HỆ THỐNG TÀ ĐẠO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hệ thống tà đạo - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Pháp hồn là hệ thống

Hưng ôm đầu mở mắt ra, nhìn xung quanh thì thấy cảnh vật đã thay đổi 180 độ. Không còn dụng cụ thí nghiệm chất đầy kệ nữa, cũng không có vòng tròn ma pháp vẽ đầy sàn nhà, mà chỉ có một căn phòng đơn sơ, nội thất không có bao nhiêu món, mà mỗi món lại càng là phong cách hết thời.

“Ui da!”

Phịch một cái, đầu Hưng đột nhiên trở nên nặng trịch, một mớ ký ức xa lạ bắt đầu hợp nhất với ký ức của chính hắn. Lúc này Hưng mới nhận ra mình thật sự đã bị vụ nổ kia giết chết, linh hồn còn bị nổ xuyên qua một thế giới khác, cách Việt Nam trên Địa Cầu rất xa, tên gọi Thiên Nam.

“ĐM! Xui xẻo thiệt...” Hưng xem ký ức trong đầu xong, thầm chửi thề.

Sau khi xuyên qua, Hưng đã nhập vào xác một tên nhóc 15 tuổi cũng tên là Lê Minh Hưng giống hắn. Đứa nhóc này trên thực tế là con trai nhà quý tộc, nhưng đến 8 tuổi vẫn chưa thức tỉnh đuợc Pháp Hồn nên bị mọi nguời gọi là phế vật. Cha mẹ nó thế là mang nó gửi cho một nguời dì nuôi, mục đích là để nó tránh đi thị phi trong gia tộc, sống cuộc sống yên ổn bình thuờng.

Một nhà nghiên cứu pháp thuật quyền cao chức trọng như Hưng bị rơi vào tình cảnh này thì quả thật có chút dở khóc dở cuời. Có điều, hắn cũng không phải loại cố chấp không chịu chấp nhận sự thật, nên rất nhanh liền xoay chuyển ý nghĩ, không phàn nàn chửi rủa hoàn cảnh nữa.

"Không biết pháp thuật thế giới này có giống với pháp thuật Địa Cầu không..." Hưng tự hỏi.

Hắn đưa tay ra cố gắng ngưng tụ pháp lực trong tự nhiên, nhưng mãi mà không đuợc nên đành từ bỏ. Đúng lúc này, trong não hắn xuất hiện một chút ba động pháp lực. Hưng nhanh chóng tập trung vào thức hải, đón nhận cảm giác quen thuộc kia.

"Là Pháp Hồn của ta!" Hưng mừng rỡ đến suýt nhảy lên.

Về phuơng diện tu pháp thì thế giới này rất giống với Địa Cầu ở chỗ, những nguời nào thức tỉnh Pháp Hồn có thể trở thành pháp giả. Đẳng cấp pháp giả đuợc phân chia đâu ra đó, bắt đầu từ Pháp Đồ thấp nhất, sau đó tới Pháp Giả, Pháp Sư, Pháp Quân, Pháp Vương, Pháp Hoàng, Pháp Tôn, Pháp Đế, và cuối cùng là Pháp Thần đứng trên đỉnh cao.

"Hả? Nhưng mà cái Pháp Hồn này sao có chút kỳ lạ nhỉ?" Hưng xoa cằm suy tư, tự hỏi.

- Thiên Ngoại Pháp Hồn ra mắt chủ nhân.

Đột nhiên luồng năng luợng Pháp Hồn kia nói chuyện với Hưng làm hắn xém hét lên kêu cứu, tuởng mình gặp quỷ giữa ban ngày, nhưng hắn may mắn trấn tỉnh bản thân kịp thời.

"Nguơi mới nói là Thiên Ngoại Pháp Hồn?" Hưng nhỏ giọng hỏi lại.

- Đúng vậy. Ở đại lục Thiên Nam, chỉ có mình ta là Pháp Hồn tư chất Thiên Ngoại.

Giọng nói kia lạnh nhạt không chút sức sống làm Hưng sởn lên một chút gai ốc.

"Tại sao ta lại trở thành chủ nhân của một thứ siêu cấp như nguơi?" Hưng hỏi.
Dù là ở Địa Cầu hay Thiên Nam, tư chất Pháp Hồn đều đuợc chia thành 5 loại, từ thấp tới cao là Phàm Thiên, Hậu Thiên, Tiên Thiên, Đại Thiên, Thiên Ngoại, trong đó Thiên Ngoại là phẩm chất thần thánh nhất, bá đạo nhất, cũng là hiếm thấy nhất. Không ngờ Hưng khi không lại thức tỉnh một Pháp Hồn có tư chất Thiên Ngoại.

- Lúc nguơi thí nghiệm vòng tròn ma pháp kia, vụ nổ vô tình làm nó trở nên hoàn mỹ, nên nó phát huy tác dụng, khắc một Pháp Hồn cuờng đại vào linh hồn nguơi, sau đó làm nguơi xuyên qua, trở thành nguơi bây giờ.

Hưng vốn là một nhà nghiên cứu pháp thuật tại Việt Nam, không ngờ trong lúc thử nghiệm lại bị nổ đến mức xuyên không trọng sinh, nhưng nếu hắn thật sự đạt đuợc Pháp Hồn tư chất Thiên Ngoại thì đây lại trở thành cái chết rất đáng đồng tiền bát gạo.

"Vậy nguơi là thể loại Pháp Hồn gì? Sao lại biết nói sớm vậy?"

Pháp Hồn bình thuờng muốn mở ra linh trí để cùng chủ nhân nói chuyện thì phải đạt tới cảnh giới Pháp Vuơng mới làm đuợc, còn Pháp Hồn của Hưng mới bắt đầu đã biết nói chuyện rành rọt.

- Ta có tên gọi Hệ Thống Tà Đạo. Cứ gọi Tà Đẹp Trai là đuợc.

"Đẹp trai con mợ nguơi, nguơi làm gì có giới tính chứ!" Hưng không khỏi gắt gỏng phản bác.

- Vậy gọi Hệ Thống Tà Đẹp đi.

"Tà Đẹp con khỉ. Ta đẹp thì có, chứ không có Tà nào đẹp hết!"

- Tùy nguơi. Nói chung, ta là một hệ thống hỗ trợ tu pháp.
"Hiểu rồi, vậy nguơi có huớng dẫn tân thủ gì không, mang ra đi."

- Truớc hết, đây là quà gặp mặt dành cho chủ nhân: 1 viên [Pháp Đan Cấp 1], 30 điểm tu luyện pháp lực, 1 chiếc [Nhẫn Không Gian], 1 bộ [Trang Phục Tán Gái].

"Cái cuối cùng kia là troll nhau à?" Hưng có chút đen mặt, hỏi hệ thống.

- [Trang Phục Tán Gái] là vật phẩm có pháp lực đan vào bên trong sợi vải, có thể thu hút chút ít sự chú ý của nữ nhân, làm cho nguời mặc trở nên ưa nhìn trong mắt nữ giới.

"Tà! Quá tà rồi!" Hưng cuời rộ lên, nói ra.

Tiếp theo, Hưng thấy Pháp Đan, nhẫn, cùng với quần áo xuất hiện truớc mặt hắn trên giuờng, sau đó lại nghe hệ thống thông báo thêm mấy câu:

- Sau khi hấp thu 30 điểm tu luyện, chủ nhân đã đột phá, trở thành Pháp Đồ tầng ba. Đã học đuợc kỹ năng [Điều Khiển Pháp Lực Nội Thể] và [Điều Khiển Pháp Lực Ngoại Thể].

Hưng biết rõ đây là hai kỹ năng rất thiết yếu đối với Pháp Đồ nếu muốn bắt đầu học pháp thuật, nhưng lúc những kiến thức về hai kỹ năng này đuợc hệ thống gửi vào não hắn thì Hưng không khỏi vỗ đùi khen hay một tiếng: "Thì ra còn có thể làm như vậy! Lâu nay ta bỏ sót cái này!"

Hệ thống giúp hắn ngộ ra vài chỗ sai sót trong lúc tu luyện pháp lực cơ bản.

Truớc kia, tên nhóc Lê Minh Hưng của thế giới này chỉ biết ngày ngày đi kiếm và chẻ củi cho dì hắn, nhưng hôm nay, trong vòng một ngày ngắn ngủi đã trở thành Pháp Đồ tầng ba, ngoài ra còn có thêm kiến thức thâm sâu về điều khiển pháp lực cả nội lẫn ngoại thể.

Tất nhiên, linh hồn là một Lê Minh Hưng khác, nhưng về sau vinh quang sẽ thuộc về thân xác của đứa nhỏ vô dụng kia, chuyên gia Lê Minh Hưng đến từ Việt Nam chỉ là ở một bên ra sức. Hưng nhờ đoạt xác đứa nhỏ kia mà sống lại, nên hắn nhất định sẽ không ngại nhuờng hư vinh cho nó.

Sau đó, hắn lại nghe hệ thống lên tiếng:

- Nhiệm vụ tân thủ, phần 1 trên 10: Vỗ mông Trần Khánh Huơng. Phần thuởng: 5 điểm tu luyện, 1 cái [Sơ Cấp Ẩn Độn Phù]. Nhiệm vụ không thể lặp lại, không thể hủy bỏ, không có giới hạn thời gian.

"Hửm?" Hưng lục tìm trí nhớ, nghĩ tới cái tên Trần Khánh Huơng thì nhảy dựng lên. "A! Cái @#$ nhà nguơi! Khánh Huơng là dì ruột của cơ thể này, là chị gái của mẹ ruột ta đó nha!"

- Nhắc lại cho chủ nhân, ta chính là Hệ Thống Tà Đạo. Cửu Thiên Thập Địa, Duy Ngã Chân Tà!

"Con mẹ nguơi! Còn bày đặt nói tiếng Hán Việt!!"

Chương 2: Thông tin tà đạo

Hưng đeo nhẫn không gian vào, sau đó cất Pháp Đan và bộ quần áo tà đạo kia vào.

Hắn đang tưởng tượng hệ thống có một cái mặt trông rất hỗn đản rồi trợn mắt trừng cái mặt đó thì cửa phòng chợt mở, một người buớc vào. Nguời này dáng dấp mảnh khảnh, eo thon chân dài, ngực nhô cao, mông căng tròn - một thân hình mười phần hoàn mỹ cả mười, không chê vào đâu đuợc.

Nhìn thấy quý cô cực kỳ nóng bỏng trên người mặc đúng một cái đầm hai dây này, Hưng suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ. Trong trí nhớ của hắn, Khánh Hương là một người phụ nữ rất bình thường, năm nay đã hơn 40 tuổi. Nhưng đó chỉ là dưới cái nhìn của đứa nhỏ kia, còn trong mắt Hưng, người dì này còn gợi cảm hơn cả hoa hậu, siêu mẫu ở Địa Cầu.

Hắn chợt nhớ ra: "Người tu luyện pháp lực thường sống rất lâu, mà cũng không có lão hóa!"

- Làm nhiệm vụ đi. Mau đến vỗ cái mông nàng ta một cái.

Vừa nghe tiếng nói không chút sức sống của hệ thống, Hưng mất hết cả hứng, từ từ bình tĩnh lại.

"Ủa? Dì hai?" Hắn giả vờ khó hiểu nhìn Khánh Hương, hỏi.

"Dậy rồi hả?" Hương tiến đến ngồi bên cạnh hắn, nhẹ giọng hỏi: "Có thấy đau chỗ nào không con?" Nàng vừa nói vừa xoa xoa lưng Hưng, mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể bay vào mũi hắn.

Hưng chợt nhớ ra, đứa nhóc kia là vì bị linh thú đuổi giết mà té xuống thác nước. Xem ra là dì hai của nó đi tìm nó về rồi trị thương cho nó, nhưng cuối cùng nó quá yếu nên vẫn chết, Hưng may mắn xuyên qua tìm tới thân thể vô hồn này. Bây giờ hắn đã trở thành cháu của Hương.

"Dạ con khỏe rồi dì hai." Hưng đáp, ngắm nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng. Hưng không khỏi thầm hít hà một tiếng, Hương thật sự là rất đẹp.

Mắt đã to, mũi lại cao, đôi môi càng là đỏ mọng. Lông mi nàng cong quắp, khuôn mặt trái xoan xinh xắn. Ngoài ra, toàn thân nàng còn toát ra khí chất phụ nữ thành thục, trưởng thành. Mỗi một bộ phận trên cơ thể đều là căng tràn phong tình mê hoặc lòng người.

- Thông báo. Lê Minh Hưng trong quần đã dựng lều.

Hưng bị hệ thống làm cho giật mình, suýt nữa la lên, nhưng kịp nhịn lại. Để ý kỹ một chút thì Hưng thấy trong quần mình cứng lên thật, nguyên do là vì cái đầm mỏng để lộ vai cùng khe ngực câu hồn kia của Hương. Tên nhóc Minh Hưng trước kia rất khờ, nên nàng ỷ là không sao, vẫn thường mặc đầm ngủ trước mặt nó thế này mà không xảy ra chuyện gì mờ ám.

Nhưng hôm nay tất nhiên là chuyện sẽ khác, vì Hưng đã trở thành một người khác.

"Sao mặt tự nhiên đỏ quá vậy?" Hương nhìn hắn lo lắng hỏi. "Con bị sốt hả?"

"Dạ không, đâu, đâu có!" Hưng nuốt nước bọt trả lời.

"Để dì coi." Hương nhích đến sát bên người Hưng, đặt tay lên trán hắn, một luồng pháp lực khẽ rót vào, xem xét tình hình trong cơ thể hắn một chút.

Chưa được bao lâu thì nàng la lên: "Con là Pháp Đồ tầng ba rồi!?"

"Dạ." Hưng cười hì hì khoe: "Con bị rớt xuống sông tỉnh lại thì thấy vậy rồi..."

"Ủa, lạ vậy?" Hương có chút không giải thích được nhưng tạm thời bỏ qua. "Nhưng mà quan trọng hơn là... Pháp Hồn của con là cái gì?"

"Cái này..." Hưng ấp úng. "Con cũng không rõ lắm, nó không có hình dạng..."

"Đâu? Để dì hai coi thử." Hương nói, lại đặt tay lên trán Hưng.

Pháp lực của nàng xuyên vào cơ thể hắn ngắm nhìn một lúc lâu thì thu về, Hương cũng rơi vào trầm tư, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không hiểu được cái thứ kia là cái gì.Hưng thấy dì Hương không nói gì, khẽ hỏi: "Dì hai nhìn ra nó là cái gì chưa?"

"Chưa." Hương lắc đầu đáp. "Đúng là nó không có hình dạng gì thật, dì cũng không hiểu được nó. Nhưng mà việc con có Pháp Hồn là sự thật, không phải nhầm lẫn." Nàng mỉm cười ngọt ngào.

Hưng nuốt nước bọt "ực" một cái, khẽ nói ra: "Dì hai cười đẹp quá."

"Bộ sắp vòi vĩnh cái gì hay sao mà tự dưng nịnh dì hai?" Hương cười trêu ghẹo, hỏi Hưng.

Hưng chưa kịp mở miệng trả lời thì đã nghe tiếng hệ thống vang lên trong não:

- Thông Tin Tà Đạo: Trần Khánh Hương ly dị chồng đã nhiều năm, không có con cái, lại sống ẩn cư một mình trong rừng rậm với đứa cháu trai hiền lành khỏe mạnh mà nàng quý mến, nên nhiều lúc nàng có những suy nghĩ loạn luân nhưng liền hoảng hốt giũ bỏ.

Hưng lập tức thay đổi ý nghĩ, lắc đầu nguầy nguậy, nói với Hương: "Không phải."

"Vậy sao mới phải?" Hương không có nghĩ quá xa, chỉ là muốn chọc ghẹo đứa cháu thường ngày khờ khạo dễ thương của nàng một chút. Nàng không biết Hưng có âm mưu bất chính.

Hưng ấp úng đáp: "Chỉ đơn giản là con thấy dì hai rất đẹp thôi à..."

"Vậy hả? Thật lòng không?" Hương trong lòng rất là vui vẻ nương theo lời Hưng.

"Dạ thật. Thật trăm phần trăm! Dì hai đẹp như hoa hậu!" Hưng quả quyết nói.

Hương tươi cười chỉ vào gò má trái của mình, nói: "Cho con hôn dì hai xinh đẹp một cái."

Hưng mừng rỡ ôm eo Hương, áp môi và mũi vào má hồng, mũi hít lấy hít để mùi thơm quyến rũ mệ hoặc kia, môi thì thơm chùn chụt lên làn da mặt mềm mại nõn nà của nàng."A, con tự nhiên sao vậy?" Hương thấy hắn hôn quá mãnh liệt, đẩy hắn ra, giật mình hỏi.

"Con, con chịu không nổi nữa rồi! Con muốn nói cho dì hai biết... là..." Hưng ngượng ngùng ấp úng, khiến Hương tim bắt đầu đập thình thịch, mờ mờ đoán được cháu mình sắp nói gì.

"Con... nói đi..." Hương nhẹ nhàng kéo tay hắn ra khỏi eo mình, ý định rút lui trước khi hai dì cháu rơi vào hố sâu, nhưng Hưng vẫn cố chấp ôm lấy nàng, nhất định không chịu buông.

Hương khổ sở tiến thối lưỡng nan, nàng không thể đả thương cháu mình được!

"Lâu nay con giả bộ khờ khạo không nói, vì con không muốn quan hệ giữa chúng ta đổ vỡ, nhưng mà... hôm nay... thấy dì hai xinh đẹp quyến rũ như vậy... con chịu không nổi nữa! Con yêu dì hai!" Hưng gằn giọng, lớn tiếng nói ra, trong lòng cũng không chút ngượng ngùng, dù sao cũng không phải dì ruột thật sự của hắn, quan hệ ruột thịt này đối với Hưng hiện tại thì chỉ là một loại cảm giác đến từ thể xác để cho hắn hưởng thụ tư vị của Tà Đạo mà thôi.

Trong lòng hắn thầm quyết định: "Kiếp trước ta quá mê nghiên cứu pháp thuật, không có bạn gái, chỉ biết quay tay trong phòng thí nghiệm. Kiếp này ta nhất định phải thu thật nhiều mỹ nữ!"

Khánh Hương nghe Hưng tỏ tình thì bối rối không biết phải làm sao. Nàng nửa muốn tiếp nhận hắn, nửa kia lại không dám, vì về sau nàng sẽ không biết ăn nói sao với em gái mình. Tưởng tựợng xem, mẹ nó tin tưởng giao nó cho nàng, không ngờ được chị gái mình lại ăn nằm với con trai mình. Đến lúc đó, Hương chỉ có đào hố chui xuống đất mà trốn thế nhân.

"Nếu dì hai không quyết định được thì cứ để cho con." Hưng vỗ ngực tự tin nói: "Có gì thì cứ độ tội cho con cưỡng ép dì hai!"

Hương ấp úng, cố gắng khuyên ngăn: "Hưng, không được đâu. Mai mốt dì hai mai mối cho con một thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp hơn nhiều, chịu không?" Nàng tuy gượng sức chống cự, nhưng trong lòng không nhịn được, giữa háng đã bắt đầu ẩm ướt.

"Không được!" Hưng lắc đầu phản đối. "Hiện tại con chỉ muốn dì hai!"

"Vậy tương lai thì khác hả?" Hương nhướng mày hỏi.

"Uầy, dì hai là người duy nhất con sẽ chủ động thổ lộ. Còn người khác tự tìm đến thì..."

"Thì sao?" Hương không chống cự nữa mà đưa mặt sát lại gần hắn, hỏi tới.

"...Thì dù dì hai có la mắng con, con cũng không làm người bạc tình được." Hưng vẻ mặt khổ sở nói ra. Bản thân hắn cũng không biết kỹ năng diễn tuồng này hắn đào ở đâu ra, có lẽ đây là sức mạnh của sắc dục giúp hắn vượt qua gian nguy.

Hương nghe hắn nói nghiêm túc như vậy thì phì cười. "Con nít mà dám nói chuyện bạc tình!" Nàng nhéo mũi hắn một cái, khẽ mắng yêu, trong mắt hiện lên chút buồn bã.

Hiển nhiên, sau khi ly dị chồng, nàng là người hiểu hai chữ "bạc tình" kia nhất.

Hưng nhìn thấy ánh mắt của nàng, bắt lấy cơ hội ôm Hương vào lòng, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng.

"Con sẽ không để dì hai chịu cô đơn nữa!" Hắn thì thầm vào tai nàng, cắn nhẹ lên vành tai.

Thân thể Hương khẽ run lên, trái tim đã bắt đầu lung lay, hai tay tuy là đẩy đẩy hắn ra, nhưng trên thực tế là không có chút sức lực nào, thoạt nhìn thật giống như đang vuốt ve sờ mó hắn.

Hưng nhìn đôi mắt to và xinh đẹp của Hương đang tràn ngập cảm xúc phức tạp, bất an. Hắn nâng cằm nàng, đặt miệng lên đôi môi đỏ mọng đầy quyến rũ của nàng. Hương cảm nhận nụ hôn nồng cháy của Hưng, tay siết chặt áo hắn. Những năm qua, nàng thèm khát loại cảm giác được âu yếm này đến sắp phát điên rồi, tự thỏa mãn cũng không còn đủ để giải tỏa cho nàng nữa.

Chương 3: Dạo đỉnh vu sơn

Hưng thỏa thích mút môi của Hương, lưỡi hắn không yên phận chui vào miệng nàng quấy phá, chọc ghẹo cái lưỡi rụt rè, còn chút lo sợ của nàng. Hương cảm nhận lưỡi hắn đi vào miệng thì hoảng hốt muốn đẩy hắn ra, nhưng bị bàn tay của hắn chộp vào bờ mông cao vút, toàn thân yếu đi một chút.

Hưng một tay ôm chặt lấy vòng eo thon thả của Hương, một tay vuốt ve, nắn bóp mông nàng, thi thoảng lại nâng tay khẽ vỗ một cái, khiến cho trái tim Hương nhảy lên. Nàng không hiểu nổi đứa cháu này của nàng học ở đâu ra mấy động tác sắc lang như vậy, nhưng đã lâu quá rồi không có ai yêu thương bờ mông ngạo nhân của nàng, nên lúc bị Hưng xoa bóp, vỗ về thì Hương lại thấy sướng trong người, không còn đủ ý chí để chặn tay hắn lại.

Rốt cuộc, Hương chịu không nổi nữa, bao nhiêu nhịn nhục bộc phát, vòng hai tay qua ôm cổ Hưng, ấn môi của mình lên môi hắn, hôn mút đến đê mê, cái lưỡi rụt rè kia giờ đây là vô cùng can đảm xông vào miệng hắn, quấn lấy lưỡi hắn, cùng hắn trao đổi nước bọt. Nàng đã đem ham muốn tình dục của mình ép xuống không biết bao nhiêu lần, vì Hưng là cháu ruột của nàng. Nhưng nàng vừa buồn chuyện ly hôn, vừa vắng bóng nam nhân lâu năm như vậy, đến bây giờ là hoàn toàn không thể nhịn nữa.

Trong lúc hai dì cháu đang ve vãn, hôn hít nhau lên tận mây xanh, trong đầu Hưng vang lên âm thanh của hệ thống:

- Nhiệm vụ hoàn thành, nhận được 5 điểm tu luyện, 1 cái [Sơ Cấp Ẩn Độn Phù].

- Tiến độ tu luyện pháp lực hiện tại: Pháp Đồ tầng 3 [5/30 điểm tu luyện].

- Nhiệm vụ tân thủ, phần 2 trong 10: Húp cháo sò Trần Khánh Hương. Phần thuởng: 5 điểm tu luyện, 1 viên [Hồi Mệnh Đan Cấp 1]. Nhiệm vụ không thể lặp lại, không thể hủy bỏ, không có giới hạn thời gian.

Hưng với tay kéo dây áo đầm của Hương xuống, để lộ bờ vai trần trụi trắng nõn, xương quai xanh hơi nổi lên trông vô cùng gợi cảm. Hưng lập tức dúi mặt vào cổ Hương, hôn lấy hôn để, mút liếm làn da mềm mại và mịn màng của người đẹp U40 này. Sau đó, môi hắn dời xuống vai, mũi liên tục hít hà, cảm nhận thật kỹ mùi thơm cơ thể thành thục và trưởng thành của nàng. Ngày xưa Hương thân mật với chồng nàng cũng không có thấy lão ta mê thích, thèm khát nàng đến vậy, khiến cho phương tâm có chút nóng lên, muốn bắt đầu tan chảy.

Hương thích thú nhìn Hưng hôn, mút, liếm cổ và vai nàng một lúc lâu, rồi hai tay ôm đầu hắn, xoa vuốt mái tóc, ấn mặt hắn vào khe ngực vĩ đại, kẹp cái mũi năng động của hắn giữa hai bầu vú to tròn, chín mọng. Nàng tự tuột đầm của mình xuống ngang bụng, ôm đứa nhỏ đáng tuổi con nàng mà nằm xuống giường, hôn hít đầu tóc của nó, dâm đãng sờ soạng khắp cơ thể cường tráng khỏe mạnh của nó.

Trước kia, Hưng đều mỗi ngày đi nhặt củi về chẻ cho nàng, còn cả gánh nước nữa, nên cơ thể hắn cũng phát triển rất tốt, cơ bắp đầy đặn, da thịt săn chắc, không có mỡ thừa. Bình thường Hương không để ý lắm về vấn đề này, nhưng hôm nay, khí chất nam nhân đang độ tuổi lớn mạnh xộc thẳng vào mặt nàng, khiến giữa hai chân thoi thóp, xuân tuyền rỉ ra bôi ướt cả hai đùi.

Hưng lại dời mặt xuống dưới, hôn lên bầu vú bão mãn, liếm láp hạt đậu đỏ hồng, làm cho nó cứng thẳng lên. Sau đó hắn ngậm nó vào miệng, mút chùn chụt, bàn tay thì nắm lấy hạt đậu bên kia, vân vê ngắt nhéo, mấy ngón tay nhào nặn quả bưởi to mềm.

"Ưm... Ôi..."

Cổ họng Hương bắt đầu tuôn ra tiếng rên rỉ, đã lâu lắm rồi đầu ti nhạy cảm của nàng không có được miệng lưỡi nam nhân chăm sóc, nên hôm nay nàng mẫn cảm hơn bình thường rất nhiều. Hưng tấn công liên tục không ngừng nghỉ làm dưới bụng của nàng tê rần, đã một nửa sắp ra.

Miệng của Hưng cuối cùng rời khỏi đầu v* đỏ hồng, hắn rướn người lên, thì thầm vào tai nàng: "Dì hai, để con hầu hạ tiểu cô nương của dì."

Hương thót tim một cái, hai bàn tay ôm mặt hắn, cay đắng nói ra: "Hưng, chỉ một lần hôm nay thôi. Chỉ một lần này thôi. Từ ngày mai, chúng ta nên trở lại làm dì cháu như xưa, đừng để chuyện loạn luân này tiếp tục nữa..." Hai mắt nàng đã bắt đầu rưng lệ.

Hưng lắc đầu, quả quyết nói: "Con sẽ chịu trách nhiệm về sau. Có chết con cũng không phủi đít bỏ rơi dì!" Nói xong lại mãnh liệt hôn nàng.

Trái tim Hương tan chảy, thò tay vào quần Hưng lấy ra thần thương, cọ xát đầu khấc to dày vào cửa mình bao nhiêu năm không có người thăm hỏi của mình, đem dâm dịch bôi cho dâm động trở thành trơn trượt bóng loáng. Chỉ như vậy thôi cũng đủ khiến Hương sướng lên mây xanh, vừa mút lưỡi Hưng vừa rên rỉ như dâm phụ.

Hưng dùng nụ hôn chinh phục chút ý chí cuối cùng của Hương xong, bò xuống tách hai chân thon thả, trắng như tuyết của nàng ra, úp mặt vào giữa. Hương ô ô rên lên mấy tiếng thật dâm đãng, eo xà uốn éo, hai đùi kẹp chặt đầu Hưng, cơ thể lâng lâng sung sướng.

Lưỡi Hưng vô cùng nghịch ngợm, thọc vào trong dâm động đại náo, khiến Hương sướng run lên, nhanh chóng cong người, hạ thân co giật liên hồi mà lên đỉnh, xuất ra d*m thủy đầy mặt Hưng. Ra xong, Hương mềm nhũn xuống, ngực phập phồng thở hổn hển.

"Dì sướng quá Hưng ơi..." Hương dùng giọng dâm đãng nói ra.Hưng nghe vậy càng sung lên, mạnh miệng bú liếm thêm một lúc lâu nữa mới tha cho nàng, để cho Hương toàn thân phê rần, hồn phách cũng bay lên mây rồi, trong mắt giờ chỉ còn lại xuân quang cuồng bạo, không còn nghĩ gì tới đạo đức nữa.

- Nhiệm vụ hoàn thành, nhận được 5 điểm tu luyện, 1 viên [Hồi Mệnh Đan Cấp 1].

- Tiến độ tu luyện pháp lực hiện tại: Pháp Đồ tầng 3 [10/30 điểm tu luyện].

- Nhiệm vụ tân thủ, phần 3 trong 10: Quan hệ tình dục với Trần Khánh Hương. Phần thuởng: 3 viên [Hồi Mệnh Đan Cấp 1]. Nhiệm vụ không thể lặp lại, không thể hủy bỏ, không có giới hạn thời gian.

- Phần thưởng phụ: 5 điểm tu luyện (nếu xuất tinh vào trong).

Hưng đang mê mẩn thân thể mỹ nhân, nghe hệ thống nói suýt nữa hộc máu. Nhưng mà cái này cũng đúng ý hắn, sẵn tiện một công hai ba chuyện, vừa hưởng thụ mỹ nhân gợi cảm, vừa nhận phần thưởng từ hệ thống. Hồi Mệnh Đan là dược phẩm trị thương rất hiệu quả đối với những người tu vi thấp, pháp lực chưa đủ mạnh để tự chữa thương, nên Hưng muốn dự trữ càng nhiều càng tốt.

Hưng lấy tấm trải giường chùi mặt xong, chen người vào giữa hai chân Hương, tay cầm thần thương cọ cọ vào âm vật của nàng. Mà cái kích cỡ này cũng làm hắn ngạc nhiên, một đứa 15 tuổi đã có thể to dày như vậy sao? Hệ thống trả lời nghi vấn của Hưng:

- Đây là gien di truyền của cha ruột thân thể này. Có điều, người kia không có Hệ Thống Tà Đạo, cả đời không thể tiến cấp. Còn chủ nhân thì không giống lão ta, có Hệ Thống ở đây, chỉ cần chăm chỉ làm nhiệm vụ, muốn nó nam tính hơn nữa cũng không khó.

Hưng thầm "ồ" một tiếng, đút đầu khấc vào trong Hương, làm nàng dâm đãng rên lên: "Hưng, đừng ghẹo dì... Mau, mau làm tình với dì!"

Hương nói xong liền quắp chân quanh eo Hưng, kéo hắn một cái, khiến cho toàn bộ dương v*t mạnh bạo xuyên phá vào trong.

"Á... Sướng, thật sướng!" Hương rên như hét, thở hồng hộc, ánh mắt mời gọi hướng về phía Hưng.
Hưng bắt đầu nhấp hông, kéo cự long to dài ra tận ngọn, sau đó thụt vào sâu đến tận tinh hoàn. Lúc bắt đầu, hắn không đ^t nhanh, mà dập những cú dài và mạnh, khiến cho Hương sống dở chết dở, nửa muốn ra, nhưng nửa lại chưa tới lắm, d*m thủy văng tung tóe.

"Á... a... Ô... ô..." Hương nắm tấm trải giường, không ngừng thể hiện sự sung sướng trên mặt và trong giọng rên.

"Dì hai... L^n của dì thật chặt, giống như l^n trinh nữ vậy!" Hưng thở hồng hộc nói ra, hắn cũng đang nín nhịn rất dữ dội.

"Quỷ sứ! Không được dùng từ ngữ như vậy! Á... Ưm... Ôi, sướng!" Hương bị hắn nói cho ngượng chín mặt được một lúc thì khoái cảm nơi âm đ*o lại làm nàng uốn người một cách dâm đãng, hai vú lắc lư không ngừng.

Hưng nở nụ cười gian, rút dương v*t ra, không đ^t Hương nữa.

Hương đang sướng mê đột nhiên cảm giác trống vắng vô cùng khó chịu, nhìn lại thì thấy Hưng đã rút ra, đang nhìn nàng cười cười. Trong lòng Hương có dự cảm xấu, yếu ớt hỏi: "Hưng, sao vậy? Con sắp ra hả?"

Hưng trườn người xuống, nói nhỏ vào tai nàng: "Dì hai nói tục cho con nghe, con tiếp tục liền."

"Thằng quỷ nhỏ! Không được!" Hương hoảng hốt la lớn, ngượng nghịu vô cùng. "Xấu hổ chết đi được!"

Hưng nhún vai, cầm dương v*t cọ cọ vào cửa mình của Hương, nhưng mãi không có đâm vào, làm nàng khó chịu sắp phát điên, nhịn không nổi nữa, ngồi dậy ôm cổ hắn, cắn răng thì thầm cho hắn nghe: "Con mau, mau đút c^c vào l^c dì... rồi đ^ cho dì sướng chết..."

Hưng khí thế bừng bừng đè Hương xuống giường, thọc dương v*t vào âm đ*o nàng, eo lưng liên tục dập tới, phát ra tiếng bành bạch vô cùng dâm đãng.

"Ah... Ah... Uhm... Dì sắp... Thiếp sắp ra... Ô, ôi... Thiếp ra...!" Hương cào bấu tấm lưng của Hưng, hạ thân run lên, sắp sửa tiết thân.

"Từ hôm nay, nàng là nữ nhân của ta!" Hưng gầm lên, đ^t nàng một cú cuối cùng, tinh dịch cuồng bạo phóng xuất vào tử cung Hương, lấp đầy khoảng trống trong nàng sau bao nhiêu năm thiếu vắng hơi ấm. Xuất xong hết, hắn nằm bệch xuống bên cạnh nàng, ôm nàng vào lòng.

Trước khi mất ý thức, Hương vận dụng chút pháp lực, làm ra thủ đoạn ngừa thai rồi mới thiếp đi trong vòng tay Hưng.

Âm thanh hệ thống lại vang lên:

- Nhiệm vụ hoàn thành, nhận được 5 điểm tu luyện, 3 viên [Hồi Mệnh Đan Cấp 1].

- Tiến độ tu luyện pháp lực hiện tại: Pháp Đồ tầng 3 [15/30 điểm tu luyện].

- Nhiệm vụ tân thủ, phần 4 trong 10: Tiêu diệt 5 Bạch Lang. Phần thuởng: 5 điểm tu luyện. Nhiệm vụ không thể lặp lại, không thể hủy bỏ, không có giới hạn thời gian.

Hưng cũng không có sức nghĩ ngợi nữa, trực tiếp ngủ luôn.

Chương 4: Danh hiệu dâm lực

Đến xế chiều thì Hưng cuối cùng cũng tỉnh dậy, nhìn xuống chỉ thấy Hương đang nằm trên tay hắn, vẻ mặt hơi giận nhìn hắn.

"Thằng quỷ nhỏ! Giả ngu giả khờ lâu như vậy chỉ để mưu đồ làm tình với dì hai phải không?" Hương gắt giọng hỏi.

Bộ dạng của nàng trông rất uy nghiêm, thật giống như một người dì đang dạy dỗ cháu mình. Nhưng mà hiện tại nàng đang khỏa thân nằm trong vòng tay hắn, đùi trắn nõn nà gác lên người hắn, trong tử cung chứa đầy tinh dịch của hắn, nên hoàn cảnh này rất buồn cười.

"Không có mà!" Hưng ấm ức đáp: "Mấy năm nay con thật long yêu dì hai mà!"

"Không tin!" Hương lớn tiếng chống đối, nhưng mà giọng nói hơi run, mắt cũng đã ngấn lệ.

Hưng không có ngu, nhìn ra được bất an và lo lắng trong ánh mắt của Hương, vòng cánh tay còn lại qua ôm nàng vào lòng, siết nàng thật chặt, rồi thì thầm vào tai nàng: "Khánh Hương, ta yêu nàng." Hắn nói rõ từng chữ một làm cho Hương lập tức mềm nhũn.

"Ta thật thảm hại." Hương nức nở tự nói. "Cô đơn đến mức bị đứa cháu ruột chinh phục..."

Nàng là cao thủ Pháp Vương, lại còn rất xinh đẹp, trong lòng đương nhiên là có hơi tự cao. Nhưng hôm nay lại dễ dàng bị đứa cháu 15 tuổi đè xuống chinh phục, trái tim cũng bị hắn cầm đi rồi, hỏi sao nàng không ấm ức muốn khóc đây? Có điều, lý do này chỉ là phần nhỏ. Phần lớn là vì nàng đột nhiên có người làm chỗ dựa tinh thần, có người mãnh liệt yêu mến nàng, khiến nước mắt cứ như vậy tuôn ra.

Hưng vuốt ve Hương, mềm giọng lại nói với nàng: "Con không biết quá khứ ra sao, nhưng tương lai dì hai sẽ mãi mãi không cô đơn nữa!"

Hắn cũng không thèm hỏi vì sao mà năm đó hôn nhân của nàng đổ vỡ, quan trọng là từ đây về sau hắn sẽ quý trọng nàng như thế nào. Tất nhiên, hắn mới gặp Hương lần đầu vào ngày hôm qua, không thể nói tới yêu đương chân chính được, nhưng mà hắn có dũng khí dụ ngon dỗ ngọt, sau đó đè nàng xuống, thì hắn cũng có đảm lượng tiếp tục quan tâm chăm sóc nàng.

"Tôn chỉ của ta là Nói Không Với Phủi Đít!" Hưng trong đầu tuyên bố.

Trong lúc chờ Hương bình tâm lại, Hưng đưa ý thức của mình vào trong Pháp Hồn, nghiên cứu hệ thống Tà Đạo một chút. Hắn từ đó biết được, những vật phẩm nhiệm vụ ban thưởng kia đều đã được chuyển vào trong nhẫn không gian. Hắn lại đưa ý thức vào trong nhẫn không gian đeo trên tay thì thấy được bốn viên Hồi Mệnh đan nằm chễm chệ bên trong, bên cạnh viên Pháp Đan cấp 1.

"Ê hệ thống, cho ta xem thông tin cá nhân." Hưng dùng suy nghĩ nói chuyện với hệ thống.

Tên: Lê Minh Hưng

Tuổi: 15

Danh Hiệu: Không có

Pháp Lực: Pháp Đồ tầng 3

Điểm Tu Luyện: 15/30

Pháp Bảo: Không có

Trang Bị: Nhẫn không gian

Kỹ Năng: Điều Khiển Pháp Lực Nội - Ngoại Thể

"Điểm tu luyện chỉ có thể đạt được thông qua hệ thống hay sao?" Hưng hỏi hệ thống.

- Tu luyện pháp lực bình thường cũng có thể đạt được.

"Vậy muốn tăng trưởng Pháp Hồn thì vẫn làm như bình thường à?"

- Hệ thống Tà Đạo bản thân là tư chất Thiên Ngoại, không thể tiến cấp thêm nữa.

"Vậy làm sao ta tăng thực lực lên được?"

Trong giới tu pháp, pháp giả chỉ có thể mạnh lên khi mà Pháp Hồn tăng trưởng, vì bản thân pháp giả không thể tự dưng sử dụng pháp thuật, phải thông qua Pháp Hồn, mượn pháp lực xúc tác mà viết thành hiện tượng siêu nhiên, ví dụ như Hỏa Cầu, Thủy Kiếm, vân vân.

- Làm nhiệm vụ Tà Đạo, nhận thưởng pháp kỹ, sau đó thì không cần phải lo chuyện thuộc tính thích hợp.

"Nói vậy có nghĩa là hệ thống Tà Đạo muốn sử dụng loại pháp kỹ nào cũng được?

- Đúng vậy.

"Không hổ danh tà đạo..."

Pháp giả bình thường chỉ có thể luyện pháp kỹ phù hợp với thuộc tính của Pháp Hồn, nhưng Tà Đạo lại khác, nó có thể xài bất cứ loại thuộc tính nào, miễn là chủ nhân đã hoàn thành nhiệm vụ và học được phần thưởng pháp kỹ.

Hưng đang suy nghĩ ngon lành thì bị cảm giác hàm răng nhỏ xinh của Hương cắn vào cổ làm cho giật nảy mình, từ trong ý thức tỉnh lại. Hắn nhìn qua thì thấy nàng đã khóc xong, mắt vẫn còn đỏ hoe, nhưng tâm trạng xem ra đã tốt lên mấy phần.

Hương nhả hắn ra, rụt rè nhìn hắn, khẽ hỏi: "Con... Chàng, chàng hứa là sẽ không rời bỏ thiếp?"
Nàng nói mà suýt chút nữa chết vì ngượng, nhưng sâu thẳm bên trong, Hương không có ghét bỏ cái cảm giác dùng lời lẽ mật ngọt nói chuyện với người yêu trong lúc chỉ có hai người gần gũi với nhau. Bình thường, Hương trăm phần trăm sẽ không nói chuyện chàng chàng thiếp thiếp với hắn. Lỡ như mẹ hắn nghe được, chẳng phải nàng sẽ phải gọi em gái mình là mẹ chồng sao? Đây là khiến nàng chết vì xấu hổ.

Hưng lăn qua bò lên phía trên nàng, mắt hổ nhìn thẳng xuống đôi mắt to và đẹp của nàng.

"Cái này ta thề với nàng. Có điều..."

"Có điều sao? Chàng mau nói!" Hương sợ hãi ôm eo hắn, hối thúc hắn nói hết câu.

"Có điều, nếu có nữ nhân khác mang theo tình ý chân thật đến với ta, ta sẽ không thể làm kẻ bạc tình. Cho dù nàng có hận ta, trách mắng ta, ta cũng sẽ yêu thương tất cả nữ nhân của ta công bằng như nhau. Đây là một điểm mấu chốt mà ta không thể từ bỏ được."

Hương thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng trên mặt lại làm bộ giận hờn: "Nói đi nói lại, chàng cuối cùng cũng là lăng nhăng không chung tình chứ gì? Vừa mới được thiếp xong đã bắt đầu nghĩ tới nữ nhân trong tương lai! Thật đáng hận, chàng đừng chạm vào ta nữa!"

Hưng cúi xuống hôn môi Hương, khiến cho sự chống cự của nàng dần dần tan biến. Đến lúc đầu lưỡi của hắn thò vào trong miệng nàng thì Hương đã rơi vào trong biển nhu tình, toàn thân uốn éo, tay chân vân vê cơ hể của Hưng. Âm thanh chùn chụt xem lẫn với tiếng rên rỉ khe khẽ của Hương tràn ngập căn phòng đơn sơ. Nàng cũng bắt đầu đáp lại nụ hôn của hắn, mút môi và lưỡi của hắn đến mê mệt, trong lòng là một mảnh xuân tình.

"Ta sẽ không chủ động đi cưa cẩm ai." Hưng buông tha đôi môi chín mọng của Hương, nói ra: "Ý ta muốn nói là, nếu bọn họ thật tâm thật ý đến với ta trước, ta sẽ không lạnh lùng giũ bỏ tình cảm của bọn họ. Ta nghĩ nàng cũng không ưa thể loại đàn ông xem nhẹ tình cảm như vậy."

"Thiếp hiểu." Hương mỉm cười đầy tình ý, hai tay ôm chặt cổ Hưng, nâng đầu lên chủ động hôn môi hắn thật nồng nhiệt.

Đại lục Thiên Nam vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi thời đại cổ hủ, tình trạng đàn ông đa thê vẫn còn diễn ra, nhưng những chuyện như cường hành thu tiểu thiếp về làm nô lệ tình dục đã không còn nữa. Chỉ có những người có trách nhiệm mới có thể thành lập, sau đó duy trì hậu cung của mình.

Mỹ nữ tự mình đưa đến cửa, Hưng có thể từ chối sao? Hoàn toàn không thể. Hắn đè nàng xuống, hôn đến mức vành môi của nàng đỏ lên, một tay đưa xuống dưới cầm bầu ngực to và mềm lên nhào nặn chơi đùa. Thỉnh thoảng đầu ti màu đỏ hồng bị kẹp vào giừa hai ngón tay, khiến Hương thích thú rên lên, dưới háng xuân tuyền bắt đầu rỉ ra, tạo nên mùi hương dâm đãng trong không khí.

Hưng liếc nhìn hai vú đầy đặn và căng tròn thì nhịn không nổi nữa, úp mặt vào ngực nàng, tham lam nút liếm, hít lấy hít để mùi thơm cơ thể của quý cô đã một đời chồng này. Hương ôm đầu hắn thật chặt, thì thầm bên tai hắn lời nói vô cùng dâm tà, làm máu huyết hắn sôi trào.

Hưởng thụ thiên đường ngực xong, Hưng lật nàng qua, bảo Hương nhếch mông lên, sau đó chúi mặt vào giữa hai mông đít to tròn mềm mại, hai mép thịt đỏ hồng ướt đẫm khẽ động đậy như thể mời gọi hắn. Hưng nuốt nước bọt một cái, lấy lại chút bình tĩnh, đâm đầu lưỡi vào trong lỗ thịt nhỏ hẹp, hai môi đồng thời bú, mút mép thịt bên ngoài một cách mãnh liệt.

"A... ôi... ôi... Bú mạnh nữa lên Hưng! Ô... ô... Thiếp sướng quá..." Hương nằm úp mặt vào gối hưởng thụ được Hưng dùng lưỡi vét máng, trong miệng không ngừng trào ra âm thanh rên rỉ tràn ngập khoái lạc tình dục.

- Chủ nhân đạt được danh hiệu: Dâm Quân Sơ Cấp.

"Ặc!"

Hưng đang húp cháo sò ngon lành thì bị Tà Đạo làm cho suýt sặc dâm dịch của Hương mà chết.

- Mức độ dâm lực hiện tại là 1/10.

"Còn có vụ này nữa!" Hưng dùng suy nghĩ chửi vào mặt hệ thống.

- Đừng xem thường dâm lực của Hệ Thống Tà Đạo. Nếu mức độ dâm lực đạt tới 10, chủ nhân sẽ trở thành Dâm Thần, sở hữu pháp kỹ song tu có thể tạo thành một đội quân siêu cấp nữ thần chinh phạt vũ trụ. Ngoài ra, danh hiệu dâm lực có ảnh hưởng trực tiếp tới cấp độ của dương vật. Danh hiệu dâm lực càng cao, thần thương trong quần chủ nhân càng lợi hại, có thể đánh ngã thần nữ trong vòng ba nốt nhạc."Cái gì!? Lợi hại như vậy sao?"

- Cảnh giới Dâm Quân Sơ Cấp chỉ là phù danh, không có tác dụng gì mới, nhưng nếu đạt đến Trung Cấp, dương vật chủ nhân sẽ có thêm tác dụng tỏa ra năng luợng kích thích tình dục cấp thấp. Có điều, năng lượng này chỉ đủ làm nữ nhân sảng khoái hơn một chút thôi, chưa có gì ghê gớm.

"Vậy bao giờ mới được song tu?" Hưng dùng suy nghĩ vội vàng hỏi.

- Đạt đến Dâm Hoàng Sơ Cấp sẽ được.

"Cảnh giới dâm lực là như thế nào?"

- Dâm Quân, Dâm Hoàng, Dâm Đế, Dâm Thần. Ngoại trừ Dâm Thần ra, ba cảnh giới khác đều được chia thành Sơ, Trung, Cao cấp.

"Làm sao mới lên cấp Dâm Quân Trung Cấp được?"

- Dễ lắm, chỉ cần ch^ch tình nhân U40 của ngươi thêm khoảng 50 lần nữa là được.

"Ặc..."

- Hoặc tìm thêm tình nhân. Nhiều lần hay nhiều đối tượng, cái nào cũng được, mà tốt nhất là cả hai loại.

"Rốt cuộc là mi tà tới mức độ nào đây hả!?"

- Bổn hệ thống vốn dĩ là Chí Tà.

"Hưng, sao vậy?" Hương thấy tình lang trẻ tuổi ngơ ra thì không khỏi nóng lòng hố thúc: "Mau mau làm thiếp sướng nữa đi!"

"À không có gì!" Hưng từ trong ý thức tỉnh lại, đáp: "Ta hơi sặc dâm thủy của nàng một chút, không có sao."

"Chàng mới là quỷ!" Mặt Hương đỏ rực, phản bác: "Thiếp, thiếp không có ra nhiều như vậy!"

"Nhiều hay ít gì ta cũng ăn ngon miệng. Chúng ta tiếp tục!" Hưng đè hông nàng xuống, cầm dương vật đâm vào.

"A..." Hương lớn tiếng rên la, cảm thấy âm đạo trống vắng bị một khối thịt to dày nong ra. Mặc dù nàng mới làm tình với hắn mấy tiếng trước, nhưng sau khi bị hắn kích thích, bị hắn hoàn toàn chinh phục, dâm tính trong nàng đã dâng lên tới não, chỉ muốn dính lấy hắn, dành cả ngày ra để đ^t.

Hưng đè lên mông nàng, chậm rãi rút ra đâm vào, để âm đạo nàng dần quen với kích cỡ của hắn.

"Ưm... ưm... ứ... mạnh, mạnh chút nữa..." Hương bắt đầu sướng, đòi hắn mạnh tay hơn.

Hưng vui vẻ chiều lòng mỹ nhân, eo hông bắt đầu thục nhanh và mạnh, liên tục ra vào âm đạo mềm mại và trơn tuột. Bên trong thật là chật kín khiến hắn phải gồng mình ráng nhịn, sơ sẩy sẽ xuất ngay. Mà Hương bị nong như vậy càng là sung sướng lên thiên đàng, rên to như hét.

"Ứ... ớ... thiếp sướng quá... ô... ô..." Hương chổng mông đẹp cho cháu trai đ^t đến ngây ngất, cặp mông liên tục lắc tới lắc lui, dâm dịch màu đục trây đầy thân dương vật của hắn, cảnh tượng vô cùng dâm đãng. Hương lúc này đã hóa thành một ả điếm nghiện ch^ch.

Bị Hưng dập một lúc, âm đạo của Hương run lên, một cỗ cảm giác mãnh liệt trào ra từ sâu bên trong nàng.

"Ứ... Ứ... Thiếp ra! Làm thiếp ra đi! Ứm... Á...!" Hương chổng đít lên, đẩy sát vào bụng Hưng, eo hông run cầm cập, dâm thủy phun ra.

Lên đỉnh xong, Hương mềm nhũn xuống, nhưng lại bị Hưng lật qua, đè ra đ^t tiếp.

Hưng ôm lên một chân của nàng, liên tục nhấp hông, khiến Hương kêu la xin tha.

"Nàng cố gắng một chút, ta sắp ra...!" Hưng áy náy nói vào tai Hương.

Nàng gật đầu, nhắm mắt chịu thêm mấy phút, hắn cuối cùng bùng nổ, tưới dương tinh nóng rực vào tử cung nàng. Đoạn cuối tuy có làm nàng hơi chút khó thở, nhưng đến cùng nàng cũng có mấy phần khoái lạc, trong lòng cảm thấy tràn đầy thỏa mãn.

Hưng nằm xuống ôm Hương, thì thầm mấy lời tình tứ, khiến mỹ nhân cười khúc khích.

Nhưng cuối cùng hắn cũng bị nàng cho một câu: "Lúc nãy chàng hăng quá mức, làm ta ê ẩm. Hai ngày tiếp theo không cho chàng làm nữa!"

Hưng cười khổ gật đầu: "Ta hiểu rồi, Hương cứ thong thả nghỉ ngơi đi."

Hương hừ hắn một cái, rúc vào ngực hắn nhắm mắt tĩnh dưỡng.

Chương 5: Pháp đồ thiên tài

Buổi tối, hai dì cháu vui vẻ cùng nhau dùng bữa.

"Dì hai nấu ăn ngon quá!" Hưng vừa nhai cơm đầy họng vừa tấm tắc khen.

"Mi bớt nịnh cho dì hai nhờ!" Hương trong lòng rất là vui vẻ, nhưng mà bên ngoài lại giả vờ đóng vai dì.

"Không, con nói thật! Thề với trời không có nịnh!" Hưng làm bộ mặt thề thốt nói ra.

"Thôi được rồi." Hương phì cười, không tranh cãi với hắn nữa. "Lo ăn đi ông tướng."

"Dì hai." Hưng yên lặng ăn được một lúc thì lại lên tiếng.

"Hửm? Chuyện gì nữa?" Hương dừng đũa nghe hắn nói.

"Mình đừng ngủ riêng nữa." Hưng đề xuất. "Tối nay con qua ngủ với dì hai nha?"

"Hừ, đừng tưởng dì không biết mi có ý đồ gì!" Hương liếc hắn nói ra.

Hưng cười rất tươi, đáp: "Lê Minh Hưng đã hứa không để dì hai cô đơn thì sẽ giữ lời!"

Trong phúc chốc, hai gò má Hương hồng lên, nhưng nàng giấu đi hạnh phúc, trừng Hưng: "Mi giống hệt cha mi, lắm mồm lắm miệng, chỉ có dụ dỗ con gái nhà lành là giỏi, ngoài ra không được tích sự gì hay ho!"

"Không đúng nha!" Hưng ấm ức phản bác: "Con là Pháp Đồ tầng 3, con có thể giết Bạch Lang được!"

"Ừm..." Hương nghĩ nghĩ một hồi, đành gật đầu: "Đúng là như vậy thật, coi như không có vô dụng đến mức đó."

"Thấy chưa? Cháu của dì là một người đàn ông rất đáng tin cậy!" Hưng cười đắc ý, nói ra.

"Đàn ông?" Hương nhìn hắn cười mỉa mai. "Sắc lang đáng tin cậy thì có!"

Hưng mặt dày vỗ ngực, đáp: "Sắc lang đáng tin cậy thì vẫn là đáng tin cậy!"

"Nói nhiều quá, lo ăn đi!" Hương cau mày, khẽ quát hắn. Nhưng khi thấy hắn yểu xìu xuống, ấm ức múc cơm ăn thì trong lòng lại thấy tội nghiệp. Dù sao thì hắn cũng là vì nàng mà muốn chứng tỏ bản thân đáng tin cậy nha.

Hương không nỡ để hắn như vậy, dịu dàng nói ra: "Tối nay dì phải nhập định tu luyện pháp lực, nếu con qua phòng ngồi kế dì chăm chỉ tu luyện thì được." Nói xong trong bụng nàng có một nửa là mong hắn sẽ giở trò với nàng, nửa kia lại thật sự muốn tu luyện.

"Oa ha ha, dì hai vẫn là nhất!" Hưng nghe vậy thì tinh thần phấn chấn, giơ muỗng lên cao hoan hô.

Bấy giờ Hương mấy lại thấy được vẻ mặt non trẻ của Hưng. Lúc hai người làm tình, hắn một mực ra vẻ nam nhân trưởng thành, khiến phương tâm nàng liên tục bị lung lay, cuối cùng cũng bị hắn chinh phục. Nghĩ lại mà Hương không khỏi tự cười mình một cái. Nhưng mà, chuyện cũng đã lỡ rồi nên nàng không muốn dây dưa nữa, cứ chấp nhận rồi sống tiếp là thoải mái nhất.Đêm khuya ngày hôm đó, Hưng vác bộ mặt tươi cười vào phòng Hương. Vừa đặt chân vào là hắn ngay lập tức đưa mũi hít hà, sau đó còn tấm tắc khen làm Hương đỏ cả mặt: "Phòng dì hai thơm quá! Mùi này hình như giống mùi cơ thể của dì đó!"

"Quỷ! Bớt nói bậy bạ lại, tu luyện đi!" Hương xấu hổ không nhìn hắn, ngồi xuống giường, xếp chân lại rồi nhắm mắt, bắt đầu tu luyện. Hưng nhìn dòng linh khí cuộn quanh người Hương thì thầm khen nàng một tiếng, dù gì hắn cũng là chuyên gia về vấn đề này.

- Thông tin Tà Đạo: Trần Khánh Hương đang do dự, nửa muốn ngươi đè nàng xuống, nửa lại muốn tu luyện.

Hưng nghe tiếng hệ thống trong đầu thì lắc đầu, dùng suy nghĩ nói: "Ta cũng cần tu luyện, với lại, nàng chắc là còn chưa hết ê ẩm, để nàng nghỉ ngơi thôi. Mà ta cũng có nhiều thứ cần nghiên cứu với ngươi đó, hệ thống dâm đãng!"

- "Dâm" chỉ là một chữ trong Tà Đạo vạn chữ.

"Bớt cái vụ bày đặt xài văn chương Hán-Việt dùm ta cái..." Hưng không khỏi bị đen mặt với cái hệ thống ba rọi này. Nhưng mà hắn không thể phủ nhận rằng Tà Đạo nghịch thiên, có thể cho hắn rất nhiều chỗ tốt thông qua các nhiệm vụ.

Nghĩ đến đây, Hưng tò mò hỏi: "Ngươi cho ta vật phẩm là lấy từ đâu ra?"

Đan dược, quần áo đến từ hệ thống đều là tự dưng xuất hiện, ngay cả chuyên gia pháp thuật như Hưng cũng không giải thích nổi. Trên đời này vẫn còn định luật bảo toàn khối lượng à nha, đồ vật khi không tự nhiên xuất hiện, đây là nói nhảm.

- Là tổ tiên nguyên thủy của hệ thống Tà Đạo đánh cướp 3000 thế giới đoạt được.

"Ặc... Tên đó cũng trâu bò vãi..." Hưng đổ mồ hôi lạnh.

- Nếu không trâu bò thì sao nhập vào Tà Đạo chân chính được?
"Không nói nữa, đi tu luyện!" Hưng ngồi cạnh Hương trên giường, nhắm mắt điều chỉnh trạng thái tinh thần.

Một phút sau, toàn thân hắn bắt đầu có linh khí vờn quanh. Chọn được một thời điểm thích hợp, Hưng vận chuyển Điều Khiển Pháp Lực Nội - Ngoại Thể, chuyển hóa linh khí thành pháp lực, hấp thu toàn bộ vào trong cơ thể.

Một lúc lâu sau, tiếng hệ thống vang lên:

- Điểm tu luyện +1

- Tiến độ: 16/30

Hưng nhếch môi cười tà, sau đó bình tĩnh lại, tiếp tục tu luyện.

Trong mắt pháp giả bình thường, cách tu luyện của Hưng có thể xem là rất quái đản. Thông thường, người khác sẽ hấp thu linh khí đi nuôi dưỡng Pháp Hồn, thời điểm nó tiến cấp chính là lúc Pháp Giả đột phá, tu vi của Pháp Hồn cũng là tu vi của pháp giả. Nhưng Hưng thì khác, hắn lấy linh khí hóa pháp lực trực tiếp đi nuôi cơ thể, còn tu vi pháp lực thì dựa vào hệ thống tính toán.

Những người như Hưng thì được gọi là Đấu Giả, bởi vì họ dùng pháp lực làm thân thể mạnh lên, đánh cận chiến hiệu quả rất cao. Loại người này ở Địa Cầu chỉ có rải rác mấy người, nhưng ở đại lục Thiên Nam thì lại nhiều vô số, không kém gì pháp giả.

Có điều, Hưng tu luyện giống đấu giả, khiến cơ thể khỏe mạnh, nhưng tu vi pháp lực vẫn tăng nhờ vào hệ thống, nên có thể gọi hắn là một kẻ biến thái đồng tu cận chiến lẫn pháp thuật đánh xa. Quả thật không có làm nhục danh hiệu Tà Đạo.

Loại chuyện này chỉ có người như Hưng mới làm đuợc, vì hắn am hiểu pháp thuật rất sâu, không cần đi tìm thêm cảm ngộ cảnh giới, có thể để hệ thống giúp hắn tăng tu vi pháp lực, còn hắn tập trung luyện thể là được. Ngày sau nếu hắn thành đạo, khẳng định là sẽ không có pháp giả nào là đối thủ của hắn. Thử nghĩ xem, một pháp giả có thân thể siêu cường của đấu giả, cái này hình như hơi hơi vô địch.

Hương ngồi ở một bên cảm nhận thấy bão linh khí xung quanh Hưng thì hết hồn, từ trong nhập định tỉnh lại, nhìn hắn chằm chắm. Nàng cũng không có phát hiện đuợc là hắn đồng tu hai thứ, nhưng mà nàng nhìn ra được trình độ điều khiển pháp lực của hắn là rất cao.

Trong lòng Hương thầm mừng cho cháu mình, cuối cùng có cơ hội ngóc đầu với thiên hạ. Đồng thời nhu tình trong tim nàng cũng tăng thêm không ít, tên thiên tài trẻ tuổi này là tình nhân của nàng nha, mà nàng còn là nữ nhân đầu tiên của hắn.

Hương nhìn hắn hồi lâu thì dục vọng trong người tan đi, không muốn làm phiền hắn tu luyện. Nàng thở ra một hơi, bình tâm lại, tiếp tục nhắm mắt tu luyện, trình độ nàng thua hắn một chút ít, nhưng so với người khác đã là rất lợi hại rồi.

Đến gần sáng, Hưng lại nghe hệ thống thông báo:

- Điểm tu luyện +1

- Tiến độ: 17/30

Hắn thu liễm ý thức, nằm xuống giường của Hương chợp mắt một chút.

Ngửi được mùi dầu gội thơm phức của Hương, tâm trí hắn thanh tịnh, nhanh chóng ngủ mất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau