HẢI NỘ TRIỀU ÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hải nộ triều âm - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Huyết sát

Tên đại hán áo đen cầm đầu quát lớn :

- Chư đệ hãy mau giết hai tên tử tội kia cho ta.

Hắn vung giới đao hợp cùng mười một thanh giới đao của đồng bọn từ tám hướng trút vào đầu thiếu niên vận lam y và gã áo xanh đang ngồi vận công.

Thiếu niên vận lam y thét :

- Các ngươi phải chết!

Trường kiếm bên lưng rút ra, phát làn huyết quang chói rực lạnh căm người. Thiếu niên vận lam y vẽ vòng qua đấu trường một cái giống họa sĩ vẽ tranh.

Hàng trăm, hàng ngàn ánh huyết quang tỏa sáng tám hướng, điểm nhanh như sét giật vào mười hai tên đại hán kiếm thủ Thần Đạo giáo.

Kẻng... kẻng... kẻng...

Phập... phập... phập...

Một loạt tiếng rú nghẹn, ba thanh giới đao bay ra ngoài. Ba chiếc đầu kiếm thủ Thần Đạo giáo rụng xuống đất.

Ba cây thịt không đầu máu vọt như tên bắn rồi từ từ ngã lăn ra.

Thiếu niên vận lam y thu trường kiếm, đứng nhìn tên đại hán áo đen cầm đầu khinh khỉnh.

Đấu trường đang hỗn loạn chợt im bặt, tưởng chừng một con muỗi bay ngang vẫn còn nghe.

Tên đại hán áo đen cầm đầu bọn kiếm thủ Thần Đạo giáo khiếp đảm trố cặp mắt to như hai cái lục lạc ngựa, gần rách cả khóe mắt, hết nhìn ba cái đầu đồng bọn trên mặt đất đến nhìn thiếu niên vận lam y.

Tám tên kiếm thủ Thần Đạo giáo tháo lui ra ngoài, mặt mũi tái xanh, ánh mắt rực hung quang tắt ngấm, đứng yên nhìn thanh trường kiếm rực huyết quang trong tay thiếu niên vận lam y không dám thở.

Chỉ một chiêu kiếm mà đánh bật mười hai thanh giới đao, chém rụng ba cao thủ nhanh đến nổi không kịp trông thấy, quả ngoài sức tưởng tượng.

Đây là loại kiếm gì, thiếu niên vận lam y vừa xuất chiêu kiếm pháp gì, không một tên đại hán kiếm thủ Thần Đạo giáo nào được hiểu rõ.

Trố mắt nhìn thanh trường kiếm trong tay thiếu niên vận lam y, như chợt hiểu ra, tên đại hán cầm đầu bọn kiếm thủ Thần Đạo giáo bật kêu :

- Tàn Hồn huyết kiếm!

Thiếu niên vận lam y gật gù :

- Không sai, thanh Tàn Hồn huyết kiếm đang ở trong tay tiểu gia, số mạng của các ngươi đã hỏng rồi. Ta sẽ giết thêm tám tên nữa, còn ngươi hãy chạy về báo động với lão Xích Phát Đại Ma Tôn như lời ta vừa nói.

Tên đại hán cầm đầu đám kiếm thủ Thần Đạo giáo chớp cặp mắt đã mất hung quang. Hắn hạ thấp giọng :

- Tiểu quỷ, sự thực danh hiệu của ngươi là gì. Ngươi là gì của lão Tàn Hồn Quái Nhân?

Thiếu niên vận lam y lạnh lùng :- Huyết Hận thư sinh ta đã nói với ngươi rồi, đợi khi ta gặp lão Xích Phát Đại Ma Tôn sẽ biết ta là gì của Tàn Hồn tiền bối.

Tên đại hán cầm đầu lại hỏi :

- Ngươi có thù hằn gì với Thần Đạo giáo lại giết ba vị sử dụng của ta?

Thiếu niên vận lam y nghiến răng :

- Ta có ba mối huyết thù đối với Thần Đạo giáo. Một là phụ mẫu chi thù, hai là sư cừu, còn ba là sư thúc cừu. Các ngươi đã vâng theo lệnh lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn gây nợ máu thì bắt đầu từ hôm nay, các ngươi phải trả món nợ máu đó, cho đến khi không còn một ten quỷ quái nào.

Tên đại hán giật mình :

- Phụ thân của ngươi là ai, sư phụ của ngươi danh hiệu là gì?

Thiếu niên vận lam y hừ lạnh :

- Đừng rườm lời. Ngươi hãy xem chiêu Tàn Hồn nhất thức của tiểu gia đây!

Thanh Tàn Hồn huyết kiếm lách qua một cái, lập tức một trận mưa huyết quang vọt sang tứ phía điểm vào bọn kiếm thủ Thần Đạo giáo nhanh như chớp giật.

Tên đại hán cầm đầu quát :

- Động thủ!

Hắn huy động thanh giới đao hợp cùng tám thanh giới đao của đồng bọn xuất chiêu chống đỡ trận mưa huyết quang vừa dội xuống.
Kiếm đao chạm nhau chát chúa, ngàn ngàn tia lửa bắn xẹt kèm theo một loạt tiếng rú thảm khốc...

Ba chiếc đầu rụng xuống đất, ba thanh giới đao bay đi, ba cây thịt cụt đầu máu phun thành vòi, đứng sững phút giây rồi cùng đổ ập xuống.

Tàn khốc!

Khủng bố!

Máu tanh!

Thiếu niên vận lam y thu trường kiếm vấy máu đứng nhìn bọn kiếm thủ Thần Đạo giáo còn lại.

Tên đại hán cầm đầu, luôn cả năm tên kiếm thủ đồng bọn mặt mũi xám ngoét, thân hình run cầm cập, chôn chân tại chỗ, có muốn chạy trốn cũng không còn chạy nổi nữa.

Chỉ có một thiếu niên vận lam y mà lại giết một lúc sáu tên đồng bọn của chúng, đúng là một tiểu huyết thần vừa xuất hiện trên chốn giang hồ.

Còn một ai dám đối đầu với vị tiểu huyết thần này nữa. Tên đại hán cầm đầu lẫn năm tên kiếm thủ Thần Đạo giáo đứng trơ trơ như phỗng đá.

Thiếu niên vận lam y đảo mắt nhìn sáu tên đại hán một cái rồi cười gằn :

- Còn năm tên nữa mới đủ con số mười một tên. Các ngươi hãy nằm xuống đó cho tiểu gia.

Thanh Tàn Hồn huyết kiếm lại lắc ngang một cái.

Lại thêm nhiều tiếng rú thảm khốc.

Năm chiếc đầu cùng năm thanh giới đao rơi xuống đất. Năm cây thịt ngã nhào, máu tuôn cuồn cuộn ngập một vùng rộng lớn.

Đấu trường ồn ào lên chỉ trong chớp nhoáng rồi lại im bặt như cũ.

Kiếm pháp giết người từng loạt trong chỉ có một chiêu của thiếu niên vận lam y quả nhiên xưa nay chưa từng nghe thấy trên chốn giang hồ một lần nào.

Tên đại hán cầm đầu đứng chết sững, vỡ mật bay hồn, không còn tự chủ nổi nữa.

Thiếu niên vận lam y thu hồi thanh Tàn Hồn huyết kiếm lại, đưa mắt nhìn tên đại hán cầm đầu đám kiếm thủ đang đứng sững như cột đồng.

Chàng trỏ kiếm vào mặt hắn hét :

- Sao ngươi còn đứng trơ trơ ra đó, chưa chịu chạy trốn đi. Ngươi chờ ta hóa kiếp theo bọn kia xuống địa ngục phải không?

Tên đại hán cầm đầu bọn kiếm thủ giật mình đánh thót một cái, vội vàng quay mình phóng đi mất dạng.

Đấu trường im lặng trở lại. Mười một cái tử thi nằm ngổn ngang trên đám cỏ khiến bất cứ ai nhìn qua cũng phải táng đởm kinh tâm.

Chương 7: Rừng đào kết nghĩa

Chờ cho tên đại hán cầm đầu bọn kiếm thủ đã đi xa rồi, thiếu niên vận lam y mới tra thanh kiếm vào vỏ rồi quay lại gã áo xanh.

Đúng lúc gã áo xanh cũng chữa trị được một phần lớn thương tích đứng lên, nhìn thiếu niên vận lam y với ánh mắt vô cùng cảm kích.

Gã áo xanh bước tới vòng tay :

- Đa tạ công ơn cứu tử của tiểu huynh đệ, hẹn có phen sẽ được đền đáp.

Thiếu niên vận lam y phất tay :

- Huynh đài không nên khách khí. Chúng ta đều là những kẻ giang hồ, biết chút ít võ công, gặp cơn hoạn nạn giúp nhau là sự thường, chẳng có gì đáng lạ. Bây giờ, huynh đài và tiểu đệ hãy tìm một nơi đàm đạo được không?

Gã áo xanh gật đầu :

- Tại hạ xin lãnh giáo.

Gã rất xúc động trước cử chỉ hào hùng nhưng rất lễ độ của thiếu niên vận lam y.

Thiếu niên vận lam y vốn đã có tình niệm với gã áo xanh ngay từ ban đầu, không một chút khách khí, chàng nắm lấy tay gã áo xanh cùng song song bước tới bầy ngựa của bọn Thần Đạo giáo.

Trỏ tay vào một con tuấn mã hùng vĩ nhất, thiếu niên vận lam y nói :

- Tiểu đệ đã có con tuấn mã kia rồi, huynh đài hãy cỡi con tuấn mã này, chúng ta cùng đi.

Thiếu niên vận lam y bước tới con hùng mã leo lên lưng, gã áo xanh cũng vừa lên ngựa. Cả hai rời khỏi đấu trường, theo con đường mòn trở ra ngoài, phi nhanh về phía trước.

Hai con tuấn mã chở hai gã thiếu niên chạy song song trên con đường vắng bóng người.

Vượt qua khỏi dãy đồi thấp, hai người sắp tới một cánh rừng đào. Gió xuân ngắt từng cánh hoa đào rơi rụng trải ngập trên đường như xác pháo, điểm tô thêm vẻ đẹp lộng lẫy trong mùa xuân về.

Cảnh sắc buổi sáng mùa xuân với cánh rừng đào đẹp như mơ như mộng khiến cho trong lòng thiếu niên vận lam y cảm khái, bồi hồi.

Nhưng vì ba mối huyết thù đang sôi sục, chàng không còn đủ thời gian thưởng ngoạn cảnh sắc thiên nhiên.

Lọt vào cánh rừng đào, hoa đào trên cao rơi lả tả, thiếu niên vận lam y dừng ngựa lại nói với gã áo xanh :

- Chúng ta vào cánh rừng đào này được chứ?

Giọng chàng thân mật như đã quen thân gã áo xanh từ lâu lắm, nay mới vừa tái ngộ.

Gã áo xanh gật đầu :

- Tại hạ xin bái lĩnh.

Hai người rẽ ngựa vào rừng đào.

Thiếu niên vận lam y xuống ngựa, nắm tay gã áo xanh bước tới một gốc đào cùng ngồi xuống.

Cho tới bây giờ thiếu niên vận lam y mới bắt đầu vào câu chuyện :

- Xin được hỏi huynh đài danh hiệu là gì?

Gã áo xanh đáp ngay :

- Tại hạ tên Từ Tôn Công, còn tiểu huynh đệ danh xưng gọi là gì xin nói cho tại hạ được biết?

Thiếu niên vận lam y không một chút do dự :

- Tiểu đệ tên Phùng Phá Thạch, Từ huynh hãy gọi như thế.

Thiếu niên vận lam y chính là Phùng Phá Thạch, sau hai năm ẩn trong động cốc luyện các chiêu thức của Tàn Hồn Quái Nhân truyền dạy, đầu mùa xuân năm nay chàng tái xuất hiện trên chốn giang hồ vừa đúng lúc gặp Từ Tôn Công lâm nạn.

Phùng Phá Thạch nói trong niềm cảm khái :

- Từ huynh, chúng ta tình cờ gặp nhau, đấy là bình thủy tương phùng, duyên kỳ ngộ hiếm có, tiểu đệ có điều muốn nói chẳng hiểu huynh đài có khứng chịu hay không?

Từ Tôn Công khẽ gật :

- Điều gì tiểu huynh đệ hãy thẳng thắng nói ra, tại hạ sẽ sẵn sàng đáp ứng.

Phùng Phá Thạch với một giọng thiết tha :

- Hiện nay tiểu đệ là một đứa bé không cha, không mẹ, không thân bằng quyến thuộc, một thân trơ trọi trên bước giang hồ như cánh chim trời không tổ ấm. Vừa gặp Từ huynh, tiểu đệ nhận thấy huynh là một trang nghĩa khí cang trường, nên đệ muốn cùng huynh kết tình bằng hữu, sinh tử chi giao, chẳng hiểu huynh có bằng lòng hay không?

Từ Tôn Công tươi hẳn sắc diện :

- Tiểu huynh đệ đã đem lòng hạ cố nghĩ đến tại hạ đó là một điều vô cùng vinh hạnh cho tại hạ, có lẽ nào tại hạ dám chối từ.

Hắn nhìn Phùng Phá Thạch :

- Dám hỏi tiểu huynh đến nay đã được bao nhiêu niên kỷ?

Phùng Phá Thạch thành thật :

- Tiểu đệ năm nay đã đúng mười bảy tuổi, còn Từ huynh niên kỷ được bao nhiêu?

Từ Tôn Công đáp :

- Năm nay tại hạ được hai mươi tuổi, lớn hơn tiểu huynh đệ đến ba tuổi.

- Từ huynh lớn hơn tiểu đệ ba tuổi mặc nhiên huynh là đại ca và tiểu đệ nhỏ hơn vậy xưng là nhị đệ. Ngay bây giờ ta hãy cùng nhau minh thệ trong cánh rừng đào này kết tình bằng hữu sinh tử chi giao, huynh bằng lòng chứ?

Từ Tôn Công hân hoan :

- Được kết nghĩa kim bằng, sinh tử chi giao cùng Phùng huynh đệ là điều vô cùng may mắn cho tại hạ. Chúng ta hãy cùng quỳ xuống tạ ơn trời đất.

Phùng Phá Thạch và Từ Tôn Công cùng quỳ xuống bái lễ tạ ơn hoàng thiên, hậu thổ, ba lễ tương kiến huynh đệ chi giao rồi đứng dậy.

Từ Tôn Công nắm tay Phùng Phá Thạch nói trong niềm xúc động :

- Phùng hiền đệ, một lời thề nguyện ngàn năm vàng đá không phai, xin hiền đệ hãy giữa lấy lời, dù bất cứ cảnh ngộ nào đừng bao giờ thay đổi.

Phùng Phá Thạch siết lấy bàn tay Từ Tôn Công cất giọng khẳng khái :

- Tiểu đệ xin ghi nhớ những lời sắt đá của Từ đại ca, trọn đời ghi khắc vào tâm, từ nay trên bước giang hồ sinh tử có nhau.

Từ Tôn Công và Phùng Phá Thạch ngồi trở lại gốc cây đào.

Từ Tôn Công hắng giọng :

- Phùng hiền đệ, ngu huynh muốn biết lệnh tôn danh hiệu làm gì, xin hiền đệ nói cho huynh được rõ.

Phùng Phá Thạch không giấu giếm :

- Phụ thân của hiền đệ tên là Phùng Phá Sơn, Bảo chủ Phùng Sơn bảo đã chết bởi tay lão Xích Phát Đại Ma Tôn cách nay hai năm rồi.

Từ Tôn Công trợn tròn hai mắt sửng sờ một lúc rồi bằng giọng kích động nói :

- Phùng hiền đệ, quả thật ngu huynh không ngờ hiền đệ là con trai của Phùng đại hiệp tiền bối tiếng tăm vang dội lẫy lừng trên chốn giang hồ từ bấy lâu nay.

Hắn hỏi :

- Còn thúc mẫu có phải là Triệu Phi Tần nữ tiền bối hay không?

Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Phải.

- Thúc mẫu vẫn an khang chứ?

Phùng Phá Thạch chợt buồn :

- Mẫu thân của tiểu đệ hiện nay không biết sống chết lẽ nào, có lẽ mẹ đã chết.

Từ Tôn Công trợn mắt :

- Phùng hiền đệ, thúc mẫu bệnh gì phải quy tiên?

- Cách đây hai năm, tiểu đệ và mẫu thân chạy trốn bọn Thần Đạo giáo và sáu bang hội tới đốt phá Phùng Sơn bảo. Khi chạy tới một dãy núi thì bị lão quỷ Diêm Vương Tôn Giả và hai tên thuộc hạ chận đánh, đệ bị đánh một chưởng bay tuốt xuống chân núi, chừng tỉnh lại đã tìm không thấy mẹ, chỉ thấy chiếc áo vấy máu của mẹ. Đệ tìm không thấy tử thi của mẹ nên từ đó mẹ biệt tích cho tới bây giờ.

Từ Tôn Công thở dài :

- Thật là họa vô đơn chí. Cảnh ngộ của Phùng hiền đệ chẳng khác gì cảnh ngộ của ngu huynh.

Phùng Phá Thạch ngạc nhiên :
- Từ đại huynh đã gặp cảnh ngộ gì? Tôn danh của lão bá gọi là gì?

- Thân phụ của ngu huynh gọi là Từ Tôn Kiến, Bảo chủ Chấn Viễn tiêu cuộc vừa bị bọn giáo đồ Thần Đạo giáo tới bao vây đánh phá, cướp đoạt tài sản, giết chết năm mươi mạng và luôn cả song thân của huynh. Huynh từ xa trở về trông thấy bọn chúng còn ở Tổng đàn vơ vét bạc vàng. Huynh đánh với bọn chúng một trận, giết được mười bốn tên. Liền đó bọn chúng kéo tới gần một trăm giáo đồ vây chặt huynh vào giữa.

Huynh cố sức phá vòng vây giết thêm bốn tên nữa, thương tích đầy mình nên không thể chống nổi số đông đó. Huynh mở đường máu chạy trốn tới cánh rừng đào này lại bị mười hai tên giáo đồ bao vây may nhờ Phùng hiền đệ tới kịp, bằng không chắc hiện giờ huynh đã làm quỷ không đầu rồi.

Ánh mắt của Phùng Phá Thạch chợt rực lửa căm thù, nghiến răng :

Từ đại huynh, nếu thế đại huynh và tiểu đệ đã có chúng một kẻ thù là lão Xích Phát Đại Ma Tôn và bốn lão quỷ Diêm Vương Tôn Giả, Vạn Độc Thánh Sư, Liệt Hỏa Ma Quân, Lưỡng Diện Quái Nhân cùng bọn sáu bang hội. Đệ thề sẽ giết sạch tất cả bọn này trả thù cho song thân, sư bá Tạ Chử Giang, sư phụ và cho nhị vị Từ tiền bối.

Từ Tôn Công vô cùng cảm kích :

- Ngu huynh xin đa tạ tấm lòng nhiệt thành của Phùng hiền đệ đối với song thân huynh. Nhưng huynh quyết chí sẽ tự tay mình giết lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn, huyết tẩy luôn mấy trăm giáo đồ Thần Đạo giáo cùng đồng bọn có dự vào trận tàn sát Từ tiêu cuộc mới vừa lòng huynh.

Phùng Phá Thạch bật khen :

- Từ đại huynh quả là một người con chí thành, chí hiếu, đảm lược cam trường. Tiểu đệ vô cùng khâm phục, đệ sẽ noi theo chí hướng của huynh.

Ngước mắt nhìn lên cây đào trông thấy mặt trời đã lên cao. Từ Tôn Công hỏi :

- Phùng hiền đệ, sau khi rời khỏi nơi này rồi hiền đệ phải đi đâu?

Nhớ tới bao nhiêu sứ mạng quằn nặng trên vai, Phùng Phá Thạch sáng rực ánh mắt :

- Tiểu đệ đang trên đường tìm thù rửa hận, ngoài lão Xích Phát Đại Ma Tôn, còn có bốn lão quỷ kia cùng sáu bang, hội tên là Thanh Vân bang của lão Mã Kỳ, Bạch Kỳ bang của lão Thương Sư Ngươn, Long Hổ hội của lão Ngụy Khôn, Kỳ Môn bang của lão Lâm Kiếm Chương, Quần Thư hội của ả Ngọc Địch Tiên Nga và Hồng Loan cung của yêu phụ Bách Cốt Tiên Nương. Con đường sứ mạng của tiểu đệ nhất quyết phải giết cho sạch bọn chúng, không chừa một tên nào còn sống sót.

Từ Tôn Công lo ngại :

Các kẻ tử thù của Phùng hiền đệ từ lão Xích Phát Đại Ma Tôn đến Diêm Vương Tôn Giả, Vạn Độc Thánh Sư, Lưỡng Diện Quái Nhân, Liệt Hỏa Ma Quân công lực thảy đều cao thâm, đạt tới cõi quỷ thần vô lượng. Lại còn có sáu bang hội mà các lão bang, Hội chủ võ công cũng chẳng vừa, cao thủ lại đông. Một mình Phùng hiền đệ gánh vác sứ mạng chỉ sợ e không thể nào kham nổi. Ngu huynh cảm thấy chẳng an tâm một chút nào.

Phùng Phá Thạch cả quyết :

- Tiểu đệ vẫn biết công lực của Xích Phát Đại Ma Tôn và bọn lão quỷ kia cao thâm quỷ thần vô lượng, thế lực của sáu bang, hội bao trùm khắp cả võ lâm, chuyện báo thù tiết hận khó hơn cả lên trời, nhưng đạo làm con trước mối phụ mẫu chi cừu đệ phải trả cho xong, cho dù có tan thây nát cốt, đệ cũng chẳng sờn lòng, quyết không bao giờ lùi một bước.

Từ Tôn Công tấm tắc khen ngợi :

- Phùng hiền đệ quả thật là một trang thiếu niên khí phách cang trường. Ngu huynh vô cùng bái phục. Tiếc vì huynh phải trở về núi thăm sư phụ chẳng hiểu từ mấy tháng nay có chuyện gì bất tường xảy ra hay không. Nếu không huynh sẽ cùng hiền đệ tới Thần Đạo giáo một phen. Nếu không giết nổi lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn chúng ta cũng làm cho bọn Thần Đạo giáo kinh tâm táng đởm.

Từ Tôn Công nói tiếp :

- Phùng hiền đệ, bây giờ chúng ta lên đường cho sớm. Tới ngã ba quan đạo trước kia chúng ta hãy tạm chia tay, hẹn sẽ gặp lại một ngày gần đây.

Phùng Phá Thạch và Từ Tôn Công dắt hai con tuấn mã ra ngoài quan đạo, leo lên lưng phi nhanh về hướng trước mặt.

Chẳng mấy chốc song mã của Phùng Phá Thạch... (thiếu 1 đoạn)

Bang chủ Mã Kỳ khẩn cấp ra lệnh cho lão Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên, lão Hộ pháp Gia Cát Đản, Đệ nhất thủ tòa Đinh Châu, Đệ nhị thủ tòa Vệ Oai, điều động hai trăm ba mươi lăm tên cao thủ lẫn môn đồ Thanh Vân bang bố phòng các mặt từ bên trong tòa đại điện tới chung quanh Tổng đàn, đông tây nam bắc khu rừng, luôn cả con đường dẫn vào cửa cổng.

Tất cả có sáu đạo :

- Đạo thứ nhất bố trí mười sáu tên đại hán cao thủ lập trận Quỷ đầu đao với những cây đao quái dị, dàn ra chờ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch trong tòa đại điện.

- Đạo thứ hai chọn tám tên hảo thủ thiện xạ ẩn nấp phía sau tấm màn nhung sau nội điện chờ lệnh Bang chủ sẽ đồng loạt phóng ám khí.

- Đạo thứ ba chọn một trăm hai mươi tên kiếm sĩ hảo hạng, tinh nhuệ dàn trận hình bán nguyệt tại sân cỏ phía trong cửa cổng Tổng đàn chờ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đến sẽ xông ra bao vây tám mặt.

- Đạo thứ tư phái bốn toán hảo thủ phóng ám khí, một toán bốn tên mai phục bốn hướng đông tây nam bắc cánh rừng chung quanh Tổng đàn Thanh Vân bang, chờ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch lọt vào, bắn ám khí tẩm kịch độc hạ sát ngay liền tại chỗ ngăn chặn không cho vào Tổng đàn.

- Đạo thứ năm gấp rút trong nội nhật thiết lập bốn trạm canh có bốn tên võ sĩ canh gác đêm ngày.

- Đạo thứ sáu phái bốn toán phi mã, mỗi toán năm tên thiện nghệ chia ra các hướng ngoài Tổng đàn hai mươi dặm chờ khi vừa trông thấy Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch tới khẩn cấp chạy về Tổng đàn báo tin để Bang chủ kịp thời ứng phó.

Từ giờ mẹo đến giờ thân.

Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn, Đệ nhị thủ tòa Vệ Oai, Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên, Hộ pháp Gia Cát Đan, bốn vị thủ lĩnh chạy tới chạy lui từ trong tòa điện tới ngoài sân cỏ, luôn cả cánh rừng chung quanh Tổng đàn Thanh Vân bang, và con đường từ sân cỏ dẫn vào cửa cổng quát tháo hét la đốc suất chúng môn đồ dẫn cao thủ thành lập thành sáu đạo như lệnh của Bang chủ Mã Kỳ, mài đao, kiếm chuẩn bị hàng ngũ, thiết lập các trạm canh phòng, phái bốn toán xạ thủ ám khí, mai phục chung quanh cánh rừng, chọn mười hai tên hảo thủ sử dụng Quỷ đầu đao, chọn bốn toán phi mã khẩn cấp ra nhanh, tám xạ thủ phóng ám khí ẩn phía sau tấm màn nhung trong nội điện, một trăm kiếm sĩ lập trận hình bán nguyệt trên sân cỏ trong cửa cổng Tổng đàn Thanh Vân bang, nhất nhất mọi việc cực kỳ chu đáo.

Cuối giờ thân, sáu đạo phòng thủ lẫn tấn công và mai phục đã hoàn tất. Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn, Đệ nhị thủ tòa Vệ Oai, Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên, Hộ pháp Gia Cát Đan trở vào trong tòa đại điện bái mạng Bang chủ Mã Kỳ.

Đúng vào giờ dậu, Bang chủ Mã Kỳ trong bộ võ phục hồng bào từ phía sau hậu điện bước ra tòa đại điện oai vệ bước lên các bậc thềm ngồi xuống chiếc ghế bành lót da hổ lẫm liệt uy phong.

Bang chủ Mã Kỳ tuổi vào độ ngũ tuần, mặt hổ, râu hùm, thân hình to lớn dị thường, ánh mắt chớp rực tinh quang, biểu hiện một nội lực vô cùng hùng hậu, ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bành uy nghi lẫm liệt, chẳng khác nào tướng soái cầm quân trấn giữ chốn biên thùy.

Hai phía tả hữu vách tường tòa đại điện là mười sáu tên đại hán thân hình vạm vỡ, tay cầm Quỷ đầu đao quái dị đứng im như những pho tượng tạc hình người.

Bọn này đã chuẩn bị khi Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch tới, nếu có lệnh Bang chủ sẽ biến thành trận Quỷ đầu đao theo thế trận bát môn kim tỏa.

Đầy là một trận pháp vô cùng quỷ dị. Đối phương lọt vào rồi dù có cánh cũng không thể nào thoát ra ngoài được.

Trận này do Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn chủ trì.

Đội xa thủ ám khí tám người đã ẩn nấp phía sau bức màng nhung ở hậu điện chờ lệnh Bang chủ xuất thủ.

Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn, Đệ nhị thủ tòa Vệ Oai, Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên, Hộ pháp Gia Cát Đan kẻ trước người sau tiến vào tòa đại điện.

Bốn người vòng tay cung kính trước mặt Bang chủ Mã Kỳ tung hô :
- Cung lệnh Bang chủ.

Bang chủ Mã Kỳ nhìn bốn người cất tiếng rền vang tợ chuông đồng.

- Bản tòa cho chư vị an nhiên.

Bốn người đứng thẳng lên, mắt hướng về Bang chủ Mã Kỳ đợi lệnh.

Bang chủ Mã Kỳ nhìn Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn và Thủ tòa Vệ Oai :

- Trong tòa đại điện này nhị vị Thủ tòa đã bố trí mọi việc xong chưa?

Đinh Chấn cung tay :

- Bẩm Bang chủ, ty chức và Đệ nhị thủ tòa bố trí đã xong, mười sáu bảo thủ trận Quỷ đầu đao và tám xa thủ ám khí.

Bang chủ Mã Kỳ lại hỏi :

- Phía trước đại điện trên sân cỏ nhị vị Thủ tòa bố trí như thế nào?

Đinh Chấn khom lưng :

- Bẩm Bang chủ, tuân theo lệnh Bang chủ ban ra từ buổi sáng ty chức và Đệ nhị thủ tòa đã chọn ra một trăm hai mươi kiếm sĩ hữu hạng, dàn trận theo hình bán nguyệt chờ tên Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch tới sẽ biến thành trận bát môn kim tỏa lập tức tấn công.

Bang chủ Mã Kỳ gật gù :

- Tốt.

Nhìn Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên, Bang chủ Mã Kỳ hỏi :

- Bốn trạm canh trên con đường vào Tổng đàn bổn bang Đại hộ pháp đã thiết lập xong chưa?

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên khúm núm :

- Bẩm Bang chủ, tệ chức đã thiết lập xong bốn trạm canh, mỗi trạm có bốn tên môn đồ canh gác cả đêm lẫn ngày, chờ tên Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch, một mặt truy cản một mặt phóng hỏa báo tin vào Tổng đàn.

Bang chủ Mã Kỳ tiếp :

- Bốn đội xa thủ phóng ám khí bố trí chung quanh Tổng đàn Đại hộ pháp đã bố trí chưa?

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên đáp :

- Bẩm Bang chủ, tệ chức đã chọn bốn đội xạ thủ phóng ám khí, mỗi đội bốn người thiện xạ mai phục bốn mặt đông tây nam bắc chờ tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh lọt vào là bắn ám khí giết ngay.

Bang chủ Mã Kỳ hỏi thêm :

- Còn các toán phi mã Đại hộ pháp bố trí cách nào?

- Bẩm Bang chủ, tệ chức đã chọn mười sáu hảo thủ có khinh công khá cao, chia ra làm bốn toán rảo kiếm tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch, khi nhận diện ra gã sẽ lập tức quay về báo tin.

- Còn về phần bốn phía tường ngoài Tổng đàn, Đại hộ pháp bố trí phòng thủ theo phương cách nào?

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên cung kính :

- Bẩm Bang chủ, tệ chức đã chọn ba mươi sáu tên đao thủ chia làm bốn toán, mỗi toán phòng thủ một bức tường, ngày đêm tuần phòng nghiêm mật. Tệ chức lại chọn thêm mười hai tên ẩn nấp vào các chỗ kín, đợi khi kẻ địch xuất hiện sẽ báo động ngay cho bọn tuần phòng để kịp thời ngăn chận, làm chậm bước tiến của hắn.

Bang chủ Mã Kỳ gật gù :

- Tốt, phần phía sau hậu viện Đại hộ pháp sắp xếp phòng vệ như thế nào?

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên cung kính :

- Bẩm Bang chủ, phía sau cách hậu viện chừng hai mươi trượng, tệ chức cho mười hai tên đao thủ sử đoản đao mai phục các nơi kín đáo, chờ tên tiểu quỷ lén lút đi vào ngã này sẽ giết chết ngay.

Bang chủ Mã Kỳ tươi hẳn sắc diện, khen :

- Tốt lắm!

Bang chủ Mã Kỳ cất giọng sang sảng :

- Tất cả phương cách bố trí của nhị vị Thủ tòa, nhị vị Hộ pháp quả thật là chu đáo.

Với cách bố trí đó cho dù một con kiến, hay một con chim cũng khó có thể lọt qua, đừng nói là con người. Nhưng chư vị cần phải có một sự trung kiên tuyệt đối và trí tuệ tuyệt với mới mong đạt được kết quả mỹ mãn, bởi ta được biết công lực của tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch cao thâm vô lượng. Gã lại còn có thanh Tàn Hồn huyết kiếm của Tàn Hồn Quái Nhân cực kỳ lợi hại, vì nó là một loại kiếm thần quái, chỉ dùng ánh sáng giết người chứ chưa cần chạm tới thân thể. Chính vừa rồi gã đã sử dụng kiếm này hạ sát mười một tên cao đồ của lão Xích Phát Đại Ma Tôn chỉ vỏn vẹn có ba chiêu trong chớp mắt, khiến cho Giáo chủ Thần Đạo giáo phải ra lệnh báo động và đang trù tính kế hoạch diệt trừ gã. Chư vị hãy hết sức quan tâm khi đối diện với gã, đừng coi thường sẽ di hận.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên vốn là người tự cao tự đại cất giọng oang oang :

- Bẩm Bang chủ, cứ theo ngụ ý của ty chức, với cách bố phòng nghiêm mật của chúng ta như hiện nay, cho dù bậc đại kỳ nhân quái kiệt hay bậc thần tiên có tới đây lọt vào trong trận địa chưa chắc gì toàn mạng trở về, đừng nói chi một tên oắt con miệng còn hôi sữa mẹ như tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch. Ty chức dám cam kết nếu tên tiểu quỷ đó dám to gan lớn mật tới bản bang gã sẽ tan thây nát cốt trước khi bước vào đại điện này.

Nói dứt câu, Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên cất tiếng cười ha hả, xem qua rất đắc chí.

Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn nghiêm hẳn sắc mặt, lắc đầu trầm giọng :

- Đại hộ pháp chớ nên xem thường tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch rằng gã chỉ là một tên oắt con. Cứ như theo nhiều lời đồn đại của bọn cao thủ hắc, bạch giang hồ, chẳng những tên tiểu quỷ đó có công lực thuộc hàng thượng thặng, lại còn có cả thân pháp biến hiện như loài ma quỷ. Gã có thể lọt qua bốn trạm canh gác của chúng ta rất dễ dàng và cũng có thể lọt vào Tổng đàn chẳng một chút khó khăn. Chúng ta hãy nên hết sức cẩn mật đề phòng kẻo có điều hối tiếc về sau này.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên nhìn Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn cười khinh khỉnh :

- Lão Đệ nhất thủ tòa không nên quá bi quan, cũng không nên quá quan trọng hóa tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch, làm mất đi cái nhuệ khí của bản bang. Theo như ty chức nghĩ chỉ tại bọn cao thủ hắc bạch giang hồ vì quá khiếp cây Tàn Hồn huyết kiếm của lão Tàn Hồn Quái Nhân từng làm chấn động võ lâm nên mới thổi phồng cái tên tiểu quỷ oắt con đó giống như con cóc biến thành con cọp. Ty chức quả quyết nếu tên tiểu quỷ tới đây, ty chức sẽ giết gã chỉ trong mười chiêu, chưa cần tới chư vị ra tay đấu nhau với gã. Ty chức nói được là hành động được, không hề sai ngoa một chút nào.

Sắc diện Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn xem ra rất khó chịu trước những lời tự phụ của Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên. Lão cất giọng nghiêm túc :

- Đại hộ pháp không nên dùng những lời đại ngôn trước mặt Bang chủ. Theo ngụ ý của tệ chức, đối với tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch chúng ta không nên quá cương cường, chỉ thuận đối phó bằng võ công hay bằng đao pháp, kiếm pháp, chưởng pháp với gã, bởi gã có cây Tàn Hồn huyết kiếm quá lợi hại, có thể gây tổn sinh mạng cho chúng môn đồ rất nhiều trong trận giao tranh. Tốt nhất là chờ gã tới, dẫn dụ gã vào trong tòa đại điện này, mật lệnh cho đội xạ thủ bất thần phóng ám khí Tuyệt Hồn châm tẩm kịch độc giết gã là kế thượng sách.

Lão cười đắc ý :

- Chúng ta dùng diệu kế giết tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch không phải hao một giọt máu của chúng môn đồ. Chỉ cần tốn hao một chút trí tuệ như thế có phải hơn là đường đường ra mặt đấu nhau với gã. Chẳng hiểu Đại hộ pháp có thấy thế không.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên bị Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn bài bác nổi giận, trợn mắt dửng mày nhưng chưa tìm được lời nào tranh cãi cùng đối phương.

Trông thấy Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên bí thế, Thủ tòa Gia Cát Đan chen vào :

- Thanh Vân bang của chúng ta từ lâu rồi lu mờ trên chốn giang hồ chỉ vì chúng ta bị các bang, hội đông đảo lấn áp, đè nén. Theo thiển ý của tệ chức, nhân cơ hội này chúng ta cũng nên tạo tiếng vang cho bọn cao thủ võ lâm hắc, bạch biết rõ ngoài Bang chủ - vị lãnh đạo tối cao, công lực cao thâm vô lường, còn có những cao thủ kỳ tài.

Nếu như chúng ta chỉ thuần sử dụng bằng ám khí Tuyệt Hồn châm tẩm chất kịch độc giết tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch một cách lặng lẽ âm thầm trong bóng tối, chỉ sợ không thể nào gây chấn động trên chốn giang hồ. Chi bằng chúng ta cứ trực diện sử dụng võ công, kiếm pháp, đao pháp, chưởng lực đánh nhau một cách công khai với gã. Nếu chúng ta giết được gã sẽ gây chấn động mạnh, chẳng những ở vùng đất Giang Lăng này, luôn cả các vùng Thiểm Tây, Giang Đông và khắp cả hai miền Trung thổ thảy đều nghe tới kỳ công oanh liệt của chúng ta. Kể từ đó, Thanh Vân bang nghiểm nhiên trở thành ngôi sao bắc đẩu, thay thế môn phái Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga Mi và các đại môn phái khác. Chừng đó tất cả cao thủ trong hai đạo hắc, bạch đều khâm phục, kiêng nể ta, không còn có ai dám coi thường bản bang như từ trước cho đến bây giờ và từ đó bản bang sẽ tiến tới bành trướng thế lực tranh chức bá chủ võ lâm. Chư vị bằng hữu thấy lời nói của tệ chức có đúng hay không?

Được Thủ tòa Gia Cát Đan vun giúp ý kiến của mình, Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên phấn chấn tinh thần cất giọng oang oang :

- Những lời phân tích tinh tế của Đệ nhị thủ tòa rất chí lý. Sở dĩ chúng ta cho mai phục các toán ám khí Tuyệt Hồn châm ở bốn mặt ngoài cánh rừng già và trong hậu điện là vì đề phòng tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch sử dụng thân pháp quỷ mị lẻn vào trong bất ngờ ám kích Bang chủ và phu nhân khiến ta không kịp trở tay đối phó. Nhưng chính chúng ta cũng phải mặt đối mặt đường đường công khai đánh nhau với gã. Có giết gã bằng cách đó mới có thể gây chấn động trên khắp mặt giang hồ, khiến cho các môn phái, các bang, hội sẽ nể phục bản bang đúng như lời Thủ tòa vừa nói. Bản chức cam kết nếu gã tới đây, bản chức sẽ giết gã trong vòng mười chiêu. Nếu ngoài mười chiêu bản chức sẽ chịu tội hình phạt trước Bang chủ, chẳng hề kêu ca một tiếng nào.

Tới đây Bang chủ Mã Kỳ lên tiếng :

- Những lời tranh cãi của chư vị Thủ tòa, Hộ pháp từ nãy đến giờ đều thấy hợp ý ta. Đúng như lời nói của Thủ tòa, chúng ta hãy trực diện đấu nhau với tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch giữa thanh thiên bạch nhật trước mặt chúng môn đồ. Dù giết gã với bất cứ hình thức nào, đao, kiếm, chưởng pháp hoặc ám khí Tuyệt Hồn châm, hay kịch độc thảy đều gây chấn động trên hai đạo hắc, bạch võ lâm trên khắp hai miền Trung thổ, luôn cả vùng Quan ngoại Thổ Phồn, Tây Vực. Chừng đó Thanh Vân bang sẽ đứng vững như núi Thái Sơn trong võ lâm. Bản bang chẳng còn kiêng sợ một bang, hội nào nữa, kể luôn cả ngũ đại môn phái. Đây chính là một trận đấu thử thách tài năng của chư vị Thủ tòa, chư vị Hộ pháp bằng võ công, tài trí chứ không phải bằng những lời nói huê dạng, mỹ miều.

Bang chủ Mã Kỳ cao giọng :

- Trong trận ác đấu sắp tới này, trong bốn vị Thủ tòa, Hộ pháp, vị nào giết được tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch với bất cứ hình thức nào như bản tòa đã nói qua, bản tòa sẽ trọng thưởng cho vị đó một trăm ngàn lạng vàng ròng, mười hạt minh châu, một xâu chuỗi ngọc, hai mươi bộ cẩm bào, hai mươi cây gấm vóc và hai ả thiếu nữ xinh đẹp. Chư vị hãy nên tận tâm tận lực cùng ta, trước là cứu vãn tình thế bất an của bản bang, sau là hưởng mùi vinh hoa phú quý.

Bốn vị cao thủ Thủ tòa lẫn Hộ pháp hoan hỉ cúi rạp mình rập đầu :

- Tạ ơn Bang chủ!

Sau đó bọn người Hạ Hầu Quyên, Gia Cát Đan, Đinh Chấn và Vệ Oai ai nấy mặt mày đều hớn hở, vui tươi.

Đưa mắt nhìn ra ngoài cửa tòa đại điện thấy nắng chiều đã tắt, Bang chủ Mã Kỳ lớn tiếng :

- Bây giờ đã sắp đến giờ hợi - đúng theo giờ hẹn trong huyết hận thư của tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch. Chắc chắn gã sẽ tới đây chứ chẳng không. Chư vị Thủ tòa, Hộ pháp hãy nên chuẩn bị sẵn sàng chờ khi gã tới chúng ta dùng cái thế tiên hạ thủ vi cường giết gã.

Bốn lão Hộ pháp, Thủ tòa khom mình đồng thanh hô to :

- Tuân lệnh Bang chủ!

Liền đó trong đại điện Thanh Vân bang im phăng phắc, không còn nghe một tiếng động nhỏ.

Tất cả ánh mắt từ Bang chủ Mã Kỳ tới bốn lão Hộ pháp, Thủ tòa và bọn kiếm sĩ đều hướng ra phía cửa đại điện chờ đợi.

Chương 8: Huyết hận thư sinh

Thời khắc trôi qua thật nhanh.

Đã đúng giờ hợi. Bang chủ Mã Kỳ, bốn vị lão nhân Thủ tòa, Hộ pháp nín thở đợi chờ bọn phi mã báo tin, hoặc Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đột ngột tới bất ngờ.

Giờ hợi đi qua nửa thời thần.

Ngoài cửa cổng Tổng đàn Thanh Vân bang im bặt, không thấy bọn phi mã chạy trở về, cũng chẳng thấy bóng dáng Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch xuất hiện.

Chờ thêm một lúc nữa trước sau vẫn im bặt, Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên cất tiếng cười ha hả.

Lão oang oang :

- Tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đã sợ rồi. Có lẽ đã tới bản bang từ lâu rồi nhưng gã ẩn nấp trong bóng tối nơi đâu đó, nhìn thấy cách bố phòng cẩn mật và thế lực của chúng ta gã đã kinh hồn bạt vía âm thầm bỏ chạy trốn đi chứ còn là gì nữa.

Lão nhìn qua Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn cười khỉnh.

Bang chủ Mã Kỳ bật cười khanh khách, giọng cười của kẻ vừa đắc thắng trở về.

Lão ngạo nghễ :

- Đại hộ pháp nói đúng. Tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đã tới đây, nhìn qua cách thức bố phòng, dàn trận của bản bang, gã đã hoảng sợ bỏ chạy trốn rồi. Cái tin này đồn đại ra chốn giang hồ ắt tiếng tăm của Thanh Vân bang vang lên như sấm, bọn cao thủ hắc, bạch võ lâm thảy đều nể phục. Chúng ta chưa đánh mà đã thắng nhờ phô trương thanh thế, dọa khiếp tên tiểu quỷ. Từ nay bản bang sẽ...

Bỗng Bang chủ Mã Kỳ im lặng không tiếp thêm lời vì vừa phát giác có tiếng vó ngựa phi phía ngoài con đường dẫn vào Tổng đàn Thanh Vân bang.

Cả hai Hộ pháp Hạ Hầu Quyên, Gia Cát Đan, luôn cả hai vị Thủ tòa Đinh Chấn và Vệ Oai đều giật mình, dồn tất cả ánh mắt ra phía ngoài cửa cổng.

Chỉ trong nháy mắt, vó ngựa đã phi tới gần cánh cửa Tổng đàn Thanh Vân bang rồi ngừng lại.

Bầu không khí trong tòa đại điện bỗng khẩn trương hẳn lên, ai nấy đều biết tên phi mã chạy trở về báo tin về Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch.

Một tên phi mã xuất hiện trước cánh cửa cổng, chạy thẳng vào tòa đại điện.

Tên phi mã phóng vào trong tòa đại điện chạy tới đứng trước mặt Bang chủ Mã Kỳ buông tiếng thở hào hển :

- Bẩm Bang chủ...

Bang chủ Mã Kỳ hấp tấp hỏi :

- Chuyện gì? Có phải tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch sắp vào đây hay không?

Tên phi mã thở hắt hơi, cất tiếng run run :

- Bẩm Bang chủ, tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đã tới trạm thứ nhất...

Bang chủ hỏi mau :

- Tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đã tới trạm thứ nhất rồi sao?

Tên phi mã vẫn với giọng run run :

- Bẩm Bang chủ, tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch tới trạm thứ nhất, bốn tên võ sĩ chạy ra ngăn đón, gã rút cây kiếm quái gở, chỉ xuất một chiêu đã chém rụng đầu bốn tên võ sĩ.

Bang chủ Mã Kỳ giật mình, trợn tròn cặp mắt sửng sốt nhìn tên phi mã.

Lão hỏi :

- Hiện giờ tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đang ở nơi nào?

Tên phi mã khom mình :

- Bẩm Bang chủ, sau khi tên tiểu quỷ giết bốn tên võ công canh gác của bản bang, gã đang tiến tới trạm canh thứ hai.

Bang chủ Mã Kỳ biến sắc, Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn và Thủ tòa Vệ Oai hiện lên nét mặt khẩn trương trên gương mặt. Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên dửng cặp lông mày chổi xuể kinh ngạc, Hộ pháp Gia Cát Đan sửng sốt.

Tất cả dự đoán của bọn họ vừa rồi đều sai lầm. Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch vẫn đường hoàng tiến tới giết bốn tên võ công canh gác và đang trên đường tới Tổng đàn Thanh Vân bang.

Chứng tỏ đối phương không hề lén lút và cũng chẳng hề sợ hãi như lời dự đoán của Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên và Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn.

Bang chủ Mã Kỳ phất tay sang tên phi mã :

- Lui ra!

Tên phi mã ứng thinh khom mình tháo lui mấy bước, quay chạy trở ra ngoài cửa cổng leo lên lưng con tuấn mã phi nhanh...

Bầu không khí trong tòa đại điện đột nhiên khẩn trương đến cực độ.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên, Hộ pháp Gia Cát Đan, Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn, Thủ tòa Vệ Oai thảy đều biến hẳn cả sắc mặt sau khi nghe tên phi mã nói Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch chỉ xuất một chiêu đã chém bay đầu bốn tên võ sĩ hữu hạng trong đội ngũ võ công của Thanh Vân bang.

Thần sắc Bang chủ Mã Kỳ biến đổi nhiều lần, cặp lông mày dựng đứng, trợn trừng hai mắt nhìn thẳng ra ngoài cửa cổng không hề thấy chớp.

Cái tin tên phi mã chạy vào cho hay Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch vừa xuất hiện đã giết chết bốn tên võ sĩ canh gác đâu phải là chuyện tầm thường.

Nếu gã không có võ công tuyệt luân và thân pháp xuất quỷ nhập thần thì sao có thể làm nổi chuyện đó.

Tới đây từ Bang chủ Mã Kỳ đến hai lão nhân Thủ tòa, hai vị Hộ pháp mới tin những lời đồn đại của bọn cao thủ hắc, bạch võ lâm là đúng sự thực, không hề có chuyện thổi phồng như lời của Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên.

Mọi người nín lặng đợi chờ thêm tin cấp báo của bọn phi mã chạy trở về, không ai nói một lời nào.

Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ngoài cánh cửa cổng Tổng đàn Thanh Vân bang.Chỉ trong phút giây lại nghe có tiếng vó ngựa từ phía ngoài chạy vào.

Chớp mắt vó ngựa dừng lại trước cánh cửa cổng. Một tên phi mã nhảy xuống đất, chạy như bay vào tòa đại điện.

Tên phi mã chạy tới, đứng trước mặt Bang chủ Mã Kỳ run lên cầm cập như vừa trúng chứng cảm hàn, quên cả chuyện cúi mình theo nghi lễ thường nhật.

Gã run lập cập :

- Bẩm Bang chủ...

Bang chủ Mã Kỳ gấp rút :

- Nói mau, hiện giờ tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đang ở nơi đâu?

Tên phi mã nói chẳng ra hơi :

- Bẩm Bang chủ... tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch tới trạm canh thứ hai chỉ xuất một chiêu đã giết bốn tên võ sĩ, gã lại tới trạm canh thứ ba xuất một chiêu nữa giết luôn bốn tên võ sĩ trong nháy mắt. Hiện gã đang tiến tới trạm thứ tư. Khinh công của gã cao thâm không thể nào tưởng tượng được. Thuộc hạ phi ngựa thần tốc vẫn không theo kịp...

Bang chủ Mã Kỳ tái hẳn sắc mặt, phất tay sang tên phi mã quát to :

- Lui ra.

Tên phi mã kinh hãi, rập mình lùi lại, rồi quay người chạy bắn trở ra ngoài.

Bang chủ Mã Kỳ chộp lấy thanh trường kiếm dựng bên cạnh chiếc ghế bành cài vào người rồi đứng phắt dậy.

Lão dõng dạc :

- Chư vị Hộ pháp, chư vị Thủ tòa, hãy theo ta...

Lão nhanh lẹ bước xuống thềm đại điện, khẩn cấp tiến ra ngoài cánh cửa lớn.

Hai lão nhân Hộ pháp, hai vị Thủ tòa liền gấp rút đi theo sau lưng Bang chủ Mã Kỳ.

Tới bậc thềm phía trước cánh cửa tòa đại điện, Bang chủ dừng lại, đảo mắt quan sát trận thế đã dàn sẵn trên sân cỏ rộng.

Bốn lão nhân Thủ tòa, Hộ pháp đứng lại hai bên hộ vệ Bang chủ Mã Kỳ.

Trước mắt Bang chủ Mã Kỳ một trăm hai mươi tên kiếm sĩ lập thành bốn đội ngũ dàn ra hình bán nguyệt chỉnh tề, tay lăm lăm trường kiếm sáng ngời, mắt hướng ra ngoài cửa cổng trong tư thế sẵn sàng ứng chiến với kẻ thù, khí thế vô cùng hùng liệt.

Bang chủ Mã Kỳ gật đầu như tỏ sự hài lòng. Thủ tòa Đinh Chấn đã dàn trận rất qui cũ.

Quan sát thế trận một lúc, Bang chủ Mã Kỳ quay sang bốn lão nhân Thủ tòa, Hộ pháp nói :

- Tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch quả nhiên vô cùng lợi hại. Chỉ ba chiêu đã sát hại hết mười hai môn đồ hữu hạn của Thanh Vân bang trong nháy mắt, chứng tỏ những lời đồn đại của bọn cao thủ hắc, bạch trên giang hồ hiện nay là sự thực, không hề láo khoét.

Ngẫm nghĩ phút giây, Bang chủ Mã Kỳ nói tiếp :

Cứ như tình hình này bắt buộc chúng ta phải đành cho tổn thất một số sinh mạng, chặn đứng tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch tại trên sân cỏ này.

Chúng ta sẽ ra lệnh cho một trăm hai mươi kiếm sĩ xuất trận đầu tiên, dùng số đông người này quần thảo với gã cho tới khi gã đã mệt nhoài, tổn hao một số lớn chân khí, chúng ta mới tung ra trận Quỷ đầu đao. Trận pháp sẽ làm cho gã hao tổn thêm nhiều nội lực, chừng đó bốn vị Hộ pháp và Thủ tòa sẽ xuất trận theo thế trận Tứ tượng đoạt hồn. Ta sẽ đứng phía sau giám trận, chờ cơ hội tốt sẽ bắn ám khí Tuyệt Hồn châm, giết gã không cần phải bắt sống. Chư vị Hộ pháp, Thủ tòa đã nghe ta nói rồi chứ?
Hai lão nhân Thủ tòa và hai lão nhân Hộ pháp đồng rập nhau một lượt :

- Thuộc hạ đã nghe rõ.

Bang chủ Mã Kỳ nghiêm sắc mặt :

- Bây giờ chư vị hãy nghe lệnh của bản tòa đây.

Nhìn Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn, Bang chủ Mã Kỳ cất tiếng dõng dạc :

- Thủ tòa hãy mau vào đại điện chuẩn bị trận Quỷ đầu đao và trận bắn ám khí Tuyệt Hồn châm nhanh lên.

Thủ tòa Đinh Chấn hô lớn :

- Tuân lệnh Bang chủ!

Lão nhân gấp rút chạy bắn vào trong tòa đại điện.

Bang chủ Mã Kỳ nhìn Hộ pháp Hạ Hầu Quyên truyền lệnh :

- Đại hộ pháp hãy chuẩn bị...

Nhưng lão đã giật mình và vừa nghe vó ngựa chạy khẩn cấp từ ngoài con đường nhỏ chạy vào.

Bang chủ Mã Kỳ và hai vị lão nhân Thủ tòa, Hộ pháp liền đưa mắt nhìn ra ngoài cổng.

Một tên phi mã chạy vào như tên bắn.

Chưa tới thềm ngoài cửa điện, tên phi mã đã kêu to :

- Bẩm Bang chủ... tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch... đã tới.

Dứt câu, tên phi mã ngã lăn xuống đất nằm bất tỉnh. Gã đã kiệt sức trong lúc chạy vào đây.

Bang chủ Mã Kỳ biến sắc mặt, phất tay sang Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên quát to :

- Đại hộ pháp chuẩn bị chiến đấu nhanh lên.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên hô lớn :

- Tuân lệnh.

Lão phóng mình ra ngoài tới nơi một trăm hai mươi kiếm sĩ đang chờ lệnh.

Bang chủ Mã Kỳ quay qua Hộ pháp Gia Cát Đan :

- Hộ pháp hãy mau ra ngoài đứng giám trận cho Đại hộ pháp mau lên.

Hộ pháp Gia Cát Đan hô lớn :

- Tuân lệnh!

Lão chạy bắn ra ngoài sân cỏ, tới gần Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên.

Bang chủ Mã Kỳ quay lại Thủ tòa Vệ Oai :

- Thủ tòa hãy đứng đây hộ vệ ta.

Thủ tòa Vệ Oai chưa kịp đáp ứng bỗng nghe có tiếng hú từ xa vang tới.

Lão nhân cùng Bang chủ giật mình ngẩng mắt nhìn lên bầu trời nơi đang hiện ra một chiếc bóng vừa xuất hiện lao vùn vụt tới nhanh như vì sao xẹt.

Khinh pháp chiếc bóng kia nhanh lẹ chưa từng trông thấy trên chốn giang hồ từ bấy nhiêu lâu nay.

Bốn tên võ sĩ canh gác cửa cổng nhận thấy chiếc bóng trên bầu trời đồng thanh hô to :

- Tên tiểu quỷ tới...

Bọn chúng vung trường kiếm chỉa mũi lên trời, sẵn sàng xuất thủ khi chiếc bóng đáp xuống đất.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên cũng vừa trông thấy chiếc bóng hiện trên bầu trời bèn quát lớn :

- Chuẩn bị chiến đấu.

Một trăm hai mươi tên kiếm sĩ đồng thanh hô to, chấn động khắp trên đấu trường.

Kiếm trong tay một trăm hai mươi tên kiếm sĩ tủa lên trời, cả một rừng kiếm chiếu ánh sáng rực trông đến rợn người.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên đứng chính giữa trận, rút thanh trường kiếm ra khỏi vỏ, mắt hướng lên bầu trời nhìn theo chiếc bóng đang lao vùn vụt tới.

Lão trong tư thế sẵn sàng xuất chiêu hạ đối thủ khi chân chưa chạm vào mặt đất.

Chương 9: Ác chiến kinh hồn

Hộ pháp Gia Cát Đan gấp rút lao ra phía ngoài đứng giám sát trận đấu sắp diễn ra.

Tình hình cực kỳ khẩn trương khắp cả trong ngoài Tổng đàn Thanh Vân bang sau khi trông thấy chiếc bóng xuất hiện trên bầu trời xanh thẳm.

Tất cả từ Bang chủ cho tới chúng môn đồ Thanh Vân bang đều quả quyết chiếc bóng đang tới kia chính là Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch chứ chẳng còn là ai nữa.

Đối với nhân vật tiểu thần quái này tất cả đều chưa đoán nổi số mệnh của mình rồi sẽ ra sao.

Chỉ trong nháy mắt chiếc bóng kia đã tới.

Từ trên không trung chiếc bóng đáp xuống trước cánh cửa cổng Tổng đàn Thanh Vân bang nhẹ nhàng den một hạt bụi không hề thấy bay.

Nhiều tiếng hô to :

- Tiểu quỷ Phùng Phá Thạch!

Tiếng hô chấn động khắp cả trên đấu trường, rồi im bặt luôn như lúc đầu.

Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía chiếc bóng vừa đáp xuống đất.

Nhìn kỹ lại đó là một thiếu niên vận lam y, thân hình cường tráng, cao gần một trượng, mặt ngọc, môi đỏ, mày thanh tú, đôi mắt to thu hồn lẫn lộn ánh sáng sát khí, lưng đeo một thanh trường kiếm, đứng uy nghi như một tiểu thiên thần từ trên trời giáng hạ xuống trần gian.

Phóng hai ánh mắt chớp sáng tợ hai ánh tinh cầu nhìn vào đấu trường một lượt, thiếu niên vận lam y chậm rãi bước vào cánh cửa Tổng đàn.

Bốn tên võ sĩ canh gác không ngăn cản vì đã được lệnh Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên từ trước. Bọn chúng lui về phía sau đứng nhìn thiếu niên vận lam y.

Thiếu niên vận lam y tiến thẳng tới chỗ Bang chủ Mã Kỳ đang đứng cùng Thủ tòa Vệ Oai.

Bang chủ Mã Kỳ nói mau :

- Thủ tòa hãy theo ta.

Bang chủ Mã Kỳ mạnh dạn bước xuống các bậc thềm, tiến thẳng ra ngoài. Thủ tòa Vệ Oai tay lăm lăm trường kiếm đi theo hộ vệ Bang chủ Mã Kỳ ở phía sau.

Bầu không khí căng thẳng tưởng chừng ngạt đi cả sự hô hấp. Hàng trăm cặp mắt gắn chặt vào gã thiếu niên vận lam y và Bang chủ Mã Kỳ.

Hàng trăm ngọn đao kiếm cất lên chờ lệnh của Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên.

Trước đó Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên đã phi thân tới cản ngang bước tiến của gã thiếu niên vận lam y, bởi lão sợ có chút sơ suất đối với vị Bang chủ của mình.

Nhưng lão đứng tránh một bên chừa lối cho Bang chủ Mã Kỳ bước tới.

Bang chủ Mã Kỳ còn cách gã thiếu niên vận lam y chừng bốn trượng thì dừng lại.

Nhìn gã thiếu niên lam y từ gương mặt ngọc đến thanh trường kiếm đeo trên lưng, Bang chủ Mã Kỳ cất giọng vang như tiếng chuông rền :

- Tiểu tử! Ngươi là Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đó phải không?

Thiếu niên lam y khẽ gật :

- Không sai! Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch chính là tiểu gia.

Phùng Phá Thạch lạnh lùng tiếp :

- Chiều nay tiểu gia đúng theo lời hẹn trong Hận huyết thư đã gởi cho lão tới đây thu hồi món nợ máu. Lão đã chuẩn bị sẵn sàng rồi chứ?

Bang chủ Mã Kỳ trầm tĩnh :

- Trước nhất bản tòa muốn biết ngươi tới đây đòi món nợ máu cho ai?

Gương mặt ngọc của Phùng Phá Thạch bỗng bốc đầy sát khí. Chàng dằn mạnh giọng :

- Lão đừng giở giọng vờ vĩnh. Tiểu gia tới đây đòi món nợ máu năm xưa ngươi và năm bang, hội đã cùng lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn tới bao vây đánh phá Phùng Sơn bảo, sát hại hơn sáu mươi gia nhân, giết phụ thân ta còn đốt luôn gia bảo. Hôm nay ta đến đây đòi món nợ máu đó chính trên mình của ngươi.

Bang chủ cười gằn :

- Chuyện năm xưa xảy ra tại Phùng Sơn bảo khiến cho gia nhân bị giết, sơn trang bị đốt chỉ tại vì phụ thân ngươi lão Phùng Phá Sơn dám cả gan chống lại mệnh lệnh của minh chủ Xích Phát Đại Ma Tôn, không chịu giao nạp pho bí kíp Cửu trùng thiên tôn bảo lục, nên phải đền tội không còn điều gì gọi là oan ức cả. Ngươi là kẻ hậu sinh phải biết thức thời, phải nhận ra đâu là tà là chánh, lo an thân thủ phận, đừng điên cuồng rồi rước lấy tai họa vào thân. Bản tòa khuyên ngươi hãy mau mau rời khỏi nơi này. Đao kiếm vốn là món vật vô tình, không nể vị ai đâu.

Những lời cao ngạo ngang ngược của Bang chủ Mã Kỳ khiến cho Phùng Phá Thạch cháy phừng lửa giận.

Chàng trợn mắt :

- Pho bí kíp Cửu trùng thiên tôn bảo lục vốn là món bảo vật di truyền của dòng họ Phùng trải qua mấy đời. Các ngươi chỉ vì tham vọng đã biến thành những tên cường san, đạo tặc, giết người cướp của, lại còn dám khoe khoang là nhân vật chánh đạo võ lâm. Ngươi và lão quỷ Thương Sư Ngươn, Ngụy Khôn, Lâm Kiến Chương, Ngọc Địch tiên tử, yêu phụ Bạch Cốt Ma Cơ cam tâm cúi đầu chịu làm tấm thân khuyển mã cho lão Xích Phát Đại Ma Tôn và bọn lão quỷ kia tàn phá sát hại Phùng Sơn bảo, gây ra tội ác bằng trời. Tiểu gia thề sẽ huyết tẩy tất cả các ngươi không chừa một mạng nào để báo thù cho song thân, cho sư thúc Tạ Chử Giang và cho sư phụ ta Tàn Hồn Quái Nhân.

Phùng Phá Thạch thò tay nắm lấy chuôi thanh Tàn Hồn huyết kiếm rút ra.

Một tiếng ngân rền, thanh Tàn Hồn huyết kiếm đã nằm chắc trong tay Phùng Phá Thạch, toát ra ánh huyết quang chớp rực lạnh ghê người.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên quát to :

- Bày khai trận thế...

Rào... rào... rào...

Một trăm hai mươi kiếm thủ từng loạt phóng qua tám hướng, tứ bề rừng kiếm tua tủa cất lên bao vây Phùng Phá Thạch vào chính giữa như chiếc hộp sắt cho dù một con kiến cũng khó thể lọt ra ngoài.

Trận thế từ hình bán nguyệt nháy mắt chuyển sang thế trận Bát môn kim tỏa.

Trận Bát môn kim tỏa này biến thế từ trận Bồ đề hàng ma trận pháp của môn phái Thiếu Lâm nhưng có phần linh diệu hơn rất nhiều.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên lướt tới xung trận, điều khiển một trăm hai mươi kiếm thủ.

Hộ pháp Gia Cát Đan giật lùi lại hai trượng đứng giám trận. Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên quát to :

- Động thủ!

Lập tức hàng trăm trường kiếm vung lên từ bốn phương tám hướng tấn công vào Phùng Phá Thạch.

Hàng ngàn ánh kiếm lập lòe chẳng khác nào một trận mưa kiếm xối vào người chàng.

Trông thấy Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên hạ độc thủ, Phùng Phá Thạch nổi giận hét to một tiếng thị uy. Thanh Tàn Hồn huyết kiếm lắc động, xuất ngay chiêu Tàn Hồn nhất thức.

Một vòng tròn rộng lớn huyết quang chớp rực như có hàng trăm hàng ngàn thanh Tàn Hồn huyết kiếm, một số ngăn chặn trận mưa kiếm ảnh của một trăm hai mươi tên kiếm thủ, một số điểm nhanh như chớp giật vào bọn chúng.

Kiếm khí chạm nhau chan chát, từng cụm hoa lửa tóe sáng khắp cả đấu trường.

Soảng... soảng...

Phập... phập...
Bốn chiếc đầu cùng bốn thanh trường kiếm bay ra, thây không đầu đổ gục.

Trên một trăm kiếm thủ kinh hoàng ngưng tay kiếm.

Đấu trường mới vừa diễn ra liền ngưng lại.

Phùng Phá Thạch thu thanh Tàn Hồn huyết kiếm cầm ngang, gương mặt bốc mờ sát khí.

Chỉ mới xuất một chiêu Tàn Hồn nhất thức đã có bốn tên kiếm thủ hảo hạng của Thanh Vân bang vong mạng quả quá sự tưởng tượng của chúng môn đồ Thanh Vân bang.

Bang chủ Mã Kỳ trợn tròn hai mắt nhìn bốn chiếc đầu của thuộc hạ và nhìn thanh Tàn Hồn huyết kiếm chớp rực tử ảnh trong tay Phùng Phá Thạch.

Lão không thể nào ngờ nổi thanh Tàn Hồn huyết kiếm lợi hại đường đó.

Trong lòng Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên kinh hãi nhưng sợ chúng môn đồ mất đi hùng khí liền quát to :

- Động thủ!

Trên một trăm kiếm thủ hô to, vung thanh trường kiếm trỏ vào từ bốn mặt tấn công Phùng Phá Thạch ào ào như vũ bão.

Phùng Phá Thạch nghĩ nhanh :

- Nếu không cho bọn ngu ngốc này mở mắt, làm thế nào tới kia giết được lão quỷ Mã Kỳ.

Phùng Phá Thạch lại hét lên, lắc mạnh thanh Tàn Hồn huyết kiếm liên tiếp, xuất mười hai chiêu Tàn Hồn nhất thức vòng qua tứ phía.

Huyết ảnh trùng trùng chớp xẹt sang tám hướng, chẳng khác nào trận mưa máu trút vào người trên một trăm kiếm thủ Thanh Vân bang.

Bóng người qua lại nhanh như mắc cửi, kiếm khí chạm nhau từng loạt kêu loảng soảng. Lẫn lộn tiếng la, tiếng quát kèm theo những tiếng rú thảm khốc.

Từng thanh kiếm gẫy bay vèo, từng chiếc đầu rụng xuống, từng thây người ngã gục, từng cụm hoa máu bắn vọt lên không gian.

Lớp sau chồng lên sớp trước, lớp lớp ngã lăn ra cực kỳ hỗn loạn, thảm khốc.

Chừng uống cạn một bình trà đột nhiên trận ác chiến ngừng đi. Bầu không gian yên tĩnh trở lại, mùi máu thịt tanh tưởi theo làn gió hắt đi.

Nhìn kỹ lại trên đấu trường trước sau đã có mười chín cái tử thi không đầu, trông qua vô cùng ghê rợn.

Tám tên kiếm thủ khác trúng vết kiếm dài trên ngực máu tuôn xối xả, lảo đảo bước ra khỏi đấu trường, tìm chỗ chữa trị thương tích.

Phùng Phá Thạch thu thanh Tàn Hồn huyết kiếm đứng yên đảo mắt nhìn mười chín cái đầu nằm rải rác trên mặt đất cau đôi mày thanh tú.

Chính bản thân chàng cũng không ngờ chiêu thức Tàn Hồn nhất thức khủng khiếp đến thế.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên trợn tròn cặp mắt trắng dã như hai chiếc lục lạc ngựa, hết nhìn mười chín cái tử thi không đầu của thuộc hạ đến nhìn thanh Tàn Hồn huyết kiếm chớp rực huyết quang trong tay Phùng Phá Thạch.

Bây giờ lão đã rõ ràng thanh Tàn Hồn huyết kiếm và chiêu Tàn Hồn nhất thức lẫn công lực của Phùng Phá Thạch cực kỳ lợi hại, thần quái.

Trước đây, Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên cứ tưởng bọn cao thủ hắc bạch giang hồ vì khiếp sợ thanh Tàn Hồn huyết kiếm của Tàn Hồn Quái Nhân từng gây chấn động trên giang hồ từ mười mấy năm trước, nên phóng đại nhân vật hiện nay cầm nó, chứ sự thực không đúng như thế.

Cứ theo lão nghĩ Phùng Phá Thạch tuổi tác đến nay hãy còn quá trẻ, nội lực chưa có là bao, bất quá học được vài chiêu tầm thường, cách xuất chiêu tầm thường đơn sơ.

Nào ngờ hôm nay sự thực trước mắt lão đã khác hẳn điều lão nghĩ.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi uống cạn một bình trà đã có mười chín tên kiếm thủ hữu hạng của Thanh Vân bang chết thảm trên đấu trường đã chứng tỏ chẳng những quái kiếm, chiêu thức cực kỳ thần diệu mà công lực của Phùng Phá Thạch cao thâm tới mức độ không thể nào tưởng tượng.

Bang chủ Mã Kỳ trợn trừng hai mắt suýt rách cả khóe nhìn Phùng Phá Thạch giống như nhìn một con quái vật.

Thủ tòa Vệ Oai, đến Hộ pháp Gia Cát Đan cũng đều khiếp đảm, lòng lo sợ phập phồng. Còn lại một trăm lẻ một tên kiếm thủ quá đỗi kinh hoàng lui ra ngoài đứng nhìn thanh Tàn Hồn huyết kiếm, chưa có một tên nào động đậy.

Bỗng Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên quát :

- Tử đấu!

Được lệnh chủ tướng, tuy trong lòng đang hoảng sợ nhưng bọn kiếm thủ không dám chậm trễ, cùng hô to phóng ào ào trở lại đấu trường, vây chặt Phùng Phá Thạch như trước.Trường kiếm trong tay bọn kiếm thủ tua tủa cất lên toan đồng loạt tấn công Phùng Phá Thạch bỗng nghe chàng hét :

- Ngừng tay!

Tiếng hét xé tét không gian khiến cho bọn kiếm thủ giật mình ngừng lại.

Quét hai ánh mắt sáng rực như ánh tinh cầu ngang qua một trăm lẻ một tên kiếm thủ một lượt, Phùng Phá Thạch cất giọng sang sảng :

- Nay các ngươi đã trông thấy rõ ràng rồi, mỗi lầm ta xuất chiêu tối thiểu cũng có bốn năm tên nằm xuống. Nếu các ngươi tiếp tục ngu ngốc tuân theo lệnh lão quỷ Đại hộ pháp khi thì chỉ trong một thời gian ngắn, tất cả các ngươi sẽ đều làm quỷ không đầu trên đấu trường này.

Chàng trợn mắt :

- Lão quỷ Đại hộ pháp của các ngươi đã khiếp sợ thanh thần kiếm của ta, không dám đối đầu với ta nên mới xô đẩy các ngươi xông vào chết thay cho lão. Các ngươi đừng ngu xuẩn nữa, tất cả các ngươi hãy mau dang ra ngoài cho ta đấu với lão.

Một trăm lẻ một tên kiếm thủ như bừng tỉnh ngộ, đưa mắt nhìn nhau rồi lại nhìn Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên tỏ sự nghi ngờ về hành động của chủ tướng mình.

Nhìn thấy cử chỉ khác thường của chúng thuộc hạ, sợ có biến, Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên quát lớn :

- Các ngươi đừng nghe theo lời phỉnh gạt của tên tiểu quỷ Phùng Phá Thạch. Tất cả hãy xông vào tử chiến. Tên nào tháo lui bản tòa chém bay đầu tên đó.

Bọn kiếm thủ không dám cãi lệnh chủ tướng nên đồng loạt hô to, phóng trở lại đấu trường.

Lập tức hàng trăm, hàng ngàn ánh kiếm trút vào người Phùng Phá Thạch.

Phùng Phá Thạch giận dữ hét :

- Các ngươi phải chết!

Chàng lắc mạnh thanh Tàn Hồn huyết kiếm xuất luôn hai mươi bốn chiêu Tàn Hồn nhất thức liên hoàn.

Huyết ảnh trùng trùng rợp cả không gian trút sang tám phía, huyết quang sáng ngời xạ vào bọn kiếm thủ nhanh tợ chớp.

Tiếng kiếm lại va chạm nhau tóe rực lửa. Tiếng la tiếng quát, tiếng rú tiếng rên, lớp trước ngã, lớp sau đứng dậy, cát bụi tung bay mù mịt, che khuất khắp cả đấu trường.

Nửa thời thần trôi qua vừa đúng lúc hoàng hôn buông xuống.

Đấu trường vụt im bặt trở lại.

Ngổn ngang trên sân cỏ trước sau có tới bốn mươi tám cái tử thi cụt đầu, máu tuôn ngập đất. Một số kiếm thủ trúng kiếm thân mình nhuộm máu bò lết ra ngoài. Một số bị thương quá nặng bò không nổi, nằm rên tại chỗ.

Đấu trường còn lại bảy mươi hai kiếm thủ đứng yên tại trận tròn mắt kinh hoàng nhìn thanh Tàn Hồn huyết kiếm vấy đầy máu hòa với huyết quang trông thật khiếp người.

Lúc bấy giờ, bộ võ phục màu lam của Phùng Phá Thạch nhuốm đầy máu tươi, khuôn mặt cũng vấy máu chẳng khác nào một pho tượng hòa thượng thần đứng sừng sững giữa đấu trường, ai trông qua cũng đều phải rợn cả tóc gáy.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên như chôn chân tại chỗ, há hốc mồm ra, mắt trợn trắng dã, không nói ra được một lời nào, cũng không còn hùng hổ quát tháo như trước nữa.

Hộ pháp Gia Cát Đan vỡ mật bay hồn, tháo lui ra ngoài thêm một trượng, trố to cặp mắt nhìn con người máu của Phùng Phá Thạch và thanh quái kiếm.

Bang chủ Mã Kỳ thân hình run run, mặt xanh như nhuộm chàm đứng chết trân, môi hấp háy như muốn nói những lời gì nhưng không hé miệng ra nổi.

Chỉ trong nửa giờ giao đấu với Phùng Phá Thạch đã có bốn mươi tám kiếm thủ hảo hạng phơi thây trên trận tràng. Một số mang trong thương bò lê, bò lết. Chuyện chưa từng xảy ra trên chốn giang hồ từ bao nhiêu lâu nay tưởng chừng như một chuyện huyền thoại có thật.

Quả đây là chuyện ngoài sức tưởng tượng của lão Bang chủ Mã Kỳ.

Nhìn quanh đấu trường một lượt, Phùng Phá Thạch trỏ mũi Tàn Hồn huyết kiếm ngay vào mặt Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên.

Chàng hét lớn :

- Ngươi sợ chết xô đẩy bọn thuộc hạ vào đây chết thế cho ngươi được sống làm trâu ngựa cho lão quỷ Mã Kỳ. Hành động của ngươi đê hèn, đốn mạt, không xứng đáng làm Đại hộ pháp cho một bang, hội nào. Ngươi đã trông thấy rõ một trăm hai mươi tên môn đồ trong nháy mắt đã chết chỉ còn lại hơn phân nửa. Nếu ngươi ra lệnh một lần nữa tất cả thuộc hạ của ngươi sẽ chẳng còn sống sót một tên nào. Nếu như ngươi có đủ gan mật hãy vào đây cùng tiểu gia đấu vài chiêu mới rõ là mặt anh hùng, hào kiệt.

Phùng Phá Thạch dùng những lời sỉ nhục thách thức cho Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên lâm trận để khỏi phải giết thêm bọn môn đồ Thanh Vân bang.

Không thể làm sao hơn được, vì buổi trưa đã lỡ lời miệt thị, sỉ vả Phùng Phá Thạch trước mắt Bang chủ Mã Kỳ và bọn Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn, lại còn cam kết sẽ thắng đối thủ chưa đầy mười chiêu. Điều đó bắt buộc Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên phải bước tới đối diện Phùng Phá Thạch.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên nhìn Phùng Phá Thạch nghiến hai hàm răng ken két :

- Tiểu quỷ, thủ pháp giết người của ngươi quả nhiên vô cùng tàn ác, hiểm độc. Bản tòa sẽ vầm thây ngươi ra làm muôn mảnh báo thù cho bốn mươi tám môn đồ vừa bị ngươi tàn sát.

Phùng Phá Thạch đưa tay vuốt máu bọn kiếm thủ dính đầy trên gương mặt.

Chàng cười khỉnh :

Lão khiếp nhược tham sinh húy tử đã tới hồi liều cái mạng già đó sao? Lão có sợ chết cũng không có cách nào khỏi chết, đừng trốn chạy đi đâu vô ích.

Chàng hừ lạnh :

- Tiểu gia vốn không có lòng lạm sát, chỉ tại nơi lão xúi giục bọn chúng vào đây chết thay cho cái chết của lão. Chính lão đã nhẫn tâm gián tiếp sát hại bọn chúng, bây giờ lão phải trả lại món nợ máu đó.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên nghe mấy lời của Phùng Phá Thạch giận xung tóc trán.

Lão quát :

- Tiểu quỷ đừng lộng ngôn, bản tòa sẽ đoạt mạng ngươi đây.

Lời chưa kịp dứt, Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên vung trường kiếm xuất một chiêu, ánh kiếm sáng lòa vọt tới Phùng Phá Thạch nhanh như chớp.

Phùng Phá Thạch cười lớn :

- Lão liều mạng đó sao?

Thanh Tàn Hồn huyết kiếm lắc nhẹ một cái...

Làn huyết quang chói lọi vọt xa gần hai trượng, đón lấy ánh kiếm của Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên.

Phùng Phá Thạch chỉ xuất chiêu kiếm tầm thường, chưa hạ độc thủ nên chưa ra chiêu Tàn Hồn nhất thức.

Một tiếng soảng chát chúa, trường kiếm của Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên bị thanh Tàn Hồn huyết kiếm đánh bật ra ngoài, bàn tay lão tê chồn.

Lão lui lại một bước, trong lòng hoảng sợ trước nội lực kinh hồn của Phùng Phá Thạch.

Chương 10: Huyết lưu mãn địa

Phùng Phá Thạch hãy còn đứng nguyên vị trí, nhìn Đại hộ pháp bằng ánh mắt khinh khỉnh :

- Lão đã thấy rồi đó, nếu lão sợ chết cụt đầu thì hãy mau mau trốn chạy, cho ta hỏi tội lão quỷ Bang chủ Mã Kỳ.

Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên bị Phùng Phá Thạch sỉ nhục giận run người nhưng tự lượng sức mình chưa phải là đối thủ của chàng nên không dám bỏ chạy cũng không dám tiến lên.

Chợt nghe tiếng quát của Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn :

- Đại hộ pháp hãy lui ra ngoài, bản chức sẽ có cách đối phó với tên tiểu quỷ.

Trong lòng vốn đã khiếp sợ thanh Tàn Hồn huyết kiếm của Phùng Phá Thạch và muốn bỏ chạy, giờ nghe Đệ nhất thủ tòa nói như thế Đại hộ pháp Hạ Hầu Quyên mừng vô kể.

Lão nhanh lẹ tháo lui ra đứng ngoài nhìn trở vào đấu trường xem Đệ nhất thủ tòa Đinh Chấn ứng phó với Phùng Phá Thạch.

Thủ tòa Đinh Chấn tiến tới cách Phùng Phá Thạch khoảng ba trượng.

Phùng Phá Thạch nhìn Đinh Chấn cười khảy :

- Lão kia đã chạy rồi, lão giữ chức vị gì trong Thanh Vân bang lại vào đây chết thay cho lão quỷ Bang chủ Mã Kỳ?

Thủ tòa Đinh Chấn trợn mắt :

- Tiểu quỷ không nên vô lễ với Bang chủ. Lão phu vào đây là ngươi sắp chết rồi.

Phùng Phá Thạch ngạo nghễ :

- Lão đấu võ mồm phải không? Lão liệu có thắng nổi thanh Tàn Hồn huyết kiếm của tiểu gia hay không?

Thủ tòa Đinh Chấn nổi giận :

- Ngươi đừng tự thị có cây kiếm quỷ quái kia. Lão phu không đấu với ngươi sẽ có Quỷ đầu đao lấy mạng ngươi.

Lão phất tay về phía sau, quát lớn :

- Quỷ đầu đao trận bày khai!Có nhiều tiếng hô to trong cánh cửa của tòa đại điện. Liền đó một loạt gã đại hán áo đen phóng ào ào ra ngoài sân cỏ.

Mười sáu tên đại hán áo đen tay cầm mười sáu cây Quỷ đầu đao quái dị.

Cây đao giống như đầu quỷ, mỗi cái trên đầu có tám ngọn đao sáng ngời, trông chẳng khác nào loại quỷ khí của bọn ngưu đầu, mã diện dưới cõi A tỳ.

Phùng Phá Thạch nhìn những cây Quỷ đầu đao trong tay mười sáu tên đại hán áo đen vô cùng kinh ngạc.

Chàng nhủ thầm :

- "Đây là loại vũ khí gì trông ra quái đản như thế, không hiểu mười mấy cây Quỷ đầu đao ấy có tẩm chất kịch độc hoặc mê hướng hay không. Ta hãy nên thận trọng, chờ xem bọn chúng bày trận như thế nào rồi sẽ ứng phó."

Thầm tính ra như vậy, Phùng Phá Thạch cầm ngang thanh Tàn Hồn huyết kiếm đợi chờ.

Mười sáu tên đại hán sử Quỷ đầu đao chia làm tám hướng bao vây Phùng Phá Thạch vào chính giữa trận.

Bọn chúng chia ra tám phương vị, mỗi phương vị hai tên trấn thủ đứng song song.

Thủ tòa Đinh Chấn quát :- Xuất trận.

Tiếng quát của Thủ tòa Đinh Chấn vừa dứt, mười sáu cây đầu đao vung lên, vô số ánh sáng hình quỷ phóng thẳng vào người Phùng Phá Thạch.

Phùng Phá Thạch hét lên một tiếng trợ thần oai, vung thanh Tàn Hồn huyết kiếm xuất ngay chiêu Tàn Hồn nhất thức. Trận mưa huyết quang liền xối qua tám phương vị của mười sáu tên đại hán sử cây Quỷ đầu đao. Nhưng khi kiếm ảnh màu máu chưa tới, đột ngột mười sáu tên đại hán sử Quỷ đầu đao thu hồi quỷ khí giật lùi trở về phía sau tránh trận mưa máu kiếm ảnh.

Thân pháp của mười sáu tên đại hán sử Quỷ đầu đao nhanh như chớp, lẹ như quỷ mụi, kiếm ảnh không chạm được vào người của bọn chúng.

Phùng Phá Thạch nổi giận xuất luôn hai mươi bốn chiêu Tàn Hồn nhất thức liên hoàn, huyết ảnh trùng trùng như từng trận mưa máu xối vào tám phương vị của mười sáu tên đại hán sử Quỷ đầu đao.

Mười sáu tên đại hán sử Quỷ đầu đao không tiếp chiêu, chỉ nhảy tránh tung tăng, chờn vờn như những bóng quỷ trong vũ khúc chiêu hồn dưới cõi địa ngục.

Đợi khi Phùng Phá Thạch vừa thu hồi thanh Tàn Hồn huyết kiếm, bọn chúng nhất tế vung cây Quỷ đầu đao chém xả vào người chàng.

Đấu qua trên ba mươi hiệp vẫn chưa thấy bên nào chiếm lấy thế thượng phong.

Bởi mười sáu tên đại hán sử Quỷ đầu đao luôn luôn nhảy tránh vùng huyết quang của thanh Tàn Hồn huyết kiếm mỗi khi Phùng Phá Thạch xuất chiêu Tàn Hồn nhất thức, không cho quỷ khí chạm vào thanh quái kiếm.

Rồi đợi lúc Phùng Phá Thạch thu hồi thanh Tàn Hồn huyết kiếm, bọn chúng lại tấn công.

Phùng Phá Thạch nổi giận vừa đánh vừa nghĩ thầm :

- "Đây là quỷ kế của lão Mã Kỳ bày ra Quỷ đầu đao trận nhằm kéo dài trận đấu, làm cho ta tổn hao nội lực, sau đó lão sẽ cùng bốn lão quỷ kia xuất trận giết ta. Bây giờ ta hãy tương kế tựu kế, cho bọn sử Quỷ đầu đao này chém giết lẫn nhau, tức khắc trận Quỷ đầu đao sẽ tan vỡ".

Thầm nghĩ rồi phi thân, hét lên một tiếng lồng lộng, lắc nhanh thanh Tàn Hồn huyết kiếm xuất chiêu Tàn Hồn nhất thức. Tám vầng huyết quang lướt qua tám phương vị của mười sáu tên đại hán sử Quỷ đầu đao.

Mười sáu tên đại hán áo đen ngó thấy liền giật lùi về phía sau tránh né.

Vẫn như những lần trước, mười sáu tên đại hán trông thấy Phùng Phá Thạch vừa thu kiếm liền chàng loạt lao tới vung Quỷ đầu đao tấn công.

Chờ khi mười sáu cây Quỷ đầu đao kia còn cách chừng ba thước, Phùng Phá Thạch thi triển thân pháp di hình hoán ảnh vụt biến mất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau