HAI MẶT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hai mặt - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

“Tiểu Duẫn Duẫn, trời sắp sáng rồi, anh cũng nên về thôi, tối lại đến thăm cưng. Đừng sợ, chỗ này có rất nhiều người ở cùng cưng, đến tối anh sẽ dẫn cưng đi gặp chúng.”

Cậu ta xoay người đi tới chỗ ánh đèn lờ mờ nơi góc tường, lúc quay lại trên tay có thêm một ống tiêm, nhẹ nhàng đẩy một cái, một dòng chất lỏng trong suốt phun ra từ mũi kim.

“Tiểu Duẫn Duẫn mệt chết rồi đúng không, ngủ một giấc thật ngon đi nào.”

Tôi không nhúc nhích, cũng không hỏi kiểu câu hỏi “Mày muốn làm gì?” ngu ngốc thế nữa, chỉ nhìn cậu ta chậm rãi chích nước thuốc vào mạch máu mình, cảm xúc lạnh lẽo pha lẫn với đau buốt nghịch lưu, tiếp theo đó chỉ cần lẳng lặng chờ đợi bóng đêm kéo đến là được.

Không biết qua bao lâu, tôi tỉnh dậy. 

Quả đúng là tầng hầm, thật tối. Bây giờ đang là ban ngày hay ban đêm?

Tôi vô thức muốn cử động gân cốt đau nhức cứng ngắc mà quên bẵng mất bản thân vẫn đang bị khóa trên xe lăn, nhớ lại câu Niết nói trước khi đi, tôi cảm thấy hết thảy đều quá hoang đường buồn cười.

“Căn nhà lầu bỏ hoang này mấy trăm mét xung quanh chỉ đều là công trường không bóng người, bị treo rồi, cưng tỉnh dậy rồi cứ thử kêu to đi, xem thử giọng cưng có thể truyền từ tầng hầm dưới đất ra bên ngoài không. Ngủ ngon đi, Duẫn của anh.”

Duẫn của anh? Ai là Duẫn của mày? Tao?

Ngày hôm qua là lễ Tình nhân phải không? Sinh nhật của Vân, còn bàn với nhau sẽ cùng dùng bữa với Phong, chỉ mới có 1 ngày, mà làm sao lại cảm thấy như cả một thế kỷ trôi qua rồi?

Phong? …Ai mới là Phong…?

Vân? 

Tim tôi thắt lại, nước mắt nhanh chóng lăn dài trên khuôn mặt. Vân, anh còn có thể được gặp lại em chứ?

“Anh sẽ khiến nó thật sự trở thành thi thể lạnh lẽo ngay trước mặt cưng.”

Tôi ức chế không được mà run rẩy… Đừng, Vân, anh hi vọng sẽ không còn được gặp lại em nữa…

Tôi đờ đẫn suy nghĩ lẩn quẩn một lúc, trong đầu ba hồi là Phong ba hồi là Niết, còn có gương mặt đỏ ửng ngượng ngùng cười của Vân, cùng hương vị nụ hôn dường như vẫn còn đọng lại nơi đầu môi, ngọt ngào tưởng như thể đã cách một đời người…

“Tách.” Đèn sáng, thật chói mắt.

“Tiểu Duẫn Duẫn, có nhớ anh không?” Dịu dàng hỏi thăm tự nhiên như giữa tình nhân với nhau.

Là Niết! Đã đến tối rồi? Sao lại nhanh vậy? Cuối cùng tôi đã ngủ bao lâu? Mà cuối cùng đã nghĩ ngợi bao lâu rồi? Tôi hoang mang nhìn cậu ta mỉm cười đi đến gần, đến trước mặt tôi lại cau mày lại, tay khẽ vuốt lên mặt tôi.“Sao lại khóc thành thế này? Nhớ lại chuyện gì mà khiến cưng thương tâm quá vậy? Lẽ nào đang nhớ Vân?!” Hỏi đến câu cuối, ánh mắt cùng ngữ điệu của cậu ta lập tức tràn ngập sát khí hung ác.

“Không có, không phải… Cậu đừng đoán mò…” Tôi vội vàng lắc đầu phủ nhận, tôi không muốn cậu ta hận Vân thêm chút nào nữa, nếu như thuận theo có thể làm cậu ta quên đi sự tồn tại của Vân, thì khí phách có là gì chứ? Nhưng trong lòng lại có một giọng nói nhỏ khẽ vang lên, bảo tôi đừng có vờ vịt, mày nói như thế là vì mày đang sợ hãi… Thật sao? Không phải!! Tôi yêu Vân, tôi lo lắng cho Vân…

“Vậy thì tốt.” Vẻ mặt của Niết thanh tĩnh lại, gần như là dịu dàng lau nước mắt thay tôi, “Hay là cưng vẫn đang đau lòng vì chuyện hôm qua anh đáng cưng? Tiểu Duẫn Duẫn à, anh nhận lỗi với cưng nhé? Anh yêu cưng đến vậy, mà cưng lại mắng nhiếc anh, nói đừng có chạm vào cưng, anh tức đến chập mạch mới trở tay đánh, là anh không tốt, giờ còn đau không?” Không ngờ cậu ta lại thổi hơi lên gò má tôi như dỗ đứa trẻ bất cẩn vấp ngã, thổi thổi mấy cái sẽ không đau nữa. Nhìn gương mặt quen thuộc gần trong gang tấc, vẻ mặt dịu dàng mà cưng chiều, tâm tôi hơi sững lại… Niết… Cậu ta thật sự… yêu mình?

“Được rồi, tiểu Duẫn Duẫn, anh có nói sẽ dẫn cưng đi tham quan, đi nào.” Cậu ta đẩy xe đẩy, trong bóng tối tôi cảm giác mình lắc lư xóc nẩy đi xuống bậc thang, “Tầng hai của tầng hầm anh dùng để nuôi chuột bạch nhỏ, cưng xem thử xem có đáng yêu hay không?”

Mở cửa ra, bật đèn sáng. Cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi như mắc kẹt cổ họng, một chữ cũng không hét lên nổi dù bản thân rất muốn.

“Tiểu Duẫn Duẫn, cưng lạnh không? Sao lại run thế? Ừ thì ban đêm cũng rất lạnh, nơi này lại không có hơi ấm…”

Có khoảng chừng mười mấy bé trai đang run lập cập nằm ngủ chung một chỗ, có người trần truồng có người chỉ mặc tấm áo mỏng rách rưới, mỗi người đều gầy yếu bện trạng vô cùng thê thảm, trên người còn rải đủ các loại vết thương, nhưng vẫn mơ hồ thấy được ngũ quan thanh tú xinh đẹp. Hiển nhiên họ ngủ không yên ổn, gần như choàng tỉnh cùng lúc với khi đèn được bật lên như nai con bị kinh sợ, từng đôi mắt sáng ngời lập tức đong đầy hoảng sợ, người càng run kinh khủng hơn, đương nhiên không liên quan gì đến chuyện nhiệt độ cả, cả đám người lùi ra sau góc tường nơm nớp lo sợ, nỗi tuyệt vọng trong mắt càng biểu hiện rõ chính họ cũng biết hành động trốn tránh phản xạ vô điều kiện ấy cũng chỉ dối mình dối người.

Bọn họ chính là chuột bạch mà Niết nhắc tới? Chẳng trách từng nói vẫn luôn có người ở cùng tôi. Ánh mắt hoảng sợ mà tuyệt vọng ấy…?

“Đoạn Lăng, ra đi.” Niết lạnh lẽo ra lệnh, chỉ ngón trỏ vào một bé trai trong đám người.

Những người còn lại tuy ánh mắt mang điểm đồng cảm nhưng rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, tự động nhường thành một đường cho cậu bé gọi là Lăng.
Lăng loạng choạng đứng dậy, trên người mặc một chiếc áo lót trắng rách nát, miễn cưỡng dài qua mông, hạ thân hoàn toàn phơi ra hết. Cậu ấy bước mấy bước lên trước, quỳ xuống, vô cùng cung kính cúi đầu hỏi:

“Chủ nhân, người có chuyện gì sao?” Giọng nói vừa run rẩy vừa hèn mọn.

“Ngẩng đầu lên.” Mệnh lệnh dứt khoát.

“Vâng.” Lăng nghe lời ngẩng đầu lên, đôi mắt xinh đẹp mơ hồ phủ đầy sương mù, lông mi bất lực liên tục run run.

“Tiểu Duẫn Duẫn, cưng biết nó không?” Niết nói chuyện với tôi thì đổi giọng dịu dàng ngay. Tôi có chút giật mình nhìn Lăng, cậu trai mi thanh mục tú, vóc người rất cao, hình như quen mắt thật, nhưng vẫn không nhớ ra được, nên tôi lắc lắc đầu.

“Nó là cái đứa bệnh nhân mấy tháng trước đã chết trên giường bệnh của cưng đó, cái đứa không có phí chẩn bệnh được người đi đường đưa đến.”

Cái gì?! Tôi ngạc nhiên nhìn chằm chằm Lăng, cậu ta cũng chết lặng nhìn tôi, đầu dần hiện lên hình ảnh cậu ta nằm trên giường bệnh, đúng, là cậu ta…

“Nhưng mà… nhưng mà cậu ta…” Cậu ta đúng thật đã chết rồi… Tôi đích thân đưa ra kết luận…

“Haha… Anh đoán cưng nhất định cũng chỉ là nghe bằng ống nghe thấy không có nhịp tim liền nhận định đã chết phải không.”

… Không sai. Bởi vì viện trưởng đã hạ lệnh đình chỉ chữa trị, nên không sử dụng máy móc gì trên người cậu ta cả, thậm chí ngay cả điện tâm đồ cũng không soi… Hơn nữa cậu ta vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, dấu hiện mạng sống rất yếu, cho nên một khi tôi xác nhận cậu ta mất hẳn nhịp tim đập thì sẽ tuyên bố tử vong. Kỹ thuật y học hiện đại, làm tim người đập nhanh hơn hay tạm ngừng đều không khó chút nào, chỉ cần dùng thuốc tiêm vào sẽ khiến tim tạm tê liệt là xong… Ống nghe vốn không hề đáng tin trong chuyện dùng để phán đoán tử vong… Làm sao tôi lại phạm phải sai lầm này… Bởi vì cậu ta không có tiền ư?…

“Những cậu con trai này rất đẹp đúng không? Mỗi đứa đều trải qua cuộc xem xét lựa chọn kĩ càng của ba ba, thu thập chúng cũng mất nửa năm đó. Bọn chúng đều từ chỗ khác đến Niệm Thành này không lâu, sống xa lạ mà cũng không có bạn bè thân thích, bớt rất nhiều phiền toái. Vì khoảng chừng 1 năm trước anh rốt cục có thể thành thạo khống chế hoạt động thân thể, ba ba tặng bọn nó cho anh xem như vật cưng, để buổi tối anh không quá tẻ nhạt.

Mãi đến tận bây giờ anh vẫn luôn kính phục kế hoạch của ba ba, quả thực quá thông minh quá hoàn mỹ, hết thảy đều thuận lợi như trong suy nghĩ của ông. Trước tiên ba ba tê liệt thần kinh não bộ của bọn nó khiến bọn nó mất đi ý thức, rồi vứt trên đường cái gần với bệnh viện, người đi đường tự nhiên sẽ tự dẫn bọn nó tới. Loại gây tê nhắm vào hệ thần kinh não bộ nếu thử máu thông thường sẽ không xét nghiệm ra được, chỉ có tiến hành kiểm tra thần kinh não mới phát hiện được điều dị thường, mà ba ba thì chắc chắn sẽ không để bọn nó đến chỗ của Phong rồi. Bởi vì không có phí chẩn bệnh, nếu bước đầu kiểm tra không có kết quả, tiếp đó ra lệnh đình chỉ chữa trị cũng không có ai nghi ngờ gì cả.

Ba ba nói chính xác, với kiểu bệnh nhân không tiền này, từ bác sĩ đến y tá đều ước bọn nó chết sớm một chút để đỡ chiếm dụng giường bệnh lại còn nhọc công chăm sóc. Quả nhiên tất thảy bác sĩ tiếp nhận chẩn bệnh đều tiến hành qua loa chẩn đoán tử vong y hệt cưng, căn bản không phát hiện đó chỉ là thuốc khiến tim tạm thời ngừng đập, và cuối cùng kiểm tra thi thể, xác nhận thời gian tử vong, nguyên nhân cùng với giấy tờ chứng tử này kia đều là nhiệm vụ của ba ba, nên chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề gì cả. Phần còn lại chỉ cần chờ ban đêm chuyển bọn nó từ trong nhà xác ra, tìm một tên ăn mày lang thang trên đường “treo đầu dê bán thịt chó” là xong. Loại thi thể không ai nhận lãnh rất bình thường, nhân viên quàn và chôn cất kiểm kê nhân số qua quýt rồi sẽ hỏa táng tập thể, tro cốt lẫn lộn không biết ai là ai cùng bị rải xuống nghĩa địa công cộng, ngay cả bia mộ cũng không có. Giấy chứng tử là hàng thật, nguyên nhân cái chết đại khái là bất ngờ bị trụy tim chết, công an ban ngành chỉ cần xóa đi hộ tịch dựa theo thông tin trên giấy tờ là xong xuôi, sẽ không có ai hỏi đến nữa. Bọn nó trở thành những kẻ đã chết vẫn còn sống.”

Tôi trợn mắt há miệng nhìn Niết, điên cuồng là từ duy nhất vừa thoáng hiện lên trong đầu tôi.

“Có điều nói đi cũng phải nói lại, khi biết Lăng được phân đến chỗ của cưng, anh thật sự có phần lo lắng, sợ cưng sẽ nhìn ra đầu mối gì, hóa ra là anh quá đa nghi rồi, xem ra ai cũng đều y hệt nhau không chịu trách nhiệm.”

Tâm tôi bỗng run lên, chột dạ nhìn về phía Lăng, lần đầu tiên nhìn thấy tên bác sĩ đã đưa ra chẩn đoán tử vong cho mình, cậu ta sẽ có tâm tình thế nào? Ánh mắt của cậu ta thật phức tạp, nhiều lần biến hóa dò xét tới lui trên mặt tôi, cuối cùng bất ngờ thê thảm nở nụ cười, khẽ lắc đầu.

Tôi sắp không hít thở nổi, dường như có nước trào lên cổ họng tôi, khó chịu muốn chết nhưng lại không chết được, chỉ có thể quay đầu né tránh ánh mắt thảm thương tuyệt vọng mà oán hận ấy, à, thì ra tôi cũng chỉ đến thế thôi…

Chương 17

Nước mắt lại bắt đầu ngưng tụ, là bởi hổ thẹn hay bởi hối hận?…

“Láo toét!!” 

Tôi cho rằng Niết đang nói mình, nào ngờ một giây sau tôi nhìn thấy cậu ta đá một đá vào ngực Lăng, Lăng ngã ngửa trên mặt sàn, nhọc nhằn chống người lên, tay ôm ngực ho khan đứt quãng, khuôn mặt tái nhợt bị chấn động thành màu máu, nhưng vẫn giãy dụa quỳ xuống một lần nữa, cúi đầu run giọng nói: “Chủ nhân, tôi sai rồi.”

“Ồ? Biết sai ở đâu?” Hình như Niết hơi tan giận, nhếch miệng cười nhưng không chứa ý cười.

Lăng run cầm cập không lên tiếng.

“Không biết? Vậy để tao nói cho mày biết. Mày dám chọc tiểu Duẫn Duẫn không vui!! Chán sống?!”

Cái gì? Là bởi vì tôi?! Tôi nhìn cậu ta muốn đá thêm một cái nữa thì bật thốt hét lên:

“Niết! Đừng đá cậu ta! Tôi không hề không vui!”

Niết ngừng động tác lại, quay đầu nhìn tôi, “Tiểu Duẫn Duẫn, cưng… nói gì?”

“Tôi… tôi nói đừng đánh cậu ta, tôi… không hề không vui…” Tốt lắm Hạ Duẫn, lúc nào rồi mà mày còn đảm nhiệm vai anh hùng? Thật ra mày có khác gì bọn họ à… Cậu ta là người điên, làm sao để ý mày có vui hay không, có lẽ chỉ là tìm cớ để đánh người mà thôi, mày đúng là một thằng ngu tự nghĩ mình đúng…

“Không phải, anh hỏi cưng vừa rồi gọi anh là gì?”

“Gọi là gì? Thì Niết…” 

Cậu ta như phát điên nhào đến ôm chặt cổ tôi, “Tiểu Duẫn Duẫn, anh thật vui, lần đầu tiên em gọi tên của anh, xem ra em đã tiếp nhận sự tồn tại của anh có đúng không? Em gọi tên anh thật dễ nghe, anh vui lắm…” Ngữ khí kích động mà lại trẻ con, phấn khích cứ như trúng xổ số.Những cậu con trai kia đương nhiên chưa từng nhìn thấy Niết như thế, trợn mắt há miệng nhìn tôi. Tôi mặc cậu ta ôm mình lắc qua lắc lại, nghe cậu ta phấn khích lải nhải, nhưng trong lòng câm lặng không nói được là cảm giác gì. Tiếp nhận? Thừa nhận? Tao tiếp nhận mày thừa nhận mày thì Phong rốt cục là gì? Lẽ nào thật sự để mày thay thế Phong? Không thể… Mày còn đáng sợ hơn cả ma quỷ, không chỉ tàn nhẫn mà còn mê hoặc lòng người…

“Tụi mày nghe rõ đây, sau này Duẫn sẽ ở lại đây, em ấy là người yêu của tao, mà tụi mày chỉ là đồ chơi của tao, điều này phải nhớ cho kỹ, nếu em ấy thấy có hứng thú với ai thì tụi mày phải cố gắng hầu hạ em ấy, mệnh lệnh của em ấy chính là mệnh lệnh của tao, nếu ai có can đảm bất kính với Duẫn, thì cẩn thận kết cục của tụi mày sẽ không khác gì Bạch Vân Trí, nghe rõ chưa?”

“Vâng, chủ nhân.” Tất cả đều ngoan ngoãn nghe lời, nhưng giọng nói lại đang run run, Lăng vẫn quỳ như trước, chỉ lén lút nhìn tôi một chút, là một ánh mắt tôi không nhìn thấu.

“Được rồi, tiểu Duẫn Duẫn, chúng ta đi.”

Niết đẩy tôi quay về phòng, mới vừa vào cửa lập tức ôm lấy tôi từ phía sau, “Tiểu Duẫn Duẫn…”

“Kết cục không khác gì Bạch Vân Trí là như thế nào? Còn chuyện Phong chia tay với Dực có liên quan gì đến mày không?”

Người phía sau buông tay ra, “Hừ, thật sự quan tâm đến chúng à…
Chuyện của Phong với Dực rất đơn giản, buổi tối ba ba để lại chút dấu vết trên người anh là xong, đương nhiên ở chỗ Phong không nhìn thấy được, chia tay với La Dực vừa có thể đả kích tâm tình của nó, còn nữa có thể làm nó tặng thời gian buổi tối lại cho anh, chứ không cần phải phí thời gian lên giường với thằng ngu đó.

Còn chuyện của Vân ấy hả, trên cơ bản cũng không có gì đặc biệt, chỉ là nó bất ngờ bị đưa vào một bệnh viện khác, cũng may đối với kiểu bệnh nhân này thì bệnh viện nào cũng cùng một thái độ không khác nhau mấy, xem ra cũng không nghiêm trọng, ba ba dùng chút thủ đoạn không tốn công lắm đã có thể đạt được.”

Tôi nhớ lại nguyên nhân cái chết của Vân trên giấy chứng tử — bệnh tim tái phát dẫn đến đột tử, đây thực sự là một câu chuyện cười cực kỳ thú vị.

“Chậc, chắc cưng thấy hứng thú tại sao nó không nói chuyện được phải không, cũng là kiệt tác của anh đấy. Thật ra trong đám chuột bạch nhỏ này anh thương nó nhất, vì nó không chỉ thân thể rất đẹp, mà giọng nói cũng vô cùng êm tai, đặc biệt là lúc gọi giường, cứ như âm thanh của tự nhiên, hại anh không dừng không được, chỉ muốn mạnh mẽ ‘yêu thương’ nó. Giọng nói nghe êm tai như vậy đương nhiên anh không hy vọng người khác dễ dàng nghe thấy, cho nên động tay một chút với dây thần kinh ngôn ngữ của nó, ở chỗ này thiết bị giải phẫu hay thuốc thang gì cũng rất đầy đủ, làm một cuộc giải phẫu đối với anh mà nói không hề khó khăn, bởi vì tất cả những gì Phong lĩnh hội anh đều biết, thậm chí còn làm tốt hơn nó.”

“Không đúng, Vân nói tao biết em ấy vẫn luôn hôn mê, sau khi tỉnh lại liền phát hiện bản thân không thể nói chuyện, không giống với mày nói…” Tôi khâm phục mình trong tình huống thế này mà đường suy nghĩ còn có thể hoạt động.

“Tiểu Duẫn Duẫn, cưng nghi ngờ lời anh nói ư?” Niết nguy hiểm nheo mắt lại, “Thật buồn cười, cưng dựa vào cái gì mà cho rằng thằng nhãi ấy nói với cưng là lời nói thật? Anh nói rồi anh sẽ không lừa cưng cưng không cần nghi ngờ anh, đừng tái phạm sai lầm ngu xuẩn này nữa, nghe hiểu không?

Phá hoại thần kinh ngôn ngữ tốt hơn cắt đầu lưỡi ở chỗ sẽ không buồn nôn và gây trở ngại việc hôn môi, nhưng vẫn có thể khiến nó không thể thuận lợi hệ thống ngôn ngữ, càng muốn nói lại càng không nói ra được còn thêm đầu đau như búa bổ, thế nhưng nó vẫn có thể phát sinh ra kiểu âm thanh phản xạ không điều kiện, bởi kiểu âm thanh này cũng không thông qua hệ thần kinh ngôn ngữ nghiêm ngặt truyền đi, vậy nên sẽ không ảnh hưởng gì đến tiếng gọi giường mê người của nó, rất hoàn mỹ nhỉ. Cưng có biết đè một người không thể nói chuyện dưới thân mình để nó gọi như mèo phát xuân thú vị thế nào không? Cưng có biết khi anh dùng roi da kim ống cùng các loại dụng cụ kỳ lạ dằn vặt nó, nghe nó há miệng re ré lên xin tha trong khi lúc thường không nói được chữ nào cảm giác thành tựu đến thế nào không? Anh còn cố ý lấy sáp nến dính chặt cửa sau của nó lại, mỗi lần đều đích thân cạy ra, thứ đằng trước cũng dùng thanh sắt dựng lên, đồ vật của anh thì là của anh, tuyệt đối không cho phép kẻ khác chạm vào. Một món đồ chơi đáng yêu lại hiếm khi hao phí chút ít công sức lao động của anh như thế anh vốn không nỡ lòng ném đi, nhưng sau đó nó lại sinh bệnh.

Ban đầu chỉ là cảm mạo nên anh cũng không chú ý lắm, vẫn chơi như ngày thường, nhưng sau đó không ngờ dẫn đến nhiễm trùng vết thương cùng bệnh biến chứng (đang bị bệnh này chuyển sang bệnh khác), dẫn đến sốt cao không lùi thần trí mê man, có thế nào đi nữa thì nó cũng chỉ là một món đồ chơi, anh không có nghĩa vụ chữa trị cho một con chuột bạch bệnh tật triền miên, huống hồ con chuột bạch dù có tốt đến đâu nếu sống dở chết dở cũng không có giá trị tồn tại, chi bằng trực tiếp phá hủy vứt đi, chính vì thế anh mới ném nó cho mấy con chuột đồng bạn khác để bọn chúng cưỡng dâm nó, vừa nãy cưng cũng nhìn thấy mà, bọn chúng rất ngoan ngoãn nghe lời. Nhớ lại cảnh tượng ngay lúc đó thực sự hùng tráng lắm nha, mười mấy người cưỡng dâm một tên bệnh tật sắp chết, lúc đó anh đứng một bên quay video, thật sự rất kinh điển luôn, có cơ hội sẽ mở cho cưng xem.

Sau khi xong việc anh dùng sáp nến niêm phong tinh dịch không biết là của đứa nào lại trong cơ thể nó, xem như lễ vật cuối cùng, rồi vứt nó trên đường. Thú thật lúc sau anh thấy mình hành động khá liều lĩnh, nhưng đến khi quay lại tìm thì nó đã không còn ở đó, mà lúc ấy trời cũng sắp sáng không kịp đi tìm, hơn nữa anh nghĩ nó không có khả năng sống sót nên cũng không quá để tâm.

Mãi đến tận ngày đó nhìn thấy Bạch Vân Trí trong bệnh viện, anh rất giật mình. Lúc đó anh rất sợ nó sẽ tiết lộ hết tất cả, trước giờ anh chưa từng sợ hãi đến vậy, cảm thấy mọi thứ chỉ cách một lớp giấy mỏng bên cửa sổ, mặt sau chính là toàn bộ sự thật. Có điều cũng may tất cả chỉ là sợ bóng sợ gió, xem ra anh đánh giá nó cao quá.

Vân quá yếu đuối quá ích kỷ, vì hồi ức đáng sợ mà ném hết tất thảy ra sau đầu làm như chưa từng xảy ra chuyện gì, chỉ cần bản thân an toàn và hạnh phúc là nó hài lòng rồi, chứ không nghĩ đến chuyện báo cảnh sát cũng quên đi những đứa khác, thực sự là kiểu người “người không vì mình trời tru đất diệt”. Có nhớ vẻ mặt nó nhìn cưng lúc đó không? Nhìn bộ dạng đấy chắc chắn đã xem cưng thành đồng bọn của anh rồi, nó căn bản đâu có tin tưởng cưng, vậy thì làm sao mà yêu cưng được?

Được rồi, cái gọi là toàn bộ sự thật là như vậy đó, kế hoãn binh của cưng cũng dùng đến cùng quá ha. Anh hỏi cưng một chuyện, tiểu Duẫn Duẫn, anh yêu em, vậy em yêu anh không?”

Chương 18

“Được rồi, cái gọi là toàn bộ sự thật là như vậy đó, cưng cũng dùng kế hoãn binh đến cùng quá ha. Anh hỏi cưng một chuyện, tiểu Duẫn Duẫn, anh yêu em, vậy em yêu anh không?”

Tôi dại ra nhìn cậu ta, “Mày rốt cục… muốn đáp án thế nào?” Giọng tôi tĩnh lặng, nghe vào tai trống rỗng cứ như được truyền đến từ nơi rất xa, nhưng thật ra nó phát ra từ miệng tôi. Không… là đầu óc của tôi chứ? Hoặc là tâm? Hóa ra 2 ngày nay đã đủ lật đổ mọi thứ rồi…

Niết lười biếng cười, “Hầy, hỏi như vậy đúng thật ngu quá. Anh biết em không yêu anh, cũng biết hiện giờ em yêu ai, có điều không sao cả, con người sẽ thay đổi mà, vả lại sự thật bây giờ em là của anh, sau này cũng là của anh, đời này chỉ có thể là của anh, người khác không thể chạm vào em được nữa, còn có cái gì quan trọng hơn chuyện này sao? Em quen biết Vân được bao lâu? Còn anh yêu em đã 8 năm rồi, hơn nữa anh xin thề không một ai yêu em hơn anh. Anh có nhiều thời gian để làm em yêu anh, thật sự không sao cả…” Cậu ta càng cười sâu hơn, ngón tay nhẹ nhàng vuốt mặt tôi, “Ba ba nói, nếu có thứ gì đó không thuộc về mình, thì hủy diệt nó đi, để nó không thể thuộc về ai khác, chỉ có thể dựa vào mình, đến lúc ấy, nó hoàn toàn là của mình rồi.”Tôi trợn mắt nhìn người đối diện, câu nói như vậy thốt ra từ miệng cậu ta không hề lạ chút nào, chỉ là đến bây giờ tôi vẫn không thể thích ứng được gương mặt cậu ta giống y đúc với Phong, không, vốn là mặt của Phong, kiểu tương đồng quỷ dị mà tuyệt đối xa lạ này lần nào cũng bức tôi hỗn loạn đến gần như điên cuồng. Cậu ta biết tôi yêu ai? Là Vân sao? Đúng, tôi hẳn là yêu em ấy, có lẽ em ấy đúng thật ích kỷ và yếu đuối, nhưng có thể hiểu được mà, hơn nữa em ấy cũng yêu tôi, chắc chắn là yêu tôi, chắc chắn em ấy yêu tôi, tôi phải cố gắng nhớ kỹ tình yêu của em ấy… Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối tôi nhìn thấy em ấy? Tại sao tất cả lại dần trở nên mơ hồ như thế?… Mày quen em ấy bao lâu rồi?… Em ấy không hề tin tưởng mày, vậy thật sự yêu mày sao?… Vì sao mình lại nghĩ đến những câu này?! Mình đã nói rồi mà, cậu ta không chỉ là ma quỷ, mà còn mê hoặc lòng người…. Hủy diệt tôi? Có vẻ như cũng không hẳn là một chuyện quá khó…
Tôi treo một nụ cười tự giễu, bình tĩnh nhìn ống tiêm trong tay Niết bắn phụt lên không khí, nhiễu nước thuốc xuống. Tôi phát hiện mình đã quen thuộc với chuyện tiêm thuốc đến mức cho rằng nó là chuyện đương nhiên, mũi kim đâm vào da thịt, đau đớn quen thuộc tác động đến những lỗ kim xung quanh vẫn chưa khép lại, nhưng trong tôi không xuất hiện một ý nghĩ phản kháng nào, trầm luân thì nên bắt đầu từ việc mất cảm giác nhỉ.

“Đây là loại thuốc mê rất tốt, có thể tê liệt từ đầu trở xuống bắp thịt khiến người ta không di chuyển được, nhưng tất cả các giác quan cùng hệ thống cảm giác sẽ không bị ảnh hưởng, anh nghĩ em sẽ thích.”

Niết đẩy xe lăn rẽ vào một căn phòng khác. Căn phòng này cũng không nhỏ, một chiếc giường lớn dùng cho hai người nói rõ đây là phòng ngủ, là một căn phòng ngủ chỉ có giường. Cậu ta mở khóa trên cổ tay cùng mắt cá chân tôi ra, hóa ra chuyển từ ràng buộc sang giải phóng cũng không có bất kỳ một cảm giác tự do nào cả, vì tôi ngay cả một đầu ngón tay cũng không động nổi, Niết cười ôm ngang tôi lên thả nhẹ xuống giường.

Chương 18-2: Thiếu

Nguồn cài pass cập nhật sau

Chương 19

Cậu ta mặc quần áo xong xuôi, đắp kín chăn cho tôi, đặt đầu DVD đơn giản cạnh bên giường, loay hoay xoay chỉnh đến khi màn hình quay đối diện với tôi mới mỉm cười rời đi.

Tôi chỉ nhìn chiếc máy lạnh lẽo ấy một giây rồi ngay lập tức nhắm mắt lại, nếu chẳng làm được một việc gì thì chi bằng cứ ngủ cho rồi.

Rất mệt, giây tiếp theo đã thiếp đi.

Dính ngấy như ruồi bâu mật, lạnh giá tựa tuyết rơi. Tôi nằm trên giường, cảm nhận cơ thể không thể cử động vậy mà lại vẫn đang run run, thậm chí cảm giác được lông tơ cũng lần lượt dựng lên theo từng cơn nổi da gà, mồ hôi bị ủ trong chăn, vừa lạnh vừa ẩm ướt mà hạ thân cũng không được tẩy rửa vật bẩn làm tôi thấy thùng rác mới là nơi thích hợp với mình.

Từ lần trước sau khi làm tình, Niết đã đến đây 2 lần, nhưng mỗi lần đều chỉ tiến hành tiêm cho tôi rồi đi ngay, ngay cả một câu cũng không nói, chỉ để lại đầu DVD liên tục phát, mỗi nó lóe sáng ở nơi độc một màu đen này.

Tôi có thể không nhìn trên màn hình đang chiếu cái gì, nhưng lỗ tai quá mức tận chức trách, tiếp nhận không sót âm thanh lớn nhỏ nào, trong đầu cứ như đang mường tượng ra những hình ảnh không kìm lại được, có khi còn kinh khủng hơn nhiều so với xem màn hình. Tôi nhìn thẳng lên trần nhà, đôi mắt chua xót đau nhói như muốn chảy ra máu, khóc quá nhiều làm chúng khô khốc, cái chớp mắt là sự hưởng thụ ngắn ngủi nhưng nhắm mắt quá 2 giây lại là sự xa xỉ không thể chịu đựng nổi. Tôi sợ hắc ám trước mắt sẽ bị nhuộm đỏ, như tranh sơn thủy bị vẩy mực, một lớp đỏ như máu lan tỏa vô hạn, nở ra bông hoa yêu diễm mà ướt đẫm cuối cùng hóa thành mơ hồ, hình ảnh cưỡng dâm tàn bạo cùng ngược đãi buồn nôn cứ không ngừng lướt qua, một hồi là Phong một hồi là Vân, thậm chí dường như mũi cùng ngộp mùi máu tanh cùng với mùi vị tinh dịch hôi thối, trong miệng vừa chua xót vừa đắng chát, chẳng biết đã ói không biết bao nhiêu lần nữa, mấy ngày nay không ăn gì, trào ra khỏi khóe miệng chỉ toàn là dịch dạ dày, mãi đến tận khi không phun ra nổi cái gì, chỉ còn sót lại nghẹn thở và dạ dày quằn quại co rút. Rõ ràng tai đã bị nhồi đủ các loại âm thanh gào khóc kêu la rên rỉ khóc thét giọng nói tục tĩu dâm ô chọc ghẹo, vậy mà vẫn có âm thanh liên tục tràn vào, cứ như thể sâu bọ lít nhít bò từ lỗ tai vào đại não, vừa không ngừng gặm nuốt quấy rối não tôi vừa phát ra tiếng lanh lảnh quái dị, vang lên ong ong, chẳng trách đầu tôi nhức như thế choáng váng như thế hỗn loạn như thế… Thật hy vọng bọn nó hành động nhanh lên một chút, ăn sạch phá nát não tôi không chừa lại một mẩu dưa thừa gì là tốt nhất, đừng để đầu óc tôi lại phải lướt qua những hình ảnh kia thêm một lần nào nữa là được… Đừng khiến tôi dằn vặt đến vậy là được…

Tách, đèn sáng.

Chói mắt quá…

“Duẫn? Duẫn… Duẫn…”

Là giọng của Niết, tốt quá… Tôi thật sự rất khát vọng nghe thấy âm thanh nào đó ngoài tiếng rít gào khóc thét rên rỉ, bất kể là ai cũng được cả. Khó khăn chuyển động nhãn cầu dường như đã đóng mủ ở viền mắt, đau quá… Cảm giác đau đớn khi khẽ động cộng với kích thích từ ánh sáng làm nước mắt lại chảy xuống…

“Cầu cậu… tắt nó… đi…” Giọng đã hoàn toàn khàn đục, là vì quá lâu không được uống nước, huống hồ lúc mới đầu tôi không chịu nổi nên đã rống kêu như một người điên, dây thanh quản sung huyết cũng là chuyện dễ hiểu… “Tôi thật sự không chịu nổi…” Hoàn toàn bất lực, ngay cả quyền lợi bịt tai lại cũng không có, mà sức lực nhắm mắt cũng không có, vậy thì, xin tha chắc vẫn được nhỉ…

“Chậc, sao mà biến cậu ta thành như kia rồi? Trông chẳng khác gì một con quỷ, chẳng đẹp mắt chút nào…” Lời thì như trách cứ nhưng ngữ điệu lại rất thưởng thức.

Giọng nói của một người đàn ông… Viện trưởng?! Tôi như giật điện mở to hai mắt, thì nhìn thấy ông ta với Niết đứng song song bên giường mỉm cười nhìn tôi.

“Chắc 3 ngày qua vẫn sống dựa vào tinh thần, không chịu nổi nữa rồi đúng không. Nhưng anh đã cho chất dinh dưỡng bổ sung vào thuốc mê rồi, cũng không có vấn đề gì đâu. Tiểu Duẫn Duẫn, anh có một tin rất xấu muốn báo em biết.”

Tin xấu? Mày có từng đem đến cho tao tin gì tốt đẹp sao?

“Bây giờ là ban ngày.”

Bây giờ là ban ngày? Này thì tính là tin xấu gì? Dẫu sao chỗ này ngày sáng đêm tối gì cũng đều đen kịt, có khác gì nhau…? Bây giờ là ban ngày… Ban ngày?! Ban ngày thì sao mày lại ở chỗ này?!
“Ôi chao, xem ra còn chưa trở nên quá đần độn, cuối cùng cũng phản ứng lại rồi. Anh nghĩ chắc em xem mấy cái video kia nhiều đến mức sắp thuộc lòng rồi, chắc chắn rất chán phải không, hay đổi hiện trường biểu diễn đổi khẩu vị cho em nhé? Rất lâu rồi em không nhìn thấy Phong nhỉ, có nhớ nó không?”

Tôi rất muốn lắc đầu (mặc dù chẳng có ích gì), nhưng cần cổ cứng đờ không thể động đậy, răng run lập cập, tuy trong chăn ẩm thấp dính nhớp nhưng lại càng lạnh lẽo hơn, lạnh như muốn đông thành băng, “Niết, tôi không muốn gặp, xin cậu đừng để tôi nhìn thấy, xin cậu…” Nếu như Phong thật sự phải biến mất, thì van xin đừng bắt tôi nhìn thấy… Van xin cậu đừng tàn nhẫn đến vậy…

“Ba ba, có thể bắt đầu chưa?” Niết chỉ mỉm cười nhìn tôi chốc lát, thờ ơ không chút động lòng trước lời van xin bất lực của tôi.

“Có thể. Trước tiên tắt DVD đi.”

Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại, dòng nước mắt nóng hổi trượt xuống khóe mắt, tâm tôi như một bình pha lê lạnh lẽo bỗng nhiên bị đổ nước nóng vào, nứt vỡ tan tành, mảnh vỡ đâm vào cơ thể rỉ máu không ngừng.

“A…? Đây là chỗ nào?” Phong, nếu như có thể, mình thật sự không muốn gặp cậu… “Duẫn? Trời ạ, sao Duẫn lại ở đây? Cậu sao vậy? Không phải cậu xuất ngoại sao? Chỗ này là chỗ nào? Sao mình lại ở đây? Viện trưởng? Sao viện trưởng cũng ở đây? Chuyện này rốt cục là thế nào vậy?” Cậu ấy xông tới lay người tôi làm tôi thấy đầu choáng mắt hoa, não như bị ngâm vào trong chiếc bình rộng lớn bị lắc lư liên tục, va đập từng hồi vào thái dương của tôi, vừa đau đớn vừa hỗn độn làm tôi phát điên. Hỏi nhiều câu như vậy tôi biết giải đáp thế nào? Nhìn trong ánh mắt cậu ấy tràn ngập kinh ngạc mờ mịt hoảng sợ không biết phải làm sao, tôi còn có thể nói gì đây…

“Con có vấn đề gì cứ hỏi cha, cha rất tình nguyện nói cho con biết toàn bộ sự thật, tuyệt không một lời nói dối, bởi vì đối với con mà nói, nói dối trái lại là một loại ân huệ, cha cũng không thiện lương đến vậy.” Giọng của viện trưởng khoan thai truyền đến, tuy đã già cỗi nhưng ngữ điệu vẫn nham hiểm giống hệt trong video, hiển nhiên Phong bị viện trưởng dọa sợ rồi, thậm chí ngừng khóc, ánh mắt chất chứa ngạc nhiên nghi ngờ băn khoăn dừng lại trên người tôi và viện trưởng, “Viện trưởng… Ông… Ông sao vậy?…Ông nói gì?”

“Con biết thôi miên với ám thị tâm lý chứ? Khoa thần kinh có một loại liệu pháp thôi miên, vì phòng ngừa bệnh nhân chịu kích thích quá độ làm ra hành vi quá khích nên dùng phương pháp thôi miên để người đó quên đi một số chuyện quá khứ không vui nhằm xúc tiến trị liệu, thế nhưng nếu người đó một lần nữa bị tâm lý ám thị khoảng thời gian đó, hoặc tiếp tục chịu một kích thích nào đó to lớn hơn, thì thôi miên sẽ bị tháo gỡ, ký ức bị niêm phong lại sẽ như hồng thủy cuồn cuộn tuôn ra, rất có thể dẫn đến tan vỡ tinh thần, đây là một phương pháp trị ngọn nhưng không trị gốc, khá nguy hiểm.”

“Biết, nhưng cái này có liên quan gì?” Vẻ mặt Phong y đúc với bé trai trong video, không biết sắp xảy ra chuyện gì nhưng lại theo bản năng cảm thấy bất an sợ hãi. Cậu ấy như thế đấu không lại Niết, đối với tên kia mà nói, yếu đuối chính là một loại tội lỗi, hơn nữa còn là tội lỗi trí mạng.

Viện trưởng mỉm cười bước đến gần, ghé sát vào tai cậu ấy nói gì đó, chỉ nhìn thấy Phong bỗng trợn to mắt, hai tay hung hãn bức tóc bịt tai, dường như muốn chắn thứ gì đấy gần trào ra ngoài trở lại vào đầu, mặt tái xanh, lắc đầu lùi về sau mãi đến khi lưng chống lên tường, song tất cả trốn tránh cùng không muốn tin ấy cũng giống như ý định dùng tay chặn lại miệng cống đã xuất hiện lỗ hổng vậy, vừa phí công vừa lừa mình dối người…
“Không thể!!!!” Bỗng dưng Phong bạo phát thét lên tan nát cõi lòng như chọc thủng màng nhĩ tôi, cũng đâm đau nhói trái tim tôi, “Đứa bé đó là ai?! Tôi? Nói bậy! Không phải tôi! Mày là ai? Ai đang nói chuyện với tao! A ~~~~~”

“Phong, đã lâu không gặp, nhớ tao chứ, trước đây tao thường hay tán gẫu với mày mà.” Trong phút chốc Phong thay đổi thành vẻ mặt tươi cười cợt nhã, bàng quan như người ngoài cuộc, quỷ dị đến khiến người ta sởn tóc gáy. “Thế nào, tiểu Duẫn Duẫn, kiểu trò chơi trở mặt này vui chứ?” Niết cười nhe răng, rồi lập tức biến mất, vẻ mặt lại biến thành hốt hoảng bất lực.

“Mày là ai?” Ánh mắt Phong hỗn loạn, tóc tai tán loạn bết mồ hôi, hoảng hốt liên tục nhìn xung quanh, muốn tìm nơi phát ra âm thanh.

“Tao? Tao chính là mày. Nhưng còn hoàn chỉnh còn xuất sắc còn có tư cách sống trên đời này gấp nhiều lần mày.” Khóe môi vì nhếch cao nên tạo thành nụ cười tà mị, mặt trưng ra vẻ hóng kịch hay. “Tao ở với mày đã rất lâu rồi, đây là thời điểm để mày nhớ lại tao. Mày thật không ngoan, vậy mà lại quên đi người ba ba đã nhận nuôi mình, vong ân phụ nghĩa như thế thì làm sao thành đạt được? Ba ba, cho nó nhớ lại đi.”

“Được.” Viện trưởng mở đầu DVD, “Nhìn thử xem ký ức con nhớ với cái video này có giống nhau không?”

Màn hình sáng lên, chập chờn vài giây rồi dần dần rõ nét.

Trên màn hình là một bé trai 3, 4 tuổi, người trần truồng núp ở góc tường, đôi mắt to sợ hãi mờ mịt như không biết sắp xảy ra chuyện gì nhưng lại theo bản năng mà thấy bất an sợ hãi, mái tóc nâu hơi xoăn, đôi mắt phượng khá dài, da thịt trắng nõn ngũ quan xinh xắn…

“Tiểu Phong Phong, mặt con thật đẹp, nào, tiếp tục nhìn vào camera nào.”

“Ba ba…” Bé trai rụt rè mở miệng, giọng trẻ con non nớt bất an run rẩy, “Cha… Cha muốn làm gì?”

“Nói đơn giản thì… làm con.” Giọng nói âm trầm lộ ra nét cười.





Phong nhìn chằm chằm màn hình, đôi mắt vô hồn trống rỗng nhưng lại rơi nước mắt, cậu chết sững lắc đầu, người run rẩy như chiếc lá cuối thu còn gắng gượng treo trên ngọn cây, dường như chỉ cần một trận gió thu cũng đủ thổi nó đi không để lại dấu tích gì, không có bằng chứng nào chứng minh nó từng tồn tại…

“A ~~~~~~~!!! Tại sao?!” Phong khom người xuống, tay kéo căng tóc, từ gào thét chuyển thành run rẩy.

“Sao? Nhớ lại tất cả rồi à.” Con người mới vừa yếu ớt lảo đảo lúc này lại đắc ý cười phấn khích, “La Dực muốn xuất ngoại, vì anh ta ghét bỏ mày chán ngấy mày không thích mày không cần mày nữa, Duẫn cũng đã biết toàn bộ sự thật rồi, mày bẩn thỉu thấp hèn buồn nôn như vậy, mày nghĩ ai cũng sẽ cưng chiều mày như trước à? Không, không một ai đâu. Mày vốn là một kẻ muốn tự tìm cách kết thúc, hiện giờ sống tiếp còn có nghĩa lý gì? Không bằng chết rồi quên hết đi cũng là một loại giải thoát…”

“Phong! Phong cậu đừng nghe nó, nó đang lừa cậu đấy! Mình không hề ghét bỏ cậu, La Dực cũng chỉ là bị động chẳng hay biết gì, anh ấy vẫn nghĩ rằng cậu lừa anh ấy nên mới thương tâm như thế, nếu anh ấy biết sự thật sẽ tha thứ cho cậu, anh ấy yêu cậu mà, mình cũng mến cậu lắm, cậu đừng nghe nó nói bậy… Phong…” Tôi kéo căng cổ họng đã gần như không phát ra được âm thanh nào liều mạng hét lên, hy vọng có thể gọi lại được một chút lý trí cho cậu ấy, nhưng không có tác dụng, mắt Phong không hề nhìn thấy tôi, mà tai cũng không hề nghe thấy tôi…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau