HẠNH PHÚC TRONG BÙN LẦY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạnh phúc trong bùn lầy - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Tôi cầm mãi cái điện thoại, ko biết có nên gọi cho anh ko. Rồi tôi vẫn quyết định gọi.

- Alo anh ạ.

- Ừ, anh đây, gì vậy em?

- Khi nào anh về?

- Chắc 1/2 tháng nữa.

- Hôm nay anh của anh về đấy, em nghe mẹ bảo thế.

- Vậy hả, vậy vui quá, lâu rồi anh chưa gặp anh 2 của anh.

- Anh... em... em có em bé anh ạ.

- Gì cơ? Thật á?

- Thật.

- Ôi, vui thế, vợ anh giỏi quá. Lúc anh về sẽ có quà đấy.

Rồi tiếng gọi của mẹ chồng tôi vang lên.

- Linh, linh, cô ra đây đi chợ với tôi.

- Dạ, con ra đây mẹ à.

Tôi vội chào anh rồi cúp máy.

- Thôi em đi chợ với mẹ đây, anh giữ sức khỏe nhé, yêu anh.

- Yêu em.

Tôi cất điện thoại và ra xách giỏ đi chợ với mẹ chồng tôi.

.....

Đây là lần đầu tiên tôi đi chợ với mẹ chồng tôi. Đây là chợ tự phát nên cách nhà hơn 500m thôi. Chợ bé lắm, mọi người bán đồ trên những cái sạp tự dựng, hoặc trái lá chuối bán dưới đất.

Chúng tôi quẹo qua quầy mua thịt. Mẹ chồng tôi lựa lựa được miếng thịt ngon rồi đưa cho cô bán hàng.

- Cân cái này xem nào.

- Vâng, cái này 42 ngàn, cháu lấy cô 40 ngàn thôi ạ.

- Gì mà 40 ngàn, miếng bé tẹo thế này, 35 ngàn thôi.

- Dạ ko được cô ạ, cháu lời ít lắm cô ạ.

- Vậy 37 ngàn, bỏ vào bọc cho tôi, nhanh nào.

Cô bán hàng cũng có vẻ ko vừa lòng lắm nhưng vẫn bán cho mẹ chồng tôi.

- Đây cháu gởi ( cô bán hàng)

- Linh cất đi vào giỏ( bà Loan)

- Vâng ( tôi).

- Ô, đây chả phải là cô dâu của chú Khoa sao, xinh thật, mà lại giỏi nữa. ( cô bán hàng).

- Đẹp thì làm được gì, có cái bỏ vào mồm ko? ( bà Loan).

Rồi mẹ chồng tôi hứ lên 1 tiếng, đi nhanh khỏi quầy. Cô bám thịt cứ nhìn theo mà lắc đầu.

.....

Tôi soạn đồ với mẹ, chuẩn bị nấu cơm đãi anh Bách về.

- Linh, ra giết con gà kia để làm thịt đãi anh Bách

Mẹ chồng tôi chỉ ra con gà nhốt trong cái lồng nhỏ nơi chổ cây mít.

- Mẹ ơi, con... con ko biết giết gà ạ.

- Gì? Ko biết giết gà? Cô là gái quê hay gái phố? Hay cô tiểu thư đài cát? Ko lẽ việc gì cũng nhờ đến thân già này hả? Tôi khổ quá mà.

Mẹ chồng tôi rít lên từng lời đay nghiến, nó làm cảm thấy tôi như con gà sắp bị giết vậy.

- Để con.. để con làm.

Mẹ chồng tôi liếc nhìn tôi, tôi cảm thấy hơi thở của bà cũng đầy bực bội.

- Rồi lúc sáng bảo làm cam cho cái Mai uống chưa?

- Dạ rồi, con bỏ trong tủ lạnh kia.

- Được rồi, lo mà đi làm việc đi, bầu bí khỏe mạnh làm nhiều việc sau này cho dễ sinh. Chứ như cái Mai tội, ốm nghén quá.

Mẹ chồng tôi lại tủ lạnh, mở tủ rồi mang ly nước cam đem lên cho chị Mai. Tôi bất giác sờ tay lên bụng,đứa trẻ này chưa được sinh ra nhưng lại chịu nhiều thiệt thòi quá.

.....

Tôi cứ nhìn mãi con gà, ko biết làm cách nào làm thịt đây. Tôi đành cột dây vào cổ nó, cột vào cây mít, nhưng ko chặt lắm. 1 tay tôi giữ lấy chân con gà, 1 tay tôi đưa dao lên cao, chỉ cần phập 1 phát là con gà chết thôi mà, Linh ơi cố lên. Nhưng con gà cứ kêu quan quát như xin tha.Phập....

Tiếng dao phập mạnh xuống nền thớt, tôi cúi mặt khóc nức nở, còn con gà vẫn nhảy quanh cây mít.

Tôi ko thể làm việc đó, tôi chưa bao giờ làm việc đó, thật sự tôi sợ máu. Tôi lại đang có bầu nên càng ko muốn giết con vật nào hết, nhưng nếu ko giết con gà, mẹ chồng tôi sẽ lại chì chiết tôi, tôi biết làm sao bây giờ.

- Tại sao em khóc?

Giọng nói của ai đó vang lên, ko lẽ ông bụt xuất hiện rồi sao? Ông ấy đã nghe thấy nổi thống khổ của tôi rồi sao. Đưa tay quẹt nước mắt trên 2 má, tôi ngước nhìn lên, là 1 người đàn ông cao ráo, nhìn rất giống...anh Khoa. Tôi vội lùi lại...

- Anh.. anh ko phải ông bụt?

- Tất nhiên là ko, vì ko có ông bụt nào đẹp trai như anh cả.

- Anh... anh là...

- À, anh là Bách, còn em chắc là Linh hả?

- Vâng, sao anh biết em?

- Anh thấy hình cưới Khoa gởi anh xem. Mà sao lại khóc thế?

- Mẹ bảo em giết gà, mà em ko biết làm thế nào nên... nên...

- Ôi giồi, đưa đây anh làm cho.

Anh Bách để balo sang chỗ bệ thềm, vén tay áo lên rồi chụp lấy con gà. Tay anh vặt đi 1 ít lông trên cổ nó rồi dùng dao cứa nhẹ, máu nó chảy ra chén, có bắn ra nền đất 1 ít. Tôi che mắt lại ko dám nhìn.

- Đây, gà của em đây.

Anh Bách đưa con gà vừa bị giết cho tôi, tôi ko dám cầm, phải lấy cái thau cho anh đựng.

Mẹ chồng tôi từ trong nhà đi ra.

- Ơ Bách, về lúc nào vậy con?

- Chào mẹ con mới về ạ?

Mẹ chồng tôi lại ôm lấy anh, kiểu mừng mừng tủi tủi.

- Bố anh, làm cái việc gì mà đi mấy tháng mới về được lần, ko nhớ tôi à.

- Nhớ, nhớ mẹ nhiều lắm ấy.

- Vào nhà vào nhà nào.

- Vâng.

.....

Anh Bách đi vào phòng chị Mai thấy chị đang ngủ, anh chầm chậm leo lên giường ôm lấy chị Mai, hôn lên tóc, lên má chị Mai.

- Ơ, anh về rồi à, sao ko gọi em ra đón.

- Muốn em bất ngờ thôi.Chị Mai ôm chầm lấy anh Bách.

- Em cũng có quà bất ngờ cho anh đây, định điện thoại báo nhưng nghĩ anh sắp về nên em đợi.

- Quà gì nào?

Chị Mai đưa lấy tay anh để lên bụng mình xoa xoa.

- Mình lại sắp có thành viên mới anh ạ.

- Thật á, yêu em quá. Nghe em đúng thật ấy nhỉ, cứ ăn trứng lộn vào, có 2 ngày mà thụ thai ngay được.

Chị Mai hơi khựng lại.

- Thì.. thì tất nhiên, em có nghiên cứu rồi mà.

Anh Bách lại ôm lấy chị Mai mà hôn hít. Tiếng vọng từ bên ngoài vào làm gián đoạn đôi vợ chồng họ.

- Này Mai, Bách ra ăn cơm nào.

- Vâng bọn con ra ngay đây mẹ.

Anh Bách dìu chị Mai ra ngoài ngồi vào mâm cơm, toàn là những món ngon thôi, cả con gà tôi cho ăn mỗi ngày cũng bị làm thịt mà.

- Đây Mai ăn đi con, cháo gà mẹ nấu ngon lắm, ăn cái đùi nữa. Còn Bách này ăn miếng thịt đi, ăn đi ăn đi, mẹ để phần cho thằng ku con 1 cái đùi rồi.

- Vâng mời mẹ ạ. Linh em cũng ăn thịt đi này, sao ăn cổ gà thế, ko ngon đâu.

Nói rồi anh Bách gắp cho tôi miếng thịt nạc gà, nhưng nào tôi dám ăn, cứ phải nhìn thái độ của mẹ chồng.

- Đúng rồi, Linh ăn đi, phụ nữ mang bầu nên ăn nhiều đồ bổ 1 chút. ( chị Mai).

- Linh cũng có bầu à, vậy chúc mừng nhé( anh Bách).

- Vâng, em cảm ơn ạ( tôi).

Mẹ chồng tôi liếc xong nhưng lại ko gắt, chắc sợ anh Bách nghe.

- Này Bách, xem đưa cái Mai đi khám bác sĩ xem nào, chứ lúc bầu giờ nó cứ nôn ọe, mẹ lo lắm ý.

- Vâng, mai con có việc ngoài xã rồi vài hôm con lên thành phố, chắc con cho Mai lên đấy chơi rồi khám luôn mẹ à.

- Ừ, thế càng tốt con ạ.

- Linh em có muốn đi khám cùng ko?

Vẫn là nhìn mặt mẹ chồng tôi mới dám trả lời.

- Dạ thôi, anh Khoa cũng sắp về nên lúc ấy anh Khoa đưa đi khám cũng được ạ.

- À, ừ vậy thôi.

.....

Anh Bách chở chị Mai lên thành phố rồi, tôi cũng muốn đi cùng lắm, tôi cũng muốn biết đứa trẻ có khỏe mạnh ko nhưng nào đâu dám đi theo. Bỗng nhiên trời tối sầm lại, gió ở đây kéo lại là to quá, thổi bay tung tóe, cát bay cả vào mắt tôi.

- Linh, mau ra rút áo quần vào mưa đến nơi rồi cô ko thấy à, đứng đấy mà nhìn gì.

- Vâng, con đi ngay đây mẹ.

- Nhanh còn bưng mấy mẹt phơi ngô vào, mưa ướt hết là ko có cho gà ăn đâu đấy.

- Vâng ạ.

Tôi cuốn cuồn rút áo quần vào, mưa cũng đã bắt đầu nặng hạt, đã rớt lên quần áo vài hạt. Tôi bưng chạy vào nhà sợ ướt, chẳng may vấp ngay cục đá, tôi ngã sóng soài lên đống áo quần. Bụng tôi có chút đau, còn áo quần cũng bị lấm bẩn.

- Ôi giồi ôi, sao cô bất cẩn thế hả, dơ hết cả áo quần rồi này, còn ko mau lượm lên.

- Vâng, mẹ ạ.

Tôi rướn người nhưng bụng hơi đau, vì nghĩ đến đứa trẻ nên tôi ko dám cố.

- Mẹ... con bị ngã... con hơi đau bụng mẹ à.

- Cái đồ đàn bà đoản, ko được cái tích sự gì hết, chỉ tổ báo đời nhà tôi thôi đây mà.

Vừa nói mẹ chồng vừa dìu tôi vào nhà, vừa lúc mưa cũng đổ xuống rất to. Áo quần cũng bị mưa làm lem hết, mà ngô cũng bị thấm ướt hết rồi.

- Uống cốc nước ấm này đi, nằm kê gối cao chân lên, nếu thấy ra máu hay gì thì báo, tôi đưa đi khám.

- Vâng, con cảm ơn mẹ.

- Khỏi cảm ơn, tôi là nghĩ tới đứa cháu trong bụng thôi.

Rồi mẹ chồng tôi lại đứng gần cửa, nhìn trời đang đổ mưa,nhìn những thứ ngoài sân, lấm lem và ướt sũng.

Chương 7

Thật may quá, đứa trẻ của tôi rất ngoan và mạnh mẽ, nằm như thế đến tối nhưng ko sao. Tôi thấy ổn nên ngồi dậy vào bếp tìm đồ ăn, lục mãi cũng chỉ còn được ít cháo cháy xít đáy nồi, mì gói cũng ko có. Thấy mấy quả trứng gà trong thùng gạo, tôi luộc thêm 2 cái rồi ăn. Trời cũng khá tối rồi mà anh Bách với chị Mai cũng chưa về, mẹ chồng tôi nằm ngoài võng đu đưa với thằng ku con của chị Mai.

- Mẹ ơi, anh Bách và chị Mai chưa về ạ?

- Chưa, chiều mai tụi nó mới về. Cô ko sao rồi hả?

- Vâng ạ.

- Ko sao thì đi giặt mấy đồ lúc chiều đi, lấm lem hết cả, mai cái Mai lại ko có mà mặc.

- Vâng ạ.

Vì chiều mưa gió rất to nên tối lại không khí lạnh lắm. Cái đèn nhỏ cũng giở chứng ko bật được, tôi đành mang thêm áo khoác, đội thêm cái mũ rồi chong đèn ra giếng giặt đồ.

.....

Tôi có bầu nhưng thèm ăn và đặc biệt thèm ngủ ghê lắm. Cứ được ngủ là tôi ngủ giấc thật ngon luôn ấy. Tiếng quát the thé của mẹ chồng bên ngoài làm tôi giật nảy mình.

- Linh, Linh đâu? Mấy cái trứng tôi để trong thùng gạo sao thiếu thế này hả?

Tôi lật đật xỏ dép chạy ra, vừa chạy vừa buộc tóc.

- Dạ tối qua con đói bụng quá mà ko còn gì ăn, thấy có trứng nên con ăn đỡ.

- Mấy cái trứng tôi mua lúc sớm để hôm nay cái Mai nó ăn, cô ăn sao cô ko hỏi tôi hả? Mấy người bầu ốm yếu mới cần ăn bổ thôi, bực hết cả mình.

Mẹ chồng tôi lại bỏ xuống bếp, tôi cố nuốt đi cục gì đang nghẹn lại nơi cổ, giọt nước mắt cũng tranh thủ mà chảy ra.

- Làm gì mà còn ko lo xuống làm việc đi, xách giỏ theo tôi đi chợ, trưa cái Mai về biết ăn gì.

- Vâng con đi đây ạ.

Tôi rửa vội mặt rồi thay đồ theo mẹ chồng tôi đi chợ, buổi sáng cũng chưa có gì vào bụng.

.....

Bệnh viện thành phố lúc nào cũng đông đúc thế này đây, phải xếp hàng từ sớm mà hơn 2 giờ mới tới lượt khám. Chị Mai mặt mày hớn hở níu lấy tay chồng.

- Anh này, anh mong đứa trẻ này là trai hay gái?

- Tất nhiên là con gái rồi, dòng họ nhà anh toàn con Trai, có mỗi nhà bác Thảo có con gái. Mình có con trai rồi, anh lại muốn có đứa con gái.

Nói rồi anh lại vỗ vỗ tay mình vào tay chị Mai.

- Nói là nói thế thôi, chứ trai gái gì chả được, con anh mà.

- Gớm, bà nội lại thích có thêm thằng ku con đây.

- Vậy á, thế thì anh sao cũng được.

- Anh này, em mới vừa lên chức quản lý, lương cũng những 7 triệu. Hay anh xin việc gì gần nhà, đi làm xa mãi, em nhớ lắm.

- Chúc mừng em nhá. Anh biết thế, nhưng sức trai còn nhiều, anh tranh thủ kiếm thêm đồng sau cho mẹ con em sướng.

- Nhưng..

Chị y tá đọc rõ to tên chị Mai, nên chị Mai đành vào trong khám.

Anh Bách ngồi ngoài này cứ hồi hộp, anh thì trai gái gì ko được, miễn sao mẹ con chị Mai khỏe mạnh là anh vui rồi.

Nhát thấy bóng chị Mai đi ra, anh Bách vội tới ngay dìu chị.

- Ngồi xuống đây đi em, sao rồi.

- Lại trai nữa anh à.

Mặt anh Bách thoáng lên 1 chút thất vọng, nhưng nhanh thôi lại lấy lại thần thái bình thường.

- Ko sao, có anh có em cho vui cửa vui nhà.

- Hì, yêu anh quá, chờ tí lấy thuốc rồi mình về luôn, mẹ gọi điện bảo nấu cơm chờ mình về ăn đấy.

- Ừ, anh biết rồi.

.....

Mẹ chồng tôi cứ ngóng cổ ra cửa, đi đi vào vào.

- Linh, cô pha nước cam cho cái Mai chưa? Sao bọn nó chưa về.

- Dạ, con pha rồi mẹ ạ.
Thì từ đằng xa, mẹ chồng tôi thấy anh Bách nắm tay chị Mai đi về phía nhà. Mẹ chồng tôi liền lấy ô chạy ra che nắng cho chị Mai.

- Nắng ko hả con, mệt ko hả con?

- Ko sao mẹ ạ.

Chị Mai vừa bước chân vào thềm nhà mẹ chồng tôi đã lớn tiếng gọi tôi.

- Linh, mang nước cam ra đây.

- Vâng ạ.

Tôi xuống nhà dưới mang ly cam mát trong tủ lạnh ra.

- Nào uống đi cho mát.

- Gớm, ai là con của mẹ đấy?

- Ganh tỵ gì, anh là con mà anh đi suốt, có quan tâm tôi bằng nó đâu.

- Thôi chả ai dám động đến dâu yêu của mẹ đâu. Linh, em uống cam chưa.

Tôi liếc nhìn mẹ chồng rồi lí nhí trả lời.

- Em... em uống rồi ạ.

- Ừ, có em bé uống cam vào cho có sức đề kháng, cho khỏe.

Chị Mai uống cạn ly cam, à lên 1 tiếng đã khát.

- Ngon quá mẹ ạ.

- Ừ.

- Mẹ ơi, lại con trai nữa mẹ ạ.

- Thật ko?

- Thật mẹ ạ.

- Ôi phúc đức quá cơ, cái Mai của mẹ giỏi thế.

Chị Mai có bầu con trai, mẹ chồng tôi vui mừng khôn siết. Tôi cũng mừng lây cho chị Mai, tôi đưa tay lên xoa xoa bụng mình.

.....

Đứa trẻ chưa ra đời nhưng lúc nào tôi cũng tơ tưởng đến, lúc nó ra đời sẽ như nào, được ôm nó trong vòng tay sẽ như nào. Chỉ nghĩ thôi mà hạnh phúc cũng đã dâng tràn xiết bao.
Anh Bách mang đồ ra giếng ngâm, thấy tôi ngơ ngẩn cười cười nên cũng bắt chuyện.

- Gì mà cười vui thế em?

- À, ko có gì anh, anh giặt đồ hả?

- Ừ, tí anh đưa thuốc bổ cho uống. Bữa hôm trước mua cho Mai, anh cũng mua thêm cho em.

- Vâng, em cảm ơn anh nhiều ạ.

- Ko có gì, dù sao cũng là cháu của anh mà.

Câu chuyện của họ lại bị chị Mai nhìn qua 1 cách khác, khó chịu, bực dọc.

.....

- Ủa Mai, sao chưa ngủ hả con?

- Con chờ anh Bách, anh ý đang giặt đồ ngoài kia.

- Ừ, ngồi đây cho mát.

- Mẹ... con... con..

- Có chuyện gì đấy con.

- Con định sửa lại cái nhà vệ sinh, với bắt cái điều hòa nho nhỏ mẹ ạ. Chứ ngồi xổm nó cứ đau bụng mà sinh lúc nóng lại tội con con lắm ý.

Mẹ chồng tôi suy nghĩ rồi nghe cũng có lý.

- Ừ, vậy làm đi con.

- Nhưng con ko đủ tiền mẹ ạ, nộp biêu hết tới cả năm nữa mới rút ấy. Mà rút sớm rồi đóng tiền biêu chết cũng khổ, haizzz.

- Vậy phải làm thế nào. A có 1 số tiền lúc cưới thằng Khoa ấy, được đâu tầm 10 triệu, con cầm lấy rồi làm đi.

- Thôi mẹ ạ, cô ấy cũng có bầu, sợ đến lúc sinh cô ấy cần mà con chưa có trả thì ngại lắm mẹ ạ.

- Ngại gì mà ngại, mà tiền gì của nhà nó chứ? Toàn tiền nhà mình với bà con hàng xóm cho thôi.

- Nhưng cưới cô ấy là tiền của cô ấy mà mẹ.

- Kệ thây nó, ai quan tâm.

Mẹ chồng tôi lại mở tủ đưa cho chị Mai 1 số vàng và tiền.

- Cầm lấy mà lo việc của con đi, còn lại để mẹ lo.

- Vâng, vậy con cảm ơn mẹ ạ.

Chị Mai ôm lấy mẹ chồng, nhưng nét miệng chị cười đầy bí hiểm.

.....

Tôi đi làm đồng về thấy chồng tôi đang nấu đồ ăn thơm lắm.

- Mẹ, mẹ nấu gì mà thơm thế ạ.

- Tôi nấu cháo bồ câu cho cái Mai với thằng ku con, vẫn dành cho chị chén đấy.

Trong lòng tôi vui sướng lắm, nghĩ là mẹ chồng cũng có thương tôi.

- Vào rửa ráy đi rồi dọn lên đi.

- Vâng ạ.

Tôi vào rửa ráy xong thay đồ rồi ra dọn cơm, mọi thứ tôi múc cả vào mâm rồi. Đang định bưng cái nồi đi rửa, đột nhiên cái quần tôi bị kéo. Tôi hoảng, thả tay cái nồi rơi xuống đất, thằng ku con chị Mai hoảng nên khóc to. Mẹ chồng tôi chạy vào

- Ôi giồi ôi, chị làm gì thằng cháu đích tôn của tôi thế hả? Chết thằng bé mất thôi.

- Mẹ... ko có... ko có gì đâu mẹ.

- Ko là ko thế nào, thằng bé khóc to thế kia, phỏng chỗ nào rồi. Đúng là cái đồ vô dụng mà

Mẹ chồng tôi lật tới lật lui người thằng ku, nhưng vết nóng văng ra thì văng hết người người tôi mà.

Chương 8

Vừa lúc ấy chị Mai và cả anh Bách cùng về.

- Mẹ, mẹ ơi có chuyện gì vậy ạ?

- Con Linh này này, bất cẩn đổ đồ nóng xuống, may ko trúng vào thằng bé.

Chị Mai lại ôm lấy ku con chị xoay đi xoay lại.

- Con ơi con có sao ko con? Con vàng con bạc của mẹ? Em sao vậy Linh, chị có đối xử tệ gì với em ko, sao lại làm thế với con chị.

- Ko phải chị ơi... em...

- Cô thôi đi, thằng bé chắc đã phải hoảng sợ nhiều lắm, nên mới khóc to thế này.

- Chị.. chị nghe em... ku con chị ko có sao hết chỉ là hoảng quá thôi.

- Vậy cô đã làm gì mà con tôi hoảng thế kia hả?

- Do ku con chị chạy xuống kéo vào em, bất ngờ nên em giật mình rớt đồ thôi, ko có gì hết đâu chị.

- Cô im đi, làm sai còn cố cãi.

Lúc này anh Bách mới lên tiếng.

- Thôi mọi người đừng nói nữa, rõ ràng thằng bé ko sao, chỉ bị hoảng nên mới khóc thế thôi. Bao nhiêu vết nóng văng hết lên chân Linh còn gì. Linh em xuống ngâm nước đá đi cho khỏi phỏng, để đồ đó anh dọn cho.

- Em... em...

- Đi xuống đi em.

- Vâng ạ.

Tuy sợ mẹ chồng tôi với cả chị Mai, nhưng anh Bách nói thế tôi cũng ko dám cãi nữa.

Chị Mai ra điều uất ức lắm.

- Sao anh bênh nó, con anh đang hoảng đây này.

- Thì thằng bé hoảng thôi có sao đâu, Linh nó bị bỏng kia kìa.

Anh Bách nói rồi lấy đồ hốt những đồ dơ dưới sàn.

- Anh còn bênh nó, hay là anh có tình ý gì với nó rồi hả?( chị Mai)

- Tình ý gì? Em điên à, cô ấy chỉ là em dâu thôi. Em ko có nhà thì sao ko cho con đi học, chạy linh tinh sao quản được.( anh Bách)

- Em còn phải đi làm, có rảnh đâu mà giữ con chứ.( chị Mai)

- Thôi, đủ rồi, tôi xin, do tôi, do tôi ko chăm được cháu, lỗi do bà già này được chưa?( bà Loan).

- Kìa mẹ, xin mẹ đừng nói thế mà mẹ( anh Bách).

- Rõ ràng thế còn gì nữa, tôi già rồi, tôi vô dụng rồi( bà Loan).

Mẹ chồng tôi vỗ vào ngực bùm bụp rồi bỏ vào phòng. Chị Mai và anh Bách ko cãi nhau nữa, ai làm việc nấy.

.....

Nguyên ngày hôm ấy mẹ chồng tôi cứ nằm suốt, ko chịu ăn uống gì. Chị Mai lại đi làm, tôi đành nấu cho mẹ chồng tôi miếng cháo trứng gà.

- Mẹ ơi, mẹ ngồi dậy ăn miếng cháo đi mẹ.

Mẹ chồng tôi vẫn im ko nói năng gì. Tôi lo mẹ chồng tôi ốm nên qua đỡ mẹ chồng tôi dậy.Nhưng mẹ chồng tôi lại nổi nóng với tôi.

- Ai cần cô quan tâm, cô giả tạo vừa thôi, đừng cố mà lấy lòng tôi.

- Ko có... con ko có mẹ à.

- Cô im đi, do cô mà vợ chồng cái Mai cãi nhau rồi đấy, cô vừa lòng chưa. Tụi nó lấy nhau bao lâu nay chưa 1 lần cãi vã, nay do cô mà tụi nó sức mẻ tình cảm rồi đấy, cút ra ngoài.

Bát cháo trứng nóng hổi cũng bay xuống đất vỡ tan tành. Cái còn lại trong tôi lúc này là hoảng sợ và tủi thân.

Tôi ngồi xuống nhặt đi các mảnh vỡ, mẹ chồng tôi vẫn nằm im đấy.

Tôi cho các mảnh vỡ vào thùng rác, rồi ngồi xuống cạnh cây mít mà khóc. Khóc nức nở, khóc cho trôi hết tủi hờn. Có lẽ từ lúc về đây, cây mít này là bạn của tôi, nó hay nghe tôi tâm sự nhất.

.....Bẵng đi vài hôm mẹ chồng tôi cũng nguôi giận, chị Mai lại mua đồ ăn và cho tiền nên mẹ chồng tôi lại vui vẻ như xưa. Thấy mẹ chồng tôi vui, tôi cũng vui lây.

- Mẹ con mua cho mẹ mấy xấp vải, mẹ may thêm mấy bộ mới nha mẹ.

- Gớm, nịnh quá cơ, tôi còn lắm đồ rồi.

- Con có nịnh đâu, tại con thấy bà Thoa hàng xóm mới có bộ đồ mới, nên con nghĩ đến mẹ ngay ấy.

- Biết nghĩ quá cơ, tôi xin.

Mẹ chồng tôi véo má chị Mai cưng nựng. Chị Mai lại dịu dàng với tôi.

- Linh, chị có mua thêm cho em mấy bộ đồ đây, ít bữa bầu to có mà mặc ( chị Mai).

- Em cảm ơn chị ạ( tôi)

- Mua cho nó làm gì, để tiền mà lo tẩm bổ cho thằng ku con( bà Loan).

- Ko sao mà mẹ, con lên chức nên lương cũng tăng lên, với hôm ấy con nóng tính quá nên trách em ấy hơi nặng, chị xin lỗi nhé Linh( chị Mai).

Tôi huơ huơ cánh tay.

- Ko.. ko có gì đâu chị ạ.

Câu xin lỗi của chị Mai lại đi kèm với cả ánh mắt ko hài lòng của mẹ chồng tôi.

- Đấy, chị Mai thương cô thế, cô cũng coi mà biết điều đi đấy.

- Vâng thưa mẹ.

.....

Có vẻ anh Bách còn giận chị Mai hay sao ấy, mà lại ko thèm nói chuyện với chị.

- Anh, anh còn giận em à?

- Ko có, anh ko giận em.

- Ko giận sao ko nói chuyện với em?

- Tại anh đang buồn ngủ.

Chị Mai kéo vai anh Bách quay lại.

- Đừng giận em nữa mà, em buồn con cũng buồn đấy. Nay em đi chợ mua mấy xấp vải cho mẹ, lại mua thêm mấy bộ cho Linh, sợ bầu to lại ko có đồ để mặc.Anh Bách lại ôm chị Mai mà cười hiền, hôn lên trán chị Mai.

- Ừ, chị em cùng nhà phải yêu thương nhau nghe ko, em ấy hoàn cảnh cũng tội lắm, lại ko có chồng bên cạnh chăm sóc đâu.

- Vâng em biết rồi anh ạ.

Tuy là nói vậy thôi chứ thái độ của chị vẫn ko bằng lòng mấy đâu.

.....

Tôi đang đứng ngay ngoài cổng, chỉ đợi bóng dáng quen thuộc là tôi sẽ chạy ra ngay. Và tôi đã chạy ra ngoài khi thấy dáng chồng tôi từ xa đi đến.

- Sao ra đây, nắng lắm.

- Em đợi anh về mãi ấy.

- Ừ, anh về rồi đây, xin chào con yêu.

Anh đưa tay xoa vào bụng tôi, cảm giác hạnh phúc dâng trào.

Chúng tôi cùng nhau vào nhà.

Anh Bách đang đóng lại cái kệ chén, thấy anh Khoa về cũng vui mừng lắm.

- Ơ,.chú đã về đấy à, lâu quá ko gặp.

- Vâng em về rồi đây anh ạ.

2 anh em họ ôm lấy nhau, tay bắt mặt mừng, đúng là tình anh em khăng khít.

Lần đầu tiên tôi thấy được cảnh gia đình đông đủ như này, cái cảm giác xum vầy, nó làm tôi thấy ấm áp, nó làm tôi nhớ đến bà nội của tôi.

.....

Bầu bí nhưng vợ chồng tôi cũng ko kiêng cử, với cả lâu ngày anh mới về nên tôi sợ anh thèm, mà cả tôi cũng thèm nữa. Anh cũng biết ý mà ra vào nhẹ nhàng lắm, anh cũng sợ ảnh hưởng đến em bé. Xong việc rồi tôi lại được nằm trong vòng tay anh.

- Anh này, mai anh cũng dẫn em đi khám đi nhé. Vừa rồi chị Mai được anh Bách đưa đi thành phố khám, em cũng muốn đi lắm ấy. Nhưng sợ tốn tiền nên thôi anh đưa em đi bệnh viện huyện cũng được.

- Ừ, sáng mai anh đưa em đi.

- Vâng ạ.

Nằm im 1 lúc tôi lại hỏi anh về suy nghĩ lâu nay của tôi.

- Anh ơi... anh thích con trai hay con gái.

- Tất nhiên là con trai rồi, đề hãnh diện với họ hàng và lũ bạn của anh chứ.

Tôi thoáng đi chút thất vọng. Anh vội ôm lấy tôi an ủi.

- Nhưng con gái cũng ko sao em à, con nào chẳng là con của mình, con gái mà đẹp giống em thì anh lại càng thích.

Tôi hạnh phúc ôm lấy anh, giọt nước mắt của hạnh phúc lặng lẽ lăn ra.

.....

Bệnh viện huyện thì vắng vẻ hơn, nên vợ chồng tôi ko cần phải chờ lâu. Nhưng lúc tôi vào trong hơi lâu nên anh cũng có phần lo lắng, khi thấy tôi bước ra anh liền vội hỏi.

- Trai hay gái hả em.

- Con gái anh ạ.

Đúng là mặt anh đã thoáng lên chút thất vọng, nhưng vẫn cố cười trấn an tôi.

- Ko sao em ạ, mình còn trẻ còn sinh nhiều con mà lo gì. Mẹ con em khỏe là được rồi.

- Vâng.. anh ạ, em yêu anh nhiều lắm ấy.

Cuộc đời tôi nó ko khác gì đám bèo dưới sông, vô chủ thì trôi nổi trên đó cho cá nó gặm rỉa thân. Còn nếu có chủ thì kiểu gì cũng được vớt về bằm nhỏ cho lợn ăn. Nhưng may quá lại gặp anh, đám bèo là tôi lại được anh cho vào bể cá nhỏ để trên bàn, anh chăm bẵm ngắm nhìn mỗi ngày. Tuy thân vẫn đau, nhưng vẫn đầy hạnh phúc.

Chương 9

- Gì cơ? Con gái à? Vô dụng.

Mẹ chồng tôi nghe đến 2 chữ con gái là biểu hiện ngay thái độ ghét bỏ.

- Mẹ, trai gái gì ko được, dòng họ mình lắm trai rồi còn gì ( anh Khoa)

- Đúng đấy mẹ, con đây mong con gái mà ko có đây này ( anh Bách).

Mẹ chồng tôi dằn đôi đũa xuống mâm cơm.

- Con gái mà làm gì, tuy dòng họ toàn trai nhưng tôi vẫn thích trai thôi. Có con trai, cháu trai mới ngước mặt lên được, mới mát mặt với ông bà tổ tiên được. Mấy anh ko thấy, mỗi lần giỗ tộc à. Nhà nào ko có con trai thì ngồi mâm dưới, nhà nào có con trai được ngồi mâm trên, mâm to cỗ đầy.

Anh Bách và anh Khoa im lặng ko nói thêm gì, lại tập trung ăn cơm thôi, còn tôi trong lòng như mang đá tảng ngàn cân. Thịt thà ngon ngọt nhưng tôi vẫn thấy đắng, ko tài nào nuốt nổi.

Mẹ tôi gắp miếng cơm cho vào miệng rồi lại thả đũa thở dài.

- Ko biết cái mai trưa nay ăn gì, uống gì. Tội con bé bầu bí mà đi làm lụng vất vả quá.

- Mẹ, ko sao đâu. Mai báo hôm nay ăn tiệc mừng trên công ty cô ấy mà.

- Còn anh nữa, vợ bầu bí, nghén ngẫm thế kia ko thương, ăn nhanh cái mồm đi, rồi mang cơm với thịt bò xào lên cho nó, có cả nước cam nữa đấy.

- Vâng ạ.

Anh Khoa nghe mẹ chồng tôi nói nên cũng hồn nhiên lên tiếng thôi.

- Mẹ có nấu thịt bò sao mẹ ko cho Linh ăn với ạ?

- Nó ăn làm gì, nó khỏe thế kia có ốm yếu nghén ngẫm như cái Mai đâu chứ.

- Nhưng...

Tôi liền đá vào chân anh Khoa, ra ý cho anh đừng nói thêm nữa.

Ăn uống xong, anh phụ tôi mang đồ ra cái giếng chỗ cây mít để rửa chén.

- Em vào đi, nhiều như này để anh rửa cho.

- Thôi anh ạ, như này mà nhiều gì, hồi trước đi rửa chén thuê cho họ còn nhiều hơn cái này gấp 10 á.

- Kệ đi, hồi xưa khác, giờ có anh rồi, anh ko để em khổ đâu. Mà em nè, tính người già xưa nay nóng, nên mẹ nói gì em cứ kệ đi, đừng để trong lòng làm gì cho buồn.

- Vâng, em có nói gì đâu mà.

Tôi và anh cùng nhau rửa chén rồi cười đùa với nhau nữa. Tiếng quát của mẹ chồng tôi đã lôi ngay anh vào nhà.

- Nó ko biết rửa chén hay sao mà con phải cầm tay bày việc hả Khoa? Vào đây mẹ có việc nhờ.

- Dạ ko mẹ ạ, con vào đây.

Anh vội rửa tay xà phòng rồi vỗ vỗ vào tôi.

- Em rửa đi, anh vào trong nhà đây, chiều anh dẫn em đi ăn chè.

- Vâng anh ạ.

Anh Khoa chùi 2 tay vào áo quần đang mặt trên người rồi đi vào nhà, lại nơi cái phảng gỗ mẹ anh đang ngồi.

- Mẹ gọi con có gì ko ạ?

- Thế cứ phải có chuyện gì tôi mới gọi anh được à.

- Ko, ko phải vậy mẹ ạ.

- Này mẹ nói, tiền vàng lúc cưới của con, mẹ cho cái Mai mượn rồi.

- Ơ, thế ạ, thì mẹ cho mượn đi chứ con đã cần đâu.

- Nói mày biết chứ ko con vợ mày lại đòi tiền rồi nhảy dựng lên lại khổ.

- ko có đâu mẹ, cái Linh nó hiền lắm nên ko nói gì đâu.

Mẹ chồng tôi hứ lên 1 tiếng khinh khi.

- Hứ, chắc gì đã hiền.

- Kìa mẹ, sao mẹ nghĩ thế.

- Nghĩ gì, mãi mà tôi chẳng thể ưa nổi con bé ấy. Đã nghèo rồi còn vô dụng, giờ lại ko đẻ được con trai.

Anh Khoa lại ôm lấy mẹ chồng tôi, dỗ ngọt.

- Mẹ, thôi mà, dù sao cũng là vợ con, con con, mẹ ko thương cô ấy thì mẹ cũng thương cháu mẹ nhé.

- Hứ, bố anh, chỉ được cái nịnh là giỏi.

.....

Còn anh Bách, xách càmen đồ ăn mang lên chỗ làm cho chị Mai. Vừa đến nơi thấy chị Mai leo từ xe của giám đốc xuống, anh Bách ko nói gì rồi chào lịch sự với tên giám đốc.

- Ơ, anh đến sao ko gọi em trước.

- Thôi cần gì, mẹ nấu cơm bò cho em đấy, sợ em đói. Mà sao ko đi xe em, lại đi chung với ông giám đốc ấy.

- À, tại trưa nắng, em đang bầu nên anh ấy chở dùm ấy mà. Anh ăn chưa, em sắp vào làm rồi.

- Anh ăn rồi, thôi anh về, em vào làm đi. Từ mai anh chở em đi cho tiện, tranh thủ lúc anh còn nghĩ phép.

- Vâng ạ, anh về cẩn thận nhé.
- Ừ, vào đi kẻo nắng.

Anh Bách đi rồi, chị Mai xách càmen vào trong. Nói với nhân viên của chị.

- Thu, ăn trưa chưa?

- Em chưa, gói xong kiện hàng này rồi em đi ăn.

- Thôi khỏi, cơm bò xào đấy, ăn đi.

- Ui, ngon thế, em cảm ơn chị, chị ko ăn ạ?

- Thôi, cho dù món ngon thế nào, ăn nhiều cũng mau chán lắm. Em ăn đi.

.....

Tắm xong vào tôi thấy anh Khoa đang giăng màn đi ngủ.

- Sao anh giăng màn sớm thế? Anh còn chưa tắm mà.

- Kệ đi, việc gì xong trước lại ko được.

Anh giăng màn xong lại chốt cửa phòng, kéo tôi ngồi lại cạnh giường. Anh đi đến mở tủ áo quần, xách ra 1 bịch đen gì đó khá to, tôi ngạc nhiên hỏi anh.

- Cái gì vậy anh.

Anh đưa ngón tay lên miệng.

- Suỵt.

Anh mở túi đen, tôi nhìn vào trong đó nào là sữa, là áo quần, tả của em bé nữa.

- Ôi anh mua khi nào vậy, nhiều quá?

- Anh mua lúc sáng, mua ít đồ để chuẩn bị anh đi làm, anh thấy nên mua luôn cho em ấy. À, mấy lon sữa này em uống đi cho con nó khỏe, hết anh lại mua cho em nữa.

Tôi mới lấy 1 cái áo ra xem, áo bé tí ti xinh cực lun ấy, rồi những cái tất tay tất chân nữa, tôi ko biết nên diễn tả cảm giác của tôi lúc này thế nào đây.

Rồi anh ngồi lại bên cạnh tôi, nắm lấy tay tôi, hôn lên trán tôi.

- Em đừng lo gì hết nhé, có anh đây rồi, anh đã hứa với nội sẽ lo cho em cả đời này.

Tôi hạnh phúc tựa đầu vào vai anh, anh thì đưa tay xoa bụng tôi.

.....

Thời gian anh đi làm thì lâu, mà thời gian về phép lại nhanh quá thể. Tôi giặt xong mấy cái đồ cho anh, đang định mang ra phơi. Ai ngờ đường trơn tôi trượt ngã, thau đồ bay tứ tung, tim tôi như muốn ngừng thở. Nhưng thật may bàn tay của ai đó đã đưa ra đỡ lấy tôi.

- Ơ, anh Bách..

- Ừ, anh đây, sao em bất cẩn thế hả, bầu bí phải cẩn thận vào chứ.

- Ôi may quá có anh, tim em vẫn còn nhảy bình bịch đây anh ạ, tưởng đâu ngã rồi. Em cảm ơn anh.

Anh vừa nói chuyện với tôi vừa nhặt lại đồ rơi dùm tôi.

- Ko có gì, nhưng lần sau phải cẩn thận đấy. Thay đôi dép của em đi, mòn hết rồi dễ trơn lắm.
- Vâng, tại em chưa đi chợ được. Để mai em tranh thủ ra chợ mua anh ạ.

Tôi lại lấy gàu múc nước để xả lại mấy cái đồ rơi lúc nãy. Anh Bách lại đẩy tôi sang bên, giành với tôi.

- Đưa đây anh lấy nước cho, cố sức làm gì.

- Vâng, em cảm ơn anh ạ.

Anh đổ nước vào thau cho tôi rồi còn đổ cả vào thau anh nữa. Chúng tôi nói nhiều chuyện vui vẻ lắm.

.....

Chị Mai đi làm về, thấy nhà hết đường nên tiện ghé vào tiệm gần nhà mua luôn thể.

- Chị Bích ơi, lấy cho em cân đường nào.

- Ơi, chị ra đây, cô Mai mới đi làm về hả?

- Vâng chị, chị lấy cho em 2 hộp bánh nữa nhá, xong tính dùm em.

- Đây, của cô hết 50 ngàn.

- Vâng, em gởi, em về đây chị ạ.

- Này Mai, em xem chừng chồng em với vợ của chú Khoa nhá, lúc sáng đi ngang chị thấy ôm nhau tình tứ lắm ấy.

- Vậy hả chị, em đi làm, em có biết gì đâu.

- Thì cô cứ để ý chừng chừng, đừng có nói lại là chị nói đấy.

- Vâng, em cảm ơn chị, em về đây.

Chị Mai đi về nhưng trong lòng chị đã dâng lên ngọn lửa ghen tuông rồi, ngọn lửa ghen tuông của Hoạn Thư.

....

Chị Mai chạy xe vào cổng, anh Bách liền ra dắt cho chị. Chị Mai ko thèm hỏi anh Bách, liếc mắt kiểu dò xét.

- Mẹ đâu?

- Mẹ đi đám cúng đình, chiều tối mới về chị ạ.

Chị Mai đi qua tôi, thái độ của chị lạ lắm, ko thân thiện như hôm qua nữa.

Anh Bách đi vào sau chị.

- Hôm nay em về sớm thế.

Chị Mai ngồi chễm chệ trên ghế, tay xoa xoa bụng bầu, nói mà cũng ko thèm nhìn lấy anh Bách 1 lần.

- Về sớm mới biết sau lưng tôi, 2 người làm chuyện gì.

- Chuyện gì là chuyện gì, sao em lại nói vậy.

- Tại tôi có người mách lại, 2 người ôm nhau tình tứ lắm còn gì.

Tôi cố phân trần.

- Ko chị ơi, ko có chuyện đó đâu. Do em bị trượt nước ngã, may mà có anh Bách đỡ em.

Chị Mai mặt đanh lại, giọng lạnh lùng.

- Cô im đi, cô cứ đem cái vẻ ngây thơ ra mà dụ dỗ người khác. Chỉ có chú Khoa mắc lừa thôi, tôi và mẹ thì ko nhé.

Nước mắt tôi trào ra, vì oan uổng này ai thấu.

- Ko chị ơi, em ko có, chị hiểu lầm rồi.

- Cô đem nước mắt cá sấu ra cho ai xem? Tôi ko về sớm thì sao biết 2 người gian díu với nhau, hả.

- Mai, đủ rồi. Em nói gì vậy hả, Linh nó bị ngã, vô tình anh đỡ em ấy thôi. Như em đi với ông giám đốc, anh có nói gì ko, nếu anh ghen như em thì em có bị oan ko?

Chị Mai như bị bắn trúng tên đen vào tâm can.

- À, em... ơ...chắc là em hiểu lầm rồi. Em xin lỗi anh nhá.

Chị Mai nắm lấy tay anh Bách, tay kia xoa ngực anh Bách. Con giận của anh Bách như sắp bùng nổ lại được chị Mai tưới mát ngay.

- Em lần sau đừng có nghe linh tinh nữa đấy. Anh có 1 mặt con với em rồi, lại sắp có đứa thứ 2 rồi. Anh thương em ko hết sao lại đi gian díu với ai chứ. Em lại nghĩ con người anh tệ vậy à.

- Em xin lỗi, em biết lỗi rồi. Tại em nghe người ta nói, em ko kìm lòng được mà nóng giận thôi. Anh bỏ qua cho em.

- Em xin lỗi Linh đi, oan cho em ấy.

Chị Mai như bị ép buộc lắm, nên mới cố nói lời xin lỗi với tôi.

- Linh, đừng khóc nữa, chị xin lỗi, do chị hồ đồ quá, bỏ qua cho chị nhá.

Tôi gạt đi nước mắt trên mặt, giọng còn nấc nghẹn.

- Dạ chị, chị hiểu là được.

Chương 10

Chẳng mấy chốc mà cũng đến ngày chị Mai sinh. Mẹ chồng tôi tất bật lấy đồ rồi kêu xe ba gác chở chị đi bệnh viện huyện. Chị Mai chuyển bụng kêu la inh ỏi, ko lẽ đứa bé gần ra đời người mẹ sẽ đau lắm? Tôi thoáng rùng mình, chắc tới lúc tôi sinh cũng vậy.

- Cô lo ở nhà cơm nước đi, có gì tôi gọi.

- Vâng thưa mẹ.

Chiều chị Mai đi viện là gần khuya anh Bách về, anh Bách lấy thêm đồ mang lên viện cho chị, để mẹ chồng tôi về. Nhưng sáng ra mẹ chồng tôi mới về, nghe tiếng mở cửa nên tôi nê thân ra xem.

- Mẹ về rồi ạ, chị Mai sao rồi mẹ.

- Sao trăng gì, sinh thằng ku 3.2kg kháu khỉnh, giống cái Mai y đúc.

- Vậy ạ, vui quá mẹ ha.

- Ừ, tôi đi ngủ đây, tí lo nấu cơm nước đi, đi chợ sang quầy chị Thảo mua thịt bò về để tôi nấu mang lên cho cái Mai ăn.

- Vâng mẹ ạ.

- Còn đồ cái Mai hôm qua cô giặt chưa?

- Dạ con giặt xong rồi.

- Ừ.

Mẹ chồng tôi đi vào phòng nghĩ ngơi, tôi ăn miếng cơm nguội hôm qua rồi lo xách giỏ đi chợ. Bầu to tôi cũng mệt kinh khủng, mỏi kinh khủng nhưng nào dám nghĩ ngơi. Ko cần phải đi làm đồng thôi, còn lại mọi việc trong nhà tôi đều làm hết. Tôi nghĩ mình ko đi làm kiếm ra tiền thì thôi mình cứ lo việc nhà cho tốt là được.

Mẹ chồng tôi và anh Bách thay phiên nhau ra vào viện chăm chị Mai, chị Mai sinh thường nên 4 hôm lại được về nhà rồi. Tôi thấy em bé chị Mai tôi cũng mừng lây ý, nhà có trẻ con thật thích.

.....

Từ hôm ở viện về, mẹ chồng tôi luôn ở trong phòng chị Mai chăm em bé, rồi lại đi chợ nấu ăn cho chị Mai. Anh Bách về được vài hôm lại đi nên cực nhất vẫn lại là tôi. Bình thường đã giặt hết đồ cho mọi người trong nhà, nay lại phải giặt luôn đồ em bé chị Mai, thậm chí đồ dính " dơ" của chị nữa. Giở đồ rõ to mà rõ là nặng, sao em bé chi có ti sữa với ị thôi mà ngày thay cả đống đồ.

Giặt xong tôi cố rinh ra để phơi, nhưng vừa dùng sức nhấc lên tôi thấy bụng mình tự nhiên nhói đau. Tôi nghe giống như em bé của tôi vừa đạp cái bụp, nước nôi chảy ra từ bên dưới lênh láng, ước sũng quần. Đau nhưng tôi vẫn cố lết vào thềm nhà, dựa người vào cột rồi gọi mẹ chồng tôi.

- Mẹ... mẹ ơi, cứu con mẹ ơi... con đau.

- Cái gì đấy, cái gì mà la inh ỏi lên làm thằng cháu cưng của tôi giật mình rồi này.

- Mẹ... con đau bụng... tự nhiên bên dưới của con chảy ra nhiều nước lắm.

- Thôi chết, vỡ ối rồi, chờ tí rồi tôi đưa đi sinh.

- Mẹ.. mẹ vào phòng con, đồ con để sẵn trong giỏ rồi, có 1 triệu dưới gối nằm, mẹ lấy giúp con.

Mẹ chồng tôi lật đật chạy vào lấy đồ rồi gọi xe ba gác đưa tôi ra bệnh viện huyện.

Trên đường đi, bụng tôi cứ càng lúc càng nhói đau nhiều hơn, cơn co càng lúc càng nhanh hơn.

Trán tôi lấm tấm mồ hôi, tay chân tôi bủn rủn rã rời. Nước mắt 2 hàng

- Mẹ ơi... đau... con đau quá...

- Cố chịu đi, đẻ là phải đau rồi. Sắp tới viện rồi

Xe ba gác chạy vào sân bệnh viện huyện, nhưng mình mẹ chồng tôi giờ dìu tôi ko nổi nữa, may có bác lái xe dìu phụ tôi vào bệnh viện.

Tới nơi y tá cho tôi ngồi xe lăn rồi đưa tôi vào phòng sinh. Còn mẹ chồng tôi làm thủ tục giấy tờ.

Vào phòng sinh trong đó có vài người phụ nữ nữa, họ cũng đau đớn gào thét giống như tôi. Tôi đau lắm nhưng phải cố lết lên giường sinh, ko ai đỡ tôi hết.

Vị bác sĩ dạng chân tôi ra rồi nhìn nhìn, bác nói với tôi rằng.

- Con em sắp ra rồi, nghe tôi rặn nhanh kẻo bé ngộp thở.

Tôi nghe 2 từ ngộp thở là tim tôi như muốn ngừng đập. Tôi làm theo lời bác sĩ dặn, dùng hết sức bình sinh mà rặn 1 cú thật mạnh. Nghe tiếng trẻ con khóc, tôi lại thấy an lòng, nhưng bác sĩ nói gì đó làm đầu óc tôi choáng váng.

- Đứa trẻ này... đứa trẻ này sao môi tím đen thế kia, ko phải do ngợp. Mau đem đi siêu âm tim.
Cái tin đó nó như sét đánh, đứa con của tôi sinh ra ko được bình thường sao? Nỗi lo lắng chiếm lấy tôi, nó khiến tôi ko còn cảm giác đau từ phía dưới do y tá khâu vết thương.

Tôi được chuyển xuống phòng trước, tôi thấy mẹ chồng tôi đang ngồi trên giường ăn bánh mì. Thấy tôi được đưa xuống, mẹ chồng tôi đứng lên rồi nhìn tới nhìn lui.

- Đứa trẻ đâu?

- Họ mang em bé đi siêu âm mẹ ạ.

- Siêu âm gì chứ, đứa trẻ mới sinh mà có gì phải siêu âm?

Rồi mẹ chồng tôi lại leo lên cuối giường ngồi ăn bánh mì. Tôi thì nằm đó mà lo lắng, 30p sau họ cũng ẵm con tôi xuống cùng với 1 vị bác sĩ khác.

- Em là mẹ của đứa bé?

- Vâng, bác sĩ, con em có sao ko ạ?

- Cho tôi hỏi lúc có thai, em đi khám được mấy lần, và khám ở đâu?

- Em đi khám 4 lần và khám ở trạm xá.

- Sao em ko lên bệnh viện khám?

- Tại em thấy chị Mai cũng khám ở đấy?

Vị bác sĩ nhìn tôi thở dài, điều đó lại làm tôi càng lo lắng hơn nữa.

- Sao vậy ạ, thưa bác sĩ?

- Con em mắc bệnh tim bẩm sinh.

Tôi như bị sét đánh trúng, chết đứng.

- Nhưng... bệnh này... bệnh này mổ là được phải ko bác sĩ, em có nghe đài nói thế, còn được mổ miễn phí cho hộ nghèo nữa.

- Đúng là có chuyện đó, nhưng con em còn bị 1 bệnh nữa là máu khó đông bất thường. Tôi sợ mổ được nhưng đứa trẻ vẫn ko sống được.

Tôi leo xuống giường quỳ lạy bác sĩ. Nước mắt tôi nhòe đi đôi mắt.

- Em lạy bác sĩ, em xin bác sĩ, xin hãy cứu con em với.. nó còn bé lắm ko đáng bị như vậy.- Em đứng lên đi, em có làm vậy tôi cũng ko giúp được em. Nếu lúc đó em lên bệnh viện khám, người ta sẽ phát hiện ra sớm thì tốt biết mấy.

Bác sĩ đi ra, tôi chỉ còn biết lại ôm con mà khóc, con gái của tôi, đứa con bé nhỏ của tôi. Có cảm giác nào đau hơn khi sinh được con mà ko thể nhìn con lớn lên bình an khỏe mạnh chứ.

Mẹ chồng tôi đợi mọi người đi rồi, bà còn đay nghiến trách móc tôi.

- Đã sinh ko được con giai, con lại ko giống bố rồi còn bệnh hoạn. Chả hiểu là loại gì, cô tự lo đi, tôi về. Tiền thừa của cô tôi để kia.

Lời lẽ ấy của mẹ chồng, ngay lúc này như mũi dao xoáy sâu thêm vào vết thương đang chảy máu của tôi, đau đớn tột cùng. Người ta bảo đẻ là rất đau, nhưng sao nó ko đau bằng lời nói của con người. Câu nói đi ra từ cửa miệng nhưng tính sát thương lại rất cao.

......

Nghe tiếng lục đục dưới bếp, chị Mai ẵm ku con mới sinh xuống xem là ai.

- Ơ, mẹ về rồi à?

- Ừ, ẵm em vào trong, mang xuống bếp làm gì, ông táo quở cho đấy.

- Vâng, Linh sao ròi mẹ?

- ôi đừng nhắc đến nó nữa. Sinh con bé ra giống y nó, ko giống thằng Khoa chút nào, lại còn bị bệnh gì mà máu khó đông ý, có phẩu thuật cũng ko sống được.

- Ô thế hả mẹ, đáng đời. Hồi trước nó còn ra vẻ mềm yếu để dụ dỗ lòng thương cảm của anh Bách ấy mẹ, làm con với anh Bách cãi 1 trận to ấy.

- Khiếp vậy à, cái con bé đó ngay từ đầu mẹ đã ko ưa rồi, cái loại gì mà hãm tài ấy.

- Thôi kệ nó mẹ à, tức gì mệt. Nay bà nội nấu món gì ngon đấy.

- Nãy ghé chợ thấy thịt heo quay ngon nên mua về cho con ăn cơm đây. Ra ngoài 1 tí mà sợ con ở nhà ko biết ăn gì. Mà thôi vào trong đi cho mát, ngoài này nóng thằng cháu cưng của bà sao, hử, thằng Bách con ơi.

- Vâng mẹ ạ, mẹ nhanh cũng vào nha mẹ.

- Ừ, mẹ biết rồi.

.....

Mẹ chồng tôi về rồi, tôi cũng ko thể ôm con mà khóc mãi được, tôi phải cố gắng ko được gục ngã để tìm đường sống cho con tôi. Thấy trời cũng trưa, bác bên cạnh đi chăm con dâu sinh, thấy tôi ko có ai nên lân la hỏi thăm.

- Sao ở đây 1 mình vậy con, mẹ đâu, chồng đâu?

- Chồng con đi làm xa bác ạ, con mồ côi ko có mẹ.

- Vậy mẹ chồng đâu?

- Mẹ chồng... mẹ chồng con mới về rồi ạ.

- Ơ hay, dâu đi sinh đi đẻ mà sao lại để 1 mình thế này. Rồi ăn uống sao, đi làm thuốc sao.

Tôi ko trả lời bác, bặm chặt môi, cố gắng kìm nén 2 dòng nước mắt sắp phá vỡ tuyến lệ mà trào ra.

Chắc bác cũng có hiểu 1 phần gì rồi. Bác lấy tô múc cho tôi tô cơm có cả trứng và sườn kho nữa.

- Ăn đi cháu, ăn cho có sữa em bé nó bú. Bác mang cơm cho dâu đây mà nhiều lắm.

- Dạ thôi cháu cảm ơn ạ, bác cứ ăn đi ạ.

- Đừng ngại, thấy cháu cũng như dâu bác thôi. Sinh xong kiệt sức, ko ăn vào lấy đâu có sữa cho con nó bú hả.

- Vâng.. cháu cảm ơn bác, cháu xin ạ.

Rồi bác quay vào lấy cơm cho dâu của bác, rồi còn giặc khăn ấm lau mặt cho chị ấy nữa. Tôi nhìn mà cứ thấy hình bóng mẹ chồng mình đang lo cho chị Mai.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau