HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Mị Nguyệt - Quan Phi Vân (2)

Chiến Thiên sau khi rời đi Lâm Thanh Phong, hắn nhanh chóng cảm nhận một chút vị trí đại khái của Mị Nguyệt.

Mặc dù tu sĩ không tu luyện khí, nhưng Chiến Thiên vẫn có thể cảm nhận được một ít linh khí toát ra từ tu sĩ vì thế hắn nhanh chóng tìm được Mị Nguyệt.

Lúc này Mị Nguyệt đang ngồi ôm gối, hai mắt ngẩn ngơ nhìn trời, nàng không biết được tại sao nàng lại nổi giận với Chiến Thiên.

Nhưng mỗi lần nghĩ tới Chiến Thiên thì nàng lại nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của hắn dưới ánh nắng thì nàng lại đỏ mặt cúi đầu xuống không nghĩ nữa.

Tình trạng này đã lặp đi lặp lại được vài lần, đây đã là lần thứ 4 rồi.

Lúc này Chiến Thiên nhanh chóng chạy tới, nhìn Mị Nguyệt đang ngẩn ngơ nhìn trời, hắn gãi đầu một cái cũng không biết nói gì.

Vì thế hắn tiến lại ngồi bên cạnh nàng rồi mở miệng.

-Ngươi đang suy nghĩ gì a?

Mị Nguyệt lúc này vẫn đang ngẩn ngơ nhìn trời rồi suy nghĩ về Chiến Thiên, nên cũng không để ý hắn đã tới bên cạnh.

Nghe được câu hỏi của hắn thì nàng ngay lập tức trả lời.

-Đang nghĩ về tên bán yêu Chiến Thiên.

Câu trả lời của nàng khiến Chiến Thiên một mặt mộng bức, hắn cũng không biết phải tiếp tục câu chuyện như thế nào.

Mị Nguyệt nhanh chóng giật mình, nhìn lại bên cạnh nàng lại là Chiến Thiên vì thế nàng lại xấu hổ rồi ôm mặt bỏ chạy, nàng vừa chạy vừa nói.

-Đừng đi theo ta.

Chiến Thiên hiện tại suy nghĩ cũng loạn thành một đoàn, hắn không hiểu tại sao lần nào Mị Nguyệt cũng ôm mặt bỏ chạy, lần trước cũng vậy mà lần này cũng vậy, nhưng vì muốn hiểu được suy nghĩ của nàng nên hắn quyết định đuổi theo, cũng nói lớn.

-Ngươi đứng lại giải thích cho ta biết a?

Mị Nguyệt thấy Chiến Thiên đuổi theo nàng, đầu óc nàng cũng loạn thành một đoàn, nàng lên tiếng.

-Ngươi đừng đuổi theo.

Chiến Thiên cũng trả lời.

-Ngươi không chạy thì ta sẽ không đuổi.

Mị Nguyệt bỏ chạy, đằng sau là Chiến Thiên đang đuổi theo, hai người cũng không biết được một bên bọn người Lâm Thanh Phong đang ôm bụng cười bò.

Sau khi Chiến Thiên rời đi, Lâm Thanh Phong bỗng nghĩ ra một trò vui, thế là hắn nhanh chóng đánh thức Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai, ra hiệu hai nàng im lặng rồi từ từ tiến tới chỗ Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt núp một bên nhìn xem.

Bọn hắn nhìn từ đầu tới cuối, cũng nghe được hết đoạn hội thoại ngắn của hai người, lúc đầu Lâm Thanh Phong có chút bực tức vì Chiến Thiên quá ngu, nhưng hiện tại hai người lại loạn thành như thế này khiến hắn chỉ biết ôm bụng cười.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai cũng lấy tay che miệng, lúc đầu hai nàng cũng không muốn theo Lâm Thanh Phong nhìn lén, nhưng Lâm Thanh Phong cũng không để ý mà lôi hai nàng theo.

Vì vậy hai nàng bất đắc dĩ mới nhìn cảnh một nam một nữ đuổi nhau thành một đoàn trước mặt.

Lâm Thanh Phong cười không dừng được, hắn cười tới nỗi đau bụng, nước mắt cũng muốn chảy ra nên mở miệng nói từng câu đứt quãng.

-Mau…mau… ngăn bọn họ lại… ta có chút… chịu không nổi.

Hai người Mị Nguyệt cùng Chiến Thiên loạn thành một đoàn, nhanh chóng đánh thức Quan Phi Vân.

Quan Phi Vân mở mắt ra, hắn cũng có chút đau đầu, nhưng lại nhìn thấy cảnh Mị Nguyệt vừa chạy vừa la hét, hắn nhíu mày rồi nhanh chóng chạy tới.

Quan Phi Vân nhanh chóng chạy tới rồi đưa ra nắm đấm.

-Tiểu tặc mau chịu chết.

Biến cố này khiến Mị Nguyệt, Chiến Thiên cùng bọn người Lâm Thanh Phong giật mình.

Mị Nguyệt giật mình nhìn sư huynh của nàng đang lao nhanh tới Chiến Thiên nên nàng hét to.



-Dừng tay, sư huynh.

Nhưng đã trễ, Quan Phi Vân cũng không thể dừng tay, hắn đã nhanh chóng tới gần Chiến Thiên.

Chiến Thiên nhíu mày rồi nhanh chóng phản ứng, hắn đưa tay ra bắt lấy cánh tay Quan Phi Vân rồi vứt sang một bên.

Mị Nguyệt cùng Quan Phi Vân đều mộng bức, Chiến Thiên ra tay quá nhanh khiến cả hai người không thể theo kịp.

Nhưng Mị Nguyệt nhanh chóng tỉnh lại nàng chạy tới bên cạnh… Chiến Thiên vẻ mặt lo lắng nhìn hắn, nàng kiểm tra khắp người hắn để tìm ra vết thương.Hành động của nàng khiến bọn người Lâm Thanh Phong bật cười, nàng mê Chiến Thiên muốn điên rồi, ngay cả sư huynh của nàng bị vứt một bên nàng cũng không để ý mà lại chạy tới lo lắng cho Chiến Thiên.

Quan Phi Vân vẻ mặt cũng mộng bức nhìn Mị Nguyệt, hắn mới là người bị thương được chứ? Mị Nguyệt sư muội không lo lắng cho hắn mà lại chạy tới lo lắng cho tên đã đánh hắn a?

Chiến Thiên nhìn Mị Nguyệt lo lắng từng chút kiếm tra khắp người mình, hắn ho nhẹ một cái rồi nói.

-Không cần, ta cũng không bị thương, ta nghĩ ngươi nên tới xem sư huynh ngươi a.

Mị Nguyệt lúc này mới sửng sốt, quay đầu nhìn Quan Phi Vân, sau đó nàng bối rối chạy tới.

Quan Phi Vân lúc này cũng muốn phun một ngụm lão huyết, hai người bọn họ đứng trước mặt hắn thả thức ăn cho chó đầy đủ rồi mới lại đây xem hắn?

Nhìn vẻ mặt bối rối của Mị Nguyệt, Quan Phi Vân lắc đầu một cái rồi lên tiếng.

-Ta không sao.

Mị Nguyệt cúi đầu, nàng có chút áy náy với Quan Phi Vân.

Quân Phi Vân cười khổ, hiện tại tốt rồi, đưa sư muội xuống núi cũng không bảo vệ được nàng, lúc này nàng lại bị câu dẫn chạy đi.

Lần này về tông môn hắn sẽ bị sư phụ đánh chết a.

Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng hắn vẫn nở nụ cười cúi đầu với Chiến Thiên rồi nói.

-Xin lỗi vị huynh đệ này, là ta lỗ mãng.

Chiến Thiên lắc đầu nở nụ cười, hắn cũng không để ý lắm với hành động khi nãy của Quan Phi Vân, trong tình cảnh lúc đó nếu là hắn thì hắn cũng sẽ làm như vậy.

Mị Nguyệt có chút bối rối lên tiếng.

-Sư huynh, đây là Chiến Thiên, chính hắn đã cứu chúng ta.

Quan Phi Vân nhanh chóng cúi đầu.

-Xin lỗi vị huynh đệ này, ngươi đã cứu bọn ta nhưng ta lại làm vậy.

Chiến Thiên có chút bối rối không biết phải làm sao.

Lúc này ba người Lâm Thanh Phong mới bước ra.

Lâm Thanh Phong cố gắng nhịn cười, sau đó mở miệng.

-Không sao cả, bọn ta cứu ngươi là việc nên làm.

Quan Phi Vân nhìn thấy bọn người Lâm Thanh Phong bước tới, hắn nhanh chóng cúi đầu chào hỏi.-Xin hỏi các vị là?

Chiến Thiên ho nhẹ một cái rồi mở miệng giới thiệu.

-Đây là sư phụ ta Lâm Thanh Phong, cùng với hai vị sư nương Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai.

Nghe Chiến Thiên giới thiệu Quan Phi Vân cùng Mị Nguyệt giật mình, mặc dù hiện tại Quan Phi Vân vẫn chưa hoàn toàn khôi phục nhưng hắn vẫn là Trúc Cơ Viên Mãn tu sĩ.

Nhưng Chiến Thiên lại có thể tay không tiếp được một kiếm của hắn mà không tổn thương gì, người thanh niên trước mặt lại là sư phụ của Chiến Thiên như vậy tu vi của hắn cao tới cỡ nào a?

Quan Phi Vân có chút giật mình, hắn nhíu mày xem xét cảnh giới của ba người Lâm Thanh Phong, hắn chỉ cảm nhận được Lâm Thanh Phong đang ở Trúc Cơ Viên Mãn, Nam Cung Mị Ảnh thì Trúc Cơ tầng 2 còn Ninh Thiên Nhai chỉ là người bình thường.

Nhưng hắn cũng không tỏ vẻ khinh thường, hắn cúi đầu lên tiếng.

-Cảm tạ các vị đã cứu mạng.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười lên tiếng.

-Cũng không có gì, đây là việc nên làm.

Tất nhiên là việc nên làm, hai người Mị Nguyệt cùng Quan Phi Vân là do hắn đánh bị thương, hắn không cứu thì ai cứu?

Nhưng câu trả lời của Lâm Thanh Phong rơi vào tai của Mị Nguyệt cùng Quan Phi Vân lại khiến bọn hắn càng thêm kính nể Lâm Thanh Phong.

Nhìn ánh mắt sùng bái của hai người Mị Nguyệt cùng Quan Phi Vân, Lâm Thanh Phong có chút chịu không nổi, hắn ho nhẹ một tiếng rồi nói.

-Trước cũng không nói chuyện, hai người cùng qua đây ăn sáng a, ta đã chuẩn bị thức ăn xong rồi.

Vừa nghe Lâm Thanh Phong nhắc tới ăn, bụng của Mị Nguyệt lại réo gọi, nàng nhanh chóng đỏ mặt cúi đầu.

Mọi người đều nở nụ cười rồi cùng đi theo Lâm Thanh Phong tới một bên.

Mị Nguyệt lần đầu tiên ăn được thức ăn do Lâm Thanh Phong làm ra, hai mắt nàng phát sáng rồi nhanh chóng ăn thêm.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười gật đầu rồi nhìn Quan Phi Vân, sau đó hỏi.

-Hai vị đang làm gì ở đây a?

Quan Phi Vân nghe được câu hỏi thì thở dài một hơi, sau đó trả lời.

-Hai người chúng ta là bị lừa tới đây.

Cả bọn người Lâm Thanh Phong có chút hứng thú nhìn về Quan Phi Vân chờ đợi hắn nói tiếp.

Quân Phi Vân lại thở ra một hơi rồi nói.

-Chẳng giấu gì các vị, bọn ta bị một tên tự xưng là Thiên Cơ Tử lừa tới đây.

Nghe tới Thiên Cơ Tử, Lâm Thanh Phong hai mắt phát sáng rồi lại chăm chú nghe.

Quan Phi Vân nói tiếp.

-Tông môn bọn ta sắp gặp nạn, trên đường hai người chúng ta trở về thì gặp được tên Thiên Cơ Tử, hắn nói chúng ta muốn giải nguy cho tông môn thì phải mua một bảo vật phòng thân có thể chống lại một kích của Hóa Thần kì tu sĩ rồi sau đó tới đây tìm người.

Lâm Thanh Phong có chút nhíu mày nhìn về Quan Phi Vân.

Nếu đúng theo lời Quan Phi Vân đã nói, như vậy Thiên Cơ Tử bảo bọn hắn tìm chính là bọn người Lâm Thanh Phong a.

Lâm Thanh Phong hỏi lại.

-Như vậy Thiên Cơ Tử có nói cho các ngươi biết, bọn ngươi nên tìm ai không?

Quan Phi Vân nhíu mày một cái suy nghĩ, sau đó hắn lắc đầu trả lời.

-Cũng không có, hắn chỉ nói khi tới đây thì người sẽ xuất hiện trước mặt.

Lâm Thanh Phong vỗ trán, Thiên Cơ Tử đây là muốn hai người Quan Phi Vân tìm bọn hắn a.

….Hết Chương 81….

Chương 82: Lục Y Chân Quân – Lục Mặc????

Lâm Thanh Phong vỗ đầu, thở ra một hơi, lần này thật sự là phải làm công giúp Thiên Cơ Tử rồi.

Đưa mắt nhìn về Quan Phi Vân, Lâm Thanh Phong hỏi.

-Như vậy tên Thiên Cơ Tử có dặn dò gì hai người không?

Chiến Thiên tay ôm cằm suy nghĩ một chút, sau đó hắn gật đầu rồi nói.

-Đúng là có, hắn nhờ chúng ta chuyển lời rằng sau khi giải quyết việc này hắn sẽ xuất hiện.

Lâm Thanh Phong gật đầu, với câu nói này của Thiên Cơ Tử thì hắn tin chắc rằng Thiên Cơ Tử sẽ xuất hiện, cũng không cần bọn hắn phải đi tìm.

Sau bữa ăn, Lâm Thanh Phong vỗ tay một cái thu hút sự chú ý của mọi người.

Nhìn mọi người đều nhìn về phía mình, Lâm Thanh Phong gật đầu rồi nói.

-Như vậy chúng ta sẽ theo Quan Phi Vân cùng Mị Nguyệt trở lại tông môn của bọn hắn, mọi người có ý kiến gì không?

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai lắc đầu không phản đối, hai nàng chỉ muốn đi theo Lâm Thanh Phong nên không có ý kiến.

Chiến Thiên thì hai mắt rực sáng, hắn muốn tu luyện thành công Bản Năng Vô Cực theo lời Lâm Thanh Phong đã nói thì hắn phải chiến đấu nhiều hơn, hiện tại Lâm Thanh Phong muốn đi đánh nhau thì hắn làm sao từ chối?

Quan Phi Vân nhíu mày một cái rồi mở miệng.

-Cũng không cần thiết, tông môn của chúng ta sắp gặp đại nạn, tu sĩ mạnh sẽ đến rất nhiều ta không muốn liên lụy các vị.

Mị Nguyệt cũng gật đầu đồng ý.

Không hiểu tại sao trong tiềm thức của nàng lại không muốn Chiến Thiên đi cùng, hắn chỉ là bán yêu nên nàng sợ hắn sẽ gặp chuyện.

Lâm Thanh Phong bỏ qua lời từ chối của hai người, hắn gật đầu rồi nói.

-Được rồi, như vậy chúng ta sẽ theo bọn hắn về tông môn.

Nghe xong lời này của Lâm Thanh Phong, Quan Phi Vân không biết nói gì hơn, hai mắt hắn có chút đỏ lên, hắn chắp tay cúi người.

-Thật sự đa tạ các vị.

Nhìn Quan Phi Vân cúi đầu, Lâm Thanh Phong nhanh chóng nâng hắn dậy rồi cười nói.

-Không sao, đây là việc mà bọn ta nên làm.

Tất nhiên đây là việc phải làm a, Thiên Cơ Tử đã dặn dò như vậy nếu bọn hắn không làm thì bọn hắn phải đi đâu để tìm Thiên Cơ Tử?

Mặc dù Lâm Thanh Phong không thích cách làm của Thiên Cơ Tử nhưng hiện tại để Thiên Cơ Tử xuất hiện thì hắn phải nghe theo.

Mị Nguyệt hai mắt ướt át nhìn về Chiến Thiên, mặc dù trong tâm nàng rất vui vẻ vì Chiến Thiên đồng ý giúp đỡ, nhưng nàng không muốn hắn xảy ra chuyện.

Mị Nguyệt nhanh chóng chạy tới bên cạnh Chiến Thiên, nàng nắm lấy tay hắn rồi nói.

-Mau thay đổi quyết định a, ta không muốn ngươi có chuyện gì.

Quan Phi Vân nhìn cảnh này, hắn phun ra một ngụm lão huyết, tay che miệng.

Lần này sư phụ hắn sẽ đánh hắn chết, sư muội thật sự bị tên bán yêu trước mặt câu dẫn đi mất.

Chiến Thiên nhìn Mị Nguyệt hai mắt ướt át nhìn hắn, hắn gãi đầu cũng không biết phải làm sao nên nhìn về phía Lâm Thanh Phong cầu Lâm Thanh Phong giúp hắn.

Đối với cái nhìn cầu xin của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong quyết định không để ý tới, hắn cùng với Ninh Thiên Nhai và Nam Cung Mị Ảnh bắt đầu dọn dẹp.

Bỗng dưng Lâm Thanh Phong giật mình một cái, hắn áy náy nhìn Quan Phi Vân rồi nói.



-Xin lỗi vì không cứu được phi hành thú của các ngươi.

Quan Phi Vân lắc đầu, đối với việc phi hành thú bị chết hắn cũng không để trong lòng, con phi hành thú hôm qua chỉ là Yêu Thú cấp 1, tông môn bọn hắn vẫn còn rất nhiều.

-Không sao, chỉ là một con Yêu Thú cấp 1, tông môn sẽ không nói gì.

Nghe xong lời này Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, hắn gật đầu rồi tiếp tục dọn dẹp.Một lúc sau, ba người Lâm Thanh Phong đã dọn dẹp xong, thì Lâm Thanh Phong lên tiếng.

-Được rồi, hiện tại trời vẫn còn sớm chúng ta cũng nhanh chóng lên đường a.

Bọn người đồng thời gật đầu, Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai dẫn theo Mị Nguyệt vào xe ngựa, để Lâm Thanh Phong cùng Quan Phi Vân ở ngoài, còn Chiến Thiên… chạy bộ.

Mị Nguyệt nhìn Chiến Thiên miệt mài chạy bộ, nàng có chút không nỡ, nhưng Nam Cung Mị Ảnh mở miệng.

-Đừng lo cho hắn, hắn là đang tu luyện, ngươi muốn hắn lên xe hắn cũng không lên.

Mị Nguyệt vẫn có chút lo lắng cho Chiến Thiên, nên nàng vẫn nhìn theo hắn, cách một khoảng thời gian thì nàng lại lấy nước rồi đưa cho hắn, tay thì cầm khăn lau mồ hôi.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai che miệng cười khúc khích.

Quan Phi Vân sắc mặt xám nghoét, nghĩ tới thảm cảnh mà hắn sắp nhận được, cả người hắn run rẩy.

Lâm Thanh Phong đối với Chiến Thiên giơ lên ngón cái, hắn cũng bội phục Chiến Thiên, chỉ trong chưa đầy một ngày mà đã câu dẫn thành công Mị Nguyệt.

Đối với cảm nhận của mọi người, Chiến Thiên đều không để ý, hắn hiện tại chỉ muốn tu luyện để đạt được Bản Năng Vô Cực, còn Mị Nguyệt ân cần chăm sóc hắn thì hắn cảm thấy có chút là lạ, nhưng hắn không ghét bỏ, vì thế hắn vẫn tiếp nhận sự chăm sóc của nàng.

Lâm Thanh Phong đánh xe một hồi, nhìn Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt cứ vứt thức ăn cho chó hắn cũng phát ngán, nên quay đầu hỏi Quan Phi Vân.

-Phi Vân huynh đệ, tông môn của bọn ngươi ở đâu?

Quan Phi Vân hiện tại sắc mặt vẫn trắng bệch, cả người run rẩy, nhưng khi nghe Lâm Thanh Phong hỏi, hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi trả lời.

-Tông môn chúng ta cách nơi này cũng không xa, chỉ cần cứ đi theo hướng này, với tốc độ hiện tại thì khoảng hai ngày sẽ tới.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi hỏi tiếp.

-Như vậy ngươi có thể kể lại một ít nguyên nhân vì sao tông môn bọn ngươi lại gặp nạn a?

Quan Phi Vân thở dài một hơi rồi nói.

-Thật không giấu gì Phong huynh đệ, tông môn chúng ta đoạt được một bảo vật nghe nói đã được lưu truyền từ thời thượng cổ vì thế mới gặp nạn.

Nghe lời giải thích này của Quan Phi Vân, Lâm Thanh Phong gật đầu, hắn cũng hiểu được câu nói “Thất phu vô tội, hoài bích có tội”.

Dù vậy Lâm Thanh Phong vẫn tiếp tục hỏi.

-Như vậy bảo vật mà các ngươi đoạt được là gì?Quan Phi Vân trầm tư suy nghĩ một lúc rồi hắn mở miệng.

-Ta nghe sư phụ nói qua, đó là một cuốn sách được lưu truyền từ thời thượng cổ, tên của nó là “Làm cách nào để hiểu được suy nghĩ phụ nữ”.

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn Quan Phi Vân, hắn đang nghĩ là Quan Phi Vân đùa giỡn hắn.

Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Quan Phi Vân, Lâm Thanh Phong cũng hiểu được Quan Phi Vân đây là đang nói thật.

Lâm Thanh Phong ho khan một tiếng rồi lại hỏi.

-Ngươi đừng nói với ta nội dung sách đơn thuần là một màu trắng?

Quan Phi Vân gật đầu với Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Không giấu gì Phong huynh, nội dung sách thật sự đơn thuần là một màu trắng.

Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, hắn cũng hiểu được đối mặt với lực lượng mạnh mẽ hơn, tông môn của Quan Phi Vân cũng muốn cúi đầu, nhưng khi giao ra cuốn sách trắng trơn như vậy thì ai mà tin?

Tông môn của Quan Phi Vân thật sự xui xẻo.

Lâm Thanh Phong cũng không biết nói gì hơn, lúc sáng hắn chỉ đơn thuần muốn kể một câu chuyện cười cho Chiến Thiên, nhưng hiện nay thật sự lại có một con hàng cực phẩm nào đó lưu truyền cuốn sách này.

Hắn thở dài một hơi có chút bội phục tông môn của Quan Phi Vân, không biết rằng tông môn của tên này dẫm phải vận khí cứt chó gì mà lại có thể xui xẻo như vậy.

Lâm Thanh Phong hít vào một hơi để cố gắng nhịn cười, hắn lại mở miệng hỏi Quan Phi Vân.

-Như vậy tông môn của ngươi tên gì? Tông chủ là ai?

Tuy tông môn hiện tại đang gặp nạn, nhưng khi nghe Lâm Thanh Phong hỏi tới, Quan Phi Vân có chút tự hào mà trả lời.

-Tông môn bọn ta tên Thiên Vận Tông, mang ý nghĩa tông môn khí vận như thiên, tông chủ hiện tại là Lục Mặc tông chủ tu vi đạt tới Hóa Thần kì tầng 7, Lục Y Chân Quân.

Lâm Thanh Phong mộng bức nhìn Quan Phi Vân, chẳng lẽ lỗ tai hắn nghe nhầm? Thiên Vận Tông? Xui xẻo tới trình độ cả tông môn gặp nạn vì một quyển sách trắng lại mang tên Thiên Vận Tông?

Còn nữa tông chủ mang tên Lục Mặc – Lục Y Chân Quân? Tên này ưa thích mặc đồ màu xanh lục hay sao? Có phải ngay cả mũ cũng mang màu xanh lục?

Lâm Thanh Phong nhanh chóng não bổ ra cả đống câu hỏi quái dị, nhưng hắn cố gắng kìm nén lại để không mở miệng hỏi Quan Phi Vân.

Lâm Thanh Phong hít vào một hơi thật sâu để cố nhịn cười, hôm nay có quá nhiều chuyện khiến hắn phải cố gắng nhịn, hắn cũng cảm giác hắn muốn bị nội thương.

Lâm Thanh Phong nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khuôn mặt hắn giả trang nghiêm túc rồi tiếp tục hỏi.

-Như vậy Thiên Vận Tông của các ngươi có tìm được vị minh hữu nào?

Chỉ thấy Quan Phi Vân lắc đầu rồi thở ra một hơi, sắc mặt hắn có chút buồn bã.

Lâm Thanh Phong cũng hiểu được, tông chủ là Hóa Thần tầng 7 mà vẫn khiến tông môn gặp tai nạn thì đối thủ ít nhất cũng phải là một tông môn có Luyện Hư kì cường giả.

Tuy Lâm Thanh Phong không coi Luyện Hư kì cường giả vào đâu nhưng thật sự rằng trong giới tu sĩ, Luyện Hư kì cường giả cũng được tính là rất mạnh.

Nhìn Quan Phi Vân ủ rũ, Lâm Thanh Phong cười cười vỗ vai hắn rồi nói.

-Đừng lo lắng, bọn ta sẽ trợ giúp các ngươi.

Đối với lời này của Lâm Thanh Phong, Quan Phi Vân chỉ coi đó như một câu an ủi.

Lâm Thanh Phong hiện tại tu vi Trúc Cơ Viên Mãn, trong xe Nam Cung Mị Ảnh thì Trúc Cơ tầng 2, Ninh Thiên Nhai là người bình thường còn Chiến Thiên là bán yêu, mặc dù Chiến Thiên có thể nhẹ nhõm đỡ được công kích của Quan Phi Vân nhưng theo hắn nghĩ cảnh giới của Chiến Thiên cũng không cao hơn hắn nhiều lắm.

Với tổ hợp như vậy mà muốn trợ giúp bọn hắn vượt qua khó khăn thì thật là người si nói mộng.

Nhưng dù vậy, Quan Phi Vân vẫn nhận lãnh phần ân tình này.

…..Hết Chương 82…..

Chương 83: Trực tiếp như vậy?

Hai ngày sau, bọn người Lâm Thanh Phong đã tới trước cổng Thiên Vận Tông.

Thiên Vận Tông được xây trên một ngọn núi diện tích khá rộng lớn, cửa vào được xây phía dưới chân núi.

Những này này Vô Cực Tử cũng không xuất hiện, hắn vẫn ở trong Dưỡng Hồn Châu tiếp tục bồi dưỡng thần hồn.

Cũng vì vậy mà Mị Nguyệt cùng Quan Phi Vân cũng không nhận biết hắn.

Mị Nguyệt có chút bội phục nhìn Chiến Thiên, suốt hai ngày đi đường, chỉ trừ bỏ sáng sớm cùng tối mịt thì Chiến Thiên lúc nào cũng tu luyện, nhưng hắn vẫn sinh long hoạt hổ chạy nhảy khắp nơi.

Quan Phi Vân nhảy xuống xe ngựa, hắn chào hỏi những tên đệ tử thủ vệ rồi nhờ bọn hắn thông báo một chút sau đó lại trở về ra hiệu cho bọn Lâm Thanh Phong xuống ngựa.

Tới đây đã là địa phận của Thiên Vận Tông vì thế bọn hắn phải đi bộ tiến vào Thiên Vận Tông.

Sắc đẹp của Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai nhanh chóng thu hút đám nam đệ tử tới nhìn.

Hai nàng thật sự quá đẹp khiến bọn hắn mê muội.

Nhưng Quan Phi Vân đi trước mở đường nên đám người này cũng không dám làm gì quá mức.

Quan Phi Vân là đệ tử của Trưởng Lão vì thế bọn người này cũng không dám đắc tội hắn.

Bọn người Lâm Thanh Phong theo sau Quan Phi Vân về tới đỉnh núi dành riêng cho sư phụ của Quan Phi Vân cùng Mị Nguyệt.

Trên đỉnh núi này có một tòa biệt viện, Quan Phi Vân dẫn theo bọn người Lâm Thanh Phong tới đây sau đó hắn mở miệng.

-Các vị xin chờ ta một lúc, ta sẽ vào thông báo với sư phụ.

Mị Nguyệt có chút luyến tiếc nhìn Chiến Thiên, sau đó nàng mới cùng Quan Phi Vân bước vào trong.

Một lúc sau Quan Phi Vân trở ra, hắn cúi người nói.

-Sư phụ đã đồng ý cho mọi người ở lại, trước tiên mọi người nên vào vấn an sư phụ a.

Bọn người Lâm Thanh Phong gật đầu, chào hỏi chủ nhà cũng là việc nên làm.

Bước chân vào biệt viện, Quan Phi Vân dẫn bọn người Lâm Thanh Phong tới một hồ nước lớn, giữa hồ có một đình viện và một vị nam tử trung niên đang ngồi câu cá, Mị Nguyệt thì đang đứng cạnh bên hầu trà cho hắn.

Nhìn sơ qua thì cũng biết vị nam tử trung niên trước mặt này chính là sư phụ của Quan Phi Vân cùng Mị Nguyệt.

Bọn người Lâm Thanh Phong đi tới trước mặt hắn, Lâm Thanh Phong gật đầu chào hỏi.

-Xin chào… lão chủ nhà?

Câu chào kì quái của Lâm Thanh Phong khiến mọi người đồng thời mộng bức.

Lão chủ nhà là cái gì quỷ? Còn có kiểu chào như vậy sao?

Vị nam tử trung niên ho nhẹ một cái rồi nở nụ cười, hắn đã nghe Quan Phi Vân nói sơ qua về bọn người Lâm Thanh Phong, nhất là Lâm Thanh Phong hắn có chút quái lạ nên vị nam tử trung niên này cũng không tức giận.

Hắn nở nụ cười rồi nói.

-Vị tiểu hữu này là Lâm Thanh Phong tiểu hữu đi? Cách chào của ngươi rất thú vị, tự giới thiệu một chút ta là Bạch Dạ, là sư phụ của Quan Phi Vân cùng Mị Nguyệt.

Lúc này Lâm Thanh Phong gãi đầu cười cười, hắn chắp tay rồi nói.

-Như vậy, xin chào Bạch tiền bối.

Bạch Dạ nở nụ cười gật đầu, sau đó lại mở miệng.

-Theo lời của Phi Vân cùng Nguyệt nhi thì các ngươi đã cứu bọn họ a? Thật sự cảm tạ các ngươi.

Bọn người Lâm Thanh Phong nhanh chóng chảy mồ hôi, không biết Bạch Dạ nếu như biết được bọn hắn chính là người đả thương Quan Phi Vân cùng Mị Nguyệt thì vẻ mặt hắn sẽ như thế nào?



Lâm Thanh Phong lắc tay rồi cười nói.

-Không có gì, Bạch tiền bối, đây là việc nên làm.

Bạch Dạ gật đầu nở nụ cười với Lâm Thanh Phong, hắn có vẻ ưa thích Lâm Thanh Phong, cũng có suy nghĩ muốn gả Mị Nguyệt cho Lâm Thanh Phong.

Mặc dù Lâm Thanh Phong đã có hai lão bà, nhưng việc này thì tính sao? Nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường a?
Nhưng theo lời Quan Phi Vân đã kể thì Mị Nguyệt lại yêu thích một tên bán yêu khiến Bạch Dạ hơi trầm ngâm một chút.

Bạch Dạ vẫn nở nụ cười trên mặt rồi nói.

-Như vậy vị thanh niên kia chính là Chiến Thiên tiểu hữu đi?

Chiến Thiên nghe Bạch Dạ nhắc tới tên mình thì hắn nhanh chóng gật đầu rồi bước tới.

Bạch Dạ đánh giá Chiến Thiên một lúc, hắn không cảm nhận thấy trong cơ thể Chiến Thiên có một tia linh lực nào nên thất vọng thở dài, sau đó lại nói.

-Mặc dù ngươi rất khá, ta cũng rất ưa thích ngươi, nhưng ngươi vẫn không đủ tiêu chuẩn để cưới Nguyệt nhi a.

Bạch Dạ vừa dứt lời, Lâm Thanh Phong trực tiếp quỳ, lần đầu tiên hắn nhìn thấy cảnh cha vợ với con rể nói chuyện với nhau trực tiếp đi thẳng vào vấn đề như vậy.

Chiến Thiên thì có chút mộng bức gãi đầu, mặc dù mấy ngày nay được Mị Nguyệt tận tình chăm sóc hắn cảm thấy rất thoải mái, nhưng hắn cũng chưa từng nghĩ tới việc cưới nàng a.

Mị Nguyệt thì nhanh chóng đỏ mặt cúi đầu, nhưng nàng vẫn liếc mắt có chút mong chờ nhìn Chiến Thiên chờ đợi câu trả lời của hắn.

Chờ đợi một lúc lâu nhưng Chiến Thiên vẫn không trả lời, khiến nàng thất vọng, hai mắt nàng đỏ ửng rồi quay đầu chạy đi.

Nhìn Mị Nguyệt chạy đi không biết tại sao trong lòng Chiến Thiên cảm thấy có chút hối hận.

Hắn thật sự cũng không phải người ngu, nhưng vì khi trước bị mọi người truy sát nên hắn không dám tin tưởng người khác.

Chỉ riêng có mỗi mẫu thân hắn, sư phụ, hai vị sư nương cùng Vô Cực Tử là không hề ghét bỏ hắn.

Nhưng hiện tại lại thêm Mị Nguyệt đối xử tốt với hắn, không những vậy mà nàng còn muốn gả cho hắn thì làm sao hắn có thể tin tưởng được?

Bạch Dạ nhìn Mị Nguyệt ôm mặt chạy đi thì hắn cũng tức giận, hắn nhìn Chiến Thiên rồi hừ một cái cũng không nói gì.

Nhưng vẻ mặt của Bạch Dạ đen kịt khiến ai nhìn vào cũng biết được là hắn đang tức giận.

Lâm Thanh Phong nhận thấy bầu không khí có chút không ổn, hắn nhanh chóng bước tới trước mặt Bạch Dạ nở nụ cười rồi nói.

-Bạch lão tiền bối, xin ngài cũng đừng tức giận, Chiến Thiên hiện tại chỉ là không thể tiếp nhận được thôi, đợi sau khi hắn hiểu ra thì hắn sẽ cho ngài một câu trả lời thỏa đáng.

Bạch Dạ nghe xong thì gật đầu một cái sau đó hắn nói.

-Được rồi, thời gian cũng không còn sớm, các ngươi ra ngoài đi, ta muốn nghỉ ngơi một chút.

Lâm Thanh Phong sắc mặt cứng đờ, mặc dù hắn biết đây là Bạch Dạ đang ra lệnh đuổi khách, nhưng Bạch Dạ lấy cái cớ này cũng quá giả đi?

Hiện tại trời mới vừa sáng thì lấy đâu ra không còn sớm?
Tuy trong lòng có chút khó chịu nhưng Lâm Thanh Phong vẫn cúi đầu với Bạch Dạ rồi dẫn theo bọn người Nam Cung Mị Ảnh ra ngoài.

Quan Phi Vân nhíu mày rồi mở miệng.

-Sư phụ, tại sao người lại phải gấp gáp như vậy? Chúng ta chỉ mới gặp bọn hắn được vài ngày a.

Bạch Dạ thở dài một hơi rồi trả lời.

-Ta biết lần này ta quá gấp gáp, nhưng cũng không còn cách nào khác, tông môn cũng không biết có thể chống đỡ được bao lâu nên ta muốn đưa Nguyệt nhi đi trước.

Quan Phi Vân nghe xong cũng thở ra một hơi rồi gật đầu đồng ý.

Bọn người Lâm Thanh Phong sau khi bước ra khỏi tiểu viện của Bạch Dạ thì liền trở về những căn phòng mà Quan Phi Vân đã chuẩn bị trước.

Nhìn Chiến Thiên hiện tại vẫn đang cúi đầu suy nghĩ, Lâm Thanh Phong cũng không làm phiền hắn, sau vài tháng đi đường thì điều mà hiện tại Lâm Thanh Phong muốn làm nhất đó chính là động phòng cùng với hai lão bà a.

Nghĩ tới việc lại sắp có thể động phòng thì Lâm Thanh Phong nở nụ cười “hắc, hắc” rồi nhanh chóng kéo tay Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai vào phòng.

….

Trời đã tối, Chiến Thiên vẫn đang ngồi trong phòng mà suy nghĩ về chuyện của Mị Nguyệt.

Hắn không dám tin tưởng rằng Mị Nguyệt muốn gả cho hắn, hắn cũng có chút tự ti bởi vì hắn chỉ là bán yêu, nếu Mị Nguyệt thật sự đi theo hắn thì cả đời này nàng cũng không thể ngẩng mặt nhìn người.

Lâm Thanh Phong sau khi đại chiến cả ngày cùng hai lão bà, hiện tại hắn vui vẻ, sinh long hoạt hổ chạy nhảy khắp nơi.

Nhìn về căn phòng của Chiến Thiên, hiện tại đèn vẫn còn sáng, Lâm Thanh Phong quyết định đi thông não tên đệ tử này một chút.

Hắn đứng trước phòng của Chiến Thiên rồi gõ cửa.

Chiến Thiên đang trầm tư suy nghĩ, sau khi nghe được tiếng gõ cửa hắn nhanh chóng mở miệng.

-Mời vào.

Lâm Thanh Phong bước vào phòng nhìn Chiến Thiên một cái.

Hiện tại đầu tóc Chiến Thiên có chút rối bời, hai mắt hắn bắt đầu nổi lên vầng đen khiến Lâm Thanh Phong nhíu mày.

Nhìn thấy người tới là Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên thở ra một hơi rồi nói.

-Là sư phụ a.

Lâm Thanh Phong cũng không nói gì, hắn bước vào phòng rồi ngồi lên ghế, nhìn vẻ mặt tiều tụy của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong hỏi.

-Đang suy nghĩ chuyện gì sao?

Chiến Thiên gật đầu một cái rồi trả lời.

-Đệ tử vẫn đang suy nghĩ về chuyện lúc sáng.

Lâm Thanh Phong gật đầu, hắn cũng biết rõ Chiến Thiên đang suy nghĩ về chuyện cưới Mị Nguyệt nên lại hỏi.

-Tại sao ngươi lại suy nghĩ về chuyện này?

Nghe Lâm Thanh Phong hỏi, Chiến Thiên gãi đầu một cái rồi trả lời.

-Đệ tử cũng không biết, nhưng không hiểu sao đệ tử lại luôn nghĩ tới Mị Nguyệt.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi lại hỏi.

-Tại sao ngươi lại nghĩ tới nàng ta?

Chiến Thiên vò đầu bứt tai một hồi rồi lại trả lời.

-Đệ tử không biết phải trả lời Bạch Dạ tiền bối như thế nào, nếu đệ tử đồng ý thì đệ tử sợ Mị Nguyệt sẽ không thể ngẩng mặt nhìn người, còn nếu đệ tử bảo không thì trong lòng đệ tử lại không muốn.

…..Hết Chương 83….

Chương 85: Đánh người, một tát là đủ

Trời vừa sáng, không khí se lạnh, chim chóc bắt đầu rời tổ đi tìm thức ăn, tiếng chim hót khắp nơi khiến người nghe cảm thấy dễ chịu, vui vẻ.

Nhưng chỉ riêng Bạch Dạ là không vui nổi, sắc mặt hắn đen kịt, hắn nhanh chóng đi tìm Lâm Thanh Phong để tính sổ.

Tiếng bước chân của Bạch Dạ, Lâm Thanh Phong từ xa đã nghe được, hắn cũng hiểu được Bạch Dạ tới tìm hắn là muốn nói gì, hắn thầm nhủ.

-Chuyện lớn không tốt.

Hắn hít vào một hơi rồi nở nụ cười chờ Bạch Dạ tới.

Bạch Dạ sắc mặt đen kịt bước tới trước mặt Lâm Thanh Phong rồi mở miệng.

-Đệ tử của ngươi dám từ chối Nguyệt nhi.

Nhìn sắc mặt đen kịt của Bạch Dạ, Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu cười khổ rồi nói.

-Chuyện này ta cũng đã biết, và ta cũng đã hỏi hắn tại sao.

Bạch Dạ hít một hơi lấy thêm kiên nhẫn chờ đợi Lâm Thanh Phong giải thích.

Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

-Hắn trả lời bởi vì hắn nghèo…

Lâm Thanh Phong còn chưa dứt câu, Bạch Dạ đã ngắt lời.

-Cái gì? Một tên tiểu tử nghèo lại dám từ chối Nguyệt nhi? Ai cho hắn lá gan từ chối Nguyệt nhi?

Lâm Thanh Phong có chút mộng bức nhìn Bạch Dạ, trong đầu hắn nghĩ loạn.

-Vấn đề quan trọng là do hắn từ chối Mị Nguyệt sao? Không phải bình thường mọi người đều để ý tới việc hắn nghèo sao?

Tuy trong đầu nghĩ vậy nhưng Lâm Thanh Phong cũng không dám nói ra, hắn nhanh chóng nở nụ cười rồi nói.

-Không sao cả, lúc khuya ta đã dặn dò hắn rằng sáng nay sẽ tới hỏi cưới Mị Nguyệt, hiện tại chắc rằng hắn cũng chuẩn bị rồi, ngài đừng lo lắng.

Nghe xong lời này sắc mặt Bạch Dạ có chút tốt hơn, hắn hừ một tiếng rồi đi mất.

Nhìn Bạch Dạ đã rời đi, Lâm Thanh Phong gãi đầu cười khổ rồi tự nhủ.

-Mong rằng Chiến Thiên sẽ nhanh chóng giải quyết đi.

Về phía Chiến Thiên, hắn cũng đã thức dậy từ sáng sớm, vẫn theo thường lệ, hắn đi tìm một khoảng sân rộng rãi rồi tự mình tập luyện.

Cũng ngay lúc này, một vị trung niên nam tử xuất hiện, hắn mang một thân y phục xanh lục, ngay cả mũ cũng một màu xanh, nếu Thiên Vận Tông để tử xuất hiện ở đây sẽ nhanh chóng nhận ra vị trung niên nam tử này là Lục Mặc tông chủ - Lục Y Chân Quân.

Nhưng hiện tại người đang tập luyện ở đây là Chiến Thiên, hắn không thèm để ý tới Lục Mặc mà vẫn chăm chỉ tu luyện.

Lục Mặc liếc nhìn qua Chiến Thiên một cái, hắn có chút ngạc nhiên, nhìn Chiến Thiên sau lưng có một cái đuôi thì ai cũng nhìn ra đây là một tên bán yêu.

Lục Mặc vốn muốn tìm Bạch Dạ để bàn tính một chút về trận đại chiến sắp diễn ra, nhưng hiện tại lại bắt gặp Chiến Thiên.

Chiến Thiên chăm chỉ tập luyện làm Lục Mặc có chút tò mò.

Lục Mặc bước lại gần, nhưng Chiến Thiên vẫn không để ý, hắn vẫn chăm chú luyện tập.

Lục Mặc nhìn Chiến Thiên một lúc rồi nói.

-Thiếu niên, ngươi ở đây là làm gì?

Chiến Thiên nghe một bên có người hỏi, hắn cũng không quay đầu lại mà vẫn tiếp tục tập luyện rồi mở miệng.

-Ta đang tập luyện.



Lục Mặc hơi trầm ngâm một chút, sau đó lại hỏi.

-Không phải bán yêu suốt đời chỉ có thể làm người bình thường sao? Nếu vậy ngươi tập luyện thì có ích gì?

Chiến Thiên nhanh chóng dừng tay, hắn quay đầu nhìn Lục Mặc một cái, rồi sau đó cũng không để ý mà tiếp tục tập luyện.

Thái độ của Chiến Thiên khiến Lục Mặc có chút bực tức, phải biết rằng ở Thiên Vận Tông, hắn thân là tông chủ, nhưng tiểu tử trước mặt này lại không để ý tới hắn.Lục Mặc hít vào một hơi để lấy lại bình tĩnh rồi mở miệng.

-Ngươi biết ta là ai a?

Chiến Thiên vẫn không trả lời, hắn ghét nhất là những người khinh thường chuyện bán yêu không thể tu luyện, và phủ nhận công sức luyện tập của hắn, những người như vậy thì hắn sẽ không để ý tới.

Lục Mặc có chút bực tức vì Chiến Thiên không để ý tới hắn, nên hắn chỉ tay vào người Chiến Thiên rồi nói.

-Sư phụ ngươi là ai, làm sao hắn có thể dạy ra dạng này đức hạnh? Ta muốn thay mặt hắn dạy dỗ ngươi.

Lục Mặc vừa dứt lời thì Chiến Thiên cũng dừng tay, Chiến Thiên đưa ánh mắt nghiêm túc nhìn về Lục Mặc rồi nói.

-Ngươi là đang nhục mạ sư phụ ta?

Phải biết rằng Chiến Thiên ghét nhất hai chuyện, một là có người nhục mạ Lâm Thanh Phong – cũng chính là sư phụ hắn, còn thứ hai là những người phủ nhận công sức tập luyện của hắn.

Lục Mặc vừa mới xuất hiện thì liền chạm vào hai chuyện mà hắn ghét nhất.

Chuyện thứ nhất thì cũng thôi đi, hắn cũng biết được hiện tại hắn là tên bán yêu duy nhất có thể tu luyện vì thế đa phần mọi người đều không biết.

Nhưng Lục Mặc lại dám nhục mạ Lâm Thanh Phong thì Chiến Thiên không thể tha thứ được.

Lục Mặc cũng nhận ra là mình hơi quá đáng, nhưng hắn muốn xem thử tên thiếu niên bán yêu trước mắt này sẽ làm gì, nên nói.

-Ta không biết sư phụ ngươi là ai, nhưng hắn dạy đồ đệ ra dạng này đức hạnh thì ta nghĩ hắn cũng không khá hơn bao nhiêu.

Lục Mặc vừa dứt lời, Chiến Thiên hai mắt tràn đầy sát khí nhìn về hắn, sau đó cắn răn nói.

-Như vậy ngươi cũng đừng trách ta.

Chiến Thiên vừa dứt lời thì “khí” nhanh chóng bao phủ toàn thân hắn, sau đó hắn nhanh chóng lao đến Lục Mặc.

Sau khi trải qua bài tập luyện của Vô Cực Tử, hiện tại Chiến Thiên rất mạnh, tuy vẫn không mạnh bằng Lâm Thanh Phong, nhưng hắn mang theo một nửa dòng máu yêu thú, cũng đã cải biến một phần sức mạnh thân thể.

Cũng chính vì thế mà hắn có thể mang theo trên người hai tấn phụ trọng mà vẫn không có cảm giác gì.

Tuy không mạnh bằng Lâm Thanh Phong, nhưng Chiến Thiên đã từng độ qua Hóa Thần lôi kiếp, lại thêm bài tập luyện của Vô Cực Tử nên hiện tại nếu không mang phụ trọng thì hắn không yếu hơn bất kì vị Hóa Thần Viên Mãn nào, thậm chí còn mạnh hơn một ít.

Mang theo hai tấn phụ trọng làm giảm đi phần lớn thực lực của Chiến Thiên, tuy nhiên tốc độ của Chiến Thiên vẫn rất nhanh, Lục Mặc mặc dù mắt vẫn theo kịp tốc độ của hắn nhưng cơ thể phản ứng lại có chút chậm.

Chiến Thiên nhanh chóng chạy tới trước mặt Lục Mặc rồi vung quyền nhắm thẳng vào mặt hắn.
Lục Mặc tuy phản ứng chậm nhưng hắn vẫn kịp né người sang một bên để tránh thoát nắm đấm của Chiến Thiên.

Dù vậy nhưng trên mặt hắn vẫn lưu lại một vết trầy kéo dài.

Lục Mặc nhíu mày nhìn Chiến Thiên một cái, hắn nhanh chóng suy nghĩ về thân phận của vị thiếu niên trước mắt này.

Thực lực của vị thiếu niên này mạnh hơn rất nhiều so với đồng lứa, chỉ cần nhìn sơ qua thì ai cũng biết.

Một vị chừng 17-18 tuổi thiếu niên làm sao có thể gây ra một vết thương trên mặt Lục Mặc bằng tay không a?

Lục Mặc nhíu mày suy nghĩ một hồi, hắn vẫn không nhớ được danh tính của vị thiếu niên này cùng sư phụ của hắn.

Nhưng Chiến Thiên cũng không cho Lục Mặc nhiều thời gian như vậy, đòn đầu tiên không trúng đích, hắn nhanh chóng chuyển hướng, di chuyển ra sau lưng Lục Mặc rồi tung một cú đá.

Lục Mặc trong đầu vẫn đang suy nghĩ, cộng thêm Chiến Thiên di chuyển quá nhanh, nên hắn không kịp phản ứng.

Cú đá của Chiến Thiên nhanh chóng trúng vào lưng Lục Mặc.

Lục Mặc chỉ cảm thấy như bị một đại chùy nện vào lưng, hắn ho ra máu rồi bị đá bay thẳng một đường vào tiểu viện của Bạch Dạ, đụng hư một căn phòng rồi mới dừng lại.

Tuy nhiên, Chiến Thiên vẫn chưa dừng lại ở đó, hắn nhanh chóng di chuyển vào tiểu viện rồi tiếp tục vung nắm đấm vào người Lục Mặc, dư chấn từ một quyền của Chiến Thiên đấm vào thân thể Lục Mặc nhanh chóng tạo ra một cái hố lớn trên nền đất.

Lục Mặc cũng chỉ có thể nằm yên hưởng thụ, lúc nãy hắn nhận một đá của Chiến Thiên thì thân thể nhanh chóng bị trọng thương, khiến tốc độ của hắn không đủ nhanh để né tránh.

Chấn động ở đây nhanh chóng bị mọi người trong tiểu viện nghe được.

Bạch Dạ liền xuất hiện, nhìn thấy Lục Mặc bị Chiến Thiên đè ra đánh, trong lòng hắn khiếp sợ, nhưng hắn vẫn nhanh chóng hét to.

-Dừng tay.

Nghe được có người hô “Dừng tay” Chiến Thiên dừng lại một cái rồi quay đầu lại nhìn, cặp mắt hắn vẫn tràn đầy sát khí.

Cái nhìn của Chiến Thiên khiến Bạch Dạ rùng mình một cái, hắn không hiểu được vị thiếu niên có chút chất phác hôm qua tại sao hôm nay lại trở nên kinh khủng như vậy.

Bạch Dạ hít vào một hơi rồi nói.

-Chiến Thiên, có chuyện gì từ từ nói, tại sao lại đánh người đâu?

Chiến Thiên nhìn ra đây là Bạch Dạ, ánh mắt hắn có hơi hòa hoãn xuống, hắn chỉ tay vào Lục Mặc rồi nói với một giọng lạnh như băng.

-Hắn dám nhục mạ sư phụ ta.

Bạch Dạ liền chảy ra mồ hôi lạnh, hắn âm thầm may mắn.

-Chỉ mới nhục mạ thì đã thành như vậy, nếu sáng nay ta thật tìm Lâm Thanh Phong tính sổ thì không biết hiện tại ta sẽ như thế nào?

Lúc này Lâm Thanh Phong cũng xuất hiện, nhìn đống bừa bộn trước mặt Lâm Thanh Phong nhíu mày rồi nói.

-Chiến Thiên, tại sao chỗ này lại bừa bộn như vậy?

Chiến Thiên thấy người tới là Lâm Thanh Phong, hắn mới cúi đầu xuống tỏ vẻ hối lỗi

Bạch Dạ hít một hơi thật sâu rồi nói.

-Có người nhục mạ ngươi, vì thế hắn đánh người.

Nghe Bạch Dạ giải thích, Lâm Thanh Phong nhíu mày có chút tức giận rồi nói.

-Không phải ta đã dạy ngươi rồi sao? Không phải tử chiến, đánh người chỉ cần một tát là đủ, ngươi xem ngươi đã làm thành cái dạng gì?

Chiến Thiên nhanh chóng cúi đầu rồi nói.

-Xin lỗi sư phụ, là do đệ tử sai.

Bạch Dạ có chút hết nói nổi, đây là đang dạy cái gì a? Không bảo hắn đừng nên đánh người thì thôi, đằng này lại bảo hắn chỉ cần một tát? Đây là ý gì?

….Hết Chương 85….

Chương 86: Nhất định là đang nằm mơ

Chiến Thiên vẫn cúi đầu tiếp tục nghe Lâm Thanh Phong răn dạy.

-Ngươi nhìn xem, xung quanh đã bị ngươi làm ra cái dạng gì, nơi đây cũng không phải là nhà của chúng ta a, ngươi phá hư nhiều thứ như vậy chúng ta sẽ phải bồi thường.

Bạch Dạ có chút hết nói nổi, Lâm Thanh Phong răn dạy lâu như vậy nhưng điều quan trọng nhất hắn là điều này đi?

Lâm Thanh Phong hừ một tiếng, rồi quay mặt nở nụ cười vô hại nhìn Bạch Dạ rồi nói.

-Xin lỗi Bạch tiền bối, ta đã răn dạy hắn, người sẽ không trách bọn ta a.

Bạch Dạ khoát tay một cái rồi nhìn Chiến Thiên nói.

-Chuyện này bỏ qua một bên, điều quan trọng là nhanh chóng cứu người a, người bị ngươi đánh là ai?

Chiến Thiên gãi đầu vô hại, hắn làm sao biết tên vừa bị đánh là ai? Trước khi bị đánh hắn còn chưa kịp xưng tên đâu?

Bạch Dạ nhìn cách gãi đầu của Chiến Thiên thì hắn cũng hiểu, vì thế hắn nhanh chóng nhìn vào hố.

Không nhìn thì còn tốt, đã nhìn thì Bạch Dạ liền muốn khóc, người nằm trong hố một thân thanh y, không phải Lục Mặc thì là ai.

Bạch Dạ nhanh chóng lấy ra đan dược trị thương, đút vào miệng Lục Mặc rồi nói.

-Tông chủ a, người mau uống thuốc.

Lâm Thanh Phong nghe xong lời này thì cũng chỉ biết cười trừ.

Bọn hắn vào Thiên Vận Tông ở nhờ, vừa xong ngày thứ nhất thì ngày thứ hai lại đem chủ nhà ra đánh thành trọng thương.

Vì thế trong lòng hắn mặc niệm một câu.

-Tất cả là tại lão già Vô Cực Tử.

Vô Cực Tử lại nằm thương, nhưng nếu suy xét tới tường tận thì cũng đúng là do hắn.

Nếu Vô Cực Tử không tới gặp bọn người Lâm Thanh Phong thì bọn hắn cũng không đi tìm Thiên Cơ Tử rồi lại bị Thiên Cơ Tử dẫn tới đây, mà nếu không bị dẫn tới đây thì sẽ không xảy ra cảnh này.

Vì thế tất cả mọi chuyện đều do Vô Cực Tử gây ra.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, hắn rất đồng ý với lý giải của mình.

Lục Mặc sắc mặt trắng bệch, miệng đầy máu, hắn có chút khó khăn nuốt vào viên đan dược, sau đó hắn ho ra một búng máu bầm, khuôn mặt mới hiện lên một điểm huyết sắc.

Bạch Dạ nhìn Lục Mặc đã có chút khá hơn, hắn thở ra một hơi nhẹ nhõm rồi nói.

-Tông chủ, ngài không sao chứ?

Lục Mặc khoát tay một cái, rồi mở miệng.

-Ta không sao.

Lục Mặc nghĩ lại mà cảm thấy run sợ, chưa bao giờ hắn có cảm giác mình tới gần quỷ môn quan như vậy.

Cũng may là Bạch Dạ xuất hiện kịp thời, nếu để Chiến Thiên tặng hắn thêm một đấm nữa thì hắn sẽ xuống trình diện với Diêm Vương.

Lục Mặc có chút sợ hãi nhìn về Chiến Thiên, Chiến Thiên là bán yêu không thể nghi ngờ, nhưng từ khi nào bán yêu lại trở nên mạnh mẽ như vậy?

Lúc này Lâm Thanh Phong nở nụ cười, vẻ mặt hối lỗi nhìn Lục Mặc rồi nói.

-Lục Tông chủ, đồ đệ ta vô lễ, xin ngài đừng để trong lòng a.

Lục Mặc nhìn Lâm Thanh Phong rồi nở nụ cười gật đầu.

-Cũng không có chuyện gì, tất cả đều do ta.

Lục Mặc vừa dứt lời thì hắn bỗng dưng sửng sốt rồi nhìn về Lâm Thanh Phong.

Thiếu niên trước mặt vừa nói gì? Tên quái vật khi nãy là đồ đệ của hắn?

Lục Mặc đầu óc có chút loạn, hắn nghĩ rằng hắn đã nghe nhầm nên mở miệng hỏi lại.

-Ngươi nói… hắn là đồ đệ của ngươi?

Lâm Thanh Phong gãi đầu, hắn có chút không hiểu tại sao Lục Mặc lại hỏi câu này.



-Chẳng lẽ bị đánh tới điên rồi đi? Nếu thật sự điên thì không ổn a.

Tuy hắn suy nghĩ vậy nhưng hắn vẫn nở nụ cười gật đầu rồi trả lời.

-Đúng a, Chiến Thiên là đệ tử ta, còn ta là sư phụ hắn.

Đầu óc Lục Mặc có chút trì trệ, thế giới này điên rồi hay là do chính hắn điên rồi?

Thanh niên thế hệ này sao lại loạn như vậy?
Người thanh niên trước mặt này chẳng phải chỉ là một tên Trúc Cơ Viên Mãn thôi sao? Sao có thể dạy ra tên quái vật lúc nãy?

Lục Mặc có chút không tin tưởng cho lắm, hắn thầm nghĩ.

-Chắc là sư phụ thuộc lĩnh vực khác đi.

Nghĩ tới điều này Lục Mặc mới gật đầu chấp nhận suy nghĩ của mình.

Lâm Thanh Phong lúc này mới nhìn qua Chiến Thiên rồi nói.

-Mau tới đây xin lỗi Lục Tông chủ.

Chiến Thiên gãi đầu, hắn có chút áy náy cúi đầu với Lục Mặc rồi nói.

-Xin lỗi, Lục Tông chủ, khi nãy ta có hơi nặng tay,…

Lục Mặc nở nụ cười khó coi còn hơn chết, hắn khoát tay rồi nói.

-Được rồi vị tiểu huynh đệ này, ta cũng không có chuyện gì.

Lúc này Lâm Thanh Phong mới thở ra một hơi, còn Chiến Thiên vẻ mặt mộng bức vì bị Lục Mặc ngắt lời.

Nguyên văn mà Chiến Thiên muốn nói đáng lẽ là.

-Xin lỗi, Lục Tông chủ, khi nãy ta có hơi nặng tay, lần sau xin hứa chỉ đúng một tát.

Nhưng hắn không có cơ hội nói ra, nếu hắn thật sự nói ra được thì Lục Mặc có thể sẽ tức tới hôn mê ngất đi.

Lục Mặc ho khan một cái, nhìn Bạch Dạ rồi nói.

-Hôm nay ta có việc muốn tìm ngươi để thương lượng.

Bạch Dạ gật đầu rồi nhanh chóng dẫn Lục Mặc đi vào phòng của mình.

Lúc này, Nam Cung Mị Ảnh, Ninh Thiên Nhai, Quan Phi Vân cùng Mị Nguyệt mới xuất hiện.

Nhìn đống bề bộn trước mặt Mị Nguyệt ngơ ngác há mồm, Quan Phi Vân nhíu mày một cái rồi mở miệng hỏi.

-Chuyện gì đã xảy ra?

Lâm Thanh Phong lắc đầu, chỉ tay về Chiến Thiên rồi nói.

-Hắn đánh tên nón xanh.

Đầu óc Quan Phi Vân có chút chậm nhịp, hắn không biết tên “nón xanh” mà Lâm Thanh Phong nói tới là ai.

Nhưng Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai lại biết, hai nàng nhanh chóng che miệng cười.

Quan Phi Vân cùng Mị Nguyệt hai người đều có chút không hiểu, ánh mắt hai người ngơ ngác nhìn Lâm Thanh Phong.

Nam Cung Mị Ảnh có chút bất đắc dĩ, nàng mới nói.-Tên “nón xanh” mà hắn nói là tông chủ của các người a.

Quan Phi Vân cùng Mị Nguyệt lúc này mới hiểu ra.

Mị Nguyệt cũng phun ra một cái rồi che miệng cười.

Quan Phi Vân cười khổ, mặc dù Lục Mặc thật sự mang đạo hiệu Lục Y Chân Quân, nhưng nếu hắn nghe người khác gọi hắn là tên “nón xanh” thì không biết hắn có cảm giác như thế nào.

Tuy Quan Phi Vân cười khổ, nhưng hắn vẫn nhanh chóng nắm bắt điều mấu chốt, hắn nhìn Chiến Thiên rồi hỏi.

-Ngươi đánh Lục Mặc tông chủ?

Chiến Thiên gãi đầu một cái rồi, gật đầu coi như là trả lời hắn.

Lúc này Mị Nguyệt cũng dừng cười, nàng cũng trợn mắt nhìn về Chiến Thiên, sau đó nàng nhanh chóng tới gần, nàng lo lắng kiểm tra khắp cơ thể hắn rồi hỏi.

-Ngươi không bị thương chứ?

Nhìn vẻ mặt lo lắng của Mị Nguyệt, Chiến Thiên cười cười lắc đầu.

Quan Phi Vân nhíu mày một cái, Chiến Thiên không bị thương như vậy những vết máu này là của ai? Chẳng lẽ là của Lục Mặc?

Nói đùa? Lục Mặc là Hóa Thần tầng 7 tu sĩ, sao hắn lại có thể bị Chiến Thiên làm bị thương?

Suy nghĩ nhiều cũng vô ích, Quan Phi Vân mở miệng hỏi.

-Ngươi không bị thương, như vậy những vết máu này là của ai? Đừng nói với ta là của Lục Mặc tông chủ.

Lâm Thanh Phong có chút hết nói nổi Quan Phi Vân, hắn thở ra một hơi sau đó mở miệng.

-Ừ đúng là của Lục Mặc, hắn bị Chiến Thiên treo lên đánh.

Quan Phi Vân đầu óc có chút trì trệ, nhưng hắn nhanh chóng lắc đầu, hai mắt khinh thường nhìn Lâm Thanh Phong.

Nhìn vẻ mặt Quan Phi Vân lúc này ai cũng hiểu được suy nghĩ của hắn.

-Ngươi đùa cái gì? Lục Mặc tông chủ là để hắn treo lên đánh? Ngươi coi ta là con nít để khi dễ sao?

Cũng đúng lúc này Bạch Dạ xuất hiện, hắn nhìn Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên rồi nói.

-Hai người đi theo ta, còn nữa Chiến Thiên, ngươi cũng không cần phải manh động. Lục tông chủ vẫn đang bị thương.

Bạch Dạ nói xong thì cũng nhanh chóng rời đi, để lại năm người đứng đó.

Quan Phi Vân trợn mắt há mồm nhìn về Chiến Thiên, Mị Nguyệt thì hai mắt phát sáng mang theo vẻ sùng bái, khiến Chiến Thiên có chút ngại ngùng.

Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái rồi nhìn Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai nói.

-Như vậy, hai nàng cứ trở về trước, ta và Chiến Thiên sẽ tới chỗ bọn hắn.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai gật đầu rồi quay trở về.

Lâm Thanh Phong cũng ra hiệu cho Chiến Thiên đi theo.

Chiến Thiên gãi đầu nhìn Mị Nguyệt rồi nói.

-Như vậy, ta đi trước, ngươi lại ở phòng chờ một lát ta sẽ đi tìm ngươi.

Mị Nguyệt nở nụ cười gật đầu rồi cũng đi về phòng.

Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên cũng rời đi, để lại Quan Phi Vân một người đứng mộng bức.

Đầu óc của Quan Phi Vân có chút không đủ dùng, từ khi nào Hóa Thần kì cường giả lại yếu như vậy? Bị một tên thiếu niên 17-18 tuổi treo lên đánh?

Quan Phi Vân vò đầu bứt tai một hồi, sau đó hắn nở nụ cười điên dại rồi tự lẩm bẩm.

-Không được, nhất định là ta đang nằm mơ.

-Đúng vậy, nhất định là đang nằm mơ, chuyện này không có thật, nhanh chóng về giường ngủ lại.

Quan Phi Vân bước đi như một tên điên miệng cứ lẩm bẩm.

-Nhất định là đang nằm mơ, nhất định là đang nằm mơ,…

Tin tức này quá lớn đối với hắn, hắn phải cần thêm thời gian để tiếp nhận chuyện này.

…..Hết Chương 86….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau