HẢI NỘ TRIỀU ÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hải nộ triều âm - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Máu ngập quần thư hội

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương kinh hãi kêu lên :

- Hỏng rồi! Quần Thư hội bị tàn sát...

Phùng Phá Thạch nóng lòng như lửa thiêu, giật mạnh sợi dây cương.

Con hùng mã hí lên một tiếng, cất bốn vó chạy nhanh trên quan đạo, cơ hồ không chạm tới mặt đất.

Chàng và nàng đều khẩn trương đến tột độ vì hiểu ngay chúng môn đồ Quần Thư hội đã bị giết nhiều rồi.

Chẳng mấy chốc người ngựa đã tới con đường sỏi đá vào Tổng đàn Quần Thư hội tiếng quát tháo, tiếng hét la chen lẫn tiếng võ khí vang rền.

Phùng Phá Thạch khẩn cấp rẽ ngoặt con hùng mã vào con đường sỏi đá lao đi vun vút.

Nháy mắt người ngựa tới trước cánh cửa Tổng đàn Quần Thư hội.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương và Phùng Phá Thạch phóng mắt nhìn vào trong.

Gần một trăm giáo đồ Thần Đạo giáo vận y phục đen, sử giới đao sáng ngời đang ra tay chém giết chúng nữ môn đồ Quần Thư hội.

Trên mặt đất đấu trường đã có trên mười tử thi nữ nhân áo tím nằm rải rác.

Hoa Thanh Thanh nằm im lìm trên đám cỏ chẳng hiểu tình trạng chết sống lẽ nào.

Hoa Xuân Xuân và Hoa Túc Túc sử trường kiếm hợp đấu cùng Liệt Hỏa Ma Quân tới hồi ác liệt.

Hai nàng kiếm pháp rối loạn rơi vào cái thế hạ phong trông thấy rõ.

Liệt Hỏa Ma Quân cười khà :

- Lão phu đã nói rồi, hai nàng không chịu nghe theo, bây giờ lão phu bắt sống hai nàng đem về bản giáo hưởng lạc thần tiên... ha ha ha... ha ha...

Lão vừa cười quái đản vừa vung trường kiếm tấn công Hoa Xuân Xuân và Hoa Túc Túc tới tấp.

Phùng Phá Thạch sộc máu căm thù, nói mau :

- Thương muội hãy mau vào trợ lực nhị vị cô nương, huynh sẽ giết sạch bọn kia...

Lời chưa kịp dứt, Phùng Phá Thạch đã rời khỏi lưng con hùng mã thi triển khinh công Thần mã đăng vân lao vút lên không phóng vào đấu trường.

Chân vừa chạm đất Phùng Phá Thạch rút thanh Tàn Hồn huyết kiếm chớp rực huyết quang hét :

- Các ngươi phải chết cả rồi!

Mồm hét, Phùng Phá Thạch vừa rung thanh Tàn Hồn huyết kiếm xuất hai chiêu Tàn Hồn nhất thức và Tàn Hồn nhị thức.

Từng trận mưa huyết quang xối vào chúng giáo đồ Thần Đạo giáo rít gió nghe rợn người.

Loạt tiếng "phập, phập" liên tiếp.

Loạt tiếng rú thảm khốc liên hồi.

Hàng chục chiếc đầu chúng giáo đồ Thần Đạo giáo rơi xuống.

Hàng chục cây thịt ngã xuống.

Chúng giáo đồ Thần Đạo giáo quá đỗi kinh hoàng rối loạn cả lên.

Nhận ra Phùng Phá Thạch bọn chúng hô to :

- Tiểu quỷ Phùng Phá Thạch.

- Tiểu Huyết Thần Phùng Phá Thạch.

Phùng Phá Thạch đang say máu căm thù, không ngừng tay, liên tiếp rung thanh Tàn Hồn huyết kiếm xuất hai chiêu Tàn Hồn nhất thức, Tàn Hồn nhị thức, đổ từng trận mưa máu xuống đầu giáo đồ Thần Đạo giáo.

Thân ảnh Phùng Phá Thạch loang loáng lao thẳng vào giáo đồ Thần Đạo giáo.

Phập... Phập... Phập...Oái... Oái... Oái...

Huỵch... Huỵch... Huỵch...

Lại thêm mười ba tên giáo đồ Thần Đạo giáo bị thanh Tàn Hồn huyết kiếm chém bay đầu.

Hai lần xuất chiêu Tàn Hồn huyết kiếm, đã có hai mươi chín tên giáo đồ Thần Đạo giáo phơi thây trên mặt cỏ.

Bây giờ bộ lam y của Phùng Phá Thạch đã đổi thành chiếc huyết y, toàn thân chàng như một con người máu. Một Tiểu Huyết Thần trông vô cùng khủng khiếp.

Phùng Phá Thạch lại hét :

- Đêm nay ta giết sạch các ngươi, không chừa một tên nào được sống sót.

Vừa hét, Phùng Phá Thạch vừa lắc mạnh thanh Tàn Hồn huyết kiếm, xuất hai chiêu Tàn Hồn nhất thức và Tàn Hồn nhị thức.

Từng trận mưa máu lại rơi xuống đầu chúng giáo đồ Thần Đạo giáo...

Tiếng la hét, tiếng rú thảm, tiếng rên rỉ vang dội khắp cả đấu trường.

Nháy mắt lại có thêm hai mươi hai giáo đồ Thần Đạo giáo chết thảm, tử thi nằm rải rác đó đây.

Còn lại bốn mươi tên giáo đồ Thần Đạo giáo bạt vía bay hồn, chẳng ai bảo ai, cũng không đợi lệnh Liệt Hỏa Ma Quân, phóng rào rào ra xa hàng chục thước.

Bọn chúng nhìn thanh Tàn Hồn huyết kiếm trong tay Phùng Phá Thạch run cầm cập như vừa trúng chứng căm hàn.

Trông thấy bốn mươi hai tên giáo đồ Thần Đạo giáo bỏ chạy tán loạn, Phùng Phá Thạch toan đuổi theo giết sạch, nhưng nhìn lại trận đấu giữa Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương, Hoa Xuân Xuân, Hoa Túc Túc và Liệt Hỏa Ma Quân vô cùng ác liệt.

Kiếm pháp của lão ảo diệu vô lường.

Sợ có điều xảy ra không lành cho Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương, Phùng Phá Thạch vút tới đấu trường hét :

- Thương muội và chư vị cô nương hãy ra ngoài... lão quỷ đã có tại hạ.

Trông thấy Phùng Phá Thạch lâm trận, Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương, Hoa Xuân Xuân, Hoa Túc Túc tháo lui ra ngoài đứng nhìn vào trận ác đấu giữa hai đại tuyệt cao thủ sắp diễn ra.

Nhìn Liệt Hỏa Ma Quân, Phùng Phá Thạch nghiến răng :

- Lão quỷ, đêm nay đã hết số rồi nên mới tới đây nạp mạng.
Từ nãy Liệt Hỏa Ma Quân nghe tiếng hét của Phùng Phá Thạch bên kia đấu trường, lão toan quay lại nhìn nhưng Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương, Hoa Xuân Xuân, Hoa Túc Túc hợp công tấn kích lão như vũ bão nên lão không có thời giờ quay lại, giờ thấy đối phương đã đứng trước mặt, lão trố hai mắt nhìn.

Liệt Hỏa Ma Quân kinh ngạc :

- Tiểu quỷ ngươi còn sống đó sao? Ngươi đã rơi xuống vực thẳm từ đêm kia rồi tại sao ngươi lại còn sống?

Phùng Phá Thạch trợn mắt :

- Nói nhảm, nếu ta chết thì còn lấy ai tế độ cho ngươi và bọn lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn về chầu diêm chúa. Đêm nay ngươi đã gặp ta ở nơi đây, đừng hòng còn mạng sống trở về.

Chàng dằn mạnh từng tiếng :

- Ta giết ngươi để trả năm mối huyết thù: thứ nhất là phụ thân ta bị các ngươi sát hại trên hai năm về trước, thứ hai là của sư thúc Tạ Chử Giang, thứ ba là của sư phụ Tàn Hồn quái nhân bị bọn ngươi vây đánh tại Tàn Hồn động, thứ tư mối thù đêm kia các ngươi vây hãm ta tạ sân cỏ Ngũ Lý bình, và bây giờ ngươi và lũ quỷ kia tới đây tàn sát nữ môn đồ Quần Thư hội.

Chàng hét :

- Chuẩn bị nạp mạng.

Thanh Tàn Hồn huyết kiếm trong tay Phùng Phá Thạch lắc mạnh một cái.

Đạo huyết quang chớp tới Liệt Hỏa Ma Quân nhanh hơn sét giật.

Chàng vừa xuất chiêu Tàn Hồn nhất thức.

Liệt Hỏa Ma Quân gầm to, vung thanh trường kiếm màu đen lên xuất chiêu chống đỡ.

"Soảng" một tiếng thanh thao.

Một đóa hoa lửa bắn xẹt đi tứ phía.

Phùng Phá Thạch còn đứng nguyên vị trí, thu Tàn Hồn huyết kiếm sắp xuất chiêu.

Liệt Hỏa Ma Quân lui một bước, bàn tay tê chồn như chạm luồng sét giật.

Lão trố cặp mắt quỷ nhìn Phùng Phá Thạch không hề chớp.

Lão không ngờ kiếm pháp lẫn nội lực của chàng cao siêu đến dường đó.

Liệt Hỏa Ma Quân nghĩ thầm :

- "Kiếm pháp tên tiểu quỷ này rất kỳ diệu, nội lực của gã gần một trăm năm. Thanh quái kiếm kia vô cùng lợi hại, ta không nên đấu kiếm với gã, hãy dùng chưởng pháp giết gã mới xong".

Thầm nghĩ rồi, Liệt Hỏa Ma Quân giắt thanh trường kiếm trở vào vỏ, cất ngọn chưởng sù sì lên quát :

- Tiểu quỷ, hãy coi chiêu "Liệt Hỏa Chân Cang" của lão phu đoạt mạng ngươi.

Liệt Hỏa Ma Quân phất ngọn chưởng qua.

Một vầng lửa đỏ chu vi một trượng ào ào tới trước mặt Phùng Phá Thạch.

Trước đó Phùng Phá Thạch hét :

- Thương muội và nhị vị cô nương tránh mau!

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương và hai thiếu nữ tháo lui về phía sau bốn trượng nhìn trở lại trận ác đấu.

Phùng Phá Thạch cất ngọn chưởng lên vận đủ mười thành xuất chiêu "Càng Nguyên Thái Cực".

Bóng chưởng một màu hồng to lớn dị thường xuất hiện, kèm theo kình lực vạn cân đón lấy vầng hỏa diệm của Liệt Hỏa Ma Quân vừa áp tới.

Một tiếng nổ to tợ trời gầm.

Ngàn vạn tia lửa hồng bắn xẹt đi sang tám hướng.

Chương 62: Vay máu trả bằng máu

Nhìn kỹ lại đám cỏ trước mắt Phùng Phá Thạch và Liệt Hỏa Ma Quân đã cháy rụi.

Phùng Phá Thạch nhờ cang khí hộ thân, bằng không đã bị lửa thiêu đốt đi rồi.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương đứng ngoài xa kinh hãi thét :

- Phùng ca ca coi chừng chiêu "Liệt Hỏa Chân Cang" của lão quỷ rất lợi hại, ca ca hãy mau thay đổi cách khác.

Nghe lời nói của Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương, trong trí óc Phùng Phá Thạch liền thoáng qua một diệu kế.

Chàng nhủ thầm :

- "Ta hãy sử dụng xảo kế này giết lão quỷ Liệt Hỏa Ma Quân cho rồi, kẻo kéo dài lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn tới thì Quần Thư hội sẽ bị diệt vong."

Nghĩ xong, Phùng Phá Thạch hét :

- Lão quỷ hãy nhận chiêu Tàn Hồn nhị thức của ta.

Thanh Tàn Hồn huyết kiếm lắc mạnh, Phùng Phá Thạch xuất hai chiêu Tàn Hồn nhất thức và Tàn Hồn nhị thức luôn ba mươi sáu chiêu liên hoàn.

Huyết ảnh trùng trùng che lấp cả ánh trăng sao.

Liệt Hỏa Ma Quân kinh hãi gầm to :

- Tiểu quỷ ác độc.

Không thể sử dụng trường kiếm chống đỡ nổi thế công vũ bão của Phùng Phá Thạch, Liệt Hỏa Ma Quân sử dụng thân pháp nhanh lẹ như loài quỷ múa loang loáng giữa vùng huyết quang lẩn tránh như chớp.

Thân pháp của Liệt Hỏa Ma Quân quả là cao thâm tối thượng trên chốn giang hồ.Lão chỉ tránh né chứ không trả lại được một chiêu nào. Phùng Phá Thạch xuất chiêu sau nhanh hơn chiêu trước liên miên bất tuyệt như chớp xẹt mây giăng khiến đối thủ không cách nào phản chiến lại kịp.

Đến chiêu thứ ba mươi hai, đột nhiên Phùng Phá Thạch biến mất chẳng còn trông thấy tăm dạng đâu cả.

Liệt Hỏa Ma Quân dừng thân pháp, đảo mắt nhìn quanh tìm kiếm chiếc bóng của Phùng Phá Thạch.

Không nhận ra đối phương Liệt Hỏa Ma Quân kinh hãi quay tròn thân mình như con vụ vì sợ Phùng Phá Thạch xuất hiện đột kích bất ngờ.

Bỗng một làn huyết quang từ sau lưng Liệt Hỏa Ma Quân chớp tới nhanh không thể tưởng.

Phập.

Liệt Hỏa Ma Quân rú nghẹn, chiếc thủ cấp theo thanh trường kiếm rơi xuống đất, cây thịt nhuộm đầy máu ngã ra.

Phùng Phá Thạch hiện ra, tay cầm ngang thanh Tàn Hồn huyết kiếm uy nghi như một Tiểu Huyết Thần.
Chàng đứng nhìn thi thể Liệt Hỏa Ma Quân.

Vừa rồi Phùng Phá Thạch hiểu rõ công lực của Liệt Hỏa Ma Quân cao thâm vô lượng, không thể nào thắng lão trong thời gian ngắn được, lại sợ Xích Phát Đại Ma Tôn kéo giáo đồ Thần Đạo giáo tới, chàng liền dùng xảo kế "phân thân", tới chiêu thứ ba mươi hai liền thi triển thân pháp Di hình hoán ảnh luồn ra phía sau lưng lão, chờ lúc lão quay tròn như con vụ đưa lưng về phía sau, liền xuất một chiêu kiếm nhanh như sét giật khiến lão trở tay không kịp nên chết thảm.

Sẵn cơn thịnh nộ, Hoa Xuân Xuân, Hoa Túc Túc lao tới rút trường kiếm băm thây Liệt Hỏa Ma Quân làm nhiều mảnh trông khiếp người.

Phùng Phá Thạch đảo mắt nhìn qua đấu trường, bốn mươi hai tên giáo đồ Thần Đạo giáo đã biến mất đi tự bao giờ.

Chàng nói mau :

- Thương muội hãy cho chúng nữ môn đồ dọn dẹp đấu trường rồi ra lệnh cho tất cả rời khỏi Tổng đàn Quần Thư hội trở về lầu hồng tránh trước tai họa, chắc chắn lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn sẽ kéo chúng giáo đồ Thần Đạo giáo tới đây phục hận chứ chẳng không đâu.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương gật đầu :

- Phùng ca ca nói đúng, muội sẽ thi hành ngay.

Nàng nhìn sang hai mươi tám nữ môn đồ ra lệnh :

- Các ngươi hãy mau dọn dẹp tử thi chuẩn bị lên đường.

Hai mươi tám nữ môn đồ vâng lệnh nhanh lẹ dọn dẹp tất cả các tử thi nằm ngổn ngang trên đấu trường.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương quay lại Hoa Xuân Xuân, Hoa Túc Túc nói :

- Nhị muội hãy đưa Hoa Thanh Thanh lên cỗ xe song mã, đóng chặt cánh cửa Tổng đàn Quần Thư hội rồi cùng ngu tỷ khẩn cấp trở về lầu hồng.

Hoa Xuân Xuân, Hoa Túc Túc ứng thinh đưa Hoa Thanh Thanh lên nằm trên cỗ xe song mã. Đoàn người chẳng bao lâu gấp rút, kẻ sử dụng khinh công, người đi ngựa trực chỉ lầu hồng...

Chương 63: Chiếc bóng bí mật

Phùng Phá Thạch mở cánh cửa phòng đưa mắt nhìn vào đã thấy Lâm Phùng Chân đã nằm trên giường tự bao giờ.

Phùng Phá Thạch từ lầu hồng của Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương tới thị trấn này vào buổi chiều.

Chàng thuê căn phòng khách điếm này để nghỉ ngơi, chẳng hiểu do đâu Lâm Phùng Chân lại biết căn phòng của chàng mà vào đây.

Phùng Phá Thạch khép cánh cửa phòng lại, nhè nhẹ tới chiếc giường ngồi xuống.

Nghe tiếng động khẽ, Lâm Phùng Chân giật mình ngồi phắt lên, nhận ra Phùng Phá Thạch nàng bật kêu :

- Phùng ca ca còn sống đấy sao?

Nàng ôm lấy chàng giọt lệ thánh thót trào ra.

Chàng vỗ về :

- Lâm muội đừng khóc nữa làm huynh đau lòng. Bọn giang hồ đồn đại nhãm nhí chứ huynh đâu có chết.

Chàng hỏi :

- Lâm muội đến đây từ bao giờ, sao lại biết huynh ở trong căn phòng này?

Lâm Phùng Chân sụt sùi :

- Đêm phó hội muội được tin Phùng ca ca rơi xuống vực sâu, muội tới đó chờ hơn hai ngày. Có cả mấy lão ác đạo Vô Lượng thiền sư nữa. Bọn quần hùng xuống đáy vực không tìm được tử thi của ca ca. Muội đi tìm ca ca xem chết sống lẽ nào mới tới khách điếm này hỏi thăm ca ca. Muội tả hình dạng của ca ca, gã nói có một vị công tử hình dạng giống hệt ca ca. Muội nhờ gã dẫn lên phòng nằm chờ xem có đúng là ca ca hay không?

Nàng ngẩng đầu lên hỏi :

- Nhờ đâu Phùng ca ca còn sống đây?

Phùng Phá Thạch khôn khéo :

- Huynh nhờ một vị nữ ân nhân cứu mạng, bằng không huynh đã tan thây nát cốt dưới đáy vực kia rồi.

Lâm Phùng Chân chớp mắt :

- Nữ nhân nào vậy Phùng ca ca?

Phùng Phá Thạch tránh né :

- Vị nữ nhân kia cứu huynh tỉnh lại rồi bỏ đi liền, huynh chưa kịp hỏi nên không biết danh tánh.

Chàng không muốn cho Lâm Phùng Chân biết Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương vì ngại có chuyện rắc rối ở sau này.

Lâm Phùng Chân không lưu tâm đến vấn đề ấy nữa, nàng sụt sùi :

- Phùng ca ca, nếu muội đi tìm không gặp ca ca và biết chắc ca ca đã chết, muội sẽ tự quyết theo ca ca... Muội không thể nào sống một mình trên cõi đời này được.

Phùng Phá Thạch vô cùng xúc động trước tấm chân tình của Lâm Phùng Chân, chàng cúi hôn vào má nàng để tỏ lòng cảm tạ.

Chợt nghe có tiếng gió khinh công lướt qua phía ngoài cánh cửa sổ.

Phùng Phá Thạch lẫn Lâm Phùng Chân đều giật mình.

Phùng Phá Thạch khẽ thầm bên tai Lâm Phùng Chân :

- Lâm muội, có kẻ đang rình rập chúng ta, muội hãy đi theo huynh.

Phùng Phá Thạch hấp tấp giắt thanh Tàn Hồn huyết kiếm vào lưng, tới mở cánh cửa sổ.

Lâm Phùng Chân cũng vừa tới bên Phùng Phá Thạch.

Phùng Phá Thạch nắm tay Lâm Phùng Chân cùng lao vút ra ngoài cánh cửa sổ.

Dưới ánh trăng tỏ dạng, Phùng Phá Thạch nhận ra một chiếc bóng đen đang lao vùn vụt về phía tây cách chàng trên hai trăm trượng.

Chàng giục :

- Lâm muội, đuổi theo hắn mau.

Phùng Phá Thạch và Lâm Phùng Chân trổ thuật khinh công đuổi theo chiếc bóng bí mật kia nhanh như khói tỏa.

Thân pháp của chiếc bóng vô cùng ảo diệu Phùng Phá Thạch và Lâm Phùng Chân cứ cách khoảng hai trăm trượng, không tiến gần hơn được.

Đuổi theo chiếc bóng bí mật chừng gần bốn mươi dặm thì tới một cánh rượu già.

Chiếc bóng bí mật phóng vào con đường quanh co uốn lượn như con quái xà.

Phùng Phá Thạch liền kèm lấy Lâm Phùng Chân thi triển khinh công thần tốc đuổi theo chiếc bóng bí mật, quyết theo kịp hắn trong nháy mắt.

Bây giờ Phùng Phá Thạch và Lâm Phùng Chân chỉ còn cách chiếc bóng bí mật khoảng hơn một trăm trượng.

Hình như hắn không hề hay biết phía sau có kẻ rượt theo nên không quay lại nhìn.

Vào con đường quanh co uốn lượn chừng bốn, năm dặm, trước mắt Phùng Phá Thạch và Lâm Phùng Chân xuất hiện một tòa lâu đài màu hồng. Chiếc bóng lao thẳng vào phía trong mất dạng.

Phùng Phá Thạch và Lâm Phùng Chân đuổi theo gần đến tòa lâu đài màu hồng liền dừng lại.

Phùng Phá Thạch đưa mắt nhìn lên tấm biển hiệu trên cánh cửa cổng, trên đó hiện ra ba chữ màu hồng :

"Hồng Loan cung".

Phùng Phá Thạch sửng sốt, thầm khẽ bên tai Lâm Phùng Chân :

- Lâm muội, đây là Hồng Loan cung của yêu phụ Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Lâm Phùng Chân nhìn tấm biển hiệu, cũng trông thấy ba chữ bật thốt :

- Thật không ngờ tên bí mật kia là người của Hồng Loan cung.

Nàng bảo :

- Phùng ca ca, chúng ta trở về khách điếm đi thôi.

Phùng Phá Thạch nói :- Chúng ta đã lỡ tới đây rồi, huynh muốn vào trong xem có yêu phụ Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi hay không? Lâm muội đi theo huynh chứ?

Lâm Phùng Chân gật đầu :

- Phùng ca ca muốn vào trong gặp yêu phụ, muội xin chiều theo ca ca.

Trỏ tay lên tàn cây cổ thụ, Phùng Phá Thạch bảo :

- Chúng ta hãy lên đứng trên tàng cây cổ thụ kia nhìn vào phía trong xem thế nào.

Nói xong Phùng Phá Thạch và Lâm Phùng Chân liền phi thân lên cành cây cổ thụ.

Hai người đưa mắt nhìn vào lầu hồng Hồng Loan cung.

Phía trước Hồng Loan cung treo hàng dài mười mấy chiếc hoa đăng rực rỡ. Cánh cửa vào cung điện đã đóng chặt, không có bóng người canh gác.

Quan sát một lúc, Phùng Phá Thạch trỏ tay về phía sau Hồng Loan cung nói :

- Lâm muội, chúng ta hãy vào phía sau đó.

Chàng và nàng lao đi như hai vệt khói về phía sau Hồng Loan cung.

Phùng Phá Thạch, Lâm Phùng Chân đáp xuống, ẩn trên mái ngói Hồng Loan cung nhìn trở xuống.

Phía dưới gần chân tường Hồng Loan cung có sáu tên võ sĩ áo đen tay cầm thanh đoản kiếm tuần phòng đi ngang qua.

Bọn chúng vừa qua khỏi, Phùng Phá Thạch nói mau :

- Lâm muội, chúng ta xuống kia...

Chàng và nàng phi thân xuống đất nhẹ nhàng như hai chiếc lá vàng rơi...

Phùng Phá Thạch đảo mắt nhìn trông thấy có hai tên võ sĩ đứng canh gác trước một tòa bí tháp màu hồng xinh xắn.

Chàng nói thật khẽ :

- Lâm muội, có lẽ tòa bí tháp màu hồng kia là nơi trú ẩn của yêu phụ Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Lâm Phùng Chân nhìn tòa bí thất hỏi khẽ :

- Phùng ca ca, chúng ta hãy tới nơi đó điểm huyệt hai tên võ sĩ, xem có đúng là phòng của yêu phụ Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi hay không?

Chàng và nàng nhẹ như hai làn mây lướt tới gần tòa bí tháp màu hồng.

Phùng Phá Thạch thi triển thân pháp Di hình hoán ảnh đến gần hai tên võ sĩ đứng canh gác.

Chàng bắn ra bốn đạo chỉ cách không điểm vào yếu huyệt hai tên võ sĩ.

Hự... hự...

Hai tên võ sĩ trúng chỉ lực kêu lên hai tiếng ngã lăn ra đất bất tỉnh.

Phùng Phá Thạch lao tới kẹp lấy hai tên võ sĩ vất vào một xó tối.

Như hai chiếc bóng ma, Phùng Phá Thạch dắt tay Lâm Phùng Chân lướt nhẹ vào phía trong.

Phía trong ánh sáng diệu huyền do ba hạt minh châu gắn trên trần chẳng khác nào động thiên thai.

Phùng Phá Thạch, Lâm Phùng Chân nhẹ như khói mây tiến vào phía trong.

Vào sâu chừng hai mươi trượng, trước mặt chàng và nàng là một gian phòng màu hồng, trước cửa có gắn một viên đại minh châu đủ soi sáng.Chợt nghe một giọng cười sắc mùi khoái lạc của một ả nữ nhân vọng ra ngoài.

Phùng Phá Thạch kéo tay Lâm Phùng Chân dừng lại gần cánh cửa phòng, vận thính lực nghe ngóng.

Tiếp sau giọng cười khoái lạc, một giọng nữ nhân lảnh lót cất lên :

- Xích Phát lão huynh, muội đã toại nguyện rồi. Lão huynh có tận hưởng khoái lạc chưa.

Một giọng già giặn của một lão nhân ầm ừ nổi lên, hình như đang ngoạm một vật gì :

- Lão huynh sắp chết ngộp rồi, Tố hiền muội hãy chờ huynh một lúc nữa mới tới cõi cực lạc thần tiên.

Rồi lão hùng hục giống như con thú đói đang gặm lấy miệng mồi ngon.

Phùng Phá Thạch nói thật nhỏ :

- Lâm muội, đúng là lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn và yêu phụ Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi đang hưởng lạc trong phòng. Chúng ta hãy tới cánh cửa nhìn vào xem có đúng hay không?

Phùng Phá Thạch liền kéo tay Lâm Phùng Chân bước nhẹ tới cánh cửa phòng.

Lâm Phùng Chân đỏ bừng cả mặt vì hổ thẹn khi nghe những lời sặc mùi dâm thú của Xích Phát Đại Ma Tôn và Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Hai người dừng lại trước cánh cửa phòng.

Cánh cửa phòng mở hé, Phùng Phá Thạch chú hai mắt nhìn vào phía trong.

Bất giác Phùng Phá Thạch đã phải nóng bừng cả mặt trước cảnh tượng dâm ô cực kỳ giữa lão Xích Phát Đại Ma Tôn và Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Xích Phát Đại Ma Tôn gầm gừ chẳng khác nào con thú đói đang ngoạm lấy miếng mồi ngon.

Bạch Cốt Ma Cơ quằn quại rên xiết theo động tác cấp bách của Xích Phát Đại Ma Tôn.

Cơ hội đã đến, Phùng Phá Thạch nói mau :

- Lâm muội, chúng ta hãy giết con yêu quái này, huynh hạ lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn còn ả yêu phụ Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi về phần muội.

Phùng Phá Thạch xô cánh cửa phòng phóng vào trong, chàng hét lớn :

- Lão quỷ phải chết!

Mồm hét, Phùng Phá Thạch vừa cất hữu chưởng lên vỗ một đạo kình nặng ngàn cân vào lưng lão Xích Phát Đại Ma Tôn nhanh như gió lốc.

Cùng lúc Lâm Phùng Chân cất ngọn ngọc chưởng ngay hai trái đào tuyết của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi trong khi ả đang nằm ngửa, mắt nhắm nghiền.

Đang trong cơn khoái lạc, chợt nghe có tiếng gió, Xích Phát Đại Ma Tôn ngưng động tác, quay lại nhìn.

Bình!

Đạo kình nặng ngàn cân trúng đích, đánh Xích Phát Đại Ma Tôn bay thẳng vào vách tường kêu "huỵch" một tiếng rồi nhào lăn xuống đất.

Bốp!

Đồng thời Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi cũng trúng một chưởng của Lâm Phùng Chân lăn tròn trên giường lộn nhào xuống đất.

Phùng Phá Thạch thét :

- Lão quỷ nộp mạng.

Nhưng chàng chưa kịp xuất chiêu, Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi đã ném vút ra ngoài một vật tròn...

Bùng...

Một tiếng nổ khô khan, khí xanh bùng lên tràn ngập khắp gian phòng.

Phùng Phá Thạch không kịp vận công bế tắc huyệt đạo, hít nhằm làn khói xanh liền ngã lăn hôn mê.

Huỵch!

Liền đó Lâm Phùng Chân cũng hít nhằm mê hương ngã lăn xuống đất.

Chàng và nàng hôn mê chẳng còn hay biết gì nữa cả.

Xích Phát Đại Ma Tôn và Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi bị thương khá nặng, ngồi vận công một lúc lâu mới chữa trị được nửa phần.

Cả hai cùng đứng lên, bước tới gần Phùng Phá Thạch và Lâm Phùng Chân đang nằm im lìm.

Xích Phát Đại Ma Tôn và Bạch Cốt Ma Cơ vẫn còn lõa lồ, quên cả việc mặc xiêm y.

Đưa ánh mắt rực ánh kỳ dâm nhìn Phùng Phá Thạch, Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi cười lanh lảnh :

- Xích Phát lão huynh, chẳng hiểu từ đâu có cặp nam nữ tuyệt thế này bỗng nhiên tới đây dâng hiến cho chúng ta tận hưởng khoái lạc thế này.

Nhìn kỹ Phùng Phá Thạch, Xích Phát Đại Ma Tôn cất tiếng cười khà khà :

- Khà khà... tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đây rồi, Tố hiền muội hãy thu thập lấy chân dương của gã, còn lão tận hưởng khoái lạc rồi thu lấy chân âm của ả kia. Chúng ta hãy phân phó cho công bằng, muội bằng lòng chứ?

Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi cười khoái trá :

- Tất nhiên là muội bằng lòng rồi. Xích Phát lão huynh thật là rộng lượng, biết muội thích những chàng trai xinh đẹp như thế này.

Ả nói :

- Bây giờ Xích Phát lão huynh hãy ở đây hưởng lạc với con bé, còn muội phải đưa gã Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch về cực lạc phòng tận hưởng thú thần tiên.

Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi và Xích Phát Đại Ma Tôn cất tiếng cười khoái trá, nghe chẳng khác cặp nam nữ hồ ly hiện về hớp hồn người...

Chương 64: Cực lạc phòng

Phùng Phá Thạch mở mắt ra thấy mình đang nằm trong một gian phòng ngập tràn ánh sáng huyền ảo từ ba hạt đại minh châu gắn ở trên trần soi xuống.

Chàng toan ngồi lên nhưng bất động, các huyệt đạo trong người đã hoàn toàn bế tắt.

Phùng Phá Thạch hiểu ngay Xích Phát Đại Ma Tôn hay Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi đã điểm huyệt chàng rồi đưa vào căn phòng này. Nhìn lại thân hình không còn một mảnh vải che thân, không cần nghĩ ngợi, chàng đã rõ ngay Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi đã thoát y cho chàng rồi đưa vào đây nằm.

Đảo mắt nhìn sang phía bên trái, Phùng Phá Thạch nhận ra bộ lam y và thanh Tàn Hồn huyết kiếm nằm trên mặt đất.

Lại đưa mắt nhìn qua phải, Phùng Phá Thạch trông thấy có năm gã thiếu niên trần truồng nằm trên mặt đất.

Tình trạng của bọn họ cũng giống như chàng.

Nhưng ả Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi thoát y tất cả đưa vào đây để làm chuyện gì.

Dĩ nhiên ả sẽ hành lạc với tất cả năm người, nhưng chẳng hiểu ả còn ma pháp nào nữa không?

Nhớ lại lời sư bá Địa Cốc Thần Tà lúc còn ở dưới đáy vực, Phùng Phá Thạch vô cùng kinh hãi.

Theo lời sư bá Địa Cốc Thần Tà, ả Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi lúc trước đã luyện một thứ ma công dùng để thu lấy chân dương, hấp tụ tinh khí của bọn đàn ông nhưng sư bá không nói ả luyện chiêu gì.

Và Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương cũng nói với chàng rằng Bạch Cốt Ma Cơ thường sử dụng ma khí, kịch độc, ma pháp. Nàng đã từng khuyên chàng đừng tới Hồng Loan cung trước khi chưa tìm được pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục và luyện thành hai chiêu vô địch.

Phùng Phá Thạch lẩm bẩm :

- Chắc chắn đây là căn phòng Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi luyện ma công chứ chẳng sai. Ả sẽ hút lấy chân dương tất cả để luyện ma công.

Nhớ đến Lâm Phùng Chân cùng ngất xỉu khi trúng nhằm mê hương trong gian phòng hành lạc của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi, Phùng Phá Thạch vô cùng lo sợ.

Chàng không hiểu hiện giờ Lâm Phùng Chân có bị lão Xích Phát Đại Ma Tôn cưỡng bức nàng, tận hưởng khoái lạc rồi hút lấy chân âm để luyện ma công như con yêu phụ Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi hay không?

Cũng chỉ vì Lâm Phùng Chân đi theo chàng tới Hồng Loan cung này nên mới lâm nạn.

Nếu nàng có mệnh hệ nào, chàng sẽ phải ân hận đến trọn cả cuộc đời.

Riêng phần chàng, nếu chàng chết đi, các mối huyết thù chưa trả đành phải di hận thiên thu.

Rồi số phận Tạ Ánh Đào, Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương sẽ như thế nào?

Hai nàng có thoát khỏi bàn tay độc ác của lão Xích Phát Đại Ma Tôn hay không?

Còn mẫu thân chàng, Triệu Phi Tần hiện nay thất lạc ở nơi nào, còn sống hay đã chết?

Bao phen chàng định bắt sống Diêm Vương Tôn Giả, truy tìm tông tích mẫu thân nhưng chàng chưa làm nổi chuyện đó bởi công lực của lão cao thâm vô lường.

Lại còn pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục hiện nay chẳng biết lọt vào tay ai.

Nếu chàng chết đi, tất cả đều là ảo diệu.

Trong lòng Phùng Phá Thạch như mối tơ vò, chưa rõ rồi số mệnh sẽ ra sao.

Kịt... kịt...

Phùng Phá Thạch đang nghĩ ngợi viễn vông chợt nghe có tiếng động.

Cánh cửa phòng mở ra, Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi trong bộ xiêm y màu hồng mỏng như sương, lộ liễu cả thân hình như lửa, khiến người vừa nhìn thèm khát một cuộc ân ái, ung dung bước vào.

Sắc đẹp lẫn thân hình của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi chưa từng có một trang tuyệt thế mỹ nhân nào sánh bằng.

Ả đúng là một trang đệ nhất tuyệt đại mỹ nhân trong hàng trăm trang tuyệt thế mỹ nhân.

Phùng Phá Thạch vốn là một trang thiếu niên cang trường hùng khí vẫn phải rung động vì sắc đẹp hút hồn người của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi tới gần Phùng Phá Thạch, dừng lại trước mặt chàng.

Ả nhìn từ khuôn mặt đẹp tuyệt thế của chàng cho đến hạ thể bằng đôi mắt đẹp mê hồn một cách đắm đuối say mê.

Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi cúi xuống hôn khắp thân thể trần truồng của Phùng Phá Thạch, cuối cùng bám vào một nơi gắn chặt.

Ả hít một hơi thở dài, toát ra một mùi dị hương lẫn mùi dâm khí lan khắp cả căn phòng làm cho mọi người ngất ngây chết ngộp.

Một lúc lâu, Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi mới dời khỏi hạ thể của Phùng Phá Thạch, đứng thẳng lên nhìn chàng bằng ánh mắt rực lửa tình.

Ả nói :

- Chàng hãy cố gắng nằm đây chờ ta một lúc. Ta thu hút chân dương năm gã tiểu quỷ kia rồi trở lại cùng chàng tận hưởng cực lạc thần tiên.

Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi bước lại gần một gã thiếu niên trước mặt rồi dừng lại.

Gã thiếu niên trợn tròn hai mắt, dán chặt vào động đào nguyên lờ mờ sau lớp lụa hồng mỏng như sương của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Gã muốn nuốt chửng thân hình núi lửa của trang tuyệt đại mỹ nhân.

Trông thấy gã thiếu niên siêu hồn tán phách, Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi phì cười lảnh lót :

- A! Các ngươi nhìn thân ngọc của ta chịu đựng không nổi rồi phải không? Được rồi, bây giờ ta cho các ngươi xem tất cả nét tuyệt vời của ta.

Loạt soạt...Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi đưa tay lột phăng mảnh xiêm y màu hồng.

Một pho tượng tuyết với hai quả đồi tuyết, một lạch đào nguyên xuất hiện trước mặt năm gã thiếu niên.

Năm gã thiếu nữ trợn tròn mười con mắt suýt rách cả khóe gắn chặt vào một nơi, mồm há hốc, sùi cả bọt mép thèm thuồng đói khát.

Phùng Phá Thạch nghe cơ thể nóng bừng, trái tim đập mạnh, dục tình dâng lên.

Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi nói :

- Bây giờ ta cho ngươi hưởng lạc trước rồi tới mấy tên kia hưởng sau.

Bạch Cốt Ma Cơ giở ngọc chỉ bắn vào hai nơi huyệt đạo trên thân hình gã thiếu niên.

Huyệt đạo vừa được giải tỏa, gã thiếu niên gầm lên như hổ đói phóng lên dang hai cánh tay ghì chặt lấy Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Nhưng Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi đã lật ngang gã thiếu niên nằm trở xuống đất, áp sát thân ngọc lên mình gã.

Ảm bám chặt vào chân dương của gã thiếu niên không rời ra gang tấc.

Gã thiếu niên hùng hục lặn ngụp trong vùng cực lạc thần tiên của mỹ nhân.

Gã lồng lộn như con thú dữ đói mồi lâu ngày, giờ mới gặp lại miếng mồi ngon.

Bốn gã thiếu niên kia mở hết mắt nhìn hai người đang xoắn chặt lấy nhau.

Phùng Phá Thạch cố hết sức trấn áp cơn dục vọng. Trước cảnh tượng dâm ô chưa từng có này, chàng khẽ thầm :

- Ả đang luyện Thu dương ma pháp.

Trận giao tình kỳ quặc càng lúc càng thêm ác liệt, hơi thở dồn dập gất rút.

Bốn gã thiếu niên càng mở mắt to hơn nhìn vào hạ thể của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Không bao lâu, gã thiếu niên mới buông hạ thể Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi ra, thân hình mềm nhũn, cặp mắt nhắm nghiền, da mặt tái xanh, hồn du địa phủ.

Huỵch!

Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi vứt tử thi kia vào một xó.

Bốn gã thiếu niên kia trông thấy cái chết hãi hùng của đồng bọn, nhưng chúng chẳng sợ hãi, mắt dán chặt vào vùng đào nguyên của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Phùng Phá Thạch toát lạnh cả mồ hôi áo đẫm thân mình, lo sợ hồi hộp.

Chàng lo sợ cho số phận của chàng sau khi Bạch Cốt Ma Cơ hút hết chân dương của năm gã thiếu niên kia, dĩ nhiên là sẽ đến phiên chàng.

Dù vừa rồi Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi đã hứa với chàng là sẽ không giết chàng mà chỉ phế thải võ công, bắt chàng sống với ả trọn đời, nhưng ả là yêu phụ, quỷ quyệt, gian xảo khôn lường, làm thế nào tin theo lời ả được.

Chính sư bá Địa Cốc Thần Tà là vị phu quân mà ả còn đầu độc, hãm hại, huống chi là chàng.
Phùng Phá Thạch rùng mình sởn gáy, băn khoăn cho số phận của mình.

Chàng vốn là một trang thiếu niên coi thường cái chết, nhưng nếu chết trước khi chưa trả được mấy mối huyết thù, chàng không cam tâm đành nhắm mắt.

Trong khi đó, bốn gã thiếu niên kia như muốn phóng tới ôm lấy hạ thể của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi, miệt mài thỏa nguyện, có chết cũng chẳng sờn lòng.

Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi tha thẩn thân ngọc tới gã thiếu niên thứ hai.

Gã trợn tròn hai mắt nhìn chằm chằm vào thân hình dâm phụ.

Gã đang ước muốn thèm khát như là đã đói khát từ lâu rồi không được ăn uống.

Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi nhìn gã thiếu niên thứ hai, cười lảnh lót :

- Còn ngươi, bây giờ đói khát lắm rồi phải không? Ta sẽ cho ngươi no lòng trước khi về bên kia thế giới.

Ngọc chỉ của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi lại búng vào hai huyệt đạo trên thân mình gã thiếu niên.

Gã gầm lên như hổ bị thương, vồ lấy thân ngọc của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi hung hăng bạo tợn hơn gã thiếu niên vừa rồi.

Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi dựng ngược thân mình gã thiếu niên xuống, dùng khẩu đạo thu lấy chân dương cuồn cuộn trào sang.

Chừng uống cạn một bình trà, cũng như gã thiếu niên vừa rồi, gã thiếu niên thứ hai đang hùng hục bỗng buông xuôi hạ thể Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Thân hình gã xanh rờn, đầu nghẹo ngang, hai mắt nhắm nghiền tắt thở.

Phùng Phá Thạch không dám nhìn cái cảnh tượng dâm thủ rùng rợn, quay mặt đi nơi khác, ngấm ngầm vận công nhưng không làm thế nào đưa chân khí từ vực đan điền lên được.

Những tiếng hùng hục, nhưng hơi thở dồn dập kéo dài hơn một thời thần rồi im bặt.

Phùng Phá Thạch quay lại nhìn nhận ra năm cái tử thi xanh rờn nằm sắp hàng trên mặt đất.

Chàng than thầm :

- "Nguy rồi, bây giờ đến lượt ả yêu phụ hút chân dương của ta."

Thu năm luồng chân dương của năm gã thiếu niên rồi, Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi quay trở lại Phùng Phá Thạch.

Ả đứng trước mặt chàng khoe trọn thân hình rực lửa, đốt cháy tâm gan người.

Phùng Phá Thạch không dám nhìn nơi bí hiểm vì sợ dục vọng phát động.

Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi cúi xuống hôn khắp thân thể của Phùng Phá Thạch một cách đắm đuối say mê, rồi đứng lên nhìn chàng tình tứ :

- Chàng là một đệ nhất mỹ nam tử, ta không giết chàng đâu. Chàng đừng sợ hãi, chân dương không quy tụ được, mất cả niềm vui. Bây giờ đôi ta hãy tận hưởng lạc thú thần tiên một lần rồi ta sẽ phế bỏ võ công của chàng, đưa chàng vào loan phượng phòng của ta, đôi ta hưởng lạc thú đến trọn đời. Ta hiểu chàng không thích ta nhưng ta có cách làm cho chàng thích. Ta sẽ cho chàng uống một viên Thần tâm đan, chàng sẽ quên đi tất cả những gì trong quá khứ, sẽ ngoan ngoãn trung thành mãi với ta.

Ả nói thêm :

- Đấy là cái đặc ân lớn lao ta đối với chàng. Từ bấy lâu nay ta chưa từng dung tha cho bất cứ một ai bởi ta đang luyện một loại thần công, ta cần rất nhiều chân dương để thành tựu nó.

Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi vươn ngọc chỉ điểm vào ngọc hư quan của Phùng Phá Thạch.

Đột nhiên ngọn lửa tình dục bốc cháy rừng rực trong tim gan chàng, cơn thèm khát cùng cực không còn cách nào trấn áp hay chịu đựng nổi nữa.

Đôi mắt của Phùng Phá Thạch dán chặt vào dòng bích thủy xuôi dòng thẳng tắp của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Chàng không còn chủ định nổi mình nữa.

Nhìn Phùng Phá Thạch, Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi cười khúc khích :

- Chàng đã thấy chưa, ta nói có sai đâu? Chàng đã thèm khát ái ân trên thân ngọc của ta rồi. Ta và chàng sẽ hưởng tận cùng khoái lạc.

Ả lại vươn ngọc chỉ điểm lên trên ngực Phùng Phá Thạch.

Hứ hứ...

Lập tức các huyệt đạo bị bế tắc trên toàn thân Phùng Phá Thạch được giải tỏa.

Như con thú rừng đói mồi, Phùng Phá Thạch vồ lấy Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi...

Bỗng gương mặt già nữa của Địa Cốc Thần Tà hiện ra trong đầu óc chàng, trợn mắt nhìn chàng giận dữ. Bên tai chàng như văng vẳng giọng nói của lão quái nhân :

"Phùng Phá Thạch, ngươi hành động như thế được sao?"

Ngọn lửa dục tình đang lên cao độ trong người Phùng Phá Thạch chợt hạ nhanh.

Một ý niệm thoáng qua trong đầu óc, Phùng Phá Thạch nghĩ thầm :

- "Ta đã làm một chuyện bại hoại rồi, nhưng bây giờ biết phải làm sao hóa giải?"

Chương 65: Thiếu nữ thần bí

Sực nhớ tới bí chiêu Hấp khí huyền công của Địa Cốc Thần Tà truyền cho lúc trước, lão nhân có nói, luyện chiêu này có lúc sẽ sử dụng tới... Phùng Phá Thạch nhủ thầm :

- "Hay là ta sử dụng bí pháp Hấp khí huyền công xem thế nào".

Nghĩ dứt, Phùng Phá Thạch vận chân khí Hấp khí huyền công xung xuống chân dương huyệt.

Đột nhiên chân dương hút chặt lấy chân âm, liền đó một luồng chân âm nhu nhuyến từ huyệt Hoa Trung của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi cuồn cuộn tràn sang cơ thể chàng.

Lạ thay, luồng chân âm nhu nhuyến càng truyền sang bao nhiêu, Phùng Phá Thạch nghe nội lực gia tăng bấy nhiêu.

Chẳng bao lâu Phùng Phá Thạch nghe nội lực mình tràn trề như đại hải, đồng thời ngọn lửa dục tình hạ xuống rất thấp.

Phùng Phá Thạch thầm mừng, thu hồi chân dương, nhưng chân âm lại hít chặt lấy chân dương, không có cách nào thoát ra được.

Phùng Phá Thạch kinh hoàng kêu thầm :

- "Nguy mất! Tại sao lại thế này? Tại sao ta thu hồi chân dương không được?"

Phùng Phá Thạch càng vận thêm chân khí Hấp khí huyền công với ý định thu hồi chân dương.

Nhưng càng vận bí pháp, chân âm kia lại càng hút chặt lấy chân dương hơn nữa.

Hồn đang trên cõi chơi vơi, chợt Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi mở mắt ra trừng mắt nhìn Phùng Phá Thạch.

Ả thét :

- Ngươi dám thu hút chân...

Sợ bị Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi điểm huyệt, Phùng Phá Thạch bắn ra ba đạo chỉ điểm huyệt ả trước.

Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi bất động, chỉ trừng hai mắt nhìn Phùng Phá Thạch căm hờn.

Thì ra bí pháp Hấp khí huyền công là tuyệt chiêu thu hút chân âm của nữ nhân, cho tới bây giờ Phùng Phá Thạch mới hiểu.

Nhưng hiện giờ Phùng Phá Thạch không biết cách sử dụng bí pháp nào thu lấy chân dương rời khỏi chân âm của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Còn Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi trong tình trạng bị điểm huyệt cũng chỉ biết lấy mắt nhìn Phùng Phá Thạch, tỏ sự tức giận mà thôi.

Giá nếu hiện giờ Xích Phát Đại Ma Tôn hoặc một cao thủ nào xuất hiện thì tánh mạng của Phùng Phá Thạch coi như chẳng còn.

Phùng Phá Thạch lo lắng nghĩ cách rút chân dương ra khỏi chân âm, thoát ra khỏi cực lạc phòng đi tìm Lâm Phùng Chân.

Thình lình trong giờ phút đó một ả thiếu nữ bịt mặt xuất hiện phía ngoài cánh cửa phòng.

Ả vẫy tay một cái.

Một quả tròn đen rời khỏi bàn tay ả bay vút vào trong cực lạc phòng.

Một tiếng nổ khô khan.

Một vùng khí xanh bốc bùng lên nháy mắt ngập tràn khắp phòng.

Phùng Phá Thạch kinh hãi, chưa kịp hiểu gì cả, ngã lăn ra nằm bất động.

Dĩ nhiên chân dương chàng đã rời khỏi chân âm của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Thiếu nữ bịt mặt thần bí nhanh lẹ lao thẳng vào phòng, xốc lấy Phùng Phá Thạch, nhặt lấy thanh Tàn Hồn huyết kiếm và bộ lam y rồi phóng ra khỏi Cực lạc phòng đi mất dạng...
* * * * *

Phùng Phá Thạch mở mắt ra, trông thấy ả thiếu nữ đang ngồi trước mặt của chàng xinh đẹp như một nàng tiên nữ giáng phàm.

Ánh trăng lọt qua lá cành, soi xuống vẻ đẹp thiếu nữ càng thêm thần bí lạ lùng.

Phùng Phá Thạch ngồi yên chú mắt nhìn thiếu nữ xinh đẹp, bỗng bật thốt :

- Phi Phụng!

Quả vậy, thiếu nữ tuyệt sắc chính là ả thiếu nữ mà chàng đã cứu nguy lúc nọ bởi con ngựa điên cuồng chạy loạn, suýt hại nàng rơi xuống vực sâu.

Chàng ngạc nhiên không hiểu tại sao nàng lại ở trong cánh rừng này.

Hồi tưởng lại chuyện xảy ra lúc chàng sử dụng Hấp khí huyền công, vô tình thu nguồn chân âm của Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi, lúc thu lại không được, bỗng có tiếng nổ rồi chàng ngất đi, bây giờ giờ lại ở trong cánh rừng này, Phùng Phá Thạch hiểu ngay chính Phi Phụng cứu chàng mang tới đây chứ chẳng phải là ai khác nữa cả.

Lại nhớ đến một chuyện khác, Phùng Phá Thạch kinh hãi nhìn lại thân thể.

Chàng cứ tưởng mình còn trần truồng như lúc còn ở trong Cực lạc phòng hành lạc cùng Bạch Cốt Ma Cơ Tố Hàn Phi.

Nhưng nhìn lại thân mình đã tươm tất, Phùng Phá Thạch liền cảm thấy yên tâm.

Nhưng như vậy ai đã mặc y phục cho chàng? Nếu không phải là nàng thì còn là ai nữa chứ?

Và nếu thế quả là một chuyện không bình thường rồi. Nàng là con gái, đâu thể hành động như thế được.

Chắc chắn vì tình yêu mà Phi Phụng đã không tị hiềm hành động để cứu chàng.

Phùng Phá Thạch đứng dậy chắp tay :

- Đa tạ công ân của Phi Phụng tiểu thư đã cứu mạng tại hạ. Cái ân đức này tại hạ không bao giờ quên.

Phi Phụng nhìn Phùng Phá Thạch bằng ánh mắt chan chứa ân tình, cất giọng oanh :
- Phùng công tử chớ nên khách khí. Lúc trước công tử đã từng cứu tiểu muội thoát khỏi cái chết nơi vực sâu, công tử đã quên đi rồi ư?

Phùng Phá Thạch khẽ gật :

- Tại hạ nhớ rất rõ, nhưng đó là một chuyện tầm thường. Còn hôm nay Phi Phụng tiểu thư...

Phùng Phá Thạch ngưng lại, chàng không thể nói hết lời. Ý chàng muốn nói về chuyện Phi Phụng mặc y phục cho chàng nhưng sợ nàng hổ thẹn.

Nàng vì yêu thương chàng nên mặc y phục cho chàng lúc chàng còn hôn mê. Nàng đã trông thấy cái thân thể lõa lồ của chàng, kể như nàng đã hiến dâng đời con gái cho chàng rồi, chàng biết phải đền đáp ơn nàng bằng cách nào cho xứng đáng.

Phùng Phá Thạch bâng khuâng trong lòng khôn tả.

Chợt nghe Phi Phụng bằng một giọng thiết tha :

- Phùng công tử, dù từ trước đến nay giữa công tử và tiểu muội chưa có lần nào giao tình nhưng chuyện vừa xảy ra kể như muội đã dâng hiến tiết trinh của muội cho công tử rồi, xin công tử hiểu cho người con gái khi đụng chạm vào thể xác của người con trai thì không còn có thể đem gả cho ai được nữa.

Phùng Phá Thạch kêu thầm :

- "Chết rồi, nàng định vạ ta đây. Nhưng lời nói của nàng rất hữu lý. Nàng đã nhìn thấy thể xác trần truồng của ta, coi như đã hiến dâng trinh tiết cho ta. Bây giờ ta phải tính lẽ nào cho ổn".

Chàng lại nghĩ thầm :

- "Ta đã có vị hôn thê Tạ Ánh Đào, hồng nhan tri kỹ Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương, lời thề ước với Lâm Phùng Chân, bây giờ chẳng lẽ ta lại yêu thương Phi Phụng?"

Phùng Phá Thạch ngọt ngào :

- Tại hạ đã biết rồi, nhưng hiện giờ tại hạ không biết phải làm sao đền đáp lại sự hy sinh của Phi Phụng tiểu thư đối với tại hạ, xin tiểu thư hiểu cho.

Phi Phụng buồn buồn :

- Phùng công tử không biết phải làm sao ư? Tiểu muội đã yêu công tử từ lúc công tử cứu muội tại dãy núi nọ. Thời gian qua tuy xa cách nhau nhưng lúc nào muội cũng nhớ thương công tử, vì vậy trông thấy công tử lâm nguy khi lão Xích Phát Đại Ma Tôn sắp tới Cực lạc phòng giết công tử, muội đã liều lĩnh ném một quả Mê hồn hương cho công tử giải thoát tình trạng bế tắc và gấp rút đưa công tử tới đây, chẳng hề tỵ hiềm chi cả.

Cho tới bây giờ công tử vẫn gọi muội là tiểu thư, không một chút ân tình khiến cho lòng muội vô cùng đớn đau tủi nhục...

Phùng Phá Thạch xúc động cả tâm hồn trước tình yêu chân thành thiết tha của Phi Phụng. Nàng đã đem cuộc đời con gái trong suốt như ngọc lưu ly hiến trọn cho chàng, chàng không thể nào để mặc cho nàng đau khổ được.

Bất giác Phùng Phá Thạch bật thốt :

- Phụng muội...

Phi Phụng sững sờ giương to mắt nhìn Phùng Phá Thạch như người đang trong cơn mơ.

Bỗng nàng kêu lên :

- Phùng ca ca...

Phi Phụng nhảy tót vào lòng Phùng Phá Thạch, hai tay ôm chặt lấy chàng khóc nức nở.

Tình không thể chối cãi, không còn cách nào hơn được, Phùng Phá Thạch siết chặt thân hình kiều diễm của Phi Phụng vào lòng, đặt một nụ hôn nóng bỏng vào má nàng.

Chàng dỗ dành :

- Phụng muội đừng khóc nữa, huynh sẽ chịu hoàn toàn về cuộc đời của muội.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau