HẢI NỘ TRIỀU ÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hải nộ triều âm - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Địa tạng lạt ma

Diêm Vương Tôn Giả nổi giận :

- Thạch cô nương định dùng xảo kế lừa gạt phó bản tòa đó phải không. Ta không thể nào nghe theo lời cô nương được.

Thạch Cơ Cơ trừng mắt :

- Nếu lão không chịu nghe theo lời ta hãy đứng đó, bước tới một bước là ta ném quả Liệt Hỏa Lôi Oanh này, tất cả đều chết chung theo ta.

Ả giơ quả Liệt Hỏa Lôi Oanh lên cao, sẵn sàng ném ra bất cứ lúc nào.

Trông thấy thái độ cương quyết của Thạch Cơ Cơ, Diêm Vương Tôn Giả đã phải chùn bước, không dám động đậy vì biết ả sẽ hành động, không phải chỉ dọa khiếp.

Hoàn toàn bế tắc.

Một bên sắp ném Liệt Hỏa Lôi Oanh, một đằng đứng yên bất động, bốn mắt nhìn nhau không chớp.

Bầu không khí căng thẳng cực kỳ, không có lối thoát...

Đột nhiên...

Cốc... cốc... cốc...

Từ phía ngoài con độc đạo dẫn vào đấu trường Ngũ Lý bình một loạt tiếng mõ vọng vào.

Âm thanh tiếng mõ lốc cốc nghe buồn bã, thê lương như muốn rượu ngủ lòng người.

Diêm Vương Tôn Giả, Lưỡng Diện Quái Nhân, luôn cả Thạch Cơ Cơ đều giật mình đưa mắt nhìn ra.

Từ Tôn Công, Tạ Ánh Đào, Lâm Phùng Chân cũng hướng mắt ra con độc đạo.

Quần hùng hắc, bạch dồn tất cả ánh mắt về phía nổi lên tiếng mõ đều đều.

Nháy mắt đã trông thấy ba vị hòa thượng tiến vào đấu trường.

Đến gần nhận rõ đó là ba lão quái hòa thượng, tuổi trạc lục tuần, mắt mũi cực kỳ hung hiểm, cà sa theo vùng Tây Vực, trên cổ đeo xâu chuổi sọ người, một tay cầm chiếc mõ, tay kia cầm dùi gõ lốc cốc.

Ba quái hòa thượng còn cách Diêm Vương Tôn Giả chừng ba trượng thì dừng lại, tay ngưng gõ mõ, mắt nhìn đối phương chớp rực ánh tinh quang, pha lẫn màu ma quái.

Diêm Vương Tôn Giả hỏi :

- Chư vị cao tăng là ai, giá lâm tới đây có điều chi chỉ giáo?

Lão quái hòa thượng đứng giữa cất giọng khàn khàn giống như người sắp chết :

- Bần tăng Phật danh là Địa Tăng Lạt Ma...

Quay sang hai quái hòa thượng kia, Địa Tăng Lạt Ma tiếp :

- Còn hai vị sư đệ này là Cỗ Lai Lạt Ma và Bách Tượng Lạt Ma từ Tây Vực tới đây.
Diêm Vương Tôn Giả chú tâm :

- Chư vị Lạt ma tới đây có chuyện gì?

- Bọn bần tăng sang đây để thu nạp pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục đem về Tây Vực dâng nộp cho thánh tăng Bồ Đề Lạt Ma.

Diêm Vương Tôn Giả trợn cặp mắt quỷ :

- Pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục là pho bí kíp sở hữu của trung thổ, chư vị Lạt Ma ở ngoài biên thùy Tây Vực đâu có liên quan gì tới bảo vật mà tới đây đòi thu nạp, trái với đạo lý giang hồ.

Địa Tăng Lạt Ma vẫn với giọng khàn khàn như người sắp lìa trần :

- Các hạ đã sai rồi. pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục là chí bảo của lão đại kỳ nhân Cửu Trùng Thiên Tôn, mà lão đại tiền bối lại là người Tây Vực. Bí kíp thất lạc sang xứ trung thổ này từ gần hai trăm năm qua, thánh tăng Bồ Đề Lạt Ma hay tin bí kíp xuất hiện ở Trung nguyên nên ra lệnh cho bọn bản Lạt Ma sang đây để tiếp nhận mang trở về cho thánh tăng. Như thế tại sao lại không liên quan tới bí kíp?

Diêm Vương Tôn Giả tranh biến :

- Dù lão đại kỳ nhân Cửu Trùng Thiên Tôn là người xứ Tây Vực nhưng lão nhân đã thu nhập vùng trung thổ hành hiệp giang hồ và qui tiên tại đây. Hơn nữa, bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục thất lạc một thời gian dài, sau này xuất hiện trong Phùng Sơn bảo.

Nay Phùng Phá Sơn đã chết, tất nhiên bí kíp thuộc về bảo vật của võ lâm Trung nguyên. Chỉ có người trung thổ mới nói là chủ nhân của pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục được, lão Lạt Ma hãy hiểu đó là cái đạo lý của giang hồ.

Diêm Vương Tôn Giả nói tiếp :

- Còn tam vị Lạt Ma từ vùng biên thùy Tây Vực xâm nhập vào trung thổ là một điều bất chánh, nay lại còn đòi lấy pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục, đó là Tây Vực muốn gây hấn với Trung nguyên. Bọn phó bản tòa đâu có thể khoanh tay để cho tam vị tự do hành động.

Địa Tăng Lạt Ma trợn mắt :

- Bọn Lạt Ma đã được lệnh thánh tăng, phải thu lấy cho bằng được pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục, bằng không chưa trở về. Các hạ chớ nên ngăn cản sẽ có điều hối tiếc, vì võ công là loại vô tình.

Diêm Vương Tôn Giả nổi giận :- Lão Lạt Ma đã muốn thế phó bản tòa cũng muốn biết qua màu sắc võ công miền Tây Vực như thế nào.

Lão quái nhân chuẩn bị xuất thủ.

Địa Tăng Lạt Ma quay sang Cổ Lai Lạt Ma và Bách Tượng Lạt Ma :

- Nhị vị sư đệ hãy mau đối phó với hai gã, bần tăng thu lấy pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục rồi trở về Tây Vực cho mau.

Cổ Lai Lạt Ma và Bách Tượng Lạt Ma ứng thinh, xê tới trước mặt Diêm Vương Tôn Giả và Lưỡng Diện Quái Nhân.

Địa Tăng Lạt Ma nhanh chân tiến về hướng Phùng Phá Thạch.

Diêm Vương Tôn Giả lắc mình sang quát to :

- Đứng lại!

Lão vỗ một chưởng nặng ngàn cân kích vào người Địa Tăng Lạt Ma.

Địa Tăng Lạt Ma cất ngọn hữu chưởng chống đỡ.

Bốp!

Mặt đất rung chuyển, cát bụi tung bay mịt mù.

Diêm Vương Tôn Giả thối lui một bước, sắc mặt biến đổi nhanh chóng.

Địa Tăng Lạt Ma lùi một bước, chiếc áo cà sa bùng rộng như bọc gió.

Cổ Lai Lạt Ma thừa cơ phóng tới hướng về phía Phùng Phá Thạch.

Thạch Cơ Cơ thét :

- Đứng lại!

Ả vỗ một đạo kình ngặn chặn Cổ Lai Lạt Ma lại.

Cổ Lai Lạt Ma ngừng bước nhìn Thạch Cơ Cơ :

- Cô nương chớ nên ngăn cản, sẽ gặp cảnh đắm ngọc trầm châu. Cô nương chưa phải là đối thủ của bản Lạt Ma đâu.

Thạch Cơ Cơ thét :

- Đừng khoe khoang mồm mép, lão có biết món vật gì trong tay ta không?

Ả chìa quả Liệt Hỏa Lôi Oanh tới trước mắt Cổ Lai Lạt Ma...

Chương 57: Địa tạng lạt ma

Nhìn quả Liệt Hỏa Lôi Oanh trong tay Thạch Cơ Cơ, Cổ Lai Lạt Ma bật thốt :

- Liệt Hỏa Lôi Oanh!

Thạch Cơ Cơ gật đầu ngạo nghễ :

- Đúng rồi! Món vật này là Liệt Hỏa Lôi Oanh. Nếu ta ném ra, tất cả những người có mặt ở đây đều chết sạch. Lão bước tới một bước ta sẽ ném ngay.

Cổ Lai Lạt Ma sửng sốt, trố mắt nhìn quả Liệt Hỏa Lôi Oanh trong tay Thạch Cơ Cơ bất động.

Địa Tăng Lạt Ma lẫn Bách Tượng Lạt Ma nhìn quả Liệt Hỏa Lôi Oanh sững sờ, bởi không ai ngờ Thạch Cơ Cơ lại có món võ khí cực kỳ lợi hại đó.

Thạch Cơ Cơ truyền lệnh :

- Bây giờ tất cả đều phải đứng yên tại chỗ, không một ai được động tĩnh, bằng trái lại ta sẽ ném quả Liệt Hỏa Lôi Oanh này cùng chết chung.

Địa Tăng Lạt Ma, Cổ Lai Lạt Ma, Bách Tượng Lạt Ma, luôn cả Diêm Vương Tôn Giả và Lưỡng Diện Quái Nhân, không có một ai dám cử động.

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía quả Liệt Hỏa Lôi Oanh vì sợ Thạch Cơ Cơ ném bất ngờ.

Phía ngoài quần hùng hắc, bạch đã hồi tỉnh, ngó thấy quả Liệt Hỏa Lôi Oanh trong tay Thạch Cơ Cơ thảy đều khiếp vía, bay hồn, phóng rào rào ra ngoài xa mới dừng lại nhìn vào đấu trường.

Đấu trường lặng ngắt, không một tiếng động nhỏ nhưng căng thẳng đến cực độ.

Thạch Cơ Cơ lại dọa tiếp :

- Ta nói thêm một lần nữa, tất cả đều đứng yên tại chỗ, không một ai được động đậy. Bằng nghịch mạng, ta sẽ ném quả Liệt Hỏa Lôi Oanh ngay tức khắc.

Không một ai dám cử động, chỉ nhìn quả Liệt Hỏa Lôi Oanh trong tay Thạch Cơ Cơ không chớp.

Thừa cơ hội bọn Diêm Vương Tôn Giả, ba lão Lạt Ma và Thạch Cơ Cơ hướng mắt sang phía khác, Tạ Ánh Đào lẳng lặng bước lại bế xốc Phùng Phá Thạch lên, toan phóng đi.

Thạch Cơ Cơ ngó thấy thét :

- Cô nương không chạy kịp đâu, hãy mau buông gã tiểu tử Phùng Phá Thạch đó xuống, chờ ta định đoạt số phận của gã.

Tạ Ánh Đào hiểu rõ sự lợi hại của quả Liệt Hỏa Lôi Oanh đành phải đặt Phùng Phá Thạch nằm trở xuống đất trong khi Từ Tôn Công và Lâm Phùng Chân nhìn nàng bằng ánh mắt tiếc rẻ cơ hội ngàn vàng vừa qua.

Lúc bấy giờ trên đấu trường từ hai lão Diêm Vương Tôn Giả đến ba lão Lạt Ma, Thạch Cơ Cơ và bọn Từ Tôn Công không một ai dám cử động.

Thình lình...

Từ phía ngoài bốn chiếc bóng nhỏ thó vượt ngang qua đầu quần hùng hắc, bạch, phóng ngay vào đấu trường.

Bốn chiếc bóng nhỏ thó dừng lại, nhận ra đó là bốn ả thiếu nữ bịt mặt mặc áo lam.

Diêm Vương Tôn Giả quát :

- Chư vị cô nương...

Nhưng bốn ả thiếu nữ bịt mặt đã vung tay ra bốn phía đấu trường.

Bùng... bùng... bùng...

Một loạt tiếng nổi chấn động, hàng trăm vùng khói xanh bùng lên lan rộng khắp cả sân cỏ Ngũ Lý bình.

Diêm Vương Tôn Giả kinh hoàng quát to :

- Ly hồn hương!

Bùng... bùng... bùng...
Lại hàng trăm tiếng nổ. Hàng trăm cuộn khói lan đi, nháy mắt chìm ngập sân cỏ Ngũ Lý bình.

Rồi thì những tiếng huỵch... huỵch... thi nhau liên tiếp.

Diêm Vương Tôn Giả, Lưỡng Diện Quái Nhân, Địa Tăng Lạt Ma, Cổ Lai Lạt Ma, Bách Tượng Lạt Ma, Thạch Cơ Cơ, luôn cả Từ Tôn Công, Lâm Phùng Chân, Tạ Ánh Đào thảy đều ngã lăn trên mặt đất hôn mê chẳng còn hay biết gì nữa.

Lập tức một ả thiếu nữ bịt mặt trong bốn ả lao vút tới chỗ Phùng Phá Thạch đang nằm.

Thiếu nữ bịt mặt cắp lấy Phùng Phá Thạch, nhắm về phía sau dãy núi Tuyết Lãnh sơn, trổ khinh công chạy nhanh như khói tỏa.

Thân pháp của ả thiếu nữ bịt mặt vô cùng ảo diệu, nháy mắt đã tới chân núi.

Ba ả thiếu nữ bịt mặt kia nhắm ba hướng khác lao vút đi nhanh như ba mũi tên.

Bọn Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng đứng cách xa khỏi vùng khói Ly hồn hương không bị ảnh hưởng nên không hôn mê.

Ngó thấy ả thiếu nữ bịt mặt cắp Phùng Phá Thạch lao đi, Vô Lượng thiền sư quát :

- Cô nương chạy đi đâu?

Lão đạo nhân vội đuổi theo ả thiếu nữ bịt mặt ấy.

Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng cũng liền phi thân bám sát phía sau.

Trên bốn trăm cao thủ hắc, bạch không bị ảnh hưởng khói mê hồn đồng thanh quát to, rào rào phóng theo phía sau.

Vô Lượng thiền sư quát :

- Đứng lại!

Làm như không nghe tiếng quát của Vô Lượng thiền sư, ả thiếu nữ bịt mặt lao thẳng lên ngọn núi.

Bọn Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng vừa đuổi theo vừa quát la chấn động khắp cả núi rừng.

Ả thiếu nữ bịt mặt vẫn chạy như tên bắn, lên tới đỉnh núi phóng xuống thung lũng rồi lại vượt lên ngọn núi khác.

Bọn Vô Lượng thiền sư và trên bốn trăm cao thủ hắc, bạch đuổi theo khẩn cấp.Tất cả đều nghĩ rằng nếu để cho ả thiếu nữ bịt mặt kia mang Phùng Phá Thạch đi, từ đây chẳng còn cơ hội tranh đoạt lấy chi bảo đó nữa.

Tất cả đều không thể nào ngờ được sau cùng lại có ả thiếu nữ bịt mặt xuất hiện mang Phùng Phá Thạch đi.

Hai bên kẻ chạy người đuổi theo nháy mắt đã vượt qua bốn ngọn núi.

Bấy giờ trước mắt ả thiếu nữ bịt mặt ba phía là vách núi dựng thẳng cao hàng năm trăm trượng, khỉ vượn khó leo, không có loại thân pháp nào vượt ngang qua nổi.

Trước mặt ả thiếu nữ bịt mặt lại có một vực thẳm đen ngòm, không rõ chiều sâu.

Quả thật là tuyệt lộ của nàng rồi.

Bọn người Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng đuổi tới trông thấy phía trước có vực sâu, ả thiếu nữ bịt mặt đã cùng đường tuyệt lộ.

Vô Lượng thiền sư quát :

- Nàng đừng chạy nữa, hãy đứng lại!

Vô Lượng thiền sư dùng khinh công thượng thặng bay tới toan chụp bắt ả thiếu nữ bịt mặt.

Vút!

Ả thiếu nữ bịt mặt nghe tiếng gió rít phía sau liền nhảy ngay xuống miệng vực.

Nháy mắt chẳng còn trông thấy ả thiếu nữ bịt mặt và Phùng Phá Thạch đâu nữa.

Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng tới nơi đáp xuống đứng bên bờ vực thẳm phóng mắt nhìn xuống.

Phía dưới lòng vực đen ngòm như một vùng mực không có nhãn lực tinh vi nào nhận ra mọi sự vật ở phía dưới đáy vực.

Vô Lượng thiền sư thất vọng, miệng niệm câu Phật hiệu :

- A di đà Phật! Nữ thí chủ này là ai, sao lại liều chết cùng tên tiểu tử Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch thế này...

Nhìn xuống lòng vực quan sát phút giây, Thần Phong đạo trưởng nói :

- Vô Lượng đạo hữu, chúng ta hãy tìm cách xuống đáy vực xem gã tiểu tử Phùng Phá Thạch thế nào, pho bí kíp có còn được nguyên vẹn hay không?

Vô Lượng thiền sư lắc đầu :

- Phía dưới lòng vực, bên trên vách đá dựng đứng, tối om như mực. Chúng ta đâu có cách nào xuống phía dưới đáy vực được để tìm pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục. Bây giờ nếu chúng ta liều lĩnh nhảy xuống đó chắc chắn tính mạng sẽ chẳng còn.

Pháp Thiền đạo trưởng lo lắng :

- Vô Lượng đạo hữu, tình hình diễn biến ra như thế này chúng ta phải làm sao. Chẳng lẽ chúng ta để mất pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục.

Nghĩ thầm phút giây, Vô Lượng thiền sư hy vọng :

- Cứ theo ý bần tăng, dù cho gã tiểu tử Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch và nữ thí chủ kia có tan thây nát cốt, có lẽ pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục chẳng hề hấn gì đâu. Chúng ta hãy ở lại đây canh phòng kẻo có kẻ lén xuống đáy vực, chờ sáng xem lòng vực thế nào, rồi sẽ liệu toan.

Thần Phong đạo trưởng tán thưởng :

- Vô Lượng đạo hữu rất cao minh. Chúng ta hãy kiên tâm, trì chi thu nạp cho bằng được pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục, nếu để lọt vào tay kẻ khác, ngũ đại môn phái của chúng ta sẽ phải lâm nguy.

Bốn vị đạo nhân ngồi xuống bên bờ vực đếm thời gian chờ sáng...

Chương 58: Hồng nhan tri kỷ

Trong thời gian đó, thiếu nữ bịt mặt ôm chặt lấy thân mình Phùng Phá Thạch trầm xuống vực sâu, bốn bề tối om như vùng mực loang.

Hai bên tai thiếu nữ gió thổi vù vù, chẳng khác nào gió từ địa ngục.

Được khoảng hai mươi trượng, thiếu nữ bịt mặt đáp xuống một ghềnh đá nhô ra ngoài.

Hình như nàng đã tới đây một vài lần để quan sát địa thế rồi nên nàng đáp xuống đúng ngay ghềnh đá.

Chân vừa đứng vững, thiếu nữ bịt mặt ngẩng nhìn lên.

Nàng lẩm bẩm :

- Thật là may mắn, nếu ta nhảy trượt ghềnh đá này thì hiện giờ ta và chàng đã tan thây nát cốt dưới đáy vực rồi. Bọn trọc hiện còn ở trên bờ vực, ta hãy mau vào trong kẻo chúng phát giác, rất nguy hiểm.

Nàng ôm lấy thân hình Phùng Phá Thạch chui vào một cái hang vừa một người tiến sâu vào trong.

Đi được khoảng chừng ba trượng, trước mặt thiếu nữ bịt mặt hiện ra một khoảng trống, ánh trăng từ trên dội xuống ngập tràn.

Thiếu nữ bịt mặt rời khỏi hang đá, tới khoảng trống đầy ánh trăng đặt Phùng Phá Thạch nằm xuống mặt đá bằng phẳng.

Nàng buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm, như vừa trút đi một gánh nặng ngàn cân trên vai.

Nhìn Phùng Phá Thạch vẫn hôn mê trầm trầm, thiếu nữ bịt mặt lẩm bẩm một mình :

- Bây giờ ta hãy khám trong mình chàng xem thương thế ra sao rồi sẽ liệu toan.

Nàng vạch áo Phùng Phá Thạch xem xét khắp nơi trong thân chàng, sau cùng bật thốt :

- Chàng vừa bị trúng kịch độc Địa Ngục Quan, vừa lại bị nội thương và kiệt sức trong lúc giao tranh mấy trận. Ta hãy cho chàng uống một viên Truy độc hoàn, vận chân khí tống khứ kịch độc trong người chàng, kế đó lại cho chàng uống một viên Qui Nguyên thần đan, vận chân khí dẫn đạo một thần đan chữa trị nội thương cho chàng, sau cùng là phục hồi nguyên trạng cho chàng bằng bí pháp "Nhập Dương Dẫn Âm" thì chàng sẽ hồi tỉnh lại chứ chẳng không.

Thiếu nữ bịt mặt đưa tay lên tháo bỏ vuông lụa đen.

Tức thì một trang tuyệt thế mỹ nhân xuất hiện dưới ánh trăng vằng vặc.

Nhìn kỹ lại thiếu nữ bịt mặt chính là Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương.
Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương thò tay vào lòng lấy chiếc hộp nhỏ trút viên Truy độc hoàn bỏ vào miệng nhai nhỏ rồi cúi xuống vạch miệng Phùng Phá Thạch từ từ mớm thuốc vào.

Mớm thần đan xong, Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương ngồi thẳng người lên.

Một ngọn ngọc chưởng nàng đặt trên tâm huyệt Phùng Phá Thạch, chưởng kia đặt vào Khí Hải huyệt, vận chân khí chân nguyên tống vào người chàng, dẫn đạo thần đan tống khứ kịch độc Địa Ngục Quan.

Nửa thời thần trôi qua.

Thần sắc trên khuôn mặt của Phùng Phá Thạch biến đổi từ màu tím bầm trở thành màu xanh nhạt rồi chuyển sang màu bạch ngọc như lúc bình thường.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương vui mừng thu hồi song chưởng.

Nàng lại lấy trong lòng ra một chiếc hộp nhỏ khác, trút một viên Qui Nguyên thần đan nhai nhỏ rồi mớm vào miệng Phùng Phá Thạch.

Kế đó, Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương đặt một chưởng vào thiên linh cái, một chưởng vào chân dương huyệt của Phùng Phá Thạch, vận chân khí truyền sang.

Lại trải qua nửa thời thần.

Trái tim của Phùng Phá Thạch đập mạnh hơn trước, da thịt ấm áp lại. Triệu chứng nội thương đã lành nhưng hơi thở vẫn còn yếu ớt như sợi chỉ mành, hai mắt vẫn nhắm nghiền.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương thu hồi song chưởng, nhìn gương mặt ngọc của Phùng Phá Thạch nhủ thầm :- "Ta và chàng đã từng ái ân với nhau, giờ ta hãy tự nhiên dùng bí pháp "Nhập Dương Dẫn Âm", cứu chàng tỉnh lại chứ không thể để mặc chàng trong tình trạng hôn mê như thế này được."

Mấy tiếng sột soạt khô khan nổi lên, nháy mắt Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương và Phùng Phá Thạch đã trở về với cội nguồn nguyên thủy.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương tiếp xúc chân dương và chân âm nhắm hai mắt lại, vận chân khí chân âm truyền vào chân dương của Phùng Phá Thạch.

Lắm lúc hồn nàng sắp chơi vơi, nàng hốt hoảng hít một bầu không khí dập tắt ngọn lửa dục tình vừa cháy bùng lên, trở lại bình thường, tiếp tục vận công chân âm đưa vào huyệt chân dương của chàng.

Sử dụng bí pháp "Nhập Dương Dẫn Âm" phải là một nữ nhân có đủ nội lực và nghị lực mới có thể cứu được tính mạng của nạn nhân, bằng trái lại, một kẻ chết, một người bị tẩu hỏa nhập ma, võ công tàn phế.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương vì tình yêu chân thành tha thiết đối với Phùng Phá Thạch nên không ngại ngùng sử dụng bí pháp "Nhập Dương Dẫn Âm" cứu tỉnh chàng.

Nửa thời thần lại đi qua.

Bỗng thân mình Phùng Phá Thạch cử động, buông tiếng thở phào rồi mở hai mắt ra.

Nhận ra Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương đang ở trước mặt mình, Phùng Phá Thạch kinh ngạc :

- Thương muội, muội dùng bí pháp "Nhập Dương Dẫn Âm" cứu huynh đó sao?

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương cất giọng trong như rót ngọc :

- Phùng ca ca kiệt sức không tỉnh lại, bắt buộc muội phải sử dụng bí pháp "Nhập Dương Dẫn Âm" để cứu tỉnh ca ca.

Phùng Phá Thạch cất giọng tha thiết :

- Huynh xin cảm tạ tấm lòng nhiệt tình của Thương muội đối với huynh, tình nghĩa này huynh xin ghi tạc đến trọn cuộc đời không bao giờ quên.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương bằng một giọng cảm kích :

- Dù cảnh ngộ nào muội cũng vẫn xem Phùng ca ca là vị phu quân của muội. Với bất cứ giá nào muội cũng phải cứu ca ca, vì nếu ca ca có mệnh hệ nào, muội cũng không sống nổi nữa.

Chương 59: Tình như keo sơn

Phùng Phá Thạch nhẹ nhàng hỏi :

- Thương muội, câu chuyện đại hội kỳ hùng Ngũ Lý bình sau đó diễn ra như thế nào, muội hãy thuật lại cho huynh nghe.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương cất giọng oanh vàng kể lại mọi biến cố diễn ra các trận giao tranh ác liệt diễn ra giữa bốn vị đạo nhân Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng và bốn anh em Lao Sơn tứ quái, kế đến là giữa Quỷ Cầm Ma Cơ và Khất Tiếu đạo nhân đấu thần công với nhau mang trọng thương, rồi Diêm Vương Tôn Giả và Lưỡng Diện Quái Nhân xuất hiện giết chết hai người, sau cùng là ba vị Lạt Ma vùng Tây Vực tới đòi thu lấy pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục bị ả Thạch Cơ Cơ sử dụng Liệt Hỏa Lôi Oanh ngăn cản.

Nàng nói :

- Lúc Phùng ca ca trúng nhằm kịch độc Địa Ngục Quan của lão ác đạo Thiên Ấn đạo sư, muội đã có mặt tại sân cỏ Ngũ Lý bình từ lâu. Muội toan phóng vào đấu trường mang ca ca đi nhưng liệu không thể nào thoát ra ngoài vòng vây được. Muội bèn lẻn trở ra ngoài gặp ba vị hiền muội Hoa Xuân Xuân, Hoa Thanh Thanh, Hoa Túc Túc bàn tính chuyện giải thoát ca ca ở phút sau cùng. Kế hoạch của chị em muội là mỗi người mang một trăm quả Ly hồn hương, xong bốn chị em muội trở vào lẫn lộn trong đám quần hùng hắc, bạch. Chờ lúc ba lão Lạt Ma Tây Vực và bọn Diêm Vương Tôn Giả không lưu tâm, bọn muội ném luôn ba trăm quả Ly hồn hương trên khắp cả sân cỏ Ngũ Lý bình, làm cho hầu hết cao thủ đều ngã lăn ra hôn mê. Muội sau đó phóng ra ngoài ôm lấy ca ca chạy đi, kế bị bọn Vô Lượng thiền sư và các lão ác đạo đuổi theo rất gấp rút, vượt qua bốn ngọn núi tới cái vực thẳm này. Chờ bọn họ đuổi tới, muội liền nhảy xuống...

Phùng Phá Thạch kinh ngạc :

- Thương muội nhảy xuống vực thẳm mà muội và huynh lại không việc gì sao?

- Trước đêm đại hội tiễu trừ Tiểu Huyết Thần, muội đã tới dãy núi Tuyết Lãnh sơn này quan sát địa thế, tình cờ muội trông thấy cái vực thẳm phía dưới có một ghềnh đá nhô ra nên muội đã chọn sẵn nơi đó làm một chỗ trốn. Thật là may mắn, bằng không ca ca và muội đã tan thây nát cốt dưới đáy vực kia rồi.

Phùng Phá Thạch vô cùng xúc động trước tấm chân tình của Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương, siết chặt nàng vào lòng.

Chàng cảm kích :

- Tình nghĩa của Thương muội đối với huynh chỉ có kiếp sau mới mong trả nổi. Huynh xin hứa từ nay trở về sau không có cảnh ngộ nào khiến huynh rời xa muội được. Huynh sẽ yêu thương gần gũi muội cho đến trọn đời.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương cảm xúc đến tột cùng, vùi đầu vào ngực Phùng Phá Thạch, giọt lệ sung sướng trào ra thấm tận trái tim chàng.

Phùng Phá Thạch siết chặt lấy thân ngọc của Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương, đôi nam nữ thiếu niên xoắn chặt lấy nhau một lúc thật lâu mới chịu buông nhau ra.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương hỏi :

- Bây giờ Phùng ca ca có thể đi theo muội trở về lầu hồng tịnh dưỡng trong vài ngày rồi sẽ trở ra chốn giang hồ được không?

Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Tất nhiên là huynh phải đi với Thương muội rồi. Huynh cũng như muội nghỉ ngơi vài ngày và cũng muốn ẩn mặt trên chốn giang hồ trong một thời gian ngắn.Nhìn quanh một lượt, chàng hỏi :

- Thương muội, hình như nơi đây là đáy của một thung lũng phải không?

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương gật đầu :

- Phải, đây là một cái thung lũng nằm sâu dưới vách núi cao trừng năm trăm trượng.

Nàng trỏ tay vào cái hang đá :

- Phía bên kia hang đá là cái vực thẳm, nơi muội đã cùng Phùng ca ca nhảy xuống khoảng chừng hai mươi trượng có cái ghềnh đá nhô ra cách xa đáy vực.

Phùng Phá Thạch băn khoăn :

- Thương muội, chúng ta làm thế nào trở lên đất bằng. Nếu lên bờ vực chắc chắn sẽ gặp bọn quần hùng hắc, bạch vây đánh một lần nữa chứ không sai.

- Phùng ca ca nói đúng, lúc nãy muội nhìn lên miệng vực trông thấy bọn ác đạo Vô Lượng thiền sư hãy còn ở trên đó. Nhưng ca ca khỏi lo ngại, muội sẽ đưa ca ca lên mặt đất bằng bằng ngã này.Nàng nắm tay Phùng Phá Thạch cùng đứng lên bước tới một khe núi.

Phía trong khe núi có con dốc đạo xuyên sơn dẫn Phùng Phá Thạch và Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương đi trong núi Tuyết Lãnh sơn.

Nhờ ánh trăng xuyên bóng, Phùng Phá Thạch và Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương đi rất dễ dàng.

Khi ánh trăng xế tà Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương và Phùng Phá Thạch đã rời khỏi con dốc đạo xuyên sơn ra ngoài chân núi.

Trên con quan đạo trước sau vắng tuyệt bóng người lai vãng.

Dĩ nhiên quần hùng hắc, bạch không có mặt ở nơi này, vì tất cả đều dồn vào sân cỏ Ngũ Lý bình.

Phùng Phá Thạch hỏi :

- Thương muội đến phó hội Ngũ Lý bình bằng ngựa hay sử dụng thuật khinh công?

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương đáp :

- Muội đi bằng ngựa tới phó hội, nhưng lúc nãy muội đã dặn ba vị hiền muội Hoa Xuân Xuân, Hoa Thanh Thanh, Hoa Túc Túc đưa con tuấn mã trở về Tổng đàn Quần Thư hội rồi. Chúng ta hãy sử dụng khinh công trở về.

Phùng Phá Thạch nói :

- Trước khi đến Ngũ Lý bình, huynh đã gửi con tuấn mã tại khách điếm Vãng Lai.

Bây giờ huynh và muội trở về thị trấn dùng ngựa đỡ chân tới Quần Thư hội được không?

- Tùy Phùng ca ca định liệu, muội luôn chiều ý ca ca.

Phùng Phá Thạch và Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương trổ thuật khinh công trở về thị trấn.

Chương 60: Bữa tiệc khao phùng

Bữa tiệc khao phùng

Chiều hôm sau khi nắng vàng vừa tắt, Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương và Phùng Phá Thạch đã về tới lầu hồng.

Hai ả nữ tỳ áo xanh lúc trước chạy ra mừng rỡ đón rước Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương và Phùng Phá Thạch vào cung thất.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương dắt tay Phùng Phá Thạch vào căn phòng màn nhung trướng tía lộng lẫy lúc trước đôi nam nữ gặp nhau lần đầu và đã yêu nhau từ đó.

Trên bàn hai ả nữ tỳ áo xanh đã dọn tiệc sẵn. Các thức ăn còn bốc khói bay nghi ngút.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương rót đầy hai chén rượu tẩy trần. Cả hai cùng uống rồi vừa ăn vừa đàm đạo.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương nói :

- Phùng ca ca, theo ý muội từ nay ca ca không nên vì khí tiết tham dự vào các trận giao tranh tương tự như Ngũ Lý bình. Lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn rất quỷ quyệt, lại túc trí đa mưu, mượn tay bọn ác tăng ngũ đại môn phái hòng giết ca ca để chiếm đoạt pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục. Một mình ca ca không thể nào chống nổi hàng ngàn cao thủ hắc, bạch và công lực của năm lão quỷ lại cao thâm vô lượng. Tốt hơn hết ca ca hãy tránh né ẩn giật một thời gian, đi tìm kiếm cho được pho bí kíp, luyện hai chiêu vô địch rồi sẽ ra mặt chốn giang hồ báo thù tiết hận. Chẳng hiểu ca ca có bằng lòng nghe theo lời muội hay không?

Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Thương muội nói rất đúng. Trận đấu ác liệt tại sân cỏ Ngũ Lý bình vừa qua chỉ vì huynh có ý định đánh một trận tàn sát, gây tổn thất nặng nề cho bọn ác đạo Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng và bọn cao thủ hắc, bạch cho bọn họ khiếp mật, bay hồn không còn theo rình rập bao vây huynh như từ trước, và cũng để dập tắt cái tham vọng của bọn người muốn tranh đoạt pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục. Nhưng nay chuyện đã qua rồi, bọn họ cũng đã chùn chân, huynh sẽ làm theo lời muội. Huynh sẽ tránh né tất cả các trận giao tranh sắp tới, kín đáo đi tìm pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục luyện được hai chiêu rồi mới trở lại giang hồ.

Chàng hỏi :

- Còn về phần Thương muội, đêm rồi phó hội Ngũ Lý bình có bị lộ diện hay không?

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương ngập ngừng :

- Lúc muội vừa tới Ngũ Lý bình phó hội, muội để nguyên chân diện mục, nhưng khi trông thấy Phùng ca ca thọ nạn, muội và ba vị hiền muội bịt mặt phóng vào đấu trường tung Ly hồn hương giải thoát cho ca ca, nhưng không hiểu trong đám quần hùng hắc, bạch có kẻ nào phát giác ra chân tướng của bọn muội hay không, điều này muội đang băn khoăn lo nghĩ.

Phùng Phá Thạch lo lắng :

- Cứ theo huynh nghĩ nếu có một cao thủ nào trong bọn quần hùng hắc, bạch phát giác ra hành tung của muội và ba vị cô nương tất sẽ thấu tới tai lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn và chẳng sớm thì muộn, lão sẽ phái chúng giáo đồ tới Quần Thư hội đánh phá, tàn sát báo thù. Kể từ giờ phút này muội hãy dự phòng đối phó với lão là hơn.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương khẽ gật :

- Muội xin nghe theo lời của Phùng ca ca chỉ bảo, chốc lát nữa đây muội và ca ca hãy tới Quần Thư hội xem có chuyện gì bất trắc xảy ra hay không?

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương và Phùng Phá Thạch nói chuyện đến đây chợt im đi vì nghe có tiếng chân đi nhanh tới gian phòng.

Hai người đưa mắt nhìn ra ngoài cánh cửa.

Từ ngoài cửa, một ả nữ tỳ áo xanh hấp tấp chạy vào.

Hiểu ngay có chuyện bất thường, Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương hỏi mau :
- Chuyện gì, nói mau?

Ả nữ tỳ áo xanh tái xanh sắc mặt cất giọng run run :

- Thưa tiểu thư, có vị môn đồ Quần Thư hội chạy sang đây báo nguy.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương biến sắc :

- Ả môn đồ đang ở đâu?

- Thưa tiểu thư, vì môn đồ đang ở phía trước chờ đợi lệnh của tiểu thư!

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương phất tay :

- Cho vào...

Ả nữ tỳ áo xanh vâng dạ, chạy biến ra ngoài cánh cửa phòng.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương đứng phắt lên nói thật gấp :

- Phùng ca ca, theo muội...

Chàng và nàng rời khỏi phòng tiến nhanh ra khách đường lầu hồng.

Một ả thiếu nữ vận võ phục tím theo ả nữ tỳ áo xanh bước vào khách sảnh.Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương hỏi mau :

- Phong Đài, chuyện gì xảy ra bên Tổng đàn Quần Thư hội.

Ả thiếu nữ vận võ phục tím run giọng :

- Bẩm Hội chủ, lão quỷ Liệt Hỏa Ma Quân kéo gần một trăm giáo đồ Thần Đạo giáo tới bao vây, đánh phá Tổng đàn Quần Thư hội của chúng ta. Một số nữ đệ tử bị giết, ba vị nữ hộ pháp đang lâm nguy, sai thuộc hạ tới đây bao nguy.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương phất tay :

- Ngươi hãy về bảo tam vị nữ hộ pháp, bản Hội chủ sẽ đến ngay.

Nữ môn đồ Quần Thư hội cúi mình :

- Tuân lệnh Hội chủ!

Ả chạy nhanh ra ngoài, nhảy lên lưng con tuấn mã giật dây cương phi nhanh.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương quay lại hai ả nữ tỳ áo xanh :

- Hai ngươi hãy lo thu xếp thật nhanh, nếu thấy có bọn giáo đồ tới hãy tìm phương lánh nạn, đừng có giao đấu. Ta đi đây.

Nàng kéo tay Phùng Phá Thạch chạy tới con hùng mã.

Hai người nhảy lên lưng ngựa, Phùng Phá Thạch giật dây cương thúc ngựa chạy nhanh như gió lốc.

Vầng trăng lên soi sáng khắp núi rượu, dõi bóng con hùng mã chạy về hướng Tổng đàn Quần Thư hội.

Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương giục :

- Phùng ca ca thúc ngựa chạy thật nhanh đi.

Phùng Phá Thạch kềm hai bên hông con hùng mã, giật sợi dây cương liền liền.

Con hùng mã chạy nhanh như tên bắn.

Nửa giờ sau đã vượt qua cánh rượu già tới dãy núi trùng điệp, nơi cứ địa Quần Thư hội.

Bên tai Ngọc Địch Tiên Nga Hoa Thương Thương và Phùng Phá Thạch nghe tiếng võ khí chạm nhau chan chát, lẫn lộn tiếng quát tháo, tiếng la hét chấn động...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau