HAI MẶT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Hai mặt - Chương 21 - Chương 22

Chương 20

Tôi nghe thấy tiếng cõi lòng vỡ nát, tôi nhìn thấy hình ảnh vỡ vụn tan theo mây trời.

Trong đôi mắt Phong chẳng có gì cả, thậm chí ngay cả tuyệt vọng cũng không thấy, vô hồn như hai viên trân châu tinh xảo xinh đẹp.

Tôi biết người ấy chết rồi, cho dù tim vẫn đập, cho dù hô hấp vẫn phập phồng.

“Tạm biệt… Phong…” Tôi lẩm bẩm mấy chữ, mắt bỗng nhiên đau nhói như kim đâm, trước mắt hoàn toàn đỏ ngầu, rồi sau đó không còn biết gì nữa.

Chờ đến lúc tôi tỉnh lại, cảm giác mắt đã bị thứ gì đó che kín, cơn đau bén nhọn âm ỉ truyền đến, như có đến vài sợi dây thừng kéo căng dây dưa, từng sợi từng sợi thấm máu.

“Không tệ lắm, đúng thật là tình bạn thắm thiết.” Một giọng nói lạnh lẽo mà châm chọc truyền đến, đương nhiên người đó là Niết, và từ này về sau giọng nói quen thuộc này chỉ thuộc về cậu ta…

Tôi quay đầu qua chỗ phát ra âm thanh, “Mắt tao… sao vậy…?”

“Đừng lo, không mù đâu, chỉ là khóc nhiều quá nên mạch máu yếu dễ vỡ, mao mạch sung huyết nghiêm trọng dẫn đến đứt vỡ, anh đã bôi thuốc tốt nhất cho em rồi. Mặc dù nói lễ tang của Phong không thể thiếu đi nước mắt của em, nhưng khóc ra máu thế này cũng thật bất ngờ, trước đây sao anh không biết em có thể khóc như này nhỉ? Tuy nước mắt đỏ tươi thật sự đẹp vô cùng, nhưng em lại thương tâm đến thế chỉ vì nó làm anh rất không thoải mái, xem ra anh vẫn là kẻ lòng dạ hẹp hòi.”

Bộp, bộp, bộp, tôi nghe thấy tiếng vỗ tay vang vọng, tiếp đó là tiếng bước chân nhốn nháo mà nặng nề, kế đến là âm thanh quỳ gối dồn dập.

“Chủ nhân.”

“Ba ba giải thích rõ hết cho tụi mày rồi chứ? Xong việc thì tới chỗ tao lấy thuốc, tao nói sẽ giữ lời, chắc chắn sẽ đưa cho tụi mày, hiểu không?”

“Hiểu.”

“Mấy người muốn làm gì?” Tuy mắt không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được có rất nhiều người bò lên trên giường của tôi, hơn nữa tiếng hít thở của bọn họ không hề bình thường, chúng ồ ồ nguy hiểm.

“Niết? Niết mày muốn làm gì?”

Tôi run giọng quay đầu về hướng vừa phát ra giọng Niết, nhưng cơ bắp toàn thân hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng khẩn trương nào, thậm chí ngay cả phản xạ không điều kiện cũng không có, người vẫn cứ lỏng lẻo như tôi đang nằm trên bãi cát tắm nắng hưởng thụ, một loại cảm giác vô lực tận cùng gặm nuốt mỗi một tế bào của tôi, miệng ngập tràn vị đắng chát.

“Niết, tôi sai rồi… Đừng như vậy, cầu cậu…”

Tôi cầu xin bằng thanh âm đáng thương nhất hèn mọn nhất, mắt đau quá, vết thương như bị ngâm trong nước muối đau xót không thôi… Thật lạnh… Huyết dịch dường như ngưng tụ thành những cục băng nhỏ, va đập vào mạch máu chứ không lưu thông, làm tôi đau đớn, bứt rứt lạnh lẽo…

Trên người mát lạnh, vài cánh tay đã vén chăn mò lên cơ thể tôi, xúc cảm lạnh ngắt buồn nôn như bị rắn quấn lấy vậy.

Không nhìn thấy gì càng khiến giác quan thêm nhạy cảm, rất nhiều bàn tay sờ mó trên dưới, liên tục thăm dò, trêu đùa chỗ yếu đuối mẫn cảm của tôi, đầu lưỡi ẩm ướt liếm hôn mút mỗi một chỗ trên cơ thể tôi, tiếng thở dốc dâm loạn ngày càng tăng bên tai, nhiều người thở ra hơi thở ấm áp hòa lẫn với nhau như muốn nhấn chìm tôi, không biết tay ai đang dạo chơi trên người tôi cũng càng lúc càng nóng…“Đừng… mấy người đừng chạm vào tôi… Niết, không phải cậu nói yêu tôi sao? Sao cậu có thể để bọn họ làm như thế… Đừng chạm vào tôi…”

“Đừng khóc, Duẫn, băng gạc nhuộm đỏ hết rồi. Anh cũng không muốn làm thế này, nhưng anh quá mềm lòng quá yêu em, thật sự không cách nào tự mình ra tay được, nên không thể làm gì khác ngoài để tụi nó làm giúp anh, đừng lo, sẽ không lâu đâu, anh luôn đứng bên cạnh em đây. Tụi mày có thể bắt đầu rồi.”

A… Đau quá… Đau đớn ào ạt kéo đến từ tứ phía, một cơn như điện giật phút chốc xuyên qua người như muốn dập tan tôi, cơn đau đột ngột ấy đánh thức tôi tỉnh từ trong bóng tối, muốn mở mắt nhưng phát hiện mắt đã bị che lại, giơ cánh tay nặng như chì run rẩy sờ lên mắt, định tháo thứ giống như là băng gạc ra. Mắt mình bị thương tổn ư? Chẳng trách đau đến vậy… Vậy tại sao toàn thân cũng đau đớn như thế…? Tôi thử tìm một cảm giác gì đấy ngoài cảm giác đau nhức và tê liệt từ cơ thể sắp vỡ nát này, giãy dụa một lúc lâu mới cắn răng chống người dậy, biến hóa độ cao làm đầu tôi choáng váng người nghiêng ngả, ngã từ trên giường xuống, kết thúc bằng màn đáp mông trên thảm, cú ngã như vậy không khác gì muốn mạng tôi cả, dạ dày co thắt lại, yết hầu đau xót không biết nôn ra thứ gì xong lập tức mất đi ý thức.

Lát sau lại tỉnh lại, vừa vặn nghe thấy tiếng người mở cửa.

“Ây trời, sao lại nằm trên đất vậy?” Người đó vội vàng chạy đến dìu tôi.

Người tôi vô lực, nhờ có người đó ôm trở về giường, tôi mù mịt “nhìn” người đó. “Cậu… Tôi…” A… Đầu đau chết mất… Đầu óc như vị nhéo vài cái vô cùng đau đớn, não như bị khuấy đảo hỗn độn không tả… Đau muốn ngất đi… Đến cùng tôi muốn hỏi câu gì? Tại sao rõ ràng vẫn đang hít thở rất bình thường, mà tôi lại cảm thấy mình như một kẻ đã chết đang ở dưới địa ngục?

Bỗng nhiên cả người nóng lên, tôi bị quây vào một cái ôm rất ấm áp. Hơi người nồng ấm nhanh chóng thẩm thấu vào trong cơ thể, ngấm vào mỗi một góc thần kinh không chừa chỗ nào, khắp người như đang dần hoà tan một lớp băng thật dày, ngay cả mạch máu như đóng băng cũng bị hòa tan, huyết dịch bắt đầu dần dần lưu thông, có cảm giác như đang “tái sinh”, một cảm giác rất xa lạ, song tôi lại bắt đầu run rẩy kịch liệt.

“Làm… làm ơn… đừng… đừng chạm vào tôi…”

Tôi kìm nén không nổi run lập cập, nước mắt đầm đìa thấm ướt băng gạc. Cũng không biết vì sao, rõ ràng tôi khát khao ra sức hưởng thụ sự dịu dàng ấm áp ấy đến thế, mà lòng lại hết sức sợ hãi, một nỗi sợ hãi theo bản năng, mỗi một tế bào trong người đều vừa thoải mái vừa bất an, muốn đến gần cái ôm ấy để người đó ôm chặt vào lòng, nhưng lại càng muốn chạy trốn cách xa người ấy, trốn đi thật xa, hoặc có lẽ là vừa muốn chạy mà cũng vừa muốn dựa sát vào? Không biết nữa, thật hỗn loạn…

“Không có chuyện gì, đừng sợ.” Người đó vẫn ôm tôi, khẽ lắc lư, nhẹ nhàng xoa xoa lên phần đầu đau nhức như sắp nứt ra của tôi, giọng nói ngữ điệu vô cùng dịu dàng, “Mắt em bị thương còn chưa khỏi, không thể khóc nữa, trước hết anh xem thử mắt của em thế nào đã, nhé?”
“Anh… anh là bác sĩ? Xem bệnh?”

“Đúng, anh là bác sĩ.”

Tôi nghe thấy tiếng người đó cười khẽ. Người đó mở từng vòng băng gạc trên mắt tôi, ánh sáng chiếu xuống qua từng lớp, đâm mắt tôi có chút không thích ứng được, phải nhíu mày lại. Hình như trên đầu ngón tay người đó có chấm thuốc mỡ, mát mát thanh thanh, đầu ngón tay mịn màng khẽ dùng chút sức xoa xoa trên mí mắt tôi, cảm giác sưng tấy nhoi nhói tan đi không ít theo động tác của người đó, ừm, dễ chịu quá.

“Được rồi, bây giờ thử chầm chậm mở mắt ra đi.” Giọng người ấy như đang dỗ con nít, nghe vào tai tạo cảm giác rất an tâm.

Tôi thử mở mắt ra, khẽ động thế này làm mắt đau đớn tê tê, mơ màng mở mắt một hồi, khuôn mặt đối diện mới dần dần rõ nét. Nhìn gương mặt đẹp đẽ ở trước mắt, không hiểu vì sao tôi lại chực trào nước mắt.

“Không biết làm sao… mà mặt anh… em nhìn thấy lại rất muốn khóc…”

Lời tôi nói dường như làm người đó thay đổi sắc mặt, nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ tươi cười thân thiết, “Đừng khóc, để anh nói em biết vì sao. Em quen anh không?”

Tôi mù mờ lắc đầu.

“Vậy em biết mình là ai không?”

Tôi không quen anh ta còn hiểu được, đằng này tại sao ngay cả mình là ai cũng không nhớ ra cơ chứ? Tôi là ai? Tôi tên gì? A… Đầu lại đau đớn… Tay tôi bứt tóc, tự ngược đãi điên cuồng lắc đầu như muốn vứt thứ hỗn loạn kinh khủng ở trong đầu mình ra, mắt tối sầm lại tức khắc ngã vào ngực người ấy, anh ta tiện thể ôm lấy tôi.

“Thật ra chúng ta có quen biết nhau. Em tên Hạ Duẫn, anh là Hứa Phong, là người yêu của em, chúng ta quen biết nhau hơn 8 năm rồi, chung sống vẫn luôn rất hòa hợp, rất yêu nhau. Nhưng vài tháng trước em xảy ra một tai nạn ngoài ý muốn, anh tìm em đến sắp phát điên thì ông trời có mắt cuối cùng cũng để anh tìm được em. Nào ngờ trí nhớ của em hình như xuất hiện chút cản trở, không nhớ rõ rất nhiều chuyện. Vừa rồi em nhìn thấy anh lại muốn rơi nước mắt hẳn là phản ứng bản năng, bởi vì em yêu anh, anh cũng yêu em, hơn nữa còn yêu rất sâu đậm. Em tin lời anh nói chứ?”

“Tin, tất cả đều tin anh, em thấy giọng anh rất quen thuộc.” Tôi vội vã khẳng định, “Phong… Em cảm thấy cái tên này mình gọi thuận miệng lắm. Em đã mơ một cơn ác mộng thật dài, thật đáng sợ… A… Có người bắt nạt em… Nhưng đến lúc này lại chẳng nhớ được điều gì cả… Chỉ thấy thật ghê tởm và lạnh lẽo… Anh sẽ không chán ghét em chứ?” Tôi ngẩng đầu nhìn Phong, lo lắng nước mắt sẽ lại rơi xuống.

“Ngốc, anh làm sao mà ghét em được? Anh chỉ yêu em, còn yêu em hơn lúc trước.” Tay anh ấy chạm vào mặt tôi, hơi thở ấm áp đang dần tiến đến gần, môi anh mềm mại khẽ gần kề môi tôi, in lên một nụ hôn nhẹ.

“Có một số chuyện nếu đã quên thì cứ quên đi, bây giờ tất cả đều đã là quá khứ, sẽ không còn điều đau lòng hay buồn bã nào nữa, em chỉ cần nhớ anh yêu anh mà em cũng yêu anh là được, hử?”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, đương nhiên là được, tại sao lại không được chứ?

Anh ấy cười, cười trông rất đẹp.

— Xong.

Chương 21: Phiên ngoại

rên một chiếc giường lớn, đôi mắt Hạ Duẫn bị che lại, băng gạc trắng tinh thấm ra chút máu, như đóa hoa sinh mệnh chậm rãi nở rộ, màu đỏ tươi đẹp nuốt chửng sắc trắng thuần khiết. Có khoảng chừng mười mấy cậu bé quỳ gối xung quanh anh, quần áo rách rưới, trên những gương mặt trắng bệch gầy gò hiện lên vẻ đỏ ửng không bình thường, đang dồn dập mò vào trong phần chăn đắp kín người Hạ Duẫn, mắt bọn họ vẫn còn chút chần chờ nhìn qua Niết đang đứng bên cạnh.

“Lo lắng cái gì? Thuốc tụi mày vừa uống trong đấy có hòa lẫn thuốc thúc tình và một số thành phần khác, gọi là độc dược trợ tình cũng được, phần trợ tình thì cần em ấy giải quyết, còn phần độc dược sau khi xong chuyện đến chỗ tao để nhận thuốc giải.” Nói xong Niết xoay ghế ngồi xuống.

“Đừng… mấy người đừng chạm vào tôi… Niết, không phải cậu nói yêu tôi sao? Sao cậu có thể để bọn họ làm như thế… Đừng chạm vào tôi…” Hạ Duẫn gần như tuyệt vọng van xin, nhưng chỉ cảm thấy bàn tay tới lui trên người mình bắt đầu làm càn…

“Đừng khóc, Duẫn, băng gạc nhuộm đỏ hết rồi. Anh cũng không muốn làm thế này, nhưng anh quá mềm lòng quá yêu em, thật sự không cách nào tự mình ra tay được, nên không thể làm gì khác ngoài để tụi nó làm giúp anh, đừng lo, sẽ không lâu đâu, anh luôn đứng bên cạnh em đây. Tụi mày có thể bắt đầu rồi.”

“Đừng…” Chăn bị đẩy ra, Hạ Duẫn bỗng nhiên trần trụi giữa không khí lạnh lẽo nên thân thể gần như co giật run rẩy, dấu vết được Niết yêu thương mấy ngày trước vẫn chưa lặn hẳn, dịch trắng sót lại dính khắp xung quanh hạ thể anh, hai điểm trước ngực vì biến hóa nhiệt độ nên màu sắc bắt đầu thẫm đi, hình dạng cũng tự động rõ ràng hơn. Trông rất vô tội, phát ra sự quyến rũ dụ người.

Mấy cậu trai bị thuốc khống chế nào chống lại được hình ảnh này, một người trong đấy rên khẽ rồi nhào lên người Hạ Duẫn, áp lên đôi môi bởi vì hoang mang và hoảng sợ mà vô cùng run rẩy, những người khác cũng lập tức nhào tới, lè lưỡi say sưa liếm lên mỗi tấc da thịt, bao gồm cả hạt tròn tròn trước ngực và phần bên dưới ủ rũ suy sụp của Hạ Duẫn. Không biết vì nước bọt của ai, mà thân thể Hạ Duẫn bắt đầu thành thật có phản ứng.

“A…” Bị người khác liên tục mút hôn nên môi Hạ Duẫn đã sưng đỏ, hỗn hợp nước bọt từ khóe miệng anh chảy xuống, mỗi một chỗ mẫn cảm trên người đều được xúc cảm ẩm ướt chăm sóc, cảm giác tê dại truyền đến từ mỗi một bộ phận như có luồng điện điện áp thấp lướt qua. Nhưng cảm giác này cũng không duy trì được lâu, Hạ Duẫn nhanh chóng cảm nhận môi lưỡi lướt trên người mình bắt đầu trở nên thô lỗ, liếm mút đã thành gặm cắn, hạ thể bị thô lỗ bóp nặn, sức lực vừa đủ khiến thân thể Hạ Duẫn nổi lên cơn tình triều ửng đỏ, mãi đến khi miệng anh bị nhét vào một cây gậy th*t nóng hừng hực tỏa mùi, thì tất cả dằn vặt mới chính thức bắt đầu.

Hạ Duẫn chỉ có thể nằm thẳng đơ trên giường, bên tai là tiếng thở dốc ồ ồ, mắt lại không nhìn thấy gì, bị người nắm dưới cằm hung hãn nhét dương v*t đủ kích cỡ vào miệng, từng chút một thâm nhập chọc sâu vào yết hầu, rốt cục có người đâm ngón tay vào “cửa sau” anh, ngờ đâu đôi môi trắng bệch của Hạ Duẫn lại nở nụ cười, đồng thời băng gạc trên mắt cũng thấm một màu đỏ tươi…

Người bị lật lại, eo bị người đằng sau dùng sức ôm lấy, tạo thành tư thế nâng cao mông quỳ nằm trên giường. Không người nào chạm vào những bộ phận khác trên thân thể Hạ Duẫn nữa, ai cũng đều chờ người đằng trước xong việc lùi đi ra, thì đến lượt mình bước lên đâm vào huyệt anh, trò làm tình này sẽ gây nghiện, huống hồ còn có thuốc trợ tình, dù bọn họ không có bất kỳ thù hằn gì với Hạ Duẫn, càng không có chút tình yêu nào.

Hạ Duẫn không biết người đang di chuyển sau mình đã là người thứ mấy, cũng không biết có bao nhiêu người đã lên đỉnh trong miệng hay ở cửa sau mình. Hạ Duẫn không thể khép miệng chảy ra toàn tinh dịch lẫn với nước bọt lại được, không phát ra nổi âm thành nào nữa, thân thể mềm nhũn lay động theo tiết tấu của người sau lưng, cả người không chút sức sống, không có dấu hiệu còn sống nào.

“A!! A ~~~~~!” Bỗng nhiên tiếng rên rỉ thống khổ liên tục vang lên, những cậu trai trừng mắt, tất cả đều lấy hai tay bóp cổ họng, cứ như muốn bóp chết mình, mặt hết sức đau đớn. Người ở sau Hạ Duẫn cũng bất ngờ buông lỏng tay ra, rồi cả người lập tức xụi lơ ngã xuống trên người Hạ Duẫn.Lúc này Hạ Duẫn phát ra tiếng nghẹn ngào nhỏ đến mức khó mà nghe thấy, như bị thức tỉnh từ mê man, một lát sau anh vô thức giật giật ngón tay, vậy mà lại thật sự nhấc lên được, ngạc nhiên và phấn khích làm ý thức hỗn loạn trong anh lập tức thanh thỉnh đôi chút, không quan tâm đến trọng lượng đè sau lưng mình, anh ấy giơ tay lên tháo băng gạc đã bắt đầu chảy máu xuống, nén đau mở mắt, hình ảnh mơ hồ đỏ như máu trước mắt dần dần thối lui, bắt đầu rõ nét hơn…

Máu! Quá nhiều máu! Những tên mới vừa cưỡng dâm anh giờ đây đang thống khổ co mình lại, người co giật, ngã xuống giường với đủ loại tư thế nghiêng vẹo, trên sàn tràn đầy máu chảy ra từ mắt, tai, mũi và miệng của bọn họ, thấm vào ga giường, thảm, mùi máu tanh nồng lấp đầy khoang mũi. Đến khi Hạ Duẫn cảm nhận được trọng lượng đè nặng sau lưng mình mới sợ hãi quay đầu lại, nhưng con người đối diện vẫn còn đang ngã lên người anh, hai dòng máu đỏ vẫn đang chảy xuống từ đôi mắt mở to của cậu ta, chảy xuống mặt Hạ Duẫn, chảy vào cổ…

“A ~~~~~!” Hạ Duẫn không chịu nổi hét ầm lên, dòng chất lỏng êm ái theo đường cong cổ trượt xuống, như con rắn trơn nhẵn đang bò trên người anh…

“Không phải em là bác sĩ sao? Nhìn thấy vài đứa sắp chết giãy dụa với em mà nói đâu phải chuyện gì mới lạ, đừng sợ thành như thế chứ?” Một giọng nói thong thả tự đắc không nhanh không chậm vang lên, ngữ điệu như đang xem trò hề, là Niết.

“Các bé ngoan, độc của các cưng phát tác rồi, muốn thuốc giải không? Cầu em ấy đi, chỉ cần tiểu Duẫn Duẫn đồng ý không tính toán chuyện các cưng làm, anh đây đưa ngay.” Niết biếng nhác kéo dài giọng, chỉ tay về phía Hạ Duẫn đang run lập cập không nói ra lời, nhưng trong mắt rõ ràng hiện lên vẻ châm chọc lạnh lẽo mà tuyệt tình.
Những cậu trai miệng, mũi, mắt, tai chảy đầy máu máu nghe thấy Niết nói vậy tựa như nghe thấy lời thần, vùng vẫy bò lên, bước từng bước lắc lư đến chỗ Hạ Duẫn, duỗi tay về phía anh… Bấy giờ Hạ Duẫn đã ở ranh giới sụp đổ điên cuồng, làm sao mà nghe được mấy câu Niết nói, người đằng sau quá nặng, đè anh không cử động nổi, máu liên tục nhiễu xuống thấm vào người bọn họ, tưởng chừng như sắp lan ra toàn thân, người chỉ toàn máu cứ như zombie áp sát đến gần anh…

“A!!!” Hạ Duẫn bịt chặt lỗ tai, che kín mắt lại, anh chỉ kịp thét ra âm thanh vỡ nát này rồi ngay lập tức rơi vào hôn mê, máu, trong đầu anh chỉ còn lại mỗi một hình ảnh ấy.

“Thật đáng thương, xem ra tiểu Duẫn Duẫn không định chú ý đến các cưng thì phải, vậy các cưng cũng chỉ có thể tìm chết rồi.” Như Thượng Đế tuyên ra lời phán quyết, Niết không có bất kỳ biểu lộ gì.

“Chà chà, từ lúc đầu con đã muốn lấy bọn chúng ra để bức điên Hạ Duẫn, sau đó nhổ cỏ tận gốc. Thời gian độc phát tác cũng thật trùng khớp với thời gian thuốc làm thoái hóa cơ bắp Hạ Duẫn mất đi hiệu lực.” Viên trưởng đi từ ngoài cửa vào, miệng ngậm điếu thuốc nhìn từng bộ thi thể dần mất đi nhiệt độ.

“Chứ gì nữa. Hạ Duẫn sẽ không yêu con đâu, không thể làm gì khác ngoài phá hủy em ấy, để em ấy sống lại một lần nữa, để em ấy bắt đầu yêu con lại từ đầu. Còn bọn nó, hừ, chạm vào cục cưng của con thì chẳng có lý do gì để tiếp tục có mặt trên đời này cả.”

“Tiếc quá đi, cha phí bao nhiêu công sức mới thu thập được bọn nó cho con, đứa nào cũng đẹp hết.”

“Con có Duẫn rồi, những đứa khác đều chỉ là rác rưởi, vứt đi là đúng. Ba ba, xử lý mấy cái thi thể này không khó chứ?”

“Chắc chắn rồi. Đừng quên, bọn nó vốn là người chết, hủy xác không hề khó, chờ thêm vài ngày nữa căn nhà này bị tháo dỡ là diệt tích hoàn hảo nhất rồi.”

Niết và viện trưởng nhìn nhau cười trong căn phòng bốc đầy mùi máu tanh.

Hết phiên ngoại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước