HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 91 - Chương 95

Chương 92: Nếu ngươi yếu, thì bọn hắn được gọi là gì?

Tới chiều, trận chiến cũng kết thúc, bọn người Chiến Thiên ủ rũ trở về, khuôn mặt người nào cũng toát ra vẻ lo lắng.

Lâm Thanh Phong nhìn sắc mặt bọn hắn một chút rồi mở miệng.

-Mọi người không sao chứ?

Chiến Thiên trầm mặc không trả lời, hắn chỉ cúi đầu với Lâm Thanh Phong.

Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi rồi mở miệng kể cho Lâm Thanh Phong mọi chuyện.

Lâm Thanh Phong nhíu mày một cái, nhìn về Chiến Thiên rồi cũng thở dài một hơi.

Sau đó hắn lên tiếng.

-Chiến Thiên, ngươi tới đây với ta.

Chiến Thiên vẫn cúi đầu trầm mặc, nhưng khi nghe Lâm Thanh Phong gọi, hắn vẫn bước theo.

Bước ra khoảng sân trống, Lâm Thanh Phong đứng chắp tay nhìn Chiến Thiên.

Chiến Thiên vẫn không ngẩng mặt nói chuyện.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi rồi lớn tiếng.

-Chiến Thiên.

Chiến Thiên giật mình một cái, rồi ngẩng đầu nhìn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong thấy Chiến Thiên đã chăm chú, hắn mới nói tiếp.

-Ngươi nói cho ta biết, tại sao ngươi lại ũ rũ?

Chiến Thiên trầm mặc một lúc rồi nói.

-Tại đệ tử quá yếu.

Nghe xong lời này Lâm Thanh Phong lại mở miệng.

-Ngươi nói cho ta biết tính tới thời điểm hiện tại, ngươi đã tu luyện được bao nhiêu lâu?

Chiến Thiên tính toán một chút rồi trả lời.

-Đã được hơn hai tháng thưa sư phụ.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi tiếp tục mở miệng.

-Vậy ngươi có biết, Bạch Dạ tu luyện bao lâu? Còn có Lục Mặc tu luyện bao lâu?

Chiến Thiên lắc đầu.

Đúng lúc này, Bạch Dạ cùng Lục Mặc xuất hiện, nghe tới câu hỏi của Lâm Thanh Phong, Bạch Dạ mở miệng.

-Từ khi tu luyện, ta đã tu luyện được bốn ngàn năm, còn Lục Mặc tông chủ đã tu luyện được sáu ngàn năm.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, rồi lại nhìn Chiến Thiên.

-Lục Mặc tu luyện sáu ngàn năm mới đạt tới cảnh giới hiện tại, mà bị ngươi một tên tu luyện chưa tới ba tháng treo lên đánh, vậy mà ngươi còn nói ngươi yếu?

-Nếu ngươi yếu, thì bọn hắn được gọi là gì?

Lục Mặc nghẹn họng, nhưng chuyện hắn bị Chiến Thiên treo lên đánh là sự thật, hắn cũng không có cách nào chối cãi.

Chiến Thiên vẫn trầm mặc mà không trả lời, hắn không biết phải trả lời như thế nào.

Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

-Ta hỏi những chuyện này cũng không phải gì khác, cái ta muốn là giúp ngươi có thêm tự tin.

Dừng một chút Lâm Thanh Phong lại tiếp tục.

-Ngươi chỉ gặp được một tên mạnh hơn ngươi, mà ngươi nhìn hiện tại ngươi như thế nào? Cả người thì uể oải, không có sức sống.

-Ngươi phải biết rằng ngươi là một thiên tài, nhưng cái ngươi thiếu chính là thời gian tu luyện, chỉ cần cho ngươi đủ thời gian, thì ngươi có thể treo lên đánh bất cứ ai trên toàn đại lục này.



-Nhưng đó chỉ là khi ngươi có đủ thời gian, còn hiện tại ngươi không có, vì thế ngươi phải cố gắng hơn nữa, ngươi chỉ có thể tiếp tục đối đầu với kẻ mạnh hơn ngươi, rồi từ đó siêu việt bọn hắn.

-Ngươi không có con đường nào khác để đi.

-Cũng như Son Goku, ta đã từng kể với ngươi, hắn một đường từ một kẻ yếu ớt nhất trở thành mạnh nhất là tại sao?

-Là do hắn có một viên kiên định không sợ thất bại chi tâm, hắn chỉ mong muốn đối đầu với kẻ mạnh, từ đó siêu việt giới hạn bản thân hắn.

-Còn ngươi thì sao? Ngươi chỉ mới gặp được một kẻ mạnh hơn ngươi, mà ngươi đã mất hết ý chí chiến đấu? Như vậy thì làm sao ngươi có thể mạnh hơn? Làm sao có thể báo thù cho mẫu thân ngươi?
Chiến Thiên nghe xong thì hai mắt cũng dần có thêm tự tin, hắn trầm mặc một lúc rồi ngẩng đầu.

Trong hai mắt Chiến Thiên lúc này tràn ngập chiến ý, hắn cúi đầu với Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Xin sư phụ chỉ dạy đệ tử.

Nhìn vẻ mặt kiên định của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong gật đầu nở nụ cười, quay đầu nhìn Lục Mặc rồi nói.

-Không biết Thiên Vận Tông các ngươi có thể luyện khí a? Ta muốn các ngươi luyện chế giúp hắn một bộ y phục.

Lục Mặc hơi sững sờ một chút, rồi nhanh chóng gật đầu trả lời.

-Đương nhiên là có, bọn ta có thể luyện khí.

Lâm Thanh Phong nghe xong thì gật đầu, sau đó hắn đi vào phòng, lấy từ nhẫn trữ vật ra một viên than đá, hắn mài nhỏ một chút, rồi lại lấy một tờ giấy, sau đó vẽ lên đó một bộ y phục.

Hài lòng nhìn tác phẩm của mình, Lâm Thanh Phong lại cầm tờ giấy đưa cho Lục Mặc rồi nói.

-Xin ngươi giúp ta luyện chế một bộ y phục như trên hình vẽ, tiêu tốn bao nhiêu thì hãy nói lại với ta, ta sẽ trả đủ.

Lục Mặc nhìn kiểu dáng một chút rồi gật đầu, cầm lấy tờ giấy mở miệng.

-Được, cho bọn ta thời gian 3 ngày, 3 ngày sau ta sẽ mang đến.

Lục Mặc nói xong cũng không ở lại, mà cầm lấy tờ giấy rồi rời đi.

Chiến Thiên có chút tò mò nhìn Lâm Thanh Phong, hắn không biết Lâm Thanh Phong đang muốn làm gì.

Nhìn Chiến Thiên tò mò, Lâm Thanh Phong mở miệng.

-Ta muốn luyện chế cho ngươi một bộ y phục giống như Son Goku, hy vọng ngươi khi mặc bộ y phục này thì sẽ nhớ đến những lời ta nói hôm nay.

Chiến Thiên hai mắt phát sáng rồi nhanh chóng gật đầu.

-Xin sư phụ yên tâm.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, vỗ vai Chiến Thiên rồi nói.

-Rất tốt, như vậy hiện tại cũng không có chuyện gì, mau trở vào ăn cơm, hai vị sư mẫu của ngươi, còn có Mị Nguyệt vẫn đang đợi.

Bạch Dạ vẫn đứng một bên, hắn xoắn xuýt một chút rồi mở miệng.

-Lần sau cũng không phải dễ dàng, ta sợ lần sau kết quả cũng không phải như vậy.

Đối với lời này, Lâm Thanh Phong lắc đầu cười rồi nói.

-Không sao, lần sau ta sẽ ra tay.

Bạch Dạ có chút chần chờ, nhưng hắn cũng không biết nói gì hơn là đành thở dài rồi bay đi.

Trở lại bàn ăn, Mị Nguyệt cùng Nam Cung Mị Ảnh có chút lo lắng, nhưng Lâm Thanh Phong cũng nói.-Cứ yên tâm mà ăn, lần sau ta sẽ ra tay.

Nam Cung Mị Ảnh lúc này mới nở nụ cười rồi bắt đầu dùng cơm.

Mị Nguyệt vẫn có chút không tin tưởng, nhưng Chiến Thiên cũng mở miệng.

-Đừng lo lắng, sư phụ rất mạnh.

Mị Nguyệt lúc này mới yên tâm lại, nàng tin tưởng rằng Chiến Thiên sẽ không lừa nàng.

Cả năm người lúc này đều vui vẻ mà ăn.

Sau khi ăn xong Chiến Thiên lại tiếp tục hăng hái luyện tập, nhìn vẻ mặt Chiến Thiên lúc này khiến cho Lâm Thanh Phong rất hài lòng.

Mị Nguyệt cùng Nam Cung Mị Ảnh tiếp tục luyện tập, lúc này Vô Cực Tử cũng xuất hiện mà chỉ đạo hai người.

Sau khi nhìn biểu hiện của Chiến Thiên, Mị Nguyệt cũng muốn trở nên mạnh hơn, nàng cũng tự hiểu bây giờ nàng và Chiến Thiên có một khoảng cách rất xa cần nàng phải tự mình cố gắng mà bù đắp vào.

Ba ngày sau đó…

Lục Mặc xuất hiện, hắn mang theo bộ y phục mà Lâm Thanh Phong đã nhờ luyện chế.

Nhìn Lục Mặc đã tới, trên tay còn mang theo bộ y phục, Lâm Thanh Phong gật đầu rồi nói.

-Y phục nhanh như vậy mà đã làm xong a? Giá cả thế nào, ta sẽ trả.

Lục Mặc lắc đầu rồi trả lời.

-Không cần, đây cũng coi như là Chiến Thiên đã trợ giúp bọn ta, nên bọn ta làm ra bộ y phục này để trả ơn cho hắn, ngoài ra ta còn làm thêm một bộ thủ sáo giúp hắn tăng thêm một ít chiến lực, quan trọng hơn là những món đồ này không cần linh lực để thôi động vì thế rất thích hợp với Chiến Thiên.

Lâm Thanh Phong cũng không xoắn xuýt nhiều về vấn đề này, hắn nhanh chóng xem xét y phục mà Lục Mặc đưa tới.

Lục Mặc nhìn Lâm Thanh Phong xem xét y phục rồi mở miệng.

-Thiên Vận Tông bọn ta cũng không được tính là lớn, vì thế nên chỉ có thể luyện được Thiên Cấp Pháp khí, bộ y phục này cũng là một bộ Thiên Cấp Pháp Khí, sức phòng ngự không tệ, ngoài ra còn có thể tự động biến hóa lớn nhỏ phù hợp cho người sử dụng.

Lâm Thanh Phong gật đầu, bộ y phục hắn cầm trên tay có cảm giác không tệ, hắn mở miệng gọi to.

-Chiến Thiên, mau ra đây a.

Lâm Thanh Phong vừa dứt lời thì Chiến Thiên cũng nhanh chóng xuất hiện trước mặt.

Chiến Thiên cúi đầu với Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Sư phụ gọi đệ tử.

Lâm Thanh Phong đưa cho Chiến Thiên bộ y phục rồi nói.

-Đây là bộ y phục mấy ngày trước mà ta đã nhờ Lục Mặc làm, ngươi hãy mặc thử xem.

Lục Mặc cũng mỉm cười gật đầu nhìn Chiến Thiên.

Chiến Thiên có hơi sững sờ một lát, sau đó hắn nhanh chóng vui vẻ cầm lấy bộ y phục rồi cúi người.

-Tạ ơn sư phụ.

Lục Mặc nụ cười cứng ngắc trên mặt, nhưng nhìn vẻ mặt vui vẻ của Chiến Thiên hắn cũng không muốn mở miệng.

Chiến Thiên nhanh chóng chạy vào trong thay ra bộ y phục của mình, rồi mặc vào bộ y phục mới.

Đây là một bộ y phục có hai lớp áo, một áo thun ngắn tay màu xanh sẫm ở trong, còn bên ngoài là một bộ y phục khác màu cam, đai lưng cùng giày màu xanh sẫm, cộng thêm đôi thủ sáo màu xanh.

Chiến Thiên thay xong y phục, hắn vui vẻ tự nhìn mình một chút rồi lại nhanh chóng xuất hiện trước mặt Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cùng Lục Mặc đánh giá một chút Chiến Thiên hiện tại, rồi đồng thời gật đầu.

Lâm Thanh Phong mở miệng.

-Rất tốt, ngươi đã mặc bộ y phục này, ta cũng không muốn ngươi lại như vài ngày trước.

Chiến Thiên nhanh chóng gật đầu rồi vỗ ngực.

-Sư phụ yên tâm, ta đã biết được.

Hiện tại mặc được bộ y phục này, Chiến Thiên như trở thành một người khác, hai mắt hắn toát ra thần sắc tự tin, cũng không như những ngày trước sau khi tham gia chiến đấu rồi ủ dột trầm mặc.

…..Hết Chương 92….

Chương 93: Như vậy, ta có thể đàn thử một bài a?

Đã qua một tuần sau trận chiến lúc trước.

Những ngày này, Thiên Vận Tông đệ tử đang nhanh chóng hồi phục vết thương.

Bọn hắn cũng tự biết được rằng một trận chiến khác sắp diễn ra vì thế không ai dám buông lỏng.

Bầu không khí hiện tại của Thiên Vận Tông hơi u ám, mọi người đều không thể vui vẻ nổi.

Tất cả đệ tử đều trầm mặc, nhưng chỉ riêng một mình Mị Nguyệt vẫn nở nụ cười vui vẻ, mấy ngày nay nàng dẫn theo Chiến Thiên đi dạo khắp nơi mà không để ý xung quanh.

Chiến Thiên lúc đầu còn có chút lúng túng, nhưng sau vài ngày hắn cũng quen thuộc.

Hai người nắm tay nhau đi dạo khắp nơi, dưới ánh mắt ghen tỵ của những tên nam đệ tử.

Mị Nguyệt là đệ tử của Đại Trưởng Lão Bạch Dạ, nàng là thiên tài, nhan sắc của nàng không nhỏ, lại còn chưa có đạo lữ vì thế đa phần nam đệ tử Thiên Vận Tông đều xem nàng như nữ thần.

Nhưng từ khi nàng gặp Chiến Thiên thì nàng liền bị câu dẫn chạy mất, vì thế đã khiến cho biết bao trái tim nam đệ tử tan nát.

Hai người Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt có thể đi dạo vui vẻ yên ổn dưới những cặp mắt ghen tị như vậy, nguyên nhân chính là do vài ngày trước thực lực của Chiến Thiên biểu hiện ra quá kinh người khiến bọn hắn không dám gây chuyện.

Hôm nay Mị Nguyệt lại dẫn theo Chiến Thiên đi tới Bảo Khố Phòng, trước cổng có hai tên đệ tử đang đứng thủ hộ.

Mị Nguyệt vui vẻ giới thiệu.

-Đây là Bảo Khố Phòng, cũng là nơi mà tông môn bọn ta cất giấu bảo vật.

Chiến Thiên nở nụ cười gật đầu, thật sự hắn cũng không muốn tới đây mà chỉ muốn ở nhà tu luyện, nhưng mấy ngày nay chỉ cần ở cùng Mị Nguyệt thì hắn liền vui vẻ.

Mặc kệ nàng dẫn hắn tới đâu hắn cũng vui vẻ đi theo mà không một lời phàn nàn.

Mị Nguyệt nhìn hai tên đệ tử thủ vệ rồi nói.

-Làm phiền hai người mở cửa.

Hai tên thủ vệ nở nụ cười khổ nhìn nhau một cái, rồi cũng nghe lời nàng mà mở cửa.

Trong tâm bọn hắn, nàng là nữ thần và nàng còn là đệ tử của Đại Trưởng Lão, vì thế bọn hắn cũng không muốn làm trái lời nàng.

Chiến Thiên gãi đầu, có chút xoắn xuýt rồi nói.

-Ta thấy không ổn lắm đâu…

Nghe xong lời này Mị Nguyệt hừ một tiếng rồi nói.

-Không sao, ngươi là người đã đứng ra cứu nguy cho tông môn, nếu ngươi vào đây lấy vài món đồ thì bọn hắn sẽ không nói gì.

Không biết được Bạch Dạ sẽ cảm thấy thế nào khi nghe Mị Nguyệt nói lời này, phải biết bộ y phục Chiến Thiên đang mặc trên người là do tông môn tự dùng tài liệu luyện chế ra, bọn người Lâm Thanh Phong làm gì bỏ một chút tiền nào?

Chiến Thiên lại gãi đầu rồi nở nụ cười khổ, sau đó cũng mặc cho Mị Nguyệt kéo hắn vào Bảo Khố Phòng, hắn cũng muốn tham quan một chút.

Bảo Khố Phòng của Thiên Vận Tông cũng không nhỏ, có rất nhiều bảo vật được đặt trên tủ, mỗi bảo vật đều được đặt trên một ngăn tủ riêng và có một bảng thông báo nhỏ để viết tên những bảo vật và cấp độ của chúng.

Mị Nguyệt kéo tay Chiến Thiên vào Bảo Khố Phòng, nàng vui vẻ chỉ hắn lai lịch của những bảo vật mà nàng biết được.

Chiến Thiên nhìn có hơi giống tên nhà quê mới lên thành phố, hắn hết nhìn Đông rồi lại nhìn Tây, rồi lại hỏi Mị Nguyệt những thứ mà hắn không biết được.

Mị Nguyệt cũng nở nụ cười rồi nói cho hắn nghe.

Dạo quanh Bảo Khố Phòng một lúc, Chiến Thiên lại nhìn thấy một vật được đặt vào một ngăn tủ riêng, hắn có chút tò mò chỉ vào rồi hỏi Mị Nguyệt.

-Vật trên kia là gì a? Tại sao nhìn giống như là một cây đàn, nhưng ta thấy kiểu dáng nó lại không phải?

Mị Nguyệt nhìn về phía Chiến Thiên đã chỉ, nàng mới gật đầu trả lời.



-Ta cũng không biết, nhưng lúc trước ta từng nghe sư phụ nói, đó thật là một cây đàn, nó được lưu truyền từ thời thượng cổ tới nay, nhưng hiện nay cũng không ai có thể sử dụng nó.

Chiến Thiên hai mắt tò mò nhìn về “cây đàn” một chút, trước “cây đàn” cũng có một bảng thông báo nhỏ, nhưng trên đó cũng chỉ toàn dấu “???”, cũng tức là không ai biết “cây đàn” trước mặt tên gọi là gì.

Chiến Thiên đánh giá một chút rồi hắn đưa tay lấy xuống.

Nhưng lúc này hắn liền nhíu mày, hai tay hắn trầm xuống gì sức nặng của “cây đàn”.Hắn nhanh chóng dùng sức để cầm lấy “cây đàn”, hắn gặp chút khó khăn để đưa “cây đàn” trở lại ngăn tủ.

Buông cây đàn ra, hắn mới thở ra một hơi rồi nói.

-Không hổ là đồ vật từ thời thượng cổ, nặng như vậy thì làm sao có thể đàn a.

Mị Nguyệt nở nụ cười, sau đó nàng lắc đầu rồi nói.

-Vấn đề không phải là do sức nặng của nó, mà là thật không ai biết cách sử dụng nó để đàn ra một bài hát nào cả.

-Ngươi cũng biết, chúng ta thường dùng đàn tranh, đàn bầu,… nhưng kiểu dáng của cây đàn này rất lạ, nó mang theo một cái thùng thật lớn và cổ đàn thật dài.

-Đây là một loại đàn khác có thể được sử dụng từ thời thượng cổ nhưng hiện tại cách sử dụng nó đã bị thất truyền.

Chiến Thiên nghe xong thì gật đầu, hắn trầm tư một lúc, sau đó hai mắt phát sáng rồi nói.

-Như vậy ta có thể mang nó đi không?

Mị Nguyệt hơi ngạc nhiên một chút, sau đó lại hỏi.

-Có thể, vì để lại đây cũng không làm được gì, nhưng ngươi muốn đem nó đi đâu?

Chiến Thiên gật đầu một cái rồi trả lời.

-Ta nghĩ sẽ mang nó về cho sư phụ thử một chút, hẳn là sư phụ sẽ biết cách sử dụng.

Mị Nguyệt trợn mắt, nói đùa cái gì? Lâm Thanh Phong chỉ là một thanh niên trông hơn 20 tuổi thôi, hắn làm sao có thể biết được cách sử dụng cây đàn cổ mà ngay cả sư phụ nàng Bạch Dạ cũng không biết dùng a?

Nhìn ra vẻ mặt của Mị Nguyệt, Chiến Thiên mới nói.

-Đừng xem thường sư phụ, nhìn sư phụ như vậy thôi nhưng thật ra hắn rất giỏi.

Chiến Thiên nói với vẻ mặt đầy sùng bái, Mị Nguyệt cũng thở ra rồi không ngăn cản, nàng lại trả lời.

-Cũng được, nhưng nếu sư phụ ngươi không thể sử dụng, thì chúng ta sẽ mang trả lại được chứ?

Chiến Thiên nở nụ cười rồi gật đầu đồng ý.

Mị Nguyệt cũng đưa tay thu “cây đàn” vào nhẫn trữ vật rồi dẫn theo Chiến Thiên ra khỏi phòng.

Mỗi đệ tử muốn từ Bảo Khố Phòng mang ra vật gì thì cũng phải trải qua đăng kí với thủ vệ.
Mị Nguyệt cũng không ngoại lệ, nàng tới gần hai đệ tử thủ vệ rồi nói.

-Phiền phức các ngươi ghi chép một chút, ta sẽ mượn cổ cầm vài ngày.

Hai vị đệ tử thủ vệ có chút sững sờ, nhưng bọn hắn cũng không hỏi nhiều mà nhanh chóng gật đầu ghi chép lại.

Chờ đợi bọn hắn ghi chép xong, lúc này Mị Nguyệt lại nắm tay Chiến Thiên sau đó rời đi, hai người cùng nhau trở về tiểu viện của Bạch Dạ.

Lúc này Lâm Thanh Phong đang ngồi trên bàn đá giữa sân, vừa uống trà suy nghĩ, không biết vài ngày sau hắn nên đưa Nam Cung Mị Ảnh tới thế giới nào trong sách để tu luyện.

Nhìn thấy Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt nhanh chóng tiến tới rồi ôm quyền.

-Sư phụ, Phong tiền bối.

Mấy ngày nay, Mị Nguyệt phải gọi Lâm Thanh Phong là Phong tiền bối, mặc dù nàng có chút khó chịu vì phải gọi như vậy, nhưng vì sư phụ nàng bắt ép nên nàng cũng đành chấp nhận.

Lâm Thanh Phong cũng đã để ý tới Chiến Thiên trở về, hắn gật đầu nở nụ cười rồi trả lời.

-Đã về rồi, hai người đi chơi vui vẻ a?

Chiến Thiên có chút ngại ngùng gãi đầu một cái, Mị Nguyệt cũng xấu hổ cúi đầu.

Nhưng Chiến Thiên nhanh chóng mở miệng.

-Sư phụ, bọn ta nhìn thấy một cây cổ cầm rất lạ, vì thế muốn đưa người xem thử.

Lâm Thanh Phong gãi đầu cười khổ, không biết trong mắt Chiến Thiên hắn đã trở thành người như thế nào rồi, mà gặp thứ gì không biết là Chiến Thiên lại đi hỏi hắn.

Lúc trước là một tên nhân viên, thời đại học cũng có học một chút đàn guitar cùng sáo trúc, nhưng đâu có nghĩa là loại đàn nào Lâm Thanh Phong cũng biết?

Nhưng nhìn hai mắt phát sáng của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong cũng không nỡ từ chối, vì thế hắn uống một ngụm trà rồi nở nụ cười trả lời.

-Như vậy các ngươi cứ đem ra ta xem thử, ta cũng không chắc có thể đàn được, nhưng có lẽ sẽ nhìn ra được một ít.

Chiến Thiên nhanh chóng gật đầu rồi nháy mắt ra hiệu với Mị Nguyệt.

Mị Nguyệt thở ra một hơi rồi cũng nhanh chóng lấy ra cổ cầm.

Mị Nguyệt vừa đem ra cây cổ cầm, Lâm Thanh Phong nhanh chóng phun ra một ngụm nước.

Hắn thấy Mị Nguyệt lôi ra cái gì? Đó là một cây guitar a?

Ánh mắt Lâm Thanh Phong có chút cổ quái nhìn về cây guitar, nhưng hắn cũng nhanh chóng nghĩ ra được.

Có thể là cây guitar này cũng xuyên qua giống hắn, ngoài cây guitar này, trong nhẫn trữ vật của hắn còn có cái valy đựng đồ vật cùng cái nồi đây, nếu cây guitar này thật sự xuyên qua giống hắn thì cũng không có gì lạ.

Nghĩ tới đây Lâm Thanh Phong cũng gật đầu chấp nhận.

Chiến Thiên vui vẻ cầm cây guitar tới trước mặt Lâm Thanh Phong rồi hỏi.

-Sư phụ, ngài biết được thanh cổ cầm này a?

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi trả lời.

-Ừ biết được một chút, nó được gọi là Guitar.

Nghe được câu trả lời của Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên nở nụ cười vui vẻ nhìn Mị Nguyệt rồi nói.

-Thấy không? Ta đã nói sư phụ rất giỏi, hắn nhất định sẽ biết.

Mị Nguyệt cũng không biết nói gì hơn, nàng chỉ có thể cười khổ, nàng không tin nhưng nàng cũng không thể nói ra những lời ấy.

Nhìn nét mặt của nàng, Lâm Thanh Phong cũng hiểu được nàng đang nghĩ cái gì, hắn ho nhẹ một tiếng rồi nói.

-Như vậy, ta có thể đàn thử một bài a.

….Hết Chương 93….

Chương 94: Các ngươi thật sự kéo nhau điên hết sao?

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt ngạc nhiên sau khi nghe Lâm Thanh Phong nói lời này.

Chiến Thiên nhanh chóng gật đầu, còn Mị Nguyệt hơi sững sờ một chút rồi cũng gật đầu, nàng cũng muốn biết Lâm Thanh Phong sẽ dùng cây cổ cầm này như thế nào.

Dưới ánh nhìn chăm chú của hai người, Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái.

Hắn cầm lấy cây đàn, hắn cầm rất nhẹ nhàng như rằng nó không nặng, Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt đều tròn mắt.

Phải biết khi nãy, Chiến Thiên mặc dù không phải cố sức, nhưng vẫn gặp một ít khó khăn khi cầm, nhưng hiện tại Lâm Thanh Phong lại nhẹ nhàng như vậy khiến hai người hơi ngạc nhiên một chút.

Lâm Thanh Phong cầm lấy cây đàn, cũng không để ý tới hai người, hắn nhanh chóng ngồi xuống, đặt cây đàn lên đùi rồi thuần thục thử dây đàn cùng chỉnh âm thanh một chút.

Nhìn cách Lâm Thanh Phong thuần thục sử dụng cây cổ cầm, Mị Nguyệt bắt đầu tin tưởng rằng hắn thật sự biết sử dụng nó.

Sau khi cảm giác âm thanh đã ổn, hắn gật đầu một cái sau đó hít vào một hơi rồi bắt đầu đàn thử một bài.

Tiếng đàn chậm rãi cất lên, Mị Nguyệt cùng Chiến Thiên nhanh chóng trầm luân vào đó.

Nam Cung Mị Ảnh, Ninh Thiên Nhai cùng Bạch Dạ ở một nơi khác trong tiểu viện cũng nghe được, ba người cũng nhanh chóng nhắm mắt lại tận hưởng.

Bài nhạc mà Lâm Thanh Phong đang đàn là một bài hát rất nổi tiếng lúc trước mà hắn đã từng nghe, nó rất thích hợp cho những cặp đôi đang yêu nhau.

Bởi vì Mị Nguyệt cùng Chiến Thiên đã đem cây guitar lại đây nên Lâm Thanh Phong quyết định chọn bài này, bài hát Nơi Này Có Anh của Sơn Tùng – MTP.

Một lúc sau, Lâm Thanh Phong cũng kết thúc, hắn thở ra một hơi rồi đặt cây đàn xuống.

Ngẩng mặt nhìn Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt, Lâm Thanh Phong có chút mộng bức, hai người vẫn đang nhắm mắt nở nụ cười ngơ ngác như đang hưởng thụ cái gì đó.

Lâm Thanh Phong gãi đầu cũng không biết phải làm thế nào, hắn tự hỏi.

-Chẳng lẽ ta lại đàn hay như vậy sao? Sao lúc trước ta không biết? Hai con hàng trước mặt chắc chắn là điên rồi, nếu không điên thì cần gì phải làm ra bộ mặt như vậy a.

Lâm Thanh Phong khinh bỉ nhìn hai người trước mặt một cái, sau đó cũng không thèm để ý tới hai người.

Vài phút sau, Chiến Thiên giật mình một cái rồi tỉnh dậy, hắn nhìn xung quanh một chút rồi lại mở miệng.

-Sư phụ, người đã đàn xong a?

Lâm Thanh Phong nghe xong cũng muốn thổ huyết, hắn không trả lời Chiến Thiên mà cắn răn thầm nghĩ.

-Tốt lắm, diễn tốt lắm, cứ tiếp tục diễn, ngươi coi sư phụ ngươi là đồ ngu sao?

Chiến Thiên nhìn Lâm Thanh Phong vẫn không trả lời, hắn có chút ngại ngùng gãi đầu.

Quay sang nhìn Mị Nguyệt vẫn đang còn trầm mê, Chiến Thiên đưa tay đánh thức nàng.

Được Chiến Thiên đánh thức, Mị Nguyệt giật mình một cái rồi nàng ngại ngùng gãi đầu mở miệng.

-Xin lỗi, Phong tiền bối, ta quá trầm mê.

Lâm Thanh Phong khuôn mặt xạm đen lại, hai tên này vẫn chưa cưới hỏi gì đâu, vậy mà đã ta sướng ngươi họa bắt đầu đùa giỡn hắn.

Lâm Thanh Phong buồn bực không nói gì, hắn quay đầu sang một bên không thèm nhìn hai người.

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt nhìn nhau, đồng thời nở nụ cười khổ.

Thế đạo bây giờ thật sự quái lạ, được người khác thật lòng khen thì lại giận dỗi không thèm nhìn mặt.

Chiến Thiên gãi đầu cũng không biết phải nên làm thế nào, lúc này Mị Nguyệt lên tiếng.

-Như vậy chúng ta đi tìm hai vị sư mẫu của ngươi a, hẳn là các nàng cũng nghe được tiếng đàn của Phong tiền bối đi?

Chiến Thiên gật đầu rồi cùng Mị Nguyệt chạy đi tìm Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai.

Lời của Mị Nguyệt, Lâm Thanh Phong cũng nghe được, hắn thật sự muốn khóc.

-Hai kẻ này chọc ghẹo ta còn chưa đủ, hiện tại lại muốn kéo thêm lão bà chọc ghẹo ta, Chiến Thiên ngươi thật sự là tên nghịch đồ a.

Nhưng Lâm Thanh Phong cũng sờ cằm suy nghĩ, từ trước tới giờ Chiến Thiên cũng không biết nói dối, biểu hiện lúc nãy của hắn cũng không giống là đang nói dối.



-Chẳng lẽ ta thật sự đàn hay như vậy?

Nghĩ tới đây, Lâm Thanh Phong nhanh chóng lắc đầu rồi tự nhủ.

-Không được, ta nhất định không thể tin lời bọn hắn, nhất định là lừa gạt ta.

Một lúc sau, Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt thật sự đưa Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai tới đây.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai hai mắt phát sáng nhìn Lâm Thanh Phong, hai nàng cũng đã nghe Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt nói sơ qua, vì thế hai nàng biết được Lâm Thanh Phong đàn rất hay.Ninh Thiên Nhai nhanh chóng tới gần, nàng nắm lấy cánh tay Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Phu quân, ngươi đàn hay như vậy tại sao lúc trước ngươi không nói?

Lâm Thanh Phong có chút xoắn xuýt, nhưng hắn vẫn cố gắng giữ khuôn mặt giận dỗi, trong lòng tự nhủ.

-Đây là giả, đây là giả, các nàng đang lừa ta.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai, nhìn vẻ mặt của Lâm Thanh Phong thì hai nàng cũng không biết phải giải thích thế nào.

Khi nãy Lâm Thanh Phong đàn, hai nàng cảm thấy rất hay, nhưng hiện tại khen hắn thì hắn lại giận dỗi.

Lúc này, Bạch Dạ liền xuất hiện, hắn nhìn mọi người ở đây, nhìn qua Lâm Thanh Phong đang cầm lấy cây cổ cầm, hắn hỏi.

-Lúc nãy là ngươi đàn?

Lâm Thanh Phong lại trợn mắt nhìn Bạch Dạ một cái, sau đó hắn cũng nhịn không nổi mà phải nổi giận.

-Các ngươi thật sự kéo nhau điên hết sao? Ta biết ta đàn không hay được chứ? Cần gì phải kéo nhau trêu chọc ta à?

Bạch Dạ mộng bức, bốn người Nam Cung Mị Ảnh cũng cười khổ.

Mị Nguyệt bước lại gần Bạch Dạ rồi nói nhỏ.

-Sư phụ, Phong tiền bối nãy giờ vẫn không tin bọn ta thật sự khen hắn, vì thế hắn còn đang tức tối đây.

Bạch Dạ nghe xong thì gật đầu, nhìn Lâm Thanh Phong rồi mở miệng.

-Những điều bọn hắn nói đều là sự thật, lúc nãy tiếng đàn nghe rất hay, nhưng mà tiếng đàn nghe hay là một chuyện, còn kĩ năng của ngươi lại là một chuyện khác.

Lâm Thanh Phong trợn mắt với Bạch Dạ, hắn không hiểu Bạch Dạ đang muốn nói gì.

Bốn người Nam Cung Mị Ảnh cũng nhìn Bạch Dạ với ánh mắt khó hiểu.

Dưới ánh nhìn của năm người, Bạch Dạ ho khan một tiếng rồi giải thích.

-Các ngươi cũng đã biết đây là cổ cẩm được lưu truyền từ thời thượng cổ đi?

-Thời thượng cổ lưu truyền rằng, cây đàn này có công dụng gây mê hoặc tâm hồn người khác.

Lâm Thanh Phong nhíu mày một cái, hắn đã hiểu được một chút.

Bạch Dạ nói tiếp.

-Nhưng muốn có thể mê hoặc tâm hồn người khác, thì ngươi phải sử dụng nó để đàn ra một khúc nhạc hoàn chỉnh.
-Tùy theo từng bản nhạc mà nó sẽ khiến người nghe có cảm giác khác nhau.

-Cũng như lúc nãy bản nhạc ngươi đàn có giai điệu vui tươi, cùng thêm một loại tình cảm của những kẻ đang yêu nhau, nên tiếng đàn phát ra khiến người nghe cảm thấy vui vẻ hạnh phúc.

Bọn người Nam Cung Mị Ảnh lúc này cùng gật đầu đồng ý, lúc nãy bọn hắn nghe tiếng đàn thì có cảm giác rất vui vẻ cùng hạnh phúc giống như Bạch Dạ đã nói.

Nhưng Mị Nguyệt nhanh chóng hỏi.

-Như vậy tại sao chúng ta lại để thanh cổ cầm này trong bảo khố mà không mang ra sử dụng?

Nghe xong câu hỏi này, Bạch Dạ thở dài một hơi rồi giải thích.

-Như lời ta nói, nó có thể mê hoặc mọi người, nhưng chúng ta phải biết cách sử dụng nó.

-Vấn đề liền ở đây, cách sử dụng cây cổ cầm này từ lâu đã thất truyền, hiện tại ngoài việc nó thật sự nặng thì nó chẳng khác gì một cây đàn bình thường.

Lâm Thanh Phong lúc này mới gật đầu, hắn cũng hiểu được lý do tại sao khi nãy bọn người Nam Cung Mị Ảnh cứ nhất quyết khẳng định rằng hắn đàn hay, tất cả đều do cây đàn này a.

Nhưng suy nghĩ tới lời Bạch Dạ đã nói, Lâm Thanh Phong lại mở miệng.

-Nếu như ta đàn một bản nhạc hào hùng, thì nó có thể nâng cao sĩ khí của mọi người a?

Bạch Dạ trầm tư một chút rồi nói.

-Ta cũng không chắc chắn, nhưng theo lý thuyết thì hẳn là có thể đi?

Lâm Thanh Phong lại gãi cằm rồi hỏi.

-Nếu như ta lại hát đâu?

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai hai mắt sáng lên, hai nàng đều nhanh chóng hỏi.

-Chàng còn biết hát?

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, cũng không nói gì, hắn nhanh chóng lấy lên cây guitar rồi bắt đầu đàn.

Tiếng nhạc đệm vang lên, Lâm Thanh Phong cũng cất tiếng hát.

-Khát khao trong thời trai...

-Nguyện quyết tâm, vì ước mơ...

...

Hắn đang hát bài Giấc Mộng Thời Trai, một bài nhạc game khá nổi tiếng trước đó.

Bài nhạc có giai điệu hùng hồn vang lên, Bạch Dạ bỗng dưng cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng hắn cũng không kịp phản ứng, hắn nhanh chóng bị mê hoặc.

Hiện tại Bạch Dạ có cảm giác rằng hắn là vô địch thiên hạ, hắn không sợ bất cứ điều gì.

Bọn người Nam Cung Mị Ảnh cũng có cùng cảm giác.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn qua Mị Nguyệt rồi nói.

-Mị Nguyệt, có dám đấu với ta một trận?

Mị Nguyệt nhanh chóng nổi lên chiến ý liền gật đầu.

Sau đó hai nàng đi sang một bên bắt đầu đánh nhau.

Chiến Thiên đồng dạng nhìn về... Bạch Dạ rồi nói.

-Bạch tiền bối, ngài có dám...

Cũng không đợi Chiến Thiên nói hết câu, Bạch Dạ đã ngắt lời.

-Đừng nói nhảm, mau tới đây.

Ninh Thiên Nhai là người thường, nàng cũng không thể đánh nhau mà chỉ có thể đứng một bên ra sức cổ vũ.

Tiếng đánh nhau vang vọng khắp tiểu viện của Bạch Dạ.

....Hết Chương 94....

Chương 95: Làm ơn dừng lại, ta không muốn nhìn

Bạch Dạ đang ngồi trên ghế ngẩng đầu thở dài, khuôn mặt hắn đầy vết thâm tím, có nơi còn bị sưng lên như đầu heo.

Bọn người Lâm Thanh Phong đang cố nín cười nhìn Bạch Dạ, hiện tại sắc mặt của hắn không tốt lắm nên không thể chọc hắn.

Lúc nãy Lâm Thanh Phong đàn xong một bản Giấc Mộng Thời Trai khiến chiến ý của Bạch Dạ sôi sục lên, rồi chấp nhận lời thách đấu của Chiến Thiên, vì thế hiện tại mới có tình cảnh như vầy.

Ngay cả Hóa Thần tầng 7 Lục Mặc cũng phải bị Chiến Thiên treo lên đánh thì nói gì tới một tên Hóa Thần tầng 4 như Bạch Dạ?

Cũng may lúc đó Lâm Thanh Phong nghe được tiếng đánh nhau quá dữ dội nên phải dừng hát sớm, nếu thật đợi tới khi hắn hát xong thì Bạch Dạ cũng “xanh cỏ”.

Lâm Thanh Phong nín cười tới nội thương, hắn cố sức ho nhẹ một tiếng để lấy lại bình tĩnh, nhìn Bạch Dạ rồi nói.

-Như vậy nếu ta hát thêm, thì tác dụng lại càng tăng cao a?

Bạch Dạ hừ một tiếng rồi gật đầu đồng ý, đúng như lời Lâm Thanh Phong nói, nếu Lâm Thanh Phong vừa đàn vừa hát thì tác dụng sẽ tăng cao.

Lúc đầu Lâm Thanh Phong chỉ đàn thôi, có thể khiến Bạch Dạ bị mê hoặc nhưng hắn vẫn giữ được bình tĩnh, còn vừa nãy Lâm Thanh Phong hát thì lại khiến đầu óc hắn không thể suy nghĩ gì mà tiếp nhận khiêu chiến của Chiến Thiên.

Mị Nguyệt hai mắt phát sáng nàng nhanh chóng hỏi.

-Nếu trong trận chiến Phong tiền bối lại vừa đàn vừa hát nâng cao sĩ khí người nghe thì sao nhỉ?

Mị Nguyệt vừa dứt lời, Lâm Thanh Phong cùng Bạch Dạ đồng thời mở miệng.

-Không được.

Hai người trả lời khiến Mị Nguyệt giật mình, Chiến Thiên gãi đầu lại hỏi.

-Tại sao vậy sư phụ? Ta cảm thấy cách này rất tốt mà?

Lâm Thanh Phong lắc đầu, hắn thở dài một cái rồi giải thích.

-Tuy cách này đúng là rất tốt, nhưng nếu muốn sử dụng thì trước tiên chúng ta phải biết cách làm thế nào để nó nâng cao sĩ khí quân mình thôi.

-Các ngươi thử nghĩ xem, hiện tại Thiên Vận Tông đang nằm ở thế yếu, số lượng đệ tử tham chiến cũng không nhiều bằng quân địch, nếu trong chiến đấu ta lại sử dụng cây guitar này tăng thêm sĩ khí cho quân địch thì sẽ như thế nào?

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt nghe xong lời này thì mới hít vào một hơi khí lạnh, khi nãy hai người đều không nghĩ tới chuyện này.

Chiến Thiên hai mắt phát sáng, hắn nhanh chóng mở miệng.

-Thật đúng là sư phụ, không ngờ người đã nghĩ xa được như vậy.

Lâm Thanh Phong khinh thường khịt mũi một tiếng.

-Hừ, bớt vỗ mông ngựa.

Bạch Dạ ngồi trầm tư một lúc rồi lắc đầu, hắn cũng không nghĩ ra cách nào tốt hơn.

Ninh Thiên Nhai bỗng chốc mở miệng lên tiếng.

-Ta không phải tu sĩ nên cũng không hiểu được gì nhiều, nhưng tại sao phu quân không thử dùng linh khí để điều khiển nó?

Câu nói của Ninh Thiên Nhai vừa buông xuống, tất cả mọi người trong phòng đều mộng bức.

Lâm Thanh Phong gãi đầu thầm nghĩ.

-Đúng a? Tại sao lại không thử dùng linh khí điều khiển đâu?

-Chẳng phải tu sĩ muốn sử dụng pháp khí thì đều phải dùng linh khí điều khiển a?

Bạch Dạ cũng không biết phải nói thế nào mới tốt, đây là cái gọi là trong cuộc u mê, bên ngoài tỉnh táo đi?

Lâm Thanh Phong cùng Bạch Dạ đều có chút xấu hổ, cả hai đồng thời ho nhẹ một tiếng rồi Lâm Thanh Phong mới nói.

-Đúng rồi, ta còn chưa thử sử dụng linh khí đâu, trước tiên mọi người nên ra ngoài cùng ta thử một chút.

Lâm Thanh Phong vừa dứt lời, tất cả mọi người trong phòng đều đồng thời lùi về phía sau một bước, không ai muốn tiến lên làm chuột bạch a.

Lâm Thanh Phong trợn mắt nhìn tất cả, không ai muốn làm chuột bạch thì hắn cũng hết cách, hắn gãi đầu rồi nói.



-Không ai muốn làm, như vậy ta làm sao thử được?

Lâm Thanh Phong vừa dứt lời, Bạch Dạ đã nhanh chóng mở miệng.

-Nguyệt nhi, nhanh đi gọi Lục tông chủ tới.

Tất cả mọi người nghe xong câu này đều trợn mắt nhìn Bạch Dạ.

Mị Nguyệt có chút không tin tưởng người nam tử trước mặt nàng là người sư phụ mà nàng từng biết.Bạch Dạ ho nhẹ một tiếng rồi trừng mắt.

-Sao còn không nhanh chân lên?

Lúc này Mị Nguyệt cũng nhanh chóng cúi đầu rồi chạy đi tìm Lục Mặc, nàng âm thầm cầu khẩn Lục Mặc không gặp chuyện gì mới tốt.

....

Một lúc sau Lục Mặc cùng Mị Nguyệt xuất hiện.

Lục Mặc ngay sau khi nghe được Bạch Dạ có chuyện muốn tìm thì nhanh chóng cùng Mị Nguyệt đi tới.

Mặc dù hắn không biết tại sao Mị Nguyệt có chút xoắn xuýt nhưng hắn cũng không để ý.

Lục Mặc bước tới trước mặt Bạch Dạ, hắn muốn nói gì đó, nhưng nhìn bộ dạng hiện tại của Bạch Dạ, câu nói của hắn bị chặn ở trong bụng, hắn cười muốn rút gân.

Nhìn Lục Mặc cười thoải mái, Bạch Dạ sắc mặt đen kịt, trong lòng hắn cũng âm thầm nói.

-Tốt, hiện tại cho ngươi cười, một lúc sau ta muốn xem ngươi cười nổi hay không.

Bạch Dạ trong lòng tràn đầy ác ý, nhưng hắn cũng không biểu hiện ra ngoài, hắn ho nhẹ một tiếng rồi nói.

-Đây là do Lâm Thanh Phong sử dụng cây cổ cầm gây nên.

Sắc mặt Lục Mặc lúc này mới nghiêm túc lại một chút, hắn mở miệng.

-Là cây cổ cầm trong Bảo Khố Phòng a? Được rồi, như vậy ngươi muốn ta tới đây để làm gì?

Bạch Dạ ho nhẹ một tiếng rồi nói.

-Ta muốn ngươi cùng ta, hai người chúng ta giúp hắn tìm hiểu rõ hơn phương thức sử dụng cây cổ cầm này, ta nghĩ nó sẽ có lợi cho chúng ta trong trận chiến sắp tới.

Lục Mặc cũng không nghi ngờ gì, hắn liền gật đầu đồng ý.

Hiện tại đối với Lục Mặc chỉ cần có lợi cho tông môn, giúp tông môn có thể vượt qua tai nạn sắp tới cho dù bắt hắn nhảy hố lửa hắn cũng chấp nhận.

Lục Mặc quay đầu nhìn về Lâm Thanh Phong, hai tay ôm quyền rồi nói.

-Như vậy xin nhờ Lâm tiểu huynh đệ rồi.

Lục Mặc bình thường đều gọi Lâm Thanh Phong là Lâm tiểu hữu, nhưng lúc này hắn đã đặt Lâm Thanh Phong lên ngang hàng, cũng tức là hắn đã coi Lâm Thanh Phong là huynh đệ.

Lâm Thanh Phong gật đầu, rồi cũng đáp lời.

-Không có chuyện gì, ta cũng muốn góp một phần sức trợ giúp các vị.

Lâm Thanh Phong, Lục Mặc cùng Bạch Dạ ba người đều nở nụ cười rồi bước ra ngoài.Lâm Thanh Phong vẫn ngồi tại bàn đá, hắn điều chỉnh dây đàn một chút rồi nhìn về bốn người Nam Cung Mị Ảnh nói.

-Mị Ảnh cùng Thiên Nhai đứng chung với nhau, còn Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt hai người lại đứng cùng nhau.

Mặc dù bốn người không biết tại sao Lâm Thanh Phong lại nói như vậy, nhưng bọn hắn cũng không có ý kiến gì.

Lâm Thanh Phong gật đầu với bốn người một cái, lại quay đầu nhìn Bạch Dạ cùng Lục Mặc rồi nói.

-Như vậy hai vị, ta đắc tội rồi.

Lâm Thanh Phong nói rồi cũng bắt đầu đàn, hắn truyền linh khí vào cây guitar, hắn liền có thể cảm nhận được mình có thể điều khiển công dụng mê hoặc của cây guitar theo ý muốn.

Vì thế hắn hướng về Lục Mặc cùng Bạch Dạ để sử dụng.

Bài mà hắn đàn là bài My Heart Wil Go On, một bài nhạc lãng mạn.

Bốn người Nam Cung Mị Ảnh ở phía ngoài thật sự không bị ảnh hưởng, bọn hắn chỉ im lặng lắng nghe tiếng đàn của Lâm Thanh Phong.

Bạch Dạ bỗng cảm thấy bản thân bắt đầu mất kiểm soát, hắn thầm hô.

-Không tốt.

Nhưng trễ, hắn cùng Lục Mặc nhanh chóng bị tiếng đàn mê hoặc, cả hai người bắt đầu nhún nhảy theo điệu nhạc.

Sau đó cả hai cùng ôm nhau rồi bắt đầu nhảy...

Khung cảnh có chút cay mắt.

Hai tên nam nhân, mở nhạc Titanic rồi ôm nhau nhảy, bọn ngươi nghĩ xem có cay mắt hay không?

Bọn người Nam Cung Mị Ảnh lúc này đều muốn tự tay chọc mù hai mắt của mình để không nhìn thấy cảnh này.

Mị Nguyệt miệng há to, một tay nàng run run chỉ về phía hai người đang đứng nhún nhảy, một tay khác thì lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một viên Lưu Ảnh Thạch, có tác dụng lưu trữ hình ảnh.

...

Một lúc sau Lâm Thanh Phong cũng kết thúc, hắn thở ra một hơi rồi đặt cây đàn qua một bên.

Hắn ngẩng đầu dự định nói gì đó, nhưng đập vào mắt hắn là một cảnh tượng khiến người ta nổi da gà.

Cả hai người Lục Mặc và Bạch Dạ đều đang ôm nhau nhảy, bọn hắn vẫn chưa hết bị mê hoặc.

Lâm Thanh Phong thật sự muốn khóc, hắn đưa ánh mắt cầu xin nhìn về bọn người Nam Cung Mị Ảnh, nhưng hắn chỉ nhìn thấy bọn người Nam Cung Mị Ảnh cũng đang trợn mắt nhìn về hướng này.

Lâm Thanh Phong cũng chỉ biết cười khổ.

Lúc này hai người Bạch Dạ cùng Lục Mặc cũng nhảy tới cao trào, bọn hắn hai mắt đầy “thâm tình” nhìn nhau, rồi cả hai đều nhắm mắt lại rồi hướng mặt tới gần.

Lâm Thanh Phong nhìn cảnh này, đầu hắn đầy mồ hôi, trong lòng hắn kêu réo.

-Mau dừng lại, làm ơn dừng lại, ta không muốn nhìn...

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai nhanh chóng lấy tay che mắt.

Mị Nguyệt nước mắt cũng đọng trên mặt.

-Đây không phải là sư phụ,...

Chiến Thiên một mặt mộng bức gãi đầu, hắn cũng không biết nên nói gì mới tốt.

Lời khẩn cầu của Lâm Thanh Phong giống như được đền đáp.

Lục Mặc cùng Bạch Dạ hai người, gần như miệng kề miệng thì cả hai đồng thời bừng tỉnh mở mắt.

Nhìn về khuôn mặt đối diện, rồi lại nhìn xuống thân thể phía dưới còn đang ôm nhau.

Hai người nhanh chóng tách ra, rồi đồng thời quỳ xuống...nôn ói.

Nhìn hai người tách nhau ra, tất cả đều thở phào một hơi, Lâm Thanh Phong thở dài có chút tiếc nuối rồi nói.

-Hai người a, cần gì phải bạo dạn như vậy? Có thể vào phòng đóng cửa, nhưng tại sao lại muốn làm ở đây à?

....Hết Chương 95....

Chương 96: Công dụng của những bộ y phục

Bạch Dạ khuôn mặt trắng bệch, hắn không thể tin tưởng mà đưa ngón tay về Lâm Thanh Phong rồi nói đứt quãng.

-Ngươi...tại sao...ngươi lại hại cả ta?

Lâm Thanh Phong gãi đầu rồi trả lời.

-Làm sao ta biết được? Lúc nãy ngươi nói sẽ cùng Lục tông chủ thử, vì thế ta nghĩ ngươi cũng muốn tham gia.

Bạch Dạ kém chút thổ huyết, hắn không biết nói gì với Lâm Thanh Phong.

Lục Mặc đứng một bên cũng trợn mắt, sau khi nghe đoạn đối thoại giữa Bạch Dạ và Lâm Thanh Phong, hắn làm sao không biết được Bạch Dạ muốn làm gì?

Vẻ mặt hắn không dám tin mà nhìn về Bạch Dạ.

-Ngươi...ngươi muốn hãm hại ta?

Bạch Dạ nghe xong câu hỏi này, vẻ mặt hắn có chút xoắn xuýt.

Nhìn vẻ mặt này của Bạch Dạ, Lục Mặc cũng hiểu được, hắn không nói một lời nào mà quay đầu bỏ đi.

Bạch Dạ không biết phải nên làm thế nào, hắn có chút tức giận nhìn về Lâm Thanh Phong.

Nhưng Lâm Thanh Phong lại đưa ra vẻ mặt “ta đây không liên quan” khiến hắn tức chết.

Bạch Dạ vẻ mặt đen kịt, hắn hừ một tiếng rồi nói.

-Chuyện xảy ra ngày hôm nay, ta không muốn bị truyền ra ngoài.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi lắc đầu, hắn chỉ tay về Mị Nguyệt rồi nói.

-Chuyện này có bị truyền ra ngoài hay không, cũng không phải do ta quyết định à.

Bạch Dạ có chút không hiểu, hắn cau mày rồi nhìn về hướng mà ngón tay Lâm Thanh Phong chỉ tới.

Chỉ thấy Mị Nguyệt đang đứng đó, tay nàng vẫn còn cầm Lưu Ảnh Thạch.

Chỉ trong chớp mắt Bạch Dạ liền hiểu được ý mà Lâm Thanh Phong muốn nói, hắn nhìn Mị Nguyệt rồi lên tiếng.

-Mau xóa cho ta.

Mị Nguyệt gật đầu như cái máy, nàng nhanh chóng hủy bỏ viên Lưu Ảnh Thạch trong tay.

Bạch Dạ hài lòng gật đầu với nàng rồi xoay người bỏ đi.

Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi thở ra một hơi, quay sang nhìn bọn người Nam Cung Mị Ảnh một cái, hắn ra hiệu cho mọi người tiến tới.

Hắn trầm tư một lúc, nhìn Mị Nguyệt rồi nói.

-Ta muốn mượn cây guitar này của các ngươi, chuyện này không thành vấn đề a?

Mị Nguyệt gật đầu, rồi trả lời.

-Không thành vấn đề, nếu Phong tiền bối đã có thể sử dụng nó thì bọn ta đưa nó cho ngươi cũng không sao, để trong kho cũng vô dụng, với lại ta cũng đã hứa với Chiến Thiên, nếu ngươi có thể sử dụng nó thì ta sẽ đưa cho ngươi.

Lâm Thanh Phong gật đầu với Mị Nguyệt, hắn thu lấy cây guitar vào nhẫn trữ vật rồi nói.

-Như vậy ở đây cũng không còn chuyện gì, hai người các ngươi cứ tiếp tục đi chơi a, buổi chiều ta sẽ làm thức ăn, nhớ trở về sớm.



Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt gật đầu một cái rồi lại nắm tay nhau đi chơi.

Để lại ba người Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai.

Sau khi hai người Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt đi mất, Nam Cung Mị Ảnh nhíu mày nhìn Lâm Thanh Phong, nàng hỏi.
-Phu quân, tại sao ngươi lại muốn bọn họ rời đi? Có phải phu quân có chuyện không muốn nói với bọn họ?

Lâm Thanh Phong gãi đầu, nhìn Nam Cung Mị Ảnh rồi nói.

-Không hổ là lão bà, nhanh như vậy mà đã nhìn ra suy nghĩ của ta.

-Đúng là ta có thứ muốn thử.

Nói rồi Lâm Thanh Phong lấy trong nhẫn trữ vật ra một bộ y phục trong số những bộ lúc trước đã xuyên việt cùng với hắn.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai đồng thời, nhìn bộ y phục trong tay Lâm Thanh Phong, hải nàng có chút không hiểu, rồi Nam Cung Mị Ảnh mở miệng hỏi.

-Tại sao phu quân lại lấy bộ y phục này ra?

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi nhìn Ninh Thiên Nhai, sau đó nói.

-Thiên Nhai, ta có một bí mật muốn cho nàng biết, ta là người xuyên việt, ta không thuộc về thế giới này.

Ninh Thiên Nhai có chút ngạc nhiên nhìn Lâm Thanh Phong, còn Nam Cung Mị Ảnh không tỏ vẻ gì, lúc trước Lâm Thanh Phong đã từng nói cho nàng biết, vì thế nàng cũng không ngạc nhiên.

Lâm Thanh Phong nói rồi, hắn cầm bộ y phục trên tay, đưa lên trước mặt hai nàng rồi tiếp tục nói.

-Những bộ y phục này, cùng cây guitar lúc nãy, ta nghĩ rằng bọn nó cũng giống ta, xuyên việt tới đây.

-Cây guitar xuyên việt tới đây liền có khả năng mê hoặc người nghe tiếng đàn, còn những bộ y phục này thì có sức phòng thủ khá mạnh mẽ.

Nam Cung Mị Ảnh bỗng dưng nghĩ ra một điều gì đó, nàng nhanh chóng hỏi lại.

-Có phải phu quân muốn thử truyền linh lực vào những bộ y phục này?

Lâm Thanh Phong nở nụ cười gật đầu, có một lão bà hiểu ý mình như Nam Cung Mị Ảnh khiến hắn rất vui vẻ.

-Đúng vậy, lúc trước vẫn chưa trở thành tu sĩ, nên ta cũng không thể thử, về sau lại quên mất, hiện tại ta muốn thử một chút xem chúng nó có thể làm được gì.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai đều gật đầu, sau khi nghe Lâm Thanh Phong nói thì hai nàng đều muốn biết những thứ mà Lâm Thanh Phong mang tới có thể làm được những gì.

Lâm Thanh Phong bước vào trong phòng, hiện tại bộ y phục mà hắn đang mặc là một bộ y phục bình thường, lúc trước hắn đã đặt may ở U Ám thôn, còn những bộ y phục trong valy hắn vẫn để đó vì sợ mặc nhiều sẽ bị hư mất.

Lâm Thanh Phong chọn lấy một bộ y phục bình thường, một cái áo thun trắng, quần jean đen, giày thể thao, trẻ trung năng động.Hắn thay xong y phục rồi bước ra ngoài, đi tới trước mặt Nam Cung Mị Ảnh và Ninh Thiên Nhai.

Y phục bình thường Lâm Thanh Phong vẫn mặc là do hắn đặt may, kiểu dáng không khác hiện tại là mấy nên Ninh Thiên Nhai cũng không ngạc nhiên.

Lâm Thanh Phong gật đầu nhìn hai nàng rồi nói.

-Như vậy, ta sẽ thử một chút a.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai đồng thời gật đầu rồi lùi ra một khoảng cách.

Lâm Thanh Phong hít vào một hơi rồi bắt đầu truyền linh lực vào y phục.

Ngay lúc Lâm Thanh Phong truyền linh lực vào y phục, bộ y phục trên người hắn cũng dần dần phát sáng, ánh sáng bắt đầu bao phủ toàn thân hắn.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai đều nở nụ cười vui vẻ nhìn về Lâm Thanh Phong.

Vài giây sau, ánh sáng tản đi, Lâm Thanh Phong cũng theo đó mà xuất hiện.

Lâm Thanh Phong xuất hiện, bên ngoài mang theo một cái ngự thần bào màu trắng suất khí, bên trong vẫn là bộ y phục lúc trước.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai hai mắt tỏa sáng, Lâm Thanh Phong bình thường sau khi trải qua hai lần loại bỏ tạp chất thì đã rất đẹp trai, cộng thêm hiện tại khoác thêm một thân ngự thần bào khiến cho mị lực của hắn tăng thêm một cấp độ mới.

Lâm Thanh Phong tự đánh giá một chút, ngự thần bào mang theo sức phòng ngự rất mạnh.

Tuy không biết là mạnh bao nhiêu, nhưng hắn biết rằng ngay cả bản thân hắn hiện tại, cho dù dùng hết sức lực đánh cả ngày cũng đừng mong gây ra một vết trầy trên bộ ngự thần bào này.

Hắn có chút vui mừng, hắn cảm giác được khi sử dụng bộ y phục này, linh lực tiêu hao rất ít, với tốc độ hồi phục linh lực hiện tại của hắn thì có thể xem như không có.

Lâm Thanh Phong vui vẻ, sau đó hắn dừng truyền linh lực vào y phục, bộ y phục lại phát ra ánh sáng, sau đó trở về bình thường.

Hắn đưa mắt nhìn Nam Cung Mị Ảnh rồi nói.

-Bộ y phục này tiêu hao rất ít linh lực, nhưng mang đến sức phòng ngự không tưởng, ta nghĩ rằng bộ y phục lúc trước ta đưa nàng cùng tiểu Tuyết sẽ có cùng công dụng, nàng vào trong thử một chút a.

Nam Cung Mị Ảnh nhanh chóng gật đầu rồi cũng đi vào phòng mặc vào bộ áo dài trắng lúc trước Lâm Thanh Phong đã đưa.

Nam Cung Mị Ảnh mang theo một thân áo dài trắng bước ra, nàng gật đầu với Lâm Thanh Phong rồi cũng thử truyền linh lực vào bộ y phục.

Bộ y phục nhanh chóng phát sáng, ánh sáng bao phủ toàn thân Nam Cung Mị Ảnh.

Một lúc sau Nam Cung Mị Ảnh bước ra, lúc này nàng mang trên người một chiếc áo sơ mi xanh ngắn tay bó sát người, cái quần đùi ngắn màu đen, tất chân đen dài qua đùi, dưới chân đeo một đôi giày thể thao màu xanh, trên tay cầm thanh Hàn Băng Kiếm.

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh lúc này, dưới chiếc áo sơ mi bó sát, bộ ngực tròn trịa của nàng lộ ra hoàn hảo, thêm chiếc quần đùi ngắn và đôi tất chân khiến người nhìn cảm thấy chảy máu mũi, cộng thêm nhan sắc có sẵn của nàng không biết bao nhiêu tên nam nhân sẽ bị nàng đánh gục ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Lâm Thanh Phong máu mũi cũng chảy ra, hai mắt trừng lớn, miệng há to, nước miếng chảy ra nhìn về Nam Cung Mị Ảnh một lúc lâu mà vẫn chưa dừng lại.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không để ý, Lâm Thanh Phong là phu quân của nàng, hắn muốn nhìn làm sao thì nhìn, nàng không quan tâm.

Nhưng khi nhìn lại một thân y phục hiện tại, Nam Cung Mị Ảnh nhanh chóng xấu hổ, nàng nhanh chóng ngồi xuống để che đi thân thể.

Nàng vẫn chưa bao giờ mặc bộ y phục mát mẻ như thế này, lúc trước mặc bộ áo dài mà Lâm Thanh Phong đưa cho cũng vì không còn y phục khác để mặc, đồng thời thiết kế của bộ áo dài rất kín đáo nên nàng cũng không có cảm giác gì.

Còn bộ y phục lúc này, tuy mặc vào khiến nàng có cảm giác thích thú, rất dễ dàng di chuyển nhưng nó quá xấu hổ.

Lâm Thanh Phong ho nhẹ một tiếng để lấy lại bình tĩnh, hắn nhìn Nam Cung Mị Ảnh rồi nói.

-Không việc gì phải xấu hổ a, Lão Bà. Hiện tại nơi này cũng chỉ có ba người chúng ta, cũng không có ai khác, mặc khác sau này nàng quen thuộc là tốt rồi.

…..Hết Chương 96…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau