HẢI NỘ TRIỀU ÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hải nộ triều âm - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Đại hội mở màn

Giờ phó hội đã đến!

Bầu không khí trên sân cỏ Ngũ Lý bình khẩn trương lên cực độ.

Quần hùng im phăng phắc, nín thở đợi chờ Tiểu Huyết Thần Phùng Phá Thạch xuất hiện.

Hàng ngàn ánh mắt của hàng ngàn cao thủ hắc bạch đạo đổ xô về hướng con đường độc đạo dẫn vào sân cỏ Ngũ Lý bình.

Năm vị đạo nhân Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng và Thiên Ấn đạo trưởng đứng giữa đấu trường, mắt hướng ra ngoài con đường độc đạo đợi chờ.

Quần hùng hắc bạch, luôn cả năm vị đạo nhân ai ai cũng nghĩ Tiểu Huyết Thần Phùng Phá Thạch sẽ đi ngã độc đạo tới phó hội.

Đột nhiên.

Từ trên bầu trời xa dưới ánh trăng sao, một chiếc bóng xuất hiện lao vùn vụt tới sân cỏ Ngũ Lý bình.

Nhận ra chiếc bóng trên bầu trời thẳm, quần hùng hắc bạch la hét như sấm động :

- Tiểu Huyết Thần!

- Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch!

- Tiểu quỷ Phùng Phá Thạch!

Tiếng quát la trấn động khắp Ngũ Lý bình năm dặm dài, một lúc mới chịu im đi.

Đa số quần hùng hắc bạch đạo từ lâu chỉ nghe tiếng tăm lừng lẫy của Phùng Phá Thạch nhưng chưa biết mặt chàng một lần nào. Đến nay bọn họ muốn nhìn xem chân diện mục của chàng như thế nào mà lại là một nhân vật thần quái.

Có người nói Phùng Phá Thạch là một gã thiếu niên mặt mũi cực kỳ tuấn mỹ, như Phan An tái thế, Tống Ngọc hiện sinh. Có kẻ lại cho chàng là một nhân vật hình dung cổ quái như loài quỷ dữ dưới a-tỳ. Đêm nay đến phó hội quần hùng, họ vừa có tham vọng tranh đoạt pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục, cũng vừa có ý nhận diện chàng.

Tiểu Huyết Thần Phùng Phá Thạch sắp tới đấu trường, bầu không khí căng thẳng đến tưởng chừng ngạt đi cả sự thở.

Quần hùng hắc bạch ai ai cũng đều nghĩ một trận đại lưu huyết kinh hồn vô tiền khoáng hậu sẽ diễn ra trên sân cỏ Ngũ Lý bình này chẳng kém gì trận đại lưu huyết giữa lão đại kỳ nhân Ma Diện Thần Tà và gần hai ngàn cao thủ hắc bạch cách nay trên một trăm năm về trước, với gần năm trăm cao thủ phơi xác tại đấu trường.

Nháy mắt, chiếc bóng tới trên bầu trời sân cỏ Ngũ Lý bình.

Chiếc bóng vạch một vòng tròn trên sân trung rồi đáp xuống đấu trường nhẹ nhàng, không một tiếng động nhỏ, một hạt cát cũng không bay.

Chiếc bóng hiện ra một thiếu niên vận lam y, mặt mũi cực kỳ tuấn mỹ, hai mắt sáng rực tợ hai ánh tinh cầu, lưng đeo thanh trường kiếm, uy nghi như một tiểu thiên thần từ trên trời vừa giáng hạ xuống trần gian.

Quần hùng hắc bạch lại quát to :

- Tiểu Huyết Thần Phùng Phá Thạch!

- Tiểu quỷ Phùng Phá Thạch!

Tiếng quát chấn động một lúc khá lâu mới chịu im đi.

Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về gã thiếu niên lam y vừa xuất hiện chính là Phùng Phá Thạch.

Phùng Phá Thạch đảo mắt nhìn quanh sân cỏ Ngũ Lý bình một lượt.

Nhận ra có tới hàng ngàn cao thủ hắc bạch, đúng như lời nói của Từ Tôn Công đêm trước, Phùng Phá Thạch nhủ thầm :Đêm nay ta đã gặp chuyện lành ít dữ nhiều. Chưa biết rồi hậu quả sẽ ra sao, chết sống lẻ nào, nhưng ta nhất định phải đánh một trận ác liệt cho bọn đạo nhân ngũ đại môn phái và bọn cao thủ hắc, bạch có tham vọng chiếm đoạt pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục phải chùn bước, sau này không còn rình rập, tìm kiếm ta như trước nữa.

Vô Lượng thiền sư bước tứi đứng trước mặt Phùng Phá Thạch cách ba trượng.

Lão đạo nhân niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật, tiểu thí chủ là Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đó phải không?

Phùng Phá Thạch gật đầu bình tĩnh :

- Không sai, ta chính là Phùng Phá Thạch đêm qua đã nhận được chiến thư, đêm nay tới phó hội đây.

Chàng hỏi :

- Lão hòa thượng có phải là Vô Lượng thiền sư, môn phái Thiếu Lâm mà cũng là Minh chủ liên minh đó không?

Vô Lượng thiền sư niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật! Bần tăng chính là Vô Lượng thiền sư, chủ trì đêm phó hội quần hùng này, đêm qua đã phái người tìm tiểu thí chủ thỉnh mời đến đây phó hội.

Dù đã biết mục đích của Vô Lượng thiền sư trong đêm phó hội quần hùng nhưng Phùng Phá Thạch vẫn hỏi :

- Tiểu gia muốn biết lão hòa thượng tụ hợp quần hùng hắc bạch hơn một ngàn người, luôn cả ngũ đại môn phái khai diễn cuộc đối phó đêm nay với dụng tâm gì?

Vô Lượng thiền sư bằng một giọng vừa nghiêm chỉnh, vừa từ hòa đúng như một kẻ chân tu :

- Từ mấy tháng nay tiểu thí chủ đã sát hại hàng trăm cao thủ hắc bạch, gây ra tội ác tày trời, lại còn tiếp diễn chưa biết tới bao giờ mới chịu chấm dứt. Bần tăng vì niệm chút đức hiếu sinh của đấng từ bi Phật tổ và lời thỉnh cầu của quần hùng trong hai đạo hắc, bạch đứng ra lập liên minh tiểu trừ Tiểu Huyết Thần, tái lập trật tự, bình yên cho giang hồ, thỉnh mời thí chủ tới đây phó hội, để hỏi thí chủ về cái tội tàn sát Thanh Vân bang của lão Bang chủ Mã Kỳ, Bạch Kỳ bang của Bang chủ Thương Sư Ngươn và Long Hổ hội của Hội chủ Ngụy Khôn. Thí chủ hãy trả lời cho bần tăng biết về chuyện đó.

Phùng Phá Thạch nổi giận :Lão đại hòa thượng đừng dùng nguỵ thuyết. Thanh Vân bang của lão Mã Kỳ, Bạch Kỳ bang của lão Thương Sư Ngươn và Long Hổ hội của lão Ngụy Khôn năm xưa đã cấu kết cùng lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn và bốn lão quỷ Diêm Vương Tôn Giả, Vạn Độc Thánh Sư, Lưỡng Diện Quái Nhân, Liệt Hỏa Ma Quân kéo tới tàn sát Phùng Sơn bảo, giết phụ thân ta và còn tàn sát Tạ gia trang, giết luôn thúc phụ ta Tạ Chử Giang chỉ vì tham vọng muốn chiếm hai pho bí kíp Hàn ma kiếm phổ và bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục. Ta vì hai mối huyết thù nên phải huyết tẩy ba môn phái từng vay nợ máu, đó là luật công bình của võ lâm xưa nay, tại sao lão đại hòa thượng còn lập cái liên minh quỷ quái kia hỏi tội ta là đạo lý gì. Lão hãy nói rõ cho ta được biết.

Vô Lượng thiền sư niệm Phật hiệu :

- A di đà Phật! Phùng thí chủ chớ nên ngộ nhận. Năm xưa chỉ vì lão Phùng Phá Sơn bất ngộ, không chịu dâng nộp pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục, món chí bảo của võ lâm cho Minh chủ võ lâm cất vào Tàng kinh các, tránh trước cái đại họa diệt vong của giang hồ, lại còn có những lời cao ngạo, thách thức, bất kính với chư vị chưởng môn nhân, nên bắt buộc quần hùng phải động thủ. Đao kiếm vốn là món vật vô tình, lại nữa vì lão họ Phùng và họ Tạ bất tài nên mới chết thảm, lại còn di hại cho chúng môn đồ Phùng Sơn bảo và Tạ gia trang. Cái lỗi do hai lão sao lại trút cho ngũ đại môn phái.

Phùng Phá Thạch dằn cơn giận dữ :

- Lão đại hòa thượng quả là khẩu Phật tâm xà, dùng cường đoạt lý. Vừa đánh cướp vừa la làng. Nhưng ta hỏi lão thỉnh mời ta tới đây có chuyện gì?

Vô Lượng thiền sư ôn tồn :

- Bần tăng lập liên minh tiểu trừ Tiểu Huyết Thần, thỉnh mời Phùng thí chủ tới đây có hai điều kiện.

Phùng Phá Thạch thăm dò :

- Hai điều kiện gì lão hòa thượng cứ nói ra.

Vô Lượng thiền sư đáp :

- A di đà Phật, điều kiện thứ nhất là Phùng thí chủ hãy thức ngộ giao nộp pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục cho bần tăng mang về cất vào Tàng kinh các.

Phùng Phá Thạch nghiến thầm :

- "Thì ra lão trọc này cũng chỉ vì tham vọng pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục nên mới bày khai trận đêm nay đúng như lời Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương và Từ đại ca đã nói không sai một chút nào. Nhất định ta sẽ đánh cho một trận đại lưu huyết dạy cho bọn ngũ đại môn phái một bài học, từ nay đừng làm thân khuyển mã cho lão Xích Phát Đại Ma Tôn nữa."

Chàng hỏi tiếp :

- Còn điều kiện thứ hai thì sao?

Vô Lượng thiền sư tái sắc diện :

- Điều kiện thứ hai nếu Phùng thí chủ bất ngộ, không chịu giao nộp pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục thì bần tăng sẽ truyền lệnh cho quần hùng hắc, bạch động thủ lấy bí kíp mang về Tàng kinh các.

Phùng Phá Thạch sôi máu trái tim, cất tiếng dõng dạc cho quần hùng hắc, bạch thảy đều nghe :

- Lão hòa thượng hãy lắng tai nghe cho rõ những lời ta nói đây. Từ lâu nay ta những tưởng ngũ đại môn phái là năm môn phái thuộc hàng chánh đạo võ lâm, nghĩa khí ngất trời, chí công vô tư, dứt bỏ thất tình lục dục. Nào ngờ nay lại rõ lại bọn lão chỉ là những tên bại hoại, đê hèn, tham sinh húy tử, cam tâm cúi luồn làm thân khuyển mã cho lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn, trong mưu đồ bá chủ võ lâm của lão đã manh nha từ lâu nay, mà bọn họ chỉ là những kẻ tay sai thừa hành theo mệnh lệnh của lão. Ta cần nói cho bọn hòa thượng biết, cổ nhân có câu "Điểu tận cung tàn, hổ diệt cẩu vong". Lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn thành công lên ngôi Minh chủ, ngũ đại môn phái chính là cái đích nhắm của lão tiêu diệt, sau đó tới các bang hội, luôn cả cao thủ quần hùng hắc, bạch thảy đều không sao tránh khỏi cái họa diệt vong. Nay tất cả đều là những tên ngu ngốc, không hiểu rõ điều hư thiệt, bày trận toan giết đi những kẻ nghĩa khí ngất trời. Ta vì sự an nguy của võ lâm một mình thế thiên hành đạo, tận diệt những tên ác đạo đang chạy theo xu phụ lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn.

Soạt.

Thanh Tàn Hồn huyết kiếm chiếu rực ánh huyết quang đã nằm trong tay Phùng Phá Thạch.

Trông thấy thanh Tàn Hồn huyết kiếm, quần hùng đồng thanh hét to :

- Tàn Hồn huyết kiếm!

- Võ khí thần quái!

Chương 47: Ác chiến bùng nổ

Hai ánh mắt sáng rực như hai ánh tinh cầu của Phùng Phá Thạch quét ngang qua năm vị đạo nhân ngũ đại môn phái thách thức.

Phùng Phá Thạch bằng một giọng khinh khỉnh :

- Tên nào muốn cam tâm chịu làm thân khuyển mã cho lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn hãy vào đây nếm mùi vị đau khổ của thanh Tàn Hồn huyết kiếm này.

Và chàng cũng thách thức luôn cao thủ hắc, bạch :

- Các ngươi khôn ngoan hãy đứng bên ngoài, đừng nghe theo lời lão ác đạo Vô Lượng thiền sư sẽ nhận lấy một cái chết vô cùng thảm khốc.

Phùng Phá Thạch dọa dẫm :

- Các ngươi nên nhớ ba trận huyết tẩy vừa qua tại Thanh Vân bang, Bạch Kỳ bang và Long Hổ hội ta đã giết gần ba trăm tên. Đêm nay ta sẽ giết thêm bốn trăm tên nữa cho các ngươi biết đâu là sự lợi hại của chiêu Tàn Hồn tam thức của sư phụ ta truyền lại.

Những lời trần tình hư thực, và giọng khẳng khái quyết tâm của Phùng Phá Thạch khiến cho hàng ngàn cao thủ hắc, bạch xôn xao cả lên.

Bọn họ bàn tán, cãi vã với nhau gây náo động khắp cả chung quanh đấu trường Ngũ Lý bình.

Bọn cao thủ hắc phái ai nấy đều vì muốn chiếm pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục để lên ngôi vị bá chủ võ lâm nên dù hiểu rõ thanh Tàn Hồn huyết kiếm và chiêu Tàn Hồn tam thức vô cùng lợi hại, nhưng vẫn muốn lâm chiến, mặc cho hậu quả ra sao thì ra.

Hàng trăm cao thủ hắc phái lăm lăm đao kiếm, chuẩn bị phóng vào đấu trường, bất chấp cả Vô Lượng thiền sư làm Minh chủ chủ trì phó hội quần hùng đêm nay.

Bọn cao thủ bạch đạo lại nghĩ không hơn bọn cao thủ hắc phái. Bọn họ nghĩ rằng nếu để cho phe hắc phái chiếm lấy pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục luyện được hai chiêu vô địch thì hàng ngũ bạch đạo sẽ bị diệt vong, vì vậy bắt buộc bọn họ phải lâm trận tranh giành bí kíp để giữ vững cơ đồ của bạch đạo.

Riêng phần Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng và Thiên Ấn đạo sư trông thấy tình thế bỗng nhiên biến chuyển ngoài sự dự liệu của bọn họ trước đấy, trong lòng ai nấy đều lo ngại.

Vô Lượng thiền sư lùi lại chỗ Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng và Thiên Ấn đạo sư thầm thì to nhỏ.

Vô Lượng thiền sư nói :

- Chư vị đạo hữu, tình thế hiện giờ đã biến chuyển ngoài dự tính của chúng ta. Quần hùng bạch đạo luôn cả hắc phái muốn chống lại chúng ta. Ai nấy thảy đều có cái tham vọng chiếm lấy bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục, đấy chính là một mối họa tâm phúc.

Thanh Tàn Hồn huyết kiếm xem qua cực kỳ lợi hại, công lực của tiểu tử Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đã đạt đến cõi xuất quỷ nhập thần, mà mục đích của chúng ta đêm nay phải chiếm cho bằng được bí kíp theo như kế hoạch đã định từ trước. Nếu chúng ta phóng ra một trận tấn công trước, chắc chắn sẽ tổn hao rất nhiều sinh mạng quần tăng. Bằng nếu để quần hùng hắc, bạch ra tay, chỉ sợ e bí kíp sẽ bị họ chiếm đoạt mất. Chẳng hiểu chư vị đạo hữu có cao kiến gì không?

Thần Phong đạo trưởng lên tiếng trước :

- Cứ theo thiển ý của bần đạo cho dù có tổn hao sinh mạng quần tăng đến đâu, chúng ta cũng phải phát động thế công trước. Một mặt chặn đứng quần hùng hắc, bạch bên ngoài, không cho một người lọt vào đại trận, bằng nếu chúng ta sợ tổn thất sinh mạng, bí kíp mất, ngũ đại môn phái sẽ bị lâm nguy.

Thiên Ấn đạo sư tán đồng :

- Mấy lời của Thần Phong đạo hữu rất chí lý. Chúng ta hãy nên phát động thế công trước, lấy cái thế tiên hạ thủ vi cường là thượng sách.

Pháp Thiền đạo trưởng tiếp theo :

- Đúng vậy, ngoài cách đó chúng ta chẳng còn chọn cách nào được vẹn toàn nữa.

Vô Lượng thiền sư gật đầu :

- Chư vị đạo hữu đã quyết ý, chần chờ chắc chắn sẽ có biến cố, hỏng cả đại sự.

Lão hòa thượng nói tiếp :

- Bây giờ chúng ta hãy phát động sáu trận theo như dự tính từ trước.

Thứ nhất Thiên Ấn đạo hữu phải phát động một trăm lẻ tám đạo hữu trấn U minh kỳ trận, dùng sức đông người làm tổn hao một số chân khí của gã Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch.

Thứ hai, Pháp Thiên đạo hữu xuất trận Hồng kỳ, với sáu mươi tám cây cờ hồng làm cho tiểu tử Phùng Phá Thạch hoa cả mắt, mất tinh thần, hao tổn thêm một số chân nguyên.

Trận thứ ba do nơi Thần Phong đạo hữu bày khai Nhị thập bát tú kỳ trận làm cho gã tiểu tử Phùng Phá Thạch hoang mang.

Trận thứ tư bần tăng sẽ đảm trách hai trận liên hoàn Bồ đề khổn ma trận và Như Lai bồ tát trận. Tất nhiên sau năm trận này gã tiểu tử đã hao mòn gần hết nội lực, chừng đó bần tăng và chư vị đạo hữu lâm trận cuối cùng sẽ bắt hoặc giết gã một cách chẳng khó khăn gì đâu.

Bốn vị đạo nhân bật khen :

- Tuyệt diệu!

Vô Lượng thiền sư nhìn Thiên Ấn đạo sư :

- Thiên Ấn đạo hữu hãy xuất trận mau!

Thiên Ấn đạo sư gật đầu, tiến ra đấu trường đối diện cùng Phùng Phá Thạch.

Lão đạo nhân phất cánh tay áo đạo bào quát :

- U minh trận bày khai.

Một trăm lẻ tám tên đạo sĩ tráng niên đồng thanh hô to, rào rào phóng vào đấu trường.

Một trăm thanh trường đao vung lên lởm chởm phủ lấy Phùng Phá Thạch.

Ánh đao như chiếc lưới trùm lấy chàng.

Phùng Phá Thạch hét lên một tiếng thị uy, tay rung thanh Tàn Hồn huyết kiếm.

Từng trận mưa huyết quang xối sang tám phía, dội xuống đầu một trăm lẻ tám tên đạo sĩ tráng niên của môn phái Côn Luân.

Thiên Ấn đạo sư đứng phía ngoài cách hai trượng giám sát trận đấu.

Quần hùng hắc, bạch phía ngoài kiếm đao cầm sẵn chờ lâm trận.

Trận ác chiến tức thì diễn ra giữa Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch và một trăm lẻ tám tên đạo sĩ.

Đao kiếm chạm nhau tóe lên rực từng cụm lửa. Tiếng kêu quát tháo chấn động trên đấu trường, cát bụi tung bay mù mịt che lấp cả song phương.

Vô Lượng thiền sư và Thần Phong đạo trưởng ngấm ngầm ra lệnh cho bảy mươi hai Kim La Hán, mười hai đại cao tăng, hai mươi tám đạo nhân Nhị thập bát tú và sáu mươi tám đạo sĩ áo đỏ Hồng Kỳ trận, bố thành một vòng vây phía ngoài trung tâm đấu trường khoảng năm trượng, không cho các cao thủ hắc, bạch thừa lúc hỗn loạn lẻn phóng vào chiếm đoạt bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục.

Nhưng quần hùng hắc, bạch vẫn đổ xô vào tiếp cận quần tăng chuẩn bị đánh phá vòng vây xông vào trung tâm trận chiến.

Mọi người đều nghĩ như nhau, đây chính là cơ hội cuối cùng, nếu để cho ngũ đại môn phái chiếm được pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục là môn phái của họ bị bọn Vô Lượng thiền sư khống chế hoàn toàn.

Và từ đây cho đến ngàn năm sau sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội nào như thế nữa.

Tất cả từ năm vị đạo nhân ngũ đại môn phái cho đến hàng ngàn cao thủ đều hiểu lầm Phùng Phá Thạch có pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục mang theo trong mình.

Nào ngờ chàng không hề có pho bí kíp đó.

Bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục đã mất tích theo cái chết thảm của Phùng Phá Sơn.

Riêng về phần Phùng Phá Thạch cũng không phủ nhận rằng chàng có bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục bởi chàng nghĩ nếu có sa cơ bọn họ cũng không dám giết chàng vì sợ giết chàng là không còn tìm ra tung tích bí kíp.

Cũng chỉ vì sự hiểu lầm của năm đại môn phái và quần hùng hắc, bạch nên mới xảy ra trận đại lưu huyết trên sân cỏ Ngũ Lý bình trong đêm nay.
Trận đầu diễn ra khoảng chừng vài khắc thời gian đã có hai mươi bốn tên đạo sĩ Côn Luân phơi xác ngỗn ngang trên mặt cỏ đấu trường. Hai mươi tên đạo sĩ bị thương máu me đầy mình tháo chạy ra ngoài không cần chờ lệnh của Thiên Ấn đạo sư.

Đấu trường chỉ còn lại có năm mươi tên đạo sĩ áo đen. Thế trận U minh xem như tan vỡ.

Thiên Ấn đạo sư liệu bề không xong, phất cánh tay áo đạo bào quát :

- Lui!

Năm mươi hai tên đạo sĩ Côn Luân được lệnh liền cùng lượt phóng trở ra ngoài.

Phùng Phá Thạch thu hồi thanh Tàn Hồn huyết kiếm.

Bộ lam y của chàng vấy máu chúng đạo nhân biến thành bộ huyết y, trông chàng chẳng khác một vị Tiểu Huyết Thần vô cùng khủng khiếp.

Cái danh từ thần quái này do bọn giang hồ đặt cho chàng quả không sai một chút nào.

Phùng Phá Thạch nhìn vưts, bằng một giọng khinh khỉnh ngạo mạn :

- Lão trọc, còn bao nhiêu kỳ trận quỷ quái lão hãy mang hết ra cho tiểu gia xem thử coi có trận nào kha khá hay không?

Những lời khiêu khích, ngạo nghễ của Phùng Phá Thạch khiến cho Pháp Thiền đạo trưởng nổi cơn thịnh nộ.

Lão đạo nhân quát :

- Tiểu tử đừng tự phụ, bần đạo sẽ xuất Hồng Kỳ trận bắt ngươi.

Lão đạo nhân phất cánh tay áo đạo rộng thùng thình sang sáu mươi tám tên đạo sĩ trung niên áo đỏ, quát to :

- Hồng kỳ xuất trận!

Sáu mươi tám tên đạo sĩ áo hồng đồng loạt hô to :

- Tuân lệnh!

Sáu mươi tám tên đạo sĩ áo hồng rút cây cờ hồng bên lưng ra bung rộng, vạch một vòng tròn bao vây Phùng Phá Thạch vào chính giữa trận trông vừa ngoạn mục vừa hãi hùng.

Pháp Thiền đạo trưởng lại quát :

- Động thủ!

Sáu mươi tám cây hồng kỳ trong tay chúng đạo nhân áo hồng huy động.

Lập tức hàng ngàn bóng cờ hồng xuất hiện che lấp cả không gian.

Hàng ngàn đạo kình ào ào cuốn tới. Một đạo kình nặng như tảng đá to hợp lại như trái núi thái sơn giáng xuống đầu Phùng Phá Thạch.

- "Hồng Kỳ trận của lão ác đạo này vô cùng lợi hại, ta chớ nên coi thường. Ta không thể sử dụng chiêu pháp Tàn Hồn tam thức chống lại được, bây giờ ta hãy xuất chưởng pháp "Càng Nguyên Thái Cực" xem kết quả thế nào."

Lẹ làng giắt thanh Tàn Hồn huyết kiếm trở vào vỏ, Phùng Phá Thạch cất song chưởng lên chia ra hai phía vận đủ mười thành xuất luôn mười hai chiêu "Càng Nguyên Thái Cực".

Hàng trăm bóng chưởng màu hồng to lớn dị thường, kèm theo hàng trăm đạo kình nặng nghìn cân bốc lên cao tiếp lấy hàng ngàn bóng cờ hồng.

Bóng cờ bóng chưởng xáp lại, kình lực song phương chạm nhau phát ra từng loạt tiếng nổ trấn động, đấu trường rung chuyển, cát bụi mờ mịt.

Song phương giao đấu trải qua thời gian tàn một tuần trà.

Phùng Phá Thạch đã xuất một trăm hai mươi tám chiêu "Càng Nguyên Thái Cực" vẫn không phá nổi vòng vây của hàng ngàn bóng cờ che bít cả không trung, và kình lực nặng như trái núi đè nặng trên đầu.

Kình lực đè nặng tưởng chừng muốn ngạt đi cả sự thở, khiến cho cơ thể căng trào.

Dĩ nhiên trong hiện tình, Phùng Phá Thạch đã bị Hồng Kỳ trận nhốt kín như trong hộp sắt.

Phùng Phá Thạch hãi thầm, tự nhủ :

- Hồng Kỳ trận quả nhiên danh bất hư truyền của môn phái Thanh Thành. Nếu ta cứ mãi giữ nguyên tình trạng này, chẳng bao lâu nữa ta sẽ bị kiệt lực và sẽ bị bọn trọc vật sống. Chi bằng ta hãy sử dụng khinh pháp "Thần Mã Đăng Vân", vượt khỏi thế trận quỷ quái này, rồi từ trên cao xuất chưởng cnts đánh xuống đầu bọn đạo nhân áo hồng, giết chết chừng mươi tên, thế trận sẽ tan vỡ.Thầm tính xong, Phùng Phá Thạch hú dài một tiếng, thi triển khinh pháp "Thần Mã Đăng Vân" bắn vọt thân mình lên toan vượt khỏi bóng cờ.

Nhưng khi thân hình chàng lên khoảng hai trượng, kình lực nặng như trái núi của hàng trăm bóng cờ đè xuống, không sao vọt lên cao được.

Bắt buộc Phùng Phá Thạch phải đáp trở xuống nguyên vị trí như cũ.

Phùng Phá Thạch khiếp thầm, bởi chàng không thể nào ngờ được những lá cờ hồng mảnh khảnh, nhu nhuyễn kia lại có sức nặng kinh hồn đến thế.

Từ trước chàng đã từng gặp các kỳ trận, nhưng chưa có trận nào thần quái như Hồng Kỳ trận này.

Dù tầm trường đã bấn loạn nhưng bình sinh Phùng Phá Thạch vốn là một trang thiếu niên cang trường, bất khuất, chàng lại nghĩ thầm :

Ta không thể nào sử dụng được khinh pháp "Thần Mã Đăng Vân" vượt ra khỏi trận Hồng kỳ này được rồi, giờ dùng thanh Tàn Hồn huyết kiếm chém rách vài ba cây cờ hồng, khoét một lỗ trống vọt ra ngoài xem thế nào.

Nghĩ là hành động, Phùng Phá Thạch rút thanh Tàn Hồn huyết kiếm nhắm ba cây cờ vừa phất lên xuất luôn ba chiêu Tàn Hồn nhất thức nhanh như sét giật.

Phách... phách... phách...

Mấy tiếng động khô khan khi thanh Tàn Hồn huyết kiếm chém trúng ba lá cờ hồng... nhưng giống như chém vào ba khối bông gòn, chẳng thấy hề hấn gì cả.

Ba cây cờ hồng do ba tên đạo nhân áo hồng điều khiển hãy còn nguyên vẹn.

Phùng Phá Thạch thu hồi chưởng pháp, đứng lại, mồ hôi toát ướt đẫm mình.

Chàng đã thử ba lối công phu tuyệt học nhưng trận Hồng kỳ chẳng hề thấy suy suyển một chút nào.

Phùng Phá Thạch hoang mang lên cực độ, chưa biết phải sử dụng ngón võ công nào để phá trận.

Chợt nghe có tiếng cười ha ha vô cùng đắc chí của Pháp Thiền đạo trưởng.

Lão lớn tiếng :

- Tiểu tử Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đã thúc thủ, bây giờ bần đạo bắt ngươi đây!

Lão đạo nhân vỗ một tiếng sấm chưởng.

Lập tức sáu mươi tám cây cờ hồng vũ lộng thần oai.

Hàng ngàn bóng cờ hồng xuất hiện điệp điệp trùng trùng, kèm theo hàng ngàn đạo kình nặng như trái núi thái sơn đè ập xuống đầu Phùng Phá Thạch.

Đấy chính là chiêu quyết định tối thượng của trận Hồng Kỳ đè bẹp đối phương để bắt sống hoặc giết chết.

Đột nhiên.

Phùng Phá Thạch rú lên một tiếng, thân mình lảo đảo rồi ngã ra...

Quần hùng hắc, bạch hô to :

- Tiểu Huyết Thần bất tỉnh rồi.

Pháp Thiền đạo trưởng vô cùng hoan hỉ quát to :

- Hãy mau bắt tên tiểu tử.

Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái và Thiên Ấn đạo sư bủa vây phía ngoài đề phòng có kẻ phóng vào chiếm lấy pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục, hoặc cướp lấy Phùng Phá Thạch mang đi.

Sáu mươi tám tên đạo nhân áo hồng được lệnh của Pháp Thiền đạo trưởng liền thu cờ ngừng lại.

Pháp Thiền đạo trưởng toan phóng vào điểm huyệt Phùng Phá Thạch.

Thình lình mấy làn huyết quang nhoáng lên, tiếp theo đó một loạt tiếng rú thảm khốc.

Năm chiếc thủ cấp của năm tên đạo nhân áo hồng bay ra, năm tử thi ngã lăn xuống đám cỏ. Từ nơi cổ họng máu phún ra như mấy mũi tên bắn.

Phía ngoài quần hùng hắc, bạch la hét chấn động. Bọn họ chưa rõ nguyên nhân nào năm tên đạo nhân áo hồng chết thảm.

Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng, Thiên Ấn đạo sư thảy đều kinh hoàng khiếp đảm, trố to hai mắt nhìn vào xem chuyện gì vừa xảy ra.

Năm vị đạo nhân không hiểu sao trận Hồng kỳ lại loạn lên và năm tên đạo nhân bị chém rụng đầu như vậy.

Nhân vật thần bí nào lọt qua trùng vây vào đấu trường hạ độc thủ?

Năm đạo nhân rảo mắt kiếm tìm thủ phạm vừa xuất chiêu.

Phập... phập... phập...

Lại ba tiếng rú thảm, lại có ba chiếc thây của ba tên đạo nhân áo hồng ngã lăn xuống. Cờ hồng vung vãi tứ tung rơi xuống mặt đất.

Đấu trường náo loạn cả lên. Tiếng la, tiếng quát của quần hùng vang dội.

Tất cả các cặp mắt đều đổ dồn vào chúng đạo nhân áo hồng trấn Hồng Kỳ trận.

Chẳng có một ai hiểu ra làm sao cả.

Chợt cái, một người máu chẳng hiểu từ đâu hiện ra phía ngoài trận Hồng kỳ.

Nhận ra người máu, quần hùng hô to :

- Tiểu Huyết Thần còn sống.

- Tiểu quỷ Phùng Phá Thạch kìa!

Quả vậy, người máu kia chính là Phùng Phá Thạch, tay cầm thanh Tàn Hồn huyết kiếm đẫm máu đứng uy nghi như vị Tiểu Huyết Thần vừa từ dưới đất chui lên.

Vừa rồi bị vây hãm trong Hồng Kỳ trận, xuất các chiêu Tàn Hồn nhất thức, "Càng Nguyên Thái Cực", "Thần Mã Đăng Vân" vẫn không lọt ra khỏi Hồng Kỳ trận. Vừa lúc lão Pháp Thiền đạo trưởng xuất chiêu cuối cùng bắt chàng, Phùng Phá Thạch nãy sinh ra diệu kế, vờ rú lên rồi ngã xuống như trúng nhằm kình lực bóng cờ bị thương, chờ lúc Pháp Thiền đạo trưởng ra lệnh thu hồi thế trận, chàng liền thi triển thân pháp "Di Hình Hoán Ảnh" lọt ra ngoài như loài quỷ mụi xuất chiêu Tàn Hồn nhất thức chém rụng đầu năm tên đạo nhân áo hồng, kế đó lại xuất chiêu thứ hai đâm ba nhát kiếm vào cổ họng ba tên đạo nhân khác chết liền tại trận.

Quần hùng hắc, bạch vỡ mật bay hồn trước cái thân thủ thần quái của Phùng Phá Thạch.

Phùng Phá Thạch trỏ mũi kiếm vào mặt Vô Lượng thiền sư, rít căm thù :

- Lão ác đạo, ngươi càng bày trận ác độc bao nhiêu, tiểu gia sẽ phá tan, giết sạch bấy nhiêu. Đêm nay ta sẽ dạy cho các ngươi một bài học thế nào là cam tâm làm thân khuyển mã cho lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn.

Chương 48: Máu ngập đấu trường

Sẵn máu căm thù sôi sục, Phùng Phá Thạch rung thanh Tàn Hồn huyết kiếm nhắm vào quần tăng Hồng Kỳ trận xuất luôn ba mươi sáu chiêu Tàn Hồn nhất thức liên hoàn.

Từng trận mưa huyết quang bắn xẹt vào bọn đạo nhân áo hồng còn lại.

Liền đó tiếng quát, tiếng la rú thảm khốc chỉ trong nháy mắt rồi im đi.

Trên sân cỏ lại có thêm mười hai chiếc tử thi của chúng đạo nhân đứt làm hai khúc.

Trước sau đã có hai mươi tên đạo nhân Hồng Kỳ trận chết thảm nằm la liệt.

Chưa chịu ngưng tay, Phùng Phá Thạch hét lên một tiếng, rung thanh Tàn Hồn huyết kiếm toan xuất chiêu giết thêm một số nữa tạo sự khủng khiếp cho quần hùng hắc, bạch rời bỏ liên minh tiểu trừ Tiểu Huyết Thần.

Nhưng trước đó, Thần Phong đạo trưởng đã quát lớn :

- Nhị thập bát tú bày khai!

Hai mươi tám tên đạo nhân áo xanh lướt tới đấu trường quây thành vòng tròn vây chặt Phùng Phá Thạch.

Mỗi tên đạo nhân tay cầm chiếc phất trần màu xanh, ánh lên hướng vào đối phương.

Thần Phong đạo trưởng vỗ một tiếng sấm chưởng.

Liền đó là hai mươi tám cây phất trần màu xanh trong tay chúng đạo nhân phát động.

Hàng vạn ánh sáng như các vì sao bắn tới.

Một sợi phất trần là một điểm sao kèm theo đạo tiểu kình bén nhọn từ chín phương vị kích vào Phùng Phá Thạch.

Mỗi phương vị ba đạo nhân trấn giữ theo hình cửu cung trấn đồ hình.

Nhị thập bát tú chính là tuyệt học của môn phái Võ Đang đang danh tiếng lẫy lừng từ trước đến nay do Thần Phong đạo trưởng sáng chế.

Phùng Phá Thạch hét to, tả chưởng xuất chiêu "Càng Nguyên Thái Cực", hữu chưởng rung thanh Tàn Hồn huyết kiếm xuất chiêu Tàn Hồn nhất thức.

Bóng chưởng màu hồng to lớn dị thường, kèm đạo kình nặng ngàn cân hợp cùng từng trận mưa huyết quang tạo thành bức tường hữu hình mãn nguyệt, ngăn chận hàng vạn vì sao và hàng vạn tiểu kình lại.

Những tiếng lốp bốp nổ liên tục kình phong ào ào như trận giông mưa huyết quang chớp rực, tợ hàng ngàn tia sét giật lưng trời.

Sẵn đã có quyết tâm đánh một trận kinh hồn cho ngũ đại môn phái và bọn quần hùng hắc, bạch khiếp sợ, Phùng Phá Thạch tả xông, hữu đột lao vào hai mươi tám tên đạo nhân áo xanh không lùi một bước.

Tả chưởng liên tiếp xuất chiêu "Càng Nguyên Thái Cực", trong khi hữu chưởng rung thanh Tàn Hồn huyết kiếm liền liền. Chưởng kình cao như núi, huyết quang dày đặc khắp không trung.

Chàng nhất quyết phá trận Nhị thập bát tú gây khiếp sợ cho quần hùng.

Nửa thời khắc sau đó.

Đấu trường vụt im bặt, hàng vạn vì sao lẫn huyết quang vụt tắt, kình phong cũng im đi.

Trên sân cỏ đã có mười tám tên đạo nhân trong Nhị thập bát tú phơi thây.

Còn lại mười ba tên đạo nhân áo xanh xiêu hồn tán phách phóng trở ra ngoài đứng nhìn tử thi của đồng đạo.

Trận pháp Nhị thập bát tú đến đây kể như tan rã.
Vô Lượng thiền sư, Pháp Thiền đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái và Thiên Ấn đạo sư trợn tròn mắt nhìn mười tám tử thi của chúng đạo nhân áo xanh.

Phùng Phá Thạch thu thanh Tàn Hồn huyết kiếm, đứng yên vận chân khí chân nguyên điều hòa các huyệt đạo, chuẩn bị trận giao đấu sắp tới.

Đến đây vì say máu căm thù, chàng quên cả những lời dặn dò của Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương và lời khuyến cáo của Từ Tôn Công.

Trước mắt chàng chỉ có máu và máu. Sát khí bốc mờ trên gương mặt đẹp tuyệt thế đã vấy đầy máu tươi.

Thần Phong đạo trưởng trợn trừng hai mắt bắn tinh quang nhìn Phùng Phá Thạch.

Lão đạo nhân không thể nào ngờ nổi chưởng pháp, kiếm pháp lẫn thân pháp của Phùng Phá Thạch cao siêu, kỳ diệu, thần quái như vậy.

Nhị thập bát tú là một kỳ trận thượng đẳng của môn phái Võ Đang. Hai mươi tám tên đạo nhân áo xanh thuộc hàng cao thủ hữu hạng, luyện tập hàng chục năm trời, nay chỉ trong khoảnh khắc đã bị Phùng Phá Thạch phá tan, quả là một chuyện khó tin.

Trận Nhị thập bát tú bị phá, ngôi sao Võ Đang sẽ luôn mờ trên nền trời võ lâm, từ đây không còn một ai kiêng nể môn phái này nữa.

Phía ngoài đấu trường hàng ngàn cao thủ trông thấy trận Nhị thập bát tú của môn phái Võ Đang bị Phùng Phá Thạch phá vỡ, quát tháo la hét chấn động :

- Môn phái Võ Đang đã hết thời rồi.

- Võ Đang đã tới hồ mạt vận!

Quần hùng hắc, bạch chê bai đàm tiếu ầm ĩ khiến cho Thần Phong đạo trưởng tái xanh cả mặt, giận đến run người nhưng chẳng biết phải làm sao.

Trước đây không lâu, năm đạo nhân Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng và Thiên Ấn đạo sư đều nghĩ võ công của Phùng Phá Thạch chỉ ở mức thượng thừa, nhờ thanh Tàn Hồn huyết kiếm và chiêu thức Tàn Hồn tam thức mà nổi danh, ngoài ra chẳng có công lực nào cao siêu nữa cả.

Nào ngờ nay lại rồi nội lực chàng thuộc hàng đại kỳ nhân, võ công siêu phàm nhập hóa, đúng là một đại kỳ tài, hoặc là một tiểu thần quái, chỉ trong vài thời thần đã phá tan ba kỳ trận của ba đại môn phái Côn Luân, Thanh Thành và Võ Đang.

Chuyện này đồn đãi ra khắp hai miền trung thổ, dĩ nhiên thanh danh của ngũ đại môn phái sẽ bị tổn thương rất nặng nề, sẽ chẳng còn đủ sự tín nhiệm của quần hùng hắc, bạch, lãnh đạo võ lâm như từ trước tới nay nữa.

Vô Lượng thiền sư trông thấy thế nguy phất cánh tay áo cà sa sang bảy mươi hai vị trung niên hòa thượng áo vàng quát :
- Thất thập nhị Kim La Hán xuất trận!

Bảy mươi hai tên trung niên hòa thượng Kim La Hán được lệnh chủ tướng hô to cùng lướt vào đấu trường.

Bảy mươi hai tên hòa thượng chia làm ba toán trong, ngoài vây chặt Phùng Phá Thạch như chiếc hộp sắt.

Thiền trượng mỗi cây nặng ngót trăm cân của quần tăng vung lên một lượt.

Hàng ngàn bóng trượng to lớn nặng nề xuất hiện cùng hàng ngàn đạo kình đánh thốc vào vị trí Phùng Phá Thạch.

Sức nặng của bảy mươi hai đạo kình thiền trượng nặng tợ trái núi giáng xuống đầu chàng.

Phùng Phá Thạch hét lớn :

- Các tên trọc phải chết.

Thân hình Phùng Phá Thạch quay tròn như một con vụ, trong khi tả chưởng xuất chiêu "Càng Nguyên Thái Cực" tuôn ra hàng loạt bóng chưởng to lớn màu hồng, hữu chưởng rung thanh Tàn Hồn huyết kiếm, huyết quang chớp rực bắn xẹt qua tám hướng đón nghênh hàng ngàn bóng trượng của quần hùng.

Kiếm trượng chạm nhau tóe lửa, kình lực va nhau phát nổ từng loạt ầm ĩ. Đấu trường hỗn loạn, cát bụi tung bay, che lấp cả một vùng rộng lớn.

Quần hùng hắc, bạch trố mắt nhìn vào đấu trường theo dõi trận đấu.

Vô Lượng thiền sư đứng ngoài giám trận, quát tháo ầm ĩ điều động quần tăng tiến thoái theo kỳ trận.

Trải qua ba mươi hiệp, giữa Phùng Phá Thạch và bảy mươi hai tên trung niên hòa thượng bất phân thắng bại.

Phùng Phá Thạch nghĩ thật nhanh :

- "Quả đúng là bọn trọc bày nhiều kỳ trận, kéo dài thời gian cho ta kiệt sức rồi nhảy vào vòng chiến giết ta đây. Bây giờ ta hãy xuất chiêu Tàn Hồn nhị thức giết vài tên trọc cho bọn chúng tán đởm kinh tâm là thượng sách".

Thầm tính xong, Phùng Phá Thạch hét lên một tiếng, xuất chiêu Tàn Hồn nhị thức với mười thành công lực, trong khi tả chưởng vẫn xuất chiêu "Càng Nguyên Thái Cực" chống đỡ bóng trượng của quần tăng.

Từng trận mưa huyết quang từ thanh Tàn Hồn huyết kiếm xuất hiện xối qua tám hướng nhằm vào quần tăng.

Phập phập phập...

Ba tiếng rú thảm khốc nổi lên lồng lộng.

Ba tên trung niên hòa thượng áo vàng ngã gục, thiền trượng rơi xuống đất.

Thế trận Kim La Hán liền bày ra một khoảng trống, quần tăng thảy đều kinh hoảng.

Bóng trượng liền chậm lại. Thừa cơ hội, Phùng Phá Thạch rung thanh Tàn Hồn huyết kiếm xuất chiêu Tàn Hồn nhị thức lần thứ hai.

Hai làn huyết quang nhằm hai tên trung niên hòa thượng đứng gần chớp tới.

Lại hai tiếng rú vang uất nghẹn. Hai chiếc thủ cấp của hai tên trung niên hòa thượng rụng xuống, thân mình đổ ập.

Thế trận Kim La Hán lại bày thêm một khoảng trống. Quần tăng khiếp đảm, rối loạn cả lên.

Chương 49: Tình thế đảo ngược

Đứng ngoài giám trận, Vô Lượng thiền sư kinh hãi trước chiêu Tàn Hồn nhị thức của Phùng Phá Thạch.

Chiêu thức này càng khủng khiếp hơn chiêu Tàn Hồn nhất thức gấp bội phần.

Sợ thế trận Kim La Hán tan rã, Vô Lượng thiền sư quát to :

- Thập nhị đại cao tăng lâm trận.

Mười hai vị đại cao tăng được lệnh của Vô Lượng thiền sư phóng vào đấu trường.

Mười hai cây thiền trượng huy động, mỗi cây nặng gần hai trăm cân ào ạt tấn công với thế mạnh bạt sơn, đảo hải.

Phùng Phá Thạch hãi thầm :

- Mười hai cây thiền trượng này quá nặng, nếu ta chạm vào chỉ e sợ kiếm bị gãy. Ta hãy sử dụng thân pháp "Di Hình Hoán Ảnh", tránh né một lúc xem tình hình thế nào.

Nghĩ xong, Phùng Phá Thạch thi triển ngay thân pháp "Di Hình Hoán Ảnh", thân hình chập chờn, thấp thoáng giữa hàng trăm bóng trượng to lớn của mười hai tên đại cao tăng.

Chàng chỉ lẩn tránh tất cả bóng trượng mắt nhìn, quan sát tình thế, không trả lại một chiêu nào.

Sáu mươi bảy tên trung niên hòa thượng Kim La Hán vung thiền trượng hợp cùng mười hai đại cao tăng ào ào tấn công Phùng Phá Thạch như vũ bão.

Trận đấu kéo dài từ lúc trăng lên khỏi đỉnh núi cho tới gần đứng đầu vẫn chưa kết thúc.

Phùng Phá Thạch nhờ thân pháp "Di Hình Hoán Ảnh" biến hiện như loài ma quỷ nên chẳng tổn hại gì.

Chưởng nhủ thầm.

- Nếu ta cứ sử dụng thân pháp "Di Hình Hoán Ảnh" lẩn tránh mãi chẳng bao lâu nữa sẽ tổn hao rất nhiều chân khí, sau cùng năm tên đạo nhân lâm trận thì sẽ rất là nguy hiểm. Giờ ta hãy tìm cách giết một vài tên đại cao tăng cho bọn trọc kia khiếp sợ thoát khỏi vòng vây rồi sẽ tiếp tục trận đấu.

Nghĩ dứt, ngọn tả chưởng của Phùng Phá Thạch vỗ một đạo kình nặng ngàn cân ngay ba tên đại cao tăng trước mắt.

Ba tên đại cao tăng hốt hoảng nhảy sang bên tránh né.

Nhanh như chớp, Phùng Phá Thạch vạch một kiếm vào ngực tên đại cao tăng đứng phía trái.

Thế kiếm nhanh hơn chớp, không có cách nào tránh né hay chống đỡ kịp.

Phập!

Oái...

Tên đại cao tăng bị thanh Tàn Hồn huyết kiếm đâm suốt ngực mắt trợn trừng trừng.

Phập...

Phùng Phá Thạch rút thanh Tàn Hồn huyết kiếm ra khỏi ngực tên đại cao tăng.

Một vòi máu từ trên ngực tên đại cao tăng phóng ra như mũi tên bắn rồi từ từ đổ xuống.

Huỵch!

Cây thiền trượng nặng gần hai trăm rơi xuống đất gây một tiếng động.

Mười một đại cao tăng và sáu mươi bảy tên trung niên hòa thượng khiếp đảm, ngưng trận đấu, trố mắt nhìn cái chết thảm của đồng đạo.

Trông thấy một tên đại cao tăng đứng ngẩn ngơ, Phùng Phá Thạch không bỏ lỡ cơ hội, tả chưởng liền xuất chiêu "Càng Nguyên Thái Cực" nhằm vào giữa ngực y.

Bóng chưởng màu hồng to lớn mang theo đạo kình nặng ngàn cân đánh vào tâm huyệt tên đại cao tăng.

Tên đại cao tăng không kịp chống đỡ, rú lên một tiếng thê thảm, thân mình bay bổng lên cao ba trượng rơi trở xuống như cánh diều đứt dây.

Tên đại cao tăng giãy giụa vài cái rồi im đi.

Phùng Phá Thạch bốc cao hùng khí toan xuất chiêu giết thêm vài tên đại cao tăng, thình lình Vô Lượng thiền sư quát lớn :

- Chư vị đạo hữu lâm trận.

Thần Phong đạo trưởng sử dụng báu kiếm, Diệu Tịnh sư thái sử dụng cây phất trần màu vàng, Thiên Ấn đạo sư sử dụng thanh quái xà đao, Pháp Thiền đạo trưởng sử dụng cặp quả chùy đồng nhất tề lao tới vung võ khí cũng lướt tới tấn công Phùng Phá Thạch.

Bốn vị đạo nhân họp sức mạnh tợ băng sơn, phá thạch.

Nhất là kiếm pháp của Thần Phong đạo trưởng vô cùng lợi hại, trường kiếm vung lên hàng ngàn ánh kiếm chói lòa cả mắt đối phương không biết đường chống đỡ.

Diệu Tịnh sư thái phất cây phất trần phát ra hàng ngàn tia sáng màu vàng, kèm theo hàng ngàn tiểu kình bén nhọn, kích vào khiến đối phương khó bề tránh né.

Pháp Thiền đạo trưởng huy động cặp quả chùy đồng nặng trên một trăm cân, hào quang chói rực, kình phong nổi dậy ào ào công tới đối thủ.

Thiên Ấn đạo sư vung cây quái xà đao biến thành hàng trăm con quái xà uốn lượn uốn phóng vun vút tới Phùng Phá Thạch.

Bốn vị đạo nhân từ bốn mặt đông tay nam bắc tấn công Phùng Phá Thạch.

Bọn đạo nhân ngũ đại môn phái đã bày khai Tứ Tượng Lưỡng Kỳ trận quyết giết chết hoặc bắt sống Phùng Phá Thạch theo kế hoạch đã dự định sẵn từ trước.

Trông thấy chúng đạo nhân ngũ đại môn phái quyết tâm sát hại mình, máu căm thù trong tim Phùng Phá Thạch sôi lên sùng sục, không còn kềm chế được nữa.

Chàng hét lên một tiếng trợ oai, ngọn tả chưởng xuất chiêu "Càng Nguyên Thái Cực" với mười thành trong khi hữu chưởng rung thanh Tàn Hồn huyết kiếm xuất chiêu Tàn Hồn nhị thức.

Hàng trăm bóng chưởng màu hồng to lớn kèm hàng trăm đạo kình nặng ngàn cân đánh bạt hai quả chùy đồng của Pháp Thiền đạo trưởng, cả cây quái xà đao của Thiên Ấn đạo sư.

Cùng lúc từng trận huyết quang xối qua phía Thần Phong đạo trưởng và Diệu Tịnh sư thái, ngăn chặn trường kiếm và cây phất trần màu vàng.

Trường kiếm chạm nhau soang soảng, kình lực đối chọi phát nổ liên hồi, bóng người qua lại, tới lui loang loáng, không còn phân biệt ai là ai nữa cả.

Một mình Phùng Phá Thạch quần đấu cùng bốn vị đạo nhân ngũ đại môn phái, mười đại cao tăng Thiếu Lâm mười đạo sĩ thập nhị bát tú và sáu mươi bảy tên trung niên hòa thượng Kim La Hán. Chưởng hình cao như núi, kình phong vun vút, kiếm khí vèo vèo, tiểu kình vun vút, đấu trường náo loạn cả lên.

Chẳng mấy chốc đã trải qua trên bảy mươi hiệp, Phùng Phá Thạch chưa chiếm được cái thế thượng phong, nội lực đã hào mòn hết ba thành.

Nhận thấy thời cơ đã đến, Vô Lượng thiền sư lao vào trận đấu, vung cây Cổ ma trượng nặng gần ba trăm cân, xuất chiêu "Bồ Đề Tọa Địa" giáng vào đầu Phùng Phá Thạch sức nặng vạn cân.

Tả chưởng vừa xuất chiêu "Càng Nguyên Thái Cực" chống cặp đồng nặng trên trăm cân của Pháp Thiền đạo trưởng và cây quái xà đao của Thiên Ấn đạo sư, thoáng trông thấy bóng trượng khổng lồ của Vô Lượng thiền sư giáng xuống, Phùng Phá Thạch không kịp xuất chưởng, rung thanh Tàn Hồn huyết kiếm đón đỡ...

Bộp, bộp...

Soảng soảng...

Cây Cổ ma trượng của Vô Lượng thiền sư bị thanh Tàn Hồn huyết kiếm đánh bật trở lại.

Lão đại hòa thượng lui một bước, cánh tay tê chồn.

Phùng Phá Thạch cũng lùi nửa bước, thân hình khe khẽ rung động vì sức nặng vạn cân của cây Cổ ma trượng.

Bốn đạo nhân khiếp hãi, không ngờ thanh Tàn Hồn huyết kiếm mảnh khảnh thế kia lại có thể đánh văng cây Cổ ma trượng nặng gần ba trăm cân ra ngoài.

Quần tăng đều hiểu nội lực của Phùng Phá Thạch đã đạt tới cõi cao thâm vô lượng, xuất kình ra thanh Tàn Hồn huyết kiếm nên mới chống nổi cây Cổ ma trượng của Vô Lượng thiền sư.

Phùng Phá Thạch nghĩ thật nhanh :

- Tình thế này ta không nên kéo dài trận đấu, hãy xuất chiêu Tàn Hồn tam thức giết lão Vô Lượng thiền sư, tức khắc thế trận của bọn chúng sẽ tan rã.

Phùng Phá Thạch vận đủ mười thành công lực rung thanhthhk, toan xuất chiêu Tàn Hồn tam thức giết Vô Lượng thiền sư.

Chợt nghe có tiếng gió rít phía sau lưng, Phùng Phá Thạch giật mình hiểu ngay có kẻ phóng ám khí.

Chàng dịch thân mình qua ba trước tránh ngọn ám khí đó.

Vèo...

Ngọn ám khí bay trượt qua mang tai chàng.

(Thiếu 2 trang)

Dứt câu Thiên Ấn đạo sư cất tiếng cười ha hả. Giọng cười tự đắc của kẻ chiến thắng.

Vô Lượng thiền sư, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng, Thần Phong đạo trưởng trông thấy Phùng Phá Thạch trúng ám khí địa ngục quan của Thiên Ấn đạo sư thảy đều hoan hỉ, chuẩn bị bắt sống chàng.

Quần hùng hắc, bạch quát la chấn động :

- Tên Tiểu Huyết Thần đã trúng nhằm ám khí.

- Tên tiểu quỷ Phùng Phá Thạch sắp chết rồi.

- Hãy mau đoạt lấy bí kíp...

Hàng ngàn cao thủ hắc, bạch từ bốn phương tám hướng lao vào tranh đoạt bí kíp.

Vô Lượng thiền sư kinh hãi quát to :

- Chư vị đạo hữu hãy mau ngăn chận bọn người kia lại.

Mười vị đại cao tăng, sáu mươi bảy tên đạo sĩ thập nhị bát tú và bảy mươi bốn đứng áo đen đồng thanh hô to, phóng trở ra ngoài ngăn chận quần hùng hắc, bạch.

Tức thì một trận đại ác chiến diễn ra giữa hai trăm tăng nhân và quần hùng hắc, bạch.

Thiên Ấn đạo sư quát :

- Giết gã cho mau.

Lão đạo nhân lao tới gần Phùng Phá Thạch thò năm ngọn trảo chộp vào người chàng.

Phùng Phá Thạch hét :

- Ác đạo, ta cho ngươi chết trước.

Thanh Tàn Hồn huyết kiếm trong tay Phùng Phá Thạch rung mạnh một cái, xuất chiêu Tàn Hồn tam thức.

Một làn huyết quang nhanh như tia chớp bắn tới trước mặt Thiên Ấn đạo sư. Không ngờ Phùng Phá Thạch đã trúng ám khí địa ngục quan lại còn có thể vận chân khí xuất chiêu, Thiên Ấn đạo sư không kịp đề phòng chừng phát giác mũi kiếm chỉ cách ngực lão đạo nhân chưa đầy hai tấc...

Phập!

Mũi của thanh Tàn Hồn huyết kiếm đâm từ trước ngực Thiên Ấn đạo sư ra tới sau lưng.

Lão đạo nhân trợn cặp mắt trừng trừng nhìn Phùng Phá Thạch, nét kinh hoàng còn hiện rõ trên sắc mặt.

Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái và Pháp Thiền đạo trưởng đồng thanh hô to một lượt, đứng chôn chân tại chỗ.

Quần hùng hắc, bạch hô to vang dội :

- Tiểu Huyết Thần còn sống.

- Tiểu quỷ Phùng Phá Thạch giết chết Thiên Ấn đạo sư.

Phập!

Phùng Phá Thạch rút thanh Tàn Hồn huyết kiếm ra khỏi lồng ngực Thiên Ấn đạo sư.

Một vòi máu phun ra như tên bắn.

Thiên Ấn đạo sư run lên từ từ đổ ập xuống đánh huỵch một tiếng.Lão đạo nhân giãy giụa vài cái, hai mắt nhắm nghiền, hồn du địa phủ.

Diễn biến xảy ra trong nháy mắt khiến cho quần tăng vỡ mật bạt hồn, đứng trơ trơ như những pho tượng.

Ai nấy đều không thể nào tưởng tượng nổi Phùng Phá Thạch đã trúng ám khí kịch độc lại còn có thể xuất chiêu giết chết một đại tuyệt thủ của ngũ đại môn phái.

Phùng Phá Thạch cầm ngang thanh Tàn Hồn huyết kiếm mắt nhìn bốn đạo nhân phe Vô Lượng thiền sư tóe rực lửa căm thù.

Chàng ngầm vận chân khí nghe một luồng buốt giá từ vết thương chạy thẳng vào tim.

Phùng Phá Thạch kinh hãi kêu thầm :

- "Nguy mất! Kịch độc địa ngục quan đang phát tác. Kịch độc này không kém gì kịch độc cổ trùng của Độc Trùng lão quỷ. Ta không thể vận công được nữa rồi, nhưng ta không thể ngã ra được. Ta ngã ra là bị bọn ác tăng giết ngay tức khắc".

Chàng cắn răng chịu đựng cơn hoành hành kịch độc, giữ cho thân hình khỏi rung, chứng tỏ với bốn vị đạo nhân chàng hãy còn tỉnh táo.

Bọn đạo nhân Vô Lượng thiền sư đã khiếp sợ trước cái chết quá thảm khốc của Thiên Ấn đạo sư và không hiểu tình trạng của Phùng Phá Thạch như thế nào, liệu có còn xuất chiêu khủng khiếp như vừa rồi nữa hay không.

Bốn vị đạo nhân ngũ đại môn phái phóng mắt nhìn nhau không hề nháy mắt.

Phía vòng ngoài đấu trường, quần hùng hắc, bạch và quần tăng đánh nhau càng lúc càng thêm ác liệt, đã có gần một trăm cao thủ song phương phơi xác.

Quần hùng ai ai cũng đều có tham vọng phá vỡ vòng tròn phòng thủ của quần tăng, phóng vào chính giữa đấu trường, tranh đoạt lấy pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục.

Bọn họ sợ chậm trễ, bốn vị đạo nhân đoạt trước sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.

Quần tăng lại được lẹnh của Vô Lượng thiền sư phải tử đấu, giữ vững phòng thủ, không cho một người nào lọt vào giành giật pho bí kíp.

Vô Lượng thiền sư đảo mắt nhìn ra ngoài, nhận ra vòng phòng thủ sắp bị quần hùng phá vỡ liền khẩn cấp lên :

- Chư vị đạo hữu mau giết tên tiểu tử cho rồi.

Lão đại hòa thượng huy động cây Cổ ma trượng nặng gần ba trăm cân hợp cùng trường kiếm của Thần Phong đạo trưởng, phất trần của Diệu Tịnh sư thái, cặp chùy đồng của Pháp Thiền đạo trưởng đồng loạt tấn công Phùng Phá Thạch.

Phùng Phá Thạch kinh hoàng, tả chưởng không vận công được, hữu chưởng cất thanh Tàn Hồn huyết kiếm nghe rụng rời, không còn giơ lên nổi.

Chàng than thầm :

- Số mạng của ta đã hỏng rồi.

Chàng trợn mắt nhìn bốn loạt võ khí của bốn vị đạo nhân ào tới.

Vô Lượng thiền sư phát giác tình trạng của Phùng Phá Thạch liền thu hồi cây Cổ ma trượng bắn ra ba chỉ đạo điểm vào các đại huyệt của chàng.

Lão vừa quát :

- Ngưng tay. Hãy bắt sống gã.

Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng thu hồi võ khí.

Trông thấy ba đạo chỉ vừa bắn vèo tới, Phùng Phá Thạch thu hết sức tàn nghiêng mình tránh khỏi...

Vô Lượng thiền sư quát :

- Nằm xuống!

Lão đạo nhân vừa cất ngọn chưởng lên thình lình nghe có tiếng vèo vèo rít gió ghê rợn.

Vô Lượng thiền sư dịch ngang năm thước tránh né.

Loạt ám khí rít gió bay qua.

Vèo... vèo... vèo...

Ba loạt ám khí nhằm Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng bay tới xé gió.

Ba vị đạo nhân kinh hãi lắc sang phải tránh ba loạt ám khí đó, đảo mắt xem nhân vật đó là ai.

Vút!

Từ phía ngoài, một chiếc bóng nhỏ thó lao vút vào đấu trường nhanh như vì sao xẹt.

Chiếc bóng nhỏ thó ngưng lại hiện ra một ả thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần.

Dưới ánh trăng vằng vặc cho thấy thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần chính là Lâm Phùng Chân.

Từ nãy Lâm Phùng Chân ở phía ngoài hợp cùng quần hùng bạch đạo đánh phá vòng phòng thủ của quần tăng, nàng đã giết ba tên trung niên hòa thượng và phóng vào đây đúng lúc Phùng Phá Thạch thúc thủ chờ chết.

Quét hai ánh mắt sáng rực lửa căm thù nhìn bốn vị đạo nhân Lâm Phùng Chân thét :

- Các lão ác đạo không được giết Phùng ca ca của ta.

Bốn vị đạo nhân đứng vững trở lại vị trí nhìn Lâm Phùng Chân.

Vô Lượng thiền sư miệng niệm Phật hiệu.

- A di đà Phật! Nữ thí chủ là ai, tại sao lại can dự vào chuyện của liên minh tiểu trừ Tiểu Huyết Thần trong đêm phó hội quần hùng này.

Lâm Phùng Chân quắc mắt :

- Ta là ai lão ác đạo không cần phải biết tới làm chi. Điều cần nhất bọn lão không được chạm tới vị ca ca này.

Vô Lượng thiền sư nói :

- Tên tiểu tử Phùng Phá Thạch là một Tiểu Huyết Thần khủng bố máu tanh đã từng tàn sát ba bang hội Thanh Vân bang của Mã Kỳ, Bạch Kỳ bang của lão Bang chủ Thương Sư Ngươn, Long Hổ hội của Hội chủ Ngụy Khôn, đắc tội với bạch đạo giang hồ. Bần tăng vì an nguy của võ lâm đứng ra lãnh đạo đêm nay bắt gã đưa về Thiếu Lâm cho Minh chủ xử lý. Nữ thí chủ không nên dự vào sẽ phải tổn hại đến thân ngọc mình vàng.

Lâm Phùng Chân hừ lạnh :

- Lão ác đạo đừng lừa phỉnh ta vô ích. Bọn ngũ đại môn phái của các lão chỉ vì tham vọng chiếm đoạt pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục của họ Phùng, cấu kết cùng lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn, ba bang hội Thanh Vân bang, Bạch Kỳ bang, Long Hổ hội nửa đêm tới đánh phá tàn sát tất cả gia nhân luôn cả Bảo chủ Phùng tiền bối. Phùng ca ca của ta vì món nợ máu năm xưa, đó là luật lệ chính cống của giang hồ xưa nay, có vay thì có trả. Các lão lợi dụng chuyện huyết tẩy dựng lên cái chiêu bài tiễu trừ Tiểu Huyết Thần, định sát hại ca ca của ta để chiếm lấy pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục. Bốn lão đừng hòng qua mắt nổi ai. Các lão là kẻ tu hành lại mắc phải dục vọng.

Phật tổ chỉ vì hành động đê hèn của các lão mà hổ thẹn, quần tăng chỉ vì các lão mang tiếng thị phi, các lão đã không biết nhục lại còn huênh hoang cái mồm gọi là cứu nguy cho giang hồ chánh đạo.

Thần Phong đạo trưởng nổi giận quát :

- Bọn bần đạo đã nói hết lời cùng nữ thí chủ, nhưng nữ thí chủ bất ngộ, không hiểu đạo lý giang hồ, lại còn lộng ngữ đối với cao tăng, bắt buộc bọn bần đạo phải bắt nữ thí chủ trước, rồi tới tên tiểu tử Phùng Phá Thạch.

Lâm Phùng Chân thét :

- Lũ trọc câm mồm, hãy xem ám khí đoạt hồn châm của bản tiểu thư.
Hai bàn tay ngọc của nàng vẫy ra, từng loạt ám khí bắn vèo vèo sang bốn vị đạo nhân...

Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng sử dụng thân pháp tránh né từng loạt ám khí của Lâm Phùng Chân. Ném hết ám khí đoạt hồn châm, trong lòng nàng kinh hoàng.

Nhưng nàng đã rút trường kiếm ra thét :

- Bọn ác đạo, bản tiểu thư liều một trận chết sống với các ngươi đây.

Trường kiếm trong tay nàng vạch tới Vô Lượng thiền sư một nhár nhanh chư chớp giật.

Vô Lượng thiền sư nổi giận quát to một tiếng, vung cây Cổ ma trượng nặng gần ba trăm cân đỡ trường kiếm của Lâm Phùng Chân.

Một tiếng soảng ghê rợn. Thanh trường kiếm của Lâm Phùng Chân bật văng ra ngoài, suýt rời khỏi bàn tay.

Thần Phong đạo trưởng quát :

- Giết tên tiểu tử Phùng Phá Thạch mau.

Lão đạo nhân phóng tới. Cùng lượt Pháp Thiền đạo trưởng và Diệu Tịnh sư thái cùng lao tới...

Trường kiếm, cây phất trần, cây quáy xà đao hợp lại nhằm ppy phất tới.

Huỵch!

Phùng Phá Thạch không còn chịu đựng nổi kịch độc địa ngục quan hoành hành trong cơ thể, té quỵ xuống đất, hôn mê...

* * * * *

Chia tay Phùng Phá Thạch, Từ Tôn Công trổ thuật khinh công đi nhanh như một vệt khói.

Vừa rồi hắn chỉ nói với Phùng Phá Thạch là có chuyện rất gấp cần phải đi ngay, nhưng không nói đi đâu.

Sự thực trong lòng Từ Tôn Công vô cùng lo sợ cho tánh mạng của người nghĩa đệ của mình trong đêm phó hội quần hùng tối mai tại dãy núi Tuyết Lãnh sơn.

Hắn đi tìm cao thủ cầu viện tới sân cỏ Ngũ Lý bình trợ lực cho Phùng Phá Thạch.

Nhưng hiện nay tình hình quá cấp bách, thời gian lại chẳng còn bao lâu, hắn cầu viện nhân vật nào cho kịp.

Từ Tôn Công vừa trổ thuật khinh công vừa băn khoăn trong lòng khôn tả.

Sực nhớ lại vừa rồi Phùng Phá Thạch kể chuyện trong những ngày xa cách đã qua có nói tới Tạ Ánh Đào là vị hôn thê, Từ Tôn Công vui mừng khẻ thầm :

- Ta hãy tới bang hành khất cho Tạ cô nương hay tin Phùng đệ sẽ tới phó hội quần hùng, xem nàng có thái độ nào.

Thầm nghĩ Từ Tôn Công gia tăng tốc độ nhắm hướng Tổng đàn bang hành khất đi nhanh như khói tỏa.

Từ Tôn Công đi trọn đêm không ngừng nghỉ một phút giây nào. Hắn hiểu rõ tình thế rất khẩn cấp vì hắn dự đoán biết chắc Phùng Phá Thạch sẽ lâm nguy trong đêm mai phó hội. Bởi một mình chàng làm thế nào chống nổi cao thủ ngũ đại môn phái và hàng ngàn cao thủ hắc, bạch.

Trời vừa sáng ra, Từ Tôn Công đã tới Tổng đàn bang hành khất.

Hắn bước đến cánh cửa trông thấy một tên ăn mày tay cầm đả cẩu trượng đứng gác liền nói :

- Ngươi hãy vào trong phi báo với tân Bang chủ có người tới yết kiến tân Bang chủ.

Gã hành khất nhìn Từ Tôn Công nghi ngờ :

- Xin được hỏi các hạ là ai, cần gặp tân Bang chủ có chuyện gì?

- Ngươi hãy nói với tân Bang chủ, ta là bằng hữu của Phùng Phá Thạch, có chuyện rất khẩn cấp.

Nghe nói tới Phùng Phá Thạch, tên hành khất nói mau :

- Các hạ hãy chờ trong chốc lát, tiểu nhân vào báo tin.

Gã hành khất chạy bắn vào tòa đại sảnh.

Chẳng mấy chốc gã chạy trở ra, phía sau là Tạ Ánh Đào.

Tạ Ánh Đào tới đứng trước mặt Từ Tôn Công, nàng hỏi :

- Xin được biết cao danh của các hạ là gì?

Từ Tôn Công đáp :

- Tại hạ là Từ Tôn Công, nghĩa huynh của Phùng đệ đệ, tới đây có chuyện cấp bách.

Tạ Ánh Đào giật mình, nàng đã hiểu chuyện gì xảy ra rồi. Có lẽ đấy là chuyện Phùng ca ca đi phó hội quần hùng.

Nàng thầm nghĩ ra như thế.

Nhìn tướng điệu Từ Tôn Công, Tạ Ánh Đào hiểu ngay hắn là một nhân vật chánh đạo, chắc chắn là bằng hữu của Phùng Phá Thạch không sai.

Nàng thân mật :

- Từ huynh từ xa đến, chắc cũng mỏi mệt lắm rồi. Tiểu muội xin thỉnh mời Từ huynh vào trong đại sảnh uống trà rồi cùng đàm đạo.

Nàng ung dung đi trước, Từ Tôn Công theo ở phía sau. Hai người bước vào tòa đại sảnh Tổng đàn Cái bang.

Tạ Ánh Đào trỏ chiếc ghế ngồi đối diện :

- Thỉnh mời Từ huynh an tọa.

Hai người ngồi đối diện, một ả nữ tỳ áo tía bưng kỷ trà đến đặt lên trên bàn.

Tạ Ánh Đào ân cần mời Từ Tôn Công uống trà.

Trà được vài tuần, Tạ Ánh Đào nhìn Từ Tôn Công hỏi :

- Từ huynh tới tệ bang về chuyện của Phùng ca ca của tiểu muội phải không?

Từ Tôn Công gật đầu :

- Tạ tiểu thư nói không sai, tại hạ đến đây để báo tin với tiểu thư về chuyện Phùng hiền đệ.

Trái tim Tạ Ánh Đào đập mạnh :

- Chuyện của Phùng ca ca như thế nào, xin Từ huynh hãy kể lại cho tiểu muội nghe.

Từ Tôn Công chậm rãi kể :

- Đêm qua tại hạ và Phùng hiền đệ lâu ngày mới gặp nhau, vào một tửu điếm vừa ăn uống vừa đàm đạo về chuyện giang hồ náo loạn hiện nay, luôn cả chuyện lão đại hòa thượng Vô Lượng thiền sư môn phái Thiếu Lâm quy tụ quần hùng hắc, bạch lập liên minh tiểu trừ Tiểu Huyết Thần, thình lình tên tửu bảo chạy lại, trao cho Phùng hiền đệ lá chiến thư của lão đạo nhân Vô Lượng thiền sư. Trong thư thách thức hiền đệ, mời tới Tuyết Lãnh sơn dự đại hội quần hùng trong đêm nay. Phùng hiền đệ nổi giận vì những lời vô lễ của lão đạo nhân, đã quyết định tới tham dự. Tại hạ có lời khuyên can nhưng Phùng hiền đệ không nghe. Phùng hiền đệ bảo sẽ đánh một trận cho bọn ngũ đại môn phái vỡ mật bay hồn, chùn chân, không còn dám bao vây Phùng hiền đệ nữa. tại hạ trông thấy Phùng hiền đệ đơn thương độc mã mà bọn họ có tới hàng ngàn cao thủ, sợ sẽ gặp chuyện chẳng lành, liền cấp bách đi tìm viện thủ. Tại hạ nhớ lại có lần Phùng hiền đệ cho biết Tạ tiểu thư là vị hôn thê của y nên tại hạ đến đây báo tin để tiểu thư lo liệu.

Gương mặt hoa Tạ Ánh Đào liền biến đổi :

- Từ huynh, đêm nay chỉ một mình Phùng ca ca tới núi Tuyết Lãnh sơn phó hội phải không?

Từ Tôn Công gật đầu :

- Phải, chỉ Phùng hiền đệ tới dự có một mình nên tại hạ vô cùng lo sợ.

Tạ Ánh Đào bật thốt :

- Nguy rồi! Phùng ca ca có một mình làm thế nào chống nổi bọn ác đạo ngũ đại môn phái và hàng ngàn cao thủ hắc, bạch. Tiểu muội là hôn thê của chàng, muội sẽ tới núi Tuyết Lãnh sơn chết sống với chàng cho trọn đạo.

Nàng hỏi Từ Tôn Công :

- Từ huynh có biết đêm nay lão trọc Vô Lượng thiền sư khai hội quần hùng vào giờ nào không?

- Tại hạ nghe bọn giang hồ nói, đại hội quần hùng sẽ khai mạc vào lúc trăng lên đêm nay. Tạ tiểu thư có đi hãy đi ngay từ bây giờ mới kịp.

Tạ Ánh Đào khẽ gật :

- Tiểu muội sẽ đi ngay từ bây giờ, Từ huynh có đi cùng với muội không?

Từ Tôn Công quả cảm :

- Phùng hiền đệ và tại hạ là tình nghĩa bằng hữu sinh tử chi giao đã từng minh thệ trong một tửu điếm. Nay người nghĩa đệ gặp cơn nguy biến có lẽ nào tại hạ làm ngơ.

Tại hạ sẽ cùng đi với Tạ tiểu thư tới núi Tuyết Lãnh sơn chết sống cùng Phùng hiền đệ.

Tạ Ánh Đào cảm kích :

- Đa tạ tấm lòng nhiệt tình của Từ huynh đối với vị hôn phu của tiểu muội. Từ huynh hãy chờ muội trong phút giây, muội vào gặp bốn vị trưởng lão thu xếp mọi việc cho tệ bang rồi sẽ cùng Từ huynh lên đường.

Tạ Ánh Đào hấp tấp đứng lên đi nhanh vào hậu điện. Nàng sai môn đồ triệu thỉnh bốn vị trưởng lão Cái bang tới.

Năm người cùng ngồi xuống ghế.

Tạ Ánh Đào nhìn bốn vị trưởng lão Cái bang, bằng một giọng nghiêm túc :

- Chư vị trưởng lão cũng đã biết Phùng Phá Thạch là vị hôn phu của bản toà đã có lần tới đây cứu nguy cho bản bang khỏi họa diệt vong do lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn toan sát nhập bản bang vào Thần Đạo giáo. Lão đã ra lệnh cho lão ác đạo Vô Lượng thiền sư lập liên minh tiểu trừ Tiểu Huyết Thần dẫn dụ hôn phu của bản tòa tới dự tại Tuyết Lãnh sơn có đại cao thủ ngũ đại môn phái và hàng ngàn cao thủ hắc, bạch. Vị hôn phu của bản tòa chỉ có một mình tới phó hội sẽ gặp điều lành ít, dữ nhiều. Bản tòa là hôn thê, không thể để mặc cho chàng chết được. Nay bản tòa quyết định sẽ tới đó cứu nguy cho chàng, dĩ nhiên chưa hiểu rõ số mạng rồi sẽ ra sao. Ta ký thác cho chư vị trưởng lão, nếu chẳng may ta có gặp điều bất trắc, đại trưởng lão hãy thay ta giữ chức vị Bang chủ bản bang, điều khiển chúng môn đồ theo như kế hoạch đã định sẵn từ trước, đừng đợi chờ sẽ có biến cố.

Đại trưởng lão là một lão nhân tuổi lục tuần, thân hình to lớn, dáng bộ uy nghi, đứng lên vòng tay cung kính :

- Bẩm Bang chủ, cứ theo ty chức Bang chủ không thể đi một mình tới Tuyết Lãnh sơn được. Xin Bang chủ hãy cho ty chức và ba vị trưởng lão cùng đi với.

Tạ Ánh Đào cảm kích :

- Bản tòa cảm tạ tấm lòng trung nghĩa của đại trưởng lão. Nhưng đại trưởng lão hãy xem cơ đồ của bản bang là trọng, còn đây là chuyện riêng tư của bản tòa, chư vị chớ nên tham dự. Ta đi rồi chư vị trưởng lão hãy lo thu xếp mọi việc, nhất là đề phòng bọn giáo đồ Thần Đạo giáo tới tập kích bất ngờ. Ta đi đây.

Tạ Ánh Đào đứng lên bước ra ngoài. Bốn vị trưởng lão bùi ngùi đi theo sau, vì những lời nói của nữ Bang chủ vừa rồi như lời trối trăn sau cùng.

Ra tới tòa đại sảnh, Tạ Ánh Đào nhìn Từ Tôn Công nói mau :

- Từ huynh hãy theo tiểu muội.

Từ Tôn Công đứng lên đi theo Tạ Ánh Đào. Bốn vị trưởng lão đi sau cùng.

Tới thềm ngoài cánh cửa tòa đại sảnh đã thấy hai con tuấn mã chờ sẵn từ lâu.

Tạ Ánh Đào và Từ Tôn Công leo lên lưng ngựa ra khỏi cửa cổng Tổng đàn Cái bang phi nhanh.

Chương 50: Trợ thủ tình lang

Rời khỏi thực quán, Tạ Ánh Đào và Từ Tôn Công tiếp tục lên đường nhắm hướng Tuyết Lãnh sơn thúc giục ngựa chạy nhẹ nhàng như gió lốc.

Cả hai đều nóng lòng tới núi Tuyết Lãnh sơn trước giờ khai mạc đại hội quần hùng hắc, bạch.

Tạ Ánh Đào và Từ Tôn Công đều có ý nghĩ tìm gặp Phùng Phá Thạch, khuyên bảo chàng không nên phó hội đêm nay, tránh trước tai họa xảy ra.

Dọc đường, Tạ Ánh Đào và Từ Tôn Công không nói năng gì cả. Hai người đều âm thầm suy nghĩ cách đối phó cùng lão Vô Lượng thiền sư và bọn ngũ đại môn phái.

Người ngựa vượt qua khỏi cánh rừng già, trời cũng vừa tối.

Từ Tôn Công trỏ tay về phía trước mặt nói với Tạ Ánh Đào :

- Tạ tiểu thư, dãy núi Tuyết Lãnh sơn ở trước mặt kia.

Nhìn dãy núi xanh xanh mờ mờ, Tạ Ánh Đào gấp lên :

- Từ huynh, chúng ta hãy đi mau kẻo chẳng còn kịp nữa.

Hai con tuấn mã song song cất bốn vó chạy càng lúc càng nhanh hơn trước.

Vầng trăng lên khỏi đỉnh núi xa xa.

Người ngựa của Tạ Ánh Đào và Từ Tôn Công vừa tới dãy núi Tuyết Lãnh sơn.

Nghe tiếng sấm chưởng, tiếng quát tháo vang dậy cả một góc trời, Tạ Ánh Đào kinh hãi kêu lên :

- Hỏng rồi, Phùng ca ca đã lâm trận.

Nàng thúc ngựa chạy nhanh như biến.

Từ Tôn Công khẩn trương phi ngựa theo phía sau.

Chẳng bao lâu người ngựa của Tạ Ánh Đào và Từ Tôn Công đã tới con độc đạo vào Ngũ Lý bình.

Tiếng sấm chưởng lẩn trốn lớn tiếng quát la của quần hùng chấn động cả núi đồi.

Tạ Ánh Đào nhảy xuống lưng ngựa gấp rút :

- Từ huynh đi mau.

Nàng phóng vào con độc đạo, Từ Tôn Công cũng nhảy xuống ngựa, hấp tấp phóng mình chạy theo sau.

Trong lòng hai người như đang có trận lửa đốt.

Sắp lọt vào sân cỏ Ngũ Lý bình, thình lình nghe có tiếng quát to :

- Đứng lại!

Tạ Ánh Đào và Từ Tôn Công giật mình, cùng lượt thu hồi kinh pháp đưa mắt nhìn qua.

Tạ Ánh Đào và Từ Tôn Công nhận ra một vị trung niên hòa thượng áo cà sa, tay cầm thiền trượng nặng trăm cân và bốn tăng nhân tay cầm trường kiếm đứng dàn hàng ngang ngăn cản ngay bước tiến của hai người.

Hiểu rõ bọn hòa thượng ngăn cản không cho vào đấu trường, Tạ Ánh Đào trừng mắt :

- Tại sao chư vị hòa thượng ngăn cản không cho ta và hiền hữu này vào trong đấu trường.

Tên trung niên hòa thượng lạnh lùng :

- Lệnh của Minh chủ vừa ban, đã tới giờ đại hội quần hùng, cấm không cho ai được vào nữa cả.

Phía trong tiếng quát tháo, tiếng sấm chưởng càng lúc càng thêm dữ dội.

Tạ Ánh Đào nghe như có trận hỏa hoạn trong lòng, tròn xoe đôi mắt thét :

- Nhưng ta nhất định vào đấu trường, các ngươi hãy tránh ra mau.

Nàng nhanh tay thò vào lòng lấy một nắm ám khí Phi kim châm cầm sẵn.

Tạ Ánh Đào và Từ Tôn Công bước tới.

Tên trung niên hòa thượng quát to :

- Lui ra.

Đạo nhân vung thiền trượng đánh vụt vào không khí kêu vút một tiếng thị uy.
Bốn tên tăng nhân kia cũng vung trường kiếm múa thành vòng, không cho Tạ Ánh Đào và Từ Tôn Công tiến tới.

Từ Tôn Công nổi giận quát hét :

- Bọn trọc bây muốn chết đấy ư?

Hắn rút thanh trường kiếm bên lưng ra xuất chiêu "Mãn Thiên Hoa Vũ", vô số ảnh kiếm tung bay chẳng khác một trận mưa hoa vô cùng ngoạn mục.

Đồng thời, Tạ Ánh Đào vẩy tay nhắm vào tên trung niên hòa thượng.

Vèo... vèo...

Ám khí rít gió bắn tới trước ngực tên trung niên hòa thượng.

Phập! Phập...

Tên trung niên hòa thượng tránh được ám khí kim châm nhưng lại bị trường kiếm của Từ Tôn Công chém cụt cánh tay phải, thiền trượng liền rơi xuống đất.

Cùng lúc, hai tên tăng nhân trúng nhằm ám khí Phi kim châm của Tạ Ánh Đào rú thảm, té lăn xuống đất, hôn mê không hiểu chết sống lẽ nào.

Hai tên tăng nhân còn lại khiếp đảm nhảy vọt ra ngoài xa, chừa con đường rộng rãi.

Vèo... vèo...

Không một chút chậm trễ, Tạ Ánh Đào và Từ Tôn Công lao vút vào sân cỏ Ngũ Lý bình. Chân vừa chạm đất, Tạ Ánh Đào phóng mắt nhìn Phùng Phá Thạch vừa ngã gục vì kịch độc địa ngục quan phát động.

Tạ Ánh Đào hét :

- Nguy rồi!

Nàng lao vút tới chỗ quần hùng đang hỗn chiến với quần tăng tới hồi khốc liệt.

Trên sân cỏ Ngũ Lý bình, trước sau đã có ba trên ba trăm tử thi nằm la liệt.

Một tên đại cao tăng trông thấy Tạ Ánh Đào lướt tới quát to :

- Lui mau.

Đạo nhân vung cây thiền trượng nặng trên một trăm cân đánh vù một tiếng ngăn chặn Tạ Ánh Đào lại.

Trong lòng đang nóng như lửa đốt, Tạ Ánh Đào lạng người tránh khỏi cây thiền trượng bay vù qua.

Nàng vẩy ra một nắm Phi kim châm nhằm giữa ngực tên đại cao tăng.
Tên đại cao tăng vì bất phòng trúng nhằm hai mũi ám khí Phi kim châm ngay giữa ngực rú lên lồng lộng ngã xuống đất hôn mê.

Tạ Ánh Đào toan phóng vào phía trong, lập tức có hai tên đạo sĩ lao tới lấp khoảng trống đó.

Tạ Ánh Đào sôi máu căm thù, ném luôn hai nắm Phi kim châm vào ngực hai tên đạo sĩ.

Hai tên đạo sĩ không kịp phản ứng, trúng kim châm nhào lăn trên bãi cỏ.

Sẵn cơn thù hận, Tạ Ánh Đào lấy thêm hai nắm Phi kim châm ném vào hàng rào phòng thủ của chúng đạo nhân.

Ám khí xé gió vèo vèo nghe ghê rợn.

Bọn đạo nhân kinh hãi dạt ra hai bên né tránh ám khí.

Vút.

Không bỏ lỡ cơ hội Tạ Ánh Đào băng mình vào giữa đấu trường.

Cùng lúc, Từ Tôn Công cũng vừa chém chết ba tên đạo nhân bay vèo vèo theo Tạ Ánh Đào.

Tạ Ánh Đào thoáng thấy Vô Lượng thiền sư đang lướt tới Phùng Phá Thạch kinh hãi thét :

- Lão ác đạo xem đây.

Nàng ném vào người Vô Lượng thiền sư mười hai mũi ám khí Phi kim châm nhanh tựa chớp.

Đang trên đà lướt tới chỗ Phùng Phá Thạch nằm bất tỉnh, chợt nghe có tiếng thét của Tạ Ánh Đào và tiếng rít gió của mười hai mũi ám khí Vô Lượng thiền sư giật mình lạng người sang trái ba thước né tránh.

Mười hai mũi Phi kim châm vút qua mang tai Vô Lượng thiền sư chỉ cách một đường tơ.

Lão đại hòa thượng quay phắt người lại chú mắt xem kẻ ném ám khí là ai.

Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng đồng lượt quay qua đưa mắt nhìn.

Vừa lúc Từ Tôn Công đã đáp xuống đất đứng cạnh gần bên Tạ Ánh Đào.

Một tiếng động thanh tao, Tạ Ánh Đào đã rút thanh Kim Ảnh kiếm ra khỏi vỏ chói rực kim quang.

Tay trái của nàng nắm mười hai mũi Phi kim châm trừng mắt nhìn Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái và pkdt.

Từ Tôn Công cầm ngang thanh trường kiếm xanh rờn sắc mặt hiện đầy sát khí, ánh mắt rực lửa căm thù nhìn bốn vị đạo nhân.

Tạ Ánh Đào và Từ Tôn Công đều có cái quyết tâm tử chiến với bốn vị đạo nhân.

Tạ Ánh Đào thét :

- Các lão không được chạm tới vị hôn phu của ta. Ta thể chết sống một trận với các lão đạo.

Từ Tôn Công cũng trợn mắt hét :

- Bọn lão trọc không được thương hại tới Phùng hiền đệ của ta. Ta thề phanh thây các ngươi ra làm vạn đoạn.

Lâm Phùng Chân nhặt thanh trường kiếm trừng mắt thét :

- Lũ ác đạo, bọn chúng ta thể liều chết với các ngươi.

Vô Lượng thiền sư nổi giận :

- Chư vị đạo hữu hãy mau động thủ. Bần tăng giết tên tiểu tử Phùng Phá Thạch.

Thần Phong đạo trưởng vung thanh trường kiếm. Diệu Tịnh sư thái phất cây phất trần, Pháp Thiền đạo trưởng huy động cặp chùy đồng.

Tức thì kiếm ảnh, kim ảnh, bóng chùy xuất hiện dày đặc, kiếm khí vèo vèo, kình phong nổi dậy.

Lâm Phùng Chân và Từ Tôn Công rung thanh trường kiếm. Kiếm khí vèo vèo che ngang trước mắt.

Đồng thời Tạ Ánh Đào bắn từng loạt ám khí Phi kim châm như đám cát vào Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng.

Liền đó trận ác chiến diễn ra giữa Tạ Ánh Đào, Lâm Phùng Chân, Từ Tôn Công và bốn vị đạo nhân Vô Lượng thiền sư, Thần Phong đạo trưởng, Diệu Tịnh sư thái, Pháp Thiền đạo trưởng vô cùng khốc liệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau