HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Có thể mạnh như Phong ca ca?

Lâm Thanh Phong dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh trở về Nam Cung gia tộc, rồi tiến về tiểu viện.

Về tới tiểu viện Lâm Thanh Phong chỉ thấy Mộng Tiêu Dao và Nam Cung Tuyết vẫn đang còn tu luyện, Ninh Thiên Nhai thì vẫn đang chăm sóc Tiếu Hồng Trần ở trong phòng.

Nhìn xung quanh thì không thấy Hỏa Vân tôn giả nên Lâm Thanh Phong cũng đoán được Hỏa Vân tôn giả đã đi đâu.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi tiến vào phòng bếp để chuẩn bị thức ăn, lần này lại có thêm 3 miệng ăn nên hắn phải nấu nhiều hơn một chút.

Đến tối thì Hỏa Vân tôn giả cũng trở về, phía sau hắn có thêm 3 người là bọn người Băng Thánh.

4 người bước vào tiểu viện thì đã thấy Lâm Thanh Phong dọn sẵn thức ăn và ngồi chờ.

Lâm Thanh Phong thấy 4 người đã tới thì cười cười vẫy tay nhìn Băng Thánh rồi nói.

-Mỹ nữ, chúng ta lại gặp mặt.

Băng Thánh có chút ngại ngùng, vừa lúc trưa nàng đã nói đời này sẽ không có cơ hội gặp mặt nhưng hiện tại thì sao?

Hỏa Vân tôn giả một mặt xạm đen ho nhẹ một tiếng rồi mở miệng.

-Được rồi, hiện tại ăn cơm a.

Lâm Thanh Phong cười cười gật đầu, hắn đã biết hôm nay sẽ có thêm bọn người Băng Thánh tới nên đã chuẩn bị thêm một cái bàn lớn đủ cho mọi người cùng ngồi.

Lâm Thanh Phong ra hiệu cho 4 người ngồi xuống rồi mới lớn tiếng kêu.

-Bọn họ đã tới rồi, mọi người nhanh chóng đi ra a.

Một lúc sau bọn người Nam Cung Mị Ảnh đã tập trung đông đủ, lúc chiều Lâm Thanh Phong cũng đã nhắc nhở bọn họ hôm nay sẽ có khách nhân nên bọn họ cũng không ngạc nhiên.

Tiếu Hồng Trần vì cơ thể bất tiện nên cũng không xuất hiện, Ninh Thiên Nhai để hắn nằm trong phòng một mình.

Mộng Tiêu Dao xuất hiện khiến cho Âm tôn giả cùng Dương tôn giả hai mắt phát sáng chăm chú nhìn nàng, nước miếng cũng nhanh chóng chảy ra.

Lâm Thanh Phong nhìn hai người rồi ho nhẹ một tiếng mở miệng.

-Được rồi hiện tại chúng ta nên giới thiệu một chút a.

Âm tôn giả cùng Dương tôn giả giật mình một cái rồi gật đầu, bọn hắn cũng tự biết rằng mình có chút thất lễ.

Âm tôn giả ho nhẹ một tiếng rồi nói.

-Được rồi, ta là Âm tôn giả, còn đây là phu quân ta Dương tôn giả.

Dương tôn giả một bên gật đầu coi như chào hỏi.

Băng Thánh cũng thở ra một hơi rồi mở miệng.

-Ta là Băng Thánh, phu quân ta là Hỏa Vân tôn giả.

Hỏa Vân tôn giả mặt đen như đáy nồi rồi lên tiếng.

-Băng Thánh, ta đã nói ta không phải phu quân ngươi a.

Nhưng Băng Thánh bỏ ngoài tai lời của Hỏa Vân tôn giả nàng chăm chú nhìn Lâm Thanh Phong chờ đợi hắn nói.

Lâm Thanh Phong ho khan một tiếng rồi nói.

-Ta là Lâm Thanh Phong còn đây là phu nhân Nam Cung Mị Ảnh và Ninh Thiên Nhai, còn đây là muội muội Nam Cung Tuyết cùng với Mộng Tiêu Dao.

Bốn người Nam Cung Mị Ảnh nhanh chóng gật đầu chào hỏi với bọn người Băng Thánh, lúc này bọn họ mới biết được khách nhân mà Lâm Thanh Phong nói tới là ai nên nhanh chóng thi lễ.



Lâm Thanh Phong nhìn thấy mọi người đã làm quen xong thì cũng gật đầu rồi nói.

-Được rồi, mọi người trước tiên ăn cơm a, sau đó chúng ta lại nói tới chuyện chính.

Mọi người gật đầu rồi nhanh chóng dùng cơm, mặc dù bọn người Băng Thánh đã không cần ăn nhưng bọn hắn vẫn cầm lấy đũa và bắt đầu ăn.

Băng Thánh cùng Âm tôn giả cầm đũa thử một miếng rồi hai mắt phát sáng rồi nhanh chóng ăn thêm.Dương tôn giả thì trực tiếp hơn, hắn gắp lấy một đám thức ăn cho vào chén rồi bắt đầu chiến đấu.

Lâm Thanh Phong nhìn cảnh này rồi cười cười lắc đầu, hắn rất tự tin về tay nghề nấu nướng của mình nên đã nấu rất nhiều.

Một lúc sau tất cả thức ăn mà hắn chuẩn bị đã bị ăn sạch, lúc này mọi người ai cũng đã ăn no.

Lâm Thanh Phong nhìn Nam Cung Mị Ảnh một cái, Nam Cung Mị Ảnh gật đầu rồi bắt đầu dọn dẹp.

Nàng cũng biết được lúc này Lâm Thanh Phong sẽ bàn một ít chuyện quan trọng nên việc dọn dẹp sẽ giao cho nàng.

Nhìn bóng lưng của Nam Cung Mị Ảnh rời đi Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi nói với Ninh Thiên Nhai.

-Lão bà, nàng vào trong bế Hồng Trần đệ đệ ra a.

Ninh Thiên Nhai hai mắt phát sáng, nàng cũng biết được cơ hội của đệ đệ đã tới nên nhanh chóng chạy vào trong bế Tiếu Hồng Trần ra.

Hỏa Vân tôn giả ngồi một bên gật đầu rồi dẫn theo Nam Cung Tuyết sang một bên bắt đầu luyện tập.

Lâm Thanh Phong nhìn thấy Ninh Thiên Nhai cùng Tiếu Hồng Trần đã xuất hiện thì thở ra một hơi quay đầu nhìn Băng Thánh rồi mở miệng.

-Phiền phức Băng Thánh đây là đệ đệ Tiếu Hồng Trần theo như lời Hỏa Vân tôn giả nói thì hắn mang theo Băng linh căn.

Tiếu Hồng Trần đã nghe Ninh Thiên Nhai nói về việc Băng Thánh đã tới nên hắn cũng có chút hồi hộp, nhanh chóng cúi đầu chào hỏi.

Băng Thánh nở nụ cười, nàng thấy Tiếu Hồng Trần rất đáng yêu nên mở miệng.

-Tiểu tử này rất hợp ý ta, ta sẽ tự mình kiểm tra tư chất của hắn, nếu hắn đạt tới yêu cầu thì ta sẽ thu nhận hắn, còn không thì ta cũng có biện pháp giúp hắn có thể đi lại bình thường.

Ninh Thiên Nhai vui vẻ nàng gật đầu rồi nhanh chóng ẵm theo Tiếu Hồng Trần dẫn đường cho Băng Thánh về phòng.

Lâm Thanh Phong thấy bọn hắn đã đi thì thở ra một hơi, quay đầu nhìn Âm, Dương hai vị tôn giả rồi nói.

-Đây là muội muội Mộng Tiêu Dao phiền phức hai vị tôn giả rồi.

Hiện tại Mộng Tiêu Dao đã đạt tới đỉnh phong của Luyện Khí tầng 4 tùy thời đều có thể đạt tới Luyện Khí tầng 5 điều này làm sao có thể thoát khỏi ánh mắt của hai vợ chồng Âm, Dương tôn giả?

Bọn hắn nhanh chóng gật đầu hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm Mộng Tiêu Dao như nhìn một bảo vật quý giá.

Dưới ánh mắt của Âm, Dương tôn giả Mộng Tiêu Dao có chút sợ sệt, nàng nhanh chóng nắm lấy cánh tay của Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cười cười xoa đầu nàng rồi nhìn Âm, Dương tôn giả nói.-Tính tới bây giờ, nàng mới tu luyện được 3 tuần lễ, bọn ta cũng không có công pháp nào thích hợp với nàng nên chỉ đành cho nàng dùng Luyện Khí Quyết để tu luyện.

Âm, Dương tôn giả hai vị nghe tới đây thì đều hít một hơi khí lạnh, mặc dù đã biết người mang theo Âm Dương song linh căn tư chất sẽ thuộc hàng quái vật nhưng khi thấy tận mắt thì bọn hắn cũng không kìm nén được a.

Dương tôn giả nhanh chóng cười to thỏa mãn, lần này hai vợ chồng hắn thật sự nhặt được bảo vật.

Âm tôn giả thì điềm tĩnh hơn, nàng nhìn Mộng Tiêu Dao rồi mở miệng.

-Tiểu cô nương này, bọn ta là Âm, Dương hai vị tôn giả, lúc này bọn ta muốn thu ngươi làm đệ tử ngươi đồng ý a?

Mộng Tiêu Dao xoắn xuýt một chút quay đầu nhìn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong chỉ mỉm cười nhìn nàng chờ đợi nàng quyết định.

Mộng Tiêu Dao hít một hơi rồi quay đầu nhìn Âm, Dương hai vị tôn giả nàng hỏi.

-Vậy các ngươi có thể giúp ta trở nên mạnh mẽ như Phong ca ca a?

Âm, Dương tôn giả cười cười rồi gật đầu, nói đùa gì? Dưới sự dạy bảo của bọn hắn thì nàng muốn làm người mạnh nhất đại lục cũng thừa sức.

Mộng Tiêu Dao hai mắt phát sáng, nhưng nàng vẫn hỏi tiếp.

-Vậy có thể ở Luyện Khí viên mãn dùng một đồng tiền bắn chết Hóa Thần kì tu sĩ a?

Lâm Thanh Phong đầu đầy mồ hôi còn Âm, Dương tôn giả một mặt mộng bức nhìn nàng.

Bọn hắn vừa nghe cái gì? Luyện Khí viên mãn dùng một đồng tiền bắn chết Hóa Thần kì tu sĩ? Cho dù là bọn hắn cùng đẳng cấp cũng không thể à?

Hỏa Vân tôn giả đang đứng xa xa nghe được lời này thì cũng lấy tay che trán nhưng sau đó hắn cũng nở nụ cười hắn biết lần này Âm, Dương hai vị tôn giả sẽ phải xuất huyết.

Dương tôn giả rất nhanh lấy lại bình tĩnh rồi mở miệng.

-Tiểu cô nương, ngươi đừng nói đùa a? Muốn dùng đồng tiền bình thường bắn chết Hóa Thần kì tu sĩ thì cảnh giới ít nhất cũng phải đạt tới Luyện Hư kì đi.

Mộng Tiêu Dao ánh mắt như nhìn người ngu nhìn Dương tôn giả, nàng thở dài lắc đầu rồi nói với Lâm Thanh Phong.

-Phong ca ca, hai người này không dạy được ta mạnh mẽ như ngươi a.

Lâm Thanh Phong vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn nàng, còn Âm tôn giả, Dương tôn giả ánh mắt nghi hoặc nhìn Lâm Thanh Phong.

Dương tôn giả nhíu mày một cái rồi nói.

-Theo lời nàng thì ngươi dùng cảnh giới hiện tại giết chết Hóa Thần kì tu sĩ đi? Ta không tin, ngươi bước ra ta muốn thử thực lực của ngươi.

Dương tôn giả nói rồi cũng không đợi Lâm Thanh Phong từ chối, nhanh chóng kéo tay hắn đi tới giữa sân.

Âm tôn giả ngồi một bên cũng không ngăn cản, nàng cũng muốn xem xét thực lực của Lâm Thanh Phong.

Chuyện này nhanh chóng thu hút được sự chú ý của Băng Thánh cùng Hỏa Vân tôn giả, Băng Thánh ngồi trong phòng nhanh chóng thả ra tinh thần lực hướng sự chú ý tới nơi này.

Dương tôn giả đứng giữa sân hướng về Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Được, hiện tại dùng công kích mạnh nhất của ngươi đánh ta.

Lâm Thanh Phong vẻ mặt xoắn xuýt nhìn Hỏa Vân tôn giả, nhưng hắn chỉ thấy Hỏa Vân tôn giả nở nụ cười đê tiện.

Nhìn thấy nụ cười của Hỏa Vân tôn giả thì Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi chăm chú nhìn Dương tôn giả.

Dương tôn giả nhíu mày nhìn hắn rồi nói.

-Nhanh chóng đánh ta, ta hứa sẽ không hoàn thủ.

…..Hết Chương 61…..

Chương 62: Đây là việc ta phải làm

Hỏa Vân tôn giả vẫn chú ý tới nơi này khi nghe được lời này của Dương tôn giả thì cũng mở miệng.

-Tốt nhất là ngươi nên phòng thủ, cũng không nên để hắn trực tiếp đánh à.

Nghe được lời này của Hỏa Vân tôn giả thì Dương tôn giả bĩu môi, chỉ là một con kiến Luyện Khí kì mà thôi, có thể mạnh tới đâu?

Hỏa Vân tôn giả lắc đầu rồi cũng không nói gì hắn chỉ ngồi một bên xem kịch.

Âm tôn giả nghe được lời của Hỏa Vân tôn giả thì nàng nhíu mày nhưng cũng không lên tiếng nhắc nhở Dương tôn giả.

Dương tôn giả nhìn Lâm Thanh Phong rồi lên tiếng.

-Nhanh một chút, dùng pháp thuật mạnh nhất của ngươi công kích ta, ta chỉ đứng đây cho ngươi đánh.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi mở miệng.

-Thật sự muốn ta đánh?

Dương tôn giả gật đầu, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Thanh Phong.

Nhìn thấy ánh mắt của hắn thì Lâm Thanh Phong cũng không nói nhiều, một viên cầu Rasengan nhanh chóng xuất hiện trên bàn tay.

Viên Rasengan xuất hiện thì thu hút được sự chú ý của Âm, Dương tôn giả cùng với Băng Thánh, cả ba người chưa từng thấy pháp thuật này.

Lâm Thanh Phong nhìn viên Rasengan rồi nói.

-Như vậy Dương tôn giả, đắc tội rồi.

Lâm Thanh Phong vừa dứt lời thì hắn nhanh chóng lao đến Dương tôn giả, tay dùng Rasengan công kích vào giữa ngực Dương tôn giả.

Dương tôn giả nhìn viên cầu Rasengan tới gần thì da gà bỗng dưng nổi lên khắp người cơ thể hắn muốn làm ra phòng vệ nhưng bị hắn đè ép xuống.

Dương tôn giả muốn chứng minh thực lực của hắn cho Mộng Tiêu Dao nhìn nên dùng thân thể chống đỡ đòn này của Lâm Thanh Phong.

Rất nhanh viên cầu Rasengan đã tiến sát thân thể của Dương tôn giả, một cỗ trùng kích cường đại nhanh chóng xé rách áo hắn.

Dương tôn giả cũng cảm thấy không ổn nhưng hắn vẫn không làm ra cử động gì khác.

Viên cầu Rasengan đụng trúng người Dương tôn giả chỉ thấy Dương tôn giả không tự chủ được bị bắn bay thật xa còn xoay tròn 3600 không thể tự dừng lại.

Rất nhanh sau đó Dương tôn giả biến mất…

Âm tôn giả một mặt mộng bức nhìn cảnh này, Băng Thánh đang ngồi trong phòng tìm hiểu tư chất của Tiếu Hồng Trần thì cũng dừng tay, chỉ có Hỏa Vân tôn giả ôm bụng cười như đã đoán trước chuyện này sẽ xảy ra.

Âm tôn giả mặt đen như đáy nồi nhìn về Hỏa Vân tôn giả còn ôm bụng lăn lộn cười.

Một lúc sau Dương tôn giả mới bay trở về lúc này bộ dáng của hắn có chút chật vật phần y phục giữa ngực bị rách ra một lỗ lớn toàn thân còn bốc ra một mùi hôi thối.

Dương tôn giả tức giận chửi ầm lên.

-Tên tiểu tử kia, ngươi có phải đã dự tính sẵn? Làm ta không tự chủ được rơi vào hố phân.

Hỏa Vân tôn giả nghe được lời này thì càng cười lợi hại hơn, Âm tôn giả cùng Băng Thánh đang chú ý tới đây thì khóe miệng cũng muốn kéo tới rút gân.

Lâm Thanh Phong cũng muốn cười nhưng hắn phải cố nhịn, hắn biết hiện tại hắn không thể cười nếu hắn cười là triệt để đắc tội Dương tôn giả.

Âm tôn giả khóe miệng muốn rút gân nhưng nàng vẫn cố mà lên tiếng.

-Được rồi phu quân, nhanh chóng đi thay y phục a, mùi trên người ngươi thật sự khó ngửi à.



Dương tôn giả một mặt vẫn còn giận dỗi nhưng hắn cũng không tiếp tục xoắn xuýt chuyện này, người bắt đầu là hắn nên hắn muốn trách ai?

Một lúc sau Dương tôn giả tắm rửa xong rồi thay một bộ y phục mới bước ra.

Dương tôn giả trầm ngâm một chút rồi nói.

-Tên tiểu tử này đúng là quái thai, pháp thuật lúc nãy hắn sử dụng uy lực ngang bằng với Luyện Hư kì, ngoài ra còn khiến ta bay thẳng một đường không thể dừng lại.
Âm tôn giả trợn mắt nhìn Dương tôn giả một cái, mặc dù nàng tin tưởng rằng phu quân nàng sẽ không nói sai nhưng Lâm Thanh Phong mạnh như vậy?

Hỏa Vân tôn giả lúc này cũng tiến lại gần, ý cười trên khuôn mặt vẫn chưa tiêu tan, hắn hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh rồi nói.

-Lúc trước ta đã nói với các ngươi rồi, đừng đánh giá thấp tên này nhưng các ngươi không chịu nghe, hiện giờ đã hiểu rồi chứ?

Dương tôn giả hừ một tiếng rồi quay đầu chẳng thèm nhìn hắn chỉ có Âm tôn giả lúc này mới mang vẻ áy náy mở miệng.

-Thật sự xin lỗi Hỏa Vân ca ca, lúc đó chúng ta thật sự không thể tin ngươi.

Hỏa Vân tôn giả cười cười lắc đầu hoàn toàn không có ý trách cứ, nếu hắn không tự mình thử nghiệm thì hắn cũng không tin.

Một tu sĩ khi đạt tới Đại Thừa kì, tự thân sẽ tạo thành một lĩnh vực riêng không thể xâm phạm, chỉ cần người xông vào tu vi hơi yếu một chút liền bị bạo thể mà chết, vì vậy đừng nói là Luyện Khí kì cho dù là Luyện Hư kì bước vào lĩnh vực của một cường giả Đại Thừa kì cũng chỉ có con đường chết.

Nhưng Lâm Thanh Phong lại làm được, hắn không những xông vào lĩnh vực của Đại Thừa kì tu sĩ không tổn hao gì mà còn có thể đánh được bọn hắn.

Tuy nhiên cũng chỉ có thể đánh được thôi, về phần có thể gây thương tích cho bọn hắn hay không là thuộc về một phạm trù khác.

Âm, Dương hai vị tôn giả thở ra một hơi rồi tiếc nuối lắc đầu, bọn hắn không có cách nào dạy dỗ Mộng Tiêu Dao trở thành một Lâm Thanh Phong thứ hai à.

Lâm Thanh Phong nhìn hai người thở dài tiếc nuối thì cũng biết thời cơ đã đến, hắn nháy mắt với Hỏa Vân tôn giả.

Nhìn thấy ánh mắt của Lâm Thanh Phong thì Hỏa Vân tôn giả cũng đã hiểu, trong lòng hắn lẩm bẩm.

-Hắc hắc, hai người lần này phải chuẩn bị cho đầy đủ.

Hỏa Vân tôn giả bắt đầu xử xuất diễn kĩ của mình, hắn thở ra một hơi rồi kéo Âm, Dương hai vị tôn giả sang một bên rồi nói nhỏ.

-Các ngươi thật sự muốn thu Mộng Tiêu Dao làm đệ tử?

Dương tôn giả thì hừ một tiếng rồi không nói gì nhưng ánh mắt của hắn vẫn luyến tiếc nhìn về Mộng Tiêu Dao coi như bày rõ nội tâm của hắn.

Âm tôn giả gật đầu với Hỏa Vân tôn giả rồi nói.

-Thật sự là bọn ta rất muốn thu nhận nàng, nhưng chúng ta không có cách.

Nội tâm của Hỏa Vân tôn giả vui vẻ, hắn thật sự muốn hò hét nhưng vẫn cố gắng kìm nén lại rồi tiếp tục nói.

-Cũng không phải là không có cách.

Nghe được lời này của hắn thì Âm, Dương hai vị tôn giả bốn mắt phát sáng rồi chăm chú nghe tiếp.Chỉ thấy Hỏa Vân tôn giả chỉ tay về Lâm Thanh Phong rồi mở miệng.

-Các ngươi cũng đã thấy được các nàng rất nghe lời hắn sao?

Dương tôn giả vẻ mặt vẫn mù mịt không hiểu ý nhưng Âm tôn giả đã hiểu được lời của Hỏa Vân tôn giả nên nàng mở miệng.

-Đa tạ Hỏa Vân ca ca, chúng ta đã hiểu.

Hỏa Vân tôn giả cười hắc hắc lắc đầu rồi trả lời.

-Không có gì, đây là việc mà ta phải làm.

Âm tôn giả một mặt cảm kích nhìn về Hỏa Vân tôn giả, nàng nghĩ rằng Hỏa Vân tôn giả thật sự tốt bụng.

Dương tôn giả đứng một bên nghe xem thì cảm thấy có chỗ nào đó không đúng nhưng hắn lại không biết được không đúng ở điểm nào vì vậy hắn im lặng.

Âm tôn giả sau khi được Hỏa Vân tôn giả “chỉ điểm” thì nàng bước tới gần Lâm Thanh Phong, kéo hắn qua một bên rồi nói nhỏ.

-Lâm tiểu hữu, chuyện này ngươi phải nói giúp bọn ta à.

Lâm Thanh Phong một mặt mờ mịt không hiểu thấu nhìn Âm tôn giả rồi hỏi.

-Chuyện gì vậy Âm tôn giả?

Âm tôn giả thở ra một hơi rồi nói tiếp.

-Ngươi cũng thấy, chúng ta không có biện pháp nào để thuyết phục nàng a, vì vậy ngươi phải giúp bọn ta.

Lâm Thanh Phong trong lòng thật sự vui vẻ, hắn biết thời điểm đã tới rồi nên gật đầu rồi đưa ra một ngón tay.

Hỏa Vân tôn giả một bên đang phân tán sự chú ý của Dương tôn giả nhưng vẫn chú ý tới nơi này, hắn thấy Lâm Thanh Phong đưa ra một ngón tay thì trong lòng hắn cũng như nở hoa.

Âm tôn giả thấy hành động của Lâm Thanh Phong thì nàng cũng nở nụ cười gật đầu rồi nói.

-Được, nếu thành công thì bọn ta sẽ cho ngươi một viên linh thạch thượng phẩm.

Nhưng đáp lại nàng chỉ có một câu nói lạnh như bang của Lâm Thanh Phong.

-Không phải một viên mà là một ngàn viên…Cực Phẩm.

Nghe được lời này thì Âm tôn giả không tự chủ được mà hét lên.

-Cái gì? Sao ngươi không đi ăn cướp?

Phải biết rằng linh thạch cực phẩm rất thưa thớt, tuy tỉ giá bình thường là một viên linh thạch cực phẩm sẽ đổi được mười viên linh thạch thượng phẩm nhưng thực tế cầm một viên linh thạch cực phẩm có thể đổi 1000 viên linh thạch thượng phẩm.

Tuy Âm, Dương hai vị tôn giả rất giàu có nhưng gia sản của bọn hắn cũng chỉ ước chừng 1000 viên linh thạch cực phẩm a, Lâm Thanh Phong một lần đòi 1000 viên thì bọn hắn cũng không có cách.

Lâm Thanh Phong trầm tư một chút rồi mở miệng.

-Vậy 100 viên a? Không thể thấp hơn.

Tới lúc này Âm tôn giả làm sao lại không hiểu được việc “phải làm” của Hỏa Vân tôn giả?

Âm tôn giả nghiến răng nghiến lợi gật đầu đồng ý.

Lâm Thanh Phong nhìn thấy cái gật đầu của Âm tôn giả thì nở nụ cười, hắn biết được lần này hắn lời to rồi.

Hỏa Vân tôn giả một bên vẫn chú ý hết thảy, lỗ tai hắn cũng đã nghe được Âm tôn giả đồng ý giá 100 viên linh thạch cực phẩm nên trong lòng hắn cũng đang nở hoa.

Tiếc thay Mộng Tiêu Dao vẫn ngây thơ tin tưởng Lâm Thanh Phong, nàng đâu ngờ rằng hắn lại bán nàng với giá 100 viên linh thạch cực phẩm a.

…..Hết Chương 62…..

Chương 63: Tôn giả cứ yên tâm

Âm tôn giả cắn răn lấy ra 100 viên linh thạch cực phẩm từ nhẫn trữ vật rồi đưa cho Lâm Thanh Phong.

Cầm túi linh thạch trong tay Lâm Thanh Phong có chút hôn mê, lần này hắn phất lên quá nhanh khiến đầu óc hắn không đủ dùng.

Lâm Thanh Phong khóe miệng còn đang chảy nước miếng hắn cũng không muốn đếm mà nhanh chóng thu túi linh thạch vào nhẫn trữ vật, hắn biết được Âm tôn giả sẽ không lừa hắn.

Thu túi linh thạch vào nhẫn trữ vật xong thì Lâm Thanh Phong mới đứng dậy vỗ ngực mở miệng.

-Tôn giả cứ yên tâm, ta nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Âm tôn giả hừ một tiếng quay mặt đi không nói gì.

Lâm Thanh Phong xoa tay cười cười rồi đi tới gần Mộng Tiêu Dao, hắn ho nhẹ một tiếng lấy lại bình tĩnh rồi mở miệng.

-Tiêu Dao muội muội, ta nghĩ muội nên bái bọn họ làm sư phụ a.

Nghe được lời này Mộng Tiêu Dao hai mắt ướt át nhìn hắn mếu máo.

-Tại sao? Phong ca ca không cần muội nữa sao?

Nhìn cảnh này Lâm Thanh Phong có chút xoắn xuýt nhưng rất nhanh hắn lấy lại bình tĩnh, ánh mắt nghiêm túc nhìn Mộng Tiêu Dao rồi nói.

-Không phải là ta không cần muội, nhưng muội cũng biết ta không thể chỉ dạy muội cái gì chỉ có bọn họ mới thích hợp làm sư phụ của muội.

Mộng Tiêu Dao nghe được lời này thì nàng tỏ vẻ không phục nàng định nói gì đó nhưng lại bị Lâm Thanh Phong cắt ngang.

-Muội cũng đừng xem thường bọn họ, tuy rằng ta có thể khiến Dương tôn giả chật vật, nhưng muội nên nhìn kĩ một chút ta thậm chí còn không gây được cho Dương tôn giả một vết trầy.

Mộng Tiêu Dao lúc này mới chú ý tới Dương tôn giả một bên khí định thần nhàn, còn đang đứng nói chuyện phiếm với Hỏa Vân tôn giả.

Lúc này Mộng Tiêu Dao mới hít vào một hơi khí lạnh, theo nàng nhận biết thì Lâm Thanh Phong rất mạnh, lúc nãy cũng là pháp thuật mạnh nhất của hắn nhưng vẫn không thể làm Dương tôn giả bị trầy một vết.

Thấy vẻ mặt của Mộng Tiêu Dao thì Lâm Thanh Phong gật đầu rồi mở miệng nói tiếp.

-Muội cũng thấy, bọn hắn rất mạnh, mạnh hơn ta nhiều lắm, nếu muội bái bọn hắn làm sư phụ thì dưới sự dạy bảo của bọn hắn thì muội sẽ nhanh chóng mạnh hơn ta a.

Mộng Tiêu Dao nghĩ nghĩ một chút rồi nói.

-Như vậy chẳng phải là rất lâu sao?

Lâm Thanh Phong nghe xong thì lắc đầu rồi nói.

-Đúng là sẽ mất một chút thời gian, nhưng sẽ không lâu, muội cũng không nên xem nhẹ bản thân, tự thân muội là một thiên tài nếu muội cố gắng thì sẽ nhanh chóng mạnh mẽ hơn ta thôi.

-Sau này ta còn phải nhờ muội bảo vệ à.

Mộng Tiêu Dao nghe xong thì cũng không còn nói gì mà nàng chỉ gật đầu coi như là chấp nhận bái Âm, Dương hai vị tôn giả làm sư phụ.

Lâm Thanh Phong nhìn thấy quyết định của nàng thì cũng thở ra một hơi quay đầu nhìn Âm tôn giả rồi gật đầu.

Âm tôn giả vẫn chú ý tới nơi này, khi thấy được cái gật đầu của Lâm Thanh Phong thì nàng vui vẻ nhanh chóng chạy tới.

Mộng Tiêu Dao thấy Âm tôn giả đã tới thì thở ra một hơi rồi quỳ gối mở miệng.

-Sư phụ ở trên xin nhận đệ tử một lạy.

Âm tôn giả cười cười gật đầu nhanh chóng đỡ lấy Mộng Tiêu Dao rồi nói.

-Tốt, tốt, về sau con là đệ tử của chúng ta, cũng không cần phải câu nệ như vậy.

Âm tôn giả dừng một chút đánh giá Mộng Tiêu Dao rồi lấy từ nhẫn trữ vật một viên đan dược đưa cho nàng rồi nói.



-Đây là Âm Dương Tạo Hóa Đan, do ta và phu quân cùng nhau luyện thành, trên đời này chỉ có ta và phu quân mới có thể xuất ra hiện tại ta đưa cho con coi như là quà gặp mặt.

Mộng Tiêu Dao tiếp nhận lấy viên đan dược cầm trên tay nhanh chóng cúi đầu.

-Tạ ơn sư phụ.

Âm tôn giả cười cười rồi nói.-Hiện tại con hãy ăn đi, vì con tu luyện khá trễ nó có thể giúp kinh mạch của con càng thêm săn chắc, ta sẽ ở đây hộ pháp cho con.

Mộng Tiêu Dao gật đầu nuốt xuống viên đan dược rồi ngồi xuống tiêu hóa dược lực còn Âm tôn giả ở một bên hộ pháp.

Lâm Thanh Phong nhìn cảnh này thở ra một hơi rồi quay đầu bước về phòng của Tiếu Hồng Trần.

Hiện tại chỉ còn Tiếu Hồng Trần là phải lo lắng.

Trước cửa phòng Ninh Thiên Nhai vẫn lo lắng cho đệ đệ, nàng đứng ngồi không yên cứ đi xung quanh.

Lâm Thanh Phong bước lại gần rồi ôm lấy nàng nhẹ nhàng an ủi.

-Cứ yên tâm, hắn sẽ không có chuyện gì, cứ tin tưởng vào hắn.

Ninh Thiên Nhai biết người tới là Lâm Thanh Phong thì nàng cũng thở ra một hơi, dựa vào lòng hắn rồi nói.

-Biết là vậy, nhưng ta vẫn cảm thấy lo lắng.

Lâm Thanh Phong cười cười, nàng lo lắng là chuyện đương nhiên nên hắn cũng không nói gì chỉ ôm lấy nàng chặt hơn rồi cùng nàng ngồi chờ đợi.

Một lúc sau, linh khí xung quanh có chút biến hóa, nhanh chóng tập trung vào căn phòng của Tiếu Hồng Trần.

Lâm Thanh Phong cảm nhận được biến hóa này thì hai mắt phát sáng, điều này có nghĩa là Tiếu Hồng Trần đã có thể tu luyện, việc còn lại là phải xem tư chất của hắn tới đâu.

Ninh Thiên Nhai là người bình thường nên không thể cảm nhận được linh khí biến hóa nhưng nàng nhìn thấy biểu hiện của Lâm Thanh Phong thì nàng cũng hiểu ra thời khắc quan trọng đã sắp tới nên nàng cũng chăm chú nhìn vào phòng.

Một lúc sau trong phòng phát ra một tiếng kêu lớn, nhiệt độ xung quanh cũng dần hạ thấp, Lâm Thanh Phong nhanh chóng ôm lấy Ninh Thiên Nhai tránh ra xa, nàng chỉ là người bình thường nếu tiếp xúc với không khí lạnh thì rất dễ mang bệnh.

Rất nhanh sau đó cửa phòng mở ra, xuất hiện là một tên tiểu hài tử, tiểu hài tử nhìn xung quanh rồi thấy Ninh Thiên Nhai hắn nở nụ cười rồi nhanh chóng chạy đến.

Tiểu hài tử này là Tiếu Hồng Trần.

Ninh Thiên Nhai nhận ra đây là đệ đệ nàng thì cũng chạy tới ôm lấy hắn, rồi hai tỷ đệ ôm nhau khóc.

Lâm Thanh Phong nhìn cảnh này thì gãi đầu thở ra một hơi sau đó quay đi để lại hai tỷ đệ cùng nhau tâm sự.

Lâm Thanh Phong đi tìm Hỏa Vân tôn giả, chỉ thấy Băng Thánh đã đứng đó vẻ mặt còn đang nở nụ cười hài lòng nói chuyện với Hỏa Vân tôn giả.

Nhìn vẻ mặt này của Băng Thánh thì Lâm Thanh Phong cũng hiểu được Tiếu Hồng Trần đã thành công.

Lâm Thanh Phong cũng không cần phải hỏi, hắn tới gần Hỏa Vân tôn giả lấy ra 10 viên linh thạch cực phẩm đưa cho hắn.Hỏa Vân tôn giả nhận lấy 10 viên linh thạch cực phẩm gật đầu rồi thu vào nhẫn trữ vật.

Băng Thánh tò mò nhìn cảnh này rồi nàng mở miệng.

-Số linh thạch này là làm sao?

Lâm Thanh Phong cười cười nhìn nàng cũng không giải thích chỉ đưa tay chỉ Hỏa Vân tôn giả rồi nói.

-Muốn biết? Ngài có thể đi hỏi “phu quân yêu dấu” của ngài a.

Sau đó Lâm Thanh Phong nhanh chóng chạy mất để lại Hỏa Vân tôn giả vẻ mặt cứng đờ cùng Băng Thánh.

Băng Thánh vẻ mặt tò mò quay đầu nhìn Hỏa Vân tôn giả chờ đợi hắn giải thích.

Hỏa Vân tôn giả ho nhẹ một tiếng rồi quyết định ngoảnh mặt làm ngơ.

Lâm Thanh Phong sau khi chạy đi thì hắn về phòng đi tìm Nam Cung Mị Ảnh, nhưng hắn lại không thấy nàng.

Gãi đầu một cái rồi Lâm Thanh Phong lại chạy khắp nơi để tìm Nam Cung Mị Ảnh.

Lúc này trong nhà bếp Nam Cung Mị Ảnh đang ngồi thẫn thờ nhìn ánh trắng treo giữa bầu trời đêm.

Lâm Thanh Phong bước tới phòng bếp thì tìm thấy nàng, hắn thở ra một hơi rồi bước lại gần ngồi cạnh bên cùng nàng ngắm trăng.

Ngồi được một lúc thì Nam Cung Mị Ảnh lên tiếng.

-Có phải ta thật vô dụng?

Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi ôn nhu hỏi lại.

-Tại sao nàng lại nghĩ như vậy?

Nam Cung Mị Ảnh thở dài một cái rồi nói.

-Mọi người đều tìm được sư phụ, rồi sẽ ngày càng mạnh mẽ hơn, chỉ có ta vẫn dậm chân tại chỗ.

Nghe được lời này của nàng thì Lâm Thanh Phong cười cười lắc đầu.

-Nàng cũng không nên bi quan, bọn hắn tìm được sư phụ cũng chỉ giúp bọn hắn tu luyện nhanh chóng hơn, nếu nàng không tìm được thì nàng có thể tự mình tu luyện mà.

Dừng một chút Lâm Thanh Phong lại nói tiếp.

-Tuy rằng nàng sẽ gặp nhiều khó khăn hơn bọn hắn, nhưng nàng phải nhớ nàng là một thiên tài ngay cả Hỏa Vân tôn giả cũng phải công nhận điều này, làm sao nàng có thể vô dụng đâu?

Nam Cung Mị Ảnh nghe được lời này nàng dần lấy lại tự tin, ánh mắt nàng kiên định gật đầu với Lâm Thanh Phong rồi nàng mở miệng.

-Tạ ơn phu quân, hiện tại ta có cảm giác là ta muốn đột phá Trúc Cơ kì rồi, nên ta sẽ về phòng chuẩn bị.

Lâm Thanh Phong nhìn biểu hiện của nàng thì nở nụ cười rồi gật đầu đồng ý.

Nhìn bóng lưng của Nam Cung Mị Ảnh rời đi Lâm Thanh Phong cũng thở ra một hơi, như vậy tất cả mọi người đều đã ổn định lại, hiện tại người duy nhất cần hắn quan tâm chỉ có mình Ninh Thiên Nhai.

Nghĩ tới hiện tại Ninh Thiên Nhai vẫn đang còn cùng Tiếu Hồng Trần vui mừng trò chuyện với nhau Lâm Thanh Phong cũng không đi tìm nàng.

Ngẩng đầu nhìn ánh trăng treo trên cao Lâm Thanh Phong quyết định nhảy lên mái nhà yên tĩnh mà ngắm trăng.

Nằm được một lúc thì Lâm Thanh Phong nhíu mày, hắn cảm nhận được có vật gì đó đang tiến đến đây.

Quay đầu nhìn về một hướng thì Lâm Thanh Phong thấy rất rõ ràng có vật phát ra đạo ánh sáng màu đỏ đang bay rất nhanh về phía hắn.

Cau mày một cái thì hắn nhanh chóng lấy tay chụp lấy vật ấy.

…..Hết Chương 63….

Chương 64: Dưỡng Hồn Châu – Vô Cực Tử

Bàn tay vừa tới gần đạo ánh sáng thì cảm giác nóng bỏng truyền tới làm Lâm Thanh Phong cau mày thật chặt.

Đây là lần đầu tiên sau khi tới Thông Thiên Đại Lục hắn cảm nhận được sự đau đớn.

Tuy vậy nhưng cảm giác này vẫn rất yếu ớt nên Lâm Thanh Phong vẫn đưa tay nắm lấy vật ấy.

Lực bay của vật ấy rất mạnh, khiến Lâm Thanh Phong sau khi chụp lấy thì bị phản chấn kéo lê một đường dài trên nóc nhà rồi mới dừng lại.

Chấn động ở đây rất nhanh hấp dẫn được sự chú ý của bọn người Hỏa Vân tôn giả.

Hỏa Vân tôn giả, Băng Thánh cùng Dương tôn giả nhanh chóng xuất hiện tại nơi này, Âm tôn giả vẫn đang hộ pháp cho Mộng Tiêu Dao nên nàng không xuất hiện.

Lâm Thanh Phong nhíu mày xem xét vật trong tay.

Đây là một viên ngọc màu đỏ nhìn rất bắt mắt, liếc thấy bọn người Hỏa Vân tôn giả đã tới thì Lâm Thanh Phong đưa ra viên ngọc rồi mở miệng.

-Đây là vật gì?

Hỏa Vân tôn giả cầm lấy viên ngọc rồi chăm chú quan sát.

Một lúc sau hắn gật đầu rồi nói.

-Đây là Dưỡng Hồn Châu, một bảo vật rất hiếm có chuyên dùng để bồi bổ thần hồn của những tu sĩ may mắn còn sống sót sau khi độ kiếp thất bại.

Lâm Thanh Phong nghe được lời này thì hai mắt phát sáng rồi hỏi.

-Như vậy nó rất có giá trị?

Hỏa Vân tôn giả nghe được lời này thì trợn mắt nhìn Lâm Thanh Phong rồi lắc đầu.

-Không phải là có giá, mà nó là vô giá.

Hai mắt Lâm Thanh Phong ngày càng sáng, miệng hắn còn đang chảy nước dãi nhìn chằm chằm vào Dưỡng Hồn Châu trong tay Hỏa Vân tôn giả.

Đối với tính ham tiền của Lâm Thanh Phong, Hỏa Vân tôn giả cũng lắc đầu không biết nói gì.

Hắn ném viên Dưỡng Hồn Châu lại cho Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Dưỡng Hồn Châu đúng thật là vật vô giá, nhưng đó chỉ là Dưỡng Hồn Châu chưa được sử dụng còn viên này đã được sử dụng, hiện tại vẫn tồn tại thần hồn của một vị đạo hữu nào đó đang nằm trong đó.

-Vì vậy nó chẳng còn tác dụng gì khác ngoài việc làm nơi để vị đạo hữu ấy nghỉ ngơi chờ tỉnh lại.

Nghe được lời này của Hỏa Vân tôn giả, Lâm Thanh Phong toàn thân cứng ngắc, nếu đúng như lời của Hỏa Vân tôn giả thì hiện tại viên Dưỡng Hồn Châu này giúp được gì cho hắn? Ngoài việc có một lão bất tử không biết khi nào sẽ tỉnh lại ở bên trong?

Cầm viên Dưỡng Hồn Châu trong tay, Lâm Thanh Phong vẻ mặt ghét bỏ, hắn dùng sức nắm một cái rồi hướng về một phía chuẩn bị vứt đi.

Nhưng ngay lúc này, một giọng nói già nua nhanh chóng phát ra.

-Đừng, đừng, tiểu hữu đừng ném.

Lâm Thanh Phong nghe giọng nói thì bất chợt dừng tay.

Hỏa Vân tôn giả nghe giọng nói này thì hai mắt tỏa ra sát khí giọng nói này khắc sâu trong trí nhớ hắn khiến hắn không thể nào quên được.

Băng Thánh nghe được giọng nói này thì hai mắt phát sáng, nàng biết rõ giọng nói này là của ai.

Dương tôn giả lắc đầu rồi nhanh chóng biến mất, hắn không muốn nhìn thấy người này.

Nhìn thấy sắc mặt của ba người, Lâm Thanh Phong nhíu mày rồi nói.

-Ngươi là ai?

Nghe được câu hỏi của Lâm Thanh Phong, viên Dưỡng Hồn Châu chấn động một cái, một bóng người nhanh chóng xuất hiện.

Bóng người này ngũ quan đầy đủ, toàn thân mang theo một bộ y phục màu trắng trông rất suất khí.

Hắn ho nhẹ một tiếng rồi nhìn Lâm Thanh Phong mở miệng.



-Giới thiệu một chút, ta là Vô Cực Tử.

Vô Cực Tử vừa dứt lời thì Hỏa Vân tôn giả toàn thân tràn đầy sát khí mở miệng.

-Tốt lắm Vô Cực Tử, cuối cùng ngươi cũng xuất hiện, như vậy ngươi cũng nên đi chết rồi.

Hỏa Vân tôn giả vừa dứt lời thì nhanh chóng rút ra vũ khí rồi lao tới Vô Cực Tử.
Chuyện xảy đến quá nhanh khiến Vô Cực Tử không kịp làm chuẩn bị, hắn một mặt mộng bức nhìn Hỏa Vân tôn giả đang lao đến.

Nhưng không đợi Hỏa Vân tôn giả lao đến thì Băng Thánh đã nhanh chóng xuất hiện rồi ngăn cản hắn.

Băng Thánh xuất hiện khiến Hỏa Vân tôn giả nhanh chóng dừng lại, hắn hừ một tiếng rồi thu về vũ khí.

Vô Cực Tử nhìn cảnh này thì mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, hắn không ngờ tại đây lại gặp được Hỏa Vân tôn giả, nếu không nhờ Băng Thánh xuất hiện thì hắn thật sự chết rồi.

Vô Cực Tử ho nhẹ một tiếng rồi mở miệng.

-Hỏa Vân đạo hữu còn có Băng Thánh đạo hữu cũng ở đây a? Thật sự là trùng hợp.

Hỏa Vân tôn giả hừ một tiếng rồi quay mặt đi không nói gì, Băng Thánh thì nở nụ cười rồi gật đầu với Vô Cực Tử rồi nói.

-Lần trước gặp mặt còn chưa tạ ơn đạo hữu đã giúp đỡ.

Nghe được lời này của Băng Thánh thì Hỏa Vân tôn giả sát khí hướng về Vô Cực Tử càng lợi hại hơn, Vô Cực Tử mồ hôi lạnh đầy đầu nhanh chóng lắc tay rồi nói.

-Không, không, chuyện lần trước ta không biết gì cả.

Lâm Thanh Phong một mặt không hiểu nhìn về ba người, hắn thấy giữa ba người có chút chuyện riêng nên muốn tránh đi.

Vô Cực Tử để ý thấy Lâm Thanh Phong muốn rời đi thì nhanh chóng kêu gọi.

-Tiểu hữu xin dừng bước.

Lâm Thanh Phong dừng lại, vẻ mặt nghi hoặc nhìn về Vô Cực Tử chờ đợi hắn nói tiếp.

Vô Cực Tử ho khan một tiếng rồi mở miệng.

-Lần này ta đến đây là có việc muốn tìm tiểu hữu.

Lâm Thanh Phong không nói gì, vẫn đứng chờ đợi Vô Cực Tử.

Nhìn thấy biểu hiện của Lâm Thanh Phong, Vô Cực Tử lại mở miệng.

-Lần này ta có hai việc muốn tìm tiểu hữu.

-Việc thứ nhất là ta được Thiên Cơ Tử nhờ cậy truyền tin cho tiểu hữu, hắn suy tính ra một trong hai vị phu nhân của tiểu hữu thích hợp làm người kế tục của hắn nên nhờ ta tới đây đưa tin.

Nghe được lời này của Vô Cực Tử thì Lâm Thanh Phong trầm tư một chút rồi ngẩng đầu nhìn Hỏa Vân tôn giả.

Thấy được cái nhìn của Lâm Thanh Phong, Hỏa Vân tôn giả cũng biết là hắn muốn hỏi gì nên trả lời.

-Thiên Cơ Tử là một vị thần toán của Thông Thiên Đại Lục, hắn rất thần bí, là thần long thấy đầu không thấy đuôi, ngay cả bọn ta muốn tìm hắn cũng là chuyện không thể nào, chỉ có thể chờ đợi hắn xuất hiện trước mặt.
Dừng một chút Hỏa Vân tôn giả lại nói tiếp.

-Tương truyền mỗi một đời Thiên Cơ Tử chỉ được thu nhận một đồ đệ, nếu hắn muốn thu nhận lão bà của ngươi thì ngươi nên nghe theo hắn.

Lâm Thanh Phong nghe xong thì cau mày nhìn Vô Cực Tử rồi mở miệng.

-Vậy chuyện thứ hai là gì?

Vô Cực Tử gật đầu rồi nói.

-Chuyện thứ hai cũng là theo lời Thiên Cơ Tử, hắn nói nếu ta muốn có một vị đệ tử chân truyền thì nên đi tìm ngươi.

Vô Cực Tử vừa dứt lời, Hỏa Vân tôn giả hừ một tiếng rồi mở miệng.

-Chân truyền một thân tác tử không điểm dừng của ngươi? Ngươi ngại hắn sống lâu a?

Đối với câu nói này của Hỏa Vân tôn giả, Vô Cực Tử cũng không phản bác hắn chỉ biết cười khổ.

Lâm Thanh Phong tò mò nhìn Hỏa Vân tôn giả cùng Vô Cực Tử rồi mở miệng.

-Mọi chuyện là làm sao?

Vô Cực Tử thở ra một hơi, Hỏa Vân tôn giả hừ một tiếng rồi giải thích.

-Ngoài đạo hiệu Vô Cực Tử hắn còn có thêm một đạo hiệu gọi là Tác Tử Đạo Nhân, hắn là muốn tìm đường chết.

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn Vô Cực Tử, hắn không thể ngờ lại có người mang theo đạo hiệu cực phẩm như vậy.

Vô Cực Tử thở ra một hơi rồi nói.

-Cũng không phải là ta cố tình muốn như vậy a, nhưng không hiểu sao mọi chuyện cuối cùng lại xảy ra.

Vô Cực Tử áy náy nhìn Hỏa Vân tôn giả rồi nói.

-Cũng giống như chuyện một ngàn năm về trước, lúc đó ta mời nhiều vị đạo hữu tới uống rượu, cũng mời Hỏa Vân tôn giả cùng Băng Thánh.

-Bữa tiệc diễn ra vẫn rất tốt, nhưng không hiểu sao nhẫn trữ vật của ta lại gặp vấn đề nên rất nhiều vật phẩm bị bắn ra.

-Càng trùng hợp hơn là có một viên xuân dược rơi vào chén rượu của Hỏa Vân tôn giả.

-Chuyện lúc sau có lẽ ngươi cũng hiểu được đi, Hỏa Vân tôn giả uống vào rượu trong chén sau đó lại nhanh chóng dẫn Băng Thánh rời đi…

Lâm Thanh Phong nghe tới đây thì một mặt mộng bức nhìn Hỏa Vân tôn giả, hắn không ngờ được lão già này lại hung hãn như vậy, uống xong xuân dược thì ngay lập tức dẫn Băng Thánh đi, vậy mà Băng Thánh lại chấp nhận đi theo.

Hỏa Vân tôn giả tức giận rồi mở miệng.

-Ngươi còn dám nói.

Vô Cực Tử lúc này nhanh chóng ngậm miệng lại, hắn thật sự khổ mà không thể giải thích được.

Băng Thánh lúc này hừ một tiếng, nàng lấy tay bấm vào eo Hỏa Vân tôn giả, xoay 3600 biểu thị sự bất mãn.

Hỏa Vân tôn giả hít vào một hơi rồi cắn răn nói.

-Thật sự chuyện lúc đó cũng không phải do ta cố ý mà.

Lâm Thanh Phong nhìn hai người Băng Thánh cùng Hỏa Vân tôn giả thì lắc đầu, chuyện này phải để hai người tự giải quyết với nhau hắn không thể xen vào, nhưng nếu một trong hai người tìm hắn trợ giúp thì lại khác a.

Lâm Thanh Phong nhìn Vô Cực Tử rồi nói.

-Như vậy, ngươi muốn thu nhận ta làm đệ tử của ngươi?

Vô Cực Tử nghe được lời nói của Lâm Thanh Phong thì hai mắt phát sáng, nhanh chóng gật đầu.

Nhưng đáp lại hắn chỉ có một câu trả lời lạnh nhạt của Lâm Thanh Phong.

-Ta sẽ không nhận sư phụ.

Vô Cực Tử một mặt mộng bức, hắn vừa nghe được gì? Hắn, một vị Đại Thừa kì tôn giả muốn thu nhận một tên Luyện Khí kì tiểu tử làm đồ đệ thì liền bị từ chối? Thế đạo bây giờ Luyện Khí kì tiểu tử ngưu bức như vậy?

…..Hết Chương 64…..

Chương 65: Vô Cực Kiếm Thánh – Vô Cực Tử

Lâm Thanh Phong tuy rằng không muốn nhận sư phụ nhưng nếu bỏ qua một vị Đại Thừa kì tôn giả thì hắn cũng thấy tiếc.

Trầm ngâm một lúc Lâm Thanh Phong mở miệng.

-Vậy ngươi biết sử dụng kiếm a?

Vô Cực Tử hai mắt nhanh chóng phát sáng rồi gật đầu.

-Vô Cực Tử ta từ nhỏ luyện kiếm cả đời cũng chỉ có kiếm làm bạn, người đời thường gọi ta với cái tên Vô Cực Kiếm Thánh.

Lâm Thanh Phong nhíu mày suy nghĩ, nhìn Vô Cực Tử đang ba hoa rồi sau đó lắc đầu.

Thái độ của Vô Cực Tử khiến hắn không thể tin tưởng được.

Hỏa Vân tôn giả lắc đầu nhìn Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Điều hắn nói là sự thật, chỉ riêng về mặt kiếm đạo hiện tại hắn là đệ nhất đại lục, vì vậy hắn mới được mọi người gọi là Kiếm Thánh.

Nghe được lời này của Hỏa Vân tôn giả thì Lâm Thanh Phong mới gật đầu tin tưởng được một chút, hắn tin rằng Hỏa Vân tôn giả sẽ không gạt hắn.

Lâm Thanh Phong cau mày suy nghĩ, nhìn Vô Cực Tử rồi nói.

-Ta đã biết một người có thể làm đệ tử của ngươi, nhưng điều tiên quyết là ngươi phải đi theo bọn ta.

Vô Cực Tử hai mắt phát sáng nhanh chóng gật đầu.

Hiện tại Vô Cực Tử chỉ còn lại thần hồn cần tu dưỡng bên trong Dưỡng Hồn Châu, nên chỉ cần Lâm Thanh Phong mang theo Dưỡng Hồn Châu thì có đi đâu đối với hắn cũng không quan trọng.

Lâm Thanh Phong nhìn Vô Cực Tử đồng ý thì cũng thở ra một hơi băn khoăn không biết hắn quyết định đúng hay sai.

Theo lời Hỏa Vân tôn giả thì Vô Cực Tử chính là một tên chuyên lôi kéo cừu hận a.

Băn khoăn một lúc sau Lâm Thanh Phong lại lắc đầu rồi quyết định không nghĩ nữa, mọi chuyện tới lúc khác sẽ tính.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, chỉ tay về căn phòng của Nam Cung Mị Ảnh rồi mở miệng.

-Người ta muốn ngươi dạy bảo là lão bà của ta, hiện tại nàng đang muốn đột phá Trúc Cơ kì nên không tiện ra mặt.

Vô Cực Tử gật đầu rồi lên tiếng.

-Không việc gì, ta không gấp.

Lâm Thanh Phong gật đầu, nhìn bầu trời đêm rồi nói.

-Như vậy hiện tại cũng không còn chuyện gì khác, mọi người về phòng ngủ a.

Hỏa Vân tôn giả cùng Băng Thánh gật đầu rồi nhanh chóng biến mất chỉ để lại Lâm Thanh Phong và Vô Cực Tử.

Vô Cực Tử cũng không muốn nói gì, nhanh chóng tiến vào Dưỡng Hồn Châu.

Lâm Thanh Phong nhìn viên Dưỡng Hồn Châu nhặt lấy đặt vào túi áo khoác sau đó lại nằm trên nóc nhà ngắm trăng từ từ nhắm mắt.

Một đêm yên tĩnh….

Trời vừa sáng, Lâm Thanh Phong nằm trên mái nhà mở mắt.

Hắn ngáp dài một tiếng, mang theo vẻ mặt ngái ngủ nhìn xung quanh rồi nhảy xuống mái nhà, sau đó bắt đầu chuẩn bị nấu ăn.

Nhìn về căn phòng của Nam Cung Mị Ảnh lúc này còn đang đóng kín, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi cũng không định làm phiền nàng.

Hắn biết lúc này nàng đang chuẩn bị đột phá tới Trúc Cơ kì vì vậy nàng cần thêm thời gian.



Đi tới giữa sân tiểu viện, lúc này Mộng Tiêu Dao vẫn đang ngồi hấp thu dược lực của viên đan dược mà Âm tôn giả đã đưa, cả hai vị Âm, Dương tôn giả đều đang ở gần để hộ pháp cho nàng.

Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái rồi lại đi bắt đầu nấu ăn.

Bên ngoài đình viện hiện giờ Mộng Tiêu Dao đang chuẩn bị đột phá nên Lâm Thanh Phong không tiện làm phiền.

Hắn mang đồ ăn vào phòng của tỷ đệ Ninh Thiên Nhai cùng Tiếu Hồng Trần, lúc này hai người cũng đã tỉnh dậy, cả ba người cùng nhau ăn sáng.
Lâm Thanh Phong cảm nhận được Tiếu Hồng Trần hiện tại cũng vừa đạt tới Luyện Khí tầng 1 thì gật đầu mở miệng.

-Khá lắm tiểu Trần, hiện tại ngươi đã bái Băng Thánh làm sư phụ thì về sau phải cố gắng nỗ lực, cũng không nên để mọi người thất vọng a.

Tiếu Hồng Trần nghe lời của Lâm Thanh Phong thì gật đầu, sau nhiều năm phải nằm trên giường khiến suy nghĩ của hắn trở nên chín chắn nhiều lắm, hắn hiểu được đây là cơ hội mà Lâm Thanh Phong mang tới cho hắn, làm sao hắn có thể không cố gắng?

Nhìn vẻ mặt kiên định của Tiếu Hồng Trần, Lâm Thanh Phong nở nụ cười, ho nhẹ một tiếng rồi nói.

-Sau vài ngày, ta sẽ cùng Thiên Nhai và Mị Ảnh kết hôn, ngươi cũng tham dự à?

Tiếu Hồng Trần nở nụ cười gật đầu, chuyện này đêm qua Ninh Thiên Nhai cũng đã nói cho hắn biết, hiện tại hắn là người thân duy nhất của Ninh Thiên Nhai, làm sao hắn có thể bỏ qua lễ cưới của nàng.

Tiếu Hồng Trần mở miệng.

-Tất nhiên là đệ sẽ tham dự, về sau không có đệ ở đây tỷ phu cũng không được khi dễ tỷ tỷ.

Ninh Thiên Nhai khuôn mặt đỏ bừng cúi đầu không dám nhìn ai, Lâm Thanh Phong cùng Tiếu Hồng Trần thấy biểu hiện của nàng thì cũng cười lớn.

Một lúc sau cả ba người đã dùng xong cơm sáng, Lâm Thanh Phong dọn dẹp rồi mới đem đồ ăn tới phòng cho Nam Cung Tuyết, Hỏa Vân tôn giả cùng với Băng Thánh.

Nhưng hiện tại Nam Cung Tuyết sau khi thấy Nam Cung Mị Ảnh quyết định đột phá Trúc Cơ kì thì nàng cũng muốn đột phá nên đã đóng cửa bế quan.

Hỏa Vân tôn giả cũng không ngăn cản nàng, hiện tại hắn cũng cho rằng đây là thời cơ để Nam Cung Tuyết đột phá nên hắn ở một bên hộ pháp.

Lâm Thanh Phong nhìn cửa phòng của Nam Cung Tuyết rồi nở nụ cười vui vẻ, sau đó lại quay đi tìm Nam Cung Phi Vân bàn tiếp chuyện cưới hỏi.

Tới gần trưa bên phía Mộng Tiêu Dao lúc này mới có động tĩnh.

Linh khí xung quanh bắt đầu bị hút về phía Mộng Tiêu Dao, đây là dấu hiệu báo trước nàng đang chuẩn bị đột phá.

Dương tôn giả nhìn Mộng Tiêu Dao rồi gật đầu, biểu hiện của nàng khiến hắn không khỏi hài lòng.

Âm tôn giả đứng một bên nở nụ cười kinh hỉ, nàng biết đây là tác dụng của Âm Dương Tạo Hóa Đan sau khi được Mộng Tiêu Dao hấp thu hoàn tất.

Âm Dương Tạo Hóa Đan do Âm tôn giả cùng Dương tôn giả chế luyện ra tác dụng chính là để kích phát tiềm lực của người sử dụng, còn tác dụng phụ dùng để cường kiện thân thể.

Người tiềm lực càng cao thì thời gian để hấp thụ viên thuốc càng lâu.

Theo Âm tôn giả tính toán, một người bình thường sử dụng Âm Dương Tạo Hóa Đan thì chỉ cần tốn khoảng 1-2 giờ để kích phát tiềm lực.

Ngay cả Âm, Dương hai vị tôn giả tự thân sử dụng cũng cần khoảng 5-6 giờ để hấp thu hoàn tất.
Còn Mộng Tiêu Dao, từ khi sử dụng tới hiện tại nàng đã tốn gần 10 giờ mới hấp thu hoàn toàn viên thuốc đủ để hiểu tiềm lực của nàng cực kì cao, cao hơn cả Âm tôn giả cùng Dương tôn giả nhiều lắm.

Chỉ qua một lúc sau Mộng Tiêu Dao đã đột phá thành công trở thành Luyện Khí tầng 5 tu sĩ.

Hỏa Vân tôn giả cảm nhận được Mộng Tiêu Dao đã đột phá thành công thì cũng không có phản ứng gì nhiều.

Trải qua gần một tháng ở chung, hắn cũng đã quen thuộc với tư chất yêu nghiệt của Mộng Tiêu Dao.

Mộng Tiêu Dao hít sâu một hơi rồi đứng dậy, nhìn thấy Âm, Dương hai vị tôn giả đang đứng bên cạnh hộ pháp cho nàng thì nàng cũng nở nụ cười với hai người.

Âm tôn giả gật đầu nhìn nàng rồi nói.

-Như vậy chúng ta cũng nên chuẩn bị rời khỏi a.

Mộng Tiêu Dao nghe lời này thì nàng chần chờ một chút rồi nói.

-Sư phụ, ta muốn ở lại thêm vài ngày, để tham dự đám cưới của Phong ca ca.

Âm tôn giả nhìn Dương tôn giả một cái, rồi hai người nở nụ cười gật đầu.

Hôm qua khi gặp mặt Hỏa Vân tôn giả, bọn hắn cũng biết được Mộng Tiêu Dao là do Lâm Thanh Phong tìm về, nên bọn hắn cũng muốn tham dự lễ cưới của Lâm Thanh Phong coi như là tạ ơn.

Âm tôn giả nở nụ cười, nhìn Mộng Tiêu Dao rồi mở miệng.

-Tất nhiên, làm sao chúng ta có thể bỏ qua lễ cưới của hắn a?

Mộng Tiêu Dao lúc này hai mắt phát sáng, nàng nhanh chóng ôm lấy Âm tôn giả rồi cười nói.

-Sư phụ là tốt nhất.

Biểu hiện của Mộng Tiêu Dao khiến cho Âm tôn giả cùng Dương tôn giả đều cảm thấy sảng khoái, cả hai người đều cười vui vẻ lên.

Lâm Thanh Phong sau khi đi bàn chuyện cưới hỏi với Nam Cung Phi Vân thì ở lại trò chuyện với hắn tới tận chiều mới trở về tiểu viện.

Bước chân vào tiểu viện, Lâm Thanh Phong nhìn thấy ba người Ninh Thiên Nhai, Tiếu Hồng Trần cùng Mộng Tiêu Dao đang cười nói vui vẻ thì bước lại gần.

Nhìn thấy Lâm Thanh Phong trở về, Mộng Tiêu Dao nhanh chóng chạy tới rồi vui vẻ mở miệng.

-Phong ca ca, muội đã đạt tới Luyện Khí tầng 5 rồi.

Lâm Thanh Phong cũng nở nụ cười rồi xoa đầu nàng.

-Ta đã biết a, Tiêu Dao muội muội là giỏi nhất.

Mộng Tiêu Dao vui vẻ cười cũng không ngăn cản, nàng rất thích được Lâm Thanh Phong xoa đầu.

Lâm Thanh Phong ngẩng đầu lên nhìn Ninh Thiên Nhai rồi nói.

-Ta đã bàn xong chuyện với nhạc phụ đại nhân, hiện tại chỉ cần chờ Mị Ảnh và tiểu Tuyết đột phá Trúc Cơ kì thì chúng ta sẽ tổ chức đám cưới.

Ninh Thiên Nhai nghe xong thì đỏ mặt gật đầu, sau đó nàng nhìn về Tiếu Hồng Trần rồi thở ra một hơi.

Nàng hiểu được thời gian nàng còn được ở chung với đệ đệ là rất ngắn nên thở dài tiếc nuối.

Tiếu Hồng Trần nhìn ra suy nghĩ của nàng, hắn nở nụ cười rồi nói.

-Yên tâm đi tỷ tỷ, cũng không phải là vĩnh viễn không thể gặp lại, đợi sau này đệ tu luyện thành công chúng ta vẫn có cơ hội gặp mặt.

Lâm Thanh Phong cũng gật đầu đồng ý, tiếp tục nói với Ninh Thiên Nhai.

-Tiểu Trần nói đúng, cũng không phải là vĩnh viễn chia lìa, nàng không cần phải như vậy.

Nghe được lời an ủi của hai người Ninh Thiên Nhai lúc này mới gật đầu nở nụ cười.

…..Hết Chương 65…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau