HAI MẶT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hai mặt - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

“Phong, mình vào đây.” Tôi tượng trưng gõ cửa vài cái, rồi trực tiếp đi vào trong phòng của Phong, thời gian tôi dính ở đây còn nhiều hơn so với ngồi trong phòng làm việc của mình, y tá cũng sớm quen tới chỗ này để tìm tôi rồi.

Phong đang đứng trước cửa sổ quay lưng lại với tôi, nghe thấy tôi đi vào thì vội vàng lấy tay dụi mắt.

“Phong?” Tôi bước nhanh lên xoay người cậu lại, đúng là đang khóc, đôi mắt còn trong trẻo xinh đẹp hơn pha lê giờ đây lưng tròng nước mắt, đôi lông mi dài rậm hơi cong lên cũng ướt nhòe nước mắt, ngay cả tròng kính cũng phủ một tầng hơi nước mỏng manh, chiếc mũi nhỏ sụt sịt, gương mặt trắng bóc gần như trong suốt bị nước mắt thấm ẩm ướt. Vì thế mới nói người đẹp khóc thì vẫn là người đẹp khóc, khóc mà cũng mê người đến vậy.

“Phong, sao vậy?” Tên khốn kiếp nào lại dám làm thiên thần Phong khóc thương tâm thế này? Nhớ lại lúc học đại học có mấy thằng nam sinh đáng chết cười nhạo Phong trông như con gái, còn động tay động chân với cậu ấy, mà Phong thiện lương nhu nhược chẳng mắng lời thô tục nào, chỉ lén rơi nước mắt. Đến lúc tôi biết chuyện này thì lập tức nổi giận ngút trời, cho bọn đó ăn đủ một trận rồi hung dữ trịnh trọng tuyên bố: “Ai dám bắt nạt Phong thì mẹ nó chính là gây khó dễ với ông đây, không ngại tao liều mạng với chúng mày thì chúng mày tới thử xem!” Sau đó nghênh ngang rời đi để lại một bóng lưng đầy tiêu sái. Thật ra một chọi năm tôi cũng hơi hốt, đau cắn răng cắn lợi chừng mấy ngày mà tư thế bước đi vẫn ngang như cua. Có điều từ sau hôm đó tôi ngoài cái danh “hộ hoa sứ giả” còn thêm uy danh Phanh Mệnh Tam Lang (*), lực chấn nhiếp không có gì phải bàn cãi.

(*)Thạch Tú, ngoại hiệu Phanh Mệnh Tam Lang là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết cổ điển Trung Quốc “Thủy hử”. Ông là một trong 36 Thiên Cương Tinh của 108 anh hùng Lương Sơn Bạc.

Phong không hề trả lời mà chui vào ngực tôi, khóc thút thít nghẹn ngào đau lòng hơn nữa. Thiên thần dựa vào người mình, rơi xuống những giọt nước mắt còn đẹp hơn kim cương làm bản thân thấy vinh hạnh vô cùng, bởi vì mình được thiên thần tin tưởng. Tôi lẳng lặng ôm cậu ấy, một cái ôm không có bất cứ dục vọng nào mà chỉ chất chứa thương tiếc vô vàn, một lát sau, tâm tình Phong dần dần bình tĩnh lại, nhưng nước mắt vẫn rơi chưa dứt làm tôi càng thêm thương xót.
Tôi xoa xoa mái tóc nâu mềm của Phong, “Phong, nói mình biết xảy ra chuyện gì?”

“Dực, Dực anh ấy nghi oan mình…” Phong nói xong hơi nhướn mày lên hít mũi một cái như muốn khóc tiếp. Hừ, tôi biết ngay hơn phân nửa là vì cái cái tên chết bầm La Dực kia mà. Tên đó tùy tiện cẩu thả, lúc nào cũng thiếu thận trọng làm tổn thương Phong mẫn cảm, sau đó lại như thằng ngốc cầm một bó hoa hồng to đứng chặn ở cửa bệnh viện chờ xin lỗi Phong, tôi cũng nghi ngờ mỗi lần anh ta tìm cớ nịnh hót sau khi qua chuyện lắm, lần này lại xảy ra chuyện gì đây?

“Mấy ngày trước lúc mình ở với anh ấy, anh, anh nói…” Nói tới đây mặt Phong đỏ ửng, có chút lúng túng.
“Anh ta nói gì?” 

“Anh nói trên người mình có, có dấu hôn… của người khác…” Mặt Phong càng đỏ, rồi vừa lớn tiếng vừa oan ức la: “Sao có thể như vậy được? Mình thật không có… Huhu… Mình vốn đã mệt lắm rồi mà vẫn đi với anh ấy, vậy mà anh…” Nói xong lại trốn trong ngực tôi khóc thút thít.

Hoàn toàn chính xác, đây chính là một trong những chuyện không bao giờ có thể xảy ra nhất, Phong làm sao có khả năng làm chuyện như vậy được?? Cho dù tôi có không tin mình thì cũng sẽ tin Phong, vì tôi không có thiện lương của thiên thần. Phong thật sự yêu La Dực, từ 2 năm trước sau khi quen anh ta thì Phong đều chưa từng dừng lại trước ánh mắt lấy lòng của một ai, căn bản không thèm để ý. Có lúc tôi trêu cậu nhìn người a người b này đi thật tốt, ngoại hình bằng cấp công việc tính tình thực lực kinh tế cái nào cũng đều mạnh hơn La Dực, hơn nữa còn một lòng sông có thể cạn đá có thể mòn nhưng sẽ bám lấy sống chết cũng không đổi, đá họ La đi nhé? Mỗi lần như vậy Phong đều rất nghiêm túc nhìn tôi, đỏ mặt nói: “Mình biết Dực không phải tốt nhất, nhưng mình yêu anh ấy, rất yêu anh ấy.” Mặt cậu tràn ngập hạnh phúc. Vả lại dù trước khi quen với La Dực, quen với người yêu nào Phong cũng đều rất nghiêm túc chân thành với mỗi người, nhất định sẽ không làm ba cái chuyện tổn thương người khác. Dấu hôn của người khác? Bớt đùa, chắc chắn là chuyện tốt La Dực làm ra nhưng vẫn chưa mờ đi, mà thằng ngốc ấy lại không nhớ thôi.

“Phong, đừng khóc, là tên La Dực ấy lên cơn, anh ta quá quan tâm đến cậu nên mới nghi thần nghi quỷ như vậy, không chừng 2 ngày nữa anh ta sẽ đến tìm cậu (trước đây anh ta nói xin lỗi kỷ lục chậm nhất là 37 tiếng sau), ai bảo cậu đẹp đến vậy? Quân tử như mình, cậu ngồi trong lòng thế này mà vẫn không loạn còn ít hơn nhiều so với tóc trên đầu của viện trưởng.” Viện trưởng của chúng tôi bị rụng tóc nghiêm trọng, là điển hình của câu “Lưới sắt bốn phía, ở giữa là sân trượt băng”. Phong bị tôi chọc bật cười, nhưng lại nhanh chóng rưng rưng: “Nhưng mà, nhưng mà hình như anh ấy rất tức giận, đã một tuần rồi không liên lạc với mình, trước đây không hề có chuyện như vậy…”

Tôi để Phong tiếp tục tựa trên người mình, dùng nhiệt độ và sức mạnh chống đỡ cậu, chuyện này tuyệt đối không bình thường, trước đây La Dực cũng có vài lần ghen tuông hờn dỗi, nhưng anh ta rất nhanh tự kiểm điểm sâu sắc, sau đó vận dụng tất cả sở trường tâm lý học của mình để công kích lời ngon tiếng ngọt với Phong, trình độ mặt dày đến kinh người, Phong nhẹ dạ chịu sao thấu, cãi vã nhanh chóng kết thúc, không những không thấy vết nứt mà tình cảm của hai người dường như còn bền vững hơn, làm tôi kính phục mãi. Thật ra La Dực tuy có hơi thần kinh thô, tính ghen tuông cũng hơi nhiều, nhưng tuyệt đối không phải là người không có đầu óc, từ trước đến giờ mặc dù anh ta thường hay ghen, nhưng xưa nay không hề gây sự gì với tôi, từ cái này có thể nhìn ra, anh ta hiểu rõ tôi với Phong chỉ là bạn bè đơn thuần, hơn nữa còn vô cùng quan trọng với đối phương, tức giận với tôi thì chỉ có thể nói là trăm hại mà không chút lợi ích nào, nhưng lần này…

Tôi vừa tiếp tục xoa dịu Phong, vừa cân nhắc thử mình có thể làm gì đó không, thấy Phong khổ sở như vậy, tôi còn khó chịu hơn là mình bị.

Chương 7

Tôi đã gọi điện thoại nói với Vân sẽ về nhà trễ một chút từ trước, sau khi tan làm tôi lái xe thẳng đến phòng khám tâm lý tư nhân của La Dực.

Lúc đến nơi vẫn chưa đến 5h30, mà lại thấy cửa phòng khám đóng chặt, tôi ngó qua cửa sổ nhìn vào trong — tối đen như mực. “La Dực?” Tôi vừa gõ cửa vừa gọi, đúng thật không ai giữ cửa cả. Nhìn lên trên tường “15:00 – 19:00”.

Nhìn bảng thời gian hoạt động xong tôi không khỏi tức giận, cái tên này tối không ngủ sáng không dậy sinh hoạt siêu lười biếng lập ra cái phòng khám quái gở này thì thôi cũng kệ đi, đã vậy mỗi ngày chỉ làm việc có 4 tiếng mà còn nghỉ sớm như vậy không thấy xấu hổ à? Mỗi ngày đều không lý tưởng kiểu này, đúng thật là… Ây da, làm tôi ghen tị đến quéo luôn… Tự mình làm ông chủ quả nhiên khác hẳn mà. Tôi căm giận vì sự bất công này, quay lại xe, chạy thẳng về hướng nhà trọ của La Dực.

Tôi gõ cửa, kêu cửa, lại gõ, lại kêu, vẫn không ai lên tiếng. Phắc, tên chết tiệt này đi đâu rồi? Biết rõ vô ích nhưng tôi vẫn chưa từ bỏ mà vặn tay nắm cửa, đẩy vào… Cửa mở ra thật, cùng lúc đó, một mùi rượu chua loét pha lẫn với mùi thuốc lá xộc vào mặt tôi, luồng không khí bẩn thỉu làm mắt tôi nhíu cả lại, tôi vô thức bịt mũi che miệng mình lại, một tay khác cố gắng xua xua khí độc còn buồn nôn hơn cả sulfur dioxide trước mặt, đến lúc mắt chảy cả nước mắt ra thì nó mới khôi phục lại chức năng của mình. Tôi tìm thấy công tắc đèn ở cạnh cửa liền bật lên, quào, trang trí phòng khách như thế này thật độc đáo mới lạ quá…

Vỏ lon bia đủ mọi màu sắc nằm lăn lóc mỗi nơi một góc, có lon vẫn còn sót bia chảy xuống, có lon bẹp dí không toàn thây, mỗi một lon đều bị bóp nhăn nhúm lại, trên thảm trải sàn vệt tàn thuốc nhiều đến nỗi rớt ra khỏi cái gạt tàn, vậy mà không cháy nổ gì cũng may, trên sàn còn có mấy bãi nôn chưa khô, chẳng trách cái mùi bốc ra lại hỗn tạp đến vậy. Mà con người gây ra hết tất cả mấy cái này thì lại đang sống dở chết dở cúi thấp đầu ngồi co quắp chỗ góc tường, mớ tóc bẩn bết lại che khuất nửa mặt trên, nửa còn lại của gương mặt lộ ra râu mép rậm rạp, tay phải còn cầm một lon bia tróc hết cả vỏ, máu nhỏ giọt từ đầu ngón tay, tụ lại thành một vũng máu bên dưới.

Tôi cảm giác nộ khí của mình đã nhảy vọt lên não luôn rồi, đi tới bắt lấy cổ áo của anh ta xách lên, hét: “Mẹ nó anh điên cái gì vậy hả?!”

La Dực nửa treo trên tay tôi, ngẩng đầu lên lộ ra một đôi mắt che kín tơ máu, cười: “Chà, hóa ra là thằng ngu thứ hai hạ cố ghé thăm, vô cùng hoan nghênh, ha ha…”

Tôi đẩy mạnh, nhìn anh ta va vào tường rồi trượt xuống như đống bùn nhão, “Nhìn cái đức hạnh hiện giờ của anh đi! Miệng nói hưu nói vượn cái giống gì thế?!”

La Dực tiện tay ném cái lon móp méo đi, vẻ mặt thưởng thức nghe tiếng nó va lanh lảnh vào tường, lưỡi đánh một vòng rồi cười nói: “Tức à? Ha ha, đừng nóng, tôi chỉ có phong cậu lên làm thằng ngu thứ hai thôi mà, còn thằng ngu nhất thiên hạ là ở đây này…” Vừa nói vừa dùng ngón tay rỉ máu chỉ vào mình, “Ha ha, chúng ta đều lầm rồi, lầm quá lầm rồi, cậu xem em ấy là bạn bè tốt nhất, còn tôi yêu em ấy, móc ruột móc gan ra yêu em ấy, chúng ta đều xem em ấy là thiên thần, nhưng hóa ra chỉ là một ác ma nói dối không chớp mắt…”Chát! Bên mặt của anh ta lãnh đủ một cái tát không lưu tình của tôi, anh ta dám sỉ nhục Phong!

Mặt La Dực bị lệch qua một bên, khóe miệng mang theo vệt máu vẫn còn đang cười, cười còn khó xem hơn khóc, “Ha ha, đánh hay lắm,” anh ta khạc ra ngụm máu, “Nên mới nói cậu là thằng ngu.”

Tôi không thể nhịn nữa, tha La Dực còn cao hơn tôi như tha lợn chết vào nhà tắm, mở nước lạnh vừa đủ xối xuống người anh ta, rồi kéo tên ướt nhẹp ấy đến ghế sofa. Tác dụng của bia làm nhiệt độ cơ thể La Dực khá cao, bị nước lạnh xối thì lập tức run rẩy, người ngồi phịch trên ghế sofa răng run lập cập, môi xanh mét, con mắt lăm lăm hơi giật mình, nước mắt tích tụ càng lúc càng nhiều, cuối cùng một giọt nước mắt rơi xuống.

“Tỉnh rồi? Nói! Đến cùng xảy ra chuyện gì!” Vừa khóc uất ức thảm thiết, vừa tự hành bản thân người không ra người quỷ không ra quỷ như thế này, rốt cục là làm sao?

Dực cười, nhưng nụ cười rất thê lương, anh ta nghẹn ngào: “Tôi còn có thể nói gì? Trái lại cậu cho rằng tôi vu oan em ấy, đến khởi binh vấn tội với tôi đúng không?”Tôi không lên tiếng, anh ta nói không sai.

“Nhưng cậu biết không, tôi còn hi vọng mình đang vu oan em ấy hơn một ai khác! Tôi thật hi vọng bản thân đang vu oan cho em ấy…” Anh ta nắm chặt nắm đấm, kìm chế run rẩy và nỗi buồn ngột ngạt, nước mắt hòa cùng với nước đọng trên mặt nhiễu xuống tích tách. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, tôi chắc chắn không tin cái người đàn ông khóc lóc thảm thương, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt này là La Dực, bình thường anh ta toàn cười ngu lộ ra hàm răng trắng bóc cơ mà.

“Tôi yêu em ấy còn hơn yêu bản thân, tin em ấy còn hơn tin bản thân, nhưng em ấy lại đối xử với tôi như vậy… Mấy tháng qua, không biết đây đã là lần thứ mấy rồi… Tôi không chịu được, thật sự không chịu được, nhớ đến đôi mắt của em ấy tôi lại thấy thất vọng và nguội lạnh, em ấy dám lừa tôi mà mặt không chút biến sắc, cả đôi mắt vẫn trong veo như cũ, vô tội như cũ… Tôi không dám nghĩ em ấy còn lừa tôi cái gì, lừa tôi bao lâu… Tôi không sợ thay lòng đổi dạ không sợ phản bội, nhưng tôi không chịu nổi sự lừa dối… Không yêu thì cứ nói tôi biết, rồi bỏ đi, chứ đừng có lừa tôi… Đừng có lừa tôi vậy chứ…”

Anh ta liên tục lải nhải đừng có lừa tôi, giọng càng lúc càng không rõ, rốt cục rơi vào yên tĩnh, co người lại ngủ.

Phong nói cậu ấy đã một tuần rồi không liên lạc gì với anh ta, hóa ra cả một tuần này đều trải qua như vậy đây, tôi nhìn gương mặt ngủ không an ổn của anh ta, râu ria tua tủa loạn xạ với vành mắt thâm đen không giấu nổi cùng hình dáng gương mặt gầy gò, chắc cơ thể đã đạt đến giới hạn rồi nên mới lập tức ngủ mê mệt sau khi hơi hơi trút được nỗi lòng thế này. Tôi thở dài, lau khô thân thể La Dực, giúp anh ta đổi một tư thế thoải mái hơn, vào phòng ngủ lấy cái chăn đắp lên người anh ta.

Không thể phủ nhận, Dực làm tôi nảy ra một chút nghi hoặc, nhưng chỉ có vậy mà thôi, thậm chí có ngờ vực thì cũng không nói lên được điều gì cả, so với tín nhiệm mà tôi dành cho Phong suốt 8 năm qua, một chút ngờ vực này không khác gì con kiến đứng trên tòa nhà chọc trời, mà tôi ngay lập tức chọn phương thức giẫm chết con kiến ấy. Giữa hai người họ chắc chắn có hiểu lầm, tôi không nghĩ là Dực cố tình gây sự, nhưng càng không tin Phong là tên ác ma lừa gạt gì đó, chuyện này quá hoang đường, Phong là thiên thần, vẫn luôn là như thế.

Tôi mở cửa sổ ra để thoáng khí, thu dọn sạch sẽ phòng khách, cúi đầu nhìn đồng hồ, trời đất, vậy mà đã hơn 11 giờ rồi, có lẽ Vân vẫn còn đang chờ tôi ở nhà. Tôi để lại mảnh giấy cho La Dực rồi vội vã rời đi. Mảnh giấy chủ yếu nói anh ta phải tin tưởng Phong, rảnh rỗi thì gọi điện thoại cho Phong truyền đạt ý nhau, đừng tiếp tục làm người nát rượu uống rượu giải sầu, chết thối ở nhà cũng không ai thèm đau lòng.

Vào trong nhà thì đã gần 12 giờ, Vân nằm ngủ gục trên bàn ăn, cả bàn ăn vẫn còn ấm nóng nhưng nhìn màu sắc đã không còn tươi mới, xem ra được hâm đi hâm lại nhiều lần rồi.

Chương 8

Mấy ngày đi làm sau đó tôi đều không vào phòng làm việc của mình trước, mà trực tiếp đi tìm Phong, đánh trống lảng nói chuyện phiếm với cậu ấy, kể vài câu chuyện cười để cậu ít nhất không thấy trống vắng, cũng có thể phân tán sự chú ý của cậu. Mà hình như trông Phong càng thêm tiều tụy, đôi mắt hơi sưng đỏ thất thần có dấu thâm đen ở dưới, cậu toàn thờ ơ nghe tôi nói, gượng ép nở nụ cười, dường như chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào thì nước mắt lập tức lã chã rơi xuống. Mặc dù tôi sốt ruột đau lòng, nhưng chuyện thế này vẫn nên dựa vào cậu ấy với La Dực thôi, người ngoài rất khó chân chính giúp được gì.

Ngày hôm nay cũng thế, tôi tự lảm nhảm tác dóc, còn Phong thì lại đang ngắm nghía cây bút trong tay, thứ vốn dĩ được móc trên áo blue trắng của tôi, nhưng hai mắt cậu lại đang lâm vào thất thần, không biết đang nghĩ gì nữa.

“Reng… reng…” Bất ngờ có tiếng chuông điện thoại vang lên, Phong gần như như bị điện giật ném bút trong tay xuống, tóm lấy ống nghe: “Alo?” Giọng có phần bất ổn.

Ngay sau đó, gương mặt tái nhợt của cậu đỏ ửng mấy phần, đôi mắt vô thần cũng rạng rỡ lên, trong mắt lấp lánh sự phấn khởi, có chút xấu hổ ngượng ngùng. Phong bảo người bên đầu kia điện thoại chờ, rồi mắc cỡ quay sang tôi cười làm ra dấu tránh đi.

Hừ hừ, dùng đầu gối cũng đoán được là ai, xem ra mảnh giấy tôi để lại cũng không phải vô ích mà. Tôi cười xảo quyệt, dùng khẩu hình nói với cậu ấy “trọng, sắc, khinh, bạn”, xong nhanh chóng bỏ lại Phong đỏ hết mặt quay về phòng làm việc của mình. Xem ra chuyện sắp kết thúc rồi, quá tốt, tâm tình tôi hết sức khoái trá.

Nào ngờ không được 5 phút sau, tôi quay lại, nhớ cây bút máy của mình vẫn còn nằm lăn lóc đáng thương trên sàn trong văn phòng của Phong, không biết có bị ném hỏng chưa, không có bút tôi biết viết sổ khám bệnh với bệnh án của bệnh nhân thế nào đây?

“Phong, mình không có cố ý quấy rầy đâu, đồ bị rơi, mình nhặt xong đi liền.” Tôi vừa nói vừa đẩy cửa đi vào, ha ha, rất khó nói bản thân có muốn thấy trò vui hay không, không, là chia sẻ tâm trạng vui sướng, dù sao tôi cũng là người có công mà.

“Phong! Phong cậu sao vậy?!” Tôi hoảng hốt đến mức giọng cũng biến đổi.

Người Phong nằm nghiêng ngất xỉu trên sàn, điện thoại bị kéo xuống bàn ngã lật ở bên cạnh, nhưng ống nghe vẫn còn được Phong cầm trong tay. Tôi hoảng sợ đến biến sắc, vội vàng ôm Phong lên để cậu nửa nằm trong ngực mình, vỗ nhẹ gương mặt không phản ứng của cậu, tôi dùng sức bấm lên giữa nhân trung của cậu.
Phong chậm rãi tỉnh dậy, vẻ mặt ngơ ngác nhìn tôi hồi lâu, trên gương mặt trắng bệch lộ ra nụ cười mềm mại yếu ớt, nói bằng ngữ điệu rất bình tĩnh: “Duẫn, mình không có chuyện gì, đừng lo lắng.” Nói xong thì đứng dậy nhặt điện thoại lên đặt lại, rõ ràng người chao đảo vài cái nhưng lập tức dựa vào bàn đứng vững lại.

Phong thanh nhã phủi bụi trên áo blue trắng, vẫn duy trì mỉm cười: “Haiz, đồ trắng cứ dễ bẩn vậy dó. Thật ra vừa nãy không cần bảo cậu ra ngoài đâu, vì Dực chưa được nửa phút đã cúp điện thoại rồi.” Phong thấy tôi nhìn chằm chằm mình thì độ cong nơi khóe miệng càng nhếch lên thêm, xòe bàn tay phải ra, vừa đếm từng ngón tay vừa từ từ gập chúng lại: “Phong, mình, chúng mình, chia, tay, vừa đủ 5 chữ này…” Nói xong, cậu cứ như nghe thấy chuyện cười hài hước nào đó mà bật cười khúc khích.

“Đủ rồi!” Tôi nắm vai Phong lắc lắc, nhưng không nỡ dùng sức, “Đủ rồi, Phong! Đừng nói nữa, đừng cười nữa!” Tôi nâng gương mặt tươi cười đã có phần co giật của Phong lên, nhẹ nhàng xoa, “Đừng như vậy, Phong, đừng như vậy…”

Phong dần dần ngừng cười, hai mắt cậu ấy vô thần nhìn tôi: “Duẫn, vừa rồi Dực gọi điện thoại, anh nói muốn chia tay với mình…” Cảm ơn trời đất, giọng Phong rốt cục cũng bắt đầu run run rồi, không còn cái kiểu vững vàng đáng sợ kia nữa.

“Mỗi ngày mỗi ngày mình đều đợi điện thoại của anh, muốn nói với anh rằng mình không giận, mình rất nhớ anh, đừng không để ý đến mình… Cậu không biết lúc nãy khi mình nghe thấy giọng anh ấy thì vui mừng thế nào đâu, tưởng như trời bỗng sáng rực lên vậy, cứ như nhìn thấy ánh sáng….” Phong nói, trong nháy mắt trên mặt thật sự có hào quang phát ra, nhưng lại tan biến ngay lập tức hệt như pháo hoa, nhanh chóng ảm đạm đi, “Nhưng cậu biết không, anh ấy thậm chí ngay cả cơ hội nói chuyện cũng không cho mình, chỉ lạnh lẽo nói ‘Phong chúng ta chia tay đi’, tiếp theo là tiếng ‘tút tút’ treo máy, ngay lúc đó, thế giới thật đen tối…”

Nước mắt cuối cùng cũng chảy xuống trên gương mặt Phong.Tôi chưa từng thấy Phong khóc như vậy, nước mắt cứ không e sợ gì mà tuôn ra, một tiếng khóc cũng không có, tựa như muốn ngừng mà không ngừng được, kiểu tuyệt vọng muốn khóc khô nước mắt như thế làm tôi hoảng sợ: “La Dực tên khốn kiếp này, sao có thể không phân tốt xấu gì đã nói chia tay vậy chứ! Phong cậu đừng nóng, để mình đi tìm anh ta, mắng tỉnh cái tên khốn đó!”

Phong lẳng lặng chảy nước mắt, nhìn thẳng tôi: “Cậu đi tìm anh ấy rồi?”

“Ờ… Ừm…”

Một dòng nước mắt nữa chảy xuống, Phong cay đắng nở nụ cười: “Cảm ơn cậu, Duẫn, đến bây giờ cậu vẫn đối xử tốt với mình như vậy… Có điều chuyện tình cảm ai cũng không gượng ép được, giờ Dực mới nói mình biết, nói anh đã nghĩ rất kĩ, mình biết anh đã đưa ra quyết định thì sẽ không thay đổi… Mình yêu anh ấy, mình thật sự yêu anh ấy, đáng tiếc anh không tin mình, anh vẫn lựa chọn không tin mình… Mình tôn trọng sự lựa chọn của anh, cứ thế này vậy…”

“Phong, cậu…”

Phong vô lực xua tay cắt lời tôi, dựa vào người tôi, “Duẫn, mình thấy mệt mỏi quá… Quên đi…”

Một tiếng sau, tôi đưa Phong về nhà. Nhìn gương mặt tiều tụy đang ngủ của Phong, tôi nhớ lại bộ dạng hồn bay phách lạc của La Dực, biết đâu Phong với Dực tạm thời tách nhau ra cũng chưa chắc không phải chuyện tốt, song phương đều yên tĩnh hơn dù sao cũng tốt hơn là ngờ vực, thương tổn, dằn vặt lẫn nhau, tôi tin tưởng bọn họ đều yêu đối phương, chỉ cần tình cảm là thật, không có chuyện không thể xóa giải hiểu lầm, đến thời điểm ấy bọn họ sẽ càng hiểu rõ nhau và quý trọng, tin cậy nhau hơn.

Thực ra như Phong bây giờ thì tôi cần ở cạnh giúp đỡ cậu mới đúng, nhưng hôm qua tôi đã xin viện trưởng nghỉ nửa ngày rồi, buổi chiều còn phải đi liên hệ với trường học của Vân, nhìn thử xem thủ tục nhập học đã làm xong xuôi lúc trước giờ còn hiệu quả không, rồi có thể kéo dài thời hạn hay không, tiện thể đổi số điện thoại liên lạc và địa chỉ thành nhà tôi, có vậy tôi mới có thời gian yên tâm tiến hành kiểm tra toàn diện với Vân, tìm ra nguyên nhân Vân bỗng nhiên đánh mất chức năng ngôn ngữ cộng với tăng thêm trị liệu, chuyện này cực kỳ hệ trọng với Vân, không thể làm lỡ được.

Chương 9

“Đứa nhỏ Bạch Vân Trí mặc dù tôi mới chỉ gặp một lần, nhưng nhìn ra được trò ấy rất hiểu chuyện, độc lập, thông minh, rất được mọi người yêu thích.” Hiệu trưởng mỉm cười chân thành.

“Phiền thầy quá đã nửa năm rồi mà vẫn còn nhớ chuyện của Vân.” Người hiệu trưởng này không tệ, ngày hôm qua vừa nghe tôi nói trong điện thoại là sẽ đến vì chuyện của Vân thì ông lập tức hẹn thời gian, không những đích thân gặp tôi mà thái độ cũng rất thân thiết.

“Tuy trò ấy vẫn chưa chính thức đến trường học của chúng tôi, nhưng tôi vẫn đối xử với trò như học sinh của mình, học trò xảy ra chuyện bất hạnh như vậy, tôi thật sự cảm thấy đau buồn và tiếc hận lắm.”

Cái gì?? Lẽ nào ông ấy biết Vân xảy ra chuyện gì? Không thể nào. Sau khi Vân thoát khỏi kẻ biến thái thì được tôi cứu ngay, vẫn luôn ở nhà của tôi, vì bất tiện về ngôn ngữ nên em ấy rất ít khi ra ngoài, đôi lúc đi ra ngoài nhất định cũng phải có tôi dẫn đi thì mới yên tâm, em ấy không thể liên hệ gì với trường học được, bằng không tôi cũng sẽ không chạy một chuyến đến đây. Hiệu trưởng nói đến chuyện bất hạnh chắc là chỉ chuyện cha mẹ Vân đều đã mất.

“Sau mấy ngày trò ấy không đi học vào đúng ngày nhập học, chúng tôi đã từng thử liên lạc nhưng chủ nhà trọ cũ lại nói trò đã lâu không về, mà trò ấy cũng không có người thân và phương thức liên lạc nào khác, không ngờ…” Hiệu trưởng buông tiếng thở dài, “Không ngờ có người tìm được, nhưng đến lúc ấy thì…” Hiệu trưởng đưa một cặp hồ sơ bằng giấy cho tôi, “Cũng may trò ấy còn có người bạn này, hiện tại giao nó lại cho cậu, bên trong có học phí trả trước của trò, cùng với tiền thối lại.”

Tháng 2 trời đã chạng vạng tối, bầu trời u ám lất phất các bông tuyết còn chưa kịp chạm đất đã bị chôn vùi trong dòng người vội vã, tôi bước đi giữa đám đông vội vội vàng vàng, lướt qua những gương mặt có cùng một màu sắc, nhưng mỗi người lại có vui sướng ưu thương của riêng mình, còn tôi chỉ cảm giác mình sắp điên rồi…

Tôi cầm cặp hồ sơ giấy trong tay, tìm một góc yên tĩnh, một lần nữa mở nó, móc văn kiện bên trong ra đọc, tôi rất muốn nói đây chỉ là một trò đùa dai, nhưng tôi biết đây là sự thật, cái mà người hiệu trưởng giao cho tôi là giấy chứng tử của Vân, cùng hộ tịch hộ khẩu cần thiết.

Bạch Vân Trí, nam, nguyên quán Tiên Nguyên, sinh ngày 14 tháng 2 năm 1986, mất ngày mùng 7 tháng 10 năm 2002.

Nguyên nhân tử vong là do bệnh tim tái phát dẫn đến đột tử, nơi xuất giấy chứng tử chính là bệnh viện hạng 3 của thành phố Niệm Thành.

Ngay cả trước khi Vân gặp tôi, thì tháng 10 năm ngoái em ấy đã chết rồi.
Tôi vô lực ngồi thụp xuống, tay xoa mạnh lên huyệt thái dương, cố gắng chỉnh lý lại đầu mối, nhưng cảm thấy càng lúc càng đau đầu. Bản thân cũng không thể giải thích rõ tại sao, nhưng trực giác được mọi chuyện không đơn thuần, dù tôi có đang ngạc nhiên thì cũng không nói ra Vân vẫn còn sống đồng thời đang ở cùng tôi, chỉ ngây ngốc nói lời tạm biệt với hiệu trưởng rồi rời khỏi trường học, lắc lư trên đường đến bây giờ.

Tháng 10 năm ngoái, chắc hẳn Vân vẫn còn đang nằm trong tay kẻ biến thái, ngoại trừ chuyện người bị chứng tử vẫn còn sống, thì giấy chứng tử không có bất kỳ vấn đề gì. Tôi chỉ cảm thấy tất cả những cái này đều có liên quan đến kẻ mà Vân không muốn đề cập đến, song bản thân cứ như đang ngồi trong sương mù chẳng thấy được gì cả. Lẽ nào kẻ đó có bản lĩnh đến mức khiến bệnh viện viết giấy chứng tử nhằm tạo điều kiền cho hắn thuận lợi giam cầm? Đây cũng quá đáng sợ.

Tôi vốn dự định sẽ không nhắc lại tất thảy những chuyện gặp phải để em ấy quên đi hết mấy thứ ấy, có điều sự việc dường như phức tạp hơn tôi nghĩ nhiều, không thể bỏ mặc nó. Muốn đích thân vạch trần đáp án, trước tiên tôi quyết định giúp Vân mở miệng nói chuyện lại. Song hiện tại không có thân phận, lại không tiện đi bệnh viên, không bằng cứ để Phong hỗ trợ kiểm tra trước cái đã, nhìn xem hệ thần kinh não bộ của Vân có vấn đề hay không, hoặc là bảo La Dực thực hiện một cuộc kiểm tra tâm lý toàn diện cho Vân.

Tôi không biết liệu mình không tìm cảnh sát xin giúp đỡ có phải là cách làm chính xác và lý trí không, nhưng tôi chỉ muốn tự mình giải quyết chuyện này cho Vân, muốn đích thân giúp em ấy chấm dứt cơn ác mộng này.

Tôi lấy cặp văn kiện bỏ vào trong tủ bảo hiểm của ngân hàng, xong đi về nhà.

Tôi nói với Vân chuyện ở trường học làm rất suôn sẻ, tôi có đầy đủ thời gian tiến hành kiểm tra cẩn thận và trị liệu để em ấy không cần lo lắng.Vân nghe xong hiển nhiên rất vui, nhưng em ấy dường như còn có chuyện khác muốn nói với tôi, em ngồi bên cạnh thỉnh thoảng quay sang nhìn tôi, mặt có chút ngượng nghịu.

“Vân, có chuyện gì à?” Tôi mỉm cười hỏi.

Vân gật đầu, ngượng ngùng viết lên bảng từ: “Ngày 14 tháng 2 là sinh nhật 17 tuổi của em.”

Tờ giấy chứng tử với dòng chữ chì đúc màu đen “Sinh ngày 14 tháng 2 năm 1986, mất ngày mùng 7 tháng 10 năm 2002” lập tức hiện lên trong đầu tôi, hô hấp của tôi đình trệ.

Vân có phần nghi hoặc nhìn tôi, mắt to chớp chớp, tôi vội vàng điều chỉnh lại tâm tình, chuyển thành cười tươi, hỏi: “Ồ? Sinh nhật ngay lễ Tình nhân à? Vậy em muốn có quà sinh nhật, hay là muốn có quà tặng của lễ Tình nhân hử?”

Vân đỏ mặt cúi đầu không nói.

“Haha, chẳng lẽ em muốn cả hai? Tham lam quá nha. Quà sinh nhật thì không thành vấn đề, cơ mà quà của lễ Tình nhân thì…” Tôi chỉ chỉ gò má mình, “Ít nhất phải thể hiện chút tình yêu mới được chứ.”

Tôi cũng không biết bản thân nói vậy rốt cục là vì sao, chỉ là muốn đùa để nhìn Vân đỏ mặt thôi ư? Mục đích này thật sự đạt được, mặt Vân đỏ ửng như muốn chảy nước, nhưng giây tiếp theo, không ngờ em ấy nhắm hai mắt lại, đôi lông mi dài thẹn thùng mà bất an rung động, ngón tay căng thẳng túm lấy quần đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Một loại ấm áp rung động chưa từng có chậm rãi lan tỏa trong lòng tôi, thời khắc này, tôi cuối cùng cũng xác định tình cảm tôi dành cho Vân tuyệt đối không phải đơn thuần như đối xử với bệnh nhân, bạn bè hay em trai, mà là tôi thích em ấy, yêu em ấy, và em ấy cũng như thế đối với tôi.

Tôi ghé sát vào Vân, nhìn đôi môi đỏ hồng của em ấy khẽ hé mở thật mê người.

Chương 10

Tôi ghé sát vào Vân, nhìn đôi môi đỏ hồng của em ấy khẽ hé mở thật mê người.

Tôi không hôn lên môi em, mà dùng môi mình chậm rãi như có như không cọ xát trên mặt Vân, thở luồng hơi nóng bỏng vào bên tai đáng yêu của em ấy, tôi có thể cảm nhận được các hành động của mình làm Vân không nhịn được mà run rẩy, thỏa mãn cười nhẹ, “Vân, em thật đẹp.”

Trải qua khoảng thời gian điều dưỡng, người Vân đã không còn vẻ hốc hác và u ám của lúc trước, mà như một chú vịt con xấu xí lột xác thành thiên nga, đẹp đến kinh diễm lòng người. Hai gò má hóp sâu vào hai bên má hiện giờ đã mịn màng, đẹp như ngọc làm người liếc mắt liền không cầm được mà muốn vuốt ve, muốn biết xúc cảm khi đầu ngón tay mình lướt trên gương mặt ấy. Vẫn là đôi mắt to rất xinh đẹp, giờ đây lại thêm lấp lánh nước, sóng nước lưu chuyển vượt qua ngàn lời nói vạn câu thề, đôi môi khô khốc nhợt nhạt nay đã hồng hào, mái tóc xơ xác cũng mềm mại hơn. Không ngờ người bệnh nhân lúc trước nhặt được trên đường lại là một viên trân châu bị phủ bụi, tẩy đi bụi trần lập tức lộ ra diện mạo vốn có, hóa ra cuốn hút động lòng người đến vậy, đẹp không thua kém gì Phong, chỉ có điều tính trẻ con lại nặng hơn.

Vân nghe tôi khen, cả gương mặt lộ ra ánh hào quang mừng rỡ, rồi lại ngượng ngùng hơi rụt người về sau, tôi lập tức áp sát lại, nhẹ nhàng cắn một cái lên khuôn mặt trắng mịn mềm mềm như cây đào mật, thật mềm, còn thơm nữa, tôi mê luyến duỗi đầu lưỡi ra liếm lên gương mặt non mềm ấy, cọ qua khóe miệng, chóp mũi của em.

“Ừm…”

Dường như tôi nghe thấy Vân phát ra âm thanh ngọt ngào dính ngấy, muốn nhìn em ấy thử thì phát hiện em đã hoàn toàn xụi lơ trong lồng ngực của tôi. Tôi nhớ lại lần đầu gặp được Vân, lúc bế em ấy lên giường thì quả thực cũng từng nghe em rên rỉ, nhưng lần ấy là vì đau xót dằn vặt. Vân cũng từng nói em ấy giống như đã quên mất phải nói như thế nào không thể hệ thống lại ngôn ngữ, xem ra phản xạ không điều kiện về âm tiết vẫn không bị ảnh hưởng.

Tôi ý đồ xấu ngậm lấy vành tai mềm nhũn của Vân, đầu lưỡi không ngừng khiêu khích, mút dọc theo vành tai, cảm nhận thân thể mềm yếu không xương tựa trong lòng mình càng lúc càng nóng, cũng bắt đầu thoáng vặn vẹo, tựa như muốn tránh khỏi đầu lưỡi phiền phức của tôi, nhưng càng lúc càng gần nhau thế này nhiệt độ trong tôi cũng đồng bộ tăng lên, thật dằn vặt mà…

Tôi bất ngờ ôm ngang Vân lên, nghe em ấy bật ra tiếng kinh ngạc nho nhỏ, trên gương mặt đỏ ửng của Vân vẫn còn dính nước bọt của tôi, chúng lóng lánh dưới ánh đèn, đôi mắt ướt nước nửa hé ra, thấy tôi đang quan sát thì nhấc mi lên nhìn tôi một cái xong nhanh chóng cụp xuống, ngượng ngùng cọ cọ mặt vào trong ngực tôi, đáng yêu như con mèo nhỏ đang làm nũng. Tôi cũng chỉ là một người đàn ông bình thường thôi mà, không do dự một phút giây nào ôm em bước nhanh vào phòng ngủ.

Nhẹ nhàng bế Vân lên giường, tôi tiện thể áp người tới, dịu dàng nhìn em, xoa xoa gương mặt ấy, cảm nhận xúc cảm trơn mịn nơi đầu ngón cái, Vân đã bị ánh mắt của tôi phóng điện đến mức có phần choáng váng, mắt ngây dại nhìn tôi, ánh mắt đờ đẫn, em bỗng hé ra một nụ cười khẽ. Tôi không nhịn nổi nữa, nâng cằm em ấy lên cúi đầu hôn đôi môi đang khẽ cười cong cong ấy.

Lần đầu tiên tôi hôn Vân. Môi em ấy mềm mại thơm ngọt như cánh hoa, tôi ngậm mút chúng, đầu lưỡi lưu luyến vuốt nhẹ mặt trên hồi lâu rồi mới bắt đầu thăm dò vào bên trong, lướt qua hàm răng ngay ngắn, khẽ liếm khoang miệng trơn nhẵn, nhưng cố ý lạnh nhạt không quan tâm đến đầu lưỡi xinh xắn của em ấy, mãi đến tận lúc Vân bất mãn vòng tay lên cổ tôi, đầu lưỡi thăm dò liếm liếm tôi rồi rời đi, thì tôi mới khẽ bật cười, phóng thích đầu lưỡi của mình hung hăng cuốn lấy của em ấy, không cho em có cơ hội né tránh, gắng sức mút, cắn, lướt, gần như kéo lưỡi em vào hết trong miệng tôi, tìm kiếm sâu hơn, trắng trợn càn quét không buông tha bất kỳ ngóc ngách nào trong cổ họng em. Tôi mê muội thay đổi các góc độ bá đạo hôn sâu, hấp thụ hết nước bọt ngọt ngào của Vân, chỉ một nụ hôn mà có thể khiến người tôi nhanh chóng có phản ứng, luồng nhiệt nóng bỏng khuấy động trong cơ thể thét gào ham muốn nguyên thủy nhất. Vân hít thở không thông liên tục nuốt xuống nước bọt của tôi, khóe miệng chảy ra vài sợi óng ánh, cổ họng phát ra âm thanh như là tiếng nức nở. Tay trái tôi mò vào trong áo len của em, cách lớp áo trong vuốt ve dần lên trên tìm đến núm vú, hai ngón tay dùng sức bấm lên nó.

“A…”

Người Vân chấn động, tiếng rên rỉ nức nở tràn ra ngoài, chật vật đẩy bả vai tôi muốn có được không khí, nhưng thân thể lại trở nên hưng phấn không tự chủ được mà dán sát đến gần tôi, tôi vẫn bám dính em ấy, đến cuối cùng cũng tốt bụng tách môi ra, thưởng thức sợi chỉ bạc “dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ lòng”, Vân lập tức như cá mất nước hít thở từng hơi dưỡng khí tiếp tế, đôi môi sưng đỏ mở ra khép lại, mái tóc ướt bết vào mặt, dụ hoặc chết người. Tay trái của tôi lại bắt đầu mò sang núm vú bên phải của em, cảm giác nó dần cứng lên cách qua lớp quần áo trong, hô hấp của Vân cũng dồn dập theo động tác của tôi, đôi mắt mờ mịt nước nhìn tôi, có chút không tự nhiên lắc đầu, song tay lại mâu thuẫn quấn chặt lên cổ tôi.

Tôi lưu loát cởi quần áo em ấy xuống, tiếp theo đến lượt Vân, Vân rất nghe lời, đỏ mặt phối hợp. Trước đây không phải tôi chưa từng thấy cơ thể Vân, nhưng lúc đó vô cùng thê thảm còn bây giờ lại đổi thành đẹp hết mức, vóc người vẫn nhỏ nhắn nhưng da thịt cân xứng, trông cũng được, trơn bóng không lưu một vết sẹo nào, thân thể em ấy tỏa ra một loại khí chất đặc biệt đan xen giữa thiếu niên ngây ngô và đàn ông thành thục, sự ngây ngô chưa hoàn toàn trút bỏ hòa lẫn với nét thành thục loáng thoáng cảm nhận được, mê người đến diệu kỳ. Ngực bên phải vừa rồi được tôi chăm sóc nên màu sắc hơi thẫm lại, hình dạng cũng nổi rõ ràng hơn, như quả cherry đỏ điểm trên bánh bông lan, nhất định ngon lắm đây.

Tôi sấn tới, áp chặt vào người em ấy. Vân trần trụi dường như có hơi căng thẳng, người cứng đờ, hai tay nắm chặt bờ vai tôi, xem ra tâm lý em ấy vẫn rất sợ hãi chuyện làm tình.

Môi tôi nhẹ lướt qua hàng lông mi diễm lệ của em ấy, trượt xuống chiếc mũi dọc dừa, đậu lại ngay bờ môi, cho em một nụ hôn nhẹ, rồi ngẩng đầu dịu dàng nói, “Vân, đừng sợ, tôi sẽ không làm ra chuyện gì tổn thương em, tin tưởng tôi không?”

Vân gật gật đầu, hai tay đan sau cổ tôi, nhắm chặt mắt lại.
Tôi lần nữa hôn lên môi em ấy, say đắm mà dịu dàng, Vân tự nhiên đáp lại, tôi hôn qua phần gáy thon dài mịn màng, răng khẽ gặm cắn xương quai xanh đẹp đẽ của em, đầu lưỡi đảo quanh chỗ xương nhô lên, dùng sức mút ra chuỗi cánh hoa hồng nhạt, Vân ngưỡng đầu lên tạo đường cong thật đẹp, hai tay dùng sức mò xuống dưới ép tôi càng áp sát em ấy hơn, mà câu trả lời của tôi là ngậm vào hạt xinh đẹp nổi lên trước ngực phải.

Vân rên khẽ, thân thể run rẩy vặn vẹo, đầu lưỡi tôi vây quanh liếm láp cái hạt nổi lên ấy, thỉnh thoảng cắn khẽ lên nó, tay phải thì âu yếm hạt bên trái bị lạnh nhạt đã lâu, cùng vê niết đè nắn chúng, Vân thoải mái ưỡn cơ thể dần ửng đỏ lên, liếm hôn bả vai tôi, xúc cảm nóng rực ẩm ướt làm bụng dưới vẫn luôn bồi hồi của tôi cấp tốc bị thúc giục bởi lửa dục, phần dưới cũng sưng tấy khó chịu hơn, vừa vặn chặn ngay dương v*t cũng dần đứng thẳng của Vân, cảm nhận biến hóa dưới thân hai chúng tôi, Vân đỏ mặt ngượng ngùng quay đầu đi, lại bị tôi nhẹ nhàng quay lại, “Vân, đừng tránh, tôi thích em, em cũng thích tôi, thế này không có gì phải ngượng ngùng cả.”

Lần đầu tiên nghe tôi nói tôi thích em ấy, Vân nhìn tôi thật dịu dàng, đôi con ngươi ươn ướt long lanh, ánh mắt ngọt ngào đến mức muốn tràn mật ngọt, em ấy đỏ mặt gật gật đầu, không né tránh nữa.

Môi lưỡi tôi lướt xuống dưới, từ trước ngực Vân kéo một vệt nước dài uốn lượn xuống bụng dưới, đi vào bộ phận rậm rạp, dùng đầu gối tách hai chân Vân ra, tôi vùi đầu giữa hai chân em ấy liếm chỗ đã bắt đầu chảy ra dịch ngọt, sau đó ngậm hết toàn bộ vào miệng, đầu lưỡi ngọ nguậy không buông tha bất kỳ ngóc ngách mẫn cảm bé nhỏ nào, Vân run rẩy kịch liệt, tay nắm lấy tóc tôi như người chết đuối nắm lấy cọng rong, tiếng thở cũng ngày càng ồ ồ, tôi bắt đầu phun ra nuốt vào, xoay tròn, vuốt ve, Vân nhanh chóng cử động lên xuống theo tiết tấu của tôi, tay cũng dùng sức ấn đầu tôi xuống, hơi thở khàn đục lẫn với tiếng rên rỉ khó nhịn, thật nồng đậm tình dục, cảm giác dương v*t trong miệng càng lúc càng nóng, càng lúc càng to, tôi càng cố gắng an ủi nó, bỗng mút mạnh một cái, Vân mạnh mẽ chấn động, bắn dòng tinh dịch đặc sệt vào trong miệng tôi. Bắn tinh xong Vân vô lực nằm đó, miệng mở to thở hổn hển, lắc đầu ra hiệu tôi nhổ vật trong miệng ra, nhưng tôi nuốt hết chúng xuống.

“Không sao, Vân, chỉ cần là đồ của em, tôi đều thích.”

Nói xong tôi nhẹ nhàng gác hai chân của Vân lên vai mình, lộ ra sau huyệt màu phấn hồng của em, tuy đã khẽ động nhưng vẫn sống chết khép lại, tôi gần như cúng bái mà hôn nó, đầu lưỡi không ngừng liếm láp, đâm chọc vào cửa động, dùng tinh dịch của Vân còn sót lại trong miệng cùng với nước bọt làm chất bôi trơn, cảm giác nó dần mềm hóa, tôi lại dùng ngón trỏ ấn xoa nếp uốn xung quanh, tay trái thì mò đến dương v*t lại bắt đầu ngóc đầu lên của Vân, nhào nặn hai viên cầu nặng trịch, thỉnh thoảng tay ma sát mã mắt để nó chảy xuống những giọt nước mắt trong suốt, mãi đến khi không nhiễu được chất lỏng nào nữa, mặt sau cửa động rốt cục mới dần chậm rãi mấp máy, từ từ mở ra, tôi cúi người hôn Vân, đồng thời đâm một ngón tay vào.

“Á…” Vân bị tôi lấp kín miệng phát ra tiếng rên rỉ không rõ, tôi tiếp tục làm nụ hôn này thêm sâu đậm, ngón tay bắt đầu chuyển động trong vách hang, tìm kiếm vẽ vời trong ấy, tìm đến chỗ nổi lên thì nhấn mạnh một cái.

“Á… ưm…” Vân thay đổi âm rên rỉ thành cao vút, vòng eo cũng đong đưa lớn hơn theo ngón tay đâm chọc của tôi, giục tay tôi tiến vào sâu hơn, tôi từ từ tăng số lượng lên thành bốn ngón để có thể mở rộng trọn vẹn trong vách động, rồi rút ra hết.

Vân đã bị tình dục làm cho rưng rưng nước mắt, em mờ mịt nhìn tôi, gương mặt ửng đỏ bết bát phối hợp với ánh mắt mơ màng tuyệt diễm không gì tả nổi. Có trời mới biết tôi gần như cắn răng làm cho xong hết màn khởi động vừa rồi, cơn trướng đau nơi bụng dưới không chỗ giải quyết tưởng chừng như muốn bức điên tôi, nhìn thấy dáng vẻ yêu mị ấy của Vân, tôi nắm eo em đâm thẳng vào.
“A!” Vân lập tức kêu lên, cuối cùng thì vẫn làm em ấy đau đớn.

“Vân, em, em vẫn ổn chứ…” Tôi nghiến răng gắng gượng hỏi ra câu này, cảm giác huyệt thái dương của mình nhảy lên thình thịch chấn động màng tai, đầu óc nóng hầm hập như sắp thiêu cháy đoạn mạch, dương v*t sưng tấy lên đau nhói vì được vách động mềm dẻo, nóng rực, căng mịn của Vân chặt chẽ bao vây, nhưng vẫn kiên cường cứng đờ lại không dám nhúc nhích, mồ hôi từ tóc tôi nhỏ xuống khắp cả cơ thể đỏ ửng của Vân.

Mặt Vân trắng bệch, nhưng em ấy nở nụ cười an ủi với tôi, rồi hai tay nắm lấy vai, hai chân trượt khỏi bả vai vòng xuống móc vào eo tôi, nhắm mắt lại cắn răng dùng sức ưỡn người ra trước, giúp tôi đi vào hoàn toàn.

“Ư!” Lúc này đổi thành tôi kêu, trong nháy mắt hành động thâm nhập ấy mang đến sự sung sướng ngập tràn cho tôi, tôi nghe thấy tiếng đầu mình đã căng đến cực hạn đứt cái bực, dù có là thánh nhân cũng không nhịn nổi, huống hồ tôi chỉ là người phàm, tôi nắm chặt vòng eo thon nhỏ của Vân, bắt đầu động tác cuồng dã, từng hồi va chạm vào trong động mềm mại của Vân, phát ra âm thanh khiến người mặt đỏ tim đập, xen lẫn là tiếng rên rỉ vụn vặt của Vân.

“Ha… Vân, em thật sự tuyệt vời, chặt đến vậy… Ừm… Còn nóng nữa… Ừm… Thật thoải mái…” Tôi rất muốn dịu dàng hơn với Vân, nhưng làm rồi mới phát hiện mình hoàn toàn không như vậy nổi, động của Vân mềm mềm co rút hấp thụ dương v*t tôi, mỗi một lần ma sát tôi đều sưng to hơn, cứng hơn, làm tôi chỉ muốn hưởng ứng theo cái nhu cầu nguyên thủy nhất của con người, mạnh mẽ đâm chọc, đâm vào sâu hơn, sâu hơn nữa, kịch liệt rung động làm đổ ra một thân mồ hôi. Vân dần dần vặn vẹo thuận theo tiết tấu của tôi, niềm khoái cảm hiển nhiên chiến thắng cơn đau, móng tay em ấy cắm sau lưng tôi, cảm giác đâm nhói trái lại càng khiến tôi hưng phấn, hai cơ thể mướt mồ hôi không một kẽ hở, ma sát nhau ấm áp mà trơn mịn, thân mật không kẽ hở thế này càng làm tôi xúc động, lập tức càng mạnh mẽ đâm vào rút ra hơn.

“A… ư… ưm… Duẫn…”

Tôi lập tức ngừng động tác lại.

“Vân? Vân em nói gì?”

Vân dường như cũng ý thức được, mới vừa rồi em ấy gọi tên tôi! Đôi mắt phủ đầy tình dục của Vân không tin nổi nhìn tôi, môi đỏ run run không phát ra được tiếng nào.

Tôi rút toàn bộ dương v*t ra, trở người Vân lại, nâng mông em lên, từ đằng sau mạnh mẽ đâm vào điểm mẫn cảm, đâm đến mức thân thể Vân xê dịch lên trên, bật thốt ra tiếng rên rỉ.

“A… Duẫn… nhẹ…”

“Nghe thật êm tai! Gọi nữa đi!” Tôi vừa nói vừa tiếp tục mãnh liệt công kích vào điểm ấy, đổi lấy Vân càng phản ứng nhiều hơn, bầu không khí ngập tràn tiếng nước, tiếng va chạm, tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ, dâm đãng mà trợ tình, tôi cảm nhận vách hang đang bao vây mình chợt co rút, lập tức giơ tay nắm chặt dương v*t đã ngẩng đầu gào khóc của Vân.

“Vân, chờ tôi…”

Vân điên cuồng lắc đầu khóc nấc lên, ánh mắt rã rời, tôi tăng nhanh tần suất đâm chọc cùng cường độ va chạm, vào giây phút phóng ra tôi đồng thời bỏ tay trói buộc dương v*t Vân, em ấy cũng rít gào phóng thích ra ngoài.

Từ lúc nhận thức Vân một tháng qua tôi vẫn luôn ở trong trạng thái cấm dục, nên bây giờ đương nhiên rơi vào tình trạng đã xảy ra không thể cản lại, rôi dằn vặt em ấy đến nửa đêm mới ngừng lại, Vân mệt muốn chết rồi, nhanh chóng ngủ say trong ngực tôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau