HẠNH PHÚC TRONG BÙN LẦY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạnh phúc trong bùn lầy - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Những ngày ở bệnh viện, mẹ chồng tôi ko hề qua lại, mọi việc tôi phải tự túc hết. Đồ ăn thì nhờ người ta mua dùm, nếu ko nhờ được ai, tôi đành nhịn đói. Nhưng con của tôi nó cứ khóc suốt, khóc ngặt nghẽo, nghe tiếng khóc mà tôi như xé lòng. Mỗi lần khóc như thế, người bé liền tím tái, khó thở, lại phải gọi y tá cho bé thở oxi. Tôi lại sợ mà khóc theo, nên cứ ẵm con trên tay thôi. Vết thương bên dưới vẫn còn đau lắm, nhưng phải gồng mình cố thôi.

Bác sĩ đến thăm hỏi mẹ con tôi

- Em ổn ko? Còn đau ko?

- Em ko đau, nhưng em ko ổn được, có cách nào khác ko hả bác sĩ?

- Tôi nói em rồi, nếu mổ thì tỉ lệ sống của con em chỉ có 20% thôi, và phải đến bệnh viện ở thành phố lớn. Ở đây chúng tôi ko đủ kỹ năng và thiết bị.

- Có nghĩa là vẫn còn hi vọng phải ko bác sĩ?

- Em cứ ôm hi vọng mà thất vọng thôi. Em nên nhớ 50/50 mới có cơ hội sống.

- Kệ, em sẽ làm tất cả, dù còn 1% cơ hội em cũng sẽ làm.

- Em làm vậy em được gì chứ, càng kéo dài thêm nỗi thất vọng đau khổ mà thôi, em biết đứa bé sẽ ko sống lâu được mà?

- Vì em là mẹ, bác sĩ à, em là mẹ của đứa bé đó

Bác sĩ nhìn tôi, lắc đầu rồi bỏ đi, 1 người mẹ cố chấp. Còn tôi, từ lúc sinh đến giờ tôi luôn khóc, ko 1 ai bên cạnh để tôi có thể tựa vai. Ko 1 ai bên cạnh để an ủi tôi những lúc tuyệt vọng này. Tôi lại ko dám điện thoại cho chồng tôi, tôi sợ anh sẽ thất vọng hơn tôi,tôi sợ anh sẽ ghét đứa trẻ. Đứa con bệnh tật, môi tím đen.

.....

Những ngày chật vật ở viện rồi tôi cũng được về nhà, nhưng làm sao đi được khi tôi vừa ẵm con, lại còn vừa xách đồ. Vết thương vẫn còn đau nó khiến tôi khó khăn trong việc đi lại.

Bác lao công làm trong bệnh viện, bác thương tình mẹ con tôi nên mua cho tôi 1 cái khăn dài để tôi làm địu, địu con về. Bác còn xách đồ giúp tôi và bắt xe dùm tôi nữa. Vị bác sĩ tốt bụng còn cho tôi cái thở oxy bóp bằng tay. Sao trên đời này có nhiều người tốt quá vậy. Tôi ko có gì để trả ơn họ, chỉ mong trời phật phù hộ cho họ được khỏe mạnh. Để những người ko may mắn như tôi sẽ gặp được những người tốt như họ.

.....

Về đến nhà, mẹ chồng tôi đang ngồi nhặt rau ngay thềm. Thấy tôi nhưng bà giường như ko thấy, cũng ko lại bế đứa con của tôi.

- Thưa mẹ con mới về.

- Ừ.

Rồi mẹ chồng tôi lại nhặt rau, ko quan tâm hay hỏi tôi thêm 1 câu gì nữa. Tôi tự về phòng, tự làm mọi việc.

Tôi cho con bé bú xong và ru con ngủ, mẹ chồng tôi đã vào. Ko phải bà vào hỏi han gì tôi hay đứa trẻ, ko phải bà vào ẵm bồng hay cưng nựng nó như con của chị Mai.

- Về rồi thì lo ra nấu cơm, giặt giũ đi, cô đi có mình tôi làm hết mọi việc, khổ thân già này lắm biết ko hả?

- Vâng, con cho con bé ngủ xong ra ngay đây mẹ ạ.

Mẹ chồng tôi ko đáp, chỉ hứ 1 tiếng rồi đi ra.

Tôi cho con ngủ xong, lại đặt bé vào nôi tre, cái nôi mà chồng tôi làm cho con trước khi anh đi làm xa. Nhìn đứa con bé nhỏ, miệng chúm chím no sữa mà lòng tôi đau quặn. Cuộc đời tôi nó vốn dĩ đã khổ rồi, sao lại bắt con tôi chịu nổi khổ đau còn hơn cả tôi vậy. Tôi chỉ ước mình có thể thay con mà gánh chịu hết mọi đau đớn ấy. Tôi quệt đi nước mắt rồi ra ngoài làm việc.

Sinh con chưa được 10 ngày tôi đã phải còng lưng ra giặt giũ. Nhưng tại sao lúc tôi đã có con rồi tôi vẫn phải giặt giũ đồ cho mẹ con chị Mai vậy? Do tôi thương mẹ chồng tôi hay do tôi ngu?

.....

Tiếng điện thoại reo làm mẹ chồng tôi thức giấc ngủ trưa.- Alo, Khoa hả con, có chuyện gì đấy?

- Mẹ à, mẹ khỏe ko, vợ con sinh chưa mẹ?

- Ơ thế nó ko gọi cho mày à, sinh rồi, gần 15 ngày rồi còn gì?

- Vậy hả mẹ, ko hiểu sao con gọi mãi cho cô ấy ko được, mà điện thoại mẹ sao con cũng gọi mãi ko được ấy.

- Ờ thì cái Mai sinh, mẹ cũng bận lắm. Mà này, con Linh nó sinh ra đứa con bệnh đó, môi nó đen thui như than ấy, khóc suốt, mẹ nhức cả đầu lên ấy.

- Sao, mẹ nói sao cơ?

- Con bé con của mày bị bệnh, nghe bác sĩ bảo ko qua khỏi.

- Mẹ, sao mẹ ko nói con biết?

- Mẹ tưởng nó nói mày rồi, mà có vui vẻ gì đâu mà nói hả.

- Thôi con cúp máy đây, mai con về.

- À, ừ.. mà.. Khoa.. khoa...

Mẹ chồng tôi gác máy, lại vào ngủ tiếp, gọi cho mẹ mà chỉ hỏi được 1 câu, còn bao nhiêu hỏi vợ con nó thôi. Đúng là sinh con trai chỉ thêm tức.

.....

Mâm cơm dọn ra, mẹ chồng tôi thì ẵm ku con cho chị Mai ăn cơm. Còn tôi lại vừa ẵm con và vừa ăn cơm. Gắp được vài miếng con bé con của tôi lại khóc, tôi sợ nó khóc nữa khó thở nên tôi đành ẵm bé vào phòng.

- Chán, con nít gì mà khóc è ẹ suốt ngày, nhức hết cả đầu ấy.- Kệ đi mẹ, con bé con ấy nó bệnh mà. Mà nghe bảo ko sống được bao lâu hả mẹ.

- Ừ, có phẩu thuật cũng ko sống được. Nếu là mẹ, mẹ bóp mũi luôn trong viện, khỏi mệt mình mà ảnh hưởng người khác. Mà nó sống thế, nó đau đớn cũng được gì, chẳng thà chuyển kiếp cho nó.

- Mẹ cũng nghĩ giống con đấy. Mẹ ăn đi, đưa ku con đây con ẵm cho, con ăn xong rồi.

- Ừ, 2 mẹ con vào phòng đi cho mát. Này, hôm nào dẫn thằng ku anh về đây, để nó bên ngoại, mẹ nhớ lắm đấy.

- Gớm, nó về lại được bà nội cưng thôi, phải ko nhỉ ku con nhỉ?

Chị Mai vừa nói vừa nựng thằng ku con sau của chị Mai.

Con bé con tôi ngủ rồi, tôi mới đi ra ăn cơm. Mâm con còn lại vài cọng rau, 1 chút nước của mắm dưa, cà pháo, cá chỉ còn lại xương với đầu cá và 1 chút canh cặn. Tôi cố nuốt đi nước mắt, thôi kệ có cái ăn vẫn sẽ sống được. Tôi đổ miếng canh cặn vài nồi cơm cháy rồi lấy muỗng xúc ăn, cơm chan nước mắt nên khá mặn.

.....

Đang ẵm con ngủ, nghe tiếng mở cửa nhẹ nhẹ, tôi ngước dậy nhìn xem là ai. Là anh, là chồng tôi đã về, tôi nhẹ nhàng ngồi dậy lại ôm lấy anh. Nước mắt tự nhiên chảy ra, tôi ko thể ngăn được. Bao nhiêu uất nghẹn, bao nhiêu sự tủi thân, bao nhiêu tâm sự nặng trĩu lòng. Tôi cứ thế ôm anh, khóc ướt hết áo anh. Chắc có lẽ anh biết nên anh cứ ôm tôi,vuốt lưng cho tôi.

- Đừng khóc nữa, có anh ở đây rồi.

Câu nói ấy luôn khiến tất cả phụ nữ như tôi cảm thấy an lòng.

Rồi anh lại bên bế cô con gái bé nhỏ lên mà cưng nựng. Con bé như biết được đó là ai nên cứ đưa đôi mắt to tròn mà nhìn, môi còn mấp mấy giống như đang nói chuyện.

- Chào con gái nha, con gái bé nhỏ của bố ơi, yêu lắm ý.

Tôi lại bên anh, anh nhìn tôi trìu mến.

- Bác sĩ bảo sao hả em?

- Con bị tim bẩm sinh, lại bị máu khó đông, nếu mổ chỉ có 20% sống, nhưng được mổ miễn phí anh à.

- Vậy khi nào mổ được em

- 3 tháng anh ạ.

- Được rồi, em đừng lo, để anh gom tiền. Chúng ta cùng vượt qua khó khăn này nhé.

- Anh, hồi cưới mẹ có giữ dùm mình 1 số tiền vàng, anh hỏi lấy lại xem.

- Số tiền đó... số tiền đó, mẹ cho chị Mai mượn rồi.

- Ôi, vậy mình phải tính sao hả anh?

- Để đó anh lo, em yên tâm đi.

- Vâng anh.

Chương 12

Chồng tôi về vài hôm lại đi, anh bảo là sẽ mượn tiền của các anh ở công ty.

Tôi lúc này mới điện thoại hỏi bác sĩ.

- Bác sĩ, là em đây, Linh đây.

- Ừ, sao em.

- Em và chồng sẽ quyết định mổ cho con bé. Bác sĩ giúp em liên hệ với bệnh viện lớn.

- Em có nói với chồng khả năng sống của con bé ko?

- Em có nói, nhưng phải thử mới được, ko thể nhìn con em chờ chết được.

- Nhưng chính em biết là đằng nào con bé cũng sẽ chết mà, lúc đó tôi nói em ko hiểu sao?

- Em có hiểu, nhưng em phải liều thôi, em muốn nhìn con bé lớn lên bác sĩ à.

- Tùy em, tôi sẽ liên hệ cho em. Nhưng em phải chuẩn bị tầm 30 triệu để phòng trường hợp sẽ mua máu cho con bé, vì máu con bé cũng thuộc loại máu hiếm.

- Vâng cám ơn bác sĩ ạ.

Tôi tắt máy, tim tôi như ngừng đập, cứ nhắc đến con bé là nước mắt tôi lại chảy ra.

Reng... reng....

Tiếng điện thoại reo làm tôi chụp thật nhanh, sợ con bé dậy sẽ lại khóc. Đó là anh gọi.

- Em nghe anh ạ.

- Em đã hỏi bác sĩ chưa, bác sĩ bảo sao?

- Bác sĩ sẽ liên hệ với bệnh viện lớn cho mình, nhưng mình phải chuẩn bị tầm 30tr để mua máu truyền, vì con mình thuộc loại máu hiếm.

- Những 30 triệu? Chết dở chưa, lấy đâu ra bây giờ chứ.

- Ôi chết, vậy phải làm sao hả anh?

- Thôi để anh tính, tháng sau mới mổ mà.

- Vâng.

Nghe anh bảo thế lòng tôi càng nặng trĩu, hay là... hay là tôi hỏi mượn mẹ chồng tôi xem.

.....

Ý định của tôi là sẽ mượn tiền mẹ chồng, nhưng sợ anh lại nói gì. Vì lần trước anh bảo có gì phải nói anh trước, nên tôi nào dám.

Tiếng mẹ chồng tôi đầy vẻ tức giận gọi tôi từ bên ngoài, giọng rất lớn làm đứa con bé nhỏ của tôi cũng thức giấc.

- Linh, Linh đâu, cô ra đây cho tôi ngay.

Tôi giỗ nhưng con bé ko nín nên tôi đành ẵm nó theo.

- Vâng, con ra đây mẹ.

Hình như ai vừa chọc tức mẹ chồng tôi thì phải, trông bà rất hậm hực. Tuy là có quạt máy rồi, nhưng bà vẫn cầm cái quạt mo cau quạt quạt.
- Mẹ gọi con ạ?

- Cô là ai hả? Cô là ai mà xử con trai tôi đòi tiền tôi? Tiền cưới ấy cũng là của tôi của hàng xóm cho, có phải là cái gì của cô đâu mà đòi.

- Con... con...

- Cô ấy à, lòng dạ cô thật là tham lam, thật là kinh khủng mà. Đứa bé ấy có làm phẩu thuật hay ko thì nó cũng chết, có sống được đâu mà cô tốn tiền vào.

- Mẹ ơi, nhưng nó là con của anh Bách mà mẹ, là cháu nội của mẹ mà. Con bé đang rất cần tiền để phẫu thuật.

- Cháu nội gì cái thứ ấy. Đã là con gái rồi còn thế kia. Này tôi nói thật, cái loại như cô ấy, đã ko tốt lành gì còn sinh ra đứa con như thế nhằm phá của tôi mà thôi. Cô ko nghe bác sĩ nói à, nó sẽ chết, sẽ chết đấy.

Nghe 3 chữ "nó sẽ chết" mà ước mắt tôi đã chảy ra. "Nó sẽ chết" nghĩa là nó sẽ từ bỏ tôi mà đi mãi. Điều đó làm sao mà tôi chịu đựng được chứ, đứa con 9 tháng mang nặng đẻ đau.Bao nhiêu uất ức lâu nay tôi thật ko thể kìm được nữa. Tức nước ắt sẽ vỡ bờ.

- Mẹ à, con xin mẹ đừng nói thế. Mẹ nói con sao cũng được, nhưng con của con, con bé có tội tình gì đâu. Từ khi về làm dâu của mẹ, con biết mẹ ko ưa gì con, nên con luôn cố gắng làm mọi việc cho mẹ vui lòng. Nhưng mãi cũng ko thể bằng 1 góc của chị Mai, từ lúc con có bầu tới lúc con sinh mẹ cũng chưa 1 lần quan tâm mẹ con con. Mỗi bữa ăn thì chị Mai đều được ăn trước, ăn đồ ngon, còn con chỉ toàn ăn cơm thừa canh cặn. Vì sao vậy mẹ, con cũng là dâu, chị Mai cũng là dâu mà sao mẹ lại bên trọng bên khinh. Còn con của con nữa, mẹ chưa bao giờ nhìn hay ẵm con bé lấy 1 lần. Còn con chị Mai mẹ suốt ngày cưng nựng. Con cũng là con người, sức người có giới hạn, con cũng rất buồn và tủi thân mẹ à.

- Vậy mà cô còn ko biết à? Ngay từ đầu tôi đã ghét cô rồi, cái thứ ăn bám, nghèo, lại còn dốt nát. Tôi ghét cô cả đường đi lối về. Bây giờ cô còn ko sinh được con trai, cô còn oán gì tôi hả.

Mẹ chồng tôi hứ lên 1 tiếng rồi bỏ vào phòng. Tôi ngồi bệt xuống đó, ôm lấy đứa con mà chỉ biết khóc nghẹn. Tôi thương con bé quá, sao lại đầu thai vào làm con tôi vậy, nếu đã đầu thai thì sao ko lại là 1 đứa con trai khỏe mạnh có phải tốt hơn ko.

.....

Kể từ hôm đó, mẹ chồng tôi ko nói ko rằng gì với tôi hết. Xem tôi như người vô hình vậy, cũng ko sai bảo gì, tôi tự biết việc mà làm thôi. Mặc dù tôi đã cố xin lỗi nhiều lần.Nhưng mẹ chồng tôi cứ thế này lại càng làm tôi tổn thương hơn.

Ăn cơm xong mẹ chồng tôi và chị Mai vào phòng chị Mai, tôi lại phải ăn cơm 1 mình.

Chị Mai thay bỉm cho thằng ku con xong, mẹ chồng tôi ẵm thằng ku con mà cưng nựng, còn chị Mai thì lại đánh kem làm đẹp.

- Mẹ, mẹ giận Linh thật à, sao con thấy mẹ lơ lơ nó thế?

- Hứ, cái ngữ ấy, ai thèm giận cho mệt thây ra. Để sức mà ẵm thằng ku con này này.

- Mẹ làm thế sau mẹ già, em ấy lại ko chăm mẹ đâu đấy.
- Tôi mà cần à, có chị Mai rồi, có ku con này rồi này, ku con sau bưng cơm đút cho bà nhá.

Chị Mai ko trả lời câu hỏi của mẹ chồng tôi.

- Mẹ, liệu có như thế mà vợ chồng chú Khoa cãi nhau rồi bỏ nhau ko mẹ?

- Bỏ càng tốt, đời này thiếu gì đứa con gái tốt lành ra. Kiếm đứa con dâu như con, mẹ lại được nhờ.

Chị Mai cũng ko thèm để ý đến câu nói đó của mẹ chồng tôi, chỉ cười nhoẻn miệng 1 cách đểu đểu.

.....

Rồi cái ngày mà tôi mong chờ nhất cũng đến. Ngày con tôi sẽ được phẫu thuật. Với số tiền ít ỏi anh hay đưa tôi để dành được ít, cộng với số tiền mà anh mượn của bạn, với cả anh Bách cũng được hơn 30 triệu. Vợ chồng tôi ẵm con bé lên đường, cho một cuộc chiến to lớn đầy cam go, cuộc chiến dành lại sự sống cho con tôi.

Bệnh viện lớn thành phố đông đúc, so với bệnh viện huyện thì chỉ là 1 góc mà thôi. Người đứng kẻ ngồi, người nằm kẻ đi lại ngoài hành lang chật lắm. Có lẽ họ là những người đi nuôi bệnh, tôi thấy trong mắt họ,trên mặt họ thoáng lên những sự mệt mỏi.

Nhờ sự giới thiệu và giúp đỡ, tôi được 1 vị bác sĩ khác chỉ dẫn.

- Em chào bác sĩ, bác sĩ A ở bệnh viện huyện M giới thiệu ạ. Em là Linh.

- À, chào Linh, tôi đã làm hồ sơ nhận bệnh cho con của cô. Tôi sắp xếp giường bệnh cho con cô rồi. Y tá kia sẽ hướng dẫn.

- Vâng, em cảm ơn bác sĩ ạ.

Vợ chồng tôi theo chân nữ y tá vào đến phòng bệnh.

- Đây, anh chị nằm cái giường kia đi.

Cái giường tồi tàn nằm gần nhà vệ sinh. Phòng này tầm 10 giường nhưng cũng chật cứng lắm, có cả mùi hôi thối từ hơi người, rồi từ nhà vệ sinh toát ra nữa. Thậm chí là mới đến cửa thôi tôi đã cảm nhận ngay cái nóng khủng khiếp, cái nóng rất khó thở. Nhớ lại những gì vị bác sĩ dưới huyện căn dặn, tôi nhanh tay kéo y tá ra 1 góc khuất, dúi vào tay cô ấy tờ 50 ngàn.

- Em ơi, chị nhờ em giúp chị chọn 1 giường khác được ko em.

Cô y tá ngó tới ngó lui rồi cho tiền vào túi quần.

- Chị đi theo em qua phòng khác.

Cô y tá dẫn vợ chồng tôi xuống tầng lầu, đi loằn ngoằn 1 hồi rồi đến 1 căn phòng nhỏ hơn. Phòng này có 4 giường thôi, nhưng khá thoáng mát, có lẽ là khu mới xây. Cả giường và nhà vệ sinh cũng còn mới lắm. Cô ấy chỉ cho tôi cái giường thứ 2, sát tường.

- Chị nằm giường này đi, có việc gì cứ gọi em, em là Phương.

- Um, chị cảm ơn em.

Đúng là cuộc sống này có tiền thật tốt. Có tiền thì mọi mối quan hệ đều trở nên dễ dàng và thân thiện.

Chồng tôi cất đồ vào cái tủ nhỏ cạnh đó, còn tôi thì lau vú cho con bé bú, chắc có lẽ con tôi cũng đói lắm nên mới bú nhanh và mạnh vậy.

Chúng tôi đến nơi cũng đã khá là trưa rồi.

- Em ở đây, anh đi mua cơm với nước. Nghĩ ngơi đi, mai bác sĩ mới khám cho con.

- Dạ.

Anh ko ngại mọi người xung quanh đó, anh cuối người hôn lên trán tôi và con nữa.

Chương 13

Con tôi được đưa vào phòng khám, kiểm tra, vợ chồng tôi ngồi ngoài chỉ biết chờ đợi. 1 lúc sau bác sĩ đi ra, chúng tôi theo bác sĩ vào phòng làm việc riêng của ông ấy.

- Anh chị ngồi đi.

Chúng tôi ngồi xuống ghế, đối diện với bác sĩ.

- Chắc là căn bệnh này bác sĩ dưới huyện đã nói với anh chị rồi phải ko? Và tỉ lệ thành công của nó?

- Vâng,đã nói thưa bác sĩ.

- Vậy anh chị cũng biết có mổ hay ko, khả năng sống cũng khó mà?

- Nhưng thà thử còn hơn ko bác sĩ ạ.

- Vậy anh chị ký vào đây đi.

Chồng tôi cầm tờ giấy lên đọc. Tờ giấy này là tờ giấy cam kết, rằng chúng tôi tự nguyện cho con mổ, dù kết quả thế nào cũng ko được oán trách. Chồng tôi nhìn xong lại quay qua nói với tôi.

- Hay thôi e à, nếu mổ xong mà không thành công con cũng....

Anh bỏ lở câu nói, tôi nhìn anh động viên.

- Nhưng còn đỡ hơn là nhìn con chết bất cứ lúc nào. Ko sao đâu anh, mình ở hiền sẽ gặp lành mà anh. Ông bà sẽ phù hộ con mình mà anh.

Anh thở dài, ngay cả anh cũng ko dám liều, nhưng nghĩ vẫn có cơ hội cho con nên anh cũng muốn thử. Biết đâu... và anh đặt bút ký vào tờ giấy định mệnh ấy.

Vị bác sĩ xem xong, rồi bảo 2 vợ chồng tôi đi thử máu, xem ai cùng máu với bé, lúc cần sẽ có ngay. Cũng may là tôi có cùng nhóm máu với con.

Bác sĩ bảo 1 tuần nữa sẽ mổ, chờ mua thêm máu, vì máu hiếm nên bệnh viện ko có đủ. 2 vợ chồng tôi đang rất hi vọng vào ca phẫu thuật này.

.....

Thời gian 1 tuần ở viện mà tôi tưởng chừng nó dài 1 thế kỷ. Chúng tôi đã mua máu cho con hết được hơn 1/2 số riền. Bác sĩ bảo chiều nay sẽ có bác sĩ nước ngoài đến phẫu thuật. Tôi nghe tin, vừa mừng lại vừa lo.

Chồng tôi đang bế con bé ngủ, con bé có vẻ rất thích bố của nó, nên mỗi lần anh ẵm con bé rất ngoan.

- Anh ở đây, em xuống kia mua ít đồ ăn với mấy cái tả cho con.

- Ừ, em đi đi.

Tôi đi ra, đứng chờ thang máy 5p thì thang máy mới lên, tôi bước vào, có 1 chị nữa bước vào theo tôi. Chị ấy đẹp và sang trọng lắm, chị ấy bắt chuyện với tôi.

- Em chăm ai ở viện vậy?

- Dạ con em.

- Con? Chị thấy em còn rất trẻ ấy.

- Dạ em 19 chị ạ.

- Trẻ quá. Mà chị nói này, phụ nữ có chồng con rồi, phải ăn mặt tươm tất lên tí, đừng xuề xòa quá. Phải yêu thương bản thân mình chút nghe em.

Thang máy tới tầng của chị, chị ra trước. Trong thang máy có cái gương nên tôi lúc này mới nhìn mình vào đó. Đây là tôi sao, ốm yếu xanh xao, tóc tai buộc đại. Quần áo cái nọ cái kia, thật chẳng ra hình người. Tôi cũng tự cười mình " làm gì có tiền mà đua đòi chứ". Rồi tôi đi ra, ko dám mơ tưởng đến 1 cái hình dáng đẹp đẽ hơn.

.....

Tôi cho con bé con bú xong, anh ẵm nó, cho nó ngủ.

- Em ngủ tí đi, tí con phẫu thuật rồi lại thức, mệt lắm.

- Em ko tài nào ngủ được anh ạ, hay anh ngủ chút đi.

- Anh cũng vậy.

Vợ chồng tôi nói chuyện với nhau thêm 1 lát, rồi bác sĩ đến và đưa con tôi đi. Chúng tôi cũng đi theo đến trước cửa phòng mổ. Anh hôn lên má con rất nhiều, tôi cũng thế.

- Bảo Ngọc của bố cố gắng lên nhé, mạnh mẽ lên rồi về với bố mẹ nhé.

Thời gian 3 tiếng trôi qua, tôi cứ nhìn chăm chăm vào căn phòng trước mặt, căn phòng mà bao nhiêu dao kéo đang xẻo vào da thịt con tôi. Chỉ tưởng tượng thôi, tim tôi cũng chảy máu. Anh luôn ở đó, luôn nắm chặt tay tôi, như truyền cho tôi sức lực chịu đựng. Thật sự lúc đó ngay cả thở tôi cũng ko dám thở mạnh.

Ánh đèn ngoài cửa phòng cấp cứu tắt, bác sĩ đi ra. Tôi chạy lại ngay, mà chân quên mang cả dép.- Bác sĩ ơi, con em sao rồi ạ?

- Mổ tim thì thành công đến 90% rồi, chỉ còn cái máu khó đông thôi... nói chung phải chờ xem duyên số con tới đâu.

- Vâng, em cảm ơn bác sĩ.

- Anh chị có thể đứng ngoài phòng hồi sức nhìn con.

- Vâng, vâng ạ.

Vợ chồng tôi vào đó, người ta cho chúng tôi mang đồ được khử trùng. Nhưng chúng tôi chỉ có thể nhìn con qua tấm kính của căn phòng.

Con tôi đó, đứa con bé nhỏ của tôi đang được thở bằng oxy, dây nhợ chằng chịt quanh con bé. Giống như con mồi nhỏ nằm trong mạng nhện.

.....

4 ngày tiếp theo con bé vẫn phải truyền máu, ko có vị bác sĩ nào bảo với tôi rằng bệnh tình con tôi khả quan hơn. Chúng tôi giống như đang sống trong chảo dầu sôi ấy, nóng hết cả ruột gan.

Rồi ngày thứ 5 họ lấy thêm máu, tôi đã để họ lấy máu của mình, nếu máu của tôi giúp con khỏe mạnh, tôi nguyện để họ hút cạn.

Tôi mệt mỏi ngủ ngay ngoài cửa phòng của con tôi. Tiếng ồn ào, tiếng bước chân của ai đó chạy, khiến tôi lờ đờ mở mắt ra. Tại sao vậy, tại sao bác sĩ vào phòng con tôi nhiều vậy, đã có chuyện gì rồi sao. Tôi đứng ngoài nhìn họ hô hấp cho con tôi, tôi chỉ biết nhìn theo mà khóc. Chồng tôi lúc này mới vào, có lẽ anh đã đi đâu đó 1 lúc.

Anh nhìn cũng hiểu tình hình, anh ôm tôi xoa xoa vai tôi và nắm tay tôi thật chật.

Hơn 30p mọi người đều đi ra khỏi phòng con tôi. Bác sĩ điều trị nhìn sâu vào đôi mắt tôi, lắc đầu.

- Con em... ko thắng được số phận rồi.

Cái tin ấy như ngàn mũi tên xuyên vào con tim tôi, tôi vẫn ko dám tin đó là sự thật.

- Em vào gặp con em lần cuối đi.

Tôi lê từng bước khó khăn vào phòng, nước mắt tôi đã nhòe đi, ko thấy rõ đường nữa. Tôi va phải cái cửa, nhưng lại ko có cảm giác đau. Tôi lại gần bên cạnh giường con tôi, đứa con gái bé nhỏ của tôi, đôi mắt con nhắm nghiền, môi vẫn đang tím tái. Vết thương trên ngực con, máu thấm ướt miếng băng dán, thấm cả xuống giường con nằm.

Từ lúc con mổ đến giờ tôi chưa được ôm con lần nào hết, 2 bầu ngực căng tức sữa tôi cứ phải vắt đổ đi.

- Con ơi, con dậy bú miếng sữa cho no đi con,sữa mẹ nhiều lắm, con bú thêm miếng rồi ngủ nha con.

Nước mắt tôi nhỏ lên cả mặt con bé.

- Con ơi, con ở lại với mẹ đi con, mẹ xin con mà con ơi. Con đi như thế ba mẹ buồn lắm con biết ko, ko có con mẹ sống sao đây....Anh cũng khóc, dù biết trước sẽ thế này nhưng chúng tôi ko thể làm chủ bản thân được. Máu tôi hút ra vẫn chưa được truyền cho con, vậy mà con tôi bỏ chúng tôi đi xa rồi.

.....

Ngay trong hôm đó anh gọi điện thoại về cho mẹ chồng tôi.

- Alo, mẹ ạ?

- Mẹ đây, Khoa hả con?

- Vâng.

- Có chuyện gì mà con gọi mẹ đây.

- Mẹ... mẹ kêu người đào cái huyệt nhỏ chỗ gần chỗ bố, rồi mẹ mua cho con áo giấy vàng mã, với kêu ông thầy cúng dùm con. Có lẽ tối nay con về?

- Sao phải mua thế? Con bé chết rồi phải ko?

- Vâng mẹ ạ.

- Đấy, nói rồi mà ko nghe, bác sĩ đã bảo thế mà cứ thích phí tiền ra, giờ lại tốn thêm 1 khoản. Đúng là đồ hoạnh tài mà.

- Mẹ, mẹ đừng nói thế, tội con con, dù sao con bé cũng mất rồi mà.

- Thôi tôi biết rồi, cúp máy đi.

Cúp máy xong, mẹ chồng tôi vẫn bực tức lắm.

- Bực hết cả mình à.

Chị Mai nằm trên giường ngoài phòng khách mới tò mò.

- Có chuyện gì vậy mẹ.

- Con bé con ấy nó chết rồi, giờ thằng Khoa nói mẹ đi mua đồ cho đám tang nó.

- Tội vậy à mẹ.

- Ôi giời, rách việc, tự nhiên lại rước cái xui xẻo vào nhà. Thôi mẹ đi đây, nắng chết được ấy.

Chị Mai nhìn dáng mẹ chồng đi xa rồi ôm lấy thằng ku con mà hôn hít. Thật may quá, may chị sinh được con trai, may chị có công ăn việc làm. Thật là may mắn biết bao nhiêu.

.....

Bệnh viện cho xe chở xác con tôi về nhà. Tôi ôm con suốt đoạn đường đi, đôi mắt tôi rỗng tuếch, tâm hồn tôi rỗng tôi. Tôi cố ôm con bé thật chặt, vì ko bao lâu nữa, tôi sẽ ko còn được ôm con bé nữa. Sữa cương chảy ướt áo, dính luôn cả vào xác con tôi. Lúc này tôi chỉ muốn có chuyện gì đó xảy ra, để mẹ con tôi được ở chung với nhau.

Về đến nhà trời cũng nhá nhem tối. Ko có ai đứng ngay cửa chờ mẹ con tôi về. Ko có ai khóc than con tôi trừ tôi và chồng. Cũng ko có rạp hay treo băng rôn trắng cho con tôi 1 cái đám tang tử tế.

Tôi đã quá mệt mỏi, ko còn hơi sức đâu nữa mà trách ai hay oán ai. Tôi ôm con vào thẳng phòng, còn anh ra ngoài nói chuyện với mẹ chồng tôi. Tuy nói là ra ngoài nói chuyện, nhưng câu chuyện bên ngoài thế nào, ngay cửa tôi đều nghe thấy hết.

Anh Khoa hỏi mẹ:

- Mẹ ơi, thế mẹ chưa mua hòm à?

- Mua rồi, nhưng mai người ta mới mang đến. Mà sao về mà ko có ai chào tôi lấy 1 tiếng hả? Ko coi bà già này ra gì hay xem bà già này vô hình rồi.

Mẹ chồng tôi cố ý nói to cho tôi nghe, anh Khoa liền nhăn mặt với mẹ.

- Mẹ... cô ấy mới mất con, đang buồn lắm, mẹ đừng thế mà.

- Đừng thế nào? Con nó chết chứ tôi có chết đâu mà ko thấy tôi, ko biết chào hỏi. Thứ mất dạy mà.

Những lời đay nghiến ấy, tôi nghe rõ mồn một, nhưng nước mắt như bị đóng băng, ko chảy ra được nữa. Tôi chỉ nằm đó ôm xác con tôi, tôi sợ con bé sẽ lạnh nếu vắng tôi. Tôi sợ nếu tôi đi đâu 1 lúc, con bé sẽ buồn và cô đơn lắm, đứa con mệnh khổ của tôi.

Chương 14

Nghĩa trang lạnh lẽo, con tôi sắp nằm sâu dưới 3 tất đất mãi mãi. Tôi cứ nhìn trơ trơ người ta phủ đất lên con tôi. Ko hiểu sao từ lúc đám tang đến giờ tôi ko thể khóc, thậm chí ngay lúc này cũng ko 1 giọt nước mắt nào lăn ra được.

Người ta chôn cất con tôi xong, tôi lại ngồi bên cạnh, chỉ ngồi thôi, ko khóc cũng ko nói. Chồng tôi biết tôi buồn nên vẫn an ủi tôi.

- Về thôi em, để con yên nghĩ.

- Anh về trước, ngồi 1 lát rồi em về. Em muốn 1 mình với con.

- Về sớm nghe em, đừng làm gì dại dột vì cuộc đời em còn có anh nữa.

Tôi gật đầu, nhưng ko trả lời anh. Anh đi về và tôi ngồi đó.

Trời đã tối mà anh chưa thấy tôi về, anh định xách đèn ra nghĩa trang tìm tôi, nhưng bị mẹ chồng tôi cản.

- Đi đâu đấy?

- Con ra nghĩa trang tìm cô ấy, lâu quá con chưa thấy cô ấy về, sợ ko biết có chuyện gì ko nữa.

- Chuyện gì là chuyện gì, nó lớn rồi có phải con nít lên 3 đâu mà phải tìm. Vào nhà ăn cơm, nhanh.

- Mẹ ăn trước đi, con về ngay.

- Ơ, cái thằng này.

Chồng tôi vừa ra đến cổng thì thấy tôi lững thững đi về.

- Em có sao ko, có ổn ko.

Tôi ko trả lời chồng, tôi đi thẳng vào nhà, thấy mẹ chồng tôi chống nạnh đứng đó. Chắc lại sắp chửi tôi đây mà.

- Con chào mẹ.

Rồi tôi đi thẳng vô phòng, mẹ chồng tôi ko thèm đáp bỏ vào bàn ăn cơm.

Tôi ko ra ăn cơm, chỉ nằm mãi trên giường, anh Khoa vào gọi tôi ra ăn cơm.

- Em... ra ăn cơm thôi, cứ thế này mãi sẽ ốm đấy.

Tôi vẫn nằm im bất động.

- Mình còn trẻ, sẽ sinh thêm được nhiều con mà em.

Sinh thêm sao, sinh rồi nó có ở bên cạnh tôi ko, hay như đứa con này bỏ tôi đi, chắc tôi sẽ chết theo quá. Số tôi ko được may mắn như chị Mai, nên đến việc có 1 đứa con thôi ông trời cũng ngược đãi tôi.

Anh thở dài rồi đi ra, 1 lát sau tôi lại thấy anh đi vào rồi lại đi ra. Tôi nghe thấy có mùi đồ ăn thơm phức, tôi ngước cổ lên nhìn thì thấy tô cơm trên cái ghế, ngay cạnh giường tôi ngủ. Tôi ko nằm nữa, tôi ngồi dậy nhìn chằm chằm vào tô cơm, rồi nghĩ về cuộc đời mình. Nghĩ về tất cả thái độ, những hành động cử chỉ mà mẹ chồng đã dành cho tôi, cho đứa con gái bé nhỏ đã mất của tôi. Tôi lại bê tô cơm lấy thìa xúc ăn ngon lành, tôi phải ăn và phải sống, nhất định phải sống thật tốt. Ko thể để họ chà đạp tôi thêm được nữa.

.....

Ngày nào tôi cũng ra mộ con đến tối mịt mới về, chồng tôi sợ tôi bị trầm cảm nên anh cũng chưa dám đi làm lại. 5 ngày rồi 10 ngày, rồi 15 ngày, lúc này tôi mới lại là tôi, tuy nỗi đau vẫn còn nhưng tôi cũng ko thể ôm nỗi đau sống mãi được. Người chết cũng đã chết, còn người sống nhất định phải sống tiếp.

- Anh lại đi làm đi, em ổn mà, em ko sao đâu.

- Có chắc ko, đừng làm anh lo lắng.

- Em chắc mà, anh cứ lo việc của anh đi. Còn phải làm kiếm tiền trả nợ nữa mà. Em cũng sẽ xin việc gì đó làm có tiền phụ thêm cho anh.

- Tùy em, nếu ra ngoài làm em khuây khỏa thì cứ ra ngoài.

- Vâng... anh này. Em cảm ơn anh đã yêu thương em, ko ghét bỏ em vì ko sinh được cho anh đứa con khỏe mạnh.

Anh ôm tôi vào lòng thở dài, tôi biết anh cũng rất buồn và rất đau. Tôi biết anh đang cố che dấu tất cả để động viên tôi.

- Đứa này ko có duyên với mình thì đứa khác sẽ đến thôi em. Cứ ở trong vòng tay anh, anh sẽ luôn bảo vệ che chở cho em.

Tôi rúc đầu vào ngực anh tìm chút hơi ấm, tìm chút năng lượng.

.....

Anh đi làm, tôi cũng đi làm. Vì ko biết chữ nên tôi ko xin được việc ở xí nghiệp. Tôi xin đi phụ quán ăn cho họ, lương được 2.5 triệu bao ăn trưa. Sáng 7h tôi đi làm, 3h chiều tôi về, cũng tránh phải tiếp xúc nhiều với mẹ chồng tôi.

- Lại đi à, việc nhà ko lo, quần áo ai giặt, cả đồ mẹ con cái Mai nữa?

Tôi đang lúi cúi mang đồ nhưng cũng đáp trả lời bà.

- Con đi làm kiếm thêm tiền phụ anh Khoa trả nợ.Việc nhà mẹ để đấy chiều con về làm, hồi sớm con dậy cũng đã lau nhà, quét sân, cho gà ăn với tưới rau rồi. Đồ mẹ để đấy chiều đi làm về con giặt. Còn chị Mai con chị ấy lớn rồi, chị ấy tự giặt được mà. Lúc con của con mới ở viện về con cũng tự giặt đồ đấy thôi.

Mẹ chồng tôi ngớ người, ú ớ ko ra lời.

- Cô... cô...

Tôi chào mẹ chồng tôi đi làm rồi dắt xe đạp ra ngoài.

Khi tôi đi rồi, chị Mai mới đi ra.

- Mẹ, con Linh bị sao vậy mẹ?

- Mẹ ko biết luôn ấy, chắc kiểu bị thần kinh rồi ấy, hôm nay dám nói ngang lại với mẹ.

Chị Mai thở dài, điệu bộ mệt mỏi.
- Thôi mẹ vào ngó thằng ku con, con đi giặt đồ, ko thì lại ko có đồ mặc. Khổ thật đấy.

- Thôi đi vào, ai mượn. Mới sinh mà sao đụng nước sớm thế. Để mẹ giặt cho.

- Cả đống đồ thế kia sao mẹ giặt nổi.

- Mẹ giặt được mà.

- Vậy thôi mẹ ráng vài hôn, để con nói anh Bách mua cái máy giặt cho tiện.

- Ừ, làm gì con thấy thoải mái là được

- Vâng mẹ ạ.

Chị Mai đi vào trong nhưng miệng cười thỏa mãn lắm.

Đi vào phòng chị Mai mới lấy điện thoại gọi cho anh Bách.

- Anh ạ, anh đang làm gì đấy?

- Anh đang họp, có chuyện gì ko em?

- Em mua máy giặt anh nhá, chứ con nhiều đồ quá em giặt ko nổi.

- Ừ, vậy em mua đi.

- Anh.. anh chuyển tiền về chi em, chứ tiền em đóng tiền biêu với mua sữa cho con hết rồi.

- Vậy thì 2 tháng nữa nhé em, vừa rồi anh ứng tiền đưa Khoa mượn rồi.

Chị Mai nghe mà sốc lắm, chị ấy ngồi bật dậy ngay, vứt luôn miếng táo cắn dỡ.

- Gì,? Anh bảo là cho chú Khoa mượn tiền á? Sao anh ko bảo em?

- Tại gấp quá nên anh quên, với dạo này nhiều việc quá. Mà anh nghĩ chắc em cũng đồng ý thôi, nên anh quyết luôn.

- Anh... anh... à thôi, vậy sau này mua cũng được, anh giữ gìn sức khỏe, em phải đi chợ nấu cơm đây.

Chị Mai gác máy, mà cơn bực tức của chị dâng lên tột cùng. Chị chạy ngay ra ngoài mách chuyện lại với mẹ chồng tôi.

Bữa cơm tối đó cũng như những bữa cơm trước. Ai nói gì nói, ai làm gì làm, tôi chỉ việc ăn no rồi về phòng. Chờ mẹ chồng với chị Mai ăn xong thì tôi mang đi rửa.

Mẹ chồng lại chỉ trích tôi, nhiều khi tôi ko hiểu kiếp trước đã nợ gì bà mà kiếp này bà oán tôi dữ lắm.

- Này Linh, tôi thật ko hiểu cô là loại người gi? Đòi tiền tôi ko được thì lại xử chồng mượn tiền của anh trai. Cô có biết anh trai cô có nhiều việc phải lo cho vợ con ko hả.

Mặc kệ sự mắng nhiết, chỉ trích đó, tôi và cơm sạch chén, rồi thả xuống. Bình tĩnh trả lời bà.

- Con ko có mượn, cũng ko xử anh ấy mượn, anh Khoa cũng có nhiều việc phải lo cho vợ con nên anh ấy tự giác thôi. Con ăn xong rồi, con xin phép.

Tôi đứng lên, mang chén của mình ra bỏ vào chậu chén.

Chị Mai đợi tôi đi khỏi mới khều mẹ chồng tôi.- Mẹ, con nghĩ con này bị điên hay kiểu trầm cảm gì ấy, dám cãi lại mẹ luôn, ghê thật.

- Thôi ăn đi, đừng nhắc nó nữa, mất ngon.

- Mẹ, vậy mẹ thu tiền nó đi, thu tiền điện hay tiền ăn gì ấy. Sống chung mà làm có tiền mẹ bắt nó góp đi.

- Ừ, có lý đấy.

Tôi dọn mâm ra ngoài chỗ cây mít để rửa, mẹ chồng tôi ra đứng bên cạnh, chống nạnh rồi lên giọng với tôi.

- Này, nay cô đi làm có tiền rồi thì lo mà góp tiền vào, ko ai nuôi cô miễn phí mãi đâu đấy.

- Vâng mẹ ạ.

Mẹ chồng tôi quay lưng, ngúng nguẩy đi vào nhà.

.....

Tôi cứ sống thế, ở nhà cứ lầm lỳ thôi. Biểu gì tôi làm ấy, còn ko thì việc của tôi, biết tôi tự làm.

Chị Mai vẫn nằm dài trên giường trong phòng khách mà đắp mặt. Còn tôi phải còng lưng lau nhà, mẹ chồng tôi thì ngồi nhặt rau.

Reng... reng...

Tiếng điện thoại reo, nhưng chị Mai cũng lười ngồi dậy, đưa tay quờ quoạng tìm điện thoại.

- Alo... ai đấy.

- Chị có phải chị Mai ko, vợ anh Bách.

- Vâng, tôi đây, ai gọi đấy.

- Chị đến ngay bệnh viện thành phố K nhá, anh Bách bị tai nạn điện, rất nghiêm trọng... sợ... sợ anh ấy ko qua khỏi.

Chị Mai ngồi bật dậy ngay,mặt đầy vẻ hốt hoảng.

- Anh nói gì cơ, sao lại như thế được.

Câu nói ấy của chị Mai làm tôi và mẹ chồng tò mò, hướng mắt về phía chị ấy.

Đầu dây bên kia:

- Sự việc nghiêm trọng lắm, chị thu xếp đến ngay nhá, ko phải mình anh ấy đâu, còn 1 anh khác nữa.

Chị Mai dập máy mặt bần thần.

Mẹ chồng tôi gọi đến lần thứ 3, chị mới nghe được.

- Mai... mai có chuyện gì vậy con?

- Anh Bách... anh Bách bị tai nạn điện nghiêm trọng lắm, sợ... sợ ko qua khỏi, con phải đến đó đây.

- Gì cơ... con tôi... con tôi.

Mẹ chồng tôi ngất luôn tại chỗ, vì vị trí xa nhau nên chúng tôi ko kịp đỡ bà.

- Mẹ.. mẹ ơi, tỉnh lại mẹ ơi.

Chị Mai luống cuống gọi mẹ chồng tôi. Tôi cũng hoảng quá, nên cũng bị đơ người.

.....

Cũng phải hơn 30p sau mẹ chồng tôi mới tỉnh. Tôi ngồi bên cạnh chăm sóc bà, còn chị Mai lo sữa soạn để đi bệnh viện. Mở mắt ra câu đầu tiên mẹ nói là.

- Cái Mai đâu rồi.

Tôi cũng ko trả lời câu hỏi của bà, đưa giọng ra ngoài gọi chị Mai.

- Chị Mai ơi, mẹ gọi kìa.

Chị Mai lật đật đi vào, ngồi bên giường mẹ chồng tôi, nắm tay bà ấy.

- Con đây mẹ ơi.

- Có chuyện gì... nhất định phải báo cho mẹ chứ ko được giấu nha con.

- Vâng, con biết rồi. Mẹ ở nhà chăm thằng ku con dùm con. Con đi đây.

- Ừ, cẩn thận nha con.

Tôi thấy lo lo cho anh Bách, anh ấy tốt bụng lắm, nhưng sợ chị Mai lại ghen nên tôi nào dám hỏi. Chị Mai đi ra ngoài, tôi cũng đi ra ngoài.

Chương 15

Chị Mai bắt xe lên bệnh viện, nơi anh Bách đang được cấp cứu ở đó. Khi vào tới nơi, phòng anh đang nằm, đó là phòng hồi sức. Mặt anh được băng bó, vết cháy xém do điện giật loan lổ, tóc cũng cháy xém. Có điều nặng nhất là đôi chân anh, đôi chân bọc ko chừa 1 chỗ trống.

Nơi chị Mai sống và nơi bệnh viện nó cách nhau cả 1 ngày đi đường. Nên khi chị Mai đến là anh cũng đã tỉnh. Anh may mắn hơn bạn anh, anh ấy đã chết trên đường đi cấp cứu. Vừa nhìn thấy anh, chị Mai đã bù lu bù loa lên.

- Anh ơi anh sao lại ra nông nỗi này hả? Sao mà bất cẩn quá vậy anh?

Anh Bách còn yếu lắm, chỉ nhìn thôi chứ chưa thể trả lời chị Mai được. Chị Mai khóc lâu lắm mới nín. Và chị ở lại viện chăm sóc cho anh.

Vài ngày tiếp theo đó, vết thương ở chân anh càng nặng hơn, nó bị nhiễm trùng và phải cắt bỏ. Chị Mai như chết đứng, 1 người đàn ông sinh ra khỏe mạnh đầy đủ thân thể, đầu đợi trời chân đạp đất,giờ bị mất đi đôi chân, thế làm sao ra hình thù con người được nữa.

Về việc đó mà chị Mai lại càng khóc nhiều hơn nữa. Anh Bách biết vợ buồn, biết vợ anh thất vọng lắm nhưng anh ko thể an ủi chị. Vì chính bản thân anh cũng đang rất buồn và rất tuyệt vọng, chỉ mong lúc đó anh có thể chết đi ngay. Nhưng ông trời thật biết trêu ngươi, lại để cho anh sống sót như loài phế vật, vô dụng rồi. Anh có làm gì sai đâu, anh có ăn ở thất đức đâu, đời anh chỉ giết vài con gà và vài con vịt thôi, có cần trách phạt anh nặng vậy ko hả?

.....

Mẹ chồng tôi ở nhà chăm ẵm thằng ku con, thằng ku con khá dễ, chỉ cần cho ăn và ngủ, đít sạch sẽ thì chỉ chơi thôi, ko quấy khóc nhè nhẹ.

Nhưng cái làm mẹ chồng tôi lo lắng là anh Bách, sao mà hơn cả tuần nay rồi chị Mai ko liên lạc về,mẹ chồng tôi cứ canh mãi cái điện thoại, sợ bỏ lỡ cuộc gọi nhỡ nào thì khổ.

Cái chờ của bà cũng được đền đáp, điện thoại reo thật, bà cho thằng ku con vào nôi nằm rồi ra ngoài nghe điện thoại.

- Alo, mẹ à, thằng ku con có khỏe ko mẹ? Có quấy ko

- Mẹ nghe đây Mai, thằng ku con ngoan lắm, mẹ cho vào nôi rồi, thằng Bách sao rồi con?

- Anh Bách... anh Bách...

- Thằng Bách sao rồi mà con ấp úng mãi thế Mai.

- Mẹ bình tĩnh nhé, phải thật bình tĩnh con mới dám nói.

- Thì nói xem nào, làm xót hết cả ruột.

- Anh Bách..anh Bách bị nặng lắm... phải cắt bỏ đôi chân rồi mẹ ạ..

- Cái gì... thằng Bách... nó.. nó...

- Mẹ.. mẹ ơi, mẹ sao đấy.. mẹ...

Chị Mai chỉ nghe tiếng rầm, và ko có ai trả lời điện thoại của chị nữa.

.....

Còn tôi thì đang tất bật dọn dẹp đống chén bát, sau khi nhà bếp nấu nướng xong. Tôi ra ngoài để phụ bưng đồ ăn cho khách. Quán này bán đủ món ăn cả ngày, khá là đông, mỗi lần xe to dừng lại là từng top, từng top người tấp vào quán.

Có 1 nhóm thanh niên tầm 5 người, xăm trổ bặm trợn đi vào quán. Kéo bàn ghế và gọi món rất bất lịch sự.

- Chủ quán đâu, mau mang mấy món ngon lên đây nào.

Chị chủ quán nói với anh chủ quán.

- Thằng Đô bảo kê lại đến đấy, đây đâu phải địa bàn nó quản lý.

Anh chủ quán cũng chịu.

- Anh ko rõ, tiền bảo kê mình toàn nộp cho thằng Minh mà, sao hôm nay lại qua quán mình quậy đây.

Chị chủ quán hối thúc anh chủ quán nhanh ra ngoài.

- Thôi anh ra ngoài xem bọn chúng muốn gì, đãi bọn chúng bữa cơm cũng được.

Anh chủ đi ra, miệng cười xởi lởi.

- Anh Đô hôm nay đến quán em, vinh hạnh quá ạ.

- Nghe bảo quán mày nhiều món ngon lắm, khách lại đông nên tao đến ăn thử xem như nào.

- Ôi, ai đồn ác vậy ko biết, quán em bán cơm bình dân thôi mà.

- Thôi đừng nói nhiều,mau dọn đồ ăn ra đây.

- Vâng, vâng...

Anh chủ quán quay vào trong quầy gọi to.- Dọn bia, dọn đồ ăn lên bà này đi mấy đứa ơi.

Bọn tôi trong này bưng bê ra bàn nhiều món nữa. Trong lúc bọn họ đang ăn, chị chủ quán bảo tôi bưng thêm ra dĩa cá chiên nguyên con to bự.

Tôi mang ra để ngay trước mặt tên đại ca đó. Người tôi cúi ngang qua trước mặt hắn, ánh mắt hắn để ý đến tôi.

Hắn chụp lấy tay tôi mà vuốt vuốt. Tôi hoảng quá, cố giựt tay lại mà ko được

- Ơ, anh buông tay em ra, em có chồng rồi ạ.

Hắn cười nụ cười mà mọi người hay bảo là "nụ cười thả dê" ấy.

- Có chồng thì đã sao, xinh thế này lấy chồng sớm vậy em.

Tôi vẫn cố kéo tay lại và van xin, hắn còn đưa tay bóp vào mông tôi nữa. Cả bàn cười hùa, anh chị chủ quán cũng ko dám ra đỡ giúp.

- Xin anh mà, buông tay em ra, để em còn vào làm việc.

- 1 ngày họ trả em bao nhiêu, ngồi ăn với anh 1 bữa cơm, anh cho em 1 triệu.

Hắn vẫn nắm chắc tay tôi, tay kia rót ly bia và ép tôi uống.

- Nào ngoan, ngồi xuống uống với anh 1 ly nào

- Em ko biết uống anh ơi.

Đôi co qua lại, ly bia vô tình rơi xuống đổ hết lên người tên bặm trợn ấy. Mặt hắn tức giận, đỏ cáu lên, vì tôi làm mất mặt hắn trước mặt đàn em.

- Con đĩ, mày tưởng mày báu lắm à. Dám làm mất mặt tao.

Hắn đưa tay lên định tát vào mặt tôi, tôi cúi đầu nhắm mắt đứng yên. Chuẩn bị tinh thần sắp ăn 1 quả tát giáng trời, mà ko để ý rằng có chiếc xe con vừa dừng vào quán.

Có cánh tay nào đó đã đỡ cho tôi, có mùi nước hoa nào đó khiến tôi ngây lòng, có giọng nói nào đó làm tôi hồi hộp.

- Này, đàn ông đàn ang, sao lại đánh phụ nữ thế hả?

- Mày là thằng nào mà can dự vào việc của tao.

Người đàn ông khác đi cùng lên giọng cao ngạo.

- Mày khôn hồn thì biến đi, đây ko phải địa bàn của mày.
Tên bặm trợn bực tức nhìn người đàn ông đi cùng kia và biết hắn là ai nên đành rút lui.

Tôi nhìn người đàn ông vừa giải vây cho tôi, anh khá đẹp trai, nhưng nét đẹp đầy lạnh lùng. Nét đẹp được dựng lên từ sóng gió giang hồ. Tôi gạt đi nước mắt, vì tay tôi rất đau và vì sợ.Tôi lí nhí nói với anh.

- Cảm.. cảm ơn anh.

Anh ấy ko trả lời tôi, anh đi vào phòng vip trong nhà.

- Anh Long, xin lỗi anh mới xuống mà để anh thấy chuyện này.

Người đàn ông cứu tôi mặt vẫn lạnh lùng, giọng đều đều.

- Ko sao, chú xem chấn chỉnh lại, coi chừng mất địa bàn đó, coi chủ mới của bên kia là ai.

- Dạ, mấy bữa là thằng Tèo Thọt, nhưng vừa rồi mới bị dân ngoài sài gòn vào xử rồi anh. Nay thằng đệ nó lên, chắc mình chưa dằn mặt nó, nó lộng hành á.

- Chú kêu vài đàn em qua dằn mặt nó đi, phải dạy dỗ ngay từ đầu mới được.

- Dạ anh.

Anh chủ quán lúc này mới đi vào, trên tay cầm theo 1 phong bì đưa cho người đàn ông đi cùng ân nhân tôi.

- Anh Đức, thật may quá, anh đến kịp nếu ko thì em cũng ko biết tính sao. Đây là tiền tháng này, em gởi anh.

Tên Đức cầm phong bì cất vào túi rồi giới thiệu cho anh chủ quán.

- Đây là anh Long, đại ca trên thành phố, chào anh ấy đi.

- Em chào anh ạ.

Long vừa uống bia vừa quơ tay, ý là được rồi, lui ra.

Tôi lại được chị chủ quán dục cùng mấy chị nữa mang đồ ăn vào trong đó. Tôi cố ý đến trước mặt anh, chủ yếu muốn cảm ơn anh 1 lần nữa, nhưng anh còn ko biết đến sự hiện diện của tôi.

.....

Ngày hôm nay thật vất vả quá, khách lại đông nên tôi về hơi trễ. Điện thoại tôi cũng để ở nhà, vì ngoài chồng tôi ra thì ko ai gọi.

Về đến nhà, trong nhà tối thui, cổng nhà vẫn đóng kín. Tôi khó hiểu là mẹ chồng tôi đi đâu mà ko bật điện thế này. Đang định mở cổng vào thì bác Nga hàng xóm chạy sang gọi tôi.

- Linh, sao giờ con mới về, gọi mãi ko được.

- Có chuyện gì vậy bác.

- Mẹ chồng con bị ngã, bị tai biến nên được đưa xuống trạm xá rồi.

- Ôi chết, thế còn thằng ku con chị Mai đâu ạ.

- Bên nhà bác đây, để bác trông cho, con lên trạm xá với mẹ chồng con đi.

- Vâng ạ, con cảm ơn bác.

Tôi cũng ko kịp nghĩ ngơi, đành quay xe đạp lên trạm xá.

Trạm xá vắng hoe người, chỉ có 1 chị y tá còn trực thôi. Tôi hớt hải chạy vào trong.

- Chị ơi, cho em hỏi bà Đinh Thị Loan nằm ở đâu ạ.

- Em là gì của bà ấy.

- Là con dâu ạ.

- Ôi sao giờ em mới đến, bà ấy bị tai biến nặng lắm, lại bị đập đầu vào tường, bác sĩ Hằng đi theo bà lên bệnh viện huyện rồi. Em lên đó thì gọi số này cho bác sĩ Hằng.

- Vâng, em cảm ơn chị.

Tôi lại quay xe đạp về nhà, lấy thêm ít đồ, điện thoại. Rồi mang ít sữa với đồ của thằng ku con chị Mai sang nhờ bác Nga chăm dùm vài hôm. Vì trời cũng nhá nhem tối, ko còn xe ba gác nào nữa nên tôi đành bắt xe ôm lên bệnh viện huyện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau