HẢI NỘ TRIỀU ÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hải nộ triều âm - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Đột phá quần tăng

Bóng tiên dày đặc, kình lực nặng như trái đồi đổ ụp xuống đầu Phùng Phá Thạch.

Phùng Phá Thạch hú lên một tiếng, thi triển ngay thân pháp "Di Hình Hoán Ảnh" chớp ẩn chớp hiện giữa hàng ngàn bóng tiên của Phổ Hiền đạo trưởng.

Phùng Phá Thạch sôi máu căm thù vì hiểu rõ Phổ Hiền đạo trưởng quyết tâm giết chàng trong loạt chiêu Hỗn Nguyên tiên này.

Chàng nhủ thầm :

- "Ta hãy đánh ngã lão ác đạo này trước cho bốn đạo nhân kia mất đi cái nhuệ khí rồi sẽ liệu toan".

Thầm tính như thế, chờ Phổ Hiền đạo trưởng xuất tới chiêu thứ hai mươi tám, chợt cái Phùng Phá Thạch sử dụng thân pháp "Di Hình Hoán Ảnh" biến mất.

Đang tấn công như vũ bão, chợt không còn trông thấy tăm dạng Phùng Phá Thạch đâu cả, Phổ Hiền đạo trưởng kinh hãi thu cây Hỗn Nguyên tiên lùi lại ba bước, đảo mắt nhìn quanh.

Đang khi lão đạo nhân quay lại sau lưng, thình lình một làn huyết quang chớp tới nhanh hơn sét giật lưng trời.

Phổ Hiền đạo trưởng rú một tiếng, lảo đảo tháo lui cả trượng nhìn lại trước ngực mảnh áo đạo rách toạc một đường dài gần hai thước, máu tuôn lênh láng.

Thoáng cái chẳng hiểu từ đâu, từ phương hướng nào Phùng Phá Thạch đã xuất hiện trước mặt Phổ Hiền đạo trưởng, tay cầm ngang thanh Tàn Hồn huyết kiếm uy nghi như một vị tiểu thiên thần.

Vừa rồi Phùng Phá Thạch đã xuất chiêu Tàn Hồn nhị thức chém dọc trên ngực Phổ Hiền đạo trưởng.

Cũng may là thân thủ của lão đạo nhân nhanh như chớp, bằng không đã bị thanh Tàn Hồn huyết kiếm của Phùng Phá Thạch chém xả làm đôi rồi.

Công lực lẫn võ công của Phổ Hiền đạo trưởng cao hơn Thiên Ấn đạo sư mấy bậc, vậy mà còn bị Tàn Hồn huyết kiếm chém nhằm suýt phải mất mạng, quả là một sự ngoài sức tưởng tượng của mọi người.

Phổ Hiền đạo trưởng không còn có thể giao đấu nổi nữa vì máu từ trên ngực phun ra quá nhiều nên lùi lại về phía sau, điểm huyệt cầm máu, đoạn lấy kim đan rịt vết thương dài.

Ngộ Không thần tăng, Bạch Mi đạo trưởng, Tây Môn Sanh Phật, Tịnh Tâm thần ni thảy đều kinh hãi trố mắt hết nhìn Phùng Phá Thạch lại nhìn thanh Tàn Hồn huyết kiếm vừa vấy máu của Phổ Hiền đạo trưởng.

Đấu trường chợt im đi.

Phùng Phá Thạch cầm ngang thanh Tàn Hồn huyết kiếm chờ tiếp đấu.

Chàng hiểu đêm nay gặp chuyện chẳng lành, một mình đấu với bốn vị Chưởng môn nhân là chuyện chưa từng xảy ra trên chốn giang hồ từ trước đến nay.

Bởi nếu là Chưởng môn nhân tất nhiên phải là một tuyệt đại cao thủ, võ công xuất quỷ nhập thần.

Ngộ Không thần tăng niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật! Thủ pháp của Phùng thí chủ quả nhiên vô cùng độc ác. Bọn bần tăng bắt buộc phải phá bỏ đi luật lệ của giang hồ xưa nay.

Lão đại hòa thượng phất cánh tay áo cà sa quát :

- Chư vị đạo hữu hợp công.

Lập tức Ngộ Không thần tăng vung cây Phật trượng nặng ngót ba trăm cân lướt tới.

Bạch Mi đạo trưởng rung thanh trường kiếm chớp lòa xông lên. Tây Môn Sanh Phật huy động thanh đoạt hồn đao chớp lòa ánh sáng.

Tịnh Tâm thần ni võ khí đổ ập xuống đầu Phùng Phá Thạch.

Kiếm ảnh trùng trùng, kiếm khí vèo vèo, kình phong vùn vụt, cát bụi mờ trăng.

Phùng Phá Thạch hú lên một tiếng, thi triển thân pháp "Di Hình Hoán Ảnh", thân ảnh chàng loang loáng, ẩn hiện trong vùng kiếm ảnh, kình phong, bóng trượng của bốn vị nam nữ Chưởng môn nhân.

Thỉnh thoảng Phùng Phá Thạch trả lại một chiêu, huyết quang nhanh như chớp xẹt tới bốn vị nam nữ Chưởng môn nhân buộc họ phải tháo lui vài bước.

Nhưng liền đó, bốn vị nam nữ Chưởng môn nhân vẫn khép chặt vòng vây tấn công Phùng Phá Thạch như vũ bão.

Trận ác chiến diễn ra từ lúc trăng vừa lên cho tới lúc trăng gần đứng bóng vẫn bất phân thắng bại.

Phùng Phá Thạch nhờ có thân pháp "Di Hình Hoán Ảnh" ẩn hiện trong vùng kiếm trượng như loài quỷ mụi bằng không đã thảm bại từ lâu rồi.

Dù vậy, càng đánh nội lực của Phùng Phá Thạch càng hao mòn, thân pháp có phần chậm lại.

Trái lại, Ngộ Không thần tăng, Bạch Mi đạo trưởng, Tây Môn Sanh Phật, Tịnh Tâm thần ni càng đánh lại càng thêm cường mạnh, ác liệt bởi nhờ sức hợp công không mấy tổn hao chân khí.

Phùng Phá Thạch than thầm :

- "Nguy mất, nếu ta cứ kéo dài trận giao tranh không bao lâu nữa sẽ bị kiệt lực và bị giết. Bây giờ ta hãy liều đánh một chiêu chí mạng rồi sau đó ra sao sẽ định liệu."

Thầm tính xong, chờ cho Bạch Mi đạo trưởng vừa phóng trường kiếm bạt tới, Phùng Phá Thạch không tránh né, rung thanh Tàn Hồn huyết kiếm xuất chiêu Tàn Hồn tam thức đâm thẳng vào giữa ngực ưx đạo nhân.

Hự... hự...

Thanh Tàn Hồn huyết kiếm đâm vào giữa ngực Bạch Mi đạo trưởng sâu năm tấc, máu bắn thành vòi, khiến lão lảo đảo lui về phía sau té quị xuống đất.

Đổi lại, Phùng Phá Thạch bị trường kiếm bạc của Bạch Mi đạo trưởng chém trúng vai máu tuôn xối xả, loạng choạng thao lui bốn năm bước.

Phùng Phá Thạch đã áp dụng cái thế song phương đồng thọ tử. Cốt yếu phá cái thế hợp công liên hoàn của bốn vị nam nữ Chưởng môn nhân.

Ngộ Không thần tăng, Tây Môn Sanh Phật và Tịnh Tâm thần ni vô cùng sửng sốt vì không ngờ Phùng Phá Thạch lại liều lĩnh đến thế.

Ngộ Không thần tăng cất giọng từ hòa :

- A di đà Phật! Phùng thí chủ bị thương rất nặng, không còn tiếp tục giao đấu được nữa đâu. Thí chủ hãy mau thức tỉnh, giao nộp pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục cho rồi, đứng chờ bọn bần tăng động thủ nữa.Phùng Phá Thạch điểm huyết cầm máu vết thương trên vai trái dài ba tấc, nội lực đã hao tốn hết nửa phần.

Chàng hét :

- Lão đạo nhân đừng cuồng vọng, tiểu gia thề chết sống với ngươi một trận này.

Ngộ Không thần tăng nổi giận :

- Bần tăng vì niệm chút đức từ bi của đức Phật khuyên Phùng thí chủ hãy nên thức ngộ, nhưng thí chủ đã không chịu nghe, bần tăng đành phải phạm tội sát giới rồi.

Lão đạo nhân vung cây Phật trượng nặng ngót ba trăm cân xuất chiêu tấn công liền.

Đồng thời Tây Môn Sanh Phật và Tịnh Tâm thần ni cũng huy động thanh đoạt hồn đao và cây Thiết phiến kích vào người Phùng Phá Thạch từ hai mặt khác.

Phùng Phá Thạch trong cơn phấn trấn không tránh né, rung thanh Tàn Hồn huyết kiếm, xuất liền ba chiêu Tàn Hồn tam thức chống lại ba món võ khí.

Loạt tiếng kiếm, đao, trượng chạm vào nhau tóe rực lửa, bắn xẹt đi khắp mọi nơi.

Phùng Phá Thạch nghe bàn tay như vừa bị sé giật nhằm, suýt phải buông rơi thanh Tàn Hồn huyết kiếm.

Ngộ Không thần tăng đắc thủ lại quát :

- Nằm xuống!

Lão đại hòa thượng vung vẩy Phật trượng toan xuất chiêu chợt nghe có tiếng gió khinh công ào ào tới.

Ngộ Không thần tăng, Tây Môn Sanh Phật và Tịnh Tâm thần ni thu hồi võ khí đưa mắt nhìn sang phía có tiếng gió khinh công.

Phùng Phá Thạch vui mừng lấy kim đan ra rịt vết thương trên vai uống một viên linh đan, đứng yên ngấm ngầm vận chân khí điều trị.

Nháy mắt đã thấy xuất hiện năm chiếc bóng phi thân tới lẹ tợ sao sa tới đứng trước mặt Ngộ Không thần tăng.

Nhìn kỹ lại đó là :

- Liễu Phàm đại sư, Chưởng môn nhân phái Chung Nam.

- Bát Độ thiền sư, Chưởng môn nhân phái Điểm Thương.

- Vô Ngã hòa thượng, Chưởng môn nhân phái Không Động.

- Không Không thần ni, Chưởng môn nhân phái Hằng Sơn.

- Hồng Diện Tiên Nương, Chưởng môn nhân phái Bạch Hạc.

Năm đại môn phái này đã ly khai trong hàng ngũ thập đại môn phái vừa qua.

Ngộ Không thần tăng chấp cây Phật trượng trước ngực, miệng niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật! Năm vị đạo hữu giá lâm tới đây chẳng hay có điều chi chỉ giáo?
Liễu Phàm đại sư cũng niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật! Bọn bần tăng tới đây vì chuyện của Phùng thí chủ kia.

Cặp lông mày bạc của Ngộ Không thần tăng nhíu lại.

- A di đà Phật! Chẳng hay Liễu Phàm đạo hữu có chuyện gì với Phùng thí chủ?

- Bọn bần tăng tới đây thỉnh mời Phùng thí chủ đến tệ môn có chuyện cần đàm đạo.

Ngộ Không thần tăng hỏi :

- Bần tăng muốn biết Liễu Phàm đạo hữu thỉnh mời thí chủ tới quý môn có chuyện gì?

Liễu Phàm đại sư trầm tĩnh :

- Ngộ Không đạo hữu đã muốn biết bần tăng cũng chẳng cần phải giấu giếm làm gì, bọn bần tăng thỉnh mời Phùng thí chủ tới tệ môn để hỏi qua pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục hiện nay đang ở nơi nào.

Mắt Ngộ Không thần tăng thoáng hiện sắc giận :

- A di đà Phật! Liễu Phàm đạo hữu đã chậm mất rồi, bọn bần tăng đang sắp đưa Phùng thí chủ về tệ tự về chuyện pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục. Đạo hữu đừng nên dự vào sẽ mất đi hòa khí của thập đại môn phái xưa nay.

Liễu Phàm đại sư bình tĩnh :

- Ngộ Không đạo hữu túc trí đa mưu, miệng lưởi tài tình. Nhưng chốn giang hồ xưa nay hợp tan, tan hợp là sự thường. Năm xưa thập đại môn phái cùng một hàng ngũ bạch đạo, ngày nay đã phân hóa chia làm hai. Ngộ Không đạo hữu lãnh đạo ngũ đại môn phái, mỗi đằng theo một chí hướng, riêng ai lo chuyện nấy. Nay vì bí kíp tốt nhất chúng ta hãy dùng màu sắc võ công xem ai là chủ nhân của pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục, đó là luật chí công của giang hồ xưa nay.

Ngộ Không thần tăng nổi giận trợn mắt :

- Liễu Phàm đạo hữu định đấu với bần tăng chăng?

Liễu Phàm đại sư gật đầu :

- Đúng vậy! Chỉ còn cách đó chứ chẳng còn cách nào khác hơn được, chẳng hiểu Ngộ Không đạo hữu có khứng chịu hay không?

Ngộ Không thần tăng gật mạnh đầu :

- Được rồi, bần tăng sẽ cùng Liễu Phàm đạo hữu đấu vài chiêu, ai thắng sẽ là chủ nhân pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục phải không?

- Đúng rồi! Trận đấu này chỉ có bần tăng và Ngộ Không đạo hữu, không có trận thứ hai. Ngộ Không đạo hữu bằng lòng chứ?

Ngộ Không thần tăng hừ lạnh :

- Liễu Phàm đạo hữu muốn đấu với bần tăng hay sao?

Liễu Phàm gật đầu :

- Đúng vậy! Ngoài cách đó ra chẳng còn cách nào khác hơn được, chẳng biết MK đạo hữu có khứng chịu chăng?

Ngộ Không thần tăng hừ một tiếng :

- Được, bần tăng sẽ đấu với Liễu Phàm đạo hữu vài trăm chiêu. Nhưng đạo hữu muốn đấu bằng võ khí hay chưởng pháp?

- Đấu chưởng pháp mới phân định được tài cao thấp. Đấu võ khí chỉ là xảo thuật.

Liễu Phàm nói tiếp :

- Trong lúc bần tăng và Ngộ Không đạo hữu giao đấu, tuyệt đối cấm không cho một ai được dự vào. Ngộ Không đạo hữu bằng lòng chứ?

- Tất nhiên là như vậy rồi, Liễu Phàm đạo hữu chớ nên băn khoăn.

- Còn một điều nữa, trong khi giữa Ngộ Không đạo hữu và bần tăng chưa phân định hơn thua, chư vị đạo hữu hai bên không được xâm phạm Phùng thí chủ.

- Bần tăng thỉnh giáo!

Ngộ Không thần tăng và Liễu Phàm đại sư bước tới khoảng cỏ rộng đối diện nhau chừng ba trượng.

Đấy là khoảng cách vừa đúng của các tuyệt đại cao thủ võ lâm khi đấu với nhau.

Ngộ Không thần tăng trụ hình như trái núi, ngọn chưởng cất lên cao bằng ngực quát :

- Liễu Phàm đạo hữu hãy chú ý.

Liễu Phàm đại sư vững như tường thành, ngọn chưởng giơ lên rồi dừng lại.

Song phương cùng vận công lên.

Chiếc áo cà sa của Ngộ Không thần tăng bay phần phật như bị gió tạt.

Hai bên đều đã vận đến mười thành công lực.

Chương 77: Tranh đoạt pho bí kíp

Bốn mắt của Ngộ Không thần tăng và Liễu Phàm đại sư sáng rực, gắn chặt vào nhau.

Ngộ Không thần tăng quát :

- Nhận chiêu!

Ngọn hữu chưởng của lão Chưởng môn nhân từ từ xô tới trước.

Ngộ Không thần tăng xuất chiêu "Bồ Đề Tọa Thiền" tới mười thành công lực.

Bóng chưởng to lớn dị thường như bàn tay Phật bật lên chụp lấy Liễu Phàm đại sư.

Liễu Phàm đại sư quát :

- Lợi hại!

Mồm quát, Liễu Phàm đại sư vừa đẩy ngọn chưởng tới xuất chiêu "Di Lặc Tọa Thiền" với toàn bộ nội lực.

Bóng chưởng khổng lồ màu xám như một vầng mây cất lên đỡ lấy chưởng hình kỳ dị của Ngộ Không thần tăng.

Hai bóng chưởng xáp lại, phát nổ một tiếng tợ trời gầm.

Mặt đất rung chuyển, áp khí phóng vào không trung ào ào quấn lấy nhau như đang hồi giông gió.

Kình lực tạt vào vách núi rào rào, cát bụi đất đá tung bay mù mịt.

Ngộ Không thần tăng vẫn còn đứng yên tại chỗ, mắt sáng như hai ngọn đèn.

Bên kia Liễu Phàm đại sư vẫn trụ hình như tòa thành, chưa thấy hề hấn chi cả.

Chiêu đấu nội lực và cặp giữa Ngộ Không thần tăng và Liễu Phàm đại sư ngang nhau, chưa có ai hơn ai kém.

Ngộ Không thần tăng chiếu hai ánh tinh nhãn nhìn Liễu Phàm đại sư khẽ gật đầu.

Liễu Phàm đại sư nhìn trả lại cũng khe khẽ gật đầu một cái.

Song phương có ý tỏ ra thán phục nội lực và chiêu pháp của nhau.

Ngưng đi một lúc, Ngộ Không thần tăng và Liễu Phàm đại sư cùng lượt xáp lại cùng lượt xuất chiêu, tức thì trận đấu diễn ra vô cùng ác liệt.

Chưởng kình cao như trái núi, kình phong vùn vụt, áp khí ào ào, đá chạy cát bay như đang hồi giông gió, che lấp cả ánh sáng của vầng trăng đang tỏ rạng.

Bốn lão Chưởng môn nhân Bát Độ thiền sư, Vô Ngã hòa thượng, Không Không thần ni, Hồng Diện Tiên Nương và tam vị Chưởng môn nhân ngũ đại môn phái Tây Môn Sanh Phật, Phổ Hiền đạo trưởng, Tịnh Tâm thần ni chia làm hai phía đứng ngoài mười trượng nhìn vào trận đấu giữa Ngộ Không thần tăng và Liễu Phàm đại sư một cách chăm chú, không hề nháy mắt.

Ai nấy đều lo sợ cho đồng đạo của mình thua trận và chết tại đấu trường.

Chỉ có Bạch Mi đạo trưởng hãy còn ngồi vận chân khí chữa trị thương tích vừa trúng nhằm thanh Tàn Hồn huyết kiếm của Phùng Phá Thạch.

Và Phùng Phá Thạch vẫn đứng bất động, gục đầu xuống xem ra nội thương rất trầm trọng.

Qua nửa thời thần, Ngộ Không thần tăng và Liễu Phàm đại sư đã đấu trên một trăm hiệp vẫn chưa thấy bên nào chiếm lấy cái thế thượng phong. Nội lực vẫn chiêu pháp song phương bằng nhau, chỉ sợ e cả hai đều ngã gục trên đấu trường.

Thình lình nghe một tiếng huỵch nổi lên. Bảy vị Chưởng môn nhân nghe tiếng động cùng lượt đưa mắt nhìn.

Mọi người nhận ra Phùng Phá Thạch đã nằm bất động trên đám cỏ xanh, có lẽ vì chưởng kình làm chấn động tâm can nên ngã xuống hôn mê.

Quần tăng đồng thanh hô to :

- Tiểu tử đã bất tỉnh.

- Tiểu tử hôn mê rồi.

Quần tăng nhao nhao lên, bây giờ bọn họ chú tâm tới Phùng Phá Thạch, không còn theo dõi trận ác đấu giữa Ngộ Không thần tăng và Liễu Phàm đại sư như từ nãy nữa.

Mỗi người đều có một ý định khi trông thấy Phùng Phá Thạch đang nằm hôn mê.

Đột nhiên...
Xẹt...

Tây Môn Sanh Phật thừa lúc quần tăng nhôn nhao bất ngờ lao tới gần Phùng Phá Thạch biến chưởng thành trảo chộp vào mình chàng.

Có tiếng quát to :

- Đứng lại!

Một vị Chưởng môn nhân phóng tới, vỗ một đạo kình nặng vạn cân vào người Tây Môn Sanh Phật.

Người đó chính là Vô Ngã hòa thượng. Vừa thấy Tây Môn Sanh Phật lao đi, lão đạo nhân đã phóng theo ngăn cản đối phương lại.

Năm ngọn trảo của Tây Môn Sanh Phật sắp vỗ vào người Phùng Phá Thạch chợt nghe tiếng quát của Vô Ngã hòa thượng và kình khí từ phía sau ào tới, lão kinh hãi lách mình sang vọt ngang một trượng để tránh né.

Đạo kình ào qua rát cả mang tai Tây Môn Sanh Phật, nếu chậm đi một thoáng lão đạo nhân đã mất mạng rồi.

Tây Môn Sanh Phật nổi giận quát to một tiếng xuất chưởng phóng ra một đạo kình nặng vạn cân vào người Vô Ngã hòa thượng.

Vô Ngã hòa thượng quát :

- Hay lắm, bần đạo với Tây Môn đạo hữu thử đấu vài trăm chiêu để phân tài cao thấp.

Mồm quát, Vô Ngã hòa thượng xuất chiêu Hàng Ma chưởng, bóng chưởng âm u to lớn trùm chụp lấy Tây Môn Sanh Phật.

Tây Môn Sanh Phật kêu lên một tiếng quái gở, xuất chiêu "Âm Dương Nhị Cực", bóng chưởng hai màu chống đỡ.

Một tiếng nổ như sét đánh. Chưởng kình song phương tan rã, áp khí bắn ngược lên không gian.

Liền đó Tây Môn Sanh Phật và Vô Ngã hòa thượng tiếp đấu, song phương quyết hạ lẫn nhau.

Bát Độ thiền sư, Không Không thần ni phóng vào trận.

Bên này Tịnh Tâm thần ni và Phổ Hiền đạo trưởng cùng lượt nhảy vào vòng chiến.

Bốn vị nam nữ Chưởng môn nhân chia làm hai cặp hỗn đấu, bất chấp cả lời giao ước giữa Ngộ Không thần tăng và Liễu Phàm đại sư vừa rồi.

Liễu Phàm đại sư và Ngộ Không thần tăng ngó thấy nhưng không biết phải làm sao ly khai bọn họ vì trận đấu đang tới hồi khốc liệt, bên nào bị phân tâm là đối phương sẽ lợi dụng cơ hội đánh ngã liền.

Bốn vị nam nữ Chưởng môn nhân đã lâm trận, còn lại một mình Hồng Diện Tiên Nương.Vút.

Thừa cơ hội ngàn vàng, Hồng Diện Tiên Nương lao vút tới bên Phùng Phá Thạch biến ngọc chưởng thành ngọc chỉ công vào năm nơi yếu huyệt của chàng.

Ý chừng của tiên nương là điểm huyệt Phùng Phá Thạch rồi kẹp lấy chàng phóng trở ra ngoài, chiếm lấy cái thế thượng phong, bắt buộc hai bên phải ngưng đấu.

Chỉ còn cách Phùng Phá Thạch khoảng một trượng, thình lình Hồng Diện Tiên Nương nghe thấy có luồng kình khí từ bên hông áp tới nặng vạn cân.

Hồng Diện Tiên Nương kinh hãi thu hồi thân thủ, dịch ngang nửa trượng tránh khỏi đạo kình đó.

Tiên nương đưa mắt nhìn lại coi đó là ai?

Bạch Mi đạo trưởng đã đứng sững trước mặt Hồng Diện Tiên Nương.

Lão Chưởng môn nhân Võ Đang vừa viên mãn công phu trông thấy Hồng Diện Tiên Nương phóng tới phía Phùng Phá Thạch liền phóng chưởng ngăn cản.

Hồng Diện Tiên Nương giận dữ :

- Bạch Mi đạo hữu đánh lén như thế xem có được hay không?

Bạch Mi đạo trưởng bình tĩnh :

- Hồng Diện nữ đạo hữu đã vi phạm lời giao ước của Ngộ Không đạo hữu và Liễu Phàm đạo hữu, bắt buộc bần đạo phải tới ngăn cản nữ đạo hữu lại.

Trỏ tay sang hai trận đấu giữa Bát Độ thiền sư, Không Không thần ni và Tây Môn Sanh Phật, Vô Ngã hòa thượng, Hồng Diện Tiên Nương nói :

- Tất cả chư vị đạo hữu đều đã vi phạm, bản tiên nương cũng phải đáp lễ. Bạch Mi đạo hữu đừng ngăn cản ta làm chi vô ích. Hãy nhận chưởng đây!

Hồng Diện Tiên Nương cất ngọn ngọc chưởng lên xuất chiêu "Phiêu Phiêu Hồng Ảnh" với nội lực mười thành.

Bóng chưởng màu hồng kỳ diệu to lớn chụp ngay xuống đầu Bạch Mi đạo trưởng.

Bạch Mi đạo trưởng quát to một tiếng, cất ngọn hữu chưởng lên xuất chiêu "Bạch Vân Du Du" hiện ra đám mây trắng che ngay trên đầu.

Một tiếng nổ trên đầu, hồng ảnh lẫn bạch ảnh xé ra làm ngàn vạn mảnh bay vút lên không trung rồi biến mất.

Bạch Mi đạo trưởng nhìn Hồng Diện Tiên Nương :

- Cách chẳng bao lâu, võ công của đạo hữu tiến triển cao cường, bần tăng sẽ đấu với nữ đạo hữu vài trăm chiêu.

Lập tức song phương sáp lại, ác chiến liền diễn ra giữa cặp nam nữ Chưởng môn nhân Hằng Sơn và Võ Đang.

Bên kia trận đấu giữa Ngộ Không thần tăng và Liễu Phàm đại sư đã lên đến trên hai trăm hiệp vẫn chưa phân thắng bại.

Hai trận gần đó giữa Không Không thần ni, Bát Độ thiền sư, Tây Môn Sanh Phật, Vô Ngã hòa thượng hãy còn trong cái thế quân bình.

Hai nhóm ngũ đại môn phái ly khai trong thập đại môn phái đánh nhau chỉ vì tham vọng chiếm đoạt pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục, nhưng bọn họ có biết đâu Phùng Phá Thạch không có bí kíp đó trong mình.

Bỗng...

Phùng Phá Thạch đứng lên, đảo mắt nhìn vào bốn trận đấu giữa tám vị nam nữ Chưởng môn nhân.

Chàng nghĩ thật nhanh :

- Đây là cơ hội ngàn năm, ta không thừa lúc bọn ác đạo đánh nhau sanh tử mà đào thoát chứ còn chờ cơ hội nào khác nữa.

Phùng Phá Thạch liền thi triển khinh công "Thần Mã Đăng Vân" bắn vút lên cao ba trượng, vượt ngang qua quần tăng đang hỗn chiến tới con hùng mã, vạch nửa vòng rồi đáp xuống ngồi trên lưng nó.

Chàng giật mạnh sợi dây cương mấy cái.

Con hùng mã hí lên một tiếng, cất bốn vó chạy nhanh như làn khỏi tỏa.

Chương 78: Hai lần gặp kỳ duyên

Tiếng hí của con hùng mã khiến cho mười vị Chưởng môn nhân ngưng lại trận đấu.

Tất cả ánh mắt nhìn về phía con hùng mã chở Phùng Phá Thạch chạy như một mũi tên rời khỏi cung.

Ngộ Không thần tăng quát :

- Đuổi theo mau!

Bảy vị nam nữ Chưởng môn nhân đồng quát :

- Đừng cho gã chạy thoát!

Rào... rào... rào...

Vèo... vèo... vèo...

Mười vị nam nữ Chưởng môn nhân cùng lượt trổ khinh công thần tốc đuổi theo người ngựa Phùng Phá Thạch đã cách xa ngoài hai trăm trượng.

Bọn họ đều là những đại tuyệt thủ, công lực cao thâm vô lượng, khinh công như sấm chớp.

Đang thúc ngựa chạy phía trước, nghe có nhiều tiếng gió khinh công ào ào, Phùng Phá Thạch ngoảnh lại nhìn.

Phùng Phá Thạch vô cùng kinh hãi khi trông thấy khinh công của bọn Chưởng môn nhân Ngộ Không thần tăng và Liễu Phàm đại sư tốc lực không kém gì con hùng mã của chàng.

Chàng nhủ thầm :

- "Nếu ta bị bắt trận này, hậu quả sẽ không biết sao đo lường nổi. Ta hãy thúc ngựa chạy nhanh hơn."

Phùng Phá Thạch giật mạnh sợi dây cương, thúc con hùng mã lồng lên, cất bốn vó chạy nhanh như biến.

Phía sau lưng mười vị nam nữ Chưởng môn nhân vẫn rượt theo ào ào như trận giông bão.

Người ngựa Phùng Phá Thạch chạy hơn ba mươi dặm thình lình nghe phía trước mặt có nhiều tiếng vó ngựa dồn dập đưa tới.

Tiếng vó ngựa có tới vài chục kỵ mã.

Nghĩ ngay đó là bọn giáo đồ Thần Đạo giáo, Phùng Phá Thạch kinh hãi thầm.

Trước sau đều có kẻ thù, quả là nơi đây chàng đã rơi vào tuyệt lộ.

Bây giờ chàng không thể nào quay trở lại được nữa rồi vì mười bị nam nữ Chưởng môn nhân đang đuổi gấp tới, trong mình chàng nội thương chưa lành hẳn, không thể nào giao đấu với bọn người đông đảo kia được.

Vừa rồi chàng đã dùng xảo kế, vờ ngã ra đợi khi mười vị nam nữ Chưởng môn nhân lâm trận, không chú ý, chàng phóng người dậy, lên ngựa đào thoát.

Nháy mắt, dưới bóng trăng khuya đã thấy một đoàn kỵ mã ngoài hai mươi con tuấn mã đang vùn vụt phi tới trước mặt Phùng Phá Thạch.

Phía sau lưng chàng mười vị nam nữ Chưởng môn nhân đã tới gần bên lưng.

Phùng Phá Thạch vô cùng kinh hãi, chẳng chút nghỉ ngơi thúc con hùng mã phóng lên ngọn núi cao.

Mười vị nam nữ Chưởng môn nhân trông thấy Phùng Phá Thạch chạy lên núi, đồng thanh quát to :

- Rượt theo gã!

- Bắt gã lại!

Mười vị nam nữ Chưởng môn nhân vừa quát vừa phi thân lên núi gấp rút đuổi theo Phùng Phá Thạch.

Bọn nam nữ đạo nhân quyết tâm phải bắt chàng cho bằng được.

Phùng Phá Thạch cho hùng mã vượt lên đỉnh núi, chạy xuống thung lũng lại sang ngọn núi khác.

Phía sau mười vị nàng nữ Chưởng môn nhân vẫn bám theo sát sạt người ngựa của Phùng Phá Thạch chừng năm mươi trượng.

Đồng thời đoàn cao thủ kỵ mã kia vừa tới, bỏ ngựa phi thân rượt theo Phùng Phá Thạch.

Người ngựa Phùng Phá Thạch vượt hết bốn ngọn núi, lúc này vầng trăng đã xế qua.

Bỗng phía trước mặt Phùng Phá Thạch hiện ra một cái vực lớn, hai bên vách núi đứng thẳng cao ngất trời, không có lối thoát nào khác ngoài cách nhảy qua.

Phùng Phá Thạch phi ngựa tới gần nhìn từ bờ vực bên này đến phía bên kia có ngoài một trăm trượng, không có loại khinh công hay con tuấn mã nào nhảy qua khỏi.

Phùng Phá Thạch dừng con hùng mã lại gần bờ vực đảo mắt tìm con đường vượt qua phía bên kia tẩu thoát.

Vách núi dựng đứng cao hàng ngàn trượng, loại khỉ vượn khó leo, quả đây là tuyệt lộ của chàng.

Phùng Phá Thạch than thầm :

- Hỡi ơi! Có phải đây là tuyệt lộ của ta chăng?

Phía sau mười vị nam nữ Chưởng môn nhân đã tới gần, chỉ còn cách vài mươi trượng.

Ngộ Không thần tăng quát lớn :

- Đứng lại!

Liễu Phàm đại sư quát tiếp :- Phùng thí chủ hãy đứng lại! Đừng liều lĩnh chết oan!

Quả nhiên nơi đây đã là tuyệt lộ, không còn cách nào tẩu thoát được nữa.

Bất giác Phùng Phá Thạch vỗ vào đầu con hùng mã nói lớn :

- Hùng mã, ngươi cứ nhảy qua đi. Ta và ngươi cùng chết dưới vực này.

Con hùng mã là con linh mã như nghe được tiếng người. Nó hí lên một tiếng rồi cất bốn vó phóng qua vực thẳm.

Ào...

Trận gió mạnh đập chát vào tai Phùng Phá Thạch khiến chàng phải ôm ghì vào cổ con hùng mã.

Tiếng gió lặng đi, con hùng mã đã đứng bên kia bờ vực.

Phùng Phá Thạch vô cùng hoan hỉ, không ngờ con hùng mã phóng qua được cái vực lớn như vậy.

Chàng vỗ vào đầu nói :

- Hùng mã, ta tạ ơn ngươi đó.

Mười vị nam nữ Chưởng môn nhân tới bờ vực dừng lại, nhìn qua Phùng Phá Thạch.

Quần tăng sửng sốt không ngờ con ngựa của Phùng Phá Thạch lại có thể nhảy ngang qua cái vực đến trên một trăm trượng như vậy.

Bọn họ chỉ còn biết trố mắt nhìn người ngựa của Phùng Phá Thạch chứ không biết phải làm sao vượt qua vực đuổi bắt chàng.

Phùng Phá Thạch nhìn mười vị nam nữ Chưởng môn nhân cất giọng căm thù :

- Các ngươi chỉ vì tham vọng chiếm đoạt pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục đã bức ta vào tử địa. Món nợ máu này ngày sau ta sẽ đòi lại ở các ngươi.

Dứt câu Phùng Phá Thạch thúc ngựa chạy nhanh theo con sơn đạo quanh co dẫn vào dãy núi, phút chốc biến dạng giữa trời khuya tịch mịch.

Mười vị Chưởng môn nhân chỉ còn biết lấy mắt nhìn theo người ngựa của Phùng Phá Thạch cho tới khi hút dạng, thở than tiếc rẽ không chiếm được pho bí kíp rồi lần lượt kéo nhau trở ra ngoài quan đạo.

Thoát khỏi tử thần do tham vọng chiếm đoạt pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục của mười vị Chưởng môn nhân, Phùng Phá Thạch thúc ngựa chạy theo con sơn đạo khúc khuỷu quanh co dẫn sâu vào dãy núi trùng trùng điệp điệp, không dám ngừng nghỉ dù nội thương rất trầm trọng.

Con ngựa đúng là loài linh mã, dường như hiểu ý chủ nhân đang lâm nguy, khỏi cần cương nó cũng tự tìm đường phi nhanh như gió lốc.

Phùng Phá Thạch gần kiệt sức nằm nép trên lưng con tuấn mã, mặc cho nó chạy, không cầm nổi sợi dây cương nữa.

Đến chừng con hùng mã dừng lại, Phùng Phá Thạch ngẩng đầu lên thấy người ngựa đang đứng bên bờ suối.

Phùng Phá Thạch leo xuống lưng ngựa, thấy cổ họng khô khát liền xuống dòng suối vốc nước uống.

Uống mấy ngụm nước suối vào chàng nghe trong lòng nhẹ nhõm một phần.

Phùng Phá Thạch ngồi trên lớp lá nghỉ ngơi một lúc lấy linh đan ra uống rồi nhắm mắt vận chân khí chữa trị nội thương.
Rừng già trầm mặc, gió đêm thổi vì vèo khua động lá cành xào xạc. Vầng trăng xế bóng lọt xuống bờ suối, soi cảnh vật cây cỏ mơ màng.

Một thời thần trôi qua, Phùng Phá Thạch đã viên mãn công phu, nội thương đã lành hẳn.

Chàng nhìn qua thấy con hùng mã đang gặm cỏ, thỉnh thoảng thở phì một tiếng.

Hình như nó cũng đã mỏi mệt trên đường đào thoát khỏi đám quần tăng đạo hồi hôm qua.

Phùng Phá Thạch vô cùng cảm khái nhủ thầm :

- "Con ngựa này đúng là con linh mã. Nó biết ta lâm nạn nên mới gắng sức nhảy qua vực, bằng không ta đã bị bọn ác đạo kia giết hoặc bắt sống đi rồi."

Nhìn sang bên cạnh là dãy núi điệp trùng, phía này là cánh rừng già, Phùng Phá Thạch đã hiểu ngay con hùng mã đã đưa chàng ra khỏi vùng nguy hiểm.

Chàng lại nhủ thầm :

- "Có lẽ bọn ác đạo kia giờ này hiện còn đi lùng soát ta trong dãy núi, ta không nên lộ diện trong lúc này sẽ gặp tai họa. Ta hãy ở bên bờ suối này chờ đến sáng tìm đường ra quan đạo tới lầu hồng của Thương muội lánh mặt một thời gian, sau đó mới lên đường đi tìm pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục để luyện hai tuyệt chiêu rồi mới trở lại giang hồ rửa hận".

Phùng Phá Thạch ngồi yên trầm tư nghỉ ngơi.

Nhớ tới cái chết của Triệu Phi Tần, Phùng Phá Thạch rơi nước mắt :

- Mẹ ơi! Từ lâu rồi con đi tìm mẹ những mong có ngày sẽ được tao phùng. Ngờ đâu khi vừa gặp lại mẹ đã hóa ra người thiên cổ, con rất đau lòng...

Rồi chàng nắm chặt bàn tay lại trợn mắt hét :

- Diêm Vương lão quỷ, ta thề băm thây ngươi ra làm trăm ngàn mảnh báo thù cho mẹ.

Chợt nhớ lại chiếc áo của Triệu Phi Tần, Phùng Phá Thạch bước đến con hùng mã lục trong túi hành trang lấy món vật ra.

Chàng trở lại ngồi xuống bờ suối đưa chiếc áo rách còn dính máu khô của Triệu Phi Tần lên nhìn.

Lòng cảm khái, Phùng Phá Thạch lại rơi nước mắt, thở than :

- Mẹ ơi! Mẹ chết đi để lại cho con kỷ vật này đây.

Chàng ôm chiếc áo rách của Triệu Phi Tần gục đầu, nước mắt trào tuôn.

Từ bấy lâu nay mỗi khi nhớ mẹ, chàng thường lấy chiếc áo rách ra nhìn rồi gục đầu vào khóc.

Trước đấy chàng nhìn chiếc áo khóc cho sự nhớ thương, nhưng nay chàng khóc trong cảnh mẫu tử vĩnh biệt nghìn trùng.

Bỗng Phùng Phá Thạch phát giác ra trong chiếc áo của mẹ có một món vật gì hơi cồm cộm.

Chàng ngẩn mặt lên, đưa chiếc áo lên nhìn kỹ.

Nhận ra chỗ lai áo có vật cộm, Phùng Phá Thạch tháo ra nhìn thấy đó là một mảnh da thú thật mỏng đã khô.

Chàng lấy mảnh da thú đưa lên nhìn, qua ánh trăng tà chàng nhận ra đó là mảnh da thỏ đã được ép khô.

Phùng Phá Thạch vạch mảnh da ra, trong đó có một vật bằng hai đốt ngón tay.

Cầm món vật đưa lên dưới ánh trăng chàng nhìn kỹ bỗng bật kêu :

- Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục!

Quả vậy, món vật chính là pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục nằm trong chiếc áo của Triệu Phi Tần chàng cất giữ bấy lâu nay mà chẳng hề hay biết.

Phùng Phá Thạch đã cất chiếc áo từ lúc chàng và Triệu Phi Tần chạy tới ngọn núi và bị Diêm Vương Tôn Giả đánh chàng rơi xuống chân núi.

Ngồi yên một lúc trấn áp cơn xúc động mạnh, Phùng Phá Thạch mở pho bí kíp ra xem.

Dưới ánh trăng tà chàng nhận ra ngay trang đầu có dòng chữ chi chít :

"Càn Khôn Điên Đảo, Hải Nộ Triều Âm".

Phía dưới có câu chú giải chiêu "Càn Khôn Điên Đảo" thuộc cang dương, chiêu "Hải Nộ Triều Âm" thuộc âm nhu, hai thái cực khác nhau. Khi sử dụng tùy theo chiêu thức cương hay nhu của địch thủ mà xuất chiêu.

Lật sang trang thứ hai, Phùng Phá Thạch nhìn có mấy dòng chữ chi chít, cho thấy người luyện hai chiêu thức này phải có từ một trăm tới trên một trăm năm nội lực. Nếu không đang khi luyện, thân xác sẽ nổ tung thành cát bụi.

Lật sang trang thứ ba, chỉ cách bồi nguyên dương khí trước khi luyện hai chiêu "Càn Khôn Điên Đảo" và "Hải Nộ Triều Âm".

Trang thứ tư có hai câu khẩu quyết của hai chiêu và chỉ phương cách tập luyện rất tỉ mỉ.

Đọc xong pho bí kíp, Phùng Phá Thạch hoan hỉ hét lên :

- Mẹ ơi, con trả thù cho mẹ được rồi.

Chàng đứng lên cất chiếc áo vào túi hành trang và cất pho bí kíp vào lòng, ngồi chờ sáng.

Chương 79: Thiên la địa võng

Một thớt ngựa hồng trên lưng chở một gã thiếu niên mặt mũi đen sì dừng lại trước cửa khách điếm Tứ Phương.

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì vừa leo xuống lưng ngựa thì một tên tiểu nhị từ trong chạy ra.

Tên tiểu nhị nhìn gã thiếu niên mặt mũi đen sì cười hì hì :

- Xú công tử thuê phòng phải không? Khách điếm Tứ Phương có rất nhiều phòng sang trọng, xú công tử muốn thuê phòng ở dưới hay trên lầu?

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì nở một nụ cười thần bí khi nghe tên tiểu nhị gọi mình là xú công tử.

Nhưng gã vẫn nhẹ nhàng :

- Hãy dắt con ngựa của ta vào chuồng, rồi dọn một căn phòng trên lầu cho ta nghỉ ngơi.

Gã móc lấy một nén vàng dúi vào tay tên tiểu nhị.

Nhìn nén vàng tên tiểu nhị nhảy cẫng lên rối rít nói :

- Xú công tử mặt mũi đen sì mà tấm lòng khá là hào hoa. Tiểu nhân vô cùng cảm kích, công tử chờ tiểu nhân dắt con ngựa vào tàu rồi sẽ đưa công tử lên phòng.

Tên tiểu nhị lăng xăng dắt con hồng mã vào trong chuồng rồi trở lại đưa gã thiếu niên mặt mũi đen sì lên lầu.

Tới một căn phòng thoáng mát, tên tiểu nhị mở cửa phòng nhìn gã thiếu niên mặt mũi đen sì cười hì hì :

- Đây là căn phòng sang nhất dành cho khách thượng lưu. Xú công tử hãy vào nghỉ ngơi.

Nói dứt tên tiểu nhị chạy xuống lầu.

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì bước vào phòng, thay đổi y phục rồi trở ra ngoài đưa mắt quan sát tìm thực quán.

Trông thấy phía bên đường có một tửu quán lớn, gã thiếu niên mặt mũi đen sì lẩm bẩm :

- "Ta hãy tới tửu điếm đó ăn uống rồi sẽ trở lên phòng nghỉ qua đêm, sáng sớm sẽ lên đường."

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì tới tửu quán bước vào, nhận ra có rất nhiều người vận võ phục đủ màu, đang ăn uống cười nói ồn ào náo nhiệt.

Gã chọn chiếc bàn nhỏ phía trong ngồi xuống vẫy tay sang tên tửu bảo đứng gần đó.

- Ngươi hãy đem ra đây cho ta hai cân thịt nướng và một vò mỹ tửu, nhanh lên.

Tên tửu bảo vâng dạ rồi chạy đi, chẳng bao lâu đã bưng ra cái mâm trong đó có hai cân thịt rừng nướng chín bay mùi thơm phức và một vò rượu.

Tên tửu bảo đặt thức ăn lên bàn rồi trở lui.

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì ngồi ăn uống một mình, ánh mắt trầm tư hình như đang nghĩ ngợi một điều gì đó quan trọng.

Chợt nghe bàn bên cạnh tên đại hán áo xám nói với tên đại hán áo đen :

- Dương ca ca có nghe cái tin gã Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch vừa lọt lưới bao vây của thập đại môn phái hay chưa?

Tên áo đen đáp :

Đã nghe cái tin này từ mấy ngày qua. Hiện nay thì mười vị Chưởng môn nhân vẫn còn ráo riết truy lùng gã Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch và bọn cao thủ hắc, bạch đang bủa lưới thiên la địa võng, quyết bắt cho bằng được gã để chiếm đoạt pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục.

Tên đại hán áo xám tắc lưỡi :

- Thật là khủng khiếp, chỉ vì pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục mà giang hồ đại loạn. Đệ còn nghe nói lão Xích Phát Đại Ma Tôn dốc hết cao thủ giáo đồ Thần Đạo giáo bủa lưới khắp mọi nơi tìm bắt gã Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch. Không hiểu rồi gã có thoát thân nổi hay không?Tên đại hán áo đen lo ngại :

- Nếu thập đại môn phái và Thần Đạo giáo không bắt được gã Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch, đợi gã luyện thành hai chiêu vô địch trong pho Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục, chắc chắn giữa gã và quần hùng hắc, bạch còn diễn ra những trận đại lưu huyết, hơn cả lão đại kỳ nhân Cửu Trùng Thiên Tôn năm xưa đã đấu với mấy ngàn cao thủ. Có thể nói võ lâm sắp tới hồi mạt vận chứ chẳng không đâu.

Ánh mắt của gã thiếu niên mặt mũi đen sì lay chuyển, hình như gã rất xúc động khi nghe hai tên đại hán tiết lộ với nhau về chuyện thập đại môn phái và Xích Phát Đại Ma Tôn bủa lưới khắp mọi nơi để bao vây, lùng bắt gã Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch.

Lại nghe tên đại hán áo xám thở than :

- Chốn giang hồ ngày nay quá nhiễu nhương, chánh tà lẫn lộn, không biết đâu mà đo lường. Như thập đại môn phái là những kẻ xuất gia đầu Phật, không lo niệm kinh Phật cho chóng thành chánh quả lại còn vướng mắc chuyện hồng trần, năm xưa đã từng tham dự vào trận tàn sát Phùng Sơn bảo, vay nợ máu cùng gã Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch nên vì thù hận, gã giết Thiên Ấn đạo sư đó là luật nhân quả, rồi đây nếu gã luyện được hai chiêu trong Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục, có lẽ thất đại môn phái khó tránh khỏi nạn diệt vong. Tất cả cũng chỉ vì lòng tham lam dục vọng mà ra.

Tên đại hán thở dài :

- Gã Huyết Hận thư sinh báo thù cho Phùng đại hiệp là đúng, theo luật vay trả của võ lâm, nhưng gã đã lạm sát, giết sạch chúng môn đồ Thanh Vân bang, Bạch Kỳ bang, Long Hổ hội chỉ sợ gã đắc tội với trời đất, không khỏi gáng lấy cái hậu quả diệt vong.

Tới đây hai tên đại hán vội im đi vì trông thấy một vị đạo nhân và một ả mỹ nhân tuyệt sắc từ ngoài bước vào tửu điếm.

Vị đạo nhân và ả nữ nhân tuyệt sắc chọn một cái bàn ngồi xuống, gọi rượu thịt ra ăn uống với nhau.

Tên đại hán áo đen hỏi khẽ :

- Đương huynh, chẳng hiểu lão đạo nhân Thần Phong đạo trưởng đi chung với ả mỹ nhân nào mà dâm dật như vậy.

Ten đại hán áo xám đáp :

- Ả mỹ nhân tuyệt sắc chính là Thạch Cơ Cơ, nữ đồ đệ của yêu phụ Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi. Huynh chưa gặp ả một lần nào sao?

- Từ trước đến nay đệ chưa gặp ả một lần nào cả. Nhưng tại sao lão đạo nhân Thần Phong đạo trưởng đã tu hành lại còn ăn thịt uống rượu, chẳng lẽ lão đã ăn mặn hay sao?

Tên đại hán áo xám tỏ ra thành thạo :

- Đại huynh chưa hiểu ư? Chốn giang hồ ngày nay chuyện tu hành khoác áo cà sa là tấm bình phong che đậy bên ngoài để bọn đạo nhân hành động mờ ám bên trong cho dễ dàng. Lão đạo nhân Thần Phong đạo trưởng này cũng vậy. Đại huynh có thấy kẻ đã tu hành lại còn ăn thịt thì dục vọng vẫn còn, có lẽ lão với ả Thạch Cơ Cơ kia đã có ái ân với nhau rồi.

Đến đây gã thiếu niên mặt mũi đen sì trông thấy Thần Phong đạo trưởng và Thạch Cơ Cơ sát lại gần bên nhau thì thầm chuyện gì đó, gã bỏ chuyện hai tên đại hán vận thính lực tinh vi nghe ngóng về chiếc bàn kia.Giọng nói của Thần Phong đạo trưởng khẽ như ruồi muỗi :

- Thạch muội, kể từ đêm phó hội Ngũ Lý bình không được gặp muội huynh nhớ muội vô cùng. Đêm nay bỗng gặp muội ở thị trấn này muội hãy cùng huynh thức trọn đêm nay cho phỉ chí bình sinh.

Thạch Cơ Cơ lả lơi :

- Lão huynh lúc nào cũng vậy, cứ gặp muội là nằng nặc đòi cho được ái ân. Được rồi, đêm nay muội sẽ cho huynh tận hưởng phút giây thần tiên cực lạc.

Ả hỏi :

- Thần Phong lão huynh đi đâu lại tới thị trấn này, có chuyện gì quan trọng hay không?

- Huynh được lệnh của lão Chưởng môn nhân đi tìm gã tiểu tử Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch. Còn Thạch muội tới đây có chuyện gì không?

- Muội được lệnh sư mẫu đi tìm tên Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch, dùng kế mỹ nhân bắt giải về Hồng Loan cung cho sư mẫu hưởng lạc với gã.

- Cung chủ Hồng Loan cung không nói gì với Thạch muội về chuyện pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục hay sao?

- Sư mẫu của muội không nhắc đến chuyện pho bí kíp, chỉ ra lệnh cho muội phải làm thế nào bắt cho được gã Phùng Phá Thạch mang về cho Cung chủ mà thôi...

Thần Phong đạo trưởng hỏi :

- Thạch muội, tại sao Cung chủ không có ý định chiếm lấy pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục? Một bí kíp vô tiền khoáng hậu mà tất cả bọn cao thủ hắc, bạch giang hồ đều đang muốn chiếm đoạt.

Thạch Cơ Cơ đáp :

- Sư mẫu của muội sắp tựu thành một loại thần công vô cùng kỳ diệu nên sư mẫu bỏ qua chuyện chiếm đoạt pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục mà sư mẫu chỉ muốn bắt gã Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch vì bà đã say mê cái gương mặt đẹp mê hồn của gã.

- Cung chủ sắp tựu thành thần công tên gọi là gì?

- Muội nghe sư mẫu nói thần công đó tên là "Ma Ảnh Chiêu Hồn". Cung chủ luyện chiêu "Ma Ảnh Chiêu Hồn" có phải sử dụng tinh hoa của bọn thiếu niên cường tráng phải không?

Thạch Cơ Cơ gật đầu :

- Đúng rồi! Sư mẫu của muội luyện chiêu "Ma Ảnh Chiêu Hồn" tính đến nay đã gần hai năm rồi. Sư mẫu đã thu hút tinh hoa chân khí của chín mươi bốn gã thiếu niên cường tráng, chỉ còn sáu tên nữa là sư mẫu sẽ thành tựu chiêu thức đó.

Thần Phong đạo trưởng và Thạch Cơ Cơ nói chuyện tới đây chợt thấy một tăng nhân trung niên bước vào.

Tăng nhân trung niên trao cho Thần Phong đạo trưởng một mảnh giấy rồi quay đi liền.

Thần Phong đạo trưởng đọc mảnh giấy xong day qua Thạch Cơ Cơ nói mau :

- Thạch muội, huynh phải trở về phòng, muội có theo huynh hay không?

Thạch Cơ Cơ gật đầu :

- Muội vừa tới thị trấn này, chưa thuê phòng. Muội sẽ ở chung phòng với Thần Phong lão huynh đêm nay.

Thần Phong đạo trưởng gọi tên tửu bảo trả tiền rồi cùng Thạch Cơ Cơ rời khỏi bàn hấp tấp bước ra khỏi quán.

Chờ cho Thần Phong đạo trưởng và Thạch Cơ Cơ hút dạng bên ngoài, gã thiếu niên mặt mũi đen sì vẫy tay gọi tên tửu bảo trả tiền rượu thịt, ra khỏi quán nhanh lẹ bước theo sau.

Chương 80: Cảnh tượng dâm ô

Thần Phong đạo trưởng mở cánh cửa phòng ra, choàng tay qua lưng dìu Thạch Cơ Cơ vào phòng.

Lão đạo nhân đóng chặt cánh cửa phòng lại, bế xốc Thạch Cơ Cơ tới chiếc giường trải nhung xanh, đặt ả nằm ngửa ra.

Thần Phong đạo trưởng nhìn lướt qua thân hình khêu gợi của ả, cười đắc chí :

- Thạch muội, đêm nay lão huynh sẽ đưa muội lên cực lạc thần tiên. Trọn đời muội không bao giờ quên huynh được.

Lão đạo nhân cúi xuống thân ngọc Thạch Cơ Cơ.

Thần Phong đạo trưởng thưởng thức mùi vị hương tình một cách say mê đắm đuối.

Một lúc thật lâu, Thần Phong đạo trưởng ngẩng lên với tay mở cánh động đào.

Một pho tuyết ngọc lồ lộ hiện ra, lão đạo nhân trố to hai mắt nhìn chết sững.

Lão nuốt đánh ực trong cổ họng một cái, từ từ trút bộ đạo y trần truồng như nhộng.

Thần Phong đạo trưởng bước lên giường vồ lấy thân tuyết ngọc của Thạch Cơ Cơ.

Phút chốc Thạch Cơ Cơ lạc vào thế giới chơi vơi, thân ngọc run rẩy theo từng nhịp sóng, khẽ rên ri rỉ.

Đôi mắt Thạch Cơ Cơ mơ màng lên cõi cực lạc thần tiên.

Thần Phong đạo trưởng cười khoái trá :

- Thạch muội, đêm nay chúng ta tận hưởng lạc thú thần tiên cho huynh được phỉ chí bình sinh.

Thạch Cơ Cơ đã đắm chìm vào bến mê, đôi mắt khép lại không có đáp lời...

Chợt...

- Phỉ chí bình sinh... ha ha ha... ha ha ha... ha ha ha...

Giọng cười chát chúa bên tai khiến cho Thần Phong đạo trưởng giật mình nhỏm ngay dậy.

Lão đạo nhân quay lại nhìn xem là ai mà lại lọt vào phòng giữa lúc lão và Thạch Cơ Cơ đang hưởng phút giây thần tiên.

Trước mắt Thần Phong đạo trưởng một gã thiếu niên mặt mũi cực kỳ tuấn mỹ đứng sững từ bao giờ mà lão chẳng hề hay biết.

Nhận rõ gương mặt gã thiếu niên, Thần Phong đạo trưởng kêu lên :

- Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch!

Quả vậy, có khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ kia không ai khác hơn là Phùng Phá Thạch.

Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Đúng không sai, tiểu gia là Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đây.

Nghe nói đến Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch, Thạch Cơ Cơ giật mình tỉnh giấc vu sơn, mở bừng đôi mắt.

Vừa nhận ra gương mặt ngọc của Phùng Phá Thạch, Thạch Cơ Cơ kêu lên :

- Phùng Phá Thạch!

Ả toan xô Thần Phong đạo trưởng để ngồi lên nhưng Phùng Phá Thạch đã hét :

- Nằm yên đó cho ta, hai ngươi không được cử động.

Soạt!

Thanh Tàn Hồn huyết kiếm chớp rực huyết quang cầm chắc trong tay Phùng Phá Thạch, ánh mắt sáng rực lửa căm thù nhìn thẳng vào mặt Thần Phong đạo trưởng.

Trông thấy thanh Tàn Hồn huyết kiếm, Thần Phong đạo trưởng rất đỗi kinh hoàng không dám cử động vì lão đã hiểu rõ sự lợi hại của quái kiếm và công lực của Phùng Phá Thạch cao thâm đến quỷ thần vô lượng.

Mấy lần giao đấu với chàng, Thần Phong đạo trưởng biết rõ điều đó.

Thạch Cơ Cơ khiếp đảm nằm im mở tròn đôi mắt nhìn thanh Tàn Hồn huyết kiếm tay Phùng Phá Thạch.

Ả quên đi cả chuyện Thần Phong đạo trưởng vẫn còn nguyên trạng trên thân ngọc của mình.

Thần Phong đạo trưởng cất giọng run run :

- Phùng Phá Thạch, ngươi định làm gì đó?

Phùng Phá Thạch cầm ngang thanh Tàn Hồn huyết kiếm như chuẩn bị xuất chiêu nếu Thần Phong đạo trưởng động đậy.

Chàng lạnh băng :

- Lão đạo ngốc, ngươi chưa biết ta định làm gì ư? Trước mắt ngươi hãy nghe ta kể tội.

Phùng Phá Thạch nói rõ từng tiếng một :

Năm xưa ngươi cùng các lão ác đạo Vô Lượng thiền sư, Pháp Thiền đạo trưởng, Thiên Ấn đạo sư, Diệu Tịnh sư thái cùng các bang hội Thanh Vân bang, Bạch Kỳ bang, Long Hổ hội vâng lệnh lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn kéo chúng môn đồ Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga Mi, Thanh Thành, Côn Luân tới đánh phá Phùng Sơn bảo, tàn sát trên bảy mươi thuộc hạ, giết chết phụ thân ta. Tội ác của bọn ngươi chồng chất tày non...

Dừng lại, Phùng Phá Thạch nghiến răng tiếp :

- Ngày nay các ngươi Vô Lượng thiền sư, Pháp Thiền đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Thiên Ấn đạo sư bức tử ta trong đêm phó hội tại Ngũ Lý bình, hiện đang bủa vây rình rập theo dõi ta ở khắp mọi nơi để thừa cơ sát hại, thù sâu hơn biển. Bây giờ ta phải lấy máu ngươi đền hai cái tội bằng trời đó, kế đó ta sẽ giết luôn lão ác đạo Vô Lượng thiền sư, Pháp Thiền đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái và bọn lão đại ác ma rửa sạch oán thù.

Bỗng Thần Phong đạo trưởng cử động toan phóng người lên.

Nhưng Phùng Phá Thạch đã hét :

- Ngồi yên đó!

Cùng trong lúc hét, tả chưởng của Phùng Phá Thạch biến thành năm đạo chỉ sắc bén bắn vào người Thần Phong đạo trưởng luôn cả Thạch Cơ Cơ.

Bịch... bịch...

Hứ... hứ...

Bịch... bịch...

Hự... hự...

Thần Phong đạo trưởng bất động trong tư thế ngồi trên thân ngọc của Thạch Cơ Cơ.

Thạch Cơ Cơ cũng bất động trong tư thế nằm ngửa vô cùng kỳ quái.

Nhìn Thần Phong đạo trưởng bằng ánh mắt khinh bỉ, Phùng Phá Thạch nói :

- Tiểu gia muốn ngươi chết trên thân mình của Thạch Cơ Cơ, ngươi có biết tại sao không?

Tuy toàn thân đã bị Phùng Phá Thạch điểm huyệt bất động nhưng khẩu huyệt còn khai thông, Thần Phong đạo trưởng cất giọng run run :

- Tại sao?

Phùng Phá Thạch khỉnh giọng :

- Tại từ lâu các ngươi mệnh danh là kẻ xuất gia đầu Phật, tu hành chánh đạo, nghĩa khí ngất trời nhưng sự thực các ngươi chỉ là những tên dâm tặc, ác đạo, hành vi đê tiện bại hoại. Ngươi chết như thế để cho mọi người thấy cái thân xác trần tục của ngươi. Từ đấy bọn giang hồ sẽ phỉ nhổ, sỉ vả các ngươi và các ngươi không còn dám khoe khoang khoác lác mình vẫn là chánh đạo võ lâm nữa.

Thần Phong đạo trưởng kinh hoàng quát :

- Phùng Phá Thạch...

Nhưng hai làn huyết quang đã chớp tới làm tắc nghẹn tiếng nói của Thần Phong đạo trưởng.

Hự... hự...

Thần Phong đạo trưởng kêu lên nửa tiếng uất nghẹn gục xuống thân ngọc của Thạch Cơ Cơ.

Thạch Cơ Cơ rùng mình lên một cái, rồi im đi, hai mắt nhắm lại hồn lìa khỏi xác.

Nơi cổ họng của Thần Phong đạo trưởng lẫn Thạch Cơ Cơ hai vòi máu bắn ra lênh láng trên tấm nhung xanh.

Phùng Phá Thạch nhìn hai cái tử thi chồng lên nhau, khẽ hừ một tiếng mở cánh cửa phòng biến dạng trong màn đêm.

* * * * *

Tên tiểu nhị cầm chiếc đèn còn ánh sáng lờ mờ dẫn Vô Lượng thiền sư lên phòng Thần Phong đạo trưởng.

Đến nơi tiểu nhị dừng lại trỏ vào phòng :

- Bạch đại sư, vị đạo trưởng đang ở trong phòng này.

Vô Lượng thiền sư bảo :
- Ngươi hãy bước vào trước, bần tăng theo sau.

Tên tiểu nhị bước vô phòng, bóng tối mịt mùng. Gã tới gần chiếc giường.

Gã cất tiếng gọi :

- Đạo trưởng... đạo trưởng...

Không nghe có tiếng đáp, tên tiểu nhị gọi tiếp :

- Đạo trưởng... đạo trưởng, có vị đại sư đi tìm đạo trưởng.

Im bặt!

Tên tiểu nhị bước tới gần chiếc giường giơ cao chiếc đèn con lên đưa mắt nhìn.

Gã kêu thất thanh :

- Ai giết đạo trưởng...

Tên tiểu nhị lui lại hai bước trợn tròn hai mắt nhìn Thần Phong đạo trưởng đang nằm bất động trên thân ngọc của Thạch Cơ Cơ.

Gã run lập cập...

Vô Lượng thiền sư nhìn Thần Phong đạo trưởng và Thạch Cơ Cơ trong tư thế ái ân liền biến sắc.

Lão đạo nhân trợn trừng hai mắt, đứng chết lặng không nói được nên lời.

Thật là nhục nhã cho kẻ tu hành trong cảnh tượng dâm ô chán chường này.

Vô Lượng thiền sư đứng bất động.

Phía ngoài có nhiều tiếng chân cập rập tới căn phòng.

Bọn người có tới hàng trăm, trong đó có tới mấy mươi cao thủ hắc, bạch thuê phòng nghe tiếng la quát tỉnh giấc chạy tới.

Bọn họ hét :

- Ai giết ai?

- Ai giết?

Hàng chục cây bạch lạp rọi vào căn phòng.

Mọi người đồng thanh la to :

- Thần Phong đạo trưởng đã chết!

Một cao thủ hét :

- Tại sao đạo trưởng lại chết thế này? Ai giết đạo trưởng?

Hai tên cao thủ bước tới gần giường nhìn vết thương nơi cổ Thần Phong đạo trưởng và Thạch Cơ Cơ.

Tên cao thủ đứng bên cạnh giường bỗng la hoảng :

- Tiểu huyết hận Phùng Phá Thạch.

Mười mấy tên cao thủ hắc, bạch đổ xô vào nhìn vết thương nơi cổ họng Thần Phong đạo trưởng.

Bọn họ đồng thét :

- Phùng Phá Thạch!

- Thủ phạm là Phùng Phá Thạch.

Tiếng hét của bọn cao thủ hắc, bạch chấn động khắp cả khách điếm Tứ Phương.

Trên ba mươi người từ dưới nghe la quát, chạy ùn ùn lên lầu. Trong đó có bốn tên đạo sĩ trung niên của môn phái Võ Đang.

Vô Lượng thiền sư nhìn bốn tên trung niên đạo sĩ niệm Phật hiệu :

- A di đà phật! Chư vị đạo hữu thành toàn cho Thần Phong đạo trưởng đưa trở về Võ Đang, trình bẩm lại với lão Chưởng môn nhân là chính tên tut Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đã giết chết Thần Phong đạo hữu.

Bốn tên trung niên đạo sĩ Võ Đang nhìn Thần Phong đạo trưởng dâm ô thảy đều cau mày.

Bốn gã nhắm mắt, vơ lấy đạo y mặc lại cho Thần Phong đạo trưởng rồi khiêng xuống lầu.

Liền đó hai nữ đồng môn Hồng Loan cung vào tới, Vô Lượng thiền sư nhìn hai ả :

- A di đà phật! Thạch thí chủ đã chết, nhị vị nữ thí chủ hãy thành toàn cho Thạch thí chủ đưa trở về Hồng Loan cung, bẩm trình lại hung thủ là gã Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch.

Hai ả nữ đồng môn Hồng Loan cung vâng dạ thu xếp xiêm y cho Thạch Cơ Cơ rồi khiêng ra khỏi cánh cửa phòng.

Lúc bấy giờ tất cả mọi người trong khách điếm Tứ Phương đã tỉnh giấc, tay cầm chiếc đèn chạy lên lầu.

Vô Lượng thiền sư lớn tiếng :- Thủ phạm Phùng Phá Thạch còn ở lẩn quẩn đâu đây, chư vị hãy chia ra làm nhiều toán để bắt gã.

Mọi người cùng hô lên vang dội, liền đó chia thành nhiều toán cầm đèn chạy đu lục soát tất cả các phòng trọ của khách điếm Tứ Phương.

Đèn đuốc trong ngoài khách điếm Tứ Phương sáng rực, tiếng chân người chạy rầm rập, một lớp lục soát, một lớp đón chặn tất cả các nẻo đường khám xét người qua lại.

* * * * *

Vô Lượng thiền sư tay cầm cây Cổ ma trượng dẫn đầu tám tên trung niên hòa thượng khám các căn phòng bên cạnh phòng của Thần Phong đạo trưởng.

Các căn phòng này đều mở cửa chờ bọn người đến khám xét, chẳng thấy tung tích thủ phạm.

Vô Lượng thiền sư và tám tên tăng nhân sang phòng thứ tư trông thấy cánh cửa đóng im lìm.

Trong lòng nghi hoặc thủ phạm đang trốn trong căn phòng, Vô Lượng thiền sư bảo tên trung niên hòa thượng đứng bên cạnh :

- Đạo hữu hãy gọi cửa phòng này mau.

Tên trung niên hòa thượng vâng dạ bước tới đưa tay gõ cánh cửa phòng.

Cộp... cộp cộp...

Tên trung niên hòa thượng gõ ba cái vẫn không nghe có tiếng đáp ứng phía trong.

Võ lâm tại sao lại bảo :

- Đạo hữu gõ một lần nữa xem sao.

Tên trung niên hòa thượng lại đưa tay gõ thêm ba tiếng.

Cộp... cộp... cộp...

Im bặt!

Lòng cảm thấy nghi hoặc, Vô Lượng thiền sư ra lệnh :

- Đạo hữu hãy phá cửa mau.

Tên trung niên hòa thượng cất ngọn chưởng vỗ đạo kình nặng như chiếc búa đồng.

Rầm!

Cánh cửa phòng bật mở tung ra.

Trong phòng tối om om như vùng mực loãng.

Bọn trung niên hòa thượng rọi đèn bước vào trong phòng.

Đến chiếc giường gã thiếu niên mặt mũi đen sì nằm ngửa cất tiếng ngáy vang như sấm.

Vô Lượng thiền sư nhìn gã thiếu niên mặt mũi đen sì cất tiếng gọi :

- Tiểu thí chủ thức dậy nghe bần tăng hỏi đây.

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì ngủ say như chết, vẫn cất tiếng ngáy vang.

Vô Lượng thiền sư gọi ba bốn lượt vẫn không thấy gã thiếu niên mặt mũi đen sì đáp ứng.

Cốp!

Lão hòa thượng gõ cây Cổ ma trượng vào chân gã thiếu niên mặt mũi đen sì.

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì kêu oái một tiếng mở mắt ra ngồi bật dậy.

Gã vừa đưa tay lên dụi mắt vừa mắng :

- Tên bại hoại nào dám phá khuấy giấc ngủ của tiểu gia?

Vô Lượng thiền sư chú mắt nhìn kỹ gương mặt của gã thiếu niên mặt mũi đen sì niệm Phật hiệu :

- A di đà phật! Tiểu thí chủ nghe bần tăng hỏi đây.

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì nhìn Vô Lượng thiền sư bằng cặp mắt còn say ngủ cất giọng lè nhè sặc nồng mùi rượu :

- Lão đạo muốn hỏi cái gì?

Vô Lượng thiền sư trấn áp :

- Tiểu thí chủ vừa giết người rồi chạy về đây vờ nằm ngủ phải không?

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì nhảy phóc xuống giường trợn mắt.

Gã hầm hừ :

- Lão đại hòa thượng nói cái gì? Ta giết ai?

Vô Lượng thiền sư chỉnh sắc :

- Tiểu thí chủ giết một vị đạo trưởng bên kia phòng rồi trở về phòng này.

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì hét :

- Lão đại hòa thượng là kẻ xuất gia đầu Phật, không nên vô cớ vu khống người.

Gã hỏi :

- Đại hòa thượng ở chùa nào lại vào đây khám phòng của ta?

Gã khè ra sặc nồng mùi rượu phả vào mặt Vô Lượng thiền sư không một chút kính nể.

Vô Lượng thiền sư hắt hơi một cái, niệm Phật hiệu :

- A di đà phật! Bần tăng là đại cao tăng của chùa Thiếu Lâm có bổn phận lo chuyện an nguy cho giang hồ tới đây thấy có án mạng xảy ra nên phóng đi tìm hung thủ. Tiểu thí chủ chớ có nên ương ngạnh, hồ đồ sẽ đắc tội với Phật môn.

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì khỉnh giọng :

- Ta hỏi lão đại hòa thượng một vài câu: khách điếm Từ Phương này là nơi hồng trần phàm tục, gái lầu xanh luôn luôn có mặt tại đây, vị đạo trưởng nào đó là kẻ tu hành, tại sao lại đến nơi ô uế, làm chuyện bại hoại để bị hung thủ giết đi rồi còn trút lỗi cho ai.

Tin tức này đồn đãi ra chốn giang hồ chư vị hòa thượng trả lời thế nào với thiên hạ?

Lão đại hòa thượng là một cao tăng lẽ nào không hiểu cái đạo lý đó sao?

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì gằn mạnh từng tiếng :

- Huống nữa nơi phàm trần này có quan sở tại, phàm khi có án mạng xảy ra trách nhiệm lùng tìm, khám xét đều thuộc quyền của họ, đâu phải thuộc quyền của chùa Thiếu Lâm mà đại hòa thượng lại xô phá cửa phòng vào đây tra vấn, lại còn dọa dẫm ta. Đại hòa thượng vì quá nóng lòng vì cái chết mờ ám của vị đạo trưởng kia hành động sai lầm, trái với đạo pháp của nhà Phật và trái luôn cả luật pháp của triều đình, chẳng hiểu đại hòa thượng có nghĩ ra cái đạo lý đó chưa.

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì dọa khiếp Vô Lượng thiền sư.

Vô Lượng thiền sư sửng sốt trước lời nói chí tình, chí lý của gã thiếu niên mặt mũi đen sì.

Chợt nhớ lại cảnh dâm ô của Thần Phong đạo trưởng, mình trần truồng như nhộng và Thạch Cơ Cơ khỏa thân trong phòng, quần hùng hắc, bạch đều thấy rõ, Vô Lượng thiền sư giật mình tỉnh ngộ, hiểu ngay mình đã sai lầm trong chuyện phá cửa phòng của gã thiếu niên mặt mũi đen sì, tra vấn gã về chuyện bại hoại của Thần Phong đạo trưởng.

Vô Lượng thiền sư tự nhủ :

- "Gã tiểu tử mặt mũi đen sì này hữu lý, nếu chuyện làm bại hoại của Thần Phong đạo trưởng và Thạch Cơ Cơ đồn đại ra giang hồ, ngũ đại môn phái sẽ mất hết cả thanh danh, thiên hạ sẽ chê khinh, bai biếm, nhẽ đâu còn lãnh đạo được quần hùng hắc, bạch được nữa. Tốt hơn là ta hãy nhân nhượng gã, ngấm ngầm cho môn đồ theo dõi gã, xem gã đích thực là ai, như vậy mới là thượng sách".

Nghĩ ra như vậy, Vô Lượng thiền sư chắp tay trước ngực, cất giọng hết sức từ hòa :

- A di đà phật! Tiểu thí chủ tuổi trẻ mà rất cao minh, quả là hậu sinh khả húy. Bần tăng vô cùng bái phục.

Nói dứt, Vô Lượng thiền sư xá một xá rồi phất cánh tay áo cà sa ra hiệu cho tám tên trung niên hòa thượng lần lượt rời khỏi căn phòng của gã thiếu niên mặt mũi đen sì.

Gã thiếu niên mặt mũi đen sì nhìn theo Vô Lượng thiền sư và tám tên trung niên hòa thượng nở một nụ cười thần bí, đóng chặt cánh cửa leo lên giường nằm nghỉ ngơi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau