HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Rời đi (3)

Những ngày vừa qua, Lâm Thanh Phong vẫn chưa nói cho Nam Cung Mị Ảnh và Ninh Thiên Nhai biết mục đích lần này Vô Cực Tử tới đây.

Bây giờ tất cả mọi người đều đi hết, chỉ còn lại bốn người bọn hắn nên Lâm Thanh Phong cũng muốn nói cho các nàng biết.

Hắn ho nhẹ một tiếng, lấy ra viên dưỡng hồn châu rồi gọi Vô Cực Tử.

Vô Cực Tử xuất hiện như một linh hồn, lần đầu tiên thấy Vô Cực Tử cũng làm Nam Cung Mị Ảnh và Ninh Thiên Nhai sợ hết hồn, nhưng sau vài lần nhìn thấy hắn thì các nàng cũng đã quen thuộc.

Nhìn Vô Cực Tử đã xuất hiện, Lâm Thanh Phong mới nói.

-Đây là Vô Cực Tử, các ngươi cũng đã nhận biết đi, lần này ta muốn cho các ngươi biết mục đích mà hắn tới đây.

Lâm Thanh Phong nói xong hắn nhìn Vô Cực Tử rồi gật đầu.

Hai nàng Nam Cung Mị Ảnh và Ninh Thiên Nhai cũng tập trung lắng nghe.

Vô Cực Tử lúc này mới mở miệng.

-Hai vị tiểu hữu, lần này ta tới đây là vì hai chuyện.

-Thứ nhất là ta tới truyền tin của Thiên Cơ Tử tới cho hai ngươi, hắn muốn nhận một trong hai người làm đồ đệ của hắn, nhưng hiện tại hắn không ở đây, hắn đã nói chỉ cần các ngươi muốn thì có thể đi tới phương Bắc tìm hắn.

Nam Cung Mị Ảnh và Ninh Thiên Nhai hai mặt nhìn nhau, ánh mắt hai nàng đều phát sáng, phải biết Vô Cực Tử là tồn tại ngang hàng với Hỏa Vân tôn giả, như vậy mà hắn chỉ làm chân chạy truyền tin thì Thiên Cơ Tử địa vị phải cao hơn hắn nhiều lắm.

Vô Cực Tử thấy ánh mắt hai nàng đều tỏ vẻ khát vọng, hắn gật đầu rồi nói tiếp.

-Đó là một chuyện, còn chuyện thứ hai chính là ta muốn nhận một trong hai người làm đệ tử để truyền thụ kiếm đạo của ta, xin hỏi hai vị tiểu hữu, trong hai vị ai muốn học kiếm đạo?

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai cả hai có vẻ hơi chần chờ, một lúc sau Nam Cung Mị Ảnh ánh mắt kiên định tiến lên phía trước rồi nói.

-Ta thường sử dụng kiếm, như vậy kính xin tiền bối chỉ dạy.

Vô Cực Tử nở nụ cười gật đầu, Thiên Cơ Tử chỉ nói là nhận một trong hai nàng làm đệ tử việc còn lại phải để tùy duyên, hiện tại Nam Cung Mị Ảnh đứng ra chứng tỏ rằng nàng và hắn có duyên nên hắn cũng không có ý kiến gì.

Lâm Thanh Phong nhìn Nam Cung Mị Ảnh quyết định thì cũng nở nụ cười gật đầu, rồi lại quay đầu nhìn Ninh Thiên Nhai mở miệng.

-Như vậy Thiên Nhai, ngày mai chúng ta sẽ lên đường xuất phát tiến về phương Bắc đi tìm Thiên Cơ Tử a?

Ninh Thiên Nhai nghe lời này thì nở nụ cười gật đầu, nàng cũng không phản bác ý định của Lâm Thanh Phong, hiện tại chỉ có Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh là hai người thân của nàng, bọn họ muốn đi đâu thì nàng sẽ đi theo tới đó.

Lâm Thanh Phong nhìn Ninh Thiên Nhai gật đầu đồng ý thì cũng nở nụ cười.

Một bên khác Nam Cung Mị Ảnh đã bái Vô Cực Tử làm sư phụ, vì thế Vô Cực Tử mang theo nàng đi tới một bên để kiểm tra năng lực của nàng.

Vô Cực Tử mở miệng.

-Như vậy Mị Ảnh, hiện tại ngươi hãy múa thử vài đường kiếm, ta muốn xem xét năng lực của ngươi.

Nam Cung Mị Ảnh trịnh trọng gật đầu, nàng nhanh chóng lấy ra thanh kiếm từ nhẫn trữ vật rồi bắt đầu múa kiếm.

Vô Cực Tử có chút thưởng thức nhìn nàng tập trung múa kiếm, tuy trong mắt hắn những đường kiếm của nàng tràn đầy sơ hở nhưng hắn vẫn thích thú nhìn nàng.

Một lúc sau Vô Cực Tử cũng đã đánh giá xong năng lực của nàng, hắn gật đầu rồi nói.



-Được rồi, hiện tại ngươi có thể dừng tay.

Nghe được lời này của Vô Cực Tử thì Nam Cung Mị Ảnh cũng dừng lại, nàng đứng yên tại chỗ chờ đợi đánh giá của Vô Cực Tử.

Vô Cực Tử nhìn Nam Cung Mị Ảnh rồi nở nụ cười hài lòng, hắn nói.

-Cũng không tệ, mặc dù trong mắt ta những đường kiếm của ngươi tràn đầy sơ hở, nhưng đây là do ngươi không được chỉ dạy kĩ càng, dù vậy nhưng ngươi vẫn rất khá.Phải biết rằng Vô Cực Tử là một Đại Thừa kì tôn giả tầm mắt hắn cực cao, được hắn đánh giá “rất khá” cũng không có nhiều lắm.

Nam Cung Mị Ảnh nghe tới đây thì thở phào nhẹ nhõm, nàng rất lo lắng nàng sẽ không lọt mắt Vô Cực Tử nhưng nghe được lời đánh giá này thì nàng cũng yên tâm.

Vô Cực Tử dừng một chút rồi lại mở miệng.

-Tuy vậy, nhưng ngươi vẫn chưa đạt tới yêu cầu của ta, ngươi còn cần phải tập luyện nhiều lắm.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, nghe được lời này nàng cũng không phản bác, nàng biết nàng cần phải cố gắng nhiều hơn nên nàng cúi đầu.

-Xin sư phụ chỉ dạy.

Dưỡng hồn châu ngoài có công hiệu bồi dưỡng thần hồn nó còn có tác dụng như nhẫn trữ vật có thể chứa đựng vật dụng, nhưng phải là thần hồn trong dưỡng hồn châu mới sử dụng được khả năng này.

Vô Cực Tử gật đầu rồi lấy ra một thanh kiếm sắt màu đen có trọng lượng cực nặng từ dưỡng hồn châu, đưa cho nàng rồi nói.

-Đây là Hắc Thiết kiếm, hiện tại ngươi cứ dùng nó mà luyện tập.

Nam Cung Mị Ảnh tiếp nhận thanh kiếm, nàng có chút chật vật rồi cố gắng cầm nó lên, tuy chỉ vậy nhưng cũng khiến hai bàn tay của nàng đỏ ửng.

Vô Cực Tử nhìn nàng rồi giải thích.

-Hắc Thiết kiếm là một thanh Linh cấp binh khí đặc biệt do ta tự mình luyện chế, nó có thể căn cứ theo ngươi tu vi cùng sức chịu đựng cực hạn của thân thể mà cải biến trọng lượng.

-Thanh kiếm này ngươi cứ sử dụng nó mà tập luyện, còn khi chiến đấu thì ngươi nên sử dụng thanh Thiên cấp binh khí của ngươi, lúc đó ngươi sẽ cảm thấy mạnh mẽ hơn nhiều lắm.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu với Hỏa Vân tôn giả rồi nàng cố sức cầm lấy thanh Hắc Thiết kiếm tập làm quen với trọng lượng của nó.

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh hiện tại đã muốn luyện tập, Vô Cực Tử gật đầu hài lòng rồi lại lấy ra một tảng đá lớn cùng một cây cọc gỗ từ dưỡng hồn châu đưa cho Nam Cung Mị Ảnh rồi nói.

-Từ hôm nay bắt đầu, ngươi phải dùng Hắc Thiết kiếm chặt vào cọc gỗ cùng tảng đá này mỗi thứ một ngàn lần được chứ?

Nam Cung Mị Ảnh ánh mắt kiên định gật đầu, nàng cũng không nói nhiều mà bắt đầu giơ lên Hắc Thiết kiếm chặt cọc gỗ.

Phải biết Hắc Thiết kiếm là một thanh Linh cấp binh khí dù vẫn chưa được Nam Cung Mị Ảnh phát ra năng lực nhưng độ cứng của nó không phải bàn cãi.
Nhưng khi Nam Cung Mị Ảnh chém vào cọc gỗ, cũng không thể lưu lại trên cọc gỗ một đạo vết trầy, ngoài ra nàng còn bị lực phản chấn khiến cánh tay tê rần.

Tuy vậy nhưng Nam Cung Mị Ảnh vẫn kiên định, nàng tiếp tục nâng lên Hắc Thiết kiếm chém cọc gỗ.

Nhìn biểu hiện của Nam Cung Mị Ảnh, Vô Cực Tử càng hài lòng gật đầu, sau đó hắn tiếp tục quay vào dưỡng hồn châu tĩnh dưỡng.

Lâm Thanh Phong nhìn Nam Cung Mị Ảnh đã bắt đầu tập luyện, hắn cũng không ngăn cản nàng, ngày mai bọn hắn sẽ đi về phương Bắc vì thế hiện tại hắn muốn chuẩn bị một ít vật dụng.

Lâm Thanh Phong bước ra khỏi tiểu viện, hiện tại hắn muốn đi tìm Nam Cung Phi Vân nhờ Nam Cung Phi Vân chuẩn bị một cỗ xe ngựa để tiện cho việc di chuyển.

Lâm Thanh Phong bước tới đại sảnh của Nam Cung gia tộc, mọi người nhìn thấy hắn đều nhanh chóng cúi đầu.

Hiện tại thanh danh của Lâm Thanh Phong cả Nam Cung Thành ai mà không biết? Ngay cả Luyện Hư kì cường giả cũng bị hắn lôi xuống đánh thì ai dám thất lễ với hắn?

Lâm Thanh Phong một đường đi tới, đối với thái độ cung kính của mọi người thì hắn có chút không được tự nhiên, nhưng vẫn hắn không để trong lòng.

Nam Cung Phi Vân được hạ nhân thông báo thì cũng nhanh chóng chạy ra, hắn nhìn Lâm Thanh Phong rồi cười nói.

-Tiểu Phong ngươi đã tới rồi a? Mau, mau vào trong.

Lâm Thanh Phong cũng nở nụ cười với vị nhạc phụ đại nhân này, hắn cũng tiến vào đại sảnh.

Hiện tại trong đại sảnh chỉ có ba người, ngoài Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Phi Vân, người còn lại là Kim Đan lão tổ của Nam Cung gia tộc, Nam Cung Viễn.

Nam Cung Viễn râu tóc bạc phơ, hắn ngồi trên ghế đánh giá Lâm Thanh Phong sau đó nở nụ cười gật đầu.

Nam Cung Phi Vân nhanh chóng mở miệng.

-Tiểu Phong, đây là lão tổ Nam Cung Viễn.

Lâm Thanh Phong nghe Nam Cung Phi Vân giới thiệu, hắn chỉ nhàn nhạt gật đầu với Nam Cung Viễn xem như là chào hỏi.

Thấy thái độ của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Viễn cũng không tức giận, Lâm Thanh Phong có tư cách lạnh nhạt với hắn.

Nam Cung Viễn vẫn nở nụ cười rồi mở miệng trước.

-Như vậy tiểu Phong, đây là số lễ vật mà gia tộc đã giúp ngươi thu nhận trong khi tổ chức lễ cưới, hiện tại chúng ta đưa tới cho ngươi.

Nghe lời này của Nam Cung Viễn, Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi nở nụ cười.

-Không sao, phần lễ vật đó là ta tiễn đưa Nam Cung gia tộc, cũng coi như là sính lễ hỏi cưới Mị Ảnh đi.

Nam Cung Viễn dừng một chút, rồi cũng nở nụ cười gật đầu.

Lâm Thanh Phong lúc này mới nói tiếp.

-Lần này ta tới đây là muốn thông báo một chút, ngày mai chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, phiền phức hai người chuẩn bị giúp chúng ta một cỗ xe ngựa.

Nam Cung Viễn cùng Nam Cung Phi Vân nghe lời này thì hai mắt nghi hoặc nhìn về Lâm Thanh Phong

Một lúc sau đó Nam Cung Phi Vân gật đầu mở miệng.

-Được rồi, một cỗ xe ngựa không thành vấn đề, ta sẽ cho người chuẩn bị, nhưng ngươi phải hứa với ta là chăm sóc thật tốt Ảnh nhi.

Lâm Thanh Phong cũng không nói nhiều, hắn chỉ nở nụ cười gật đầu với Nam Cung Phi Vân rồi sau đó rời đi.

…..Hết Chương 71…..

Chương 72: Điểm yếu của Nam Cung Mị Ảnh

Xe ngựa chở theo bốn người đang tiến về phương Bắc.

Xe ngựa di chuyển rất chậm rãi, ngồi phía trước đánh xe là Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong nhìn sắc trời cũng không còn sớm, hắn điều khiển ngựa dừng lại rồi nói.

-Sắc trời cũng không còn sớm, mọi người chuẩn bị một chút, ta sẽ đi tìm thức ăn cho ngựa.

Trong xe hiện đang có ba người, hai nàng Nam Cung Mị Ảnh, Ninh Thiên Nhai cùng với Vô Cực Tử.

Vô Cực Tử vẻ mặt không quan tâm, hắn vẫn ngồi nhắm mắt dưỡng thần, chỉ có Ninh Thiên Nhai cùng Nam Cung Mị Ảnh sau khi nghe Lâm Thanh Phong nói xong là đứng dậy ra ngoài chuẩn bị.

Một lúc sau Lâm Thanh Phong trở về, trên tay ôm lấy đống cỏ, đưa cho ngựa ăn rồi hắn mới chuẩn bị đồ ăn tối.

Nam Cung Mị Ảnh bước xuống xe ngựa, nàng nhanh chóng lấy ra cọc gỗ trong nhẫn trữ vật, rút ra thanh Hắc Thiết Kiếm đeo trên lưng rồi bắt đầu tập chém cọc gỗ.

Đã qua ba ngày kể từ lúc bọn hắn rời khỏi Nam Cung thành, những ngày này bọn hắn di chuyển rất chậm rãi, không có gì gấp gáp, bởi vì Vô Cực Tử cũng không biết hiện tại Thiên Cơ Tử đang ở đâu nên bọn hắn chỉ một đường đi về phương Bắc.

Những ngày này Nam Cung Mị Ảnh thức dậy rất sớm, sáng sớm nàng sẽ lấy ra tảng đá rồi dùng Hắc Thiết Kiếm liên tục chém một ngàn lần, tới buổi tối nàng sẽ lấy ra cọc gỗ rồi chém thêm một ngàn lần.

Tuy chỉ mới qua ba ngày nhưng tốc độ chém của Nam Cung Mị Ảnh tăng lên khá rõ rệt.

Ngày đầu tiên nàng phải dùng suốt hai giờ để chém đủ một ngàn lần nhưng tới hiện tại nàng chỉ cần dùng một giờ rưỡi để hoàn thành.

Tiến bộ của nàng, Vô Cực Tử nhìn rõ ràng, hắn rất hài lòng, nụ cười của hắn không thể nào ngừng được.

Phải biết rằng Hắc Thiết Kiếm có thể tùy thời thay đổi trọng lượng tùy vào cực hạn mà cơ thể tu sĩ gánh chịu.

Từ ngày đầu tiên, Nam Cung Mị Ảnh chỉ có thể cầm được Hắc Thiết Kiếm với trọng lượng là 200kg, nhưng chỉ qua ba ngày, trọng lượng của Hắc Thiết Kiếm hiện tại đã đạt tới 300kg.

Dù vậy, tốc độ chém của Nam Cung Mị Ảnh ngày càng nhanh, chứng tỏ rằng cơ thể nàng thích nghi rất tốt.

Lâm Thanh Phong cùng Vô Cực Tử đứng một bên nhìn Nam Cung Mị Ảnh vẫn đang điên cuồng chém cọc gỗ.

Lâm Thanh Phong nhíu mày một cái rồi nói.

-Nhìn nàng điên cuồng như vậy, cách luyện tập này có ổn không?

Vô Cực Tử một mặt tự tin vỗ ngực.

-Đừng lo lắng, ngươi phải tin tưởng ta à.

Lâm Thanh Phong thở ra mội hơi, phải biết Vô Cực Tử được người đời gọi là Tác Tử tôn giả, làm sao có thể tin tưởng được?

Nhưng Lâm Thanh Phong cũng không có cách nào tốt hơn, vì vậy cùng im lặng không phản bác.

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh chém cọc gỗ ngày càng hăng máu, Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi mở miệng.

-Nhìn nàng như vậy, chỉ mong sao không xảy ra sai lầm gì mới tốt.

Đối với sự lo lắng của Lâm Thanh Phong, Vô Cực Tử khịt mũi coi thường.

Vô Cực Tử là ai? Hắn là Vô Cực Kiếm Thánh, hắn dạy kiếm cho một tên Luyện Khí kì tu sĩ có thể xảy ra sai lầm sao?

Vô Cực Tử mở miệng.

-Tin tưởng ta, nếu nàng xảy ra sai lầm ta sẽ kịp thời nhắc nhở, ngươi cũng đừng quên Vô Cực Kiếm Thánh cũng không phải chỉ được gọi cho vui.



Lâm Thanh Phong lắc đầu không nói gì, hắn bước tới chỗ Ninh Thiên Nhai đang ngồi nấu thức ăn rồi giúp đỡ nàng.

Một lúc sau, Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi rồi thu kiếm, nàng đã hoàn thành xong bài tập chém cọc gỗ của ngày hôm nay.

Vô Cực Tử vẫn nhẩm thời gian từ đầu tới cuối, hôm nay Nam Cung Mị Ảnh lại có tiến bộ, ngày hôm qua nàng dùng một giờ rưỡi để hoàn thành, còn hôm nay nàng chỉ dùng hơn một giờ.

Với sự tiến bộ nhanh chóng của nàng, Vô Cực Tử cũng tặc lưỡi, nhưng hắn lại nhanh chóng nở nụ cười hài lòng.Nam Cung Mị Ảnh thu kiếm về đeo trên lưng rồi nhanh chóng tiến về phía Vô Cực Tử chờ đợi hắn nhận xét.

Vô Cực Tử nhìn nàng gật đầu hài lòng, hắn mở miệng.

-Rất tốt, ngày mai con có thể tăng bài tập lên chém hai ngàn lần.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, hiện tại nàng cũng cảm nhận được rằng một ngàn lần có chút nhẹ nhõm đối với nàng.

Lâm Thanh Phong thấy nàng đã hoàn thành thì mới mở miệng.

-Mị Ảnh, đã hoàn thành thì nhanh tới đây a, đồ ăn đã chín rồi.

Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười rồi nhanh chóng chạy đến, đối với nàng sau khi tập luyện xong thì được ăn thức ăn mà Lâm Thanh Phong nấu là điều hạnh phúc nhất.

Vô Cực Tử nhìn Nam Cung Mị Ảnh tươi cười thì hắn cũng vui vẻ, sau đó hắn lại trở về Dưỡng Hồn Châu tiếp tục tu dưỡng thần hồn.

Thiên Cơ Tử đã nói vẫn có cách để hắn trọng tổ lại thân thể, vì vậy hiện tại việc quan trọng nhất của Vô Cực Tử là tu dưỡng thần hồn cho tốt.

Ba người Lâm Thanh Phong nhanh chóng ăn xong, cả ngày đi đường khiến Ninh Thiên Nhai cảm thấy mệt mỏi, nàng chỉ là người bình thường chưa từng tu luyện nên nàng nhanh chóng ngủ mất.

Nhìn Ninh Thiên Nhai đã ngủ say, Lâm Thanh Phong mới hỏi Nam Cung Mị Ảnh.

-Những ngày này, nàng tu luyện vẫn ổn chứ?

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu rồi hỏi lại.

-Ta cảm thấy rất tốt, tại sao phu quân lại hỏi như vậy?

Chính hắn cũng không biết vì sao hắn lại hỏi như vậy, nhưng khi nhìn Nam Cung Mị Ảnh điên cuồng chém cọc gỗ hắn khiến hắn có cảm giác không đúng, nhưng không đúng chỗ nào thì hắn lại không nói được.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi lắc đầu nở nụ cười.

-Không sao, nàng cảm thấy ổn là được rồi.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, Lâm Thanh Phong lại nói.

-Hiện tại trời cũng không còn sớm, nàng cũng nên tĩnh tọa a.
Nam Cung Mị Ảnh lúc này gật đầu rồi nhanh chóng ngồi xuống tĩnh tọa.

Lâm Thanh Phong thấy nàng đã tĩnh tọa, hắn cũng ngồi xuống tĩnh tọa theo.

Một đêm yên tĩnh.



Trời vẫn còn chưa sáng, Lâm Thanh Phong đã nhanh chóng tỉnh giấc, hắn ngáp một cái thật dài rồi đi tới đánh thức Nam Cung Mị Ảnh.

Nam Cung Mị Ảnh sau khi được Lâm Thanh Phong đánh thức, như thường lệ nàng lấy ra tảng đá đen rồi tiếp tục cầm Hắc Thiết Kiếm bắt đầu chém điên cuồng.

Lâm Thanh Phong nhìn nàng đang chém điên cuồng vào tảng đá, hắn mới mở miệng.

-Sao nàng không thử đổi tay? Cũng không thể chỉ luyện một tay a?

Nam Cung Mị Ảnh dừng tay, nghe lời của Lâm Thanh Phong thì nàng trầm tư một lúc rồi gật đầu.

Bình thường nàng sử dụng kiếm bằng tay phải, lúc này nàng chuyển sang dùng tay trái.

Cầm thanh Hắc Thiết Kiếm bằng tay trái, Nam Cung Mị Ảnh nhíu mày, nàng phải cố gắng hết sức mới có thể nhấc được thanh kiếm lên.

Tốc độ xuất kiếm của Nam Cung Mị Ảnh giảm đi rõ rệt, hiện tại tốc độ huy kiếm của nàng còn không bằng khi sử dụng những thanh kiếm bình thường.

Lúc này Vô Cực Tử mới xuất hiện, nhìn Nam Cung Mị Ảnh đang gắng sức huy kiếm bằng tay trái, hắn gật đầu rồi nói.

-Theo suy nghĩ của ta, hiện tại vẫn còn hơi sớm để nàng chuyển sang luyện tập bằng tay trái, nhưng nếu ngươi đã nhắc nhở nàng thì thôi vậy.

Lâm Thanh Phong gật đầu với Vô Cực Tử, nhưng lại nhìn Nam Cung Mị Ảnh đang cố gắng dùng lực chém tảng đá, Lâm Thanh Phong lại thở ra một hơi.

Hắn vẫn cảm thấy việc luyện tập lúc này của Nam Cung Mị Ảnh rất không ổn, nhưng Vô Cực Tử đã không nói gì thì hắn cũng im lặng.

Nam Cung Mị Ảnh phải tốn hơn bốn giờ mới hoàn thành xong bài tập luyện sáng nay, vừa chém xong nhát thứ hai ngàn thì thân thể nàng cũng rã rời.

Nàng nhanh chóng buông Hắc Thiết Kiếm rồi nằm xuống.

Nhưng cũng đúng lúc này, Vô Cực Tử lại lên tiếng.

-Không được buông kiếm, đối với một vị kiếm tu, kiếm chính là sinh mạng thứ hai, vì thế dù chết ngươi cũng không được buông kiếm.

Nam Cung Mị Ảnh nghe xong lời của Vô Cực Tử, nàng gật đầu rồi cắn rắn lôi kéo thân thể rã rời đứng dậy cầm lấy thanh kiếm.

Lâm Thanh Phong vẫn đứng một bên nhìn nàng, hắn muốn ra tay trợ giúp nàng nhưng hắn biết được đây là việc nàng phải tự mình thực hiện nên hắn không ra tay.

Tay trái của Nam Cung Mị Ảnh thật sự thoát lực, nhưng nàng vẫn cố gắng cầm lấy thanh kiếm rồi đeo sau lưng sau đó mới ngồi xuống thở ra từng hơi.

Mặc dù tay phải của Nam Cung Mị Ảnh vẫn không có chuyện gì, nhưng nàng vẫn cố gắng sử dụng tay trái, nàng cũng biết được hiện tại tay trái của nàng quá yếu, yếu hơn tay phải nhiều lắm vì thế nàng phải cố gắng luyện tập bằng tay trái.

Vô Cực Tử nhìn thấy nàng đã thu kiếm ngồi xuống thở dốc, hắn mới tiến tới rồi nói.

-Ngươi cũng đã nhận ra điểm yếu của bản thân rồi đi?

Nam Cung Mị Ảnh lúc này khó khăn gật đầu.

Vô Cực Tử nhìn nàng đã nhận ra, hắn cũng gật đầu rồi nói.

-Hôm nay tay trái tập tới đây thôi, tối nay ngươi dùng tay phải chém cọc gỗ hai ngàn nhát, tới ngày mai, ngươi sử dụng tay trái chém một ngàn lần, tay phải hai ngàn lần.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, ánh mắt nàng càng kiên định hơn, nàng phải cố gắng rèn luyện để còn theo kịp Lâm Thanh Phong, nàng không muốn lúc nào cũng phải nhờ hắn ra mặt giải quyết.

…..Hết Chương 72….

Chương 73: Bán Yêu Chiến Thiên

Hiện tại đã trải qua một tháng sau khi bọn người Lâm Thanh Phong rời khỏi Nam Cung Thành.

Trong những ngày này, Lâm Thanh Phong cũng thử tu luyện để đột phá tới Trúc Cơ kì nhưng hắn vẫn chưa thể đột phá.

Hỏa Vân tôn giả đã từng nói, muốn đột phá Trúc Cơ kì tốt nhất là phải ở Luyện Khí Viên Mãn hấp thu linh khí tới khi cảm giác được thân thể không chứa nổi thì mới tiến hành đột phá.

Mặc dù mỗi ngày chỉ tu luyện trong vài giờ nhưng tốc độ hấp thụ linh khí của hắn căn bản không phải người cùng cảnh giới có thể so sánh, chỉ hấp thu linh khí trong vài giờ mà lượng linh khí hắn nhận được còn nhiều hơn người bình thường cắm đầu tu luyện trong vài ngày.

Nhưng hơn một tháng này, hắn vẫn chưa cảm giác được linh khí trong cơ thể đạt đến cực hạn.

Vô Cực Tử cũng tò mò xem xét cơ thể hắn nhưng vẫn không tìm ra vấn đề.

Hiện tại Lâm Thanh Phong vẫn còn đang tu luyện tầng thứ nhất của Luyện Khí Quyết, mỗi người sử dụng luyện khí quyết để tu luyện sẽ tự động cảm giác được khi nào nên tu luyện tới tầng tiếp theo.

Nhưng Lâm Thanh Phong vẫn không cảm giác được gì khác lạ vì thế hắn vẫn hấp thụ linh khí theo tầng thứ nhất của luyện khí quyết.

Mặc dù đã cố sức trong một tháng trời không có kết quả, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn không nóng lòng, hắn cũng cảm giác được hắn tấn cấp quá nhanh nên hắn cần thêm thời gian để quen thuộc hướng đi linh khí trong cơ thể.

Trong một tháng này, Nam Cung Mị Ảnh cũng tiến bộ rõ rệt, hiện tại hai tay của nàng đều có thể huy động Hắc Thiết Kiếm mà không sợ trở ngại, tốc độ huy kiếm của nàng ngày càng nhanh nên Vô Cực Tử cũng không cho nàng tiếp tục chém đá và cọc gỗ.

Vô Cực Tử đưa nàng một quyển kiếm phổ, đó là Vô Cực Kiếm Pháp do hắn tự mình sáng chế ra, cũng nhờ môn Vô Cực Kiếm Pháp này mà hắn đạt được danh hiệu Vô Cực Kiếm Thánh.

Cầm trong tay quyển kiếm phổ, Nam Cung Mị Ảnh có chút vui mừng, nàng nhanh chóng tạ ơn rồi bắt đầu tu luyện.

Mặc dù vẫn chăm chỉ luyện kiếm nhưng Nam Cung Mị Ảnh vẫn không bỏ qua việc tu luyện cảnh giới.

Hàng ngày nàng vẫn ngồi trong xe ngựa mà nhắm mắt tu luyện, hiện tại nàng đã đạt tới cảnh giới Trúc Cơ tầng 1 đỉnh phong, tùy thời có thể đột phá tới Trúc Cơ tầng 2.

Nam Cung Mị Ảnh thật sự là thiên tài, đa phần một người vừa đạt tới Trúc Cơ tầng 1 muốn đạt tới Trúc Cơ tầng 1 đỉnh phong thì cũng phải tốn ít nhất 2-3 năm, nhưng Nam Cung Mị Ảnh chỉ dùng hơn một tháng.

Vô Cực Tử cũng líu lưỡi với Nam Cung Mị Ảnh, cơ thể nàng thích nghi với Hắc Thiết Kiếm cực kì nhanh, thiên tư thì lại thuộc hàng quái vật, nàng khiến Vô Cực Tử không thể ngừng cười.

……..

Một vị thiếu niên gầy yếu, mái tóc đen tuyền, quần áo rách rưới đang lê bước chân cô độc giữa bầu trời mưa tầm tã, sau lưng hắn có một chiếc đuôi đang phe phẩy giữa bầu trời mưa.

Trong mắt của hắn không có tí ánh sáng nào, đôi giày trên chân đã mục nát lộ ra đôi chân trần đã rướm máu vì đường xa.

Tuy hai chân đã đầy máu nhưng có vẻ vị thiếu niên này vẫn không cảm nhận được, hắn vẫn bước tới phía trước mà không để ý tới.

Một chiếc xe ngựa nhanh chóng tới gần hắn, lúc này ánh mắt hắn liếc nhìn qua chiếc xe ngựa một chút nhưng rất nhanh hắn lại cúi đầu không để ý.

Chiếc xe ngựa này là chiếc xe của bọn người Lâm Thanh Phong.

Để ý phía trước có người nên Lâm Thanh Phong nhanh chóng điều khiển xe ngựa tiến tới rồi cười nói.

-Thế nào? Vị huynh đệ này muốn đi nhờ xe a?

Thiếu niên lắc đầu rồi mở miệng.

-Cũng không cần, ta sợ ta sẽ phá hỏng xe của các ngươi, hơn nữa người ta bẩn như vậy, nếu làm bẩn xe ta cũng không có tiền đền.

Lâm Thanh Phong cười cười rồi trả lời.

-Bẩn cũng không sao, ngươi mau lên đây, trận mưa này khá lớn, chúng ta nhanh chóng tìm chỗ trú mưa a.

Thiếu niên có vẻ hơi chần chờ, nhưng nhìn thấy nụ cười thân thiện của Lâm Thanh Phong, hắn gật đầu rồi cũng nhảy lên xe.

Lâm Thanh Phong nhìn hắn nhảy lên xe rồi nở nụ cười nói.



-Hai vị lão bà của ta vẫn đang ngồi trong xe, phiền phức ngươi cùng ngồi ngoài này với ta a.

Thiếu niên nghe xong lời này thì lắc đầu.

-Không phiền phức, ngươi cho ta đi cùng là đã tốt lắm rồi.

Lâm Thanh Phong cũng không nói gì, hắn nở nụ cười gật đầu rồi nhanh chóng đánh xe đi tìm chỗ trú mưa.
Một lúc sau, bọn hắn tìm thấy một ngôi miếu cũ nát nên Lâm Thanh Phong nhanh chóng đánh xe tới rồi nói.

-Nơi này có thể dùng làm nơi trú mưa a, mọi người nhanh xuống xe á.

Nói rồi Lâm Thanh Phong nhảy xuống, hắn nhanh chóng lấy ra hai cây dù rồi đưa vào trong xe cho Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai còn hắn cùng vị thiếu niên nhanh chóng chạy vào miếu.

Tòa miếu có vẻ cũ nát do bị bỏ hoang lâu ngày, nhiều cánh cửa cũng đã mục nát nhưng mái nhà vẫn còn chỗ nguyên vẹn rất thích hợp để trú mưa.

Tìm một chỗ khô ráo, Lâm Thanh Phong nhanh chóng lấy ra củi khô trước đó hắn đã chuẩn bị cất trong nhẫn trữ vật.

Hắn thành thục châm lửa sau đó lôi ra một ít thức ăn để chuẩn bị nấu nướng.

Ninh Thiên Nhai cũng chạy đến giúp Lâm Thanh Phong một tay.

Nam Cung Mị Ảnh tiếp tục luyện tập Vô Cực Kiếm Pháp, nàng vẫn tu luyện rất chăm chỉ.

Chỉ có vị thiếu niên vẫn ngồi một bên nhìn chằm chằm vào ba người kì lạ trước mắt này.

Một lúc sau thức ăn đã được Lâm Thanh Phong làm xong, hắn mở miệng.

-Thức ăn đã tốt rồi, mau đến ăn a, cả vị huynh đệ đang ngồi kia nữa, cũng mau tới đây.

Nam Cung Mị Ảnh nhanh chóng dừng tay, nàng vui vẻ nở nụ cười rồi chạy tới.

Vị thiếu niên nghe Lâm Thanh Phong nói tới hắn thì hắn có chút giật mình, nhưng rồi hắn cũng bước tới.

Nhìn số thức ăn được bày ra trước mặt, thiếu niên nuốt một ngụm nước bọt, đã nhiều ngày rồi hắn vẫn chưa được ăn gì nên hắn rất đói.

Lâm Thanh Phong nhìn thấy ánh mắt của vị thiếu niên này, hắn cười cười rồi nói.

-Xin mời, cứ tự nhiên dùng.

Thiếu niên nghe xong lời này thì gật đầu rồi nhanh chóng ăn.

Tốc độ ăn của vị thiếu niên này rất nhanh, nhìn cách hắn ăn như hổ đói khiến ba người Lâm Thanh Phong trợn mắt há mồm.

Thức ăn nhanh chóng bị một mình hắn ăn hết, khi đã ăn hết thức ăn thiếu niên mới gãi đầu rồi áy náy nói.

-Thật xin lỗi, có thể phiền ngươi làm thêm một ít không? Ta vẫn chưa thấy no.

Ba người Lâm Thanh Phong bó tay rồi, nhưng Lâm Thanh Phong cũng không từ chối, hắn nở nụ cười gật đầu rồi lại đi làm thêm thức ăn, lần này hắn lại làm nhiều hơn một chút.Sau bữa ăn, vị thiếu niên ợ ra một hơi, hai tay ôm bụng tỏ vẻ thỏa mãn, đã thật lâu rồi hắn không được ăn nhiều món ngon như vậy.

Còn ba người Lâm Thanh Phong lại trợn mắt há mồm, vì lượng thức ăn mà người thiếu niên này đã ăn, hắn ăn một bữa cũng gần bằng lượng thức ăn cho bốn năm người ăn trong một ngày rồi.

Nhìn đống chén dĩa trước mặt Lâm Thanh Phong nở nụ cười khổ, lần này hắn phải nhanh chóng tìm một nơi để mua thêm lương thực a.

Ninh Thiên Nhai che miệng cười rồi bắt đầu thu thập chén đĩa, Nam Cung Mị Ảnh cũng nhanh chóng trợ giúp nàng một tay.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười nhìn hai lão bà, thấy hai nàng không xích mích gì với nhau hắn cũng vui vẻ.

Quay đầu nhìn về vị thiếu niên, Lâm Thanh Phong đánh giá vị thiếu niên trước mắt này, nhìn hắn một bộ tóc đen, còn cộng thêm cái đuôi, Lâm Thanh Phong thầm nghĩ.

-Chẳng lẽ lại là người saiyan đi?

Nhưng Lâm Thanh Phong nhanh chóng từ bỏ ý nghĩ này, hắn lắc đầu rồi cười nói.

-Vị huynh đệ này, trước tiên ta tự giới thiệu một cái, ta tên là Lâm Thanh Phong, còn ngươi tên gì? Còn nữa cái đuôi sau lưng ngươi là đồ thật a?

Vị thiếu niên xoắn xuýt một lúc rồi hắn mới gật đầu trả lời.

-Tên ta là Chiến Thiên, như ngươi cũng thấy ta là một bán yêu.

Lâm Thanh Phong nhìn Chiến Thiên có vẻ lo lắng, nên mỉm cười vỗ vai hắn rồi nói.

-Chiến Thiên huynh đệ, ngươi cũng không cần lo lắng như vậy a?

Chiến Thiên sững sờ nhìn về Lâm Thanh Phong, sau đó hắn nói.

-Ngươi không sợ ta?

Đối với câu hỏi này, Lâm Thanh Phong cảm thấy kì quái, hắn gãi đầu rồi hỏi ngược lại.

-Vì sao ta phải sợ ngươi?

Chiến Thiên trầm mặc một lúc, sau đó hắn lại nói.

-Nhưng ta là bán yêu.

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức, thầm nghĩ.

-Không phải tên này là một tên điên đi?

Nhưng hắn vẫn nở nụ cười, sau đó lại hỏi.

-Ngươi là bán yêu thì sao?

Chiến Thiên lại trầm mặc xuống, một lúc sau hắn lại nói.

-Ngươi không sợ ta sẽ hãm hại ngươi?

Lâm Thanh Phong gãi đầu nở nụ cười rồi lại hỏi.

-Nhưng ngươi sẽ hãm hại ta sao?

Chiến Thiên cũng hết nói nổi Lâm Thanh Phong, hắn lắc đầu một cái rồi lại nói.

-Ngươi thật kì quái, trong số những người ta từng gặp, ngươi là người đầu tiên vẫn nói chuyện bình thường với ta mặc dù biết ta là bán yêu.

Lâm Thanh Phong đưa tay che trán, hắn âm thầm nghĩ.

-Tên này đúng là điên rồi, thật xui xẻo tại sao lại nhặt về một tên điên đây?

…..Hết Chương 73….

Chương 74: Có thể ta có cách

Hiện trường có chút trầm mặc, Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên cũng không biết nên nói gì tiếp theo.

Lúc này Vô Cực Tử xuất hiện.

Sự xuất hiện của Vô Cực Tử khiến Chiến Thiên giật mình, hắn nhanh chóng lùi lại rồi bày ra tư thế nghênh địch.

Hành động của hắn khiến Vô Cực Tử cùng Lâm Thanh Phong đều mộng bức.

Vô Cực Tử nhìn lướt qua Chiến Thiên một cái rồi lại nói với Lâm Thanh Phong.

-Ngươi tìm đâu ra tên bán yêu này?

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi rồi lắc đầu nói.

-Chỉ là một tên điên a, từ nãy tới giờ hắn vẫn luôn treo hai từ “bán yêu” trên miệng, ta vẫn không biết ý hắn là gì đây.

Vô Cực Tử gật đầu một cái, quay đầu nhìn Chiến Thiên rồi nói.

-Tiểu tử, cũng không cần tỏ vẻ như lâm đại địch như vậy, ta không có ác ý.

Chiến Thiên nghe xong lời Vô Cực Tử, vẻ mặt hắn nửa tin nửa ngờ rồi nhanh chóng thu lại bộ dáng của mình.

Lâm Thanh Phong nhìn Chiến Thiên đã yên tĩnh trở lại, hắn gãi đầu rồi hỏi Vô Cực Tử.

-Như vậy, bán yêu là thế nào?

Nghe được câu hỏi này của Lâm Thanh Phong, Vô Cực Tử sờ cằm một cái rồi nói.

-Ngươi cũng biết yêu thú có thể tu luyện đi?

Lâm Thanh Phong gật đầu, đẳng cấp của yêu thú được phân từ cấp 1 tới cấp 9, bọn hắn dĩ nhiên là có thể tu luyện.

Vô Cực Tử gật đầu rồi nói tiếp.

-Đa phần yêu thú sau khi đạt tới cấp 6 sẽ có thể hóa hình, hình người có thể giúp bọn chúng tu luyện nhanh hơn nên đa phần yêu thú sau khi đạt tới cấp 6 đều chọn hóa thành hình người.

-Nhưng cũng có một cách khác để bọn chúng hóa hình đó là Hóa Hình Thảo, nếu yêu thú ăn vào Hóa Hình Thảo thì cũng có thể hóa thành hình người.

Lâm Thanh Phong trầm tư một chút rồi gật đầu nói.

-Như vậy, Chiến Thiên là do một yêu thú đã hóa hình cùng với một con người sinh ra đi?

Vô Cực Tử gật đầu, cũng như lời Lâm Thanh Phong suy đoán, “bán yêu” được sinh ra do sự kết hợp giữa con người và yêu thú hóa hình.

Lâm Thanh Phong thấy Vô Cực Tử gật đầu hắn lại hỏi.

-Như vậy tại sao bán yêu lại bị mọi người xa lánh a?

Vô Cực Tử muốn mở miệng giải thích nhưng Chiến Thiên đã nói trước.

-Loài người các ngươi rất khinh thường bán yêu bọn ta, các ngươi không chấp nhận sự kết hợp giữa yêu thú và loài người các ngươi.

Chiến Thiên nói xong, hắn liền trầm mặc, ánh mắt hắn ướt át lộ ra sát khí rồi nói.

-Cũng chính vì thế mà các ngươi đã bức tử mẫu thân, sau đó lại tiến hành truy sát ta.

Lâm Thanh Phong nhíu mày nhìn Chiến Thiên rồi bình tĩnh mở miệng.

-Bình tĩnh lại Chiến Thiên huynh đệ, ta không biết mọi người nhìn ngươi như thế nào, nhưng ta không kì thị ngươi.

Lúc này Chiến Thiên hít vào một hơi thật sâu, hắn lấy lại bình tĩnh rồi nói.

-Như ta đã nói, ngươi là người đầu tiên vẫn đối xử với ta như người bình thường, ta cũng không muốn gây thêm phiền phức cho ngươi.

Chiến Thiên nói rồi hắn quay đầu bước tới một góc miếu hoang rồi ngồi xuống.

Hiện tại trời vẫn còn mưa không dứt nên hắn ngồi đó để tránh mưa, đồng thời cũng không muốn nói chuyện với Lâm Thanh Phong.



Đối với thái độ của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong cũng không có ác cảm gì nhiều, hắn cũng hiểu được nếu một người bình thường gặp chuyện như vậy thì đa phần đều tỏ ra thái độ này đi.

Trầm tư một lúc Lâm Thanh Phong lại nói với Vô Cực Tử.

-Ta muốn biết thêm một ít về bán yêu.

Nghe xong lời của Lâm Thanh Phong, Vô Cực Tử sờ cằm rồi nói.

-Bán yêu là do sự kết hợp giữa người và yêu thú hóa hình, cơ thể bọn họ rất khác với con người, cũng không giống với yêu thú.
Dừng một chút Vô Cực Tử lại nói.

-Cũng vì vậy mà bọn họ không thể tu luyện thành tu sĩ, càng không thể tu luyện như cách của yêu thú

-Mang theo thân thể phàm nhân bọn hắn cũng không thể sử dụng linh thảo để tăng cường sức mạnh thân thể, chỉ có thể làm người bình thường tới hết đời.

-Tuy vậy bán yêu lại có tuổi thọ cực kì dài, tuổi thọ của bọn hắn đều khoảng một vạn năm trở lên.

Lâm Thanh Phong trầm tư một lúc, rồi mở miệng.

-Nói như vậy thì bán yêu chỉ là một người bình thường có tuổi thọ cực kì dài đi?

Vô Cực Tử gật đầu coi như là đồng ý với cách nhìn của Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong đưa mắt nhìn Chiến Thiên, hắn suy nghĩ một chút rồi tiến lại gần.

Chiến Thiên nhận thấy Lâm Thanh Phong tiến tới, hắn cũng không nói gì mà chỉ im lặng ngồi đó.

Lâm Thanh Phong bước tới rồi ngồi cạnh Chiến Thiên, hắn mở miệng.

-Như vậy, huynh đệ ngươi không thể tu luyện a?

Chiến Thiên vẫn im lặng không trả lời.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi nói tiếp.

-Ta nghĩ, có lẽ ta có cách giúp ngươi tu luyện để trở nên mạnh mẽ hơn.

Lâm Thanh Phong vừa dứt lời thì Chiến Thiên cùng Vô Cực Tử đồng thời mở to mắt nhìn hắn.

Phải biết rằng từ thời thượng cổ tới nay vẫn không ai tìm ra được cách giúp bán yêu tu luyện.

Lời Lâm Thanh Phong nói ra như một viên đá lớn rớt xuống giữa mặt hồ tạo ra gợn sóng.

Chiến Thiên hai mắt phát sáng nhìn Lâm Thanh Phong sau đó mở miệng.

-Có thể sao?

Vô Cực Tử hừ một tiếng rồi mở miệng.

-Tất nhiên là không thể nào.

Nhưng Chiến Thiên vẫn không để ý tới Vô Cực Tử, hai mắt hắn vẫn phát sáng chờ đợi câu trả lời của Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi nói.

-Ta cũng không có nắm chắc.Nghe được lời này Chiến Thiên cúi đầu ủ rũ.

Nhưng Lâm Thanh Phong lại nói tiếp.

-Ta không chắc, nhưng chúng ta có thể thử một lần, chỉ là ngươi có đồng ý hay không?

Chiến Thiên cúi đầu trầm tư một lúc, sau đó hai mắt hắn kiên định gật đầu.

Hiện tại hắn thật sự khao khát sức mạnh, hắn là bán yêu vì thế không thể tu luyện, nhưng hắn lại quá yếu không thể báo thù cho mẫu thân.

Hắn cũng chỉ có một thân một mình không còn gì để mất, vì vậy hắn quyết định đánh cuộc nghe theo Lâm Thanh Phong.

Nhìn ánh mắt kiên định của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong gật đầu rồi nói.

-Ta sẽ kể cho ngươi nghe câu chuyện về cuộc đời của một vị chiến binh.

Chiến Thiên một mặt mộng bức nhìn Lâm Thanh Phong, Vô Cực Tử đứng một bên nghe xong cũng có hứng thú nên cũng tới gần.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai lúc này cũng đã thu dọn xong chén đĩa cũng bước tới ngồi nghe.

Nhìn bốn người đều đưa cặp mắt trông chờ nhìn mình, Lâm Thanh Phong gãi đầu ho nhẹ một tiếng rồi bắt đầu kể.

-Ở một hành tinh nọ, những người sống ở đó từ khi sinh ra đều là chiến binh, bọn hắn đều mang trong mình dòng máu chiến binh, bọn hắn được gọi là người Saiyan.

-Người Saiyan rất giống người bình thường, nhưng bọn hắn có thêm một cái đuôi sau lưng.

-Những đứa trẻ được sinh ra đều được đánh giá để được phân vào hai bộ phận lực lượng một là chiến binh, hai là hậu cần, sau đó được bồi dưỡng một cách thích hợp

-Bọn hắn có một thiết bị đo được chỉ số chiến đấu, từ đó có thể phân định ra những đứa trẻ nào được phân vào lực lượng chiến binh và hậu cần, tuy nhiên thiết bị cũng chỉ đo được tới một mức giới hạn, nếu cao hơn thì thiết bị sẽ phát nổ.

Lâm Thanh Phong nói tới đây thì dừng một lúc, sau đó hắn nói tiếp.

-Theo cách tính chỉ số chiến đấu của bọn hắn tu sĩ luyện khí kì tầng 1 sẽ vào khoảng 100 sau đó từng cấp bậc sẽ nâng thêm.

-Những đứa mới sinh nếu có chỉ số chiến đấu trên 500 thì đều được phân vào lực lượng chiến binh.

Nghe tới đây bọn người Vô Cực Tử đều trợn mắt há mồm, một dân tộc những đứa trẻ vừa được sinh ra đều mạnh ngang luyện khí tầng 5 tu sĩ không phải bọn hắn đều là quái vật sao?

Nhưng Chiến Thiên lại cúi đầu, bọn người mà Lâm Thanh Phong nói qua đều mạnh như vậy thì hắn làm sao có thể đạt tới?

Lâm Thanh Phong nhìn Chiến Thiên cúi đầu, hắn mới nở nụ cười rồi nói.

-Nhưng mà, vị chiến binh mà ta muốn kể, mặc dù hắn là người của bộ tộc đó nhưng từ khi sinh ra sức mạnh của hắn chỉ có 2.

Dừng một chút Lâm Thanh Phong lại nói.

-Theo lời mọi người thường nói, chính là phế vật, chân chính phế vật trong phế vật.

Chiến Thiên hai mắt phát sáng nhìn về Lâm Thanh Phong chờ đợi hắn nói tiếp.

Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

-Dân tộc bọn hắn chỉ lấy chiến đấu làm chủ đạo vì thế bọn hắn phải đi đánh chiếm nhiều nơi rồi bán cho những người khác để có đủ tiền nuôi sống mọi người.

-Những đứa trẻ thuộc lực lượng chiến binh từ nhỏ đều được đưa tới các hành tinh khác nhau để rèn luyện cùng nhiệm vụ là phải đánh chiếm hành tinh đó.

-Nhưng vị chiến binh mà ta muốn kể, chỉ số sức mạnh của hắn chỉ có 2, nhưng lúc này dân tộc bọn hắn gặp phải đại nạn, toàn bộ diệt tộc.

Bọn người Vô Cực Tử đều trợn mắt nhìn Lâm Thanh Phong, bộ tộc mà Lâm Thanh Phong nói nhiều người mạnh như vậy nhưng vẫn bị diệt tộc?

Chiến Thiên hơi chần chờ một chút rồi hắn mở miệng.

-Như vậy vị chiến binh ấy như thế nào?

Cả bốn người nghe đều có chút lo lắng cho vị chiến binh mà Lâm Thanh Phong đang kể tới, nên đều chú tâm nghe.

Lâm Thanh Phong cười cười gật đầu rồi nói.

-Cả tộc người Saiyan đều bị diệt tộc, nhưng trước lúc đó, phụ thân của vị chiến binh này đã được tiên đoán trước sự kiện diệt tộc sẽ diễn ra, vì thế hắn đã nhanh chóng gửi vị chiến binh này tới một tinh cầu yếu kém hơn, người mạnh nhất chỉ đạt tới luyện khí tầng 2.

….Hết Chương 74…..

Chương 75: Bản năng vô cực

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, Chiến Thiên ánh mắt càng sáng hơn chăm chú nhìn về Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong tiếp tục kể.

-Hành tinh mà vị chiến binh ấy được gửi tới là một hành tinh mang tên Địa Cầu.

-Vì chỉ là một đứa trẻ mới sinh, nên hắn cũng không thể tự chăm sóc bản thân của mình, nhưng may mắn thay, có một người đã nhặt được hắn và mang về chăm nom, đặt cho hắn một cái tên Son Goku.

Cả bốn người đều chăm chú nghe theo lời kể của Lâm Thanh Phong.

Cho tới khi trời đã tạnh mưa, mặt trăng lên cao, Lâm Thanh Phong mới kể tới cuộc đấu giữa Son Goku và Jiren trong kì Đại Hội Sức Mạnh.

-Trong kì đại hội sức mạnh này, có một đối thủ rất mạnh mẽ, ngay cả thần hủy diệt cũng không thể đánh bại được hắn.

-Son Goku mặc dù đã biến hình, sử dụng cả Super Saiyan Blue nhưng vẫn không thể gây cho Jiren một vết trầy.

Chiến Thiên vẫn nhìn về Lâm Thanh Phong, sau khi nghe Lâm Thanh Phong kể Son Goku có thể biến hình thì hắn có chút thất vọng, hắn cũng không phải dân Saiyan thì làm sao có thể biến hình?

Nhưng dù vậy Chiến Thiên vẫn muốn nghe thêm về Son Goku nên hắn cũng không ngắt lời.

Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

-Cũng chính lúc này, dưới áp lực mạnh mẽ của Jiren, Son Goku đã tiến thêm một bước nữa, đạt được sức mạnh được gọi là “Bản Năng Vô Cực”, nhờ có nó mà Son Goku mới có thể đánh bại được Jiren.

Chiến Thiên hai mắt phát sáng, nghe tên “Bản năng vô cực” là hắn cũng hiểu được, đây là sức mạnh mà Lâm Thanh Phong muốn nói cho hắn, sức mạnh có thể khiến hắn mạnh hơn.

Vô Cực Tử nghe tới đây thì nhíu mày rồi mở miệng.

-Như vậy chẳng phải hắn chỉ chiến đấu theo bản năng, chẳng khác gì loài thú hay sao? Nếu là vậy thì sức mạnh này không có cũng được.

Đối với lời này của Vô Cực Tử, Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi giải thích.

-Cũng không phải như vậy, khác với bản năng của loài thú, bọn chúng không thể giữ vững được lý trí của mình, không nhận biết đâu là địch đâu là bạn, nhưng bản năng vô cực lại có thể.

Dừng một chút Lâm Thanh Phong nhìn Vô Cực Tử rồi nói tiếp.

-Các ngươi cũng biết, bình thường chúng ta chỉ có thể sử dụng tối đa 30% sức mạnh cơ thể đi?

Vô Cực Tử gật đầu, với lời này của Lâm Thanh Phong hắn tỏ vẻ đồng ý.

Lâm Thanh Phong cũng gật đầu rồi lại tiếp tục.

-Bản năng vô cực có thể khiến chúng ta sử dụng tất cả 100% sức mạnh ngoài ra sức mạnh còn được cường hóa thêm nhiều lần, nhưng khó ở chỗ bản năng vô cực yêu cầu trí não giao tất cả quyền kiểm soát cho thân thể để từng tế bào của thân thể tự mình hoạt động, tự mình đưa ra hành động hợp lý nhất trong khi chiến đấu.

-Phải biết rằng trí não lúc nào cũng nắm giữ quyền kiểm soát thân thể, vì thế việc giao tất cả mọi hành động cho từng tế bào quyết định rất khó.

-Cũng chính vì vậy, ngay cả những vị thần cũng không thể hoàn thiện được bản năng vô cực.

Vô Cực Tử nghe hết lời Lâm Thanh Phong nói, hắn biết được những lời này là đúng nên cũng không phản bác gì thêm.

Lâm Thanh Phong quay đầu nhìn Chiến Thiên rồi nói.

-Ta nghĩ ngươi khá giống Son Goku vì thế ta cho ngươi biết về bản năng vô cực, hy vọng ngươi có thể tập luyện để trở nên mạnh mẽ hơn.

Chiến Thiên cúi đầu trầm mặc, nghe lời chỉ dẫn của Lâm Thanh Phong về bản năng vô cực hắn cũng biết là rất khó, nhưng rồi hai mắt hắn lại trở nên kiên định, nhìn về Lâm Thanh Phong hắn quỳ xuống rồi nói.

-Xin sư phụ nhận đệ tử một lạy.

Lâm Thanh Phong có chút hốt hoảng, hắn mau chóng đỡ lấy Chiến Thiên rồi mở miệng.



-Đừng gọi ta là sư phụ, ta cũng không có gì để dạy cho ngươi.

Chiến Thiên hai mắt vẫn kiên định nhìn về Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Người đã chỉ cho ta con đường để trở nên mạnh mẽ, vì vậy người là sư phụ của ta.

Lâm Thanh Phong khuôn mặt xoắn xuýt, hắn hiện tại cũng không biết làm thế nào.

Lúc này Vô Cực Tử mở miệng.-Con đường luyện “khí” của ngươi từ trước tới nay chưa ai nghĩ tới, tuy ngươi chỉ có lý luận nhưng nếu tiểu tử Chiến Thiên có thể thành công thì ngươi cũng chính là sư phụ của hắn, hắn gọi ngươi là sư phụ cũng không có tật xấu.

Tuy vậy nhưng Lâm Thanh Phong vẫn lắc đầu, hắn cũng không muốn nhận đệ tử a, gãi đầu một cái rồi Lâm Thanh Phong mở miệng.

-Sư phụ thì thôi đi, gọi ta huynh đệ là được.

Chiến Thiên nghe xong lời này thì gật đầu mở miệng.

-Đã biết, sư phụ….

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn Chiến Thiên, sau đó hắn cắn răn nói.

-Gọi ta là huynh đệ.

Chiến Thiên lại gật đầu rồi mở miệng.

-Đã biết rồi, sư phụ…

Lâm Thanh Phong đúng là bị chọc cho tức chết, hắn quyêt định mặc kệ Chiến Thiên.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai ở cạnh bên ôm bụng cười, nhìn vẻ mặt quẫn bách của Lâm Thanh Phong hai nàng ngoài cười cũng chỉ biết cười.

Lâm Thanh Phong hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, hắn nghiêm túc nhìn Chiến Thiên rồi nói.

-Trước cũng đừng gọi sư phụ, hiện tại ngươi thử ngồi xuống và cảm nhận “khí” trong cơ thể mình, nếu có thể cảm nhận được thì lại gọi sư phụ cũng không muộn.

Lúc này Chiến Thiên vẻ mặt cũng ngưng trọng lại, hắn nghe lời Lâm Thanh Phong nhanh chóng ngồi xuống tập trung cảm nhận “Khí” trong cơ thể.

Bốn người Lâm Thanh Phong đứng một bên yên lặng nhìn Chiến Thiên, bọn hắn cũng biết được đây là lúc Chiến Thiên cần yên tĩnh tập trung.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây khiến bốn người đều có cảm giác nặng nề, một lúc sau giữa hai tay Chiến Thiên bắt đầu phát ra ánh sáng.

Nhìn ánh sáng này Lâm Thanh Phong gật đầu, ánh sáng trên tay của Chiến Thiên cũng tựa như lúc Videl có thể theo lời Gohan cảm nhận “khí” trong cơ thể.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai tay che miệng, hai nàng có chút kinh ngạc nhìn về ánh sáng trên tay Chiến Thiên.

Vô Cực Tử thì khiếp sợ nhìn về Lâm Thanh Phong, hiện tại nếu Chiến Thiên thật sự cảm nhận được khí cũng có nghĩa là Lâm Thanh Phong thật sự tìm ra một con đường riêng giúp bán yêu tu luyện a.

Ánh sáng trên tay Chiến Thiên ngày càng sáng rõ hơn, dần dần ánh sáng bao phủ khắp cả người hắn, không khí xung quanh bắt đầu di chuyển thành vòng tròn xung quanh Chiến Thiên.

Ngay cả Ninh Thiên Nhai cũng cảm nhận thấy không khí di chuyển, nàng nhanh chóng chạy tới đứng bên cạnh Lâm Thanh Phong.Nụ cười của Lâm Thanh Phong ngày càng nhiều hơn, hắn đã biết được Chiến Thiên thành công rồi, hiện tại chỉ cần đợi thôi.

Một lúc sau Chiến Thiên đứng dậy, hắn ngẩng đầu lên trời hét lên một tiếng thật to.

Chấn động không khí lấy Chiến Thiên làm trung tâm bắt đầu khuếch tán ra ngoài, ngôi miếu hoang từ lâu không có người tu dưỡng nên không chịu nổi và bắt đầu đổ sập.

Lâm Thanh Phong phát hiện dị biến nên nhanh chóng ôm lấy Ninh Thiên Nhai cùng Nam Cung Mị Ảnh nhảy ra ngoài.

Vô Cực Tử cau mày rồi cũng bay theo sau.

Tới một khu vực an toàn, Lâm Thanh Phong mới để Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai xuống.

Nhìn về hướng ngôi miếu hoang hiện tại đã đổ sập, khói bụi vẫn còn bay lên cao, Lâm Thanh Phong nở nụ cười.

Bốn người đều chú ý về phương hướng đó rồi chờ đợi.

Trên bầu trời đêm, mây đen nhanh chóng ngưng tụ, từng tia sấm chớp bắt đầu đánh xuống.

Lâm Thanh Phong nhíu mày nhìn bầu trời, Vô Cực Tử toát ra vẻ mặt kinh dị nhìn về hướng ngôi miếu hoang.

Với cảm giác của Vô Cực Tử thì làm sao hắn không nhận ra trên bầu trời đây là muốn ngưng tụ lôi kiếp?

Lôi kiếp chỉ xuất hiện khi có người bắt đầu độ kiếp, thấp nhất là phải từ Nguyên Anh kì đột phá tới Hóa Thần kì thì lôi kiếp mới xuất hiện.

Hiện tại ở gần đây chỉ có năm người, bốn người bọn Lâm Thanh Phong chắc chắn không dẫn phát lôi kiếp rồi, chỉ còn một mình Chiến Thiên.

Chiến Thiên chỉ là một người bình thường lại dẫn phát ra lôi kiếp vì vậy mới khiến Vô Cực Tử khiếp sợ.

Lâm Thanh Phong muốn tiến tới, nhưng Vô Cực Tử ngay lập tức ngăn cản.

-Hiện tại là lúc hắn phải tự mình độ kiếp, người ngoài can thiệp vào chỉ khiến lôi kiếp mạnh thêm.

Lâm Thanh Phong dừng một chút rồi cũng nghe theo Vô Cực Tử đứng tại chỗ chờ đợi.

Chiến Thiên một thân tràn ngập “khí” bao phủ, quần áo bay phấp phới, hắn ngẩng đầu nhìn về mây đen trên bầu trời.

Hắn cảm nhận được đám mây đen này xuất hiện là do hắn, vì thế hắn cũng nghĩ tới được là hắn sắp phải độ kiếp.

Cảm nhận được lực lượng mạnh mẽ trong cơ thể, Chiến Thiên nở ra nụ cười tự tin.

Hắn đưa ánh mắt cảm kích nhìn về phương hướng mà bọn người Lâm Thanh Phong đang đứng, nhìn về Lâm Thanh Phong hắn hét to.

-Cảm tạ sư phụ, xin ngài đợi ta một lúc.

Lâm Thanh Phong nghe được lời này thì nở nụ cười, nhìn Chiến Thiên hiện tại một thân tràn ngập “khí” xung quanh, hắn cũng biết được đây là do Chiến Thiên đã thành công.

Chiến Thiên ngẩng cao đầu nhìn về bầu trời tràn ngập lôi kiếp, hắn mở miệng.

-Lôi kiếp, mau đến a.

Như đáp lại lời của Chiến Thiên, tiếng sấm lại càng lớn hơn, sau đó một đạo sấm chớp nhanh chóng đánh xuống, đánh thẳng vào người Chiến Thiên.

Vô Cực Tử đánh giá đạo sấm chớp một cái, hắn gật đầu nói.

-Là Hóa Thần lôi kiếp, thật không ngờ tiểu tử này lại gây ra động tĩnh lớn như vậy.

Lâm Thanh Phong mở miệng.

-Hai vị lão bà, mau chóng cảm nhận một ít uy lực của lôi kiếp, sau này chúng ta sẽ phải đối mặt với nó a.

Không cần Lâm Thanh Phong nói, Nam Cung Mị Ảnh và Ninh Thiên Nhai cũng đã chăm chú nhìn về lôi kiếp.

….Hết Chương 75….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau