HẢI NỘ TRIỀU ÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hải nộ triều âm - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Một đêm kinh hoàng

Trong ngoài Tạ gia trang đèn đuốc đã tắt từ lâu, chỉ còn lại một cây đèn con treo lơ lững trên cánh cửa cổng chiếu ánh sáng lờ mờ vàng vọt.

Xa xa, giữa cánh rừng già, tiếng chim tử qui rúc lên từng hồi như hồn ma, bóng quế hiện về báo trước sắp có chuyện bất thường xảy ra cho Tạ gia trang.

Trời trở về khuya!

Trăng mờ, sao lặn, gió bốc từng hồi.

Màn sương phủ trùm vạn vật, cỏ cây. Cánh rừng già quanh Tạ gia trang kỳ bí hãi hùng.

Trong ngoài Tạ gia trang đèn đuốc đã tắt từ lâu, chỉ còn lại một cây đèn con treo lơ lững trên cánh cửa cổng chiếu ánh sáng lờ mờ vàng vọt.

Xa xa, giữa cánh rừng già, tiếng chim tử qui rúc lên từng hồi như hồn ma, bóng quế hiện về báo trước sắp có chuyện bất thường xảy ra cho Tạ gia trang.

Trang chủ Tạ Chử Giang cùng vợ là Mộc Trầm Hương và gia nhân, chúng môn đồ đang đắm mình trong giấc ngủ say.

Đột nhiên giữa giờ phút đó, có tiếng vó ngựa dồn dập từ ngoài con đường nhỏ quanh co dẫn vào Tạ gia trang vọng tới liên hồi.

Nghe tiếng vó ngựa ước lượng có chừng hàng trăm kỵ mã, đang hướng vào Tạ gia trang phi thẳng tới.

Hai tên võ sĩ đứng gác hai bên cửa cổng đang ngủ gật chợt nghe tiếng vó ngựa ào ào phi tới cùng giật mình mở mắt ra.

Rõ ràng tiếng vó ngựa đang chạy thẳng vào Tạ gia trang.

Cả hai tên võ sĩ cùng biến sắc, đưa mắt nhìn nhau dò hỏi.

Tên võ sĩ bên trái cất giọng, tiếng có vẻ run run :

- Hồ đại ca, hình như bọn giáo đồ Thần Đạo giáo sắp đến Tạ gia trang này theo lời hẹn của chúng với Trang chủ, đại ca xem có đúng không?

Chưa vội đáp lời, tên võ sĩ đứng bên phải lắng tai nghe phút giây cho thật rõ ràng trước khi báo động.

Tiếng vó ngựa ào ào như trận giông kéo vào Tạ gia trang mỗi lúc một gần hơn.

Tên võ sĩ họ Hồ kinh hãi trả lời :

- Chu đệ, quả đúng người ngựa của bọn giáo đồ Thần Đạo giáo sắp đến đây, như lá tối hậu thư của lão Xích Phát Tôn Ma gửi cho Trang chủ, chẳng còn nghi ngờ gì nữa.

Tên võ sĩ họ Chu hoảng sợ :

- Hồ đại ca, bây giờ chúng ta có nên chạy vào trong phi báo cùng Trang chủ hay không. Nếu phi báo không đúng, e rằng chúng ta sẽ bị quở phạt.

Tên võ sĩ họ Hồ Gắt lớn :

- Trang chủ đã có lệnh cho chúng ta rồi. Bất cứ là đúng hay sai, khi nghe có tiếng vó ngựa hoặc có người xâm nhập vào, cứ báo động cho Trang chủ được biết. Chu đệ hãy gióng ba hồi chuông nhanh lên.

Không đợi cho tên võ sĩ họ Hồ dứt lời, tên võ sĩ chọ Chu chạy như bay tới cái đại đồng chung to tướng, cầm dùi gióng lên ba hồi chấn động tất cả trong ngoài Tạ gia trang, ngân vang qua luôn bốn phía của cánh rừng già.

Ba hồi đại đồng chung chưa dứt, cánh cửa đại điện Tạ gia trang đã mở toang ra. Liền đó, hai mười mấy tên gia nhân chạy bắn ra ngoài, liên tiếp thắp hàng trăm ngọn đèn đuốc sáng lòa khắp cả tứ phía, từ trong đại điện tới phía ngoài sân cỏ rộng, chu vi có tới hai trăm trượng.

Lập tức, gần hai trăm môn đệ vận võ phục, tay cầm đao kiếm, từ bốn phương tám hướng chạy ào tới sân cỏ, chỉ trong nháy mắt đã lập thành đội ngũ chỉnh tề.

Hình như trước đây Trang chủ Tạ Chử Giang đã có lệnh truyền cho chúng môn đồ sẽ có đại biến nên trước đó bọn chúng đã chuẩn bị rất chu đáo.

Trang chủ Tạ Chử Giang và phu nhân Mộc Trầm Hương nghe ba hồi đại đồng chung cũng đã giật mình tỉnh giấc.

Trang chủ Tạ Chử Giang nhanh chóng vận bộ đồ võ phục, vừa giục Mộc Trầm Hương :

- Hiền thê hãy theo ngã phía sau bản trang chạy cho mau lẹ lên. Nhớ hết sức bảo vệ lấy bảo vật, đừng để cho nó lọt vào tay bọn Thần Đạo giáo.

Mộc Trầm Hương rơi lệ :

- Phu quân, có lẽ nào...

Trang chủ Tạ Chử Giang ngắt lời :

- Như đã tính toán trước kia, phu nhân đừng cãi lời ta. Hãy chạy đi cho mau, kẻo chẳng còn kịp nữa. Nếu ta có chuyện gì bất hạnh, phu nhân hãy cố gắng tìm ái nữ Tạ Ánh Đào mà trao bảo vật...

Lão nhân vụt quát lên :

- Phu nhân chạy cho mau, bọn Thần Đạo giáo đã đến nơi rồi.

Mộc Trầm Hương khóc nức nở rồi theo ngã sau Tạ gia trang chạy đi biến dạng giữa trời khuya.

Mộc Trầm Hương đi rồi, Trang chủ Tạ Chử Giang thở phào như vừa trút đi một gánh nặng.

Lão gấp rút đi nhanh ra tòa đại điện, trông thấy bốn vị lão nhân Hộ pháp vận trường y màu xám, lưng đeo trường kiếm đứng chờ.

Trang chủ Tạ Chử Giang phất tay :

- Chư vị Hộ pháp theo bản tọa.

Năm người cùng lướt ra khỏi đại điện, tiến nhanh ra sân cỏ.

Tiếng vó ngựa như giông bão đã đến gần Tạ gia trang.

Vừa đến sân cỏ, Trang chủ Tạ Chử Giang đã phất tay :

- Bát phương trận thế bày khai.

Gần hai trăm môn đồ Tạ gia trang đồng thanh hô to một tiếng. Lập tức chia thành bốn đội dàn ra tứ phía, đao kiếm sáng ngời trong tay chờ lệnh.

Trang chủ Tạ Chử Giang lão nhân trạc ngũ tuần, thân hình khôi vĩ, mình mặc trường bào. Mặt vuông, cằm lớn, ba chòm râu đen suôn đuột, mắt chớp sáng quắc, tay cầm thanh đại long đao nặng ngót hai trăm cân chớp lòa ánh sáng.

Đứng giữa bốn lão Hộ pháp, Trang chủ Tạ Chử Giang trông lẫm liệt uy phong, chẳng khác nào một vị nguyên soái đứng giữa chốn biên thùy.

Bốn vị Hộ pháp tuổi lục tuần, thân hình to lớn, mình vận võ phục màu xám, hai tay cầm trường đao, mắt ngời sáng đứng chung quanh Trang chủ Tạ Chử Giang, khí thế vô cùng hùng liệt.

Từ Trang chủ, Hộ pháp đến hai trung niên đại hán chủ trận, luôn cả gần hai trăm môn đồ đao, kiếm sẵn sàng, mắt dồn ra ngoài cửa cổng. Ai cũng hồi hộp chờ bọn người đang phi ngựa tới.

Bầu không khí chung quanh sân cỏ giờ đây sắp sửa là một đấu trường căng thẳng cực độ, tưởng chừng có thể ngạt đi cả hơi thở.

* * * * *

Cách đây một tháng vào buổi trưa, Trang chủ Tạ Chử Giang đang ngồi trên tòa nội điện cùng bốn lão Hộ pháp bàn luận về việc an nguy của giang hồ, về chuyện xuất hiện của Thần Đạo giáo đang gây khủng khiếp trên hai miền Trung thổ khiến tất cả cao thủ hai đạo hắc bạch đều khiếp sợ.

Bỗng có hai tên đại hán cận võ phục mang phù hiệu Thần Đạo giáo xin vào trao một lá tối hậu thư. Trong thư, lão Xích Phát Đại Ma Tôn bắt buộc Trang chủ Tạ Chử Giang phải giao nạp bí kíp Hàng Ma kiếm phổ, vốn là bảo vật di truyền của dòng họ Tạ.

Lão ma đầu Xích Phát Đại Ma Tôn kỳ hạn đêm nay sẽ sai sứ giả tới để thu lấy bí kiếp đó.

Trang chủ Tạ Chử Giang nhất quyết không thể nào chịu nhục nhã trao bảo vật của tổ phụ cho Thần Đạo giáo được, nên đã họp khẩn cấp cùng bốn vị lão nhân Hộ pháp. Sau cùng cương quyết chống lại lệnh của Xích Phát Đại Ma Tôn, chuẩn bị thật chu đáo trước khi bọn giáo đồ Thần Đạo giáo đến.

Vì vậy, khi nghe ba hồi đại đồng chung gióng lên, Trang chủ Tạ Chử Giang và bốn lão Hộ pháp đã biết chuyện gì sắp xảy đến cho Tạ gia trang rồi.

* * * * *

Tiếng vó ngựa chợt im lắng, chỉ còn lại tiếng chân ngựa giẫm trên mặt đất lộp cộp và những tiếng ngựa hí xé màn đêm. Trang chủ Tạ Chử Giang cất tiếng quát lớn :

- Tất cả sẵn sàng...

Tiếng quát của Trang chủ Tạ gia trang vừa dứt chợt thấy ba bóng người to lớn xuất hiện ngay trước cạnh cửa cổng.

Bình... bình....

Hai tiếng rú thê thảm vang lên. Hai tên môn đồ đứng canh gác trúng nhằm chưởng lực té lăn ra trên mặt đất, nằm im không động đậy.

Ba bóng người to lớn liền bước vào cổng Tạ gia trang, đưa mắt nhìn Tạ Trang chủ và bốn lão Hộ pháp.

Trong ba người đó đứng giữa chính là một lão nhân đầu lớn, mặt to, mình bận hồng bào đỏ chói lưng đeo kiếm dài, cặp mắt chớp ma quang nửa xanh nửa đỏ, trông chẳng khác nào một vị quỷ vương từ cõi âm hiện về.

Hai bên tả hữu của lão nhân là hai tên đại hán mặc võ phục màu xanh, hình dung to lớn, mặt mũi cực kỳ hung tợn, lưng đeo trường kiếm lấp lánh ánh sáng đến rợn người khiến bất cứ ai trông qua cũng đều khiếp đảm.

Sau lưng lão quái nhân và hai tên đại hán là sáu tên hắc y thân hình vạm vỡ, tay xử trường kiếm to gấp bội các loại trường kiếm khác.

Phía ngoài cửa cổng Tạ gia trang trên một trăm kiếm thủ mặc áo đen, trên ngực thảy đều mang phù hiệu của Thần Đạo giáo, một đại phái từng gây khiếp đảm cho bọn người cao thủ hắc bạch giang hồ từ hai năm qua mà mỗi khi nghe nói tới tên, ai nấy thảy đều kinh tâm tán đởm.

Đấu trường bỗng im phăng phắc, một con muỗi bay vo ve vẫn còn nghe.

Lão quái nhân đảo mắt nửa đỏ nửa xanh nhìn quanh khắp đấu trường, rồi sầm sầm bước tới.

Hai tên đại hán áo xanh ngực gắn phù hiệu Thần Đạo giáo bước theo sau lão quái nhân.

Sáu tên đại hán áo đen tay cầm trường kiếm đi theo phía sau chót.

Nhìn rõ khuôn mặt như quỷ vương của lão quái nhân, Tạ Chử Giang khẽ nói thầm :

- "Diêm Vương Tôn Giả! Công lực lão đại ma đầu này rất cao thâm, đã đạt tới cõi quỷ thần tránh xa, thật là đáng ngại cho ta, chưa rõ hậu quả sẽ như thế nào. Nhưng cũng không thể khuất phục, cúi đầu theo mệnh lệnh của lão Xích Phát Đại Ma Tôn được".

Bốn lão Hộ pháp lăm lăm đại trường đao trong tay, hiểu ngay sắp có trận đại ác chiến diễn ra.

Lão quái nhân chính là Diêm Vương Tôn Giả bước tới đứng cách Tạ Chử Giang chừng ba trượng.
Hai tên đại hán áo xanh tới đứng hai bên tả hữu Diêm Vương Tôn Giả.

Tuy đã hiểu rõ chuyện gì sắp xảy tới cho Tạ gia trang rồi nhưng Tạ Chử Giang vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không hề tỏ ra sợ hãi.

Lão cất giọng trầm trầm :

- Chẳng hay Diêm Vương Tôn Giả đêm nay tới tệ trang có chuyện gì quan trọng, lại mang theo cả trăm giáo đồ Thần Đạo giáo?

Diêm Vương Tôn Giả nhìn Trang chủ Tạ Chử Giang bằng ánh ma quang nửa xanh nửa đỏ, cất giọng trầm, âm giống như quỷ hú :

- Phó bản tòa cùng nhị vị Thủ tòa Thần Đạo giáo và chúng giáo đồ, đêm nay tới quí trang đúng như lá tối hậu thư Giáo chủ đã gởi cho Trang chủ từ một tháng trước đây, thu nạp pho bí kíp Hàng Ma kiếm phổ.

Lão hỏi :

- Trang chủ đã chuẩn bị sẵn sàng rồi chứ. Hãy giao nạp bí kíp cho phó bản tòa mang trở về phục mạng cùng Giáo chủ.

Tạ Chử Giang nghiêm sắc mặt :

- Pho bí kíp Hàng Ma kiếm phổ vốn là bảo vật di truyền của tiền nhân ba đời rồi, làm sao Tạ mỗ tuân theo lệnh của Giáo chủ Thần Đạo giáo được. Phó giáo chủ hãy trở về trình bẩm lại cùng Giáo chủ rằng Tạ mỗ không thể nào đáp ứng được lá tối hậu thư kia.

Ánh ma quang chớp sáng. Diêm Vương Tôn Giả hừ bằng giọng mũi :

- Phó bản tòa và nhị vị Thủ tòa tới quý trang là những người thừa hành theo mệnh lệnh của Giáo chủ lấy pho bí kíp Hàng Ma kiếm phổ, chứ không có quyền xử lý. Các hạ hãy thức ngộ giao bí kíp cho rồi.

Trang chủ Tạ Chử Giang cương quyết :

- Bản tòa đã nói với Phó giáo chủ rồi, bí kíp Hàng Ma kiếm phổ là bảo vật của tiền nhân. Bất cứ dưới cảnh ngộ nào cũng không thể trao cho Thần Đạo giáo được.

Diêm Vương Tôn Giả hừ một tiếng :

- Phó bản tòa đã hết lời. Nếu các hạ cứ một mực khăng khăng chống lại mệnh lệnh của Giáo chủ, ta chỉ sợ đêm nay tất cả những người trong quý trang không thể bảo tồn tính mạng. Ta khuyên các hạ hãy sớm thức ngộ, tự lượng lấy sức mình có thể chống nổi bản giáo hay không. Chớ một khi ta truyền lệnh động thủ, chừng đó một con gà con chó cũng chẳng còn, đừng nói tới tánh mạng của con người.

Trang chủ Tạ Chử Giang nổi cơn thịnh nộ, trợn trừng cặp mắt lớn tiếng :

- Quý phái cậy mình là một giáo phái hùng mạnh nhất đương thời, cao đồ đông đảo, tới đây cưỡng bách bản trang giao nộp bảo vật. Hành động đó chẳng khác nào những kẻ cường sanh đạo tặc cướp của giết người. Đường đường là một vị Trang chủ, lẽ nào Tạ mỗ há sợ bọn Thần Đạo giáo của lão hay sao. Nếu các hạ động thủ bắt buộc ta phải tiếp nghênh.

Diêm Vương Tôn Giả mặt đầy sắc giận, đã hung tợn càng thêm hung tợn, cất tiếng cười ghê rợn :

- Phó bản tòa đã vì chút đức hiếu sinh nói với các hạ, nếu quả thật các hạ không chịu nghe thì đừng trách ta sao hạ hạ độc thủ, chẳng niệm một chút tình.

Lão quát :

- Một lần nữa phó bản tòa hỏi, các hạ có chịu giao nộp pho bí kíp Hàng Ma kiếm phổ cho Giáo chủ hay chờ ta phải động thủ.

Trang chủ Tạ Chử Giang trợn mắt khẳng khái :

- Không bao giờ có chuyện giao nộp bí kíp cho lão một cách phi lý đó. Tạ mỗ đã quyết tâm rồi, đêm nay giữa ta và lão phải có một kẻ nằm xuống trên mộ tràng này, ngoài ra chẳng còn cách nào khác hơn nữa.

Diêm Vương Tôn Giả nổi giận, trợn cặp mặt quỷ, quát to :

- Lão phải chết!

Phất cánh tay áo rộng về phía sau lưng, Diêm Vương Tôn Giả quát tiếp :

- Động thủ!

Hơn một trăm giáo đồ Thần Đạo giáo hô to :

- Tuân lệnh!

Lập tức, chúng giáo đồ Thần Đạo giáo vung trường kiếm, giới đao sáng ngời, phóng vào đấu trường, lao tới chúng môn đồ Tạ gia trang.

Trang chủ Tạ Chử Giang quát lớn :

- Tử chiến.

Gần hai trăm môn đồ nhất tề huy động đoản đao, trường kiếm xáp lại chúng giáo đồ Thần Đạo giáo.

Liền đó một trận đại hỗn đấu diễn ra ác liệt.

Chính giữa đấu trường, Diêm Vương Tôn Giả và Trang chủ Tạ Chử Giang đã đấu qua ba chiêu, rồi lại tiếp diễn đao quang sáng lòa, kiếm ảnh chớp rực, đao khí vù vù, gió thổi ào ạt, cát bụi bay lên mù mịt.

Hai tên đại hán Thủ tòa Thần Đạo giáo cùng bốn lão nhân Hộ pháp Tạ gia trang chia ra làm hai cặp, kiếm đao xáp lại giao tranh.

Một rừng đao, kiếm chạm nhau soang soảng. Hoa lửa từng chùm lóe rực, chưởng hình dày đặc, chưởng âm phát nổ hàng loạt rền trời.

Tiếng quát tháo, tiếng la hét lẫn lộn, tiếng rú thảm khốc. Bóng người nhanh như chớp nhoáng, thây người ngã xuống, hoa máu bắn tung lên không gian, tạo thành một quang cảnh hỗn loạn ầm ầm như trên bãi sa trường.

Một giờ sau đó...

Diêm Vương Tôn Giả và Trang chủ Tạ Chử Giang đã đấu với nhau trên tám mươi hiệp song vẫn chưa có bên nào thắng, bên nào bại.

Trang chủ Tạ Chử Giang nhờ cậy thanh long đao nặng ngót hai trăm cân, xưa kia vốn là thanh long đao của lão tiền bối Quan Vân Trường thời Hậu Hán. Với đao pháp kỳ diệu, đao ảnh chói lòa cả mắt đối phương, đao kình vụt vụt tới tấp tấn công Diêm Vương Tôn Giả không ngừng.

Diêm Vương Tôn Giả sử dụng cây trường kiếm ngắn hơn, nhẹ hơn, không dám va chạm vào thanh đại long đao của Trang chủ Tạ Chử Giang bởi sợ sẽ bị gãy lìa... nên lão sử dụng thân pháp chớp ẩn chớp hiện như loài quỷ mị giữa vùng đao ảnh, né tránh những đường đao nhanh như chớp giật của đối thủ.

Lão chờ cơ hội xuất chiêu đánh ngã Trang chủ Tạ Chử Giang bằng chỉ lực.

Hai bên trận tả hữu, hai tên Thủ tòa Thần Đạo giáo và bốn lão nhân Hộ pháp Tạ gia trang hãy còn trong cái thế quân bình.Kiếm pháp của hai tên đại hán Thủ tòa cao hơn bọn lão nhân Hộ pháp, nhưng nhờ hai người đấu với một người nên hai tên đại hán không thắng nổi đối phương trong thời gian ngắn.

Song phương đấu nhau trên ba mươi hiệp nữa, đột nhiên Diêm Vương Tôn Giả quát to :

- Lão phải chết!

Trường kiếm trong tay Diêm Vương Tôn Giả rung một cái, ánh kiếm kỳ dị giống như con quái xà quằn quại phóng tới Trang chủ Tạ Chử Giang nhanh không thể tưởng.

Trang chủ Tạ Chử Giang hiểu rõ Diêm Vương Tôn Giả xuất độc chiêu, kinh hãi quát :

- Tạ mỗ cho ngươi cùng chết.

Lão nhân không chống đỡ nhát kiếm của Diêm Vương Tôn Giả, lại vung thanh đại long đao phóng thẳng vào giữa ngực đối phương mình.

Trang chủ Tạ Chử Giang đã áp dụng thuật song phương thọ tử, quyết cùng chết với Diêm Vương Tôn Giả, vì lão nhân nghĩ nếu kéo dài trận đấu, chắc chắn chúng môn đồ Tạ gia trang sẽ bị bọn giáo đồ Thần Đạo giáo tiêu diệt.

Đại long đao chưa tới, đột nhiên Diêm Vương Tôn Giả đã biến mất từ bao giờ.

Trông thấy Diêm Vương Tôn Giả đột ngột mất tích, Trang chủ Tạ Chử Giang thu hồi thanh đại long đao, ngơ ngác đảo mắt tìm kiếm chiếc bóng đối thủ.

Không nhận thấy lão ở nơi đâu cả, Trang chủ Tạ Chử Giang ngẩn ngơ, trong lòng sợ hãi.

Chợt cái, Diêm Vương Tôn Giả xuất hiện như bóng quỷ, đâm một nhát kiếm vào bụng Trang chủ Tạ Chử Giang.

Đang lúc bất phòng vì mãi lo đảo mắt tìm kiếm đối phương, Trang chủ Tạ Chử Giang không tài nào tránh né hay chống đỡ kịp, rú lên một tiếng thảm khốc.

Trường kiếm của Diêm Vương Tôn Giả đã đâm suốt từ bụng Trang chủ Tạ Chử Giang ra tới sau lưng.

Diêm Vương Tôn Giả nhìn Trang chủ Tạ Chử Giang quằn quại cất tiếng cười ghê rợn :

- Hãy nằm xuống đó.

Nói xong lão rút trường kiếm ra khỏi bụng Trang chủ Tạ Chử Giang. Một vòi máu phun ra như suối.

Cặp mắt Trang chủ Tạ Chử Giang trợn trừng trừng, nhìn Diêm Vương Tôn Giả, ánh mắt cháy rực lửa căm thù. Lão nhân từ từ ngã lăn xuống đất.

Diêm Vương Tôn Giả lại cất tiếng cười khà :

- Ha ha... phó bản tòa đã nói với lão rồi, chỉ tại lão ngu ngốc nên mới chết thảm...

Chợt nghe tên đại hán Thủ tòa tsg bên phải quát to :

- Hai ngươi nằm xuống đó...

Hai tiếng rú uất nghẹn. Hai chiếc đầu của hai lão nhân Hộ pháp Tạ gia trang bay ra ngoài, hai cái thây không đầu phun máu thành vòi rồi ngã xuống.

Cùng lúc lại nghe tên đại hán Thủ tòa Thần Đạo giáo bên trái quát to :

- Sao hai ngươi còn đứng đó.

Hắn xuất luôn hai đạo kình nặng tợ búa đồng nhắm vào ngực hai lão nhân Hộ pháp.

Hai lão nhân đang chết sững nhìn Trang chủ Tạ Chử Giang nên khi phát giác thì chưởng kình đã tới, chẳng còn cách nào tránh né đi đâu kịp nữa...

Bình... bình...

Hai lão nhân Hộ pháp cùng rú lên một lượt, thân hình bay bổng lên cao một trượng, rơi trở xuống đất giãy giụa vài cái rồi im đi.

Chung quanh đấu trường luôn cả bốn phía đã có trên trăm môn đồ Tạ gia trang phơi thây nằm la liệt trên trận địa. Một số môn đồ bị thương bò lết ra ngoài, còn lại chừng mười mấy tên bỏ chạy tán loạn khắp nơi, nháy mắt chẳng còn một tên nào.

Đấu trường trở lại im lặng.

Bầu không khí im lặng trong kinh hoàng. Máu thịt tanh tưởi bay ra tràn lan khắp mọi nơi.

Máu đọng thành vũng, thây nằm ngổn ngang đem chất thành gò.

Trổ hai luồng ma nhỡn nửa đỏ nửa xanh nhìn khắp đấu trường, rồi nhìn lại Trang chủ Tạ Chử Giang, Diêm Vương Tôn Giả cười đắc thắng :

- Ha ha ha... bây giờ lão hãy nằm đó, bản tòa sai thuộc hạ tìm bắt vợ lão là Mộc Trầm Hương mang về bản giáo hưởng lạc thú thần tiên. Nghe đâu nàng là một trang mỹ nhân sắc nước hương trời, bỏ qua cũng uổng. Ha ha... ha ha ha...

Diêm Vương Tôn Giả phất cánh tay áo rộng sang hai tên đại hán Thủ tòa :

- Hai ngươi hãy ra lệnh cho chúng giáo đồ cùng hai người chia làm hai toán. Một toán đi tìm bí kíp Hàng Ma kiếm phổ, một toán đi tìm nàng Mộc Trầm Hương bắt sống cho phó bản tòa. Luôn đó các ngươi thu dồn tất cả bảo ngọc, trân châu vàng bạc mang trở về bản giáo, nhanh lên.

Hai tên đại hán Thủ tòa hô to tuân lệnh rồi ra lệnh cho trên một trăm giáo đồ Thần Đạo giáo ùn ùn chạy vào tòa đại điện Tạ gia trang lục soát tất cả mọi nơi trong nội phòng tìm kiếm bí kíp Hàng Ma kiếm phổ và bắt Mộc Trầm Hương, tóm thâu trân châu, bảo ngọc, vàng bạc.

Một lúc lâu sau, một trong hai tên đại hán Thủ tòa Thần Đạo giáo chạy trở ra tới trước mặt Diêm Vương Tôn Giả cung tay bẩm báo :

- Bẩm Phó giáo chủ, thuộc hạ cùng chúng giáo đồ đã lục soát khắp mọi nơi, kể cả hậu viện nhưng tìm mãi mà không thấy ả Mộc Trầm Hương nơi đâu cả.

Diêm Vương Tôn Giả nhướng cau cặp lông mày chổi xể, hừ bằng giọng mũi :

- Có lẽ nào Tạ Chử Giang vì biết trước không thể chống nổi bản giáo nên đã bảo ả Mộc Trầm Hương chạy trốn từ lâu rồi. Thôi, các ngươi đừng tìm kiếm ả nữa, vô ích.

Liền đó tên đại hán Thủ tòa thứ hai chạy ra, vòng tay cung kính bẩm trình :

- Bẩm Phó giáo chủ, thuộc hạ đã lục soát khắp cả mọi nơi vẫn không tìm được bí kíp Hàng Ma kiếm phổ, xin Phó giáo chủ định liệu.

Diêm Vương Tôn Giả trợn cặp mắt quỷ :

- Đồ vô dụng.

Lại lại hỏi :

- Còn trân châu, bảo ngọc? Ngươi thu dọn được bao nhiêu?

Tên đại hán Thủ tòa cung kính :

- Bẩm Phó giáo chủ, bọn thuộc hạ đã tóm gọn mười một ngàn hai trăm bốn mươi sáu hạt minh châu, một trăm bốn mươi viên bảo ngọc và trên năm chục vạn lượng vàng ròng.

- Ngươi hãy đem xe song mã vào đây chở tất cả các thứ ấy về bản giáo.

Tên đại hán Thủ tòa vâng dạ, chạy ra ngoài.

Trỏ tay sang Trang chủ Tạ Chử Giang, Diêm Vương Tôn Giả bảo tên đại hán Thủ tòa kia :

- Ngươi hãy lục soát trong mình lão tặc Tạ Chử Giang xem có bí kíp Hàng Ma kiếm phổ hay không?

Tên đại hán Thủ tòa vâng lệnh, chạy lại cúi xuống lục soát trong mình của Tạ Chử Giang một lúc, đứng lên nói :

- Bẩm Phó giáo chủ, pho bí kíp Hàng Ma kiếm phổ không có trong mình lão tặc.

Diêm Vương Tôn Giả hừ một tiếng, ngẫm nghĩ giây phút nói :

- Được rồi, bí kíp Hàng Ma kiếm phổ không có trong mình lão tặc Tạ Chử Giang thì tất nhiên ả Mộc Trầm Hương đã mang bí kíp chạy trốn rồi. Phó bản tòa sẽ truy lùng ả để thu nạp bí kíp, không thể chậm trễ lọt vào tay các tên bại hoại khác.

Tên đại hán Thủ tòa trở vào cùng bốn cỗ xe song mã và một đoàn tùy tùng.

Diêm Vương Tôn Giả truyền lệnh :

- Các ngươi hãy vào tóm gọn tất cả châu báu, ngọc vàng chất vào bốn cỗ xe rồi trở lại bản giáo. Sáu vị đại kiếm thủ hãy hộ tống bốn cỗ xe, ta và nhị vị Thủ tòa đi lùng bắt ả Mộc Trầm Hương thu nạp bí kíp rồi trở về sau.

Sáu tên đại hán áo đen vâng dạ, cùng chúng giáo đồ chạy vào trong đại điện thu dọn các vật mang ra đặt vào bốn cỗ xe song mã.

Sau đó, sáu tên áo đen cùng trên một trăm giáo đồ Thần Đạo giáo hộ tống bốn cỗ xe song mã rời khỏi Tạ gia trang phi ngựa ào ào trở ra ngoài quan đạo.

Diêm Vương Tôn Giả và hai tên đại hán Thủ tòa phi thân về phía sau trang viện, nháy mắt biến mất giữa trời khuya.

Đấu trường im bặt.

Hàng trăm cây bạch lạp cắm chung quanh lụi dần, sau cùng tắt ngấm.

Vầng trăng trên bầu trời vừa chui ra khỏi đám mây đen soi ánh sáng lạnh lùng xuống đấu trường trông như hoang mộ.

Trên một trăm tử thi chúng môn đồ Tạ gia trang nằm ngổn ngang. Mùi máu thịt tanh tưởi theo từng cơn gió thoảng đi ra xa bốc lên ngạt thở.

Ngoài kia trong cánh rừng già, sương khuya phủ xuống như tấm màn tang. Tiếng chim tử quy rúc lên từng hồi như lời tiễn đưa những oan hồn u uất vừa mới ra đi...

Chương 2: Thảm cảnh điêu tàn

Giữa lúc đó...

Chợt thấy một chiếc bóng nhỏ thó màu lam xuất hiện ngoài cửa cổng Tạ gia trang.

Dưới ánh trăng khuya mờ ảo cho thấy chiếc bóng nhỏ thó kia là một cậu bé trạc mười bốn, mười lăm tuổi. Mình mặc võ phục màu lam, mặt mũi khôi ngô tuấn tú khác thường, hai ánh mắt tợ hai vì sao, nhìn vào đấu trường.

Cậu bé kinh hãi kêu lên :

- Tạ gia trang bị tàn sát!

Sửng sốt nhìn ngoài một trăm tử thi nằm rải rác đó đây trên sân cỏ, cậu bé băng mình vào trong.

Cậu bé dừng lại chính giữa đấu trường, đảo mắt nhìn quanh một lượt.

Cậu bé lại kêu lên kinh hoàng :

- Quả thật Tạ gia trang của Tạ sư thúc vừa bị tàn sát!

Cậu bé lẩm bẩm :

- Kẻ thù nào tới đây tàn sát chúng môn đồ Tạ gia trang của sư thúc?

Đôi mắt như hai vì tinh tú chớp ngời của cậu bé hiện lên ánh sáng hãi hùng.

Cậu lại lẩm bẩm :

- Trên một trăm tử thi nằm đây, còn Tạ sư thúc hiện ở nơi đâu sao không thấy.

Cậu bé bước đi chầm chậm nhìn các tử thi nằm rải rác khắp cả đấu trường.

Gã đi tìm tử thi của Trang chủ Tạ Chử Giang. Bởi gã hiểu số đông môn đồ đã chết, tất nhiên Trang chủ cũng không thể bảo tồn tính mạng.

Bỗng cậu bé dừng phắt lại, tròn xoe mắt nhìn Trang chủ Tạ Chử Giang nằm bất động, máu me đầy mình, chiếc trường bào tơi tả.

Nhìn kỹ lại, cậu bé kinh hoàng kêu lớn :

- Trời... Tạ sư thúc!

Khiếp đảm trong phút giây, gã chạy tới gần Trang chủ Tạ Chử Giang nhìn kỹ hét :

- Máu!

Cậu bé trợn trừng đôi mắt nhìn Trang chủ Tạ Chử Giang một lúc lại hét :

- Kẻ thù nào tới đây giết Tạ sư thúc?

Lặng ngắt, đó đây không nghe có tiếng động trừ gió đêm vì vèo thổi qua thoảng mùi máu thịt tanh tưởi khó ngửi.

Trấn tĩnh cơn hốt hoảng, cậu bé tới gần Trang chủ Tạ Chử Giang rồi cúi xuống, đưa bàn tay nhỏ sờ vào ngực nghe ngóng động tĩnh.

Bỗng gã kêu lên hoan hỉ :

- Trái tim của Tạ sư thúc còn đập.

Cậu bé lại đứng lên vui mừng khôn xiết, nghĩ cách cứu tỉnh Trang chủ Tạ Chử Giang.

Gã lẩm bẩm một mình :

- Bây giờ ta hãy cho Tạ sư thúc uống một viên linh đan của sư phụ vừa trao cho, rồi vận công truyền chân khí vào cơ thể của sư thúc xem thế nào.

Cậu bé thò tay vào áo lấy một chiếc hộp nhỏ màu xanh, trút ra một viên linh đan cũng màu xanh, cúi trở xuống vạch miệng Trang chủ Tạ Chử Giang nhét vào, dùng chỉ lực điểm huyệt Linh Toàn cho thuốc trôi xuống cổ.

Sau đó, cậu bé ngồi xuống bên cạnh Trang chủ Tạ Chử Giang, đặt hai bàn tay bé bỏng vào hai nơi đại huyệt Thiên Linh và Khí Hải của lão nhân, vận chân nguyên nội gia từ từ truyền sang.

Xem qua cách thức cho thấy võ công thủ pháp của cậu bé dù tuổi nhỏ nhưng đã thuộc hàng cao thủ.

Một vầng mây đen khác che lấp ánh trăng vừa bay qua. Vầng trăng ló dạng trở lại, soi sáng những tử thi nằm trên cây cỏ khiến bất cứ ai trông qua cũng phải rùng mình sởn gáy.

Cậu bé vận chân khí chân nguyên truyền vào người Trang chủ khoảng độ nửa thời khắc.

Chợt trông thấy thân hình Trang chủ Tạ Chử Giang động đậy, sau đó buông hơi thở nhẹ như gió thoảng, rồi từ từ hé đôi mắt ra...

Cậu bé vô cùng hoan hỉ, thu hai ngọn chưởng lại, lớn tiếng nói cho Trang chủ Tạ Chử Giang nghe :

- Trang chủ, con là Phùng Phá Thạch đây. Sư thúc có nhận ra được con không?

Trang chủ Tạ Chử Giang giương cặp mắt ánh sáng lờ đờ nhìn cậu bé chính là Phùng Phá Thạch.

Lão nhân cất tiếng thều thào :

- Phùng tiểu điệt đó ư?

Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Thưa sư thúc, chính là con đây. Sư thúc nghe trong mình hiện giờ thế nào?

Trang chủ Tạ Chử Giang vẫn với giọng thều thào :

- Phùng tiểu điệt, ta sắp chết. Con không cứu ta nổi đâu. Hãy nghe ta nói đây Phùng Phá Thạch muốn bật khóc, mím chặt vành môi dưới cố khỏi kêu lên.

Cậu bé cất giọng run run :

- Xin sư thúc hãy nói, con đang lắng tai nghe đây.

Trang chủ Tạ Chử Giang cố gom hết hơi tàn :

- Phùng nhi... ta đã viết sẵn... một lá thư gửi cho Phùng đại huynh... hiện đang ở trong túi ta... con hãy lấy mang về trao lại... cho Phùng lão huynh...

Lão nhân thở hắt một cái, tưởng chừng như muốn bặt luôn. Phùng Phá Thạch hốt hoảng :

- Sư thúc, con nghe rồi. Bọn hung thủ nào tới đây tàn sát Tạ gia trang. Ai đã gây trọng thương cho sư thúc?Giọng nói của Trang chủ Tạ Chử Giang nhỏ dần :

- Kẻ thù tàn sát Tạ gia trang là... lão Diêm Vương Tôn Giả... kẻ giết ta cũng... là lão...

Tới đây Trang chủ Tạ Chử Giang đã trót hết hơi tàn, thở hắt ra một cái rồi im bặt, hai mắt nhắm nghiền, chiếc đầu ngoẹo sang bên.

Phùng Phá Thạch kinh hoàng hét lớn :

- Sư thúc...

Cậu bé trợn tròn cặp mắt suýt rách cả hai khóe nhìn Trang chủ Tạ Chử Giang, trong cổ họng nghẹn cứng, không còn nói thêm được một lời nào nữa.

Diễn biến tóc tang trước mắt khiến cho Phùng Phá Thạch chết lặng cả người, tay chân thảy đều tê dại. Hai dòng nước mắt thương tâm chảy dài xuống đôi má thơ ngây của cậu bé.

Cậu bé đứng chôn chân tại chỗ một lúc thật lâu.

Lát sau lấy lại sự bình tĩnh, nhớ lời Trang chủ Tạ Chử Giang, Phùng Phá Thạch cúi xuống thò tay vào áo lão nhân sục sạo lấy một lá thư dính đầy máu và một mảnh ngọc.

Đúng là một lá huyết thư.

Phùng Phá Thạch ngồi xuống trên đám cỏ mở lá thư của Trang chủ Tạ Chử Giang ra đọc.

Dưới ánh trăng soi bàng bạc, những dòng chữ lờ mờ hiện ra :

"Phùng lão huynh nhã giám, Đệ đã nhận được lá tối hậu thư của lão Xích Phát Đại Ma Tôn, Giáo chủ Thần Đạo giáo. Trong thư lão bắt buộc đệ phải giao nộp pho bí kíp Hàng Ma kiếm phổ, vốn là bảo vật đã truyền ba đời của dòng họ Tạ. Lão quỷ hăm dọa nếu không tuân theo mệnh lệnh của lão, lão sẽ sai giáo đồ Thần Đạo giáo tới tàn sát cả Tạ gia trang. Nghĩ mình đơn độc, không thể nào đương đầu nổi lão Xích Phát Đại Ma Tôn, lại còn có bọn lão quỷ Diêm Vương Tôn Giả, Vạn Độc Thánh Sư, Liệt Hỏa Ma Quân và Lưỡng Diện Quái Nhân, đệ dự định cùng ái thê Mộc Trầm Hương và chúng môn đồ tìm một nơi thật an toàn lánh nạn trong một thời gian, sau đó sẽ tìm phương cách đối phó. Nhưng nhớ tới thanh danh truyền thống của tổ phụ qua nhiều đời, đệ không thể khiếp nhược, hành động hèn nhát như thế được. Đệ nhất quyết ở lại tệ trang quyết một trận thư hùng chết sống cùng lão Xích Phát Đại Ma Tôn và đồng bọn. Nếu trong trận này đệ có điều gì bất hạnh xảy ra, xin lão huynh đi tìm ái thê và ái nữ Tạ Ánh Đào đã mất tích từ thủa nhỏ, rồi chu toàn cho thành hôn cùng Phùng hiền điệt. Được vậy dù hồn của đệ có xuống suối vàng vẫn mãi mãi nhớ ghi công đức của lão huynh.

Xin bái biệt Phùng lão huynh.

Trang chủ Tạ Chử Giang cẩn bút."

Đọc lá thư tuyệt mệnh của Trang chủ Tạ Chử Giang, Phùng Phá Thạch nghe máu hận thù trong trái tim sôi lên sùng sục.

Cậu bé đứng phắt lên, nắm tay hướng vào khoảng không gian hét lớn :

- Lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn, Diêm Vương Tôn Giả, tiểu gia thề chặt các ngươi thành muôn đoạn để báo thù cho Tạ sư thúc của ta, huyết tẩy Thần Đạo giáo báo thù cho chúng môn đồ Tạ gia trang bị tàn sát.

Xếp lá thư của Trang chủ Tạ Chử Giang và mảnh ngọc cất vào tay áo cẩn thận, Phùng Phá Thạch đảo mắt nhìn quanh hàng trăm tử thi khắp cả sân cỏ.

Cậu bé lẩm bẩm một mình :

- Xác chết quá nhiều, có tới một trăm ba mươi tên môn đồ, một mình ta không thể nào chôn cất nổi. Bây giờ hãy mai táng một mình Tạ sư thúc, còn bao nhiêu gom lại dùng lửa hỏa táng chứ chẳng còn cách nào hơn được.

Phùng Phá Thạch toan bước sang phía trái sân cỏ tìm một chỗ cao ráo đào một cái huyệt chôn cất Trang chủ Tạ Chử Giang, sau đó sẽ hỏa táng một lượt trăm chiếc tử thi.

Thình lình nghe có tiếng động từ phía trong tòa đại điện vọng ra.

Phùng Phá Thạch giật mình ngưng bước, chú mắt nhìn vào cánh cửa tòa đại điện đèn đuốc đã tắt từ lâu, bóng tối mù mịt.

Thầm nghĩ đó là một hung thủ tàn sát Tạ gia trang, máu thù trong tim cậu bé sôi lên.

Gã vận công lên, song chưởng chuẩn bị xuất thủ giết ngay khi chiếc bóng kia vừa tới.

Chiếc bóng lao thẳng tới trước mặt Phùng Phá Thạch.

Phùng Phá Thạch hét lớn :

- Ngươi là ai?

Chiếc bóng dừng lại cho thấy rõ đó là một lão nhân. Lão cất giọng khàn khàn :- Phùng công tử hãy ngừng tay, lão nô chính là Tần quản gia đây.

Phùng Phá Thạch buông tiếng thở nhẹ, thu hồi song chưởng, nhìn Tần quản gia :

- Thế ra Tần quản gia đó sao?

Tần quản gia bước tới đứng trước mặt Phùng Phá Thạch khẽ gật đầu :

- Chính là lão nô đây. Phùng công tử tới đây từ bao giờ?

Phùng Phá Thạch đáp :

- Ta tới đây vừa đúng lúc Tạ sư thúc sắp chết. Ta cho uống linh đan, vận chân khí cho sư thúc hồi tỉnh trong giây lát. Sư thúc chỉ nói được vài lời rồi tắt thở, kế gặp Tần quản gia tới đó.

Cậu bé bảo tiếp với Tần quản gia :

- Tần quản gia, câu chuyện giáo đồ Thần Đạo giáo tới đây tàn sát Tạ gia trang như thế nào, hãy thuật lại cho ta được rõ ràng.

Tần quản gia bằng một giọng run run thuật lại mọi chuyện diễn biến vừa qua trong trận đại ác chiến giữa Trang chủ Tạ Chử Giang và Diêm Vương Tôn Giả cho Phùng Phá Thạch nghe.

Lão khóc lớn :

- Phùng công tử, lão nô vì võ công quá kém cõi, không trợ giúp gì được cho Tạ đại nhân, để đến nỗi đại nhân phải bị đại ác Diêm Vương Tôn Giả sát hại, tội thật đáng chết.

Phùng Phá Thạch rơi nước mắt khi nghe Tần quản gia kể chuyện bọn giáo đồ Thần Đạo giáo tàn sát chúng đồ Tạ gia trang, và Diêm Vương Tôn Giả dùng quỷ kế đâm một kiếm vào bụng Tạ Chử Giang, lại còn sai khiến thuộc hạ cướp giật tài sản của nạn nhân.

Cậu bé nuốt hận nghẹn ngào xuống cổ, tìm lời khuyên nhủ Tần quản gia :

- Tần quản gia đừng nói như vậy. Lão không có lỗi gì với Tạ sư thúc cả. Tên đại ác ma Diêm Vương Tôn Giả công lực rất cao cường, lại vô cùng xảo quyệt. Bọn giáo đồ Thần Đạo giáo lâu nay cực kỳ hung tợn như loài dã thú. Chúng uống máu người không biết hôi tanh, võ công cao cường, lão làm thế nào chống nổi với bọn chúng.

Tần quản gia cung kính :

- Đa tạ những lời chỉ giáo của Phùng công tử. Nhưng lão nô rất hận mình không biết làm cách nào báo thù cho Tạ đại nhân.

Phùng Phá Thạch khẳng khái :

- Chuyện báo thù cho Tạ sư thúc đã có ta lo liệu rồi, Tần quản gia khỏi phải bận tâm.

Chợt cậu bé hỏi :

- Còn sư thúc mẫu nơi đâu rồi, có thoát khỏi bàn tay đẫm máu của lão quỷ Diêm Vương Tôn Giả hay không?

Tần quản gia lau nước mắt ngậm ngùi :

- Trước lúc bọn giáo đồ Thần Đạo giáo tới đấu trường, Tạ đại nhân đã ra lệnh cho nữ chủ nhân chạy trốn nên thoát khỏi tai nạn.

Phùng Phá Thạch hỏi :

- Sư thúc mẫu chạy trốn ngã nào, Tần quản gia có trông thấy hay không?

Trỏ tay về phía sau Tạ gia trang, Tần quản gia đáp :

- Lão nô trông thấy nữ Trang chủ chạy về phía sau cánh rừng già. Bọn giáo đồ Thần Đạo giáo có đuổi theo nhưng không bắt được nữ chủ nhân.

Phùng Phá Thạch lại hỏi :

- Lão quỷ Diêm Vương Tôn Giả có cướp đoạt được bí kíp Hàng Ma kiếm phổ của Tạ sư thúc hay không?

- Lão nô ẩn trốn trong chiếc thùng cây trong tòa đại sảnh, nghe bọn chúng bảo không tìm gặp pho bí kíp Hàng Ma kiếm phổ. Có lẽ nữ chủ nhân đã mang theo trong mình chạy trốn đi rồi.

- Còn Tạ tiểu thư, Tạ sư thúc có tìm ra tung tích hay chưa?

Tần quản gia lắc đầu :

- Tạ tiểu thư mất tích từ mười mấy năm qua. Tạ đại nhân đã phái nhiều môn đồ đi khắp mọi nơi tìm kiếm mãi đến nay vẫn chưa rõ tiểu thư thất lạc nơi đâu, chết sống lẽ nào. Đây cũng là một điều bất hạnh cho Phùng công tử.

Bỗng lão nói mau :

- Phùng công tử, hãy mau mau rời khỏi nơi này. Lão nô nghi ngờ bọn giáo đồ Thần Đạo giáo sẽ còn quay trở lại đây lục soát, vơ vét cho sạch vàng bạc trong gia trang. Nếu lão Diêm Vương Tôn Giả có mặt, lão không bao giờ dung thứ cho công tử đâu. công lực của công tử chỉ chừng đó không thể nào đương đầu nổi với lão. Xin công tử đi ngay kẻo chẳng còn kịp nữa. Công tử có điều gì lão nô vô cùng ân hận.

Đưa mắt nhìn Trang chủ Tạ Chử Giang, Phùng Phá Thạch nói :

- Ta định mai táng Tạ sư thúc rồi mới rời khỏi nơi này cũng chẳng muộn màng gì đâu. bây giờ ta chọn một nơi cao ráo, thoáng đạt, đào một cái huyệt tạm thời cho sư thúc an nghỉ. Sau này sẽ liệu toan.

Chợt nghe có tiếng gió khua động từ phía sau Tạ gia trang hình như tiếng gió khinh công của người nào đó.

Tần quản gia kinh hãi :

- Phùng công tử, hình như bọn giáo đồ Thần Đạo giáo trở lại ở ngả sau Tạ gia trang. Công tử hãy chạy ngả trước cho mau. Chuyện mai táng Tạ đại nhân đã có lão nô lo liệu rồi, công tử đừng chần chừ nữa.

Lắng nghe ngóng quả có tiếng khinh công từ phía sau Tạ gia trang vọng tới, Phùng Phá Thạch nói mau :

- Ta đi đây, Tần quản gia hãy bảo trọng. Nếu trông thấy bọn chúng tới nữa hãy lẩn trốn đi, đừng chống cự. Sau này ta sẽ gặp lại lão.

Tần quản gia gấp rút :

- Phùng công tử hãy bảo trọng, trên con đường từ đây tới ngoài quan đạo coi chừng bọn giáo đồ Thần Đạo giáo còn mai phục nơi đâu đó xuất hiện bất ngờ ám hại công tử.

Nếu gặp bọn chúng, công tử hãy tìm cách bôn đào, đừng đấu nhau với chúng, rất tai hại.

Phùng Phá Thạch nhìn thi hài Trang chủ Tạ Chử Giang một lần cuối rồi phóng mình ra khỏi cổng, trổ thuật khinh công biến mất giữa trời khuya.

Chương 3: Hận thù chồng chất

Sau khi rời khỏi Tạ gia trang, Phùng Phá Thạch đi từ cuối canh tư đến trưa ngày hôm sau tới thị trấn Vân Thai, còn cách Phùng Sơn bảo khoảng hai trăm dặm.

Trên quảng đường lại có nhiều sơn khê hiểm hóc khó đi, phải trải qua một buổi mới tới nơi.

Phùng Phá Thạch không ghé vào thực quán ăn uống vì sợ phí mất thời giờ, chỉ mua ba cái bánh bao, ăn vội vã rồi tiếp tục cuộc hành trình.

Cậu bé nghe trái tim đập mạnh bồi hồi hình như linh cảm trước đã có chuyện không lành xảy ra cho Phùng Sơn bảo.

Một điều nữa, Phùng Phá Thạch cần gấp rút gặp lại phụ thân Phùng Phá Sơn để trao lá thư của Trang chủ Tạ Chử Giang, bởi trong lá thư sư thúc viết có nhiều điều vô cùng hệ trọng liên quan tới Phùng Sơn bảo.

Phùng Phá Thạch trổ thuật khinh công đi mãi cho tới khi ánh nắng chiều vừa tắt đã tới con đường nhỏ quanh co dẫn vào Phùng Sơn bảo.

Con đường này tới Phùng Sơn bảo có hơn hai mươi dặm đường sá rất khó đi.

Phùng Phá Thạch vừa phi thân vào con đường nhỏ, chợt giật mình dừng bước.

Cậu bé ngẩng mặt nhìn lên trông thấy một vùng khói lửa cuộn lên mù mịt.

Vùng khói lửa kia rõ ràng đúng là nơi tọa lạc của Phùng Sơn bảo.

Phùng Phá Thạch kinh hãi kêu lên :

- Nguy rồi! Phùng Sơn bảo bị đốt!

Bọn nào đốt Phùng Sơn bảo, nếu không phải là kẻ thù thì còn ai nữa.

Cậu bé rất đỗi kinh hoàng bật thốt :

- Ta hãy trở về cho mau!

Phùng Phá Thạch thi triển khinh công thần tốc băng mình vào con đường nhỏ.

Trong lòng cậu bé nóng như có lửa đốt, muốn tới Phùng Sơn bảo trong nháy mắt để xem chuyện gì.

Đi được vài dặm, thình lình Phùng Phá Thạch nhận ra từ phía trong xa xa có một bóng người phi thân ra, khinh công thuộc hàng thượng thừa.

Phùng Phá Thạch giật mình nhủ thầm :

- "Kẻ nào chạy tới đây, ta hãy dừng lại chờ xem hắn là ai?"

Cậu bé thu hồi thân pháp, dừng lại bên đường chờ chiếc bóng từ phía trong đi tới.

Chiếc bóng tới dần dần có vẻ quen thuộc. Trong lòng Phùng Phá Thạch nôn nao hồi hộp.

Chẳng mấy chốc chiếc bóng chỉ còn cách Phùng Phá Thạch chừng năm mươi trượng.

Nhận ra chiếc bóng chính là Triệu Phi Tần, Phùng Phá Thạch vô cùng hoan hỉ.

Gã gọi to :

- Mẹ...

Triệu Phi Tần đang chạy tới, chợt nghe tiếng kêu ngẩng mặt lên nhìn.

Nhận ra Phùng Phá Thạch, mỹ phụ mừng rỡ kêu thương :

- Con!

Triệu Phi Tần phóng tới hai tay ôm chặt Phùng Phá Thạch, giọt lệ từ hai khóe mắt trào ra như suối.

Cách xa đã hơn một năm, nay gặp lại con mỹ phụ vì quá xúc động nghẹn cứng cổ họng chẳng nói được lời nào.

Phùng Phá Thạch ôm cứng lấy Triệu Phi Tần vùi đầu vào lòng mẹ, nước mắt tuôn ra thấm ướt áo mỹ phụ.

Thật lâu Triệu Phi Tần mới chịu buông Phùng Phá Thạch đưa tay lau giọt lệ.

Phùng Phá Thạch trỏ về hướng đám lửa cháy mịt trời, hỏi Triệu Phi Tần :

- Mẹ, đám cháy nào vậy?

Triệu Phi Tần sụt sùi :

- Con ơi, Phùng Sơn bảo đã bị đốt...

Phùng Phá Thạch tròn xoe hai mắt :

- Mẹ, kẻ thù nào đốt phá Phùng Sơn bảo?

Triệu Phi Tần thảm thiết :

- Kẻ thù...

Nhưng mỹ phụ vụt im bặt vì bên trái vừa nghe có tiếng vó ngựa từ phía trong Phùng Sơn bảo vọng tới.

Tiếng vó ngựa dập dồn, hình như rất nhiều tên kỵ mã sắp tới đây.

Phùng Phá Thạch nhìn về hướng có tiếng vó ngựa hỏi Triệu Phi Tần :

- Bọn người nào sắp chạy tới đây vậy mẹ?

Triệu Phi Tần nhìn đám cát bụi tung bay mà kinh hãi nói mau :

- Phùng nhi, bọn chúng đang đuổi theo mẹ...

Phùng Phá Thạch gấp lên :

- Bọn người nào vậy mẹ?

Triệu Phi Tần chưa kịp đáp lời, thình lình nghe tiếng quát từ phía sau :

- Đứng lại, nàng chạy không khỏi đâu.

Triệu Phi Tần hôm nay :

- Phùng nhi, chạy mau...

Mỹ phụ chụp lấy cánh tay Phùng Phá Thạch, hai người cùng trổ thuật khinh công chạy nhanh như gió hướng ra ngoài quan đạo.

Phía sau lưng tiếng vó ngựa ào ào, lại có tiếng quát to hơn :

- Đứng lại, nàng chạy không khỏi đâu.

Triệu Phi Tần càng thêm khiếp đảm, kéo lấy Phùng Phá Thạch trỗ thuật khinh công thần tốc chạy nhanh như khói tỏa.

Hai mẹ con Triệu Phi Tần chạy bất kể sự sống chết, bất kể hầm hố chông gai, đá ghềnh hai bên đường, miễn sao thoát khỏi bọn người đang đuổi theo rất gấp.

Ra tới quan đạo, Triệu Phi Tần và Phùng Phá Thạch vẫn chạy không ngừng nghỉ, bỏ xa dần dần tiếng vó ngựa ở phía sau lưng, chẳng bao lâu không còn nghe tiếng nữa.

Dù vậy, Triệu Phi Tần và Phùng Phá Thạch vẫn giữ nguyên tốc độ vì nơi này hãy còn gần con đường vào Phùng Sơn bảo.

Nửa thời khắc trôi qua, Triệu Phi Tần và Phùng Phá Thạch vượt qua khỏi cánh rừng già nguy hiểm, trước mặt hai người là một dãy núi đồi trùng trùng điệp điệp, ước lượng có tới mấy trăm ngọn núi, phải đi nửa ngày mới qua khỏi.

Nơi đây chỉ có một con đường độc đạo. Nếu mà bọn giáo đồ Thần Đạo giáo xuất hiện bất ngờ chận đường, quả thật là tuyệt lộ.

Trong lòng Triệu Phi Tần lo sợ không yên. Nhưng nơi đây là con đường duy nhất, chẳng còn con đường nào khác trốn chạy nữa.

Bấy giờ đã vào buổi hoàng hôn, chim chóc từng đàn kêu ríu rít kéo nhau tìm về tổ ấm.

Phùng Phá Thạch thấy cảnh sinh tình, lòng cảm khái vì những đàn chim kia còn có tổ ấm, còn gã và Triệu Phi Tần đang trong cảnh bôn đào, chẳng biết phải về đâu.

Vượt qua khỏi ba ngọn núi, vừa lọt qua một tảng đá bên tai Triệu Phi Tần và Phùng Phá Thạch bỗng nghe có tiếng quát lớn :

- Đứng lại!

Từ phía trên các tảng đá, một loạt bóng người phi thân cản ngang quan đạo.

Triệu Phi Tần và Phùng Phá Thạch giật mình, cùng thu hồi thân pháp đưa mắt nhìn tới.

Mười bốn tên thân hình vạm vỡ, vận y phục toàn đen, trên ngực gắn phù hiệu Thần Đạo giáo, tay cầm giới đao sáng ngời, dàn thành hàng ngang, mắt hướng về phía Triệu Phi Tần và Phùng Phá Thạch.

Dĩ nhiên là bọn giáo đồ Thần Đạo giáo đã mai phục nơi đây từ lâu rồi.

Chưa rõ bọn đó là ai, Phùng Phá Thạch hỏi Triệu Phi Tần :

- Bọn kia là ai vậy mẹ? Sao trông bọn chúng mặt mày hung ác như thế kia?

Triệu Phi Tần đáp khẽ :

- Bọn chúng là giáo đồ Thần Đạo giáo đón đường mẹ con ta đấy. Con hãy chuẩn bị mau.

Nghe nói tới Thần Đạo giáo, lửa hận trong trái tim Phùng Phá Thạch như cháy phừng phừng, liền rút ngay thanh kiếm trong tay, sát khí xung lên đầy mặt.

Cậu bé nghiến răng :

- Mẹ, để con tới giết bọn chúng.

Triệu Phi Tần giữ chặt bàn tay Phùng Phá Thạch :

- Con đừng vọng động, hãy chờ xem bọn chúng nói gì.

Tên cầm đầu quát to :

- Chư huynh đệ, hãy xông lên bắt ả Triệu Phi Tần và tên oắt con Phùng Phá Thạch cho ta.

Mười bốn thanh giới đao trong tay mười bốn tên giáo đồ Thần Đạo giáo vung lên cùng lượt, phóng tới trước mặt Triệu Phi Tần và Phùng Phá Thạch.

Phùng Phá Thạch giận dữ hét :

- Tiểu gia liều chết với bọn ngươi.

Đoản kiếm trong tay Phùng Phá Thạch cất lên :

Ánh kiếm vọt tới nửa chừng biến thành những đóa hoa kiếm điểm vào bốn tên giáo đồ Thần Đạo giáo, trông giống như những đóa hoa rơi.

Phùng Phá Thạch xuất chiêu "Tán Hoa Phi Vũ". Chiêu thức đã được Triệu Phi Tần dạy cho lúc gã còn ở thủa ấu thơ và tập luyện đến nay nên rất thuần thục.

Đồng thời, Triệu Phi Tần cũng xuất chiêu "Tán Hoa Phi Vũ", vô số kiếm ảnh chớp tới mười tên giáo đồ Thần Đạo giáo nhanh tợ sét giật lưng trời.

Kiếm ảnh như chớp giăng, che ngay trước mặt. Kiếm khí rít gió vèo vèo nghe ghê tợn, chận lấy mười bốn thanh giới đao của bọn giáo đồ Thần Đạo giáo.

Soảng... soảng... soảng...

Đao kiếm chạm nhau chan chát, từng đóa hoa lửa rực bắn đi mọi nơi.

Bỗng nghe hai tiếng kêu uất nghẹn. Lập tức hai chiếc đầu bay ra rơi xuống lăn lông lốc trên mặt đất.

Hai tên giáo đồ Thần Đạo giáo vì xem thường Phùng Phá Thạch là một đứa bé nên không đề phòng, bị nhát kiếm của hắn chém bay đầu chỉ kêu được nửa tiếng.

Triệu Phi Tần thét :

- Cho hai ngươi chết.

Trường kiếm của Triệu Phi Tần vừa thu hồi lại nhanh lẹ phóng tới, hóa thành hàng trăm ánh kiếm nhằm vào hai tên giáo đồ đứng trước mặt.
Phập... phập...

Lại hai tiếng rú uất nghẹn. Hai tên giáo đồ Thần Đạo giáo lảo đảo thối lui, hai tay ôm lấy ngực, máu phun thành vòi, té quị xuống đất nằm im.

Hai tên này vừa bị nhát kiếm của Triệu Phi Tần đâm thấu từ trước ngực tới sau lưng chết một cách vô cùng thê thảm.

Triệu Phi Tần và Phùng Phá Thạch cầm ngang thanh kiếm chuẩn bị xuất chiêu.

Mười tên giáo đồ Thần Đạo giáo còn lại quá đỗi kinh hoàng, phóng mình sang hai phía, hết nhìn bốn cái tử thi của đồng bọn lại nhìn hai mẹ con Triệu Phi Tần.

Bọn chúng không ngờ kiếm pháp của Triệu Phi Tần và cậu bé kỳ diệu đến thế.

Nhất là bọn chúng không thể nào tưởng tượng nổi Phùng Phá Thạch, một đứa bé tuổi mới mười bốn, mười lăm mà kiếm pháp lại cao thâm như vậy.

Cơ hội đã đến, Triệu Phi Tần chẳng dám chậm trễ vì sợ còn có số đông giáo đồ Thần Đạo giáo kéo tới. Mỹ phụ nói thật mau :

- Phùng nhi, chạy mau...

Mỹ phụ nắm tay Phùng Phá Thạch cùng trổ thuật khinh công vượt qua khỏi mười tên giáo đồ Thần Đạo giáo, nhắm phía trước chạy nhanh như làn khói tỏa...

Hoàng hôn xóa mờ cỏ cây, vạn vật. Bóng tối từ muôn hướng kéo về.

Triệu Phi Tần vẫn nắm chặt lấy tay Phùng Phá Thạch chạy nhanh không ngừng nghỉ.

Trên quãng độc đạo này rất nguy hiểm, mỹ phụ định vượt qua dãy núi tới cánh rừng phía trước chạy vào trong lẩn trốn khỏi bị bọn giáo đồ Thần Đạo giáo trông thấy đuổi theo.

Chạy trên ba mươi dặm, chợt nghe có tiếng vó ngựa từ phía trước mặt phi tới.

Không cần phải nghĩ ngợi vẫn biết đó là đoàn kỵ mã của bọn giáo đồ Thần Đạo giáo chứ chẳng còn là ai nữa.

Phía trước mặt có kẻ thù, phía sau lại có kẻ thù, không còn con đường nào đào tẩu được nữa, bởi hai bên toàn là vách núi dựng thẳng, khỉ vượn khó leo.

Triệu Phi Tần hoảng sợ nói mau :

- Phùng nhi chạy tới chỗ kia lên núi.

Hai người phóng tới phía trước, có một cái khe đá nhỏ, cùng phi thân lên ngọn núi.

Lên tới đỉnh núi, Triệu Phi Tần và Phùng Phá Thạch tiến sâu vào những ngọn núi điệp trùng.

Vượt qua hết năm ngọn núi cách quan đạo đã xa, không còn nghe tiếng vó ngựa vừa lúc vầng trăng tròn vành vạnh nhô lên khỏi đỉnh núi xa xa, soi ánh sáng xanh xanh dìu dịu trên cỏ cây vạn vật.

Tới đỉnh núi có khoảng bình đài chu vi chừng năm trượng, Triệu Phi Tần buông tiếng thở phào.

Mỹ phụ nói :

- Phùng nhi, hãy dừng lại đây.

Hai mẹ con thu hồi thân pháp đáp trên bình đài, nơi có mấy phiến đá bằng phẳng.

Trên bình đài vắng lặng chỉ nghe thỉnh thoảng tiếng gió vì vèo.

- Phùng nhi hãy lại ngồi chỗ kia.

Triệu Phi Tần dắt tay Phùng Phá Thạch tới ngồi xuống phiến đá bằng phẳng.

Triệu Phi Tần buông một tiếng thở dài, căm hận :

- Phùng nhi, mẹ tưởng đã chết rồi!

Phùng Phá Thạch thở hổn hển một lúc rồi nói :

- Mẹ ơi, con cũng tưởng đã chết rồi. Bọn Thần Đạo giáo thật là hung tợn.

Nhớ lại chuyện đã qua, cậu bé hỏi :

- Mẹ, kẻ thù nào tới đốt phá Phùng Sơn bảo vậy mẹ?

Triệu Phi Tần buồn bã :

- Chính bọn Thần Đạo giáo đã tới đốt Phùng Sơn bảo.

Phùng Phá Thạch giật mình :

- Mẹ, phụ thân con có đánh nhau với bọn Thần Đạo giáo không?

Triệu Phi Tần gật đầu :

- Phụ thân con và mẹ cùng chúng môn đồ đánh nhau với hàng trăm tên Thần Đạo giáo một trận ác liệt. Chúng ta chống cự không nổi nên bọn chúng đốt phá Phùng Sơn bảo, mẹ phải bỏ chạy.

Phùng Phá Thạch kinh hoàng :

- Mẹ, phụ thân con ở đâu rồi. Không có chạy theo mẹ hay sao?

Triệu Phi Tần nức nở :

- Phụ thân con đã... chết rồi...

Phùng Phá Thạch thét :

- Chết rồi!

Cậu bé nhào vào trong lòng Triệu Phi Tần òa ra khóc lớn nghe vô cùng thê thảm.

Triệu Phi Tần ôm chặt lấy Phùng Phá Thạch, giọt lệ thánh thót trào ra như suối. Nỗi thương tâm dâng lên cùng cực trong lòng.

Mỹ phụ im bặt nghẹn cứng cả cổ họng không nói thêm được một lời nào nữa.

Phùng Phá Thạch khóc một lúc thật lâu trong lòng mẹ, chợt nín bặt buông Triệu Phi Tần ra, đưa tay lau sạch nước mắt.

Cậu bé hỏi :

- Mẹ, kẻ thù nào giết phụ thân con?

Triệu Phi Tần sụt sùi :

- Chính là lão đại ác ma Xích Phát Đại Ma Tôn đã giết phụ thân con.

Ánh mắt Phùng Phá Thạch lóe rực lửa căm thù :

- Mẹ, tại sao lão đại ác ma Xích Phát Đại Ma Tôn lại giết phụ thân con?

Triệu Phi Tần đáp :

- Lão đại ác ma Xích Phát Đại Ma Tôn cùng sáu bang hội kéo theo trên hai trăm môn đồ tới Phùng Sơn bảo, bắt buộc phụ thân con phải giao nộp pho bí kíp Cửu trùng thiên tôn bảo lục. Phụ thân con chống lại, nên lão đại ác ma ra lệnh cho bọn chúng tấn công phụ thân con và mẹ cùng chúng môn đồ Phùng Sơn bảo. Vì yếu thế phụ thân con bị giết. Bọn chúng tàn sát tất cả môn đồ rồi đốt luôn Phùng Sơn bảo, chỉ còn một mình mẹ nhanh chân thoát chạy.Phùng Phá Thạch nghiến răng :

- Mẹ, sáu bang hội nào hợp với lão đại ác ma Xích Phát Đại Ma Tôn đánh phá Phùng Sơn bảo?

Triệu Phi Tần căm hận :

- Sáu bang hội đó là Thanh Vân bang của Mã Kỳ, Bạch Kỳ bang của lão Thương Sư Ngươn, Long Hổ hội của lão Ngụy Khôn, Kỳ Môn bảo của lão Lâm Kiến Chương, Quần Thư hội của ả Tuyết Hồn Tiên Tử, Hồng Loan cung của Bách Cốt Ma Cơ. Sáu bang hội này bị lão đại ác ma Xích Phát Đại Ma Tôn bắt đến dự vào trận tàn sát chúng môn đồ Phùng Sơn bảo và giết phụ thân con.

Phùng Phá Thạch nắm chặt hai bàn tay thốt :

- Lão đại ác ma Xích Phát Đại Ma Tôn và sáu bang hội, tiểu gia thề bằm thây các ngươi ra làm muôn đoạn báo thù cho phụ thân.

Phùng Phá Thạch không khóc nữa, bỗng trở nên bình tĩnh lạ lùng, máu hận thù sôi sùng sục trong huyết quản.

Triệu Phi Tần bảo :

- Phùng nhi, con hãy ngồi xuống cho mẹ hỏi.

Phùng Phá Thạch ngồi xuống phiến đá.

Triệu Phi Tần nhìn Phùng Phá Thạch :

- Phùng nhi, con từ Tân Hồn Động trở về đây phải không?

Phùng Phá Thạch gật đầu.

- Thưa mẹ, đúng vậy. Con đang luyện tập võ công chợt nhớ phụ thân và mẹ nên xin sư phụ trở về một tháng đâu ngờ Phùng Sơn bảo gặp thảm trạng như thế này.

Triệu Phi Tần hỏi :

- Tàn Hồn lão sư huynh đã truyền dạy võ công cho con được đến đâu rồi.

- Sư phụ bảo con còn quá trẻ, nội lực chưa đủ tập luyện tuyệt chiêu, nên chỉ dạy cho con bí pháp bồi ngươn chân khí và khinh công, chờ hai năm nữa sư phụ sẽ dạy cho con kiếm pháp. Tàn Hồn tam thức và chưởng pháp Càn Khôn Thái Cực.

Sực nhớ lại chuyện Tạ Chử Giang, Phùng Phá Thạch nói :

- Mẹ, trên đường trở về con ghé Tạ gia trang, chúng môn đồ của Tạ sư thúc vừa trải qua một trận thảm sát chết không còn một mạng nào.

Triệu Phi Tần giật mình mở to đôi mắt :

- Con nói sao, Tạ gia trang bị tàn sát ư?

Phùng Phá Thạch gật đầu :

- Thưa mẹ, đúng vậy. Chính lão quỷ Diêm Vương Tôn Giả đã kéo bọn giáo đồ Thần Đạo giáo tới đánh phá Tạ gia trang, giết các môn đồ rồi lão giết luôn Tạ sư thúc. Lúc con tới sư thúc đang hấp hối ký thác cho con lá thư và mảnh ngọc gửi cho phụ thân.

Triệu Phi Tần tái hẳn sắc mặt :

- Lá thư chiêu Tạ lão huynh ở đâu, con hãy trao cho mẹ xem?

Phùng Phá Thạch móc lấy lá thư của Tạ gia trang trao cho Triệu Phi Tần.

Triệu Phi Tần tiếp lấy lá thư mở ra đọc, cắn chặt vành môi dưới, cố trấn áp cơn xúc động mạnh.

Đọc lá thư xong, Triệu Phi Tần bật thốt :

- Hỡi ơi...

Rồi mỹ phụ nén bật tiếng khóc trong nghẹn ngào...

* * * * *

- Ha ha ha... ha ha... ha ha ha...

Giọng cười quái gở ghê rợn từ trên đỉnh núi vọng xuống bình đài nghe sởn cả tóc gáy.

Triệu Phi Tần và Phùng Phá Thạch giật mình vùng đứng phắt dậy ngẩng đầu nhìn lên ngọn núi.

Mỹ phụ thét lớn :

- Nhân vật nào, hãy xuất hiện mau!

Một giọng trầm khàn như loài quỷ mị vọng xuống :

- Hãy chờ đó, phó bản tòa sẽ xuống ngay.

Từ trên cao hơn bốn mươi trượng, ba chiếc bóng người to lớn đáp xuống bình đài.

Ba chiếc bóng ngưng lại cho thấy người đứng giữa là lão quái nhân hình dạng cổ quái, mình vận hồng bào, ánh mắt nửa đỏ nửa xanh chớp ma quang lạnh lẽo.

Hai bên hai tên đại hán vận võ phục xanh, mặt mũi cực kỳ hung tợn, lưng giắt giới đao.

Triệu Phi Tần khẽ rùng mình, nhưng vẫn giữ thật bình tĩnh :

- Lão là ai?

Quái nhân cất giọng trầm khàn :

- Phó bản tòa là Phó giáo chủ Thần Đạo giáo chờ mẹ con nàng nơi đây đã lâu rồi.

Phùng Phá Thạch khẽ than :

- Lão đại ác ma này là ai, có phải chính lão đã tàn sát chúng môn đồ Tạ gia trang giết chết Tạ sư thúc hay không. Ta phải bằm thây lão ra làm muôn đoạn báo thù cho sư thúc.

Cậu bé rút thanh đoản kiếm bên lưng ra thét :

- Lão tới đây có chuyện gì?

Diêm Vương Tôn Giả nhìn Phùng Phá Thạch bằng ánh mắt rực ma quang cười khà :

- Oắt con hãy câm cái mồm hôi sữa lại, phó bản tòa đi tìm bắt hai mẹ con ngươi mang về bản giáo. Hãy quì xuống đó chịu trói, chống cự sẽ mất mạng.

Triệu Phi Tần khiếp đảm, tự biết mình và Phùng Phá Thạch không thể nào chống nổi Diêm Vương Tôn Giả, lại còn có hai tên đại hán áo xanh.

Mỹ phụ đào mắt nhìn quanh tìm đường cùng Phùng Phá Thạch tẩu thoát.

Nhưng Phùng Phá Thạch đang lúc máu hận sôi trào không còn máu sợ, hét lớn :

- Lão đại ác ma, tiểu gia sẽ băm thây ngươi ra làm muôn mảnh báo thù cho Tạ sư thúc.

Cậu bé toan xuất chiêu, chợt Triệu Phi Tần đã nắm chặt cánh tay cậu, khẽ nói :

- Phùng nhi đừng vọng động. Hãy chờ mẹ hỏi lão quỷ này vài câu rồi sẽ động thủ.

Mỹ phụ cố duy trì để tìm phương cách cùng Phùng Phá Thạch chạy trốn.

Triệu Phi Tần vờ hỏi Diêm Vương Tôn Giả :

- Bọn lão vì tìm ta chờ ở nơi đây có chuyện gì lại đòi bắt mẹ con ta về Thần Đạo giáo?

Diêm Vương Tôn Giả nhìn Triệu Phi Tần bằng ánh mắt nửa đỏ nửa xanh, lạnh lẽo như ma đăng, cất giọng như quỷ hú :

- Phó bản tòa và nhị vị Thủ tòa đi tìm nàng lấy pho bí kíp Cửu trùng thiên tôn bảo lục. Nàng có mang bảo vật theo trong người hay không, hãy mau mau giao nộp cho ta...

Lão dọa tiếp :

Nếu nàng ngoan ngoãn giao nộp bí kíp, phó bản tòa sẽ liệu lượng khoan thứ cho hai mẹ con nàng được an toàn ra đi, bằng nghịch mạng chờ khi ta động thủ chắc chắn nàng sẽ rơi vào cái cảnh đắm ngọc trầm châu. Ta sẽ bắt nàng vùi dập cho đến lúc hoa tàn nhụy rữa và bắt tên oắt con kia tra tấn, phải cung khai nơi ẩn của lão quỷ Tàn Hồn Quái Nhân.

Nghe Diêm Vương Tôn Giả nói sư phụ là lão quỷ, Phùng Phá Thạch cháy bừng lửa giận, khẽ thầm bên tai Triệu Phi Tần :

Mẹ, lão quỷ này có phải là Diêm Vương Tôn Giả hay không. Xem ra lão hung tợn quá vậy?

Triệu Phi Tần đáp nhỏ :

Lão đứng giữa chính là Diêm Vương Tôn Giả, Phó giáo chủ của Thần Đạo giáo. còn hai tên kia là Thủ tòa. Công lực của lão cao thâm xuất quỷ nhập thần, mẹ con chúng ta chưa phải là đối thủ của bọn lão đâu, con hãy bình tĩnh đừng vọng động, chờ mẹ tìm cách đối phó với lão.

Triệu Phi Tần nghiêm sắc mặt :

- Bí kíp Cửu trùng thiên tôn bảo lục không có trong mình ta. Bọn lão đi tìm mẹ con ta làm cho vô ích.

Diêm Vương Tôn Giả nổi giận :

- Phó bản tòa đã nói rồi, nàng ương ngạnh thì đừng trách ta sao ra tay ác độc.

Trố cặp mắt nhìn từ gương mặt tới gò ngực ẩn trong làn lụa của Triệu Phi Tần, Diêm Vương Tôn Giả cất tiếng cười khẽ :

- Xem qua nàng rất xinh đẹp. Nàng có một thân hình no tròn, hai trái đào vun như hai quả núi, vô cùng hấp dẫn. Phó bản tòa sẽ bắt nàng hưởng khoái lạc thần tiên trong một tháng cho phỉ chí bình sinh, sau đó sẽ lục tìm bí kíp Cửu trùng thiên tôn bảo lục cũng chẳng muộn màng gì.

Lão trỏ Phùng Phá Thạch :

- Còn thằng oắt con kia hãy đứng đó, không được động đậy.

Diêm Vương Tôn Giả giơ ngọn chưởng lên biến thành năm ngọn quỷ trảo vỗ vào người Triệu Phi Tần.

Năm ngọn quỷ trảo đen sì nhanh như chớp điểm vào năm đại huyệt của mỹ phụ.

Triệu Phi Tần thét lên một tiếng, rung thanh trường kiếm xuất chiêu "Tán Hoa Phi Vũ" trông như một trận hoa bay đón lấy năm ngọn quỷ trảo của Diêm Vương Tôn Giả.

Đồng thời Phùng Phá Thạch thét :

- Lão quỷ không được vô lễ với mẹ ta.

Miệng hét, tay cậu bé xuất chiêu "Nhất Tinh Xạ Nguyệt", đâm một nhát đoản kiếm vào bên hông trái của Diêm Vương Tôn Giả nhanh như chớp.

Nhưng hai tên đại hán Thủ tòa Thần Đạo giáo đã đồng thanh quát lớn :

- Tiểu quỷ muốn chết!

Cả hai cùng lượt cất ngọn chưởng lên vỗ vào mình Phùng Phá Thạch hai đạo kình nặng ngàn cân.

Phùng Phá Thạch đang trên đà phóng tới đâm nhát kiếm vào lưng Diêm Vương Tôn Giả nên không tài nào tránh né hay chống đỡ kịp, trong khi hai đạo kình chỉ còn cách ba thước.

Bình... bình...

Phùng Phá Thạch trúng nhằm hai đạo kình nặng ngàn cân của hai tên đại hán Thủ tòa, ré lên một tiếng thê thảm, thân hình bé nhỏ bay bổng lên cao hơn ba trượng, rơi trở xuống lăn nhào xuống thung lũng dưới chân núi.

Chương 4: Biến cố thương đau

Chẳng biết đã trải qua bao nhiêu thời khắc...

Phùng Phá Thạch mở mắt ra nhìn thấy vầng trăng đã tàn, sắp lặn xuống phía trời tây.

Cậu bé gượng gạo ngồi lên, toàn thân đau nhức, xương cốt như chia lìa...

Ộc!

Gã phun ra một búng máu, ruột gan như có ai cấu xé, tự hiểu mình đang mang nội thương trầm trọng.

Hồi tưởng chuyện đã qua, Phùng Phá Thạch vụt đứng dậy, cất tiếng gào to :

- Mẹ ơi... mẹ đâu rồi?

tứ bề im lặng.

Nhớ lại trận giao đấu cùng bọn Diêm Vương Tôn Giả vừa rồi, Phùng Phá Thạch bất kể mình đang mang trọng thương, vừa bò lên núi, vừa thét gào :

- Mẹ ơi... mẹ đâu rồi?

Không nghe tiếng đáp của Triệu Phi Tần, Phùng Phá Thạch kinh hoàng lại vừa bò lên vừa gào to hơn trước :

- Mẹ ơi... con là Phùng Phá Thạch đây... mẹ ở nơi đâu?

Cậu bé cố nhịn cơn đau xé ruột xé gan, bò lết lên ngọn núi.

Tới bình đài, Phùng Phá Thạch thở hồng hộc, mồm lại phun ra một búng máu tươi.

Cậu bé nằm vật trên bải cỏ thở một lúc, lại lóp ngóp đứng lên dáo dác tìm kiếm Triệu Phi Tần.

Trên đỉnh đài vắng bặt không thấy Triệu Phi Tần ở đâu, chỉ nghe tiếng gió núi thổi rì rào.

Phùng Phá Thạch không gọi mẹ nữa, đứng trơ như một pho tượng ngẩn ngơ như kẻ đã bị mất hồn.

- Phụ thân đã chết, nay mẹ lại mất tích, chẳng biết sống chết lẽ nào, còn gì đau thương hơn nữa!

Đứng ngẩn ngơ một lúc thật lâu, Phùng Phá Thạch hồi tâm lại, chậm chậm bước đi, đảo mắt tìm kiếm dấu vết trên bình đài.

Trông thấy có những vết máu đã khô vướng mắc trên đám cỏ, Phùng Phá Thạch toát lạnh cả mồ hôi.

Cậu bé ngồi xuống đếm có tất cả hai mươi bốn vết máu khô. Rõ ràng mẹ chàng đã đánh nhau một trận tử sanh cùng Diêm Vương Tôn Giả và hai tên đại hán Thủ tòa.

Bước tới vài bước, chợt nhận ra hai món vật nằm trên đám cỏ, Phùng Phá Thạch nhặt lấy đưa lên nhìn.

Món vật thứ nhất là lá thư của Tạ Chử Giang đã hoen vết máu.

Món vật thứ hai chính là chiếc áo của Triệu Phi Tần đã bị xé rách toang, chứng tỏ đêm qua mẹ đã bị bọn Diêm Vương Tôn Giả cưỡng hiếp.

Phùng Phá Thạch hét :

- Mẹ...

Chỉ kêu lên được một tiếng thảm khốc, cậu bé ngã lăn ra nằm bất tỉnh trên đám cỏ...

* * * * *

Mặt trời vừa mọc đằng đông.

Phùng Phá Thạch cũng vừa tỉnh lại, mở hai mắt ra.

Khắp cả toàn thân của cậu bé đau nhức, đau đớn như có ai dần.

Cậu bé đưa mắt nhìn xuống chân nhận ra chiếc áo rách đẫm máu của Triệu Phi Tần dưới đất.

Cậu bé nhặt lấy chiếc áo của Triệu Phi Tần ôm vào lòng cất lên tiếng khóc lớn :

- Mẹ ơi... mẹ đã chết rồi... mẹ để cho con chiếc áo này đây.

Thân hình run rẩy như vừa trúng chưởng, căm hận Phùng Phá Thạch té quỵ xuống đất không còn đứng dậy nổi nữa.

Phần thì đang mang nội thương quá nặng, phần xúc động mạnh vì cái chết của Triệu Phi Tần, cậu bé ngã nằm trên đám cỏ nửa mê nửa tủnh một lúc rất lâu.

Phùng Phá Thạch cố gượng ngồi trở lên lấy một viên linh đan nuốt chững, nhắm hai mắt lại, vận chân khí chân nguyên chạy mười hai vòng đi, mười hai vòng lại trong các huyệt đạo để điều trị nội thương.

Mặt trời lên khỏi núi, ánh nắng dội xuống ấm áp chan hòa trên cỏ cây vạn vật.

Phùng Phá Thạch đã chữa nội thương được năm sáu phần, cơn đau nhức thuyên giảm rất nhiều.

Cậu bé đứng lên nhìn thung lũng chân núi, lẩm bẩm một mình :

- Ta hãy xuống núi tìm xác mẹ...

Phùng Phá Thạch chầm chậm lần bò đi xuống chân núi. Vì nội thương chưa lành hẳn, không thể thi triển khinh công nhanh lẹ như trước được.

Xuống tới chân núi, cậu bé rảo tìm chung quanh trông thấy có ba cái vực sâu thăm thẳm, phía dưới tối mịt mù.

Phùng Phá Thạch muốn xuống đáy vực tìm thi thể của Triệu Phi Tần nhưng đáy vực sâu ngàn trượng, lại trong mình quá mỏi mệt nên không thể nào xuống được.

Cậu bé ngơ ngác đứng bất động.

Bây giờ biết phải tìm mẹ ở nơi đâu, hoặc đêm rồi bọn Diêm Vương Tôn Giả giết mẹ cậu chết đi rồi vứt thây xuống một trong ba cái vực thẳm này, hoặc bốn lão bắt mẹ mang đi xa rồi, đâu còn cách nào đuổi theo kịp, hơn nữa đến nay vẫn chưa biết sào huyệt của Thần Đạo giáo ở nơi nào.

Máu hận thù sôi lên sùng sục trong trái tim, Phùng Phá Thạch trợn mắt lên :

- Diêm Vương lão quỷ, Xích Phát lão quỷ, tiểu gia thề moi lấy tim gan các ngươi trả thù cho phụ thân và mẹ ta.

Cậu bé cất chiếc áo rách đẫm máu của Triệu Phi Tần vào túi hành trang, vì đây là di vật cuối cùng của mẹ.

Cậu nghĩ thầm :

- "Nay Phùng Sơn bảo đã bị tàn phá, Tạ gia trang cũng chẳng còn, ta hãy trở về Tàn Hồn động gặp lại sư phụ, thuật rõ mọi chuyện xảy ra, xem sư phụ dạy bảo thế nào. Sau đó mới đi tìm bọn ác ma rửa hận".

Quyết định rồi, Phùng Phá Thạch men theo con đường hẹp trong dãy núi trở ra ngoài quan đạo, đi thẳng về phía tây...

* * * * *

Ánh nắng chiều chưa tắt, Phùng Phá Thạch đã tới con sơn đạo quanh co dẫn vào Tàn Hồn động.

Chợt cậu bé rùng mình mấy cái, một luồng giá lạnh chạy thẳng vào người.

Cậu bé bật thốt :

- Chuyện gì lại xảy ra nữa đây, chẳng lẽ nào...

Phùng Phá Thạch không dám nghĩ tới nữa. Đã một lần linh giác báo trước cho gã biết có điềm bất hạnh xảy ra, quả đúng như điều dự đoán. Giờ gã rất sợ chuyện tóc tang cứ mãi diễn ra trong cuộc đời đơn độc.

Phùng Phá Thạch nóng lòng tiến nhanh vào con sơn đạo, mặc cho thỉnh thoảng cơn đau nhức lại hành hạ trong cơ thể.

Còn cách Tàn Hồn động chừng vài dặm chợt bên tai Phùng Phá Thạch nghe có tiếng sấm chưởng nổ vang rền.

Cậu bé kinh hãi kêu lên :

- Thôi đúng rồi, chắc chắn sư phụ ta đang đấu nhau với một bọn đại ác ma nào đó, ta hãy đi nhanh.

Cậu bé cắn răng chịu đựng cơn đau vận chân khí trổ khinh công chạy nhanh vào hướng Tàn Hồn động, Nhưng vì nội thương chưa lành hẳn, Phùng Phá Thạch không thể nào tiến thật nhanh theo ý muốn của mình được.

Phùng Phá Thạch chỉ mới tới Tàn Hồn động học võ công của Tàn Hồn Quái Nhân khoảng một năm.

Trong thời gian này chỉ vì tuổi còn quá trẻ, lão quái nhân chỉ dạy cho cách bồi nguyên chân khí, và thân pháp chứ chưa truyền dạy một chiêu nào.

Cứ như lời sư phụ Tàn Hồn Quái Nhân, đợi hai năm sau khi cậu bé có một số nội lực khả dĩ, lão sẽ truyền dạy cho cậu chưởng pháp, chỉ lực và kiếm pháp.

Dù thời gian sống với sư phụ chẳng bao lâu, nhưng tình của Phùng Phá Thạch đối với Tàn Hồn Quái Nhân rất đậm đà thắm thiết. Cậu xem lão nhân như những người thân của mình, hết mực cung kính, thương yêu, nên khi nghe tiếng sấm chưởng nổ rền, cậu rung động cả tâm can. Cậu vô cùng lo sợ cho tính mạng của sư phụ.

Vì biết đâu đối thủ của sư phụ là bọn đại ác ma đã từng đi tìm lấy lão nhân để chiếm lấy thanh Tàn Hồn huyết kiếm như lời lão nhân đã nói trước lúc cậu bé ra đi.

Chẳng bao lâu Phùng Phá Thạch chỉ còn cách Tàn Hồn động chừng ba mươi trượng.

Cậu bé phóng mắt nhìn tới, nhận ra Tàn Hồn Quái Nhân đang đấu nhau kịch liệt với năm người.

Nhìn kỹ lại đó là năm lão quái nhân vận hồng bào và cam bào vây đánh từ năm phía.

Lão quái nhân vận hồng bào chính là Diêm Vương Tôn Giả mà cậu bé đã gặp trên bình đài từ đêm qua.

Lão nhân tóc râu đỏ hoe chắc chắn là Xích Phát Đại Ma Tôn.

Lão nhân gương mặt nửa xanh nửa trắng đúng là Lưỡng Diện Quái Nhân.

Còn lại hai lão quái nhân chắc hẳn là Vạn Độc Thánh Sư và Liệt Hỏa Ma Quân chứ không còn ai khác.

Phùng Phá Thạch nghĩ thầm như thế.
Nhìn rõ sư phụ Tàn Hồn Quái Nhân đã rơi vào cái thế hạ phong dù lão nhân xuất các chiêu pháp cực kỳ lợi hại với thanh Tàn Hồn huyết kiếm chiếu rực huyết quang.

Nhưng năm lão đại ma kia công lực cao thâm vô lượng, thân pháp nhanh nhẹn như ma như quỷ lại đứng trấn theo lối ngũ hành kim, mộc, thủy, hỏa, thổ tạo thành kỳ trận vây chặt lấy lão nhân từ năm hướng.

Năm lão đại ma đầu sử dụng toàn bằng chưởng lực từ năm mặt tấn công Tàn Hồn Quái Nhân.

Bóng chưởng trùng trùng hai màu đen xám cao như núi đổ ập vào đầu lão nhân.

Tàn Hồn Quái Nhân tay phải sử dụng thanh Tàn Hồn huyết kiếm, tay trái xuất chưởng ngăn chống khắp cả năm phía.

Chưởng âm liên tiếp nổ trấn động, kình khí phóng qua tám hướng vùn vụt, lẩn lộn ánh huyết quang chớp lòa cả mắt.

Tình thế xem ra vô cùng nguy ngập cho Tàn Hồn Quái Nhân, chỉ đấu vài mươi hiệp nữa có lẽ sẽ phải thúc thủ với năm lão đại ác ma kia.

Phùng Phá Thạch rất đỗi kinh hoàng, rút thanh đoản kiếm ra toan phóng tới trợ lực cùng sư phụ.

Nhưng chợt nhớ mình mang nội thương chưa lành, hơn nữa võ công còn thô thiển, cậu bé kịp thời thu hồi thân thủ.

Nhìn vào đấu trường quan sát phút giây Phùng Phá Thạch khẽ nhủ thầm :

- Ta không nên lộ diện đấu nhau với bọn lão quỷ này. Ta hãy tới ẩn phía sau cây cổ thụ to lớn kia xem thế nào rồi tùy tình thế mà hành động.

Bằng một thân pháp nhẹ nhàng của phụ thân Phùng Phá Sơn đã truyền dạy từ thuở ấu thơ, Phùng Phá Thạch như chiếc bóng ma phi tới đứng phía sau cây cổ thụ, phóng mắt nhìn vào đấu trường.

Cậu bé nhận ra Diêm Vương Tôn Giả đang quay lưng về phía cây cổ thụ, máu hận thù sôi lên.

Gã nghĩ thầm :

- "Ta hãy thừa cơ hội lão quỷ Diêm Vương Tôn Giả đang day lưng về phía này bất ngờ phóng kiếm ám kích lão. Cho dù công lực và thân pháp của lão có cao cường tới đâu, nếu không chết cũng bị trọng thương. Như vậy ắt phá vòng vây cho sư phụ một cách chẳng khó khăn gì".

Thầm tính như vậy rồi, Phùng Phá Thạch nắm chắc thanh đoản kiếm trong tay chuẩn bị xuất thủ.

Đợi đến lúc Diêm Vương Tôn Giả vừa tấn công Tàn Hồn Quái Nhân một chiêu, tháo lùi lại hai bước, Phùng Phá Thạch lao tới, vận toàn lực phóng thanh đoản kiếm vào lưng lão.

Thanh đoản kiếm bay vèo tới lưng Diêm Vương Tôn Giả nhanh như chớp.

Dù là một lão đại ma đầu công lực cao thâm tới mức thượng thừa, thân pháp nhanh nhẹn như bóng quỷ, nhưng Diêm Vương Tôn Giả mãi lo đấu nhau cùng Tàn Hồn Quái Nhân, tránh né làn huyết qung khiếp người của thanh Tàn Hồn huyết kiếm, hơn nữa đâu ngờ giữa lúc này lại có kẻ rình rập sau lưng ám kích bất ngờ. Tới khi lão phát giác tiếng gió tít vèo vèo, thanh đoản kiếm chỉ còn cách lưng lão chừng nửa thước. Lão không còn phương cách nào tránh né cho kịp nữa.

Nhưng lão vẫn lắc mình một cái, lệch đi một tấc.

Phập!

Thanh đoản kiếm cắm phập vào lưng Diêm Vương Tôn Giả phía bên phải.

Diêm Vương Tôn Giả gầm lên như sư tử bị thương, thân hình lảo đảo lui về phía sau ba bốn bước.

Lão quay tay ra sau lưng nắm lấy chuôi thanh đoản kiếm rút phăng ra.

Phực!

Thanh đoản kiếm rút ra, một vòi máu từ trên lưng lão phun ra xối xả.

Diêm Vương Tôn Giả lại gầm to, loạng choạng mấy cái, té quỵ xuống đất.

Xích Phát Đại Ma Tôn kinh hãi lao tới đở Diêm Vương Tôn Giả đứng lên.

Ba lão đại ma đầu kinh hoàng trố mắt nhìn qua.

Phùng Phá Thạch hoan hỉ lao về phía Tàn Hồn Quái Nhân kêu lên :

- Sư phụ...

nhưng lão đại ma đầu áo đỏ ngó thấy quát to một tiếng, chấn một đạo kình nặng ngàn cân vào người Phùng Phá Thạch đang lúc còn lơ lửng ở lưng chừng.

Bình...

Phùng Phá Thạch ré lên, thân hình bay bổng lên cao, rơi xuống gần Tàn Hồn Quái Nhân hôn mê luôn...

* * * * *

Không biết đã trải qua bao nhiêu thời gian, Phùng Phá Thạch từ cõi vô thức trở lại mơ hồ, nửa mê nửa tỉnh.

Cậu bé mơ màng nghĩ mình đang còn sống trên cõi thế gian.

Chợt cậu bé nghe bên tai văng vẳng có tiếng gọi của Tàn Hồn Quái Nhân :

- Phùng nhi... Phùng nhi... tỉnh lại...

Phùng Phá Thạch cố thoát khỏi mơ hồ từ từ mở hai mắt ra.

Cậu bé nhìn thấy sư phụ Tàn Hồn Quái Nhân đang ngồi tĩnh tọa trước mặt.

Thân mình y phục của Tàn Hồn Quái Nhân đầy máu, luôn cả gương mặt cũng có nhiều vết máu.

Chứng tỏ lão quái nhân đã mang vết thương rất trầm trọng, Phùng Phá Thạch kinh hoàng ngồi dậy, đứng phắt lên.

Bất chợt thân hình cậu bé bốc bổng lên cao, suýt chạm nhằm vách động.

Chưa rõ nguyên nhân tại sao có tình trạng lạ lùng này, cậu bé vội vận thiên cân trụy từ từ hạ thân hình xuống đất, cảm thấy trong mình thư thái lạ lùng.Thân hình cậu bé nhẹ như con chim.

Phùng Phá Thạch đứng nhìn Tàn Hồn Quái Nhân chưa hiểu ra làm sao cả.

Bỗng nhiên trong cậu bé có sự biến đổi khác hẳn từ trước đến giờ, như hai thái cực.

Phùng Phá Thạch nhớ lại lúc gã ẩn nấp sau cây cổ thụ, lợi dụng Diêm Vương Tôn Giả quay lưng phóng một thanh đoản kiếm vào người lão, sau đó bị lão quái nhân áo đỏ đánh một chưởng ngất đi chẳng còn hay biết gì nữa cả.

Bây giờ nội thương trong người chàng đã hoàn toàn hồi phục, nội lực lại cao thâm đến không thể nào tưởng tượng nổi như vậy.

Theo Phùng Phá Thạch nghĩ hiện giờ cậu có một nội lực phi thường nhưng chưa rồi được bao nhiêu năm.

Cậu bé đứng nhìn Tàn Hồn Quái Nhân ngơ ngác như người từ trên trời rơi xuống.

Tàn Hồn Quái Nhân cất giọng trầm khàn khác hơn lúc bình thường như lnn đã quá mệt mỏi :

- Phùng nhi, con hãy ngồi trở xuống để sư phụ có vài lời muốn nói với con!

Phùng Phá Thạch vâng lời ngồi xuống ngay trước mặt Tàn Hồn Quái Nhân.

Cậu bé hết sức cung kính lắng tai nghe.

Cho tới bây giờ Phùng Phá Thạch mới hiểu rõ chính sư phụ Tàn Hồn Quái Nhân đã đưa cậu vào đây chữa trị nội thương nhưng còn chuyện gia tăng nội lực cậu chưa biết do nguyên nhân nào lại thâm hậu đến thế.

Lão quái nhân trầm khàn giọng nói :

- Phùng nhi, hiện giờ còn nghe thấy trong mình thế nào?

Phùng Phá Thạch cung kính :

- Thưa sư phụ, con nghe nội thương trong người đã hoàn toàn hồi phục, nhưng chẳng hiểu do đâu mà nội lực của con gia tăng rất nhiều.

Tàn Hồn Quái Nhân vẫn với giọng trầm khàn mỏi mệt :

- Con chưa hiểu do đâu nguyên nhân hiện nay trong người con đã trăm năm công lực phải không?

Chợt nhớ ra một chuyện bất tường, Phùng Phá Thạch kinh hãi lúng túng :

- Thưa sư phụ, con chưa hiểu nguyên nhân do đâu, xin sư phụ chỉ dạy cho con.

Tàn Hồn Quái Nhân buông hơi thở nhẹ :

- Con trúng nhằm một chưởng của lão quỷ Liệt Hỏa Ma Quân, văng tới ngay gần chỗ ta đứng. Ta đã đỡ lấy con đưa vào trong Tàn Hồn động này cho uống linh đan, vận chân khí truyền sang đã tròn một ngày rồi con mới tỉnh lại. Trong lúc ta truyền chân khí ta đã đưa tất cả nội lực của ta cho con. Bây giờ con đã có gần một trăm năm nội lực, ngang hàng với các bậc đại kỳ nhân trên chốn giang hồ.

Phùng Phá Thạch không mừng vì đã có nội lực một trăm năm mà lại vô cùng khiếp đảm khi nghe Tàn Hồn Quái Nhân đã truyền hết nội lực cho gã.

Cậu bé tròn xoe đôi mắt :

- Sư phụ, con đâu nỡ lòng nào...

Tàn Hồn Quái Nhân phất cánh tay áo rộng cắt ngang không cho Phùng Phá Thạch nói tiếp.

- Phùng nhi... chỉ vì ta không còn sống được bao nhiêu thời gian nữa nên ta mới truyền tất cả nư cho con trước khi ta nhắm mắt lìa bỏ cõi đời.

Phùng Phá Thạch vô cùng khiếp đảm khi nghe Tàn Hồn Quái Nhân cho biết lão nhân không còn sống được bao lâu nữa.

Cậu bé cất tiếng run run :

- Sư phụ, tại sao sư phụ không còn sống được bao lâu thời gian nữa?

Tàn Hồn Quái Nhân thở dài :

- Tại vì trong trận giao đấu cùng năm lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn, Diêm Vương Tôn Giả, Liệt Hỏa Ma Quân, Vạn Độc Thánh Sư và Lưỡng Diện Quái Nhân trong buổi chiều hôm qua, vì một chút bất phòng ta đã bị lão Vạn Độc Thánh Sư phóng kịch độc vạn cổ trùng vào người ta. Chỉ nội trong ba ngày là phải chết, không có một loại thần đan thánh dược nào cứu nổi. Dù cho bậc thần tiên cũng phải bó tay, vì vậy ta truyền nội lực lại cho con để sau này con có thể đương đầu với bất cứ một tên đại ác ma nào trên chốn giang hồ, và tìm tới Thần Đạo giáo giết năm lão quỷ báo thù cho ta. Con đã hiểu rồi chứ?

Phùng Phá Thạch biến sắc, tay chân tê dại, vội quì xuống trước mặt Tàn Hồn Quái Nhân.

Cậu bé chắp tay, trước mặt nước mắt lưng tròng :

- Con xin vạn tạ công đức cao dày bằng trời của sư phụ, nhưng con không nỡ lòng nào nhận lấy cái ân huệ...

Tàn Hồn Quái Nhân cắt ngang :

- Ta đã hiểu lòng con rất chí thành chí hiếu, nhưng thời giờ đã hết rồi. Con hãy đứng lên nghe ta nói nữa đây.

Phùng Phá Thạch đứng dậy nhìn Tàn Hồn Quái Nhân trong lòng phập phồng lo sợ.

Lão quái nhân lại buông một hơi thở dài rồi bằng một giọng trầm khàn nói :

- Thời gian con tới đây nhập môn do nghĩa đệ Phùng Phá Sơn ký thác cho ta đã một năm qua mà ta chưa truyền dạy cho con một chiêu chưởng pháp nào. Bởi ta thấy con hãy còn quá trẻ và nội lực còn non nớt, dù có truyền dạy cũng chẳng mấy thành công, nên ta chỉ dạy con cách thức bồi nguyên chân khí, đợi vài năm sau con lớn lên, có được một số nội lực khả dĩ, ta sẽ truyền chưởng pháp, kiếm pháp cũng chẳng muộn màng gì. Nhưng nay tình thế đã hoàn toàn thay đổi, con đã có một công lực đến mức thượng thừa, còn ta lại sắp vĩnh viễn ra đi, nên ta sẽ truyền lại cho con bốn môn võ công.

Ngưng lại rồi lão quái nhân tiếp :

- Môn thứ nhất thuộc về kiếm pháp có tên là Tàn Hồn tam thức, chiêu sau lợi hại gấp đôi chiêu trước. Môn thứ hai thuộc về chưởng pháp, tên là "Càn Khôn Thái Cực". Công phu này thuộc dương cương, có thể đánh bát một tảng đá khổng lồ. Môn thứ ba thuộc về khinh công, tên là Thần mã đăng vân, khi thi triển có thể cất cao hơn năm trượng và tốc lực nhanh như gió. Môn cuối cùng tên là Di hình hoán ảnh, lúc sử dụng ẩn hiện như loài ma quỷ, tránh né đao kiếm đối phương một cách rất dễ dàng. Ta đã viết sẳn bốn câu khẩu quyết và chỉ dạy cách thức luyện tập bốn môn võ công đó, cất trong cái hộc đá lớn phía sau. Như con đã biết, thanh Tàn Hồn huyết kiếm cũng ở trong đó. Bốn môn này con phải luyện trong vòng ba năm mới mong thành tựu được. Trong thời gian luyện tập con không nên ở Tàn Hồn động này, bởi vì năm lão quỷ kia vì tham vọng chiếm đoạt thanh Tàn Hồn huyết kiếm sẽ trở lại sát hại con. Ta đã dọn sẵn cho con một cái hang cốc rất kín đáo ở trong ngọn núi phía sau, nơi đó đã trữ sẵn lương khô cho con dùng trong thời gian đã nói nên con chẳng cần phải ra ngoài kiếm, lỡ chẳng may gặp bọn lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn. Sau khi ta chết rồi, con hãy lập tức rời khỏi Tàn Hồn động này đừng chậm trễ sẽ mang lấy tai họa vào thân và tất cả công phu kể như bị hủy diệt. Lời ta đã cạn, con hãy nhớ ghi. Thôi... ta đi đây...

Dứt tiếng Tàn Hồn Quái Nhân từ từ nhắm mắt lại, thân mình ngã xuống.

Phùng Phá Thạch hét kinh hoàng :

- Sư phụ...

Cậu bé phóng tới nhìn Tàn Hồn Quái Nhân, xem lại hơi thở đã ngưng, trái tim không còn đập nữa.

Gã ôm lấy thi hài Tàn Hồn Quái Nhân khóc như mưa gió.

Tàn Hồn động như đảo lộn, quay cuồng trước mắt gã, mặt đất cơ hồ như sụp xuống.

Không gian như đọng lại, thời gian như ngừng hẳn theo cái chết của Tàn Hồn Quái Nhân.

Cả một bầu trời tang tóc đau thương hiện ra.

Phùng Phá Thạch đã khóc sư thúc Tạ Chử Giang, khóc cho phụ thân Phùng Phá Sơn, khóc cho mẫu thân Triệu Phi Tần, giờ lại khóc cho cái chết của sư phụ Tàn Hồn Quái Nhân.

Cậu bé khóc cho tới khàn cả cổ, nói không ra tiếng, máu hòa với nước mắt vẫn chưa chịu ngưng.

Phụ thân đã chết, mẫu thân biệt tích, chưa rõ còn sống hay chết thế nào. Tưởng chỉ còn có sư phụ là niềm vui, nhưng nay Tàn Hồn Quái Nhân đã chết, đời gã cô độc hoàn toàn.

Khóc cho đến khi không còn khóc nổi nữa, Phùng Phá Thạch buông thi thể Tàn Hồn Quái Nhân ra, đứng lên đưa tay lau nước mắt hòa với máu.

Nhớ lại những lời trối trăn của Tàn Hồn Quái Nhân, Phùng Phá Thạch đảo mắt nhìn quanh trong Tàn Hồn động tìm một nơi cao ráo, mai táng sư phụ.

Cậu bé dừng mắt lại trước một chỗ đất lẩm bẩm :

- Bây giờ ta hãy đào một cái huyệt chỗ khoảng đất đó, chôn cất sư phụ ta, sau đó dùng mấy tảng đá to lớn lấp kín cửa Tàn Hồn động, đề phòng năm lão đại ác ma Xích Phát Đại Ma Tôn tới đây phá phách, làm cho linh hồn của sư phụ ở chốn suối vàng không được yên vui. Cuối cùng ta hãy rời khỏi chốn này ra phía sau tìm động cốc tập luyện võ công như những lời sư phụ đã dạy bảo.

Nhẩm tính rồi, Phùng Phá Thạch đi thẳng vào phía trong, tới cái hốc đá to, thò tay vào sục sạo một lúc, lấy ra pho bí kíp luyện bốn chiêu và thanh Tàn Hồn huyết kiếm như lời Tàn Hồn Quái Nhân đã dặn dò trước khi chết.

Cất pho bí kíp vào lòng, Phùng Phá Thạch rút thanh Tàn Hồn huyết kiếm ra khỏi vỏ.

Từ thanh kiếm một làn huyết quang chớp sáng rực màu máu trông den rợn người.

Cậu bé vui mừng lẩm bẩm :

- Được rồi, bọn lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn, rồi các người sẽ xem tiểu gia báo hận.

Cậu bé trở lên dùng thanh Tàn Hồn huyết kiếm tới chỗ cao ráo đào một cái huyệt khá sâu. Trả thanh Tàn Hồn huyết kiếm vào vỏ, mang thi hài của Tàn Hồn Quái Nhân đặt nằm xuống huyệt.

Cậu bé đứng nhìn thi hài sư phụ khóc tiễn đưa lần cuối cùng nhưng không có nước mắt, không thành tiếng.

Gã vun đất đá lên thành một ngôi mộ.

Cậu bé quỳ trước ngôi mộ Tàn Hồn Quái Nhân cúi lạy bốn lạy rồi đứng lên chắp hai tay trước ngực khẩn hứa :

- Sư phụ, con xin bái biệt sư phụ. Con sẽ luyện bốn chiêu trong pho bí kíp, sau đó con đi giết sạch năm lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn theo di ngôn của sư phụ.

Nhìn ngôi mộ Tàn Hồn Quái Nhân ngậm ngùi rất lâu, cậu bé tới chiếc giường đá lấy túi hành trang đeo lên vai, lại nhìn ngôi mộ lần cuối cùng rồi lửng chửng rời khỏi Tàn Hồn động.

Cậu bé tìm mấy tảng đá lớn nặng ngót một ngàn cân lấp kín cánh cửa tò vò của Tàn Hồn động, rồi nhìn quanh một cái trước khi đi về phía sau dãy núi...

Chương 5: Huyết kiếm xuất hiện giang hồ

Một buổi sáng mùa xuân.

Tiết trời mát mẻ, gió xuân phơi phới. Cây cỏ mùa xuân xanh ngát một màu. Những đóa hoa anh túc mọc hai bên đường tim tím nhởn nhơ theo từng cơn gió đồng, thoang thoảng mùi hương kỳ diệu, say đắm lòng người.

Đột nhiên từ xa xuất hiện một con tuấn mã sắc lông tuyền màu hồng, hùng vĩ, trên lưng chở một chàng thiếu niên tuổi trạc mười bảy, mười tám, mình vận lam y, gương mặt cực kỳ anh tuấn, da trắng tợ ngọc, môi đỏ như son, cặp lông mày anh tú, đôi mắt to thăm thẳm như thu gọn cả một trời xuân từ từ chạy tới cánh rừng cây lá thưa thớt.

Gương mặt ngọc của chàng thiếu niên lam y trầm tư, mắt nhìn thẳng về phía trước, không nhìn cảnh sắc tươi đẹp của mùa xuân hai bên đường. Hình như chàng đang thầm tính một chuyện gì quan trọng trong những tháng ngày sắp tới.

Người ngựa chàng thiếu niên lam y sắp tới cánh rừng thưa lá bồng, thấy trước mặt một đoàn kỵ mã phi nhanh, cuốn lên cát bụi mịt mù.

Đoàn kỵ mã đang đuổi theo một gã đại hán áo xanh chạy nhanh như tên bắn hướng về phía người ngựa của chàng thiếu niên vận lam y.

Thiếu niên vận lam y dừng ngựa lại bên đường, chú mắt nhìn gã đại hán áo xanh và đoàn kỵ mã đuổi theo ở phía sau.

Chàng lẩm bẩm :

- Bọn người nào đuổi bắt gã áo xanh kia đây. Ta hãy chờ xem bọn họ là ai?

Còn cách người ngựa chàng thiếu niên lam y khoảng ba mươi trượng đột ngột gã áo xanh phóng vào con đường mòn, chạy bắn vô cánh rừng thưa thớt lá cành.

Đoàn kỵ mã chạy ào ào tới. Thiếu niên vận lam y nhìn nhận ra có tất cả mười hai con tuấn mã, trên lưng chở mười hai tên đại hán áo đen, mặt mũi hung tợn, mắt chiếu rực hung quang, lưng đeo giới đao sáng ngời.

Thiếu niên vận áo lam bật thốt :

- Bọn người Thần Đạo giáo!

Chàng chưa động thủ vội, còn chờ xem bọn đại hán áo đen có đuổi theo gã áo xanh hay không.

Đoàn kỵ mã vừa chạy tới con đường mòn, một tên đại hán áo đen quát to :

- Chư đệ hãy đuổi theo vây bắt tên tử tội kia, đừng để cho gã chạy thoát.

Dứt tiếng, hắn phóng ngựa vào cánh rừng trước mặt. Mười một tên đại hán chạy theo sau.

Thiếu niên vận lam y lẩm bẩm :

- Bọn kiếm thủ quỷ quái Thần Đạo giáo này đuổi theo gã áo xanh kia là ai? Ta có nên can dự vào chuyện này hay không?

Ngẫm nghĩ phút giây, thiếu niên vận lam y gật gù :

- Bọn Thần Đạo giáo là kẻ thù của ta, tại sao ta lại không can dự chứ?

Liền đó, thiếu niên vận lam y thúc ngựa chạy tới con đường mòn rẽ vào rừng, rượt theo mười hai tên đại hán kiếm thủ Thần Đạo giáo ở phía trước.

Vào sâu trong cánh rừng cây lá thưa thớt chừng một dặm, chợt tiếng vó ngựa phía trước im đi.

Liền có tiếng quát tháo, tiếng đao kiếm chạm nhau soang soảng. Dĩ nhiên giữa gã áo xanh và mười hai tên đại hán Thần Đạo giáo đã diễn ra trận ác chiến.

Thiếu niên vận lam y gấp rút phi ngựa tới. Sắp đến nơi chàng cho ngựa dừng lại phía sau một gốc cổ thụ.

Chàng phóng mắt nhìn tới, cố nhận diện gã áo xanh chạy trốn kia xem y thuộc nhân vật nào.

Trên một khoảng đất rộng cỏ dại mọc đầy giữa cánh rừng, mười hai tên đại hán áo đen vây đánh gã áo xanh rất ác liệt. Kiếm, đao chớp rực khắp đấu trường.

Khắp cả thân mình gã áo xanh đã nhuốm đầy vết máu. Hình như gã đã đánh nhau ở nơi đâu một trận rồi mới bị mười hai tên đại hán áo đen đuổi chạy tới đây.

Gương mặt gã áo xanh rất anh tuấn, mắt sáng tợ vì sao, đường đường khí phách, khiến cho lòng thiếu niên vận lam y sinh ra lòng ái mộ.

Kiếm pháp của gã áo xanh rất kỳ diệu, nhưng xem ra nội lực của gã đã hao mòn, nhát kiếm phóng ra có phần uể oải.

Trong khi mười hai tên đại hán áo đen càng đánh càng thêm mãnh liệt, giới đao từ tám hướng chém sả vào người gã áo xanh.

Soảng... soảng...
Chùm hoa lửa tóe ra rực rỡ, gã áo xanh loạng choạng lùi mấy bước, xem ra sắp thúc thủ tới nơi.

Tên đại hán cầm đầu quát :

- Tên tử tội sắp ngã ra rồi, chư đệ hãy mau giết gã.

Mười hai tên đại hán áo đen vung giới đao tấn công gã áo xanh như vũ bão.

Thiếu niên vận lam y khẽ thầm :

- Xem qua gã áo xanh kia là một nhân vật chánh đạo, khí phách can trường. Ta không thể để cho bọn quỷ quái Thần Đạo giáo giết gã được.

Thiếu niên vận lam y rời khỏi con tuấn mã, bay tới gần đấu trường rồi đáp xuống.

Chàng hét :

- Ngừng tay!

Tiếng hét xé mây của thiếu niên vận lam y khiến cho mười hai tên đại hán áo đen giật mình, lập tức thu hồi giới đao.

Gã áo xanh ngưng thân thủ, đứng chống kiếm vừa thở hồng hộc, vừa đưa mắt nhìn thiếu niên vận lam y.

Đấu trường im lặng trở lại.

Mười hai tên đại hán áo đen trố mắt nhìn thiếu niên vận lam y rồi cùng à lên một lượt.

Không hiểu bọn chúng ngạc nhiên vì thiếu niên vận lam y là một gã oắt con tại sao dám tới đây can dự vào chuyện của bọn chúng hay là nhận ra gương mặt cực kỳ tuấn tú của chàng.

Tên đại hán áo đen cầm đầu nhìn thiếu niên vận lam y bằng ánh mắt phát hung quang. Hắn hỏi :

- Tiểu tử, ngươi là ai?

Thiếu niên vận lam y lạnh băng :

- Huyết Hận thư sinh.

Tên đại hán áo đen cầm đầu trợn mắt :- Huyết Hận thư sinh? Một cái tên vô danh tiểu tốt! Nhưng ngươi tới đây có chuyện gì?

Thiếu niên vận lam y vẫn lạnh băng :

- Giết các ngươi...

Bỗng tên đại hán áo đen trổ một tràng cười quái gỡ :

- Ha ha... ha ha ha...

Thiếu niên vận lam y quắc mắt :

- Ngươi cười cái gì?

Tên đại hán áo đen thôi cười, nhìn thiếu niên vận lam y bằng ánh mắt tóe hung quang :

- Đại gia cười cho ngươi chỉ là một thằng oắt con lại dám nói chuyện bằng trời, không biết sợ chết sống.

Hắn hỏi thiếu niên vận lam y :

- Ngươi biết bọn đại gia là ai không?

Thiếu niên vận lam y khinh khỉnh :

- Ngươi là đại kiếm thủ Thần Đạo giáo, còn mười một tên quỷ quái kia là kiếm thủ, có đúng không nào?

Chàng nghênh mặt ngọc như thách thức.

Tên đại hán áo đen nổi giận quát :

- Ngươi đã biết đại gia là đại kiếm thủ, chư đệ ta là kiếm thủ của Thần Đạo giáo, ngươi không sợ chết hay sao lại tới đây phá phách chuyện của bản giáo.

Thiếu niên vận lam y cười khỉnh :

- Ta là Huyết Hận thư sinh, ta tới đâu máu chảy tới đó. các ngươi sắp chảy máu ra rồi, ta lại còn sợ bọn ngươi cái gì nữa chứ?

Tên đại hán áo đen giận xung tóc trán, dửng cặp lông mày chổi xuể, trợn cặp mắt bắn hung quang nhìn thiếu niên vận lam y, vì quá giận mà chưa nói được nên lời.

Thiếu niên vận lam y trỏ tay đếm bọn đại hán áo đen một lượt rồi nói :

- Tất cả các ngươi ở đây có mười hai tên vừa là đại kiếm thủ vừa là kiếm thủ. Bây giờ tiểu gia sẽ giết mười một ten kiếm thủ, còn để ngươi chạy về sào huyệt cấp báo với lão quỷ Xích Phát Đại Ma Tôn cùng bốn tên lão quỷ kia rằng nay mai sẽ có kẻ thù tới vằm thây năm lão ra làm muôn đoạn.

Vèo!

Thiếu niên vận lam y lao vút qua đầu bọn đại hán áo đen vào đấu trường, đáp trở xuống đứng bên cạnh gã áo xanh.

Chàng vừa thi triển khinh công thần mã đăng vân vọt lên cao ba trượng, đáp xuống nhẹ nhàng đến một hạt bụi cũng không thấy bay.

Mười hai tên đại hán áo đen Thần Đạo giáo có muốn ngăn cản thiếu niên vận lam y cũng không biết phải sử dụng thân pháp gì phi thân lên đón chận chàng không cho vào đấu trường.

Bọn chúng sửng sốt trố mười hai cặp mắt nhìn thiếu niên vận lam y bởi không ngờ thân pháp của chàng cao thâm đến dường đó.

Hai chân vừa đặt tới mặt đất, thiếu niên vận lam y nhìn gã áo xanh nói mau :

- Huynh đài hãy ngồi xuống đó uống linh đan, vận công chữa trịi thương tích. Về phần bọn Thần Đạo giáo quỷ quái đã có tiểu đệ lo liệu cả rồi.

Gã áo xanh khẽ gật đầu, như rất tin tưởng vào lời nói của thiếu niên vận lam y. Hắn ngồi xuống đám cỏ nhắm mắt vận công chữa trị nội thương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau