HAI MẶT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hai mặt - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Trong phòng bệnh yên tĩnh tràn ngập mùi thuốc sát trùng, tôi tháo ống nghe xuống, lắc đầu nói với y tá đứng cạnh: “Bệnh nhân đã tử vong, báo viện trưởng đi.” “Vâng, bác sĩ Hạ.”

Tôi tên Hạ Duẫn, 24 tuổi, là bác sĩ cao cấp của ngoại khoa não bệnh viện bậc nhất thành phố, và có lẽ cũng là bác sĩ trẻ nhất trong khoa, ha ha, đừng hỏi tại sao tôi trẻ tuổi mà lợi hại đến vậy, tôi sẽ kiêu ngạo tự mãn mất, cũng chỉ là chỉ số IQ cao hơn một chút xíu ấy mà. Còn về ngoại hình, từ chiều cao đến mặt mũi đều tuyệt đối xứng đáng với phụ nữ trong xã hội này, khiến các cô ấy mặt đầy mê đắm nhìn theo tôi đến thiếu chút nữa quên hít thở, bước đều bước, không có ngoại lệ đâu, song rất đáng tiếc, tôi đã xác định rõ xu hướng tính dục của bản thân rồi, cho nên phụ nữ cũng chỉ là bạn bè nhìn nhau rồi thôi, tôi không chơi song.

Tôi nhìn người chết nằm lẳng lặng trên giường, khá đáng tiếc, là một cậu nhóc mi thanh mục tú, gầy gầy cao cao, nhìn dáng dấp này không chừng chưa đến 20 tuổi. Bởi thân thể không có ngoại thương, các hạng mục nội khoa cũng không có vấn đề gì, nên được đưa đến trị liệu ở khoa não, nhưng trải qua một lượt kiểm tra cẩn thận, tôi xác định ngoại khoa não chúng tôi không thể làm gì cho anh bạn trẻ tuổi này, “phần cứng” não bộ hoàn toàn không có gì dị thường hết. Xem ra có khả năng hệ thần kinh não bộ của cậu ta xảy ra vấn đề dẫn đến bất tỉnh hôn mê, cần được đưa đến chỗ Phong kiểm tra, có điều mấy cái phân tích này đều phí công rồi. Y tá nói cậu ta được phát hiện ngã ở lề đường rồi được người đi đường đưa tới đây, vậy nên tư liệu bênh nhân gần như không có, ngay cả tên cũng không biết, mấy ngày nay hôn mê không tỉnh, dấu hiệu mạng sống càng lúc càng yếu, mà vẫn không có người thân đến nhận người, bệnh viện xác định không thể thu lại phí chẩn bệnh, nên viện trưởng đã sớm hạ lệnh ngừng chữa trị, để cậu ta nằm ở chỗ tôi chỉ là chờ cậu tắt thở thôi. Dưới cái nhìn của ông ấy, không ném kiểu bệnh nhân không gốc gác không thu được phí chẩn bệnh ra ngoài đã có thể xem là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.

Thật ra tôi vẫn còn rất hứng thú với anh bạn trẻ xinh đẹp không tên nằm hôn mê này, không thể phủ nhận một phần cũng là vì xu hướng tính dục quấy rối làm tôi có chút thương hương tiếc ngọc, mà quan trọng hơn chính là tôi rất thích khiêu chiến với vấn đề nan giải không biết nguyên nhân phát bệnh như này trong y học, thật không phụ lòng từ lúc bắt đầu học đại học đã gánh vác danh hiệu “Mọt sĩ” với Phong.

Mà nhắc đến Phong, cậu ấy tên Hứa Phong, là bạn tốt của tôi, chúng tôi từ lúc học đại học đã ở cạnh nhau, sau đó lại cùng nhau nghiên cứu thạc sĩ tiến sĩ mãi đến khi công tác ở cùng một bệnh viện, cậu ấy là bác sĩ cao cấp của khoa thần kinh não, điều đáng tiếc đó là vì cậu lớn hơn tôi 1 tháng, nên cái hào quang bác sĩ trẻ nhất khoa tôi sẽ không chia nửa nào cho cậu ấy. Cảm tình của hai chúng tôi tốt vô cùng, hơn tất cả ranh giới bạn bè và người yêu. Tôi thường buồn bực tự hỏi đến tột cùng là vì cái gì, tôi không phải là kiểu quân tử không ra tay với bạn bè, huống chi cậu ấy cũng thích đàn ông, cũng không phải vì vấn đề ngoại hình, tuy tôi cực kỳ tự kiêu với ngoại hình của bản thân, nhưng tôi thừa nhận Phong tuyệt đối là một mỹ nam. Người cao 1m83 chỉ thấp hơn tôi có 3cm, nhưng cảm giác tinh tế hơn nhiều lắm, da dẻ rất trắng, không giống với tôi da nhàn nhạt màu lúa mạch (thật ra trong đám đàn ông tôi cũng xem như da trắng rồi), ngũ quan tinh xảo như ngọc, mắt phượng hơi dài, lông mày hẹp mà dài, mũi thẳng môi mỏng, màu tóc có chút nhạt, hơi uốn lượn thành độ cong mềm mại, phối hợp với cặp kính gọng vàng, nhìn toàn thân ngoại trừ đẹp thì vẫn là đẹp, hơn nữa còn dịu dàng lương thiện không chịu nổi. Tại sao bên người có một đại mỹ nam gần kề như vậy, mà tôi vẫn không có tín hiệu là thế nào?

Chuyện này cũng không phải vấn đề của một mình tôi, hồi học đại học có ở cùng một ký túc xá, cũng từng thử nghiệm rồi, tôi dùng ánh mắt mê người nhất dịu dàng nhất nhìn cậu, theo ngày thường nhìn thoáng qua đã có thể giật điện một đám người, điện áp của ánh mắt này chắc chắn không kém là bao so với sét đánh, đáng tiếc sau 3 giây khí phách, Phong phì cười, cả người run rẩy bắn nước miếng vào gương mặt gần sát của tôi, sau còn chùi chùi nói “Xin lỗi, xin lỗi…”, đấy là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Phong nho nhã cười phóng đại như vậy. Từ đó về sau, hai chúng tôi thông suốt một nhận thức chung — tính gì thì tính, tự tìm người yêu cho bản thân đi.

Tiếng gõ cửa khẽ vang lên.

“Vào đi”, tôi lên tiếng.
Phong tao nhã bước vào, áo blue trắng càng làm cậu như một thiên thần, đẹp đến không chân thực.

“Duẫn, nghe nói lại có một người trẻ tuổi chết à.” Giọng nam hiền hậu nghe rất thoải mái, vô cùng hợp với người cậu.

“Ừ.” Chẳng trách Phong dùng chữ “lại”, mấy tháng nay đã có 6, 7 người chết tương tự vậy rồi. “Tương tự” là ý chỉ cùng không gốc gác  không thu được phí chẩn bệnh, không tra ra nguyên nhân phát bệnh, vả lại, đều là những cậu trai xinh đẹp trẻ tuổi, hơi kỳ quái đúng không? Thế nhưng bệnh viện chỉ viết giấy chứng tử rồi giao cho các ban ngành liên quan thôi, còn chuyện xác định thân phận người chết hay tiến hành điều tra phát hiện điểm khả nghi là công việc của ban ngành công an, chỉ có điều tiền đề là không ai báo án cả, vậy thì ai sẽ đi quản chuyện như này chứ?

“Ây, thật đáng thương, đáng lẽ nên đưa bọn họ đến chỗ của mình, biết đâu mình có thể giúp đỡ gì đó.” Phong thở dài, trong mắt tràn đầy không nỡ và thương tâm. Tôi nói rồi mà, Phong là một thiên thần.

“Đừng đùa, chỗ cậu là phân khu công nghệ cao tinh vi, viện trưởng sao có thể đưa cái người chỉ là nhặt được trên đường tới được, không chừng ông ấy còn chê những người đã đưa họ tới là mấy kẻ lắm sự ấy chứ. Không tiền thì không ai giúp được, vừa hay gần đây chỗ tôi có giường ngủ, bằng không phòng giường của ngoại khoa não còn chưa đến lượt cậu ta nằm lên đâu.”“Cái miệng này của cậu đó, nói chuyện vẫn cay nghiệt như vậy, người nào không biết cậu sẽ nghĩ cậu thật sự là kẻ máu lạnh mất.” Tuy nói vậy, Phong vẫn nở nụ cười với tôi.

Tôi nhe răng cười hì hì: “Đừng nghĩ cái này nữa, viện trưởng quá mức thiện tâm nên quyết định năm mới này thả cho chúng ta được 3 ngày nghỉ, có kế hoạch gì không?”

“Ôi? Thật không? Mình mới biết đây, đã lâu không nghỉ rồi, ở nhà nghỉ cho khỏe cái đã, đọc sách nghe nhạc ngủ nướng đã rất hạnh phúc rồi.”

“Thật giống với phong cách của cậu, nhưng cậu cũng nên nghỉ ngơi nhiều vào, nhìn sắc mặt cậu không tốt, có chỗ nào không thoải mái à?”

Phong nghe vậy ngây người, đôi tay thon dài lướt qua gương mặt có chút gầy gò: “Rất rõ ràng hả? Gần đây mình cứ thấy buồn ngủ thế nào ấy, khoảng mấy tháng nay có lúc sáng sớm còn nhức eo đau lưng nữa.”

“Ha ha, buổi tối quá mức cuồng nhiệt thì sáng sớm đương nhiên nhức eo đau lưng rồi, bảo La Dực tiết chế chút đi.” Tôi đầy xấu xa cười nói. La Dực là bạn trai của Phong, có mở một phòng khám tâm lý tư nhân, hai người họ hẹn hò cũng gần 2 năm rồi, người ngoài có thể nói anh ta là kiểu phóng khoáng, ngay thẳng, cẩu thả, qua loa bất cẩn, hoặc thiếu thông minh (tôi thường tổn thương anh ta như thế trước mặt Phong), nhưng tình cảm của hai người rất rất tốt.

“Cậu đó, trước hết mình đi thu dọn đồ đạc đã.” Phong trừng mắt nhìn tôi, đỏ mặt đi ra ngoài.

Chương 2

Nghỉ làm rồi, tôi tùy ý đi trên đường cái lấp kín bầu không khí hân hoan vui mừng của năm mới, được hít thở không khí tươi mát trong lành này, quá tuyệt, cuối cùng cũng có 3 ngày không cần phải ngửi mùi thuốc sát trùng rồi, cuối cùng cũng có thể tạm thời cách ly với cái màu trắng lạnh lẽo. Tôi thích nghề nghiệp của mình, nhưng không có nghĩa tôi cũng thích cái nơi bệnh viện mưu sát khứu giác và tri giác màu ấy. Đi dạo trên đường đến hơn 9 giờ, tôi gặm hamburger đi về nhà, miệng còn ngâm nga bài hát thịnh hành được bật liên tục trong cửa hàng ban nãy.

Tôi quẹo vào ngõ nhỏ có ánh đèn lờ mờ, thì nhìn thấy một bóng người loạng choạng đỡ tường từ đằng xa đi tới, cái bóng dài nghiêng trái ngã phải. Tôi nhíu mày lại, chẳng lẽ uống rượu say? Trong chớp mắt đi lướt qua, tôi bất ngờ không ngửi thấy mùi bia rượu nào cả, một giây sau, người kia ngã bịch xuống đất, thật ra âm thanh cũng không lớn lắm, vì người đó ngã vào người tôi.

Tôi không kịp trở tay nên ngã dọng ra sau tường, vội vàng bắt lấy vai cái người đang ngã phịch vào người mình, hai tay cảm nhận được xương bả vai của cậu ta góc cạnh rất rõ ràng. Kéo cậu ra một khoảng, dưới ánh đèn lờ mờ tôi chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy có vẻ cậu ta rất thanh tú, chỉ là mặt gầy đến đáng sợ, hệt như một cái đầu lâu bọc da, hai mắt nhắm nghiền, lông mi thật dài tạo ra một vệt bóng râm, dưới ánh sáng trông càng thêm rõ ràng, tính chất nghề nghiệp làm tôi thăm dò hô hấp của cậu ta, yếu ớt khiến người hoài nghi phải chăng 1 giây sau sẽ đứt bóng, dưới tình huống như vậy mà còn có thể đi một đoạn đường dài thế này, rất khó mà tin nổi. Tôi không chút do dự nào ôm cậu ta lên bước nhanh về nhà. Hình như cậu rất cao, vậy nên càng lộ ra chuyện cậu gầy quá mức, ôm vào rồi cảm giác rất rất nhẹ, như ôm một bộ xương vậy.

Tôi mở cửa, bật đèn, cẩn thận ôm cậu ta lên giường, dù vẫn đang hôn mê nhưng cậu vô thức rên khẽ lên, rất khẽ thôi nhưng vẫn thấm đầy thống khổ vô tận. Trên người cậu ta có thương tích? Tôi nhẹ nhàng cởi cúc áo sơ mi của cậu ra, trời ơi! Tôi hít một ngụm khí lạnh.

Rất khó tìm được một chỗ còn nguyên vẹn trên cái thân thể gầy yếu tựa da bọc xương trước mắt, vết thương lớn nhỏ ứ máu tím đen đỏ xanh trải rộng đan xen, có cái đã nửa khép lại, có cái vẫn còn thấm máu, vết thương ở hai cổ tay mơ hồ lộ ra xương trắng. So với gương mặt trắng bệch đến gần như trong suốt không một chút tỳ vết hay vết thương nào, thì cơ thể đầy thương tích này càng lộ ra vẻ khủng bố kinh dị. Dù thường xuyên cầm dao giải phẫu mở đầu người ta ra mà tôi vẫn nổi hết da gà, cảm giác cơn ớn lạnh lẩn trốn đâu đây. Ổn định lại tâm tình, tôi cởi thắt lưng của cậu ra, kéo quần xuống, thê thảm vô cùng, vết thương khép lại hoặc rách ra chằng chịt đủ chỗ, hơn nữa càng vào gần phần bắp đùi non thì vết thương càng dày, càng sâu. Tôi giơ đầu ngón tay không nén nổi run rẩy cởi quần lót cậu ra.Ọe… Thật ghê tởm… Tôn không nhịn nổi nữa quay đi ói hết ra sàn, nhìn thấy phần hamburger mình vừa ăn trải qua bộ phận tiêu hóa chỉ còn lại mớ xác nhầy nhụa. Toàn bộ dương v*t của cậu đỏ thẫm, tôi hoài nghi có phải là lớp biểu bì đã bị cắt đi hết không, một thanh sắt mỏng quấn chặt từ gốc vòng xuống đỉnh, phần thừa ra được cắm hết vào linh khẩu, không biết phần cắm vào ấy dài bao nhiêu, dưới sự chống đỡ của thanh sắt, dương v*t vẫn duy trì trạng thái nửa đứng thẳng.

Đằng trước bị hành hạ thành như vậy, còn mặt sau… Tôi yếu ớt lật người cậu lại, hết sức nhẹ nhàng tách mông cậu ra… “Hang động” đằng sau của cậu ta bị một loại như là sáp nến dính kín lại, tôi cố gắng lấy móng tay cạy phần sáp nến ấy xuống, nhưng nhận rõ cậu run lên, nhất định rất đau. Tôi miễn cưỡng vận động cái đầu gần như ngưng trệ của mình để suy nghĩ cách, rồi móc một cái hột quẹt từ trong túi áo, bật lửa ở mức nhỏ nhất, cẩn thận từng chút một huơ ngọn lửa vòng quanh phần sáp nến, nhìn nó dần nhão ra, tôi di ngón tay lên, phần sáp tan dần, ngay lập tức một mùi tanh hôi ứa ra, luồng chất lỏng màu trắng vẩn đục lẫn theo tơ máu chậm rãi chảy tràn ra từ miệng huyệt sưng đỏ thối rữa, là tinh dịch. Không ngờ lại niêm phong thứ này trong cơ thể người khác… Biến thái… biến thái… biến thái… Cùng với tiếng tim đập và co giật nơi hạ bộ, hai chữ này cứ quẩn quanh trong tâm trí tôi.Tôi lảo đảo chạy vào nhà vệ sinh dùng nước lạnh rửa mặt, nhìn gương mặt cắn chặt môi tái mét nhợt nhạt trong gương, tôi không ngừng nhủ thầm phải tỉnh táo phải tỉnh táo, mày có thể lấy khối u từ não xuất huyết mà không một chút cẳng thẳng, thì mày có thể cứu cậu ta, giờ đây chỉ có mày mới có thể cứu cậu ta… Tôi giơ thẳng hai tay ra, nhìn chúng từ từ bình tĩnh lại. Xong tôi xoay người, cầm hòm thuốc quay về bên giường.

Mặc dù cậu ta còn đang hôn mê, tôi vẫn chích một mũi thuốc gây tê vào mạch máu, bằng không cậu nhất định sẽ đau đớn mà tỉnh. Là một người bác sĩ, tôi chắc chắn đứng hạng ưu tú, khử trùng cho vết thương, tiêu độc, bôi thuốc, băng bó, hết thảy đều tiến hành rất thuận lợi, chỉ là đến khi chầm chậm tháo thanh sắt ra, lúc từ từ rút nó tôi vẫn không nhịn được mà run tay, nếu phẫu thuật não cho người ta mà như vậy, chắc chắn tôi sẽ thành bác sĩ giết người. Sau một hồi bận bịu, tôi lau mồ hôi trán, cũng còn tốt, lớp da ngoài của dương v*t vẫn còn, những ngoại thương còn lại không thành vấn đề trong mắt tôi.

Tôi nhìn đồng hồ, dược hiệu của thuốc mê sắp hết rồi.

Quả nhiên, lông mi của cậu khẽ run run, sau chốc lát giãy dụa, tôi nhìn thấy một đôi mắt trống rỗng vô thần, nhưng rất đẹp, không hề lãng phí cho hàng mi dày rậm cong cong của cậu. Có vẻ như đã một thời gian rồi chưa được nhìn thấy ánh sáng nên mới xuất hiện hiện tượng tạm thời không thấy sự vật dưới kích thích của ánh đèn, tôi kiên nhẫn ngồi bên giường quan sát con mắt cậu ta từng chút từng chút nhiễm ánh sáng, sau vài cái nháy mắt, nhãn cầu bắt đầu thoáng chuyển động, mãi đến tận khi cậu ta chuyển tầm mắt lên người tôi.

Chương 3

Cậu lập tức kinh hoảng trợn to hai mắt, người kịch liệt run rẩy, thậm chí hàm răng cũng run cầm cập, trong ánh mắt biểu lộ cực độ hoảng sợ và khiếp đảm, còn có thêm sự tuyệt vọng vô lực. Tôi dám cá, nếu hiện tại cậu có dù chỉ một chút sức lực thì nhất định sẽ nhanh chân bỏ chạy, nhưng nhìn cậu sợ hãi thành như này, e là sẽ bị run chân chạy cũng chạy không nổi.

Tôi trưng ra một nụ cười mỉm nhã nhặn nhất đáng tin cậy nhất thân thiện nhất và có mị lực nhất với cậu, hơi dùng sức nắm chặt khớp tay gầy như cái ống tre của cậu để cậu có thể cảm giác được nhiệt độ của tôi, nhưng lại nhận thấy người đối diện chợt căng cứng lại, thậm chí run rẩy cũng mất đi tiết tấu, cứ như đang co giật, sợ người khác đụng chạm vào người? Cũng khó mà trách được.

Tôi tiếp tục duy trì nụ cười này và cũng không buông tay ra, từ tốn nói: “Đừng sợ, tôi sẽ không làm chuyện gì tổn thương cậu. Tôi là bác sĩ, ban nãy đi trên đường thì gặp được cậu, tôi vừa xử lý vết thương rồi, đã không còn gì quá lo lắng, bây giờ cậu cần phải cố ngủ một giấc, ngay mai sẽ khá hơn.” Trong ánh mắt của cậu ta vẫn tràn ngập sự không tín nhiệm và căng thẳng sợ hãi, đôi môi trắng bệch run run như chiếc lá lắc lư trong gió thu, song mệt mỏi ập tới cộng với thể lực vốn không chống đỡ nổi đã làm cậu dần dần khép mắt lại, chỉ một lúc sau rơi vào hôn mê.

Tôi sợ tư thế ngủ bất nhã của mình sẽ khiến cậu đau càng thêm đau, nên tôi tặng cho cậu luôn chiếc giường hai người, còn mình thì đi ra sofa ngoài phòng khách ngủ.

Lần thứ hai cậu tỉnh lại đã là buổi chiều ngày hôm sau. “Chiều vui vẻ!” Tôi mỉm cười chào cậu. Cậu không nói gì, sắc mặt vẫn trắng bệch như cũ, ánh mắt có phần né tránh, môi mím mím cũng nói lên cậu khuyết thiếu cảm giác an toàn, có điều ít nhất không phản ứng kịch liệt như hôm qua, hẳn là cơ thể chuyển biến tốt hơn nên cậu bắt đầu phần nào tin tưởng tôi. Tôi bưng chén cháo yến mạch vừa nấu để lên bàn, cậu lập tức không chớp mắt nhìn chằm chằm nó, hầu kết cũng hơi hơi chuyển động. Tôi cách qua lớp chăn ôm lấy cậu, nhận thấy cậu cứng đờ như khúc gỗ. “Đừng sợ, tôi chỉ giúp cậu ngồi dậy thôi.” Tôi vừa nói vừa đắp chăn kín lại, cả lót thêm một cái gối sau lưng cho cậu. Sau khi cậu ngồi yên ổn rồi tôi bưng chén cháo lên, múc một muỗng nhỏ đưa đến bên miệng cậu, cậu nhìn tôi bằng ánh mắt rất phức tạp, ngầm cảnh giác lại lộ ra chút thăm dò, khá giống với tác phong của con nít, đến khi nhận được một nụ cười thân thiện cậu lập tức há miệng ngậm muỗng cháo nuốt xuống, “Khụ, khụ…” “Đừng vội, cứ từ từ thôi kẻo nghẹn.” Trời ạ, tôi không thể hình dung nổi ngữ điệu của mình dịu dàng cỡ nào nữa. Có lẽ vì ho nên gương mặt vốn không chút huyết sắc của cậu khẽ đỏ ửng, thậm chí mắt còn ươn ướt, sáng lấp lánh rất ưa nhìn. Cậu gần như ngấu nghiến nuốt hết cháo, cuối cùng trên mặt cũng xem như có chút hồng hào.

“Đói bụng rất lâu?” Trong ánh mắt của cậu lướt qua sự thống khổ, gật gật đầu. “Dạ dày nếu quá lâu không hoạt động thì không thể lập tức tiếp thu lượng lớn đồ ăn hoặc đồ ăn khó tiêu hóa, cho nên trước cứ ăn chút đồ thanh đạm đã, chờ mấy ngày nữa tôi chuẩn bị bữa tiệc lớn cho cậu, để cậu ăn cho đã ghiền, nhé?” Mặt cậu lại ửng đỏ, lộ ra nụ cười ngại ngùng, gật gật đầu. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu cười, nụ cười nhạt ấy lại có thể khiến hai gò má hóp sâu không chút ánh sáng trở nên rạng rỡ hơn nhiều. “Không sợ tôi nữa à?” Tôi trêu cậu. Rồi hài lòng nhìn cậu đỏ mặt lắc đầu. Thì ra là một cậu trai thẹn thùng đáng yêu, tại sao lại gặp phải chuyện bất hạnh như vậy?

“Tôi tên Hạ Duẫn, cậu tên gì?” Môi cậu ta mấp máy mấy lần, mặt ảm đạm, ánh mắt vừa ổn định giờ đây lại để lộ sự thống khổ, cậu chỉ lắc lắc đầu.“Không sao, nói tên cho tôi tôi mới gọi cậu được chứ, cậu không muốn nghe tôi gọi tên của cậu sao? Lẽ nào tên cậu rất khó nghe? Không phải vậy chứ?” Tôi chỉ là muốn nói vài câu đùa mà thôi, không ngờ cậu cắn môi sắp rớt nước mắt. “Đừng khóc đừng khóc, tôi đùa thôi mà.” Ây da, tôi sợ nhất là thấy người ta khóc, tay chân luống cuống an ủi cậu, lại chợt nhớ ra từ lúc tỉnh dậy đến giờ, tôi không nghe thấy cậu nói một chữ nào, lúc hoảng sợ tột đỉnh cũng không nghe thấy cậu la “Đừng tới đây, đừng chạm vào tôi, cứu mạng!”, tất cả tâm trạng và suy nghĩ của cậu đều truyền đạt thông qua vẻ mặt và gật đầu, lắc đầu. Lẽ não… Tôi dùng ánh mắt hoài nghi cộng với thăm dò nhìn cậu, cậu gật đầu, nước mắt vẫn chực trào trong viền mắt cuối cùng cũng chảy xuống.

Cậu ta không thể nói chuyện.

Tôi nhìn giọt nước mắt chảy dọc qua chiếc cằm nhọn, đôi vai mang đầy vết thương lộ ra ngoài chăn khẽ run run, thật yếu ớt, bộ dạng vô cùng đáng thương này làm tôi đau lòng. Tôi giơ tay lên lau nước mắt cho cậu, cảm nhận da dẻ khô ráp cùng xương gò má của cậu lồi lên, tôi kéo chăn, nhẹ nhàng ôm lấy cậu, “Ngoan, đừng khóc…”

Thấy cậu dần dần bình phục lại, tôi buông ra, cậu rùng mình một cái. Tôi điều chỉnh nhiệt độ của hệ thống sưởi ấm lên cao, rồi ra nhà bếp hâm một ly sữa cho cậu. Không thể nói chuyện cũng không sao, có thể dùng chữ viết để giao tiếp mà, có điều với tình trạng hiện tại của cậu sợ không có sức viết chữ, chờ 2 ngày nữa rồi tính vậy.

Chương 4

Hôm nay đã là ngày nghỉ cuối cùng của kỳ nghỉ, không ngờ tôi dùng trọn 3 ngày nghỉ không dễ có được vào hết trên người “bệnh nhân” nhặt được trên đường. Trải qua cuộc điều dưỡng dày công của bác sĩ cao cấp trẻ nhất ngoại khoa não tôi đây thì thân thể cậu ta đã tốt lên lắm rồi, có thể thực hiện các hoạt động đơn giản, mặc dù vẫn cách khỏe mạnh một đoạn, nhưng cũng chỉ là vấn đề thời gian. Hiện giờ cậu đang ngồi bên bàn, bắt đầu lấy bút giao tiếp với tôi.

(Cảm ơn anh cứu em). Không ngờ chữ viết tương đối đẹp mắt.

“Không sao không sao,” tôi cười khoát tay một cái.

(Em tên Bạch Vân Trí, 16 tuổi.)

16 tuổi? Tôi hơi ngạc nhiên quan sát kĩ cậu, đúng thật mặt mày ngây ngô chưa thoát nét, nhớ đến ánh mắt thăm dò, vẻ mặt đỏ ửng, nụ cười ngại ngùng ngày đó, cũng đúng thật mang vài phần trẻ con, khung xương cân xứng cao gầy nhưng không rắn rỏi cường tráng như đàn ông trưởng thành, các dấu hiện ấy cho thấy cậu cũng chỉ là cậu bé vị thành niên. Nên tôi ngạc nhiên có lẽ vì tổn thương tàn phá cộng với độ dinh dưỡng không đủ đã làm cậu trông bệnh trạng, ảm đạm, xóa bỏ đi hào quang của một chàng thiếu niên, cũng có thể vì trong tiềm thức của tôi căn bản không muốn chấp nhận cái người gặp phải vận rủi này chỉ là một cậu bé.

Không nghe thấy tôi đáp lại, cậu nhìn tôi thử.

“Bạch Vân Trí, tên rất dễ nghe, sau này tôi gọi em là Vân, có được không?” Tôi mỉm cười hỏi. Em ấy đỏ mặt gật đầu. Thật sự rất dễ đỏ mặt.

(Thật ra trước đây em nói được.)

“Hả?” Tôi vẫn luôn thấy chuyện Vân không nói chuyện được rất quái lạ, không giống với phần lớn những người câm điếc, thính giác của em ấy không có bất cứ vấn đề gì, hơn nữa tôi cũng đã cẩn thận kiểm tra đầu lưỡi và dây thanh quản, không phát hiện dị thường nào cả. Hay vì yếu tố tâm lý dẫn đến cản trở ngôn ngữ? Từ hoàn cảnh gặp được em ấy tôi thấy rất có khả năng là vì như thế.(Em không phải người của Niệm Thành, em từ Tiên Nguyên đến đây.)

“Tiên Nguyên? Địa phương rất xa.” Tiên Nguyên là một tỉnh của phương Nam, mà chỗ đây lại là thủ đô của phương Bắc — Thành phố Niệm Thành.

(Tháng 9 năm ngoái cha mẹ chết vì tai nạn xe cộ, trong nhà không còn người thân nào nữa, nên một mình em cầm theo tiền tích góp cha mẹ để lại đến nơi này.)

Tôi liếc mắt nhìn em ấy, đứa nhỏ này sao mệnh lại khổ đến thế? Nhìn thấy thương cảm trong mắt tôi, Vân chỉ biểu lộ nụ cười thảm đạm yếu ớt.

(Em liên hệ được chỗ ở, trường học với chỗ làm thuê, chuẩn bị tiếp tục cuộc sống. Nhưng một buổi tối, em vừa đi vào một hẻm nhỏ tối đen thì cảm thấy một cơn đau nhói sau gáy, rồi lập tức hôn mê bất tỉnh.)“Lập tức ngất đi? Lúc ngất có ý thức được quá trình cơ thể bắt đầu mơ hồ với dần dần gục đi không? Ví dụ không còn chút sức lực nào, đầu choáng váng, hoặc là cái gì khác từ cảm giác tê liệt ấy?” Bệnh nghề nghiệp làm tôi có hứng thú với cơn hôn mê của em ấy, từ cảm giác trước khi em ấy rơi vào hôn mê có thể suy đoán ra được loại thuốc đã dùng.

(Không có cảm giác gì hết, gần như đâm nhói lên thì lập tức mất đi tri giác.)

Tôi nhíu mày. Thuốc gây mê bình thường không thể có hiệu quả nhanh triệt để như vậy, trừ khi là thuốc gây mê trực tiếp tê liệt trung khu thần kinh C-5. Loại thuốc gây mê này bởi vì hiệu lực quá mạnh, chỉ cần một lượng rất nhỏ thôi cũng có thể khiến người khỏe mạnh rơi vào trạng thái hôn mê dài lâu, nếu tuồn vào xã hội sẽ gây ra các nguy hiểm vô cùng lớn và hoang mang sợ hãi, nên đã sớm bị xếp vào danh sách thuốc được quốc gia nghiêm ngặt kiểm soát, nếu tôi thực hiện phẫu thuật thì cần phải gửi báo cáo lên từng cấp trên mới được phê chuẩn, người bình thường gần như không thể chạm tới. Có điều ở tình huống đó rất khó đảm bảo cảm giác của Vân là chuẩn xác, tôi ra hiệu cho em ấy viết tiếp.

(Khi em tỉnh lại  thấy mình  đang nằm trong một căn phòng vô cùng u ám, đầu đau như muốn nứt ra, tay chân cũng có chút tê liệt, hơn nữa còn phát hiện  mình kh ô ng thể nói ra tiếng được, cứ như quên mất phải nói như thế nào, chỉ cần cố nói chuyện thì đầu sẽ đau ghê gớm. Căn phòng đó không có cửa sổ, chỉ bật vài ngọn đèn sáng lờ mờ, dù có mở cửa ra cũng chẳng có tia sáng nào chiếu vào, vậy nên em hoàn toàn không có khái niệm gì về thời gian, không biết là ban ngày hay ban đêm.)…

Hiển nhiên Vân đang rơi vào trong mảng ký ức đáng sợ, tay cầm bút của em ấy hơi run rẩy, chữ viết có chút biến dạng. Chuyện này cũng thật kỳ lạ. Nhìn thấy Vân dùng ánh mắt run rẩy cầu xin nhìn mình, tôi duỗi hai tay ra ôm em ấy, nhẹ nhàng tựa cằm lên đầu em, cảm giác người em núp trong ngực tôi run lẩy bẩy, phần áo trước ngực tôi nhanh chóng bị nước mắt của em thấm ướt. Chuyện xảy ra sau đó có thể đoán sơ sơ từ những vết thương trên người em, e là đã bị giam cầm và ngược đãi một thời gian dài, cần gì để em ấy nhớ lại những chuyện này chứ? Tôi chậm rãi lấy tay chải chải mái tóc xơ xác của em, dịu dàng vuốt tấm lưng gầy trơ cả xương, mềm mỏng nói: “Vân, không sao rồi, bây giờ tất cả những thứ ấy đều chỉ là quá khứ, tôi không hỏi, em cũng không cần nghĩ hay sợ hãi nữa, chỉ nói sơ qua về ngày em gặp được tôi nhé?”

Vân lại rúc vào trong ngực tôi một lúc lâu rồi mới ngồi dậy, viết:

(Thật ra em không rõ lắm, ngày đó em tỉnh lại thì phát hiện  mình  lại nằm ở một hẻm nhỏ xa lạ, người  bị  bao tải  trùm lên, mặc dù khắp người khó chịu như muốn chết đi, nhưng em vẫn theo bản năng bỏ chạy, ngơ ngác chạy không biết bao lâu, mãi đến lúc gặp được anh.)

Xem ra lúc Vân đang hôn mê thì bị tên đó ném ra ngoài, hắn hẳn cho rằng Vân chết rồi, bao tải đó là dùng để bọc thi thể, song người tính không bằng trời tính, Vân gặp được tôi.

Chương 5

Kỳ nghỉ kết thúc, lại bắt đầu công việc. Tôi chống cằm ngây người trong văn phòng. Vân đến Niệm Thành vào tháng 9 năm ngoái, đã phải chịu đựng gần 3 tháng trong tay tên biến thái kia, em ấy mới 16 tuổi, nếu không gặp được tôi thật không biết còn sống được trên cuộc đời này nữa không, hừ, có điều giả thiết này không còn ý nghĩa, bởi em ấy đã gặp được bác sĩ cao cấp trẻ nhất ngoại khoa não — Hạ Duẫn tôi đây, nên tôi chắc chắn sẽ làm cho em ấy hoàn toàn hồi phục từ thân cho đến tâm. Vào lúc vòng tròn màu vàng đang sáng lấp lánh trên đầu thì y tá chạy vào nói “Bác sĩ Hạ, bệnh nhân giường 7 tỉnh rồi!”, thôi làm việc đã.

Trên đường về nhà, tôi có phần vội vã muốn gặp Vân, mặc dù trước khi đi làm đã chuẩn bị bữa trưa rồi, cũng cẩn thận dặn dò mỗi loại thuốc bôi thuốc uống cách dùng liều dùng chất bổ hết rồi, nhưng tôi vẫn không yên lòng, cảm giác nhớ một người thế này đã rất lâu rồi tôi chưa trải qua, nghĩ tới đây tôi lại càng lái xe nhanh hơn.

Tôi mở cửa nhà, không ngờ có mùi thức ăn bay ra, Vân đang đứng bên một bàn ăn nóng hổi mỉm cười nhìn tôi. Tôi có phần thất thần, phản ứng đầu tiên là xông lên lấy tay thăm dò lên trán em ấy, tốt rồi, không có dấu hiệu bị sốt.

“Người em còn rất yếu em có biết không? Bệnh nhân thì nên nghiêm chỉnh nằm trên giường, ai lại đồng ý để em làm chuyện này? Lỡ em xảy ra chuyện gì lại không có tôi ở nhà thì biết làm sao? Em có thể làm tôi bớt lo đi được không?” Lời vừa vừa bật ra khỏi miệng tôi lập tức hối hận, nhưng hối hận cũng đã muộn. Em ấy trăm triệu lần cũng không ngờ chờ đợi mình lại là một trận quở trách đâu nhỉ, nói thật, tôi cũng không ngờ, tâm trạng có phần nát bét nên bị mất khống chế.

Quả nhiên, khóe miệng mỉm cười của Vân cứng đờ rồi biến mất, đôi mắt to không dám tin nhìn tôi, môi mỏng bị cắn có chút trắng bệch, đến khi nghe được câu cuối nước mắt lập tức tụ hội trong vành mắt, cứ như thêm giây nữa sẽ ngưng tụ thành nước mắt tràn mi, song trước khi nó kịp xảy ra tôi đã ôm chặt em ấy vào trong ngực.“Xin lỗi, xin lỗi, tôi không nên hung dữ với em, xin lỗi…” Tôi vội vàng xin lỗi, nhưng vẫn cảm thấy bả vai bị nước mắt của Vân thấm ướt rồi.

“Em vất vả làm bữa tối cho tôi như này chắc chắn rất mệt phải không, mà tôi lại còn trách mắng em, là tôi sai, tôi quá hư, em đừng khóc, nha?” Tôi dỗ cậu bé nhỏ hơn tôi 8 tuổi mà như dỗ em trai, dịu dàng đến mức tôi còn thấy xa lạ không tin nổi,  nhưng Vân lại như đứa trẻ bị oan rốt cục được giải oan mà khóc thê thảm hơn, đầu nhỏ gục lên bả vai tôi vì khóc nức nở mà không ngừng chuyển động.

Tôi ôm em ấy, hai tay an ủi vỗ nhẹ lưng em, cái cảm giác gầy yếu dưới bàn tay càng làm tôi ôm chặt em ấy hơn, lát sau tôi mới kề môi đến gần tai em dịu dàng nói: “Ngoan, không khóc, bây giờ tôi đau lòng gần chết hối hận lắm rồi, em cũng không muốn tôi hối hận tự trách đến chết đâu phải không.” Em ấy đương nhiên vội vàng lắc đầu, thật sự đáng yêu quá. “Vả lại, em cứ khóc thế này, đồ ăn trên bàn sẽ bị nguội lạnh, nếu vậy thì tôi không hối hận chết cũng sẽ bị đói chết, chúng ta đi ăn cơm ha?”Tôi vừa nói kéo em ra, lau nước mắt cho em, “Nếu tha thứ cho tôi thì cười một cái đi, hen?” Mặt Vân vẫn còn vương nước, mắt cũng ướt nhem, nhưng lại xấu hổ nở nụ cười khẽ với tôi, phút chốc cả gương mặt như được nụ cười này thắp sáng, sắc khí đau bệnh cũng bị hòa tan đi rất nhiều, cứ như có hào quang bắn ra vậy, tôi than nhẹ: “Vân, em cười lên rất ưa nhìn, sau này nên cười nhiều hơn.” Vân nhanh chóng đỏ mặt, xấu hổ cúi đầu nắm tay tôi ngồi trước bàn ăn.

“Whoa! Nhìn ngon lắm! Nước miếng của tôi sắp nhiễu ra hết rồi!” Tôi cố ý nói phóng đại lên, sau đó nhìn sang gương mặt đỏ ửng tươi cười của Vân. Hình như tôi có chút mê mẩn nụ cười của cậu bé này rồi, hồn nhiên mà thẹn thùng, thanh tân mà xinh đẹp, như làn gió nhẹ lướt qua mặt làm tôi thoải mái vô cùng. Thật ra đến giờ tôi không có tình nhân cố định, có lẽ lúc bình thường bông đùa quen rồi, nên đối với mỗi một người bạn trai đều rất khó mà nghiêm túc tin tưởng, liếc mắt đưa tình hôn nhau lên giường đều ok, nhưng không có chút cảm giác yêu đương gì, trong lòng vẫn luôn hâm mộ tình cảm của Phong với La Dực. Này, mình đang nghĩ vớ vẩn gì thế này? Vân là một đứa trẻ rất đáng thương, mình có lẽ chỉ muốn cưng chiều che chở em ấy để em quên đi không vui và vui vẻ xa rời thương tổn.

“Vân, tay nghề nấu ăn của em tốt thật, nhưng ngày mai đừng làm cơm tối cho tôi, nghe thấy không?” Tôi xấu xa nhìn ánh mắt em ấy tủi thân ảm đạm đi, rồi mới chậm rãi nói: “Bởi vì ngày mai đến đến phiên tôi thực hiện lời hứa, tổ chức một bữa tiệc thật lớn để em ăn cho đã ghiền.” Tôi thỏa mãn nhìn thấy hai mắt Vân nhanh chóng sáng lên, cười hì hì “Nhưng mà đừng có kỳ vọng cao quá vào tài nấu nướng của tôi nha, tư thế tôi cầm dao giải phẫu đẹp trai hơn nhiều so cầm dao phay đó, qua ngày mai mỗi ngày tôi đều muốn ăn đồ em nấu.” Vân cười thật vui vẻ, gật đầu không ngừng.

Hơn 1 tháng qua tôi vẫn sống như cũ, vẫn 9h đi 5h về, chỉ có điều mỗi ngày tan sở sẽ đi thẳng về nhà, vì chắc chắn Vân đã làm cơm tối chờ tôi, nở nụ cười ngọt ngào với tôi. Phong thấy rất quái lạ đối với chuyện tôi bỗng dưng biến ngoan ngoãn không đi bar đẩy đưa, “Lẽ nào cậu tìm được người yêu rồi? Ai có bản lĩnh quá vậy?” Câu hỏi này khó trả lời quá, Vân chắc không thể tính là người yêu của tôi đâu nhỉ? Dù sao chúng tôi không hề làm gì hết. Là bệnh nhân? Bạn bè? Em trai? Hình như đều có phần, lại dường như đều không phải. Tôi không thể làm gì khác ngoài thần bí cười cười, tùy cậu ấy hiểu. Tôi với Phong mặc dù là bạn tốt nhiều năm, nhưng cho đến nay đều không quá can thiệp vào cuộc sống lẫn nhau, cậu ấy có La Dực ngọt ngào của cậu ấy, mà tôi cũng có cách sống của chính mình. Nhưng mấy ngày nay, có vẻ như Phong hơi lạ lạ, dáng vẻ thường mệt mỏi, giữa hai đầu lông mày còn thấp thoáng nỗi lo phiền, trước lúc nghỉ cậu có nói hay cảm thấy buồn ngủ, xem ra kỳ nghỉ vẫn không giúp tình trạng biến chuyển tốt hơn. Ngày mai phải tâm sự với cậu mới được, xem có thể hỗ trợ gì hay không.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau