HẢI NỘ TRIỀU ÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hải nộ triều âm - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Mưu kế kỳ diệu

Sắp đến giờ hợi!

Giờ hẹn trong huyết hận thư của Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đã gửi chiều ngày trước.

Hội chủ Ngụy Khôn, Đại điện chủ Bành Hoài, Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi, hai lão đạo nhân Độc Trùng đạo sĩ và Thiết Phiến chân nhân đã có mặt trên tòa đại điện ngồi chờ đợi bọn phi mã chạy trở về báo tin.

Tất cả trên hai trăm cao thủ lẫn môn đồ Long Hổ hội đều được lệnh Hội chủ Ngụy Khôn phải túc trực tại chỗ, không một ai được rời vị trí nửa bước.

Từ phía ngoài con đường dẫn vào cửa cổng Tổng đàn, bốn phía tường thành, tới dân cỏ trước cánh cửa đại điện và nội điện chúng môn đồ dàn đội ngũ chỉnh tề, đao kiếm lởm chởm, sẵn sàng tử chiến với Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch.

Bầu không khí trong ngoài Long Hổ hội khẩn trương lên đến cực độ.

Ngay trong giờ phút căng thẳng tột cùng đó.

Trên con đường quan đạo bỗng thấy từ phía xa hai thớt ngựa trên lưng chở hai tên võ sĩ chạy tới như bay.

Hai thớt ngựa phi mã này xem qua có chuyện gì vô cùng khẩn cấp.

Tới con đường vào Tổng đàn Long Hổ hội, hai thớt ngựa phi mã rẽ vào rồi vẫn phi nhanh như gió tốc.

Đến trạm thứ nhất, hai thớt ngựa phi mã đang chạy nhanh chợt từ phía trong hốc đá bốn tên võ sĩ tay cầm giới đao phóng ra cản ngay trước mặt.

Một tên võ sĩ hỏi hai tên phi mã :

- Huynh đệ, tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch tới rồi phải không?

Tên phi mã ngồi con ngựa bên phải gật mạnh đầu :

- Không sai, tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch sắp đến nơi. Bọn tiểu đệ phải chạy vào trong cấp báo với Hội chủ.

Tên võ sĩ canh gác cổng tránh qua chừa một đường rộng.

- Hai thớt ngựa chở hai tên phi mã liền phi nhanh vào Tổng đàn Long Hổ hội.

Tới chạm thứ hai, hai thớt ngựa cũng bị bốn tên võ sĩ cang gác chận lại, đáp một câu rồi chạy luôn.

Vượt luôn liên tiếp tám trạm canh gác của ba mươi tên võ sĩ chỉ còn vài dặm là tới Tổng đàn Long Hổ hội, hai thớt ngựa dừng lại bên cánh rừng tùng bách nhỏ.

Hai tên phi mã nhảy xuống đất, cùng đảo mắt nhìn quanh như xem có kẻ nào rình rập theo dõi hay không.

Không thấy gì lạ, tên phi mã to lớn buông tiếng thở phào nhẹ nhõm như vừa trút một gánh nặng ngàn cân.

Gã nhìn tên phi mã nhỏ thó tươi cười :

- Tần đệ đệ, quả là diệu kế. Chúng ta lọt vào đây không tốn một chút công lao nào.

Gã lột chiếc mặt nạ hóa trang, xuất hiện một gương mặt cực kỳ tuấn tú.

Thì ra tên phi mã chính là Phùng Phá Thạch đã hóa trang trước khi vào con đường dẫn đến Tổng đàn Long Hổ hội, vượt qua các trạm canh gác một cách hết sức dễ dàng, bởi bọn võ sĩ cho đó là đồng bọn.

Tên phi mã nhỏ thó cũng đưa tay lên lột chiếc mặt nạ hóa trang ra.

Nhìn kỹ lại tên phi mã đó đúng là gã ăn mày Tần Chung, cũng hóa trang như Phùng Phá Thạch.

Tần Chung nhìn Phùng Phá Thạch cất tiếng cười khúc khích :

- Phùng ca ca hãy nghĩ lại xem. Bọn võ sĩ canh gác tám trạm này toàn là những tên vô dụng, nếu chúng ta giết bọn chúng đâu có lợi ích gì. Bọn lão Ngụy Khôn trái lại nếu hay sẽ chuẩn bị sẵn sàng ngăn chặn chúng ta từ phía ngoài. Chúng ta chỉ cần điểm huyệt cho hai tên phi mã ngất đi, đoạt lấy hai con ngựa của bọn chúng rồi hóa trang ra bọn chúng qua mặt bọn canh gác vào đây một cách hết sức dễ dàng có phải hơn không?

Phùng Phá Thạch khẽ gật đầu :

- Tần đệ đệ tính toán quả thật tài tình, huynh không thể nào sánh kịp.Đảo mắt nhìn quanh một vòng xem có chiếc bóng môn đồ nào của Long Hổ hội thấp thoáng hay không, Phùng Phá Thạch quay lại Tần Chung nói :

- Bây giờ Tần đệ đệ hãy ở lại trong cánh rừng tùng này quan sát tình hình phía ngoài rồi tùy cơ ứng biến. Huynh vào Tổng đàn Long Hổ hội gặp lão quỷ Ngụy Khôn hỏi tội lão. Đệ đệ ở đây đừng có cho bại lộ hành tung.

Tần Chung có vẻ ái ngại :

- Phùng ca ca hãy nên thận trọng, chớ nên xem thường lão Hội chủ Ngụy Khôn. Đệ nghe bọn giang hồ nói lão này vô cùng quỷ quyệt, lại túc trí đa mưu. Ca ca coi chừng trúng vào quỷ kế của lão. Tiểu đệ ở ngoài này sẽ tùy cơ hành động.

Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Tất nhiên huynh phải thận trọng rồi. còn Tần đệ đệ hãy dắt hai con ngựa này giấu vào trong bụi rậm để khỏi bại lộ hành tung. Nếu bại lộ sớm ở ngoài này bọn chúng sẽ bao vây đệ với một số cao thủ môn đồ quá đông đảo, đệ sẽ khó thể chống nổi trong khi huynh đang đấu nhau với lão quỷ Ngụy Khôn, huynh khó lòng tiếp trợ cho đệ.

- Phùng ca ca hãy an tâm. Tiểu đệ sẽ giấu hai con tuấn mã ngay, và đệ sẽ ẩn mình trên tàng cây. Bọn chúng không thể nào phát giác được đệ đâu.

Gã liền dắt hai con tuấn mã vào trong cánh rừng tùng. Phùng Phá Thạch yên lòng băng nhanh tiến tới cánh cửa cổng Tổng đàn Long Hổ hội.

Đến cửa cổng, Phùng Phá Thạch thu hồi khinh công đáp xuống đứng phía ngoài.

Chàng nhìn vào phía trong cánh cửa nhận ra có tám tên võ sĩ đứng canh gác, liền ung dung bước vào.

Tám tên võ sĩ chợt nhận ra có người trổ to cặp mắt, kinh ngạc nhìn Phùng Phá Thạch.

Dĩ nhiên xuất hiện giống như loài ma quỷ hiện hình từ dưới mộ chui lên, chẳng hề có một ai hay biết. Cũng không nghe tám trạm canh bên ngoài báo động.

Nhất thời tám tên võ sĩ đứng chết trân như những pho tượng không biết phải phản ứng cách nào. Còn nếu gióng đại thanh la báo động là chuyện quá muộn màng.

Bởi vì bọn chúng đâu có thể nào ngờ được với cách bố phòng cực kỳ nghiêm mật như hiện giờ, dù một con chim cũng không thể lọt qua, tại sao Phùng Phá Thạch có thể tới đây một cách tài tình như vậy.

Hội chủ Long Hổ hội Ngụy Khôn, Đại điện chủ Bành Hoài, tổng quản cao thủ Ngô Phi và hai đạo nhân Độc Trùng đạo sĩ và Thiết Phiến chân nhân đã đứng trên thềm phía trước cánh cửa vào tòa đại điện từ giờ tuất chờ bọn phi mã từ ngoài chạy trở vào báo tin, chợt trông thấy Phùng Phá Thạch thong thả bước vào cửa cổng tiến vô sân cỏ, tất cả đều sửng sốt, trố to mắt nhìn chàng như nhìn một con quái vật.

Toán phi mã gồm hai mươi bốn tên rải khắp phía ngoài quan ngoại, tám trạm canh gác trên con đường dẫn vào Tổng đàn Long Hổ hội dài hơn mười dặm, các đội tuần phòng ngày đêm chung quanh phía ngoài cánh rừng sao lại để đối phương tới đây từ bao giờ, lại tiến vào một cách nhàn hạ đến thế.

Hội chủ Ngụy Khôn nghĩ thầm như vậy, trong lòng lão hoang mang khôn xiết.
Từ lão Đại điện chủ Bành Hoài đến lão Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi đều biến sắc mặt, mồ hôi tháo ướt đẫm mình. Bởi không thể nào tưởng tượng nổi với cách bố phòng kín như chiếc hộp sắt của hai lão, chẳng hiểu phát đã sử dụng thân pháp thần thông gì lọt vào một cách hết sức dễ dàng đến thế.

Riêng phần hai lão đạo nhân Độc Trùng đạo sĩ và Thiết Phiến chân nhân không có phản ứng nào chỉ vì hai lão chưa biết Phùng Phá Thạch là ai.

Hội chủ Ngụy Khôn chấn chỉnh lại tinh thần, phất cánh tay áo rộng :

- Nhị vị Đại điện chủ, tổng lãnh, nhị vị đạo trưởng hãy theo bản tọa.

Lão bước xuống bậc thềm cửa đại điện tiến ra ngoài đón chặn Phùng Phá Thạch lại.

Đại điện chủ Bành Hoài, Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi nhanh lẹ theo sau Hội chủ Ngụy Khôn.

Hai lão nhân Độc Trùng đạo sĩ và Thiết Phiến chân nhân đi sau hết.

Tới giữa sân cỏ rộng, Hội chủ Ngụy Khôn, Đại điện chủ Bành Hoài, Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi và hai lão đạo nhân dừng lại chờ Phùng Phá Thạch đang ung dung bước vào.

Còn cách bọn ngươi Hội chủ Ngụy Khôn khoảng năm trượng Phùng Phá Thạch ngừng bước đảo mắt nhìn qua năm lão nhân một lượt.

Trong lòng còn hoài nghi không biết gã thiếu niên có đúng là Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch hay không, Hội chủ Ngụy Khôn hỏi :

- Ngươi là Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch phải không?

Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Đúng rồi, Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch chính là tiểu gia đây.

Hội chủ Ngụy Khôn cố giữ nét mặt trầm tĩnh trước nhân vật thần quái khủng bố máu tanh.

Lão hỏi tiếp :

- Ngươi tới bản tọa đòi món nợ máu của lão Phùng Phá Sơn phải không?

Phùng Phá Thạch lạnh như băng tuyết :

- Lại còn phải hỏi dài dòng. Năm xưa ngươi và năm bang hội tuân theo lệnh của lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn cùng với lão tới Phùng Sơn bảo tàn sát trên bảy mươi tên gia nhân, lại còn sát hại phụ thân ta. Món nợ máu đó bây giờ ta phải đòi lại từ trên mình ngươi.

Nhờ có hai vị viện thủ Độc Trùng đạo sĩ và Thiết Phiến chân nhân, Hội chủ Ngụy Khôn rất vững lòng, cười gằn :

- Ngươi chỉ là một tên tiểu tử ngu ngốc, điên cuồng, không biết trời cao đất rộng là gì cả. Ngươi nên nhớ Long Hổ hội của bản tọa không phải là Thanh Vân bang của Bang chủ Mã Kỳ mà mặc tình cho ngươi làm mưa, làm gió. Nay ngươi đã dám to gan, lớn mật tới đây rồi, đừng hòng còn mạng sống trở về. bản tọa sẽ ban cho ngươi cái hình phạt phân thân, tán cốt chết một cách thảm khốc về cái tội vô lễ của ngươi.

Phùng Phá Thạch nổi giận :

- Hãy câm ngay cái mồm khoác lác, huênh hoang của ngươi. Trái lại tiểu gia sẽ phanh thây ngươi, huyết tẩy cái bang hội quỷ quái này, sau đó ta sẽ tới Bạch Kỳ bang tìm lão tặc Thương Sư Ngươn, kế đến là lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn và đồng bọn, giết sạch chẳng còn chừa một tên nào.

Chàng trỏ tay vào mặt Hội chủ Ngụy Khôn hét :

- Bây giờ ngươi hãy chuẩn bị nạp thủ cấp cho tiểu gia. Hãy mau đọc kinh sám hối.

Hội chủ Ngụy Khôn trợn tròn hai mắt :

- Tiểu quỷ đừng tự thị, hãy xem thuộc hạ của bản tọa bắt sống ngươi.

Lão phất cánh tay áo rộng thùng thình sang phái Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi :

- Tổng lãnh hãy giết hoặc bắt sống tên tiểu quỷ điên cuồng này cho bản tọa.

Chương 17: Đấu trường lưu huyết

Đấu trường lưu huyết

Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi vâng lệnh :

- Tuân lệnh!

Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi tới đứng đối diện cùng Phùng Phá Thạch.

Không nói một lời, Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi vung cây đao quái dị lao vút tới.

Ánh đao sáng ngời giống như cái cầu vòng phóng vào tử huyệt trước ngực Phùng Phá Thạch nhanh tựa một làn chớp giật.

Một tiếng động khô rợn, Phùng Phá Thạch đã rút thanh Tàn Hồn huyết kiếm ra khỏi vỏ khẽ rung một cái.

Một đạo huyết quang chói rực dài như cái mống trời màu đỏ thắm như vọt xa hai trượng tiếp lấy đạo đao ảnh quái dị của Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi.

Hai thanh quái kiếm, quái đao chạm vào nhau vang lên một tiếng ghê rợn.

Một chùm hoa lửa chớp lên bắn xẹt qua tám hướng trông rất ngoạn mục.

Song phương lui trở lại chú mắt nhìn nhau.

Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi vừa xuất chiêu Huyền Không đao pháp, với ý định thắng ngay Phùng Phá Thạch ở chiêu đầu, lập công với Hội chủ Ngụy Khôn nhưng xem ra đối thủ chưa hề hấn chi cả.

Phùng Phá Thạch chưa xuất độc chiêu, chờ xem đao pháp của Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi.

Phút giây Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi và Phùng Phá Thạch xáp lại kiếm đao lồng lộn, xoắn chặt lấy nhau, ánh quang chớp sáng một vùng đấu trường.

Qua mười hiệp bất phân thắng bại, thình lình Phùng Phá Thạch hét :

- Lão tặc hãy nhận chiêu Tàn Hồn nhất thức của tiểu gia.

Thanh Tàn Hồn huyết kiếm lắc một cái, vùng huyết quang chớp tới Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi như chớp giật.

Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi thấy đạo huyết quang thì kinh hãi quát to :

- Lợi hại!

Mồm quát, tay lão liền xuất chiêu Phiêu Diêu đao pháp, tuyệt chiêu thứ hai của lão.

Song phương đao kiếm chạm nhau đánh soảng một tiếng nghe rờn rợn.

Kéo theo đó có tiếng kêu "oái" từ nơi cửa miệng của Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi.

Lão nhân tháo lui cả trượng, nhìn xuống ngực, máu đang tuôn xối xả. Xem lại vết thương do lưỡi kiếm chém dọc dài chừng nửa thước.

Cũng may Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi nhờ cây quái đao là võ khí thượng thặng ngăn cản thanh Tàn Hồn huyết kiếm, bằng không nếu là đao thường, lão đã bị chém sả làm hai rồi.
Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi rất đỗi kinh hoàng, trố mắt nhìn thanh Tàn Hồn huyết kiếm, quên cả máu từ trên ngực lão đang tuôn ra như suối.

Hội chủ Ngụy Khôn, Đại điện chủ Bành Hoài đồng kêu lên quái gở, trợn tròn mắt như bốn cái lục lạc ngựa, nhìn thanh Tàn Hồn huyết kiếm trong tay Phùng Phá Thạch.

Hai lão không ngờ thanh Tàn Hồn huyết kiếm quá lợi hại và kiếm pháp của Phùng Phá Thạch lại cao siêu thần quái đến thế.

Hai lão đạo nhân Độc Trùng đạo sĩ và Thiết Phiến chân nhân giật mình, chú mắt nhìn Phùng Phá Thạch.

Lát sau Hội chủ Ngụy Khôn phất cánh tay áo rộng quát lớn :

- Đại điện chủ xuất trận.

Đại điện chủ Bành Hoài hô to như tiếng sấm, phóng tới đấu trường.

Vừa đối mặt cùng Phùng Phá Thạch không nói nửa lời, Đại điện chủ Bành Hoài dùng cây búa đồng nặng ngót ba trăm cân, xuất luôn mười sáu chiêu liên hoàn.

Bóng búa to lớn, vàng rực trông như cả ngàn chiếc búa dày đặc dội vào người Phùng Phá Thạch kình khí ào ào như trận mưa giông.

Nhìn bóng búa to lớn dị kỳ, Phùng Phá Thạch lo ngại nhủ thầm :

- "Cây búa của lão Đại điện chủ này nặng ít lắm cũng ba trăm cân. Thanh Tàn Hồn huyết kiếm của ta lại mảnh khảnh, không hiểu có đỡ nổi một búa của lão hay không. Chi bằng ta hãy sử dụng thân pháp "Di Hình Hoán Ảnh" tránh né một lúc xem lợi hại thế nào rồi ta sẽ xuất chiêu Tàn Hồn nhất thức hại lão này cho rồi. Ta cũng không nên kéo dài trận đấu với lão vì còn hai lão nhân đứng kia, chưa rõ công lực của hai lão như thế nào".

Thầm tính rồi, Phùng Phá Thạch thi triển thân pháp "Di Hình Hoán Ảnh" của chàng chợt xuất chợt hiện, chờn vờn tới lui, qua lại nhanh như bóng quỷ giữa vòng búa ảnh sáng ngời của Đại điện chủ Bành Hoài, đứng ngoài nhìn vào như đang đùa giỡn với tử thần.

Hội chủ Ngụy Khôn càng thêm sửng sốt trước cái thân pháp thần quái của Phùng Phá Thạch. Tới đây lão không còn dám coi thường đối thủ như trước nữa.

Nháy mắt Đại điện chủ Bành Hoài đã xuất hết mười sáu chiêu liên hoàn vẫn không chạm được tà áo của Phùng Phá Thạch.
Lão nổi cơn thịnh nộ quát :

- Tiểu quỷ hãy xem chiêu "Nộ Tỏa Phong Vân" của ta đoạt mạng ngươi.

Đại điện chủ Bành Hoài xuất luôn ba mươi chiêu "Nộ Tỏa Phong Vân" liên hoàn.

Bóng búa trùng trùng đổ ập vào Phùng Phá Thạch, tưởng chừng không còn một kẻ hở thoát thân.

Vẫn với thân pháp "Di Hình Hoán Ảnh", Phùng Phá Thạch thoắt ẩn thoắt hiện chập chờn giữa vùng ánh sáng tử thần của chiếc búa đồng vây kín, trước sau không trả lại đối thủ một chiêu nào.

Đứng ngoài nhìn vào ai ai cũng đều nghĩ Phùng Phá Thạch sắp sửa sa cơ.

Hội chủ Ngụy Khôn nhìn vào đấu trường trông thấy Đại điện chủ Bành Hoài đã chiếm được cái thế thượng phong bởi kẻ thù chỉ lẩn tránh mà không trả lại được một chiêu nào, trong lòng lão vô cùng hoan hỉ.

Lão thầm tính nếu bắt sống Phùng Phá Thạch lão sẽ dùng cực hình phân thân, tán cốt, móc mắt, lột da, chặt tay chân chàng cho thỏa lòng căm tức của lão.

Trên đấu trường, Đại điện chủ Bành Hoài đã xuất tới chiêu thứ hai mươi tám. Thình lình Phùng Phá Thạch biến mất chẳng hiểu từ lúc nào.

Đang xuất chiêu chợt không thấy đối phương, Đại điện chủ Bành Hoài thu hồi thân thủ đứng nhìn dáo dác tìm kiếm bóng Phùng Phá Thạch.

Dĩ nhiên lòa một cái, Phùng Phá Thạch đã hiện ra trước mắt Đại điện chủ Bành Hoài.

Theo đó một làn huyết quang chớp tới lão nhanh hơn làn chớp trên mây.

Đại điện chủ Bành Hoài rất đổi kinh hoàng, không kịp sử dụng chiếc búa đồng đón đỡ, dịch ngang thân mình né tránh lăn huyết quang.

Phập...

Cánh tay phải luôn cả chiếc búa đồng, lặng ngót ba trăm cân của Đại điện chủ Bành Hoài rơi xuống đất lún sâu cả thước.

Bành Hoài rú lên một tiếng, tay trái chụp lấy vai phải máu đang tuôn xối xả, tháo lui về phía sau cả trượng vẫn chưa đứng vững trở lại.

Đại điện chủ Bành Hoài loạng choạng một lúc rồi té quỵ xuống đất, không còn đứng dậy nổi.

Diễn biến chỉ xảy ra trong cái nháy mắt.

Chung quanh đấu trường chấn động cả lên.

Từ Hội chủ Ngụy Khôn tới hai lão đạo nhân Độc Trùng đạo sĩ và Thiết Phiến chân nhân đồng loạt kêu lên quái gở, trợn tròn mắt nhìn Đại điện chủ đang quằn quại với vết thương trên vai rồi nhìn Phùng Phá Thạch.

Tất cả đều dồn ánh mắt về phía Đại điện chủ Bành Hoài và Phùng Phá Thạch.

Nhất là Hội chủ Ngụy Khôn càng khiếp đảm hơn ai hết. Bao nhiêu hy vọng từ mấy ngày qua của lão nay đã thành mây thành khói.

Chương 18: Cổ độc vô hình

Đấu trường im bặt, nhưng bầu không khí càng căng thẳng đến cực độ sau khi Đại điện chủ Bành Hoài bị thanh Tàn Hồn huyết kiếm gây trọng thương.

Thắng luôn cả hai trận liên tiếp, loại được hai đại cao thủ trong hàng ngũ Long Hổ hội, hùng khí trên gương mặt ngọc của Phùng Phá Thạch bốc cao ngàn trượng.

Chàng nhìn Hội chủ Ngụy Khôn cười khỉnh :

- Lão quỷ Ngụy Khôn, nếu như ngươi có gan mật hãy tới đây cùng tiểu gia đấu vài chiêu rồi quỳ xuống đền món nợ máu ngươi đã vay cách đây hai năm về trước. Đừng đê hèn khiếp nhược xô đẩy bọn quỷ quái vô dụng kia vào đây thay chết cho ngươi, cuối cùng ngươi cũng không khỏi chết đâu.

Hội chủ Ngụy Khôn bị Phùng Phá Thạch xỉ vả, giận căm gan, lão quát :

- Tiểu quỷ đừng cậy có thanh Tàn Hồn huyết kiếm tự đại, tự cao. Bản tọa sẽ đấu với ngươi một trận, bắt ngươi nhận lấy cực hình xem ngươi còn vô lễ được nữa không.

Hội chủ Ngụy Khôn bước tới, nhưng Độc Trùng đạo sĩ đã kịp thời nắm tay hắn lại.

Lão đạo nhân trầm giọng :

- Hội chủ không cần phải nhọc công hao tổn mình vàng, tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch đã có bần đạo lo liệu được rồi.

Hội chủ Ngụy Khôn dừng lại dặn dò :

- Đạo trưởng hãy cẩn thận, công lực tên tiểu quỷ này đã đạt tới cõi xuất thần nhập quỷ, lại có thanh Tàn Hồn huyết kiếm vô cùng lợi hại, không khéo sẽ bị tổn thương.

Độc Trùng đạo sĩ thản nhiên :

- Hội chủ hãy an tâm điều đó, bần đạo đã có cách đối phó với tên tiểu quỷ này rồi.

Dứt câu, Độc Trùng đạo sĩ chầm chậm bước tới đứng ngay trước mặt Phùng Phá Thạch.

Lão đạo nhân buông giọng trầm :

- Tiểu tử đừng cậy mình có công lực cao cường và thanh Tàn Hồn huyết kiếm sát hại nhiều người. Bần đạo sẽ đấu với ngươi một chiêu thôi.

Nghe Độc Trùng đạo sĩ nói chỉ đấu một chiêu Phùng Phá Thạch vô cùng kinh ngạc nghĩ thầm :

- "Lão ác đạo này toan dùng quỷ kế gì đây, nhưng ta sợ lão sao chứ?"

Chàng trầm tĩnh :

- Lão bảo sao? Lão định đấu với tiểu gia chỉ có một chiêu thôi sao?

Độc Trùng đạo sĩ gật gù :

- Đúng vậy, bần đạo chỉ đâu với ngươi một chiêu thôi, không cần phải đấu tới chiêu thứ hai, bởi vì một chiêu ngươi đã chết rồi, đâu còn đấu được nữa.

Phùng Phá Thạch nổi giận, trợn trừng hai mắt :

- Lão đạo đừng khoe khoang khoác lác cái mồm, tiểu gia sẽ giết chết lão ngay ở chiêu đầu.

Chàng hét :

- Lão hãy chuẩn bị chịu chết.

Phùng Phá Thạch đặt bàn tay vào chuôi thanh Tàn Hồn huyết kiếm rút ra toan xuất chiêu Tàn Hồn nhất thức.

Độc Trùng đạo sĩ vội vã phất cánh tay áo bào, trầm giọng :

- Khoan đã.

Phùng Phá Thạch dừng thanh Tàn Hồn huyết kiếm lại, quắc mắt hỏi :

- Lão đạo còn những lời nào trối trăn nữa không, hãy mau mau nói ra cho tiểu gia sớm đưa linh hồn của lão lên cõi niết bàn hầu Phật tổ.

Thần sắc của Độc Trùng đạo sĩ thản nhiên, vẫn bằng một giọng trầm :

- Bần đạo không đấu với ngươi bằng chưởng, kiếm, chỉ lực. Chỉ đấu với ngươi bằng thần công. Ngươi có dám đấu với bần đạo hay không.

Phùng Phá Thạch hỏi :

- Lão đạo muốn đấu thần công với tiểu gia bằng phương chắc chắn nào, nói mau.

Độc Trùng đạo sĩ đáp :

- Bần đạo sẽ đấu thần công với ngươi bằng đôi mắt, chắc ngươi không dám phải không.

Phùng Phá Thạch nghĩ thầm :

- "Nếu đấu với lão ác đạo này bằng thần công, ta đã có sẵn gần một trăm năm nội lực, lẽ nào ta lại sợ lão. Hơn nữa, ta cũng muốn thử qua trận đấu này một lần, xem hiệu quả như thế nào".

Chàng gật đầu :

- Được rồi, tiểu gia sẽ đấu thần công với lão đạo bằng đôi mắt xem lão có thắng nổi ta không hay chỉ là khoác lác cái mồm. Lão hãy mau chuẩn bị đi.

Độc Trùng đạo sĩ gật đầu :

- Bần đạo đã sẵn sàng rồi, nhưng ta còn có một điều kiện nói với ngươi trước khi đấu thần công.

Phùng Phá Thạch hỏi :

- Điều kiện gì lão đạo hãy nói ra cho tiểu gia nghe thử xem có được hay không?

Trỏ tay vào thanh Tàn Hồn huyết kiếm trong tay Phùng Phá Thạch, Độc Trùng đạo sĩ nói :

- Trước giao đấu thần công, ngươi hãy cất thanh Tàn Hồn huyết kiếm kia thì bần đạo mới có thể an lòng đấu với ngươi được, bởi vì đang khi song phương giao đấu, ngươi xuất chiêu bất ngờ ta làm sao tránh kịp.

Lão đạo nhân xòe hai bàn tay :

- Ngươi có thấy không, trong tay của bần đạo không hề có một món võ khí nào, cũng chẳng có một loại ám khí gì có thể sát hại ngươi, vậy ngươi hãy cất thanh Tàn Hồn huyết kiếm rồi sẽ đấu thần công với nhau bằng mắt phải không.

Phùng Phá Thạch lại nghĩ thầm :

Chắc hẳn lão ác đạo này sắp sẵn quỷ kế chứ chẳng không. Nhưng trong khi ta và lão đấu chân lực, ta hãy ngấm ngầm quan sát cẩn thận. Nếu phát giác ra lão dám vọng động ta sẽ xuất chiêu "Nhất Tinh Xạ Nguyệt", hoặc tuyệt chiêu "Càn Nguyên Thái Cực" giết lão ngay tức khắc, đâu có khó khăn gì mà phải lo sợ lão không dám cất thanh Tàn Hồn huyết kiếm. Dù vậy ta cũng phải có điều kiện với lão trước lúc giao đấu. Ta hãy bắt lão Hội chủ Ngụy Khôn và bọn giáo đồ kia phải đứng ra ngoài xa đề phòng bọn chúng ám kích bất ngờ.

Thầm tính như vậy rồi, Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Được, ta bằng lòng cất thanh Tàn Hồn huyết kiếm, nhưng ta cũng có điều kiện với lão.

Độc Trùng đạo sĩ hỏi :

- Điều kiện gì ngươi cứ nói ra.

Trỏ tay sang Hội chủ Ngụy Khôn Phùng Phá Thạch nói :

- Lão đạo hãy bảo lão Ngụy Khôn kia trở lên thềm đứng đó cho xa đấu trường, bởi vì lão sẽ bất ngờ ám kích ta khi ta và lão đấu thần công.

Độc Trùng đạo sĩ gật đầu :

- Ngươi hữu lý, bần đạo sẽ nói với Hội chủ theo điều kiện của ngươi.

Lão đạo nhân quay sang Hội chủ Ngụy Khôn :- Hội chủ hãy trở lại đứng tại bậc thềm xem bần đạo đấu thần công với tiểu tử.

Hội chủ Ngụy Khôn gật đầu, quay trở lại trên bậc thềm ngoài cánh cửa đại điện đứng đó.

Phùng Phá Thạch lại trỏ tay sang mười hai tên đại hán đứng bên phải đấu trường :

- Lão đạo hãy đuổi bọn quỷ quái kia đi nơi khác. Ta không muốn bọn chúng đứng đó rầy rà.

Độc Trùng đạo sĩ nhìn mười hai tên đại hán :

- Phiền chư vị hãy đứng ra ngoài xa cho tiểu tử an tâm.

Mười hai tên đại hán ứng thinh tháo lui trở ra ngoài hơn năm trượng.

Bấy giờ trên đấu trường chỉ còn lại Phùng Phá Thạch và Độc Trùng đạo sĩ.

Độc Trùng đạo sĩ hỏi :

- Bây giờ nơi đây chỉ còn có bần đạo và ngươi... ngươi còn điều kiện gì nữa hay không?

Đảo mắt nhìn, trông thấy Hội chủ Ngụy Khôn đứng trên bậc thềm, mười hai tên đại hán đã dạt ra ngoài xa, khắp cả chung quanh đấu trường chẳng còn một bóng môn đồ Long Hổ hội nào thấp thoáng cả. Ngoài hai lão Đại điện chủ Bành Hoài và Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi đang ngồi trên đám cỏ đằng xa, nhắm mắt vận chân khí điều trị thương tích.

Phùng Phá Thạch hài lòng :

- Như thế cũng được rồi, ta không còn điều kiện gì với lão đạo nữa.

Chàng tra thanh Tàn Hồn huyết kiếm trở vào vỏ, bước tới đứng đối diện thẳng Độc Trùng đạo sĩ cách chừng ba trượng, thân vững như một tòa thành, hai mắt chiếu thẳng vào mắt Độc Trùng đạo sĩ.

Phùng Phá Thạch vận lên mười thành tu vi, xuất ra hai ánh mắt, tâm thần ngưng đọng vào một mối.

Phía bên kia, Độc Trùng đạo sĩ đã trụ thân hình như cây trụ đồng, hai ánh mắt quỷ dị dán chặt vào hai ánh mắt của Phùng Phá Thạch.

Lão đạo nhân cũng mười thành tu vi dồn lên hai mắt trực diện với đối phương.

Phùng Phá Thạch vận nhãn lực sáng tợ như hai ánh tinh cầu tiếp nhận hai mắt quái đản của Độc Trùng đạo sĩ.

Đứng trên thềm, Hội chủ Ngụy Khôn nhìn vào trận đấu nhãn công giữa Độc Trùng đạo sĩ và Phùng Phá Thạch, chẳng hiểu sao lão nhếch một nụ cười nham hiểm.

Có lẽ lão đã đoán được cái thâm úy của Độc Trùng đạo sĩ trong trận đấu nhãn công này. Lão rất hài lòng chờ xem kết quả giữa song phương.

Chừng uống cạn một bình trà, đột nhiên hai ánh mắt của Độc Trùng đạo sĩ chuyển ra màu ma quang lạnh lẽo trông giống như hai chiếc ma đăng, bất cứ là ai trông thấy cũng phải rùng mình, sởn gáy, mất cả lòng tự chủ của mình.

Ánh mắt của lão đạo nhân như ánh mắt của loài ma quái từ cõi địa ngục hiện về.

Chạm vào ánh mắt này, Phùng Phá Thạch nghe một luồng buốt lạnh tợ băng hà chạy thấu toàn thân, khe khẽ rùng mình mấy cái.

Chàng vô cùng kinh hãi nhưng không dám thu hồi nhãn lực, sử dụng chưởng pháp tấn công lão đạo nhân vì đã có lời cam kết. Trận đấu chỉ dùng bằng nhãn lực, không sử dụng đao, kiếm, chưởng, chỉ.

Lại trải qua một thời gian khoảng uống cạn một chung trà, thình lình Độc Trùng đạo sĩ thu hồi nhãn lực.

Lão đạo nhân nhìn Phùng Phá Thạch cất tiếng cười lên khằng khặc.

Giọng cười ngạo nghễ của một kẻ vừa đắc thắng trước một đối thủ của mình.

Phùng Phá Thạch thu hồi nhãn lực, sửng sốt nhìn Độc Trùng đạo sĩ.

Chàng hỏi :

- Lão đạo cười cái gì?

Độc Trùng đạo sĩ thôi cười, gật gù :

- Đủ rồi. Một chiêu cũng đủ rồi!

Độc Trùng đạo sĩ nhìn Phùng Phá Thạch :

- Tiểu tử, ngươi chưa hiểu gì sao?

Phùng Phá Thạch ngơ ngác :- Ta hiểu chuyện gì, đang lúc đấu thần công, lão bỏ chạy bất ngờ. Chuyện gì ta chưa hiểu.

Giọng nói của Độc Trùng đạo sĩ bỗng lạnh trầm :

- Tiểu tử, tính mạng của ngươi nay đã hỏng rồi. Ngươi còn chưa hiểu hay sao?

Phùng Phá Thạch nổi giận trợn mắt :

- Lão định dọa khiếp ta phải không? Lão đấu nhãn công, chưa thắng nổi ta tại sao lão nói tánh mạng của ta đã hỏng là thế nào?

Độc Trùng đạo sĩ thản nhiên :

- Ngươi đã trúng nhằm độc trùng của bần đạo rồi. Ngươi có biết loại độc trùng đó tên là gì không?

Trong lòng Phùng Phá Thạch rung động, nhưng bên ngoài vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản.

Chàng hỏi :

- Độc trùng đó tên gì?

Độc Trùng đạo sĩ đắc chí :

- Ngươi đã trúng nhằm "Cổ độc vô hình" của bần đạo rồi đấy. Nếu như ngươi không tin lời ta, hãy thử vận công lên xem có phải có một luồng khí lạnh buốt thấu vào tận tâm can của ngươi hay không.

Phùng Phá Thạch kinh hãi, ngấm ngầm vận chân khí xem có gì khác lạ hay không.

Quả đúng như lời Độc Trùng đạo sĩ đã nói, một luồng giá lạnh tợ băng hà chạy thấu vào tận tim gan làm chàng bắt phải rùng mình lên mấy lượt.

Phùng Phá Thạch kêu thầm :

- "Quả thật ta đã trúng nhằm "Cổ độc vô hình" của lão ác đạo này rồi, bây giờ phải làm sao?"

Chàng thầm nghĩ cách hóa giải "Cổ độc vô hình" luôn buốt giá trong cơ thể.

Độc Trùng đạo sĩ trông thấy Phùng Phá Thạch ngẩn ngơ vô cùng đắc chí.

Lão cười khằng khặc :

- Tiểu tử. Ngươi thấy có đúng như lời bần đạo vừa nói không. Ngươi đừng vận chân khí làm gì nữa vô ích. Ngươi càng vận chân khí bầy "Cổ độc vô hình" chạy càng nhanh vào ngũ tạng lục phủ ngươi đục khoét thì ngươi chết càng chóng hơn là giữ nguyên trạng như vậy.

Lão đạo nhân bảo tiếp :

- Tốt hơn ngươi hãy đứng yên đó ngươi sẽ được chết chậm hơn một lúc để nhìn cảnh vật lần cuối cùng.

Phùng Phá Thạch nói :

- Lão độc vật, tiểu gia sẽ giết ngươi trước rồi sẽ hóa giải "Cổ độc vô hình".

Chàng thò tay vào bên lưng rút thanh Tàn Hồn huyết kiếm, định xuất chiêu giết Độc Trùng đạo sĩ.

Nhưng khi bàn tay Phùng Phá Thạch vừa đặt vào chuôi kiếm chợt nghe một luồng khí buốt khách run người khiến chàng phải buông tay đứng yên như pho tượng.

Phùng Phá Thạch khiếp thầm, không ngờ "Cổ độc vô hình" lợi hại đến thế.

Độc Trùng đạo sĩ thấy thế, lại thích thú cất tiếng cười khằng khặc :

- Tiểu tử đừng vọng động, ngươi không thể sử dụng bất cứ chưởng lực, hoặc kiếm đao gì được nữa. Ngươi chỉ còn một cách duy nhất là đứng yên chờ bầy "Cổ độc vô hình" của bần đạo đục khoét tim gan ngươi khoảng chừng uống cạn một bình trà là ngươi phải chết, thời gian đó ngươi hãy đọc kinh sám hối là vừa đủ.

Lão đạo nhân hắng giọng :

- Trước khi ngươi chết, bần đạo thấy cũng cần nói cho ngươi biết tại sao ngươi lại bị trúng nhằm "Cổ độc vô hình" của ta một cách dễ dàng như vậy, để đợi khi ngươi xuống địa ngục rồi chẳng còn điều gì thắc mắc nữa. Đó là một ân huệ lớn lao của ta ban cho ngươi.

Bằng một giọng trịnh trọng, Độc Trùng đạo sĩ giải bày cho Phùng Phá Thạch nghe :

- Tiểu tử hãy nghe bần đạo nói đây. Chuyện bần đạo đòi đấu nhãn công với ngươi chỉ là cái kế ta lừa ngươi lọt vào cạm bẫy. Đang khi ta vờ vĩnh đấu nhãn công với ngươi và ngươi tưởng đó là thật, ta đã ngấm ngầm phóng bầy "Cổ độc vô hình" vào người của ngươi. Chỉ vì bầy "Cổ độc vô hình" nên dù cho ngươi có nhãn lực tinh vi cũng không thể nào nhận ra chúng. Đợi khi bầy "Cổ độc vô hình" chui lọt vào tận tạng phủ của ngươi ta mới ngưng chuyện đấu nhãn công giả tạo. Hiện giờ bầy độc trùng hàng ngàn vạn con đang đục khoét trong nội tạng của ngươi. Chẳng bao lâu ngươi sẽ hóa ra một khối máu thịt bầy nhầy, chết rất là thảm khốc, dù có thần đan, thần dược hoặc là bậc thần tiên xuống đây cũng không có cách nào chữa nổi để cứu lấy tính mạng của ngươi đâu. Tốt nhất ngươi hãy đứng yên đó, chờ Hội chủ xử tội ngươi.

Độc Trùng đạo sĩ quay lại nhìn Hội chủ Ngụy Khôn đang đứng trên bậc thềm :

- Tiểu tử đã trúng nhằm "Cổ độc vô hình" của bần đạo rồi, xin Hội chủ tới đây xử lý.

Hội chủ Ngụy Khôn vô cùng hoan hỉ :

- Đa tạ đạo trưởng đã thành toàn cho bản tọa, chốc lát nữa đây bản tọa sẽ bày tiệc khoản đãi và sẽ cung nghênh các món bảo vật đúng như lời bản tọa đã hẹn cùng nhị vị đạo trưởng từ buổi chiều qua.

Lão nhân bước xuống các bậc thềm, đi nhanh tới chỗ Phùng Phá Thạch đang đứng.

Hội chủ Ngụy Khôn đến trước mặt Phùng Phá Thạch nhìn chàng bằng ánh mắt rực lửa căm thù.

Lão nghiến răng :

- Tiểu quỷ, trước đây bản tọa đã nói với ngươi Long Hổ hội không phải là Thanh Vân bang của lão huynh Mã Kỳ, để cho ngươi mặc tình hoành hành, tác oai tác quái. Nay ngươi đã cam chịu nhận lấy cái tấm thân cá chậu chim lồng rồi, bản tọa sẽ phân thây ngươi ra làm vạn đoạn.

Hội chủ Ngụy Khôn dằn mạnh từng tiếng :

- Trước mắt bản tọa móc cặp mắt của ngươi, kế đó lột da rút gân ngươi rồi sẽ mổ bụng ngươi, hành hạ từ từ để ngươi nếm mùi vì cực hình thảm khốc đến lại cái tội ngươi dám cả gan tới đây phá phách, vô lễ với ta và gây thương tích cho Đại điện chủ và Tổng lãnh cao thủ no của bản hội.

Lão quát lớn :

- Tiểu quỷ hãy mau mau chuẩn bị xem bản tọa móc hai con mắt ngươi.

Hội chủ Ngụy Khôn sầm sầm bước tới gần Phùng Phá Thạch rồi dừng lại.

Phùng Phá Thạch kinh hoàng nhưng đang bị bầy "Cổ độc vô hình" đục phá trong tâm can, không còn có thể vận công xuất chiêu đối phó với Hội chủ Ngụy Khôn được nữa.

Chàng than thầm :

- Mạng ta hỏng rồi sao?

Hội chủ nhìn thẳng vào hai mắt của Phùng Phá Thạch, ngọn hữu chưởng cất lên biến thành năm ngọn trảo sắc bén ươm.

Lão quát :

- Ta móc hai con mắt của ngươi đây.

Năm ngọn trảo của lão nhắm hai mắt Phùng Phá Thạch cấu vào nhanh như chớp.

Phùng Phá Thạch chỉ còn cách trợn trừng hai mắt nhìn năm ngọn trảo của Hội chủ Ngụy Khôn vồ tới...

Chương 19: Mệnh trời chưa dứt

Thình lình có tiếng thét :

- Dừng lại!

Cùng theo tiếng hét lanh lảnh từ phía ngoài cửa cổng Tổng đàn Long Hổ hội, một chiếc bóng nhỏ thó phóng tới đấu trường nhanh tợ vì sao xẹt.

Chiếc bóng nhỏ thó đáp ngay xuống đứng trước mặt Phùng Phá Thạch ngăn cản Hội chủ Ngụy Khôn lại.

Khi chiếc bóng dừng hẳn, xem lại chẳng ai khác hơn gã ăn mày Tần Chung.

Từ nãy sau khi Phùng Phá Thạch tiến vào Tổng đàn Long Hổ hội, Tần Chung phóng lên tàng cây quan sát tình hình, trong lòng cứ mãi hồi hộp phập phồng không yên.

Chờ một lúc không thấy tăm dạng Phùng Phá Thạch, Tần Chung sinh nghi hoặc.

Gã lẩm bẩm :

- Chẳng hiểu Phùng ca ca có chuyện gì trở ngại hay không, tại sao đến giờ chưa thấy ca ca trở lại.

Gã cắn vành môi dưới suy nghĩ phút giây quyết định :

- Bây giờ ta hãy vào trong Tổng đàn Long Hổ hội xem thế nào, ta không thể an lòng chờ nơi đây nổi nữa.

Quyết định xong, Tần Chung rời khỏi tàng cây, sử dụng khinh công lướt tới cánh cửa cổng Tổng đàn Long Hổ hội.

Gã phóng mắt nhìn vào vừa đúng lúc Hội chủ Ngụy Khôn vươn năm ngọn quỷ trảo vổ vào hai mắt của Phùng Phá Thạch.

Tần Chung kinh hãi hét lên, đồng thời băng mình qua cửa cổng tới đứng ngay trước mặt Phùng Phá Thạch cản ngay ngọn quỷ trảo của Hội chủ Ngụy Khôn.

Hội chủ Ngụy Khôn nghe tiếng thét giật mình thu hồi ngọn trảo lui lại mấy bước, xem đó là ai lại tới đây vào lúc lão sắp móc mắt Phùng Phá Thạch.

Lão đưa mắt nhìn qua thấy đó chỉ là một gã ăn mày mặt mũi tèm lem, áo quần dơ bẩn, rách rưới chẳng có vẻ gì đáng gọi là cao thủ võ lâm cả.

Hội chủ Ngụy Khôn cười khà :

- Bản tọa cứ tưởng đâu có một vị cao nhân hay kỳ nhân bào giáng lâm tới đây nào ngờ ngươi chỉ là một thằng nhỏ ăn mày, áo quần rách rưới, dơ bẩn...

Lão quắc mắt nhìn Tần Chung :

- Tên oắt con ăn mày hôi thúi, ngươi tới bản hội có chuyện gì lại la hét om sòm vậy.

Phùng Phá Thạch đang tuyệt vọng chợt thấy Tần Chung xuất hiện trong lòng mừng thầm, nghĩ cách giải bầy "Cổ độc vô hình" đang hoành hành trong cơ thể.

Trỏ tay sang phía sau chỉ Phùng Phá Thạch, Tần Chung nghiêm sắc mặt :

- Ta tới đây về chuyện vị đại ca này. Lão nghe ta nói rồi chứ?

Hội chủ Ngụy Khôn hỏi :

- Gã ăn mày, có phải ngươi vào đây với ý định cứu tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch hay không?

Tần Chung gật đầu :

- Tất nhiên là như vậy rồi, lão còn ngớ ngẩn hỏi lảm nhảm làm chi.

Hội chủ Ngụy Khôn lại hỏi :

- Tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch là tiểu chủ của ngươi phải không?

Tần Chung trừng hai mắt :

- Nói nhảm. Phùng Phá Thạch là vị đại ca của ta, lão nghe rồi chứ.

Hội chủ Ngụy Khôn đưa mắt nhìn kỹ Phùng Phá Thạch rồi nhìn Tần Chung trong bộ áo quần ăn mày chợt phá ra cười sằng sặc. Giọng cười chế riễu, khinh mạn.

Tần Chung quắc mắt :- Lão cười cái gì thế?

Hội chủ Ngụy Khôn nín cười, nhìn Tần Chung khỉnh giọng :

- Gã ăn mày, ngươi nói tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch là vị đại ca của ngươi?

Tần Chung gật mạnh đầu :

- Đúng, không sai. Phùng Phá Thạch chính là vị đại ca của ta. Lão hỏi làm gì?

- Chú bé ăn mày. Chú có nổi cơn điên lên chưa?

Tần Chung nổi giận :

- Lão muốn nói gì?

Trỏ Phùng Phá Thạch rồi lại trỏ Tần Chung, Hội chủ Ngụy Khôn nói :

Tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch trông quá khôi ngô tuấn tú thế kia, chắc gã cũng là một vị công tử con nhà cao sang vọng tộc, còn ngươi cái thân hình dơ dáy, mặt mũi tèm lem, áo quần rách rưới, lang thang như vậy sao ngươi lại dám gọi gã là đại ca là thế nào?

Tần Chung trừng đôi mắt :

- Đó là chuyện riêng giữa ta và Phùng đại ca của ta, ngươi lý tới làm chi?

Gã nhìn thẳng vào mặt Hội chủ Ngụy Khôn cười khỉnh :

Ta xem qua lão chỉ là một lão già bại hoại, đê hèn, khiếp nhược. Lão không dám đường đường đối mặt với Phùng đại ca của ta, chỉ cậy nhờ vào cái lão độc vật kia phóng cổ độc vào người ca ca của ta, rồi huênh hoang khoác lác cái mồm, vổ ngực cho là lão đã thắng. Sự thực công lực của lão phỏng có được bao nhiêu lại tự xưng là Hội chủ, không biết xấu hổ hay sao.

Hội chủ Ngụy Khôn nổi cơn thịnh nộ vì những lời thóa mạ của Tần Chung.

Lão quát to :

- Tên tiểu quỷ ăn mày láo xược. Bản tọa giết ngươi trước rồi sẽ móc mắt, lột da, rút gân tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch.

Hội chủ Ngụy Khôn rút thanh trường kiếm bên lưng, kiếm ảnh sáng ngời, lạnh đến căm người.

Lão phát nagng một nhát kiếm qua cổ Tần Chung nhanh không thể tưởng.
Ánh kiếm hoa cả mắt khiến cho Độc Trùng đạo sĩ và Thiết Phiến chân nhân phải lùi lại nửa trượng.

Tần Chung hét lên lanh lảnh, rút thanh đoản kiếm ra, ánh kiếm chớp lóe màu vàng rực.

Gã vạch thanh kim kiếm một vòng trước mặt ngăn chặn kiếm ảnh của Hội chủ Ngụy Khôn.

Trường kiếm, đoản kiếm chạm nhau phát ra một tiếng thanh tao.

Một chùm hoa lửa đỏ rực bắn xoẹt đi qua bốn phía rồi vụt tắt.

Hội chủ Ngụy Khôn lẫn Tần Chung cùng lúc thu kiếm lại cùng lui trở về phía sau một bước.

Chiêu kiếm này song phương bất phân thắng bại, kiếm pháp hai bên đều tuyệt luân.

Hội chủ Ngụy Khôn trố to hai mắt nhìn Tần Chung trong lòng vô cùng kinh dị.

Một gã ăn mày bé bỏng trông như con trẻ mà công lực kiếm pháp không kém gì lão, quả đây là một chuyện khó tin, nhưng rõ ràng trước mắt là sự thật.

Lão đứng bất động chú mắt nhìn kỹ Tần Chung như muốn khám phá nơi xuất xứ kiếm pháp của đối thủ.

Trông thấy Ngụy Khôn đứng sửng sốt nhìn mình, Tần Chung nghĩ thầm :

- "Lão đã sợ rồi, bây giờ hãy xuất tuyệt chiêu hoặc làm cho lão bị thương, còn phải lo cứu nguy cho Phùng ca ca đang trúng độc trùng rất nguy hiểm."

Tần Chung hét :

- Lão ma đầu hãy xem chiêu "Xuyên Tâm Quỷ Lộ" của ta đoạt mạng lão.

Tần Chung rung thanh đoản kiếm một cái.

- Một vệt sáng màu vàng chói hoa cả mắt vọt tới, bắn thẳng vào giữa tâm huyệt của Hội chủ Ngụy Khôn, nhanh như làn sét giật.

Hội chủ Ngụy Khôn giật mình khẩn cấp khoa thanh trường kiếm trước mặt một vòng, tạo ra luồng ngân quang đón lấy làn kiếm màu vàng chói lọi.

Kiếm khí song phương chạm nhau phát ra một tiếng kêu nghe ghê rợn.

Hội chủ Ngụy Khôn tháo lui trở về phía sau một bước, cánh tay cầm trường kiếm tê chồn, trố to hai mắt nhìn Tần Chung không hề chớp.

Cho tới bây giờ Hội chủ Ngụy Khôn mới hiểu rõ nội lực lẫn kiếm pháp của gã ăn mày Tần Chung quả nhiên vô cùng lợi hại, chẳng phải tầm thường như lão đã nghĩ vừa rồi.

Lão hết sức chú tâm không dám coi thường Tần Chung là một tên ăn mày vô dụng nữa.

Lão đứng bất động quan sát kỹ Tần Chung trước khi tái diễn trận đấu.

Lợi dụng cơ hội này, Tần Chung lùi lại gần Phùng Phá Thạch nói mau :

- Phùng ca ca hãy lui về phía sau, ngồi xuống vận chân khí tống bầy "Cổ độc vô hình" nhanh lên. Bọn lão tặc đã có tiểu đệ ngăn cản to. Về phần lão độc vật đệ sẽ không cho lão tới gần ca ca để điều động độc trùng nữa.

Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Tần đệ hãy thận trọng.

Chàng lùi lại về phía sau một trượng, ngồi xuống vận chân khí.

Chàng hy vọng giờ đã ngồi xa Độc Trùng đạo sĩ, có lẽ sẽ tống được bầy "Cổ độc vô hình" ra khỏi cơ thể.

Nào ngờ đúng như lời Độc Trùng đạo sĩ đã nói. Phùng Phá Thạch càng vận chân khí lên, luồng buốt lạnh tợ băng hà càng chạy rần rật trong cơ thể lẫn cả nội tạng, khiến cho chàng phải run lên bần bật.

Chàng hiểu rõ càng vận công, bầy độc trùng càng hoành hành cắn xé trong tâm can của chàng thêm dữ dội.

Chương 20: Nhất hổ nan địch quần hồ

Trong lòng Phùng Phá Thạch vô cùng khiếp đảm, lập tức ngưng ngay vận chân khí lại.

Chàng khẩn cấp suy nghĩ tìm phương cách khác tống khứ bầy độc trùng.

Đứng đằng xa trông thấy Phùng Phá Thạch ngồi run run trên đám cỏ, Độc Trùng đạo sĩ rất đắc chí.

Lão cất tiếng cười khằng khặc :

- Tiểu tử, ngươi không khỏi chết đâu, đừng tìm phương cách nào làm cho vô ích.

Hiện nay ngươi đang đau đớn khổ sở, bần đạo đã điều động bầy cổ độc tàn phá tạng phủ tâm can của ngươi cho ngươi mau về miền cực lạc.

Dứt tiếng, Độc Trùng đạo sĩ chầm chậm bước tới với ý định lại gần Phùng Phá Thạch điều khiển bầy độc trùng cắn xé trong tâm can chàng dữ dội hơn trước.

Ngó thấy Độc Trùng đạo sĩ tiến tới, Tần Chung kinh hãi dịch ngang qua ngăn chận lão lại.

Gã hét :

- Lão độc vật hãy xem đây.

Miệng thét, Tần Chung vừa vẫy bàn tay ra một cái, nhắm vào người Độc Trùng đạo sĩ.

Một chùm vật ly ty vàng chói từ trong bàn tay nhỏ nhắn của Tần Chung bắn vào thân người của Độc Trùng đạo sĩ.

Nhìn thấy chùm kim vàng ly ty bay tới, Độc Trùng đạo sĩ kinh hãi kêu lên quái gở.

Vừa kêu quái gở, Độc Trùng đạo sĩ vừa dịch thân mình sang trái nửa trượng tránh khỏi.

Tần Chung lại thét :

- Nhận thêm một chùm nữa xem sao.

Gã lại vẫy tay một cái.

Lần này chùm ánh sáng màu vàng tỏa rộng ra chu vi gần một trượng, bắn vào khắp cả một vùng...

Độc Trùng đạo sĩ hốt hoảng phóng ngược trở về phía sau hơn một trượng tránh vô số kim châm rải đầy khắp nơi đây đó.

Tần Chung xuất chiêu Phi kim châm lần thứ hai cốt để làm cho Độc Trùng đạo sĩ lùi thật xa, không còn điều động bầy độc trùng hữu hiệu nữa.

Độc Trùng đạo sĩ trợn cặp mắt quỷ nhìn Tần Chung :

- Ngươi sử dụng Phi kim châm phải không?

Tần Chung khẽ gật đầu :

- Đúng không sai. Ta còn có vô số Phi kim châm trong mình, lão hãy đứng yên tại chỗ cho ta. Nếu lão vọng động, ta sẽ bắn một ngàn mũi Phi kim châm vào người lão đưa lão về cõi niết bàn chầu Phật.

Tay trái của Tần Chung thò vào mình lấy ra một nắm Phi kim châm, hướng về Độc Trùng đạo sĩ trong khi tay phải chìa mũi kim kiếm sang phía Hội chủ Ngụy Khôn và Thiết Phiến chân nhân, đề phòng hai lão tấn công bất ngờ.

Độc Trùng đạo sĩ nhìn bàn tay nắm Phi kim châm của Tần Chung không dám cử động. Lão hiểu rõ dù loại ám khí này không có tẩm chất kịch độc, nhưng vô cùng lợi hại vì nó bé ly ty, khó nhận ra để tránh né.

Hội chủ Ngụy Khôn và Thiết Phiến chân nhân đứng bất động nhìn bàn tay nắm Phi kim châm của Tần Chung.

Trông thấy Ngụy Khôn, Độc Trùng đạo sĩ và Thiết Phiến chân nhân bất động, Tần Chung sử dụng bí pháp truyền âm nhập mật, nói vọng vào tai Phùng Phá Thạch :

- Phùng ca ca, lão độc vật đã đứng ngoài, không còn điều động được bầy độc trùng trong người ca ca được nữa. Ca ca hãy thừa cơ hội này tìm phương cách nào đó tống khứ bọn chúng ra đi, chậm trễ sẽ có biến cố. Có thể lão quỷ sẽ ra lệnh cho chúng môn đồ cùng loạt tấn công chúng ta chứ chẳng không đâu.

Nghe giọng nói như ruồi muỗi của Tần Chung qua bí pháp truyền âm nhập mật, Phùng Phá Thạch lại vận chân khí lên thêm một lần nữa.

Chàng nghe trong cơ thể một luồng khí lạnh hơn trước, tâm can như có ai cấu xé, đau đớn nhức nhối đến như không còn chịu nổi.

Phùng Phá Thạch càng khiếp đảm hơn, bởi sử dụng phương cách vận chân khí không thể nào tống khứ được bầy độc trùng, trái lại càng làm cho bọn chúng gia tăng cấu xé.

Chàng than thầm :

- Nguy rồi, trước sau gì cũng không thể sử dụng phương cách vận chân khí tống khứ bầy độc trùng ra khỏi cơ thể được, ta hãy tìm cách khác xem thế nào.

Chàng ngồi yên cau mày nghĩ ngợi cách tống độc.

Bỗng nghe Hội chủ Ngụy Khôn cười khà :

- Tên tiểu quỷ ăn mày đừng tự phụ có Phi kim châm. Bản tọa sẽ có cách bắt ngươi như tên tiểu quỷ Phùng Phá Thạch.

Lão vỗ tay ba tiếng sấm chưởng vang dội khắp cả đấu trường.

Lập tức hàng trăm tên kiếm sĩ vận y phục màu xanh, tay cầm trường kiếm đã mai phục từ lâu xuất hiện.

Bọn chúng phóng rào rào tới đấu trường bao vây quanh Tần Chung và Phùng Phá Thạch khắp cả tám mặt, nhốt hai người kín chẳng khác chiếc hộp sắt.

Nhìn bọn thuộc hạ đã bố trận xong, Hội chủ Ngụy Khôn cất tiếng cười ha hả :

- Tên tiểu quỷ ăn mày thối tha. Bây giờ dù cho ngươi có biết chắp cánh bay lên trời, hoặc độn thổ xuống đất cũng không có cách nào thoát nổi trận thiên la địa võng của bản tọa. Ta sẽ cho thuộc hạ bắt ngươi trước, sau đó sẽ tới tên tiểu quỷ Phùng Phá Thạch.

Lão quát to :

- Động thủ!

Hàng trăm tiếng ứng thinh vang dội, tiếp đó hàng trăm trường kiếm sáng ngời từ bốn phía đổ ập vào vị trí Tần Chung đang đứng.

Tần Chung hét :

- Các ngươi phải chết.

Đang lúc hét, gã xuất chiêu "Xuyên Tâm Quỷ Lộ". Hàng trăm, hàng ngàn ánh kim quang ánh lên, vãi qua tám hướng đón nhận hàng trăm trường kiếm của bọn kiếm sĩ.

Kiếm âm chạm nhau chan chát, từng chùm hoa lửa bắn xẹt lên không trung, từng luồng kiếm khí vèo vèo ghê rợn.

Rồi thì từng tiếng rú thảm khốc, từng thây người ngã lăn xuống đất, lớp trước té quỵ, lớp sau chồng lên hỗn loạn như trên bãi sa trường.

Tay phải của Tần Chung vừa tung thanh kiếm trong khi tay trái hắn từng loạt Phi kim châm phóng sang tứ phía, vừa giết bọn kiếm sĩ vừa ngăn chận Hội chủ Ngụy Khôn, Độc Trùng đạo sĩ và Thiết Phiến chân nhân bất thần phóng tới ám kích Phùng Phá Thạch.

Dù vậy, chỉ vì vừa đánh vừa phải che chở cho Phùng Phá Thạch ở phía sau lưng nên Tần Chung không thể thi thố các tuyệt chiêu sở trường của gã.

Gã cố đánh cầm chừng, kéo dài thời gian cho Phùng Phá Thạch tìm phương cách tống khứ bầy "Cổ độc vô hình" trong ngũ tạng lục phủ.

Đấu trường hỗn loạn chừng uống cạn một chung trà bỗng vụt im đi.

Nhìn kỹ lại trên sân cỏ đấu trường đã có chín cái tử thi của môn đồ Long Hổ hội nằm la liệt bốn phía, máu me vung vãi khắp mọi nơi, lớp trúng nhằm kim kiếm, lớp trúng nhằm Phi kim châm chết liền tại trận.

Năm tên kiếm sĩ khác trúng nhằm kim kiếm cụt tay, máu tuôn xối xả bỏ chạy ra ngoài té phịch xuống đất rên thê thảm.

Dù vậy, vòng vây vẫn còn nhốt kín Tần Chung và Phùng Phá Thạch như cái hộp sắt.

Quay lại nhìn thấy Phùng Phá Thạch vẫn còn ngồi bất động, trong lòng Tần Chung bắt đầu lo ngại.

Giá nếu Phùng Phá Thạch không tìm được phương cách tống khứ bầy độc trùng, chắc chắn gã và chàng sẽ bị giết hoặc bị Hội chủ Ngụy Khôn bắt sống chẳng sai.

Hội chủ Ngụy Khôn lại quát :

- Động thủ!

Trên một trăm kiếm sĩ vừa tháo lui ra ngoài, nghe lệnh của Hội chủ đồng thanh hô to, cùng trở vào đấu trường vung trường kiếm tấn công vào Tần Chung như vũ bão.

Lần này bọn kiếm sĩ tấn công gã ác liệt hơn lần trước bội phần.

Tay phải của Tần Chung vũ lộng thanh kim kiếm, hóa ra hàng ngàn ánh kim quang sáng rực vãi sang tám hướng đón chận tất cả kiếm ảnh của trên một trăm kiếm sĩ, trong khi tay trái lấy ra một nắm Phi kim châm nhưng không bắn đi như lần trước, chỉ đề phòng bọn Hội chủ Ngụy Khôn thừa cơ hội lao tới bắt sống Phùng Phá Thạch.

Gã sợ phóng hết Phi kim châm sẽ không còn vật gì để bảo vệ Phùng Phá Thạch.

Một thời gian trôi qua.

Tần Chung xuất luôn trên ba trăm chiêu "Xuyên Tâm Quy Lộ" liên hoàn đã mệt nhoài, kiếm pháp có phần chậm lại hơn trước, trong lòng lo sợ bồi hồi.

Nhưng gã đã có quyết tâm phải đánh tới cùng, nếu gặp lúc sa cơ sẽ cùng chết với Phùng Phá Thạch đúng theo lời minh thệ vừa qua.

Lúc bấy giờ Phùng Phá Thạch đã hoàn toàn tuyệt vọng sau khi vận khí chân nguyên, vận luôn chân khí Càn Khôn Thái Cực đại pháp vẫn không sao tống khứ nổi bầy "Cổ độc vô hình" cấu xé trong nội tạng.

Phùng Phá Thạch toan đứng lên dùng sức tàn liều một trận sống chết với Hội chủ Ngụy Khôn.

Nhưng chợt nhớ lại một chuyện, Phùng Phá Thạch ngồi yên trở lại như cũ.

Chàng nhủ thầm :

- "Độc trùng "Cổ độc vô hình" là loại độc vật thuộc chất hàn nên sử dụng chân khí chân nguyên và Càn Khôn Thái Cực đại pháp không có hiệu quả. Bây giờ ta hãy sử dụng luồng nhiệt khí mạng môn chân hỏa hỗ trợ với Càn Khôn Thái Cực đại pháp xem kết quả như thế nào."

Thầm tính như thế, Phùng Phá Thạch vận một luồng khí chân nguyên và Càn Khôn Thái Cực đại pháp và một luồng nhiệt khí từ vực mạng môn chân hỏa giao hợp vào nhau.

Chợt nghe một luồng nhiệt khí nóng như lò hỏa diệm xung lên nhanh lẹ tràn qua ngũ tạng, đuổi xua luồng khí lạnh cực hàn, trong lòng Phùng Phá Thạch vui mừng khôn xiết kể.

Cùng lúc đó trong trận đấu, kiếm pháp của Tần Chung chậm dần, mồ hôi toát ra ướt cả y phục.

Nguy cơ đã gần kề.

Hội chủ Ngụy Khôn lớn tiếng :

- Gã tiểu quỷ ăn mày sắp bó tay, Thiết Phiến đạo trưởng hãy bắt gã cho bản tọa.

Thiết Phiến chân nhân ứng thinh phe phẩy chiếc quạt sắt, rẽ bọn kiếm sĩ bước tới đứng trước mặt Tần Chung.

Lão đạo nhân cười hắc hắc :

- Thằng nhỏ ăn mày, khôn hồn hãy quỳ xuống nạp mạng, trái lệnh bần đạo sẽ quật chiếc quạt sắt vào đầu ngươi vỡ sọ ra liền.

Tần Chung trừng mắt :- Câm cái mồm thối của lão lại, xem chiêu "Xuyên Tâm Quỷ Lộ" của ta.

Gã xuất ra một chiêu. Làn kiếm quang vọt tới điểm vào tử huyệt Thiết Phiến chân nhân.

Thiết Phiến chân nhân cười một tiếng quái gở, phất cây thiết phiến ngang qua một cái.

Hàng trăm bóng quạt to lớn bay vèo vèo trên không đón chận làn kim quang đang vọt tới.

Soảng...

Đạo kim quang vụt tắt, bàn tay của Tần Chung tê chồn, suýt rơi thanh đoản kiếm.

Gã chưa kịp phản ứng, Thiết Phiến chân nhân đã quát :

- Buông kiếm...

Chiếc thiết phiến phạt ngang, hàng trăm bóng quạt chém phạt ngang dọc vào người Tần Chung.

Ngó thấy bóng quạt dị kỳ, Tần Chung kinh hãi hét lên, vung kiếm xuất chiêu "Xuyên Tâm Quỷ Lộ", tạo vùng kim quang chắn ngay trước mặt chống đỡ.

Một tiếng "soảng" thanh tao, kèm theo một vùng hoa lửa đỏ rực.

Keng!

Thanh đoản kiếm rời khỏi tay Tần Chung rơi ngay xuống đất. Tần Chung kinh hoàng đứng nhìn Thiết Phiến chân nhân.

Thiết Phiến chân nhân cười hắc hắc :

- Thằng nhỏ ăn mày, hãy xem bần đạo bắt ngươi.

Lão đạo nhân dắt cây thiết phiến vào lưng, vươn năm ngọn trảo sắc bén vỗ vào năm nơi yếu huyệt trên thân người Tần Chung.

Tần Chung thét :

- Lão ác đạo đừng hòng...

Gã giở ngọn chưởng biến thành chỉ bắn vào người Thiết Phiến chân nhân.

Chỉ ảnh màu vàng chớp lóe điểm tới năm tử huyệt của đối thủ.

Tần Chung không chống đỡ năm ngọn trảo của Thiết Phiến chân nhân lại bắn chỉ lực vào người lão. Đó là gã áp dụng chiến pháp, lấy thế công tấn thế công của địch.

Chiến pháp song phương thọ tử, bởi Tần Chung nghĩ chẳng còn cách nào hay hơn cách đó.

Thiết Phiến chân nhân kêu lên quái gở, thu hồi quỷ trảo phóng trở về phía sau tránh năm đạo chỉ màu vàng kỳ dị của Tần Chung.

Lão đạo nhân trố mắt nhìn Tần Chung bởi lão không ngờ gã lại thí mạng như vậy.

Hội chủ trông thấy Thiết Phiến chân nhân chưa thắng nổi Tần Chung liền quát :

- Các ngươi bắt gã ăn mày mau.

Dù đã sợ hãi vì nhận ra Tần Chung quá lợi hại, nhưng được lệnh Hội chủ trên một trăm kiếm sĩ không dám chậm trễ phóng vào đấu trường.

Trông thấy Tần Chung không có võ khí trong tay, hai tên kiếm sĩ múa trường kiếm chém sả vào đầu gã.

Tần Chung hét :

- Các ngươi muốn chết!

Bàn tay trái của Tần Chung vẫy nhẹ một cái.

Chùm kim quang ánh lòa từ trong lòng bàn tay Tần Chung bắn xẹt tới hai tên kiếm sĩ.

Hai tiếng rú thê thảm, hai tên kiếm sĩ ngã lăn ra nằm trên mặt đất giãy giụa mấy cái rồi im đi.

Dĩ nhiên chúng đã chết rồi.

Chúng môn đồ Long Hổ hội thấy hai tên đồng bọn chết thê thảm, hốt hoảng lùi ra ngoài, trố mắt nhìn hai cái tử thi nằm sóng sượt.

Trên ngực hai cái tử thi hai mũi Phi kim châm vàng chói ghim vào đó.

Tần Chung xòe hai bàn tay nhìn chúng môn đồ Long Hổ hội dọa khiếp :

- Các ngươi hãy nghe ta nói đây, tên nào còn ngu ngốc nghe theo lệnh lão tặc Ngụy Khôn, xông vào sẽ nếm mùi vị đau khổ của Phi kim châm như mấy tên nằm đó. Còn tên nào khôn ngoan hãy đứng yên đó, đừng dại dột trở vào đấu trường, sẽ còn mạng sống trở về quê quán.

Nhìn những mũi Phi kim châm, vàng óng ánh nằm trong bàn tay Tần Chung, chúng môn đồ Long Hổ hội rùng mình khiếp đảm không có một tên nào dám cử động.

Bọn chúng đều biết Phi kim châm là một loại ám khí cực kỳ lợi hại, cực kỳ bé nhỏ khi bắn ra không thể trông thấy để kịp thời tránh né hay chống đỡ.

Lại nữa cái chết quá thảm của đồng bọn khiến cho bọn chúng càng khiếp đảm thêm hơn.

Chúng đứng bất động.

Hội chủ Ngụy Khôn vô cùng sửng sốt, đứng yên nhìn những mũi Phi kim châm vàng óng ánh.

Lão không ngờ một tên ăn mày bé nhỏ lại biết sử dụng ám khí Phi kim châm một cách kỳ diệu đến thế.

Luôn cả Thiết Phiến chân nhân và Độc Trùng đạo sĩ cũng hãi thầm về thủ pháp ném Phi kim châm của Tần Chung.

Hai lão chỉ là những viện thủ cho Ngụy Khôn, chưa từng có ân oán gì với Tần Chung, kể luôn cả Phùng Phá Thạch nên không thiết tha gì tới chuyện báo thù cho bọn môn đồ Long Hổ hội. Vì vậy hai lão chưa có phản ứng chi cả.

Bỗng có tiếng quát :

- Tiểu quỷ đừng tự phụ, bọn ta sẽ giết ngươi.

Liền theo tiếng quát, hai người to lớn từ đàng kia phóng tới đấu trường.Xem kỹ lại đó là Đại điện chủ Bành Hoài và Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi vừa chữa trị thương tích xong, nhìn thấy kẻ lạ liền trở lại đấu trường.

Đại điện chủ Bành Hoài bị thành Tàn Hồn huyết kiếm chặt cụt tay, bây giờ cầm chiếc búa nặng ngót ba trăm cân bằng tay trái vẫn oai nghi.

Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi vẫn sử dụng cây đao quái dị, đứng song song với Đại điện chủ Bành Hoài.

Nhìn qua tướng dữ tợn của Đại điện chủ Bành Hoài và Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi, trong lòng Tần Chung nghe rung động, hiểu rõ nguy cơ sắp đến với gã.

Trông thấy Đại điện chủ Bành Hoài và Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi chữa trị xong vết thương, quay lại sân cỏ, Hội chủ Ngụy Khôn vô cùng hoan hỉ.

Lão lớn tiếng :

- Nhị vị Đại điện chủ, Tổng lãnh cao thủ hãy mau giết tên ăn mày đó. Bản tọa sẽ tới bắt tên tiểu quỷ Huyết Hận thư sinh Phùng Phá Thạch.

Lão nhìn Độc Trùng đạo sĩ và Thiết Phiến chân nhân :

- Nhị vị đạo trưởng hãy đứng đây chờ bản tọa.

Dứt câu Hội chủ Ngụy Khôn băng mình tới chỗ Phùng Phá Thạch mãi còn ngồi vận công.

Tần Chung ngó thấy Hội chủ Ngụy Khôn tới gần Phùng Phá Thạch trong lòng khiếp sợ nhưng không biết phải làm cách nào để cứu vị huynh đệ của mình.

Mồ hôi tháo ra ướt đẫm cả y phục của gã.

Đại điện chủ Bành Hoài quát :

- Tiểu quỷ nạp mạng...

Lão cùng Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi lao tới định chộp bắt Tần Chung.

Tần Chung thét :

- Hai ngươi muốn chết.

Hai bàn tay của Tần Chung cùng theo tiếng thét vẫy ra. Một nhắm vào Đại điện chủ Bành Hoài, một nhắm vào Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi.

Hai chùm ánh sáng vàng rực chĩa ra bắn xoẹt vào người Bành Hoài và Ngô Phi.

Đại điện chủ Bành Hoài và Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi kinh hãi cất bỗng thân hình lên cao một trượng tránh khỏi hai chùm Phi kim châm bay qua.

Bành Hoài và Ngô Phi thoát chết chỉ trong một đường tơ kẽ tóc, khiến cho hai lão kinh hoàng.

Từ nãy Bành Hoài và Ngô Phi mãi nhắm mắt vận công chữa trị thương tích, không thấy Tần Chung phóng ám khí Phi kim châm nên chưa rõ sự lợi hại, giờ hai lão đã trực diện với gã, suýt phải vong mạng nên không dám coi thường gã nữa.

Bành Hoài và Ngô Phi đứng yên nhìn Tần Chung không hề thấy nháy mắt.

Tần Chung lại lấy hai nắm Phi kim châm xòe hai bàn tay trước mặt Đại điện chủ Bành Hoài và Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi, thét :

- Hai ngươi đứng yên đó, tên nào động đậy ta sẽ bắn loạt ám khí Phi kim châm này xem hai ngươi có còn sống nổi nữa hay không.

Bành Hoài quát :

- Tiểu quỷ đừng có cậy Phi kim châm. Bọn ta sẽ giết ngươi ngay tức khắc.

Lão vung chiếc búa đồng nặng ngót ba trăm cân lao tới.

Đồng thời Ngô Phi cũng cất cây quái đao lên xuất một chiêu, ánh đao lóe chớp.

Nhưng trước đó Tần Chung đã hét :

- Các ngươi phải chết.

Hai bàn tay của gã phất qua, hai chùm ánh sáng màu vàng bắn xẹt vào người Bành Hoài và Ngô Phi.

Hai lão kinh hoàng thu hồi võ khí, nhắc bỗng mình lên cao hơn một trượng tránh khỏi hai chùm Phi kim châm, trở xuống đất trố to bốn mắt nhìn Tần Chung.

Hai lão không ngờ thủ pháp bắn ám khí của một gã ăn mày trẻ tuổi lại khủng khiếp đến đường đó.

Tần Chung nhanh lẹ lấy thêm hai nắm Phi kim châm cầm tay, chuẩn bị bắn ra khi vừa trông thấy Bành Hoài và Ngô Phi động tĩnh.

Vừa phòng thủ mặt trước ngăn chặn hai lão nhân Điện chủ và Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi, Tần Chung vừa lo sợ cho số mạng của Phùng Phá Thạch sẽ chết trong tay Hội chủ Ngụy Khôn. Nhưng hiện giờ gã đã bị hai lão cầm chân, không thể nào phóng trở lại cứu nguy cho vị đại huynh của mình được.

Gã đứng bất động tại chỗ, tâm trường gã bấn loạn lên.

Lúc này Hội chủ Ngụy Khôn đã tới gần chỗ Phùng Phá Thạch ngồi trên bãi cỏ vận công.

Còn cách Phùng Phá Thạch chừng một trượng, Hội chủ Ngụy Khôn dừng lại.

Lão nhìn chàng cất tiếng cười khà khà :

- Tiểu quỷ Phùng Phá Thạch, tới đây số mạng của ngươi quả đã hỏng thật rồi. dù ngươi có tháp cánh mà bay cũng không thoát khỏi nữa rồi.

Hội chủ Ngụy Khôn cười đắc chí :

- Bây giờ bản tọa điểm huyệt ngươi, sai bọn thuộc hạ trói ngươi nhận thấy cái cực hình bị móc mắt, rút gân, mổ bụng chết một cách từ từ để ngươi được nếm mùi đau khổ. Kha kha kha... kha kha kha...

Chấm dứt tràng cười, Hội chủ Ngụy Khôn cất chưởng lên, vươn năm ngọn chỉ thành năm cái vấu nhọn, chộp vào người Phùng Phá Thạch.

Tần Chung thoáng thấy khiếp đảm hét :

- Lão quỷ độc ác.

Gã toan lao ngược trở về phía sau, bỗng Bành Hoài và Ngô Phi cùng quát to :

- Đứng đó.

Hai lão vung búa và quái đao chớp lòa dọa khiếp Tần Chung phải đứng tại chỗ.

Khi năm ngọn trảo còn cách Phùng Phá Thạch chừng hai thước, thình lình một đạo huyết quang từ trong tay chàng chớp lên sáng rực.

Hội chủ Ngụy Khôn gầm to một tiếng như con hổ bị thương, phóng ngược trở về phía sau.

Một bàn tay đầy máu rớt xuống đất rung lên bần bật khiến ai ngó thấy cũng phải tán đởm kinh hồn.

Bàn tay của Hội chủ Ngụy Khôn vừa bị thanh Tàn Hồn huyết kiếm của Phùng Phá Thạch chặt cụt.

Hội chủ Ngụy Khôn đứng lại run lên lẩy bẩy, đưa bàn tay trái bụm lấy cánh tay phải, máu đang tuôn ra cuồn cuộn, mặt mũi tái xanh, thở hổn hển.

Đại điện chủ Bành Hoài và Tổng lãnh cao thủ Ngô Phi ngó thấy khiếp đảm cùng lượt phóng tới đỡ lấy thân mình đầy vết máu của Hội chủ Ngụy Khôn.

Một lão điểm huyệt cầm máu, một lão lấy kim đan ra vò nát rịt vết thương cánh tay phải của Hội chủ Ngụy Khôn.

Độc Trùng đạo sĩ và Thiết Phiến chân nhân nhìn qua tình hình diễn biến thảy đều biến sắc.

Độc Trùng đạo sĩ ghé vào tai Thiết Phiến chân nhân thì thầm vài câu, chẳng hiểu lão nói những gì.

Thiết Phiến chân nhân khẽ gật đầu, sau đó hai lão đứng yên không động tĩnh gì cả.

Trước đó giây phút Phùng Phá Thạch đã đứng lên, trong tay đã cầm thanh Tàn Hồn huyết kiếm chớp rực huyết quang lóng lánh đến rợn người.

Chàng phóng mắt nhìn Hội chủ Ngụy Khôn và hai lão Bành Hoài, Ngô Phi, vành môi dưới liền mím chặt.

Chúng môn đồ Long Hổ hội trông thấy Hội chủ Ngụy Khôn bị thanh Tàn Hồn huyết kiếm của Phùng Phá Thạch chặt cụt bàn tay phải, thảy đều vỡ mật tán hồn, tháo lui ra ngoài xa đứng nhìn, không còn một tên nào dám đứng tại đấu trường.

Tần Chung thoát khỏi sự khống chế của hai lão Bành Hoài và Ngô Phi, chạy lại Phùng Phá Thạch.

Gã vui mừng :

- Phùng ca ca, ca ca đã tống khứ được bầy độc trùng "Cổ độc vô hình" rồi chứ?

Phùng Phá Thạch khẽ gật đầu :

- Xong cả rồi, nhưng lúc nãy huynh theo lời Tần đệ vận chân khí chân nguyên không tống khứ được bầy độc trùng, huynh vận luôn chân khí Càn Khôn Thái Cực đại pháp cũng vô hiệu quả. Huynh vô cùng tuyệt vọng nghĩ phen này chắc phải bị lão quỷ Ngụy Khôn bắt sống với đệ đệ. Chợt huynh nghĩ ra lại vận chân khí Càn Khôn Thái Cực đại pháp hợp với mệnh môn chân hỏa, hai luồng nhiệt hỏa đốt chết sạch cả bầy độc trùng "Cổ độc vô hình" trong tạng phủ của huynh. Huynh vừa mở mắt ra trông thấy lão quỷ Ngụy Khôn đang dùng trảo vồ vào người huynh. Huynh nổi giận rút thanh Tàn Hồn huyết kiếm xuất chiêu cắt cụt bàn tay của lão. Huynh định giết luôn nhưng lão đã phóng ngược trở về phía sau...

Tần Chung hoan hỉ :

- Tiểu đệ mừng cho Phùng ca ca đã thoát qua một tai nạn khủng khiếp. Lúc nãy đệ thấy đã nguy rồi, đệ tưởng chúng ta cùng chết, ngờ đâu mệnh trời chưa nỡ dứt chúng ta khiến cho ca ca giải tỏa được bầy độc trùng. Lão quỷ Ngụy Khôn vô cùng độc ác, ca ca không nên để cho lão sống làm chi.

Ngoảnh lại nhìn Bành Hoài và Ngô Phi đang lúi húi chữa trị vết thương cánh tay cụt của Hội chủ Ngụy Khôn, Tần Chung mắt đầy sát khí.

Gã nói :

- Phùng ca ca, chúng ta hãy tới đó giết ba lão quỷ kia cho rồi.

Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Tần đệ đệ nói đúng, chúng ta hãy giết bọn lão quỷ trừ hiểm họa ở sau này.

Phùng Phá Thạch và Tần Chung song song bước tới chỗ Hội chủ Ngụy Khôn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau