HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Lễ cưới

Trời vẫn còn chưa sáng hẳn, lúc này Nam Cung Mị Ảnh đã bắt đầu độ phá Trúc Cơ kì.

Linh khí xung quanh tiểu viện nhanh chóng bị hút về phía căn phòng của Nam Cung Mị Ảnh.

Linh khí chấn động nhanh chóng khiến Lâm Thanh Phong tỉnh giấc.

Hắn nhìn về phía căn phòng của Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười, rồi nhanh chóng nấu một thùng nước tắm.

Lúc trước Hỏa Vân tôn giả cũng đã từng nói qua, khi đạt tới Trúc Cơ kì, cơ thể tu sĩ sẽ trải qua thêm một lần bài tiết tạp chất.

Không giống như lần Luyện Khí Tầng 10, lần này tạp chất sẽ được bài tiết qua da vì thế sau khi đột phá xong phải nhanh chóng tắm rửa để tạp chất không bị hấp thụ ngược vào cơ thể.

Rất nhanh nước tắm đã chuẩn bị xong, Lâm Thanh Phong nhanh chóng đến trước phòng Nam Cung Mị Ảnh chờ đợi.

Một lúc sau Nam Cung Mị Ảnh cũng đột phá xong, nàng lên tiếng.

-Phu quân, giúp ta mang thùng nước tắm a.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi nhanh chóng đẩy cửa tiến vào.

Nam Cung Mị Ảnh lúc này toàn thân đầy chất bẩn, Lâm Thanh Phong nhanh chóng lấy ra thùng nước đã chuẩn bị sẵn để giữa phòng.

Nam Cung Mị Ảnh cũng nở nụ cười, nàng nhanh chóng cởi ra một thân y phục rồi bước vào thùng nước ngâm mình.

Nhìn Lâm Thanh Phong lúc này vẫn không có ý định rời đi, Nam Cung Mị Ảnh mới lên tiếng.

-Phu quân sao ngươi không ra ngoài?

Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi nở nụ cười tà mở miệng.

-Để ta giúp nàng tắm rửa.

Nghe được lời của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh đầu óc có chút loạn, nàng muốn ngăn cản nhưng không biết phải nói gì nên đỏ mặt cúi đầu.

Lâm Thanh Phong nhìn biểu hiện của nàng thì càng cười vui vẻ hơn, nên hắn nhẹ nhàng chà rửa thân thể cho nàng.

Cơ thể của Nam Cung Mị Ảnh lúc trước làn da đã trắng nõn, lúc này lại được loại bỏ tạp chất khiến làn da của nàng càng thêm mịn màn làm Lâm Thanh Phong có chút hít thở không thông.

Nhận ra Lâm Thanh Phong có chút không đúng, Nam Cung Mị Ảnh mở miệng.

-Sao vậy phu quân?

Lâm Thanh Phong hít một hơi thật sâu, vẻ mặt nhăn nhó tay ôm ngực lời nói đứt quãng.

-Lão bà… ta… có chút không xong… cần nàng chữa trị.

Nam Cung Mị Ảnh lúc này cũng rối lên, nàng không biết Lâm Thanh Phong bị gì thì làm sao chữa trị? Nên nàng mở miệng.

-Như vậy, phu quân cố gắng đợi ta, ta sẽ tìm Hỏa Vân tôn giả ngay.

Nhìn vẻ mặt bối rối của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong mới lắc đầu nói.

-Không được,… ta biết cơ thể ta như thế nào… chỉ có nàng mới chữa được.

Nam Cung Mị Ảnh từ lúc đầu, đầu óc nàng đã có chút loạn nên làm sao nhận ra đây là Lâm Thanh Phong đang đùa giỡn nàng?

Nàng hai mắt ngấn nước rồi nhanh chóng nói.



-Mau nói đi phu quân, ta hứa sẽ giúp ngươi a.

Lâm Thanh Phong nghe lời này thì ý cười trên mặt ngày càng lợi hại hơn, hắn nhanh chóng ôm lấy này rồi bế nàng bước tới giường ngủ.

Nam Cung Mị Ảnh thấy hành động của Lâm Thanh Phong thì cũng hiểu ra, đây là hắn muốn đùa giỡn nàng trong lòng cũng yên tâm, nhưng rồi nàng lại nhanh chóng đỏ mặt mở miệng.
-Không nên a phu quân, hiện tại trời đã gần sáng.

Lâm Thanh Phong nghe lời của nàng thì cũng không trả lời, chỉ cười cười rồi tiếp tục hành động.

…..Lược bỏ 3000 chữ....

Tới gần trưa, Lâm Thanh Phong mới dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh bước ra khỏi phòng.

Nụ cười của hắn vẫn còn đọng lại trên khuôn mặt không tan.

Nam Cung Mị Ảnh lúc này nét mặt cũng hồng thuận phơn phớt, nàng cũng nở nụ cười vui vẻ đi phía sau Lâm Thanh Phong.

Bước tới đình viện, Mộng Tiêu Dao đang cùng Tiếu Hồng Trần tu luyện dưới sự chỉ đạo của Âm tôn giả và Băng Thánh, thấy Lâm Thanh Phong tới, nàng nhanh chóng chạy đến, hai mắt ngấn nước mở miệng.

-Phong ca ca, sao bây giờ ca mới xuất hiện? Muội đói.

Lâm Thanh Phong cười cười xoa đầu nàng rồi nói.

-Được rồi, đợi ca một lúc ca sẽ đi nấu cơm.

Mộng Tiêu Dao nghe lời nàng thì nở nụ cười gật đầu rồi lại tiếp tục quay về tu luyện.

Lúc này Hỏa Vân tôn giả cũng xuát hiện một bên, từ gần trưa Nam Cung Tuyết dưới sự chỉ đạo của hắn cũng đã đột phá thành công đạt tới Trúc Cơ kì, hiện tại nàng muốn thư giãn nên hắn để nàng ngủ trong phòng.

Hỏa Vân tôn giả xuất hiện, hắn thở ra một hơi rồi nói.

-Còn trẻ, vẫn nên ít làm chuyện ấy mới tốt.

Nghe được lời này của Hỏa Vân tôn giả, Nam Cung Mị Ảnh đỏ mặt cúi đầu, Lâm Thanh Phong hừ một tiếng rồi nói.

-Già mà không có đức.

Hỏa Vân tôn giả tức muốn hộc máu, hắn cũng chỉ mới gần 2 vạn tuổi thôi được chứ? Đối với Đại Thừa kì tu sĩ thọ nguyên hơn 10 vạn năm thì hắn vẫn còn rất trẻ a.

Hỏa Vân tôn giả cố gắng nhịn, hắn hít vào một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi không để ý tới Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cũng không thèm để ý tới Hỏa Vân tôn giả, hắn quay lại nói với Nam Cung Mị Ảnh.

-Trước tiên nàng đi tìm Thiên Nhai cùng tiểu Tuyết, còn ta sẽ đi làm đồ ăn.…..

Vài ngày sau.

Ánh nắng chiều rọi toàn bộ Nam Cung Thành, cả thành đều có vẻ nhộn nhịp hơn thường ngày.

Bởi vì hôm nay là ngày cưới của Lâm Thanh Phong nên Bách Hiểu Sinh đã đặc biệt phân phó tổ chức một lễ hội miễn phí nhằm chúc mừng.

Tất nhiên đây là ý của Lâm Thanh Phong, sau khi đánh cướp được rất nhiều của cải của Bạch Ngọc Lâu và Tiền trưởng lão, hắn muốn tổ chức một bữa lễ hội hoành tráng vào ngày cưới nên đã đưa rất nhiều kim phiếu và ngân phiếu cho Bách Hiểu Sinh và bảo hắn đứng ra tổ chức.

Tuy rằng Lâm Thanh Phong cũng gần như tiêu tốn hết của cải cướp được nhưng hắn vẫn không mảy may lo lắng, vì số của cải này là do hắn cướp được hắn muốn sử dụng ra sao là việc của hắn a.

Tất cả mọi người tại Nam Cung Thành đều có thể tham dự, vì thế khiến người dân toàn thành đều giơ hai tay ủng hộ.

Lễ cưới của Lâm Thanh Phong được tổ chức tại Nam Cung gia tộc những người được mời tới đây đa phần đều là những gia tộc lớn thuộc Nam Cung Thành, ngoài ra còn có những tông môn lớn cũng đưa tới quà mừng.

Đối với những người này, Lâm Thanh Phong cũng không muốn gặp mặt, nhưng bọn hắn đã tới dự lễ nên Lâm Thanh Phong cũng phải tiếp đãi.

Kim Đan lão tổ của Nam Cung gia tộc cũng phải ra mặt mà tiếp đãi những người đến từ các tông môn lớn.

Khi hắn nghe Nam Cung Phi Vân nói về Lâm Thanh Phong thì nụ cười của hắn kéo lên tới tận mang tai, vài ngày vẫn không thể khép miệng được.

Ba vị tôn giả, Băng Thánh cùng Vô Cực Tử, năm người bọn hắn cũng không muốn ngồi cùng với quá nhiều người nên Lâm Thanh Phong tự tay chuẩn bị thức ăn để bọn hắn trong tiểu viện tự mình tiếp đãi.

Số quà mừng thu được Lâm Thanh Phong cũng không muốn đếm, hắn giao hết cho Nam Cung Phi Vân coi như là lễ vật cưới hỏi Nam Cung Mị Ảnh.

Nam Cung gia tộc chỉ sau một ngày thì trở thành đại gia tộc giàu có nhất Nam Cung Thành, cũng là gia tộc bị đánh số là nguy hiểm nhất.

Không ai muốn chọc vào Nam Cung gia tộc, vì Lâm Thanh Phong vẫn còn ở đây, ai chọc tới Nam Cung gia tộc thì đúng là tự tìm đường chết.

Tuy đã trở thành gia tộc nguy hiểm nhất Nam Cung Thành, nhưng Nam Cung Phi Vân hiểu rất rõ, những gia tộc khác là sợ Lâm Thanh Phong chứ không phải là sợ Nam Cung gia tộc.

Vì thế Nam Cung Phi Vân cũng ra lệnh cho toàn gia tộc không nên trêu chọc người khác, nếu bị người khác đánh chết thì Nam Cung gia tộc cũng sẽ không quản.

Đối với mệnh lệnh này của Nam Cung Phi Vân tất cả trưởng lão Nam Cung gia tộc đều đồng ý, bọn hắn cũng hiểu được lúc trước bọn hắn quá lạnh nhạt với hai tỷ muội Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết nên chưa chắc gì Lâm Thanh Phong sẽ ra mặt thay bọn hắn.

Nhưng bọn hắn cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm, vì bọn hắn biết được nếu Nam Cung gia tộc đứng trước bờ vực diệt môn thì Lâm Thanh Phong sẽ ra mặt, ít ra khi đó Nam Cung gia tộc vẫn không bị tuyệt diệt.

Đối với những chuyện này Lâm Thanh Phong đều không để ý, hiện tại điều hắn muốn nhất là về động phòng a.

Phòng của Nam Cung Mị Ảnh tuy rộng nhưng để làm nơi động phòng cho ba người thì không đủ dùng vì thế Nam Cung Phi Vân đã ra lệnh chuẩn bị một căn phòng lớn hơn dành cho bọn hắn.

Đêm tới, Lâm Thanh Phong nhanh chóng bước chân về căn phòng lớn mà Nam Cung Phi Vân đã cho người chuẩn bị trước.

Đứng trước cửa phòng, nụ cười còn đang kéo tới tận mang tai, hắn hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, trong nội tâm hắn đêm nay là đêm rất quan trọng.

Vì có hai người chính thức trở thành người thân trong gia đình của hắn.

Bước chân vào căn phòng, Lâm Thanh Phong nhìn thấy Ninh Thiên Nhai cùng Nam Cung Mị Ảnh đang ngồi trên giường chờ đợi hắn.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi bước tới giường, vòng tay ôm lấy hai nàng rồi mở miệng.

-Hai vị lão bà, hiện tại chúng ta động phòng a?

Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai đồng thời cúi đầu đỏ mặt im lặng không nói.

Thấy biểu hiện của hai nàng, Lâm Thanh Phong cười hắc hắc rồi cũng không nói nhiều, nhanh chóng cởi ra y phục.

…..Hết Chương 66…..

Chương 67: Băng Thánh cùng Hỏa Vân tôn giả

Ngày hôm sau.

Trời vừa sáng Lâm Thanh Phong đã nhanh chóng tỉnh lại, nhìn hai vị mỹ nữ đang nằm ngủ cạnh bên, hắn nở nụ cười vui vẻ.

Hắn nhanh chóng xuống giường, vẫn như thường lệ đi làm thức ăn.

Lần này hắn nấu nhiều thức ăn hơn thường lệ, vì hắn biết được sau hôm nay Tiếu Hồng Trần, Mộng Tiêu Dao cùng Nam Cung Tuyết sẽ rời đi.

Vì thế bữa ăn này cũng coi như là bữa tiệc chia tay.

Nhìn những món ăn trước mặt Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi mới đi đánh thức Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai.

Khi Lâm Thanh Phong về phòng, hắn chỉ thấy căn phòng đã được dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp, còn Nam Cung Mị Ảnh và Ninh Thiên Nhai đã đi mất.

Nhìn cảnh này hắn thở ra một hơi, hắn cũng đã biết được hai nàng đi đâu.

Từ sau khi Lâm Thanh Phong tỉnh dậy đi nấu thức ăn thì Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai cũng đã thức giấc.

Hai nàng dọn dẹp căn phòng rồi chia nhau ra tìm Tiếu Hồng Trần và Nam Cung Tuyết.

Lâm Thanh Phong ngồi đợi ở đình viện một lúc thì các nàng cũng xuất hiện.

Hắn nở nụ cười nhìn các nàng rồi nói.

-Tất cả đã tới đông đủ, như vậy chúng ta cùng ngồi ăn a.

Bọn người Nam Cung Mị Ảnh đồng thời gật đầu với hắn rồi nhanh chóng ngồi vào bàn.

Tuy trên bàn ăn thức ăn rất nhiều và ngon miệng, nhưng cả sáu người không ai muốn ăn.

Bầu không khí có chút kìm nén.

Lâm Thanh Phong nhìn biểu hiện của năm người, hắn ho nhẹ một cái rồi mở miệng.

-Ta biết lúc này tâm trạng của mọi người đều không tốt vì sắp phải chia xa, nhưng mà mọi người nghe ta nói một chút.

Lâm Thanh Phong mở miệng, thu hút sự chú ý của năm người, năm người đều hướng ánh mắt về phía hắn chờ đợi hắn nói tiếp.

Lâm Thanh Phong nhìn mọi người đều chú ý chờ đợi hắn, hắn gật đầu rồi nói tiếp.

-Tiểu Trần, tiểu Tuyết cùng Tiêu Dao muội, nếu chúng ta không nhận biết sư phụ của các ngươi, thì các ngươi nghĩ tương lai các ngươi sẽ như thế nào?

Ba người Tiếu Hồng Trần, Nam Cung Tuyết cùng Mộng Tiêu Dao nghe được câu hỏi của Lâm Thanh Phong thì đều cúi đầu trầm mặc.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi nói.

-Để ta nói, tiểu Trần nếu không gặp được Băng Thánh thì cả đời ngươi cũng chỉ có thể nằm trên giường chờ người chăm sóc.

Tiếu Hồng Trần nghe lời này thì gật đầu, hắn cũng tự biết được nếu không có Băng Thánh cả đời này của hắn cũng chỉ biết nằm trên giường.

Lâm Thanh Phong quay đầu nhìn Nam Cung Tuyết rồi nói.

-Tiểu Tuyết, nếu không phải gặp được Hỏa Vân tôn giả, thì hiện tại ngươi vẫn còn phải lo lắng làm thế nào để tu luyện đúng hướng đi?

Nam Cung Tuyết nghe lời này thì thân thể run nhẹ, sau đó gật đầu coi như xác nhận.

Lâm Thanh Phong nhìn Mộng Tiêu Dao rồi nói tiếp.

-Còn ngươi Tiêu Dao muội muội, ta biết tư chất ngươi rất cao ngươi là người đặc biệt nhất, nhưng mà nếu không gặp được Âm, Dương hai vị tôn giả thì ngươi biết phương hướng tu luyện của chính mình sao?

Mộng Tiêu Dao cúi đầu cũng không trả lời.

Nhìn ba người cúi đầu trầm mặc, Lâm Thanh Phong hít vào một hơi rồi nói.

-Các ngươi cũng đã thấy được, nếu không có bọn hắn các ngươi vẫn phải chật vật tìm cách tu luyện cũng không biết lúc nào có thể đạt tới mức độ tự bảo vệ mình.



Dừng một chút Lâm Thanh Phong lại tiếp tục.

-Tuy rằng ta có thể bảo vệ các ngươi, nhưng ta không thể dạy bảo các ngươi giống như bọn người Hỏa Vân tôn giả.

Lúc này Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi nói tiếp.

-Vì vậy đây chính là cơ hội cho các ngươi tự mình mạnh mẽ hơn, sau khi các ngươi đã trở nên mạnh mẽ, lúc đó chúng ta lại có thể gặp mặt.

Lúc này năm người mới thở ra một hơi rồi cũng nở nụ cười gật đầu, sau đó mới bắt đầu nhào tới bàn thức ăn.Lâm Thanh Phong nhìn cảnh này cũng nở nụ cười rồi cũng bắt đầu ăn.

Bầu không khí lúc này trở nên vui vẻ, sáu người vừa ăn uống vừa cười đùa.

Bọn người Hỏa Vân tôn giả mặc dù không ở đây nhưng vẫn để tâm chú ý, Băng Thánh gật đầu mở miệng.

-Lâm Thanh Phong tên tiểu tử này thật sự rất tốt.

Bốn người Hỏa Vân tôn giả, Âm tôn giả, Dương tôn giả cùng Vô Cực Tử đều gật đầu đồng ý với đánh giá này của Băng Thánh.

Hỏa Vân tôn giả cười cười mở miệng.

-Hiện tại chúng ta cũng yên tâm được rồi a, cũng không cần lo lắng những tên đồ đệ lại lười biếng à.

Âm, Dương hai vị tôn giả gật đầu nở nụ cười, còn Băng Thánh lại có chút không nỡ, quay đầu nhìn Hỏa Vân tôn giả rồi nói.

-Ta thật sự không nỡ rời xa tướng công.

Hỏa Vân tôn giả nụ cười cứng đờ trên mặt, sau đó cười khổ rồi nói.

-Ta đã nói, chuyện giữa chúng ta là không thể nào a, vì sao ngươi vẫn cứ chấp nhất như vậy?

Băng Thánh lắc đầu, hai mắt nàng ngấn nước sau đó quay đầu bỏ đi.

Nhìn bóng lưng cô đơn của nàng Hỏa Vân tôn giả có chút không hiểu vì sao.

Hắn thở ra một hơi rồi nói.

-Ta thật không hiểu, khi nhận biết bản thân trúng xuân dược ta liền nhờ nàng sử dụng băng linh lực để áp chế dục hỏa.

-Ta thật sự không làm gì nàng, không hiểu vì sao nàng lại chấp nhất như vậy.

Âm tôn giả nghe được lời này thì trừng mắt với Hỏa Vân tôn giả một cái rồi quay đầu bỏ đi.

Dương tôn giả lắc đầu, vỗ vai Hỏa Vân tôn giả rồi nói.

-Ta thật không hiểu được ngươi, chẳng lẽ ngươi ngu tới mức nhìn không ra sao?

Hỏa Vân tôn giả một mặt mộng bức nhìn về Dương tôn giả.

Dương tôn giả thở ra một hơi rồi nói.

-Lúc trước, khi Băng Thánh xuất hiện tại bữa tiệc chỉ nhìn dáng đi của nàng ai cũng biết nàng vẫn còn tấm thân xử nữ, nhưng sau khi đi cùng ngươi một đêm, ngày hôm sau dáng đi của nàng cũng biến đổi. Hiện tại nếu nói không phải do ngươi thì ta cũng không tin.Hỏa Vân tôn giả nghe được lời này thì cúi đầu trầm mặc, rồi quay về nhìn Vô Cực Tử.

Chỉ thấy Vô Cực Tử thở dài ra một hơi rồi gật đầu.

Hỏa Vân tôn giả lúc này triệt để mộng bức, não hắn có chút loạn, hắn cố gắng ôm đầu để nhớ lại hành động của hắn vào đêm hôm đó.

Một lúc sau hắn lắc đầu, thở ra một hơi, ánh mắt thập phần phức tạp nhìn về hướng mà Băng Thánh biến mất.

Hỏa Vân tôn giả đã có chút nhớ lại, đêm đó trong lúc Băng Thánh đang giúp hắn áp chế dục hỏa, hắn đã mất ý thức.

Nhưng trong tiềm thức của hắn lại cảm giác được cả người thư sướng thoải mái, lúc đầu hắn chỉ nghĩ là hắn bị dục hỏa khiến cả người khó chịu mà bất tỉnh tới sau khi dục hỏa bị áp chế hoàn toàn thì cơ thể trở nên thoải mái.

Hiện tại sau khi nghe được lời của Dương tôn giả thì mọi chuyện có lẽ không phải như hắn nghĩ.

Hắn hít vào một hơi thật sâu rồi quyết định đi tìm Băng Thánh để hỏi rõ.

Dương tôn giả nhìn biểu hiện của Hỏa Vân tôn giả thì nở nụ cười, hắn biết được lần này khúc mắc giữa Băng Thánh và Hỏa vân tôn giả có thể được giải quyết.

Hỏa Vân tôn giả lúc này trong lòng lo lắng, hắn nhanh chóng bước tới trước phòng của Băng Thánh.

Hắn hít một hơi thật sâu rồi mở miệng.

-Băng Thánh, là ta.

Đứng đợi một lúc lâu, trong phòng vẫn không có tiếng trả lời lúc này Hỏa Vân tôn giả mới mở cửa tiến vào.

Băng Thánh lúc này đang ngồi trên ghế hai mắt nàng vẫn còn đọng nước.

Nhìn thấy Hỏa Vân tôn giả bước vào nàng mới hít vào một hơi thật sâu, lấy tay áo lau nước mắt rồi hỏi.

-Ngươi tới làm gì?

Hỏa Vân tôn giả vẻ mặt xoắn xuýt, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi mở miệng.

-Lúc đó ngươi đã lấy thân mình để giúp ta?

Băng Thánh vẻ mặt lạnh nhạt trả lời.

-Chuyện đó có quan trọng không?

Hỏa Vân tôn giả hít sâu một hơi rồi gật đầu.

Băng Thánh ánh mắt tuy lạnh như băng nhưng nhìn kĩ trong đó vẫn mang theo một tia nhu tình, nàng gật đầu.

Hỏa Vân tôn giả trong lòng thật sự loạn, mặc dù hắn biết rằng đa phần câu trả lời sẽ là như thế này nhưng khi Băng Thánh gật đầu xác nhận thì hắn cũng bối rối không biết làm sao.

Trầm mặc một lúc lâu, Hỏa Vân tôn giả lên tiếng.

-Tại sao ngươi lại không chống trả? Với sức của ngươi, ta không tin ngươi không thể chống trả a.

Băng Thánh nghe được lời này thì lắc đầu rồi nàng lên tiếng.

-Nếu là người khác thì ta sẽ ngăn cản, nhưng nếu là ngươi thì không.

Hỏa Vân tôn giả vẻ mặt có chút không hiểu, hắn nhìn nàng chờ đợi nàng nói tiếp.

Băng Thánh hít vào một hơi lấy thêm can đảm rồi nói.

-Thật sự người ta thích là ngươi.

Băng Thánh nói xong, nàng nhanh chóng đỏ mặt cúi đầu không dám nhìn Hỏa Vân tôn giả.

Hỏa Vân tôn giả triệt để mộng bức, trong đầu hắn lúc này hàng vạn con thảo nê mã đang lao nhanh, mặc dù cả ngàn năm qua hắn cũng lờ mờ đoán được có lẽ Băng Thánh thật sự thích hắn nhưng khi nghe được chính miệng nàng nói thì thật sự hắn vẫn không thể tin được.

Hỏa Vân tôn giả tay ôm đầu ngồi xuống ghế, lượng tin tức hôm nay hắn nhận được mặc dù không nhiều nhưng tin nào cũng khiến hắn mộng bức.

Hắn cảm thấy thế giới này hẳn là điên rồi đi, hoặc là do hắn đã điên rồi.

…..Hết Chương 67….

Chương 68: Chuyện cũ của Hỏa Vân tôn giả

Một lúc sau Hỏa Vân tôn giả ngẩng đầu lên nhìn về Băng Thánh, hắn hít sâu một hơi rồi nói.

-Như vậy đêm đó thật sự là ta đã làm?

Băng Thánh nghe được lời này thì lần nữa gật đầu xác nhận.

Hỏa Vân tôn giả gãi đầu chuyện xảy ra như vậy thật sự hắn cũng chẳng biết phải làm thế nào.

Xoắn xuýt một lúc rồi Hỏa Vân tôn giả mới mở miệng.

-Như vậy, ta phải làm thế nào?

Lúc này Hỏa Vân tôn giả trông rất ngờ nghệch cứ như một đứa trẻ vừa nhận ra là mình đã mắc sai lầm khiến Băng Thánh nhìn vào cũng phải ôm bụng cười.

Băng Thánh cười được một lúc thì mới dừng lại rồi nói.

-Ngươi là một người nam nhân, hiện tại ngươi hỏi ta phải làm thế nào?

Hỏa Vân tôn giả gãi đầu, xoắn xuýt một lúc rồi hắn mới mở miệng.

-Như vậy… ta phải chịu trách nhiệm?

Băng Thánh nghe được lời này thì nàng vui vẻ gật đầu.

Nhìn biểu hiện vui vẻ của Băng Thánh, Hỏa Vân tôn giả thở dài một hơi rồi nói.

-Nàng cũng biết, ta nhưng là một tên nghèo a, thân mang bệnh tật cũng không biết còn sống được bao lâu, vậy mà nàng vẫn muốn theo ta?

Băng Thánh nghe xong lời của Hỏa Vân tôn giả, ánh mắt nàng càng kiên định hơn, nàng gật đầu rồi ôn nhu nói.

-Ta đã theo đuổi ngươi ngàn năm, nếu ta muốn thay đổi ý định thì đã thay đổi từ sớm, không cần chờ tới hiện tại.

Hỏa Vân tôn giả nghe xong thì cũng không nói thêm gì, hắn nở nụ cười rồi nói.

-Như vậy… lão bà?

Băng Thánh hai mắt ướt át, câu “lão bà” của Hỏa Vân tôn giả, nàng đã chờ đợi cả ngàn năm rồi, nàng nhanh chóng ôm lấy Hỏa Vân tôn giả rồi nở nụ cười hạnh phúc.

Hỏa Vân tôn giả xoắn xuýt, hắn không biết phải làm thế nào với cái ôm của Băng Thánh nên hắn chỉ đứng đó không làm gì khác.

Một bên khác bọn người Lâm Thanh Phong cũng đã ăn xong bữa tiệc.

Lúc này Lâm Thanh Phong mới nói.

-Mọi người đều đã ăn xong, không bằng chúng ta cùng ra ngoài đi dạo a?

Nghe lời của Lâm Thanh Phong, cả năm người đều gật đầu, bọn họ cũng muốn dành ngày cuối cùng để dạo chơi cùng nhau.

Lâm Thanh Phong thấy mọi người đều đồng ý thì nở nụ cười rồi bắt đầu dẫn đầu cả bọn bước ra khỏi tiểu viện.

Nhưng muốn ra khỏi tiểu viện bọn họ phải đi ngang qua căn phòng của Băng Thánh.

Bọn người Lâm Thanh Phong đang cười nói vui vẻ bỗng dưng lại thấy Hỏa Vân tôn giả bước vào phòng của Băng Thánh.

Lâm Thanh Phong nhìn lướt qua vẻ mặt lo lắng không yên của Hỏa Vân tôn giả là đã biết hắn có chuyện riêng muốn tìm Băng Thánh nên ra hiệu cho bọn người im lặng rời đi không muốn làm phiền bọn họ.

Nam Cung Tuyết cùng Mộng Tiêu Dao lúc này tiểu tâm tính nổi lên, hai người tò mò muốn nghe lén nên từ từ đi tới trước cửa phòng của Băng Thánh.

Lâm Thanh Phong thấy biểu hiện của hai nàng thì thở ra một hơi sau đó cũng tiến tới muốn ngăn cản.

Nhưng cũng đúng lúc này, Nam Cung Tuyết, Mộng Tiêu Dao cùng Lâm Thanh Phong nghe được tiếng của Hỏa Vân tôn giả từ trong phòng.

-Như vậy, … đêm đó thật sự là do ta làm?

….



Có lẽ là do Hỏa Vân tôn giả cùng Băng Thánh lúc này trong lòng đều rất loạn nên bọn hắn cũng không để ý xung quanh.

Vì vậy mà những gì bọn hắn nói đều bị ba người Lâm Thanh Phong nghe hết mà bọn hắn cũng không phát giác.

Ngay cả khi Băng Thánh ôm lấy Hỏa Vân tôn giả thì ba người Lâm Thanh Phong đều nhìn thấy.

Nhìn tới đây Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái rồi ra hiệu cho Nam Cung Tuyết cùng Mộng Tiêu Dao rời đi.

Hỏa Vân tôn giả lúc này đã phát giác ra bọn Lâm Thanh Phong, nhưng nhìn về Băng Thánh đang còn ôm lấy hắn nên hắn cũng không lên tiếng, hắn sợ sẽ khiến Băng Thánh xấu hổ nên im lặng.Một lúc sau Hỏa Vân tôn giả cảm nhận được bọn người Lâm Thanh Phong thật sự đã đi, hắn mới vòng tay ôm lấy Băng Thánh rồi mở miệng.

-Như vậy, sau khi về tông môn ta sẽ mang theo lễ vật tới tìm nàng.

Nghe được lời này hai mắt Băng Thánh phát sáng, nàng càng cố sức ôm lấy Hỏa Vân tôn giả, cúi mặt vào ngực hắn rồi nói.

-Ta sẽ chờ chàng.

Hỏa Vân tôn giả nghe được lời của Băng Thánh, hắn cũng ôm chặt lấy nàng rồi nói.

-Ngàn năm qua, khổ cực cho nàng rồi.

…..

Bọn người Lâm Thanh Phong sau khi rời đi, bước ra khỏi Nam Cung gia tộc rồi đi dạo khắp thành.

Bọn hắn mặc sức mà đi dạo, thích thứ gì mua thứ đó, thích ăn gì thì ăn vì bọn hắn biết được sau hôm nay, mỗi người sẽ đi tới một phương khác nhau rất ít khi có cơ hội gặp mặt.

Tới tận khi trời đã tối đen bọn hắn mới chịu trở về.

Gương mặt người nào cũng vui vẻ, không có sự lo lắng vì sắp phải chia xa.

Về tới tiểu viện, Lâm Thanh Phong mới mở miệng.

-Được rồi, hiện tại trời cũng đã tối, mọi người cũng trở về ngủ a.

Năm người còn lại nghe xong thì gật đầu rồi trở về phòng.

Ninh Thiên Nhai thì sang phòng Tiếu Hồng Trần để ngủ chung, Nam Cung Mị Ảnh cũng tới phòng Nam Cung Tuyết, chỉ để lại một mình Lâm Thanh Phong ở lại.

Nhìn hai vị lão bà rời đi, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi sau đó nằm xuống giường.

Một lúc sau hắn nghe được trước phòng có tiếng gõ cửa nên đứng dậy, ngồi vào bàn tiếp khách rồi lên tiếng.

-Mời vào.

Cánh cửa bị đẩy ra, người xuất hiện là Hỏa Vân tôn giả.

Nhìn thấy Hỏa Vân tôn giả, Lâm Thanh Phong giật mình một chút nhưng rồi nhanh chóng nở nụ cười.

-Trời đã tối, ngươi tìm ta có chuyện gì sao?

Hỏa Vân tôn giả thở ra một hơi, hắn đóng lại cửa phòng rồi ngồi vào bàn tiếp khách, sau đó im lặng.

Lâm Thanh Phong nhìn Hỏa Vân tôn giả im lặng, hắn cũng không nói gì, hắn biết được Hỏa Vân tôn giả nếu không có chuyện quan trọng thì sẽ không tới tìm hắn.Chờ một lúc Hỏa Vân tôn giả mới lên tiếng.

-Tính tới thời điểm hiện tại, ta đã tu luyện được hơn một vạn bốn ngàn năm.

-Đối với một vị Đại Thừa kì tu sĩ thọ nguyên mười vạn năm thì ta vẫn còn rất trẻ.

Lâm Thanh Phong nhíu mày nhìn Hỏa Vân tôn giả, hiện tại Hỏa Vân tôn giả trông thật già nua từ những ngày đầu gặp mặt, hắn luôn có bộ dáng như một ông lão 60-70 tuổi không thể nhìn ra đây là một vị tu sĩ còn “rất trẻ”.

Dưới cái nhìn của Lâm Thanh Phong, Hỏa Vân tôn giả thở ra một hơi rồi nói.

-Từ Nguyên Anh kì trở đi, thọ nguyên của tu sĩ gia tăng rất nhiều, mỗi khi đột phá thành công một đại cảnh giới thì mỗi tu sĩ sẽ một lần nữa lấy lại dáng vẻ của độ tuổi thanh xuân.

Lâm Thanh Phong nghe xong thì cau mày càng chặt.

Nếu đúng như lời của Hỏa Vân tôn giả nói thì hiện tại hắn mới gần một vạn năm ngàn tuổi đi? Đối với thọ nguyên dài dằng dặc của Đại Thừa kì tu sĩ thì cũng không tới nỗi già nua như vậy a?

Hỏa Vân tôn giả nhìn Lâm Thanh Phong cau mày thì hắn nở nụ cười khổ.

-Thân thể ta già nua như vậy cũng là do trúng phải hỏa độc.

Nghe lời này thì Lâm Thanh Phong thật sự giật mình, phải biết Hỏa Vân tôn giả là Đại Thừa kì hỏa hệ tu sĩ, muốn dùng hỏa độc khiến hắn trở thành như vậy thì thật sự ghê gớm.

Hỏa Vân tôn giả nhìn Lâm Thanh Phong giật mình thì tiếp tục nói.

-Ngươi cũng để ý tới đạo hiệu của Băng Thánh và Vô Cực Tử đi?

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi mở miệng.

-Từ lúc nhận biết bọn hắn, nghe được đạo hiệu có chữ “Thánh” mà không phải là “Tôn giả” thì ta cũng rất tò mò nhưng không hỏi.

Hỏa Vân tôn giả gật đầu rồi nói tiếp.

-Bọn hắn đạt được chữ “Thánh” là do được mọi tu sĩ thuộc cùng phương hướng tu luyện công nhận, như Băng Thánh là do mọi vị tu sĩ tu luyện Băng linh lực công nhận, Vô Cực Kiếm Thánh là do mọi kiếm tu công nhận, chỉ riêng Âm tôn giả và Dương tôn giả cả đại lục này hiện tại chỉ có hai người bọn hắn mang theo Âm, Dương hai hệ linh căn nên chỉ được gọi là tôn giả.

Lâm Thanh Phong nghe Hỏa Vân tôn giả giải thích thì cũng gật đầu, nếu là như vậy thì hỏa độc trên người Hỏa Vân tôn giả là do Hỏa Thánh gây ra đi?

Hỏa Vân tôn giả tiếp tục nói.

-Thân thể ta trúng hỏa độc cũng là do Hỏa Thánh gây ra.

-Hỏa Thánh là một tên tiểu nhân, hắn theo đuổi Băng Thánh đã rất lâu rồi nhưng nàng vẫn không đồng ý.

Lâm Thanh Phong nghe tới đây thì cũng hiểu ra nguyên nhân, hắn mới nói.

-Vậy sau chuyện xảy ra giữa ngươi và Băng Thánh thì ngươi đã bị Hỏa Thánh đánh thành bộ dạng như thế này đi?

Hỏa Vân tôn giả gật đầu cũng không phủ nhận rồi nói tiếp.

-Đúng là như vậy, lúc trước Hỏa Thánh đã tìm tới ta và khiến ta trở nên như vầy.

Lâm Thanh Phong nhíu mày trầm tư một lúc, hắn đã nghĩ tới điều gì, sau đó lại hỏi.

-Như vậy tại sao ngươi lại tới đây tìm ta?

Hỏa Vân tôn giả mở miệng.

-Chuyện của ta và Băng Thánh lúc sáng ngươi đã nghe hết đi?

Lâm Thanh Phong nghe được câu hỏi cũng gật đầu biểu thị đã nghe hết.

Hỏa Vân tôn giả thấy Lâm Thanh Phong gật đầu thì thở ra một hơi sau đó nói.

-Ta hiểu tính cách của Hỏa Thánh, ta chắc chắn rằng sau khi ta hỏi cưới Băng Thánh thì hắn sẽ tìm tới ta, khi đó ta sợ rằng không thể bảo vệ tiểu Tuyết.

Lâm Thanh Phong cau mày thật chặt, điều mà Hỏa Vân tôn giả nói cũng chính là điều mà hắn đã nghĩ tới.

Hiện tại Lâm Thanh Phong vẫn không thể nào đánh thắng được Đại Thừa kì tu sĩ, nếu muốn tìm người giúp đỡ cũng không biết tìm ai.

…..Hết Chương 68…..

Chương 69: Rời đi

Lâm Thanh Phong vẫn cau mày thật chặt, trầm tư suy nghĩ.

Một lúc sau hắn mở miệng.

-Như vậy, ngươi có thể kéo dài thời gian trong bao lâu?

Hỏa Vân tôn giả thở ra một hơi rồi lắc đầu nói.

-Ta không thể xác định, Băng Thánh nàng chờ ta đã lâu lắm rồi, chậm nhất ta chỉ có thể kéo dài trong mười năm.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi gật đầu.

Mười năm thì mười năm, tuy mười năm đối với người bình thường là rất dài nhưng trong mắt tu sĩ nhất là những tu sĩ cảnh giới cao như Hỏa Vân tôn giả, mười năm thời gian cũng giống như nháy mắt một cái.

Lâm Thanh Phong mở miệng.

-Như vậy trong khoảng thời gian mười năm, ta sẽ cố gắng tìm ra cách.

Hỏa Vân tôn giả gật đầu, sau đó không nói gì đứng dậy bỏ đi.

Nhìn theo bóng lưng của Hỏa Vân tôn giả, Lâm Thanh Phong cũng có chút đau đầu về chuyện này.

Nhìn lại hiện tại ánh trăng cũng đã treo trên cao, hiện tại cũng không suy nghĩ được cách nào khá hơn nên hắn lại quay về giường nằm ngủ.

Nhưng nằm ngả lưng chưa được bao lâu, Lâm Thanh Phong lại nghe được có tiếng gõ cửa.

Hắn vẫn còn đang đau đầu về chuyện của Hỏa Vân tôn giả, hiện tại lại có người tới làm phiền khiến hắn có chút bực bội, hắn hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh rồi mở miệng.

-Mời vào, cửa không khóa.

Lâm Thanh Phong vừa dứt lời thì cánh cửa được mở ra.

Lần này người tới là Mộng Tiêu Dao, nàng đang mặc một bộ đồ ngủ mỏng, tay ôm gối đứng trước cửa, vẻ mặt nàng đỏ ửng, nàng cúi đầu rồi bước vào phòng.

Nhìn khuôn mặt đỏ ửng của nàng, Lâm Thanh Phong có chút không hiểu nên hỏi.

-Đêm đã khuya, sao muội còn chưa ngủ mà lại tới đây?

Mộng Tiêu Dao có chút xoắn xuýt khi nghe câu hỏi này, nàng nhanh chóng hít một hơi lấy lại bình tĩnh rồi nói.

-Đêm nay, muội… muội có thể ngủ chung với Phong ca được không?

Nghe được câu hỏi này, Lâm Thanh Phong có chút mộng bức, hắn không hiểu tại sao Mộng Tiêu Dao lại muốn ngủ cùng với hắn.

Nhìn vẻ mặt mộng bức của Lâm Thanh Phong, Mộng Tiêu Dao vẻ mặt càng đỏ hơn nhưng nàng vẫn lên tiếng.

-Sau này cũng không biết khi nào mới có thể được gặp ca, nên hiện tại muội muốn ngủ cùng ca một đêm.

Lâm Thanh Phong vẫn một mặt mộng bức nhìn nàng, khiến nàng càng thêm xấu hổ.

Chờ đợi một lúc mà Lâm Thanh Phong vẫn không chịu trả lời khiến Mộng Tiêu Dao có chút bực tức, nàng dậm chân rồi nói.

-Ca trả lời muội a?

Lúc này Lâm Thanh Phong mới giật mình, hắn máy móc gật đầu khiến Mộng Tiêu Dao thở ra một hơi nhẹ nhõm.



Nàng nhanh chóng chui vào giường của hắn, trùm kín chăn khắp người rồi nói.

-Muội…muội chỉ muốn ngủ cùng ca thôi, không cho phép ca làm gì muội.

Nghe lời này Lâm Thanh Phong gãi đầu cười khổ, hắn không phải lolicon a.

Mặc dù Mộng Tiêu Dao hiện tại cũng đã 18 tuổi nhưng với cơ thể nhỏ nhắn của nàng làm sao hắn có thể làm gì nàng?Nhìn Mộng Tiêu Dao còn đang làm ra phòng bị, Lâm Thanh Phong cười khổ gật đầu đồng ý.

Thấy Lâm Thanh Phong đã gật đầu, Mộng Tiêu Dao trong lòng cũng nhẹ nhõm, nàng nhanh chóng nằm xuống giường rồi nhắm mắt.

Nhìn tiểu loli trên giường đã nhắm mắt Lâm Thanh Phong cũng thở ra một hơi rồi mới lên giường nằm ngủ.

Giường của Lâm Thanh Phong là do Nam Cung Phi Vân chuẩn bị cho ba người nên rất rộng rãi.

Mộng Tiêu Dao nằm nhắm mắt được một lúc thì nàng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, bên cạnh nàng có Lâm Thanh Phong nên nàng rất yên tâm.

Mộng Tiêu Dao có một tật xấu mà không ai biết, ngay cả chính nàng cũng không biết được, đó là khi nàng ngủ say nàng sẽ bắt đầu lăn lộn trên giường không thể nằm yên một chỗ.

Vì vậy đêm nay Lâm Thanh Phong khổ rồi, đang nằm lim dim được một lúc thì bỗng dưng Mộng Tiêu Dao lại xoay người rồi đưa chân đạp vào mặt hắn khiến hắn tỉnh giấc.

Mặc dù không cảm giác được đau nhức nhưng vẫn khiến hắn không thể nào ngủ được.

Nhìn Mộng Tiêu Dao lúc này, nàng đang ngủ rất say, nước miếng cũng chảy ra nơi khóe miệng, Lâm Thanh Phong cười khổ.

Sau đó hắn nhanh chóng chỉnh sửa lại tư thế ngủ cho nàng, đắp chăn giúp nàng rồi nằm xuống nhắm mắt.

Một lúc sau hắn lại ăn một cái tát trời giáng vào mặt khiến hắn tỉnh giấc.

Tỉnh dậy nhìn Mộng Tiêu Dao, Lâm Thanh Phong có chút mộng bức, sau khi bị nàng đánh hai lần thì hắn cũng hiểu được đây là tật xấu của nàng.

Hắn thật sự rất buồn bực, nhưng lại nhìn vẻ mặt đang say ngủ của nàng hắn thở ra một hơi rồi tiếp tục nhắm mắt ngủ.

Thêm được một lúc hắn lại ăn thêm một cú đá vào mặt.

Lần này Lâm Thanh Phong cũng hết cách, hắn quyết định tối nay sẽ không ngủ nữa mà ngồi xuống đất tĩnh tọa.

Đối với một tu sĩ, tĩnh tọa là một điều hết sức bình thường, có thể hấp thụ linh khí nâng cao tu vi, cũng có thể thay thế giấc ngủ.

Nhưng đối với Lâm Thanh Phong, đây là lần đầu tiên hắn tĩnh tọa, nên hắn không quá quen thuộc, nhưng cũng rất nhanh hắn đã quen thuộc với cảm giác này.

…..

Trời vừa sáng, Lâm Thanh Phong theo thường lệ tỉnh giấc, mặc dù hắn ngồi tĩnh tọa một đêm, nhưng vì không quá quen thuộc nên chỉ tới giữa đêm hắn lại ngủ mất.
Việc ngủ quên trong lúc tĩnh tọa là một điều hết sức nguy hiểm đối với tu sĩ, vì khi hấp thu linh khí, bọn họ phải chú ý vận chuyển công pháp dẫn linh khí đi khắp cơ thể, chỉ cần một tia linh khí đi sai hướng cũng có thể khiến bọn hắn tẩu hỏa nhập ma.

Lâm Thanh Phong lại không biết gì cứ thế mà ngồi ngủ trong khi đang tĩnh tọa, nhưng hắn cũng không cảm giác có gì khác thường trong cơ thể.

Hắn hít vào một hơi thật sâu sau đó thở ra rồi đứng dậy kết thúc tĩnh tọa.

Hắn nhìn Mộng Tiêu Dao rồi nở nụ cười khổ, hiện tại Mộng Tiêu Dao vẫn đang ngủ say trên giường, tư thế ngủ của nàng cũng rất lạ, mông thì chổng lên trời, mặt thì vùi xuống gối.

Chăn gối của Lâm Thanh Phong và hai lão bà bị nàng đạp tứ tung, hiện tại trên giường cũng chỉ còn được một cái gối mà nàng đang vùi đầu vào.

Lâm Thanh Phong gãi đầu, nhìn xung quanh giường mền gối đang nằm dưới đất, hắn nở nụ cười khổ rồi bắt đầu thu dọn.

Một lúc sau, hắn bước ra khỏi phòng lại chuẩn bị đi làm thức ăn.

Nhưng trước mặt hắn, Băng Thánh cùng Tiếu Hồng Trần đã xuất hiện, cả hai gật đầu với hắn một cái rồi Băng Thánh mở miệng.

-Ta và tiểu Trần hiện tại sẽ rời đi trước.

Lâm Thanh Phong nghe được lời này thì hắn có chút không nỡ, hắn muốn nói gì đó nhưng đã bị Tiếu Hồng Trần cản lại.

-Ta biết, hiện tại rời đi rất sớm, nhưng ta cũng không muốn nhìn thấy cảnh tỷ tỷ khóc khi ta rời đi, nên phiền tỷ phu nhắn lại với tỷ tỷ, sau này chúng ta sẽ gặp lại.

Nghe được lời này của Tiếu Hồng Trần, Lâm Thanh Phong gật đầu rồi cũng không ngăn cản.

Hắn nhanh chóng lấy ra hai mươi viên linh thạch cực phẩm mà đã thu được từ Âm tôn giả, đưa cho Tiếu Hồng Trần rồi nói.

-Ta cũng không có gì cho ngươi, đây là hai muoi viên linh thạch cực phẩm, ngươi cầm lấy rồi từ từ dùng.

Băng Thánh có chút kinh dị nhìn cảnh này, phải biết hai mươi viên linh thạch cực phẩm là một số tài phú rất lớn đối với đại đa số tu sĩ a.

Tiếu Hồng Trần tiếp nhận số linh thạch rồi gật đầu mở miệng.

-Yên tâm đi tỷ phu, ta sẽ cố gắng tu luyện không làm mọi người thất vọng.

Lâm Thanh Phong cười cười gật đầu, rồi nói.

-Như vậy, các ngươi cứ rời đi, sau này ta sẽ tới tìm các ngươi.

Băng Thánh cùng Tiếu Hồng Trần gật đầu với Lâm Thanh Phong, sau đó Băng Thánh lấy ra một phi hành pháp khí ra hiệu cho Tiếu Hồng Trần bước lên rồi nàng điều khiển phi hành pháp khí bay đi.

Hiện tại cơ thể Tiếu Hồng Trần quá yếu đuối, nên nàng cũng không thể mang hắn bay, với tốc độ bay của nàng, sợ rằng Tiếu Hồng Trần sẽ chết vì sức gió, nên nàng mới lấy ra phi hành pháp khí.

Mặc dù tốc độ của phi hành pháp khí chậm một chút nhưng bên ngoài có trận pháp bảo hộ ngăn cản sức gió giúp Tiếu Hồng Trần không bị ảnh hưởng.

Nhìn Băng Thánh cùng Tiếu Hồng Trần rời đi, Lâm Thanh Phong thở dài một cái rồi quay vào bếp.

Một lúc sau, Âm, Dương hai vị tôn giả cũng xuất hiện trước mặt hắn, bên cạnh còn có Mộng Tiêu Dao, lúc này nàng đã tỉnh giấc và thay một bộ y phục khác.

Nhìn Mộng Tiêu Dao, Lâm Thanh Phong nở nụ cười gật đầu rồi cũng đưa cho nàng hai mươi viên linh thạch cực phẩm làm quà tiễn biệt.

Âm tôn giả nhìn Lâm Thanh Phong lấy ra linh thạch cực phẩm thì cũng hài lòng gật đầu, nàng biết hắn thu về linh thạch cực phẩm nhiều lắm, nhưng nếu hắn lấy và đưa cho mỗi người để trợ giúp bọn họ tu luyện thì nàng cũng không ngăn cản.

Trước khi rời đi Âm tôn giả đưa cho Lâm Thanh Phong một viên truyền tin thạch rồi nói.

-Sau này, muốn tìm bọn ta thì cứ gọi, khi đó ta sẽ cho ngươi biết vị trí của bọn ta.

Cầm lấy truyền tin thạch, Lâm Thanh Phong gật đầu rồi phất tay đưa tiễn ba người.

….Hết Chương 69….

Chương 70: Rời đi (2)

Nhìn ba người Mộng Tiêu Dao đã rời đi, Lâm Thanh Phong cũng có chút buồn, nhưng hắn biết được đây là chuyện sẽ xảy ra nên cũng nhanh chóng quay lại nấu thức ăn.

Hiện tại chỉ còn hắn, Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết, Ninh Thiên Nhai, Hỏa Vân tôn giả cùng Vô Cực Tử sáu người, đợi tới khi Nam Cung Tuyết thức giấc cũng là lúc nàng cùng Hỏa Vân tôn giả rời đi.

Lâm Thanh Phong nấu xong thức ăn, hắn thở dài một tiếng rồi đi đánh thức Ninh Thiên Nhai.

Ninh Thiên Nhai từ lúc Tiếu Hồng Trần im lặng rời đi thì nàng cũng đã tỉnh lại.

Nàng biết Tiếu Hồng Trần không muốn thấy nàng buồn nên vẫn nằm yên trên giường giả vờ ngủ.

Sau khi Tiếu Hồng Trần ra khỏi cửa, nàng mới ngồi dậy và bắt đầu khóc.

Nàng chỉ là một cô nhi, từ nhỏ không biết cha mẹ là ai và được cha mẹ của Tiếu Hồng Trần nhận về nuôi, vì thế nàng coi bọn họ như cha mẹ ruột.

Nhưng sau khi Tiếu Hồng Trần ra đời, mẫu thân nàng cũng chết vì khó sinh.

Còn phụ thân bởi vì gia cảnh nghèo khó cộng thêm phải nuôi nấng hai tỷ đệ nàng cũng lao lực mà chết.

Để lại nàng cùng Tiếu Hồng Trần hai tỷ đệ phải sống nương tựa lẫn nhau.

Hiện tại Tiếu Hồng Trần cũng rời đi, mặc dù nàng biết là sẽ gặp lại nhưng nàng vẫn khóc.

Lâm Thanh Phong bước tới trước cửa, hắn đã nghe được tiếng khóc của Ninh Thiên Nhai, hắn thở ra một hơi rồi mở cửa bước vào phòng.

Nhìn Ninh Thiên Nhai đang ngồi trên giường, tay ôm lấy đầu gối khóc sướt mướt, hắn tiến lại gần vòng tay ôm lấy nàng nhẹ nhàng an ủi.

Nhận thấy người tới là Lâm Thanh Phong, Ninh Thiên Nhai cũng không giãy dụa, nàng áp mặt vào ngực hắn rồi tiếp tục khóc.

Một lúc sau Ninh Thiên Nhai cũng khóc xong, Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi mở miệng.

-Đừng lo lắng, sau này nhất định sẽ có cơ hội gặp lại, lúc đó không chừng tiểu Trần lại dẫn về cho nàng một người em dâu a.

Ninh Thiên Nhai dừng khóc, nghe được câu này nàng cũng nở nụ cười rồi gật đầu.

Lâm Thanh Phong cười cười rồi lấy ra một chậu nước đã chuẩn bị sẵn từ trước, để Ninh Thiên Nhai rửa mặt.

Sau đó hắn lại đi đánh thức Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết đều đã thức dậy từ sớm, nhưng hai nàng vẫn không ra khỏi phòng mà ngồi trong phòng tiếp tục tâm sự.

Lâm Thanh Phong gõ cửa khiến hai nàng giật mình một cái rồi Nam Cung Mị Ảnh lên tiếng.

-Phu quân đợi một chút, chúng ta sẽ ra ngay.

Lâm Thanh Phong nghe lời này thì gật đầu rời đi.

Tới khi hắn mang thức ăn ra đình viện thì mọi người đều đã tập trung đông đủ.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi dọn ra thức ăn sau đó cười nói.

-Mau ăn, thức ăn để nguội sẽ không ngon nữa.

Vô Cực Tử cũng không có ở đây, hiện tại hắn chỉ còn thần hồn cũng không thể ăn được những thức ăn này.



Thức ăn hôm nay Lâm Thanh Phong nấu cũng ít đi, nên mọi người rất nhanh đã ăn xong.

Hỏa Vân tôn giả lúc này mới mở miệng.

-Như vậy tiểu Tuyết, chúng ta cũng nên khởi hành rồi.
Nam Cung Tuyết nhẹ nhàng gật đầu, cũng không nói thêm gì khác.

Tối qua nàng đã nói hết với Nam Cung Mị Ảnh nên lúc này chỉ cần đi là được.

Lâm Thanh Phong nhìn Nam Cung Tuyết muốn đi thì cũng lấy ra hai mươi viên linh thạch cực phẩm mà đưa cho nàng.

Đối với số linh thạch cực phẩm này, từ lúc đầu Lâm Thanh Phong cũng đã muốn dùng để chia cho mọi người nên hắn không tiếc.

Nhận một trăm viên từ Âm tôn giả, đưa cho Hỏa Vân tôn giả hai mươi viên, rồi sau đó cũng đưa cho Mộng Tiêu Dao cùng Tiếu Hồng Trần, hiện tại là Nam Cung Tuyết nên Lâm Thanh Phong cũng chỉ còn hai mươi viên linh thạch cực phẩm.

Bỗng dưng Lâm Thanh Phong chợt nhớ ra điều gì đó, hắn nhanh chóng chạy vào trong rồi đem ra tiểu Hắc.

Hỏa Vân tôn giả ngay lập tức hiểu được ý định của Lâm Thanh Phong, trong lòng hắn tức tối âm thầm chửi rủa.

Tiếu Hắc hiện tại vẫn còn đang ngái ngủ, những ngày này nó trải qua thật dễ chịu, ngoài ăn chính là ngủ nên bộ dáng của nó có chút béo ra.

Nam Cung Tuyết nhìn Lâm Thanh Phong ôm ra tiểu Hắc nàng có chút không hiểu.

Lâm Thanh Phong gõ đầu tiểu Hắc khiến nó bắt đầu tỉnh lại, nó mang theo khuôn mặt mơ mơ màng màng nhìn xung quanh.

Sau khi nhìn thấy Nam Cung Tuyết, tiểu Hắc mới vui vẻ rồi nhảy vào lòng nàng.

Lâm Thanh Phong cười cười rồi nói.

-Tiểu Hắc thích ngươi như vậy, cứ để cho nó theo ngươi a ít ra nó sẽ làm bạn với ngươi.

Nam Cung Mị Ảnh lúc này cũng hiểu được, Lâm Thanh Phong đây là sợ nuôi không nổi tiểu Hắc nên vứt nó cho Hỏa Vân tôn giả nuôi a.

Nam Cung Mị Ảnh cũng muốn cười nhưng sợ sẽ khiến cho Hỏa Vân tôn giả giận nên nàng cố nín.

Nam Cung Tuyết thì đơn giản hơn, nàng vui vẻ ôm lấy tiểu Hắc gật đầu nói.

-Yên tâm đi tỷ phu, ta hứa sẽ chăm sóc nó thật kỹ càng.

Lâm Thanh Phong nghe xong lời này thì nụ cười kéo tới tận mang tai, Hỏa Vân tôn giả khuôn mặt đen lại, hắn hừ một tiếng rồi quay đầu đi không thèm nhìn.

Tuy những ngày này tiểu Hắc hết ăn rồi lại ngủ, nhưng nó cũng có tiến bộ.Yêu thú được chia làm chín cấp bậc tương đương với chín cảnh giới của tu sĩ, lần lượt là:

-Luyện khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Độ Kiếp cùng Đại Thừa kì.

Yêu thú tu luyện rất khó khăn, một yêu thú tu luyện nhanh hay chậm thì phải phụ thuộc vào nồng độ huyết mạch của chúng, nồng đồ huyết mạch yêu thú càng cao, càng gần với thần thú trong truyền thuyết thì bọn chúng càng mạnh, cũng vì tu luyện khó khăn nên tuổi thọ của chúng cực kì dài.

Lấy ví dụ như mẫu thân của tiểu Hắc là yêu thú cấp 4, chỉ vì khi sinh tiểu Hắc khiến nó yếu đi cộng thêm phải bảo vệ tiểu Hắc khỏi sự vây công của Thanh Phong môn nên mới bị Đại trưởng lão hóa thần kì của Thanh Phong Môn truy sát.

Nếu nó ở thời kì toàn thịnh cộng với huyết mạch Hắc Kì Lân của nó, đừng nói là một Hóa thần kì, cho dù là mười tên Hóa Thần kì cũng đừng mong truy sát nó, còn có thể bị nó đánh chết vài tên rồi ung dung bỏ đi.

Hiện tại tiểu Hắc từ lúc mới sinh ra cho tới bây giờ cũng đã được hơn một tháng mà đã đạt tới yêu thú cấp 1 đỉnh phong tùy thời có thể đột phá trở thành yêu thú cấp 2.

Hỏa Vân tôn giả cũng phải âm thầm tặc lưỡi, đây một phần là do ngày nào tiểu Hắc cũng được cung cấp linh thạch để ăn, nhưng phần nhiều là do huyết mạch.

Phải biết yêu thú tu luyện rất khó khăn, để từ yêu thú cấp 1 trở thành yêu thú cấp 1 đỉnh phong đa phần bọn chúng đều mất vài chục năm để tu luyện từ khi sinh ra, chỉ có vài loại yêu thú huyết mạch nồng độ cực cao mới có thể trong thời gian ngắn đạt tới.

Tuy nhiên, thời gian ngắn ở đây cũng là một vài năm, còn tiểu Hắc chỉ tốn hơn một tháng để đạt tới yêu thú cấp 1 đỉnh phong, như vậy phải biết nồng độ huyết mạch của tiểu Hắc kinh dị tới cỡ nào.

Tông môn của Hỏa Vân tôn giả cũng có yêu thú thủ hộ, đó là một con Hỏa Long yêu thú cấp 7, nồng độ huyết mạch của nó cũng được coi là đỉnh tiêm trong Long tộc, nhưng từ lúc nhỏ nó cũng cần hơn hai năm để đạt tới yêu thú cấp 1 đỉnh phong, và cần thêm hai năm để đột phá yêu thú cấp 2.

So với tiểu Hắc hiện tại thì huyết mạch của nó phải kém nhiều lắm.

Tuy rằng mỗi loài yêu thú khác nhau sẽ có một loại huyết mạch riêng, nhưng tất cả đều xuất phát từ những Thần thú trong truyền thuyết.

Thần thú trong truyền thuyết mặc dù cũng phân ra mạnh yếu khác nhau, hiện nay rất khó để đánh giá nhưng từ thời thượng cổ cũng đã phân chia ra, mạnh mẽ nhất là năm loại thần thú:

-Thanh Long, Bạch Hổ, Kỳ Lân, Chu Tước và Huyền Vũ.

Mặc dù Hỏa Vân tôn giả nhìn trúng tiểu Hắc và cũng muốn đem nó về tông môn để nuôi lớn làm yêu thú hộ tông, nhưng hắn biết được tiểu Hắc cho dù hiện tại được hắn nuôi tới lớn cũng chỉ muốn trở về bên cạnh Lâm Thanh Phong cũng không muốn thủ hộ tông môn.

Nên khi hiểu được ý định của Lâm Thanh Phong sắc mặt Hỏa Vân tôn giả mới đen lại, nhưng bên cạnh còn có Nam Cung Tuyết nên hắn cũng không nói gì mà âm thầm chấp nhận.

Hỏa Vân tôn giả lúc này liền lấy ra phi hành pháp khí, phi hành pháp khí của hắn hình dạng là một chiếc đĩa tròn, cùng đồng dạng với Băng Thánh.

Nam Cung Tuyết ôm lấy tiểu Hắc bước lên phi hành pháp khí, nàng có chút quyến luyến nhìn về Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh nhìn nàng rồi nở nụ cười gật đầu.

Lúc này Hỏa Vân tôn giả cũng khởi động phi hành pháp khí đưa Nam Cung Tuyết rời đi.

Trước khi đi hắn cũng ném cho Lâm Thanh Phong một viên truyền tin thạch rồi nói.

-Trước thời hạn một năm, ta sẽ truyền tin nhắc nhở ngươi.

Lâm Thanh Phong tiếp nhận viên truyền tin thạch, vẻ mặt nghiêm trọng gật đầu biểu thị hắn đã biết.

Sau khi Hỏa Vân tôn giả mang theo Nam Cung Tuyết đã đi xa, Nam Cung Mị Ảnh mới nhìn Lâm Thanh Phong rồi hỏi.

-Có chuyện gì sao phu quân?

Nghe được câu hỏi này Lâm Thanh Phong cười cười lắc đầu, hắn biết việc này hiện tại cũng không nên nói cho Nam Cung Mị Ảnh, nói ra có thể khiến nàng ảnh hưởng tu luyện.

Nhìn trong tay viên truyền tin thạch, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, thật sự hắn chỉ muốn sống một cuộc sống yên bình nhưng không hiểu tại sao mọi rắc rối luôn ập tới.

…..Hết Chương 70…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau