HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 86 - Chương 90

Chương 87: Vô Tự Thần Thư

Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên bước vào phòng của Bạch Dạ.

Hiện tại Lục Mặc cùng Bạch Dạ đã đợi sẵn trong phòng.

Nhìn hai người Lâm Thanh Phong bước vào, Lục Mặc gật đầu một cái rồi lên tiếng.

-Hai người mau tới đây ngồi xuống, ta có chuyện muốn nói với hai người.

Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên hai mắt nhìn nhau một cái rồi đồng thời gật đầu tiến tới.

Nhưng Chiến Thiên chỉ đứng sau lưng Lâm Thanh Phong, hắn cũng không ngồi xuống.

Lục Mặc nhìn Chiến Thiên một cái rồi lại nhìn về Lâm Thanh Phong.

Thấy Chiến Thiên nghe lời Lâm Thanh Phong như vậy, thì ai cũng biết được Lâm Thanh Phong mới là người quyết định.

Vì thế Lục Mặc chăm chú đánh giá Lâm Thanh Phong một cái.

Người thanh niên trước mặt hắn, hoàn toàn bình thường, tuổi còn trẻ mà đã đạt Trúc Cơ Viên Mãn thì đúng là một thiên tài, ngoài điều đó ra Lục Mặc cũng không nhìn thêm được gì khác.

Nhưng nếu Lâm Thanh Phong thật sự chỉ đơn giản như vậy mà có thể khiến Chiến Thiên răm rắp nghe theo sai bảo, thì Lục Mặc không tin.

Lục Mặc nhìn chằm chằm khiến Lâm Thanh Phong nổi da gà một cái, hắn ôm người lộ ra vẻ mặt khinh bỉ nhìn Lục Mặc rồi nói.

-Lục tông chủ, ta biết ta rất đẹp trai nhưng ta không chơi gay.

Tuy Lục Mặc không hiểu “chơi gay” theo lời Lâm Thanh Phong nói là gì, nhưng chỉ nhìn vẻ mặt của Lâm Thanh Phong hiện tại thì hắn cũng hiểu nghĩ của nó cũng không tốt lành gì.

Vẻ mặt “muốn ăn đòn” hiện tại của Lâm Thanh Phong cộng thêm khi nãy vừa bị thương chưa khỏi hẳn, khiến Lục Mặc muốn phun ra thêm một ngụm máu.

Nhưng Lục Mặc vẫn cố gắng kìm lại, điều quan trọng hiện tại là hắn muốn nhờ bọn người Lâm Thanh Phong, hay nói chính xác hơn là nhờ Chiến Thiên ra sức giúp đỡ Thiên Vận Tông đối mặt với nguy cơ trước mắt.

Lục Mặc hít vào một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, sau đó hắn nói.

-Phong tiểu hữu, ta sẽ nói thẳng vào việc chính, ta muốn nhờ các ngươi trợ giúp Thiên Vận Tông được chứ?

Lúc này Lâm Thanh Phong mới thu lại bộ dáng muốn ăn đòn khi nãy, hắn gật đầu nhìn Lục Mặc rồi trả lời.

-Lý do mà chúng ta tới đây là để trợ giúp Thiên Vận Tông, vì thế cho dù Lục tông chủ không mở miệng chúng ta vẫn sẽ ra tay.

Nghe xong lời của Lâm Thanh Phong, Lục Mặc mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Sau đó hắn lấy ra một quyển sách màu đen dày cộm, có phong cách cực kì cổ xưa, để trên bàn rồi nói.

-Đã các ngươi muốn giúp đỡ chúng ta, như vậy ta cũng sẽ không tiếp tục giấu diếm.

Lục Mặc chỉ tay về cuốn sách trên bàn, tiếp tục nói.

-Đây cũng là nguyên nhân khiến cho Thiên Vận Tông gặp phải đại nạn lần này.

Lâm Thanh Phong nhìn quyển sách màu đen trên bàn, bìa sách còn viết rõ “Làm cách nào để hiểu được suy nghĩ phụ nữ”.

Lấy tay cầm lấy cuốn sách, Lâm Thanh Phong lật ra từng trang để xem xét.

Đúng là chỉ có từng trang giấy trắng, cũng không có nội dung.

Nhưng Lâm Thanh Phong bỗng nhiên để ý thấy, giữa cuốn sách còn mang theo một vật nhỏ nó là một cái thẻ đen, hắn tò mò cầm lấy thẻ đen đưa tới trước mặt rồi chăm chú nhìn.

Lâm Thanh Phong chăm chú nhìn tấm thẻ, Lục Mặc cũng mở miệng.



-Đó là đồ vật dùng để đánh dấu trang sách, nó và cuốn sách này là cùng một bộ.

-Lúc trước ta cũng từng quan sát nó, cũng đã thử truyền linh lực vào đó nhưng vẫn không có gì xảy ra, vì thế ta nghĩ rằng nó thật sự chỉ là một đồ vật dùng để đánh dấu trang sách thôi.

Lục Mặc nói xong, Lâm Thanh Phong cũng gật đầu, hắn dĩ nhiên biết đây là thẻ dùng để đánh dấu trang sách tuy nhìn nó rất tầm thường, nhưng không hiểu sao Lâm Thanh Phong lại có cảm giác tấm thẻ này không đơn giản.

Nhìn tấm thẻ một hồi lâu cũng không nhìn ra được gì, Lâm Thanh Phong lại cầm lấy cuốn sách và bắt đầu xem xét.Xem xét quyển sách một hồi lâu, Lâm Thanh Phong để ý thấy được, mặt sau của bìa sách có một hàng chữ nhỏ màu đen, nhưng vì cùng màu với bìa sách nên nó dễ khiến người ta bỏ qua.

Tuy rằng Lâm Thanh Phong để ý thấy, nhưng có lẽ vì thời gian tồn tại của cuốn sách quá lâu khiến dòng chữ cũng phai nhạt đi nên rất khó nhìn.

Hắn đưa quyển sách tới trước mặt Lục Mặc cùng Bạch Dạ, ngón tay chỉ vào khu vực xuất hiện chữ viết rồi nói.

-Các ngươi nhìn được những chữ này a?

Lục Mặc cùng Bạch Dạ đều cau mày, bọn hắn lấy được cuốn sách này cũng không phải ngày một ngày hai, nhưng chưa bao giờ bọn hắn nhìn thấy một chữ viết nào khác ngoài chữ trên bìa sách.

Hiện nay Lâm Thanh Phong lại hỏi, khiến bọn hắn có chút không hiểu, nhưng vẫn chăm chú nhìn vào khu vực ngón tay Lâm Thanh Phong chỉ tới.

Một lúc sau Lục Mặc cùng Bạch Dạ đều đồng loạt lắc đầu.

Lâm Thanh Phong nhíu mày, rồi lại nhìn về phần bìa sách, hắn cũng kinh ngạc rằng chữ trên bìa sách đã biết mất.

Lâm Thanh Phong trầm tư một lúc, lúc nãy hắn không nhìn lầm, phần bìa sách có chữ, nhưng hiện tại lại biến mất.

Trầm tư một lúc lâu, Lâm Thanh Phong lại nhìn về tấm thẻ đen sau đó lại thầm nghĩ.

-Lục Mặc đã từng nói lúc trước hắn đã từng truyền linh lực vào tấm thẻ này, nhưng nó cũng không có gì khác xảy ra, nhưng khi nãy ta cầm sách lại thấy có chữ viết… Có lẽ nào…

Ý tưởng đột nhiên lóe sáng, Lâm Thanh Phong nhanh chóng thực hiện.

Hắn truyền một ít linh lực vào tấm thẻ đen, sau đó một tay cầm thẻ, một tay lật sách.

Lúc này hắn nhìn được chữ trên bìa sách lại xuất hiện, lần này chữ viết xuất hiện tuy vẫn không rõ ràng, nhưng vẫn có thể nhận ra đây là chữ viết, nhưng rất nhanh sau đó chữ viết lại biến mất, linh lực mà Lâm Thanh Phong truyền vào tấm thẻ cũng hết.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười vui vẻ rồi nói.

-Thật đúng là như vậy.

Lục Mặc cùng Bạch Dạ có chút kinh dị nhìn Lâm Thanh Phong, bọn hắn đã nghiên cứu cuốn sách này thời gian không ngắn nhưng cũng không nhìn ra được gì, nhưng hiện tại Lâm Thanh Phong lại tìm ra được trong thời gian ngắn, bảo sao bọn hắn không khiếp sợ?

Khiếp sợ thì khiếp sợ, Lục Mặc vẫn nhanh chóng mở miệng.

-Làm sao? Ngươi nhìn ra điều gì?

Lâm Thanh Phong gật đầu với Lục Mặc rồi nói.
-Đã tìm ra cách để nhìn thấy chữ viết, ngươi một tay lật sách, một tay truyền linh lực vào tấm thẻ này thì chữ viết sẽ xuất hiện.

Lục Mặc nghe xong thì cẩn thận cầm lấy quyển sách và tấm thẻ, sau đó làm theo lời Lâm Thanh Phong.

Hắn nhìn thấy quyển sách thật sự có chữ, hắn cười to.

-Haha, thật sự có chữ, thật sự có chữ,… như vậy truyền thuyết là thật.

Bạch Dạ cũng nở nụ cười vui vẻ, tuy hắn không nhìn được chữ nhưng hắn biết Lục Mặc sẽ không lừa hắn.

Như vậy Thiên Vận Tông thật sự nhặt được bảo vật, tuy rằng tông môn gặp nạn là sự thật, nhưng ít ra sẽ không xui xẻo tới mức gặp nạn vì một cuốn sách không chữ.

Lục Mặc truyền linh lực vào tấm thẻ, truyền càng nhiều thì chữ viết lại càng rõ ràng, nhưng một lúc sau sắc mặt hắn cứng đờ, những chữ viết trên cuốn sách… hắn không hiểu.

Lục Mặc cau mày một cái rồi thở dài, đặt quyển sách xuống bàn rồi lắc đầu nói.

-Tuy rằng có thể nhìn rõ ràng, nhưng văn tự trên sách… ta không hiểu.

Bạch Dạ nhìn vẻ mặt thất vọng của Lục Mặc hắn cũng tiến lại vỗ vai an ủi.

Lâm Thanh Phong nhìn hai người đàn ông trước mặt hắn có chút cay mắt, nhưng hắn vẫn có chút tò mò, vì thế hắn lại cầm lấy cuốn sách và tấm thẻ.

Truyền linh lực vào tấm thẻ, chữ viết trên sách lại hiện ra rõ ràng hơn.

Sau khi nhìn rõ chữ viết, Lâm Thanh Phong há mồm rồi nở nụ cười.

Chữ viết trên sách đối với hắn hết sức quen thuộc đó là tiếng Anh.

Mà Lâm Thanh Phong là ai? Hắn là một tên thanh niên được cử ra nước ngoài công tác, vì thế tiếng Anh của hắn cũng phải đạt tới một trình độ nhất định, việc hiểu được những chữ viết trên sách đối với hắn rất dễ dàng.

Chiến Thiên nhìn Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn cũng tò mò nên mở miệng hỏi.

-Sư phụ, người hiểu được sao?

Câu hỏi của Chiến Thiên nhanh chóng dẫn tới sự chú ý của Lục Mặc cùng Bạch Dạ, hai người cùng nhìn Lâm Thanh Phong chờ đợi câu trả lời của hắn.

Nghe được câu hỏi của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong gật đầu nở nụ cười rồi nói.

-Tất nhiên là hiểu được.

Lục Mặc cùng Bạch Dạ hai mắt phát sáng, sau đó Lục Mặc nhanh chóng mở miệng.

-Như vậy ý nghĩa của nó là gì? Nếu ngươi có thể đọc được, bọn ta sẵn sàng đưa nó cho ngươi.

Lâm Thanh Phong trầm tư một lúc nhìn phần chữ viết trên bìa sách, nhìn qua một lượt rồi hắn ngẩng đầu lên trả lời.

-Đây là một phần hướng dẫn sử dụng quyển sách.

Lục Mặc cùng Bạch Dạ một mặt mộng bức, hướng dẫn sử dụng là ý gì?

Nhìn hai người có chút ngơ ngác, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi giải thích.

-Cũng như tên gọi, hướng dẫn sử dụng là một phần hướng dẫn, làm sao để sử dụng quyển sách.

Lâm Thanh Phong nói xong thì hắn lại gãi đầu rồi tiếp tục.

-Theo như trên hướng dẫn sử dụng, thì quyển sách này được đánh giá là thần khí, tên của nó là Vô Tự Thần Thư, nó có thể mang chúng ta tới bất kì một thế giới sách nào.

Lục Mặc cùng Bạch Dạ nghe tới đây thì cả hai đều cười to.

Bọn hắn cũng đã từng nghe về truyền thuyết của quyển sách này, vì thế cũng đã hiểu được phần nào công dụng của nó.

….Hết Chương 87….

Chương 88: Có thể đi gặp Son Goku

Lâm Thanh Phong trầm tư một lúc rồi tiếp tục nói.

-Theo hướng dẫn sử dụng, thì mỗi một người có thể sử dụng Vô Tự Thần Thư trong thời gian tối đa hai năm, nhưng cũng tùy thuộc vào thế giới mà chúng ta muốn đến mà thời gian chúng ta có thể ở lại thế giới đó là ngắn hay dài.

-Nếu là Hạ cấp thế giới thì thời gian sẽ trôi với tỉ lệ 1:100, cũng tức là chúng ta có thể ở hạ cấp thế giới 200 năm rồi quay trở về.

-Trung cấp thế giới tỉ lệ sẽ là 1:10, còn Cao cấp thế giới là 1:1, đây cũng là cực hạn của quyển sách này, thế giới mà ta muốn tới đạt cấp độ nào thì sẽ do quyển sách quyết định.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi ngẩng đầu nói.

-Các ngươi có biết, cấp độ của các thế giới được phân chia ra sao a?

Lục Mặc gật đầu rồi nói.

-Theo một ít cổ tịch ghi lại, thì thế giới mà chúng ta đang sống được đánh giá là Cao cấp thế giới, bên trên còn có Tiên giới, còn đẳng cấp thế giới như thế nào phân chia thì việc đó ta không biết.

Lâm Thanh Phong trầm tư một lúc, hắn gật đầu rồi nói.

-Theo hướng dẫn sử dụng, thì mỗi một ngàn năm, quyển sách này sẽ tích lũy đủ năng lượng, có thể đưa 1 người sử dụng đi tới 5 thế giới khác nhau, cũng tức là chúng ta sẽ có 5 người sử dụng.

-Tuy rằng đã lâu nó cũng không được sử dụng, nhưng nó cũng chỉ có thể cho chúng ta 5 lượt, tuy vậy nhưng nó lại đủ sức để truyền tống nhiều người một lúc.

Lâm Thanh Phong dừng lại rồi tiếp tục giải thích.

-Cũng tức là nhiều người có thể đồng thời tiến về một thế giới mà chỉ tiêu tốn 1 lượt sử dụng.

Lâm Thanh Phong dứt lời rồi quay sang nhìn Chiến Thiên, nở nụ cười rồi nói.

-Cũng có nghĩa rằng, cả năm người chúng ta đều có thể đi gặp Son Goku.

Chiến Thiên nghe tới đây thì hai mắt hắn phát sáng, phải biết rằng sau khi được nghe về Son Goku thì người thứ hai mà hắn thần tượng cũng chính là Son Goku a.

Chiến Thiên có chút cà lăm, hắn nhìn Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Thật… thật…vậy sao, sư phụ?

Lâm Thanh Phong gật đầu nở nụ cười vui vẻ.

Chiến Thiên được câu trả lời này, hắn nụ cười của hắn kéo tới tận mang tai, hắn ngơ ngác cười như một đứa trẻ.

Nhưng Bạch Dạ nhanh chóng mở miệng.

-Các ngươi chỉ có bốn người, lấy đâu ra ngươi thứ năm?

Nghe xong câu hỏi này, Lâm Thanh Phong ánh mắt có chút kì lạ nhìn Bạch Dạ rồi mở miệng.

-Mị Nguyệt không tính là người thứ năm?

Bạch Dạ nhanh chóng nổi giận, hắn lớn tiếng.

-Đệ tử của ta làm sao lại tính là người của các ngươi?

Lâm Thanh Phong ánh mắt có chút kì dị nhìn Bạch Dạ, hắn nở nụ cười đểu rồi nói.

-Như vậy Bạch tiền bối người không muốn gả Mị Nguyệt cho Chiến Thiên a?

Nghe xong câu này, Bạch Dạ cứng người, hắn thân là Hóa Thần kì tu sĩ, ngày hôm qua cũng đã uống xong ly rượu chúc mừng thông gia với Lâm Thanh Phong thì làm sao có thể nuốt lời?

Nhưng tình cảnh hiện tại lại khiến hắn có muốn gì cũng không được, vì thế hắn “Hừ” một tiếng rồi quay mặt đi không thèm để ý tới Lâm Thanh Phong.

Lúc này Lục Mặc cũng nhanh chóng mở miệng.

-Tuy rằng như vậy, nhưng điều quan trọng trước mắt vẫn là phải tìm ra biện pháp đối mặt với đại nạn, phải biết rằng theo thông tin ta nhận được thì sẽ có một vị Luyện Hư kì cường giả tới đây.

Nghe xong câu này thì Lâm Thanh Phong lắc đầu, hiện tại hắn cũng không phải là một tên gà mờ như lúc trước, đừng nói chỉ một tên Luyện Hư kì, cho dù là mười tên hắn cũng không sợ.

Nên nhớ rằng lúc trước Lâm Thanh Phong chỉ là một tên Luyện Khí viên mãn thì đã nhẹ nhõm giải quyết Luyện Hư kì Quân Vô Tà, hiện tại lại trải qua những bài tập của Vô Cực Tử, cũng đạt tới Trúc Cơ Viên Mãn, vì thế Lâm Thanh Phong có rất tự tin.



Lâm Thanh Phong mở miệng.

-Chỉ là một tên Luyện Hư cũng không cần lo lắng.

Lục Mặc cùng Bạch Dạ có chút nói không nên lời, cái gì mà “Chỉ là một tên Luyện Hư?” Luyện Hư kì cường giả không phải ăn chay a.

Hiện tại Lâm Thanh Phong chỉ là một tên Trúc Cơ Viên Mãn lại lớn lối như vậy?

Tuy có chút khó chịu với Lâm Thanh Phong, nhưng Lục Mặc cùng Bạch Dạ cũng không biết phải nói gì thêm.Lâm Thanh Phong ngồi đợi một lúc, thấy Lục Mặc cùng Bạch Dạ im lặng, hắn đứng lên rồi nói.

-Như vậy chuyện hôm nay sẽ tới đây thôi, bọn ta sẽ sử dụng ba lượt quyển sách còn các ngươi sẽ sử dụng hai lượt, còn có khi nào bọn hắn tới thì hãy báo cho chúng ta.

Nói xong, Lâm Thanh Phong dẫn theo Chiến Thiên quay đầu bỏ đi.

Nhìn theo bóng lưng Lâm Thanh Phong, Lục Mặc thở ra một hơi rồi nói.

-Ta vẫn không thể yên tâm, thanh niên bây giờ thật sự quá ngông cuồng.

Bạch Dạ cũng gật đầu đồng ý với Lục Mặc.

Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên bước ra ngoài, lúc này Chiến Thiên vẫn nở nụ cười ngây ngô.

Lâm Thanh Phong nhìn cũng không nổi nữa, hắn đưa tay hơi dùng sức tát vào mặt Chiến Thiên một cái.

Nhận lấy cái tát của Lâm Thanh Phong, gương mặt Chiến Thiên nhanh chóng biến dạng, hắn bị lực tát đánh bay một khoảng cách xa, bay ra khỏi tiểu viện đâm gãy vài gốc cây rồi mới rớt xuống.

Nếu như Lục Mặc cùng Bạch Dạ có mặt tại đây thì bọn hắn sẽ hiểu được tại sao Lâm Thanh Phong lại không lo lắng.

Phải biết rằng Chiến Thiên rất mạnh, có thể treo lên đánh Lục Mặc không có cơ hội hoàn thủ thì có thể không mạnh sao?

Nhưng chỉ nhận một tát của Lâm Thanh Phong thì hắn lại bay xa như vậy, thì Lâm Thanh Phong phải mạnh hơn Chiến Thiên nhiều lắm.

Chiến Thiên đâm gãy vài gốc cây rồi mới dừng lại, khuôn mặt của hắn sưng đỏ, lúc này hắn mới hoàn hồn lại.

Sờ lên khuôn mặt của mình, Chiến Thiên cười khổ một cái rồi bay trở lại.

Nhìn Chiến Thiên bay trở về, khuôn mặt còn có chút sưng đỏ, Lâm Thanh Phong mới gật đầu rồi nói.

-Tốt lắm, nếu đã tỉnh lại thì mau đi tìm Mị Nguyệt a.

Chiến Thiên nở nụ cười khổ gật đầu, tay hắn vẫn ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ rồi nhanh chóng đi tìm Mị Nguyệt.

Tuy trong lòng Lâm Thanh Phong cũng mong muốn được gặp Son Goku, nhưng hắn vẫn phải cố giữ bình tĩnh, hắn không muốn vì vội vàng mà phạm sai lầm không đáng có.

Lâm Thanh Phong trở về phòng tìm Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai, lúc này Ninh Thiên Nhai thì đang ở trong phòng, còn Nam Cung Mị Ảnh lại ở ngoài tiếp tục tập Vô Cực Kiếm Pháp.

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh vẫn đang tích cực huy kiếm không để ý tới hắn, Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi lên tiếng.

-Lão bà, lại đây một chút, ta có việc muốn nói.

Nam Cung Mị Ảnh lúc này mới dừng tay, rồi bước tới gần Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Phu quân đã về.Lâm Thanh Phong nở nụ cười gật đầu với nàng rồi mở miệng.

-Ta có chuyện muốn nói với nàng.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu rồi ngồi một bên lắng nghe.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi mới bắt đầu nói.

-Sắp tới, có thể chúng ta sẽ phải chia xa một khoảng thời gian.

Nam Cung Mị Ảnh nghe xong thì giật mình, nàng nhanh chóng hỏi lại.

-Tại sao lại phải chia xa? Ta đi cùng chàng không được sao?

Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi nói tiếp.

-Cũng không phải quá dài nhưng chúng ta nhất định phải chia xa một khoảng thời gian.

Lâm Thanh Phong dừng một chút rồi nói.

-Nàng cũng đã biết chuyện của Hỏa Vân tôn giả và Băng Thánh đi?

Nam Cung Mị Ảnh có chút không hiểu tại sao Lâm Thanh Phong lại nói tới Hỏa Vân tôn giả cùng Băng Thánh, nhưng nàng vẫn gật đầu.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi tiếp tục nói.

-Hỏa Vân tôn giả có một kẻ thù rất âm hiểm là Hỏa Thánh, hắn nhất định không đồng ý việc Hỏa Vân tôn giả cùng Băng Thánh đến với nhau, vì thế ta sợ rằng hắn sẽ nhắm vào tiểu Tuyết gây bất lợi cho Hỏa Vân tôn giả.

Nam Cung Mị Ảnh nghe xong, nàng nhanh chóng hốt hoảng mở miệng.

-Như vậy chẳng phải tiểu Tuyết sẽ gặp nguy hiểm?

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi lại nói.

-Nhưng mà, hiện tại cũng không ai biết việc Hỏa Vân tôn giả sẽ hỏi cưới Băng Thánh, nên Hỏa Vân tôn giả cho ta thời gian mười năm để tìm cách chống lại Hỏa Thánh.

Nam Cung Mị Ảnh lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, nàng suy nghĩ một chút rồi nói.

-Như vậy, chàng muốn trong khoảng thời gian xa nhau, chúng ta phải nỗ lực tu luyện.

Lâm Thanh Phong gật đầu nở nụ cười, rồi nói.

-Đúng vậy, hiện tại ta đã tìm ra cách để giúp chúng ta có thêm thời gian, tuy cũng không nhiều nhưng ít ra chúng ta có thêm một ít.

Nam Cung Mị Ảnh trầm tư một lúc rồi gật đầu đồng ý.

Lâm Thanh Phong nhanh chóng ôm lấy nàng rồi nói.

-Lão bà yên tâm, thời gian chúng ta xa nhau không lâu cao nhất là hai mươi năm chúng ta sẽ gặp lại.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, nàng ôm lấy Lâm Thanh Phong cũng không nói gì.

Một bên khác…

Chiến Thiên nhận lấy cái tát của Lâm Thanh Phong rồi lủi thủi đi tìm Mị Nguyệt.

Nhìn thấy khuôn mặt sưng đỏ của Chiến Thiên, Mị Nguyệt lo lắng rồi nhanh chóng hỏi.

-Sao vậy? Ai lại đánh ngươi thành thế này?

Chiến Thiên lắc đầu một cái rồi nói.

-Cũng không có gì, là sư phụ đánh ta.

Mị Nguyệt có chút sững sờ, sư phụ của Chiến Thiên là ai? Là Lâm Thanh Phong, nhưng Lâm Thanh Phong không phải chỉ là một tên Trúc Cơ Viên Mãn sao?

Còn Chiến Thiên lại có thể dễ dàng treo đánh Lục Mặc tông chủ, vậy mà hắn lại bị một tên Trúc Cơ Viên Mãn đánh ra thế này?

Đầu óc Mị Nguyệt có chút loạn.

….Hết chương 88…..

Chương 89: Trước tiên phải bước qua ải của ta

Vài ngày sau…

Bọn người Lâm Thanh Phong vẫn sinh hoạt như bình thường.

Lâm Thanh Phong thì cùng Chiến Thiên tiếp tục luyện tập, trong mấy ngày này, khoảng sân trong tiểu viện của bạch Dạ đã bị bọn hắn đánh ra hố lớn hố nhỏ.

Bạch Dạ mấy ngày đầu cũng hết sức tức giận, nhưng hắn cũng không nói gì, chỉ nhắm một con mắt mở một con mắt mà cho qua.

Ngoài lúc tập luyện với Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong cũng không bỏ bê việc tu luyện tăng thêm cảnh giới.

Cũng đã gần hai tuần kể tử khi hắn đạt tới Trúc Cơ Viên Mãn, ban đầu ở Luyện Khí Viên Mãn, linh lực của hắn mang theo một màu xám, không thể nhận ra linh căn của hắn hệ gì.

Hiện tại đạt tới Trúc Cơ Viên Mãn, Lâm Thanh Phong cứ nghĩ rằng hắn sẽ có thể xác nhận hệ linh căn khi linh lực chuyển thành thể lỏng.

Nhưng hắn sai rồi, hiện tại linh lực của hắn dù ở thể lỏng nhưng vẫn mang theo một màu xám, khiến hắn rất đau đầu.

Tuy vậy nhưng hắn cũng không quá xoắn xuýt về chuyện này, hắn vẫn còn luyện khí quyết chưa tu luyện xong thì cần gì công pháp khác đâu?

Nam Cung Mị Ảnh thì vẫn vậy, nàng hàng ngày vẫn tu luyện Vô Cực Kiếm Pháp, ngoài ra cũng không bỏ bê tu luyện, hiện tại nàng đã đạt tới Trúc Cơ tầng 3.

Với tốc độ tu luyện không dùng dược vật của nàng, không biết bao nhiêu thiên tài của các tông môn phải cúi đầu trầm mặc.

Một ngày này, chuyện gì muốn tới cũng sẽ tới.

Trước cửa Thiên Vận Tông cũng bị đại quân đánh tới.

Bạch Dạ cùng Quan Phi Vân còn có Mị Nguyệt cũng nhanh chóng đứng ra dẫn theo đệ tử phòng thủ Thiên Vận Tông.

Nhìn Mị Nguyệt cũng phải ra trận, Chiến Thiên có chút bồn chồn, hắn nhìn Lâm Thanh Phong với ánh mắt tràn đầy cầu xin.

Lâm Thanh Phong cũng không biết nói gì, chỉ đành phất tay coi như đồng ý cho hắn đi.

Nhưng trước khi Chiến Thiên ra khỏi cửa, Lâm Thanh Phong cũng mở miệng.

-Phải nhớ việc quan trọng là bảo vệ Mị Nguyệt cùng sư nương, nếu thấy có kẻ mạnh xuất hiện thì cứ nhẫn nhịn chờ Bạch Dạ hoặc Lục Mặc bại trận rồi mới được phép ra tay.

Chiến Thiên gãi đầu, hắn không biết tại sao Lâm Thanh Phong lại dặn như vậy, nhưng hắn cũng không phản đối, gật đầu rồi rời đi.

Nam Cung Mị Ảnh có chút nôn nóng, nàng muốn tham dự trận chiến này để tăng thêm kinh nghiệm chiến đấu nên cũng không quan tâm Lâm Thanh Phong mà đã rời đi trước.

Bên cạnh nàng vẫn còn có Vô Cực Tử vì thế Lâm Thanh Phong cũng không lo lắng nhiều, mặc dù chỉ còn thần hồn nhưng Vô Cực Tử ít nhiều cũng từng là Đại Thừa kì tôn giả, hắn thừa sức bảo vệ nàng khỏi tay Luyện Hư kì cường giả.

Lâm Thanh Phong thì ở lại đây bảo vệ Ninh Thiên Nhai, nàng chỉ là người bình thường vì thế hắn phải ở cạnh nàng để bảo vệ nàng.

Ninh Thiên Nhai vẻ mặt lo lắng nhìn về Lâm Thanh Phong rồi mở miệng.

-Phu quân để tỷ tỷ tham chiến như vậy có ổn không?

Lâm Thanh Phong chỉ nở nụ cười, xoa đầu nàng rồi nói.

-Không sao, bên cạnh nàng ấy còn có Vô Cực Tử bảo vệ, ngoài ra Chiến Thiên cũng sẽ để ý tới nàng ấy vì thế sẽ không có chuyện, chúng ta nên chuẩn bị cho họ một bữa ăn mừng chiến thắng là được.

Lúc này Ninh Thiên Nhai mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, rồi gật đầu ngồi cùng với Lâm Thanh Phong bắt tay vào nấu nướng.

Một bên khác, hai bên đại quân cũng đã bắt đầu giao chiến với nhau.

Đi đầu là các tu sĩ Luyện Khí – Trúc Cơ kì, bọn hắn có thể coi là tầng lớp pháo hôi đi trước bào mòn sức địch.



Nam Cung Mị Ảnh cùng hai người Mị Nguyệt và Chiến Thiên cũng theo những người này mà tiến lên phía trước.

Ba người Nam Cung Mị Ảnh như sói lạc bầy dê, nơi ba người đi qua những tu sĩ cản đường nhanh chóng bị thương mất đi sức chiến đấu.

Ba người không muốn giết người nên chỉ khiến bọn họ bị thương không thể tiếp tục chiến đấu, còn về sau bọn họ có bị người khác giết hay không, thì đó là do mệnh của bọn họ.

Ba người nhanh chóng được lãnh đạo cả hai phía chú ý.
Bạch Dạ nhíu mày một cái rồi ra lệnh.

-Mau bảo bọn hắn lùi lại, Chiến Thiên mặc dù mạnh nhưng nếu dẫn tới Luyện Hư kì tu sĩ thì chúng ta sẽ không kịp cứu lấy Mị Nguyệt cùng sư nương của hắn.

Người phía dưới nhanh chóng nhận lệnh rồi đi báo cho Chiến Thiên theo lệnh Bạch Dạ.

Bạch Dạ nhìn ra thì bên phía đối địch làm sao không nhìn ra.

Một vị tu sĩ thân mang một bộ y phục đen, cùng áo choàng đen che phủ đầu khiến mọi người không nhìn rõ mặt, hắn đang phiêu phù trên không trung nhìn hết chiến trường.

Hắn nhanh chóng để ý tới ba người Nam Cung Mị Ảnh, hắn đánh giá một chút, hai người nữ là Trúc Cơ kì, còn tên nam nhân lại chỉ là phàm nhân, nhưng bọn hắn lại một đường như sói nhập đàn cừu vì thế mới gây nên sự chú ý của hắn.

Bên cạnh hắn còn có sáu vị tu sĩ Hóa Thần kì cũng đang đứng gần, bảy người bọn hắn cùng tập trung nhìn về ba người Nam Cung Mị Ảnh, Mị Nguyệt cùng Chiến Thiên.

Nhìn một lúc lâu vị tu sĩ mang y phục đen mở miệng.

-Hai người số 3 và số 4, mau đi đối phó ba người bọn hắn.

Hắn vừa dứt lời thì có hai người nhanh chóng cúi đầu rồi đồng thời mở miệng.

-Tuân lệnh Khúc hộ pháp.

Số 3 và số 4 nói rồi cũng không nán lại chờ đợi, nhanh chóng bay về phía bọn người Nam Cung Mị Ảnh.

Khúc hộ pháp thật sự cũng không muốn phái ra số 3 và số 4 đi giải quyết, nhưng phía trên đã ra lệnh cho hắn phải giải quyết nhanh và không được khinh suất.

Thế nên hắn mới phái ra hai tên Hóa Thần kì cường giả đi giải quyết những con sâu kiến trước mắt.

Vô Cực Tử một bên nằm trong Dưỡng Hồn Châu cũng nhanh chóng cảm giác được có hai người mang theo sát ý đang nhanh chóng tiến tới, hắn cũng không xuất hiện mà chỉ lên tiếng.

-Chiến Thiên tiểu tử, có hai kẻ đang tiến đến, ngươi hãy xử lý bọn hắn.

Mị Nguyệt đứng gần bỗng dưng nghe tiếng nói nên giật mình, nhưng Nam Cung Mị Ảnh đã đặt tay trên vai nàng ra hiệu cho nàng bình tĩnh.

Chiến Thiên nghe lời Vô Cực Tử nói thì giật mình một cái, rồi đưa mắt nhìn xung quanh, hắn nhanh chóng phát hiện hai người đang bay tới đây, hai mắt hắn toát ra nồng đậm chiến ý rồi bay đi.

Mị Nguyệt có chút lo lắng nhìn về Chiến Thiên, lúc này Nam Cung Mị Ảnh cũng lên tiếng.

-Đừng lo lắng, hắn sẽ không có chuyện gì, ngươi hãy mau để ý xung quanh, nơi này cũng không phải là nơi để phân tâm.Mị Nguyệt nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh tiếp tục chiến đấu.

Chiến Thiên sau khi rời khỏi Nam Cung Mị Ảnh cùng Mị Nguyệt, hắn nhanh chóng bay đến trước mặt số 3 và số 4.

Cả hai người sau khi thấy Chiến Thiên có thể bay tới trước mặt, thì bọn hắn vẻ mặt có chút giật mình, nhưng chỉ thấy Chiến Thiên là một tên phàm nhân nên bọn hắn cũng không lo lắng.

Số 3 cùng số 4 hai mặt nhìn nhau, sau đó số 3 lên tiếng.

-Ngươi đi trước giải quyết hai nữ nhân kia, còn ta sẽ giải quyết tên trước mặt.

Số 4 ngay lập tức gật đầu đồng ý, hắn cũng muốn nhanh chóng giải quyết cho xong rồi quay trở về nên cũng không phản đối.

Số 4 quay đầu muốn bỏ đi, nhưng Chiến Thiên đã xuất hiện trước mặt hắn, rồi lên tiếng.

-Xin lỗi, nếu ngươi muốn đi, trước tiên phải bước qua ải của ta.

Số 3 và Số 4 đồng thời giật mình, rồi nhìn về phương hướng lúc nãy mà Chiến Thiên đã đứng, nhưng bọn hắn không thấy gì cả.

Điều này cũng có nghĩa là tốc độ của Chiến Thiên quá nhanh, nhanh tới mức bọn hắn không thể theo kịp.

Số 3 và Số 4 đều là những kẻ từng trải qua nhiều cuộc chiến khác nhau, vì thế bọn hắn sắc mặt ngưng trọng nhìn về Chiến Thiên.

Số 3 lên tiếng.

-Tên này thật sự quái lạ, chỉ là phàm nhân nhưng tốc độ rất nhanh, có vẻ như ta và ngươi phải hợp tác.

Số 4 nghe xong cũng gật đầu không phản bác.

Kinh nghiệm của bọn hắn cho thấy được tên phàm nhân trước mắt này thật sự không đơn giản.

Chiến Thiên nhìn hai người trước mắt đã muốn hợp tác lại đối phó mình, hắn cũng không lo lắng mà chỉ gật đầu rồi cười nói.

-Các ngươi đã làm ra lựa chọn chính xác, trước tiên tự giới thiệu ta tên Chiến Thiên, còn các ngươi đâu?

Số 4 vẻ mặt lạnh lùng nhìn Chiến Thiên rồi nói.

-Chỉ là một tên phàm nhân sâu kiến, cũng muốn biết được danh tính bọn ta?

Nghe xong lời này Chiến Thiên thở dài một cái rồi lắc đầu, hắn nắm chặt hai tay lại, khí bắt đầu bao trùm toàn thân.

Hai người số 3 và số 4 nhanh chóng lấy ra vũ khí một thanh đao và một thanh kiếm, bọn hắn không biết thứ bao trùm toàn thân Chiến Thiên là gì, nhưng Chiến Thiên lại mang cho bọn hắn cảm giác nguy hiểm.

Nhìn hai người đã chuẩn bị sẵn sàng, Chiến Thiên gật đầu mở miệng.

-Nếu đã như vậy, các ngươi phải cẩn thận rồi.

Chiến Thiên vừa dứt lời thì hắn cũng nhanh chóng biến mất trước mắt hai người số 3 và số 4.

Số 3 bỗng dưng cảm giác sau lưng có nguy hiểm, hắn nhanh chóng cầm đao chém ra phía sau.

Nhưng hắn chỉ chém vào khoảng không, khiến hắn trợn mắt kinh ngạc, hắn luôn tin tưởng vào trực giác mà hắn đã rèn luyện sau bao nhiêu năm chiến đấu.

Vì thế hiện tại hắn chỉ chém vào khoảng không là do tốc độ của Chiến Thiên quá nhanh.

Ngay lúc này, số 4 cũng cảm giác được bên phải hắn mang tới cảm giác nguy hiểm, hắn nhanh chóng xoay người đưa kiếm lên đỡ.

Nhưng một giọng nói từ phía sau lưng hắn lại vang lên, khiến hắn chảy mồ hôi lạnh.

-Hai người các ngươi…quá chậm.

…..Hết Chương 89….

Chương 90: Chiến Thiên vs Số 1

Chiến Thiên xuất hiện phía sau lưng số 4, hắn cũng không muốn đùa giỡn với hai người nên dùng sức đấm một cái vào lưng số 4.

Tốc độ Chiến Thiên quá nhanh khiến số 3 và số 4 phản ứng không kịp.

Số 3 chỉ thấy được số 4 bỗng dưng xoay người đưa kiếm lên đỡ, sau đó lại bay thẳng về phía trước với tốc độ cực nhanh.

Hắn thầm kêu.

-Không tốt.

Sau đó cũng nhanh chóng cảnh giác.

Nhưng Chiến Thiên lại xuất hiện trước mặt của hắn, sau đó cũng mở miệng.

-Ta đã nói, các ngươi quá chậm.

Số 3 chỉ cảm giác được, cả thân thể hắn chấn động, sau đó cả người hắn cũng bị bắn bay thật nhanh về hướng mà số 4 đã bay.

Cả hai người lấy vận tốc kinh khủng đụng trúng hàng loạt tu sĩ dưới đất, những tu sĩ mà hai người đụng phải đều chỉ có một con đường chết, sau đó cả hai mới tiếp đất, tạo thành hai cái hố lớn.

Nằm trong hố lớn, cả hai người đều phun ra một ngụm máu, sau đó có chút khó khăn mà ngồi dậy.

Trong ánh mắt hai người đều phát ra thần sắc sợ hãi, chỉ sau một đợt tấn công của Chiến Thiên mà cả hai người đều bị trọng thương.

Phải biết rằng, cả hai người đều là Hóa Thần kì tu sĩ, tuy rằng chỉ là Hóa Thần tầng 7 cùng Hóa Thần tầng 6, nhưng y phục mà hai người mang đều là hai kiện Thiên cấp pháp khí mức phòng ngự kinh người.

Dù có là Luyện Hư kì tu sĩ cũng không thể làm hai người trọng thương sau một đợt tấn công.

Nhưng Chiến Thiên lại làm được.

Biểu hiện của Chiến Thiên khiến cả hai cảm thấy khiếp sợ.

Bên phía Thiên Vận Tông, rất nhiều đệ tử thấy được cảnh này nên nhanh chóng chạy về báo cáo.

Bạch Dạ nhận được tin tức, hắn không thể nào vui nổi, hắn biết rõ đối phó với Hóa Thần kì tu sĩ, Chiến Thiên dư sức làm được, nhưng trong ý định của hắn và Lục Mặc, thì bọn hắn muốn Chiến Thiên đối phó là Luyện Hư kì tu sĩ cơ.

Bạch Dạ nhanh chóng đứng dậy rồi tiến về phía chiến trường.

Bên phía khác, lúc này Khúc Hộ Pháp sắc mặt cũng âm trầm như nước, hắn vẫn chú ý tới Chiến Thiên cùng số 3 và số 4, sau khi thấy rõ ràng hai người đều không phải là đối thủ, hắn nhanh chóng ra lệnh.

-Bốn người các ngươi, mau nhanh chóng tới giúp số 3 và số 4.

Bốn người còn lại nhận lệnh rồi nhanh chóng bay đi.

Chiến Thiên bỗng dưng nhíu mày một cái, hắn ngẩng đầu lên lại thấy bốn người đang bay tới, hắn không lo lắng mà chỉ nở nụ cười vui vẻ.

Hắn nhanh chóng lùi về sau một chút để sáu người trước mặt tụ họp.

Đây không phải là do Chiến Thiên khinh địch, hắn chỉ muốn đối thủ mạnh hơn để có thể thỏa sức chiến đấu thôi.

Dưới sự dạy bảo của Lâm Thanh Phong, cùng sự tôn sùng với Son Goku, Chiến Thiên lúc này chỉ mong gặp được đối thủ mạnh hơn, hắn cũng biết được nếu sáu người trước mặt đứng riêng lẻ thì cũng không đủ cho hắn giết, vì thế hắn mới lùi lại.

Bốn người đang bay tới đột nhiên thấy Chiến Thiên lùi lại, sắc mặt người nào cũng nở nụ cười âm hiểm.

Bọn hắn nhanh chóng tụ họp với số 3 và số 4, đưa ra hai viên thuốc cho hai người uống vào.

Số 3 và số 4 khuôn mặt trắng bệch do trọng thương, sau khi uống vào hai viên thuốc mới có tí huyết sắc.

Số 3 phun ra một ngụm máu bầm rồi mở miệng.



-Các ngươi cẩn thận, tiểu tử phía trước rất cổ quái.

Bốn người mới tới đều gật đầu đồng ý, khi nãy bọn hắn đứng ngoài quan sát đều thấy được Chiến Thiên rất mạnh.

Bốn người mới tới lần lượt là số 1, số 2, số 5 cùng số 6, bọn hắn đều là những tử sĩ được thế lực phía sau nuôi lớn, vì thế cũng không có tên mà chỉ được đánh số, tu vi mạnh nhất sẽ là số 1, sau đó lùi về dần.

Số 1 nhíu mày một cái rồi lên tiếng.-Đánh riêng lẻ không ổn, năm người các ngươi mau cùng ta hợp trận.

Năm người phía sau đều gật đầu đồng ý, rồi nhanh chóng bày trận.

Bọn hắn đều được luyện tập một trận pháp, có thể truyền sức mạnh của nhiều người vào một người, giúp người đó nâng cao tu vi trong một khoảng thời gian, yêu cầu trận pháp phải có ba người trở lên.

Ở đây tu vi cao nhất là số 1 – Hóa Thần tầng 9 tu sĩ, vì thế năm người còn lại đều lấy hắn là trận tâm, truyền sức mạnh cho hắn.

Chiến Thiên đứng ở phía ngoài, đã nhìn ra bọn hắn muốn bày trận, nhưng hắn cũng không ngăn cản, hai mắt hắn phát sáng nhìn về sáu người trước mặt, miệng thì lẩm bẩm.

-Các ngươi cũng đừng để ta thất vọng a.

Sáu người bày trận, một lúc sau trận pháp được hình thành, tu vi của số 1 cũng từ Hóa Thần tầng 9 đạt đến Hóa Thần Viên Mãn.

Lúc này năm người khác cũng dừng lại, bọn hắn đã truyền hết sức mạnh của mình cho số 1, hiện tại sắc mặt bọn hắn đều trắng bệch, vì thế nhanh chóng lùi về.

Số 1 sau khi nhận được sức mạnh, hắn nhắm mắt hít sâu một hơi, cảm nhận sức mạnh hiện tại một chút rồi mở mắt ra nhìn về Chiến Thiên.

Hai mắt Chiến Thiên cũng phát sáng mang theo tràn ngập chiến ý nhìn về số 1, hắn không biết được những người này đã bày trận pháp gì, nhưng hiện tại tên trước mặt sức mạnh tăng lên nhiều lắm.

Chiến Thiên mở miệng.

-Ta đã chờ đợi lâu như vậy, ngươi cũng đừng khiến ta thất vọng mới tốt.

Số 1 không nói gì, hắn lấy ra vũ khí là một cây thương, mang theo vẻ mặt lạnh lùng nhìn Chiến Thiên.

Bốn phía tu sĩ đang giằng co cũng đồng thời yên tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn lên trời theo dõi trận đấu.

Bạch Dạ lúc này cũng bay tới, hắn nhanh chóng thấy được chiến trường yên tĩnh, rồi lại nhìn về Chiến Thiên cùng số 1.

Tu vi hiện tại của số 1 là Hóa Thần Viên Mãn khiến Bạch Dạ bị dọa sợ, phải biết rằng Thiên Vận Tông chỉ có bốn người đạt tới Hóa Thần kì cảnh giới, nhưng mạnh nhất là Lục Mặc đạt tới Hóa Thần tầng 7, còn Bạch Dạ cũng chỉ đạt tới Hóa Thần tầng 4, hai người khác chỉ là Hóa Thần tầng 1 cùng Hóa Thần tầng 2.

Hiện tại trước mặt lại xuất hiện một tên Hóa Thần Viên Mãn, thì làm sao Bạch Dạ có thể không sợ?

Mặc dù đã biết trước phía bên địch thủ sẽ có ít nhất là một vị Luyện Hư kì, nhưng Hóa Thần Viên Mãn cũng không phải ăn chay.

Bạch Dạ cũng im lặng nhìn về Chiến Thiên, thầm cầu khẩn Chiến Thiên có thể đối phó được tên trước mặt.

Chiến Thiên cùng số 1 vẫn yên lặng nhìn nhau.Một lúc sau, Chiến Thiên biến mất, đồng thời cùng một lúc, số 1 cũng biến mất.

Bạch Dạ cùng mọi người xung quanh trợn mắt há mồm, tốc độ của hai người quá nhanh, ngay cả Bạch Dạ cũng muốn không theo kịp thì nói gì tới những tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ xung quanh?

Xung quanh bầu trời bắt đầu xuất hiện chấn động, đây là những chấn động do Chiến Thiên cùng số 1 va chạm gây ra.

Những chấn động này nhanh chóng khiến tu sĩ hai phía bị thương.

Bạch Dạ nhíu mày một cái rồi nhanh chóng ra lệnh.

-Mau lùi về phía sau, nơi đây cũng không phải các ngươi có thể chịu nổi.

Bạch Dạ vừa hạ lệnh, các đệ tử của Thiên Vận Tông cũng nhanh chóng rút lui, đồng thời những tu sĩ bên kia cũng lùi về.

Chiến trường nhanh chóng chừa ra một khoảng đất rộng lớn.

Chiến Thiên cùng số 1 vẫn chưa dừng lại, bọn hắn đánh nhau ngày càng hăng hái, khiến cho khoảng đất dưới chân tạo thành nhiều hố sâu.

Bộ y phục mà Chiến Thiên đang mang, mặc dù rất nặng, nhưng cũng là một bộ Linh cấp pháp khí phòng ngự cũng rất cao, vì thế Chiến Thiên có thể dùng nó mà đỡ lấy những đường kiếm của Số 1.

Số 1 mặc dù càng đánh càng hăng, nhưng những đường kiếm của hắn lại không tạo thành tổn thương gì cho Chiến Thiên, còn những cú đấm của Chiến Thiên lại gây cho hắn chấn động không nhẹ.

Một lúc sau cả hai người đồng thời tách ra.

Lúc này những tu sĩ phía dưới mới nhìn rõ bộ dạng hiện tại của họ.

Chiến Thiên khuôn mặt hơi đỏ, hơi thở có chút gấp gáp, nhưng hắn vẫn nở nụ cười, vẻ mặt ngày càng hăng, trên người cũng không bị thương.

Còn số 1 thì thảm hại hơn, y phục của hắn bị Chiến Thiên đấm rách nhiều chỗ, khóe miệng còn mang theo máu tươi.

Nhìn sơ qua thì ai cũng biết được phần thắng lúc này đang thuộc về Chiến Thiên.

Những đệ tử Thiên Vận Tông lên tiếng hoan hô như sấm.

Mị Nguyệt hai mắt phát sáng nhìn về Chiến Thiên, còn Nam Cung Mị Ảnh sắc mặt vẫn bình thường.

Nam Cung Mị Ảnh cũng biết được Chiến Thiên rất mạnh, vì thế kết quả này nằm trong dự đoán của nàng.

Số 1 cau mày nhìn Chiến Thiên một cái rồi mở miệng.

-Ngươi rất mạnh, ngươi là người mạnh nhất trong số những đối thủ ta gặp từ trước tới nay.

Đối với lời này, Chiến Thiên cũng gật đầu nở nụ cười.

-Tạ ơn đã khen tặng, ngươi cũng rất mạnh, nhưng thật sự rằng ngươi cũng chỉ như vậy mà thôi.

Nghe xong lời này của Chiến Thiên, số 1 trầm mặc một chút, sau đó bỗng dưng hắn cười lớn.

-Haha, tốt một cái chỉ như vậy mà thôi, được lắm tiểu tử.

Số 1 thở ra một hơi rồi nói tiếp.

-Ngươi còn rất trẻ, và ngươi cũng rất mạnh, tính cách của ngươi cũng rất tốt, tuy chúng ta là địch nhân nhưng ta vẫn có chuyện muốn nhờ ngươi.

Chiến Thiên cau mày, không biết tên trước mặt đang muốn làm gì, nhưng hắn vẫn gật đầu.

Số 1 thở ra một hơi rồi nói.

-Ta cùng năm tên phía sau thật ra là sáu huynh đệ, từ nhỏ đã từng rất thân thiết…

….Hết Chương 90…..

Chương 91: Chiến Thiên vs Số 1 (2)

Số 1 vẫn tiếp tục nói.

-Lúc nhỏ chúng ta cùng lớn lên tại một ngôi làng nhỏ, tên gọi Đại Ngưu Thôn, nằm gần Đại Ngưu Sơn, dân làng sinh sống bằng cách đánh bắt thú rừng cùng dược liệu hái được trên Đại Ngưu Sơn, tuy nghèo khó nhưng rất yên bình, ta nhớ rõ lúc đó ta được gọi là Đại Cẩu.

Chiến Thiên vẫn tiếp tục lắng nghe, và không ngắt lời.

-Sáu huynh đệ chúng ta còn có thêm một vị muội muội kết nghĩa là tiểu Liên, nàng rất thiện lương, cả sáu người bọn ta đều rất yêu thương nàng.

-Nhưng lúc đó thảm kịch đã tới, ngôi làng của bọn ta đều bị tàn sát, chỉ có sáu người bọn ta trùng hợp đang ở ngoài nên vẫn còn sống.

-Khi bọn ta trở về, thì cả ngôi làng đều bị thiêu trụi, lúc đó tất cả đều sững sờ.

-Đợi đến khi ngọn lửa lắng xuống, chúng ta mới dám bước vào làng.

Số 1 nói tới đây, ánh mắt của hắn có chút ửng hồng.

-Tất cả mọi thôn dân đều chết hết, chẳng còn ai sống sót.

-Chúng ta đều như những tên điên, lo lắng đi tìm tiểu Liên, nhưng chỉ có nàng là chúng ta không tìm được.

Chiến Thiên nhíu mày một cái rồi mở miệng.

-Như vậy, ngươi muốn ta đi tìm nàng?

Số 1 gật đầu.

-Sáu người bọn ta lúc đó, đã mai táng toàn bộ dân làng, khi đó bọn ta mới 8 tuổi.

-Sáu tên tiểu hài tử cắn răn đào đất rồi chôn từng người.

-Bọn ta đã quyết tâm tìm cách trở nên mạnh mẽ hơn rồi tìm kiếm tiểu Liên, vì thế bọn ta mới trở thành như hiện nay.

Số 1 nói xong rồi lại nhìn về năm vị huynh đệ của mình.

-Tất cả bọn hắn đều đã bị tẩy não thành tử sĩ, chỉ riêng một mình ta là vẫn giữ được một chút kí ức từ khi còn nhỏ.

-Ta biết được ngươi rất mạnh, trận chiến của hai chúng ta nhất định phải có một người chết, vì thế ta muốn nhờ ngươi tìm kiếm tiểu Liên giúp bọn ta.

Số 1 nói xong thì lại lấy ra một con búp bê cũ nát được làm bằng vải.

-Đây là con búp bê mà tiểu Liên thích nhất lúc còn nhỏ, ngươi chỉ cần đưa nó cho nàng là được.

Chiến Thiên nhíu mày một cái rồi cũng tiếp nhận con búp bê.

Cầm trên tay con búp bê, Chiến Thiên gật đầu đem con búp bê cất vào người, sau đó nói.

-Ngươi yên tâm, nếu sau trận chiến này ta còn sống, thì ta sẽ thay các ngươi đi tìm nàng.

Số 1 gật đầu rồi mở miệng.

-Được, như vậy đòn kế tiếp ta sẽ sử dụng một kích mạnh nhất của ta, ngươi phải cố gắng sống sót a.

Số 1 nói rồi ngay lập tức lùi ra một khoảng, Chiến Thiên cũng gật đầu đồng ý.

Ngay lúc số 1 lùi ra, thì 5 người huynh đệ của hắn cũng bước đến phía sau.

Số 1 ngẩn người một cái rồi mở miệng.

-Các ngươi tránh ra.

Nhưng năm người phía sau không ai động thân, số 2 lên tiếng.

-Đại ca, không phải lúc trước chúng ta đã nói rằng sẽ cùng nhau đi tìm tiểu Liên a?

Số 1 hơi sững sờ một cái, ánh mắt hắn lại đỏ ửng, nói từng câu đứt quãng.

-Các ngươi… các ngươi…

Cả năm người đều nở nụ cười nhìn số 1.



Lúc này số 1 lau nước mắt, rồi gật đầu, sau đó lại nhìn về Chiến Thiên rồi mở miệng.

-Tiểu tử, hiện tại sáu người chúng ta sẽ hợp lực đánh ra một kích mạnh nhất, ngươi cũng nên cẩn thận a.

Chiến Thiên nhìn sáu người muốn hợp lực, hắn cũng không ngăn cản mà chỉ gật đầu rồi nói.

-Nếu vậy, ta cũng sẽ tung ra một kích mạnh nhất của ta, các ngươi cũng cố gắng a.

Số 1 gật đầu rồi nhìn sang năm người huynh đệ của mình, sau đó lại nói.
-Các huynh đệ, chúng ta lên a.

Năm người còn lại đều gật đầu sau đó bọn hắn tiếp tục truyền thêm sức mạnh cho số 1.

Số 1 cũng không nhiều lời mà bắt đầu súc thế rồi chuẩn bị ra đòn mạnh nhất.

Chiến Thiên nhìn bọn hắn đã chuẩn bị thì cũng gật đầu, khí lại bao phủ toàn thân hắn, sau đó hắn đưa hai tay về phía trước, rồi lại kéo sang một bên để ngang bụng, hắn cũng không quên mở miệng.

-Bạch tiền bối, hãy ra lệnh cho mọi người lùi về xa hơn.

Bạch Dạ nghe xong lời này thì nhíu mày một cái, nhưng hắn cũng không chậm trễ, nhanh chóng ra lệnh cho đệ tử Thiên Vận Tông lùi về phía sau.

Bạch Dạ cũng biết được, với thực lực của Chiến Thiên và số 1 thì một kích mạnh nhất của bọn họ uy lực sẽ không nhỏ đi đâu.

Chiến Thiên sau khi nói xong cũng không thèm để ý, hắn bắt đầu mở miệng.

-Ka…me…ha…me…

Số 1 cũng đã chuẩn bị xong, năm người bên kia sau khi truyền hết sức mạnh vào người hắn thì cũng rơi xuống tắt thở.

Cảm giác được năm vị huynh đệ từ nhỏ lớn lên cùng mình đã chết, hai mắt số 1 ươn ướt, hắn cắn chặt răn để không nhìn lại, hắn đưa mắt nhìn về Chiến Thiên rồi hét to.

-Tiểu tử, đây là một đòn mạnh nhất của ta, mau tiếp chiêu Vạn Kiếm Trảm.

Số 1 nhanh chóng xuất chiêu, xung quanh thân thể hắn nhanh chóng hiện ra hàng vạn đạo kiếm khí, bay thật nhanh về phía Chiến Thiên.

Nhín kiếm khí bay đến, Chiến Thiên vẫn không hoảng loạn, hắn cũng đưa hai tay ra phía trước hô lên một tiếng.

-Haaaa…

Từ giữa hai lòng bàn tay của Chiến Thiên xuất hiện ra một đạo ánh sáng, nhanh chóng bay tới phía trước.

Kamehameha cùng Vạn Kiếm Trảm hai đòn thế đụng vào nhau, phát ra một tiếng nổ lớn cùng với ánh sáng chói mù mắt người xem.

Bạch Dạ đứng gần nhất cũng bị ảnh hưởng nhiều nhất, chấn động do hai đòn thế gây ra khi va chạm nhanh chóng làm Bạch Dạ phun máu.

Những tên đệ tử của Thiên Vận Tông cùng những tu sĩ khác mặc dù đã lui ra xa nhưng vẫn bị chấn động làm thành trọng thương.

Hơn một nửa tu sĩ của hai bên đều mất sức chiến đấu, không thể đứng dậy.

Vô Cực Tử lúc này cũng nhanh chóng xuất hiện che chở cho Nam Cung Mị Ảnh cùng Mị Nguyệt, vì thế hai người không có chuyện gì.

Mị Nguyệt có chút kinh dị nhìn xung quanh, hiện tại khu vực mà Nam Cung Mị Ảnh cùng Mị Nguyệt đang đứng, chỉ có hai nàng vẫn đứng vững, còn lại tất cả đều nằm rạp xuống.

Lâm Thanh Phong cùng Lục Mặc đều ngồi ở Thiên Vận Tông cũng cảm giác được chấn động.

Lục Mặc nhanh chóng bay đi, Lâm Thanh Phong thì nhíu mày nhìn về hướng này rồi tự lẩm bẩm.
-Chiến Thiên đã dùng hết sức sao?

Trầm tư suy nghĩ một chút, cuối cùng Lâm Thanh Phong cũng không để ý mà tiếp tục nấu ăn.

Một bên khác, Chiến Thiên vẫn cùng Số 1 dằn co, cả hai người đều chảy ra mồ hôi nhưng không ai nhường ai.

Hai chiêu thức va chạm khiến mặt đất cũng bị toát ra một cái hố lớn.

Đúng lúc này dị biến cũng phát sinh.

Khúc hộ pháp ở phía sau đột nhiên ra tay.

Người hắn đánh chính là Số 1.

Số 1 bỗng dưng bị đánh lén khiến hắn phân tâm.

Vì thế mà Vạn Kiếm Trảm cũng không chịu nổi Kamehameha, nên vỡ nát.

Kamehameha nhanh chóng bay đến trước mặt Số 1.

Số 1 hai mắt không dám tin nhìn về Khúc hộ pháp, hắn mở miệng.

-Tại sao?

Đáp lại hắn chỉ có giọng nói lạnh lùng của Khúc Hộ Pháp.

-Thứ sâu kiến như ngươi mà cũng muốn động đến Thánh Nữ? Vì thế ngươi có thể đi chết rồi.

Số 1 hai mắt kinh ngạc nhìn về Khúc Hộ Pháp.

Từ trong câu nói của Khúc Hộ Pháp, hắn cũng hiểu được, tiểu Liên đã trở thành Thánh Nữ, vì thế mặc cho sáu huynh đệ hắn tìm kiếm cũng tìm không ra.

Nhưng số 1 cũng chỉ suy nghĩ tới đây thôi, đòn Kamehameha đã bao phủ lấy cả người hắn, kéo hắn bay thật xa, một lúc sau thì phát nổ, số 1 cũng tan thành mây khói.

Chiến Thiên khuôn mặt có chút âm trầm nhìn về Khúc Hộ Pháp.

Dị biến lúc nãy hắn cũng cảm nhận được, nhưng vì chiêu thức đã xuất ra cũng không thể thu lại, nên hắn chỉ đành nhìn Số 1 tan thành mây khói.

Chiến Thiên thật sự tức giận, hắn nhìn Khúc Hộ Pháp với hai mắt tràn ngập sát ý.

Khí bắt đầu bao phủ toàn thân, hắn nhanh chóng lao đến Khúc Hộ Pháp, miệng hét lớn.

-Ngươi đi chết.

Nhưng đối mặt với Chiến Thiên, Khúc Hộ Pháp nở nụ cười khinh thường, phải biết rằng hắn là Luyện Hư kì tu sĩ, mặc dù chỉ là Luyện Hư kì tầng 1 nhưng hắn mạnh hơn Hóa Thần Viên Mãn nhiều lắm.

Hiện tại thực lực của Chiến Thiên chỉ có thể đánh ngang với Hóa Thần Viên Mãn thôi, vì thế hắn cũng không để Chiến Thiên vào mắt.

Khúc Hộ Pháp nhẹ nhàng phất tay, Chiến Thiên đã nhanh chóng bị đánh văng.

Chiến Thiên bị đánh văng ra một bên, té xuống đất tạo thành một cái hố, miệng hắn phun máu.

Chiến Thiên nhanh chóng đứng dậy, hai mắt hắn vẫn tràn đầy sát khí nhìn về Khúc Hộ Pháp.

Lúc này Bạch Dạ bay tới trước mặt Chiến Thiên, lắc đầu với hắn một cái rồi nhìn lên Khúc Hộ Pháp.

Khúc hộ pháp nở nụ cười khinh thường nhìn Bạch Dạ rồi nói.

-Hôm nay chúng ta chỉ tới đây đánh một trận nho nhỏ, vài ngày sau chúng ta lại tới lần nữa, các ngươi nhanh chóng giao ra đồ vật, lần sau không chỉ có mỗi mình ta.

Khúc Hộ Pháp nói xong cũng không thèm nhìn lại, hắn quay đầu phất tay cho những tên tu sĩ phía sau rời đi.

Nhìn Khúc Hộ Pháp ung dung rời đi, Chiến Thiên cắn răn một cái sau đó đứng dậy.

Bạch Dạ tưởng rằng hắn muốn đuổi theo nên giơ tay ngăn cản, nhưng Chiến Thiên cũng không muốn đuổi theo, hắn chỉ muốn đi tìm năm vị huynh đệ của số 1.

Tiến về hướng mà nằm người huynh đệ của số 1 đang nằm đó, hắn cúi đầu rồi nói.

-Xin các vị tin tưởng ta, ta sẽ cố gắng hoàn thành nguyện vọng mà các vị đã giao phó.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Mị Nguyệt cũng tiến lại gần, nhìn xác năm người đang nằm đó, hai nàng cũng thở dài một hơi.

Trận chiến hôm nay, mặc dù Khúc Hộ Pháp đã rút lui, nhưng Thiên Vận Tông cũng không vui vẻ nổi.

…..Hết Chương 91…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau