HẢI NHI TỬ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hải nhi tử - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Dưới đáy biển khơi xinh đẹp, thần bí có một toà vương cung nguy nga tráng lệ, nơi đó là chỗ ở của Vua Thủy Tề cùng những đứa con của ngài.

Vua Thủy Tề có năm người con, trong đó, hoàng tử út là nổi bật, ưu tú hơn cả. Làn da trắng sữa mịn màng, mái tóc ngắn đen nhánh, đôi mắt sáng ngời, núm vú phấn nộn và đuôi cá lấp lánh chói mắt, quả thực là vưu vật của đại dương.

Khi nhân ngư đủ 18 tuổi sẽ được phép bơi lên trên mặt nước, tự do tự tại ngắm nhìn cây cối, rừng rậm, con người trong thành phố.

Nhiều năm qua đi và tuổi 18 cũng đã tới, tiểu nhân ngư đeo dây chuyền ngọc trai tinh chế thích thú bơi lên trên mặt nước, ngắm nhìn thế giới xa lạ.

Cậu nhìn thấy thôn trang, thấy cây xanh, thấy mây trắng, thấy hải điểu,thậm chí còn thấy được loài người trong truyền thuyết. Đó là một vị hoàng tử khôi ngô, tuấn tú mặc chế phục đứng trên boong tàu, gió biển mang theo hơi lạnh làm lay động mái tóc xoăn màu vàng của chàng. Mọi cử động của vị hoàng tử trẻ đều rất mê người khiến tiểu nhân ngư không cách nào rời mắt.

Không biết đã qua bao lâu, sắc trời chợt biến. Mây đen kéo tới, cuồng phong nổi dậy, sóng biển gầm thét,sấm chớp rền vang. Thuyền bè không chống đỡ được gió bão mạnh mẽ, đáy thuyền bắt đầu xuất hiện vết nứt, lung lay sắp lật.

Một khắc sau, tiểu nhân ngư nhìn thấy hoàng tử anh tuấn từ trên thuyền ngã xuống như một con hải điểu bị súng săn bắn rơi, từ từ chìm xuống biển.

Cậu vội vàng quẫy đuôi cá hướng chỗ hoàng tử vừa rơi xuống, xuyên qua màn nước thấy từng lớp bọt khí vây quanh người hoàng tử, tiểu nhân ngư mạo hiểm cố kéo thân hình cao lớn của hoàng tử vào bờ.

........

Cơn bão qua đi, tiểu nhân ngư dè dặt ôm lấy hoàng tử đã hôn mê bất tỉnh không biết phải làm sao.

"Chàng có chết không?" Cậu sợ hãi suy đoán.Đang lúc loay hoay không có biện pháp, hoàng tử mê man phát ra tiếng:

"Nước....nước..."

Nhân ngư sao có thể hiểu được ngôn ngữ của loài người, cậu gấp đến độ suýt khóc.

Hoàng tử vẫn còn mê man dựa theo bản năng, cơ thể cọ cọ vào bờ ngực sáng bóng trần trụi, không ngần ngừ ngậm lấy một bên đầu v* mịn màng,phấn nộn hút thật mạnh.

Kỳ lạ là từng dòng sữa tươi phun ra từ đầu v* của tiểu nhân ngư, hoàng tử hút lấy toàn bộ, từng ngụm từng ngụm nuốt xuống.

Trong thế giới người cá, chỉ nhân ngư hoàng thất mới có khả năng tiết sữa, bất kể là trai hay gái, đây là món quà mà biển khơi ban tặng cho họ. Sữa của nhân ngư rất bỗ dưỡng, có thể trị bách bệnh.
Và quả nhiên là chỉ sau vài hớp sữa tươi, gò má của hoàng tử đã trở lên hồng hào, đôi môi khô khốc đã ươn ướt, có khuynh hướng biển chuyển tốt đẹp.

Tiểu nhân ngư thật cao hứng, mặc dù đầu v* bị hút có chút kì quái nhưng chỉ cần hòang tử có thể tỉnh lại, cậu cái gì cũng nguyện ý.

Nhưng mà do tiểu nhân ngư mới trưởng thành nên lượng sữa rất ít,hoàng tử hút chẳng bao lâu thì đầu v* đó đã cạn sữa. Dường như hoàng tử hút thành ghiền, dù hút không ra sữa thì vẫn mạnh bạo ăn nhũ thủ, dùng đầu lưỡi đùa bỡn làm đầu v* trướng lớn, sưng đỏ.

"A...."

Thật kỳ quái... nhưng... cũng thật thoải mái...

Tiểu nhân ngư lần đầu bị mút nhũ nhưng càng lúc lại càng thích, loại kích thích này cộng thêm cảm giác thoải mái làm cậu đong đưa đuôi cá.

Gò má đỏ ửng, cậu đưa mắt nhìn hoàng tử đang nằm trên mặt đất, ngượng ngùng ưỡn ngực, đem một bên vú còn lại chưa bị hoàng tử hút nhét vào cái miệng ấm áp của chàng.

Hoàng tử lại bắt đầu hết mút tới bú, từ nửa đêm đến tận khi mặt trời mọc,hai tiểu đầu v* đã sưng đỏ thành bồ đào mà hoàng tử vẫn chưa tỉnh. Tiểu nhân ngư có chút luống cuống, cậu đặt hoàng tử tại một nơi an toàn, sau đó quay lại biển khơi tìm Quy nãi nãi.

Nhưng khi tiểu nhân ngư vừa trở lại thì phát hiện ra trên bờ đất hoàng tử đang ngồi có thêm một vị tiểu thư xinh đẹp và chàng lại còn đang cười thật ôn nhu.

Tiểu nhân ngư vội nấp sau một mỏm đá ngầm, cậu thấy hoàng tử tỉnh lại thì rất cao hứng nhưng cũng phiền não khi chàng không biết đến sự tồn tại của cậu.

Chương 2

Lần nữa trở lại đáy biển, tiểu nhân ngư cả ngày ủ rột không vui, hết suy lại nghĩ mà những ý nghĩ đó lại bí ẩn như biển khơi vậy, người khác không tài nào đoán ra.

Cuối cùng cậu không thể chiến thắng nổi nỗi nhớ nhung với hoàng tử anh tuấn. Cậu muốn trở thành con người,có đôi chân thon dài như họ vậy. Như vậy cậu mới có thể dung nhập vào cuộc sống của hoàng tử để chàng phải nhớ thương cậu.

Nhờ Quy nãi nãi, cậu biết được phương pháp mà nhân lúc phụ vương và các anh đang ngủ len lén bơi tới nhà của Hắc Vu Sư.

Khắp trong biển rộng, Hắc Vu Sư là cường đại nhất. Theo truyền thuyết,hắn là một con bạch tuộc nhưng lại có hình dáng loài người.

..................................

Tiểu nhân ngư thấp thỏm gõ cửa.

– "Mời vào." Đi kèm với giọng nói trầm thấp, cánh cửa tự động mở ra.

Tiểu nhân ngư do dự mấy giây rồi cũng cắn răng đi vào.

Trong căn phòng nho nhỏ, cậu nhìn thấy rất nhiều chai lọ đóng kín, tiếp đó là Hắc Vu Sư trong truyền thuyết.
Quả đúng như lời đồn, Hắc Vu Sư có dáng dấp của nhân loại, chỉ là không cao như hoàng tử đẹp trai, hay nói cách khác là tương đối lùn. Nhưng tiểu nhân ngư không quản chuyện đó, cậu vẫn sùng bái, hâm mộ nhìn Hắc Vu Sư.

Hắc Vu Sư cười một tiếng, nói:

– "Nhân ngư vương tử tôn quý, ta biết ngài muốn gì nhưng ngài đã nghĩ kĩ chưa?"

– "Ta đã nghĩ kĩ rồi. Ta muốn một đôi chân xinh đẹp." Tiểu nhân ngư vội vàng biểu lộ tâm ý.

– "Đừng nóng, đừng nóng!" Hắc Vu Sư trấn an tiểu nhân ngư. Một xúc tu to dài từ sau lưng hắn vươn ra, cuốn lấy một cái bình nhỏ đưa đến trong tay.

Hắc Vu Sư nói tiếp:- "Phương pháp rất đơn giản, chỉ cần bôi thuốc vào nửa người dưới, sau đó uống thể dịch của ta là có thể có được hai chân hoàn mĩ."

– "Chỉ không ra..."

Tiểu nhân ngư gấp gáp trợn to đôi mắt xinh đẹp:

- "Chỉ không ra cái gì?"

– "Chỉ không ra, ta muốn thưởng thức tiểu cúc non mềm của ngươi sau khi ngươi thành người."

Tiểu nhân ngư cũng không biết đến ý nghĩ của phù thủy đại nhân, với cậu,chỉ cần được thỏa mãn nguyện vọng làm người thì cậu có thể bất chấp tất cả. Tiểu nhân ngư gật đầu đồng ý.

Hắc Vu Sư hài lòng cười một tiếng,liếm khóe miệng, khàn giọng nói:

– "Điện hạ yên tâm, ta sẽ thật ôn nhu."

Chương 3

Tiểu nhân ngư nằm trên chiếc giường gỗ, hai tay đặt ngay ngắn ở hai bên người. Cậu vừa khẩn trương lại vừa mong đợi, liếc mắt len lén quan sát Hắc Vu Sư. 

Sau lưng Hắc Vu Sư tăng thêm bốn cái xúc tu nặn ra một nắm nhỏ bên trong chiếc lọ, "Xì xào...xì xào" khuấy động bên trong nước thuốc sền sệt.

Âm thanh này có chút kì quái, cậu nghe mà lòng ngứa ngáy.

Hắc Vu Sư nheo mắt nói:

_ "Điện hạ tôn kính, nghi thức sẽ bắt đầu."

Tiểu nhân ngư cắn môi, lòng "Ùm...ùm" nổi loạn.

Bốn xúc tu dính đầy nước thuốc hướng chỗ cậu tiến tới, từ từ bôi thuốc lên chiếc đuôi cá xinh đẹp. Mùi vị của nước thuốc rất thơm ngọt khiến cậu không khỏi nghĩ tới mật ong thơm ngon. Nhưng xúc cảm có chút mát lạnh khiến tiểu nhân ngư nhẹ nhàng rên rỉ một tiếng.

Hắc Vu Sư cười nói:

_ "Điện hạ, xin ngài hãy thả lỏng."

Tiểu nhân ngư cũng cảm thấy phản ứng của mình có chút quá khích,ngượng ngùng đỏ mặt, gật đầu một cái:– "Ta sẽ, phù thủy đại nhân."

Xúc tu vẫn chuyên chú xức thuốc, tỉ mỉ, không bỏ xót bất kỳ một xó xỉnh nào.

Tiểu nhân ngư khẩn trương nhắm chặt hai mắt, lông mi cong cong như đôi cánh bướm nhẹ nhàng vỗ vỗ. Đột nhiên cậu cảm thấy ngực mình chợt lạnh, phảng phất có vật gì mềm mại đang vuốt ve hai trái táo đỏ của cậu.Tiểu nhân ngư nghi ngờ giương đôi mắt màu lam ngọc lên.

Đúng như dự đoán xúc tu có giác mút đang giam cầm mà nhào nặn vú cậu.Một loại cảm giác khác thường từ đầu nhũ truyền tới khiến cậu nhớ lại thời điểm cứu hoàng tử đẹp trai.

– "Phù thuỷ đại nhân, ngài đây là đang làm gì?"
– "Điện hạ đừng lo lắng, ta đây là đang giúp ngài bớt hồi hộp, thả lỏng cơ thể,ngài chỉ cần hưởng thụ là tốt rồi."

Hai khỏa hạt bị xúc tu xoa nắn ngày càng trướng lớn, sáng bóng mê người. Ngay sau đó, giác mút bám chặt lên hai khỏa hạt xinh đẹp đó mà hút thật mạnh.

"A..."

Hai dòng sữa đậm đặc thơm ngon từ lỗ nhũ phun ra, lại bị giác mút hút hết.

Loại khoái cảm kì diệu này giống hệt như lúc bị hoàng tử bú vậy khiến tiểu nhân ngư không kìm được ưỡn ngực rên rỉ liên tục.

Thì ra không chỉ có mỗi hoàng tử có thể cho mình loại cảm giác này... Tiểu nhân ngư mơ mơ màng màng suy nghĩ.

Thời khắc này cậu giống như một cực phẩm mê người khiến ai cũng hận không thể đem cậu nuốt bay.

Hắc Vu Sư ung dung thong thả cởi quần xuống, nhìn đôi mắt tràn đầy hơi nước của nhân ngư vương tử, tà ác cười một tiếng:

_ "Điện hạ,tiếp theo là nghi thức quan trọng ngài đã chuẩn bị xong chưa?"

Chương 4

Tiểu nhân ngư thấy một thứ vừa to vừa dài dưới háng Hắc Vu Sư, một nửa lấp trong lông mao đen rậm rạp, đang đứng thẳng, tím đen như hải cà xấu xí khó coi.

– "Phù thủy đại nhân, đây là cái gì vậy?" Tiểu nhân ngư chỉ vào hải cà xấu xí hỏi.

Hắc Vu Sư đỡ dương cụ nhắm ngay khuôn mặt xinh đẹp của tiểu nhân ngư nghiêm túc giải thích: 

-  "Đây là bộ phận nam tính trên một số cơ thể loài người, ngươi có thể gọi nó là đại côn th*t hoặc đại nhục

bổng."

– "Đại côn th*t? Đại nhục bổng?" Tiểu nhân ngư lờ mờ lặp lại theo.

– "Đúng, điện hạ thật thông minh. Vậy bây giờ mời điện hạ ngậm đại nhục bổng của ta, hút chất lỏng bên trong ra, nuốt xuống, như vậy ma pháp sẽ có hiệu lực."

Hải cà dữ tợn đâm một cái lên mặt tiểu nhân ngư. Mùi vị có chút kì quái nhưng chỉ cần có được hai chân, tiểu nhân ngư cái gì cũng nguyện ý. Vì vậy, cậu nhắm mắt lại, giương đôi môi đỏ thắm ngậm lấy đại nhục bổng của Hắc Vu Sư.

Mùi vị vừa tanh vừa mặn kích thích vị giác của tiểu nhân ngư, lông mao đáng xấu hổ dưới đũng của Hắc Vu Sư cọ vào mặt cậu.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên của tiểu nhân ngư, cậu chẳng qua cũng chỉ biết ngậm chặt miệng ra sức hút mà không có bất kì kĩ xảo nào, nói chi đến việc hút chất lỏng bên trong ra.

Hắc Vu Sư kiên nhẫn chỉ dạy, bàn tay thô ráp vuốt ve mái tóc đen của cậu:

– "Dùng đầu lưỡi... Đúng... Ngậm sâu hơn... Đừng dùng răng... Đúng rồi..."

Khóe mắt của tiểu nhân ngư đỏ lên,hải cà trong miệng càng lúc càng trướng lớn, nóng bỏng, không ngừng nảy lên. Hết thảy làm cậu có chút sợ hãi, lại có chút rối loạn.

Cậu đã hút thật lâu, miệng cũng mỏi nhừ, hải cà kia rốt cuộc đã có phản ứng.

Hắc Vu Sư đỉnh mạnh, chân mày nhíu chặt. Tiểu nhân ngư cảm giác được đại nhục bổng rung lên dữ dội, một cỗ chất lỏng có mùi vị mặn tanh bắn vào khoang miệng.– "Ngô..."

– "Nuốt xuống, đúng vậy, chỉ cần nuốt xuống thôi, điện hạ." Hắc Vu Sư chậm rãi dẫn dụ.

Đôi mắt xinh đẹp của tiểu nhân ngư trào ra nước mắt lóng lánh, chất lỏng này quá khó ăn, cậu không thích tẹo nào.

Ngậm một hồi, cậu bất đắc dĩ nuốt xuống, không dư lại giọt nào.

– "Điện hạ, ngoan lắm!"

Hắc Vu Sư thu hồi đại nhục bổng,xong việc mấy cái xúc tu sau lưng hưng phấn vung vẩy. Hắc Vu Sư nói tiếp:

– "Điện hạ, ngài cứ an tâm ngủ lại đây tối nay, khi bình minh lên vào ngày mai, ngài sẽ có đôi chân xinh đẹp."

Tiểu nhân ngư ngoan ngoãn gật đầu,từ từ khép mắt.

Chương 5

Tiểu nhân ngư cảm thấy như vừa trải qua một đêm dài đằng đẵng, mệt mỏi vô cùng.

Sáng sớm, khi cậu mở mắt ra, đuôi cá đã biến mất, thay vào đó là một đôi chân xinh đẹp, thon dài, trắng nõn.

Cậu hưng phấn không ngớt, hai tay tò mò sờ tới sờ lui trên cặp đùi mịn màng.

Trơn bóng, rất nhẵn, rất thẳng, ngay cả ngón chân cũng mượt mà, khả ái,cậu vô cùng hài lòng.

Ánh mắt cậu sáng lên như chứa đựng cả một bầu trời đầy sao đêm, tinh thần vui vẻ hướng về phía Hắc Vu Sư đầy cảm kích.

Hắc Vu Sư thì rất vừa lòng với kiệt tác của mình, hắn cười nói:

– "Điện hạ, nếu như ngài đã có hai chân như ý, vậy bây giờ không phải nên dâng ra đóa cúc non, coi như phí trao đổi chứ."

Nếu như trước đã đáp ứng thì không thể đổi ý. Huống chi bây giờ cậu rất tín nhiệm Hắc Vu Sư, cảm thấy hắn sẽ không hãm hại cậu nên cậu liền gật đầu đồng ý.

– "Như vậy..." Mấy cái xúc tu to dài từ phía sau lưng hắn nhô ra, quấn lấy tiểu nhân ngư, cả cánh tay lẫn cổ chân, khiến cậu lơ lửng trên không trung, tứ chi rộng mở.

Hắc Vu Sư xoa xoa tay, ánh mắt thèm muốn:

_ "Điện hạ xinh đẹp, ta chấp nhận phần thưởng này."Vừa nói, mấy cái xúc tu bắt đầu ngọ ngậy, mút lấy cổ tiểu nhân ngư rồi đến ngọc hành phấn nộn và đóa cúc tươi non.

"A..." Tiểu nhân ngư phóng đãng kêu lên, cậu không hiểu đây là loại cảm giác gì, chính là rất thoải mái, rất mắc cỡ nhưng cậu lại muốn nhiều hơn.

Đầu tiên, xúc tu lởn vởn đảo quanh khe mông, tiếp đó đỉnh khai tầng tầng mị thịt, cắm vào thật sâu, bên trong không ngừng nhu động quấy nhiễu.

Tiểu nhân ngư càng kêu càng phóng đãng, thân thể tuyết trắng trên không trung không ngừng đong đưa. Xúc tu dính ướt làm toàn thân cậu cũng ướt lách tách, nhất là bên trong cúc huyệt lại càng trơn mềm, tí tách d*m thủy.

_ "Điện hạ, ngài đúng là thiên phú dị bẩm, thân thể này sẽ làm loài người si mê đến điên cuồng."
Hắc Vu Sư khống chế động tác xúc tu,kéo nhân ngư vương tử tới trước mặt mình, lấy ra đại nhục bổng, nhắm ngay đóa cúc non mềm.

Khuếch trương xong, xúc tu nghe lời rút ra ngoài, Hắc Vu Sư móc ra hoàng long, toàn bộ đâm vào.

Tiểu nhân ngư kêu to, nâng lên chiếc cổ xinh đẹp, đôi mắt màu lam bắt đầu ướt át.

Rất thư thái... Trước nay chưa từng được thư thái như vậy...

Hải cà của Hắc Vu Sư không ngừng oanh tạc bên trong, như có lớp lớp miệng hút bám chặt lên nhục bích,làm mị thịt càng mềm mại hơn.

"A... Phù thủy đại nhân... Hải cà lớn quá... A..." Tiểu nhân ngư không biết xấu hổ lãng kêu.

"Điện hạ, đó là đại nhục bổng, ta đã dạy ngài rồi mà."

"Ưm... Đại nhục bổng thật là lớn... Thật thoải mái... A... A..."

Đầu nhũ bị xúc tu mút, ngọc hành phấn nộn cũng bị xúc tu bao quanh,nhục huyệt bị đại côn th*t cắm vào,loại cảm giác kì diệu này như được ở thiên đường.

Trước mắt tiểu nhân ngư xuất hiện một đạo bạch quang, tiếp đó là lần cao trào đầu tiên trong đời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau