HẬU ĐÌNH HOA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hậu đình hoa - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Hoàng Thượng mặt đều bị đánh sưng

“Doanh ca ca?” Vẫn đứng ở bên giường quan sát hành động của Thẩm Thanh, Cảnh Nguyên đế nghe tiếng thì thào này trong lòng kinh ngạc lẫn khó hiểu, Thẩm Thanh đây là đang gọi y sao? không sai y danh tánh gọi là Long Doanh, nhưng Thẩm Thanh gọi tên này thân mật vô cùng, bao hàm nhiều tình cảm.

“Doanh ca ca” tại sao lại gọi tên của y? Cảnh Nguyên đế đột nhiên nhớ tới câu Thẩm Thanh viết “Tâm duyệt quân hề quân bất tri” Quân không biết…… Quân không biết……

Cảnh Nguyên đế ở trong lòng mặc niệm, chẳng lẽ Thẩm Thanh tâm duyệt người kia là y, mà y, y lại không hay biết?

Này…… Này như thế nào lại có khả năng như vậy? Chính y vài năm này đối Thẩm Thanh cũng không tốt, thậm chí có thể gọi là thái độ lãnh đạm……

Cảnh Nguyên đế nghĩ tới nghĩ lui đều cảm giác Thẩm Thanh thương nhớ tuyệt đối không có khả năng là y nhưng những tiếng gọi “Doanh ca ca” tha thiết đó lại thật sự làm người khó hiểu.

Cảnh Nguyên đế quyết định tiếp tục quan sát Thẩm Thanh, xem hắn sẽ nói cái gì, làm cái gì.

Nhưng Thẩm Thanh lại im lặng không phát ra bất cứ thanh âm gì, tay cũng từ trên mặt Cảnh Nguyên lấy xuống.

Nhưng rồi Thẩm Thanh lại đi nắm tay của Cảnh Nguyên đế, ngón tay luồng vào khe hở của tay Cảnh Nguyên đế mười ngón tay đan xen vào nhau chặt chẽ.

Thẩm Thanh cúi đầu nhìn tay hai người nắm cùng một chỗ trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn mà hạnh phúc. Lúc này Cảnh Nguyên đế trong lòng dù vẫn còn nghi hoặc, nhưng cũng đã thấy rõ tình ý Thẩm Thanh đối với mình.

Hiện tại Cảnh Nguyên đế không rối rắm, Thẩm Thanh có phải thích y hay không, mà bắt đầu buồn bực Thẩm Thanh vì cái gì lại thích y.

“Hoàng Hậu, không biết ngươi xem đủ hay chưa, Hoàng Thượng cần nghỉ ngơi, mời ngươi hồi cung, ngày khác lại đến thỉnh an đi.” Liễu Tích đột nhiên xâm nhập tẩm điện, bên cạnh là Tiểu thái giám phụ trách giám thị Thẩm Thanh.

Tiểu thái giám bị Thẩm Thanh đuổi ra tẩm điện, lo sợ Liễu Tích trách tội liền chạy đi mật báo.

Thẩm Thanh từ giường của Cảnh Nguyên đế đứng lên, không coi Liễu Tích ra gì, trực tiếp ra khỏi tẩm điện.“Hừ, kiêu ngạo cái gì, chờ cha ta đăng ngôi làm Hoàng Đế, chém cả nhà các ngươi.” Liễu Tích bị tức không chịu thua, hướng về phía bóng dáng Thẩm Thanh tức giận nói.

Cảnh Nguyên đế vốn là oán hận Liễu Tích đến không phải lúc, vừa nghe lời này càng thêm nổi trận lôi đình.

Cảnh Nguyên đế hiện tại tâm tình đều vì mình dễ tin gian thần mà hối hận, chuyện sai đã sai rồi hối hận thế nào cũng vô ích.

Cảnh Nguyên đế chỉ mong có thể vượt qua cửa ải khó khăn này đợi khi y tỉnh lại nhất định đem Liễu gia cả nhà xử trảm, sau này sẽ cảnh giác cao độ xem đến cùng ai trung ai gian.

Cảnh Nguyên đế hiện tại thấy Liễu Tích liền muốn bốc hỏa, huống chi mình còn chưa làm rõ chuyện giữa mình cùng Thẩm Thanh, nên Cảnh Nguyên đế cũng ra khỏi tẩm điện đuổi theo Thẩm Thanh mà đi.

Về phần thân thể còn nằm ở trên giường, trước mắt còn chưa tới thời khắc cuối cùng, Cảnh Nguyên đế phỏng đoán Liễu Hàn Lâm sẽ không động tới, cho nên thân thể của y tạm thời là an toàn, Liễu Tích ở lại tẩm điện cũng chỉ là giám thị mà thôi. Cảnh Nguyên đế đuổi theo Thẩm Thanh cùng trở về Phượng Tê điện.

“Hoàng Hậu, Liễu Tể tướng hiện tại phong tỏa toàn bộ kinh thành, vào thành dễ dàng ra khỏi thành lại rất gian nan.” Thẩm Thanh vừa trở về Phượng Tê điện lão thái giám liền vội vàng tiến lên bẩm.
“Xem ra Liễu Tể tướng là sợ có người đem tin tức Hoàng Thượng hôn mê tiết lộ ra ngoài. Ta vốn hi vọng Hoàng Thượng có thể mau chóng tỉnh lại khiến cho chuyện này sóng êm gió lặng, nên không có thông tri phụ thân. Chung quy phụ thân tay cầm trọng binh, khi mang binh tiến vào kinh thành, nếu có chút vô ý ngược lại sẽ bị ghép vào tội ngỗ nghịch phạm thượng. Nhưng hiện tại đã có thể xác định Liễu Tể tướng có dã tâm mưu triều soán vị, chúng ta tất yếu mau chóng thông tri cho phụ thân.” Thẩm Thanh nhíu mày, khi nói chuyện ngữ khí rất là nôn nóng.

“Nhưng hiện tại muốn ra khỏi thành quá khó, nghe nói không chỉ tra hỏi nghi vấn, còn muốn lục soát toàn thân.” Lão thái giám khó xử nói.

“Dù khó khăn thế nào chúng ta cũng phải đem tin tức truyền đi, tuyệt không có thể khiến Cảnh vương triều mất ở trong tay loạn thần tặc tử. Ngươi đi gọi Thẩm Phong tới, hắn trên người có chút công phu lúc trước vào cung phụ thân sợ ta bị khi dễ nên cho hắn vào cung bảo hộ ta. Hiện tại cũng chỉ có thể phái hắn đi mới nắm chắc một ít cơ hội.” Thẩm Thanh rất nhanh từ trạng thái hoảng loạn bên trong lập tức tỉnh táo lại, đầu óc suy nghĩ bố trí rõ ràng.

Sau khi Thẩm Phong được gọi tới, Thẩm Thanh không ngừng dặn dò tất yếu phải đem việc Hoàng Thượng hôn mê cùng việc Liễu Tể tướng muốn soán vị báo cho phụ thân biết. Thẩm Phong lĩnh mệnh mà đi.

“Hoàng Hậu, ngài đi nghỉ một lát đi, mấy ngày nay ngài vì chuyện của Hoàng Thượng cũng không nghỉ ngơi tốt.” Sau khi Thẩm Phong đi, lão thái giám nhìn thấy Thẩm Thanh thần sắc mệt mỏi, nên quan tâm khuyên nhủ.

“Được rồi, ta biết, ngươi lui xuống đi.” Thẩm Thanh khoát tay ý bảo hắn lui ra.

Cảnh Nguyên đế vẫn đứng ở bên cạnh nhìn thấy hết thảy những việc này, cảm giác áy náy trào dâng mãnh liêt.

Y tin tưởng tiểu nhân dẫn đến triều đình rung chuyển, không nghĩ tới cuối cùng người giúp y lại là Thẩm Thanh, người mà y từng muốn phế đi. Cảnh Nguyên đế nhìn Thẩm Thanh bên cạnh nhớ tới mấy năm nay đối với hắn lãnh đạm, hà khắc thì mũi cảm thấy đau xót, nước mắt nóng ướt cũng từ trong hốc mắt trào ra.

Cảnh Nguyên đế nâng tay lên muốn vuốt ve má của Thẩm Thanh, nhưng bàn tay nửa trong suốt lại không cách nào chạm vào da thịt ấm áp mà trực tiếp xuyên qua.

Thẩm Thanh ở trong phòng đứng im lặng một lát, kế đó đi đến bên giường hất lên đệm chăn, cầm khối ngọc bội nắm trong tay cẩn thận chăm chú nhìn.

Trên gương mặt Thẩm Thanh lộ ra thần sắc kiên định, siết chặt trong tay ngọc bội nhỏ giọng nói: “Doanh ca ca huynh yên tâm, ta quyết sẽ không để cho gian thần đạt được mong muốn, huynh cũng mau chóng tỉnh lại a……”

Cảnh Nguyên đế lại nhìn thấy khối ngọc bội này, càng nhìn càng cảm thấy quen mắt, quá khứ hồi ức dũng mãnh tràn vào đại não. Cảnh Nguyên đế rốt cuộc biết được mình vì cái gì nhìn khối ngọc bội này quen mắt, bởi vì nó nguyên bản chính là của y.

Chương 7: Hồi ức trước kia

Vào năm sinh thần lần thứ mười ba của Cảnh Nguyên đế Long Doanh, khi đó y chức vị là thái tử, được tiên đế phụ hoàng của y tổ chức thọ yến, triệu bá quan vào cung thiết yến.

Tiên đế còn vì muốn Long Doanh giải buồn, nên ra lệnh các bá quan vào trong cung phải mang theo hài tử của mình để cùng Long Doanh chơi đùa.

“Một đám đều phiền chết.” Thiếu niên Long Doanh thật vất vả thoát khỏi một đống người a dua nịnh hót, một mình một người chạy đến Ngự Hoa viên hít thở không khí.

“Ô ô ô ~” Đột nhiên sau hòn giả sơn trong Ngự Hoa viên truyền đến một tiếng khóc.

Long Doanh hiếu kì chạy qua, nhìn thấy một tiểu hài tử mập mạp đang ngồi dưới đất khóc.

“Ngươi vì sao lại trốn ở nơi này khóc?” Long Doanh từ trên cao nhìn xuống hỏi.

“Hắn…… Bọn hắn chê ta béo, trưởng thành rất khó coi, đều…… Đều không cho ta theo chơi, huynh ….. huynh là ai?” Tiểu hài nhi dùng mu bàn tay lau nước mắt từ mặt đất đứng lên, ngẩng đầu dùng toàn bộ ánh mắt xem xét Long Doanh.

“Ta là con trai của Lý đại nhân.” Long Doanh vừa thấy tiểu hài nhi không biết y là thái tử, nghĩ vừa lúc cũng muốn trêu ghẹo tiểu hài tử, liền tùy tiện giả một thân phận.

“À ra vậy, ô ô……” Tiểu hài nhi ngậm miệng dùng giọng mũi nói chuyện, bả vai thoáng run run từng chập, vẫn nhỏ giọng khóc.

“Đừng khóc, không ai chơi với đệ thì đệ chơi một mình, như vậy càng tốt, nhiều người rất phiền toái.” Long Doanh bị tiếng khóc làm phiền lòng, không kiên nhẫn khuyên nhủ.

“Nhưng bọn hắn không chỉ nói đệ béo, còn…… Còn nói đệ béo như vậy ngày sau khẳng định không thể gả ra ngoài…… Oa!” Tiểu hài nhi tiếp tục lên án, trong lòng có ủy khuất khóc càng lớn tiếng.

“Đệ mới mấy tuổi mà muốn gả cho người ta?” Long Doanh buồn cười hỏi. Vừa rồi tiểu hài nhi vừa nhấc đầu, Long Doanh liền nhìn ra hắn là ca nhi.

Đại Cảnh vương triều nam nhân bình thường đều cường tráng anh tuấn, ca nhi dáng vẻ văn nhược thanh tú hơn, nên rất dễ dàng phân biệt. Mà những ca nhi luôn luôn lấy gầy yếu, thanh tú làm chuẩn đo sắc đẹp, cũng khó trách tiểu bàn tử này bị người khác giễu cợt.

“Đệ tám tuổi!” Tiểu hài nhi hít hít nước mũi, thành thành thật thật đáp.

“Được rồi được rồi, đừng khóc, không ai cưới đệ ta sẽ thú đệ có được không?” Nhìn Tiểu hài nhi bộ dạng khóc sướt mướt khiến Long Doanh thật sự đau đầu, liền tùy ý có lệ nói một câu dỗ dành hắn.

“Thật…… Không? Huynh không chê đệ béo sao?” Tiểu hài nhi ngẩng đầu vẻ mặt chăm chú nhìn Long Doanh.

“Thật, Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy[1]. Hơn nữa đệ mập mạp nhưng rất khả ái.” Long Doanh vỗ ngực cam đoan nói, thò tay qua nựng nịu cái mặt tròn của tiểu hài nhi mập mạp.

Long Doanh bây giờ mới cẩn thận nhìn lại, phát hiện tiểu hài nhi tuy rằng béo nhưng gương mặt rất xinh đẹp, mắt to cái miệng nhỏ nhắn, mũi cao ngày sau nếu có thể gầy xuống nhất định sẽ là tiểu mỹ nhân.

“Mẫu thân cũng nói Thanh Nhi rất khả ái!” Tiểu hài nhi trên mặt đầy nước mắt ngốc ngốc hồ hồ cười.
“Đệ danh xưng là Thanh Nhi sao?” Long Doanh nghe tiểu hài nhi nhắc tới tên của hắn.

“Đúng, đệ gọi là Thẩm Thanh.” Tiểu hài nhi gật gật đầu.

“Huynh tên …… Lý Thắng, về sau đệ gọi huynh là Doanh ca được rồi.” Long Doanh cũng tự giới thiệu, tức nhiên phía trước vẫn là thân phận giả.

“Doanh ca ca……” Thẩm Thanh cúi đầu nhẹ nhàng gọi tên, còn cực kỳ thẹn thùng bẻ các đầu ngón tay.

“Đúng, Thanh Nhi, huynh đáp ứng cưới đệ, nên cho đệ tín vật này.” Long Doanh từ bên hông lấy xuống một khối ngọc bội đưa qua. Dù sao một khối ngọc bội đối với thân là thái tử, nên đối với Long Doanh căn bản không tính là cái gì.

Long Doanh hiện tại lại nhàn nhàm chán, vừa lúc gặp được Thẩm Thanh muốn đùa chút cho vui.

“Cám ơn Doanh ca ca.” Thẩm Thanh gương mặt đỏ bừng từ trong tay Long Doanh tiếp nhận ngọc bội.

“Thanh Nhi, ngọc bội đệ cần phải bảo quản cho tốt, đây chính là tín vật hai ta đính ước.” Long Doanh lại giả vờ nghiêm túc dặn dò.

“Doanh ca ca yên tâm, đệ nhất định sẽ bảo quản cẩn thận tín vật này.” Thẩm Thanh cẩn thận dè chừng đem ngọc bội bỏ vào trong lòng.

“Thật ngoan.” Long Doanh vừa lòng gật gật đầu, thò tay vuốt vuốt tóc trên đầu Thẩm Thanh. Tóc của Thẩm Thanh như tơ lụa mềm mại cảm giác rất êm tay, Long Doanh lại nhịn không được sờ soạng thêm vài cái.

Thẩm Thanh liền ngẩn đầu nhìn Long Doanh cười ngây ngô, đôi mắt to sáng ngời trong suốt bên trong tràn đầy hoan hỉ.
“Thái tử điện hạ, thái tử điện hạ……” Bỗng nhiên một tiếng kêu gọi từ xa đang tiến lại gần.

“Thanh Nhi, huynh có việc phải đi. Đệ phải nhớ kỹ sau khi lớn lên huynh sẽ đến cưới đệ.” Long Doanh biết có người tới tìm y nhanh chóng cùng Thẩm Thanh nói lời từ biệt.

“Ân, đệ nhất định sẽ nhớ rõ. Doanh ca ca tái kiến.” Thẩm Thanh gật gật đầu, giơ hai tay dùng sức vẫy vẫy chào tạm biệt Long Doanh.

Tám năm sau, Cảnh Nguyên đế Long Doanh lập nhi tử của đại tướng quân là Thẩm Thanh làm Hoàng Hậu, hôn lễ được cử hành long trọng.

Trong lúc yến tiệc Cảnh Nguyên đế cùng với bá quan trong triều uống rất nhiều rượu, Long Doanh choáng váng hồ hồ cước bộ ngã nghiên trở lại tẩm cung của y.

Long Doanh nheo mắt nhìn người ngồi ở trên giường thân mặc hỉ phục, người kia đang cúi đầu xuống bộ dáng đều nhìn không thấy. Long Doanh bất mãn bĩu môi, bất quá là vì đại tướng quân mới lập Thẩm Thanh làm hậu, lúc trước ngay cả hắn lớn lên là tròn là dẹt đều không biết.

“Khụ khụ…… Hoàng Hậu.” Long Doanh thanh thanh yết hầu hô lên.

“Hoàng Thượng…… Thắng…… Doanh ca ca……” Long Doanh nhìn thấy Thẩm Thanh ngẩng đầu, bộ dạng cuả hắn cực kỳ vui sướng kích động.

“Doanh ca ca? Ha ha, không nghĩ tới Hoàng Hậu cái miệng nhỏ nhắn còn rất ngọt, trẫm về sau liền cho Hoàng Hậu cứ như vậy gọi trẫm.” Long Doanh cũng không biết Thẩm Thanh đang cao hứng cái gì, y nghĩ hắn là bởi vì được làm Hoàng Hậu mà cao hứng đi, chung quy vị trí này là dưới một người trên vạn người.

Long Doanh đi tới trước mặt Thẩm Thanh, cẩn thận nhìn xuống phát hiện Thẩm Thanh rất xinh đẹp, lông mi thanh tú, khuôn mặt nhỏ, chiếc cổ thon dài, thân gầy mảnh khảnh, hội đủ tiêu trí của tiểu mỹ nhân. Long Doanh xem xong rất vừa lòng, tâm tình rất tốt trêu đùa.

“Doanh ca ca, huynh …… huynh không nhớ rõ sao?”

“Nhớ rõ! Doanh ca ca đương nhiên nhớ rõ, hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của hai ta. Chúng ta đừng cô phụ thời gian quí giá này, nhanh chóng nghỉ ngơi đi.” Long Doanh nhìn thấy Thẩm Thanh biểu tình lại trở nên cực kỳ ủy khuất, y cho rằng hắn là không thích mình uống rượu về trễ, nên cợt nhả lại gần đè Thẩm Thanh ngã xuống ở trên giường.

Ngày thứ hai Long Doanh tỉnh lại nhìn thấy bên cạnh Thẩm Thanh đã tỉnh ngủ, đang cầm một khối ngọc bội cẩn thận chăm chú nhìn.

“Ngọc bội rất đẹp có thể cho là ngọc quí. Hoàng Hậu nếu như thích ngọc vừa lúc năm trước Lỗ quốc tiến cống một ít mĩ ngọc, trẫm ngày khác đem tặng hết cho Hoàng Hậu thưởng thức.” Long Doanh từ trong tay Thẩm Thanh lấy qua ngọc bội, không chút để ý xem vài lần lại trả về.

“Tạ Hoàng Thượng.” Bên tai Long Doanh truyền đến âm thanh suy sụp của Thẩm Thanh nói lời khấu tạ.

Sau này, Long Doanh lại lập Liễu Tích làm quý phi, Liễu Tích tướng mạo có thể nói tuyệt sắc, lại am hiểu làm nũng lừa người, trên giường rất có kỹ xảo đem lại cho Long Doanh niềm vui. Tương phản Thẩm Thanh lại ngày càng trầm mặc ít lời, Long Doanh liền bắt đầu sủng ái Liễu Tích lạnh nhạt lãnh đạm với Thẩm Thanh, cho đến lần té ngựa hôn mê này.

——

[1] Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy: Lời nói thoát ra khỏi miệng không thu lại được, có hối cũng không kịp. Do đó, cần phải cẩn thận lời nói. Thật ra trong tiếng Hán: chữ Tứ trong câu “Nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy” mang nghĩa “buông cương” chứ không phải là “bốn”, do đó, có thể giải ý câu này là: “Một lời nói ra khỏi miệng như ngựa thả cương vô phương kéo lại được”

Chương 8: Hoàng Thượng cuối cùng cũng có dấu hiệu tỉnh lại

Long Doanh nhìn Thẩm Thanh trước mặt, mi nhãn tinh xảo rất giống tiểu tử mập mạp trong trí nhớ.

“Thanh Nhi, thứ lỗi cho ta……” Long Doanh cảm thấy vô cùng may mắn, vì lúc này đang ở trạng thái hồn phách Thẩm Thanh không biết y đang ở gần bên cạnh hắn, nếu không y thật đúng là không biết nên đối mặt với hắn như thế nào.

Long Doanh lúc này áy náy xấu hổ vô cùng, không ngờ chỉ một lời nói đùa mà Tiểu Thẩm Thanh lại cho là thật, vẫn nhớ rõ lời hứa hẹn giả dối kia.

Đêm tân hôn một tiếng hoan hỉ “Doanh ca ca” lại bị y quên đi, khiến đau thương thấu vào trong tâm.

Long Doanh lại càng không dám tưởng tượng ba năm nay y đối đãi với Thẩm Thanh như thế, nhưng Thẩm Thanh lại vẫn hết lòng tuân thủ lời hứa hẹn năm xưa, trân quý “Tín vật đính ước”, cho đến nay vẫn hết lòng hết dạ trung thủy quên mình giúp đỡ y……

Long Doanh càng nghĩ càng khó chịu, ngực như tảng đá ngàn cân đè nặng ngay cả hô hấp cũng cảm giác khó khăn.

Thẩm Thanh mỏi mệt nhu nhu thái dương, mấy ngày này vì Hoàng Thượng hôn mê, hắn xác thật vẫn không nghỉ ngơi tốt.

Thẩm Thanh cởi giày lên giường tựa vào đầu giường, trong tay vẫn cầm khối ngọc bội luyến tiếc không muốn buông xuống. Thẩm Thanh nâng tay đem ngọc bội để trước mắt, nhìn nhìn một hồi đột nhiên nhớ đến chuyện của mình trước đây.

Thẩm Thanh nhớ rõ mình lúc nhỏ bởi vì tham ăn nên rất béo, thường xuyên bị các bằng hữu xung quanh cười nhạo, cười mình lớn lên khẳng định không thể gả ra ngoài. Lúc đó hắn lại chạy đi khóc kể với mẫu thân, mẫu thân ôn nhu cười nói: “Thanh Nhi mập mạp cũng rất khả ái a, tương lai chắc chắn có nam tử không chê con béo, thật lòng thật dạ yêu thích con, muốn thú con.”

Năm ấy Thẩm Thanh tám tuổi, bởi vì thọ yến của thái tử đi theo phụ thân vào cung, lại bị một đám tiểu tử con của các quan thần khác cười nhạo.

Thẩm Thanh khó chịu chạy đến hoa viên bên trong một hòn giả sơn vụng trộm lau nước mắt, lại gặp được một nam hài so với mình lớn hơn mấy tuổi. Nam hài tự xưng Lý Thắng trưởng thành diện mạo hiên ngang, tuấn dật tiêu sái.

Nam hài khuyên vài câu rồi sau lại nói muốn cưới hắn, Thẩm Thanh nhớ tới lời mẫu thân nói, liền ngốc ngốc hồ hồ hỏi nam hài có ngại mình béo hay không. Nam hài đó nói sẽ không, còn khen mình rất khả ái. Điều này làm Thẩm Thanh xác định nam hài nhất định là chân tâm thích hắn muốn thú hắn.

Sau đó nam hài còn tặng ngọc bội làm tín vật đính ước, nên Thẩm Thanh càng thêm tin tưởng không nghi ngờ.

Sau khi hai người chia tay, Thẩm Thanh luôn tin tưởng lời hứa hẹn của nam hài muốn thú hắn. Hắn cẩn thận dè chừng trân quý ngọc bội mà nam hài đưa tặng, còn chạy đi gặp phụ thân nói bóng nói gió hỏi thăm người tên Lý Thắng.

Nhưng phụ thân nói Lý đại nhân căn bản là không có nhi tử nào tên Lý Thắng, ngược lại đương kim thái tử tên tự có một chữ Thắng hơn nữa “Thắng” cũng là tục danh của thái tử, người bình thường không được gọi.Thẩm Thanh vừa cân nhắc biết ngày ấy trong hoàng cung mình gặp không phải Lý Thắng, mà là Long Doanh. Long Doanh khẳng định là lúc ấy không tiện nói ra thân phận của mình. Hơn nữa có phải là thái tử hay không đối với Thẩm Thanh cũng không trọng yếu, trong lòng Thẩm Thanh chỉ tâm niệm người hứa hẹn muốn cưới hắn là Doanh ca ca.

Năm ấy khi Thẩm Thanh mười sáu tuổi nhận được thánh chỉ Cảnh Nguyên đế Long Doanh muốn lập hắn làm Hoàng Hậu, trong lòng quả thật có bao nhiêu cao hứng.

Doanh ca ca của ngày xưa rốt cuộc muốn cưới hắn. Hơn nữa tám năm qua Thẩm Thanh trở nên gầy xuống càng thêm xinh đẹp nên Doanh ca ca khẳng định sẽ càng thêm thích.

Thẩm Thanh cõi lòng tràn đầy hưng phấn chờ mong đợi đến ngày hôn lễ.

Nhưng mà Long Doanh đã quên đi, thậm chí ngày hôm sau Thẩm Thanh lấy ngọc bội cho y xem, nhưng y nữa điểm chuyện cũ cũng không còn nhớ, điều này làm cho tình cảm của Thẩm Thanh hừng hực như lửa bị dội vào một thùng nước lạnh.

Sau này Thẩm Thanh nhìn ra Long Doanh cưới hắn chỉ là vì phụ thân nắm binh quyền, y căn bản là không nhớ rõ tình ý và lời hứa hẹn năm xưa.

Thẩm Thanh cũng không dám mở miệng dò hỏi chuyện năm đó, sợ đáp án làm vết thương càng thêm máu chảy đầm đìa, hắn sợ Long Doanh sẽ nói ra: “Ha ha, chuyện đó bất quá trước đây ta chỉ vui đùa, không nghĩ tới ngươi lại cho là thật.”

Nói như vậy thì Thẩm Thanh nếu đã vào cung một đời chỉ có thể ở bên trong thâm cung nội viện, một đời cũng chỉ có thể có một người nam nhân là Long Doanh.Thẩm Thanh muốn cho mình lưu lại một chút hi vọng, tình nguyện tin tưởng Long Doanh là chân tâm thực lòng muốn cưới hắn, tin tưởng y chỉ là nhất thời quên, tin tưởng y chung quy có một ngày sẽ nhớ đến.

“Thanh Nhi……” Nhìn thấy Thẩm Thanh nhìn chằm chằm vào ngọc bội đến ngây người, Long Doanh trong lòng chua xót khó nhịn, chỉ mong một ngày kia nếu tỉnh lại y nhất định sẽ không phụ Thẩm Thanh.

Chuyện tiếp theo Long Doanh cùng Thẩm Thanh có thể làm cũng chỉ là chờ đợi.

Long Doanh hôn mê bất tỉnh thân thể bị nhốt tại tẩm điện, mà hồn phách của y lại không ai có thể thấy được.

Thẩm Thanh cũng bị Liễu Tể tướng phái người giám thị, càng không được ra khỏi hoàng cung nửa bước.

Hai người chỉ mong đại tướng quân có thể đúng lúc nhận được tin tức mang binh tiến đến trấn áp tên Liễu Hàn Lâm lòng lang dạ sói.

Long Doanh mỗi ngày đi vào triều đình lúc nào cũng chú ý đến thế cục biến hóa, mà Thẩm Thanh luôn túc trực ở tẩm điện của Cảnh Nguyên đế, phòng ngừa Liễu Tích phá hư thân thể Long Doanh.

“Các ngươi nhanh chóng đem tẩm điện của Hoàng Thượng bao vây.” Một ngày kia, Thẩm Thanh đang ở bên giường canh giữ thân thể Long Doanh, thì Liễu Hàn Lâm đột nhiên mang theo một đội binh lính xâm nhập vào tẩm điện.

“Liễu Hàn Lâm, ngươi muốn làm cái gì?” Thẩm Thanh lập tức đi lên phía trước chất vấn.

“Trấn Viễn tướng quân Thẩm Trác mang binh đánh vào kinh thành, ý đồ thừa dịp Hoàng Thượng hôn mê phạm thượng làm loạn. Hoàng Hậu Thẩm Thanh là nhi tử của Thẩm Trác, cùng phụ thân nội ứng ngoại hợp thông đồng tạo phản. Người đâu mau tới đem Thẩm Thanh giải đi cho ta!” Liễu Hàn Lâm sai sử binh lính bắt giữ Thẩm Thanh lại.

“Liễu Hàn Lâm, ngươi ngậm máu phun người, người muốn mưu triều soán vị là ngươi!” Thẩm Thanh ra sức giãy dụa, nhưng vẫn không thể thoát khỏi bị binh lính kiềm chế.

“Thả Thanh Nhi ra! Liễu Hàn Lâm, ngươi là đi tìm chết!” Cũng ở tại tẩm điện hồn phách Long Doanh thấy thế giận dữ, thống hận bản thân giờ phút này cái gì cũng làm không được.

Mà tại thời khắc mấu chốt, Long Doanh lại đột nhiên cảm thấy một cảm giác mê muội mãnh liệt đánh tới, trước mắt bỗng tối đen trong nháy mắt mất đi tri giác.

Chương 9: “Ảnh đế” Long Doanh

“Liễu Hàn Lâm, nếu Hoàng Thượng tỉnh lại, ngươi nhất định sẽ không được chết tử tế!” Bên này Thẩm Thanh vẫn còn dùng sức giãy dụa.

“Còn không nhanh chóng đem hắn áp giải đi xuống.” Liễu Hàn Lâm khó thở hổn hển giận dữ mắng binh lính đang khống chế Thẩm Thanh.

“Ai dám đụng đến Thanh Nhi của ta!” Bỗng nhiên một người mặc khôi giáp cao lớn mang binh xông vào.

“Phụ thân!” Thẩm Thanh nhìn thấy người tới nét mặt lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, cuối cùng là nhẹ nhàng thở ra.

“Lớn mật Thẩm Trác, dám mang binh xâm nhập tẩm điện của Hoàng Thượng, ngươi chẳng lẽ muốn thừa dịp lúc Hoàng Thượng hôn mê thí quân!” Liễu Hàn Lâm nhìn thấy Thẩm Trác liền mở miệng trước muốn chiếm lấy tiên cơ.

“Vậy Liễu Tể tướng, ngươi thì sao? Sao ngươi lại dám mang binh tiến vào tẩm điện của Hoàng Thượng?” Thẩm Trác tới gần Liễu Hàn Lâm, cực kỳ châm chọc hỏi lại.

“Ta…… Ta là muốn bảo hộ Hoàng Thượng.” Hai người tuy cùng là nam tử, nhưng trường kỳ lãnh binh đánh giặc nên khí thế của Thẩm Trác hoàn toàn lấn áp Liễu Hàn Lâm thân là quan văn.

Liễu Hàn Lâm thần sắc kích động, nói chuyện bắt đầu lắp bắp. Lúc đầu mang binh tiến vào tẩm điện muốn trước một bước khống chế được Cảnh Nguyên đế, cũng không nghĩ Thẩm Trác sẽ đến mau như vậy.

“ưm……” Trên giường Cảnh Nguyên đế đột nhiên phát ra một tiếng hừ nhẹ, nhưng mọi người đang khẩn trương đối địch không có phát hiện khác thường.

Long Doanh mở mắt ra, phản ứng đầu tiên là thử nâng tay lên. Khi nhìn thấy cánh tay đặt ngang ở trên giường được nâng lên Long Doanh kinh hỉ vạn phần, hồn phách cuả y đã trở lại trong thân thể!

“Liễu Hàn Lâm!” Long Doanh lập tức giận dữ mắng một tiếng, từ trên giường đứng dậy chuẩn bị bước xuống.

“Hoàng Thượng!” Mọi người lúc này mới phát hiện Cảnh Nguyên đế đã tỉnh lại, lập tức cúi người quỳ lạy.

“Hoàng Thượng, Thẩm Trác thừa dịp ngài hôn mê mang binh đánh vào kinh thành, ý đồ thí quân soán vị, thần ra sức chống cự……” Thấy Cảnh Nguyên đế tỉnh lại, Liễu Hàn Lâm lập tức thay đổi sắc mặt, đi tới bên chân Long Doanh khóc rống chảy nước mắt nói.

“Liễu Hàn Lâm, ngươi thật đúng là đem trẫm xem như là ngốc tử đối đãi a!” Long Doanh mặt đầy vẻ trào phúng cắt đứt lời nói dối của Liễu Hàn Lâm.

“Hoàng Thượng, thần…..” Liễu Hàn Lâm vừa nghe lời này sắc mặt trở nên trắng bệch, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định biện giải.

“Người đâu, đem Liễu Hàn Lâm kéo xuống chờ xử lý!” Long Doanh không muốn lại nghe lời vô nghĩa, ra lệnh binh lính áp giải Liễu Hàn Lâm ra ngoài.“Hoàng Thượng tha mạng…… Thần oan uổng a……” Liễu Hàn Lâm hô to oan uổng, nhưng vẫn bị binh lính kéo ra tẩm điện.

“Thanh Nhi, khanh không sao chứ?” Giải quyết xong Liễu Hàn Lâm, Long Doanh nhanh chóng đi đến trước mặt Thẩm Thanh xem xét.

“Tạ Hoàng Thượng quan tâm, thần không sao.” Thẩm Thanh lắc đầu.

“Không có việc gì thì tốt. Lần này nhờ có Thẩm tướng quân, tất cả đều do trẫm lúc trước không biết nhìn người.” Nhìn thấy Thẩm Thanh không có việc gì, Long Doanh lại đi đến trước mặt Thẩm Trác biểu đạt lòng biết ơn.

“Hoàng Thượng nói quá lời, Hoàng Thượng bình an vô sự là tốt rồi.” Thẩm Trác cung kính trả lời.

Lần này phong ba cuối cùng đã qua, Liễu Hàn Lâm, Liễu Tích bị xử trảm. Tuy rằng không biết nguyên nhân vì sao y lại “ly hồn”, nhưng Long Doanh thập phần cảm kích việc “ly hồn” lần này, có thể khiến y triệt để thấy rõ ai trung ai gian.

Sau khi xử lý xong triều chính đã bị trì hoãn nhiều ngày, Long Doanh đi tìm Thẩm Thanh ở Phượng Tê điện.

“Thần xin bái kiến Hoàng Thượng.” Thấy Long Doanh đến, Thẩm Thanh cúi đầu hành lễ.

“Thanh Nhi không cần đa lễ, lần này cũng là mệt cho khanh, nhờ khanh đúng lúc đem tin tức thông tri cho Thẩm tướng quân, trẫm đều còn chưa có hảo hảo tạ ơn khanh.” Long Doanh vội vàng tiến lên nâng Thẩm Thanh đứng dậy.Tuy rằng lúc còn ở trạng thái hồn phách Long Doanh cũng đã biết là Thẩm Thanh phái người đưa tin tức, nhưng khi tỉnh lại y cũng tận tường tra xét sự tình chân tướng, cho nên nói như vậy cũng sẽ không làm Thẩm Thanh hoài nghi.

“Đây đều là việc thần phải làm.” Thẩm Thanh bình thản trả lời.

“Ai, mấy ngày này vì bận việc của triều đình nên eo mỏi lưng đau. Thanh Nhi, trẫm lên trên giường của khanh ngồi một lát.” Long Doanh nói xong đi đến giường của Thẩm Thanh ngồi xuống, cũng âm thầm thò tay chung quanh giường sờ soạng.

Long Doanh muốn bù đắp cho Thẩm Thanh, muốn cùng Thẩm Thanh một lần nữa bắt đầu. Nhưng nếu đột nhiên đối tốt với Thẩm Thanh, Long Doanh cảm giác làm như vậy thật giống như là vì chuyện lần này mà cảm kích Thẩm Thanh, khiến quan hệ giữa hai người pha tạp lợi ích, vì thế phải suy nghĩ “Hảo biện pháp” khác.

Long Doanh muốn làm bộ như lơ đãng ở trên giường Thẩm Thanh tìm được ngọc bội, sau đó đột nhiên nhớ lại chuyện cũ, lại coi đây là cơ hội cùng Thẩm Thanh tiếp tục tiền duyên.

“Trẫm vừa chạm tay vào cái gì vậy? Thanh Nhi dưới giường khanh có cái gì?” Long Doanh mò thấy ngọc bội, thuận tay hất đệm chăn lên.

“Thanh Nhi, đây là ngọc bội của khanh sao? Vì cái gì lại phải giấu ở phía dưới?” Long Doanh làm bộ sửng sốt hỏi.

“Thần…..” Thẩm Thanh thay đổi sắc mặt, không biết nên trả lời thế nào.

“Đợi đã! Ngọc bội này thế nào mà nhìn quen mắt, ta giống như cũng có một khối giống như đúc vậy, sau này…… Sau này……” Long Doanh lại nhíu mày, cố gắng bày ra một biểu tình suy nghĩ khổ tưởng.

“Hoàng Thượng..!” Thẩm Thanh khẩn trương lòng bàn tay đều đổ mồ hôi, trong lòng có chút chờ mong.

“Sau này trẫm đem nó đưa cho …… Thanh Nhi! Năm ấy ở Ngự Hoa viên, tiểu hài tử sau hòn giả sơn khóc nhè ……” Long Doanh nhìn chằm chằm Thẩm Thanh, dường như đột nhiên nhớ đến chuyện cũ.

“Hoàng Thượng, ngài đã nhớ……” Nhiều năm chờ đợi sẽ thành công, Thẩm Thanh tuy cao hứng nhưng cũng rất ủy khuất, trong mắt đều ẩm ướt.

“Thanh Nhi, tha lỗi cho trẫm, trẫm năm đó nói sẽ thú khanh mà lại quên.” Bộ dạng Thẩm Thanh khiến Long Doanh thật đau lòng, không còn e ngại làm bộ làm tịch nữa, chân tâm thực lòng nói tạ lỗi.

“Hoàng Thượng xác thật đã lập thần làm Hoàng Hậu.” Thẩm Thanh tự giễu mà chua xót cười cười.

Chương 10: Rốt cuộc có thể viết thịt (Cuối cùng cũng có thịt ăn)

“Thanh Nhi, tha thứ cho trẫm, trẫm….. ta lúc trước thú khanh bất quá là vì Thẩm tướng quân, trẫm đã quên khanh, quên lời thề khi xưa, ngay cả đêm tân hôn, ngay cả lúc nhìn thấy ngọc bội, trẫm cũng không có nhớ tới khanh. Còn mù quáng mà đi sủng ái Liễu Tích, đối đãi lạnh nhạt với khanh nhiều năm như vậy …… Trẫm……” Long Doanh nhìn thấy Thẩm Thanh, tươi cười lập tức dừng lại, toàn bộ nói lời thật lòng, hắn sốt ruột nói chuyện bắt đầu lắp bắp.

“Không sao, Hoàng Thượng chỉ cần có thể nhớ là tốt rồi.” Thẩm Thanh nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

“Thanh Nhi, lúc trước là trẫm khiến khanh thương tâm, khanh có thể lại cho trẫm một cơ hội không? Sau này trẫm nhất định sẽ không phụ khanh. Ta Long Doanh thề, ngày sau nếu lại phụ Thẩm Thanh, thì ngôi vị Hoàng Đế này sẽ không giữ được ……” Long Doanh giơ tay lên muốn lập lời thề độc.

Đại Cảnh vương triều vẫn rất mê tín, Long Doanh dám lấy ngôi vị Hoàng Đế ra thề, chứng minh y đối Thẩm Thanh tuyệt đối là thật tâm.

“Hoàng Thượng!” hành động Long Doanh ngược lại làm cho Thẩm Thanh hoảng sợ, nhanh chóng kéo tay Long Doanh xuống.

“Thanh Nhi! khanh tin trẫm thì gọi trẫm một tiếng “Doanh ca ca” có được hay không?” Long Doanh cõi lòng đầy chờ mong nhìn Thẩm Thanh.

“Doanh ca ca……” Thẩm Thanh trầm trầm gọi, trong thanh âm mang theo chút nghẹn ngào.

“Thanh Nhi, mọi chuyện đều qua, về sau chúng ta đều sẽ tốt thôi.” Long Doanh ôm chặt bả vai Thẩm Thanh thuận thế đem hắn kéo vào trong lòng mình.

“Ân.” Thẩm Thanh dựa vào vai Long Doanh nhẹ nhàng gật đầu, trong lòng tuy rằng cảm thấy kỳ quái, vì sao Long Doanh đột nhiên nhớ đến chuyện này. Đây cũng không phải là lần đầu tiên y nhìn thấy ngọc bội, nhưng mấy điều này không trọng yếu, trọng yếu là sau này Long Doanh có thể chân tâm đối với hắn thật lòng là tốt rồi.

“Thanh Nhi……” Long Doanh lấy tay nâng cằm của Thẩm Thanh nhìn đôi mắt to tròn xinh đẹp, chậm rãi cúi đầu hôn lên cánh môi mềm mại.

Thẩm Thanh tuy đã được lập làm Hoàng Hậu đã hơn ba năm, nhưng những năm này Long Doanh đối với Thẩm Thanh không để trong lòng, số lần đến chỗ Thẩm Thanh qua đêm cũng ít đến đáng thương.

Mỗi tháng mùng một mười lăm mới đến, bởi vì dựa theo tổ chế hai ngày này Hoàng Thượng phải ngủ lại ở tẩm điện của Hoàng Hậu. Hơn nữa tính chỉ có hai ngày mà khi Long Doanh sinh hoạt vợ chồng cũng là cực kỳ qua loa cho xong, đơn giản thô bạo giải quyết dục vọng của y là được, rất ít khi triền miên hôn môi cùng ôn nhu đối đãi, cho nên dẫn đến hiện tại Thẩm Thanh hôn môi cũng không biết.Thẩm Thanh không biết nên đáp lại Long Doanh như thế nào, chỉ có thể dựa theo trình tự của Long Doanh.

Đầu lưỡi của Long Doanh động vào môi thì hắn liền ngoan ngoãn há miệng cho y tiến vào. Đầu lưỡi Long Doanh ở trong miệng phiên giảo liếm lộng, hắn vẫn giương miệng mặc cho y bừa bãi mà xâm chiếm.

Thẩm Thanh cũng không biết hít thở và nuốt nước miếng, gương mặt bị nghẹn đến đỏ bừng, nước miếng cũng không ngừng từ khóe miệng tràn ra. Nhưng mà Long Doanh lại đối với việc Thẩm Thanh không biết hôn nhưng vẫn nhu thuận phối hợp thập phần vừa lòng, hôn nhẹ trên môi mấy cái lại đem đầu lưỡi vói vào trong miệng của Thẩm Thanh liếm lộng, lại cuốn lấy đầu lưỡi trơn trợt trêu đùa.

Long Doanh hôn mê nhiều ngày coi như là thanh tâm quả dục, hôm nay nhuyễn ngọc ôn hương trong ngực, chỉ hôn môi liền bị gợi lên dục hỏa.

Long Doanh ôm Thẩm Thanh xoay người, Thẩm Thanh cảm thấy một trận đầu váng mắt hoa, chưa kịp phản ứng thì đã bị Long Doanh áp đảo ở trên giường.

“Thanh Nhi……” Long Doanh chống đỡ lên nửa người ở trên cao nhìn xuống Thẩm Thanh, mái tóc mềm mại đen tuyền xõa tung ở bên gối làm nổi bật làn da trắng mịn, mi nhãn tinh xảo, chiếc mũi thanh tú, còn có cánh môi hồng diễm bị hôn đến ướt át, khiến Long Doanh xem có chút ngây ngốc.
Thẩm Thanh lớn lên xinh đẹp nhưng ở trong hậu cung của Cảnh Nguyên đế phi tần nào không phải mỹ nhân, nhưng lúc này Thẩm Thanh lại khiến người luôn nhìn quen mỹ nhân là Long Doanh có cảm giác kinh diễm.

Lúc trước Thẩm Thanh chịu đựng lạnh nhạt, chưa từng bị Long Doanh ái muội chăm chú nhìn qua như thế. Tầm mắt nóng bỏng kia khiến Thẩm Thanh vừa thẹn lại vừa quẫn, chân tay luống cuống cắn môi.

“Đừng cắn, như vậy đôi môi nhỏ nhắn xinh đẹp bị cắn hỏng về sau trẫm sao có thể hôn môi khanh đây?” Long Doanh thấp giọng trêu đùa, ngón cái khẽ chạm vào răng nanh của Thẩm Thanh xoa nắn làm ướt mềm luôn đôi môi.

“Hoàng…… Hoàng Thượng……” Thẩm Thanh bị Long Doanh vuốt ve như vậy càng thêm ngượng ngùng mặt đỏ như muốn chảy máu.

“Trẫm thật sự là hối hận vì bỏ lỡ thời gian ba năm qua, lúc trước không phát hiện Thanh Nhi mê người như thế, làm ta nhấm nháp thế nào cũng không đủ.” Lúc trước Long Doanh cảm giác Thẩm Thanh tính tình nghiêm túc, ít lời thiếu ngữ, thậm chí ngay cả trong chuyện giường chiếu đều cương ngạnh không hiểu biết phong tình, lại chưa từng nghĩ hôm nay chỉ trêu đùa một chút mà Thẩm Thanh lại e lệ khả ái, làm y cực kỳ yêu thích. Long Doanh chỉ hận những năm qua không có đối đãi tốt với Thẩm Thanh, không thể sớm phát hiện hắn mỹ lệ như vậy.

Long Doanh khi nói chuyện lại cúi xuống, lần nữa hôn Thẩm Thanh, đôi môi kề sát, đầu lưỡi dễ dàng chui vào trong miệng đối phương khiêu khích liếm lộng cuốn lấy mút vào.

Trải qua một lần hôn môi Thẩm Thanh cũng có được chút kinh nghiệm bắt đầu thử thăm dò đáp lại, cái lưỡi chủ động tiến lên cuốn lấy đầu lưỡi Long Doanh.

Thẩm Thanh cũng không phải là người không biết tình thú. Hắn lúc trước cả người nghiêm túc vô cảm là do Long Doanh đối đãi lãnh đạm, hôm nay Long Doanh nhiệt tình đối đãi, Thẩm Thanh cũng bị làm động tình bắt đầu chủ động đáp lại.

Thẩm Thanh chủ động làm cho Long Doanh thích thú gầm nhẹ một tiếng, chợt gia tăng lực hôn môi, hai đầu lưỡi mềm nhẵn quấn quýt đến nỗi đầu lưỡi Thẩm Thanh sắp bị Long Doanh hút đi.

“Hô……” Nụ hôn duy trì liên tục hồi lâu, đến khi Long Doanh ngẩng đầu khí tức đã trở nên hổn loạn, thở phào một hơi mới thoáng bình thản nội tâm khuấy động. Mà Thẩm Thanh đôi môi càng bị hôn đến sưng đỏ diễm lệ, khiến khuôn mặt lại tăng thêm vài phần xinh đẹp mê người.

“Không nghĩ tới Thanh Nhi còn có lúc nhiệt tình như vậy, trẫm thật muốn xem xem Thanh Nhi còn có thể mang đến những kinh hỉ gì.” Nhìn dưới thân đang ôm một người xinh đẹp lại e thẹn, Long Doanh cảm giác tiểu huynh đệ đã ngẩng đầu nên thò tay cởi đi y phục của Thẩm Thanh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau