HÀNH THIÊN ĐẠI ĐẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hành thiên đại đế - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thanh Niên Số Nhọ Ver.2

Mình là tác giả của bộ truyện Thanh Niên Óc Chó ( Hiện đang drop do copy nhiều của 12 Nữ Thần quá giờ bí luôn không nghĩ tiếp được nữa.). Mình ra truyện mới này mong mọi người ủng hộ nhiều. Mình chỉ mới bắt đầu viết nên mong mọi người bỏ qua những sai sót cho mình, hãy nhận xét truyện của mình khi đọc xong. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.


Yên Bái, ngày xx tháng xx năm 2018, 11h đêm, trời mưa to.

Đoàng

Tiếng sấm, chớp vang vọng trên trời xé toang âm thanh yên tĩnh trong màn đêmTrên tòa nhà cao tầng của một khách sạn cao cấp có một bóng người ẩn ẩn hiện hiện, đó là một người thanh niên trẻ khoảng 20 tuổi, chính xác hơn thì hắn 19 tuổi, tên hắn là Sơn, Nguyễn Tuấn Sơn và ảnh lại may mắn được chọn là nhân vật chính của chúng ta. Trời mưa như trút nước xuống đầu Sơn khiến Sơn khó chịu, đưa tay lên mũi và....

Hắt xì

"Đời đéo như là mơ." Hắn nói với giọng cay đắng nhưng khuôn mặt vẫn nở một nụ cười trông như thằng thần kinh ấy.

"Mịa, đi tự tử mà ông trời cũng đéo tha, thật là bất công. Tao nguyền rủa hai bọn mày H và D, đến cả gái tao còn chưa được chịch vậy mà hai bọn mày lại phản bội tao." Sơn vừa nói một mình vừa giơ ngón tay giữa lên bầu trời và.....

Xẹt, Đoàng.

.......Sấm đánh ngay vào chỗ Sơn đang đứng tự kỷ, trước khi ngã xuống Sơn chỉ kịp hét lên " Dm tao còn chưa được chịch gái. "

( Chúng ta hãy cùng quay lại mấy chục tiếng trước để xem có chuyện l*ng gì xảy ra.)

Yên Bái, 7h sáng, tại nhà của Thánh Sơn.

"Anh Sơn đập chai ơi, dậy nhanh để còn đưa em đến trường."

"Uỳnh...Bốp....Oạch..."

Giọng của một đứa con gái vang lên khiến thằng nhân vật chính đang ngái ngủ của ta lăn từ trên giường xuống đất, đập đầu vào chân của cái bàn nằm giữa nhà."Đuỵt mẹ, đứa mặt l*n nào gọi tao thế." Anh Sơn nhà ta tức tốc chạy ra ngoai cửa xem đứa nào gọi mặc cho trên người chỉ mặc mỗi cái qần sịp đen. Cánh cửa vừa được mở thì đập vào mắt Sơn là một đứa con gái bằng tuổi hắn với khuôn mặt không thể gọi là xinh mà cũng không thể gọi là xấu, nói chung là bình thường. Sơn nhìn mặt nó mà đơ cmnr, đứa con gái trước mặt nó là Hạnh, bạn từ thời Trung Học đến ttaajn cấp 3 và bây giờ là khi chuẩn bị vào cùng trường Đại Học với nhau.

"Eo ơi!" Hạnh lấy tay che mắt mình và nhanh chóng quay mặt đi khi nhìn thấy anh Sơn nhà ta bo đỳ 6 múi mặc có cái sịp chạy ra đón chị ấy. Sơn éo hiểu chuyện gì, vẫn đứng nhìn con bạn thân của mình như thế với vẻ mặt ngáo đá như vừa hít cần xong.

"Mày tìm tao có việc gì không? Mịa kiếp, hỏng cả giấc ngủ ngon lành của tao." Sơn càu nhàu với cái giọng ngái ngủ khiến Hạnh càng buồn cười.

"Ha...ha... Mày đi vào mặc quần áo vào đi không người ta tưởng mày là thằng biến thái muốn hiếp dâm tao đấy." Hạnh ôm bụng cười khi quay mặt lại vẫn hấy Sơn đang đứng đứng đấy ngoáy mũi hỏi mình. Câu nói của Hạnh khiến Sơn giật mình nhìn lại xuống dưới thân chỉ thấy có mỗi cái quần sịp lỏng lẻo. Nhanh chóng chạy vào mặc quần áo chỉnh tề xong đi ra với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Sao trông chú nghiêm trọng thế. Mày làm tao sợ đấy." Hạnh cười cười nói.

"Mày lúc nãy không thấy nó chứ?" Sơn hỏi.

"Hả? Thấy cái gì cơ? Ngoài cái quần sịp bị lồi một cục to tướng nào đó thì chả nhìn thấy cái gì cả." Hạnh giả bộ ngây thơ đáp lại."Đ- mịa, vậy là mày thấy rồi. Xong hết đi cưới vợ được rồi." Sơn ôm mặt khóc không ra nước mắt.

Sơn lủi thủi đi đến nhà kho lấy con lambor ghe đạp điện trong đấy ra để đưa chị Hạnh đến trường.
Sơn và Hạnh đứng trước phòng nhận giấy báo, nhanh chóng cầm lấy tờ giấy được đưa cho cả hay đứa cùng đọc nội dung bên ngoài, tim cả hai đập như muốn bung ra khỏi l-ng ngực, đôi tay từ từ xé phong thư, bên trong chỉ có một tờ giấy, hai đứa đọc từng chữ và quay ra nhìn nhau

Thời gian như đọng lại trong chốc lát rồi hét toáng lên làm người thầy giật cả mình: “YEAH! Đậu đại học rồi!”

Điều này thật là tuyệt nếu như chuyện tiếp theo không xảy ra khi mà Sơn sướng quá hóa dồ đứng bật dậy nói thẳng vô mặt Hạnh.

"Hạnh, tao thích mày may làm người yêu tao nhé." Sơn nói câu này khiến Hạnh đơ mình tong phút chốc, ngay sau đó Hạnh đứng dậy mỉm cười và nói.

"Mày cứ nói đùa, tao không thích thế đâu." Hạnh quay lưng đang định bỏ đi thì Sơn cầm tay Hạnh lại và hai đứa nhìn thẳng vô mắt nhau.

"Tao không đùa, mày làm người yêu tao nhé." Sơn vẫn kiên quyết không chịu thôi. Hạnh cúi thấp đầu xuống suy nghĩ và nói.

"Lâu nay tao cứ tưởng hai đứa có thể làm bạn với nhau mãi nhưng mày đã nói thế thì tao cũng đành chấp nhận vậy..." Nghe Hạnh nói thế Sơn như mở cờ trong bụng liền nói.

"Vậy là Hạnh đồng ý hả?" Sơn vui mừng nói.

".....Xin lỗi mày, Tao với anh Dũng đập chai hẹn hò với nhau được hơn 2 tháng rồi nên không làm bạn gái mày đâu." Hạnh ngẩng mặt lên cười tạt thẳng vào mặt Sơn một gáo nước lạnh. Khuôn mặt Sơn đang cười bỗng dưng cứng đờ lại, nước mắt tuôn trào, lần đầu tiên trong đời Sơn biết thế nào là cười ra nước mắt.

Ngay sau đó thì mọi chuyện như phần mở đầu mọi người đã biết, à quên ghi Dũng là thằng bạn thân của anh Sơn nhà ta nhá ( Tác giả thấy đau khổ cho thằng nhân vật chính. Câu trước chém gió tý, số phận thằng này thì tao cười ỉa vào.)
"Ê tỉnh dậy đi thằng chủ nhân vô dụng kia." Một giọng nói kỳ lạ vang lên trong khoảng không tĩnh lặng.

Chương 2: Hệ thống ra mắt

Tác giả rất mong những vị độc giả đáng kính đọc truyện xong rồi nhận xét để tác giả có thể cải thiện được khả năng viết truyện của mình. Việc cải thiện này có thể giúp tăng độ hay, thú vị của truyện lên nhiều. Chúc những vị độc giả dọc truyện vui vẻ, cảm ơn đã ủng hộ truyện.


Rừng Phong Lâm.

Tại một bãi đất trống nằm ở trung tâm của khu rừng có một thanh niên khoảng 16, 17 tuổi đang nằm ở đấy, trông có vẻ thì đây là ủ chứ không phải là ngất. Thanh niên đang nằm đấy có một mái tóc đen tuyền, khuôn mặt bình thường với một cơ thể khá săn chắc. Tên thanh niên này bỗng dưng cựa quậy cách tay phải, hắn ta từ từ quay người sang một bên và giơ tay lên một chút rồi đưa chúng ra phía sau lưng mình. Hành động tiếp theo khiến hắn mất hết cmn hình tượng là hắn đưa tay vào rong quần mình để gãi đít. Sau khi làm xong thánh này tỏ vẻ thỏa mãn bằng cách chẹp miệng. Sau cái hành động mất hình tượng đó thì mọi người chắc cũng biết thằng thanh niên mặt l** này là ai rồi, chắc chắn đó là nhân vật chính của chúng ta anh Nguyễn Tuấn Sơn đập chai.

"Dậy đi tên chủ nhân rẻ rách kia." Giọng nói lại vang lên trong đầu Sơn một lần nữa khiến hắn ta ôm đầu tỉnh dậy. Sau khi bình tĩnh lại thì Sơn ngơ ngơ, ngác ngác nhìn xung quanh trông như một thằng ngáo đá vừa trốn trại.

"Đây là đâu? Tại sao mình lại ở đây? không phải mình vừa tự tử xong ư?" Sơn liên tục có những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu khi nhìn quang cảnh xung quanh.

"Người hỏi nhiều thế thì có biết người ta cũng đéo thèm trả lời đâu." Giọng nói này lại vang lên lần nữa khiến Sơn giật bắn mình. Nhìn xung quanh một hồi lâu éo thấy ai ngoài mình và một con khỉ cách đó không xa đang vừa ăn chuối vừa nhìn mình thì Sơn bỗng dưng bật cười và nói:

"Hahaha...hahaha... Tự tử thất bại xong thì bị thằng khùng nào đưa đến vùng hẻo lánh này, giờ đầu còn bị choáng đến nỗi nghe nhầm tiếng khỉ thành người nữa."

"Dm, mày nói cái lồng gì thế, không phải do ngươi nghe nhầm đâu mà lo." Giọng nói lại vang lên khi con khỉ kia chạy do nghe thấy tiếng cười của Sơn. Lại nhìn xung quanh và lần này thì không thấy ai ngoài mình mà vẫn có tiếng nói khiến Sơn sợ són dái: "Đ- mịa! Ai thế, đang nấp ở đâu vậy? Có ngon thì ra đây solo 1v1 xem nào, nấp nấp cái l**, nói trước tao đéo sợ ma đâu mà mày dọa."

Sơn vừa nói vừa run lập cập và lùi dần về phía sau với ánh mắt sợ hãi.

"Ta không phải là ma, mà là Hệ Thống được Thánh Toàn Năng Lê Long ban tặng cho ngươi vì thấy ngươi qua tội nghiệp." Giọng hệ thống như mỉa mai nói với Sơn.

"Hệ Thống? Hệ Thống gì? Thánh Toàn Năng là ai?" Sơn điên đảo suy nghĩ về những gì mà giọng nói đó nói với mình.

"Ta là Hệ Thống Toàn Năng một bảo vật do vị Thánh Lê Long tạo ra, hệ thống này sẽ giúp ngươi làm dduojc rất nhiều thứ mà sau này ngươi sẽ biết đến. Còn Thánh Toàn Năng ấy à, ngài là một vị thần dduwsng trên các vị thần khác, ngài thống trị tất cả các thế giới trên đời và ta được ngài mô phỏng theo toàn bộ kiến thức mà ngài có và một phần khả năng của ngài ấy. Qua vụ ngươi bị sét đánh thì đó là lúc mà ngài ấy cho ta dung nhập vào linh hồn ngươi và cùng ngươi xuyên không qua thế giới này." Hệ Thống từ từ giải đáp mọi thắc mắc của Sơn làm ảnh với bộ não óc chó đã được liệt kê trong truyện Thanh Niên Óc Chó không tiếp thu được. Mất 2 tiếng ngồi tự kỷ thì Sơn mới tiêu hết đống kiến thức mà Hệ Thống truyền vào não mình cùng với những hình ảnh vô cùng chân thực của vị Thần Toàn Năng.

"Đù, ông Thần này nạp vào trong Hệ Thống toàn ảnh lúc ông giúp tăng dân số khiến mình vừa xem vừa phải quay tay." Sơn chẹp miệng nói. Sơn vừa tiếp thu xong thì lại cảm nhận được có cái gì đó xuất hiện và AAAAAAAAaaa.... Do không chuẩn bị kịp tinh thần và luồng ký ức cũ của chủ thể mà Sơn xuyên không nhập vào tràn vào não Sơn khiến ảnh bị qua tải và đau đéo thể tả. Lại mất thêm 2 tiếng ngồi ôm đầu vì đau cố tiếp thu đống kiến thức mới mà chủ thể có.

Sau khi xuyên qua, Sơn đã nhập vào xác một tên nhóc 18 tuổi tên là Lưu Vô Minh. Đứa nhóc này trên thực tế là con trai nuôi của Lưu gia một trong tam đại gia tộc lớn nhất trong thành, nhưng đến 10 tuổi vẫn thức tỉnh được tư chất Không Màu nên bị mọi người gọi là phế vật. Cha nuôi của hắn là Lưu Vô Hà mang nó đến cho một người hầu chăm sóc ở một góc hẻo lánh trong thành, mục đích là để nó tránh đi thị phi trong gia tộc, sống cuộc sống yên ổn bình thường. Và tại sao hắn lại ngủ trong Rừng giữa trưa thì đó là do hắn tham gia mộ tổ đội mạo hiểm gia vào rừng săn quái thú, thảo dược. Nhưng cách đây vài năm Lưu Vô Hà đã đi vào Rừng Vô Biên và biết mất không dấu vết khiến người trong Lưu gia tranh đoạt chức gia chủ, làm thanh niên Minh ( Một ứng cử viên cho chức gia chủ.) bị Nhị Trưởng Lão Lưu Vô Ơn sai con trai nuôi thứ hai của Lưu Vô Hà là Lưu hãm hãi trong lúc hái thảo dược cùng đoàn mạo hiểm giả. Cả đoàn có 6 thằng đực rựa thì 5 thằng bị hạ nhân của Lưu Gia đi với Lưu Thiên Sứ thông ass, còn thằng cuối cùng là Minh may mắn chạy thoát nhưng bị hạ độc nên hy sinh. Và không may là thằng em trai của Minh làm cho thằng nhân vật chính óc sửu nhi ăn may hưởng lợi cái cơ thể này.

"Vê Lờ, thằng này gia thế khủng nhờ nhưng mà lại trúng phải cái tư chất sida mới đau, đã thế lại bị thằng em trai của mình tấn công đến chết thì éo biết nhục đến cỡ não nữa." Sơn ngồi kinh ngạc, thán phục về gia thế của chủ cũ thân thể.

"Ngươi thán phục đủ chưa? Không nhanh thoát ra khỏi đây thì ngươi xác định đi ngắm gà khỏa thân cùng các cụ nhá." Tiếng hệ thống làm gián đoạn dòng suy nghĩ của Sơn.

"Hả, đang yên đang lành thì làm sao mà ta có thể đi ngắm gà được?" Sơn thắc mắc vì hắn không thể hiểu được lời của hệ thống. Khi hắn vừa nói xong thì một luồng kiến thức được truyền vào não Sơn. Nơi hắn đang ngồi nói chuyện với hệ thống là rừng Phong Lâm, một trong các khu rừng nguy hiểm ở thế giới này, ở đây thường xuất hiện Linh Thú bậc 1 => Huyễn Thú bậc 6 vào buổi sáng và khi trời tối thì sẽ xuất hiện cả Kim Thú bậc 10 hoặc một số Thánh Thú bậc 2. Nhưng vì độ nguy hiểm ấy nên các vị tổ tiên ngày xưa cất giấu bên trong có rất nhiều thiên tài địa bảo.

"Xùy, mấy con súc vật ấy thì tao sợ cái l*n ấy, mấy con Thánh Thú đâu ra đây bố mày cân tất." Sơn vênh mặt khinh thường nói với hệ thống.

"Vậy hả, một con Ma Thú bình thường đủ để giết chết ngươi rồi chưa nói gì đến bọn Linh Thú biết dùng linh lực để tấn công." Hệ Thống giọng như khinh bỉ nói với Sơn.

"Hahahaha, chú chỉ nói đùa với anh thôi đúng không?" Sơn cười cười nói với Hệ Thống."Ai thèm đùa với ngươi. À, ngươi chạy khỏi đây nhanh lên đi." Hệ Thống giọng trở nên nghiêm cmn túc khiến Sơn éo dám cười nữa giọng run run hỏi:

"Sao phải chạy?"

"Một con Linh Thú bậc 1 đang đến đây để thẻo dái ngươi vì mùi con người trên ngươi đang sở hữu đấy."

"Đ- mịa, thế giờ chạy đi đâu?" Sơn thắc mắc hỏi. Một bản đồ giả lập được hiên lên trong não Sơn và trên bản đồ xuất hiện một đường màu đỏ chỉ dẫn.

"Hệ Thống mày muốn tao chạy đến cái điểm đỏ này à?"

"Không thì ta để điểm đỏ ấy làm gì, trông cho đẹp à." Hệ thống nói khiến Sơn xấu hổ. Ngay sau khi nói xong thì Sơn bật mắc sờ pít len chạy như diên đến điểm được Hệ Thống chỉ. Chạy một lúc thì đến nơi và nơi này là một hang động nhỏ dưới chân của một ngọn núi. Phía trong có một cái hố nhỏ cao tầm 3m mà éo biết thằng mặt l*n nào đào khiến thánh Sơn khi mới đến suýt nữa roi xuống.

"Bây giờ ngươi nếu muốn sống thì làm thoe những lời ta nói." Hệ Thống nhanh chóng nói với Sơn và truyền vào não ảnh những bước cần làm.

"Ê Hệ Thống, tao chạy được một lúc rồi sao éo thấy con Linh Thú ấy đâu? Đừng bảo mày lừa tao nhá." Sơn vừa chui vào hang đặt bẫy theo lời hệ thống vừa càu nhàu vì tưởng mình bị lừa.

"Đến rồi!"

Grào Khi Hệ Thống vừa nói xong thì một con thú trông như con hổ khác mỗi trên đầu có cái sừng trên đầu và thân to khoảng 2m chạy như bay đến.
"Đ- mịa, thú đéo gì mà to thế. Lúc nãy không nghe lời hệ thống thì lúc này thành thịt sống rồi." Sơn nấp trên cành cây đối diện với cái hang gần đó lau mồ hôi nói.

"Chuyện, chú còn non lắm." Giọng Hệ thống tự hào nói.

Con ma thú ấy loanh quanh cạnh cửa hang một hồi lâu như thể đang suy nghĩ. ( Trích lời suy nghĩ của con Linh thú: Theo kinh nghiệm lâu năm săn con người thì bên trong cái hang này hình như có mùi một thằng óc chó ở trong, mình có nên vào không đây....".)

Suy nghĩ một hồi lâu thì con ma thú bỗng dưng xông thằng vaafo cái hang và Grào. Chỉ kịp kêu lên một tiếng con linh thú đã rơi trúng bẫy thánh Sơn vừa đặt. Sơn nhanh chóng tụt xuống khỏi cây lại và xem như thế nào và thấy con Linh thú đang nằm ở trong bẫy trông có vẻ rất đau đớn. Thấy vậy Sơn thương tình nói: "Chết mẹ mày chưa, cái tội ngu. Tính thịt anh mày á, đéo dễ thế đâu con."

Vừa nói Sơn vừa nhìn vẻ mặt đáng thương của nó, càng nhìn lâu càng khiến Sơn mềm lòng hơn.

"Khổ thân mày chưa, thôi thì đây là lần đầu nên tao tha đấy đợi đấy tao giúp mày lên." Nghe như hiểu tiesng Sơn, con Linh Thú vui mừng ra mặt. Ngay sau đó Sơn chạy ra một chỗ gần đó lấy viên đá to nhất mà mình có thể mang đến bên miệng cái bẫy.

"Hơ hơ hơ......" Sơn nở một nụ cười sặc mùi nguy hiểm khi đến nhìn vào miệng bẫy. Bên trong bẫy con Linh Thú vẫn éo biết gì, tưởng sắp được đưa lên, mà một khi đưa lên là dồn toàn sức thịt thằng con người cờ hó hại nó. Khi nhìn thấy trên tay Sơn cầm cục đá to tướng thì con Linh Thú nhanh chóng thay đổi khuôn mặt 360 độ chỉ kịp kêu ra mấy câu "Grào....Grào...gào..." trông vô cùng tộ nghiệp.

"Yên tâm anh sẽ giúp chú thoát nhanh thôi." Sơn nói với nụ cười càng lú ccafng nguy hiểm trên môi và Bốp. Viên đá bị Sơn ném trúng đầu con Linh Thú, lúc này trong đầu Sơn hiện lên một loạt tiếng nói của hệ thống.

"Chúc mừng chủ nhân đã giết được Linh Thú bậc 1, Ảnh Bá Hổ."

"Chúc mừng chủ nhân nhận được 10000 exp."

"Chúc mừng chủ nhân lên cấp Linh Nhân bậc 1"

"Chúc mừng chủ nhân nhận được quà tân thủ."

"Chúc mừng chủ nhân nhận được danh hiện "Lần Đầu Giết Quái" nhận được Vô Ảnh Kiếm."

"Đù mịa, bá đạo vê lờ. Hôm nay trúng mánh rồi, mình ăn may vl" Sơn thốt lên kinh ngạc khi mình nhậ được phần thưởng.

"Chủ nhân có muốn mở quà tân thủ?" Hệ Thống hỏi Sơn bằng giọng lạnh nhạt.

"Đương nhiên phải mở chứ." Sơn nhanh chóng trả lời. Nhưng chưa đợi quà được mở thì từ đằng xa một giọng nói vang lên.

Cứu tôi với

Chương 3: Lạc Long Thánh Đế

Tac giả mong mọi người bình luận truyện này nhiều nhiều. Cảm ơn mọi người đã đọc truyện của mình.


Cứu tôi với

Giọng nói thảm thiết vang lên càng lúc càng gần tiến đến chỗ anh Sơn đang đứng. ( Theo như kinh nghệm đọc truyện của các độc giả thì họ sẽ nghĩ đây là một cô gái xinh đẹp đang bị mấy thằng cầm thú đuổi và ảnh Sơn nhà ta cũng như vậy.)

"Có ai không, giúp tôi với!" Giọng nói khiến Sơn bủn rủn hết chân tay, lộ một khuôn mặt sung sướng như đời sắp lên tiên.

"Cảm ơn ông trời, cuối cùng thì một đứa trong dàn hậu cung của con đã xuất hiện." Sơn chắp hai tay lên trời cảm ơn liên tục.

"Ngươi có chắc đấy là một đứa con gái hay không." Hệ Thống giọng khinh bỉ nói với Sơn.

"Giọng nói thánh thót thế kia thì chỉ có thể là một em xinh tươi mơn mởn thôi." Sơn làm bộ mặt ra vẻ uyên thâm nói với Hệ Thống.

Đang chém gió vơi hệ thống thì giọng nữ trong trẻo cùng những tiếng chửi bới như Đứng lại! Tao chém bỏ mịa mày bây giờ đến gần làm bọn Sơn đã khôn như cờ hó nấp sẵn trên cây đợi thời cơ nhảy xuống làm màu với gái im bặt, mắt đưa về phía phát ra tiếng nói tìm người phát ra âm thanh.

Sơn ngồi trố mắt, nghe giọng nói truyền cảm này thì hắn tin chắc cô gái là một mỹ nữ. Mà đã là mỹ nữ thì nhất định là phải vào hậu cung vủa hắn rồi.

Soạt, Soạt Tiếng cỏ cây bị dẫn đạp và từ trong bụi cây, cùng với những ánh chiều tà trong bươi hoàng hôn tuyệt đẹp chiếu xuống, một bóng hình uyển chuyển xuất hiện trước ánh mắt ngơ ngác dõi theo của Sơn.

"Ôi định mệnh!"

"Oẹ! Oẹ!"

"Hư mắt con rồi má ơi!"

Sơn ngồi trên cây nhanh chóng che mắt lại như thế có thứ gì vừa đập thẳng vào mắt hắn khi vừa mới nhìn thấy toàn bọ hình ảnh của cái người vừa xuất hiện.

"Trời ạ! Sau một giọng nói trong vắt truyền cảm lại là một thằng đực rựa da ngâm trông như lực sĩ ư." Sơn hét lên trông lòng, nhueng ánh mắt ẫn cố nhìn vào phía mà lúc nãy tiếng nói phát ra với hy vọng tìm được một vị mỹ nữ xuất hiện. Không may thay cho Sơn, hy vọng cuối cùng sụp đổ hi thằng đực rựa ấy lên tiếng và tiếp tục chạy về phía cái cây Sơn đang nấp. Chắc chắn là mọi người có thể tưởng tuojng được khuôn mặt của anh nhân vật chính của chúng ta, Sơn như người mất hồn với nụ cười cứng như đá trên môi.

"Có ai không cứu tôi với." Thằng đực rựa vừa xuất hiện lại tiếp tục vừa chạy vừa kêu cứu.

"Hahaha... Đứa hậu cung đầu tiên của ngươi là một thằng đực rựa à. Khẩu vị mặn ghê. Có cần ta tặng cho chai dầu ăn Bảo An mà làm với hắn không." Hệ thống cười nhạo Sơn khi cảm nhận được cái khuôn mặt tức cười của hắn lúc này.

"Bố mày éo cần. Thích thì mày tự thẩm một mình đê." Sơn giọng bực tức nói với hệ thống, cả người Sơ lạnh toát khi cứ nghĩ đến cái cảnh mà làm chuyện ấy với cái thằng da ngâm kia. Ngay khi thằng da ngâm kia cách cái cây của Sơn được vài mết thì Vèo Hai mũi tên đâm thằng vào vạt áo và quần của hắn và kéo hắn nằm xuống đất.

"Ê hệ thống hắn là ai vậy?" Sơn vẫn tiếp tục ngồi trên cây xem tình hình.

"Hắn là Nguyễn Nhật Quang, một thanh niên gay lọ ở phố đèn đỏ của Yên Thành." Giọng hệ thống lại lạnh nhạt như xưa trả lời Sơn.

"Nè sao giọng ngươi sao lúc thì thừa lúc thì thiếu cảm xúc quá vậy? Có cần ta rắc tý muối cho bớt nhạt không?" Sơn rảnh háng quan tâm hệ thống.

"Chuyện đó không cần ngươi lo, lo cái thằng trong hậu cung ngươi kìa." Hệ thồng lại tiếp tục chọt vào nõi đau của Sơn.

"Đou má, sao cứ chọc tao hoài vậy? Ngươi không có tý tôn trọng chủ nhân nào à hệ thống?" Sơn nghe hệ thống nói mà máu như muốn phụt ra ngoài.

"Chủ nhân ta là người tạo ra ta chứ đếch phải ngươi, ngươi chỉ là một thằng trẩu ăn may chó ngáp phải ruồi thôi." Hệ thống lạnh nhạt đáp."Éo thèm chấp với ngươi nữa." Sơn bực mình không quan tâm đến hệ thống nữa mà tập trung từ trên cây nhìn xuống diễn biến tiếp theo đến với ảnh Nguyễn Vu Quang nhọ nồi. Trong khi Quang loay hoay cố gỡ cái mũi tên đang cắm sâu cái áo cùng quần của hắn xuống đất thì từ trong bụi cấy mà lúc nãy hắn chạy ra, bốn thằng thanh niên săm đầy mình bước ra trong đó có một thằng cầm một cái cung to tướng..Lúc này mấy thằng đầu trâu mặt ngựa đã đuổi kịp Quang, chúng đến bên cạnh nói cái quần què gì đó rồi liên tục oánh khiến Quang phải ôm đầu, co người lại chịu đòn.

"Đou má, tao thấy hơi bị ngứa mắt rồi đấy nhá, hệ thống cái lũ đang bắt nạt kia là mấy thằng lồng nào." Sơn vừa nói vừa chỉ vào bốn thằng thanh niên săm trổ đầy mình trông đầy vẻ nam tính.

"Sờ Cai Giông, Lây Cửu Khoai Tây và Đạt Yêu Cầu. Bọn chúng là anh em Sờ Lây Đạt ( Em éo có ý gì đâu.) làm bảo kê ở phố đèn đỏ của Yên Thành, cả ba tên là Linh Sĩ cấp 2. Xác định độ nguy hiểm: Động vào là hy sinh. Tỉ lệ thắng: 0.69%." Hệ thống nói làm Sơn sợ xanh mặt.

"Đọu thế tao làm cái lồng gì đây, bây giờ mà nhảy xuống kêu đéo nhìn chuyện gì thì bố thằng nào tin mà cứ ở trên này thì sớm muộn gì cũng bị phát hiện." Sơn cuống lên hỏi hệ thống.

"Không phải lúc nãy khuôn mặt ngươi rất tự tin là có thể oánh bỏ mịa lũ kia sao." Hệ thống chế giễu Sơn.

"Lúc trước tao tưởng chúng là người thường, ai mà ngờ thằng bảo kê cũng là Linh Sĩ cấp 2, trong khi tao là Linh Nhân cấp 1 thế thì làm ăn cái giề." Sơn khuôn mặt hối hận khi đã tưởng vụ này ngon ăn nên mới ở lại xem thế nào chứ giờ thì...

"Thế trước lúc hy sinh, ngươi có muốn mở cái túi quà tân thủ không." Hệ Thống lạnh nhạt hỏi Sơn.

"Ồ đúng rồi còn cái túi quà tân thủ chưa mở, tý thì quên. Đương nhiên là Mở" Sơn như vớ được cọng cỏ cứu mạng liền nhanh chóng bảo mở.

"Chúc mừng chủ nhân mở túi quà tân thủ. Để có thể mở mời chủ nhân đợi 1 tiếng." Giọng hệ thống như cười nhạo Sơn, thông báo đến Sơn cái tin như sét đánh ngang tai.

"Nà ní....., ngươi không co bảo ta về cái vụ này." Sơn tái mặt nói với Hệ Thống.

"Ngươi có hỏi đâu mà ta trả lời." Hệ Thống đáp trả khiến Sơn sa mạc lời.

"Dm nhà mày hệ thống.Mày nhớ đấy hệ thống." Sơn chửi rủa hệ thống nhưng ảnh đéo làm gì được.

Bên dươi cái cây không xa là cảnh bốn thằng ml đang oánh một thằng khác, trông cảnh tượng rất thảm khốc."Tha cho em mấy anh ơi, lần sau em sẽ trả đủ cả nợ lẫn lãi mà. Tha em lần cuối này đi, em xin mấy anh." Mấy tiếng yểu điệu phá ra từ mồm Quang khiến năm thằng đực rựa sởn cả gai ốc ( Bao gồm cả Sơn.).

"Đếu có thằng nào tin mày đâu, mày nói cái này đây là lần thứ 19 rồi, có ma mới tin mày." Một trong bốn thằng bảo kê lên tiếng khiến Sơn có thể hiểu đại khái tình hình rằng có thằng cờ hó nào đó trốn nợ chạy đến cái nơi này và khiến thằng óc chó không kém tường là gái và rơi vào tình cảnh này. Lúc này Sơn mới không kìm được bình tĩnh nữa nhất là khi hiểu được cái tình hình khắm lọ đấy, nhảy từ trên cấy xuống định làm quả tiếp đấ ngoạn mục nhưng mà Bốp ảnh trượt chân.

"Vãi cứt, trị mẹ rồi." Sơn ôm đít than thở. Năm thằng trong đó một đứa nằm, năm đứa oánh nhìn về phía Sơn vì bất ngờ khi có một thằng ml khác cũng ở trong cái nơi khỉ ho cò gáy này cùng chúng.

"Mày là thằng nào?" Thằng có vẻ là đại ca lên tiếng nói.

"Tao là bố chúng mày." Sơn đáp lại sao co ngầu nhất để chúng nó sợ mà chạy mất nhưng ảnh đã éo biết rằng chỉ cần cảm nhận lượng linh lực trong người là biết hắn đang ở cấp độ nào.

"Chỉ là một thằng Linh Nhân quèn mà cũng muốn chọc vào bọn ta" Lại một thằng khác lên tiếng.

"Ờ đấy thì làm sao nào. Tao ở trên cây xem chúng mày oánh thằng kia mà ngứa mắt vãi ra." Sơn khịt mũi ngạo nghễ nói. Nghe Sơn nói mà Quang đang nằm dưới đất bỗng ngẩng mặt lên nhìn hắn với ánh mắt đầy hy vọng.

"Vậy thì ngươi tính sao hả. Thằng này chơi gái xong đếu trả tiền, thế ngươi tính trả hộ hắn à? Ngươi mà trả lời không tốt thì số ngươi xác định rồi dấy thằng Linh Nhân rẻ rách." Thằng đại ca lại lên tiếng hỏi.

"Ta chỉ muốn nói một câu thôi. Đánh cả vào mặt nó nữa." Ngay sau khi nói xong thì Sơn không đợ năm thằng kia kịp phản ứng, nhanh chóng ba chân bốn cảng chạy như bay vào sâu trong rừng.

"Ờ nhờ, anh em mình toàn đánh vào thân nó thì làm sao mà đau. Mà đợi đã, thằng ml kia chạy rồi, đuổi theo." Thằng bé nhất trong bốn thằng bảo kê nói.

"Kệ tên Linh Nhân rẻ rách ấy đi, hắn chạy vào trong rừng thì thể nào sớm muộn gì cũng bị Linh Thú thịt thôi. Giờ xử lý thằn gnafy đã" Thằng đại ca tỏ vẻ thông minh nói. Sau đó cả bốn thằng tiếp tục oánh thằng Quang và đương nhiên không quên đánh vào mặt hắn như Sơn nói, còn Quang chỉ biết chịu đựng và chửi thằng mặt l* vừa xuất hiện để hại hắn. Sơn vừa chạy vừa nhắm mắt, hắn éo cần biết chuyện gì xảy ra chỉ cần chạy thoát là được. Và *Soạt Sơn mở mắt ra và thấy mình lơ lửng trên không.

Á......Á.......Á..... Ảnh đã một đi không trở lại. ( Đùa thôi.Nó mà chết là hết chuyện.)

Không biết qua bao lâu, Sơn nghe thấy một loạt tiếng nói hãm l** của ai đó vang bên tai.

"Chúc mừng chủ nhân nhận được Thiên Nhãn."

"Chúc mừng chủ nhân nhận được Tạo Hóa Đan."

"Chúc mừng chủ nhân nhận được Thiên Địa Quyết."

"Chúc mừng chủ nhân nhận được Bất Tử Chi Quyết."

"Chúc mừng chủ nhân nhận được Giầy Vô Ảnh."

Sơn ôm đầu tỉnh dậy và đập vào mắt Sơn là một cái hang động to lớn nằm giữa lưng ngọn núi với cái tên

Lạc Long Thánh Đế

Chương 4: Tàn hồn bí ẩn

"Lạc Long Thánh Đế? Nghe hài hước vê lờ. Thằng nào đặt cái tên cho cái hang động này hau thế, khi nào về cũng phải đổi tên cho ngầu lòi." Sơn vừa đứng dậy vừa đánh giá cái hang động trước mắt.

"Người muốn biết đấy là tên ai à?" Bất ngờ hệ thống hỏi làm Sơn đang tập trung ngắm cái hang giật mình.

"Đọu, mày không biết lựa lúc mà nói à hệ thống, tao sợ nhất là ma đấy." Sơn bực mình chửi hệ thống vì bị dọa.

"Ta không quan tâm chuyện đó." Hệ thống lạnh nhạt như thường trả lời.

"À mà ngươi biết thằng lồng nào tên Lạc Long Thánh Đế à?"

"Ngươi muốn biết thì tự mình chứng kiến đi." Hệ Thống vừa nói xong một luồng thông tin truyền vào não Sơn.


Thế giới này được gọi là Linh Việt Giới.

Thời kỳ thượng cổ, Việt Giới là một thế giới rộng lớn yên bình với năm châu bốn bể...

Rồi một ngày đại họa ập tới, những con quái vật vô cùng bá cmn đạo bỗng dưng xuất hiện trên Việt Giới đe dọa nhân loại. Sức mạnh của chúng làm thế giới xoay chuyển, nhưng con thú hoang được tiếp xúc với một phần sức mạnh của lũ quái vật ấy dần dần tiến hóa và trở thành Ma Thú như bây giờ. Sức mạnh của cúng tùy thuộc vào việc tiếp xúc nhiều hay ít mà phân ra làm các cấp:

Ma Thú ( Loài không có trí thông minh hay còn gọi là đầu to óc nho.) - Linh Thú ( Bắt đầu có chút linh trí giống trẻ sơ sinh.) - Huyễn Thú ( Linh trí bằng thằng mẫu giáo.) - Nhân Thú ( Linh Trí bằng thằng học sinh cấp 2) - Kim Thú ( Linh trí của Người trưởng thành.) - Thánh Thú ( Có thể trở thành con người, vô cùng nguy hiểm, Chúa tể chưa chắc ăn được.) - Thiên Thú ( Bá khỏi nói.) - Thần thú ( Khỏi bàn.)

Và vì thế mà Việt Giới đã chìm trong thời kỳ u tối rất lâu và dần dần tan vỡ...

Khi đó, phía Đông của Việt Giới hay còn gọi là Hà Thiên Đại Lục xuất hiện một đấng Tối Thượng đầu tiên là một bán nhân mang trong mình sức mạnh của con người và rồng. Nhưng dù là Tối Thượng ngài cũng không thể cứu được cả Việt giới, cuối cùng ngài hy sinh thân mình phong ấn lũ quái vật ấy vào một chiều không gian khác và đến bây giờ được mọi người Ma Giới. Những con quái vật đó được mọi người gọi là Ma THần và được dẫn dắt bởi một vị thần là Ma Thần Vương. Còn vị Tối Thượng ngầu lòi đó tên là Lạc Long Quân với danh tiếng là Lạc Long Thánh Thiên.

Tuy là nhờ Lạc Long thánh Đế mà mọi người đã an toàn nhưng mà Việt Giới sau trận chiến của các Đấng với nhau thì còn nguyên vẹn bằng niềm tin, và con người đã phân chia Việ Giới thành ba phần là phía Đông Hà Thiên Đại Lục cũ lấy Yên Thành làm trung tâm, phía Trung Thừa Thánh Đại Lục lấy Hoàng Thành làm trung tâm, phía Nam Hồ Chí Đại Lục lấy Minh Thành.
"Vãi lều! Cái lịch sử lồng gì thế này. Lạc Long Quân....." Sơn ngồi thán phục, kinh ngạc về lịch sử của cái thế giới mà hắn đang ở.

"Cái hang động mà ngươi đang đứng trước là một cổ mộ của Lạc Long Quân. Có lẽ ai đó rảnh háng tạo nên để troll lũ trẻ trâu tin người hoặc do chính tay Lạc Long Quân tạo nên để an nghỉ khi bị thương trong trận đại chiến lịch sử." Hệ thống tiếp tục giải thích sau khi Sơn tiêu hóa hết đống thông tin mới mẻ.

"Đù! Nếu đây là mộ của ông ta thật thì chắc trong này toàn bảo vật tuyệt thế." Sơn khuôn mặt rạng rỡ như bắt được vàng.

"Nếu vậy thì ngươi cứ thử vào trong mà tìm."

"Chơi luôn, tao thì sợ bố con thằng nào, cho dù đó có là Tối Thượng đầu tiên của thế giới này nhá." Sơn vênh váo bước vào trong cổ động. Càng đi vào sâu thì Sơn càng thấy bên trong sáng hơn.

"Thế ếu nào trong này lại có ánh sáng?" Sơn gãi đầu suy tư nhưng thực chất là giả bộ cả, hắn chỉ làm bộ để đợi hệ thống giải thích chứ koong thì hắn cảm thấy quá nhục xịt. ( Vãi! Thằng này nó da mặt đến bay giờ mới phát triển.)

"Đó là do linh lực kết tinh tạo thành." Hệ thống giải thích cụt cỡn làm Sơn không hiểu được cái gì cả liền nhảy vào nói: "Linh ực kết tinh là gì?""Khi lên Tối Thượng, cơ thể ngươi sẽ tự sản xuất ra linh lực và sau một thời gian dài những linh lực dư thừa không được sử dụng sẽ tự động thoát ra khỏi cơ thể và kết tinh lại với nhau, tạo nên ánh sáng có màu xanh nhạt và khi người khác hấp thu thì có thể nói là linh lực tăng vù vù. Ở đây có thể tạo nên được linh lực kết tinh dày đặc như này thì chắc chắn đây là nơi yên nghỉ của một vị Tối Thượng cấp 5 trở lên."

"Đù, có khi là Lạc Long Quân thật." Sơn hí hửng chạy như bay vào trong hang và Cạch một tiếng kêu vang lên. Ngay lúc này hệ thống nói một điều khiến Sơn khóc không ra nước mắt.

"Ta quên nói ở trong cổ động thì thường có rất nhiều cạm bẫy, cẩn thận không mất mạng như chơi." Hệ thống nói vơi giọng lạnh nhạt như bao lần khác. Vừa nói xong thì Vù, Vù éo biết từ đâu bay ra cả đống tên, Sơn bật mắc sờ pít lên chạy sâu vào hang. Ngay sau đó là hàng loạt các cạm bẫy chết người khác nhưng may mắn là ảnh Sơn là nhân vật chính của chúng ta nên còn khuya mới chết được.

"Đọu, nguy hiểm vê lờ." Sơn ôm hai đầu gối thè lưỡi ra thở hùng hục như chó sắp chết.

"Ai bảo ngươi ngu đâu, đi đứng không cẩn thận, lần sau cho chừa." Giọng hệ thống như đang cười chế giễu Sơn.

"Tất cả là tại ngươi không cảnh báo trước với ta về đống bẫy đấy. May mà toàn là nhưng cạm bẫy bình thường nên tao mới sống sót." Sơn bực mình, gầm lên nói với hệ thống.

"Mà đợi đã, thế quái nào mà cổ động của một vị Tối Thượng lại chỉ có đống bẫy vớ vẩn đấy?" Sơn để tay lên cằm suy nghĩ.

"Giờ mới nhận ra à. Thế trước mặt ngươi là thứ gì thế." Nghe hệ thống nói SƠn nhìn lên phía trước và nhận thấy không biết khi nào mà hắn đã đến trung tâm hang động và phía trước có cả một đống kho báu. Sơn nhìn mà nhỏ cả dãi Ực Sơn nuốt nước bọt lại, lý do gì mà đến bây giờ nhân vật chính của chúng ta không đến lấy kho báu? Đơn giản là phía trước đống kho báu đó là một con quái vật trông như con sói nhưng to đến 4m đang nằm ngủ ở đấy.

"Bạch Nhân Lang, Thánh Thú cấp 2, sắp vào quá trình nhân hóa. Xác định độ nguy hiểm: Động vào là hy sinh. Tỉ lệ thắng: 0.00000001%." Hệ thống giọng như ếu quan tâm nói làm Sơn rất đau cmn lòng. Đi xa như thế này mà giờ quay lại thì phí công vê lờ, mà đi tiếp thì về với đất mẹ là cái chắc nên khiến Sơn đau lòng.

"À mà đợi đã quà tân cmn thủ mơi mở được. Mở ra xem dduojc cái lồng gì có ích không." Sơn nhanh chóng nghĩ ra cách và mở cái túi đồ của hệ thống tặng miễn phí khi ra mắt ra xem đồ mà hắn được nhận."Thiên Nhãn. Khi sử dụng bạn có thể sở hữu con mắt của thần và có thể thấy những thứ mà người khác không thể thấy."

"Tạo Hóa Đan. Giúp tăng sức mạnh thể chất, cải thiện khả năng tư chất và giúp khả năng tiếp thu lên một tầng cao mới. Tác dụng phụ: Tăng liền hai cấp Luyện Hồn."

"Thiên Địa Quyết. Công pháp luyện linh lực đặc biệt, khi luyện có thể tu dưỡng cả linh hồn của mình, luyện thành tầng 1 có thể hấp thu linh lực trong Thiên Địa để tinh lọc thành linh lực của bản thân và sử dụng như của chính mình, hơn hết là khi phịch nhau cũng có thể hấp thụ được linh lực xung quanh và nhanh hơn gấp đôi bình thường, đối tác làm việc cũng có thể được hưởng một phần số linh lực hấp thụ. Công pháp do chủ nhân đời đầu của Thiên Địa Hội phát hiện trong một di tích cổ. Di tích cổ ấy được khẳng định còn có số tuổi lớn hơn cả Đấng tối Thượng đầu tiên, không xác định được người sáng tạo."

"Đù cái này không phải trong giấc mơ trước khi mình đến thế giới này mơ thấy sao. HÌnh như là được cái gì gọi là Cốc Cốc cho thì phải. Mà giờ éo phải lúc để thắc mắc, nghĩ cách chôm đồ đã." Sơn gãi đít ngac nhiên khi nhìn thấy công pháp Thiên Địa Quyết có hai không ba trong túi đồ của hệ thống.

"Bất Tử Chi Quyết. Thiên cấp công pháp cực phẩm, do Bất Vũ Chí Tôn sáng tạo lên. Khi luyện đến cấp độ cao nhất có thể tái tạo lại cơ thể, linh hồn cho dù chỉ còn lại một tia tàn hồn mà không cần phải trở thành Tối Thượng, chỉ khi nào diệt sạch cả cơ thể lẫn linh hồn mới chết. Nghe nói thời trai trẻ vị Chí tôn này đi ngao du thiên hạ và không may bị Ma Thú cạp mất tờ rym nên mất cả cuộc đời mình nằm gai nếm mật để tạo ra công pháp này để lại cho hậu thế."

"Giầy Vô Ảnh. Thánh cấp bảo vật, khi dùng tăng tốc độ cho cơ thể, huyễn hóa ra nhiều tàn ảnh và lời hại nhất là khi trời tối có thể giúp chủ nhân hòa vào bóng tối hay còn được gọi là Vô Dạ Ảnh."

"Đây rồi, cuối cùng cũng tìm thấy." Sơn vui mừng khi nhìn thấy Bảo Vật Giầy Vô Ảnh trong túi đồ.

"Sau bao nhiêu lâu suýt thì về quê gặp cụ kị thì cuối cùng cũng thấy thứ có ích. Mày hay lắm hệ thống ạ." Sơn đang tự sướng thì bỗng dưng có một thứ giống bàn tay chạm vào vai Sơn.

"Im! Tao đang chuẩn bị thực hiện nhiệm vụ bấ khả thi." Sơn quay người lại và chửi cho cái đứa ở phía sau đang chạm vào người mình. Nhưng ngay sau đó anh nhận ra rằng Ở đây có mỗi ảnh với cái con Ma Thú đang ngủ cạnh đống báu vật . Mồ hôi rơi như mưa Sơn cố tìm xem cái gì vừa chạm vào người mình ( Xin nhắc lại ảnh sợ ma.)

"Ta ở đây." Bỗng dưng một giọng nói vang lên ngay ở phía trước Sơn. Ảnh quay lại và nhìn thấy một thứ xanh xanh giống linh hồn đang đứng trước mắt mình.

"Ngươi..... là ai.... Người hay ma.... Nói trước ta không sợ ma đâu." Sơn cầm cục đấ bên cạnh đưa về phía người đang đứng phía trước đó.

"Người? Ma? Hahahaha....." Bỗng dưng người đó cười lớn khiến con Ma THú ở gần đấy ghe thấy bật dậy. Sơn nhìn con Ma Thú xông đến chỗ mình mà éo dàm chạy.

"Ma Thú đến. Tại ngươi mà ta chuẩn bị được ngắm gà rồi này." Sơn bực tức chỉ vào mặt người đứng phía trước mình và chuẩn bị chạy.

"Ngắm gà, ý ngươi là chết? Hahahaha..... " Người đó lại cười khiến Sơn bực nhưng éo làm gì được vì tính mạng mình đang ngàn cân treo sợ tóc.

"Ngươi yên tâm. Thú cưng của ta không làm hại ngươi đâu." Người bí ẩn đó nói một câu khiến Sơn giật cmn mình, vì lấy Thánh Thú làm thú cưng ư? Người này bá đạo đến thế nào vậy? Đúng như người đó nói, con Ma Thú chạy đến và ngoan ngoãn ngồi cạnh như một người hầu.

"Giờ thì ta sẽ trả lời câu hỏi của ngươi. Ta là người hay ma ấy hả? Ta là một tàn hồn sống ở đây." Người bí ẩn nói câu này khiến Sơn còn giật mình hơn nữa. Tàn hồn ở đây... Nghĩa là ngươi này có thể là Lạc Long Thánh Đế Lạc Long Quân.

Chương 5: Dương Yến Chi

Trong một cổ động bí mật tại một ngọn núi cũng bí ẩn nốt.

Bên trông cổ động này có một khoảng căn phòng nhỏ mà bên trong chỉ có một người và ngoài ra là một cái bàn gỗ nhỏ ở bên cạnh. Người đàn ông đang ngồi thiền trông vô cùng tĩnh tâm, bỗng dưng ổng mở hai con mắt đang nhắm chặt ra. Người này đứng bật dật bước ra khỏi cổ động với một tốc độ nhanh không thể tưởng tượng được đến nỗi một lúc sau mới sau xuất hiện một câu nói vang vọng trong động

"Vãi shit! Đau bụng, nhà xí khẩn cấp!"

Sau một lúc lâu ròi khỏi cổ động, người đàn ông bí cmn ẩn quay lại trong khuôn mặt thoải mái như vừa trút được một gánh nặng trên người, vừa xoa bụng vừa nói:

"Sung sướng cả một đời, xả xong nhẹ cả đít. Đúng là ăn no éo bằng đi ỉa kịp thời."

"Mà khoan, thấy thiêu thiếu cái gì ấy nhờ?" Người đàn ông nhìn xung quanh cổ động lúc nãy mà mình ngồi thiền, nhất là cái bàn gỗ nhỏ ở gần chỗ ngồi. Ổng ta bước đến cạnh cái bàn và bỗng dưng Ruỳnh Cái bàn bị giáng một chưởng cực mạnh đến nỗi biến mất không một dấu vết, còn chỗ cái bàn vừa nằm lúc nãy giờ lún sâu xuống dưới.

"Đọu má, thằng ml nào lấy công pháp tâm huyết của cả cuộc đời ta. Ngươi cứ đợi đấy, ta Bất Vũ Chí Tôn mà bắt được thì người xác định." ( Khỏi nói thì cũng biết cái công pháp đấy là Bất Tử Chi Quyết.) Tiếng thét nghe vô cùng giận dữ kèm theo chút thảm thiết của ổng làm ai nghe thấy cũng mốn ném gạch vào mặt.


Hắt xì Trong lúc Bất Vũ Chí Tôn chửi rủa thằng lấy trộm công pháp của ổng thì hung thủ, cũng chính là nhân vật chính của chúng ta ảnh Sơn hay Minh cũng được đang nói chuyện với một tàn hồn bí ẩn. ( Từ giờ gọi là Minh vì chủ thân thể Sơn đang ở tên là Lưu Vô Minh.)
Minh hết gãi đầu lại gãi đít ngơ ngác hỏi người đàn ông ẩn ẩn hiện hiện trông vô cùng ảo trước mắt mình: "Tàn hồn?"

Người đàn ông gật đầu nói: "Đúng! Ta là một Tàn Hồn."

"Nếu ngài là tàn hồn thì chắc ngài là tàn hồn của Lạc Long Quân?" Minh kinh ngạc hỏi lại.

Người đàn ông này bỗng dưng khuôn mặt hiện vẻ ngạc nhiên rồi ra hiệu cho con Thánh Thú ở cạnh mình chạy vào trong hang như thể chuyện này vô cùng bí mật. Minh khuôn mặt cũng tỏ vẻ nghiêm túc chờ đợi câu trả lời, bỗng dưng tàn hồn này nói một câu làm Minh không kịp phản ứng: "Đoán xem!"
"Đoán...." Minh đang nghiêm túc bỗng nghe câu trả lời đầy bất ngờ liền nở một nụ cười đầy thân thiện với tàn hồn trước mặt.

"....Đoán con c*." Ngay sau đó là tiếng oánh lộn vang ra, tuy là Minh éo thể đánh được tàn hồn nhưng ảnh vẫn tìm mọi cách đánh vì Minh thù mấy thằng ml cứ nói câu *Đoán xem. (Tại sao thù thì độc giả không cần quan tâm đâu.)

"Đùa thôi mà, chú làm gì gắt thế?" Tàn hồn tỏ vẻ bỡn cợt nói.

"Đùa con kẹt. Hộc... hộc...!" Minh vừa thở dốc vì cố đánh tàn hồn trước mặt trong vô vọng vừa nói.

"Bây giờ ta sẽ trả lời câu hỏi của người. Ta là tàn hồn của Lạc Long Quân? Không phải."

"Thế thì người là ai? Tại sao lại ở trong cổ động được khắc là Lạc Long Thánh Đế?"

"Đến ta còn éo biết ta là ai thì làm sao mà trả lời. Còn tại sao ta ở đây ấy hả, ta cũng éo biết nốt, lúc ta tỉnh dậy thì đã thấy ở đây rồi."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau