HẢI NHI TỬ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hải nhi tử - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Đã qua thật lâu, Hắc Vu Sư vẫn không ngừng hướng bên trong đâm vào, âm thanh "Phốc xuy... Phốc xuy..." không ngừng vang lên.

Tiểu nhân ngư kêu đến khàn cả giọng, sữa bên trong nhũ hoa cũng đã bị hút hết mà Hắc Vu Sư vẫn không ngừng sáp nhập cúc huyệt.

Tiểu nhân ngư lớn tiếng xin tha:

– "Không được! A... Phù thủy đại nhân... Ta không được... Lại sắp tới rồi... A!"

Đại nhục bổng nhiều lần đâm vào cúc tâm, làm nơi mềm mại hơi nhô lên vừa đau vừa tê dại, khoái cảm như sóng biển vọt tới, cuối cùng, tiểu nhân ngư chịu không nổi, một lần nữa bắn ra.

" A a a___"

Ngọc hành run lên, bắn ra tinh dịch cao quý của nhân ngư.

– " Điện hạ, cái mông của ngài thật quá tuyệt vời, tuyệt nhất trong chốn đại dương rộng lớn này!" Hắc Vu Sư khen ngợi.

Tràng huyệt bắt đầu cao trào co thắt, Hắc Vu Sư thoải mái đến mức da đầu tê dại, đỉnh đại nhục bổng vào chỗ sâu nhất trong nhục huyệt, bắn ra.Tinh dịch nóng bỏng tưới lên nhục bích của tiểu nhân ngư khiến cậu rạo rực, cánh môi run rẩy, thoải mái đến không nói lên lời.

Hắc Vu Sư cũng không ở lâu trong cơ thể tiểu nhân ngư, hắn khuấy động vài cái rồi rút ra.

Kế đó, bạch dịch từ trong cái miệng nhỏ nhắn chưa kịp khép lại của tiểu nhân ngư tràn ra, tí tách nhỏ giọt trên mặt đất.

Hắc Vu Sư động xúc tu đặt tiểu nhân ngư lên chiếc giường san hô, sau đó mở miệng nói:

– "Điện hạ, giao dịch của chúng ta đã xong, chúc mừng ngài đã có đôi chân như ý và cũng chúc ngài có thể tâm tưởng sự thành.Tiểu nhân ngư hiểu ý của phù thủy,hai tai cậu đỏ gay, ánh mắt vẫn chưa hoàn toàn trấn tĩnh. Đã có hai chân,lưu lại cũng không cần thiết, tiểu nhân ngư run rẩy xuống giường, lần đầu tiên đứng thẳng trên đôi chân,mặc dù cặp chân kia đã bị thao đến nhũn ra vô lực, tâm tình cậu vẫn tốt tới cực điểm.

– "Cám ơn ngài, phù thủy đại nhân."

Tiểu nhân ngư lễ phép khom người,rồi đi ra ngoài.

– "Điện hạ!" Hắc Vu Sư đột nhiện gọi tiểu nhân ngư lại, hắn mỉm cười nói:

– "Điện hạ, nhớ tận dụng cơ thể xinh đẹp của ngài, thành công mới dễ như trở bàn tay."

– "Ta sẽ."

Tiểu nhân ngư nở nụ cười sáng lạng,nụ cười này mất đi mấy phần ngây thơ nhưng lại thêm mấy phần mị hoặc.

Nói tóm lại là càng thêm mê người.

Chương 7

Giữa biển rộng mênh mông, tiểu nhân ngư đã mất đuôi cá không còn linh hoạt nữa, cậu cố gắng vùng vẫy hai chân, trồi lên trên mặt nước.

Ai ngờ một đợt sóng biển đột ngột ập tới làm cậu ứng phó không kịp, trước mắt tối sầm, té xỉu ở bên bờ.

..........

Không biết qua bao lâu, một ngư dân cường tráng phát hiện ra tiểu nhân ngư đang trần truồng nằm đó.

– " Này, tỉnh lại đi!" Ngư dân vỗ lên khuôn mặt trắng nõn của tiểu nhân ngư.

– " Ừm..." Cơn đau nhẹ khiến tiểu nhân ngư nhíu đôi mày thanh tú, cậu từ từ mở đôi mắt màu lam ngọc ra, mê man trên đất nhìn người trước mắt.

Ngư dân ngây người trước dung nhan mĩ lệ này, hắn chưa từng nhìn thấy người nào xinh đẹp như vậy, còn đẹp hơn cả thị thiếp nhà giàu. Thân thể xinh đẹp trắng nõn, nhẵn bóng. Sắc tâm nổi lên, ngư dân đem người ôm vào trong ngực, vừa xoa xoa cái mông thơm ngon vừa hỏi:

– "Cậu bé, ngươi tên gì? Nhà ở đâu?"Tiểu nhân ngư đương nhiên không thể nói thật,bcậu suy nghĩ một chút rồi mới mở miệng nói: 

- "Ta chỉ nhớ ta tên là Hải Nặc, tất cả cái khác đều quên hết rồi, ừm..."

Bàn tay sần sùi của người đàn ông vẫn không ngừng sờ tới sờ lui trên người tiểu nhân ngư khiến cậu vừa nhột lại vừa thoải mái, không nhịn được rên rỉ.

Ngư dân rất ngạc nhiên mừng rỡ, hắn thấy như mình vừa nhặt được bảo bối, vì vậy vui vẻ nói:– "Không sao, Hải Nặc, sau này ngươi có thể sống cùng với ta, ngươi nhận ta làm cha nuôi."

Ngư dân năm nay 40 tuổi, vì nhà nghèo nên vẫn chưa lấy vợ sinh con,nay tự nhiên lại gặp được một thiếu niên dung mạo xinh đẹp như vậy, hắn rất hài lòng.

Tiểu nhân ngư không hiểu biết nhiều về cuộc sống của con người nên tốt hơn hết, trước tiên là phải ở tạm trong một gia đình nào đó làm quen một chút. Cậu thấy ngư dân này cơ thể cường tráng, cơ bắp chắc nịch rõ ràng, nên gật đầu, rụt rè kêu một tiếng:

– "Ba!"

Ngư dân trong lòng vui không tả xiết,cởi áo, khoác lên người tiểu nhân ngư, một đường ôm về nhà.

Nhà của người ngư dân ở ngay bên bờ trong thôn, nhà không lớn nhưng ngăn nắp sạch sẽ. Trong nhà chỉ có một cái giường đơn, cũng may thân hình tiểu nhân ngư khá nhỏ nhắn nên cũng không chật chội.

Cứ như vậy, hai người dựa chung một chỗ trải qua đêm đầu tiên.

Chương 8

Sáng sớm ngày thứ hai, khi hải điểu cất tiếng kêu, tiểu nhân ngư mơ màng mở mắt.nKỳ quái làm sao, tư thế ngủ của cậu và cha nuôi thay đổi không ít.

Cha nuôi vốn là đưa lưng về phía cậu nhưng bây giờ lại đang ôm chặt cậu trong ngực, bàn tay sờ khuôn ngực bằng phẳng của cậu, dương cụ dưới quần bừng bừng sức sống, cứng rắn dựng đứng trên mông tiểu nhân ngư.

Tiểu nhân ngư đương nhiên biết cái nóng bỏng kia là thứ gì, nhờ Hắc Vu Sư mà nơi đó đã trở nên quen thuộc với cậu, mặc dù xấu xí nhưng có thể khiến cậu vui vẻ như lên thiên đường.

Cậu xấu hổ đỏ mặt, cơ thể không nhịn được khẽ giãy giụa, cọ cọ cái mông quyến rũ vào đại điểu vừa thô vừa nóng.

– "Hải Nặc, ngươi đang làm gì vậy?"

Ngư dân làm bộ mới tỉnh dậy, giật mình hỏi.

Đôi môi đỏ mọng của tiểu nhân ngư hé mở, đôi mắt thạch lam khao khát lộ ra lệ quang:

– "Ba, thân thể ta có chút nóng, cái vật cưng cứng phía dưới của ngươi đâm làm ta nóng quá, thật là nhột..."

Bề ngoài, ngư dân làm như ngạc nhiên với đứa con mới nhặt về lại dâm đãng như vậy, nhưng trong lòng thì hết sức vui mừng. Hắn đã lâu không làm chuyện ấy, đánh cá không kiếm đủ tiền để đi chiêu kỹ, cho nên đối mặt với tiểu dâm oa phóng đãng như vậy, hắn càng không thể kiềm chế được. Bàn tay đầy chai sạn tùy ý nắn bóp cặp mông của tiểu nhân ngư, cảm giác mềm mại như nhào bột mì cao cấp, vô cùng mềm mại nhưng cũng rất đàn hồi.
– "A... Ba..." Tiểu nhân ngư nhạy cảm kêu lên.

Ngư dân lại càng hưng phấn, dương cụ to dài khiến quần lót dựng lên một túp lều cao cao, hắn cắn cắn lỗ tai tiểu nhân ngư, khàn giọng nói:

_ "Thân thể Hải Nặc nhột, ba ba tới giúp con, đảm bảo thuốc đến hết bệnh."

Nói xong, ngư dân kéo chiếc vải rách trên người tiểu nhân ngư xuống, bắt đầu liếm một đường từ cổ xuống, hai tay vuốt ve bắp đùi thon dài, hoạt nộn của tiểu nhân ngư.

_ "A... Ừ... Thật là giỏi... Ba..." Tiểu nhân ngư không biết liêm sỉ dâm kêu.

Cậu choáng váng nghĩ: Hắc Vu Sư nói đúng, mọi người đều mê đắm cơ thể xinh đẹp của cậu.Ngư dân râu ria rất nhiều, có chút chọc người nhưng chỉ hơi nhói một chút khiến khoái cảm càng thêm mãnh liệt. Tiểu nhân ngư vội vàng ôm lấy đầu cha nuôi, kêu khóc đòi hỏi nhiều hơn.

Ngư dân thỏa mãn với đứa con nuôi của mình, mở lớn miệng ngậm lấy đầu nhũ, ra sức mút.

"A!" Tiểu nhân ngư bị kích thích ưỡn ngực, một dòng sữa từ lỗ nhũ phun ra.

Ngư dân ừng ực nuốt xuống, mãi sau mới có phản ứng, kinh ngạc hỏi:

_ "Hải Nặc, sao đầu v* của ngươi lại lớn như vậy, còn có thể phun ra sữa giống hệt đàn bà?"

_ "Ta không biết, ba, ta không biết!"

Tiểu nhân ngư lắc đầu, thoải mái đắc chí lắc lắc mông, tiếp tục đòi hỏi:

"Ba, mau ngậm lấy vú ta, hút sữa của ta, Hải Nặc muốn!"

Chương 9

Sữa của tiểu nhân ngư mang hương nồng vị ngọt, dù ít nhưng cũng khiến ngư dân cao hứng. Hắn thay phiên ngậm hai bên đại đầu nhũ, cạ răng,dùng môi miệng ngậm chặt, lại dùng đầu lưỡi đâm chọc, thay đổi phương pháp đùa bỡn, bàn tay thô ráp nắn bóp ngực thịt của cậu ý định nặn ra một bộ ngực như của đàn bà.

Tiểu nhân ngư bị làm đến toàn thân thoải mái, ngọc hành bên dưới chiến chiến nguy nguy đứng thẳng, đôi chân dài trắng nõn dây dưa lấy nhau.

"Đứa con lẳng lơ này, sữa của ngươi thật ít."

Ngư dân ngẩng đầu lên khỏi bộ ngực của tiểu nhân ngư, đáng tiếc nói.

"Ừm... Ba, đừng lo lắng... Sau này... Sau này ngày nào cũng hút... thì sẽ càng nhiều hơn a..."

Mặc dù tiểu nhân ngư không biết phương pháp này có được hay không nhưng chuyện này thư thái như vậy thì cậu nguyện ý ngày ngày đều làm.

Ngư dân vô cùng hài lòng với đáp án này, vì vậy động tác kế tiếp càng thêm điên cuồng. Hắn tách mạnh hai chân tiểu nhân ngư ra, làm đôi chân dài gập thành hình chữ M khiến chỗ tư mật kia bị bại lộ hoàn toàn, vô luận là nhục bổng phấn nộn hay d*m thủy chảy tí tách đều thu hết vào tầm mắt.
"Dâm đãng, mới liếm đầu v*, hút chút sữa mà cái mông của ngươi đã chảy đầy d*m thủy rồi! Ta đúng là nhặt được bảo vật mà!"

Ngư dân kích động đến đỏ cả hai mắt, hắn vùi đầu và giữa hai chân tiểu nhân ngư, hít mạnh một hơi, ngửi được mùi hương kích thích dục vọng con người.

Thân thể tao lãng này nhất định là bị không ít đàn ông chăm sóc dạy bảo qua!

Ngư dân rất chắc chắn. Hắn hưng phấn móc ra đại điểu to dài, cũng không làm khuếch trương nhiều,nương theo chất nhầy tự động tiết ra dùng quy đầu đinh khai nhục huyệt, "phốc-xuy" một tiếng nhét vào toàn bộ, chỉ để lại hai túi tinh hoàn nặng trịch vỗ vào cánh mông trắng nõn non mềm.
"A!! Thực to! Hải cà của ba đang cắm vào tiểu thí thí của ta!"

Tràng thịt kịch liệt nhu động, ôm lấy đại nhục bổng, bao bọc chặt chẽ.

Ngư dân thở mạnh một hơi, bắt đầu kịch liệt va chạm, vừa thao vừa nói:

_ "Lẳng lơ, đây không phải là hải cà,đây là đại nhục bổng của ba ba, đặc biệt phụ trách nhồi đầy cái mông dâm đãng của ngươi."

_ "Ừm... Ba thật là giỏi... Đại nhục bổng tiến vào quá sâu... A..."

Tiểu nhân ngư vong tình hô lên, hai chân vững vàng ôm lấy eo gấu của ngư dân.

Hai cơ thể một đen một trắng cứ như vậy kịch liệt dây dưa. Trong căn phòng nhỏ cũ nát tràn ngập ngôn ngữ phóng túng, âm thanh "Kẽo kẹt" phát ra từ chiếc giường nhỏ phải mang nặng cả ngày không dứt.

Chương 10

Tuy đã vào tầm tuổi trung niên những dạo gần đây ngư dân mặt mày rạng rỡ, phấn chấn trông trẻ lên không ít. Chỉ cần không phải ra biển đánh cá, hắn liền dính lấy tiểu nhân ngư, mân mê khuôn ngực của cậu rồi bóp vú, xoa mông.

Làm tình cùng ngư dân ngày ngày đêm đêm, tiểu nhân ngư ngày càng trở nên xinh đẹp, da dẻ nộn nộn như lòng trắng trứng khiến người yêu thích không lỡ buông tay. Đặc biệt là hai đại bồ đào hồng diễm trước ngực làm người ta hận không thể ngày đêm ngậm trong miệng mà dày vò cho chúng càng lớn càng tròn.

Bọn họ ở một thôn trang tương đối nhỏ, tin tức lưu truyền rất nhanh, không tới một tuần lễ tất cả các thôn dân đều biết ngư dân nhặt được một đứa con trai xinh đẹp như tiên giáng trần, thậm chí có những người còn cố ý túc trực trước cửa nhà ngư dân chỉ để nhìn tiểu nhân ngư một cái.

Ngư dân vô cùng tự hào lại càng thêm cưng chiều tiểu nhân ngư, cho nên khi cậu đòi vào thành dạo chơi hắn cũng vui vẻ đồng ý.

Trong thành rất náo nhiệt, hết thảy mọi thứ với tiểu nhân ngư đều rất mới mẻ. Kiến trúc xa hoa, chế phảm thủ công tinh xảo, trang sức quần áo xinh đẹp, những thứ này làm cậu tiếp thu không nổi.

"Ba, nơi này thực náo nhiệt!"

Tiểu nhân ngư ngẩng mặt, đôi mắt màu lam ngọc lộ ra tia vu sướng.

Ngư dân hào phóng hiếm thấy, ôm bả vai tiểu nhân ngư nói:

_ "Con ngoan, muốn cái gì ba mua cho ngươi."Tiểu nhân ngư cao hứng gật đầu,thanh âm vô cùng êm tai:

_ "Cảm ơn ba!"

"Cha con" hai ngươi tiếp tục đi về phía trước.

Quảng trường tập trung rất nhiều người, phần lớn là thiếu nam thiếu nữ trẻ tuổi, còn có một vài kỵ sĩ mặc giáp. Điều này làm tiểu nhân ngư rất tò mò, buông tay ngư dân ra, như chim nhỏ vui sướng bay tới.

Ngư dân lo lắng vội vàng đuổi theo sau, bất đắc dĩ kêu gào:"Hải Nặc, chạy chậm thôi, chờ ba với."

Tiểu nhân ngư quan sát một vòng sau đó lấy dũng khí tiến tới gần một kỵ sĩ uy vũ, rụt rè hỏi:

"Đại nhân, xin hỏi, ở đây đang xảy ra chuyện gì vậy?"

Kỵ sĩ đánh giá tiểu nhân ngư một lượt, mặc dù ăn mặc giản dị nhưng tướng mạo rất xuất chúng vì vậy cũng không mặn không nhạt mở miệng nói:

_ "Sắp tới sinh nhật quốc vương,hoàng tử muốn chiêu mộ ca vũ. Ngươi biết hát hay biết khiêu vũ?

Quốc vương... Hoàng tử... Ca hát...

Tiểu nhân ngư bắt được tin tức trọng yếu, cậu đã tìm được phương pháp đã gặp hoàng tử. Nhân ngư từ trước tới nay ca hầu xuất chúng, thanh âm vô cùng ưu mỹ. Tiểu nhân ngư thật cao hứng, đôi mắt lam ngọc sánh lên ánh nước trong suốt, hết sức phấn khởi giơ tay nói:

"Đại nhân, ta biết ca hát, ta có thể thử không?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau