HÃM HẠI MỘT NGƯỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Hãm hại một người - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Ánh trăng sáng ẩn giữa tầng tầng mây đen, phương xa truyền đến tiếng sấm mơ hồ, báo hiệu sắp có mưa, gió trong rừng trở nên lạnh buốt mạnh mẽ, thổi tung lên những cành lá mềm mại xào xạc.

Nam Cung Trĩ giơ túi đồ lên đỉnh đầu, cầm đèn, bước thấp bước cao gian nan bước đi trong rừng, núi rừng tháng sáu, nói mưa là mưa, không đợi y tìm một cái động để trú, từng hạt mưa to như hạt đậu đã rào rào đổ xuống.

Y thầm kêu khổ, vội vàng bước nhanh hơn, nghiêng ngả lảo đảo đi về phía trước, trên con đường nhỏ trong núi cỏ dại mọc thành bụi, dựa vào ngọn đèn dầu mỏng manh mới có thể miễn cưỡng nhận ra, mưa to bất ngờ đổ xuống không chỉ làm Nam Cung Trĩ bị ướt sũng, mà còn giội ướt đèn lồng trên tay y, trong cơn mưa to tầm tã, vươn tay không thấy năm ngón.

Luẩn quẩn trong núi như một con bọ không đầu, Nam Cung Trĩ bị mưa tạt đến không mở được mắt, luống cuống đi sai đường liền bước hụt vào một cái hố, bị ngã miệng dính đầy bùn.

Đầu gối truyền đến từng cơn đau nhói, không cần nhìn cũng biết chắc chắn là bị trầy da, y rên rỉ một tiếng, giãy giụa muốn ngồi dậy, lại phát hiện chân của mình bị cái gì đó quấn vào, mắc ở trong hố không rút ra được.

Chắc là bụi mây đi? Y cũng không nghĩ nhiều, giật giật mắc cá chân, dùng sức giật một cái.Thứ quấn vào chân y bị giật đứt, Nam Cung Trĩ thoát khỏi cái chỗ ướt át bẩn thỉu đó, mới nhẹ nhàng thở ra, chợt nghe tiếng sấm sét vang lên trên đỉnh đầu, bốn phía nháy mắt sáng như ban ngày, lúc này y mới nhìn rõ quấn trên chân không phải là bụi cây, mà là một đạo phù, đã bị y giật đến nát bét.

Ở cái nơi thâm sơn chim không thèm thải này cũng sẽ có người làm phép sao? Sau lưng Nam Cung Trĩ lạnh run, chỉ cảm thấy trong rừng rậm tối đen như mực cất giấu một u hồn rầu rĩ, đang nhe răng cười tiến về phía y.

Cho dù là tự mình dọa mình cũng được, dù sao từ trước đến giờ y cũng không phải một người to gan, lập tức quyết định đây là nơi không thể ở lâu, ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách.Sau tiếng sấm, mưa chỉ có tăng chứ không giảm, Nam Cung sờ soạng tìm được túi đồ của mình, phủi phủi tấm bùa quấn trên chân, cướp đường mà chạy.

Trong tiếng mưa gió, truyền đến một tiếng cười khẽ không thể nghe thấy, lập tức như làn khói bị thổi đi.

Mưa nhỏ đi, gió lại thổi đến từng cơn từng cơn, thổi đến mức người lạnh như băng, Nam Cung Trĩ mở đôi môi lạnh đến phát xanh, run rẩy niệm a di đà phật, còn thường thường quay đầu lại liếc nhìn một cái ––– tuy rằng tối om không nhìn được cái gì, nhưng đụng phải chuyện liên quan đến thần quỷ hư hư thực thực, mặc cho ai cũng sẽ không nhịn được sợ hãi.

Đi qua một ngọn núi nhỏ, đường dưới chân dần dần trở nên rộng rãi, trong mông lung, nhìn thấy phía trước có một ngọn đèn dầu lay lắt, giống như có người ở, Nam Cung Trĩ tựa người chết đuối vớ được độc mộc, vội vàng chạy thẳng đến.

Từ xa xa chỉ thấy ánh sáng mờ mờ lay lắt, đến gần mới phát hiện đó đúng là một nhà giàu, cửa sơn son, ngói lưu ly, dưới mái hiên treo một hàng đèn lồng, yên tĩnh tường hòa, ở khu rừng rậm thâm sơn này, trong tình cảnh mưa gió vần vũ này lại có vẻ vô cùng quỷ dị.

Chương 2

Trong đầu không khỏi hiện ra câu chuyện kỳ lạ nghe được khi còn ở quê: thư sinh đi thi nửa đêm tá túc trong một nhà giàu có, tiểu thư xinh đẹp như thiên tiên tự mình đến hiến thân, sau một đêm mất hồn, tỉnh lại phát hiện mình đang nằm trong một bãi tha ma, trong lòng còn ôm một bộ xương khô…

Càng nghĩ càng sợ, Nam Cung Trĩ lặng lẽ lùi về phía sau, lại thình lình đánh lên cái gì đó, sợ tới mức hết ầm lên, tập trung nhìn vào, hóa ra là một gốc cây liễu rủ, cành liễu mang theo hạt mưa phất qua gáy của y, ướt lạnh trơn mềm, làm nổi lên từng đợt da gà.

Sợ bóng sợ gió một hồi, lại thiếu chút nữa dọa luôn nửa cái mạng của y, Nam Cung liễu thở phào một cái, đang định quay đầu bỏ chạy, đại môn lại ‘cạch’ một tiếng mở ra, phía trong cửa truyền ra giọng nói mang cười của nữ tử: “Công tử xin dừng bước, chủ nhân nhà ta chờ đã lâu.”

Bàn chân vừa bước ra của Nam Cung lại rụt lại, y mở to hai mắt nhìn, nàng kia mang theo đèn lồng ra nghênh đón, hướng y thi lễ, nói: “Rất vinh hạnh được đón tiếp công tử.”

“Nàng… Chủ nhân nhà nàng… Là ai?” Nam Cung lắp bắp hỏi, tóc cũng dựng đứng lên rồi, chỉ thấy nang kia mắt hạnh má đào, xinh đẹp động lòng người, một thân áo trắng như tuyết, cười rộ lên như hoa xuân mới nở, làm mờ mắt người nhìn.

Bên trong thâm sơn, lại có vưu vật như thế ư?

Nam Cung càng nghĩ càng không thích hợp, giữa ở cùng đi nổ ra một cuộc giao chiến ––– tuy rằng tất cả những điều này có thể là quỷ hồn quấy phá, chính là giai nhân như họa, cho dù quỷ cũng là diễm quỷ, một đêm phong lưu tất nhiên cũng rất đáng mong đợi.Nam Cung Trĩ tuy là quân tử, nhưng dù sao cũng là một thanh niên huyết khí phương cương, đối mặt với mỹ nhân cũng không tránh được ngứa ngáy trong lòng, huống chi thị nữ đã đẹp như vậy, chủ nhân không biết là một tuyệt sắc nhân gian đến mức nào.

Nàng kia dường như xem thấu do dự của y, cười nói: “Cơn mưa này sẽ không lập tức tạnh được, công tử vẫn nên vào đi.”

Nam Cung khẽ cắn môi, trong lòng làm quyết định, chắp tay cúi chào nàng kia, kiên trì cùng nàng bước vào đại môn.
Nam Cung Trĩ đi nửa ngày đường, lại lạnh lại đói dưới sự hầu hạ của mấy nha đầu, thoải mái tắm nước ấm, thay cẩm bào tơ lụa mới tinh, ngồi trước một bàn đầy món ngon, rốt cuộc cảm thấy mình đã được sống lại.

Quét sạch mỹ vị trước mặt, y rót một chén rượu, cảm thấy mỹ mãn thở dài, ánh mắt hơi hơi nheo lại, ợ ra một tiếng sung sướng.

Ăn uống no đủ, Nam Cung Trĩ bị đưa vào một tiểu hiên lịch sự tao nhã, thị nữ dẫn đường vén áo thi lễ với y, nói: “Chủ nhân nhà ta đang chờ công tử.”

Mang ba phần chờ mong ba phần nghi ngờ, Nam Cung đẩy cửa ra, trong không khí bay tới mùi đàn hương nhàn nhạt, màn tơ rủ xuống đất che phủ chiếc giường lớn, trước giường lóe ra ánh nến, loáng thoáng chiếu ra người đang nằm nghiêng sau màn, trong lòng Nam Cung khẽ động, xoay tay đóng cửa lại, chậm rãi đi về phía trước.

Vén màn lên, liền đối diện với một đôi mắt đen như mực, Nam Cung không khỏi ngừng thở, ánh mắt không thể rời khỏi người đang nằm trên giường.

Mắt phượng hẹp dài, tựa hai đầm nước xanh biếc sâu thăm thẳm, nhu hòa như nước, đậm đà như mực, đuôi lông mày khóe mắt mang theo tà khí như có như không, cười như không cười nhìn y, cái mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi hơi cong lên, một bộ sa y màu xanh đen khoác hờ hững trên người, mái tóc đen chảy dài đến tận đất, giữa trán có một ấn ký hình rồng màu xanh nhạt càng làm tăng thêm vẻ phong tình vô hạn, sóng mắt lưu chuyển, Nam Cung Trĩ cảm thấy hồn của mình đã bị câu đi ––– quả nhiên là mỹ nhân thế gian hiếm có, mặc dù không thể kiều diễm như hoa đào, không thanh nhã như hoa sen, khuôn mặt này cũng đủ làm người ta không thở được, quyến lệ bức người, hơn nữa vẻ yêu dị hoặc nhân thấm từ trong cốt tủy, làm cho người ta tim đập rộn ràng.

Chương 3

Mỹ nhân thấy y nhập thần, mỉm cười, vẫy tay với y, Nam Cung Trĩ sớm bị mê đến không biết phương hướng, đã quên mình đang ở phương nào, ngây ngất vui sướng đi đến bên giường, nắm lên một bó tóc dài, mùi thơm ngát mê người lan tỏa, thúc giục người ta động tình, y khẽ ho một tiếng, hạ phúc trở nên nóng bừng, phản ứng thân thể vô cùng rõ ràng.

Mỹ nhân khẽ cười một tiếng, đưa tay túm cánh tay y xuống, Nam Cung ‘ai nha’ một tiếng, choáng đầu hoa mắt bị ngã lên giường, một khối thân thể ấm áp đè lên, mỹ nhân đè hai tay y lên đỉnh đầu, từ trên cao nhìn xuống y, tay kia thì luồn vào vạt áo của y, xoa lên lồng ngực bằng phẳng rắn chắc, hờ hững vuốt ve một bên đầu v* nho nhỏ.

“Hả?” Nam Cung Trĩ phản ứng lại, cúi đầu nhìn liền thấy, mỹ nhân y phục khẽ mở, lồng ngực lại phẳng giống như y, hơn nữa trên cần cổ thon dài, còn có hầu kết rõ ràng, y choáng váng, dùng sức tránh đi, kêu lên: “Ngươi rốt cuộc là nam hay là nữ?”

“Ngươi cho là gì?” Mỹ nhân khẽ bật cười, thanh âm trầm thấp khàn khàn, nghe vào trong tai Nam Cung giống như sấm sét giữa trời quang, y khóc không ra nước mắt nâng chân lên muốn đá văng mỹ nhân ra: “Đồ yêu quái nhà ngươi này còn không buông ta ra!”

Mỹ nhân nhăn mặt nhíu mày, vòng eo trầm xuống, đè cả người y xuống phía dưới, nói: “Ta gọi là Li Cảnh, không gọi yêu quái.”

Ta quản ngươi gọi là gì! Nam Cung Trĩ hít một hơi thật sâu, run giọng hỏi: “Li công tử, ngươi buông ra trước, có chuyện gì thì có thể thương lượng, ta không phải người thích chơi trò kia.”

Li Cảnh nhướn nhướn mày, nhặt đai lưng trói hai tay y vào đầu giường, chỉ vài cái đã lột y một cách sạch sẽ, con ngươi sâu thẳm không có ý tốt nhìn vào y, nói: “Chẳng lẽ ngươi không phải vì cùng ta vui vẻ mà đến sao?”

“Không phải!” Nam Cung gào lên, nhưng có một chút lo lắng nho nhỏ — bằng lương tâm mà nói, nếu Li Cảnh là mỹ nữ thì chỉ sợ y đã sớm nhào lên rồi.Đáng tiếc hắn có đẹp đến mức nào thì cũng chỉ là một nam nhân, đành phải vạn niệm câu hưu.

Mà Li Cảnh hiển nhiên không nghĩ như vậy, hắn cúi đầu gặm cắn cần cổ của Nam Cung, ngón tay trượt dọc theo ngực đi xuống, xoa vòng vòng trên bụng, nửa người dưới chạm vào y khi gần khi xa, không ngừng cọ xát.

Nam Cung Trĩ hít một hơi thật sâu, cả người run rẩy, cắn răng ức chế dục hỏa như thiêu như đốt ở bụng dưới, biết rõ Li Cảnh là nam nhân, nhưng mà đứng trước mỹ mạo mê người của hắn, bản thân thật sự khó có thể khống chế.

Y kết của Li Cảnh tán loạn, bạc sam màu huyền thanh kia phanh ra toàn bộ, chỉ còn ống tay áo là vẫn ở trên người, thân thể ấm áp rắn chắc dán sát vào y, trong lúc cọ xát góc áo khẽ buông xuống nhẹ nhàng phất qua da thịt nóng bỏng, tựa như lửa cháy đổ thêm dầu.“Dừng… Dừng lại…” Nam Cung Trĩ ra lệnh gần như rên rỉ, thái dương lấm tấm mồ hôi, nhẫn nại cực kỳ vất vả, Li Cảnh chống thân thể dậy, cười tà nhìn y, nói: “Phía dưới của ngươi đã cương lên rồi, vậy mà còn nói không muốn sao?”

Nam Cung Trĩ cúi đầu nhìn xuống, lập tức xấu hổ muốn chết, tiểu huynh đệ hăng hái kia của mình chỉ bị đối phương trêu chọc vài cái đã đứng nghiêm ngước mặt lên trời, run rẩy yêu cầu được chú ý, y nuốt nước miếng, ngẩng đầu lên, nhỏ giọng đề nghị: “Ngươi… Ngươi ngồi lên đó là được rồi…”

Nể tình hắn nhìn đẹp như vậy, mình có thể ủy khuất một lần sinh hoạt vợ chồng với nam nhân.

Li Cảnh nheo mắt, cười đến là ý vị thâm trường, một bàn tay lưu luyến không ngừng ở trung tâm dục vọng của y, nhẹ nhàng gãi gãi xung quanh gốc, chỉ là không chịu cho y được thoải mái giải thoát, mà tay kia thì lại xoa xoa thắt lưng, trượt xuống dưới chen vào giữa khe mông.

Dù Nam Cung Trĩ có trì độn đến mức nào thì cũng hiểu được cửa sau của mình đang gặp nguy hiểm, y vặn vẹo thân thể sống chết giãy giụa, mắng: “Yêu nghiệt! Ngươi dám động vào ta, ta nhất định sẽ tìm đạo sĩ thu ngươi!”

Li Cảnh hừ lạnh một tiếng, nâng hai đùi của y lên, khẽ niệm một câu chú, hai dải lụa trắng quấn lên, hai chân đang đá không ngừng của Nam Cung Trĩ bị cố định sang hai bên thân thể, cửa hậu mở rộng ra, Li Cảnh vừa lòng nhìn cảnh đẹp trước mắt, cười nói: “Người như ngươi, phải giáo huấn một lần mới có thể học ngoan.”

“Yêu quái chết tiệt! Vương bát đản vô liêm sỉ… Ô!” Lại một dải lụa trắng bay tới, bịt kín cái miệng đang chửi ầm lên của y, Li Cảnh lắc lắc đầu, chậc chậc nói: “Mới vừa rồi không phải còn muốn sao? Sao đến bây giờ lại thay đổi hả?”

Chương 4

Nam Cung Trĩ một mặt buồn bực kêu ‘ô ô’ một mặt lắc đầu, nhưng mà y chỉ là một phàm nhân, lúc này lại bị trói chân tay, chỉ có thể giống một con cá phô ra cái bụng trắng hếu nằm ở dưới thân yêu quái, mặc cho hắn xâm lược.

Trên chữ sắc có một con dao… Y xem như chân chính hiểu được rồi!

Li Cảnh rất có hứng thú duỗi ngón tay chọc chọc vào huyệt động nho nhỏ nằm giữa khe mông y, đầu ngón tay vừa mới xuyên vào, nơi đó liền ngượng ngùng co rụt lại, không chịu phối hợp một chút nào, Li Cảnh trừng mắt nhìn, lập tức vén một mớ tóc dài, dùng đuôi tóc quét tới quét lui lên nơi đó của y, thân thể Nam Cung Trĩ run rẩy ác liệt hơn, trong xoang mũi phun ra tiếng nức nở mơ hồ không rõ, hô hấp càng ngày càng mỏng, biểu tình giống như thống khổ lại giống như nôn nóng, đôi mắt đã dày đặc hơi nước.

Li Cảnh lấy từ bên giường một bình sứ nhỏ, quệt một lóng tay thuốc mỡ, chậm rãi đưa vào nơi hắn sắp sửa tiến vào chiếm đóng, cơ thể chặt chội lập tức bao lấy làm thuốc kia tan ra ngấm vào thân thể, cảm giác nóng rực từ sống lưng chạy lên đỉnh đầu, nơi bị ngón tay thon dài kia sờ mó giống như muốn tan ra, cảm giác nóng ngứa chậm rãi lan ra, nửa người dưới trở nên mềm nhũn, Nam Cung Trĩ sợ run cả người, trong mắt tràn ra nước mắt, mặt trở nên đỏ bừng, khí huyết công tâm, Li Cảnh không nhịn được nở nụ cười, nhướn người lên khẽ hôn mí mắt của y, nói: “Bây giờ, ngươi còn không muốn nữa không?”

Nam Cung Trĩ bị dục vọng đốt đến mụ mị cả đầu óc, khuôn mặt tà mĩ kia lắc đến lắc đi trước mắt y, lắc đến mức làm y sớm quên luôn cả kiên trì lúc đầu, thở hổn hển gật đầu, quản hắn là yêu quái hay không phải yêu quái, nhanh chóng dập tắt ngọn lửa trên người lúc này mới là quan trọng nhất, coi như hoa mẫu đơn hạ tử, thành quỷ cũng phong lưu!

Dù sao… Yêu quái này dù thế nào cũng không thể buông tha y, tốt nhất là kẻ thức thời trang tuấn kiệt đi.

Li Cảnh rút ra lụa trắng đang bịt miệng y, Nam Cung cắn cắn môi, liền ho một tiếng thở hổn hển mắng: “Ngươi này… Đồ khốn… Mau tiến vào cho ta!”
“Được, liền nghe theo ngươi.” Li Cảnh lúc này không hề dong dài, nâng thắt lưng của y lên liền lập tức đâm thứ cương nóng kia vào, Nam Cung thở dốc một tiếng, thanh âm mang theo tiếng nức nở: “Chậm… Chậm một chút…”

Thật ủy khuất biết bao a… Yêu nghiệt này rõ ràng đã muốn làm gì thì làm, còn bày ra bộ dáng như nghe lệnh làm việc, thực làm cho người ở phía dưới kia lúng túng đến mức hận không thể đâm đầu mà chết.

Trong mắt Li Cảnh mang theo ý cười giảo hoạt, quả thực đóng ở trong cơ thể y không động đậy, Nam Cung nghẹn ngào một tiếng, nội bích mẫn cảm rõ ràng cảm giác được độ ẩm cùng hình dạng của thứ mà mình đang ngậm vào kia, cảm giác nóng ngứa đốt người ngày càng tra tấn y dã man hơn, Nam Cung Trĩ lắc lư vòng eo, phát ra lời mời trong im lặng, Li Cảnh lại giả vờ hồ đồ, nhấc thân thể lên dần dần rút khỏi đó.

“Ngươi!” Nam Cung vừa xấu hổ vừa tức giận, Li Cảnh rất là vô tội nhìn y: “Ta phải làm thế nào?”
“Ngươi không phải là người!” Nam Cung nói không suy nghĩ, Li Cảnh bật cười, nói: “Ta vốn cũng không phải là người.”

Dứt lời, hắn phất tay cởi lụa trắng đang trói tay chân của Nam Cung ra, hai chân thon dài lập tức bò lên thắt lưng của hắn, ngăn cản không cho hắn rời đi, hai tay cũng vòng quanh ôm lấy cổ hắn, Nam Cung thở dốc khe khẽ thúc giụa hắn: “Mau… Mau một chút…”

Dung mạo đoan chính tuấn mỹ mang theo vẻ uy khuất cùng lo lắng như sắp bật khóc, trong mắt cuồn cuộn tình dục, đôi môi hé mở phun ra tiếng rên rỉ khàn khàn, hiển nhiên bị khi dễ vô cùng triệt để, Li Cảnh cũng không khó xử y, ôm lấy eo Nam Cung Trĩ, bắt đầu tận tình hưởng dụng.

“A… Ô…” Đầu ngón tay Nam Cung đâm sâu vào đầu vai của đối phương, tiếng rên rỉ đưa đến đưa đẩy càng cuồng dã hơn, khoái cảm từ nơi kết hợp bốc lên cuồn cuộn, đoạt đi lý trí còn sót lại, y cuồng loạn vặn vẹo thân thể đón nhận, ngoài người đang mang đến cho y khoái cảm tuyệt đỉnh ở trên người này, Nam Cung Trĩ đã không còn cảm giác được bất cứ thứ gì nữa…

Tiếng chim hót líu lo đánh thức người đang ngủ say, Nam Cung khẽ dụi dụi mắt ngồi dậy, mơ mơ màng màng nhìn quanh bốn phía, rừng núi vẫn hoang sơ như trước, đại trạch được hưởng vui sướng đêm qua, biến mất vô tung giống như cảnh trong mơ.

May mắn bọc đồ vẫn còn, quần áo trên người cũng sạch sẽ chỉnh tề, nơi giữa hai chân cũng không có cảm giác dính nhớp — nếu không phải thắt lưng bủn rủn đến sắp đứt cùng với đau đớn ran rát ở nơi kia nhắc nhở y, có lẽ Nam Cung Trĩ thật sự nghĩ mình vừa có một giấc mộng xuân.

Nhặt bọc đồ lên, y bẻ một nhánh cánh làm gậy, bước thấp bước cao đi dọc theo đường nhỏ xuống núi.

Chương 5

Tuy đã sớm biết sẽ có kết cục như vậy, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi khó chịu, Nam Cung Trĩ một mặt hối hận bản thân không chịu nổi hấp dẫn, một mặt âm thầm mắng: Li Cảnh, ta không tha cho ngươi đâu!

Thật vất vả mới xuống núi, Nam Cung Trĩ tìm một khách điếm để ở trọ, chuyện đầu tiên chính là gọi một thùng nước nóng thật lớn để tẩy đi mệt mỏi toàn thân, hôn ngân xanh xanh tím tím trên người làm cho trong lòng y bốc hỏa, ra sức cọ rửa một lượt, y lau qua loa nước trên người, cởi bọc đồ ra tìm quần áo để thay.

Lấy một chiếc áo choàng sạch sẽ, đang lúc muốn tìm áo trong thì một đồ vật xa lạ rơi ra, Nam Cung cầm ở trong tay, tập trung nhìn vào, đó là một chiếc vòng ngọc có long văn màu đen, điêu khắc tinh tế, giữa màu đen đậm lờ mờ hiện ra sắc xanh đậm, tỉ lệ đều đều dày đặc, chắc chắn đây là một khối ngọc vô giá.
Cố gắng nhớ lại khối ngọc này như thế nào lại chui vào trong bọc đồ của mình, Nam Cung Trĩ nhìn chằm chằm vào long văn quen thuộc trên vòng ngọc, mí mắt tự nhiên nháy điên cuồng.

Khi nhớ tới đây đúng là ấn ký giữa trán của tên yêu quái Li Cảnh kia, tay y run rẩy ném vòng ngọc lên giường, quay đầu bỏ chạy, đáng tiếc lúc này đã quá muộn rồi, một đôi tay vươn ra từ sau lưng kéo y lại, thanh âm trầm thấp khàn khàn vang lên bên tai —“Ngươi muốn không mặc quần áo chạy ra khỏi chỗ này sao?”

Nam Cung Trĩ trong cơn giận dữ, tròng mắt trợn trắng lên, té xỉu ở trong lòng Li Cảnh.

 [Hoàn]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương