HẢI NỘ TRIỀU ÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hải nộ triều âm - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Tình thù cay nghiệt

Vầng trăng đã xế tà. Ánh trăng đổ xuống cánh rừng bàng bạc.

Một trận gió lạnh ào qua, Phùng Phá Thạch giật mình tỉnh giấc vu sơn.

Chàng ngồi nhỏm dậy nhìn Phi Phụng vẫn còn đắm hồn trong giấc ngủ thần tiên.

Qua ánh trăng tà lọt xuống cành lá, nàng đẹp mê hồn như một nàng tiên nữ tắm suối, không vương lấy chút bụi trần.

Phùng Phá Thạch lẩm bẩm một mình :

- Ta đã vướng lấy bẫy tình nữa rồi. Ta đâu thể bỏ rơi nàng khi ta vầy cuộc ái ân với nàng! Nhưng còn Tạ Ánh Đào, Lâm Phùng Chân, Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương. Ta phải định liệu như thế nào cho ổn thỏa?

Bất giác Phùng Phá Thạch buông tiếng thở dài, lòng rối như tơ vò.

Tiếng thở dài của Phùng Phá Thạch làm cho Phi Phụng giật mình tỉnh giấc.

Nàng mở mắt ra ngồi nhìn chàng, nói giọng như còn trong mơ :

- Phùng ca ca làm sao vậy? Sao chàng lại thở dài? Ca ca ân hận rồi phải không?

Phùng Phá Thạch lắc đầu chống chế :

- Phụng muội đã hiểu lầm rồi, huynh không có điều gì ân hận cả. Huynh đang nghĩ tới một chuyện.

Giọng nói của Phi Phụng càng thiết tha :

- Chuyện gì vậy Phùng ca ca. Ca ca có thể nói cho muội nghe được không?

- Tất nhiên là phải được, chuyện này là chuyện của Phụng muội.

- Chuyện gì của Phụng muội xin Phùng ca ca nói ra?

Phùng Phá Thạch nhìn vào đôi mắt mơ màng của Phi Phụng, chàng hỏi nàng :

- Phụng muội, huynh muốn biết nhị vị lệnh đường tôn danh là gì, sao muội lại ở trong Hồng Loan cung này và biết huynh lâm nạn mà cứu huynh?

Phi Phụng ngập ngừng :

- Phùng ca ca, nếu sau khi ca ca biết được song thân của muội là ai, ca ca còn yêu thương muội nữa không?

Lời nàng thiết tha nghe xúc động cả tâm hồn.

Trong lòng nghi hoặc về lai lịch của Phi Phụng, nhưng Phùng Phá Thạch vẫn quả quyết :

- Huynh đã cùng muội tình nghĩa như phu thê rồi, dù bất cứ cảnh ngộ nào, huynh vẫn yêu thương muội. Xin muội thành thật nói cho huynh biết nhị vị lệnh đường là ai?

Im lặng phút giây, Phi Phụng cất giọng oanh :

- Gia phụ của muội là Địa Cốc Thần Tà đã biệt tích từ lâu rồi.

Cặp mắt của Phùng Phá Thạch tròn xoe, nhìn thẳng vào hai mắt Phi Phụng hỏi tiếp :

- Còn nữ tiền bối biệt hiệu là gì?

Phi Phụng đáp trong lo lắng :

- Mẫu thân của muội là Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi... Cung chủ Hồng Loan cung.

Như tiếng sấm nổ bên tai, Phùng Phá Thạch kêu lên một tiếng kinh hoàng, trố to hai mắt nhìn Phi Phụng không hề chớp.

Chàng không thể nào ngờ Phi Phụng lại là con gái của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi, kẻ tử thù của chàng và của sư bá Địa Cốc Thần Tà.

Phi Phụng nhìn Phùng Phá Thạch kinh ngạc :

- Phùng ca ca! Ca ca có chuyện gì uẩn khúc trong lòng? Sao ca ca lại nhìn muội bằng cặp mắt đó hả?

Lặng đi một lúc trấn an cơn xúc động mạnh, Phùng Phá Thạch thở nhẹ :

- Địa Cốc Thần Tà là vị sư bá của huynh. Sư bá ký thác cho huynh đi tìm muội, không ngờ gặp muội hai lần mà không biết. Muội tên là La Tiểu Phụng phải không?

Phi Phụng tròn xoe đôi mắt nhìn Phùng Phá Thạch không hề thấy nháy.

Nàng bị xúc động quá mạnh, phút giây mới mở được lời :

- Phùng ca ca nói đúng, muội chính là La Tiểu Phụng. Cái tên Phi Phụng là tên ngoại lệ. Ca ca gặp gia phụ ở nơi nào?

Phùng Phá Thạch đáp :

- Sư bá Địa Cốc Thần Tà ở dưới một tuyệt địa có một mình.

La Tiểu Phụng hoan hỉ :

- Phùng ca ca hãy dắt muội tới tuyệt địa gặp gia phụ được không?

Phùng Phá Thạch lắc đầu :

- Phụng muội không thể gặp sư bá được!La Tiểu Phụng chau mày :

- Tại sao thế Phùng ca ca?

Phùng Phá Thạch thương hại :

- Tại vì sư bá có lời thề độc địa, trong đời không gặp mặt một ai nữa, dù là muội. Bởi năm xưa sư bá bị lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn hãm hại, sư bá vì sĩ diện nên tránh tất cả mọi người. Sư bá kỳ hạn cho huynh phải giết lão Xích Phát Đại Ma Tôn trả thù cho sư bá.

La Tiểu Phụng bật kêu lên :

- Gia phụ...

Nàng ôm mặt khóc nức nở.

Phùng Phá Thạch cảm thương cho người tình nữ vừa đặt chân vào ngưỡng cửa tình yêu đã vấp ngã, đau thương.

Chàng ôm nàng vào lòng siết mạnh, vỗ về :

- Phụng muội đừng khóc nữa, muội hãy bình tâm trong cảnh ngộ khắt khe này.

Tiểu Phụng ngưng khóc, đưa ngón tay lau giọt lệ trên khóe mắt.

Phùng Phá Thạch nói :

- Phụng muội, huynh còn một điều quan trọng muốn nói với muội đây.

Tiểu Phụng ngước đầu lên nhìn Phùng Phá Thạch :

- Phùng ca ca có chuyện gì hãy nói cho muội nghe.

Ánh mắt Phùng Phá Thạch chớp rực lửa căm thù, nhưng giọng nói vẫn bình thường vì sợ Tiểu Phụng đau khổ hơn :

- Huynh nói chuyện này Phụng muội sẽ thêm đau khổ nhưng huynh không nói cũng không được.

Trong lòng hoài nghi, Tiểu Phụng chớp đôi mắt còn ngấn lệ :

- Chuyện gì quan trọng, Phùng ca ca cứ nói cho muội nghe, đừng giấu giếm muội.

Ngập ngừng do dự phút giây, Phùng Phá Thạch cao giọng :

- Mẫu thân Phụng muội Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi là kẻ huyết thù của huynh.

Bất giác Tiểu Phụng ngồi phắt lên, tròn xoe đôi mắt nhìn Phùng Phá Thạch.

Nàng nói trong hãi hùng :

- Phùng ca ca nói sao? Mẫu thân của muội là kẻ huyết thù của ca ca?

Phùng Phá Thạch gật mạnh đầu :
- Đúng vậy. Mối huyết thù này huynh phải trả, bằng không huynh sẽ có lỗi với vong hồn của phụ thân.

Tiểu Phụng biến sắc :

- Tiền bối tôn danh là gì?

Phùng Phá Thạch đáp :

- Phụ thân của huynh là Phùng Phá Sơn, Bảo chủ Phùng Sơn bảo, đã bị sát hại.

Trong số thủ phạm có năm lão Xích Phát Đại Ma Tôn, Diêm Vương Tôn Giả, Vạn Độc Thánh Sư, Lưỡng Diện Quái Nhân, Liệt Hỏa Ma Quân và có cả mẫu thân của Phụng muội là Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Tiểu Phụng kêu thầm :

- Hỡi ơi...

Nàng kêu lên hai tiếng đau thương rồi nín bặt, giọt lệ thánh thót trào xuống má.

Phùng Phá Thạch tê dại cả tay chân xót thương cho người tình nữ nhưng chưa biết dùng những lời gì để khuyên bảo nàng.

Một lúc sau, Tiểu Phụng đưa tay lau sạch lệ, mắt hoa trở nên bình tĩnh khác thường.

Nàng nhìn thẳng vào mắt Phùng Phá Thạch :

- Phùng ca ca. Ca ca nhất định phải giết mẫu thân của muội cho bằng được phải không?

Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Phải! Phụ thù phải trả đó là đạo lý làm con. Huynh xin muội hãy hiểu cho nỗi khổ của huynh.

Tiểu Phụng cắn chặt vành môi anh đào, dường như lấy một quyết định cuối cùng.

Một lúc nàng bật thốt :

- Được, Phùng ca ca đã quyết chí phải báo thù, muội có cách tự giải quyết.

Tiểu Phụng đứng phắt lên.

Phùng Phá Thạch đứng dậy ngạc nhiên :

- Phụng muội định làm gì?

Tiểu Phụng không đáp lời Phùng Phá Thạch, bước tới nhặt thanh Tàn Hồn huyết kiếm nắm chắc trong tay.

Nàng nhìn Phùng Phá Thạch :

- Phùng ca ca... muội xin vĩnh biệt!

Hai tiếng "vĩnh biệt" vừa dứt, Tiểu Phụng vung thanh Tàn Hồn huyết kiếm đâm thẳng vào ngực mình.

Phùng Phá Thạch kinh hoàng hét :

- Phụng muội dừng tay!

Vừa hét, Phùng Phá Thạch vừa cất ngọn chưởng lên biến thành chỉ bắn tới thanh Tàn Hồn huyết kiếm...

Vèo...

Kẻng...

Thanh Tàn Hồn huyết kiếm trúng chỉ lực của Phùng Phá Thạch liền rời khỏi bàn tay của Tiểu Phụng rơi ngay xuống đất đánh kẻng một tiếng thanh tao.

Phùng Phá Thạch thầm mừng, lại sợ Tiểu Phụng nhặt thanh Tàn Hồn huyết kiếm đâm vào cổ tự sát một lần nữa, liền lao vút tới ôm chặt lấy thân ngọc của nàng.

Chàng nói giọng còn kinh hoảng :

- Phụng muội, đừng làm thế! Muội không nên tự tử, hãy thong thả để rồi huynh sẽ nghĩ cách...

Tiểu Phụng quay lại :

- Phùng ca ca...

Rồi nàng ôm chặt lấy chàng òa lên khóc lớn.

Phùng Phá Thạch đứng yên ôm lấy thân ngọc của Phi Phụng để cho nàng khóc vơi đi niềm đau khổ đang ngập tràn trong lòng.

Lát sau, Tiểu Phụng ngẩng mặt lên run giọng :

- Phùng ca ca, tình yêu đã đoạn tuyệt, muội còn sống làm chi. Ca ca là kẻ thù của mẫu thân, ca ca đâu có thể nào còn tình yêu đối với muội được nữa...

Chương 67: Hận thiên thu

Phùng Phá Thạch cúi xuống lau lệ cho Phi Phụng để tỏ lòng yêu thương cho nàng dịu bớt cơn đau lòng.

Chàng ngọt ngào :

- Phụng muội đã lầm rồi, tình yêu là tình yêu, thù hận là thù hận, hai các khác nhau. Huynh thù mẫu thân muội Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi nhưng vẫn yêu muội.

Huynh sẽ tìm cách, muội hãy an tâm.

Phi Phụng hỏi :

- Phùng ca ca tìm cách nào?

- Huynh sẽ tìm hiểu cho thật rõ ràng diễn biến trong đêm thảm sát Phùng Sơn bảo, rồi sau đó huynh sẽ cho Phụng muội hay trước khi hành động. Bây giờ huynh tạm gác chuyện báo thù trong một thời gian.

Phi Phụng vui mừng :

- Phùng ca ca... muội xin tạ ơn ca ca!

Lát sau, Tiểu Phụng nói trong xúc động :

- Phùng ca ca, xin ca ca hiểu cho muội. Từ nay muội không thể nào rời xa ca ca được nữa. Ca ca có lòng nào bội bạc muội sẽ tự quyết lấy mình.

Phùng Phá Thạch vô cùng xúc động, siết mạnh lấy thân ngọc của Tiểu Phụng.

Chàng nói :

- Phụng muội hãy an tâm. Huynh không bao giờ bội bạc muội đâu. Muội không thể chết đâu.

Tiểu Phụng thiết tha :

- Phùng ca ca, còn mối huyết thù kia muội xin ca ca hãy nghĩ lại. Ca ca đừng giết mẫu thân muội.

Phùng Phá Thạch nhẹ nhàng :- Huynh vừa nghĩ ra điều đó rồi. Huynh sẽ tìm hiểu cẩn thận chuyện tàn sát năm xưa, sau đó huynh sẽ gặp muội nói cho muội biết ý định của huynh. Nhưng có lẽ không đến nỗi tuyệt vọng đâu, muội hãy an lòng.

Tiểu Phụng cảm kích :

- Muội xin cảm tạ tấm lòng độ lượng của ca ca. Muội xin hiến dâng cho ca ca tất cả.

Phùng Phá Thạch đang định nói thêm bỗng im bặt vì vừa nghe có tiếng gió khinh công từ xa đưa tới.

Chàng và nàng cùng giật mình, buông nhau lắng nghe tiếng gió khinh công.

Tiếng gió khinh công ào ào như trận giông bão. Tiểu Phụng kinh hãi nói thật mau :

Phùng ca ca, có lẽ lão Xích Phát Đại Ma Tôn và bọn cao thủ Hồng Loan cung đi tìm kiếm ca ca. Ca ca hãy chạy mau kẻo không còn kịp nữa.

Nàng kéo tay Phùng Phá Thạch cùng đứng phắt dậy nhìn về hướng gió khinh công.

Chợt nhớ lại Lâm Phùng Chân, Phùng Phá Thạch nói nhanh :

- Phụng muội, còn vị sư muội bị nạn trong Hồng Loan cung, muội hãy chiếu cố...Tiểu Phụng gật đầu :

- Muội đã biết rồi, muội sẽ lo liệu cho nàng, Phùng ca ca hãy an tâm. Nhưng nàng tên gọi là gì?

- Lâm Phùng Chân.

- Nàng là sư muội của Phùng ca ca?

- Đúng vậy!

Tiếng gió khinh công ào ào hướng về Phùng Phá Thạch và Tiểu Phụng.

Tiểu Phụng giục :

- Phùng ca ca hãy chạy mau.

Phùng Phá Thạch nhìn sâu vào mắt Tiểu Phụng :

- Phụng muội, huynh tạm biệt...

Dứt tiếng Phùng Phá Thạch phi thân vào trong cánh rừng già mất dạng.

Đứng nhìn theo Phùng Phá Thạch đã mất hút trong rừng, Tiểu Phụng rơi hai dòng thương lệ.

Nàng lẩm bẩm một mình :

- Phùng ca ca, nếu kiếp này không trọn, muội xin hẹn lại ở kiếp lai sinh.

Thẫn thờ một lúc Tiểu Phụng uể oải trở vào Hồng Loan cung.

Chương 68: Ngụy quân tử

Trên dãy bình nguyên rộng lớn đầy cỏ mọc, chu vi có ngoài sáu trăm trượng. Bình nguyên nằm ở phía ngoài Tổng đàn Thần Đạo giáo dưới vầng trăng tỏ rạng chợt thấy trên bầu trời năm chiếc bóng lao tới vùn vụt, nháy mắt đã đáp xuống sân cỏ như những vì sao sa.

Qua ánh trăng vằng vặc cho thấy đó là :

- Liễu Phàm đại sư, Chưởng môn nhân phái Chung Nam.

- Bát Độ thiền sư, Chưởng môn nhân phái Điểm Thương.

- Vô Ngã hòa thượng, Chưởng môn nhân phái Không Động.

- Không Không thần ni, Chưởng môn nhân phái Bạch Hạc.

- Hồng Diện Tiên Nương, Chưởng môn nhân phái Hằng Sơn.

Năm môn phái này vừa ly khai không dự vào liên minh Diệt tiểu huyết thần do môn phái Thiếu Lâm cầm đầu và bốn môn phái chủ trì.

Phía ngoài, trên con đường dẫn vào bình nguyên, trên ba trăm tăng nhân tay cầm đao kiếm, thiền trượng rầm rộ kéo vào.

Đêm nay là đêm quyết đấu giữa năm đại môn phái ly khai liên minh và Thần Đạo giáo.

Nguyên do: cách đây hơn nửa tháng Diêm Vương Tôn Giả cùng trên một trăm giáo đồ Thần Đạo giáo kéo tới môn phái Hằng Sơn đòi thu nạp pho bí kíp Tàn phục chân kinh, nhưng bị Chưởng môn nhân Hồng Diện Tiên Nương cự tuyệt. Lão và chúng giáo đồ Thần Đạo giáo tàn sát gần một trăm môn đồ phái Hằng Sơn. Hồng Diện Tiên Nương cấp báo với phái Chung Nam. Chưởng môn nhân Liễu Phàm đại sư liền triệu tập bốn môn phái Không Động, Điểm Thương, Hằng Sơn và Bạch Hạc cùng nhau bàn bạc chuyện báo thù, lập liên minh cứu nguy cho bạch đạo, đêm nay tới Tổng đàn Thần Đạo giáo hỏi tội Diêm Vương Tôn Giả và Xích Phát Đại Ma Tôn.

Trước đó Liễu Phàm đại sư chủ trì liên minh có đem thư mời ngũ đại môn phái Thiếu Lâm, Võ Đang, Côn Luân, Nga Mi và Thanh Thành nhưng năm môn phái này từ chối.

Vì vậy Liễu Phàm đại sư tuyên cáo ly khai thất đại môn phái do Thiếu Lâm lãnh đạo từ xưa đến nay.

Trên ba trăm tăng nhân, đạo sĩ kéo vào sân cỏ bình nguyên thành đội ngũ đợi chờ.

Xích Phát Đại Ma Tôn vừa áp giải Lâm Phùng Chân từ Hồng Loan cung về đưa vào Khoái lạc phòng, thoát y nàng toan hưởng lạc.

Chợt một tên giáo đồ chạy vào cấp báo, Xích Phát Đại Ma Tôn và Diêm Vương Tôn Giả truyền lệnh cho ba trăm giáo đồ Thần Đạo giáo ra ngoài Tổng đàn Thần Đạo giáo ứng chiến.

Trên ba trăm giáo đồ Thần Đạo giáo dàn ngang trước mặt quần tăng sẵn sàng lâm trận.

Phái liên minh cứu nguy bạch đạo sử dụng đao, kiếm, thiền trượng tua tủa dưới ánh trăng. Bên này chúng đồ Thần Đạo giáo sử dụng giới đao chớp ngời ánh sáng.

Xích Phát Đại Ma Tôn và Diêm Vương Tôn Giả bước tới đối diện cùng Liễu Phàm đại sư, Bát Độ thiền sư, Vô Ngã hòa thượng, Không Không thần ni và Hồng Diện Tiên Nương.

Song phương đứng cách nhau bốn trượng.

Xích Phát Đại Ma Tôn nhìn Liễu Phàm đại sư bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Lão cất giọng như quỷ hú :

- Chư vị Chưởng môn kéo quần tăng tới bản giáo có chuyện gì?

Liễu Phàm đại sư niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật! Bần tăng chủ trì liên minh cứu nguy bạch đạo đêm nay cùng chư vị đạo hữu năm đại môn phái Điểm Thương, Không Động, Bạch Hạc, Hằng Sơn và Chung Nam tới quý giáo muốn gặp Diêm Vương thí chủ hỏi rõ chuyện tàn sát chúng môn đồ Hằng Sơn. Xích Phát thí chủ hãy nói rõ nguyên nhân cho bọn bần tăng được biết.

Xích Phát Đại Ma Tôn cười ghê rợn :

- Phó giáo chủ Diêm Vương sư đệ nhận lệnh của bản tòa tới môn phái Hằng Sơn mượn pho bí kíp Tàn phục chân kinh đem về nghiên cứu, nhưng Chưởng môn nhân Hồng Diện Tiên Nương bất ngộ, đã ương ngạnh chống lại bản giáo, lại còn dùng lời nặng nề với bản giáo, bắt buộc Phó giáo chủ phải động thủ. Chuyện này lỗi do nơi môn phái Hằng Sơn.Liễu Phàm đại sư niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật! Pho bí kíp Tàn phục chân kinh là bảo pháp của phái Hằng Sơn, Thần Đạo giáo đâu có liên hệ gì tới bảo pháp lại tới đòi thu đoạt, rồi tàn sát chúng môn đồ phái Hằng Sơn. Xích Phát thí chủ ra lệnh là đạo lý thế nào?

Xích Phát Đại Ma Tôn cất giọng như quỉ tru :

- Bản tòa nghĩ rằng chư vị là những kẻ tu hành, quy y Phật pháp, dứt bỏ thất tình lục dục, dứt bỏ chuyện hồng trần, sớm lên cõi niết bàn tiêu dao cõi Phật, còn tham vọng vật chất làm gì nữa. Hơn nữa, bí pháp Tàn phục chân kinh năm xưa là vật sở hữu của lão đại kỳ nhân Vạn Thần Tà. Lão nhân đã chết tất nhiên bảo pháp là bảo vật của võ lâm. Chư vị là kẻ xuất gia còn giữ làm gì món vật sở hữu, đã phạm vào cấm kỵ của nhà Phật. Bản tòa vì sự an nguy của giang hồ đang hồi loạn lạc, đứng ra lãnh đạo quần hùng hắc, bạch, lập lại trật tự cho võ lâm, vì vậy cần phải thu nạp tất cả bí kíp cho các phần tử bại hoại không thể lợi dụng võ công để hành động tác hại. Chưởng môn nhân phái Hằng Sơn bất ngộ, không chịu tuân theo mệnh lệnh của bản tòa nên phải chịu lấy cái hậu quả thảm khốc đó, chư vị lại còn kêu ca nỗi gì.

Liễu Phàm đại sư nổi giận :

- Xích Phát thí chủ đừng cường từ đoạt lý, với tham vọng mưu đồ bá chủ võ lâm, cưỡng bức các môn phái phải khuất phục quý giáo, bắt buộc các cao thủ, các bang hội hắc, bạch giang hồ quy thuận, gồm về một mối để thống trị, mặc tình tác oai tác quái.

Bần đạo vì nghĩa cả, vì sự tồn vong của hắc, bạch võ lâm đến nay đành phá giới Phật môn làm trọn đạo nghĩa.

Xích Phát Đại Ma Tôn dựng đứng chòm tóc đỏ hoe, hai mắt lộ hung quang, nhìn Liễu Phàm đại sư. Lão gầm to :

- Đó chỉ tại các ngươi không tự lượng sức mình đêm nay kéo tới đây nộp mạng, đừng trách sao bản tòa hạ thủ chẳng niệm tình. Bản tòa sẽ cho các ngươi nếm mùi vị đau khổ.

Phất cánh tay áo rộng sang phía trên ba trăm giáo đồ Thần Đạo giáo, Xích Phát Đại Ma Tôn quát tựa sấm rền :

- Động thủ!

Lập tức trên ba trăm giáo đồ Thần Đạo giáo vung giới đao xuống hàng ngũ quần tăng.

Liễu Phàm đại sư cũng quát to :

- Xuất trận!

Gần ba trăm tăng nhân, đạo sĩ hô to như sấm dội, thiền trượng, đao kiếm vung lên tiếp đấu trên ba trăm giáo đồ Thần Đạo giáo.Trận đại ác chiến liền diễn ra.

Tiếng võ khí va chạm, tiếng thét la, tiếng kình phong vun vút, lẫn lộn tiếng rú thảm khốc, tiếng rên rỉ hãi hùng.

Từng vòi máu vọt lên cao, từng thây người ngã lăn xuống đất, tạo ra một khung cảnh khủng khiếp, kinh hoàng.

Bấy giờ bảy vị đại cao thủ chia làm hai cặp.

Xích Phát Đại Ma Tôn một mình đấu với Liễu Phàm đại sư, Bát Độ thiền sư và Không Không thần ni.

Diêm Vương Tôn Giả đấu với Vô Ngã hòa thượng và Hồng Diện Tiên Nương.

Xích Phát Đại Ma Tôn xuất chiêu "Thái Cực huyền công", khí lạnh tợ băng hà, chưởng kình to như trái núi.

Diêm Vương Tôn Giả xuất chiêu Băng Hàn chưởng, khí lạnh tợ băng sơn, kình khí ào ào như bão tố.

Liễu Phàm đại sư xuất chiêu "Triều Âm Hải Nộ", bóng chưởng khổng lồ, nghe như có tiếng sóng gầm trong đó.

Bát Độ thiền sư xuất chiêu "Vô Lượng Thọ Phật", hàng ngàn bàn tay màu vàng hiện ra, kem theo hàng ngàn đạo kình rít lên nghe ghê rợn trên không gian.

Vô Ngã hòa thượng xuất chiêu Hàng Ma chưởng, bóng chưởng dày đặc kèm theo kình phong vun vút trên cao.

Không Không thần ni xuất chiêu "Liên Ma Mãn Thiên", chưởng kình như hàng loạt đóa hoa sen bay rợp trời.

Hồng Diện Tiên Nương xuất chiêu "Phiêu Phiêu Hồng Ảnh", hàng ngàn đạo hồng quang chớp rực tám phương tứ hướng.

Lúc bấy giờ chưởng kình cao như núi, chưởng âm phát nổ từng loạt tợ trời gầm. Kình phong ào ào như bão tố phong ba, hồng quang sáng rực, hàng ngàn cánh hoa đỏ bay lượn khắp cả không trung.

Mặt đất chuyển rung như đang hồi địa chấn, cát đá tung bay, trăng mờ sao tắt.

Trận ác chiến diễn ra giữa Xích Phát Đại Ma Tôn, Diêm Vương Tôn Giả và Liễu Phàm đại sư, Bát Độ thiền sư, Vô Ngã hòa thượng, Không Không thần ni và Hồng Diện Tiên Nương từ lúc trăng lên cho tới khi ánh trăng dừng ngay đỉnh đầu vẫn chưa phân thắng bại.

Bên kia đấu trường giữa trên ba trăm giáo đồ Thần Đạo giáo và gần ba trăm tăng nhân, đạo sĩ liên minh cứu nguy cho bạch đạo đã có gần một trăm tử thi hai bên nằm ngổn ngang, rải rác trên mặt cỏ.

Máu ngập một vùng rộng lớn trên bình nguyên, từng trận gió thổi mùi tanh tưởi khó ngửi.

Trận huyết chiến giữa quần tăng năm đại môn phái và chúng giáo đồ Thần Đạo giáo càng lúc càng thêm khốc liệt.

Kiếm, đao, thiền trượng chạm nhau đinh tai nhức óc. Từng cụm hoa lửa bắn lên không gian như pháo hoa. Tiếng quát tháo, tiếng hét, lẫn lộn tiếng rú, tiếng la, kẻ này ngã xuống, kẻ khác xông lên chân động khắp cả núi rừng chung quanh bình nguyên.

Trận đấu giữa Xích Phát Đại Ma Tôn, Diêm Vương Tôn Giả và Liễu Phàm đại sư, Bát Độ thiền sư, Vô Ngã hòa thượng, Không Không thần ni, Hồng Diện Tiên Nương cũng vô cùng ác liệt.

Một mình Xích Phát Đại Ma Tôn đấu với ba tuyệt thủ Liễu Phàm đại sư, Bát Độ thiền sư, Không Không thần ni vẫn không một chút nào lúng túng.

Trải qua trên ba trăm hiệp song phương vẫn chưa có bên nào chiếm lấy được cái thế thượng phong.

Công lực của lão đại ma đầu quả nhiên cao thâm không thể nào tưởng tượng nổi...

Chương 69: Máu ngập dãy bình nguyên

Phía bên cạnh, Diêm Vương Tôn Giả đấu với Vô Ngã hòa thượng và Hồng Diện Tiên Nương trên ba trăm hiệp mà đôi bên vẫn trong cái thế quân bình.

Công lực của Diêm Vương Tôn Giả xem qua chẳng kém gì Xích Phát Đại Ma Tôn bao nhiêu.

Thân pháp của lão lại như loài quỉ mị thấp thoáng trong bóng chưởng hồng ảnh của Hồng Diện Tiên Nương và Vô Ngã hòa thượng không hề lùi một bước nào.

Lão làm như đùa giỡn với hai đại tuyệt thủ nam nữ đạo nhân, luồn lách loang loáng trong hàng ngàn bóng chưởng.

Bình!

Hồng Diện Tiên Nương trúng một chưởng của Diêm Vương Tôn Giả ré lên một tiếng, lảo đảo tháo lui cả trượng, miệng phun một vòi máu.

Diêm Vương Tôn Giả cười ghê rợn :

- Nằm xuống đó!

Ngọn chưởng to lớn xù xì của Diêm Vương Tôn Giả phát ngang qua.

Đạo kình nặng vạn cân kèm theo khí lạnh băng hà ào tới Hồng Diện Tiên Nương.

Hồng Diện Tiên Nương vừa đứng lại, chưởng kình đã ào tới hết phương tránh né.

Tiểu Nương chỉ còn cách nhắm mắt chờ hồn về cõi Phật.

Vô Ngã hòa thượng kinh hãi quát to :- Lão quỷ muốn chết!

Mồm quát, Vô Ngã hòa thượng vừa chấn một đạo kình nặng ngàn cân vào người Diêm Vương Tôn Giả.

Chừng phát giác ra ám kình, Diêm Vương Tôn Giả không còn cách tránh né kịp nữa.

Bình...

Diêm Vương Tôn Giả trúng đạo kình của Vô Ngã hòa thượng loạng choạng lui ra ngoài một trượng, mồm phun ra một ngụm máu tươi.

Nhờ đó Hồng Diện Tiên Nương thoát nạn chỉ trong đường tơ kẽ tóc.

Huỵch!
Hồng Diện Tiên Nương té quỵ xuống.

Bên kia Không Không thần ni ngó thấy kinh hãi lao sang đỡ Hồng Diện Tiên Nương lên.

Diêm Vương Tôn Giả gượng gạo đứng yên trở lại, nhưng nội thương khá nặng, không còn giao đấu nổi nữa. Liễu Phàm đại sư nhìn qua cuộc diện, thấy khó lòng tiếp tục trận giao đấu được nữa, liền quát :

- Dừng lại!

Xích Phát Đại Ma Tôn toan xuất chiêu nghe Liễu Phàm đại sư quát liền ngưng lại.

Lão hỏi :

- Chuyện gì? Các lão sợ chết rồi phải không?

Đảo mắt nhìn qua đấu trường một lượt, Liễu Phàm đại sư trầm giọng :

- Xích Phát thí chủ đừng lộng ngôn. Thí chủ hãy nhìn qua tình hình tối nay không thể kết thúc về chuyện tàn sát chúng môn đồ phái Hằng Sơn được, bần tăng hẹn lại với thí chủ sẽ trở lại quyết dứt khoát chuyện đêm nay.

Xích Phát Đại Ma Tôn nhìn qua trông thấy Diêm Vương Tôn Giả bị thương khá nặng, không thể tiếp tục trận giao đấu nữa, cất tiếng cười ghê rợn :

- Chư vị đã nhận mình thua trận xin ban ân huệ, lẽ nào bản tòa hẹp lượng không cho chư vị ra đi. Nhưng đêm nay bản tòa cần nói cho các môn phái, bang hội biết, từ nay đến tiết đoan ngọ phải mang bí kíp tới giao nộp cho bản tòa. Kẻ nào nghịch mạng sẽ nhận lấy hình phạt thảm khốc... Ha ha ha... Ha ha... Ha ha ha...

Liễu Phàm đại sư giận đến run người nhưng không nói gì, chỉ ra lệnh cho quần tăng rời khỏi đấu trường...

Chương 70: Khoái lạc phòng

Xích Phát Đại Ma Tôn trở vào Tổng đàn Thần Đạo giáo liền tới Khoai lạc phòng.

Lão mở cánh cửa ra, bước tới chiếc giường Lâm Phùng Chân nằm trên đó.

Nàng bị lão Xích Phát Đại Ma Tôn điểm huyệt từ lúc còn bên Hồng Loan cung trước khi đem về đây.

Xích Phát Đại Ma Tôn đứng bên cạnh giường, trố mắt nhìn bộ ngực căng tròn cười khà :

- Ha ha... quả là trời ban cho ta vưu vật hiếm có trên chốn giang hồ từ trước đến nay. Bây giờ ta hãy điều tức, trong giây lát mới cùng nàng hưởng lạc thú thần tiên.

Xích Phát Đại Ma Tôn leo lên giường tịnh tọa, nhắm nghiền hai mắt lại, vận chân khí để điều tức sau trận đấu kinh hồn đã tốn hao đi một số nội lực...

Dù đã bị điểm huyệt, không còn cử động, nói năng la hét gì được nữa nhưng Lâm Phùng Chân vẫn còn tỉnh táo như thường.

Nàng biết mình sắp bị Xích Phát Đại Ma Tôn cưỡng hiếp, dày vò thân ngọc nên giọt lệ đau thương lăn dài xuống hai má.

Từ lúc bị Xích Phát Đại Ma Tôn đưa vào Khoái lạc phòng này đã biết bao lần Lâm Phùng Chân vận công để giải huyệt nhưng không làm sao qui nguyên chân khí được.

Nàng muốn hét lên, xé nát gian phòng khoái lạc này nhưng không làm sao mở miệng được vì á huyệt cũng đã bị lão Xích Phát Đại Ma Tôn điểm bế luôn.

Lâm Phùng Chân tủi nhục, hai dòng lệ cứ mãi thánh thót trào ra khóe mắt.

Nửa giờ sau, Xích Phát Đại Ma Tôn điều tức đã xong, nội lực quy nguyên như cũ lão quay lại nhìn hai quả đào tuyết vun cao cất tiếng cười khà :

- Bây giờ bản tòa ban phát ân huệ khoái lạc thần tiên cực đỉnh cho nàng đây.

Lão đưa hai bàn tay xù xì lên hai quả đào tuyết nắn nót một cách đê mê.

Lâm Phùng Chân muốn hét lên một tiếng căm thù, nhưng miệng không mở được, giọt lệ trào ra như suối.

Nắn nót hai quả đào tiên một lúc, Xích Phát Đại Ma Tôn cúi xuống khe bích thủy bám chặt.

Lão muốn trổ tài ái ân tuyệt vời trước khi xâm nhập vào hiểm địa của nàng.

Xích Phát Đại Ma Tôn ngầu ngầu như con thú đói mồi gặp miếng mồi béo bở.

Lão liền ngụp lặn trong vũng thần tiên, mê man chẳng còn hay biết gì bên ngoài nữa.

Giá nếu Lâm Phùng Chân giải được huyệt đạo, chỉ cần vỗ nhẹ một chưởng vào đầu là lão sẽ vỡ sọ ra chết liền tại trận.

Giữa lúc đó chợt cánh cửa Khoái lạc phòng bật mở ra, một ả thiếu nữ bịt mặt thần bí xuất hiện.

Lâm Phùng Chân trông thấy trong lòng vô cùng hoan hỉ nhưng không mở miệng ra kêu cứu được.

Thiếu nữ thần bí vẫy tay.

Từ bàn tay thiếu nữ một vật tròn, đen bay vút vào chiếc giường hành lạc.

Bốp!

Một tiếng nổ khô khan, vùng khói xanh mịt bùng lên, nháy mắt tràn ngập cả gian phòng khoái lạc.

Xích Phát Đại Ma Tôn tỉnh hồn phóng người lên quát :

- Ngươi...

Nhưng lão vừa hít nhằm một cuộn khói xanh liền ngưng lại, từ từ ngã lăn xuống nằm bất động.

Lâm Phùng Chân cũng hít phải khói xanh nên rũ người ra nằm im lìm trên giường.

Thiếu nữ bịt mặt thần bí phóng vào trong Khoái lạc phòng, bước tới gần chiếc giường.

Ả lấy ra một loại bột trắng, nhét vào mũi Lâm Phùng Chân. Lâm Phùng Chân thở hắt một hơi, mở mắt ra nhìn thiếu nữ bịt mặt, trong lòng vô cùng hoan hỉ vì hiểu ngay nàng sắp được cứu.

Thiếu nữ bịt mặt thần bí vẫy ra mấy đạo ngọc chỉ bắn vào thân ngọc của Lâm Phùng Chân.

- Hự, hự...

Lâm Phùng Chân kêu hai tiếng, ngồi phắt lên, phóng xuống giường.

Thiếu nữ bịt mặt nói thật mau :
- Tỷ tỷ vận xiêm y rồi theo muội cho mau!

Nhìn Xích Phát Đại Ma Tôn đang nằm mê man, Lâm Phùng Chân toan vỗ một chưởng kết liễu tính mạng lão nhưng vì quá cấp bách, nàng với lấy y phục mặc vào.

Thiếu nữ bịt mặt nhặt thanh trường kiếm trao cho Lâm Phùng Chân giục :

- Tỷ tỷ theo muội!

Vèo vèo...

Hai ả thiếu nữ phóng mình khỏi Khoái lạc phòng chạy ra ngoài và biến dạng giữa trời khuya.

* * * * *

Thiếu nữ bịt mặt thần bí kéo tay Lâm Phùng Chân ngồi xuống tảng đá bằng phẳng trên đỉnh núi cao.

Bấy giờ vầng trăng đã xế tà, sắp chui vào dưới ngọn núi xa xa.

Sương khuya lạnh lẽo, cảnh vật âm thầm, núi rừng mơ hồ trầm mặc.

Lâm Phùng Chân hỏi :

- Tiểu muội xin đa tạ công ơn cứu mạng của tỷ tỷ, xin tỷ tỷ cho muội biết tỷ tỷ là ai để ngày sau có cơ hội đáp đền công ơn xứng đáng.

Chưa vội đáp lời Lâm Phùng Chân, thiếu nữ bịt mặt thần bí mở vuông lụa xanh trên mặt ra.

Vuông lụa xanh vừa rơi xuống tức thì một trang tuyệt thế mỹ nhân xuất hiện trước mắt Lâm Phùng Chân.

Tuyệt thế mỹ nhân không ai khác hơn là La Tiểu Phụng.

Lâm Phùng Chân phải trố mắt nhìn sắc đẹp thiên kiều bách mỹ của Tiểu Phụng.

Tiểu Phụng nhìn Lâm Phùng Chân cất giọng oanh :

- Tiểu muội tên là Tiểu Phụng tỷ tỷ có phải là Lâm Phùng Chân không?

Lâm Phùng Chân kinh ngạc :

- Ủa, sao Tiểu Phụng cô nương lại biết danh tánh của tiểu muội?

Tiểu Phụng đáp :
- Chính Phùng ca ca đã nói với tiểu muội và nhờ muội cứu Lâm tỷ tỷ.

Lâm Phùng Chân tròn xoe đôi mắt :

- Thế ra Tiểu Phụng tỷ tỷ cũng biết Phùng ca ca nữa hay sao?

Tiểu Phụng khôn khéo :

- Tiểu muội biết Phùng ca ca từ mấy tháng nay. Muội gọi Phùng ca ca bằng đại huynh.

- Tiểu Phụng tỷ tỷ với Phùng ca ca là...

Tiểu Phụng ngắt lời :

- Tiểu muội và Phùng ca ca là tình huynh muội chi giao, vì đã có lần ca ca cứu tiểu muội khỏi chết vì con ngựa điên cuồng chạy loạn suýt rơi xuống vực.

Lâm Phùng Chân an lòng :

- À! Thì ra là vậy... nhưng Tiểu Phụng tỷ tỷ làm sao biết được Phùng ca ca và tiểu muội lâm nạn ở Tổng đàn Thần Đạo giáo mà tới đó cứu nguy muội?

- Tiểu muội biết Phùng ca ca và Lâm tỷ tỷ lâm nạn ở Hồng Loan cung. Muội cứu ca ca trước, ca ca dặn muội cứu Lâm tỷ tỷ. Lão Xích Phát Đại Ma Tôn đưa tỷ tỷ về Tổng đàn Thần Đạo giáo, muội lén lút tới, vừa rồi trông thấy lão định bày trò vô lễ với tỷ tỷ nên muội ném một quả Mê Hồn Ngự khiến lão bất tỉnh.

Lâm Phùng Chân cảm kích :

- Một lần nữa tiểu muội xin đa tạ công ân cứu mạng của Tiểu Phụng tỷ tỷ, kiếp này không thể nào đền đáp nổi rồi.

Tiểu Phụng lắc đầu :

- Lâm tỷ tỷ đừng nói thế. Tiểu muội chỉ vâng theo lời Phùng ca ca vì ca ca là vị nghĩa huynh của muội, chẳng có gì đáng gọi là công ơn.

Trong lòng Lâm Phùng Chân rất nghi hoặc Phùng Phá Thạch đã có ân tình với Tiểu Phụng nhưng hiện nay nàng là vị ân nhân nên khó mở lời.

Lâm Phùng Chân hỏi :

- Tiểu Phụng tỷ tỷ, hiện nay Phùng ca ca đang ở nơi đâu, tỷ tỷ có biết không?

Tiểu Phụng đáp :

- Sau khi tiểu muội cứu Phùng ca ca mang vào cánh rừng, trò chuyện một lúc chợt có chúng môn đồ Hồng Loan cung đi sục sạo nên Phùng ca ca phải chia tay muội đi từ hôm kia rồi. Muội cũng không hiểu hiện ca ca đang ở nơi nào.

Lâm Phùng Chân nóng lòng gặp lại Phùng Phá Thạch nên vội vàng đứng lên.

Nàng nhìn Tiểu Phụng cảm kích :

- Công ơn của Tiểu Phụng tỷ tỷ có ngày muội sẽ đáp đền. Bây giờ muội xin cáo biệt tỷ tỷ.

Tiểu Phụng đứng lên nhìn Lâm Phùng Chân :

- Dãy núi này chỉ cách Tổng đàn Thần Đạo giáo chừng bảy, tám mươi dặm. Lâm tỷ tỷ có đi hãy đề phòng bọn giáo đồ lùng soát, đừng để bọn chúng bắt được một lần nữa thì muội cũng đành bó tay.

Lâm Phùng Chân chớp mắt :

- Đa tạ Tiểu Phụng tỷ tỷ có lời chỉ bảo. Muội xin cáo biệt, hẹn có ngày tái ngộ.

Dứt câu, Lâm Phùng Chân phóng ngay xuống chân núi, phút chốc hút dạng dưới trời khuya.

Tiểu Phụng nhìn theo chiếc bóng Lâm Phùng Chân cho tới khi mất hút mới buông tiếng thở dài.

Nàng lẩm bẩm :

- Nàng là tình nhân của Phùng ca ca, xem ra nàng rất quan tâm đến chàng. Còn ta rồi chưa biết duyên kiếp sẽ ra sao, có được sum họp một nhà với ca ca hay không?

Hai dòng lệ thương tâm rơi xuống má Tiểu Phụng nghe chừng đau nhói cả con tim.

Tần ngần một lúc thật lâu, Tiểu Phụng phóng mình xuống chân núi, đi sang một hướng khác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau