HẬU ĐÌNH HOA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hậu đình hoa - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Ly hồn (xuất hồn)

“Bẩm Hoàng Hậu, Hoàng Thượng từ lúc đi săn bắn bị té ngựa đến nay đã qua năm ngày, vẫn chưa tỉnh lại. Trong cung đã bắt đầu có những lời đồn đãi loạn thất bát tao[1]… ” Thái giám quỳ xuống dưới chân một nam nhân đang ngồi trên ghế gỗ tử đàn nói khẽ.

“Ngươi đừng học những người đó ăn nói huyên thuyên, những lời này truyền ra là có thể rơi đầu!” Nam nhân kia nhíu mày, dáng vẻ không vui.

“Lão nô đã đi theo Hoàng Hậu khi ngài từ Tướng Quân phủ tiến vào cung. Lão nô ở trong cung này cũng đã nhiều năm, đã nhìn quen cảnh ngươi lừa ta gạt, câu tâm đấu đá. Lão nô biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói, chỉ là lão nô không muốn giấu diếm Hoàng Hậu điều gì. Hoàng Hậu, xin ngài cho lão nô nói vài câu quá phận, ngài vào cung tới nay cũng đã được ba năm, tuy là thân phận địa vị Hoàng Hậu cao quý, nhưng Hoàng Thượng lại sủng ái Liễu quý phi, mà Liễu quý phi kia bình thường ỷ vào Hoàng Thượng sủng ái, tác uy tác quái cũng không nói. Nhưng hiện tại Hoàng Thượng hôn mê bất tỉnh, Liễu quý phi lại ỷ vào quyền thế của cha hắn là Liễu Tể tướng, áp bức ngài không được quyền đi thỉnh an Hoàng Thượng. Còn Liễu Tể tướng bình thường làm ra bộ dạng thanh cao kiêu ngạo, thật ra chỉ là một kẻ cặn bã, ham mê quyền lực. Hoàng Thượng ân sủng yêu thương tín nhiệm hắn, ai ngờ vào lúc này hắn lại thừa dịp Hoàng Thượng hôn mê, liền cầm giữ triều chính. Đại tướng quân lại ở biên quan trấn thủ, hiện tại chuyện Hoàng Thượng hôn mê e rằng còn không biết. Hoàng Hậu, chúng ta ở trong cung chỉ có thể dựa vào bản thân, hành động phải thật cẩn thận, hiện tại đi bước nào phải cẩn thận bước nấy……” Lão thái giám mặt đầy lo lắng nhìn người nam nhân kia.

“Chỉ hi vọng Hoàng Thượng có thể mau tỉnh lại, chỉ cần Hoàng Thượng tỉnh lại mọi chuyện sẽ vô sự. Hoàng Thượng tuy không sủng ái ta, ngài ấy cũng sẽ không đối với Thẩm gia làm cái gì. Nhưng nếu Hoàng Thượng tiếp tục hôn mê… Ai… ” Nam nhân ngồi trên ghế gỗ chầm chậm đứng lên, nhìn ra phía ngoài. Bên ngoài bầu trời nặng nề mây đen tầng tầng kéo tới dày đặc, hắn nhìn về phía xa xa mà thở dài.

Nam nhân danh tánh là Thẩm Thanh, nhi tử của Cảnh vương triều Trấn Viễn đại tướng quân. Ba năm trước đây vào cung được Cảnh Nguyên đế phong làm Hoàng Hậu.

Cảnh vương triều không có nử nhân chỉ có nam nhân và ca nhi.

Ca nhi là nam nhân nhưng đồng thời có cả hai bộ phận sinh thực khí ( bộ phận sinh dục). Ca nhi cũng có thể sinh con nhưng xác xuất thụ thai rất nhỏ.

Thẩm Thanh vào cung ba năm cũng từng có mang long tử, nhưng lại không cẩn thận bị sẩy thai. Hơn nữa Thẩm Thanh ở trong cung cũng không được sủng ái.

Cảnh Nguyên đế lập Thẩm Thanh làm hậu là bởi vì cha của hắn đang nắm giữ binh quyền nhưng người mà Cảnh Nguyên đế sủng ái nhất là quý phi Liễu Tích.

Cảnh Nguyên đế kiêng kị phụ thân Thẩm Thanh trong tay nắm binh quyền, nhưng lại thân cận cùng quan văn Liễu Tể tướng, vì Cảnh Nguyên đế cảm thấy quan văn dù bị áp bức như thế nào cũng không có khả năng khởi binh tạo phản.

Lại thêm năm xưa Liễu Tể tướng là ân sư của Cảnh Nguyên đế lúc này vẫn giữ chức vị thái tử, nên từ khi thái tử lên ngôi Hoàng Thượng đối với Liễu Tể tướng càng thêm kính trọng, trên triều đình mọi chuyện lớn nhỏ đều cùng Liễu Tể tướng thương lượng.

Liễu Tể tướng thường thường nói một câu là có thể thay đổi quyết định của Cảnh Nguyên đế.

Dần dà, quần thần là do Liễu Tể tướng đại diện làm chủ, sai đâu đánh đó. Ngày thường Liễu Tể tướng lại cố tình làm ra một bộ dáng thanh cao liêm khiết không cậy quyền thế nên Cảnh Nguyên đế đối với hắn cực kỳ yên tâm.
Lại chưa từng nghĩ đến Liễu Tể tướng thừa dịp lần này Cảnh Nguyên đế hôn mê mà nắm giữ triều chính. Trong khi ở biên quan xa xôi phụ thân của Thẩm Thanh đang trấn thủ, đối với việc Cảnh Nguyên đế hôn mê hoàn toàn không biết gì cả.

Hiện tại hoàng cung trong ngoài đều bị cha con Liễu thị khống chế. Liễu Tể tướng tiếp chưởng triều chính, Liễu Tích tiếp quản hậu cung, Thẩm Thanh thân là Hoàng Hậu chỉ là hữu danh vô thực[2], quyền lực của hắn đã hoàn toàn bị tước đoạt. Cho nên Thẩm Thanh bức thiết hi vọng Cảnh Nguyên đế có thể mau tỉnh lại, bằng không trong cung chỉ sợ sẽ rối loạn.

——

Cảnh Dương điện. ( Tẩm cung của Hoàng đế)

Cảnh Nguyên Đế Long Doanh mở mắt ra trong đầu rất là hỗn loạn, một lát sau mới nhớ tới mình trước đó đi săn bắn không cẩn thận bị té ngựa. Y giương mắt đánh giá bốn phía phát hiện lúc này mình đang ở tẩm cung nên nghĩ rằng lúc mình bị té ngựa đã được đem về đây.

“Thường Đức” Cảnh Nguyên Đế gọi tên của tổng quản thái giám đang đứng cạnh bên giường.

Thường Đức lại không phản ứng gì vẫn cúi đầu thẳng lưng đứng yên một chỗ.

“Thường Đức” Cảnh Nguyên Đế có chút tức giận, tên Thường Đức này sao lại không phản ứng gì hay là đang ngủ gục. Cảnh Nguyên Đề lại đề cao âm lượng gọi một lần nữa.Nhưng Thường Đức vẫn không nhúc nhích.

“Thường Đức.”

Lúc này từ bên ngoài đi tới một nam nhân mày liễu mắt hạnh mũi thẳng, gương mặt nhỏ cỡ bàn tay, không tô son mà môi đỏ mọng, nhan sắc tuyệt đối có thể xưng là hoa dung nguyệt mạo. Mái tóc đen dài tùy ý buộc ở sau đầu, thân thể thon dài tinh tế, mặc một kiện áo dài màu nguyệt bạch.

Người này quả nhiên là thanh quý ưu nhã, phiêu dật xuất trần, làm người chỉ nhìn một cái liền luyến tiếc đem tầm mắt dời đi.

“Tham kiến Liễu quý phi.” Thường Đức tiến lên một bước thấp đầu kính cẩn bái kiến. Người tới chính là quý phi Liễu Tích.

“Hoàng Thượng còn chưa tỉnh lại sao?” Liễu Tích quay đầu nhìn về phía người nằm trên giường, vừa lúc chạm tầm mắt của Cảnh Nguyên đế cũng nhìn lại hắn.

“Tích nhi……” Nhìn thấy quý phi mà hắn sủng ái Liễu Tích, Cảnh Nguyên đế trong lòng thập phần hoan hỉ, nhưng không ngờ Liễu Tích lập tức quay đầu nhìn về phía nơi khác.

“Hồi quý phi, Hoàng Thượng vẫn mê man, không một chút dấu hiệu nào là sẽ thức tỉnh.” Thường Đức nhìn Cảnh Nguyên đế ở phía sau rồi cúi đầu quay đi.

“Thường Đức ngươi……” Cảnh Nguyên đế giận dữ, y rõ ràng đã mở mắt, Thường Đức sao lại mở to mắt nói dối, còn có Liễu Tích vì sao đối với y cũng là làm như không thấy?

—–

[1] Loạn thất Bất tao: Lung ta lung tung.

[2] Hữu danh vô thực: chỉ có tiếng nhưng trên thực tế thì không có gì.

Chương 2: Phượng Tê điện

“Tích nhi! Thường Đức!” Cảnh Nguyên đế hô lớn, muốn làm vậy để hai người kia có thể chú ý mà nhìn về phía y.

Nhưng Liễu Tích và Thường Đức vẫn như trước mặt đối mặt trò chuyện, một cái cũng không nhìn đến Cảnh Nguyên đế bên này.

Này…… Đây là chuyện như thế nào? Cảnh Nguyên đế từ trên giường ngồi dậy, muốn xuống giường đi chất vấn hai người. Nhưng khi ngồi dậy thì mới phát hiện sự tình không thích hợp.

Cảnh Nguyên đế cảm giác xương cốt của thân thể nhẹ bẫng, cúi đầu thì phát hiện thân thể mình đúng là trong suốt. Y kinh hãi nâng tay chạm vào thân thể, cũng không nghĩ là toàn bộ bàn tay lại có thể xuyên qua thân thể!

Cảnh Nguyên đế ngốc lăng nửa ngày, nghiêng ngả lảo đảo xuống giường. Khi xuống giường vừa nghiêng người lại khiến y thấy được một màn càng không thể tưởng tượng, y thấy mình đang nhắm mắt nằm ở trên giường! Cảnh Nguyên đế cúi đầu đứng nhìn chính mình đang nằm ở trên giường, trong đầu đột nhiên nhớ tới vài truyền thuyết quỷ thần trong dân gian.

Truyền thuyết nói rằng con người đều có hồn phách, một người sau khi chết hồn phách sẽ rời khỏi thân thể ra ngoài. Gọi là ly hồn.

Chẳng lẽ…… Chẳng lẽ nói như vậy là y đã chết rồi sao? Cảnh Nguyên đế trong lòng hoảng hốt, lại nhìn kỹ thân thể của mình, cảm thấy không đúng.

Tuy rằng y vẫn hôn mê bất tỉnh như trước nhưng sắc mặt hồng nhuận, ngực cũng có nhịp tim phập phồng, điều này rõ ràng y vẫn còn sống.

Nhưng hôm nay việc này là thế nào? Vì sao hồn phách của y lại rời thân thể được?

“Bẩm quý phi, Liễu Tể tướng cầu kiến.” Đang lúc Cảnh Nguyên đế nghi hoặc khó hiểu, thì một tiểu thái giám từ ngoài tiến vào, đi đến trước mặt Liễu Tích cúi đầu bẩm báo.

Liễu Tích gật gật đầu, hắn nói: “Cho vào!”

Tiểu thái giám nhận được lệnh đi ra ngoài truyền lời, một lát sau cha của Liễu Tích là Liễu Hàn Lâm đi vào tẩm điện.

“Tham kiến quý phi.” Liễu Hàn Lâm đi đến trước mặt Liễu Tích cúi đầu hành lễ. Liễu Hàn Lâm tuy là Tể tướng nhưng thấy phi tần của Hoàng Thượng vẫn phải thỉnh an.

“Phụ thân, ngài mau đứng dậy.” Liễu Tích vội vàng đưa tay nâng Liễu Tể tướng.

“Hoàng Thượng còn chưa tỉnh sao?” Liễu Tể tướng thăm dò nhìn về phía Cảnh Nguyên đế đang nằm ở trên giường.“Hồn phách” của Cảnh Nguyên đế đang đứng bên cạnh giường thấy thế nhanh chóng tiến lên một bước, kỳ vọng Liễu Tể tướng có thể nhìn thấy y. Nhưng hi vọng của y lại thất bại, Liễu Tể tướng vội vàng liếc nhìn, sau đó tầm mắt liền dời đi, hắn nói: “Còn chưa tỉnh lại.”

Liễu Tích gật đầu.

“Hôm nay không phải đã bảo thái y xem qua sao, thái y nói thế nào? Có nói Hoàng Thượng khi nào có thể tỉnh lại không?” Liễu Tể tướng hỏi.

“Thái y cũng tra không ra nguyên nhân bệnh, chỉ nói Hoàng Thượng bị ngoại thương không nặng lắm, nhưng không biết vì sao vẫn hôn mê bất tỉnh, có lẽ là khi té ngựa đụng vào đầu. Thái y nói nếu thật sự như vậy, Hoàng Thượng có lẽ rất nhanh sẽ tỉnh lại, hoặc là ……” Liễu Tích ngậm miệng, không nói hết câu, mà dường như không dám tiếp tục nói.

Liễu Tể tướng lại nhìn về phía Cảnh Nguyên đế đang nhắm mắt nằm trên giường, trên mặt thần tình biến ảo khó đoán.

“Phụ thân, chuyện triều chính như thế nào rồi?” Liễu Tích mở miệng cắt đứt suy nghĩ của Liễu Tể tướng.

“Ta còn có thể khống chế được tình hình.” Liễu Tể tướng thu hồi tầm mắt đang nhìn trên người Cảnh Nguyên đế.

Cảnh Nguyên đế lúc này mới từ trong việc “ly hồn” kinh hãi phục hồi tinh thần, y cũng không biết mình đã mê man bao lâu, việc triều chính may mà có Liễu Tể tướng giúp đỡ, thật không uổng phí y ngày thường coi trọng hắn.
Cảnh Nguyên đế còn không rõ chân tướng sự việc, nên vì có Liễu Tể tướng giúp y xử lý triều chính mà đắc chí.

“Tích Nhi, ta còn có chính sự chưa xử lý hết, con phải lưu ý mà chiếu khán Hoàng Thượng, ngài ấy tỉnh lại phải lập tức thông tri cho ta.” Liễu Tể tướng có thâm ý khác đưa mắt nhìn Liễu Tích, rồi cáo từ xoay người ly khai.

“Thường Đức, ta cũng về cung nghỉ ngơi trước, nếu Hoàng Thượng có dấu hiệu thức tỉnh, ngươi phải lập tức phái người thông tri cho bản cung.” Sau khi Liễu tể tướng rời đi Liễu Tích cũng không lưu lại nhanh chóng phân phó Thường Đức liền trở về tẩm cung của mình.

“Liễu Tích!” Cảnh Nguyên đế thấy thế rất mất hứng, ngày thường Liễu Tích đối với hắn hỏi han ân cần, quan tâm đầy đủ, nhưng mà hôm nay hắn còn nằm ở trên giường hôn mê bất tỉnh mà hắn lại dám về tẩm cung nghỉ ngơi.

Còn có vài phi tần khác nữa làm thế nào mà không một người ở trước giường hầu hạ y chỉ lưu lại một mình Thường Đức canh giữ ở đây. Xem ra sau khi y tỉnh dậy phải chỉnh đốn lại hậu cung cho tốt mới được.

Cảnh Nguyên đế không biết Liễu Tích ra lệnh cấm làm quấy nhiễu Hoàng Thượng nghĩ ngơi, nên ngay cả Hoàng Hậu Thẩm Thanh cũng không thể đến thỉnh an Cảnh Nguyên đế, càng miễn bàn đến các phi tần khác.

Liễu Tích không có đủ tinh lực thời thời khắc khắc canh giữ bên cạnh Cảnh Nguyên đế, hắn ta lại lo lắng khi Cảnh Nguyên đế tỉnh lại nhìn thấy các phi tần khác chiếu cố y, nếu việc như vậy sảy ra thì đối với hắn rất bất lợi, hắn ta có thể bị thất sủng, cho nên ra lệnh cấm không cho bất cứ ai đến thỉnh an.

Lúc này Cảnh Nguyên đế oán giận thì oán giận, nhưng bởi vì còn bị vây ở trạng thái “Ly hồn” căn bản là cái gì cũng làm không được.

Cảnh Nguyên đế muốn hồn phách trở lại trong thân thể nên dùng hết sức hướng trên thân thể mà lao vào, nhưng hồn phách cùng thân thể dù có thế nào cũng không dung hợp được.

Sau mấy lần thử tới thử lui Cảnh Nguyên đế chán nản bỏ cuộc, xem ra hôm nay cũng chỉ có thể duy trì tình trạng như vậy.

Cảnh Nguyên đế nhìn Thường Đức đứng ở bên giường vừa không thể trao đổi, cũng làm không được cái gì, nên y đành phải bước ra phía ngoài cung tản bộ.

Bởi vì đang ở trạng thái là hồn phách, nên thân thể nhẹ nhàng, khi di chuyển so với bình thường nhanh hơn rất nhiều, nên Cảnh Nguyên đế rất nhanh ra khỏi tẩm cung của mình.

Cảnh Nguyên đế đưa mắt nhìn bốn phía, quay đầu liền nhìn thấy Phượng Tê điện gần kề Cảnh Dương điện, nơi đó là tẩm cung của Hoàng Hậu Thẩm Thanh.

Lúc này đã vào đêm nhưng Phượng Tê điện cũng không phải một mảnh tối đen, còn mơ hồ lộ ra ánh sáng, xem ra Thẩm Thanh chưa đi vào giấc ngủ, Cảnh Nguyên đế liền đi đến Phượng Tê điện.

Chương 3: Tâm duyệt quân hề quân bất tri [1]

Lúc trước lập Thẩm Thanh làm Hoàng Hậu, hoàn toàn là vì cha của hắn nắm binh quyền, cho nên vài năm nay Cảnh Nguyên đế đối với Thẩm Thanh thái độ cũng không lạnh không nóng.

Lấy thân phận và địa vị là Hoàng Hậu thì hắn nên có những gì thì đều có, xem như cho Thẩm Thanh đủ mặt mũi, cũng để trấn an thân phụ trấn thủ ở biên quan của Thẩm Thanh.

Về phương diện khác bởi vì Thẩm Thanh tính tình nghiêm túc, không làm nũng, không cùng y nói lời ngon tiếng ngọt, thủ đoạn lấy lòng không bằng như Liễu Tích, cho nên Cảnh Nguyên đế không quá thích hắn, sủng ái tự nhiên kém hơn Liễu Tích.

Cảnh Nguyên đế đi tới trước cửa Phượng Tê điện, lúc này cửa cung đã đóng chặt. Cảnh Nguyên đế thử đi về phía trước vài bước, quả nhiên khi ở trạng thái hồn phách có năng lực xuyên tường. Cảnh Nguyên đế dễ dàng xuyên thấu cánh cửa đã đóng tiến vào bên trong Phượng Tê điện.

Cảnh Nguyên đế đột nhiên cảm giác mình “Ly hồn” cũng có chỗ tốt, lúc trước đi đến nơi nào đều là tiền hô hậu ủng, người còn chưa tới mà câu “Hoàng Thượng giá lâm” cũng đã vang vọng toàn bộ hoàng cung.

Nhưng hiện tại bọn họ nhìn không thấy y mà y còn có thể tùy ý xuất nhập bất cứ địa phương nào, vừa lúc có thể mượn cơ hội này ngầm xem thái độ chân thật của đám phi tần cung nhân.

Tẩm điện của Thẩm Thanh còn ánh sáng, Cảnh Nguyên đế thẳng một đường mà đi, cửa phòng đóng chặt căn bản không thể ngăn cản hồn phách của y xuyên qua.

Cảnh Nguyên đế xuyên vào nội thất thì phát hiện chỉ có một mình Thẩm Thanh, bên cạnh cũng không có tùy tùng hầu hạ.

Thẩm Thanh đang đứng trước bàn gỗ tay cầm bút lông không biết đang viết cái gì đó.

Cảnh Nguyên đế đi đến sau lưng Thẩm Thanh bởi vì y cao hơn Thẩm Thanh nửa cái đầu nên Cảnh Nguyên đế có thể lướt qua vai Thẩm Thanh nhìn thấy những chữ viết trên giấy.

“Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi.

Tâm duyệt quân hề quân bất tri.”[1]

Cảnh Nguyên đế yên lặng đọc, trong lòng không khỏi tán thưởng, chữ của Thẩm Thanh viết thật đẹp, phiêu dật tiêu sái. Nét chữ hành thư cứng cáp, thật có thể nói là vừa nhu cũng vừa cương.

Khoan đã! Cảnh Nguyên đế đột nhiên nhíu mày, lúc nãy chỉ lo thưởng thức chữ của Thẩm Thanh bây giờ mới chú ý tới ý tứ trong câu thơ này.
“Tâm duyệt quân hề quân bất tri” Này đây không phải là thơ tình thì là cái gì?

Cảnh Nguyên đế lập tức phát hỏa, giỏi cho ngươi a Thẩm Thanh! Ngươi đây là thương nhớ đến nam nhân khác!? Lúc nào cũng tỏ ra là một bộ dáng lãnh đạm nghiêm túc, bên trong lại dâm loạn không chịu nổi, mới vào cung vài năm đã không chịu nổi tịch mịch. Thẩm Thanh! trẫm chỉ là hôn mê bất tỉnh, còn chưa băng hà đâu, ngươi dám dấu giếm ta thương nhớ nam nhân khác……

Cảnh Nguyên đế căm giận bất bình lải nhải trách cứ, trong khi đó Thẩm Thanh vẫn nhìn chằm chằm những chữ trên giấy đến xuất thần, qua một hồi đem bút lông đặt ở trên nghiên mực, sau đó xoay người đi đến bên giường từ dưới tầng tầng lớp lớp đệm chăn lấy ra một thứ.

Cảnh Nguyên đế nhìn thấy Thẩm Thanh cầm trên tay là một khối ngọc bội, ngọc bội lóng lánh trong suốt, chất liệu rất tốt, nhưng đối với một người cao cao tại thượng như y vốn đã nhìn quen các loại bảo bối mà nói, ngọc này tuyệt đối không có gì quá quí giá. Nhưng Thẩm Thanh lại cẩn thận nâng niu sờ soạng những hoa văn trên ngọc bội, cầm ở trong tay giống như ngọc bội này là tuyệt thế trân bảo vậy.

Thẩm Thanh vì sao lại coi trọng khối ngọc bội này như thế? Chẳng lẽ đây là tín vật định tình của hắn và tên gian phu kia? Cảnh Nguyên đế vừa nghĩ đến đó hỏa khí vốn chưa tiêu càng thêm nổi trận lôi đình.

Y lại cẩn thận quan sát khối ngọc bội này lại cảm giác nhìn có chút quen mắt, giống như đã gặp qua ở đâu đó, nhưng nhất thời lại không nhớ ra nổi, Cảnh Nguyên đế liền nghĩ gian phu mà Thẩm Thanh thương thầm trộm nhớ khẳng định là người ở trong cung.

Thẩm Thanh! Ngươi chờ đó, đợi trẫm sau khi tỉnh dậy nhất định trị ngươi tội không trinh không khiết, nhất định tìm ra tên gian phu từng đao lăng trì xử tử…… Cảnh Nguyên đế càng nghĩ càng giận, cũng không tâm tình tiếp tục ở lại Phượng Tê điện bèn xoay người ly khai.

Thẩm Thanh cũng không biết bên cạnh mình đã phát sinh những chuyện gì vẫn như cũ xuất thần nhìn chằm chằm ngọc bội, hồi lâu sau mới phát ra tiếng thở dài trầm trầm: “Doanh ca ca huynh làm sao lại quên đệ…”
Cảnh Nguyên đế trực tiếp trở về tẩm điện của mình, nhìn thấy vẫn chỉ có Thường Đức một người canh giữ ở bên giường.

Cảnh Nguyên đế nhìn bản thân nằm ở trên giường, chỉ ước gì hồn phách có thể lập tức trở lại trong thân thể, sau đó lập tức đi trị tội Thẩm Thanh. Nhưng hiện tại cái gì cũng làm không được, chỉ có thể tự mình tức giận.

Đêm dài dần trôi sắc trời dần sáng, Thường Đức gọi một tiểu thái giám phân phó vài câu bảo hắn canh giữ ở trước giường Cảnh Nguyên đế còn mình trở về nghỉ ngơi.

Hồn phách thì không có cảm giác nên Cảnh Nguyên đế không cảm thấy mệt mỏi, thấy bản thân ở trong tẩm điện một đêm rất khó chịu, nhìn thấy ngoài cửa sổ ánh sáng chiếu vào mới giật mình biết là đã đến thời gian vào triều.

Cảnh Nguyên đế tạm thời buông xuống sự khó chịu về chuyện của Thẩm Thanh quyết định như ngày thường vào Cần Chính điện xem xét, chung quy chính sự triều chính so với hậu cung trọng yếu hơn rất nhiều.

Huống chi không phải chỉ một Thẩm Thanh sao, Cảnh Nguyên đế tức giận nghĩ, nếu dám cho trẫm đội nón xanh thì trẫm liền phế hắn.

Thẩm Thanh ngươi cho rằng trẫm e ngại cha ngươi trên tay nắm binh quyền sao? Lập hắn làm Hoàng Hậu chẳng qua là cho Thẩm gia mặt mũi mà thôi, ít hôm nữa chẳng những không chỉ phế Thẩm Thanh, còn phải tước đi binh quyền của cha hắn.

—-

[1]:

Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi,

Tâm duyệt quân hề quân bất tri.

Núi có cây như cây có cành,

Lòng mến chàng nhưng chàng biết chăng.

Chương 4: Hoàng Thượng tín nhiệm sai người, như tự đánh vào mặt mình

Khi Cảnh Nguyên đế đi tới Cần Chính điện thì các bá quan văn võ đều đã tề tụ đầy đủ, tất nhiên là không có bất luận kẻ nào có thể thấy được y.

Tể tướng Liễu Hàn Hâm đứng ở vị trí thủ vị đối diện với bá quan. Cảnh Nguyên đế đối với tình cảnh này cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, vì y hôn mê chưa tỉnh, khẳng định là Liễu Tể tướng thay y quản lý triều chính.

Phía dưới quan viên có chuyện bẩm tấu, Liễu Hàn Lâm nhất nhất xử lý triệt để. Mặc kệ Liễu Hàn Lâm trong lòng tính toán như thế nào, nhưng tài năng ngược lại vẫn là có vài phần.

Cảnh Nguyên đế ở một bên xem cũng coi như vừa lòng, mặc dù xử lý chính vụ có chút chính kiến không giống với y, nhưng trước mắt cũng không biết phải làm thế nào, chỉ có thể dựa theo ý kiến của Liễu Hàn Lâm mà thi hành.

“Hoàng Thượng đã hôn mê hơn mười ngày, còn không biết khi nào mới có thể thức tỉnh, lão thần cho rằng lập tức đem việc này báo cho Hoài Nhân vương cùng đại tướng quân, để phòng ngừa những phản động phát sinh. Nhưng Liễu Tể tướng ngươi lại nghiêm mật phong tỏa tin tức Hoàng Thượng hôn mê không biết là có dụng ý gì?” Một vị lão thần tóc đã bạc từ giữa đám đông đại thần bước ra, trừng mắt nhìn Liễu Hàn Lâm đang đứng ở vị trí chủ vị bất mãn nói.

“Sở đại nhân, ta sở dĩ phong tỏa tin tức Hoàng Thượng hôn mê do sợ gây ra phản động. Hoài Nhân vương là phiên vương một vùng, đại tướng quân tay cầm trọng binh, ta sợ bọn họ biết được chuyện Hoàng Thượng hôn mê chỉ sợ bọn họ không một lòng thuần phục.” Liễu Hàn Lâm thong dong ứng đối nói.

“Ngươi nói bậy! Lão phu dám dùng đầu của mình đảm bảo đại tướng quân tuyệt sẽ một lòng trung thành, thuần phục với Hoàng Thượng, mà Hoài Nhân vương chính là đệ đệ cùng một mẹ của Hoàng Thượng, càng không khả năng có tâm tư khác. Ngược lại là Liễu Tể tướng ngươi mấy ngày nay cầm giữ triều chính, chuyên quyền độc đoán, mọi việc đều là ngươi một người định đoạt, căn bản không đem các quan thần để vào mắt. Liễu Tể tướng ngươi ngày xưa ở trước mặt Hoàng Thượng khúm núm hèn mọn, nhưng khi Hoàng Thượng hôn mê lại kiêu ngạo ương ngạnh, trước sau đều như thế bất đồng, lão phu ngược lại muốn hỏi Liễu Tể tướng rắp tâm như thế lại còn có mặt mũi nói sợ người khác có lòng không thuần phục sao?” Sở đại nhân bị Liễu Hàn Lâm làm cho tức giận râu tóc tung bay, trừng mắt không lưu tình chút nào châm chọc nói.

“Sở đại nhân, ta đối Hoàng Thượng một lòng trung thành, có thể so với nhật nguyệt, ngươi chớ có hồ ngôn loạn ngữ[1]. Bổn tướng niệm tình ngươi là nguyên lão hai triều, hôm nay không cùng ngươi so đo. Sở đại nhân, ngươi tuổi tác đã cao, thân thể lại không tốt lắm, mấy ngày này không cần lâm triều, ở nhà nghỉ ngơi đi.” Liễu Hàn Lâm thẹn quá hóa giận thay đổi sắc mặt.

“Liễu Hàn Lâm, ngươi dựa vào gì không cho ta vào triều! Nếu Hoàng Thượng tỉnh lại, chắc chắn nhìn thấu lòng lang dạ sói của ngươi. Ngươi cầm giữ triều chính, một tay che trời, ngỗ nghịch phạm thượng, chờ bị cách chức xử trảm đi……” Sở đại nhân phẫn nộ hô to, hắn bị vài vị đồng liêu khuyên nhủ kéo ra ngoài điện.

Nếu lúc này các quan thần có thể nhìn thấy Cảnh Nguyên đế đang đứng ở một bên, chắc chắn phát hiện sắc mặt của y đã đen giống như đít nồi vậy.

Nghe thấy toàn bộ quá trình, Cảnh Nguyên đế không tin Sở đại nhân thân là trọng thần hai triều, đối với hoàng thất trung thành và tận tâm sẽ không vô duyên vô cớ vu khống hãm hại Liễu Hàn Lâm.

Nhưng y nhiều năm đối với Liễu Hàn Lâm vô cùng tín nhiệm vì thế khi nghe những lời lên án này Cảnh Nguyên đế đối chân tướng sự việc nhất thời không thể chấp nhận được.

“Nếu không có chuyện gì khác, các ngươi bãi triều đi.” Liễu Hàn Lâm bị lời nói của Sở đại nhân làm ở trước mặt quần thần mất hết sỉ diện, sắc mặt âm trầm ra lệnh chúng thần bãi triều.

Chúng thần nối đuôi nhau mà đi ra, trong phút chốc phía sau chính điện chỉ còn lại có một người là Liễu Hàn Lâm, đương nhiên còn có Cảnh Nguyên đế đang ở trạng thái hồn phách.
Khi chúng thần đã thối lui xuống, Liễu Hàn Lâm xoay người đối mặt với Long ỷ của Cảnh Nguyên đế trên đài cao lộ ra ánh mắt tham lam, hắn nâng chân lên thong thả bước lên những bật tam cấp.

Cảnh Nguyên đế nhìn thấy hành động nay của Liễu Hàn Lâm trong ánh mắt dường như muốn phát hỏa. Liễu Hàn Lâm đi đến trước Long ỷ do dự một lát rồi đỡ tay vịn ngồi xuống.

“Khặc! Khặc! Khặc… Bổn tướng chính là có lòng lang dạ sói thì thế nào, hiện tại các ngươi có năng lực gì mà làm khó dễ được ta! Chờ ta đăng ngôi trở thành cửu ngũ chí tôn[2], ai còn dám hồ ngôn loạn ngữ[1] ta liền chém cả nhà hắn… Khặc! Khặc! Khặc…” Ngồi ở trên long ỷ Liễu Hàn Lâm tỏ ra đắc chí, ngửa đầu càn rỡ cười to.

Nếu nói vừa rồi Cảnh Nguyên đế còn đối lời chỉ trích về Liễu Hàn Lâm lòng lang dạ sói còn có thái độ hoài nghi, thì hiện tại bị hành động của hắn như đánh vào mặt mình.

Cảnh Nguyên đế buông xuống hai tay đã siết thành quyền, dù cho thân thể ở trạng thái trong suốt cũng có thể nhìn thấy trên mu bàn tay gân xanh nổi lên, đúng là thật sự phẫn nộ đến cực điểm.

Nếu không phải ở trạng thái hồn phách không thể đối với người khác tạo thành thương tổn, Cảnh Nguyên đế đã sớm xông qua đem Liễu Hàn Lâm giết chết.

Tâm tình của Cảnh Nguyên đế lúc này vừa phẫn nộ vừa bi thương, chỉ mới đêm qua còn vì có Liễu Tể tướng giúp mình quản lý triều chính mà cảm thấy vui mừng, hôm nay nhìn thấy chân tướng lại là Liễu Hàn Lâm muốn mưu triều soán vị.

Người này chính là ân sư mà y đã kính trọng nhiều năm qua sao? Người này là do y cảm thấy tín nhiệm phong làm Tể tướng!
Cảnh Nguyên đế vì dã tâm của Liễu Hàn Lâm mà phẫn nộ, cũng vì nhiều năm như vậy mà không nhận thức rõ con người của hắn mà cảm thấy bi ai.

Nhưng hiện tại chỉ có phẫn nộ bi ai cũng không có tác dụng, mấu chốt là như thế nào mới ngăn cản Liễu Hàn Lâm âm mưu soán vị.

Cảnh Nguyên đế đè nén tâm tình cố gắng bình tĩnh lại, hiện tại y còn nằm ở trên giường hôn mê bất tỉnh, cũng không biết hồn phách khi nào mới có thể trở lại trong thân thể.

Cảnh Nguyên đế giờ phút này hoài nghi chính mình hôn mê bất tỉnh có phải là Liễu Hàn Lâm giở trò quỷ trong đây.

Thế nhưng dựa vào bản thân y khẳng định là không được, mà hoàng tử lớn nhất của y bất quá cũng chỉ ba tuổi, vô pháp nắm lấy trọng trách.

Cũng tại y nhiều năm qua đối với Liễu Hàn Lâm tín nhiệm, nên dẫn đến việc như ngày hôm nay, hắn có thể dễ dàng nắm quyền hành trong tay.

Cảnh Nguyên đế nghĩ tới nghĩ lui, phát hiện có thể cùng Liễu Hàn Lâm chống lại cũng chỉ có đại tướng quân đang nắm giữ trọng binh, cũng chính là phụ thân của Thẩm Thanh.

Cảnh Nguyên đế trên mặt lộ ra nụ cười châm chọc, lúc trước còn muốn phế đi Thẩm Thanh, tước binh quyền cha hắn, hiện tại lại muốn dựa vào Thẩm gia giúp mình bảo trụ ngôi vị Hoàng Thượng.

Việc này có thể trách ai? Chỉ có thể trách y có mắt không tròng.

Cảnh Nguyên đế nhớ tới câu nói của Sở đại nhân “Lão phu dám dùng đầu của mình đảm bảo đại tướng quân tuyệt sẽ một lòng trung thành, thuần phục với Hoàng Thượng.”

Hắn chỉ là một lão thần có thể thấy rõ tốt xấu, mà y lại thân cận tiểu nhân xa lánh hiền thần, thiếu chút nữa làm cơ nghiệp tổ tông bị sụp đỗ trong tay y…… Cảnh Nguyên đế càng nghĩ càng hổ thẹn, quyết định khi hồn phách trở về thân thể chuyện thứ nhất chính là hung hăng đánh mình mấy bạt tay.

[1] Hồ ngôn loạn ngữ: lời nói bậy bạ

[2] Cửu ngũ chí tôn: chỉ bậc vua chúa quyền quý

Chương 5: Hoàng Thượng sủng ái sai đối tượng, tự đánh vào mặt mình thêm một lần nữa

Liễu Hàn Lâm ngồi ở trên long ỷ đắc ý một lát cũng ly khai, Cảnh Nguyên đế một lúc sau cũng trở về tẩm điện của mình.

Bên trong tẩm điện chỉ có một tiểu thái giám canh giữ, y cũng như trước nằm ở trên giường hôn mê bất tỉnh.

Cảnh Nguyên đế ngồi ở trên ghế suy nghĩ đối sách đối phó với Liễu Hàn Lâm. Hiện tại quan trọng nhất là phải mau chóng đem tin tức Hoàng Thượng hôn mê bất tỉnh cùng chuyện Liễu Hàn Lâm âm mưu soán vị báo cho đại tướng quân biết.

Nếu Liễu Hàn Lâm kiêu ngạo ương ngạnh như thế, dám ở trên triều đình cùng đại thần xé rách mặt, thì hắn khẳng định đã có mười phần nắm chắc được tám phần.

Cảnh Nguyên đế vừa rồi nghe Sở đại nhân nói đến Liễu Hàn Lâm phong tỏa tin tức y hôn mê bất tỉnh, liền phỏng đoán hắn mười thì đã tám chín phần nắm giữ trong ngoài hoàng cung cho đến toàn bộ binh lực phòng bị ở kinh thành.

Hiện giờ muốn đem tin tức đưa đi khẳng định là khó như lên trời. Mà đại tướng quân lại xa tận biên quan, qua lại trên đường còn phải kéo dài vài ngày, cho nên việc này tuy muôn vàn khó khăn nhưng lại cấp bách.

Nhưng là ai có thể đem tin tức truyền đi? Cảnh Nguyên đế trong tay có ám vệ trung thành chỉ nghe lệnh Hoàng Thượng, nhưng hôm nay hắn hôn mê bất tỉnh không thể hạ được bất cứ ý chỉ gì, có cái gì cũng đều là uổng công phí sức.

Mà vài đại thần khẳng định đều đã bị Liễu Hàn Lâm nghiêm mật giám thị, chưa nói đến bọn họ có bất chấp đến tính mạng liều chết đem tin tức truyền đi hay không?

Trải qua chuyện của Liễu Hàn Lâm, Cảnh Nguyên đế đối với chuyện này thật đúng là không dám quá lạc quan. Vị Sở đại nhân kia có thể không sợ cường quyền dám ở trong triều đình vạch trần Liễu Hàn Lâm đã khiến Cảnh Nguyên đế rất vui mừng ít nhất cũng khiến y thấy rõ được lòng người ……

“Ngươi dựa vào gì không để cho ta đi vào thỉnh an Hoàng Thượng?”

“Thái y nói Hoàng Thượng cần tịnh dưỡng, nên không cho bất luận kẻ nào quấy rầy.”

Cảnh Nguyên đế đang vắt hết óc suy nghĩ xem ai có thể giúp đỡ được y, thì ngoài điện đột nhiên truyền đến một trận ồn ào làm Cảnh Nguyên đế càng thêm tâm phiền ý loạn.

Y nổi giận đùng đùng đứng lên đi ra ngoài điện xem đến cùng là ai to gan như vậy dám ở trước cửa tẩm điện của Hoàng Thượng mà tranh cãi.

“Không thể quấy rầy Hoàng Thượng tịnh dưỡng sao? Liễu quý phi, ngươi ngày ngày ở tẩm điện thì không là quấy rầy? Còn ta đi vào thỉnh an một chút chính là quấy rầy sao?” Thẩm Thanh mặt lộ ra vẻ châm chọc, nhìn chằm chằm Liễu Tích lạnh lùng chất vấn.
“Thẩm Thanh, ngươi…… Được rồi, ngươi muốn nhìn liền nhìn đi, nhưng không thể quá lâu, Hoàng Thượng cần nghỉ ngơi” Liễu Tích bị chất vấn không nói được chỉ ly khai khỏi cổng để Thẩm Thanh tiến vào tẩm điện.

Cảnh Nguyên đế lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, trách không được vẫn không có phi tần nào ở trước giường mình chiếu cố, thì ra đều bị Liễu Tích ngăn ở ngoài cửa.

Sau khi phát hiện bộ mặt thật của Liễu Hàn Lâm, Cảnh Nguyên đế đối Liễu Tích cũng có hoài nghi, mà giờ phút này nhìn thấy chuyện phát sinh ở cửa tẩm điện, Cảnh Nguyên đế đã xác định Liễu Tích cùng Liễu Hàn Lâm tuyệt đối là rắn chuột một ổ, phụ tử hai người nội ứng ngoại hợp mưu triều soán vị.

Không giống với Liễu Hàn Lâm, Liễu Tích là người bên gối của Cảnh Nguyên đế, hai người từng điên loan đảo phượng hàng đêm ôn tồn.

Hiện tại Cảnh Nguyên đế vừa nghĩ đến điều này cảm thấy thật ghê tởm, mấy năm nay sủng ái Liễu Tích thật sự là ngu muội.

Tín nhiệm nhất Tể tướng, tối sủng ái quý phi, nguyên lai đều là trong ngoài hai người là gian thần tặc tử. Cảnh Nguyên đế cảm giác mấy năm này đầu óc mình nhất định là bị súc sinh đá hỏng, bằng không thế nào mà mù quán tin tưởng tiểu nhân.

Xem ra sau khi tỉnh lại chỉ cho mình mấy cái tát cũng không đủ, dù tính đem mặt mình đánh đến sưng cũng vô pháp bù lại mấy năm nay phạm phải chuyện ngu xuẩn này.

Cảnh Nguyên đế âm thầm hối hận đi theo Thẩm Thanh và Liễu Tích cùng nhau trở về nội điện.
“Hoàng Hậu, ta không quấy rầy ngươi thỉnh an Hoàng Thượng. Tiểu Lý Tử, ngươi lưu lại nơi này hầu hạ Hoàng Hậu cho tốt đi.” Liễu Tích thật sự không muốn cùng Thẩm Thanh ở chung một phòng, nhìn Tiểu thái giám bên cạnh đưa ánh mắt ý bảo hắn giám thị Thẩm Thanh, sau đó nhanh chóng ly khai.

“Ngươi đi bưng bồn nước ấm đến.” Sau khi Liễu Tích đi ra Thẩm Thanh phân phó Tiểu thái giám.

Tiểu thái giám do dự một chút, vẫn là nghe lời đi ra ngoài bưng nước.

Sau khi Tiểu thái giám bưng nước tới Thẩm Thanh cầm khăn mặt ngâm vào trong nước, sau đó vắt hơi khô đi đến bên giường Cảnh Nguyên đế giúp hắn lau người.

Động tác Thẩm Thanh ôn nhu vẻ mặt chuyên chú, khăn nóng khẽ vuốt qua hai gò má của Cảnh Nguyên đế, hồn phách của Cảnh Nguyên chỉ đứng một bên quan sát mà cũng cảm nhận được một tia ấm áp.

Nhìn động tác Thẩm Thanh cẩn thận dè chừng, Cảnh Nguyên đế không khỏi có chút buồn bực, trong lòng Thẩm Thanh không phải có người khác sao, hắn vì cái gì còn ôn nhu chăm sóc đối đãi với mình như thế? Nói hắn là gặp dịp thì chơi đi, vừa vặn bên cạnh không có bất cứ một quan lại hay tiểu thái giám nào, Thẩm Thanh hoàn toàn không có khả năng cố tình diễn cho người khác xem……

“Ngươi đem nước bưng đi ra, bản cung muốn cùng Hoàng Thượng đơn độc tâm sự một lát, ngươi không cần phải trở lại hầu hạ ta.” Thẩm Thanh giúp Cảnh Nguyên đế lau khắp người rồi đem khăn mặt đặt vào bồn nước nhìn Tiểu thái giám phân phó nói.

“Hoàng Hậu, nô tài ……” Bởi vì phụng mệnh lệnh Liễu Tích giám thị Thẩm Thanh, Tiểu thái giám ấp úng không biết đáp lời thế nào.

“Bản cung là Hoàng Hậu, Hoàng Hậu ra mệnh lệnh ngươi dám không tuân theo có phải không muốn sống nữa đúng không?” Thẩm Thanh đứng lên lạnh mặt khiển trách.

“Tiểu nhân không dám, tiểu nhân không dám, tiểu nhân đi ra ngoài, sẽ không quấy rầy Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu tâm sự.” Tiểu thái giám bị dọa liên tục xin khoan dung, vội vàng bưng bồn nước lui đi ra ngoài.

Thẩm Thanh một lần nữa trở lại bên giường của Cảnh Nguyên đế ngồi ở mép giường, nhìn chằm chằm khuôn mặt Cảnh Nguyên đế một lát rồi thong thả nâng tay lên xoa hai má Cảnh Nguyên đế.

Mỗi một đời đế vương tuyển phi tần đều là chọn ca nhi có gương mặt tuấn mỹ, nên khi sinh hạ hoàng tử cũng nhất định là tướng mạo không tầm thường. Từng đời di truyền lại nên Cảnh Nguyên đế Long Doanh dung mạo càng nổi bật.

Thẩm Thanh ngón tay vuốt ve vầng trán rộng đầy anh khí, lông mi thật dài cánh mũi thẳng tắp, bờ môi mỏng gợi cảm…… Ánh mắt cực kỳ chuyên chú nhìn Cảnh Nguyên đế, dường như luyến tiếc dời đi nửa phần tầm mắt. Nửa ngày, Thẩm Thanh thì thào mở miệng nói: “Doanh ca ca……”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau