể dùng những vật liệu thích hợp để cường hóa vật phẩm, mỗi cấp cường hóa có thể tăng cường các hiệu ứng có sẵn hoặc thêm hiệu ứng mới.

- Ví dụ như Trị Liệu Sơ Cấp - nếu chủ nhân cường hóa Ma Ngân Giới Chỉ lên cấp 2, một là sẽ đạt được Trị Liệu Trung Cấp, hai là sẽ có thêm hiệu ứng mới.

- Mỗi vật phẩm có giới hạn cường hóa khác nhau như sau......

- Phẩm chất Phàm Thiên: Giới hạn cường hóa Cấp 3.

- Phẩm chất Hậu Thiên: Giới hạn cường hóa Cấp 6.

- Phẩm chất Tiên Thiên: Giới hạn cường hóa Cấp 9.

- Phẩm chất Đại Thiên: Giới hạn cường hóa Cấp 12.

- Phẩm chất Thiên Ngoại: Có thể cường hóa vô hạn.

“Nếu ta không hài lòng với hiệu ứng cường hóa thì sao? Đổi được không?”

- Được, với điều kiện phải tìm thấy vật liệu thích hợp, bằng không sẽ làm hỏng vật phẩm.

“Hiểu rồi. Giờ để ta thử nghiệm một chút.”

Hưng lách người nấp vào một con hẻm, sau đó lấy ra Bách Tiên Kính và một viên Cường Thủ đan. Tiếp theo, hắn sử dụng [Cường Hóa Vật Phẩm] ép viên Cường Thủ đan kia vào trong Bách Tiên Kính.

- Cường hóa thành công. [Bách Tiên Kính] đã đạt đến cường hóa Cấp 1. Có thêm hiệu ứng mới là [Cường Thủ Sơ Cấp]. Đồng đội được Bách Tiên Kính chiếu lên sẽ được gia tăng sức phòng thủ trong vòng 15 phút.

Hưng mừng rỡ lấy ra thêm Cường Thủ đan định ép thêm nhưng mà......

- Vật liệu không đủ đẳng cấp. Không thể cường hóa.

......hắn lập tức bị giọng nói lạnh lẽo của hệ thống tạt cho gáo nước lạnh.

Có điều, Hưng cũng không có nản chí, lấy ra [Trang Phục Tán Gái] ép Cường Thủ đan vào, làm tăng sức phòng thủ cho người mặc.

Lúc Hưng thử nghiệm kỹ năng mới xong thì cũng vừa đúng thời điểm hai nữ sắm đồ lót vừa ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau