HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 96 - Chương 100

Chương 97: Kiếm Tu

Nghe xong lời của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh có chút chần chờ, nhưng rồi nàng cũng nhanh chóng đứng lên.

Nam Cung Mị Ảnh cảm thụ một chút, nhưng ngay lập tức nàng nhíu mày, mặc dù sức phòng ngự của nàng được tăng thêm một bậc, nhưng bộ y phục này khiến nàng tiêu hao linh lực quá nhanh.

Nàng tự đánh giá một chút, nếu nàng chỉ sử dụng riêng bộ y phục này, với linh lực của nàng thì nhiều nhất nàng chỉ có thể sử dụng nó trong khoảng 30p.

Nàng nhanh chóng thu hồi linh lực, bộ y phục liền trở về bình thường là một bộ áo dài trắng.

Nàng thở ra một hơi rồi nói.

-Bộ y phục này rất tốt, nhưng nó khiến ta tiêu hao quá nhiều linh lực, ở trạng thái bình thường ta có thể sử dụng nhiều nhất là khoảng nửa giờ, nhưng trong chiến đấu thì sẽ ít hơn.

Lâm Thanh Phong sau khi nghe nàng nói thì trầm tư một lúc, nhưng rồi hắn nở nụ cười.

-Không sao, ta nghĩ rằng hiện tại nàng cứ sử dụng nó.

-Mặc dù nó tiêu hao khá lớn linh lực của nàng, nhưng cũng vì vậy mà nó giúp tốc độ hồi phục linh lực của nàng sẽ trở nên nhanh hơn.

Nam Cung Mị Ảnh trầm tư một lúc, rồi nàng cũng đồng ý, nàng lại truyền linh lực vào bộ áo dài, một thân áo sơ mi ngắn tay màu xanh, quần đùi đen, tất chân đen, giày thể thao hiện ra, Hàn Băng Kiếm trong tay.

Lần này Nam Cung Mị Ảnh hít một hơi giữ lấy bình tĩnh, nàng không còn xấu hổ như lần đầu nữa.

Lâm Thanh Phong nhìn Nam Cung Mị Ảnh một chút rồi gật đầu khen.

-Đúng thật là nàng mặc bộ này rất hợp mà, cần gì phải giấu đâu?

Nam Cung Mị Ảnh đỏ mặt, trong lòng nàng có chút ngọt ngào, nàng trừng mắt nhìn hắn một cái rồi quay đầu bỏ chạy.

Lâm Thanh Phong gãi đầu cười khổ, hắn còn muốn thử dùng cái nồi và con dao xếp đây, nhưng Nam Cung Mị Ảnh đã chạy đi thì lần này chỉ tới đây thôi.

Lâm Thanh Phong quay đầu lại nhìn Ninh Thiên Nhai, hiện tại hai mắt nàng có chút hâm mộ, vẫn đang nhìn về hướng mà Nam Cung Mị Ảnh chạy đi.

Nhìn Ninh Thiên Nhai như vậy, Lâm Thanh Phong cũng hiểu được nàng muốn gì, vì thế hắn lấy ra chiến valy trong nhẫn trữ vật, đặt lên bàn rồi mở ra tìm kiếm.

Một lúc sau, Lâm Thanh Phong lại lấy ra một bộ y phục nữ khác rồi đưa tới trước mặt cho Ninh Thiên Nhai.

Ninh Thiên Nhai vẫn đang hâm mộ nhìn về phương hướng Nam Cung Mị Ảnh chạy đi, vì thế nàng cũng không để ý Lâm Thanh Phong đang làm gì.

Tới khi hắn đưa một bộ y phục trước mặt nàng, thì nàng mới giật mình tỉnh lại.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Lâm Thanh Phong, Ninh Thiên Nhai cũng không từ chối mà vui vẻ nhận lấy, sau đó nàng nhanh chóng chạy vào phòng thay y phục.

Lâm Thanh Phong đưa nàng một bộ váy trắng, lúc trước hắn cũng muốn đưa cho Nam Cung Mị Ảnh hoặc Nam Cung Tuyết nhưng hai nàng không mặc vừa, vì thế mới còn lại bộ váy này.

Ninh Thiên Nhai vừa rời đi thì Lục Mặc cùng Bạch Dạ cũng xuất hiện.

Khuôn mặt hai người có chút khó coi, Lâm Thanh Phong nhíu mày nhìn hai người một cái rồi lên tiếng.

-Sao vậy?

Lục Mặc trầm giọng trả lời.

-Ngươi mau dẫn bọn hắn rời khỏi, lần này Thiên Vận Tông thật không giữ được.

Lâm Thanh Phong có chút khó hiểu nhìn về hai người, lúc này Bạch Dạ mới thở dài rồi nói.

-Theo nguồn tin bọn ta mới nhận được, lần này sẽ có tới 5 vị Luyện Hư kì tới đây, tính cả Khúc Hộ Pháp lần trước, tức là sẽ có thêm 4 vị Luyện Hư kì khác sẽ cùng tới.



Lâm Thanh Phong nghe xong thì gật đầu một cái, nhưng hắn cũng không quan tâm lắm, với bộ ngự thần bào lúc nãy thì hắn có tự tin rằng sẽ thừa sức đánh thắng 10 tên Luyện Hư kì chứ đừng nói là 5 tên.

Nhìn thái độ hiện tại của Lâm Thanh Phong, Lục Mặc cùng Bạch Dạ đều có chút tức giận, Lục Mặc lên tiếng.

-Lâm tiểu huynh đệ, ta biết rằng ngươi thật sự muốn giúp chúng ta, nhưng lần này thật sự không ổn ngươi mau chóng rời đi, ta cũng không muốn liên lụy tới ngươi.

Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi trả lời.
-Lục tông chủ, ngươi cứ yên tâm là được, ta sẽ có biện pháp đối phó bọn hắn.

Nhìn Lâm Thanh Phong vẫn như vậy tự tin, Lục Mặc thở dài một cái rồi gật đầu, hắn biết được hiện tại cho dù hắn nói thế nào thì Lâm Thanh Phong cũng không rời đi, vì thế hắn cũng không nói nữa.

Lục Mặc dẫn theo Bạch Dạ quay đầu bỏ đi, bọn hắn muốn dùng khoảng thời gian ít ỏi này để chuẩn bị cho một số đệ tử rút lui, bọn hắn cũng không muốn tông môn thật sự bị diệt.

Nhìn hai người đi khỏi, Lâm Thanh Phong lắc đầu, lần trước hắn mới sử dụng khoảng 10% uy lực của RasenShuriken, tới bây giờ vẫn chưa thấy ai có thể để hắn thử 100% uy lực.

Cũng vì vậy mà sau khi nghe có thêm 4 tên Luyện Hư kì khác tới thì hắn đã rất vui vẻ, hắn ngẩng đầu nhìn trời rồi tự lẩm bẩm.

-Mong rằng bọn ngươi không quá yếu a.

Vài ngày sau...

Lâm Thanh Phong, Ninh Thiên Nhai cùng Nam Cung Mị Ảnh ba người đang vui vẻ dùng bữa.

Nam Cung Mị Ảnh mấy ngày này vẫn theo lời Lâm Thanh Phong truyền linh khí vào bộ y phục của mình, khiến tốc độ hồi phục linh lực của nàng được đề cao thấy rõ.

Hiện tại nàng vẫn mang theo một thân áo sơ mi xanh, quần đùi đen đang ngồi dùng bữa.

Truyền linh lực vào y phục khiến nàng tiêu hao rất nhanh, vì thế người nàng đầy mồ hôi, tuy vậy nhưng nàng vẫn cố gắng truyền linh lực.

Lâm Thanh Phong cũng không ngăn cản nàng, đây cũng là một phương pháp tu luyện tốt cho nàng, ngay cả Vô Cực Tử cũng gật đầu đồng ý.

Nam Cung Mị Ảnh đã quyết định theo con đường Kiếm Tu, thì tu luyện công pháp đối với nàng không có hiệu quả nhiều, lĩnh ngộ kiếm đạo mới là phương pháp chính xác nhất mà nàng nên đi.

Kiếm Tu cũng tu luyện như những tu sĩ bình thường khác ở Luyện Khí và Trúc Cơ, nhưng sau đó bọn hắn sẽ tu luyện theo một hướng riêng và có cấp bậc khác.

Các cấp bậc của Kiếm Tu phân chia thành.

-Luyện Khí, Trúc Cơ, Kiếm Ý, Kiếm Tâm, Kiếm Tôn cùng Kiếm Thần.

Tuy cảnh giới của kiếm tu ít hơn tu sĩ bình thường, nhưng Kiếm Tu rất mạnh.

Từ Kiếm Ý trở lên, mỗi một cảnh giới của kiếm tu có thể sánh ngang với hai đại cảnh giới của tu sĩ.

Tức là một vị kiếm tu đạt tới Kiếm Ý cảnh giới có thể đánh ngang tay với Nguyên Anh kì, Kiếm Tâm có thể đánh ngang với Luyện Hư kì.

Còn Kiếm Tôn, cũng là cấp bậc hiện tại của Vô Cực Tử có thể đánh ngang tay với Đại Thừa kì.Còn về Kiếm Thần thì đã trở thành truyền thuyết, ngay cả Vô Cực Tử cũng không biết được có Kiếm Thần tồn tại hay không.

Hiện tại Nam Cung Mị Ảnh đã quyết định trở thành kiếm tu, để có thể đột phá thì nàng chỉ có cách chuyên tâm đi cảm ngộ Kiếm Ý.

Nhưng đối với tư chất của nàng thì Lâm Thanh Phong tin chắc rằng nàng rất dễ dàng đạt tới Kiếm Tôn.

Lúc này hai người Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt đồng thời trở về, cả hai đồng thời cúi đầu.

-Sư phụ, Phong tiền bối.

Lâm Thanh Phong mỉm cười với hai người rồi lên tiếng.

-Đã nói rằng đừng câu nệ tiểu tiết như vậy, mau lại đây dùng cơm a.

Nhưng Mị Nguyệt lại lắc đầu, nàng nhìn Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Phong tiền bối, bọn hắn đã đến, vì thế sư phụ bảo ta tới nói cho người biết.

Lâm Thanh Phong có chút dừng tay, hắn gật đầu với Mị Nguyệt rồi lại nhìn về Ninh Thiên Nhai cùng Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười.

-Như vậy ta sẽ đi với bọn hắn một lúc, hai nàng cứ ở lại đây.

Ninh Thiên Nhai, Nam Cung Mị Ảnh đều gật đầu đồng ý.

Nam Cung Mị Ảnh hiện tại đang còn luyện tập linh khí còn thừa không nhiều vì thế nàng không đi.

Ninh Thiên Nhai chỉ là một người bình thường, nàng có đi cũng không ích gì.

Hai nàng đồng thời lên tiếng.

-Phu quân cẩn thận, đi sớm về sớm.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi gật đầu với hai nàng, sau đó hắn nhìn Chiến Thiên và Mị Nguyệt rồi lên tiếng.

-Được rồi, chúng ta có thể đi.

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt nở nụ cười rồi vui vẻ dẫn đường.

Phía ngoài chiến trường, Lục Mặc cùng Bạch Dạ đi đầu, hai người lơ lửng giữa không trung, hai vị trưởng lão khác của Thiên Vận Tông trước đó vài ngày đã đưa một số đệ tử thoát ra vì thế hiện tại chỉ có hai người đối mặt với địch nhân.

Sau lưng bọn họ có thêm năm vị Nguyên Anh kì cùng tất cả đệ tử còn lại của Thiên Vận Tông còn khoảng 1000 người, bọn họ ánh mắt đầy địch ý mà nhìn về phương hướng đối diện.

Bọn hắn cũng biết rằng, ngày hôm nay tông môn khó thoát khỏi cảnh bị diệt vong, nhưng bọn hắn vẫn muốn ra sức mà bảo vệ tông môn.

Phía bên kia, đi đầu là năm tên Luyện Hư kì, phía sau có thêm mười tên Hóa Thần kì, còn có thêm 20 tên Nguyên Anh kì, phía dưới là khoảng 3000 tên tu sĩ khác.

Nhìn trận thế trước mắt, dù là tên não tàn cũng biết được, Thiên Vận Tông hôm nay sẽ bị xóa tên.

Lục Mặc thở dài một hơi rồi hắn nghiêm mặt lên tiếng.

-Các đệ tử, ngày hôm nay chúng ta gặp phải đại họa, các ngươi cũng thấy được độ chênh lệch của hai bên, nhưng các ngươi vẫn ở lại đây mà bảo vệ tông môn, ta thật sự cảm ơn các ngươi.

-Nếu sau cuộc chiến lần này các ngươi may mắn sống sót, ta mong các ngươi không cần trả thù vì địch nhân quá mạnh mẽ, ta chỉ cần các ngươi lưu lại truyền thừa của tông môn, các ngươi có thể hứa với ta sao?

Chúng đệ tử nghe xong lời này, nước mắt cũng đều chảy ra, bọn hắn đồng thanh hô lớn.

-Có thể.

Lục Mặc lúc này mới mỉm cười, ánh mắt hắn tràn đầy địch ý nhìn về đối diện.

....Hết Chương 97....

Chương 98: Ta muốn sử dụng toàn lực

Phía đối diện, Khúc Hộ Pháp nở nụ cười ngặt nghẽo, hắn lên tiếng.

-Sao vậy? Vẫn còn chưa bắt đầu mà ngươi đã nói những lời làm giảm sĩ khí quân mình sao?

Nghe xong lời này, Lục Mặc trầm mặc cúi đầu, hắn cũng tự biết được những lời lúc nãy là không nên nói ra, nhưng hắn cũng không còn cách nào khác.

Hai bên chênh lệch quá lớn, trận chiến này nói hai chữ “trận chiến” là không thỏa đáng, phải nói là một cuộc “tàn sát” đơn phương.

Một trong bốn tên Luyện Hư kì còn lại hừ một cái rồi lên tiếng.

-Khúc hộ pháp, ngươi cũng không cần phải nói nhiều với bọn hắn, chúng ta còn phải kết thúc sớm công việc đây, ngươi cũng biết rằng lão đại không thích chờ đợi.

Khúc hộ pháp hừ một tiếng.

-Hắc hộ pháp, ngươi cũng đừng vội lên mặt, tuy ngươi là người có tu vi cao nhất trong số chúng ta, nhưng ngươi đừng nghĩ rằng ta sợ ngươi.

Tuy rằng Khúc hộ pháp có chút bất mãn, nhưng hắn cũng biết điều Hắc hộ pháp nói là sự thật, nên hắn chỉ để lại một câu để thể hiện nối bất mãn.

Ngay lúc này ba người Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt cũng xuất hiện.

Lâm Thanh Phong không thể bay được, hiện tại hắn chỉ mới là Trúc Cơ Viên Mãn, vì thế hắn đứng dưới đất nhìn lên Lục Mặc rồi lên tiếng.

-Lời tên đó nói rất đúng a Lục Tông Chủ, trước trận chiến không nên nói những lời như vậy à.

Thấy Lâm Thanh Phong đã tới, Lục Mặc thở dài một hơi rồi nói.

-Lâm tiểu huynh đệ, ngươi sao lại tới đây? Mặc dù ta biết ngươi có thể nâng cao sĩ khí quân mình nhưng với trận thế hiện tại, ngươi có tới đây cũng chỉ là đi nạp mạng.

Đối với lời này, Lâm Thanh Phong mỉm cười rồi lắc đầu cũng không trả lời Lục Mặc, nhìn về phía đối diện, Lâm Thanh Phong mở miệng.

-Ai là Khúc Hộ Pháp? Đệ tử của ta muốn cùng ngươi đấu một trận, xin mời bước ra.

Khúc Hộ Pháp vẻ mặt lạnh lùng lên tiếng.

-Hừ, chỉ là một con kiến Trúc Cơ Viên Mãn mà cũng dám ra đây lớn lối?

Khúc Hộ Pháp vừa dứt lời, thì Lâm Thanh Phong cũng ngạc nhiên nhìn hắn rồi nói.

-Như vậy, ngươi là Khúc Hộ Pháp đi? Được rồi ngươi cũng không cần phải nói nhiều, nhanh tiến lên phía trước cùng đệ tử của ta giải quyết, ta còn phải về bồi hai lão bà đây.

Khúc Hộ Pháp nghe xong, hắn liền tức giận, hắn hét to.

-Tiểu tử, ngươi muốn chết.

Khúc Hộ Pháp vừa dứt lời, hắn cũng liền lao nhanh tới trước mặt Lâm Thanh Phong, hắn muốn giết con kiến hôi này.

Nhưng lúc này Chiến Thiên cũng động, Chiến Thiên rất nhanh xuất hiện trước mặt Khúc Hộ Pháp, làm Khúc Hộ Pháp có chút giật mình.

Hiện tại Chiến Thiên không còn mang bộ y phục lúc trước mà Vô Cực Tử đã đưa, vì thế hắn không còn bị sức nặng của bộ y phục làm ảnh hưởng, nên tốc độ của hắn nhanh hơn rất nhiều.

Xuất hiện trước mặt Khúc Hộ Pháp, Chiến Thiên hai mắt tràn đầy chiến ý mở miệng.

-Đối thủ của ngươi là ta.

Khúc Hộ Pháp nhíu mày nhìn Chiến Thiên, so với những ngày trước, hiện tại hắn có thể cảm giác được tên phàm nhân trước mắt này mang đến cho hắn uy hiếp.

Khúc Hộ Pháp vẻ mặt vẫn lạnh lùng, hắn hừ một tiếng rồi nói.

-Kiến hôi mãi mãi vẫn là kiến hôi, lúc trước ta đã tha cho ngươi một mạng, hiện tại ngươi lại xuất hiện thì mau đi chết.



Khúc Hộ Pháp vừa dứt lời, Chiến Thiên cũng ra tay, hắn đấm thật mạnh vào mặt của Khúc Hộ Pháp.

Khúc Hộ Pháp nhíu mày rồi nhanh chóng né sang một bên, tuy vậy nhưng gương mặt của hắn vẫn mang theo một đạo vết máu.

Hắn đưa tay sờ mặt một cái, rồi lại đưa tay xuống nhìn, một đạo vết máu lưu lại trên tay, hắn nhíu mày rồi lên tiếng.

-Khá lắm tiểu tử, đã lâu rồi không ai có thể làm ta bị thương, vì thế ngươi có thể đi chết.
Khúc Hộ Pháp dứt lời, hắn cũng nhanh chóng lấy ra vũ khí, vũ khí của hắn là một cây đao.

Cầm trong tay thanh đao, Khúc Hộ Pháp cũng không muốn nói nhiều mà nhanh chóng lao thẳng tới Chiến Thiên.

Chiến Thiên hai mắt tràn ngập chiến ý rồi cũng lao tới.

Hai người đánh với nhau loạn thành một đoàn.

Tuy rằng bộ y phục hiện tại của Chiến Thiên là Thiên Cấp pháp khí, khiến sức phòng ngự của hắn giảm mạnh, nhưng trọng lượng của nó rất nhẹ, vì thế khiến cho tốc độ cùng sức lực của Chiến Thiên không bị ảnh hưởng.

Cũng vì không bị ảnh hưởng bởi phụ trọng, nên thực lực hiện tại của Chiến Thiên cũng đạt tới đỉnh phong, hắn có thể đánh ngang tay với Luyện Hư kì tầng 1 Khúc Hộ Pháp.

Quần nhau với Chiến Thiên một hồi lâu, Khúc Hộ Pháp cũng nhíu mày.

So với những ngày trước, hiện tại thực lực tên phàm nhân trước mặt này tăng cao quá nhiều, khiến hắn có chút vướng tay vướng chân.

Chiến Thiên càng đánh càng hăng say, hắn nhanh chóng hòa mình vào trận chiến với Khúc Hộ Pháp.

Lâm Thanh Phong cùng mọi người có mặt đều đang quan sát trận đấu.

Nguyên Anh kì cường giả có thể thấy được đôi chút, từ Nguyên Anh kì trở xuống đều không thể thấy được gì.

Bọn hắn chỉ cảm nhận được xung động trong không khí phát ra do hai người va chạm.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười gật đầu, đây là điều mà hắn muốn nhìn thấy ở Chiến Thiên, Chiến Thiên càng hăng say chiến đấu bao nhiêu thì cơ hội mà hắn đạt đến Bản Năng Vô Cực lại càng cao thêm bấy nhiêu.

Phía bên kia, những tên Luyện Hư kì cũng nhíu mày, bọn hắn cũng biết năng lực của Khúc Hộ Pháp không yếu, nhưng bị tên phàm nhân này dây dưa lâu như vậy, cũng có nghĩa rằng tên phàm nhân trước mặt rất mạnh.

Hắc hộ pháp nhíu mày, một cái rồi nhìn về ba tên còn lại lên tiếng.

-Bạch hộ pháp, ngươi mau tiến lên giúp hắn.

Bạch hộ pháp nghe lệnh thì gật đầu tiến lên, hắn cũng đã quan sát trận chiến từ lúc bắt đầu, nên hắn cũng hiểu được muốn kết thúc nhanh thì phải có người giúp đỡ Khúc hộ pháp.

Lâm Thanh Phong mặc dù vẫn nhìn về trận chiến của Chiến Thiên cùng Khúc Hộ Pháp, nhưng hắn vẫn để ý tới động tĩnh của những tên Luyện Hư kì này.

Thấy Bạch hộ pháp chuẩn bị tiến tới, Lâm Thanh Phong nhíu mày một cái rồi lại nhìn về Chiến Thiên.

Chiến Thiên lúc này đang đánh rất hăng say, chỉ cần ai có thể nhìn rõ hành động của bọn hắn đều hiểu được, Khúc hộ pháp đang bị treo lên đánh.

Vì thế, Bạch hộ pháp có tiến lên thì Lâm Thanh Phong cũng không đứng ra ngăn cản, hắn muốn nhìn xem cực hạn của Chiến Thiên là ở nơi nào.Lâm Thanh Phong ngẩng đầu nhìn Chiến Thiên rồi mở miệng.

-Chiến Thiên, sẽ có thêm một tên gia nhập, ta sẽ không ngăn cản hắn.

Chiến Thiên mặc dù đăng đánh hăng say, nhưng khi nghe Lâm Thanh Phong nói, hắn cũng còn thời gian trả lời.

-Yên tâm đi sư phụ, hai tên cũng không thành vấn đề.

Khúc hộ pháp đen mặt lại, hắn là Luyện Hư kì cường giả, tên phàm nhân này đang chiến đầu với hắn mà vẫn còn có thể để ý tới xung quanh?

Còn hắn thì lại bị tên phàm nhân trước mặt này treo lên đánh không thở nổi, còn cần phải có người tới giúp đỡ?

Đối với Khúc hộ pháp, đây là điều sỉ nhục.

Khúc hộ pháp tức giận, hắn hét to.

-Bạch hộ pháp, ngươi không cần tới đây.

Với câu nói của Khúc hộ pháp, Bạch hộ pháp bỏ ngoài tai, hắn cũng biết được Luyện Hư kì đối mặt với phàm nhân mà còn cần giúp đỡ là một điều sỉ nhục.

Nếu hắn ở vị trí của Khúc hộ pháp, hắn cũng sẽ như vậy.

Nhưng hiện tại lại khác, bọn hắn phải kết thúc nhanh chuyện này, để lão đại chờ đợi là không tốt.

Bạch hộ pháp hừ một tiếng rồi lên tiếng.

-Nếu ngươi muốn lão đại chờ đợi, thì ngươi cứ việc, còn chúng ta thì không muốn.

Khúc hộ pháp cứng họng, hắn thật sự sợ lão đại, vì thế hắn chỉ hừ một tiếng rồi cũng không nói gì nữa.

Chiến Thiên bất chợt dừng tay, hắn muốn chờ hai người tụ họp rồi mới tiếp tục.

Chiến Thiên dừng tay, Khúc hộ pháp mới có thời gian thở ra một hơi, lúc nãy Chiến Thiên cho hắn áp lực quá lớn, khiến hắn không thở nổi.

Chiến Thiên đợi hai người tụ họp rồi mỉm cười lên tiếng.

-Như vậy chúng ta có thể bắt đầu hiệp hai được chưa? Ta muốn sử xuất toàn bộ thực lực.

Lời của Chiến Thiên vừa ra, tất cả mọi người đều mộng bức, ngay cả Lâm Thanh Phong cũng phải lấy tay che trán.

Hắn không biết con hàng Chiến Thiên này học từ đâu cái tính trang bức này, nhưng hắn trang bức rất đúng lúc không ai có thể nghi ngờ.

Vẻ mặt của Khúc hộ pháp càng đen hơn, nếu đúng như lời Chiến Thiên nói như vậy lúc nãy Chiến Thiên còn chưa dùng toàn bộ thực lực mà hắn đã bị treo lên đánh? Đây thật sự là trần trụi sỉ nhục hắn.

Khúc hộ pháp như một tên điên mất đi lý trí, hắn không để ý tới Bạch hộ pháp mà đã lao lên trước.

-Tiểu tử, ta muốn giết ngươi.

Đồng thời Bạch hộ pháp cũng lao lên, hắn cũng có chút tức giận đối với lời nói của Chiến Thiên, hắn cũng muốn giết tên phàm nhân trước mặt này.

Chiến Thiên thu lại nụ cười, vẻ mặt hắn ngưng trọng nhìn hai người, khí bắt đầu bao phủ toàn thân hắn.

Lời lúc nãy hắn nói là sự thật, cũng không phải giả, lúc đầu hắn đánh với Khúc hộ pháp vẫn chưa sử dụng toàn lực.

Chiến Thiên nhanh chóng biến mất, hắn xuất hiện sau lưng hai người rồi tiếp tục đánh.

Tốc độ của Chiến Thiên lại nhanh hơn, khiến hai người Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp mộng bức.

Điều này cũng có nghĩa rằng những lời lúc nãy mà Chiến Thiên nói là sự thật, hắn vẫn chưa tung ra hết sức mạnh để chiến đấu với Khúc hộ pháp.

Khúc hộ pháp cũng Bạch hộ pháp đều chảy mồ hôi lạnh, bọn hắn không biết được làm sao tên phàm nhân trước mặt này lại mạnh như vậy.

….Hết chương 98….

Chương 99: Kamehameha vs Huyết Sắc Ấn

Mặc dù Chiến Thiên sử dụng toàn lực, chiếm thế thượng phong.

Nhưng Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp cũng không phải là những tay gà mờ.

Bọn hắn nhanh chóng nhìn ra nhược điểm của Chiến Thiên, hắn chỉ có thể cận chiến.

Khúc hộ pháp hừ một cái rồi lên tiếng. 

-Tên tiểu tử trước mắt chỉ giỏi về cận chiến, ta sẽ kéo chân hắn, còn ngươi thì lùi ra sau sử dụng pháp thuật.

Bạch hộ pháp nhanh chóng gật đầu đồng ý rồi lùi ra sau.

Chiến Thiên thật sự chỉ giỏi cận chiến, nhưng điều đó không có nghĩa rằng hắn không thể đánh từ xa.

Bạch hộ pháp lùi ra sau, để tạo ra một pháp thuật đủ mạnh để có thể đánh bại Chiến Thiên, Bạch hộ pháp cần một ít thời gian để tập trung sử dụng pháp thuật.

Nhưng Chiến Thiên làm sao cho hắn thời gian?

Chỉ thấy Chiến Thiên giơ lên cánh tay, một quả cầu màu vàng xuất hiện giữa lòng bàn tay hắn.

Sau đó Chiến Thiên ném mạnh quả cầu về phai Bạch hộ pháp, rồi lại quay đầu đánh Khúc hộ pháp.

Khúc hộ pháp không tu luyện khí, hắn cũng không biết uy lực của quả cầu mà Chiến Thiên ném ra mạnh bao nhiêu.

Nhưng hiện tại Bạch hộ pháp đang tập trung sử dụng pháp thuật, nếu bị cắt ngang thì sẽ bị phản phệ, nhẹ thì ho ra máu, còn nặng thì sẽ trọng thương.

Hiện tại Bạch hộ pháp đang tập trung thi pháp, hắn không thể phân thần để ý xung quanh, vì thế hắn cũng không biết là quả cầu màu vàng đang tiến đến gần hắn.

Nhìn quả cầu đang bay lại gần Bạch hộ pháp, Khúc hộ pháp hét to.

-Bạch hộ pháp, coi chừng trước mặt.

Tiếng hét của Khúc hộ pháp khiến Bạch hộ pháp giật minh, hắn nhanh chóng cưỡng ép thu lại pháp thuật, cũng vì thế đã khiến hắn bị nội thương.

Mặc dù bị nội thương, nhưng Bạch hộ pháp vẫn cưỡng ép đè nén xuống, hắn nhanh chóng đưa hai tay lên đỡ viên cầu trước mặt.

Nhưng chờ đợi một lúc lâu, chẳng có chuyện gì xảy ra, Bạch hộ pháp nhíu mày rồi hạ tay xuống.

Chỉ thấy Chiến Thiên mang vẻ mặt cười cợt nhìn hắn, còn Khúc hộ pháp đã bị Chiến Thiên đánh bay xa.

Viên cầu lúc nãy của Chiến Thiên chỉ là dùng để hù Bạch hộ pháp thôi, sau khi tiến gần tới Bạch hộ pháp thì nó đã biến mất.

Bạch hộ pháp khuôn mặt đen kịt, miệng phun một nhúm máu.

Lần này hắn bị Chiến Thiên chơi đùa thảm, tự mình sợ bóng sợ gió một hồi, kết quả lại khiến chính bản thân bị nội thương.

Khúc hộ pháp lúc này, miệng cũng mang theo một dòng máu mà bay trở về.

Hai người cau mày nhìn nhau, bọn hắn cũng biết được, lần này bọn hắn đã thua rồi.

Thua trước một tên phàm nhân, thua một cách triệt để.

Nhưng lại nghĩ về “lão đại” bọn hắn lại chảy ra mồ hôi lạnh, hiện tại bọn hắn nếu như thật sự nhận thua, kết cục của bọn hắn khi trở về thật sự bọn hắn không thể chịu nổi.

Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp như đạt được nhận thức chung, cả hai người nhìn nhau rồi gật đầu.

Sau đó lại nhìn về Chiến Thiên, Khúc hộ pháp lên tiếng.

-Tiểu tử phàm nhân, ngươi rất mạnh, hai người bọn ta không phải đối thủ của ngươi.

]

Chiến Thiên nhíu mày một cái, hắn không biết Khúc hộ pháp muốn nói gì, nhưng hắn vẫn tiếp tục nghe.

Khúc hộ pháp ho ra thêm một búng máu, tay hắn ôm ngực rồi nói tiếp.

-Tuy không phải là đối thủ của ngươi, nhưng bọn ta vẫn còn một chiêu thức khác, ngươi có dám tiếp nó không?

Chiến Thiên hai mắt phát sáng, chỉ cần nghe tới chiêu thức mạnh thì hắn sẵn sàng nghênh đón, vì thế hắn gật đầu một cái rồi trả lời.
-Tốt, như vậy ta cũng sẽ sử dụng chiêu thức mạnh nhất, hai người phải bảo trọng à.

Động tĩnh của ba người đều bị những người khác quan sát hết thảy.

Hắc hộ pháp nhíu mày một cái, hắn ra hiệu cho hai người phía sau chuẩn bị tiến lên, hắn muốn nhân cơ hội này khiến Chiến Thiên phân tâm, sau đó sẽ bị Khúc hộ pháp cũng Bạch hộ pháp giết chết.

Lâm Thanh Phong mặc dù vẫn chú ý tới trận đấu của Chiến Thiên, nhưng hắn cũng không bỏ qua ba người Hắc hộ pháp.

Hắc hộ pháp ra hiệu cho hai người sau lưng, làm sao có thể tránh được tầm mắt của Lâm Thanh Phong?

Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi lên tiếng.

-Cứ ở yên đó mà xem, chỉ cần một người tiến lên, ta hứa rằng cả ba người các ngươi, cùng tất cả những tên Hóa Thần, Nguyên Anh đằng sau không sống quá 10 hơi thở.

Giọng nói của Lâm Thanh Phong nhẹ nhang vang lên, tuy nhẹ nhàng nhưng ai cũng nghe rõ ràng, khiến tất cả mọi người đồng thời hít vào một hơi khí lạnh.

Để ba vị Luyện Hư kì cường giả không sống qua 10 hơi thở, đây là bực nào bá khí?

Hắc hộ pháp nhíu mày nhìn Lâm Thanh Phong một cái, hắn thấy được Lâm Thanh Phong chỉ là một tên Trúc Cơ Viên Mãn, vì thế hắn cũng không thêm để Lâm Thanh Phong vào mắt.

Nhìn biểu hiện của Hắc hộ pháp, Lâm Thanh Phong cũng biết được rằng, hắn đang bị coi thường, nhưng hắn cũng không muốn nói nhiều.

Một bên khác, Chiến Thiên cùng hai người Khúc hộ pháp và Bạch hộ pháp đã đứng các nhau một khoảng cách, rồi cùng chuẩn bị sử dụng chiêu thức mạnh nhất mà bọn hắn có được.

Chiến Thiên vẫn như lúc trước, khí bao phủ toàn thân, hắn khụy gối, hai tay đưa về phía trước, rồi lại kéo về một bên đặt ngang bụng, miệng thì niệm từng chữ ngắt quãng.

-Ka…me…ha…me…

Còn Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp, hai người nhìn nhau rồi cũng bắt đầu sử dụng pháp thuật của hai người.

Thân là hộ pháp, bọn hắn được truyền thụ một loại pháp thuật hợp kích, chỉ cần có 2 người cùng sử dụng sẽ tăng thêm sức mạnh.

“Huyết Sắc Ấn” đây cũng là pháp thuật hợp kích mà Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp học được.

Cả hai đứng đối diện nhau, nhanh chóng kết lấy ấn quyết.

Luồng sáng màu đỏ nhanh chóng xuất hiện ở giữa hai người, luồng sáng tạo thành chữ “Huyết” nhanh chóng hình thành.

Lâm Thanh Phong nhíu mày nhìn về luồng sáng này, hắn cảm thấy một cỗ khí tức làm hắn chán ghét phát ra từ đây.

Lục Mặc cùng Bạch Dạ, hai người nhìn thấy chữ “Huyết” này, cả hai đều chảy ra mồ hôi lạnh.Lúc trước bọn hắn dù đã sử xuất tất cả hệ thống thăm dò của tông môn mà vẫn không tìm được tin tức của thế lực muốn tấn công bọn họ.

Nhưng nhìn thấy chữ “Huyết” này, bọn hắn đều biết được, trước mặt bọn hắn là thế lực nào.

Huyết Sắc Tông, chỉ có Huyết Sắc Tông mới có thể sử dụng ra Huyết Sắc Ấn.

Các tông môn ở Thông Thiên Đại Lục đều được phân chia cấp bậc, cấp bậc được phân chia từ 1 đến 9, thấp nhất là tông môn cấp 1 còn cao nhất là cấp 9. 

Tùy thuộc vào hai người mạnh nhất của tông môn quyết định đẳng cấp của tông môn.

Nếu tông môn có hai người đạt tới Luyện Khí kì thì sẽ được xem là tông môn cấp 1, hai người đạt Trúc Cơ kì sẽ là tông môn cấp 2,…

Nếu tông môn chỉ có một người đạt đến đẳng cấp Kim Đan thì tông môn đó chỉ có thể xem như là tông môn cấp 2 đỉnh phong, không thể xem là tông môn cấp 3.

Như Thiên Vận Tông, có Lục Mặc là Hóa Thần tầng 7 cùng Bạch Dạ là Hóa Thần tầng 4, vì thế được phân thành tông môn cấp 5.

Còn Huyết Sắc Tông là tông môn cấp 7.

Điểu này cũng có nghĩa rằng, Huyết Sắc Tông có ít nhất hai vị cường giả đạt đến Hợp Thể kì.

Hai vị Hợp Thể kì cường giả, đây là khái niệm gì?

Phải biết rằng, sau Hóa Thần kì thì sẽ đến Luyện Hư kì rồi mới đến Hợp Thể kì.

Thiên Vận Tông vận khí phải bạo phát bao nhiêu mới bị một tông môn có hai vị Hợp Thể kì cường giả chú ý?

Với thế lực của tông môn cấp 7, muốn đối phó với một tông môn cấp 4 như Thiên Vận Tông thì khác gì tiện tay bóp chết một con kiến đâu?

Cũng vì vậy mà Lục Mặc cùng Bạch Dạ khi biết thế lực trước mắt là Huyết Sắc Tông, thì cả hai đều chảy ra mồ hôi lạnh.

Huyết Sắc Ấn được hình thành, sắc mặt của Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp đồng thời trắng bệch.

Huyết Sắc Ấn là một pháp thuật dùng máu người thi thuật để thi triển, người thi thuật sử dụng càng nhiều máu thì Huyết Sắc Ấn càng mạnh.

Vì thế những người tu luyện Huyết Sắc Ấn được tu sĩ bình thường liệt vào hàng Ma Đạo.

Khúc hộ pháp hơi thở đứt quãng, hắn nhìn về Chiến Thiên rồi hét lớn.

-Tiểu tử, đây là pháp thuật mạnh nhất của bọn ta, mau nhận lấy.

Khúc hộ pháp nói rồi, hắn cùng Bạch hộ pháp đồng thời đẩy mạnh tay về phía trước, bắn Huyết Sắc Ấn về phía Chiến Thiên.

Huyết Sắc Ấn như một cây tên ra khỏi cung, nhanh chóng bay về phía Chiến Thiên.

Lúc này Chiến Thiên hai tay cũng đẩy ra phía trước, miệng còn hét lên.

-Kamehameha…

Kamehameha cũng rời tay Chiến Thiên, tạo thành một quả cầu ánh sáng màu xanh bay đến Huyết Sắc Ấn.

Quả cầu Kamehameha cùng Huyết Sắc Ấn va chạm, tạo thành một chấn động cực mạnh.

Gió nhanh chóng thổi về bốn phía xung quanh, kèm theo tiếng rít chói tai.

Những tu sĩ dưới Kim Đan kì đều không chịu nổi chấn động này, hai tai chảy máu rồi té gục xuống đất.

Những tu sĩ Nguyên Anh kì, cũng phải dùng linh lực tạo thành một vòng bảo hộ mới không bị ảnh hưởng.

Lục Mặc cùng Bạch Dạ đều khiếp sợ, bọn hắn chỉ đứng từ xa mà nhìn, nhưng cũng cảm giác được uy lực đáng sợ của hai pháp thuật này khi va chạm.

Dù đứng khá xa, nhưng chấn động lan tới đây cũng khiến cho Lục Mặc cùng Bạch Dạ nổi da gà, bọn hắn biết nếu bọn hắn đứng gần một chút thì số phận của bọn hắn cũng không khác những tên đệ tử Trúc Cơ, Luyện Khí là bao.

….Hết Chương 99….

Chương 100: Toàn diệt

Kamehameha vẫn giằng co với Huyết Sắc Ấn, hai bên vẫn chưa phân được thắng bại, Huyết Sắc Ấn có vẻ nhỉnh hơn Kamehameha một chút.

Chiến Thiên ngày càng nỗ lực truyền khí vào đòn Kamehameha, để cố gắng phá vỡ Huyết Sắc Ấn.

Còn bên phía Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp, hiện tại hai người đã là nỏ mạnh hết đà.

Để xuất ra đòn Huyết Sắc Ấn này, hai người đã sử dụng tất cả khí huyết cùng linh lực của mình, vì thế hai người chỉ còn cách trông chờ vào Huyết Sắc Ấn có thể giết chết Chiến Thiên. 

Lâm Thanh Phong chỉ nhìn sơ qua liền biết được kết cục, một bên là nỏ mạnh hết đà, còn một bên vẫn sung sức thì hắn cũng không cần quan tâm nữa.

Điều mà Lâm Thanh Phong chú ý hiện tại là động tĩnh của bọn người Hắc hộ pháp, hắn biết được đối với lời nói của hắn khi nãy, Hắc hộ pháp khinh thường và bỏ ngoài tai, thế nên hắn chắc chắn rằng Hắc hộ pháp sẽ có hành động.

Hắc hộ pháp cũng quan sát chiến trận, hắn nhíu mày một cái, hắn cũng không ngờ được hai người Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp đã sử dụng tất cả sức lực thi triển Huyết Sắc Ấn nhưng chỉ chiếm được một ít thượng phong.

Hắn cũng biết rằng đây chỉ là lúc đầu, còn về sau kết cục chỉ có thể là Huyết Sắc Ấn vỡ nát, còn hai người Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp cũng theo đó mà đi đời.

Hắc hộ pháp hừ một cái rồi lên tiếng.

-Vụ hộ pháp cùng Phong hộ pháp, hai người theo ta tiến lên, không thể để Huyết Sắc Ấn bị đánh bại được.

Vụ hộ pháp cùng Phong hộ pháp đồng thời gật đầu, Huyết Sắc Ấn là tiêu chí của Huyết Sắc Tông, vì thế bọn hắn không thể nhìn Huyết Sắc Ấn bị hủy hoại.

Lâm Thanh Phong vẫn chú ý động tĩnh của ba người, khí thấy ba người chuẩn bị hành động, thì hắn cũng nhanh chóng lấy ra cái nồi.

Cử động của Lâm Thanh Phong nhanh chóng thu hút sự chú ý của Hắc hộ pháp, hắn nhíu mày một cái, nhưng cũng không quan tâm.

Một tên Trúc Cơ Viên Mãn lấy ra cái nồi, hỏi thử tên Luyện Hư kì nào quan tâm?

Lâm Thanh Phong tay phải cầm cái nồi, tay trái nhanh chóng sử dụng RasenShuriken.

Lúc trước chỉ muốn thử xem uy lực của RasenShuriken nên hắn chỉ sử dụng một viên nhỏ, ước chừng 10% sức mạnh của RasenShuriken.

Nhưng Mị Nguyệt cùng Quan Phi Vân, chỉ chịu ảnh hưởng ở vùng ngoại vi, còn dưới sự bảo hộ của bảo vật hộ thân có thể chống lại một kích toàn lực của Hóa Thần Viên Mãn tu sĩ mới có thể sống sót.

Lần này Lâm Thanh Phong toàn lực sử dụng RasenShuriken.

Tiếng gió rít chói tai vang lên, Lục Mặc cùng Bạch Dạ đứng cạnh bên cũng sợ hết hồn, sắc mặt hai người trắng bệch, nhìn về viên RasenShuriken trên tay Lâm Thanh Phong.

Viên RasenShuriken trong tay Lâm Thanh Phong rất đẹp đẽ, nhưng lại khiến hai người cảm giác được một cỗ tử vong mùi vị.

Hắc hộ pháp, Vụ hộ pháp, Phong hộ pháp ba người đồng thời nhìn về Lâm Thanh Phong.

Nhìn viên RasenShuriken trong tay Lâm Thanh Phong, ba người đều hít một hơi khí lạnh, ba người đều cảm nhận được rằng, chỉ cần viên cầu này đụng trúng, cho dù ba người có thêm mười cái mạng cũng không đủ chết.

Hắc hộ pháp quả quyết ra lệnh.

-Nhanh chóng rút lui.

Nhưng bọn hắn trễ, Lâm Thanh Phong ngay lập tức đã hành động.

Hắn ném viên RasenShuriken lên cao, tay cầm nồi dùng hết sức đập viên RasenShuriken về phía bọn người Hắc hộ pháp.

Hai phe thế lực cách nhau vài chục dặm, còn khu vực mà Chiến Thiên cùng Khúc hộ pháp, Bạch hộ pháp chiến đấu lại ở một hướng khác, cách hai phe thế lực vài chục dặm, tạo thành một hình tam giác.

Lâm Thanh Phong đập viên RasenShuriken như một trái bóng bàn, bay thẳng về phía đại quân của Huyết Sắc Tông.

Vì Lâm Thanh Phong dùng lực quá mạnh, viên RasenShuriken bay nhanh như tên bắn, chỉ trong 2 hơi thở đã bay tới ba người Hắc hộ pháp, Phong hộ pháp cùng Vụ hộ pháp.

Cả ba vẫn chưa kịp phản ứng gì, chỉ thấy viên RasenShuriken đập vào người Hắc hộ pháp rồi bắt đầu phát sáng.

Một vụ nổ có đường kính gần mười dặm bắt đầu hình thành, bao phủ gần như toàn bộ đại quân Huyết Sắc Tông.

Vụ nổ này khiến Chiến Thiên, Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp ba người đang giằng co cũng phải chú ý.Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp đều âm thầm kêu khổ, lần này không chỉ là bọn hắn thua, mà ngay cả đại quân cũng bị diệt sạch a.

Chiến Thiên hai mắt phát sáng, hắn đã từng thấy qua vụ nổ này, đó là chiêu thức RasenShuriken của Lâm Thanh Phong.

Chiến Thiên cũng đoán được Lâm Thanh Phong đã ra tay, vì thế hắn muốn nhanh chóng kết thúc cuộc chiến ở nơi này.

Chiến Thiên dùng hết sức lực truyền toàn bộ khí vào đòn Kamehameha, đồng thời hét lên một tiếng dài.

-Haaaaaaaaaa……

Đòn Kamehameha được truyền thêm khí, nó nhanh chóng phá vỡ Huyết Sắc Ấn rồi bay thẳng tới Khúc hộ pháp, cùng Bạch hộ pháp.

Nhìn Huyết Sắc Ấn đã bị phá, Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp đồng thời phun ra một ngụm máu, hai người nở nụ cười khổ nhìn nhau.

Bọn hắn đã dùng hết sức rồi, nhưng vẫn không thắng được tên phàm nhân trước mặt này, vì thế bọn hắn cũng không tránh né mà đứng yên chờ đòn Kamehameha tới.

Đòn Kamehameha lướt qua khu vực mà Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp hai người đang đứng.

Nó không để lại thứ gì, mà chỉ lướt đi như một tia sáng.

Đòn Kamehameha bay đi, cũng là lúc Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp tan thành tro bụi.

Chiến Thiên nhìn về nơi mà lúc nãy hai người vẫn đứng đó, hắn thở ra một hơi rồi lắc đầu, sau đó lại bay về tụ họp với Lâm Thanh Phong.

Về phía Lâm Thanh Phong, đòn RasenShuriken tạo ra một vụ nổ tròn, có đường kính khoảng 10 dặm, bao phủ gần 2/3 đại quân của Huyết Sắc Tông.

Lục Mặc cùng Bạch Dạ đứng cách đó vài chục dặm mà vẫn cảm giác được tiếng gió rít nổi da gà.

Một ít Kim Đan kì của Thiên Vận Tông cũng bị sức gió kéo rách da.

Bọn hắn nhanh chóng tụ tập chúng đệ tử rồi dùng linh lực tạo thành một bức tường bảo vệ, để tránh cho những tên đệ tử không bị thương tổn.

Lục Mặc cùng Bạch Dạ hít một hơi khí lạnh rồi nhìn về Lâm Thanh Phong.

Tới hiện tại bọn hắn mới biết được, lúc trước không phải do Lâm Thanh Phong tự cao, sự thật là hắn có thể nhẹ nhõm giải quyết đám Luyện Hư kì tu sĩ này.
Một hồi lâu sau, vụ nổ cũng kết thúc.

Mặt đất lúc này được tạo thành một cái hố to và sâu, xung quanh hố máu tươi đã nhuộm đỏ, tay cụt chân cụt vương vãi khắp nơi, nhìn như một cảnh tu la địa ngục.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, hắn cũng không muốn sử dụng sức mạnh a, nhưng cũng do tên Hắc hộ pháp đã không nghe lời cảnh cáo của hắn, vì thế mới xảy ra tràn diện như thế này.

Lục Mặc hít vào một hơi khí lạnh, hắn quyết định bay đến cái hố trước mặt để nhìn kỹ càng.

3000 đại quân của Huyết Sắc tông, đứng chiếm khoảng 6 dặm, vụ nổ lại lan ra với bán kính 5 dặm bao phủ 5/6 đại quân.

Tuy 1/6 đại quân còn lại đứng ở phía ngoài, nhưng bọn hắn cũng chỉ là những tên Luyện Khí cùng Trúc Cơ kì, vì thế bọn hắn cũng chẳng tốt hơn đi đâu.

Kim Đan kì của Thiên Vận Tông đứng cách vụ nổ vài chục dặm mà còn bị sức gió làm chảy máu, thì bọn hắn đứng gần vụ nổ như vậy, làm sao có thể tốt?

Lục Mặc bay từ trên cao rồi nhìn xuống, hắn lại hít vào một hơi khí lạnh.

Trong phạm vi vụ nổ xảy ra, chỉ có ba cái xác còn tồn tại, đó là xác của Hắc hộ pháp, Vụ hộ pháp cùng Phong hộ pháp.

Ba người bọn hắn là Luyện Hư kì tu sĩ, nên thân thể mạnh mẽ, có thể bảo tồn được sau vụ nổ kinh khủng đó.

Còn tất cả những người khác đều biến mất, chỉ để lại một vùng đất nhiễm máu đỏ đậm.

Lần này đại quân của Huyết Sắc Tông chỉ có thể miêu tả bằng hai từ “Toàn diệt”.

3000 đại quân, 5 vị Luyện hư, 10 vị Hóa Thần, 20 vị Nguyên Anh, dẫn theo 3000 quân tới đây, chỉ có thể đem về hai chữ “toàn diệt”.

Tông môn cấp 7 muốn tiêu diệt tông môn cấp 4, nhưng ngược lại bị “toàn diệt” mặt mũi bọn họ để đi đâu?

Vì thế mặc dù lần này thắng trận, nhưng Lục Mặc cũng không có chút nào vui vẻ.

Hắn biết được, lần sau Huyết Sắc Tông lại phái thêm người tới để lấy lại mặt mũi.

Nhưng đó cũng là chuyện của sau này, hiện tại trận chiến này phần thắng thuộc về Thiên Vận Tông.

Đám đệ tử Thiên Vận Tông một mặt mộng bức, một lúc sau bọn hắn mới tỉnh hồn.

Nhìn về hướng đại quân đối diện, chỉ còn một mình Lục Mặc đang lơ lửng trên bầu trời ở đó.

Một tên đệ tử bắt đầu nở nụ cười rồi hét lớn.

-Thắng rồi…

Tiếng “Thắng rồi” nhanh chóng loan truyền khắp nơi, khuôn mặt của tất cả đệ tử Thiên Vận Tông đều nở nụ cười.

Trải qua tai nạn lần này, địa vị của Lâm Thanh Phong nhanh chóng loan truyền khắp nơi.

Bọn hắn cũng biết được, đây chính là công lao của một mình Lâm Thanh Phong, một người đối mặt năm vị Luyện Hư kì, mười vị Hóa Thần, hai mươi vị Nguyên Anh cùng ba ngàn đại quân.

Nhưng Lâm Thanh Phong chỉ cần dùng một chiêu là đủ để toàn diệt đối phương.

Lâm Thanh Phong nhanh chóng trở thành thần tượng trong lòng tất cả đệ tử của Thiên Vận Tông.

Đối với suy nghĩ của những người ở đây, Lâm Thanh Phong cũng không có chút nào để ý.

Hiện tại mọi chuyện đã kết thúc, hắn chỉ muốn trở về chơi đùa cùng hai lão bà thôi.

…Hết chương 100…

Chương 101: Dị biến

Chiến Thiên lúc này cũng trở về, hắn vui vẻ đứng trước mặt Lâm Thanh Phong rồi lên tiếng.

-Sư phụ, vừa nãy ngài thật mạnh nha.

Đối với lời này của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong không để ý nhiều, hắn gật đầu một cái xem như trả lời rồi quay đầu nhìn về phía Lục Mặc.

Lúc này, Lục Mặc cũng mang về ba cái xác, đó là xác của Hắc, Vụ, Phong ba vị hộ pháp. 

Đặt ba cái xác xuống đất, Lục Mặc mới thở dài rồi lên tiếng.

-Bên đó, chỉ còn lại xác của ba người này, còn lại đều đã thành tro bụi.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, hắn tự biết rõ uy lực ủa RasenShuriken rất mạnh, ba người này còn có thể bảo tồn được thân xác cũng không dễ dàng.

Nhìn thi thể ba người, Lâm Thanh Phong thở dài một hơi rồi lên tiếng.

-Tìm một chỗ an táng cho ba người bọn hắn đi, tuy bọn hắn thuộc phe đối địch, nhưng dù gì bọn hắn cũng là Luyện Hư kì tu sĩ, cũng không nên để bọn hắn chết không có chỗ chôn.

Lục Mặc trầm ngâm một chút rồi gật đầu đồng ý.

Nhưng đúng lúc này, dị biến phát sinh.

Hắc hộ pháp, tưởng chừng như đã chết không thể chết lại, bỗng dưng hiện ra.

Tu sĩ khi tu luyện tới Kim Đan kì, trong cơ thể sẽ ngưng tụ ra một viên bản mệnh Kim Đan.

Sau khi tu luyện tới Nguyên Anh kì, viên Kim Đan sẽ đản sinh ra Nguyên Anh, nếu tu sĩ sau khi chết mà Nguyên Anh vẫn còn, thì tu sĩ sẽ có cơ hội sống lại bằng cách đoạt xá.

Nhưng nguyên anh rất yếu, cũng không thể tồn tại lâu nếu không có thể xác, vì thế cơ hội sống lại này cũng rất mỏng manh.

Sau khi tu luyện tới Hóa Thần kì, Nguyên Anh sẽ hóa thành thần hồn, thần hồn có thể tồn tại thời gian dài cho dù không có thân xác, và còn có thể tấn công địch nhân.

Hiện tại Vô Cực Tử còn tồn tại được, cũng là do thần hồn của hắn chưa biến mất, hắn vẫn còn cơ hội để sống lại, chỉ cần hắn tìm một thân xác khác thích hợp với hắn là được.

Hắc hộ pháp thật sự đã chết, nhưng thần hồn của hắn vẫn còn, vẫn chưa bị tiêu diệt, thần hồn của hắn vẫn trốn trong cơ thể để chờ đợi thời cơ.

Nhân lúc bọn người Lâm Thanh Phong không để ý, hắn liền xuất hiện.

Hắc hộ pháp xuất hiện, thì liền ra tay, bọn người Lâm Thanh Phong không kịp phản ứng.

Hắc hộ pháp dùng hết sức lực còn lại của mình để tấn công Chiến Thiên.

Hắc hộ pháp là Luyện Hư tầng 2 tu sĩ, hắn mạnh hơn Khúc hộ pháp cùng Bạch hộ pháp, hai người bọn họ đều là Luyện Hư tầng 1.

Hắn biết rằng hắn có thể không gây được thương tích gì cho Lâm Thanh Phong, nhưng còn Chiến Thiên thì khác.

Chiến Thiên chỉ là một tên phàm nhân, nhưng sức chiến đấu của Chiến Thiên cực mạnh, có thể là một mối uy hiếp lớn cho Huyết Sắc Tông.

Cũng vì thế, Hắc hộ pháp muốn dùng một kích toàn lực của mình mà giết Chiến Thiên, để bóp chết mối uy hiếp này khi có cơ hội.

Cánh tay của Hắc hộ pháp chuyển thành màu đen, đây mà một pháp thuật rất ác độc, người bị trúng phải thì sẽ bị trọng thương còn bị trúng một loại độc cực độc, không có thuốc giải.

Nếu người bị trúng phải may mắn còn sống, thì cũng sẽ bị độc hành hạ tới chết trong vòng mười năm.

Hắc hộ pháp ra tay quá nhanh, khiến bọn người Lâm Thanh Phong đều không kịp phản ứng.

Nhưng lúc này hắn bị che khuất tầm nhìn, nên cũng không biết rằng lại có thêm dị biến phát sinh.

Mị Nguyệt đang vui vẻ chạy tới bên cạnh Chiến Thiên.

Sau khi thấy Chiến Thiên trở lại, nàng liền nở nụ cười tươi sáng rồi chạy tới.

Cùng lúc này, Hắc hộ pháp cũng ra tay tấn công Chiến Thiên, đột nhiên Mị Nguyệt lại xuất hiện chính giữa Chiến Thiên cùng Hắc hộ pháp.

Lâm Thanh Phong hốt hoảng, hắn nhanh chóng phản ứng rồi lao tới Hắc hộ pháp.

Chiến Thiên bỗng dưng thấy Lâm Thanh Phong hành động, hắn cũng quay đầu về phía sau.

Nhìn thấy Hắc hộ pháp đang lấy tốc độ cực nhanh hướng về phía mình, còn đứng sau lưng hắn là Mị Nguyệt.

Sắc mặt của Chiến Thiên trắng bệch, hắn muốn ngăn cản Mị Nguyệt nhưng hắn không kịp làm gì cả.Chiến Thiên chỉ có thể trơ mắt nhìn Hắc hộ pháp ngày càng tới gần Mị Nguyệt.

Mị Nguyệt vẫn không hay biết gì, nàng vẫn vui vẻ nở nụ cười, rồi mở rộng hai tay chuẩn bị ôm lấy Chiến Thiên.

Một giây sau, bàn tay của Hắc hộ pháp đã chạm vào người của Mị Nguyệt.

Mị Nguyệt chỉ cảm thấy một lực lượng cực lớn đập vào lưng nàng, một giây sau đó nàng liền bất tỉnh.

Hắc hộ pháp cũng giật mình, hắn không biết tại sao lại có một con kiến hôi chặn đường hắn, phá hoại kế hoạch của hắn.

Nhưng ngay lúc đó, Lâm Thanh Phong cũng đã lao tới, hắn nhanh chóng dùng tay bóp lấy cổ Hắc hộ pháp rồi khống chế Hắc hộ pháp.

Mị Nguyệt sau khi trúng phải pháp thuật của Hắc hộ pháp, nàng như diều đứt dây bay về phía Chiến Thiên.

Chiến Thiên khuôn mặt trắng bệch, hai mắt hắn đỏ lên, trong lòng hắn thật loạn, nhưng hắn vẫn kịp thời ôm lấy Mị Nguyệt vào lòng.

Mị Nguyệt bất tỉnh, khuôn mặt nàng trắng bệch không mang tí huyết sắc nào, nhưng nàng vẫn không chết, mặc dù hơi thở mỏng manh, nhưng nàng vẫn còn sống.

Lúc này Lục Mặc cùng Bạch Dạ mới phản ứng kịp.

Bạch Dạ nhanh chóng tiến lại gần, hai mắt hắn bây giờ cũng đỏ rực, hai tay hắn run run mà bắt đầu xem xét trạng thái của Mị Nguyệt.

Nhận ra Mị Nguyệt vẫn còn sống, Bạch Dạ mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, rồi lên tiếng.

-Không sao, Nguyệt nhi vẫn còn sống.

Chiến Thiên nghe xong lời này, hắn mới dám thở ra một hơi, đưa Mị Nguyệt cho Bạch Dạ, ánh mắt Chiến Thiên tràn đầy sát khí nhìn về Hắc hộ pháp.

Dưới cái nhìn của Chiến Thiên, Hắc hộ pháp nở nụ cười ngặt nghẽo rồi mở miệng.

-Còn sống? Haha, rồi tiểu kỹ nữ đó sẽ chết nhanh thôi, ta không ngại cho các ngươi biết, pháp thuật lúc nãy mà ta sử dụng đó là Vạn Độc Thủ.

-Vạn Độc Thủ chỉ cần đánh trúng mục tiêu thì chắc chắn sẽ chết, mục tiêu bị trúng đòn, nếu nặng thì sẽ chết ngay lập tức, còn nhẹ thì sẽ trúng độc rồi từ từ mà chết trong mười năm.

-Nhưng đó là đối với những người có tu vi mạnh mẽ, còn theo ta thấy, tiểu kỹ nữ đó cao lắm có thể sống sót trong 2 năm.

-Thật sự mục tiêu của ta là ngươi, nhưng tiểu kỹ nữ đó đã đỡ giúp ngươi thì nàng đáng chết.

Để Hắc hộ pháp nói nhiều như vậy, Lâm Thanh Phong cũng có chút không chịu nổi, hắn hừ một tiếng rồi nói.

-Đã như vậy, thì ngươi có thể đi chết rồi.Lâm Thanh Phong vừa nói xong, hắn cũng không để Hắc hộ pháp mở miệng, một tay khác tạo thành một viên cầu Rasengan rồi đập vào thần hồn của Hắc hộ pháp.

Thần hồn của Hắc hộ pháp sau khi trúng phải Rasengan liền bị phá ra một cái lỗ hổng, sau đó toàn bộ thần hồn từ từ biến mất.

Hắc hộ pháp biết, sau khi làm ra sự tình như vậy thì hắn cũng không sống nổi, nhưng hắn vẫn làm như vậy, tới lúc chết hắn vẫn nở nụ cười khoái chí. 

Lâm Thanh Phong có chút buồn bực, hắn không hiểu sao tên Hắc hộ pháp này lại làm như vậy, nhưng hắn cũng không muốn hỏi.

Lâm Thanh Phong quay đầu lại nhìn Mị Nguyệt, rồi lại nhìn Bạch Dạ rồi lên tiếng.

-Nàng thế nào?

Bạch Dạ lắc đầu một cái rồi trả lời.

-Tuy còn sống, nhưng tình hình không tốt lắm, nàng trúng độc quá nặng.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi lại hỏi.

-Có cách nào để chữa trị cho nàng a?

Bạch Dạ thở dài một hơi rồi đau khổ lắc đầu.

Lúc này Lục Mặc mới lên tiếng.

-Cũng như lúc nãy Hắc hộ pháp đã nói, Vạn Độc Thủ này là một pháp thuật tàn độc của tông chủ Huyết Sắc Tông – Huyết Sắc Minh Vương đã tạo ra từ hàng ngàn năm trước.

-Nhưng tới nay vẫn chưa có ai còn sống sót sau khi trúng phải pháp thuật này.

Lâm Thanh Phong nghe xong thì nhíu mày một cái, hắn hiện tại cũng không biết cách giải độc, vì thế hắn lại hỏi.

-Có cách nào làm chậm thời gian phát độc của nàng sao?

Lục Mặc cùng Bạch Dạ, hai người nhìn nhau một cái rồi đồng thời lắc đầu.

Nhìn hai người như vậy, Lâm Thanh Phong cũng biết được câu trả lời, hắn thở ra một hơi rồi nói.

-Như vậy, trước tiên chúng ta trở về trước, sau đó rồi sẽ tìm biện pháp khác.

Bạch Dạ cùng Lục Mặc đều gật đầu thở dài, Bạch Dạ ôm lấy Mị Nguyệt rồi bay trở về.

Chiến Thiên như người mất hồn, hắn vẫn đứng đó đưa hai mắt nhìn về phương hướng của Mị Nguyệt.

Nhìn vẻ mặt của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong cũng lắc đầu, hắn vỗ vai Chiến Thiên một cái rồi nói.

-Cứ bình tĩnh, nàng sẽ không có chuyện gì.

Chiến Thiên vẫn không phản ứng gì, hắn vẫn như người vô hồn mà nhìn về Mị Nguyệt.

Nhìn Chiến Thiên như vậy, Lâm Thanh Phong cũng hết cách, hắn biết nếu hắn ở vị trí của Chiến Thiên, thì hắn cũng không khá hơn bao nhiêu.

Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi lên tiếng.

-Ngươi cũng đừng tiếp tục như vậy, hiện tại nên trở về hỏi Vô Cực Tử xem có cách nào trì hoãn thời gian phát độc của nàng, nếu như có thời gian trì hoãn, ta sẽ tìm ra cách.

Chiến Thiên lúc này hai mắt phát sáng nhìn về Lâm Thanh Phong.

Sư phụ của hắn là một thiên tài và cũng sẽ không lừa hắn, nếu Lâm Thanh Phong đã nói rằng sẽ tìm ra cách, thì chắc chắn hắn sẽ tìm ra cách.

Nhìn hai mắt phát sáng của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong cười khổ, hắn cũng hiểu được con hàng này lại bắt đầu dựa dẫm vào hắn.

Nhưng hắn cũng không muốn phá vỡ niềm hy vọng nhỏ nhoi lúc này của Chiến Thiên, vì thế hắn cũng không nói gì.

…..Hết chương 101….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau