HẠNH PHÚC TRONG BÙN LẦY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạnh phúc trong bùn lầy - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Tôi đến nơi chị Hiền ở, đó là 1 khu chung cư cao chót vót, chỉ cần nhìn lên thôi cũng rớt cả mũ đội đầu. Người lái xe đi về, tôi theo chị vào thang máy lên tầng 10. Khu chung cư khá rộng, có hẳn 2 phòng ngủ, còn bếp hay nhà vệ sinh đều đầy đủ cả. Chị thả chìa khóa thẻ lên bàn rồi ngã người ra sopha, tôi đoán cứ phải chạy tới chạy lui chắc chị cũng mệt lắm. Tôi cứ

đứng lơ ngơ đó, ko dám ngồi. Chị nhìn tôi mà ko thèm mở mắt.

- Mày đi tắm đi, tao đưa quần áo vào cho, hôi như chuột chết ấy.

- Vâng chị.

Tôi lủi thủi đi vào nhà tắm, lột bỏ đi lớp đồ cáu bẩn, tôi tự nhìn mình trong gương, lem luốc thê thảm đến tội. Tôi nhìn tới nhìn lui ko biết mở nước như thế nào, tôi dịch người qua 1 chút ngay dưới vòi hoa sen, nước chảy ào. Tầm 5p sau chị đẩy cửa đi vào, theo phản xạ tôi lấy tay che đi những bộ phận cần che.

- Che, che cái đéo. Làm đĩ thì tập quen lần đi.

- Chị ơi, em ko muốn làm đĩ, chị có thể tha cho em ko chị, chị thả em đi đi.

Tôi khóc lóc van xin chị Hiền, nhưng chị ấy cười hếch lên 1 cái thôi.

- Tao thả mày đi, mày cũng đéo sống được, tụi nó bắt lại được mày tụi nó bán qua động trung quốc, ngày dạng háng hơn 20 chục lần.Mà mày đi thì tụi nó giết tao. Mày thích đi, cứ đi đi.

Nói rồi chị đi ra ngoài.Tôi vẫn đứng đó khóc, khóc thương cho số phận mình. Tự nhiên tôi cảm thấy mọi chuyện, nếu ko gặp anh tôi đâu ra cơ sự này, nếu ko vì anh tôi đâu có bỏ đi.

Tôi mang cái váy mà chị đưa, khá là hở hang luôn, cả quần trong nó cũng kỳ lạ, bé xíu.

Tôi vào trong đứng ngay trước mắt chị, chị đang sì sụp món mì tôm, loại mà vừa nhanh vừa gọn, đói có thể ăn ngay được.

- Ăn đi.

Tôi ngồi vào bàn ăn, mùi mì gói tỏa ra thơm nức mũi. Thôi ăn cho no cái bụng đã, khóc lóc tính sao.

.....

Tôi ngủ 1 hơi dài, sau bao mệt mỏi, lần này tôi ngủ ngon kinh khủng, qua bữa cũng ko thấy đói. Tôi đi tìm khắp nhà nhưng ko thấy chị Hiền đâu, tôi mở cửa ra ngoài lan can hóng gió. Từ trên cao nhìn xuống thành phố thật đẹp, trên này thật yên tĩnh lắm, gió lại mát nữa.

Tiếng nói chị Hiền làm tôi giật nảy mình.

- Nhảy à, mày nhảy đi, nhảy xuống đó chết rồi tụi bảo kê cũng mang xác mày đi vứt thôi.

- Ko, em ko có ý định đó.

Chị Hiền lại chỗ tôi vứt cho tôi 1 hộp đựng đồ ăn, rồi lấy trong túi xách ra điếu thuốc, bật lửa phà đi 1 hơi dài.

- Sao mày lại rơi vào tay con mụ Tú thế?

- Em từ quê lên kiếm việc làm, ko may lại xin làm giúp việc nhà ấy?

- Mày bị thằng chồng nhà đấy thả dê lần nào ko?

Mặt tôi cúi xuống buồn buồn.

- Một lần này là bà Tú đưa em sang đây luôn chị ạ.

- *** mẹ, mấy thằng chó khốn nạn.

Chị lại rít 1 hơi rồi thả đi khói thuốc trắng. Tôi nhìn chị, hình như chị cũng mang nỗi buồn sâu lắng lắm. Rồi chị lại hỏi tôi.

- Mà sao ko ở quê cho yên thân, mò ra đây làm đéo gì để rơi vào động quỷ này.

Tôi cười, cười cái cuộc đời khốn nạn, cười cái sự tin tưởng ngu xuẩn, cười cái sự chịu đựng dại khờ.

- Do em ngu chị ạ, vì yêu, vì tin, rồi họ coi em ko bằng con ở, thậm chí chồng em còn dẫn người con gái khác về, đá em đi, khốn nạn lắm chị à.

- Tao tưởng mình tao khốn nạn, ai ngờ mày cũng không khác gì tao. Tao và thằng người yêu quen nhau 3 năm, *** mẹ 3 năm lận đấy.Trong suốt 3 năm ấy nó đéo sờ vào tao 1 lần nào, tao nghĩ trên đời này nó đúng là đấng nam nhân, có thể gởi gắm tương lai được. Rồi nó lừa tao, bán tao đi. Lúc đó lão Đại đã "cứu vớt" đời tao, may mà chỉ phục vụ mình lão.

- Sao lúc ấy chị ko chạy đi.

- Chạy, chạy thì mày có thoát khỏi tay bọn gian hồ máu chó ấy ko? Hay cuộc đời mày tụi nó vùi cho nát.Tôi im lặng nhìn chị trải lòng, chị vứt điếu thuốc đi thở hơi dài.

- Mày ko tự tử thì mày cũng an phận đi, đéo mơ trốn được đâu. Đĩ có nhiều loại, đĩ rẻ tiền và đĩ cao cấp.

Tôi vẫn nhìn chị mặt ngu ngơ ko hiểu.

- Đĩ rẻ tiền là tiền là loại đứng gốc cây, đầu cầu, đi vài cuốc cho xe ôm, tài xế hay mấy cha già rửng mở, bán thân trong mấy nhà nghĩ nhếch nhác, có lúc lại bụi cây. Đĩ cao cấp thì phục vụ cho đại gia, phòng ốc sạch sẽ, thơm tho, còn được bao tiền lớn. Nhiều khi mày dạng háng 1 đêm bằng người ta làm cả tháng ấy.

- Chị... chị có bao giờ về nhà hay gọi điện ko?

- *** mẹ, mày nhắc tới làm gì.

Chị lúc này ngồi bệt xuống, tựa lưng vào lan can, tôi cũng thế

- Gọi làm gì,dính vào nghề này họ coi như mình đã chết. Có lúc gởi tiền về họ còn đéo nhận ấy. Nhưng có sao đâu, tao vẫn có chỗ ở cao cấp, có tiền tiêu, thậm chí có xe đi lại. Mà tao cũng nói mày nghe này, đã rớt xuống vũng sình này thì chọn lựa cách mà sống cho sung sướng.

- Chị, mà sao lúc đó chị cứu em.

- Tại tự dưng tao thấy mày giống tao thôi. Ăn đi, tao đi tắm. Mai bắt đầu học.

Tôi gọi với theo.

- Học gì hả chị?

- Mai biết.

Tôi vơ lấy hộp đồ ăn chị đưa, bên trong là cơm vàng và cái đùi gà quay thơm phức. Từ lúc lấy chồng đến giờ, chưa bao giờ tôi được ai quan tâm như này, được ăn ngon như này, trừ anh Khoa.

.....

Ngày hôm sau chị Hiền chở tôi đi mua quần áo, son phấn giày dép các kiểu, thậm chí là điện thoại xịn nữa, đến tận gần trưa ấy mới về. Trên xe chị hỏi tôi.

- Đi ăn luôn hay mày muốn về ăn mì gói?

- Thôi đừng ăn ngoài nữa, mua đồ về nấu cơm ăn chị ạ.

- Rắc rối, nấu cái mẹ gì cho mất công,hôi hám nhà cửa.
Thấy chị quát, tôi cũng im re.

- Mày muốn mua gì, tao chở đi chợ.

- Vâng chị.

Bữa cơm tối đó chỉ có nước luộc rau,rau muống luộc, trứng vịt luộc và 1 ít thịt rang cháy cạnh nữa.

- Chị ăn đi, mấy món tủ của em.

- Nấu đơn giản như này chồng bỏ là phải rồi.

Tôi cúi mặt xuống, im lặng.

- Thôi ăn đi, đói chết.

- Vâng ạ.

Tôi thấy bữa cơm đó chị Hiền đã ăn rất ngon. Có lẽ lâu rồi chị ko ăn cơm gia đình.

.....

Cái mà tôi học đầu tiên là học chữ. Chị Hiền mua vở và bày tôi học. Cũng may chị ko làm cô giáo, nếu ko lũ học trò của chị sợ chết khiếp ấy.

Cái thứ 2 tôi học là học "làm tình", học cách chiều chuộng đàn ông.

Chị để trên bàn 1 cái dương v*t giả được gắn trên cái giá nhỏ.

- Mày biết vì sao đàn ông hay ra ngoài tìm gái ko?

- Vì ở ngoài nhiều gái đẹp.

- Một phần thôi. Nhiều thằng đàn ông nó đi ngoại tình,mà con bồ nó xấu thua chó lác.

Tôi ngu ngơ.

- Chứ sao vậy chị.

- Vì kỹ thuật trên giường ấy. Loại gái như mình nó chiều đàn ông tận hột, chứ ko phải như mấy mụ vợ ở nhà chỉ thích nằm ko hưởng thụ. Rồi mình còn đổi nhiều kiểu sexy tạo phong cách mới lạ nữa. Còn biết uốn éo làm nũng nữa ấy. Đàn ông mà, thằng nào ko thích làm " siêu anh hùng" gian tay che chở cho mỹ nhân.

- Gì ghê vậy chị.

- Ghê con mẹ gì, thay vì chiều chồng thì chiều đàn ông thôi. Như tao sau khi dâng trinh tiết cho lão Đại thì cũng tự học hỏi thôi. Nói chung muốn giữ đàn ông thì cứ phải mềm nắn rắn buông mày ạ.

Tôi gật gật đầu kiểu như là đã hiểu.

- Nhìn mặt mày, chắc cũng chưa hiểu mẹ gì đâu. Nếu bây giờ muốn chết thì nhảy mẹ ra ngoài cửa sổ kia. Còn muốn sống thì chịu khó học mà làm đĩ cao cấp.

Tôi ấp úng, giọng lí nhí.

- Em... em học.

Tôi hết đường lui rồi, nếu cuộc đời đã cho ta sự sống, thì cứ sống đã. Chứ nếu bây giờ mà chết thì cũng mất xác nơi đất khách quê người.

Tôi nhìn chị liếm mút cái dương v*t giả mà mặt đỏ hết lên, tôi lấy tay che đi. Chị quát tôi, chị đúng là cô giáo khó tính mà.

- Lo nhìn mà học này, tao làm mẫu 1 lần thôi đấy.

- Vâng chị.

Chương 27

H" Miên cũng đã sinh con, đứa con gái giống anh Khoa, anh Khoa vui lắm, ngày ngày chăm sóc mẹ con H" Miên. Còn H" Miên cũng cảm thấy lạ, sau ngần ấy thời gian mà H" Miên vẫn ko sao, ko lẽ cây ngải của mụ phù thủy đưa là dỏm. Tính đến bây giờ thì cây đã héo, sao H" Miên vẫn còn sống nhăn thế này.

H" Miên quyết định đi tìm mụ phù thủy hỏi cho ra chuyện.

Vẫn là con đường cũ, xa xôi, gập ghềnh rồi mới đến nhà mụ. H" Miên kể toàn bộ sự việc cho mụ ấy nghe.

- Tính đến nay cây đã héo mà sao con vẫn ko sao?

- Tao cũng ko biết, thường thì như thế mày bị ngãi quật rồi mới phải. Hay do cây ngãi đã dính máu của người khác?

- Con cũng ko biết ấy,mà sao hả mụ?

- Nếu cây ngãi dính máu người khác, mà người đó ko biết nuôi cây thì cây sẽ quật ngược lại người đó.

H" Miên mặt vui sướng, rơi cả nước mắt, đến nỗi giọng run run.

- Thật... thật ko ạ?

- Thế tao nói xạo mày làm gì.

- Vậy.. vậy cây ngãi ko quật con nữa à.

- Ko.

- Vậy... vậy con muốn nhờ mụ 1 việc ạ.

- Việc gì?

- Con muốn giải bùa con đã gieo cho chồng con.

Mụ nhìn H" Miên rồi lại bàn ngồi húp đi 1 ngụm nước màu đỏ, đặc quánh. H" Miên ngồi gần cũng nghe mùi tanh nồng bốc lên, H" Miên che miệng xém ói mấy lần.

- Sao lúc cất công đi thả bùa rồi lại đòi gỡ bùa. Có phải là nhiều chuyện lắm ko.

- Mụ à, cái đó là lúc trước. Bây giờ con đã có con với anh ấy rồi, con muốn anh ấy yêu thương con bằng tình yêu chân thật, ko phải sự điều khiển của bùa ngãi nữa.

Mụ lại nhấp 1 ngụm nước đỏ, rồi nhìn H" Miên.

- Phí cao đấy.

- Được ạ, nhà con giàu có nhiều nhất bản ấy. Mụ muốn bao nhiêu con cũng chịu?

- Ko cần nhiều. Chỉ cần cung cấp gà cho ta trong vòng 3 năm, gà trống sống.

- Cái gì chứ cái đó thì dễ.

- Mỗi ngày 3 con.

- Vâng, được được ạ.Nhưng mà gỡ bùa thì chồng con phải tỉnh báo bình thường ấy, chứ lơ ngơ là con ko chịu đâu.

- Vậy 3 ngày sau bùa sẽ hết.

- Vâng, vâng ạ. Con cảm ơn mụ, con có mang lên cho mụ 4 con gà đấy ạ. Chào mụ con về.

.....

Đúng thật, 3 ngày sau anh Khoa tỉnh hẳn, H" Miên cứ nhìn anh mà chờ đợi.

- H" Miên sao... sao... anh cảm thấy có gì đó ko đúng.

- Có gì ko đúng hả anh?

- Anh nhớ.. là...

Anh Khoa đưa tay lên xoa xoa đầu.

- Thôi anh đừng nghĩ nhiều lại đau đầu ấy.

Bỗng dưng anh Khoa đẩy H" Miên ra.

- Ko đúng... ko đúng... anh có vợ rồi, vợ anh... vợ anh.. anh phải đi tìm cô ấy đây.

- Anh ko được đi, anh đi rồi còn em và con thì sao.

- Anh... anh.. anh xin lỗi.

- Anh Khoa... anh Khoa...Anh Khoa chạy đi khỏi nhà, tìm đường về nhà mình, tìm về với anh Bách.

Anh đi ngang qua căn nhà cũ, căn nhà ngày xưa ko còn nữa, giờ nhìn nó lạ lẫm quá. Anh đi qua nhà chú ruột tìm anh Bách.

Anh Bách cũng ko còn ở đó nữa, người chú ruột bảo anh ấy đã bỏ đi đâu rồi. Thôi vậy là hết, nhà ko còn, mẹ ko còn, vợ ko còn, ngay cả người anh trai cũng ko tìm thấy được nữa. Anh phải làm sao đây " Linh ơi, anh xin lỗi, anh sẽ đi tìm em".

.....

Còn chị Mai, sau khi bỏ đi với gã nhân tình, sống cuộc sống sung túc. Họ thuê 1 căn chung cư, họ mua 1 chiếc xe con, còn bao nhiêu tiền họ ăn chơi trác tán.

Sau khi cho con ăn xong chị Mai bàn với gã nhân tình.

- Anh, mình tìm gì kinh doanh đi, cứ thế này sẽ nhanh hết tiền lắm ấy.

- Ừ, anh đang kiếm việc đầu tư đây. Này chi thêm cho anh 100 triệu đi, chứng khoán dạo này xuống dốc quá.

Chị Mai nhăn mặt cáu kỉnh, bán cái nhà ấy được bao nhiêu lắm mà chi cho gã nhân tình biết bao nhiêu lần.

- Lại chi, vừa rồi mới chi 200 triệu, còn chưa lấy lại đồng nào.

- Thì chứng khoán mà, lúc lên lúc xuống ấy. Mình phải đầu tư chứ.

- Thấy mới lãi được có 20 triệu, lại phải chi rồi. Anh xem làm sao thì làm.

Gã nhân tình lại ôm chị Mai vuốt ve cưng nựng.

- Em xem, anh cũng lo làm ăn để tương lai mẹ con em được sung sướng còn gì.

- Hứ, biết nghĩ thế là tốt đấy.

- À, em này. Anh thấy đầu tư bất động sản cũng được ấy, hay mình đầu tư vào đấy, để thời gian bán đi lãi nhiều lắm. Hoặc mình mua rồi bán lướt sóng kiếm vài trăm.

Chị Mai có vẻ lưỡng lự, gã nhân tình lại vuốt ve.

- Anh thấy trên sàn ấy, bất động sản ổn định hơn giá chứng khoán nhiều.

- Vậy... vậy liều đầu tư vào đó đi anh.

- Phải vậy chứ, ko lại thua người ta đấy.

.....

Làm đĩ đâu phải sướng, đâu phải cứ dạng háng là có tiền đâu. Cũng cực lắm chứ, cứ phải học đủ thứ, học uống éo, học cách làm đàn ông thỏa mãn. Mỏi cả eo, mỏi cả hông, còn mỏi cả miệng ấy. Còn phải học cách nói chuyện, sao cho kiểu quý phái chứ ko phải ẽo ợt suồn sã. Còn phải tập thể dục để được săn chắc hơn, những phần cần to thì to, phần nào cần nhỏ thì nhỏ. Thậm chí chị Hiền còn dẫn tôi đi làm hồng nhủ hoa và cải tạo " cô bé". Chị ko cho tôi bơm ngực, tại chị nói ngực to cứng cũng ko thực. Họ nói đĩ khác kiều nữ là thật ấy. Vì còn đang phải học nên tôi chưa phải tiếp khách.Tôi giờ đây ko giống như xưa nữa, đẹp hơn, đanh hơn. Sau kỳ huấn luyện ấy chị Hiền khá hài lòng về tôi.

Tôi ái ngại hỏi chị.

- Chị.. lần đầu, lần đầu lên giường với người lạ nó cảm giác như nào chị.

Chị Hiền vừa trang điểm vừa liếc mắt tôi qua gương.

- 1 chữ nhục.

Tôi lại cúi xuống viết chữ nhưng vẫn trả lời chị.

- Vậy à chị.

- Mà thôi mày hỏi làm gì, khi nào đi khách hẳn biết.

Chị Hiền xịt tí nước hoa nữa, ngoài đường chiếc xe 4 bánh tới, bóp còi tin tin.

- Ở nhà lo học hành đi, tự ăn uống đóng cửa ngủ, khi nào tao về tao gọi.

- Vâng chị.

.....

Trong quán bar Zero, quán bar nổi tiếng nhất Hà Nội này, khách đông đúc, nhạc sập sình. Lão Đại thả xì gà phì phò, tên đàn em ngồi nói chuyện gì đó với lão.

- Anh Đại, anh Long thu tiền bao kê mấy vùng dưới chuẩn lắm ấy. Vừa rồi còn kéo 1 đám qua dằn mặt bên bar TiTo đấy anh, vì nó dám thay bảo kê.

Lão Đại ko nói gì, rít hơi thuốc rồi cười mãn nguyện.

Rồi tên đàn em kê sát tai lão Đại.

- Anh Đại, chuyến hàng tới mình có nên đưa anh Long đi hàng ko anh. Chuyến tới rất quan trọng đó anh.

- Mày nghĩ sao.

- Em thấy đưa anh Long đi là hợp lý ấy, mà em sợ...

- Sợ gì?

- Sợ anh Long ko chịu, hồi xưa đến giờ anh ấy ko tham gia vào gái, ko tham gia vào... nên...

- Mày để tao.

Từ đằng xa, 1 người đàn ông mặc đồ đen, đội mũ đen đi tới, cánh tay có săm hình con rồng quấn quanh. Người đàn ông ấy tiến lại gần lão Đại.

- Chào anh Đại.

- Ừ, vất vả cho chú em quá. Nào anh mời.

Lão Đại đích thân rót cho anh Long 1 ly. Anh Long nhận lấy ly rượu và uốn cạn.

- Anh gọi em tới có chuyện gì vậy?

- À, có chút chuyện, lần này anh muốn mày đi giao hàng cho anh.

- Hàng gì vậy anh?

- Thì nàng tiên ấy.

- Anh, anh biết em ko tham gia vào mấy thứ đó.

- Tao biết, nhưng lần này hàng lớn nên tao muốn mày chuyển giúp tao.

- Anh, anh biết tính em mà, em xin lỗi. Chào anh em về.

Anh Long rời chỗ đi ra khỏi quán bar, lão Đại nhìn theo rồi uống cạn ly rượu mà ko nói gì.

Bước ra khỏi quán, lái xe về, anh Long dừng lại 1 chỗ bên cầu hóng gió. Làn gió mát phả vào gương mặt sương gió của anh. Nếu năm đó ko có lão Đại cứu thì anh đã bỏ mạng ngoài kia rồi. Anh theo lão Đại bao nhiêu năm, bán mạng cho lão nhưng anh có quy tắc của anh. Lời đề nghị đó khiến anh mệt mỏi.

Chương 28

Vì số hàng này quá lớn nên lão Đại ko thể khinh suất được. Làm thế nào, làm thế nào đây. Như nghĩ ra ý gì, lão gọi ngay cho chị Hiền.

- Con bé em huấn luyện đến đâu rồi.

- Dạ, cũng ok rồi anh.

- Dẫn nó đi vá màn trinh đi, anh có việc cần.

- Vâng anh.

Lão Đại gác máy, nhấm nháp 1 chút rượu. Việc của lão Đại này cần thì thằng nào dám ko nghe.

.....

Chị Hiền nghe lệnh rồi gác máy, hất hàm về phía tôi.

- Gập vở lại đi, thay đồ theo tao.

- Đi đâu hả chị.

- Đi vá màn trinh.

- Vá.. vá màn trinh là sao chị.

- Là biến mày thành gái zin, hỏi nhiều quá, đi thay đồ.

Chị Hiền dẫn tôi đến bệnh viện, tôi được đưa vào phòng tiểu phẩu tầm 20p. Họ đưa tôi sang phòng khác nằm nghĩ ngơi, chị Hiền vào thăm tôi.

- Đau ko?

- Giờ thì chưa đau vì còn thuốc tê chị ạ.

- Ời, vậy nghĩ ngơi đi, mày sắp phải đi khách rồi đấy?

Tôi mặt buồn hẳn, chị nhìn tôi.

- Buồn cái con mẹ gì, vài lần rồi quen.

- Chị, em muốn hỏi cái này.

- Hỏi gì mà hỏi lắm thế, suốt ngày hỏi hỏi. Hỏi đi.

- Lão Đại có gia đình vợ con ko chị?

- Có, nhưng lão cho đi Mỹ rồi. Lão sợ ở đây liên lụy vợ con lão, nhất là 2 đứa trẻ.

- Vậy, vậy lão có yêu vợ con của mình ko chị?

- Mày hỏi thế bố ai trả lời được. Thôi nín mồm vào đi, nghĩ ngơi đi.

.....

Tại 1 nhà hàng sang trọng, phải nói là nó 1 cái glaxy bao gồm nhà hàng và khách sạn cao cấp.

Lão Đại đang ngồi trong phòng vip, trên bàn bày lên chai rượu cao cấp đắt tiền. Có 1 tên đàn em chạy vào thông báo là khách đã tới. Lão Đại đứng dậy để chào đón khách.

1 người đàn ông bước vào, ông ta mặt nhỏ nhắn như mặt chuột, mắt xếch, còn thêm hàm râu khiến người nhìn cảm thấy rất khó chịu. Đó là 1 người tàu, tên Chu, ông ấy cũng là dân có máu mặt của ở thành phố này. Nhiều khi lão Đại còn phải nhờ vào ông ấy, ông ấy có 1 tính mà lão Đại nắm được, đó là máu gái.

- Chào anh Chu, lâu quá ko gặp.

- Ừ, lâu quá mới gặp nị.

- Mời anh ngồi ạ.

Ông Chu ngồi vào bàn, lão Đại búng tay, mấy tên đệ tử lui ra ngoài hết. Có 2 cô gái ăn mặt mát mẽ đi vào ngồi 2 bên của ông Chu. Mắt ông Chu sáng hơn cả đèn pha, tay bắt đầu mò mẫm. Lão Đại cười mỉm.

- Anh Chu cứ từ từ, em có chuẩn bị quà cho anh rồi, ăn xong anh lên phòng mà nghĩ ngơi.

- Được được.

Đồ ăn được mang lên, nào là sơn hào hải vị, bào ngư vi cá, đặc biệt là hàu sống, tăng khả năng lên giường của đàn ông.

- Anh Chu mời dùng, mời dùng. Mấy đứa phục vụ anh Chu ăn uống nha.

- À,được được.

Ông Chu cười tít mắt, khi được mấy em xinh đẹp chăm sóc cho.

Ăn uống xong 2 cô gái đó ra ngoài thì lúc này lão Đại mới bàn việc với ông ấy.

- Anh Chu à hôm nay em muốn nhờ anh một việc.

- Việc gì mà lão Đại phải cần đến Chu này.

- Chẳng là em có 1 số hàng cần đi Macao. Anh biết đó đường đến đó em sợ cướp. Nên muốn nhờ anh chi cho em ít viện trợ..

- Thế giúp ngộ giúp nị rồi ngộ được lợi ích gì.
Lão Đại búng tay, tên đàn em của lão Đại xách vào 1 vali. Lão Đại mở ra đưa ra trước mặt ông Chu, ông Chu vuốt râu gật đầu có vẻ hài lòng.

- Anh Chu à, số nhỏ này xin gởi anh. Khi nào anh mệt anh cứ nói em, em đưa qua hàng sạch phục vụ anh nghĩ ngơi.

- Được được. Khi nào nị đi hàng, địa điểm ở đâu.

- Dạ, gần tới lúc đó em sẽ báo anh.

- Ừ, ngộ biết rồi.

- Anh Chu giờ mời anh lên phòng nghĩ ngơi nha, đừng để em út nó chờ lâu quá, nó hờn.

- Ờ, ờ đi liền đi liền.

Khi ông Chu đến trước cửa phòng, tên đàn em của lão Đại đưa cho ông Chu 1 ly nước.

- Ông chủ Chu, anh Đại nói ông Chu có muốn uống 1 chút nước xuân tình ko?

Ông Chu cười hí hí rồi bưng ly nước uống cạn.

Trong phòng tôi đang chờ sẵn,hôm nay tôi buộc phải ăn mặc đẹp, ko quá cầu kỳ, ko quá sexy. Chị Hiền trang điểm cho tôi cực nhẹ vì bảo tôi phải đóng giả gái trinh. Đóng giả đây là lần đầu phải tỏ ra sợ hãi. Nhưng lên giường với người lạ thế này, tôi cũng ko cần đóng giả là sợ hãi nữa, tôi sợ thật sự.

Người đàn ông đó đi lại gần chỗ tôi, án chưng ông này phải hơn gấp đôi tuổi của tôi.

Tôi đứng lên, tay cầm chặt túi xách, run run.

- Chào... chào chú.

Ông ấy cười hí hí rồi đưa bàn tay vuốt lên làn da trắng nõn nà của tôi.

- Đừng có gọi ngộ là chú, gọi ngộ là anh thôi ha... hí.. hí..

- Anh... anh...

Ông ấy đi ra đằng sau tôi đưa tay xoa xoa mông tôi. Người tôi nổi hết da gà lên, tôi bước tới trước.

- Em... em đi tắm.

Ông ấy kéo tôi lại.

- Ko cần đâu.

Rồi ông ấy ẵm tôi lên hôn hít, vất tôi lên giường. Ông ấy nhanh chóng cởi bỏ đồ của minhg, cởi hết ko chừa lại gì, trần trụi. Rồi nhảy nhanh lên giường mà giày vò tôi, xé đi bộ váy lụa tôi đang mặc. Tôi lúc này thật sự hoảng.

- Xin... xin.. anh nhẹ tay cho.

Nhưng làm sao ông ấy nhẹ tay được khi xuân dược đã ngấm vào người. Tôi nằm im trên giường 2 tay bấu chặt vào tấm drap mặt kệ ông ấy lên xuống. Cho đến khi vật cương cứng của ông ấy đi vào hoa huy*t tôi. Tôi khóc, nó đau thể xác là 1 nhưng đau tâm hồn gấp trăm gấp ngàn lần. Tôi rên lên vì đau.

Ông ấy thấy tôi khóc ông ấy càng khoái chí,tôi càng rên ông ấy càng giày vò tôi hơn nữa.

.....Khi tôi mở mắt dậy, ông ấy ko còn nằm bên cạnh, tôi lấy mền kéo lên che đi phần ngực bị phơi bày. Máu trinh giả vươn trên tấm drap, và 1 xấp tiền đô để bên cạnh.Tôi mệt mỏi quá, chân cũng ko nhích nổi nữa, ko biết đêm qua ông ấy đã giày vò thân xác tôi bao nhiêu lần, đến gần sáng mới tha.

Tôi cố bước vào phòng tắm xối rửa cho qua cơn mệt mỏi rồi lấy khăn quấn ngang người đi vào. Lấy điện thoại gọi chị Hiền đến đón và ko quên mang cho tôi bộ đồ.

Suốt đoạn đường về, tôi ko nói gi, chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa xe. Chị Hiền hỏi gì tôi cũng ko nói.

Về đến nhà chị Hiền kéo tay tôi.

- Mày sao vậy, tao hỏi suốt ko trả lời?

Tôi gắt lên.

- Đừng đụng vào em.

Tôi đi thẳng vào nhà tắm, đứng dưới vòi cho nước chảy từ trên xuống. Tôi muốn nó trôi đi hết, trôi hết sự nhơ nhớp ấy. Khi trước tôi hỏi chị Hiền cảm giác lên giường với người lạ như thế nào. Chị ấy chỉ bảo là nhục, nhưng đâu phải riêng gì nhục, còn là muốn chết đi ngay lúc ấy.

Tôi ở trong đó suốt 1 tiếng, chị Hiền đẩy cửa đi vào. Đứng vòng tay dựa người vào cửa phòng tắm nhìn tao.

- Tự hành hạ mình thì cũng ko được đéo gì đâu. Lâu dần sẽ quen, đi vào, tao nấu cơm rồi đấy.

Tôi vẫn ko trả lời, tôi hận, hận người đã đưa tôi vào con đường này.

.....

Chị Mai thấy gã nhân tình đi lâu quá vẫn chưa về, gọi thì ko được, mà đêm đã khuya rồi ấy. Làm chị thêm lo. Bỗng tin nhắn tới, chị nghĩ chắc gã xin đi nhậu về trễ đây mà.

Cái chị thấy là tin nhắn từ số máy lạ, c ko biết ai lại nhắn chị giờ này, hay họ gởi nhầm số. Chị mở lên xem, hình ảnh của gã nhân tình chị và 1 cô gái đang quấn lấy nhau. Tay chị run lên, cả cơ thể run lên, chị phải tựa vào thành ghế nếu ko chị sẽ ko chịu nổi mất. Chị gọi lại, nhưng bên kia ko nghe máy, chị gọi nhiều lần ko được nên mới nhắn tin.

- Mày là ai, sao lại bên cạnh chồng tao.

- Chồng? Ai là chồng chị, chị với anh ấy có giấy kết hôn ko, hay chị cũng là con giáp thứ 13.

- Mày... mày nói gì vậy, im đi, mau trả anh ấy lại cho tao, đồ hồ ly tinh.

- Hồ ly tinh, vậy chị là gì, bạch cốt tinh à. Tôi chỉ muốn nói cho chị biết, tiền anh ấy lấy của chị tôi đang giữ đây. Gì chứ mấy tờ giấy mua nhà ấy chỉ là giả thôi. Tôi và anh ấy quen nhau 3 năm rồi.

- 3 năm? Ko thể nào, tao và anh ấy mới quen nhau 2 năm đây thôi.

- Thì giờ chị biết cũng có muộn đâu, chào chị nhé.

Chị Mai hoảng loạn ném đi mọi thứ chị vơ lấy được, chị hét lên như 1 con điên. Chị ko ngờ gã nhân tình lại phản bội chị. Chỉ thở dốc rồi gọi cho bên thám tử để dò ra địa chỉ chiếc xe ô tô chị mua cho gã. Chiếc xe được cài định vị mà lão ko biết.

.....

Hôm sau được tin thám tử báo về, chị bắt xe tới ngay chỗ gã. Gã và con nhân tình vừa bước vào quán.

Vừa thấy chị Mai mặt gã tái mét, nhưng chị Mai ko nói gì lão, ko đánh lão mà chụp đầu cái con đã nhắn tin cho chị đánh đấm túi bụi, chị còn tháo chiếc giày cao gót gõ vào người ả bôm bốp.

Ả chỉ biết kêu la nhưng ko than vãn, gã nhân tình nhảy qua đẩy chị Mai ra bảo vệ ả.

- Anh con bảo vệ nó à.

Lúc này gã mới lộ bản mặt dối trá của gã.

- Thì sao. Anh yêu cô ấy.

- Anh còn nói thế được à, về.

Chị Mai nắm tay gã kéo về nhưng gã hất tay ra.

- Chúng mày... chúng mày... Có phải anh và nó ngoại tình trước tôi.

- Đúng.

Chị Mai như chết đứng, lòng chị đau lắm nhưng chị ko khóc. Chị sợ lúc này chị yếu đuối thì ả kia sẽ cười, chị nhục lắm. Chị nắm lấy chìa khóa xe trên bàn.

- Xe này tôi mua cho anh, nhưng nó vẫn có đứng tên tôi. Nếu ngày đó tôi ko cài định vị thì có lẽ giữa thành phố Hà Nội này tôi ko thể tìm được anh. Đồ dối trá, đê hèn.

Chị Mai quay lưng bỏ đi. Tất cả số tiền chị đều tin mà đưa cho gã, bây giờ chị chỉ còn lại chiếc xe này. Còn đâu mất trắng hết, pháp luật làm việc trên giấy tờ chị chịu thôi.

.....

Chiếc xe ô tô chị bán đi, cũng được 1 số tiền. Chung cư này chị ko thể ở được nữa, sắp tới tháng sẽ phải trả tiền. Còn đứa con chị bồng đi cho rồi, đứa con của chị và gã, mỗi lần thấy đứa con thì máu tức của chị sôi lên. Chị kéo vali bước ra khỏi cửa, xuống đường bắt taxi, chị về thôi, về xin sự tha thứ của chồng chị, người chồng yêu thương và hy sinh cho chị tất cả.

Đang đứng đợi xe, bỗng dưng bên kia đường có 2 chiếc SH đỗ lại chỗ chị. Đứa ngồi sau xe leo xuống tát chị bơm bớp.

- Mày hả mày, mày dám đánh tao à. Mày nghĩ mày là ai.

3 đứa con gái tấp vào đánh chị, dùng dao lam rạch mặt chị và cơ thể chị nhiều nhát. Chị kêu la đau đớn, đến khi chị ngất thì tụi nó mới bỏ đi.

Chương 29

Chị Mai tỉnh lại thấy mình nằm trong bệnh viện, chắc ai đó đã đưa chị vào đâu. Chị thấy mặt chị đau rát lắm còn quấn băng kín nữa, tay chân và cả người nữa. Khi dao cắt đứt tay đã thấy đau, còn chị thấy đau cả vạn lần.

Ở đây ngoài bác sĩ và y tá ra, chị ko thể nhờ được hết, người thân cũng ko có nữa.

Chị nằm được hơn tuần thì bác sĩ tháo băng mặt cho chị. Bác sĩ y tá ko ai nói gì với chị. Chị Mai tự mình mò vào nhà tắm xem gương mặt mình như nào. Chị hét lên to lắm, chị khóc, khi thấy gương mặt mình bị rách nát, chi chít những vết khâu chằng nhau. Với người phụ nữ chỉ có gương mặt, mà lại như thế thì ai chịu nổi.Chị ngồi bệt xuống sàn trong phòng tắm, y tá phải vào đưa chị ra ngoài.

2 3 hôm nay chị cứ sốt, sốt lên là chị lại vã mồ hôi trộm.

Bác sĩ cho chị làm xét nghiệm máu tổng hợp.3h sau, họ thông báo với chị là chị đã bị nhiễm HIV. Chị lắc đầu, rồi vừa khóc vừa cười như con điên. Vì chị ko tin vào kết quả ấy. Những bệnh nhân nằm cùng phòng chị đều được đưa sang phòng khác, phòng này chỉ còn mình chị.

Tại sao chị lại bị căn bệnh quái ác này chứ, chị có làm gì đâu. Phải rồi, do gã nhân tình đã gieo cho chị. Tâm trạng chị bây giờ rối bời lắm, chị cứ nhìn ra ngoài cửa sổ bệnh viện, mắt vô hồn. Có phải chăng cây ngãi đã quật chị, hay do sự tệ hại của chị, do những gì chị gây ra cho người khác.

Chị ngồi như thế lâu lắm, phải mấy tiếng đồng hồ. Chị với tay rút ví lấy điện thoại gọi anh Bách, nhưng điện thoại ko liên lạc được. Chị chỉ muốn xin lỗi anh, chị ko dám mong anh tha thứ. Rồi chị gọi cho mẹ chị.

- Alo mẹ à, mẹ khỏe ko?

- Mẹ khỏe, con khỏe ko, về chưa thằng ku con nhớ con lắm đấy.

Chị khóc, chị nấc lên. Chị lấy tay che miệng đi.

- Mẹ, mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe, mẹ chăm dùm thằng ku cho con, con xin lỗi mẹ. Con xin nợ mẹ 1 kiếp này, nói với ku con lag tha thứ cho mẹ nó.

- Mai, con nói gì mà lại vậy... mai.. mai...

Chị gác máy, điện thoại lại reo nhưng chị ko muốn nghe lần nào. Chị sợ, sợ chết vì lở loét, sợ đi ra đường người ta sẽ cười chị, sẽ chỉ trỏ chị. Với gương mặt này và căn bệnh này, nó thật tàn nhẫn đối với chị.

Chị bước xuống giường đi lại cửa sổ, chị nhìn ra đó 1 lần rồi leo lên thành cửa sổ, gieo mình xuống từ tầng 8. Cái chết của chị thật thê thảm, mắt cũng ko nhắm được. Nó thê thảm giống như những việc chị đã gieo cho người khác vậy.

Dưới sân bệnh viện trở nên thật nhón nháo. Đến lúc chết cũng ko có người thân bên cạnh, đến lúc chết cũng ko nhận được lời tha thứ từ chồng.

.....

Đã rất lâu rồi từ đêm hôm đó, đêm nhơ nhớp nhất cuộc đời tôi. Lão Đại ko bắt tôi phải đi khách lần nào nữa, chuyện qua rồi nên tôi cũng ko muốn nhớ nữa. Còn cái màn trinh này ko biết có bị vá thêm lần nào nữa ko?

Tôi đi lòng vòng trên đường về chung cư, thấy 1 thanh niên đang chạy tới nhanh lắm, va vào tôi nữa. Hình như đang bị thương, rồi anh ấy chạy qua tôi, đằng sau tôi có 1 đám nữa bịt mặt dí theo. Tôi nghĩ thật ghê quá, ban ngày ban mặt mà thanh toán nhau, thôi tốt nhất tôi nên ở trong nhà.

Tôi đi đến cầu thang máy, bấm nút để đi lên, thì có người bước vô cùng tôi. Tôi sợ quá, gã này hình như đang bị lũ giang hồ đuổi thì phải. Tự nhiên anh ta ngã nghiêng sang người tôi, tôi đỡ lấy liếc mắt nhìn... đây... đây chẳng phải là ân nhân của mình sao.

- Anh Long...

Anh ấy có vẻ mơ hồ nhìn tôi.

- Cô là...

- Em là Linh đây, anh từng cứu em 2 lần ấy.

- Sao em ở đây.

- Chuyện em dài lắm, sao anh ở đây.

Rồi anh ấy lại ngã, tôi đỡ anh ấy vào nhà.

Tôi lấy đồ băng bó vết thương cho anh ấy, vết thương có vẻ nặng mà tôi lại dốt khoản này. Chỉ biết ngóng chị Hiền về thôi.

Tầm hơn 30p sau chị mới về, nghe tiếng mở cửa tôi chạy ra ngay.

- Linh ơi ra nấu ăn này. Ko biết ngày gì mà tụi giang hồ nó đi lòng vòng dưới kia.

- Chị chị vào đây.

- Cái gì mà kéo ghê vậy con này.

Chị Hiền đi vào phòng tôi thấy 1 người đàn ông nằm đó. Chị quát lớn.

- Cái con này, sao mày lại dắt trai về đây thế hả.

Người đàn ông cất giọng.

- Đây là Hiền dịu dàng của lão Đại đây sao.

Chị Hiền tiến lại gần nhìn vào người đàn ông.

- Anh Long, sao anh ở đây.

- Tôi bị truy sát.

- Ai dám động vào anh vậy, anh Đại mà biết sẽ xử đứa đó.

- Chuyện dài lắm.
Rồi vết thương có vẻ đau nên anh ấy để tay lên vết thương, mặc nhăn nhó. Chị Hiền lại bên tháo băng do tôi băng, rồi làm lại 1 cách chuyên nghiệp.

- Vết thương có vẻ sâu đấy, mà anh làm gì để họ truy sát vậy.

Tiếng điện thoại reo, chị Hiền bỏ dỡ việc khâu vết thương. Anh Long nói với theo.

- Đừng nói lão Đại tôi đang ở đây.

Chị Hiền cũng ko hiểu, sao lại ko cho lão Đại biết việc anh Long bị truy sát. Nghe điện thoại xong chị lại khâu vết thương anh Long.

- Có vẻ chuyên nghiệp vậy.

- Hồi xưa em học y dược mà. Nếu ko... à thôi. Vết thương được rồi, tránh cử động mạnh vài hôm cho miệng vết thương khép lại. Nghĩ ngơi đi.

Chị Hiền đi ra ngoài, tôi mới lại hỏi han anh ấy.

- Anh thấy đỡ đau chưa.

- Um, cũng đỡ. Mà sao em ở đây, anh nhớ Hiền đâu có ba con bạn bè gì.

- Em bị người ta lừa bán vào động này làm đĩ anh ạ.

Anh thấy tôi nói rất thản nhiên nên cũng hiểu tôi đã phải trải qua những gì, anh ko hỏi nữa.

- Anh nghĩ ngơi đi, em ra ngoài.

- Linh, cảm ơn em.

- Ko có gì anh.

Tôi đi ra, anh Long mới ngã người xuống giường nhớ lại sự việc vừa xảy ra. Nếu ko có người báo thì anh đã chết chắc, nếu ko có đàn em thế mạng thì giờ này chắc anh ko còn ngồi ở đây.

Lúc đó TẠI NHÀ HÀNG SANG TRỌNG.

Lão Đại đang ngồi hút xì gà, chờ anh Long đến. Tên đàn em được gọi vào.

- Anh Đại gọi em ạ.

- Mày gọi thêm mấy thằng nữa, tí thằng Long ra mà tao búng tay thì kêu thêm vài thằng xử nó. Đi xa chút, đừng làm dơ đất của tao.

- Sao xử vậy anh, anh Long làm với mình lâu rồi mà.

- Lâu thì lâu, nhưng ai cãi tao thì phải chết. Mày biết tao ko năn nỉ đàn em bao giờ mà, biết nguyên tắc của tao rồi chứ.

- Dạ anh.

Tên đàn em lui ra, nhưng lão Đại đâu ngờ hắn lại thân thiết với anh Long nên đã báo anh Long biết. Nhưng có lẽ hơi trễ vì anh Long đã đến rồi.- Anh Đại em đến rồi.

- Chú ngồi đi.

- Anh gọi em đến có chuyện gì ạ?

- Chuyện cũ, chú có chịu đi hàng cho anh ko?

- Anh biết tính em rồi mà.

- Ok chú. Vậy được rồi. Coi như là chú ko nể anh. Chú về đi.

Anh Long đứng lên chào lão Đại đi về.Anh Long vừa bước ra khỏi cổng, lão Đại liền búng tay.

Tên đàn em ấy là người dẫn đầu, theo sau là 4 5 tên nữa chạy xe máy phân khối lớn. Khi xe áp sát, liền bị 1 trong những tên kia áp vào đánh. Lúc đầu tưởng đâu anh Long thoát nên tên đàn em kia vẫn chưa ra tay. Cho đến khi anh Long bị dao đâm và bị áp sát, tên đàn em ra cản lại để anh Long chạy, kết quả tên đàn em bị giết.

.....

Anh Long rời khỏi nhà chị Hiền, tôi cứ đi ra đi vào như bị mất hồn ấy. Chị Hiền thấy lạ.

- Linh, mày làm gì mà đi đi vào vào thế. Ko lẽ gặp lần đầu mà để ý rồi hả.

- ko phải chị ạ, anh Long cứu em 2 lần rồi.

- Cứu mày, sao lại cứu mày.

- Nói chung chuyện dài lắm, ko biết anh ấy ra sao rồi nhỉ.

- Mày đừng lo, anh ấy trâu lắm, ko chết được đâu.

.....

Lão Đại đang ngồi trong quán bar chờ tin vui, nhưng ko ngờ tên đàn em báo tin làm lão giận tím măt.

- Anh Đại, thằng Long thoát rồi. Camera trong nhà chị Hiền cho thấy chị ấy đã giúp hắn.

- Đem con đĩ đó qua đây cho tao, mẹ nó.

- Anh bình tĩnh, nó đã ở đó thì kiểu gì cũng quay lại. Từ từ mình tóm lun cả ổ.

Lão Đại nghe tên đàn em nói cũng phải nên đã dịu cơn tức lại.

Mấy tháng nayAnh Long cứ trốn chui, trốn nhủi, nhà có mẹ già cũng ko dám về. Anh ko nghĩ lão Đại lại chơi anh như vậy. Dù biết rằng anh đã rất nhiệt tình với lão Đại. Anh bất nhân đừng trách em bất nghĩa.

Anh tìm đến 1 căn biệt thự khá kiên cố, bên ngoài có mấy tên đàn em bảo vệ. Bên trong hồ bơi thì giống như đang mở tiệc, những cô gái eo thả dáng thon, mặc bikini đang õng ẹo với 1 tên chủ.

- Thưa anh có 1 tên đến tìm, tự xưng là Long.

- Long nào?

- Long bên phía anh Đại ạ.

- Sao hắn lại đến đây, cho hắn vào.

Anh Long được đưa vào, anh cúi chào rất cung kính.

- Chào anh Chu.

- Sao chú mày lại đến tìm ngộ có chuyện gì.

- Em xin anh ra tay giúp em, xin anh nhận em về phía anh.

- Tại sao.

- Vì em bị lão Đại truy sát, em ko còn chốn dung thân.

- Chú bị thằng Đại truy sát thì sao ngộ dám giữ nị.

- Xin anh, anh giúp em. Em xin dâng anh 1 bí mật để anh nắm được băng lão Đại, nắm được băng đó anh là vua 1 vùng.

Ông Chu khá hứng thú với việc này, vì từ xưa đến giờ ông cũng thèm khát mở rộng địa bàn

Chương 30

Anh Long theo ông Chu vào phòng làm việc của ông ấy. Ông ngồi chễm chệ trên ghế sopha, anh Long ngồi đối diện.

- Rồi nị nói đi.

- Trước tiên anh phải hứa với em 2 điều.

- Được rồi, trong tầm tay ngộ thì ngộ bảo đảm cho nị tuyệt đối.

- Trước tiên xin anh cử người đến chung cư K, bảo vệ 2 người phụ nữ trong đó. Vì họ có ơn cứu mạng em.

- Lại vì đàn bà? Được rồi ngộ hứa với nị. Còn điều thứ 2.

- Điều thứ 2 là khi anh lên làm vua anh cho em rút khỏi gian hồ.

- Sao uổng vậy, ngộ còn đang muốn thu nhận nị.

- Em mệt mỏi rồi anh. Xin anh hứa với em.

- Được rồi, lời nói của ngộ vững tựa thái sơn. Giờ nị nói đi, làm sao dành được địa bàn.

- Lúc trước em có thằng em luôn sát bên lão Đại, nghe được tin tức anh Đại sẽ nhờ vào viện trợ của trùm Macao, xử lý 2 băng đảng lớn là anh và Sơn Đại Bàng. Vì lão Đại muốn mở rộng địa bàn, làm vua 1 cõi, bên phía Sơn Đại Bàng thì dễ, chỉ ngại mỗi anh. Vừa rồi lão Đại đi chuyến hàng lớn đó là bán cho bên trùm Macao kiểu vừa bán vừa cho. Sắp tới đây lão sẽ chuyển 1 số nữa là vũ khí. Lần này đầu tư vào vũ khí là chi rất lớn, 1 ăn cả ko thì mất trắng. Nếu anh lấy được số hàng đó tặng trùm Macao thì anh thắng chắc.

- Nhưng làm sao biết được được địa điểm và đó là ai.

- Anh yên tâm chuyến này lão Đại sẽ đi cùng vì chuyến hàng quá lớn. Tới đó anb cứ phục kích trước là được. Với anh muốn chắc chắn hơn thì đây.

Anh Long để xuống bàn 1 tấm ảnh.

- Đây là ai?

- Vợ con lão Đại.Hiện đang ở Mỹ. Nhưng xin anh đừng hại họ, phụ nữ và trẻ con vô tội.

- Được, tạm thời nị ở lại đây đi.

.....

Chị Hiền chở tôi đi mua đồ, chúng tôi vô tư lắm, ko hề biết là có người luôn theo dõi. Tôi và chị Hiền hăng say nói chuyện. Tiếng xe phanh kít... hình như chị Hiền vừa quẹt vào ai đó ngã, tôi lại lại xem.

- Anh ơi anh có sao ko... anh..

Người đàn ông đó nhìn tôi, tôi hoảng quá bỏ chạy..

- Linh... linh là anh đây linh..

Người đàn ông chạy theo tôi. Chị Hiền thắc mắc.

- Ai vậy.

- Người em yêu nhất và là người em hận nhất.

Chị Hiền cứ nhìn ra gương chiếu hậu, người đàn ông đó vẫn đuổi theo.

- Đúng là trái đất tròn thật, mày xuống giải quyết 1 lần cho xong.

Chị nói đúng, dây dưa mãi được gì. Chị Hiền quay xe lại, tôi bước xuống xe. Anh Khoa liền kéo tay tôi.

- Linh.. Linh...e quay lại rồi sao.

- Anh gọi tôi làm gì..

Anh Khoa kéo tôi lại ôm vào người.

- Linh ơi, anh tìm được em rồi, cuối cùng anh cũng tìm được em rồi.

Tôi đẩy anh Khoa ra.

- Tìm tôi, chẳng phải lúc đó anh đuổi tôi đi rồi sao, anh đang hạnh phúc lắm mà.

- Anh xin lỗi, lúc đó ko phải là anh, anh bị H" Miên bỏ bùa chứ anh ko muốn thế. Anh lên thành phố này đã lâu làm đủ để mong sao có thể gặp được em. Ông trời đã thương anh, đã cho anh gặp em.

Tôi khóc, tôi đã khóc rất nhiều, hóa ra ko phải vì anh Khoa bỏ tôi mà theo người đàn bà khác.

- Em xin lỗi, xin lỗi đã hiểu lầm anh.

Bọn tôi ôm nhau 1 lúc lâu, anh hỏi tôi.- Em lên đây làm gì, em ở đâu.

Tôi muốn thử lòng anh, xem anh sẽ thế nào.

- Em...em bị bán vào động làm gái, đêm nào họ cũng bắt em đi khách. Họ bắt em ký giấy nợ 50 triệu, khi nào trả đủ thì mới thả em đi. Anh... anh vay tiền ở đâu chuộc em ra đi anh.

Anh buông tay tôi, anh đi lui lại..

- Gái... em làm gái sao, hằng đêm chung đụng với nhiều loại đàn ông sao?

Tôi lại níu tay anh, van lơn anh.

- Phải đó anh, anh nói anh yêu em mà, anh tìm em mà, anh mau đưa em khỏi đây,ra khỏi vũng lầy này đi, mình lại sống hạnh phúc như xưa.

- Anh... anh xin lỗi.. anh...

Tôi cười đau đớn bàng hoàng khi thấy thái độ của anh, thái độ ko thể nào chấp nhận tôi được nữa.

- Đúng là trong hoạn nạn mới biết ai chân tình, anh ko chấp nhận được 1 người vợ vì anh mà phải sa chân vào vũng lầy này sao? Thôi đối với tôi vậy là quá đủ, chúng ta cứ xem nhau như chưa từng quen, tôi cũng ko để anh phải xấu mặt đâu.

Tôi bước qua anh, bước đi mạnh mẽ, kiêu hãnh. Anh ko níu kéo tôi thêm lần nào, anh đứng chết trân ở đó.Đàn ông thật sự yêu bạn sẽ luôn giang tay che chở bạn cho dù bạn như thế nào, còn lại thì nên bỏ đi. Chị Hiền nói đúng " đừng ngu mà tin vào đàn ông, chỉ có đàn ông trên tờ tiền mới làm mày hạnh phúc thôi".

Tôi bước vào xe ngồi xuống, hít 1 hơi dài rồi thở ra. Chị Hiền hỏi tôi.

- Sao rồi.

- Xong rồi kết thúc rồi. Ko cần buồn, ko cần đau khổ vì người đàn ông xứng đáng. Về thôi chị.

- Ở với tao rồi mày cũng khôn ra rồi ấy.

Chiếc xe đi, anh Khoa vẫn đứng đó, suy nghĩ về mọi chuyện, suy nghĩ về người phụ nữ trong cuộc đời anh. Anh rất thương tôi nhưng anh ko chấp nhận người phụ nữ của anh chung đụng với người khác, chỉ cần nghĩ là tôi đã qua tay bao nhiêu người đàn ông là anh đã đủ hăng tiết. Thôi anh về, về bên H" Miên, dù sao anh cũng đã có con chung với cô ấy, chắc chắn cô ấy sẽ tha thứ cho anh.

.....

Anh Khoa về lại trên buôn làng, về lại nhà H" Miên. Vừa thấy anh H" Miên đã bỏ đi, anh chạy lên nhà níu kéo.

- Anh về đây làm gì, anh đi đi.

- Anh xin lỗi H" Miên, xin em tha thứ cho anh.

- Ko, tôi ko tha cho anh được,lúc đó tôi đã van xin anh thế nào, nài nỉ anh thế nào, anh vẫn đi đó thôi.

- Anh biết anh có lỗi, tha cho anh, hãy nghĩ đến đứa con mà tha cho anh.- Ko bao giờ, ko....

Anh Khoa kéo tay H" Miên vào buồng, đè lên cô ấy, lột đồ cô ấy ra, bắt đầu hôn hít và làm cô ấy thõa mãn. Đúng thật, H" Miên luôn thích làm tình với anh Khoa, người đàn ông mạnh mẽ và thô bạo trên giường. Sau chuyện này H" Miên tha thứ cho anh Khoa thật. Họ lại vui vẻ như xưa.

Tối đó H" Miên đi ra ngoài, anh Khoa thấy tối rồi vợ còn ra ngoài nên hỏi.

- Em đi đâu đấy.

- Em qua nhà bà K" Ra mua trâu, tối em về.

- Anh đưa em đi nhé.

- Thôi ko cần đâu, anh đi ai trông con.

- Ừ, đi cẩn thận nhé em.

H" Miên đi về phía cuối buôn, ko phải nhà bà K"Ra mà là nhà của tên K" Duu. Tên ấy sức khỏe bằng 3 lần trâu, anh Khoa đâu biết thời gian anh bỏ đi, H" Miên đã qua lại với tên đó. H" Miên vốn sinh lý mạnh, làm sao chịu nỗi mỗi đêm vắng chồng.

Nhìn trước ngó sau rồi H" Miên mới đi vào nhà của K"Duu. Hắn đang chờ sẵn.

- Tới rồi à, sao trễ thế.

- Chồng tao về, tao ko đi sớm được.

- Sao mày bảo nó đi rồi.

- Giờ nó lại về rồi, mày đuổi nó đi đi tao ko thích.

- Tao biết rồi.

Rồi K" Duu dứt lời liền vật H" Miên xuống sàn. Trai tân mà đã dính hơi đàn bà thì khó mà từ bỏ.

Rồi tháng qua tháng, sau những lời cảnh báo của K"Duu nhưng H" Miên vẫn ko đuổi Khoa đi. Sau khi thõa mãn cơn dục vọng, trong lúc H" Miên còn nhắm mắt hưởng thụ thì nhát dao đâm xuyên bụng khiến H" Miên trợn mắt.

- Mày... mày...

- Tất cả là do mày, người đàn bà của tao, ko ai được đụng. Của tao tao ko dùng được thì tao bỏ.

H" Miên trợn mắt, giọng ú ớ nhìn thấy những nhác dao đâm liên tiếp vào ngực mình, cho đến khi ko còn biết gì nữa. Xong việc hắn móc lấy 2 mắt của H" Miên, để H" Miên xuống dưới đó ko thể nhớ hắn mà quay về trả thù.Hắn lấy cái quần lót đội lên đầu H" Miên, cho H" Miên khỏi quay về báo oán cho người thân. Đêm đó hắn mang xác H" Miên cho vào bao tải vứt ra sau núi. Người trong buôn bảo rằng K"Duu bị điên, do ko tin nên H" Miên mới bị vậy.

2 ngày liên tiếp trôi qua nhưng ko thấy H" Miên về, Khoa và nhà H" Miên cuốn cuồn đi tìm. Chỉ có mụ thầy phù thủy sau 2 ngày ko thấy H" Miên lên là đủ hiểu việc gì xảy ra. Cây ngải của mụ nuôi ko về lại được tay mụ thì làm sao mà giải, nhưng ko lẽ lúc đoa mụ lại nói với H" Miên là cô ấy sắp bị ngãi quật chết.

.....

Chị Hiền và tôi sau khi đi từ quán bar ra, về được 1 đoạn bỗng dưng có 5 xe máy chạy đến áp sát vào xe tôi. Thấy có biến,chị Hiền khóa cửa xe, định phóng xe đi, nhưng chưa kịp đã bị tụi nó dùng dùi cui sắt đập xe, đập vỡ kính lôi chúng tôi ra ngoài.

Hình như chị Hiền đã nhận ra được người quen.

- Mày dám đụng vào tao, ko sợ lão Đại à.

- Lão Đại sai tao đến đây đưa mày đi nơi khác.

- Buông ra, buông ra.

Chúng tôi chống cự nhưng vô ích, họ cố lôi chúng tôi lên xe máy. Thì đằng xa có 10 chiếc xe máy khác chạy đến, đều bịt kín mặt, tay cầm vũ khí.

Tên bắt tôi hất hàm về phía bên kia.

- Biến đi, đứa nào dám động đến việc của lão Đại.

- Lão Đại mà to à. Lên.

Bọn chúng cầm vũ khí chạy về phía này, bọn bắt tôi cũng cố chống trả 1 lúc, nhưng sức yếu nên có vài tên bị gục, còn lại chạy mất.

- Theo chúng tôi, có người cần gặp 2 cô.

Tôi ngõ ngàng lắm, tôi có quen ai đâu mà đòi gặp. Nêua có quen chắc chỉ mỗi chị Hiền là quen thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau