HẢI NỘ TRIỀU ÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hải nộ triều âm - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tuyệt đại mỹ nhân

Một thớt bạch mã trên lưng chở một thiếu nữ áo xanh từ phía trước mặt người ngựa Phùng Phá Thạch phi tới như bay.

Hình như ả thiếu nữ áo xanh kia đang có chuyện gì rất khẩn cấp, cần phải đến mục tiêu trong một thời gian ngắn.

Thớt ngựa chở thiếu nữ áo xanh nhắm người ngựa của Phùng Phá Thạch lao tới.

Trông thấy ả thiếu nữ áo xanh phóng ngựa chạy như điên, bất kể trước mặt có người, Phùng Phá Thạch lẩm bẩm :

- "Ả này, luôn cả con bạch mã nổi cơn điên nên mới chạy loạn như thế. Nếu ta không tránh hai con ngựa sẽ đụng đầu nhau gãy cổ chết tức khắc."

Nghĩ vậy, Phùng Phá Thạch lách con hùng mã sang phía phải dừng lại bên đường, chờ thớt ngựa bạch lao tới.

Thớt ngựa bạch phi tới chạy ào qua. Phùng Phá Thạch nhận ra đó là một thiếu nữ xinh đẹp, không có vẻ gì là điên loạn cả.

Thớt ngựa bạch vừa chạy ngang qua Phùng Phá Thạch, ả thiếu nữ áo xanh liếc nhìn chàng bỗng bật kêu :

- Đúng rồi!

Ả ghìm sợi dây cương dừng phắt con bạch mã lại ngắm nghía Phùng Phá Thạch phút giây.

Ả hỏi :

- Công tử có phải là Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đó hay không?

Nghe thiếu nữ lạ mặt đột ngột hỏi tên mình, Phùng Phá Thạch sinh nghi hoặc.

Nhưng chàng đã gật đầu :

- Đúng không sai! Ta chính là Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đây.

Chàng hỏi ả thiếu nữ áo xanh :

- Cô nương hỏi tại hạ có chuyện gì không?

Ả thiếu nữ áo xanh đang nhìn gương mặt ngọc của Phùng Phá Thạch một cách say sưa đắm đuối, nghe chàng hỏi giật mình tỉnh mộng :

- Nếu không có chuyện gì, tiện nữ đâu có tìm công tử làm chi chứ?

Ả cười khúc khích...

Phùng Phá Thạch kinh ngạc nheo mắt :

- Cô nương là ai? Cô nương đi tìm tại hạ có chuyện gì, hãy nói cho tại hạ được rõ.

Thiếu nữ áo xanh vẫn với giọng tình tứ :

- Tiểu thư của tiện nữ nghe bọn giang hồ đồn đãi võ công của Phùng công tử rất cao cường. Tiểu thư sai bảo tiện nữ đi tìm công tử thỉnh mời tới tệ lâu đấu một chiêu phân tài cao thấp.

Phùng Phá Thạch vô cùng kinh ngạc, nghĩ thầm :

- "Vị tiểu thư này là ai? Sao tự nhiên lại sai nữ tỳ đi tìm ta đòi đấu một chiêu giống như lão độc vật Độc Trùng đạo sĩ đã từng đấu nhãn lực với ta. Lão đã sử dụng bầy "Cổ độc vô hình" xâm nhập vào đục khoét tạng phủ ta suýt phải vong mạng. Vị tiểu thư này chắc cũng có tà thuật gì mới dám đấu với ta một chiêu như vậy. Ta cần phải hỏi để biết vị tiểu thư kia là ai".

Chàng hỏi thiếu nữ áo xanh :

- Tiểu thư của cô nương mỹ hiệu là gì, sao lại đòi đấu một chiêu với tại hạ?

Thiếu nữ áo xanh thần bí :

- Tiểu thư của tiểu nữ có dặn đừng nói tên họ tiểu thư trước, hãy thỉnh mời Phùng công tử tới tệ lâu, chừng đó công tử sẽ biết tiểu thư là ai.

Phùng Phá Thạch càng thêm kinh dị, nghĩ thầm :

- "Lạ thật! Tại sao vị tiểu thư kia lại giấu ta tên họ, lại đòi ta phải tới đó đấu một chiêu rồi mới cho biết ả là ai. Ta có nên tới đó hay không?"

Ngẫm nghĩ một lúc, chàng lắc đầu :

- Bình sinh tại hạ không muốn giao đấu với nữ nhân phân tài cao thấp. Trừ phi nữ nhân đó là một kẻ thù không đội trời chung, bắt buộc tại hạ phải giao tranh. Cô nương hãy trở về nói lại với tiểu thư hãy tha thứ cho cái tội bất kính của tại hạ.

Thiếu nữ áo xanh cười chế giễu :

- Tiểu thư của tiểu nữ nói nếu Phùng công tử từ chối không chịu tới tệ lầu đấu một chiêu với tiểu thư, kể như công tử đã thua trận, sau đó tiểu thư sẽ tuyên cáo ra chốn giang hồ nói cho quần hùng hắc bạch biết công tử chỉ là một kẻ hữu danh vô thực, chỉ cậy có cây kiếm quái dị dọa dẫm mọi người, ngoài ra chẳng có tài năng chi cả.

Ả lại cười khúc khích, giọng cười nhạo báng, chê bai Phùng Phá Thạch.

Phùng Phá Thạch nổi giận, quắc mắt nhìn ả thiếu nữ áo xanh, chàng dằn mạnh giọng :

- Lời nói của cô nương có đúng là lời nói của vị tiểu thư nào đó hay không?
Thiếu nữ áo xanh nín cười, nghiêm sắc mặt :

- Tiểu thư của tiểu nữ dặn thế nào tiểu nữ nói lại với Phùng công tử đúng như vậy, tiểu nữ nói đối với công tử có ích lợi gì đâu.

Ả thêm :

- Tiểu thư các tiểu nữ đã tiên liệu trước rồi. Tiểu thư bảo nhất định Phùng công tử sẽ chối từ vì sợ thua tiểu thư sẽ mất thể diện, nên tìm cách tránh trước trận đấu với tiểu thư là thượng sách.

Không còn dằn nổi cơn thịnh nộ nữa, Phùng Phá Thạch trợn mắt lớn tiếng :

- Được rồi, tại hạ bằng lòng tới quý lầu đấu một chiêu với vị tiểu thư, để cho nàng biết tại hạ không phải là một tên hữu danh vô thực như lời cô nương nói.

Chàng hậm hực :

- Chẳng hiểu tiểu thư của cô nương xinh đẹp như tiên giáng phàm hay xấu như quỷ dạ xoa, lại dám dùng những lời cao ngạo kiêu kỳ như vậy.

Ả thiếu nữ áo xanh quả quyết :

- Tiểu nữ dám quả quyết với Phùng công tử, tiểu thư của tiểu nữ là một trang mỹ nhân sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành, là Đệ nhất mỹ nhân trong các mỹ nhân đương thời. Bất cứ ai nhìn qua tiểu thư cũng phải hồn phi phách tán, rụng rời cả tay chân, chứ không phải xấu như quỷ dạ xoa như lời của công tử vừa nói đâu. chí như công tử vừa thấy mặt tiểu thư cũng phải ngất xỉu liền tại chỗ.

Nghe mấy lời của thiếu nữ áo xanh, Phùng Phá Thạch động tính hiếu kỳ, muốn biết mặt vị tiểu thư vô danh kia như thế nào, ả lại khen đến thế.

Chàng gật đầu :

- Được rồi, cô nương hãy đưa tại hạ tới quí lầu, xem có đúng như lời cô nương vừa nói hay không!

Thiếu nữ áo xanh kín đáo nở một nụ cười thần bí, giục ngựa chạy mau.

Phùng Phá Thạch thúc ngựa chạy theo phía sau lưng ả thiếu nữ áo xanh.

Trong lòng chàng vô cùng bực tức, chẳng hiểu tiểu thư kia là ai, công lực cao thâm tới mức độ nào lại dám khinh miệt chàng một cách thậm tệ như thế.

Chàng nhất quyết phải gặp nàng một là xem nàng có phải là một trang tuyệt thế mỹ nhân có sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành như lời ả thiếu nữ áo xanh vừa nói hay không, hai là chàng sẽ đấu một chiêu đánh bại nàng, cho nàng biết công lực của chàng sau này không còn đại ngôn nữa.

Hai thớt ngựa đi khoảng chừng trên ba mươi dặm, tới cánh rừng già có con đường mòn nhỏ, thiếu nữ áo xanh quay lại :

- Phùng công tử theo tiểu nữ vào con đường này, chẳng bao lâu sẽ đến nơi.

Thiếu nữ áo xanh rẽ ngựa vào con đường mòn. Phùng Phá Thạch lẳng lặng theo phía sau.

Vào trong con đường mòn chừng năm sáu dặm, trước mắt Phùng Phá Thạch hiện ra một lầu hồng xinh xắn giữa khoảng rừng nhỏ dày đặc cây tùng xanh mướt.

Thiếu nữ áo xanh ngoảnh mặt lại :

- Tới rồi, Phùng công tử hãy chuẩn bị.
Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Tại hạ đã sẵn sàng.

Hai người giục ngựa chạy tới lầu hồng cùng dừng lại.

Thiếu nữ áo xanh nhảy xuống lưng ngựa nhìn Phùng Phá Thạch vẫn với nụ cười thần bí.

- Phùng công tử hãy xuống ngựa đi theo tiểu nữ vào gặp tiểu thư.

Phùng Phá Thạch đảo mắt nhìn lầu hồng khẽ nhủ thầm :

- "Ta trông qua lầu hồng này chỉ là một khuê các của các vị tiểu thư kim chi ngọc điệp, hoặc các bậc vương phi quyền quý cao sang, không có vẻ gì có thể gọi chủ nhân là một cao thủ võ lâm, tại sao dám nói chỉ đấu với ta một của là đã thắng?"

Trong lòng nghi hoặc, Phùng Phá Thạch nhảy xuống lưng ngựa, đi theo thiếu nữ áo xanh thoăn thoắt gót sen phía trước tiến vào lầu hồng.

Phía trong lầu hồng màn hồng trướng tía, bàn ghế làm bằng loại cổ mộc chạm trỗ tinh vi, giát vàng cẩn ngọc óng ánh, đúng là một lầu vàng của các bậc vương phi.

Phút giây tới một gian phòng rộng lớn màu hồng, màu xanh trướng tía, cánh cửa đang mở rộng.

Thiếu nữ áo xanh dừng lại, trỏ tay vào :

- Tiểu thư của tiểu nữ đang chờ Phùng công tử ở trong phòng này. Công tử hãy vào đi.

Nói xong, thiếu nữ áo xanh thoăn thoắt bước đi ra ngoài.

Phùng Phá Thạch vô cùng kinh ngạc nhũ thầm :

- Lạ thật, ta xem qua nơi đây là khuê các của vị vương phi hoặc của tiểu thư trâm anh đài các nào, sao lại có người đòi đấu với ta một chiêu nhỉ?

Lòng nghi hoặc, Phùng Phá Thạch tới đứng trước cửa, đưa mắt nhìn vào trong phòng.

Trong phòng, một nữ nhân vận y phục màu hồng ngồi trên chiếc ghế giát vàng cẩn ngọc, quay lưng ra ngoài nên Phùng Phá Thạch chưa nhận ra gương mặt.

Nhưng dù chưa trông thấy mặt nữ nhân, chỉ nhìn qua hình dáng yêu kiều mỹ lệ phía sau, cũng đủ rõ đó là một trang mỹ nhân tuyệt sắc.

Và một trang mỹ nhân yêu kiều tuyệt sắc như thế làm sao đấu võ công với chàng được.

Bất giác Phùng Phá Thạch bâng khuâng.

Chàng quay lại định hỏi thiếu nữ áo xanh thì ả đã biến mất dạng rồi.

Phía trong không hiểu đã biết có người tới đứng trước cửa phòng hay không, nữ nhân áo hồng vẫn chưa động tịnh. Nàng đang cầm quyển cổ thư gì đó.

Không còn nhẫn nại nổi nữa, Phùng Phá Thạch mạnh dạn dấn bước vào phòng.

Chàng tới gần, nhưng nữ nhân vẫn ngồi bất động đọc quyển cổ thư.

Phùng Phá Thạch hắng giọng lớn tiếng :

- Xin được hỏi...

Bấy giờ nữ nhân áo hồng mới từ từ quay mặt lại...

Phùng Phá Thạch nhìn nữ nhân.

Nữ nhân nhìn Phùng Phá Thạch.

Bất giác, cả Phùng Phá Thạch và nữ nhân cùng giật mình, bốn mắt gắn chặt vào nhau như viên nam châm chạm vào khối sắt.

Phùng Phá Thạch rúng động cả trái tim, quả đúng như lời ả thiếu nữ áo xanh đã nói.

Nữ nhân là một thiếu nữ tuổi trạc mười sáu, mười bảy. Xinh đẹp như một nàng tiên giáng phàm. Mặt ngọc, mày thanh, má hồng, đôi môi anh đào hé nhụy, ánh mắt long lanh như làn thu thủy. Ánh mắt chứa đựng cả một trời tình, đánh đắm hồn người ngụp lặn muôn lượn sóng yêu thương.

Sắc đẹp của thiếu nữ áo hồng dù cho Tây Thi tái thế, Chiêu Quân có hiện sinh, Dương quí phi có sống lại hãy còn kém xa nàng một bậc.

Phùng Phá Thạch nghe trái tim đập loạn, mặt đỏ bừng bừng, tay chân tê dại, hồn lên chơi vơi, ánh mắt chìm trong ánh mắt của nàng.

Chàng không ngờ nàng xinh đẹp đến thế, nếu đem so sánh với Lâm Phùng Chân thì nàng là vầng trăng sáng tỏ bên cạnh một vì sao le lói.

Phùng Phá Thạch chôn chân tại chỗ, ánh mắt vẫn gắn chặt vào đôi mắt như thu gom cả trời tình của thiếu nữ áo hồng.

Chương 27: Tình bất phân ly

Chàng chết sững.

Kinh ngạc nhìn Phùng Phá Thạch một lúc thật lâu, chợt thiếu nữ áo hồng lấy một cây ngọc địch trắng như tuyệt ra, kề lên đôi môi anh đào.

Ngọc địch trỗi lên, âm thanh du dương huyền hoặc như đưa hồn người vào cõi mộng.

Âm thanh ngọc địch làm cho Phùng Phá Thạch mơ hồ thần trí, tiêu tan cả nghị lực, tản mát cả tâm thần.

Ngọc địch trỗi sang giọng khác.

Ấm thanh cao vút tận tầng mây, ào ào như trận giông mưa, khiến cho máu huyết trong người Phùng Phá Thạch sôi lên sùng sục, cơ thể căng trào.

Ngọc địch lại chuyển sang giọng khác, âm thanh dìu dặt đưa hồn người lạc vào cõi cực lạc thần tiên.

Đột nhiên Phùng Phá Thạch nghe ngọn lửa dục tình bốc cháy rừng rực ở trong tim, cơn thèm khác ái ân dâng lên cùng tột, không còn cách nào chịu đựng nổi nữa.

Phùng Phá Thạch kêu thầm :

- "Quả thật lạ lùng, ta không thể nào cưỡng lại được nữa rồi... ta đành mạo phạm..."

Phùng Phá Thạch bước tới sát bên thiếu nữ áo hồng.

Nàng vẫn chúm đôi môi anh đào thổi ngọc địch làm như chưa hay biết gì cả.

Không còn dằn nén nổi cơn dục vọng, Phùng Phá Thạch ôm lấy thiếu nữ áo hồng hôn một nụ dài.

Chát!

Thiếu nữ áo hồng buông ngọc địch, tát vào mặt Phùng Phá Thạch một cái tát như trời giáng.

Phùng Phá Thạch lảo đảo, thối lui hai bước. Lạ thay cái tát của thiếu nữ áo hồng không làm cho chàng dịu lại cơn dục vọng mà lại càng gia tăng nhiệt độ hơn trước bội phần.

Nhiệt độ càng tăng, ngọn lửa dục tình càng cháy mãnh liệt. Phùng Phá Thạch lao tới ôm ghì lấy thân hình kiều diễm của thiếu nữ áo hồng, đặt một nụ hôn dài bất tận.

Chát!

Thiếu nữ áo hồng giở ngọn ngọc chưởng tát vào má bên phải của Phùng Phá Thạch.

Nặng như chiếc búa đồng.

Phùng Phá Thạch loạng choạng tháo lui ba bốn bước, dục tình không giảm bớt lại càng gia tăng dữ dội. Ánh mắt chàng đỏ rực tợ lửa hồng nhìn nàng.

Thiếu nữ áo hồng mặc không sắc giận, nhìn Phùng Phá Thạch cất giọng trong như rót ngọc :

- Phùng Phá Thạch, ngươi đã thua ta hai chiêu rồi ngươi có biết chưa?

Ánh mắt Phùng Phá Thạch dán chặt vào hai quả đồi của thiếu nữ áo hồng.

- Ta thua nàng hai chiêu?

Thiếu nữ áo hồng gật đầu :

- Đúng vậy!

Phùng Phá Thạch ngơ ngác :

- Ta và nàng chưa hề giao đấu với nhau trận nào, ta thua nàng hai chiêu gì?

Thiếu nữ áo hồng cười khúc khích :

- Ngốc ơi! Ta tát ngươi hai cái ngươi không đỡ nổi, để má bên phải tím bầm như thế kia, không phải ngươi đã thua ta hai chiêu rồi hay sao?

Phùng Phá Thạch sửng sốt nhưng lại chợt bật lên cười khanh khách :

- Đúng, đúng, ta thua nàng hai cái tát tay, xem như đã thua nàng hai chiêu. Nhưng ta cũng thắng nàng hai chiêu.

Thiếu nữ áo hồng ngạc nhiên :

- Ta thua ngươi hai chiêu gì?

- Ta ôm thân ngọc của nàng hai lần, hôn hai nụ thần tiên nàng không kháng cự nổi.

Như vậy không phải ta đã thắng nàng hai chiêu hay sao chứ?

Thiếu nữ áo hồng hừ một tiếng, toan cúi xuống nhặt cây ngọc địch.

Nhanh như chớp, Phùng Phá Thạch lợi dụng lúc thiếu nữ áo hồng vừa cúi xuống, phóng tới ôm chặt lấy nàng khoá cứng hai tay, đôi môi chàng gắn chặt vào đôi môi anh đào của nàng, Thiếu nữ áo hồng chỉ vẩy vùng được vài cái, thân mình mềm nhũn, mặc cho Phùng Phá Thạch nắn nót hai quả đào tiên.

Cơ thể thiếu nữ áo hồng căng cứng, da thịt nóng bừng, khép kín đôi mi lại. Thân hình kiều diễm run rẫy khi bàn tay của Phùng Phá Thạch lần mò xuống động tiên.

Thấy thiếu nữ áo hồng không còn chống cự nổi nữa, Phùng Phá Thạch bế nàng đem đặt nằm trên chiếc giường tam bảo.

Soạt một tiếng.

Một pho tượng nữ thần bằng tuyết tuyệt vời xuất hiện trước mắt Phùng Phá Thạch.

Lập tức một trận tình bão táp diễn ra trên chiếc giường tam bảo giữa đôi nam nữ đang rừng rực lửa tình...

Chẳng biết đã trải qua bao nhiêu thời khắc, sóng gió đã im đi, thiếu nữ vẫn nằm im, hai mắt vẫn còn nhắm như còn chơi vơi bên thế giới nào vậy.

Một lúc nữa, Phùng Phá Thạch trở lại bình thường, đỡ thiếu nữ lên cùng tươm tất lại xiêm y.

Thiếu nữ áo hồng nhìn Phùng Phá Thạch bằng ánh mắt ân tình, thay đổi cách xưng hô :

- Phùng ca ca, hãy nghe muội muội hỏi...

Phùng Phá Thạch ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng :

- Muội hỏi gì?

Thiếu nữ thở nhẹ, thoảng mùi hương kỳ diệu phất qua mũi làm Phùng Phá Thạch ngất ngây, đắm đuối. Nàng cất giọng trong như rót ngọc :

- Muội muội biết có phải Phùng ca ca trên đường đi tìm Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương hay không?

Phùng Phá Thạch ngạc nhiên chưa hiểu tại sao thiếu nữ áo hồng lại hỏi chàng chuyện đó.

Nhưng chàng vẫn gật đầu :

- Đúng vậy, huynh đang đi tìm Tổng đàn Quần Thư hội để gặp ả Ngọc Địch tiên nga đây.

Thiếu nữ áo hồng hỏi tiếp :

- Phùng ca ca đi tìm Ngọc Địch tiên nga để báo thù cho Phùng tiền bối phải không?

Phùng Phá Thạch nghiến răng :

- Phải, huynh đang đi tìm ả nữ ma đầu Ngọc Địch tiên nga, giết ả báo thù cho phụ thân, bởi vì ả đã cùng năm bang hội hợp cùng lão quỷ Diêm Vương Tôn Giả đến tàn sát bọn gia nhân Phùng Sơn bảo, sát hại phụ thân của huynh, nên huynh phải đòi lại nợ máu trên thân mình của ả.

Thiếu nữ áo hồng nở nụ cười thần bí :

- Phùng ca ca có biết hiện giờ Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương ở đâu không?

Phùng Phá Thạch lắc đầu :

- Huynh chưa tìm được sào huyệt Tổng đàn Quần Thư hội. Huynh đang đi tìm ả ma đầu đó đây.

- Phùng ca ca đừng đi tìm ả Ngọc Địch tiên nga làm chi vô ích.

Phùng Phá Thạch kinh ngạc, trố mắt nhìn thiếu nữ áo hồng vì không hiểu tại sao nàng lại bảo chàng đừng đi tìm kiếm kẻ thù làm chi vô ích.

Chàng hỏi nàng :

- Hiền muội, tại sao hiền muội bảo huynh đừng đi tìm ả nữ ma đầu Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương?

Thiếu nữ áo hồng cười khúc khích :

- Chỉ vì ả nữ ma đầu Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương đang ngồi trong lòng Phùng ca ca, vậy ca ca đi tìm làm chi nữa chứ?

Phùng Phá Thạch kinh hãi trợn trừng đôi mắt nhìn thiếu nữ áo hồng như người vừa lạc vào khoảng hư không.

Giây phút, chàng run giọng :

- Muội là Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương?

Thiếu nữ áo hồng gật mạnh đầu :

- Chứ còn là ai nữa. muội chính là Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương, Phùng ca ca hãy tin đó là sự thật.

Phùng Phá Thạch càng thêm kinh hoàng, bởi chàng không thể nào ngờ được thiếu nữ áo hồng lại chính là Ngọc Địch tiên nga.

Ngọc Địch tiên nga cất tiếng trong như rót ngọc :

- Phùng ca ca đã biết muội là ai rồi, bây giờ ca ca có thể giết muội được không?

Phùng Phá Thạch ngẫn ngơ như người vừa mất hồn, rời khỏi Ngọc Địch tiên nga chỉ nhìn nàng mà chẳng có lời nào.

Chàng giết nàng được sao?

Chàng đã yêu nàng thực lòng và đã ân ái cùng nàng, làm thế nào chàng động thủ nổi.

Nhưng nếu chàng không giết nàng, chàng sẽ mang lấy cái tội bất hiếu với thân phụ.

Phùng Phá Thạch ngồi trơ ra như một pho tượng.

Không nghe Phùng Phá Thạch đáp lời, Ngọc Địch tiên nga lặp lại :

- Sao Phùng ca ca không nói? Ca ca hãy nói đi, giữa ca ca và muội hiện nay kể như đã là tình nghĩa phu thê rồi. Ca ca có giết muội được không?

Phùng Phá Thạch ấp úng :

- Huynh...

Rồi chàng lại im đi không biết nói với nàng như thế nào cho ổn thỏa.
Ngọc Địch tiên nga nói :

- Phùng ca ca có biết hay không? Vừa rồi muội muốn giết ca ca là một chuyện hết sức dễ dàng. Trong khi muội trỗi chiêu Tình xuân khúc ca ca đã mất hồn, không còn chủ định được gì nữa, dục tình lại đốt cháy trong tim. Ca ca không cưỡng nổi đã chiếm đoạt muội. Nếu lúc đó muội lại xuất chiêu Chiêu hồn khúc, tức khắc ca ca sẽ trở thành một kẻ si si dại dại, muội bảo gì ca ca cũng phải nghe, muội muốn giết ca ca lúc nào mà không được.

Cho tới bây giờ Phùng Phá Thạch mới mở được lời :

- Thế sao Thương muội không giết huynh.

Ngọc Địch tiên nga đáp :

- Phùng ca ca chưa hiểu ư? Muội không giết ca ca được chỉ vì vừa trông thấy mặt ca ca muội đã yêu ca ca rồi, muội đâu thể nhẫn tâm giết người muội thương yêu.

Phùng Phá Thạch mở tròn đôi mắt :

- Thương muội thương huynh thật lòng phải không?

Ngọc Địch tiên nga gật đầu :

- Phùng ca ca lẩn thẩn rồi, nếu muội không thực lòng yêu thương ca ca, muội đâu để mặc tình cho ca ca chiếm đoạt muội như vậy, ca ca chưa hiểu điều đó ư?

Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Huynh hiểu rồi, chính huynh cũng đã thực lòng yêu thương muội chứ không phải vì chiêu Tình xuân khúc của chiếc ngọc địch đã làm cho huynh mất hồn đâu. Giá nếu không có âm thanh mê hoặc ấy, huynh vẫn ôm lấy muội trong vòng tay và mọi việc vẫn diễn ra như vừa rồi.

Chàng chợt thở dài :

- Nhưng có một điều khó khăn cho huynh, huynh không hiểu phải hành động thế nào cho ổn.

Ngọc Địch tiên nga nhìn Phùng Phá Thạch dò xét :

- Điều gì khó khăn, Phùng ca ca hãy nói cho muội nghe xem muội có cách nào góp ý với ca ca hay không.

Phùng Phá Thạch buồn buồn :

- Điều khó khăn cho huynh là nếu huynh không giết Thương muội, huynh sẽ đắc tội với phụ thân, còn mặt mũi nào ngó phụ thân nơi suối vàng.

Ngọc Địch tiên nga lắc đầu :

- Phùng ca ca đã lầm rồi, giữa Quần Thư hội và Phùng Sơn bảo xưa nay đâu có oán thù, vả lại muội muội cũng đâu có giết Phùng tiền bối để ca ca thắc mắc về chuyện không giết muội sẽ mang tội bất hiếu với phụ thân.

- Nếu giữa Quần Thư hội và Phùng Sơn bảo không thù hận, tại sao quý hội lại vâng theo lệnh lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn cùng năm bang hội Thanh Vân bang, Bạch Kỳ bang, Long Hổ hội, Kỳ Môn bang và Hồng Loan cung tàn sát gia nhân của huynh, lại còn giết phụ thân huynh nữa?

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương bình thản :

- Phùng ca ca lại sai lầm nữa rồi. Ca ca chưa hiểu sao?

Phùng Phá Thạch nhíu cặp mày lưỡi kiếm :

- Huynh lại sai lầm điều gì, Thương muội hãy nói rõ cho huynh nghe.

- Phùng ca ca có hai điểm sai lầm. Một là ca ca chưa hiểu lão Xích Phát Đại Ma Tôn dùng quỷ kế Tá nhân chi thủ, hai là tiểu muội chưa từng nhúng tay vào máu trong trận tàn sát chúng môn đồ Phùng Sơn bảo, giết chết Phùng tiền bối như ca ca vừa nói.

- Thương muội hãy nói rõ ràng hơn, huynh chưa được hiểu.

- Tập đoàn Thần Đạo giáo của lão Xích Phát Đại Ma Tôn đang khống chế tất cả hai đạo hắc bạch luôn cả ngũ đại môn phái trên chốn giang hồ. Lão ra lệnh cho tất cả các môn phái, bang hội phải hổ trợ cho lão trong các trận đánh phá các nơi, nếu môn phái nào bất tuân lệnh sẽ bị lão tiêu diệt. Các bang hội chỉ vì sự an toàn của môn phái mình, bắt buộc phải tuân theo lệnh của lão, nhưng trong thâm tâm họ đều bất phục.

Mưu đồ của lão là lôi cuốn tất cả võ lâm theo lão tạo một thế lực hùng mạnh, sau cùng chiếm lấy ngôi vị bá chủ võ lâm, tha hồ tác oai tác quái. Đó là điều thứ nhất Phùng ca ca chua hiểu tình thế võ lâm hiện nay.

Phùng Phá Thạch gật gù :

- Còn điều thứ hai?

- Điều thứ hai là tiểu muội không hề can dự vào trận thảm sát Phùng Sơn bảo, Phùng ca ca có biết được điều này hay không?

- Thương muội đã nói nếu môn phái, bang hội nào bất tuân lệnh, lão Xích Phát Đại Ma Tôn sẽ tiêu diệt. Chẳng lẽ Thương muội dám cãi lệnh lão?

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương chậm rãi :

- Ngày lão Xích Phát Đại Ma Tôn gửi tối hậu thư tới Quần Thư hội bắt buộc phải tham dự vào trận đánh phá Phùng Sơn bảo, sư mẫu của tiểu muội còn giữ chức Hội chủ.

Nhưng trước khi lên đường, sư mẫu nói với muội là sư mẫu tới đó cho có mặt, sẽ không nhúng tay vào máu. Sư mẫu của muội đã qui tiên được hơn một năm rồi, muội thay sư mẫu giữ chức Hội chủ, muội chưa tường gặp lão Xích Phát Đại Ma Tôn một lần nào, cũng chưa hề phục tùng lão. Muội đang trù tính kế hoạch chống lại lão trong những tháng ngày sắp tới, bởi muội không thể làm thân khuyển mã cho lão sai khiến. Phùng ca ca hãy hiểu cho lòng muội, đừng sát hại những kẻ vô can.

Phùng Phá Thạch ngạc nhiên :

- Những lời của Thương muội có đúng với sự thực hay không?

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương gật mạnh đầu :

- Tiểu muội đã yêu Phùng ca ca, có lẽ nào muội lại dám nói dối với Phùng ca ca cho tổn thương tình nghĩa sau này.

Nàng tiếp :

- Tiểu muội xin nhắc lại với Phùng ca ca một lần nữa. hiện nay các môn phái, các bang hội trên khắp giang hồ thảy đều nằm trong bàn tay của lão Xích Phát Đại Ma Tôn. Dưới quyền sai khiến của lão, còn ca ca chính là cái đích nhắm của lão. Trong tương lai, lão sẽ bày ra quỷ kế giết hại ca ca.

Phùng Phá Thạch phăng tới :

- Lão Xích Phát Đại Ma Tôn định dùng quỷ kế gì giết huynh, Thương muội có biết hay không?

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương khẽ gật :

- Tất nhiên là tiểu muội phải biết. Lão Xích Phát Đại Ma Tôn tìm cách ly gián Phùng ca ca và bọn cao thủ hắc, bạch, luôn cả ngũ đại môn phái trên giang hồ. Bằng cách tạo cho ca ca có nhiều người oán thù thổi phồng ca ca là một tiểu huyết thần khủng bố, máu tanh cho mọi người kinh sợ ca ca, thảy đều muốn trừ khử ca ca bằng mọi cách.

Phùng Phá Thạch bật thốt :

- Thế ư?

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương nói tiếp :

- Tiểu muội chợt nhớ ra một điều nữa, điều này vô cùng nguy hiểm cho Phùng ca ca.

Ca ca hãy hết sức đề phòng.

Phùng Phá Thạch hỏi dồn :- Điều gì nguy hiểm, Thương muội hãy nói mau!

- Ngoài chuyện lão Xích Phát Đại Ma Tôn biến Phùng ca ca thành một tiểu huyết thần khủng bố, máu tanh cho bọn giang hồ muốn giết ca ca, lão còn tung ra cái tin hiện nay pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục đang ở trong mình ca ca, để bọn võ lâm vì tham vọng truy lùng ca ca khắp mọi nơi. Lão vừa mật sai sứ giả tới các đại môn phái Thiếu Lâm, Võ Đang, Thanh Thành, Côn Luân và Nga Mi nói chuyện này và lập liên minh gọi là Liên minh diệt trừ tiểu huyết thần. Bọn họ sẽ chọn một nơi nào đó làm đấu trường, tìm cách dẫn dụ ca ca tới sẽ hợp công đánh nhau với ca ca, chờ đến lúc hai bên đều tổn thất nặng nề, lão sẽ xuất hiện chiếm đoạt pho bí kíp theo quỷ kế Cò ngao tranh giành, ngư ông đắc lợi. Muội khuyên ca ca nếu gặp thư mời đừng đến đó, sẽ trúng vào quỷ kế của lão. Bởi lúc đó ca ca sẽ rơi vào cái cảnh mãnh hổ nan địch quần hồ. Bọn họ có cả ngàn cao thủ, làm thế nào ca ca đương cự nổi. Đồng thời từ nay ca ca phải hết sức thận trọng trong chuyện đi tìm thù các bang hội còn lại. Hãy nên dùng lượng khoan hồng với họ hơn là tạo ra những trận tàn sát như thời gian qua.

Phùng Phá Thạch cảm kích :

- Những lời vàng ngọc của Thương muội huynh sẽ ghi khắc vào tâm. Huynh sẽ thận trọng trong việc đi tìm thù rửa hận. Huynh sẽ tránh né không va chạm với ngũ đại môn phái nhưng nếu họ cứ mãi cúi đầu tuân theo lệnh của lão Xích Phát Đại Ma Tôn và còn tham vọng chiếm lấy pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục, đẩy huynh vào con đường cùng, bắt buộc huynh phải phản ứng bằng võ công, mặc cho hậu quả ra sao cũng được.

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương nhìn Phùng Phá Thạch bằng ánh mắt ân tình đắm đuối :

- Còn về chuyện hôm nay, dù Phùng ca ca đã chiếm lấy tiết trinh của tiểu muội, kể như đã là tình nghĩa phu thê, nhưng nếu ca ca chỉ là con bướm hút nhụy hoa rồi thôi, muội cũng cam đành sống cô độc cho đến trọn đời, không hề trách cứ ca ca đâu.

Dứt câu, giọt lệ trào ra thánh thót xuống hai gò má.

Phùng Phá Thạch sửng sốt nhìn Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương. Chàng không ngờ nàng yêu thương chàng một cách chân thành, thiết tha đến thế. Và chàng cũng đã yêu thương nàng trong phút giây gặp gỡ ban đầu.

Tình không thể kháng cự, trước một trang đệ nhất tuyệt đại mỹ nhân, Phùng Phá Thạch bật thốt :

- Thương muội... huynh đã yêu muội.

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương sửng sốt nhìn Phùng Phá Thạch qua giọt lệ đầm đìa.

Giọng nàng như trong giấc mơ :

- Phùng ca ca nói thật?

Phùng Phá Thạch gật mạnh đầu :

- Huynh không hề giả dối với Thương muội. Huynh đã thương yêu muội từ phút đầu gặp gỡ.

- Phùng ca ca...

Nàng lao vào lòng Phùng Phá Thạch giọt lệ sung sướng trào ra.

Phùng Phá Thạch ôm chặt lấy thân hình kiều diễm của Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương, khẽ nói :

- Thương muội, huynh yêu muội bằng cả trái tim huynh...

Chàng khe khẽ giọng :

- Thương muội hãy an tâm, huynh thực lòng yêu thương muội không hề dối trá. Dù bất cứ cảnh ngộ nào, trở ngại nào, trong đời huynh sẽ không quên được ân tình của muội đối với huynh.

Nhưng chợt nhớ tới Tạ Ánh Đào và Lâm Phùng Chân, bất giác Phùng Phá Thạch buông tiếng thở dài.

Đối với Tạ Ánh Đào, là vị hôn thê, với Lâm Phùng Chân là lời hứa hẹn, giờ chàng lại yêu thương Ngọc Địch tiên nga bằng cả trái tim, bất khả phân ly, sau này chàng sẽ phải xử sự thế nào cho vẹn cả đôi đường.

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương nghe Phùng Phá Thạch thở dài, day đầu nhìn chàng :

- Phùng ca ca làm sao vậy? Ca ca đang có điều gì uẩn khúc trong lòng?

Phùng Phá Thạch lắc đầu, khéo léo :

- Thương muội chớ nên hiểu lầm. Huynh đang nghĩ tới việc ngày mai.

Giọng nói của Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương êm đềm như tiếng suối reo :

- Chuyện ngày mai như thế nào Phùng ca ca có thể nói cho tiểu muội nghe được không?

Vì tự hiểu không thể phân ly Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương được, Phùng Phá Thạch tìm lời nói dối :

- Huynh đang lo ngại trên đường thực thi sứ mạng tìm thù rửa hận của huynh từ nay vô cùng khó khăn, nguy hiểm. Kẻ thù quá đông đảo, công lực lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn và bốn lão quỷ kia lại cao thâm vô lượng, hai đạo hắc bạch võ lâm, luôn cả ngũ đại môn phái đang muốn tiêu diệt huynh để chiếm đoạt pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục. Nếu chẳng may huynh có điều gì bất hạnh...

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương bật dậy la lên :

- Phùng ca ca đừng nói gở. Ca ca không thể chết, nếu ca ca chết, muội sẽ tự quyết.

Một mình muội không thể sống trên cõi đời này. Ca ca hiểu lòng muội rồi chứ?

Lời nàng ngọt ngào như dòng suối mát khiến cho Phùng Phá Thạch xúc động cả tâm hồn.

Chàng dỗ dành :

- Huynh đã hiểu rõ tấm lòng của Thương muội. Vì yêu thương muội huynh nghĩ tới chuyện mai sau, nhưng thôi, chúng ta hãy tạm gác qua chuyện phiền muộn đó cho muội được an lòng.

Phùng Phá Thạch hỏi :

- Thương muội, lầu hồng này có phải là Tổng đàn Quần Thư hội không?

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương cười khúc khích :

- Phùng ca ca lại lẩn thẩn nữa rồi. lầu hồng này là khuê các của tiểu muội nghỉ ngơi, làm sao lại là Tổng đàn của Quần Thư hội được. Tổng đàn Quần Thư hội ở cách đây chừng bảy mươi dặm, muội là Hội chủ, ngoài ra còn có ba vị sư mẫu tên là Hoa Thanh Thanh, Hoa Xuân Xuân và Hoa Cúc Cúc. Chị em hợp lại lập thành Quần Thư hội, ca ca hiểu rồi chứ?

Phùng Phá Thạch bật cười khanh khách :

- Mấy các tên nghe hay hay, nhưng còn thiếu một cái tên nữa thì mới đủ.

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương ngạc nhiên :

- Một tên gì mới đủ?

Phùng Phá Thạch trêu :

- Hoa Yêu Yêu!

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương bẹo má Phùng Phá Thạch cười khúc khích :

- Phùng ca ca nói đùa rồi. Cái tên gì mà Hoa Yêu Yêu!

Phùng Phá Thạch trêu già :

- Thương muội chưa rõ. Có Thương Thương mới có Yêu Yêu, cũng như vừa rồi...

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương đấm vào ngực Phùng Phá Thạch dỗi hờn :

- Phùng ca ca lại nói đùa nữa. Muội không chịu đâu.

Sực nhớ lại một chuyện, Phùng Phá Thạch buông Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương ra.

Chàng hỏi nàng :

- Thương muội có biết cho đến bao giờ lão Xích Phát Đại Ma Tôn phát thiệp mời ngũ đại môn phái và các cao thủ hắc bạch đạo thành lập liên minh kia không?

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương nghiêm túc :

- Có lẽ cuối mùa thu này lão Xích Phát Đại Ma Tôn sẽ phát thiệp mời ngũ đại môn phái và các cao thủ hắc bạch thành lập liên minh. Lão sẽ chọn một đấu trường dẫn dụ Phùng ca ca tới, hợp nhau vây hãm ca ca, tranh đoạt pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục. Cứ theo ý muội, ca ca đừng tới đó là mọi sự sẽ an toàn.

Phùng Phá Thạch gật gù :

- Huynh xin nhớ ghi lời Thương muội, tới chừng đó huynh sẽ theo tình hình ứng biến.

Chàng lại hỏi :

- Thương muội có biết Tổng đàn Thần Đạo giáo ở nơi nào không?

- Tổng đàn Thần Đạo giáo ở trong dãy núi Quỉ đầu sơn, cách thị trấn Hàng Châu chừng hai trăm dặm về phía nam. Ca ca định tới đó hay sao?

Phùng Phá Thạch lắc đầu :

- Huynh hỏi cho biết sào huyệt của lão Xích Phát Đại Ma Tôn, đợi sau khi huynh tìm được pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục luyện thành hai chiêu vô địch rồi sẽ gặp lão. Hiện giờ huynh tới Hồng Loan cung gặp ả Bạch Cốt Ma Cơ thiếp và Kỳ Môn bang của lão Lâm Kiến Chương đòi món nợ máu đã vay tại Phùng Sơn bảo.

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương lo sợ :

- Phùng ca ca, theo ý muội hiện nay ca ca hãy tạm gác về chuyện tới Hồng Loan cung đòi nợ máu, vì công lực của ả này không kém lão Xích Phát Đại Ma Tôn bao nhiêu. Lại nữa ả còn có ma khí, mê hương và kịch độc. Chỉ sợ ca ca tới đó sẽ rơi vào cạm bẫy của ả. Ca ca hãy chờ bao giờ tìm được pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục, luyện thành hai chiêu vô địch rồi sẽ đến gặp ả cũng chẳng muộn gì.

Ngẫm nghĩ phút giây, Phùng Phá Thạch khẽ gật :

- Điều này huynh sẽ nghĩ lại cẩn thận, nếu cần huynh sẽ nghe theo lời của Thương muội.

Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương hoan hỉ :

- Như vậy muội đã yên lòng. Bây giờ Phùng ca ca hãy ở lại đây với muội vài ngày rồi hãy lên đường có được không?

Phùng Phá Thạch hôn vào má Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương :

- Tất nhiên là được rồi. Muội xinh đẹp thế này, có bao giờ huynh muốn rời khỏi muội, chỉ vì mối huyết thù phải trả huynh mới phải tạm thời xa muội thôi.

Đến đây, Phùng Phá Thạch và Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương im lặng.

Ả thiếu nữ áo xanh xuất hiện, trên tay bưng một cái mâm có mấy món ăn bốc khói nghi ngút, bay mùi thơm ngào ngạt và một bình rượu đặt lên bàn.

Ả cúi đầu :

- Nô tỳ nấu mấy món ăn này rất vừa khẩu vị, xin tiểu thư và Phùng công tử dùng bửa.

Thiếu nữ áo xanh liếc mắt nhìn Phùng Phá Thạch nở một nụ cười ý nhị rồi lui gót.

Phùng Phá Thạch và Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương vừa ăn uống vừa chuyện trò về sự an nguy trên giang hồ, mãi đến khuya mới dắt tay nhau vào phòng nghỉ ngơi.

Chương 28: Chước quỷ mưu thần

Dừng con hùng mã cách Tổng đàn Kỳ Môn bang chừng năm trượng, Phùng Phá Thạch nhảy xuống đất.

Đảo mắt nhìn trước sau không thấy một tên môn đồ nào, chàng lẩm bẩm :

- Ta đã đi qua năm trạm, không thấy một tên môn đồ nào canh gác. Tới đây cũng trống rỗng. Có phải lão Lâm Kiến Chương lại dùng quỷ kế như lão Thương Sư Ngươn trước đây không?

Phùng Phá Thạch ngẫm nghĩ phút giây rồi tiến tới cánh cổng Tổng đàn.

Đưa mắt nhìn vào phía trong cũng chẳng thấy một tên môn đồ nào, Phùng Phá Thạch do dự, chưa biết có nên tiến vào hay không.

Chợt một ả thiếu nữ áo xanh từ trong chạy ra.

Ả tới đứng trước mặt Phùng Phá Thạch chấp hai tay trước ngực cung kính :

- Đại nhân tiện nữ xin thỉnh mời Phùng công tử vào trong. Đại nhân chờ công tử đã lâu rồi.

Phùng Phá Thạch vô cùng kinh ngạc, bởi chàng không hề gửi huyết hận thư cho Bang chủ Lâm Kiến Chương, không hề tiết lộ với ai, tại sao lão lại biết rõ hôm nay chàng tới đây mà sai ả nữ tỳ này chạy ra thỉnh mời chàng.

Và tại sao lão lại thỉnh mời khi chàng và lão là kẻ thù không đội trời chung.

Phùng Phá Thạch nhớ lại lần chàng tới Bạch Kỳ bang, Bang chủ Thương Sư Ngươn đã dùng kế Kim thiền thoát xác, rồi đặt sẵn một quả lôi oanh trong cỗ quan tài sơn đỏ, sai mười hai tên cao thủ hóa trang làm hòa thượng gõ mõ tụng kinh và lão Đại hộ pháp đứng chủ tang lễ phỉnh lừa chàng cạy nắp quan tài cho quả lôi oanh nổ, cũng may lúc đó chàng cấp trí sử dụng thân pháp "Di Hình Hoán Ảnh" thoát hiểm, bằng chậm trễ chàng đã tan thây nát cốt rồi. bây giờ lão Lâm Kiến Chương bày quỷ kế gì lại không cho môn đồ canh gác nữa đây?

Ngẫm nghĩ thật nhanh, Phùng Phá Thạch quyết định :

- Mặc cho lão Lâm Kiến Chương sử dụng quỷ kế gì, ta cứ vào trong rồi tùy cơ ứng biến.

Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Cô nương đi trước, tại hạ sẽ theo sau.

Ả thiếu nữ áo xanh nghe Phùng Phá Thạch đáp ứng liền bước đi thoăn thoắt vào trong.

Đi theo phía sau ả thiếu nữ áo xanh, Phùng Phá Thạch dè dặt đảo mắt nhìn hai phía sân cỏ xem có gì khả nghi hay có người mai phục không.

Sắp đến bậc thềm phía ngoài cánh cửa tòa đại diện, lão nhân vận cẩm bào từ trên bước xuống đón rước Phùng Phá Thạch với nét mặt hân hoan.

Lão tươi cười nói :

- Lão phu là Bang chủ Lâm Kiến Chương và ái nữ chờ Phùng công tử đã lâu rồi, xin thỉnh mời chúng ta vào tệ điện, chúng ta có chuyện quan trọng cần đàm đạo với nhau.

Phùng Phá Thạch kinh ngạc nhủ thầm :

- Lạ thật, ái nữ của lão là ai? Lão và ái nữ của lão muốn đàm đạo với ta chuyện gì?

Chàng hỏi :

- Ái nữ của các hạ là ai?

Phùng Phá Thạch dùng ngôi từ các hạ, không dùng từ ngươi đối với Bang chủ Lâm Kiến Chương vì chàng nhớ lại những lời dặn của Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương bảo chàng hãy tự kiềm chế trên bước đường tìm thù rửa hận, và cũng vì muốn biết ái nữ của lão có liên hệ gì với chàng hay không.

Bang chủ Lâm Kiến Chương với giọng thân mật :

- Phùng công tử hãy vào trong sẽ biết ái nữ của lão là ai, thỉnh mời công tử theo lão phu.

Bang chủ Lâm Kiến Chương quay bước trở lên thềm tiến vào trong tòa đại điện.

Phùng Phá Thạch nghĩ thầm :

- "Nghe qua giọng nói của lão hình như ái nữ của lão có quen thân với ta từ trước. Ta hãy vào đó xem sao?"

Phùng Phá Thạch bước lên bậc thềm, mạnh dạn tiến vào trong tòa đại điện.

Vừa đi, mắt chàng đảo nhìn chung quanh vận thính lực, nghe tiếng động cẩn mật đề phòng.

Chàng suýt chết vì quả lôi oanh trong cỗ quan tài bên Tổng đàn Bạch Kỳ bang do lão Thương Sư Ngươn bày quỷ kế Kim thiền thoát xác, giờ biết đâu lão Lâm Kiến Chương này cũng bày quỷ kế giết chàng.

Phía trong tòa đại điện, ngoài Bang chủ Lâm Kiến Chương ra không thấy một bóng người nào cả.

Trong lòng Phùng Phá Thạch vô cùng ngờ vực, bởi chàng hiểu phàm khi những nơi không có bố trí người phòng thủ, tất nhanh nơi đó có mai phục, có bẫy cạm hoặc là ám khí kịch độc, hay là mê hương, hầm sụp dưới chân, thiên tầm võng trên đầu. Nhưng hiện giờ đã vào tới đây rồi, chàng không thể nào lui bước một cách khiếp nhược được, vả lại chàng cũng muốn biết vị tiểu thư kia là ai.

Phùng Phá Thạch ung dung tiến bước, bề ngoài trông bình thản nhưng bên trong vô cùng khẩn trương.

Tới các bậc thềm bước lên tòa nội điện, đã có đặt sẵn một chiếc bàn và hai chiếc ghế đối diện với nhau.

Bang chủ Lâm Kiến Chương dừng bước, quay lại nhìn Phùng Phá Thạch, trịnh trọng.

- Lão phu thỉnh mời công tử an tọa!

Giọng nói của lão nhân vừa hiền hòa, vừa lễ độ đối với người khách quí.

Nói dứt, Bang chủ Lâm Kiến Chương ngồi xuống chiếc ghế phía trong.

Theo cung cách nghi lễ giang hồ, chờ cho Bang chủ Lâm Kiến Chương ngồi trước, Phùng Phá Thạch ngồi xuống chiếc ghế phía ngoài. Hai người ngồi đối diện nhau.

Bang chủ Lâm Kiến Chương quay lại bức màn nhưng hậu điện, cất tiếng gọi :

- Dâng trà!

Có tiếng vâng dạ phía trong, liền đó một ả thiếu nữ áo xanh khác hai tay bừng bộ kỷ trà ra, nhẹ đặt xuống bàn rồi khẽ khàng rút lui.

Bang chủ Lâm Kiến Chương rót hai chung trà trao cho Phùng Phá Thạch một chung.

Lão nhân trịnh trọng :

- Thỉnh mời công tử dùng trà!

Phùng Phá Thạch tiếp lấy chung trà mà đợi chờ, thâm hoài nghi có độc bỏ trong bình trà.

Bang chủ Lâm Kiến Chương thản nhiên bưng chung trà của mình uống cạn.

Có lẽ lão nhân đã đoán hiểu được tâm trạng của Phùng Phá Thạch nên uống chung trà trước, đánh tan sự hoài nghi của chàng.

Trông thấy Bang chủ Lâm Kiến Chương đã cạn chung trà, Phùng Phá Thạch hiểu ngay trà không có độc liền nâng chung uống cạn.

Trà được vài tuần, Phùng Phá Thạch không nén được liền lên tiếng bằng cung cách của kẻ hậu bối đối với bậc tiền bối. Chàng chưa hỏi về ái nữ của Bang chủ Lâm Kiến Chương mà lại hỏi về chuyện huyết thù trước :

- Tiểu bối đến đây để hỏi chuyện năm xưa các hạ và năm bang phái đã tham dự vào trận tàn sát trên bảy mươi nhân mạng của Phùng Sơn bảo, giết phụ thân của tiểu bối.

tiểu bối muốn hiểu chuyện xảy ra thật rõ ràng về Kỳ Môn bang, xin các hạ nói cho tiểu bối được tỏ tường.

Phùng Phá Thạch nhìn thẳng vào mặt Bang chủ Lâm Kiến Chương dò xét nội tâm của lão.

Bang chủ Lâm Kiến Chương mặt không hề đổi sắc, với một giọng bình thản :

- Sự thực đêm thảm biến Phùng Sơn bảo lão phu có tới đó theo mệnh lệnh của Giáo chủ Thần Đạo giáo Xích Phát Đại Ma Tôn, nhưng lão phu chỉ đứng ngoài trận đánh, không hề nhúng tay vào máu của chúng môn đồ quý bảo.

Phùng Phá Thạch hỏi tiếp :

- Các hạ hãy cho tiểu bối biết hung thủ sát hại phụ thân của tiểu bối chính thật là ai?

Phùng Phá Thạch nhớ lại những lời khuyên bảo của Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương nên đã tự kiềm chế lấy mình chỉ hỏi thủ phạm giết phụ thân chàng không đá động gì đến những chuyện tiểu tiết khác.

Bang chủ Lâm Kiến Chương vẫn thản nhiên đáp không một chút do dự :

- Chính Giáo chủ Thần Đạo giáo Xích Phát Đại Ma Tôn mới có thể thắng nổi Phùng đại hiệp và giết chết bằng chiêu thức "Thái Âm Băng Hà", ngoài lão ra đâu còn ai có thể địch nổi Phùng đại hiệp mà hòng giết nổi. Cái đạo lý này chiếc phùng thiếu hiệp đã hiểu rồi chứ?

Lão rất thản nhiên, bình tĩnh, như không có dính dấp gì về cái chết của Phùng Phá Sơn.

Phùng Phá Thạch phăng tới :

- Còn về chuyện lão Xích Phát Đại Ma Tôn quy tụ các cao thủ hai đạo hắc, bạch cùng các bang hội, các môn phái dự định thành lập liên minh diệt ma đầu. Lão có phát thiệp thỉnh mời các hạ gia nhập vào liên minh đó hay chưa?

Bang chủ Lâm Kiến Chương lắc đầu :Lão chỉ nghe giang hồ đồn đãi với nhau về chuyện lão Xích Phát Đại Ma Tôn có ý định thành lập liên minh đó, nhưng mãi cho tới nay lão phu chưa nhận được thiệp mời.

Lão phu đang nghĩ không biết có nên tới tham dự đại hội hay là không, nhưng nếu lão mời mà lão phu từ chối chắc chắn sẽ có đại họa tới cho Kỳ Môn bang chứ không sai.

Nhược bằng nếu lão phu tham dự sẽ tạo thêm oán thù với kẻ khác, vì vậy lão phu rất khổ tâm về chuyện này.

Phùng Phá Thạch nhủ thầm :

- Xem ra những lời nói của lão có vẻ chân thành. Lão nói chẳng khác gì Thương muội đã nói với ta. Như vậy, chứng tỏ hiện nay các môn phái. các bang hội đều bị lão Xích Phát Đại Ma Tôn khống chế hoàn toàn, bọn họ vì sợ bị diệt vong nên bắt buộc phải tuân theo mệnh lệnh của lão.

Bất giác, Phùng Phá Thạch bâng khuâng, chưa biết phải xử sự với Bang chủ Lâm Kiến Chương như thế nào cho đúng.

Chợt nghe Bang chủ Lâm Kiến Chương hỏi :

- Phùng công tử còn điều gì thắc mắc muốn hỏi nữa không? Nếu không chúng ta hãy đàm đạo sang chuyện khác.

Phùng Phá Thạch ngập ngừng :

- Như thế cũng tạm đủ, nhưng tiểu bối cần suy nghĩ lại cho chín chắn rồi sau đó sẽ hay.

Bang chủ Lâm Kiến Chương bật khen :

- Phùng công tử rất cao minh, hiểu việc rất nhanh chóng. Bây giờ công tử muốn thấy mặt ái nữ của lão phu phải không?

Phùng Phá Thạch gật mạnh đầu :

- Phải!

Bang chủ Lâm Kiến Chương quay về phía ả thiếu nữ áo xanh đứng đằng xa :

- Yến nhi! Ngươi hãy vào trong phòng thỉnh mời tiểu thư ra đây mau!

Thiếu nữ áo xanh vâng dạ, chạy vào trong.

Phùng Phá Thạch hồi hộp đợi chờ ái nữ của Bang chủ Lâm Kiến Chương xuất hiện.

Linh cảm cho chàng biết trước ái nữ của lão đã quen thân với chàng nhưng không hiểu là ai.

Lát sau thiếu nữ vận cung trang lộng lẫy xinh đẹp tuyệt trần xuất hiện.

Nhận ra thiếu nữ, Phùng Phá Thạch kêu thầm :

- Lâm Phùng Chân! Nàng là con gái của lão Bang chủ Lâm Kiến Chương được sao?

Chàng ngẩn ngơ như người vừa từ trên trời rớt xuống.

Lâm Phùng Chân cũng vừa nhìn ra Phùng Phá Thạch, tròn xoe đôi mắt bật thốt :

- Phùng ca ca đó sao?

Nàng kinh hãi vì không thể nào ngờ nổi Phùng Phá Thạch lại đến Kỳ Môn bang này.

Phùng Phá Thạch và Lâm Phùng Chân gắn chặt bốn mắt vào nhau như đang trong cơn mê.

Bang chủ Lâm Kiến Chương tươi hẳn sắc mặt, cất tiếng cười ha hả. Lão nói :

- Phùng công tử biết ái nữ của lão phu là ai rồi chứ. Hôm nọ ái nữ trở về nói cho lão phu biết công tử đã cứu ái nữ tại cánh rừng già khỏi tay bọn dâm tặc nào đó. Công tử và ái nữ đã minh thệ với nhau trong tình nghĩa phu thê. Lão phu hiểu rõ công tử là con nhà danh gia, vọng tộc, hiện nay danh tiếng lừng lẫy trên chốn giang hồ, rất xứng đáng làm rể đông sàng của lão phu, nên lão phu bằng lòng chấp nhận tác thành cho đôi trẻ, hôn lễ sẽ cử hành tại bản bang, công tử bằng lòng rồi chứ?

Phùng Phá Thạch sửng sốt đến lặng người, chỉ nhìn Bang chủ Lâm Kiến Chương mà chưa đáp lời.

Chàng không thể nào ngờ nổi sự tình lại diễn biến ra như thế này.

Chủ đích của chàng đến Kỳ Môn bang để tìm thù rửa hận, giờ lại được chọn làm rể đông sàng, hận thù biến thành thương yêu được sao?

Dù Bang chủ Lâm Kiến Chương không nhúng tay vào máu trong trận tàn sát Phùng Sơn bảo, nhưng trong danh sách những kẻ huyết thù có tên lão. Huyết thù còn đó, giờ chàng thành hôn với ái nữ của lão được sao?

Nhưng đã có lần chàng xâm phạm tiết trinh của Lâm Phùng Chân khi sử dụng bí pháp Nhập đạo dẫn dương cứu tỉnh nàng và cũng đã từng ước hẹn với nàng trong tình nghĩa phu thê, xem như chàng là rể của Bang chủ Lâm Kiến Chương, chẳng lẽ chàng lại giết nhạc phụ sao đành.

Trong lòng Phùng Phá Thạch rối loạn mãi, không biết phải trả lời thế nào cho đúng.

Một bên hiếu, một bên tình, bây giờ chàng biết phải chọn lấy bên nào?

Chàng cứ mấp máy đôi môi, không sao mở miệng thốt ra lời được, chỉ hết nhìn Bang chủ Lâm Kiến Chương đến nhìn Lâm Phùng Chân.

Lâm Phùng Chân cũng chỉ nhìn Phùng Phá Thạch sửng sờ như đang trong cơn mê.

Bang chủ Lâm Kiến Chương chờ mãi không nghe Phùng Phá Thạch đáp lời, ánh mắt rực lên tia hy vọng.Lão nhân bảo Lâm Phùng Chân bằng một giọng ngọt ngào :

- Ái nữ mau vào trong bảo nữ tỳ dọn tiệc rượu lên cho ta và Phùng công tử đối ẩm.

Lâm Phùng Chân giật mình tỉnh cơn mê, vâng dạ, nhìn Phùng Phá Thạch một cái rồi bước vào trong.

Lâm Kiến Chương tươi hẳn sắc diện :

- Phùng công tử, dù hiện nay chưa cử hành hôn lễ cho ái nữ và công tử, nhưng mọi chuyện đã an bày. Từ nay kể như một nhà, công tử hãy tự nhiên, đừng khách khí, sẽ làm mất đi tình nghĩa nhạc phụ và nghĩa tế.

Phùng Phá Thạch nghĩ thầm :

- "Xem qua lão rất chân thành, không có gì ác ý đối với ta. Quả thật là khó xử cho ta rồi. Nếu lão cử hành hôn lễ cho Lâm muội và ta, ta phải hành động thế nào?"

Lòng chàng rối như một núi tơ vò.

Lát sau ả nữ tỳ áo xanh bưng mâm thịt rượu ra dọn lên bàn rồi lui trở vào.

Lâm Phùng Chân đứng phía sau lưng Bang chủ Lâm Kiến Chương hầu rượu.

Nàng nhìn chàng bằng ánh mắt nửa mừng, nửa lại lo âu.

Bang chủ Lâm Kiến Chương bảo Lâm Phùng Chân :

- Ái nữ hãy rót hai chén rượu đầy cho ta và Phùng công tử đối ẩm.

Lâm Phùng Chân vâng dạ, cầm chiếc bình vàng rót đầy hai chén rượu bằng vàng.

Lâm Kiến Chương bưng một chén rượu trao sang Phùng Phá Thạch trịnh trọng :

- Phùng công tử hãy ig cạn chén rượu này gọi là duyên kỳ ngộ giữa lão phu và công tử hôm nay.

Phùng Phá Thạch tiếp đón chén rượu, Bang chủ Lâm Kiến Chương liền uống chén rượu của mình.

Trông thấy Lâm Kiến Chương uống cạn chén rượu, Phùng Phá Thạch nghĩ thầm :

- "Rượu không có độc nên lão mới uống cạn chén. Hơn nữa, chẳng lẽ Lâm muội lại hại ta, bỏ chất kịch độc vào rượu. Ta cứ uống cạn chén".

Phùng Phá Thạch uống cạn chén rượu của mình.

Lâm Kiến Chương rót ra hai chén rượu đầy, lại trao sang Phùng Phá Thạch một chén, vui tươi nói :

Chén rượu này là chén rượu mừng cho Phùng - Lâm xum họp một nhà. Phùng công tử hãy uống cạn chén đi.

Lão liền cạn chén rượu.

Phùng Phá Thạch cũng uống cạn chén rượu của chàng.

Một già một trẻ chén tạc chén thù lát sau đã hết bình rượu lớn.

Lâm Kiến Chương quay lại Lâm Phùng Chân :

- Ái nữ hãy lấy thêm rượu, ta cùng Phùng hiền tế uống cho thật say mừng buổi tao ngộ này.

Lâm Phùng Chân khẽ cau đôi mày nguyệt, vào trong lấy ra hai bình rượu khác đặt lên bàn.

Nàng nhìn Phùng Phá Thạch bằng ánh mắt lạ lùng, hình như ra ám hiệu gì đó.

Một già một trẻ lại chén tạc chén thù. Phùng Phá Thạch đã chếnh choáng, hào khí bốc lên trên gương mặt đã đỏ bừng bừng, không còn nghĩ ngợi gì nữa, cùng với Bang chủ Lâm Kiến Chương uống hết bình rượu này tới bình rượu khác.

Lâm Phùng Chân sợ hãi định ngăn cản Phùng Phá Thạch nhưng sợ Bang chủ Lâm Kiến Chương la mắng nên không dám hé môi. Ánh mắt nhìn chàng như van lơn, nhưng chàng đã say mèm, chẳng còn trông thấy gì nữa.

Lâm Kiến Chương cố nài ép Phùng Phá Thạch uống cho tới lúc chàng say mèm.

Bây giờ Phùng Phá Thạch không còn uống nổi nữa, gục đầu xuống bàn ngáy vang như sấm.

Trông thấy Phùng Phá Thạch đã say bất tỉnh, Lâm Kiến Chương cất tiếng cười ha hả.

Lão nói :

- Lão phu chỉ dùng một kế mọn ngươi đã mắc bẫy rồi. chỉ tại ngươi ngu ngốc tới đây nạp mạng, đừng trách ta sao ra tay ác độc với ngươi.

Lâm Phùng Chân kinh hãi :

- Gia gia định làm gì chàng?

Lâm Kiến Chương trợn mắt nhìn Lâm Phùng Chân quát lớn :

- Đây là chuyện của ta, ái nữ không nên can dự vào.

Lâm Phùng Chân chợt hiểu ra, khiếp đảm :

- Gia gia định giết chàng sao? Gia gia đã chấp nhận chàng là rể đông sàng, tại sao...

Lâm Kiến Chương quát :

- Ái nữ đừng ngu ngốc, đấy chỉ là cái kế của ta thôi. Tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh này là kẻ thù, làm thế nào là rể đông sàng của ta được.

Lâm Phùng Chân quỳ thụp xuống khóc lớn :

- Con lạy gia gia, xin gia gia đừng giết chàng...

Lâm Kiến Chương hất Lâm Phùng Chân té lăn xuống đất, quát :

- Hãy vào phòng mau, đừng chờ ta nổi giận.

Lâm Phùng Chân hét lên một tiếng, ngất xỉu.

Lão nhìn vào phía trong gọi lớn :

- Bọn tỳ nữ đâu, hãy đưa liễu đầu vào trong!

Có tiếng ứng thinh, hai ả nữ tỳ áo xanh chạy ra, xốc lấy Lâm Phùng Chân đưa vào hậu điện.

Chờ cho hai ả nữ tỳ đưa Lâm Phùng Chân vào phòng rồi, Bang chủ Lâm Kiến Chương nhìn ra ngoài cánh cửa đại điện lớn tiếng :

- Các ngươi đâu!

Hai tên đại hán áo xanh xuất hiện chạy bay vào, khom mình trước mặt Bang chủ Lâm Kiến Chương.

Một tên cung kính nói :

- Bẩm Bang chủ, có điều gì sai khiến bọn thuộc hạ?

Bang chủ Lâm Kiến Chương trỏ Phùng Phá Thạch :

- Hai ngươi hãy tước lấy cây Tàn Hồn huyết kiếm cho bản tòa rồi đưa tên tiểu quỷ Phùng Phá Thạch kia vào ngục thất.

Hai tên đại hán vâng dạ chạy tới. Một tên rút thanh Tàn Hồn huyết kiếm bên lưng chàng đem tới, hai tay dâng lên Bang chủ Lâm Kiến Chương, còn tên kia bế xốc chàng chạy thẳng ra ngoài cửa điện.

Chương 29: Hùm thiên sa bẫy

Phùng Phá Thạch hồi tỉnh lại, mở hai mắt ra trông thấy mình đang nằm trong ngục thất xây toàn bằng đá xanh kiên cố, lờ mờ ánh sáng.

Chàng toan ngồi dậy nhưng thân thể bất động, hiểu ngay mình đã bị điểm bế các huyệt đạo rồi.

Không cần nghĩ ngợi lâu, Phùng Phá Thạch biết ngay chàng đã trúng nhằm quỷ kế của Bang chủ Lâm Kiến Chương.

Lão dùng danh nghĩa nhạc phụ, nghĩa tế phỉnh lừa chàng uống cho say, điểm huyệt rồi giam hãm chàng vào ngục thất này chứ chẳng còn ai vào đây nữa.

Phùng Phá Thạch vận chân khí lên nhưng mãi không sao vận được.

Nhìn lại bên lưng, thanh Tàn Hồn huyết kiếm đã mất, Phùng Phá Thạch thở dài tuyệt vọng.

Võ khí là sinh mạng, nay đã bị lão Bang chủ Lâm Kiến Chương chiếm đoạt rồi, kể như mạng sống của chàng cũng chẳng còn.

Ba mối huyết thù mãi tới nay chưa trả được, chàng chết đi sao đành.

Chợt nghĩ ra một điều, Phùng Phá Thạch lẩm bẩm :

- Trong quỷ kế bày chuyện rể đông sàng, nhạc phụ phỉnh lừa để phục rượu ta, có phải Lâm Phùng Chân đã lập mưu cùng lão Lâm Kiến Chương hay không?

Phùng Phá Thạch thở dài ngao ngán cho tình nghĩa của nữ nhân.

Nhớ lại những lời khuyên bảo của Ngọc Địch tiên nga Hoa Thương Thương, trong lòng Phùng Phá Thạch sinh ra hối hận.

Chàng không nghe theo lời dặn dò của nàng phải cẩn trọng trên con đường tìm thù rửa hận, chàng đã vô tâm nên mới trúng vào quỷ kế của lão Lâm Kiến Chương, mắc bẫy đến bị giam nhốt trong tử ngục này.

Kịt... kịt...

Cánh cửa sắt ngục thất kêu rền, rồi từ từ mở ra.

Bang chủ Lâm Kiến Chương trong bộ cẩm bào và hai tên đại hán áo xanh bước vào.

Phùng Phá Thạch nghe lửa giận trong trái tim cháy phừng phừng, nhưng thân chàng hiện giờ như cá chậu chim lồng, đành phải cắn răng nhẫn nhục.

Giá như chàng thoát ra khỏi ngục thất này, chàng sẽ băm thây lão ra làm muôn mảnh mới vừa lòng.

Bang chủ Lâm Kiến Chương và hai tên đại hán áo xanh tới gần Phùng Phá Thạch rồi dừng lại.

Phùng Phá Thạch thoáng nhìn gương mặt của Bang chủ Lâm Kiến Chương hung hăng, quỷ quyệt không như bộ mặt hiền từ lúc chàng vừa gặp.

Bang chủ Lâm Kiến Chương đổi giọng đổi cả ngôn từ :

- Tiểu quỷ, pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục ngươi cất giấu ở đâu?

Phùng Phá Thạch nhìn Bang chủ Lâm Kiến Chương bằng cặp mắt khinh khỉnh không đáp lời.

Bang chủ Lâm Kiến Chương trợn cặp mắt dữ tợn quát :

- Bản tòa hỏi ngươi có nghe chưa? Ngươi cất giấu pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục ở đâu hãy khai mau, bằng ương ngạnh ta sẽ dùng cực hình phân thân tán cốt cho ngươi nếm lấy mùi đau khổ.

Bấy giờ Phùng Phá Thạch đã hiểu rõ Bang chủ Lâm Kiến Chương là con người rất thâm độc. Lão nói là lão sẽ hành động. Chàng nghĩ thầm :

- Ta hãy tìm lời khôn khéo, duy trì thời gian, không nên quá cương cường với lão quỷ này, lão sẽ giết ta.Chàng lửng lờ :

- Pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục là món bảo vật di truyền của dòng họ Phùng nhiều đời. Ta không thể nào chỉ nơi cất giấu cho lão biết đâu, lão đừng hy vọng vô ích.

Ánh mắt hung tợn của Bang chủ Lâm Kiến Chương chớp ngời tia hy vọng.

Lão dịu lại :

- Phùng Phá Thạch, ngươi nên nhớ mạng con người lớn bằng trời. Ngươi không nên vì tiếc rẻ bảo vật mà phải chết một cách oan uổng đang khi còn tuổi thanh xuân. Hãy khai đi, ngươi cất giấu pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục ở đâu. Bản tòa cam kết sẽ không giết ngươi.

Lão khuyến dụ :

- Chẳng những bản tòa không giết ngươi, ta lại còn ban ân huệ cho ngươi được thành hôn cùng ái nữ Lâm Phùng Chân. Ngươi đã biết rồi, ái nữ của ta là một trang tuyệt thế mỹ nhân, không xứng với ngươi hay sao?

- "À, ra lão quỷ này dùng mỹ nhân kế phỉnh lừa ta khai ra nơi cất giấu pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục đã thất lạc từ lúc phụ thân ta thọ nạn. Cho dù ta có cất giấu bí kíp cũng không thể nào tiết lộ cho lão biết được. Ta cứ dùng những lời hư hư thực thực đối đáp với lão".

Chàng lắc đầu :

- Ta đã nói rồi, bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục là bảo vật của tổ phụ. Ta không thể bán rẻ cái danh dự của dòng họ Phùng được, lão rõ rồi chứ.

Bang chủ Lâm Kiến Chương trợn mắt :

- Một lần nữa bản tòa hỏi ngươi có chịu khai nơi cất giấu bí kíp hay không?

Phùng Phá Thạch đáp gọn :

- Không!

Bang chủ Lâm Kiến Chương quát :- Tra tấn tên tiểu quỷ cho bản tòa!

Tên đại hán đứng bên phải hô to :

- Tuân lệnh!

Gã rút ngọn roi da bên lưng bước tới quất vào khắp cả thân mình Phùng Phá Thạch như mưa bấc.

Những làn roi quất vào nát thịt tan da, máu chảy ròng ròng cho tới khi Phùng Phá Thạch bất tỉnh, tên đại hán áo xanh mới chịu ngưng tay.

Chờ cho Phùng Phá Thạch tỉnh lại, Bang chủ Lâm Kiến Chương trợn mắt hỏi :

- Tiểu quỷ, ngươi có chịu khai nơi cất giấu bí kíp hay chờ cực hình khác?

Đến đây, Phùng Phá Thạch không còn dằn nổi nữa, trừng hai con mắt đỏ ngầu nhìn Bang chủ Lâm Kiến Chương chất chứa cả một bầu trời thù hận.

Chàng gầm lên :

- Lão quỷ, ngươi hãy giết ta đi, bằng không nếu ta còn sống sẽ có ngày ta băm thây lão ra làm vạn đoạn.

Bang chủ Lâm Kiến Chương giận dữ quát :

- Rút gân tên tiểu quỷ cho bản tòa.

Tên đại hán áo xanh ứng thinh, giắt ngọn roi da vào lưng, vươn năm ngọn trảo sắc bén cấu vào năm nơi yếu huyệt của Phùng Phá Thạch.

Phùng Phá Thạch cắn chặt hai hàm răng chịu đựng cơn đau xé ruột xé gan, thân mình căng cứng, mồ hôi tháo ướt đẫm mình, mắt hoa lên nhưng không rên một tiếng nào.

Phút giây chàng bất tỉnh.

Đến khi chàng mở mắt ra, Bang chủ Lâm Kiến Chương quắc mắt :

- Ngươi chịu khai chưa, pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục ngươi cất ở đâu?

Phùng Phá Thạch buông hơi thở hồng hộc nhìn Bang chủ Lâm Kiến Chương bằng cặp mắt tóe lửa căm thù, không đáp.

Bang chủ Lâm Kiến Chương liệu không thể dùng cực hình nào khiến cho Phùng Phá Thạch khai nơi cất giấu pho bí kíp, lão hừ lạnh một tiếng :

- Tiểu quỷ, bản tòa hẹn cho ngươi trong ba ngày phải cung khai nơi cất giấu pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục. Bằng ương ngạnh, ngươi sẽ bị hành hình.

Dứt câu, Bang chủ Lâm Kiến Chương quay mình trở ra ngoài ngục thất.

Hai tên đại hán áo xanh theo sau lão.

Kịt... kịt...

Loạt tiếng sắt đinh tai, cánh cửa ngục thất từ từ đóng chặt lại.

Chương 30: Hành quyết

Kịt kịt kịt...

Một loạt tiếng sắt ngân dài, sau đó cánh cửa ngục thất mở ra.

Bang chủ Lâm Kiến Chương và hai tên đao thủ thân hình vạm vỡ vận y phục đen bước vào ngục thất.

Bang chủ Lâm Kiến Chương đi trước. Hai tên đao thủ theo phía sau. Một tên cầm cây đao to chớp ngời ánh sáng lạnh căm người.

Dừng lại trước mặt Phùng Phá Thạch, Bang chủ Lâm Kiến Chương nhìn chàng bằng ánh mắt như thương hại.

Lão nói :

- Phùng Phá Thạch. Đã ba ngày rồi, nay là ngày cuối cùng, bản tòa hỏi ngươi có chịu cung khai nơi cất giấu pho bí kíp Cửu Trùng Thiên Tôn bảo lục hay chờ ta ra lệnh đao phủ hành quyết ngươi.

Phùng Phá Thạch căm hận :

- Không bao giờ. Lão quỷ đừng cuồng vọng vô ích. Ta không khai với ngươi đâu.

Bang chủ Lâm Kiến Chương hừ lạnh :

- Phùng Phá Thạch, ngươi nên nhớ đây là cơ hội cuối cùng trong cuộc đời ngươi, đừng trách do thiên mệnh. Ngươi chớ nên ngu xuẩn nhận lấy cái chết thảm khốc. Hãy khai đi, ngươi khai thật bản tòa sẽ giữ đúng theo lời cam kết, chẳng những tha mạng sống của ngươi lại còn cử hành hôn lễ cho ngươi và ái nữ Lâm Phùng Chân.

Phùng Phá Thạch hét :

- Lão quỷ đừng gian xảo quỷ quyệt phỉnh lừa ta. Lão hãy hành quyết ta đi, bằng nếu thả ta ra, ta sẽ ăn gan uống máu lão.

Bang chủ Lâm Kiến Chương giận dữ quát lên :

- Các ngươi đem tên tiểu quỷ ra ngoài mộ địa hành quyết, hãy mỗ lấy tim gan gã cho bản tòa.

Hai tên đao phủ thủ hô to :

- Tuân lệnh!

Bang chủ Lâm Kiến Chương quắc mắt nhìn Phùng Phá Thạch :

- Đó chỉ tại nơi ngươi ngu xuẩn, đừng trách bản tòa sao độc ác với ngươi.

Nói dứt, Bang chủ Lâm Kiến Chương bước ra ngoài ngục thất.

Một tên đại hán áo đen rút sợi dây thừng ra trói gô Phùng Phá Thạch lại dù chàng vẫn còn bất động.

Hắn xốc Phùng Phá Thạch lên vai, tiếng ra ngoài cánh cửa ngục thất.

Tên đại hán kia cầm đoản đao theo phía sau hộ tống, đưa Phùng Phá Thạch ra một địa.

Đêm đã về khuya, vầng trắng chui vào đám mây đen kịt, chỉ còn một vài vì sao le lói, ánh sáng lờ mờ như soi bóng một linh hồn sắp sửa ra đi.

Phùng Phá Thạch than thầm :

- Mạng ta đã hỏng thật rồi sao?

Tất cả đều ảo diệu trong đầu óc chàng trong giờ phút cuối cùng này.

Ba mối huyết thù vĩnh viễn không trả được. Ba mối tình đành hẹn kiếp lai sinh.Hai tên đao thủ đưa Phùng Phá Thạch tới một khoảng đất rộng đầy cỏ mọc.

Đây là một bãi tha ma có hàng trăm ngôi mộ nhấp nhô âm thầm, lạnh lẽo.

Phùng Phá Thạch hiểu ngay hàng trăm ngôi mộ kia là những tên tử tội, lão Bang chủ Lâm Kiến Chương cho hành quyết chôn cất trên mộ địa này.

Trong chốc lát nữa đây, trên bãi tha ma đầy cỏ sẽ mọc lên một ngôi mộ mới, đó là ngôi mộ của chàng.

Một cơn gió lạnh thốc qua, Phùng Phá Thạch rùng mình mấy cái, tưởng chừng đó là ngọn gió từ địa ngục thổi về tiễn chân chàng trước lúc ra đi.

Tên đao thủ dựng đứng Phùng Phá Thạch ngay cây cột trụ, cho tên kia trói chặt chàng vào đó.

Bọn chúng sẽ hành quyết chàng tại cây cột trụ.

Gần đó đã đào sẵn một cái huyệt sâu, lát sau chàng sẽ nằm xuống đấy cho bọn chúng lấp đất lên.

Trói Phùng Phá Thạch xong, hai tên đao thủ ngồi sát nhau trên bãi cỏ chờ giờ hành quyết.

Gió lạnh từng cơn khuya động lá cành xào xạc. Tiếng chim qui rúc từng cơn càng tăng thêm bầu không khí hãi hùng ghê rợn trên pháp trường.

Chợt nghe một tên đao thủ nói :

- Hầu đại ca, lúc chiều Bang chủ có dặn dò chúng ta khi mỗ bụng tên tiểu quỷ Phùng Phá Thạch lấy tim gan đứng để vỡ mật, ăn không ngon. Chúng ta hãy hết sức cẩn thận kẻo bị Bang chủ quở phạt nặng nề.

Tên đao phủ thủ họ Hầu cất giọng oang oang :

- Châu đệ hãy an tâm về chuyện đó. Đây là cái nghề của huynh. Nhị đệ mới được chọn vào ban hành quyết nên chưa rõ cái tài mổ bụng của huynh. Chốc lát đây, nhị đệ hãy chú tâm xem huynh khai đao lấy đó làm kinh nghiệm, sau này nhị đệ cứ theo cách thức đó mà làm, chẳng bao lâu nhị đệ sẽ trở thành một tay đao thủ lành nghề.

Tên anh hùng họ Châu hỏi :

- Hầu đại ca, từ trước đến nay đại ca đã khai đao mổ bụng bao nhiêu tên tử tội rồi?Nhẩm tính một lúc, tên đao phủ họ Hầu khoe :

- Huynh làm cái nghề đao phủ này tính đến nay đã gần ba năm, trước sau huynh đã khai đao mổ bụng một trăm hai mươi bốn tên tử tội, không có tên nào bị vỡ mật cả. Vì vậy nghề nghiệp của huynh đã đạt tới cõi thượng thừa, chẳng có một ai bì kịp.

Tên đao phủ họ Châu lại hỏi :

- Từ trước đến nay Hầu đại ca có ăn tim gan mấy tên tử tội lần nào chưa?

Tên đao phủ họ Hầu lắc đầu :

- Huynh chưa ăn một lần nào, nhưng huynh nghe nói ăn tim gan người rất ngon và rất bổ khỏe.

Phùng Phá Thạch nghe tên đao phủ họ Hầu nói ăn tim gan người đã ngon mà lại bổ khỏe ắt phải rùng mình lên.

Chàng không thể nào ngờ nổi người giết người lại còn ăn tim gan cho ngon và cho bổ khỏe như vậy.

Quả thật là man rợ và tàn ác.

Bang chủ Lâm Kiến Chương là một tên ma đầu man rợ, tàn ác.

Tên đao phủ họ Châu tiếp :

- Hầu đại ca, Bang chủ bảo bọn ta mổ bụng tên tiểu quỷ này lấy tim, gan cho Bang chủ ăn phải không?

- Không phải, Bang chủ lấy tim gan đem nộp cho lão Giáo chủ Xích Phát Đại Ma Tôn ăn. Huynh nghe nói hình như lão ăn tim gan để luyện một lối thần công vô địch gì đó.

Tên đao phủ họ Châu lại thốt :

- A! Ăn tim gan người mà cũng luyện được thần công nữa sao Hầu đại ca?

- Huynh chỉ nghe nói vậy, sự thực thế nào huynh không được hiểu rõ.

- Hầu đại ca, chừng nào Bang chủ ra lệnh cho bỗng chúng ta hành quyết tên tiểu quỷ này?

- Chờ tới giờ linh Bang chủ sẽ ra lệnh cho bọn chúng ta khai đao.

- Giờ linh là giờ nào?

- Giờ bán dạ là giờ linh, vào lúc giữa khuya Bang chủ sẽ ra lệnh hành quyết.

- Tại sao phải chờ tới giờ linh Bang chủ mới ra lệnh cho chúng ta hành quyết.

- Vì vào giờ linh là giờ âm dương giao thái, kệt tụ lại tinh hoa của con người. Người ăn tim gan chẳng những bổ khỏe lại gia tăng thêm nội lực luyện võ công.

Tên đao phủ họ Châu gật gù :

- À, thì ra là như vậy. từ trước đến nay đệ chưa nghe nói chuyện này một lần nào.

Nói chuyện tới đây hai tên đao phủ im đi, ngồi chờ tới giờ hành quyết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau