HẢI NHI TỬ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hải nhi tử - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Nhưng khiến quốc vương ngạc nhiên là mị huyệt kia căn bản không cần phải làm khuyếch trương đã sớm ẩm ướt, mềm mại. Miệng huyệt hơi hơi cắn mút đầu ngón tay, tầng tầng thịt non gắt gao vây quanh, vừa ướt vừa trơn, xúc cảm thật tuyệt!

_ "Tiểu tao hóa!"

Quốc vương nhếch miệng cười, tách hai chân của tiểu nhân ngư ra, lấy nhục bổng đè lên thịt huyệt nhớp nước, uy mãnh nói:

_ "Ta muốn dùng trường thương chinh phục cái đồ yêu nghiệt này!"

"Xì xì..." Nương theo giọng nói là tiếng nước đầy xấu hổ, tính khí của quốc vương đi vào tận gốc chỉ để lại hai túi thịt lớn ngay sát cửa động.

_ "A a.....!! Bệ hạ!!! "

Tiểu nhân ngư như cá lên bờ, nỗ lực hé môi, nước mắt động tình làm người thương yêu chảy ra.

Quốc vương bẻ cong hai chân tiểu nhân ngư, bắt đầu thẳng tiến, vòng eo đong đưa với tần suất như máy đóng cọc, đem tính khí hung hăng đỉnh vào trong cơ thể của tiểu nhân ngư.
Tràng thịt nhạy cảm trước sau bao lấy đại nhục bổng. Mỗi lần cắm vào đều làm d*m thủy bắn tung tóe,chỉ chốc lát, nơi giao hợp đã nhớp nháp không chịu nổi.

_ "A... Bệ hạ... ân... Ngài thật dũng mãnh.. A..."

Tiểu nhân ngư không hề nói ngoa,quốc vương vào trung niên rất hung mãnh, hắn một mặt tiến công, phỏng như đánh nước công thành, không hề tiết chế đâm vào thịt mềm mẫn cảm nhất trong cơ thể mạnh mẽ, chính xác mà nhanh chóng.

_ "A! Bệ hạ... Ta, ân... Ta không được.... Nhanh quá... a.. "

Móng tay của cậu bấu chặt vào tấm lưng rộng của quốc vương, hai chân kẹp lấy vòng eo của hắn, cả người treo trên thân nam nhân, tao lãng thét chói tai.Quốc vưng rất lắm trò, hắn trực tiếp đem người ôm lấy, để tiểu nhân ngư cưỡi trên người mình, sau đó nắm lấy vòng eo mềm mại trắng nõn, xoay người để tiểu nhân ngư cưỡi lên người mình. Tiếp đó mạnh mẽ nắm lấy vòng eo trắng nõn mềm mại, hướng về phía trước đỉnh một cái, đem nhục bổng cường tráng đâm vào triệt để.

Tiểu nhân ngư thất kinh, cất giọng kêu khóc:

_ "A! Không được! Bệ hạ a... Ta hỏng mất... Hỏng mất! A... Quá sâu... Thực thoải mái..."

Lúc này đây, tiểu nhân ngư mê ngẫu, tùy tâm sở dục, tùy ý đùa bỡn. Cặp mông căng mẩy bị đâm đến đỏ bừng một mảnh, thịt mông bóng loáng chói mắt lay động.

Quốc vương sát hồng liễu nhãn, bỗng nhiên ngồi dậy, vững vàng ôm lấy tiểu nhân ngư, đem người nhào nặn trong ngực, sau đó nhanh chóng lên đỉnh, vang lên chuỗi tiếng "phách phách".

Hai người giao phối khí thế sôi sục,biến sàng đan thành một mảnh hỗn độn. Sau một cái đâm sâu, tiểu nhân ngư thét lên rồi bắn tinh, cao trào khiến vách thịt không ngừng co rút nhanh, một dòng nước nhỏ ấm áp từ tràng vách tưới xuống, toàn bộ xối lên quy dầu của quốc vương. Quốc vương cũng không nhịn được nữa, lập tức tước vũ khí.

Bắn xong, quốc vương hứng thú không giảm, ôm lấy tiểu nhân ngư đã nhũn thành xuân thủy, đi tắm.

Chương 17

Phòng tắm rộng lớn, hơi nước mờ mờ.

Tiểu nhân ngư ngâm nửa người trong nước, tay vắt lên thành bể tắm, vui thích thừa nhận đâm chọc từ phía sau của quốc vương. Những các thúc liên tiếp làm nước bể bắn tung tóe.

_ "Bệ hạ a... Đại nhục bổng thật lợi hại a... côn th*t thật là nóng ân... "

Tiểu nhân ngư loạn kêu, động tác giao hợp kịch liệt khiến nước ấm trong bể nương theo kẽ hở chảy ngược vào trong cơ thể của cậu, dũng đạo căng đầy. Nhục động lúc đầu đã rất ẩm ướt hiện tại càng thêm nhuận thủy, như một ôn tuyền nhỏ đem đại bổng ngâm nước đến thư thư phục phục.

Quốc vương rất thích tiểu nhân ngư, vô luận là thân thể hay là tính cách. Hắn tùy tiện xoa nắn cái mông căng mẩy của cậu, vừa mạnh mẽ thao làm vừa hôn lên tấm lưng trắng nõn, bàn tay to thô ráp còn thỉnh thoảng thưởng thức lối nhỏ trên khí quan của tiểu nhân ngư.

_ "Bé con, ngay cả chỗ này của ngươi cũng xinh đẹp như vậy, khiến ta thật hận không thể nuốt ngươi vào bụng."Quốc vương nói xong cuồng dã, tiểu nhân ngư không khỏi run lên, nhục động phía sau càng thêm không biết liêm sỉ cắn chặt dương cụ nam nhân.

_ "Dâm huyệt thật chặt! "

Quốc vương ẩn nhẫn cảm thán._ "A... Bệ hạ... "

Kế tiếp côn th*t chuyển động càng thêm hung mãnh, khoái cảm không ngừng, lời dâm liên miên bất tuyệt, thẳng đến bình minh.

Từ nay về sau, tiểu nhân ngư phải ở trong hoàng cung dài dài.

Quốc vương đối xử với cậu rất tốt,chẳng những y phục lộng lẫy, thức ăn thượng đẳng còn được thị nữ phụng dưỡng. Tiểu nhân ngư không ngăn được động tâm rồi.

Ngày đêm cùng quốc vương hoan ái,tiểu nhân ngư càng thêm diễm lệ, dung mạo tao nhã, mê hoặc. So với thủy yêu mê người trong truyền thuyết càng khiến người ta hồn xiêu phách lạc.

Chương 18

Hôm nay, hoàng tử muốn tìm quốc vương thương nghị sự vụ, ai ngờ đâu khi còn cách cửa phòng mấy mét liền nghe thấy tiếng kêu liêu nhân liên tiếp không ngừng từ trong phòng truyền tới. Theo lý mà nói, trước tình huống này hắn nên nhanh chóng rời đi nhưng quỷ thần xui khiến thế nào mà lại thả nhẹ cước bộ chậm rãi đi tới.

Không may thay, cửa phòng không khóa trái, hắn nhẹ nhàng đẩy cửa,cánh cửa hé ra với chiều rộng đủ đút hai ngón tay. Hoàng tử tâm như nổi trống, đánh bạo nhìn vào bên trong. Trong nháy mắt con ngươi co rút lại,hắn bị cảnh tượng bên trong làm sợ ngây người.

Tiểu nhân ngư bị thân thể cường tráng của phụ thân ôm lấy, đôi chân xinh đẹp vắt lên khuỷu tay ông ta. Một côn th*t màu tím đen tại nhục động chảy đầy d*m thủy ra ra vào vào, tại cửa động còn xuất hiện bọt nước, ngập tràn mùi vị tình dục.Khuôn mặt tiểu nhân ngư ửng đỏ, đôi môi hé mở, dâm kêu liên tục, cặp đùi tuyết trắng cũng hiện lên sắc đỏ của trận hoan ái.Một trận khô nóng từ đáy lòng dâng lên, sau những phản ứng của bản thân, hoàng tử phát hiện hắn vậy mà lại cứng rắn.Đột nhiên, tiểu nhân ngư phảng phất cảm giác được thứ gì đó, từ từ quay đầu lại, hình như còn vô tình liếc mắt về phía cánh cửa. Đôi mắt ngập nước vừa vặn chạm phải tia nhìn của hoàng tử, đón nhận lấy, nhếch miệng lộ ra nụ cười mị hoặc.

Một khắc kia, hoàng tử phảng phất bị giam lấy, thật lâu vẫn không lấy lại được bình tĩnh.

Chương 19

Hoàng tử thất hồn lạc phách trở về tẩm cung của mình, tâm tình không có cách nào bình tĩnh. Trong đầu không ngừng hồi tưởng đến cảnh hoan ái của phụ vương và tiểu nhân ngư. Thậm chí hắn còn tưởng tượng đến cảnh hắn ở vị trí của phụ vương.

Vừa nghĩ tới mình sẽ ngang ngược cắm vào bên trong cái mông của tiểu nhân ngư, tà hỏa trong cơ thể lại bùng nổ, trằn trọc khó ngủ.

Ngày thứ hai, hoàng tử ngã bệnh, sốt cao không giảm, phải nằm giường dưỡng bệnh.

Tiểu nhân ngư rất lo lắng, dù gì thì hoàng tử cũng là tình đầu của cậu.

Vì vậy, thừa dịp quốc vương không có mặt len lén chạy đến tẩm cung của chàng.

Hoàng tử suy yếu nằm trên giường,gương mặt anh tuấn có chút tái nhợt.

Tiểu nhân ngư không đàng lòng, đi tới, ngồi bên giường, nhẹ nhàng ôm lấy đầu chàng, cởi y phục, lộ ra đầu nhũ nay đã biến lớn hơn rất nhiều, ôn nhu chạm nhẹ vào đôi môi chàng.

Hoàng tử theo bản năng, đôi môi khẽ nhúc nhích, nhậm trọn lấy khỏa đại nhũ thủ, đói khát mút gặm.Chất lỏng ngọt ngào quen thuộc thức tỉnh hoàng tử đang trong cơn mê.

Hoàng tử chợt mở mắt, thấy rõ diện mạo người kia, chính là Hải Nặc xinh đẹp.

_ "Là ngươi?"

Hoàng tử giật mình trợn mắt, giọng nói có chút run rẩy:_ "Ngày đó, trên biển, người cứu ta là ngươi!"

Tiểu nhân ngư mỉm cười, không nói phải cũng chẳng bảo không.

Hoàng tử tin mình đã đoán đúng,mừng rỡ như điên mà đem người áp dưới thân mình, càng thêm ra sức hút lấy dòng sữa thơm ngọt.

Đầu nhũ tiểu nhân ngư vốn rất mẫn cảm, hơn nữa gần đây quốc vương vô cùng mê luyến nhũ hoa của cậu, kể cả là lúc rảnh rỗi hay phải phê duyệt công văn đều sẽ ngậm trong miệng tinh tế mà thưởng thức. Thời gian dài như vậy làm hai quả bồ đào càng thêm mềm mại càng thêm yếu đuối,không thể chịu được bất cứ kích thích nào. Vừa mới chạm nhẹ, toàn thân tiểu nhân ngư đã tê dại, nhũn ra như động vật không xương.

_ "A... Điện hạ... Van cầu người... Không muốn..."

Lúc này, hoàng tử căn bản không để lọt tai lời nào, ngay cả vị hôn thê của mình cũng không nhớ rõ. Trong đầu chàng lúc này chỉ có mỗi ý nghĩ—thao cậu, thao chết cậu!

Hoàng tử nghĩ đến cảnh tượng ngày đó vô tình đụng phải, nhớ rõ phụ vương mình như thế nào mà đem tiểu nhân ngư thao làm đến rên rỉ không ngừng. Vì vậy, hai mắt chàng đỏ bừng, nhanh chóng cởi quần của mình, phủ phục trên người tiểu nhân ngư, bắt đầu si mê đùa giỡn thân thể tuyết trắng.

Chương 20

Thân thể của tiểu nhân ngư mỗi một chỗ đều đẹp như tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.

Hoàng tử yêu thích không muốn buông tay, cảm giác như đang được sờ tơ lụa thượng hạng. Hai tay ở trên người tiểu nhân ngư xoa nắn, bắt lấy đầu nhũ, vuốt ngọc hành, bóp mông, từ trên xuống dưới không chỗ nào là không bị chơi đùa.

"A... Điện hạ... Thật thoải mái... Trời ạ..."

Tiểu nhân ngư ở phía dưới dâm đãng giãy dụa, khiêu khích nam nhân càng muốn thêm càn rỡ đùa bỡn.

Hoàng tử quả nhiên không làm cậu thất vọng, không dằn nổi mà nhấc lên một chân của tiểu nhân ngư, sau đó chôn vào thật sâu.

Đại nhục bổng đâm vào, trong nháy mắt bị tràng thịt non mềm vây lại, từng tầng một từng vòng kìm, hoàng tử sảng đến tê cả da đầu, trong cơ thể tựa như có dòng điện chạy qua.

_ "Lẳng lơ!"

Hoàng tử nắm lấy bắp đùi tiểu nhân ngư, hung hăng thẳng tiến, mồ hôi tích tích rơi trên người tiểu nhân ngư.

_ "Thảo nào phụ vương mê luyến ngươi như vậy! Ngươi cái người dâm đãng này, thân thể sinh ra là để mê hoặc nam nhân! "

_ "A... Không phải, ân... Điện hạ..."

Tiểu nhân ngư thanh âm đứt quãng, ngọc hành thanh tú theo tần suất thao làm lắc lư qua lại, khiến người ta không nhịn được nghĩ muốn cầm nó mà tàn nhẫn sáo động.

Đương nhiên là hoàng tử đang làm như vậy, chàng đỉnh vào từ phía sau, đằng trước thì khuấy động tính khí của cậu, tiền hậu giáp kích, đem người triệt để công hãm.

_ "Không được! A... Quá sung sướng... Điện hạ... A..."

Toàn thân tiểu nhân ngư rối loạn, bên trong dũng đạo như ma sát ra lửa, làm cậu phải ôm lấy sàng đan, phát ra tiếng rên rỉ.Hoàng tử càng làm càng có cảm giác thành công, cúi đầu làm bộ muốn hôn lên đôi môi tiểu nhân ngư.

Tiểu nhân ngư hai mắt mê man, vô tình quay đầu, làm hoàng tử lỡ mất nụ hôn. Tuy nhiên dù không hôn được đôi môi ướt át, nhưng nụ hôn kia vẫn rơi xuống trên gương mặt trắng nõn. Hoàng tử thở dốc từng bước biến lớn, rung động nhanh hơn.

Sau mấy trăm lần cắm xuống, hai người ào ào bắn ra, song song nằm trên giường.

Hoàng tử ôm người không lỡ buông tay, tham lam vuốt ve mỗi một vị trí trên cơ thể tiểu nhân ngư. Sau đó nhẹ nói:

– "Hải Nặc, tới ở cùng ta đi! Ta sẽ đối tốt với ngươi hơn cả những gì phụ vương làm cho người."

Tiểu nhân ngư cong lên khóe miệng,nụ cười hư vô, trong đôi mắt màu ngọc bích sự hồn nhiên sớm đã không còn. Ngón tay cậu ngả ngớn trượt trên vòm ngực vương tử, hỏi:

_ "Điện hạ, người yêu ta sao?"

Hoàng tử khẳng định:_ "Ta yêu ngươi! "

_ "Vậy người còn vị hôn thê của người thì sao?"

Tiểu nhân ngư đặt câu hỏi sắc bén, miệng hơi cười:

_ "Dù sao ta cũng chỉ là ân nhân cứu mạng của người."

Hoàng tử có chút do dự, hắn yêu tiểu nhân ngư, nhưng hắn cũng yêu vị hôn thê của mình, vô luận nàng có là ân nhân cứu mạng của mình hay không.

_ "Ta... "

Tiểu nhân ngư thấy rõ sự lưỡng lự của hoàng tử, nội tâm đã coi thường:

_ "Ngươi vẫn sẽ cưới nàng, vậy tại sao còn bắt ta theo ngươi? "

Hoàng tử hư tâm nói:

_ "Hoàng tử không thể cưới nam tử làm Vương phi, nhưng ta là thật lòng yêu ngươi. Ta có thể mang ngươi xuất cung, cho ngươi một trang viên xinh đẹp, ta sẽ thường xuyên đến thăm ngươi, như vậy chúng ta vẫn sẽ ở chung với nhau!"

Nghe xong lời nói này, tiểu nhân ngư đối với hoàng tử đã không còn ảo tưởng, cậu thật thất vọng rồi.

Không để tâm đến thân thể muốn nhũn ra, cậu cố ý đứng dậy, mặc kệ hoàng tử hô hoán, nhanh chóng ly khai tẩm cung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau