HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Lâm Thanh Phong vs Chiến Thiên

Đạo lôi kiếp nhanh chóng đánh vào thân thể Chiến Thiên uy lực lôi kiếp cực mạnh, tuy nhiên sau khi chạm vào người Chiến Thiên lại không thể gây cho hắn một điểm thương tích nào.

Vô Cực Tử nhìn từ xa đã thấy cảnh này, hắn nhanh chóng đổ mồ hôi nhìn về Lâm Thanh Phong.

Thật sự hắn cũng phải bái phục Lâm Thanh Phong, những người Lâm Thanh Phong tùy tiện nhặt về không phải thiên tài thì cũng là quái vật.

Hai nàng Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết thì cũng thôi đi, nhưng hắn lại nhặt về Mộng Tiêu Dao – Âm Dương song linh căn, lại thêm tỷ đệ Ninh Thiên Nhai – Tiếu Hồng Trần, hiện tại lại thêm tên quái vật Chiến Thiên trước mặt này.

Từ người phàm nhảy thẳng lên mức ngay cả Hóa Thần kì lôi kiếp cũng không làm gì được hắn.

Vô Cực Tử hít một hơi thật sâu rồi cũng không nói gì.

Lần đầu tiên thì gọi là may mắn, lần thứ hai là kinh ngạc, tới lần thứ ba thậm chí là lần thứ tư ngay cả Vô Cực Tử cũng có chút chết lặng.

Lôi kiếp của Chiến Thiên diễn ra cũng không lâu lắm, chín đạo lôi kiếp nhanh chóng đánh xuống nhưng cũng không thể gây cho Chiến Thiên một điểm thương tích.

Một lúc sau, mây đen tan dần Chiến Thiên hít một hơi thật sâu rồi nhìn lại thân thể mình.

Lôi kiếp tuy không thể gây cho hắn một điểm thương tích nào, nhưng hắn đã dùng lôi kiếp để gột rửa thân thể vì vậy lúc này thân thể hắn được bao phủ bởi một lớp tạp chất đen kịt, có chút khó ngửi.

Bọn người Lâm Thanh Phong nhanh chóng tiến tới.

Nhìn cả người Chiến Thiên lúc này có chút dơ bẩn nên Nam Cung Mị Ảnh sử dụng một pháp thuật cơ bản hệ thủy, ngưng tụ ra một dòng nước rồi tẩy rửa cả người Chiến Thiên.

Chiến Thiên sau khi được tẩy rửa sạch sẽ, cả người sáng bóng như ngọc, những bắp thịt cũng hiện ra, cộng thêm khuôn mặt của hắn hiện tại khiến hắn có chút đẹp trai.

Lâm Thanh Phong cười cười nhìn Chiến Thiên một cái rồi gật đầu.

-Tốt lắm, hiện tại ngươi cũng trở nên mạnh mẽ hơn a.

Chiến Thiên hai mắt ướt át nhìn Lâm Thanh Phong, hắn nhanh chóng quỳ xuống thành tâm khấu đầu.

-Sư phụ, xin nhận đệ tử một lạy.

Lần này Lâm Thanh Phong cũng không ngăn cản, hắn gật đầu tiếp nhận.

Sau đó lại mở miệng.

-Tốt, như vậy về sau ngươi sẽ là đệ tử đầu tiên của ta, ngươi đã biết cách vận dụng “khí” như vậy, hiện tại ta sẽ truyền cho ngươi một môn tuyệt kĩ để sử dụng.

Chiến Thiên hai mắt phát sáng chờ đợi Lâm Thanh Phong.

Vô Cực Tử không nói lời nào nhưng hắn vẫn tập trung nhìn về Lâm Thanh Phong.

Nam Cung Mị Ảnh cũng tò mò, Ninh Thiên Nhai nhanh chóng mở miệng.

-Có phải là tuyệt kĩ của Son Goku a?

Nghe lời này Lâm Thanh Phong cười cười gật đầu.

Chiến Thiên hai mắt càng sáng hơn, sau khi học được cách vận dụng “Khí” thì điều đầu tiên mà hắn muốn thử đó là tuyệt kĩ “Kamehameha” của Son Goku a.

Lâm Thanh Phong cũng không nói nhiều, hắn nhớ lại từng động tác của Quy lão tiên sinh, sau đó vừa giảng giải vừa làm mẫu.

-Đầu tiên tập trung khí ở hai tay, sau đó đưa hai tay về ngang hông, nén khí lại, rồi dùng lực bắn khí về phía trước.

Lâm Thanh Phong không tu luyện “khí” vì thế sau khi hắn thức hiện cũng chẳng có gì xảy ra.

Làm xong một lần, Lâm Thanh Phong gật đầu rồi nói.

-Đó là toàn bộ, bởi vì ta không tu luyện “Khí” nên ta không sử dụng được, nhưng Chiến Thiên ngươi có thể.



Chiến Thiên nghiêm túc gật đầu, hắn hít vào một hơi rồi dựa theo lời của Lâm Thanh Phong mà hành động.

Gió bắt đầu nổi lên, “khí” lại bao phủ toàn thân Chiến Thiên, hai mắt hắn nghiêm túc mà thực hiện.

Đưa hai tay ra phía trước, sau đó lại kéo về ngang hông, nén khí lại, rồi dùng lực bắn khí về phía trước.

Một loạt động tác được thực hiện, một đạo ánh sáng cũng nhanh chóng được bắn ra từ hai tay của Chiến Thiên.
Đạo ánh sáng nhanh chóng bay thẳng về phía trước rồi nhanh chóng biến mất.

Chỉ để lại một đường đất dài bị đào ra hai phía.

Lâm Thanh Phong gật đầu nhìn Chiến Thiên rồi nói.

-Rất tốt, sau này lại cố gắng luyện tập.

Tuy đòn thế Kamehameha rất nhanh biến mất nhưng bọn hắn cũng biết được đây là do Chiến Thiên vẫn chưa quen thuộc.

Dù vậy nhưng Vô Cực Tử đầu vẫn toát ra mồ hôi, dựa theo cảm giác của hắn, hắn biết được đòn thế này uy lực ít nhất cũng đạt tới đỉnh phong một kích của Hóa Thần kì tu sĩ đi.

Nhưng đây chỉ là do Chiến Thiên chưa quen thuộc nên uy lực coi như là giảm bớt, nếu Chiến Thiên thành thạo rồi thì uy lực cũng không kém gì Luyện Hư kì a.

Vô Cực Tử hít vào một hơi rồi ngẩng mặt nhìn trời, hắn cảm thấy hắn già rồi, thanh niên bây giờ thật đáng sợ.

Tuy trong lòng cảm thấy khiếp sợ, nhưng Vô Cực Tử đã nhanh chóng nhìn ra sự thiếu sót trong việc luyện khí, hắn mở miệng.

-Mặc dù hiện tại Chiến Thiên tiểu tử cũng có sức mạnh ngang với Hóa Thần kì tu sĩ, nhưng suy cho cùng hắn cũng chỉ là một tên phàm nhân hơi cường đại thôi, hắn không thể sử dụng pháp thuật.

Nghe được lời này, cả bốn người đều hướng mặt nhìn về Vô Cực Tử.

Vô Cực Tử ho nhẹ một tiếng rồi giải thích.

-Điểm yếu này khi đối đầu với tu sĩ cấp thấp thì cũng thôi đi, nhưng nếu hắn gặp những tu sĩ cấp cao thì hắn sẽ chết trong nháy mắt thôi.

Lâm Thanh Phong ôm cằm suy nghĩ một chút, rồi hắn gật đầu với Vô Cực Tử.

-Cũng đúng, suy cho cùng phương pháp này cũng chỉ coi là một phương pháp luyện thể, còn tu sĩ có nhiều loại pháp thuật, nếu thật sự gặp được tu sĩ mạnh thì Chiến Thiên rất dễ dàng ăn thua thiệt.

Lâm Thanh Phong nói xong thì nở nụ cười.

-Nhưng điều này cũng không phải là vấn đề, nếu Chiến Thiên thực sự cố gắng để trở nên mạnh mẽ hơn nữa, hắn cũng không cần phải sợ.

Lâm Thanh Phong vừa dứt lời, Chiến Thiên hai mắt tự tin cũng gật đầu.

-Tất nhiên ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn nữa.

Vô Cực Tử nghe xong lời này cũng nở nụ cười gật đầu.

Lâm Thanh Phong cũng vui vẻ, hắn quay đầu nhìn Chiến Thiên rồi nói.
-Như vậy Chiến Thiên, ngươi mau lại đây, ta muốn kiểm tra ngươi một chút.

Chiến Thiên có vẻ hơi chần chờ, hắn chỉ mới đạt được thực lực cũng chưa quen thuộc cách sử dụng nên hắn sợ làm tổn thương tới Lâm Thanh Phong.

Nhìn Chiến Thiên lo lắng, Lâm Thanh Phong cũng biết được hắn đang lo lắng điều gì nên cười nói.

-Yên tâm, ta sẽ không có chuyện gì.

Đây cũng không phải là do Lâm Thanh Phong kiêu ngạo, mặc dù chính hắn cũng không biết thực lực của chính hắn tới đâu nhưng có thể tùy ý giết được Luyện Hư kì thì chắc cũng không yếu hơn Chiến Thiên bao nhiêu.

Vô Cực Tử lúc này cũng tiếp lời.

-Ngươi cứ yên tâm, sư phụ của ngươi cũng không yếu như vậy, cứ dùng hết sức mà đánh hắn.

Chiến Thiên nghe xong trong lòng vẫn lo lắng, hắn nhìn về Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai để hỏi ý kiến của hai vị sư mẫu.

Chỉ thấy Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai đồng thời nở nụ cười gật đầu nhìn hắn.

Lúc này Chiến Thiên cũng hít vào một hơi lấy lại bình tĩnh, hắn nhìn Lâm Thanh Phong rồi gật đầu.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi cùng Chiến Thiên bước tới một phía.

Chiến Thiên đối mặt Lâm Thanh Phong, vẻ mặt hắn ngưng trọng, hắn nhắm mắt hít vào một hơi, một vầng hào quang màu trắng bạc bắt đầu bao phủ cơ thể hắn.

Chiến Thiên mở mắt ra, ánh mắt của hắn tràn ngập chiến ý nhìn về Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong đứng đó nhìn Chiến Thiên rồi gật đầu mở miệng.

-Tới đây.

Lâm Thanh Phong vừa dứt lời thì Chiến Thiên cũng ra tay.

Chiến Thiên chỉ trong chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt của Lâm Thanh Phong.

Vô Cực Tử đứng từ xa nhìn thấy tất cả, hắn có chút giật mình với tốc độ của Chiến Thiên, hắn gật đầu.

Chiến Thiên tốc độ cực nhanh biến mất trước mặt Lâm Thanh Phong, hắn liền xuất hiện phía sau lưng Lâm Thanh Phong rồi đưa tay đấm mạnh về phía Lâm Thanh Phong.

Nhưng cũng đúng lúc này Lâm Thanh Phong liền xoay người và đưa tay chặn lại nắm đấm của Chiến Thiên.

Chấn động do hai người tạo ra nhanh chóng khuếch trương tứ phía.

Tốc độ của bọn hắn quá nhanh, Nam Cung Mị Ảnh cũng không kịp nhìn thấy gì thì đừng nói tới Ninh Thiên Nhai.

Trong chớp mắt hai nàng chỉ thấy Chiến Thiên biến mất rồi sau đó lại xuất hiện với tình cảnh hiện tại.

Nam Cung Mị Ảnh chảy ra mồ hôi khắp người, nàng chăm chú nhìn về hai người Lâm Thanh Phong và Chiến Thiên, nàng biết hiện tại nàng quá yếu, nàng muốn trở nên mạnh mẽ như bọn hắn.

Ninh Thiên Nhai cái hiểu cái không nhìn về hai người, mặc dù nàng không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng nàng vẫn cảm nhận được lực chấn động do hai người tạo ra.

Ở khoảng cách như vậy mà lực chấn động vẫn lan tới đây, Ninh Thiên Nhai cũng biết được Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên rất mạnh.

Lâm Thanh Phong vẫn nắm lấy nắm đấm của Chiến Thiên, lúc này hắn nở nụ cười rồi nói.

-Như vậy, có thể chiến đấu hết sức được rồi chứ?

Chiến Thiên đưa mắt nhìn về Lâm Thanh Phong, nhìn thấy Lâm Thanh Phong vẫn vui vẻ cười đùa, không có biểu hiện cố gắng hết sức thì hắn cũng hiểu được sư phụ hắn rất mạnh.

Chiến Thiên gật đầu nở nụ cười rồi mở miệng.

-Như vậy, sư phụ người cẩn thận rồi.

Lâm Thanh Phong lúc này khuôn mặt cũng nghiêm túc hơn, hắn tập trung chờ đợi Chiến Thiên tiếp tục ra đòn.

….Hết Chương 76….

Chương 77: Lâm Thanh Phong vs Chiến Thiên (2)

Chiến Thiên vẻ mặt nghiêm túc nhìn về Lâm Thanh Phong.

Đúng như lời Lâm Thanh Phong nói, lần trước hắn vẫn chưa dùng hết toàn lực, hắn cũng đã hiểu ra nếu muốn thắng được Lâm Thanh Phong thì hắn cần phải cực kì nghiêm túc.

Chiến Thiên hít vào một hơi rồi dùng toàn lực lao tới.

Lâm Thanh Phong mỉm cười rồi cũng lao tới.

Hai người mặc dù rất mạnh như làm gì có kinh nghiệm đánh nhau?

Chiến Thiên lúc trước chỉ là một người bình thường, nhưng bởi thường bị mọi người truy sát nên ít ra cũng còn khá một ít.

Còn Lâm Thanh Phong thì đừng nói, lúc trước hắn chỉ là một tên thanh niên hơn 20 tuổi, mặc dù cũng có ẩu đả đánh nhau nhưng cũng chỉ là những trận đánh nhau của tuổi học trò thì lấy đâu ra kinh nghiệm?

Hai người lao vào nhau như hai tên côn đồ, Vô Cực Tử nhìn xong cảnh này thì đưa tay che mắt rồi quay đầu không muốn nhìn.

Lúc đầu hắn cũng có hứng thú nhìn xem nhưng càng nhìn hai người đánh nhau hắn chỉ còn biết im lặng.

Nhìn hai “con gà” trước mặt chiến đấu chỉ khiến Vô Cực Tử càng thêm đau đầu, làm gì có hứng thú mà xem tiếp?

Một lúc sau Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên đều dừng lại rồi tách nhau ra.

Chiến Thiên vẻ mặt mệt mỏi liều mạng thở dốc, còn Lâm Thanh Phong tuy gương mặt có chút ửng đỏ nhưng ai nhìn vào cũng nhận thấy rằng hắn vẫn sinh long hoạt hổ đứng đó.

Chiến Thiên hít vào vài hơi để lấy lại sức, hắn nhìn về Lâm Thanh Phong, hai mắt hắn tỏa sáng, hắn nhanh chóng cúi đầu.

-Thật không hổ danh là sư phụ, ta đã dùng hết sức nhưng vẫn không làm gì được ngài.

Lâm Thanh Phong gãi đầu rồi nở nụ cười.

Vô Cực Tử lúc này cùng Nam Cung Mị Ảnh và Ninh Thiên Nhai tiến tới.

Vô Cực Tử sắc mặt đen kịt nhìn vẻ mặt đắc ý của Lâm Thanh Phong, hắn lớn tiếng chửi rửa.

-Sư phụ cái gì, hai ngươi tên nào cũng chỉ có cái lực lượng lớn, còn lại kỹ thuật còn không bằng một tên luyện khí kì thì tự hào cái gì?

Vô Cực Tử lớn tiếng làm bốn người đều mộng bức.

Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu cười khổ, hắn cũng biết cái hắn thiếu là kinh nghiệm chiến đấu a, nhưng hắn cũng không có cách nào à?

Vô Cực Tử hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi lên tiếng.

-Hai người các ngươi, ngày mai ta sẽ dạy cho các ngươi những thứ cơ bản, ta cũng không muốn lại nhìn thấy hai tên côn đồ chỉ biết lao vào nhau vật lộn.

Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên đồng thời gãi đầu cười khổ, cũng đành nghe theo lời Vô Cực Tử.



Sáng sớm ngày hôm sau, bọn người Lâm Thanh Phong nhanh chóng thức giấc, Nam Cung Mị Ảnh lại bắt đầu tập Vô Cực Kiếm Pháp.

Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên đều đứng trước mặt Vô Cực Tử chờ đợi hắn chỉ dạy.

Bởi vì Lâm Thanh Phong bị Vô Cực Tử kéo đi học tập, nên việc nấu ăn phải do Ninh Thiên Nhai một mình chuẩn bị.

Vô Cực Tử nhìn Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên một cái rồi lấy ra hai bộ y phục màu đen đưa cho hai người, sau đó mở miệng nói.

-Trước tiên mặc vào hai bộ y phục này, bọn chúng là phụ trợ giúp hai người các ngươi luyện tập.

Nhận lấy bộ y phục, Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên hai mặt nhìn nhau, sau đó đều nở nụ cười khổ đi thay y phục.

Hai bộ y phục nhìn từ bên ngoài thì không thấy có cảm giác gì lạ, nhưng khi mặc vào chúng liền khiến Lâm Thanh Phong phải nhíu mày bởi vì chúng rất nặng.



Nặng tới mức khiến cho Lâm Thanh Phong khó khăn trong việc di chuyển.

Bước từng bước nặng nề tới trước mặt Vô Cực Tử, Lâm Thanh Phong thở ra từng hơi mệt nhọc, khó khăn mở miệng.

-Lão già, bộ y phục này nặng ít nhất cũng 7-800kg đi?

Vô Cực Tử hừ một tiếng cũng không đáp lời.Chiến Thiên lúc này cũng khó khăn bước từng bước tiến tới, hắn nhanh chóng ngồi xuống thở dốc rồi nói.

-Bộ y phục này thật sự quá nặng đi ít nhất cũng phải 500kg a?

Nghe xong lời này của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong cau mày rồi nhìn về Vô Cực Tử.

Vô Cực Tử lúc này mới mở miệng.

-Hai bộ y phục này, tác dụng cũng giống như thanh Hắc Thiết Kiếm mà Ảnh nhi đang dùng, chúng nó có thể tự thay đổi trọng lượng thích hợp nhất cho từng tu sĩ.

Lâm Thanh Phong gật đầu cũng không nói gì.

Vô Cực Tử lại lên tiếng.

-Ta muốn hai ngươi mặc hai bộ y phục này rồi mới bắt đầu học những thứ căn bản, mặc dù các ngươi có thể không cần mặc chúng nhưng chúng sẽ giúp các ngươi mạnh mẽ hơn.

Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên đều không có dị nghị gì, bọn hắn đều biết rằng bọn hắn cần phải trở nên mạnh mẽ.

Vô Cực Tử gật đầu với hai người rồi mở miệng.

-Như vậy, các ngươi liền đứng tấn… nếm thử 2 giờ đồng hồ đi?

Vô Cực Tử nói xong thì liền bỏ đi, cũng không nhìn sắc mặt của Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên.

Hiện tại Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên hai mặt đều mộng bức, nếu bình thường để bọn hắn đứng tấn suốt cả ngày thì bọn hắn có tự tin làm được.

Nhưng hiện tại liền không dễ dàng, mang theo bộ y phục này trên người đừng nói đứng tấn, chỉ việc đứng lên di chuyển cũng khiến bọn hắn phải cố gắng hết sức a.

Cũng hết cách rồi, Lâm Thanh Phong chỉ đành cùng Chiến Thiên bắt đầu đứng tấn.

Thời gian chậm rãi trôi qua,… đã qua được mười phút, hiện tại hai chân Lâm Thanh Phong đã có chút chết lặng, đầu hắn đầy mồ hôi nhưng hắn vẫn cố gắng đứng vững.

Chiến Thiên lúc này đã mệt tới thở không nổi, hắn muốn nằm xuống nhưng giọng nói của Lâm Thanh Phong lại vang lên.

-Đứng dậy, không được nằm xuống, ngươi phải biết hiện tại ngươi là người duy nhất tu luyện “khí”, ngươi phải trở nên mạnh mẽ, ngươi không thể bỏ cuộc.

Chiến Thiên nhanh chóng lấy lại tinh thần, hắn cũng biết được hiện tại hắn không thể bỏ cuộc, nếu như hắn bỏ cuộc thì còn nói gì tới việc báo thù cho mẫu thân?

Chiến Thiên cùng Lâm Thanh Phong hai người vẫn cố gắng đứng tấn.

Không biết làm cách nào, nhưng khoảng thời gian hai giờ đã trôi qua, lúc này Vô Cực Tử lại xuất hiện, nhìn hai người vẫn đang cố hết sức đứng tấn, hắn gật đầu nở nụ cười hài lòng.-Rất tốt, hai giờ đã trôi qua, biểu hiện của các ngươi khiến ta thật vui mừng.

Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên lúc này mới thở ra một hơi rồi đồng thời ngồi bệt xuống đất.

Vô Cực Tử nhìn hai người tham lam hít thở, hắn nở nụ cười gật đầu rồi nói tiếp.

-Như vậy, các ngươi nghỉ ngơi 5 phút rồi tiếp tục đứng tấn 2 giờ a.

Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên đồng thời trợn mắt.

Lâm Thanh Phong trong lòng đang hò hét.

-Trả thù, đây là trần trụi trả thù a, chỉ kêu ngươi có vài tiếng lão già mà ngươi vẫn còn giữ trong lòng sao?

Mặc dù trong lòng hò hét bất mãn, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn không nói gì, hắn cũng không cần nói, vẻ mặt hiện tại của hắn đã nói thay hắn.

Vô Cực Tử nở nụ cười đen tối nhìn về Lâm Thanh Phong, sau đó lại mở miệng.

-Làm sao? Ngươi bất mãn?

Lâm Thanh Phong hừ một tiếng rồi quay mặt không để ý.

Vô Cực Tử lại nói tiếp.

-2 giờ sau chúng ta lại khởi hành, hai người các ngươi nhớ rằng không được cởi bỏ y phục ra.

Lâm Thanh Phong trực tiếp quỳ, bảo bọn hắn không được cởi bỏ y phục thì chẳng khác nào kêu bọn hắn đi bộ a?

Xe ngựa làm sao chịu nổi sức nặng của bọn hắn hiện giờ? Hai người bọn hắn cộng lại cũng hơn 1300kg rồi.

Lâm Thanh Phong hít một hơi rồi gật đầu, hắn biết hiện tại đã nhờ Vô Cực Tử chỉ dạy căn bản thì phải nghe theo lời hắn.

Mặc bộ y phục nặng cũng không tính là xấu, lúc trước Quy lão tiên sinh cũng dùng cách này để dạy dỗ Son Goku, sau khi Son Goku cởi bỏ mai rùa thì sức mạnh của hắn tăng lên đáng kể.

Nghỉ ngơi xong, Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên lại tiếp tục đứng lên rồi bắt đầu bài tập luyện.

Vô Cực Tử rất hài lòng nhìn hai người, hắn đang muốn dạy hai người kiến thức căn bản.

Nhưng vì hai người thực lực quá mạnh mẽ nên hắn mới gia tăng thêm trọng lượng để khiến hai người gặp khó khăn, từ đó sẽ kích thích tiềm năng của hai người.

Lúc đầu hắn cũng không nghĩ tới cách này, nhưng sau khi nghe câu chuyện về Son Goku mà Lâm Thanh Phong kể, hắn đã bỏ ra cả đêm để suy xét độ khả thi rồi mới quyết định dựa vào cách này để huấn luyện cả hai.

Lâm Thanh Phong coi như là lấy đá đập vào chân mình.

Một ngày tập luyện đã trôi qua.

Đêm đến, sau khi mọi người đã dùng cơm xong, Vô Cực Tử lại mở miệng.

-Hiện tại, hai ngươi lại đối luyện với nhau, tất nhiên là vẫn mặc y phục ta đã đưa, ta sẽ ở một bên chỉ điểm sai lầm cho bọn ngươi.

Mặc dù Vô Cực Tử cũng không phải luyện thể tu sĩ, nhưng hắn vẫn là hàng thật giá thật Đại Thừa kì tôn giả, muốn chỉ dạy hai “con gà” trước mặt chiến đấu thì hắn thừa sức.

Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên đồng thời gật đầu rồi đi đến một phía bắt đầu đối luyện.

Chiến Thiên lại vận dụng khí, hôm nay hắn mang theo phụ trọng nên tốc độ của hắn chậm hơn rất nhiều, ngay cả Nam Cung Mị Ảnh cũng nhìn rõ ràng.

Chiến Thiên mang theo phụ trọng, Lâm Thanh Phong cũng mang theo, mặc dù Lâm Thanh Phong nhìn rõ hành động của Chiến Thiên nhưng cơ thể hắn không phản ứng kịp.

Lúc này Vô Cực Tử ở một bên cũng bắt đầu mở miệng chỉ điểm rõ ràng sơ hở của hai người.

Nam Cung Mị Ảnh ở một bên nhìn, cũng tiếp thu được ít nhiều.

….Hết chương 77….

Chương 78: Trúc Cơ Viên Mãn – Rasen Shuriken

Thêm một tháng đã qua.

Dưới sự chỉ bảo của Vô Cực Tử, Nam Cung Mị Ảnh đã đạt tới Trúc Cơ kì tầng 2, và vẫn đang tiếp tục tu luyện.

Biểu hiện của nàng khiến Vô Cực Tử càng thêm vui mừng.

Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên rất nhanh chóng thích ứng với sức nặng của y phục trên người.

Những ngày đầu tiên bọn hắn cảm giác có hơi khó khăn, nhưng qua vài ngày thì bọn hắn đã nhanh chóng quen thuộc.

Hiện tại hai bộ y phục mà Vô Cực Tử đưa bọn hắn đều đã đạt tới cực hạn sức nặng, mỗi bộ 2000kg tương đương với 2 tấn.

Dù vậy, Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên vẫn cảm thấy chúng rất nhẹ nhõm cứ như rằng bọn hắn mặc y phục bình thường chứ không phải là y phục nặng hai tấn.

Một tháng này sau những bài tập luyện dưới sự chỉ điểm của Vô Cực Tử, hai người bọn hắn cũng đạt tới mức phù hợp yêu cầu của Vô Cực Tử.

Nhìn hai người Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên vẫn vui vẻ cười đùa, Vô Cực Tử gật đầu rồi nói.

-Rất tốt, hiện tại ta cũng không có gì để dạy các ngươi, các ngươi có thể cởi bỏ y phục được rồi.

Vô Cực Tử nhìn trong mắt tiến bộ của hai người, hắn cũng không khỏi thở dài một hơi, hai người này tiến bộ đều quá nhanh thật sự là hai con quái vật chứ không phải người, dùng người để so sánh với bọn hắn thật sự là khi dễ người khác.

Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên sững sờ một cái rồi cùng nhau gật đầu thay đổi y phục.

Sau một tháng luyện tập hiện tại bọn hắn cũng tự mình cảm giác được bọn hắn mạnh mẽ lên nhiều lắm, đồng thời cũng quen thuộc hơn lực lượng của chính mình nắm giữ.

Lâm Thanh Phong cởi ra bộ y phục sau đó nhắm mắt tự đánh giá một hồi, hiện tại cơ thể của hắn tràn đầy sức mạnh, đúng như Vô Cực Tử đã nói mặc bộ y phục này khiến thực lực hắn tăng lên rất nhiều.

Sau một lúc hắn liền nhíu mày bởi vì hắn cảm giác được, linh khí trong cơ thể hắn có chút xao động.

Đây là biểu hiện hắn muốn đột phá Trúc Cơ kì, hắn cũng cảm giác được hắn có thể tu luyện tầng thứ hai của Luyện Khí Quyết.

Lâm Thanh Phong nhanh chóng mở miệng.

-Ta rốt cục muốn đột phá tới Trúc Cơ kì rồi.

Lời Lâm Thanh Phong nói ra khiến mọi người đều có chút vui mừng, Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai nhanh chóng chạy tới.

-Phu quân nhanh chóng đột phá a.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười nhìn hai nàng rồi gật đầu, sau đó hắn mở miệng.

-Như vậy, hiện tại việc hộ pháp phải nhờ mọi người rồi.

Bốn người đều gật đầu mỉm cười nhìn Lâm Thanh Phong coi như là đồng ý.

Lâm Thanh Phong lúc này cũng ngồi xuống và tập trung đột phá.

Linh khí trong cơ thể hắn từ từ chuyển thành dịch lỏng, và bắt đầu đổ vào cơ thể.

Linh khí không đủ thì hắn lại tiếp tục hấp thu linh khí xung quanh rồi lại tiếp tục đổ vào cơ thể.

Vòng tuần hoàn này lặp đi lặp lại nhiều lần.

Tới tận hai ngày sau Lâm Thanh Phong mới mở hai mắt nhìn xung quanh.



Xung quanh cũng không có ai khác, bọn người Nam Cung Mị Ảnh đều đi mất khiến hắn hơi bối rối.

Nhưng cũng không lâu sau, Chiến Thiên đã bay tới, hắn vẫn mang trên người bộ y phục mà Vô Cực Tử đã đưa, cũng vì y phục cũ của hắn đã rách nát nên hắn vẫn mang trên người bộ y phục này.

Trong hai ngày này Chiến Thiên nghe theo câu chuyện mà Lâm Thanh Phong đã kể rồi bắt đầu tập bay, hắn đã nhanh chóng nắm giữ cách bay lượn, hiện tại hắn đã thành thạo.
Chiến Thiên đáp xuống gần bên Lâm Thanh Phong rồi mở miệng.

-Sư phụ, ngài đã đột phá xong rồi?

Lâm Thanh Phong đánh giá xung quanh một chút rồi gật đầu hỏi.

-Ta đã thành công, mọi người đâu cả rồi?

Chiến Thiên có chút bất đắc dĩ gãi đầu trả lời.

-Ngài đột phá cần quá nhiều Linh Khí, phương viên vài chục dặm xung quanh linh khí đã bị ngài hút khô hiện tại vẫn chưa trở lại bình thường đây.

-Cũng vì vậy mà Vô Cực lão tổ đã bảo mọi người rời xa nơi này để còn tiện cho Mị Ảnh sư mẫu tu luyện.

Nghe xong lời giải thích của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong gãi đầu cười khổ, hắn cũng không biết những chuyện này sẽ xảy ra, hắn gật đầu một cái rồi lại nói.

-Được rồi, hiện tại ta thay y phục một cái rồi chúng ta lại trở về.

Chiến Thiên gật đầu rồi đứng đó chờ đợi, hiện tại Lâm Thanh Phong đã đột phá xong Trúc Cơ kì nên cũng trải qua thêm một lần loại bỏ tạp chất nên mùi trên người hắn rất khó ngửi.

Lâm Thanh Phong nhanh chóng lấy ra một thùng nước từ nhẫn trữ vật, hắn nhanh chóng tắm rửa thật kĩ để loại bỏ những vết bẩn trên người.

Một lúc sau hắn thay một bộ y phục mới, rồi mới tới chỗ Chiến Thiên.

Nhìn Lâm Thanh Phong hiện tại thật sự rất đẹp trai, đúng chuẩn soái ca khiến Chiến Thiên có hơi kinh ngạc một chút, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, sau đó bay trước dẫn đường cho Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn về phương hướng Chiến Thiên bay xa.

Hắn cúi đầu chửi rủa.

-Tên phản đồ a, ngươi thì bay đi để lại sư phụ ngươi chạy bộ ngươi không cảm thấy có lỗi sao?

Lâm Thanh Phong một mặt đen kịt, nhưng vẫn chạy theo hướng Chiến Thiên đã đi.

Một lúc sau hắn nhìn thấy bọn người Nam Cung Mị Ảnh đã ở trước mắt, lúc này hắn mới thở ra một hơi.

Đứng trước mặt Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai, Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi ôm lấy hai nàng.Vô Cực Tử nhìn cảnh này thì quay đầu đi, hắn không hiểu thanh niên ngày nay tại sao cứ thích quăng thức ăn cho chó khắp nơi.

Chiến Thiên gãi đầu cười khổ rồi cũng quay mặt đi, hắn là bán yêu, độc thân chó chính hiệu, hắn làm sao chịu nổi cảnh Lâm Thanh Phong quăng thức ăn cho chó a?

Một lúc sau ba người Lâm Thanh Phong mới buông nhau ra, Vô Cực Tử lúc này có chút tức giận.

Lâm Thanh Phong chỉ mới rời đi đột phá có hai ngày a, cũng không phải là hàng chục, hàng trăm năm mới gặp lại có cần phải tỏ ra thắm thiết như vậy không?

Vô Cực Tử muốn nói gì đó, nhưng sau khi hắn cảm nhận được cảnh giới hiện tại của Lâm Thanh Phong hắn cũng ngậm miệng lại, rồi quay đầu bỏ đi, con tim bé nhỏ của hắn không thể chịu nổi trùng kích như vậy.

Hiện tại cảnh giới của Lâm Thanh Phong sau khi vừa đột phá cũng không gọi là cao, vừa vặn Trúc Cơ Viên Mãn, tùy thời đột phá Kim Đan kì.

Nhìn cảnh giới Trúc Cơ Viên Mãn của Lâm Thanh Phong khiến Vô Cực Tử không chịu nổi.

Mặc dù hắn tự cho rằng định lực của hắn rất cao, nhưng hắn vẫn không chịu nổi trùng kích của Lâm Thanh Phong a.

Đã từng nghe Hỏa Vân tôn giả nói qua, Lâm Thanh Phong chỉ dùng nửa giờ để từ phàm nhân lên thẳng luyện khí viên mãn thì hắn cũng không để trong lòng, tu sĩ đẳng cấp càng cao đột phá càng khó khăn, đó là thường thức.

Nhưng hiện tại Lâm Thanh Phong lại từ Luyện Khí Viên Mãn đột phá thẳng tới Trúc Cơ Viên Mãn trong hai ngày khiến con tim của Vô Cực Tử không chịu nổi.

Bỗng dưng hắn lại nghĩ tới một việc thật sự đáng sợ, nếu mỗi lần Lâm Thanh Phong đột phá là mỗi lần hắn đột phá tới cảnh giới Viên Mãn thì công sức cố gắng của những tu sĩ khác để làm gì?

Vô Cực Tử thật sự sợ rồi, hắn hít vào một hơi để lấy lại bình tĩnh rồi sau đó lại trốn vào Dưỡng Hồn Châu, hiện tại hắn không muốn nhìn thấy bất cứ ai, nhất là Lâm Thanh Phong, hắn sợ Lâm Thanh Phong sẽ khiến hắn sinh ra tâm ma vì thế hắn cần phải tĩnh tâm lại.

Lâm Thanh Phong sau khi ôm ấp Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai xong hắn mới nói.

-Ta đã hoàn thiện được Rasengan a.

Nam Cung Mị Ảnh hai mắt tỏa sáng nhìn Lâm Thanh Phong, nàng cũng biết được Rasengan là một pháp thuật rất mạnh nhưng nó vẫn còn chưa hoàn thiện, hiện tại Lâm Thanh Phong đã hoàn thiện được nó nên nàng rất vui mừng.

Chiến Thiên có chút tò mò nhìn về Lâm Thanh Phong, hắn vẫn chưa từng thấy Lâm Thanh Phong sử dụng Rasengan nên hắn không biết đây là pháp thuật gì, nên hắn muốn nhìn thử.

Ninh Thiên Nhai cũng vui vẻ, nàng không phải tu sĩ, nên cũng không hiểu được Rasengan có hoàn thiện hay không, nhưng chỉ cần Lâm Thanh Phong vui vẻ thì nàng cũng vui theo.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi nhảy ra một phía xa xa.

Hắn nhắm mắt lại rồi đưa tay lên trước mặt.

Một viên cầu Rasengan nhanh chóng được tạo ra, nhưng viên cầu này rất khác so với những viên cầu Rasengan lúc trước, nó giống như một thanh Shuriken 4 cánh đang liên tục xoay tròn.

Hiện tại Lâm Thanh Phong chỉ muốn thử một chút uy lực của RasenShuriken cho bọn người Nam Cung Mị Ảnh nhìn nên hắn chỉ tạo ra một viên nhỏ.

Tiếng gió rít gai người tản ra bốn phía khiến người nghe cảm thấy nổi da gà.

Nam Cung Mị Ảnh hai mắt sáng lên nhìn chằm chằm viên Rasengan trên tay Lâm Thanh Phong, tuy nhỏ nhưng nàng vẫn cảm giác được viên Rasengan này rất nguy hiểm.

Vô Cực Tử cũng xuất hiện, hắn nghe được tiếng gió rít chói tai nên cũng muốn nhìn tận mắt.

Ninh Thiên Nhai cùng Chiến Thiên vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cầm trên tay viên RasenShuriken này thì gật đầu, nhìn lên bầu trời đêm hắn nhìn thấy được một con chim lớn đang bay ngang qua.

Nhưng vì khoảng cách khá xa nên nhìn con chim có vẻ khá nhỏ.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái đánh giá khoảng cách một chút, sau đó hắn liền ném viên RasenShuriken về hướng đó.

….Hết Chương 78…..

Chương 79: Trong cái rủi có cái may?

Hai vị thanh niên nam, nữ tu sĩ đang cưỡi phi hành thú trên bầu trời tìm kiếm gì đó.

Hai người đều mang hai bộ y phục kiểu dáng đồng nhất, chỉ cần nhìn qua là biết bọn họ cùng thuộc một tông môn.

Hai người bay xung quang một hồi lâu mà vẫn không tìm được gì, người nữ tu sĩ có chút thất vọng lên tiếng.

-Sư huynh, lời của lão già lúc trước đáng tin hay không a? Chúng ta đã theo lời lão tìm kiếm xung quanh đây cũng hơn hai ngày rồi mà cả một con thú cũng không có, nói gì tới người.

Vị thanh niên gãi đầu một cái rồi trả lời.

-Ta cũng không biết chắc, nhưng hắn đã tự xưng mình là Thiên Cơ Tử như vậy hẳn là hắn sẽ không lừa chúng ta.

Nói xong, người thanh niên đưa mắt nhìn xung quanh tiếp tục tìm kiếm nhưng cũng không thấy gì, hắn có chút thất vọng rồi thở ra một hơi.

Bọn hắn là người thuộc một tông môn nhỏ cách đây không xa, môn chủ nhận được tin tức tông môn sắp phải gặp nguy cơ nên thông báo cho toàn bộ đệ tử nhanh chóng trở về.

Hai vị nam nữ tu sĩ này cũng đang trên đường trở về tông môn, nhưng trước đó bọn hắn lại gặp được một lão già tự xưng Thiên Cơ Tử.

Lão già ấy nói cho bọn hắn biết, bọn hắn có thể tìm được người giúp tông môn vượt qua nguy cơ tại đây.

Nhưng lão già ấy cũng đã nói trước khi tới đây bọn hắn phải nhanh chóng tìm ra một bảo vật hộ thân, ít nhất có thể chống đỡ được một kích của Hóa Thần kì tu sĩ.

Hai người có chút bán tin bán nghi, nhưng nghĩ về việc tông môn sắp gặp tai nạn còn bọn hắn chỉ là hai tên tu sĩ nữ tử mới vừa đột phá Trúc Cơ kì, còn nam tử là Trúc Cơ Viên Mãn cũng không thể giúp được gì nhiều, vì thế bọn hắn cắn răn lấy hết của cải để mua được một kiện bảo vật có thể chống đỡ một kích của Hóa Thần tu sĩ theo lời Thiên Cơ Tử.

Cũng vì việc này mới khiến người nữ nhân có chút bực bội, hai người bọn hắn là sư huynh muội, của cải không nhiều, hiện tại phải bỏ ra toàn bộ của cải mới có thể mua được kiện bảo vật này.

Bọn hắn theo lời Thiên Cơ Tử tìm đến đây nhưng tìm tới hiện tại cũng chẳng thấy ai khiến bọn hắn cảm giác được giống như mình bị lừa.

Tìm kiếm một hồi lâu, người nam tử thở dài một cái rồi nói.

-Chúng ta nên trở về a.

Nữ tử cũng không còn cách nào khác, nàng cúi đầu thất vọng chấp nhận sự thật rằng lần này hai người bọn hắn thật sự bị lừa.

Hai người điều khiển phi hành thú trở về tông môn, cả hai người ai cũng trầm mặc lại không nói chuyện.

Bọn hắn chỉ tự trách mình thật sự quá cả tin, nên mới bị lão già ấy lừa đảo dễ dàng.

Hiện tại tốt rồi, ngay cả pháp khí cùng tất cả mọi thứ trên người đều mang đi bán để mua bảo vật hộ thân, cũng may lần này bọn hắn ra ngoài được sư phụ đưa cho một con phi hành thú.

Phi hành thú là của tông môn nên bọn hắn mới không đem đi bán, nhưng hiện tại quay về tông môn chắc chắn rằng bọn hắn sẽ bị sư phụ quở trách.

Người nam tử thở ra một hơi rồi nói.

-Lần này coi như là một bài học cho chúng ta, không nên tin người a.

Người nữ tử gật đầu rồi cũng thở dài một hơi.

Nhưng lúc này bọn họ nghe được tiếng gió rít càng ngày càng lớn.

Hai người đồng thời nhíu mày nhìn về một phía.

Chỉ thấy được một viên cầu nhỏ đang nhanh chóng bay tới.

Người nam tử sắc mặt đại biến, hắn kêu lên một tiếng.



-Không tốt.

Sau đó nhanh chóng lấy ra bảo vật hộ thân che chắn cho hai người cùng phi hành thú.

Một vòng ánh sáng nhanh chóng xuất hiện, bao phủ hai người cùng phi hành thú.

Viên cầu trước mặt nhanh chóng bay tới hai người.….

Một bên khác, sau khi Vô Cực Tử ý thức được Lâm Thanh Phong đang muốn nhắm vào con chim trên trời.

Với ánh mắt của một vị Đại Thừa kì tu sĩ hắn đã nhanh chóng nhìn thấy được con chim đó là phi hành thú, và trên người nó còn đang chở theo hai vị tu sĩ.

Trong lòng hắn thầm hô không tốt, hắn nhanh chóng mở miệng.

-Dừng tay.

Phản ứng của hắn khiến bọn người Lâm Thanh Phong giật mình, Lâm Thanh Phong nhanh chóng chỉnh sửa góc độ của viên RasenShuriken bởi vì lúc này hắn muốn thu lại cũng không được, nên chỉ còn cách tốt nhất là chỉnh sửa góc độ để viên RasenShuriken bay càng xa càng tốt.

Viên RasenShuriken rời tay Lâm Thanh Phong, nó bay với vận tốc như tên bắn hướng về phía hai vị tu sĩ cùng con phi hành thú.

Hai người cảm nhận được nguy hiểm trí mạng đang hướng tới nên vẻ mặt hai người xám ngắt.

Tuy hiện tại viên cầu còn cách hai người rất xa nhưng với tốc độ của nó thì chỉ cần vài giây thì đã bay tới đây.

Người nam tử có chút tuyệt vọng nhìn về nữ tử, hắn mở miệng.

-Sư muội, thật sự xin lỗi.

Người nữ tử là sư muội của hắn, nàng là một thiên tài, nàng được sư phụ hắn thu nhận từ 10 năm trước, hiện tại vừa đột phá Trúc Cơ kì.

Lần này hắn được sư phụ giao cho nhiệm vụ dẫn nàng xuống núi để dạo chơi nhân gian và học hỏi thêm kinh nghiệm.

Nhưng hiện tại hắn không thể bảo vệ được nàng nên hắn cảm thấy thật sự có lỗi.

Viên cầu trước mặt nhanh chóng bay tới gần bọn hắn, nhưng nó nhanh chóng chuyển hướng bay về phía trước mặt bọn hắn khoảng 10m.

Tuy viên cầu chuyển hướng khiến nam tử thở ra một hơi, nhưng hắn cũng không dám thả lỏng.

Hắn biết được pháp thuật uy lực mạnh như vậy thì chắc chắn sẽ nổ, nên cả người hắn vẫn căng cứng nhìn chằm chằm về viên cầu.

Đúng như nam tử suy nghĩ, viên cầu RasenShuriken sau khi đổi hướng bay thêm một đoạn cách bọn hắn khoảng 15m thì đã nổ.
Uy lực của nó nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh tạo thành một vụ nổ bán kính chừng 20m.

Hai người nam nữ tu sĩ cùng con phi hành thú cách trung tâm vụ nổ chừng 15m cũng được coi là ở vùng ngoại vi.

Mặc dù có bảo vật phòng hộ và đứng ở vùng ngoại vi vụ nổ nhưng bọn hắn cũng không dễ chịu gì.

RasenShuriken sau khi nổ ra, một luồng cuồng phong ập vào mặt bọn hắn mặc dù đã có bảo vật hộ thân nhưng bảo vật cũng chỉ chống đỡ được một phần uy lực vụ nổ.

Phần còn lại nhanh chóng khiến bọn hắn bị thương rồi ngất đi.

Phi hành thú cũng không thể chịu nổi, nó cùng hai người bị lực nổ bắn đi thật xa thoát ra khỏi vụ nổ.

Bọn người Lâm Thanh Phong ở một bên nhanh chóng mộng bức, hiện tại bọn hắn cũng biết vì sao Vô Cực Tử lại kêu dừng tay.

Lâm Thanh Phong phản ứng rất nhanh, hắn nhanh chóng mở miệng.

-Chiến Thiên, mau dùng hết sức bay tới đó cứu người, đừng để bọn hắn bị ngã chết.

Chiến Thiên cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, hắn nhanh chóng vận khí rồi dùng hết tốc độ bay đi cứu người.

Lâm Thanh Phong cũng dùng hết sức mà chạy tới, tuy Lâm Thanh Phong không thể bay, nhưng cũng đừng khinh thường tốc độ của hắn.

Phải biết tốc độ của hắn lúc trước còn nhanh hơn Luyện Hư kì Quân Vô Tà, hiện tại đã trải qua bài tập của Vô Cực Tử và đạt tới Trúc Cơ Viên Mãn lại khiến tốc độ của hắn tăng thêm.

Lâm Thanh Phong nhanh chóng đánh giá vị trí của phi hành thú và hai vị tu sĩ một chút rồi nhanh chóng nhảy lên bắt được vị nam tu sĩ cùng phi hành thú.

Chiến Thiên tốc độ cũng không phải kém, hắn nhanh chóng bay tới và tiếp được vị nữ tu sĩ, sau đó thả người xuống đứng bên cạnh Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong nhíu mày nhìn hiện trạng của hai vị nam nữ tu sĩ cùng phi hành thú một cái rồi nhanh chóng mở miệng.

-Mau quay trở lại tìm Vô Cực Tử, có thể hắn có một ít đan dược trị thương cho bọn họ.

Chiến Thiên nghe xong thì nhanh chóng gật đầu ôm lấy người nữ tử bay về.

Lâm Thanh Phong lại bị bỏ lại, hắn một mặt mộng bức nhìn về Chiến Thiên đang bay đi trên bầu trời sau đó âm thầm chửi rủa.

-Tên phản đồ này lại bỏ sư phụ một mình, ngươi ôm người nữ nhân thì dễ chịu rồi, để lại sư phụ phải ôm một tên nam nhân cùng một con thú lớn, ngươi không biết nghĩ cho sư phụ a.

Tuy trong lòng hắn khó chịu, nhưng hắn biết được đây cũng không phải lúc cằn nhằn nên hai tay ôm lấy người nam tu sĩ, lưng cõng theo phi hành thú nhanh chóng chạy trở về.

Chiến Thiên cùng Lâm Thanh Phong nhanh chóng trở về, Vô Cực Tử nhíu mày đánh giá tình trạng của hai người tu sĩ cùng phi hành thú một cái rồi nói.

Hai người bọn hắn vẫn còn may là có thể sống, nhưng con phi hành thú này thì ta hết cách.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi âm thầm hối hận, hắn cũng biết lần này là do hắn lỗ mãng mới gây ra thảm trạng này.

Vô Cực Tử nhanh chóng lấy ra hai viên đan dược, bỏ vào miệng hai người sau đó lại nói.

-Cũng may cho bọn hắn, là ngươi đã giảm sức mạnh của pháp thuật còn ném cách bọn hắn khá xa, nếu như lại ném thẳng vào bọn hắn thì hiện tại ta cũng không cần tốn đan dược.

Vô Cực Tử đánh giá tình trạng hai người sau khi dùng đan dược một chút rồi gật đầu.

-Được rồi, trời sáng bọn hắn sẽ tỉnh lại cũng không cần lo lắng.

Lâm Thanh Phong gãi đầu cười khổ, hai người này cũng thật sự là xui xẻo a, nhưng bọn hắn cũng may mắn nhặt được một cái mạng.

Đây gọi là trong cái rủi có cái may đi?

…..Hết Chương 79….

Chương 80: Mị Nguyệt - Quan Phi Vân

Trời vẫn chưa sáng hẳn, Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên nhanh chóng tỉnh giấc.

Lâm Thanh Phong nhìn qua hai vị nam nữ tu sĩ vẫn đang nằm đó bất tỉnh một cái.

Sắc mặt hai người hiện tại đã tốt hơn hôm qua, đã khôi phục một chút huyết sắc.

Vì thế Lâm Thanh Phong mới thở ra một hơi rồi quay đầu đi nấu thức ăn.

Chiến Thiên đánh giá hai người một cái rồi cũng đi sang một bên tiếp tục tập luyện.

Hiện tại Chiến Thiên cũng không biết phải tập luyện như thế nào vì thế hắn tiếp tục tập luyện theo những bài tập lúc trước mà Vô Cực Tử đã giao cho có điều là cường độ càng ngày càng lên cao.

Chiến Thiên tiếp tục đứng tấn rồi bắt đầu tự huy quyền.

Vị nữ tu sĩ lúc này cũng dần mở mắt, nàng tỉnh dậy hai tay ôm đầu.

Đầu nàng vẫn còn có chút đau vì bị ảnh hưởng của vụ nổ hôm qua.

Nàng cố gắng mở hai mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy sư huynh nàng đang nằm kế bên, khiến nàng có chút nhẹ nhõm.

Nàng lại nhìn xem một bên khác, chỉ thấy một người đang đứng tấn rồi ra sức huy quyền, những động tác của hắn rất đơn giản nhưng đầu hắn lại chảy đầy mồ hôi khiến nàng nhíu mày.

Nàng cố gắng đứng dậy rồi bước tới bên cạnh hắn.

Chiến Thiên lúc này vẫn chăm chú huy quyền nên cũng không để ý rằng có người đang tiến lại gần.

Nữ tử nhìn Chiến Thiên vẫn đang chăm chú huy quyền, nàng mới thở ra một hơi rồi bắt đầu đánh giá người thanh niên trước mặt này.

Hiện tại nàng đang đứng phía sau Chiến Thiên nên cũng chỉ nhìn được phần lưng của hắn.

Nhìn thấy hắn có một cái đuôi trên người thì nàng cũng đoán được hắn là một bán yêu.

Theo hiểu biết của nàng, bán yêu không thể tu luyện suốt đời chỉ có thể làm người bình thường, vì thế nàng thở dài một hơi có chút tiếc nuối nhìn hắn.

Tiếng thở dài của nàng nhanh chóng lọt vào tai Chiến Thiên, lúc này Chiến Thiên mới dừng lại rồi xoay người.

Mồ hôi của Chiến Thiên chảy ra rất nhiều khiến mái tóc hắn ướt đẫm, gương mặt trời sinh có chút đẹp trai, cộng thêm ánh nắng sớm chiếu vào vị trí mà nữ tu sĩ đứng khiến Chiến Thiên trong mắt vị nữ tu sĩ đẹp như một thiên thần, khiến nội tâm thiếu nữ nhảy loạn.

Nàng ngây ngốc nhìn Chiến Thiên một hồi lâu khiến Chiến Thiên không khỏi gãi đầu xấu hổ.

Hắn ho nhẹ một tiếng để đánh thức nàng rồi nói.

-Ngươi đã tỉnh rồi?

Nữ tử bị câu nói của Chiến Thiên làm giật mình, nàng nhận ra mình có chút thất lễ nên nhanh chóng đỏ mặt cúi đầu không dám nhìn hắn.

Chiến Thiên nhìn nàng xấu hổ cúi đầu, hắn cũng không biết phải nên làm thế nào, hắn chỉ hỏi một câu thôi cũng không làm gì khác, nàng cũng không cần phải xấu hổ như vậy a?

Chiến Thiên ho nhẹ một cái rồi nói.

-Ta tên Chiến Thiên, còn ngươi đâu?

Nữ tử lúc này mới ngẩng mặt lên nhìn Chiến Thiên rồi trả lời.

-Ta gọi Mị Nguyệt, còn người nằm đằng đó là sư huynh ta, hắn gọi là Quan Phi Vân, cảm tạ ngươi đã cứu bọn ta.

Chiến Thiên lắc đầu nở nụ cười khổ, hai người Mị Nguyệt gặp nạn là do bọn hắn gây ra, hiện tại Mị Nguyệt lại cảm tạ hắn thì hắn cũng không biết phải nói thế nào.

Mị Nguyệt nhìn Chiến Thiên cười khổ thì nàng cũng không biết ý hắn là gì, lại nhìn hắn một thân đầy mồ hôi nàng mở miệng hỏi.

-Ngươi là đang tu luyện sao?

Chiến Thiên gật đầu coi như là đáp lời nàng.



Mị Nguyệt nhíu mày một cái rồi lại hỏi.

-Theo ta được biết, chẳng phải bán yêu không thể tu luyện sao? Hiện tại ngươi tu luyện thế này có ích gì a?

Đối với lời này của Mị Nguyệt, Chiến Thiên lắc đầu cười cười cũng không nói thêm gì.
Bán yêu không thể tu luyện? Nói đùa cái gì, hiện tại hắn chỉ cần một cái búng tay dù nàng ở thời kì toàn thịnh cũng không chịu nổi, nhưng hắn cũng không muốn giải thích với nàng.

Mị Nguyệt nhìn thấy Chiến Thiên có vẻ không để ý tới lời nói của nàng thì nàng có chút tức giận, nàng dậm chân rồi nói tiếp.

-Thật sự, theo lời sư phụ đã nói, bán yêu không thể tu luyện, ngươi phải tin ta à.

Mị Nguyệt có chút lớn tiếng vì thế ở một bên Lâm Thanh Phong đang nấu thức ăn cũng nghe được.

Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái rồi tiếp tục nấu nướng, hắn biết được vị nữ tu sĩ đã tỉnh rồi, hiện tại còn đang cãi nhau với Chiến Thiên a.

Chiến Thiên sau khi nghe Mị Nguyệt cố chấp thuyết phục mình rằng bán yêu không thể tu luyện, hắn lắc đầu cười khổ rồi không để ý tới nàng, xoay người tiếp tục việc tu luyện của chính hắn.

Mị Nguyệt thấy Chiến Thiên không để ý tới nàng, nàng thật sự tức giận, nàng bước tới trước mặt hắn muốn ngăn hắn tu luyện.

Hành động của nàng khiến Chiến Thiên giật mình, hắn nhanh chóng dừng tay, nhíu mày nhìn nàng rồi mở miệng.

-Mị Nguyệt cô nương, xin mời tránh sang một bên đừng ảnh hưởng ta tu luyện a.

Mị Nguyệt lần này thật sự tức giận rồi, nàng không hiểu tại sao tên Chiến Thiên trước mặt nàng lại không tin nàng hết lần này tới lần khác lại cứ cố chấp tu luyện, nên nàng mở miệng.

-Ta đã nói bán yêu không thể tu luyện, vì sao ngươi lại cứ phải cứng đầu không tin?

Chiến Thiên gãi đầu cũng không biết phải làm thế nào, hắn không hiểu được tại sao Mị Nguyệt lại tức giận, hình như việc tu luyện của hắn cũng không liên quan gì tới nàng a?

Nhìn vẻ mặt tức giận của Mị Nguyệt, Chiến Thiên ho nhẹ một cái rồi hỏi.

-Mị Nguyệt cô nương, hình như việc ta có tu luyện được hay không thì không liên quan gì tới cô a?

Mị Nguyệt nghe xong lời này thì chính nàng cũng mộng bức, nàng thầm nhủ.

-Đúng a? Tại sao ta lại ngăn cản hắn tu luyện? Còn nữa tại sao ta lại phải tức giận? Hình như việc này đúng thật là không liên quan tới ta a?

Mị Nguyệt cúi đầu suy nghĩ một hồi lâu, sau đó hai mắt nàng ngấn nước, lần này thật sự quá mất mặt rồi.

Vì thế nàng ôm mặt khóc sướt mướt bỏ chạy…

Để lại Chiến Thiên một mặt mộng bức nhìn theo.

Nhìn nàng chạy đi mất Chiến Thiên gãi đầu cũng không biết phải làm thế nào, vì thế hắn quyết định đi tìm Lâm Thanh Phong, theo suy nghĩ của hắn người có học thức uyên bác sâu như sư phụ sẽ biết được câu trả lời.

Lâm Thanh Phong đang ngồi nấu thức ăn, nhìn thấy Chiến Thiên tới gần hắn cũng ngạc nhiên, sau đó mở miệng.
-Sao vậy?

Chiến Thiên gãi đầu, hắn cũng không biết phải nói như thế nào, vì thế hắn kể lại mọi chuyện từ đầu tới cuối.

Lâm Thanh Phong ngồi một bên vừa nghe vừa nấu thức ăn, sau khi Chiến Thiên đã kể xong thì hắn gật đầu rồi hỏi lại.

-Như vậy ngươi tìm ta là muốn hỏi việc gì?

Chiến Thiên có chút xoắn xuýt rồi mở miệng.

-Ta muốn hỏi sư phụ, rằng nàng đang nghĩ gì.

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn Chiến Thiên, trong lòng hắn đang hò hét.

-Đại ca a, ngươi làm khó ta sao? Muốn ta nói cho ngươi biết phụ nữ đang nghĩ cái gì? Còn là một người phụ nữ xa lạ đang nghĩ cái gì? Xin lỗi ngươi tìm nhầm người.

Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái rồi nói.

-Ngươi có biết được, từ thời thượng cổ các đại năng đã lưu truyền một quyển sách cực kì dầy có tựa là “Làm cách nào để hiểu được suy nghĩ của phụ nữ”?

Chiến Thiên hai mắt rực sáng nhìn Lâm Thanh Phong với vẻ mặt sùng bái, hắn biết được lần này hắn tìm đúng người rồi.

Nhìn vẻ mặt sùng bái của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi lại nói.

-Nhưng ngươi có biết cuốn sách ấy ngoại trừ bìa sách ra, bên trong chỉ thuần một màu trắng?

Nghe xong lời này Chiến Thiên cũng một mặt mộng bức, sau đó hắn hỏi.

-Như vậy là ý gì?

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi kiên nhẫn giải thích.

-Nó có nghĩa là chẳng có cách nào để hiểu được phụ nữ đang suy nghĩ cái gì, hiện tại ngươi lại hỏi ta về vấn đề này ta chỉ có thể nói rằng “xin lỗi ta hết cách”.

Chiến Thiên một mặt mộng bức nhìn Lâm Thanh Phong, trong ấn tượng của hắn kiến thức của sư phụ là uyên bác nhất, cả đại lục này người có thể giúp bán yêu tìm ra cách tu luyện vậy mà vẫn không hiểu được phụ nữ suy nghĩ cái gì?

Chiến Thiên có chút thất vọng cúi đầu, nhìn Chiến Thiên có vẻ thất vọng, Lâm Thanh Phong mới mở miệng.

-Tuy vậy nhưng cũng không hẳn là không có cách.

Chiến Thiên như nắm được cọng rơm cứu mạng, hắn nhanh chóng nhìn về Lâm Thanh Phong.

Nhưng đáp lại hắn chỉ có một câu nói lạnh nhạt.

-Ngươi đi mà hỏi nàng a.

Nghe xong câu này Chiến Thiên nhíu mày trầm tư.

-Đúng a? mình có thể đi hỏi nàng mà?

Sau đó hắn nhanh chóng cúi đầu với Lâm Thanh Phong rồi chạy đi tìm Mị Nguyệt.

Nhìn theo bóng lưng của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong nở nụ cười vui vẻ rồi thầm nhủ.

-Lần này có kịch hay để xem, Chiến Thiên a, ngươi cũng đừng để sư phụ thất vọng.

Nghe xong câu chuyện của Chiến Thiên kể cộng thêm biểu hiện của Mị Nguyệt, Lâm Thanh Phong dám khẳng định rằng Mị Nguyệt phạm phải hoa si rồi.

Nếu nàng không phải thì Lâm Thanh Phong đưa đầu cho nàng làm đồ chơi.

Một phần cũng là do Lâm Thanh Phong tự tin với ánh mắt của mình, hôm qua nhìn Mị Nguyệt còn rất trẻ nên hắn cũng đoán được nàng cùng sư huynh đây là xuống núi lịch luyện.

Cộng thêm Chiến Thiên đẹp trai như vậy, lại cứu nàng cùng sư huynh, nàng không có hảo cảm với hắn mới là có chuyện lạ.

…..Hết Chương 80….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau