HẢI NHI TỬ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hải nhi tử - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Kỵ sĩ đưa tiểu nhân ngư tới trung tâm quảng trường, một hàng giám khảo quan quần áo nuột nà, sang trọng đã ngồi sẵn ở đó. Kỵ sĩ tới trước mặt một đại nhân đức cao vọng trọng, cung kính cúi người hành lễ, rồi thì thào gì đó với vị đại nhân này.

Tiểu nhân ngư có chút quẫn bách đứng một bên, ngón tay nhỏ nhắn mắm chặt vạt áo.

Lúc sau, vị đại nhân kia ngẩng đầu nhìn tiểu nhân ngư hỏi:

_ " Tên gì?"

Tiểu nhân ngư hơi sững sờ, ngây ngốc chỉ vào mình:

_ "Ta? Ta tên Hải Nặc."

_ "Biết ca hát?"

_ "Đúng vậy, đại nhân."

_ "Vậy thì hát một bài cho chúng ta nghe thử."

_ "Vâng, đại nhân."

Tiểu nhân ngư có chút khẩn trương,nhưng cậu không sợ. Cậu từ từ hé môi, âm thanh ưu mỹ nhẹ nhàng vang lên. Tiểu nhân ngư hát bài hát mà hồi nhỏ thường nghe, cậu càng hát càng say sưa khiến mọi người càng nghe càng mê mẩn.Đứng cách đó không xa, ngư dân cũng như mê như say, hắn cho tới bây giờ mới biết đứa con nuôi của mình có tiếng hát êm tai như vậy, hắn cũng không khỏi nghĩ tới tiếng rên rỉ của tiểu nhân ngư dưới thân mình, âm thanh đó cũng uyển chuyển động lòng người, khiến người ta hứng thú dâng cao.

_ "Hay! Rất được đó!" Giám khảo đại nhân kích động vỗ tay:

– "Ngươi, ngươi lập tức theo chúng ta vào cung."

Tiểu nhân ngư vui không tả xiết, kích động nói:

– "Cảm ơn, cảm ơn đại nhân!"

Ngư dân nhanh chóng biết được tin tức này, mặc dù trong lòng không muốn nhưng cũng không dám cự tuyệt, huống chi hắn còn được trả một túi tiền vàng.
Giám khảo quan cho tiểu nhân ngư nửa ngày nói lời từ biệt với người nhà. Vì vậy ngư dân vội vã kéo cậu vào trong một hẻm nhỏ vắng vẻ nhân lúc biệt ly mà thân thiết một phen.

Hắn đè tiểu nhân ngư lên vách tường sần sùi, bắp đùi cường tráng chen vào giữa hai chân tiểu nhân ngư, trêu đùa khí quan tinh xảo, hai tay dùng lực nắn bóp mông cậu.

_ "A... Ba..."

Tiểu nhân ngư không nhịn được nhẹ giọng rên rỉ. Cậu vặn vẹo chiếc eo thon, thân thể đói khát hướng gần đến ngư dân.

Chiếc cằm lún phún râu của ngư dân cọ lên gương mặt tinh tế của tiểu nhân ngư, trên da thịt trắng nõn mềm mại lưu lại vết đỏ.

"Tao nhi tử, vào cung rồi, ba không thể thao nộn huyệt của ngươi được nữa, cái mông của ngươi sẽ ngứa chết phải không?"

Tiểu nhân ngư ánh mắt mê ly, đôi môi đỏ mọng hé mở:

"Ừm... Sẽ a... Sẽ ngứa chết mất... Muốn được ba thao..."

Ngư dân bị tiểu nhân ngư làm cho hứng thú dâng cao nhưng hắn cũng không dám làm chuyện ấy ở ngoài đường, chỉ có thể xoa xoa bóp bóp hôn hôn, ra sức nhẫn nhịn.

Nửa ngày trôi qua rất mau, tiểu nhân ngư mặc quần áo mới được ngư dân mua cho, thật cao hứng theo kỵ sĩ vào hoàng cung.

Chương 12

Tiểu nhân ngư cùng mấy người nữa được an vị ở một nơi vắng vẻ trong cung điện.

Đây là lần đầu tiên tiểu nhân ngư nhìn thấy kiến trúc hoa lệ như vậy,không khỏi thán phục loài người biết bao. Cậu vui vẻ,hào hứng chạy ra vườn hoa thưởng thức phong cảnh mĩ lệ.

Vườn hoa trong hoàng cung đủ loài hoa tươi tỏa hương mê người. Tiểu nhân ngư hết ngửi đóa hoa này đến đóa hoa kia, còn vui vẻ đến xoay vòng vòng như hồ điệp phiên phiên khởi vũ.

Tiểu nhân ngư cười rạng rỡ, khẽ ngâm nga tiếp tục xoay tròn, cũng không nhận ra sự xuất hiện của một người khác.

Hoàng tử từ xa xa nhìn thấy một bóng người ưu mĩ đang khiêu vũ trong hoa viên, chẳng hiểu tại sao trong lòng phút chốc sợ hãi, khiến chàng muốn nhìn thấy rõ khuôn mặt người kia.

Chàng cất bước từ từ tiến đến.

Hắn thấy một khuôn mặt diễm lệ, đôi mắt xinh đẹp thuần khiết, không khỏi đặt câu hỏi:

_ "Ngươi là ai?"

Giọng nói vang lên bất ngờ làm kinh động đến tiểu nhân ngư, cậu mất thăng bằng suýt nữa ngã nhào xuống đất.

Cũng may hoàng tử lanh tay lẹ mắt đỡ lấy, thuận thế ôm vào ngực.

Cái ôm ấm áp nháy mắt làm tiểu nhân ngư mắc cỡ đỏ mặt, thân thể như nhũn ra, không biết phải làm sao.Bất quá, chính khuôn mặt ửng đỏ này khiến hoàng tử hiểu thế nào gọi là người so với hoa kiều. Ánh mắt hoàng tử càng ôn nhu, giọng nói rất êm rất nhẹ sợ làm kinh động đến người trong lòng:

– "Hình như ta đã gặp ngươi ở đâu rồi."

Trái tim trong lồng ngực tiểu nhân ngư bình bịch nhảy loạn, cậu vừa mong hoàng tử nhận ra lại vừa sợ sau khi chàng nhận ra sẽ chê thân phận nhân ngư của cậu.

Vậy nên cậu chỉ vẫn chỉ đỏ mặt nhìn hoàng tử bằng đôi mắt thâm thúy mà không lên tiếng.

– "Ngươi tên gì?" Hoàng tử buông tiểu nhân ngư ra, hỏi.

Tiểu nhân ngư ngượng ngùng nắm vạt áo, ngọt ngào trả lời:
– "Ta tên Hải Nặc."

– "Hải Nặc..." Hoàng tử vô thức lặp lại, chàng ôn nhu cười một tiếng:

– "Hải Nặc, ngươi tới đây làm gì vậy?"

Tiểu nhân ngư thành thật trả lời:

– "Ta tới hiến ca cho quốc vương bệ hạ."

– "Nga!"

Hoàng tử nhớ đến mệnh lệnh của mình, rồi vỗ vỗ bả vai tiểu nhân ngư, khích lệ nói:

– "Vậy ngươi phải cố gắng lên, chúc ngươi hiến ca thành công!"

Nói xong, chàng thoáng mỉm cười, sải bước bỏ đi.

Tiểu nhân ngư si ngốc nhìn bóng lưng hoàng tử, thầm nghĩ: Chàng thật anh tuấn a...

Chương 13

Mấy ngày sau, tiểu nhân ngư không gặp lại hoàng tử.

Để tạo nên một biểu ca diễn hoàn mỹ, cậu và những người bạn phải ngày ngày nỗ lực luyện tập căn bản không có thời gian dành cho việc khác.

Ngày đêm mong ngóng, chờ đợi.

Cuối cùng sinh nhật quốc vương cũng tới!

Đêm ấy, pháo hoa rực rỡ đầy trời, tô điểm trời đêm lung linh ngũ sắc.

Tiểu nhân ngư vận bộ đồ sắc trắng chất lụa mỏng tinh mỹ, dáng vẻ uyển chuyển tinh tế, từng cử động giơ tay nhấc chân đều mang theo mị hoặc kết hợp với tướng mạo thuần chân thanh tú, tựa nhân tiên nhân trong chốn phàm trần.

Đoàn người hiến ca tiến vào trung tâm cung điện,ntiểu nhân ngư thấp thỏm liếc mắt quan sát, thấy quốc vương ngồi ở chính điện, bên cạnh là hoàng tử, còn có...

Còn có một mỹ nữ ngồi cạnh.
Cậu nghe nói, nữ tử kia sắp tới sẽ trở thành vị hôn thê của hoàng tử, bởi vì khi hoàng tử gặp nạn, nàng chính là người đã cứu sống chàng.

Tiểu nhân ngư có chút thương tâm,cậu rất muốn nói cho hoàng tử biết cậu mới chính là người cứu chàng,nhưng chỉ sợ chàng lại không tin.

Chỉ có thể im lặng nhẫn nại, trong đôi mắt màu lam ngọc từ từ dâng lên một tầng hơi nước nhàn nhạt.

Cũng chính đôi mắt này đã hấp dẫn sự chú ý của quốc vương. Quốc vương uy mãnh dùng ánh mắt sắc bén vây lấy tiểu nhân ngư.

Tiểu nhân ngư phút chốc nghênh đón ánh mắt của quốc vương, trong lòng cả kinh, đỏ mặt bắt đầu nghiêm túc cất tiếng ca. Tiếng hát êm tai dễ nghe, kinh diễm tứ tọa.Quốc vương phóng khoáng vỗ tay khen hay, thậm chí còn chủ động tiến lên đỡ tiểu nhân ngư đang quỳ dưới đất dậy, suy nghĩ hỏi:

_ "Ngươi tên gì?"

Tiểu nhân ngư chậm rãi ngẩng mặt lên: gương mặt thật giống hoàng tử,ngượng ngùng nói:

_ "Bệ hạ, ta tên Hải Nặc."

_ "Tốt lắm!" Quốc vương trực tiếp ôm lấy eo tiểu nhân ngư, tục tằng nói:

_ "Ngươi không cần ra cung nữa, lưu lại ca hát cho ta nghe."

Quốc vương tuy đã ở tuổi trung niên nhưng thân thể cường tráng, thô lỗ nhưng không hề mất đi vẻ anh tuấn,bàn tay nóng bỏng tiếp xúc với làn da nhạy cảm nơi eo ếch của tiểu nhân ngư khiến nửa người cậu tê dại, ngoài gật đầu đồng ý ra thì hoàn toàn không biết phải làm động tác nào khác nữa

Chương 14

Yến hội vẫn tiếp tục được tiến hành.

Quốc vương kéo tiểu nhân ngư ngồi ở bên người, bàn tay thô ráp cường thế ôm lấy hông cậu, thỉnh thoảng vuốt ve mấy cái.

Tiểu nhân ngư bị chơi đùa, hai gò má ửng đỏ, cậu len lén nhìn về phía hoàng tử.

Ánh mắt giao nhau, hoàng tử chỉ là mất tự nhiên cười một cái, liền tiếp tục cùng vị hôn thê bên cạnh chuyện trò vui vẻ.

Tiểu nhân ngư trong lòng trống rỗng, thất vọng thương tâm đều viết lên mặt.

_ "Làm sao vậy bé con? Không muốn theo ta sao?"

Quốc vương bá đạo khiêu kích cằm tiểu nhân ngư, ánh mắt như chim ưng chăm chú nhìn chằm chằm cậu.

Tiểu nhân ngư có chút bối rối, khóe mắt phiếm hồng lắc đầu, mềm giọng nói:

_ "Có thể bồi bệ hạ là vinh hạnh của ta. "_ "Như vậy..."

Quốc vương bưng lên một ly rượu nho hướng tiểu nhân ngư lắc lắc, nói:

– "Nếu không vui thì uống hết chén rượu này đi!"

Tiểu nhân ngư chưa từng thử qua rượu của loài người, nhưng mùi vị trên cơ thể nam nhân hùng tính mê loạn tâm trí của cậu. Cậu căng thẳng, nhắm mắt lại, ngửa đầu một hơi cạn hết rượu trong ly.

Lập tức, một mùi vị chua ngọt cay cay tràn ngập vòm miệng của cậu, vành mắt, chóp mũi đều đỏ.Quốc vương thích thú cười to, đem người ôm vào trong ngực tiếp tục đút đồ ăn.

Thân thể tiểu nhân ngư tinh tế mềm mại, quốc vương một bên thưởng thức tiết mục một bên vuốt ve. Lúc đầu còn cách y phục, dần dần càng thêm tham lam, bàn tay thô giáp tiến vào sa mỏng, trêu chọc đùa bỡn làm đầu v* tròn trướng lớn, đứng thẳng.

Ở trước mặt mọi người, tiểu nhân ngư không dám kêu thành tiếng. Lần đầu uống rượu, vẻn vẹn một ly đã khiến cậuchoáng váng đầu óc, toàn thân như nhũn ra mà dựa vào trong lòng quốc vương, mặc kệ mà tiếp tục thưởng thức tiết mục trước mắt.

Vuốt ve một hồi, quốc vương liền nổi thú tính, tính khí trong quần sưng to cứng rắn đâm vào cái mông đầy đặn của tiểu nhân ngư.

_ "Bệ hạ... "

Đã thử qua thứ này, tiểu nhân ngư dĩ nhiên biết thiết bổng là thứ gì, vì vậy khuôn mặt vừa đỏ lại nóng, cúi đầu sâu hơn.

Quốc vương tiếu ý dạt dào, thấp giọng nói:

_ "Bé con, lát nữa sẽ cho ngươi vui sướng."

Chương 15

Tiểu nhân ngư bị quốc vương một đường ôm vào tẩm cung.

Cánh tay Quốc vương to lớn mạnh mẽ, nhẹ nhàng đem người ném tới trên giường. Ngang ngược cởi bỏ y phục, trực tiếp đè lên.

_ "Bệ hạ, không được..."

Tiểu nhân ngư nửa chống cự, nửa nghênh đón đẩy ngực quốc vương, bên trong đôi mắt màu lam như đá quý ánh lên thủy quang mê người.

Quốc vương cúi người hôn một cái lên trán tiểu nhân ngư, không suy nghĩ nói:

_ "Bé con đừng sợ, đến lúc đó ngươi sẽ xin ta muốn càng nhiều hơn."

Nói xong, bờ môi dày rộng nóng bỏng liền ngậm lấy đôi môi đỏ hồng của tiểu nhân ngư, sau đó đầu lưỡi thật nhanh xâm chiếm khoang miệng non nớt, không cho tiểu nhân ngư có một tia cơ hội phản kháng.

Cảm giác khi hôn rất tuyệt, tiểu nhân ngư như tiểu miêu nhỏ giọng rên rỉ, hai chân trắng nõn chủ động cuốn lấy eo gấu của quốc vương.
Quốc vương râu quai nón không dài, rất có hương vị nam nhân. Tiểu nhân ngư cả người đặt lên thân thể cường tráng, trong hơi thở đều là mùi vị của giống đực, rất mê người, rất ngây ngất.

Quốc vương hôn xuống phía dưới, kiên nhẫn làm bước dạo đầu. Đầu lưỡi của hắn chuyển vài vòng đi tới đầu nhũ sưng to bên cạnh, không chút khách khí ngậm lấy, mạnh mẽ cắn mút.

Kích thích mãnh liệt làm lỗ nhũ của tiểu nhân ngư giãn ra, từng tia sữa nhỏ từ đầu v* phun ra, phun vào trong miệng quốc vương.

Quốc vương trước đây có nghe nói qua chuyện nam nhân sinh sữa, nhưng mà nhiều năm như vậy cũng chưa từng gặp qua. Cho nên hắn cho rằng đây chỉ là một truyền thuyết, lại vạn vạn không nghĩ tới, vào đúng ngày sinh nhật lại trùng hợp đụng phải, thực sự là thượng đế phù hộ!

_ "Ngọc lộ quỳnh tương!"Quốc vương mập mờ không rõ mà cảm thán một câu, kế tiếp liền càng thêm ra sức mút, như hài nhi bú sữa mẹ vậy, mím lại mím, thực mãnh liệt.

_ "A... Bệ hạ... Không thể... Ân... Dùng quá sức rồi... đầu... đầu nhũ bị ăn sạch rồi..."

Tiểu nhân ngư tâm khẩu bất nhất, ngoài miệng cự tuyệt, mà lại ưỡn ngực thật cao, phối hợp với động tác mút của quốc vương.

Quốc vương miệng to uống sữa tươi, đợi hai khỏa đầu nhũ đều bị hút hết cũng không nỡ nhả ra làm đầu nhũ càng thêm trướng lớn mấy lần. Trông coi thịt mềm tròn trịa diễm lệ dính đầy nước miếng của mình, khiến bộ ngực trước mắt càng thêm long lanh, hết sức hài lòng gật đầu.

_ "A... Bệ hạ..."

_ "Bé con, mỹ vị như vậy, khiến ta căn bản không muốn thả ngươi đi."

Đáy mắt quốc vương tràn đầy dục vọng liệt hỏa, ngón tay dời xuống, đẩy ra bờ mông căng đầy mềm mại của tiểu nhân ngư, lần tới cửa huyệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau