HAI MẶT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hai mặt - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Tôi nhìn gương mặt hạnh phúc mà mỏi mệt của Vân gối lên khuỷu tay ngủ, hàng mi thật dày ngoan ngoãn nhu thuận rủ xuống, tình cảm mãnh liệt vẫn chưa tan trên gương mặt đỏ ửng, môi mỏng khẽ khép mở theo hơi thở nhàn nhã mà êm dịu, đúng thật là hơi thở như lan mà, tôi cưng chiều vỗ về mái tóc bị mồ hôi ướt đẫm của em, dịu dàng ấn lên môi một cái hôn thương yêu, Vân lầu bầu nhưng vẫn chưa tỉnh giấc, càng vùi đầu sâu hơn vào cổ tôi.

Ôm chặt cơ thể mềm mại của em ấy, dòng tâm tư chập trùng khiến tôi không buồn ngủ chút nào.

Vân, tất cả những gì xảy ra trên cơ thể em rốt cục là chuyện gì vậy? Bỗng nhiên xuất hiện trở ngại ngôn ngữ, giấy chứng tử thiên chân vạn xác, lần đầu gặp gỡ thì thoi thóp cùng với đoạn hồi ức hắc ám không muốn nhớ đến… Vân, từ giờ trở đi, anh là của em, em là của anh, bất luận thế nào anh nhất định cũng tự mình giúp em triệt để kết thúc cơn ác mộng này, để cuộc sống sau này của em sẽ không bị thương tổn nữa, mặc dù điều này có lẽ sẽ không dễ dàng, hiện giờ anh thậm chí còn không thấy rõ con đường phía trước, nhưng xin hãy cho anh cơ hội thử nghiệm.

“Vân, tỉnh, Vân?” 

Theo tiếng gọi khẽ của tôi, Vân mơ hồ hé mắt, đôi lông mi dài cố gắng chống lại lực hút của trái đất, mắt lim dim mơ màng nhìn tôi, làm tôi liên tưởng đến tiểu thần tiên ngủ trên lá sen bất ngờ bị giọt sương đánh thức.

Tôi khẽ hôn lên mắt em ấy, “Ngoan, 7 giờ rồi, lát nữa anh còn phải đi làm.”

Vân vội vã nhổm dậy, rồi lại ôm eo đổ rạp xuống giường, mặt tức thì đỏ như muốn sung huyết, xấu hổ kéo chăn trùm lên người.

Tôi phì cười, “Vân, em có khó chịu không? Coi chừng bị ngộp.”

Cách tấm chăn tôi có thể nhìn thấy em ấy ra sức lắc đầu.

“Nhưng anh thấy rất đau lòng,” tôi vừa cười nói vừa kéo chăn, lộ ra gương mặt xinh đẹp đỏ ửng cùng đôi mắt to long lanh nước, thật đáng yêu. “Em đẹp quá.” Tôi nghiêng người hôn lên môi em ấy, xong thoáng lùi về, chúng tôi đã hoàn thành nụ hôn chào buổi sáng ngọt ngào đầu tiên.

“Không cần vội dậy làm bữa sáng đâu, anh đã làm xong để trên bàn rồi, gọi em chỉ là muốn giúp em tắm rồi đi làm.”

Vân đỏ mặt lắc đầu, ra hiệu muốn tự tắm, nhưng tôi cười rồi bế ngang em lên đi vào phòng tắm.

Tôi ngồi trong phòng làm việc, xoay xoay cây bút trên tay, không nhìn cũng biết mình ngồi cười khúc khích như thằng dở hơi, tình trạng này đã xảy ra 3, 4 ngày nay rồi. Thành thực mà nói, tôi không nhớ rõ Vân là người thứ bao nhiêu lên giường với tôi, nhưng hiện tại tôi như một thằng nhóc mới lớn trong đầu chỉ có hình bóng người tình, không đợi nổi nữa muốn được gặp, hôn, ôm em ấy, hận không thể mỗi giây mỗi phút đều ở cạnh em, một cái nhíu mày một nụ cười của Vân đều tác động đến tiếng lòng của tôi, Vân không phải người tình đầu tiên của tôi, nhưng là mối tình đầu của tôi, tôi yêu tôi cưng chiều tôi tiếc thương em ấy còn hơn bản thân mình.

Cùng với niềm hạnh phúc như đang trên mây, tôi bắt đầu so sánh với Phong đang dần dần hốc hác. Cậu ấy xa cách Dực đã gần nửa tháng nay mà vẫn không có dấu hiệu hòa hảo, Phong dùng phương thức trốn tránh tất cả các đề tài có liên quan đến Dực, xem ra là quyết tâm muốn chấm dứt đoạn tình cảm này, nhưng tâm của Phong mềm mại như thế, nội liễm như thế, làm xong rồi sẽ tự dằn vặt bản thân. Nhìn Phong càng ngày càng trầm mặc, càng ngày càng gầy yếu, tôi đau lòng lắm, ngày mai là lễ Tình nhân rồi, không có người yêu bên cạnh Phong biết làm sao để qua nổi ngày này chứ?

“Phong, mình vào nhé.” Tôi tận lực dùng ngữ khí nhẹ nhàng không sang sảng chào hỏi Phong rồi đi vào văn phòng cậu ấy.

“Xoảng!” “A!” Căn phòng vang lên âm thanh ly rơi vỡ nát trên mặt sàn, cùng với tiếng ly vỡ là Phong gần như bị đánh thức từ giấc mộng.

Tôi thở dài, vừa rồi chắc chắn Phong lại đang ngẩn người. Gần đây cậu ấy luôn hồn vía lên mây như vậy, ngoại trừ thường xuyên ngây người thất thần thì có lúc còn quên mình đang làm gì, bị bên ngoài quấy nhiễu mới như tỉnh giấc chiêm bao phục hồi lại tinh thần, lần trước lúc tôi đi vào làm cậu ấy sợ hãi đến mức ném quyển sách trong tay xuống, lần này thì là ly cà phê.

“Phong, có bị phỏng không?”
“Không có chuyện gì.” Phong có chút mờ mịt nhìn áo blue dài trắng bị dính mảng cà phê bẩn, dường như vẫn chưa lấy lại sức lực.

“Phong, bình thường không phải cậu chỉ uống hồng trà thôi sao? Đổi khẩu vị à?” Phong nói ủ hồng trà tốt thì nó sẽ thành màu sắc hổ phách như ánh mặt trời chiếu qua, ấm áp, điềm tĩnh, dịu dàng mà long lanh, so sánh với cà phê thì không khác gì nước bùn cả.

“Ừ ha.” Phong vẫn còn ngây người, cho tôi câu trả lời không hiểu ra sao này.

La Dực cái tên khốn kiếp này, Phong biến thành hồn bay phách lạc như thế này đều là do mi hại, lòng thầm mắng Dực cả trăm ngàn lần, tôi xoa xoa tóc Phong, “Đừng đờ ra nữa, ngày mai có rảnh không?”

“Ngày mai?” Phong thê lương nở nụ cười, “Đương nhiên là có, ngày mai mình rất rảnh.”

Mệ!! Tôi chán ghét chửi bản thân mình, vội vàng nói: “Mình có một người bạn tốt xuất hiện chút cản trở chức năng ngôn ngữ, mình nghi thần kinh ngôn ngữ có vấn đề nên nhờ cậu nhìn thử xem sao, dù sao người đang nghiên cứu phương diện hệ thần kinh này mấy ai giỏi hơn cậu, nếu ngày mai cậu thong thả thì mình sẽ dắt em ấy đến.”

“Nói bậy, mình nào có giỏi như cậu nói? Ngày mai mình không có cuộc hẹn trước nào, cậu dắt cậu ấy đến đây đi.” Thật vui lại được nhìn thấy Phong cười, mặc dù có chút miễn cưỡng nhưng vẫn rất đẹp.

“Quyết định vậy đi, thuận tiện mình giới thiệu cho hai người biết nhau luôn, cậu sẽ thích em ấy, hơn nữa ngày mai vừa vặn cũng là sinh nhật của em ấy, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm chúc mừng hen.” Vừa nói vừa xoay người muốn rời đi.

“Duẫn, cảm ơn cậu.” Phong gọi tôi lại, nói một cách chân thành.

Tôi xấu hổ gãi gãi đầu, “Cảm ơn mình làm gì? Còn phải cảm ơn cậu giúp mình tiết kiệm được một khoản phí chẩn bệnh, mà nói, đông người thì sinh nhật cũng náo nhiệt hơn mà. Vân cũng sẽ rất vui. À, em ấy tên là Bạch Vân Trí.”

Phong cười, tiễn tôi ra cửa. Thành thật mà nói đối với ngày lễ Tình nhân đầu tiên của tôi với Vân, tôi rất muốn được trải qua với riêng em ấy, nhưng tâm tình Phong kém như vậy, ngày nào cũng thẫn thờ đờ đẫn, tuyệt không thể nhẫn tâm để cậu ấy cô đơn một mình, nếu không giúp được gì, chí ít trước tiên cùng cậu ấy trải qua mấy ngày này đã, trái lại tôi với Vân sớm chiều ở chung còn có rất nhiều cơ hội mà.

Về nhà rồi tôi thương lượng với Vân, Vân rất hiểu ý chấp nhận sắp xếp của tôi, còn nói cũng rất muốn gặp gỡ Phong thử.

“Vân, em thật tốt.” Đây là câu nói sau cùng của tôi khi đẩy ngã em ấy xuống giường.

Ngày hôm sau tôi dẫn Vân cùng đi làm, trực tiếp đi tìm Phong, vậy mới tránh khỏi mấy cái đăng ký thủ tục phiền phức.

“Phong, mình dẫn Vân vào nhé.”

“Mời vào, hoan nghênh.” Phong đứng đối diện ấm áp mỉm cười thân thiết.

“Á!!!!!” Một tiếng thét thê thảm chói tai bỗng nhiên vang lên làm tôi với Phong giật cả mình. Là ai? Vân? Tôi ngạc nhiên quay đầu lại nhìn Vân, em ấy đang run lẩy bẩy lảo đảo lùi về sau, mãi đến tận khi cơ thể như nhũn ra dán lên trên cửa mới đứng lại, đôi mắt kinh hoảng cứng đờ nhìn Phong, sau đó như không tin nổi mà nhìn sang tôi, hoảng sợ và tuyệt vọng trong mắt càng lúc càng nồng đậm, răng run lập cập môi dần mất đi màu máu.

“Vân? Vân em sao vậy?” Tôi quả thật bị Vân làm cho choáng váng, phản ứng em ấy nhìn thấy Phong đúng là quá quái dị, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Tôi muốn kéo em ấy, thì bị bàn tay run run của Vân gạt đi.

Phong nghi hoặc nhìn tôi, “Bạn của cậu ngoại trừ bị trở ngại ngôn ngữ bên ngoài, còn có những vấn đề khác nữa à?”

Tôi lắc đầu, nếu như đây là lần gặp gỡ đầu tiên tôi nhất định cũng sẽ hoài nghi tinh thần của Vân có vấn đề, nhưng trước đó em ấy vẫn rất bình thường cơ mà.

“Cậu ấy có phải ít khi gặp người lạ không?”

Tôi gật đầu, từ sau khi trở về từ trường học, tôi có nói với Vân đừng đi ra ngoài một mình, nên căn bản Vân chỉ sống ở trong nhà.

“Vân, đừng sợ, tôi là bạn tốt của Duẫn, tên Hứa Phong.” Phong vừa nói vừa mỉm cười đến gần Vân, muốn giúp em ấy bình tĩnh lại, dáng vẻ của Phong còn hiền lành dịu dàng hơn cả thiên thần, tôi ngờ rằng cho dù có là bệnh nhân tâm thần thật sự cũng sẽ bình phục lại dưới sự xoa dịu dỗ dành của cậu ấy, nhưng Vân thấy Phong đến gần lại càng hoảng sợ hơn, bất ngờ liều mạng dùng sức đẩy Phong ra, mở cửa xông ra ngoài.

“Vân em đừng chạy! Phong, cậu không sao chứ?” Tôi bị chuyện bất thình lình xảy ra làm bối rối, không biết nên quan tâm ai.

Phong đứng dậy, “Mình không có chuyện gì, cậu mau đuổi theo cậu ấy đi, đừng để cậu ấy chạy loạn, chạy nữa sẽ bị lạc đó.”

Tôi nhanh chóng đuổi ra ngoài, tìm hết một vòng nhưng không thấy bóng dáng Vân đâu cả.

Chương 12

Tôi nhanh chóng đuổi ra ngoài, tìm hết một vòng nhưng không thấy bóng dáng Vân đâu cả.

“Thế nào? Đuổi theo được không?” Phong vội vã đón hỏi.

Tôi lắc đầu, Vân bị sao vậy? Làm gì mà nhìn thấy Phong lại sợ thành như thế? Hơn nữa hình như ngay cả tôi em ấy cũng không tin tưởng, nhớ lại dáng vẻ em ra sức gạt tay tôi, mắt dâng trào khủng hoảng, còn ẩn chứa tuyệt vọng tan nát, tại sao lại như vậy?

“Duẫn, tâm trạng của cậu ấy không ổn định, mình lo sẽ xảy ra chuyện mất, hay là phân công nhau tìm đi.”

30 phút sau, tôi lại quay về văn phòng của Phong.

“Cậu cũng không tìm được?”

Tôi ủ ê lắc đầu. 

“Có thể cậu ấy về nhà rồi? Cậu…” Phong còn chưa dứt lời, con ngươi xinh đẹp trong chớp mắt tan rã tiêu cự, người mềm nhũn đổ về sau.

“Phong? Phong cậu sao vậy?” Trời ạ, ai nói tôi biết thế này là sao đây?

Phong chỉ ngất trong chốc lát rồi lập tức tỉnh lại, suy yếu tựa vào ngực gắng gượng nhìn tôi, “Duẫn, không có chuyện gì, chỉ là hạ đường huyết thôi, chắc vì vừa nãy chạy gấp quá.”

“Sao mà bị hạ đường huyết? Cậu có ăn cho tốt không đấy? Có nghỉ ngơi đúng lúc không?”Phong cười khổ, “Không có khẩu vị gì, vả lại cũng rất mệt, dù có ngủ một giấc rồi thì vẫn thấy rất mệt mỏi, không biết xảy ra chuyện gì nữa.”

Lời này nghe thật quen, dường như nghe Phong nhắc đến không chỉ một lần.

“Vân chính là nguyên nhân cậu đột nhiên trở nên ngoan ngoãn không đi bar đó hả?”

“…” Đúng thật là bạn bè 8 năm. 

Phong thấu hiểu nở nụ cười, “Về thăm nhà chút đi, mặc dù không biết là xảy ra chuyện gì nhưng đừng làm cậu ấy chạy mất như vậy, có mấy người chạy mất rồi sẽ rất khó trở về…” Mặt Phong lập tức buồn rầu, “Chờ cậu ấy bình tĩnh lại thì lại dẫn đến đây, hi vọng mình có thể giúp được gì đó.”

Tôi lấy cớ người không khỏe để xin nghỉ đi về, Vân không có ở nhà, đi loanh quanh tìm kiếm cũng không phát hiện gì, không thể làm gì khác ngoài về nhà tiếp tục chờ, gọi điện thoại nói với Phong nếu Vân có về bệnh viện thì báo tôi biết. Vân sẽ đi đâu chứ? Trên người em ấy không có tiền, chưa quen thuộc hoàn cảnh, lại không thể nói chuyện, nếu gặp lại kẻ xấu… Cứ nghĩ ngợi lung tung làm tôi sắp phát điên rồi.
Chờ đến hơn 9 giờ tối, tôi đang bồn chồn không giữ nổi bình tĩnh muốn ra ngoài tìm thêm lần nữa thì điện thoại bàn bất ngờ vang lên, tôi vội vã nắm ống nghe.

“Alo?”

“Duẫn, là mình.” Đúng thật là Phong!!!

“Cậu tìm được Vân rồi?”

“Không tìm được. Nhưng mà…”

“Mà sao?”

“Nhưng mà mình biết cậu ấy ở đâu.”

“Thật? Ở đâu?”

“Cậu tới nhà mình tìm mình đi, mình dẫn cậu đi tìm cậu ấy.”

“Được!” Đặt ống nghe xuống, tôi khoác áo khoác lên nắm chìa khóa ra khỏi cửa.

Chương 13

Nhà Phong cũng không xa lắm, đi bộ khoảng hơn nửa tiếng là tới, tôi vừa chạy vừa thầm mắng mình ngu ngốc, tự nhiên quên lái xe, đúng là quá quan tâm sẽ bị loạn trí mà.

Tôi thở hồng hộc, cuối cùng cũng đến nơi. Phong đã chờ tôi ở cửa.

“Xin, xin lỗi, quên lái xe, nên hơi muộn.” Tôi còn chưa thuận khí xong.

“Không sao, không muộn chút nào cả,” Phong cười với tôi, “Vẫn còn cách bình minh xa lắm.”

“Hả…” Là đang nói đùa hả? Kiểu nói đùa gay gắt này bình thường đều là tôi nói với Phong mới đúng chứ?

“Đi thôi.” Phong cười kéo tay tôi.

“Ây da?” Có thứ gì đó đâm vào tay? 

“Xin lỗi, chắc nhẫn sượt qua tay cậu.” Cậu ấy vừa nói xin lỗi vừa giơ tay phải lên, dưới ánh trăng trên ngón áp út thon dài là một chiếc nhẫn bạc lấp lánh rất mới lạ, một con phượng hoàng được chế tác rất tinh tế khắc nổi ở trên, đôi cánh hùng vĩ cùng cái đuôi phượng hoàng tung bay nhô lên khỏi bề mặt chiếc nhẫn, hệt như muốn tung cánh bay lên trời, con mắt được nạm một viên kim cương rất nhỏ, nhưng sáng chói lấp lánh.

“Nhẫn rất đặc biệt, sao trước đây mình không thấy cậu đeo nó?” Lúc thường Phong không đeo phụ kiện gì cả, ngoại trừ sợi dây chuyền vàng 2 năm trước Dực tặng cho cậu ấy, suốt 2 năm qua Phong vẫn đeo nó, có điều từ sau khi chia tay thì cũng không thấy nữa. Tôi nhìn mu bàn tay, bị sượt rách rồi, hạt máu nhỏ nổi lên, có chút tê tê đau đau.

“Có đeo một khoảng thời gian, nhưng chắc cậu không có cơ hội nhìn thấy, bây giờ thấy cũng không muộn, vết thương sao rồi? Có đau lắm không?” Phong mỉm cười hỏi.

“Ừ, vẫn ổn, sao cậu biết Vân ở chỗ nào?” Tôi không quá chú tâm đến cậu ấy, chỉ vội vã muốn biết tăm tích của Vân.“Mình biết thì là biết thôi, đi theo mình.” Vẫn là nụ cười mỉm.

Nói xong cậu ấy đi đằng trước dẫn đường,, đi một đoạn bảy tám bước thì tới trước căn nhà lầu bỏ hoang bị phá dỡ một nửa. Nghe nói đơn vị phụ trách thi công phá dỡ bị kiện quấy rầy dân chúng, mà thủ tục lại không đầy đủ, rồi kéo nhau lên tòa tiếp sao đó không rõ, nên chỉ phá dỡ có một nửa căn nhà rồi đình công, rất lâu rồi không ai đếm xỉa, Phong dẫn tôi đến chỗ này làm gì?

“Vân ở đây??” Chắc có lẽ đây là lần đầu tiên tôi nảy sinh hoài nghi và không hiểu lắm đối với hành động của Phong.

Phong không hề trả lời, chỉ ngậm ý cười nhìn tôi, trong ánh mắt có cái gì đó trước giờ tôi chưa từng nhìn thấy, và cũng nhìn không thấu. Hơn nữa tự nhiên Phong trở nên rất thích cười, gạt bỏ đi vẻ buồn rầu ủ dột gần đây, chỉ có điều tại sao nụ cười thay đổi là lạ, dường như thiếu đi gì đó, lại dường như thêm cái gì đó.

“Có nhớ mấy bé trai thời gian trước đã chết ở bệnh viện không?” Phong bỗng nhiên thay đổi đề tài, “Hình như còn có một đứa chết trên giường bệnh của cậu nhỉ.”

“Hả?” Tôi lội ngược ký ức về quá khứ…”Có nhớ, sao vậy?”
“Vân của cậu… ở cùng với tụi nó đó.” Nói xong, trên gương mặt thiên thần của Phong dường như hiện lên một nụ cười gần như tà mị lạnh lẽo.

Tôi bị một Phong xa lạ như này dọa cho sợ rồi, không khỏi lùi lại mấy bước, “Phong, cậu, cậu sao vậy? Cậu nói bậy bạ gì đó? Cậu…” Giọng có chút run run.

Phong lại nhếch cao khóe miệng, nụ cười luôn ấm áp như ánh mặt trời giờ đây không chút nhiệt độ nào, còn mơ hồ thêm phần âm trầm, “Lời mình nói cậu nghe rất rõ ràng mà, đừng để mình lặp lại, mình rất khuyết thiếu tính nhẫn nại, sẽ tức giận đó nha.” Ngay cả giọng nói vẫn luôn dịu dàng ấy cũng lộ ra sự lạnh lẽo.

Người này là ai? Cậu ta không phải Phong! Tuyệt đối không phải! Đầu óc tôi đang vô cùng hỗn loạn.

“Chắc chắn cậu đang nghĩ mình không phải Phong có đúng không?” Cậu ta cười híp mắt, “Ai u, chuyện có hơi phức tạp, chắc chỉ giải thích trong hai ba câu thì không hiểu được đâu, nhưng đừng lo lắng, tiểu Duẫn Duẫn, chúng ta còn có rất nhiều thời gian mà, hơn nữa mình thấy có lẽ cậu cũng buồn ngủ rồi, muốn ngủ một chút không? Tất cả cứ chờ sau khi tỉnh dậy rồi nói ha.”

Tôi thật sự bắt đầu choáng váng đầu óc, sự vật trước mắt cũng dần mơ mơ hồ hồ, thuốc mê…. “Cậu, cậu lúc nào…”, còn chưa nói xong, chân tôi mềm nhũn ngã khuỵu xuống.

“Là cái này này, mới vừa rồi cậu còn khen nó đặc biệt cơ mà,” cái nhẫn phượng hoàng lắc lư trước mặt tôi, “Tiểu Duẫn Duận thật có mắt nhìn, chiếc nhẫn này thật sự rất đặc biệt, vì trên mặt nó có bôi chút nước thuốc vô cùng đáng yêu, vừa rồi cọ xước da cậu…”

Giọng cậu ấy dần dần xa xăm, hắc ám ùn ùn kéo đến nhấn chìm tôi.

A… Đầu đau quá… Cảm giác tỉnh lại khá tồi tệ, tôi bụm đầu nhắm mắt lại ngồi dậy, thấy vẫn rất mê man. Vừa rồi mình mơ thấy giấc mộng gì vậy, thật sự quá hoang đường, lại mơ Phong thành cái bộ dạng ấy, nếu mà mai đi làm kể cho cậu ấy nghe thì không biết sẽ phản ứng thế nào nữa, haha… Chắc chắn là mình ngủ đến choáng đầu rồi, haha…

“Chà, tiểu Duẫn Duẫn, có chuyện gì mà vừa tỉnh lại đã cười vui vẻ thế? Kể mình nghe với có được không?”

Chương 14

“Chà, tiểu Duẫn Duẫn, có chuyện gì mà vừa tỉnh lại đã cười vui vẻ thế? Kể mình nghe với có được không?” Một giọng nói quen thuộc thâm trầm truyền đến, vô cùng dịu dàng nhưng tôi lại như bị xối nước lạnh mà run cả người, lập tức mở mắt ra.

Tôi đang ở trong một căn phòng như là phòng giải phẫu, dưới thân là bàn mổ, trên đỉnh đầu là đèn chùm sáng trưng dùng trong giải phẫu và cũng là ánh sáng duy nhất trong phòng, nó chiếu xuống tôi trắng toát bao la mờ mịt. Tôi cố hết sức để ngắm lại được tiêu cự thì nhìn thấy người đó đứng bên cạnh mình, hai tay khoanh trước ngực, rõ ràng là dáng vẻ của Phong, nhưng toàn thân lại tỏa ra một loại khí chất cứng rắn khác biệt, ánh mắt, nụ cười, tất cả đều xa lạ, cặp kính gọng vàng lúc bình thường càng làm Phong thêm nhã nhặn dịu dàng nay lại trở thành ánh phản quang quỷ quyệt, hai mắt bị khuất sau thấu kính phản quang nên không thấy rõ ánh mắt, nhưng có thể nhìn rõ nụ cười trên môi rất đáng ghét.

Cậu ta nhếch cao khóe miệng, tà mị cười nói: “Tiểu Duẫn Duẫn, làm gì mà nhìn mình chằm chằm vậy? Khuôn mặt này đáng lẽ cậu phải rất quen thuộc mới đúng chứ, không cần mất hồn nhìn mình chăm chú đến vậy đâu, hành động này rất mê người, mình sẽ không nhịn được đâu đó nha.” Vừa nói vừa chậm rãi giơ tay về phía tôi, chiếc nhẫn phượng hoàng trên ngón áp út lóe sáng, tia sáng ở mắt phượng nạm kim cương cực kỳ giống với ánh sáng lúc này trong mắt cậu ta.

Không! Ai đó đến đánh thức tôi dậy đi! Giấc mơ này tuy rất sáng tạo nhưng tôi không muốn mơ một chút nào! Tôi cứng đờ lắc lắc đầu trốn ra sau, mẹ nhà nó, cơ thể lại không chịu nghe sai khiến của tôi, tôi ngửa ra sau thì rớt xuống giường, nặng nề ngã trên sàn xi măng, lạnh lẽo chân thật, đau đớn chân thật phá nát sự nỗ lực lừa gạt bản thân đang nằm mơ của tôi.

“Tiểu Duẫn Duẫn, sao không cẩn thận vậy?” Cậu ta muốn đi tới dìu tôi dậy.

“Cậu đừng tới đây! Cậu là ai? Muốn cái gì?” Tôi gào lên bằng giọng lớn nhất có thể, nhưng trung khí không đủ nên phải nếm mùi vị “ngoài mạnh trong yếu”. Thật khó chịu, có lẽ vì dược hiệu của thuốc mê chưa tan hết nên tôi đứng cũng không đứng dậy nổi, ngã như vậy đầu càng thêm choáng, cứ như bị chấn động não, hỗn loạn vô cùng, tiếng gào thét cứ lặp đi lặp lại bên tai.

Cậu ta thật sự đứng lại, cười híp mắt nhìn tôi, “Mình là Phong mà, chẳng phải vừa rồi cậu vẫn gọi mình như thế sao, ngã choáng đầu không quen mình luôn rồi à? Tiểu Duẫn Duẫn?”

“Không phải! Còn nữa, không được gọi tôi buồn nôn như thế! Nghe mà muốn lộn mửa!”

“Haha, mình cứ muốn gọi như thế đấy, tiểu Duẫn Duẫn định thế nào hử?” Cậu ta nói, rồi móc từ trong túi áo ra một điếu thuốc, châm lửa, chậm rãi phun ra một vòng khói, sắc mặt sau lớp khói ám muội mập mờ, “Cưng đúng thật rất có lòng tin với nó nhỉ, hừ.”

“Được, xem như là lời khen ngợi dành cho tinh thần can đảm của cưng, anh đây quyết định nói toàn bộ sự thật cho cưng biết, tuyệt không một lời dối trá, bởi vì…” Cậu ta gẩy tàn thuốc, trong làn khói mờ chưa tan hiển hiện ra một nụ cười, “Sự thật thậm chí còn thú vị hơn nhiều so với nói dối, sự thật đủ để gây chấn động. À mà trước tiên nói với cưng anh tên gì cái đã, dẫu sao anh cũng không muốn cưng xem anh với thằng Phong ngu ngốc kia làm một, chuyện này không khác gì sỉ nhục anh cả, anh tên Niết.”

“Nghiệt (*)? Tên rất hay, đúng thật rất hợp với mày!” Tôi phỉ nhổ, “Mày bớt cố làm ra cái vẻ bí ẩn đi, có chuyện thì nói có rắm thì thả!” Mặc dù giọng nói rất gay gắt nhưng trong lòng tôi lại đang run rẩy, quả nhiên cậu ta không phải Phong, này là đương nhiên, nhưng tại sao dáng vẻ lẫn giọng nói đều y hệt vậy? Nghi ngờ chồng chất bất an bức tôi sắp phát điên, đầu óc rất khó phân tích được gì, trái lại càng lúc càng mơ hồ.

(*) Niết với nghiệt đồng âm (niè). 

“Haha anh cũng rất hài lòng với tên của mình, nhưng phải khẳng định lại không phải chữ nghiệt mà cưng nghĩ tới, mà là niết trong ‘phượng hoàng niết bàn’.” Cậu ta lại lắc lắc tay phải, chiếc nhẫn phượng hoàng chết tiệt lóe sáng, “Cưng rất buồn bực về quan hệ giữa anh với Phong đúng không? Anh rất lấy làm tiếc nói cho cưng biết, Phong không có anh em sinh đôi gì đâu, mà anh cũng chả có dịch dung thuật như trong tiểu thuyết võ hiệp, càng không đi chỉnh dung, nên là…” Cậu ta mờ ám cười nói, “Tiểu Duẫn Duẫn thông minh như vậy, hẳn phải biết xảy ra chuyện gì rồi ha.”

(Phương hoàng niết bàn có thể hiểu nôm na là phượng hoàng trầm mình trong biển lửa, rồi từ đống tro tàn lạnh lẽo ấy, phượng hoàng tái sinh, vươn mình rực rỡ. Trong đạo Phật, “Niết bàn” được hiểu là giải thoát khỏi tham, sân, si.)

“… Mày… Phong cậu ấy, cậu ấy…” Tôi ngạc nhiên nhìn chòng chọc cậu ta, cụm từ “nhân cách phân liệt” miễn cưỡng nổi lên trong đầu tôi.

“Haha, anh nghĩ là cưng đoán đúng rồi đấy! Phong đáng yêu của cưng tinh thần có vấn đề, hơn nữa đã mười mấy năm rồi, lịch sử lâu đời lắm đó.”

“Không thể!” Tôi lắc lắc cái đầu đã rối tinh rối mù nhìn chằm chằm cậu ta.

“Tiểu Duẫn Duẫn, lừa mình dối người như thế có vui không?” Cậu ta cười hì hì cúi người xuống trước mặt tôi, tay nâng cằm tôi lên, “Nói Phong là thằng ngu cũng không oan ức nó chút nào, bên người có một mỹ nam như thế này mà lại không biết nắm giữ, cái tên La Dực kia làm sao sánh được với cưng…” Cậu ta liếm một vòng quanh môi, ý đồ trong ánh mắt rất rõ ràng.

“Mày cút ngay! Đừng chạm vào tao! Mẹ kiếp!” Tôi hoảng rồi, muốn đẩy cậu ta ra nhưng thậm chí không nhấc tay lên nổi.

Cậu ta cười, “Tiểu Duẫn Duẫn à, xin hãy chú ý giọng điệu nói chuyện của mình.” Mắt đột nhiên lóe lên, nở nụ cười lạnh lùng, vung tay lên hung ác tát tôi một cái, “Tốt nhất là cưng nên hiểu rõ tình hình hiện tại đi! Cưng có tư cách gì nói ra lời như thế với anh hả!!” Trở tay lại thêm một cái tát nữa, giơ chân lên đá vào phần bụng trên của tôi, vừa chuẩn xác vừa tàn nhẫn.

Mắt tôi tối sầm lại, thuận theo cú đá ngã lăn ra đất, theo bản năng ôm bụng quặn đau vì dịch vị trào ngược, tiếng ong ong quẩn quanh bên tai chợt xa chợt gần, trước mắt ba hồi tối ba hồi sáng. Chắc chắn cái thứ bôi trên nhẫn cậu ta không chỉ có mỗi thuốc mê, còn không trong lúc tôi hôn mê cậu ta lại hạ dược khác cho tôi, chứ không thì không thể đã lâu vậy rồi mà dược hiệu vẫn chưa tan đi, hơn nữa phản ứng cũng càng lúc càng rõ ràng.

“Tiểu Duẫn Duẫn, cưng chảy máu rồi.” Giọng cậu ta lại khôi phục lại sự dịu dàng, không hề có một chút dấu vết hung tợn nào ban nãy, ngón tay xoa lên máu bên khóe miệng tôi, duỗi đầu lưỡi ra khẽ liếm lên, “Ừm, ngọt, chà cưng xem, nhiễu xuống đất hết rồi, lãng phí là đáng tiếc lắm nha.” Nói xong cậu ta thật sự nằm sấp người xuống liếm lên vết máu của tôi trên đất.

Tôi nằm trên đất nhìn bộ mặt si mê cùng dáng vẻ tham lam của cậu ta, đầu như bị đập thật mạnh vào gậy gỗ, quá mức khiếp sợ và đau đớn trì trệ trái lại khiến tôi có phần tỉnh táo, “Mày… mày làm gì vậy?”

Cậu ta ngẩng đầu lên, liếm liếm khóe miệng, cau mày lại, “Chậc, đúng thật là nguội rồi thì ăn không ngon mà,” rồi nhanh chóng cười rạng rỡ, “Cưng xem, sao anh lại ngốc quá vậy, đa tạ tiểu Duẫn Duẫn đã nhắc nhở nha.” Nói xong, cậu ta tức khắc nắm sau gáy tôi kéo tôi lại, môi áp lên môi tôi. Cậu ta gần như điên cuồng gặm hôn, đầu lưỡi loạn xoay trong miệng tôi, lục lọi múa may trái quét phải khua luồn vào yết hầu, hơn nữa đầu lưỡi còn liên tục ra sức nạo vết thương trong cổ họng tôi, cuốn máu rỉ ra về miệng mình.. Lúc đó thần trí tôi du đãng giữa ranh giới hôn mê và tỉnh táo, tất cả những gì nghe thấy chỉ là tiếng ù tai, tất cả những gì nhìn thấy chỉ là bóng chồng bóng, chỉ có thể không nhúc nhích gì mặc cậu ta vừa mút vừa cắn vừa liếm, đờ đẫn nếm vị rỉ sắt ngày càng nồng trong miệng mình, thứ chất lỏng không biết là máu hay là nước bọt không ngừng chảy xuống khóe miệng, mùi máu tanh xộc lên xoang mũi làm tôi muốn nôn mửa, đến lúc cảm thấy như ý thức mình lại muốn bay đi xa thì cậu ta bất chợt buông tôi ra.

Tôi thở hổn hển như con cá sắp chết, ho khan, nôn khan, cảnh tượng trước mắt rực rỡ mà hỗn độn xoay tròn, trước khi rơi vào hắc ám tôi nghe thấy cậu ta nói:

“Đừng sợ, lần này sẽ tỉnh lại nhanh thôi.”

Lần trước tỉnh lại là ở trên bàn mổ, còn lần này lại ngồi trên xe lăn, phòng cũng không phải căn phòng vừa nãy. Cậu ta ngồi ở đối diện, ánh mắt nghiền ngẫm nhìn tôi.

“Mày muốn làm gì?” Hai tay hai chân của tôi đều bị còng sắt khóa lại trên xe lăn, xúc cảm lạnh lẽo của kim loại làm tôi càng thêm hoang mang, ngay cả giọng nói cũng lộ ra sự hoảng hốt.
“Để cho cưng an ổn nghe chuyện đó mà, nếu như cưng có thể tự do hoạt động anh có thể sẽ không khống chế được cưng, cưng chạy mất thì phiền phức lắm.” Cậu ra giải thích như chuyện rất hiển nhiên, “Thân thể này bị hai người bọn anh sớm tối đều dùng không ngừng nghỉ, vả lại gần đây thằng Phong ngu ngốc ấy mỗi ngày đều tự ngược mình, làm việc không chịu nghỉ ngơi cho tốt, liên lụy anh cũng không có sức lực, có vẻ như còn bị hạ đường huyết nữa.” Cậu ta lười biếng duỗi người ra, “Không phải chỉ là thất tình thôi sao, có cái gì ghê gớm đâu, nhưng mà tên La Dực ấy có thể chịu đựng lâu như vậy mới đưa ra lời chia tay làm anh giật mình lắm đấy, haha, đều là bọn đần độn, tuyệt phối.”

Cậu ta nghiêng người về trước, khẽ sờ mặt tôi, “Chậc, sưng hết cả lên rồi. Tiểu Duẫn Duận sao cứ chọc cho anh tức vậy hử? Anh nói rồi tính khí anh không được tốt lắm. Bắt đầu từ bây giờ trở đi cưng là của một mình anh, anh sẽ rất thương cưng, nên phải nghe lời, biết không?” Cậu ta lướt tay qua môi tôi, ngón tay man mát sượt qua cằm, hầu kết, với vào trong cổ áo lần mò xương quai xanh của tôi.

“Mày…” Có nằm mơ cũng chưa bao giờ mơ thấy cảnh tượng làm tôi hoảng loạn này, “Mày đã nói sẽ kể toàn bộ sự thật cho tao…”

“Ồ, kế hoãn binh hửm?” Cậu ta càng cười sâu, dựa ra sau ghế, “Được rồi, trước hết anh sẽ tháo gỡ hết tất cả nghi hoặc của cưng, dù sao cưng cũng không trốn thoát được, ngày sau còn dài. Kể từ chỗ nào đây ta? Ừm… Anh đoán cưng sẽ thấy hứng thú với chuyện của anh với Phong nhỉ…”

Haha, hồi tưởng lịch sử đẫm máu và nước mắt của tiểu Phong Phong thôi…

Cậu ta lại đốt một điếu thuốc, thản nhiên tự tại bắt đầu kể chuyện xưa.

“Chắc chắn cưng nghĩ mình hiểu rất rõ Phong, đúng chứ? Sai rồi, cưng biết ít đến đáng thương luôn ấy, trên thực tế ngay cả chính bản thân nó cũng không biết. Nói đơn giản thì mẹ của nó vẫn luôn tiềm tàng bệnh điên, sau khi sinh càng bạo phát, bị cha nó giết, sau đó cha nó bị phán án tử hình, cho nên nó vừa sinh ra đã phải vào cô nhi viện…

Mãi đến tận năm 3 tuổi thì được một bác sĩ họ Hứa khoa thần kinh nhận nuôi, mới đổi tên thành Hứa Phong, vì thế có thể nói vị bác sĩ họ Hứa ấy là ba ba của bọn anh, đặc biệt là… ba ba của anh, là thần tượng duy nhất của anh. Thế nào, đủ chấn động không?”

Cậu ta tà tà nhếch khóe miệng, “Tất cả bắt đầu từ lúc đó. Phong cũng thật xui xẻo, bởi vì ba ba trông thì đẹp trai phóng khoáng tuổi trẻ tài cao tâm địa thiện lương đấy, nhưng thật ra ông không chỉ là một bác sĩ điên, mà còn có chứng luyến đồng nghiêm trọng, ông ấy nhận nuôi Phong thứ nhất là vì tin tưởng tinh thần nó nhất định sẽ có vấn đề vì được di truyền từ mẹ cùng ảnh hưởng từ hoàn cảnh trưởng thành, rất có giá trị nghiên cứu, thứ hai là dễ đoán lắm đúng không, vì Phong lớn lên quả thật không tệ, mềm mềm mại mại bộ dạng đẹp đẽ giống y như em bé, chơi sẽ rất thú vị, haha…”

“Mày… Câm miệng… Đừng nói nữa…” Tôi cảm giác một luồng khí lạnh tràn lên từ đáy lòng, lông tơ dựng đứng khắp người. Đây không phải sự thật, Phong không thể có quá khứ như thế…

“Ây da, vừa nãy là ai bảo anh nói toàn bộ sự thật vậy ta, mới một chút xíu mà cưng đã không chịu được? Chậc chậc, năng lực chịu đựng thật kém. Tiểu Duẫn Duẫn à, cưng là của anh, không có quyền nói không với anh, phải tới lúc nào cưng mới hiểu được điều này?”

“Mày nói láo! Tao không phải của mày! Tất cả những gì mày nói đều là lừa người!!!” Tôi sắp phát điên rồi.

“Hối hận kế hoãn binh của mình rồi? Hay là cưng sốt ruột muốn chân chính trở thành người của anh?” Cậu ta bước đến tình sắc liếm tai tôi, cười khẽ một tiếng rồi rời đi, “Nhưng mà ngại quá, hiện tại anh muốn kể chuyện cho cưng nghe hơn, còn người của cưng… dẫu sao sớm muộn gì cũng là của anh, cưng chỉ có thể tiếp tục nghe chứ không được quyền lựa chọn.

Chắc khoảng vào thời điểm Phong 4 tuổi, anh bắt đầu mơ hồ cảm giác được sự tồn tại của bản thân, có thể thỉnh thoảng nghe thấy tiếng gào khóc bất lực như cừu con lạc đường của Phong, nhưng không biết tại sao, nó càng uất ức càng thương tâm thì anh lại càng hưng phấn càng thấy mạch máu trướng to, chỉ hy vọng nó nhanh bị triệt để bị hủy diệt, trực giác mách bảo lúc ấy anh sẽ được phá kén thấy mặt trời.”

Trong ánh mắt khát máu và tàn bạo của Niết toát ra khí lạnh trần trụi, nụ cười ở khóe miệng cũng âm hàn mà quỷ lệ, “Không lâu sau đó anh rốt cục xác định mình là một cá thể khác không giống với Phong. Ban ngày anh như sống nhờ trong linh hồn của nó, có thể nhìn thất mọi thứ xảy ra với nó. Đương nhiên, phần lớn hình ảnh đều là hiện trường AV người thật việc thật, tranh cãi, hình ảnh, âm thanh gì cũng đều full HD, thật không phải kích thích bình thường đâu. Lúc đó anh cũng rất quái lạ, ban ngày ba ba liên tục giở trò không yên với Phong, không dằn vặt nó thành đứa con nít thoi thóp như miếng giẻ rách thì sẽ không ngừng tay, mà đến tối lại để nó ngủ yên, mặc dù cái giấc ngủ ấy chi bằng nói là đang hôn mê thì đúng hơn, anh có thể hoàn toàn chiếm cứ tư duy nó vào buổi tối. Đáng tiếc khi đó anh vẫn chưa thể khống chế động tác của cơ thể, chỉ có thể hô hấp cùng chớp mắt, hơn nữa cũng chưa quá thích ứng với sự xuất hiện bất ngờ của mình, nghĩ không ra đến cùng đã xảy ra chuyện gì, mãi đến khi có một đêm ba ba bỗng nhiên lại lẻn vào trong phòng của anh.”

“Anh còn tưởng là vì ban ngày ông ấy chưa chơi đủ nên mới muốn thêm một lần nữa, còn đang định nhanh chóng nhắm mắt lại thì ngờ đâu ông ấy nói với anh rằng,
‘Đừng trốn tránh nào bé cưng, cha biết cưng không phải Phong, một năm rồi, cuối cùng cưng cũng xuất hiện.’

Anh rất ngạc nhiên mở mắt ra, nhìn thấy nụ cười quỷ dị mà cưng chiều của ông ấy, ông bò lên giường hôn mặt anh rồi nói: ‘Ánh mắt thật đẹp, cuối cùng chúng ta cũng có thể gặp mặt rồi. Cha cố ý chỉ hung ác dày vò nó vào ban ngày, chính là vì để cưng có đầy đủ thời gian trưởng thành ở ban đêm, cục cưng à, cưng là con trai ngoan của cha, cha thật thích con, chỉ thích con.’”

Niết dịu dàng vuốt ve mặt mình, biểu cảm đắm chìm,

“Anh là tác phẩm nghệ thuật của ông ấy. Đây thực sự là lời êm tai nhất anh được nghe. Ông ấy giải thích chuyện phát sinh trên người Phong trước khi anh xuất hiện, nói anh là kết quả của tâm tình tiêu cực và tự dồn nén mình của Phong, vả lại cũng đúng như anh nghĩ, nếu có một ngày Phong triệt để tan vỡ tinh thần hoặc đợi đến lúc anh hoàn toàn trưởng thành thì sẽ có cơ hội chiếm đoạt, lúc ấy trên thế giới này chỉ có mỗi anh, không có Phong.” Cái tên ‘Phong’ vốn được lấy hài âm (âm đọc gần giống hoặc giống nhau) từ chữ ‘điên’ (*), ý nghĩa là phượng hoàng sau khi tái sinh sẽ khiến Phong bị thiêu rụi để anh được bay lượn, đây chính là mục tiêu của ông ấy, rất vĩ đại mà cũng giàu chất thơ đúng không, hahaha…

(*) Điên trong tiếng Trung là “phong” (f ē ng), mà cái tên Phong cũng là “f ē ng”.

Buổi tối ngày hôm đó, ông ấy đưa cho anh một số thứ rất thú vị, anh vì cưng mà đặc biệt đi tìm lại chúng nó đó, cưng chờ một chút.”

Cậu ta lấy ra một đầu DVD kiểu cầm tay đơn giản đặt trước mặt tôi.

“Vốn là băng video, anh cố ý chép nó thành đĩa, chỗ này không có TV, đành dùng cái này xem tạm vậy, thời gian video cũng quá dài nên có khả năng hiệu quả không tốt lắm, cũng tàm tạm, now, action!”

Màn hình sáng lên, chập chờn vài giây rồi dần dần rõ nét.

Trên màn hình là một bé trai 3, 4 tuổi, người trần truồng núp ở góc tường, đôi mắt to sợ hãi mờ mịt như không biết sắp xảy ra chuyện gì nhưng lại theo bản năng mà thấy bất an sợ hãi, mái tóc nâu hơi xoăn, đôi mắt phượng khá dài, da thịt trắng nõn ngũ quan xinh xắn…

“Tiểu Phong Phong, mặt con thật đẹp, nào, tiếp tục nhìn vào camera nào.” Từ màn hình truyền đến một giọng nam hiền hậu, nhất định là tôi điên rồi, chứ  vì sao lại thấy quen đến vậy? Hình như đã từng nghe thấy đâu đó?

“Ừm… giọng nói lúc ấy của ba ba, thật hoài niệm quá…” Niết khẽ cười, ý tứ sâu xa nhìn tôi cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, “Thế nào, tiểu Duẫn Duẫn, ánh mắt của ba ba không tệ phải không, lúc đó Phong quả thật nhìn rất dụ người, mới có hơn 3 tuổi chứ nhiêu. Không sai, đây chính là video ghi lại đêm đầu chân thật của Phong, hết mức đặc sắc, chiếu phim miễn phí.”

“Ba ba…” Bé trai rụt rè mở miệng, giọng trẻ con non nớt bất an run rẩy hỏi, “Cha… Cha muốn làm gì?”

“Nói đơn giản thì… làm con.” Giọng nói âm trầm lộ ra nét cười.

Tiếng thở dốc ồ ồ của đàn ông cùng lời khen ngợi tục tĩu…

Bóng lưng như dã thú không ngừng nhấp nhô…

Va chạm… 

Không nhìn thấy được gương mặt và vẻ mặt…

Âm thanh gào khóc lanh lảnh xé rách đến gần như tan vỡ…

Gương mặt non nớt méo mó che kín nước mắt hòa lẫn nước bọt…

Ánh mắt dần dần tan rã…

Âm thanh giao hợp…

Màu đỏ…

Màu trắng…

Tôi thẫn thờ nhìn màn hình, cảm giác đầu mình nổ tung rồi, chỉ còn lại một mảnh chắp vá hỗn độn không vùng lên nổi, rồi sau đó cũng tan biến chỉ còn lại triệt để tăm tối…

Hết chương 14.

Chương 15

Tôi thẫn thờ nhìn màn hình, cảm giác đầu mình nổ tung rồi, chỉ còn lại một mảnh chắp vá hỗn độn không vùng lên nổi, rồi sau đó cũng tan biến chỉ còn lại triệt để tăm tối…

Aaaa!!

Tôi mở choàng mắt, nhìn thấy Niết đang rút ống tiêm đâm thật sâu vào mu bàn tay của tôi, dòng máu nhỏ bé không chờ đợi nổi nữa phun ra ngoài theo mũi kim, chợt bị môi cậu ta chặn lại, liếm, hút.

“Khốn nạn!!! Khốn kiếp!!! Mẹ nó mày mau thả tao ra!!!” Tôi như núi lửa phun trào giận không tả nổi, “Cậu ấy mới 3 tuổi, mà mẹ kiếp làm như vậy có còn là người không hả!! Súc sinh!!!” Tôi nếm phải mùi vị chát chúa, thì ra chẳng biết từ lúc nào nước mắt đã rơi đầy mặt chảy vào trong miệng.

“Chậc, không ngờ cưng ngất xỉu còn nhanh hơn cả Phong trong video. Cưng cũng khác biệt lớn quá, nhớ lúc đó anh bị kích thích cực kỳ hưng phấn, vừa xem vừa làm với ba ba đến tận hừng đông, hơn nữa về sau mỗi lần lên giường với ba ba đều phải có video này, vừa được ông ấy làm vừa nhìn ông ấy cường bạo Phong, nghe ông nói ‘Cục cưng, con thật tuyệt, mạnh mẽ hơn Phong rất nhiều, cha rất thích con,’ còn dùng sức thúc đẩy vào trong cơ thể anh, cảm giác ngọt ngào không tả nổi. Chỉ có điều ông ấy khá lớn, làm anh rất đau, mà Phong 3 tuổi thì chắc là càng đau hơn nhỉ, thật là quá đáng thương, nhưng ai bảo nó đã sớm được ba ba chạm vào trước anh, làm anh ghen tị muốn chết, nên nó chịu chút trừng phạt cũng là dĩ nhiên.

Cái đĩa này nội dung rất phong phú, chép vài cuốn băng ghi hình trong ấy, quay lại hết thảy cảnh làm tình của Phong năm 3 tuổi với ba ba. Xem chừng bây giờ có muốn cưng xem hết tất cả đống ấy thì cũng khá gượng ép nhỉ, thật đáng tiếc, cưng xem phải cái lần ba ba sợ chơi chết nó nên không có làm thả ga, là cái lần chán nhất, những lần đặc sắc toàn nằm ở đằng sau, đành để sau này rồi tính vậy. Mà nói đi nói lại,… cưng có muốn biết ba ba của anh là ai không? Hai người thân quen nhau lắm mà.”

Tôi như con rối gỗ dán mắt vào cậu ta, hoàn toàn không có phản ứng gì.

“Haha, tiểu Duẫn Duẫn bị kích thích quá mức nên phát ngốc luôn rồi? Anh nhắc cưng một chút nhé. Cái người được cưng thân thiết gọi là viện trưởng có họ gì ấy nhỉ? Mà tốt nghiệp ngành gì đó ta?”

Viện trưởng? Máu tôi nhanh chóng đông cứng lại.

Họ Hà. 

Bác sĩ chuyên biệt khoa thần kinh.

Chẳng trách vì sao giọng nói nghe vừa quen thuộc mà lại có chút xa lạ…

“Không… không đúng… thấy thế nào… ông ấy với Phong… cũng… không thể…” Đây là giọng nói của tôi đó sao? Thật buồn cười, răng run cầm cập suýt chút nữa cắn phải đầu lưỡi.

“Anh cũng đâu có động tay gì đến dây thần kinh ngôn ngữ của cưng đâu mà sao nói cũng không nói lưu loát được vậy?” Cậu ta trêu tức nhìn tôi, “Anh nói rồi, ngay cả Phong cũng không hiểu rõ hoàn toàn bản thân nó, trên thế giới này người thật sự hiểu rõ nó chỉ có anh với ba ba thôi, bởi vì Phong đã sớm quên hết mọi chuyện trước năm 6 tuổi rồi, nói cách khác, nó không chỉ nhân cách không hoàn thiện, mà ngay cả ký ức cũng không hoàn chỉnh, mức độ bệnh tật của nó còn nghiêm trọng gấp nhiều lần hơn cưng nghĩ, căn bản không thể xem là một con người nguyên vẹn được…”“Tại sao…” Tôi giống như đang tự lẩm bẩm hơn.

“Tại sao? Haha, một câu hỏi quá ngu ngốc. Vừa sinh ra đã là đứa con của một kẻ mắc bệnh thần kinh cộng với kẻ mang tội giết người, bị đẩy vào cô nhi viện, nghĩ cũng biết sẽ bị cô lập và kì thị thế nào mà đúng không? Khốn khổ bi thảm như con chó đến 3 năm sau vất vả lắm mới được người nhận nuôi, nhưng lại bắt đầu một cơn ác mộng khác sống cuộc sống có khi còn không bằng con chó, liên tục bị lạm dụng ngược đãi cưỡng hiếp, cuộc sống như thế cũng thật không dễ chịu gì, thật ra anh vẫn rất thông cảm cho nó, quả thật muốn không phát điên cũng khó.

Năm Phong 6 tuổi, anh đã có thể cùng lúc xuất hiện với nó vào ban ngày, song anh vẫn chưa đủ năng lực để khống chế hành động thân thể, nhưng không hề gì, anh có thể tán gẫu với nó. Anh muốn nghe nó nói thử cảm giác lên giường với ba ba ra sao, hỏi nó tư thế nào chỗ nào thì thoải mái nhất, ngày hôm qua ba ba bắn mấy lần trong cơ thể nó, ngày hôm nay vì cái gì mà tiếng rên rỉ lại đặc biệt dâm đãng các kiểu. Tán gẫu mấy vấn đề ấy là bởi nó chỉ quen thuộc với mấy cái chuyện đó, anh vốn muốn mượn chúng để tăng thêm hiểu biết, nhưng có vẻ như nó rất đau đớn, mỗi lần đều vò đầu bứt tóc khóc lóc gào thét cứ như gặp phải ma, cổ họng như bị xé vỡ, hệt như có người muốn giết nó, và sau đó thì nó bắt đầu tuyệt vọng gặp trở ngại trong việc sử dụng đầu óc.

Nó sụp đổ tinh thần dĩ nhiên là chuyện tốt, nhưng chết đi thì lại là vấn đề phiền phức, mà anh căn bản không thể ngăn cản được, may mắn mấy lần ấy đều được ba ba phát hiện. Ba ba bắt đầu nghĩ tất cả biện pháp trừng phạt nó uy hiếp nó không được tiếp tục làm như thế, nhưng đều vô dụng, thằng Phong ngu xuẩn ấy vẫn không ngừng tự tàn tự sát, thậm chí bắt đầu không ăn không uống chờ chết. Ba ba lo lắng thường ngày chơi quá độ sẽ dẫn đến bùng nổ, dù sao mạng của nó cũng chính là mạng của anh.

Cho nên ba ba thương lượng với anh, để nó quên đi chuyện trước kia, tuy làm như thế sẽ ảnh hửng đến tốc độ phát triển khuếch đại của anh, nhưng ngay lúc đó dù anh chưa quá thuần thục thì cũng không dễ dàng biến mất, cuộc sống của Phong quá bình thường, cũng vì thế trong tương lai anh sẽ chiếm lấy xây dựng ra một cơ sở vững chắc. Muốn nó quên đi sự tồn tại của anh với ba ba không hề khó một chút nào, vốn ba ba là chuyên gia nghiên cứu thần kinh, đương nhiên ông ấy hiểu rất rõ bản năng không muốn nhớ đến, tận lực tránh né của não bộ, hơn nữa trạng thái tinh thần yếu đuối của Phong lại như trăm lỗ thủng ngàn chỗ hở, cực kỳ dễ dàng bị thôi miên, chỉ cần thêm vào một chút ám thị tâm lý là hoàn thành công việc. Ba ba cố tình làm nó nhớ kỹ mẹ nó là người điên, còn cha là hung thủ giết bà ấy bị bắn chết, cô nhi viện là nơi nó lớn lên.

Chỉ cần có đủ tiền, thì vứt bỏ một đứa nhỏ nhận nuôi đơn giản y như ném đi một con chó đã nuôi chán vậy, các thủ tục tiến hành không lọt nổi một giọt nước, ba ba lấy thân phận là một người trí thức nhân hậu của xã hội liên hệ trường học cho Phong, chuyển phí sinh hoạt định kỳ cho nó. Anh cũng nghe ba ba nói sẽ không nhắc đến sự tồn tại của anh cho nó nghe để tránh nó bị kích thích rồi làm ra chuyện ngu ngốc gì, thỉnh thoảng đến tối ba ba sẽ đến thăm anh, chuyện làm tình trở nên rất bất tiện, không thể làm gì khác ngoài làm một số chuyện thú vị khác, haha.

Ba ba rất thông minh, đúng thật Phong thấy rất tự ti về thân thế của bản thân, luôn cảm thấy người ta nhìn nó bằng con mắt khác, thật ra là do thần kinh của nó quá nhạy cảm mà thôi, hơn nữa thiếu hụt sự bảo hộ của cha mẹ suốt thời thơ ấu nên nó tự hình thành tính cách nhát gan yếu đuối quen khép kín bản thân, mọi chuyện có thể nhẫn nhịn sẽ nhẫn nhịn, trên trường cũng khó tránh khỏi mấy chuyện bắt nạt, rồi sau đó ngồi khóc một mình rất thảm thương. Đương nhiên anh thích nó như thế, nó càng đau đớn chật vật anh mới càng thêm vui vẻ. Từ lúc học tiểu học đến trung học, anh vẫn luôn thong thả trưởng thành một cách ổn định, vào ban đêm thử nghiệm chi phối thân thể cuối cùng cũng bắt đầu có chút khởi sắc, có thể thực hiện một ít hành động đơn giản, mãi đến tận khi nó thi lên đại học gặp được cưng.

Tiểu Duẫn Duẫn cưng biết không? Từ lần đầu tiên anh nhìn thấy cưng đã rất thích cưng rồi, muốn đè cưng xuống, lúc ấy anh nghĩ, người này đẹp quá, lúc nào đó có thể trở thành người của mình thì tốt quá, giờ đây rốt cục cũng được toại nguyện, anh rất hạnh phúc.” Cậu ta dịu dàng hôn lên trán, chóp mũi, môi của tôi, nhưng tôi không phản ứng gì.“Nào ngờ cưng lại dám đối xử tốt với Phong đến vậy! Anh thật không ngờ, cưng lại che chở nó như bảo bối, không để nó chịu một chút oan ức nào! Đến cùng nó tốt ở chỗ nào?! Chỉ là một con bù nhìn sớm muộn gì cũng biến mất thôi! Vậy mà cưng lại đối xử với nó như một thiên thần! Anh có thể cảm nhận được tâm tình của Phong từ từ thay đổi vì cưng, giảm thiểu trạng thái tiêu cực, hơn nữa còn bắt đầu có chút tự tin cùng hạnh phúc, anh hận nó, vô cùng hận nó, chưa từng hận nó như vậy! Cưng làm hư nó, đây là sai trái! Nó không có cái tư cách này! Nó đáng lẽ phải bị bắt nạt bị hành hạ mỗi ngày đều đau đớn không chịu nổi rồi sau đó bị anh hoàn toàn thay thế vị trí!!” Cậu ta nắm chặt tay tôi, đau quá.

“Nhớ có một ngày cưng ấy thế mà lại muốn hôn nó, anh quả thực tức muốn điên rồi, gần như muốn xông ra ngăn cản, may mà nụ hôn đó chưa kịp hoàn thành, bằng không có trời mới biết anh sẽ làm ra chuyện gì. Tiểu Duẫn Duẫn đó nha, cưng làm sao có thể hôn người khác hả? Anh sẽ rất đau lòng.

Còn cái tên Bạch Vân Trí không biết chạy đi đâu, thằng nhóc này luôn đối nghịch với anh, anh còn tưởng nó đã sớm chết rồi chứ, ai ngờ lại bám dai như đỉa dây dưa với cưng. Tiểu Duẫn Duẫn, đừng lo, anh sẽ tìm được nó, lúc đó anh sẽ khiến nó thật sự trở thành thi thể lạnh lẽo ngay trước mặt cưng. Quên hết mấy kẻ khác đi, người chân chính yêu cưng chỉ có mỗi anh thôi, anh yêu cưng như vậy nhưng vẫn không có biện pháp để cưng biết, cưng có biết anh đau khổ thế nào không?”

Vẻ mặt của cậu ta lúc dịu dàng lúc cay nghiệt lúc tàn độc lúc lại đau khổ, không ngờ cậu ta lại nói yêu tôi… Không ngờ cậu ta lại nói đau khổ… Hình như còn có nhắc đến Vân… thi thể gì vậy…?

“Haha… a…” 

“Tiểu Duẫn Duẫn, cưng cười cái gì?”

“Haha…” Cười? Tôi đang cười sao? Làm sao có thể… Chắc chắn không phải tôi cười… Vậy thì là ai?

“Ây da, cũng sắp 4 giờ rồi.” Niết không để ý đến tôi nữa, cậu ta móc điện thoại ra.

“Alo, ba ba à, là con.  

Tiểu Duẫn Duẫn ở chỗ của con rồi, vâng, đúng vậy. Phiền cha ngày mai đi làm thì nhớ thông báo với mọi người tiểu Duẫn Duẫn đã từ chức xuất ngoại nha, cảm ơn ba ba, vâng, con biết rồi, lát nữa sẽ trở lại, Phong không sớm tỉnh đến vậy đâu, yên tâm đi.”

Cậu ta cười ghé sát điện thoại vào bên tai tôi, tôi nghe thấy giọng viện trưởng vang lên,

“Tiểu Duẫn Duẫn, Niết sẽ đối xử với cậu rất tốt, đừng lo lắng.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau