HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Lời thề dẫn phát Cửu Thiên lôi kiếp

Nam Cung Tuyết và Nam Cung Mị Ảnh có chút hoảng sợ, hai nàng không hiểu sao thái độ của Lâm Thanh Phong lại thay đổi nhanh như vậy, Nam Cung Mị Ảnh thì còn có chút chịu được nhưng Nam Cung Tuyết lại khóc rồi, nàng vừa khóc vừa mếu máo với hắn

-Là gia chủ Bạch gia, Bạch Ngọc Lâu ở Nam Cung Thành, con của hắn mê muội sắc đẹp của tỷ tỷ nhưng bị Ảnh tỷ phế đi, nên hắn đã trả thù Nam Cung gia và sai người truy sát bọn ta.

-Được lắm, tốt một cái Bạch gia, tốt một cái Bạch Ngọc Lâu, bọn mi chờ đó. Ta Lâm Thanh Phong hiện tại thề, nếu ta không giết chết bọn mi thì ta sẽ theo họ các ngươi, đời này không mang họ Lâm.

Hiện tại hắn giận rồi, hắn phát ra một câu thề từ tâm can, thiên địa bỗng dưng biến sắc, sấm chớp nổi lên và điên cuồng đánh xuống, sau khi đánh xuống chin lần thiên địa mới dần trở lại bình thường, nhưng đối với hai vị thiếu nữ trước mặt thì điều này khiến hai nàng sợ hãi.

Lời thề phát ra dẫn tới Cửu Trọng lôi kiếp? Điều này làm sao có thể? Phải biết rằng dù là Nguyên Anh kì lão tổ phát lời thề cũng chỉ dẫn tới yếu ớt nhất một đạo lôi kiếp a, tại sao thanh niên này có thể dẫn phát được Cửu Trọng lôi kiếp? Nằm mơ, nhất định là đang nằm mơ.

Lâm Thanh Phong phát ra lời thề rồi thở ra một hơi, hắn có chút bình tĩnh lại, thật ra không phải là do thanh niên tuổi trẻ khí thịnh khiến hắn phát ra lời thề độc, nhưng thật sự là hắn nhìn không nổi nữa.

Hai mỹ nhân bị truy sát buộc phải đưa thân vào nơi rừng sâu này cũng thôi đi, nhưng bọn hắn lưu lại trên người các nàng những vết thương như vậy thì thật không thể tha thứ được.

Hắn có chút thương cảm nhìn về phía Nam Cung Mị Ảnh, nhưng hắn hóa đá rồi, hiện tại nàng vẫn mặc quần, còn phần trên thì vẫn chưa kịp mặc áo, nàng chỉ kịp phủ qua lớp vải để che chắn đi phần tư mật, hắn trợn mắt lên nhìn chằm chằm vào nàng, máu mũi bắt đầu chảy ra.

Vài chục giây trôi qua, từ đâu đó bỗng dưng có tiếng quạ...quạ… vang lên, Nam Cung Mị Ảnh mới hoàn hồn, thoát khỏi vẽ sững sờ kinh ngạc vì một lời thề dẫn phát thiên kiếp của Lâm Thanh Phong.

Nàng nhìn về phía Lâm Thanh Phong, chỉ thấy người nam nhân vừa khiến thiên địa đổi sắc lại đang trợn tròn mắt chăm chú nhìn mình, ánh mắt dâm đãng, hơi thở gấp gáp, miệng thì kéo tận mang tai, chảy nước miếng, máu mũi cũng đồng thời chảy ra.

Nàng bỗng dưng sửng sốt, cuối đầu nhìn về thân thể của mình, hiện tại nàng tâm muốn chết cũng có, thân thể nàng từ khi hiểu chuyện ngoài mụ mụ và muội muội thì chưa bao giờ để người khác nhìn, hiện tại lại để cho một nam nhân mà nàng vừa mới quen biết nhìn gần như vậy.

-A…a….a……..

Một tiếng hét vang xa khắp tứ phía phát ra từ nàng, khiến Lâm Thanh Phong giật mình tỉnh lại, hắn vội vàng vừa chạy đi vừa lớn tiếng nói.

-Đừng mà, đừng, đừng, vừa rồi chỉ là vô tình, ta chỉ nghĩ là nếu chai thuốc sát trùng không đủ dùng thì lại chỉ hai ngươi dùng chai khác, tuyệt đối không có cố ý, các ngươi phải tin tưởng ta à.

Nhưng có lẽ là do quá vội vàng nên chân hắn lại vướng vào phần rễ cây gần đó, hắn đập mặt xuống đất, rồi nằm im… bất tỉnh.

Nam Cung Tuyết và Nam Cung Mị ảnh hai mặt nhìn nhau, chợt phì cười, hai nàng không ngờ được là có kẻ như vậy, mới đó còn tỏ ra nghiêm nghị, vài giây sau lại biến thành dâm đãng, lại sau vài giây thì biến hốt hoảng rồi bất tỉnh.

Nam Cung Mị Ảnh cũng thở dài, thật sự là nàng cũng không sợ hắn nhìn thấy, nàng biết rõ trên người nàng vết thương chồng chất sau này cũng không ai muốn cưới nàng, nàng chỉ có chút giật mình vì lần đầu tiên lại bị người khác nhìn thấy nên nàng mới hét lên thôi.

Ngoài ra nàng cũng có chút vui vẻ vì Lâm Thanh Phong, hắn đã nhìn thấy tất cả của nàng, nhưng lại không mang vẻ mặt chán ghét, thay vào đó hắn lại cảm thấy hận những tên đã gây cho nàng những vết thương khắp người, nàng đỏ mặt cúi đầu xuống không biết đang nghĩ cái gì.



……

U Ám sâm lâm trời đêmLâm Thanh Phong đang nằm trên đống cỏ gần bờ hồ, hắn từ từ mở mắt và ngồi dậy, xoa xoa đầu vì có chút đau nhức, hắn lại nghe được tiếng hỏi han của một vị nữ tữ và tiếng cười khúc khích của một vị nữ tử khác.

-Ngươi tỉnh rồi. – Nam Cung Mị Ảnh hỏi hắn

-Ừ. Đúng rồi, đã tỉnh, vết thương của hai người băng bó hết rồi chứ?

-Đã băng bó xong rồi, ngươi tỉnh rồi thì lại đây ăn chút lương khô đi. – Nam Cung Mị Ảnh lạnh tanh trả lời hắn.

Hắn cũng gật đầu và bắt đầu lại gần phía hai thiếu nữ đang ngồi, tay cầm lên thứ màu xám xám như viên đá nhỏ mà Nam Cung Mị Ảnh gọi là lương khô, hắn khẽ cắn một chút rồi nhíu mày, hắn cảm thấy có chút đắng chát, lương khô hắn ăn khiến hắn cảm giác giống như cám vậy.

Buông xuống lương khô hắn nhìn về phía Nam Cung Mị Ảnh, hắn hỏi

-Những ngày này các ngươi vẫn ăn thứ này sao?

Nghe hắn hỏi, Nam Cung Mị Ảnh vẻ mặt có chút mất tự nhiên, nàng hỏi ngược lại

-Làm sao? Ăn không ngon cũng phải ăn a, nơi này không thể đốt lửa, bọn ta lại bị truy sát suốt một tháng, thức ăn không còn, có lương khô ăn là phải cảm tạ trời đất rồi.

Nghe nàng nói xong hắn nhíu mày thật sâu, thở dài một tiếng hắn lại tiếp tục hỏi

-Các ngươi từng nói các ngươi là người tu luyện? Theo ta được biết chẳng phải người tu luyện có thể bay lượn và nhịn ăn nhịn uống sao?
-Ngươi nói là ích cốc a? Muốn ích cốc được thì kém nhất tu vi cũng phải là Kim Đan kì, còn về phần hai chúng ta, ta mới luyện khí tầng 8 còn muội muội ta mới luyện khí tầng 7, chúng ta vẫn phải ăn, uống đấy.

-Về phần bay lượn, muốn đạp phi kiếm bay thì cũng phải Trúc cơ, còn muốn tự do bay lượn chỉ có thể là Nguyên Anh kì cường giả, mới có thể bay lượn được.

Hắn gật đầu biểu thị mình đã hiểu, sau đó hắn lại tìm chiếc valy của mình, mở ra lấy ba hộp thức ăn nhanh đưa hai nàng hai hộp, còn hắn giữ lại một hộp, hắn khui nắp hộp rồi nói.

-Cầm lấy, làm theo ta mở ra rồi ăn đi, đồng thời hai người có thể kể cho ta về hệ thống tu luyện ở nơi này được chứ?

Tiếp nhận hai hộp thức ăn nhanh, hai nàng lại nhìn nhau thầm nghĩ:”Tên này đúng là có nhiều thứ quái lạ”, hai nàng gật đầu, học theo cách hắn mở hộp rồi bắt đầu ăn, ánh mắt của Nam Cung Tuyết lóe sáng, nàng nhìn về phía Lâm Thanh Phong rồi nũng nịu

-Phong ca à, thứ này ngon như vậy, ca còn nhiều không? Có thể lại cho muội một ít không?

Lâm Thanh Phong cũng không biết làm sao với Nam Cung Tuyết, nhìn vẻ mặt ngây thơ, hai mắt phát ra ánh sao đang lấp lánh nhìn mình, hắn thở dài rồi đành nói thật

-Thứ này ta cũng không còn nhiều lắm, dự tính mình ta có thể sử dụng trong ba ngày, nhưng hiện tại có thêm hai người thì chắc chỉ có thể cầm cự hết ngày mai, chúng ta phải tìm cách đi ra ngoài thôi.

Nam Cung Tuyết có chút thất vọng, nàng ủ rũ cuối đầu tiếp tục ăn phần thức ăn nhanh của mình, còn Nam Cung Mị Ảnh thở dài một hơi rồi bắt đầu nói cho Lâm Thanh Phong kiến thức về phần tu luyện.

-Hệ thống tu luyện tại Thông Thiên Đại lục chia thành nhiều cảnh giới, mỗi cảnh giới chia làm mười cấp nhỏ được xếp từ 1 đến 10, các cảnh giới bao gồm: luyện khí, trúc cơ, kim đan, nguyên anh, hợp thể, luyện hư, đại thừa, độ kiếp.

-Theo hiện ta được biết hiện tại chỉ có một vị tiền bối đạt tới cảnh giới cao nhất của Thông Thiên Đại lục là Độ kiếp kì còn trên Độ kiếp kì thì ta lại chưa từng nghe nói qua.

-Tu luyện có thể giúp mọi người tăng cường thể chất, có thể sử dụng được pháp thuật, còn có thể tăng cường tuổi thọ, tuổi thọ căn cứ theo mỗi cảnh giới mà tăng thêm mười lần bắt đầu từ trúc cơ, người bình thường cùng luyện khí tu sĩ có thể sống tối đa là 100 năm, nhưng nếu ngươi đạt tới Trúc Cơ thì tuổi thọ của ngươi sẽ tăng thêm 100 năm, đạt tới Kim Đan thì 1000 năm, Nguyên Anh thì 1 vạn năm,… cứ thế mà tính lên.

-Muốn tu luyện thì ngươi phải hấp thụ Linh Khí trong trời đất vào cơ thể, một khi ngươi hấp thụ đủ linh khí thì ngươi sẽ có thể tấn cấp, tu sĩ cảnh giới càng cao thì sử dụng pháp thuật càng mạnh nhưng lượng linh khí cần thiết để có thể tấn cấp từ đó cũng càng ngày càng lớn.

Lâm Thanh Phong nghe tới đây hắn gật đầu, cộng thêm ở Trái Đất đã từng đọc qua khá nhiều truyện về tiên hiệp hắn cũng có phần lý giải về thế giới này.

Trầm tư lúc lâu hắn lại mở miệng hỏi Nam Cung Mị Ảnh

-Về sơ bộ, nghe ngươi nói ta cũng có chút lý giải về thế giới này, nhưng ngươi đã nói ngươi thuộc Nam Cung gia tộc, theo ta được biết để một gia tộc có thể tồn tại thì điều kiện trước tiên là phải có cường giả tọa trấn.

Im lặng một chút rồi nhìn về phía Nam Cung Mị Ảnh hắn tiếp tục nói

-Vậy tại sao bọn ngươi lại bị Bạch gia truy sát tới tận đây?

…..Hết chương 6…..

Chương 7: Tình cảnh của Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết

Nam Cung Mị Ảnh thở dài, nhìn vào muội muội của mình nàng lộ ra vẻ ưu thương tiếp tục nói

-Gia tộc chúng ta đúng là có cường giả Kim đan lão tổ tọa trấn, nhưng lão tổ đã sống gần ngàn năm, sắp đến đại nạn nhưng gia tộc thì ngày càng xuống dốc, hiện tại mạnh nhất là phụ thân của chúng ta 150 tuổi cũng mới đạt đến Trúc cơ tầng 6, đời này cũng không có hy vọng tấn cấp Kim Đan

-Còn Bạch gia thì Kim đan lão tổ mới đột phá cách đây 200 năm, gia chủ Bạch Ngọc Lâu cũng là được coi nhân tài hiện tại mới 100 tuổi đã đạt đến Trúc cơ tầng 6, hắn càng có hy vọng tấn cấp Kim Đan nên gia tộc chúng ta buộc bất đắc dĩ mới phải bỏ mặc chúng ta bị bọn hắn truy sát.

Lâm Thanh Phong miệng có chút co quắp, cái tình tiết cẩu huyết này không phải thường xuất hiện khi con cưng của thiên đạo lần đầu tiên gặp gỡ nữ chính sao? Không ngờ hiện tại hắn lại gặp được, hắn đang im lặng không biết nên nói gì thì Nam Cung Mị Ảnh lại tiếp tục nói.

-Nhưng lần này chúng ta lại tìm được hy vọng rồi, vào sáng nay trong khu rừng này, chúng ta đã phát hiện tung tích của một vị tiền bối, chúng ta có thể nhờ hắn giúp đỡ để cứu chúng ta ra khỏi kiếp nạn này a.

-???

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn về phía nàng, nơi này còn có người khác ở lại sao? Vì sao ta lại không nhìn thấy?

Nhìn ra vẻ nghi ngờ trong mắt của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh bĩu môi

-Làm sao? Ngươi không tin ta? Để ta chỉ cho ngươi xem, ở đằng kia lúc sáng có một vị tiền bối đã chiến đấu với quái vật rồi để dấu vết thật dài, cây cối đứt gãy đụng với nhau tạo ra một con đường thật xa.

Nam Cung Tuyết đang cúi đầu ăn từng miếng nhỏ thức ăn nhanh, nghe tỷ tỷ nhắc về vị tiền bối lúc sáng hai mắt nàng cũng lóe lên, nàng vui vẻ đáp lời.

-Đúng, đúng, vị tiền bối ấy thật mạnh a, chỉ là dư uy của chiêu thức mà lan thật xa, tới tận nơi hai chúng ta đang ngồi chữa thương, chỗ đó cách nơi đây ít nhất cũng là 5-6 dặm, với uy lực như vậy thì ít nhất vị tiền bối ấy cũng đạt cảnh giới Nguyên Anh kì à.

Nghe tới đây Lâm Thanh Phong triệt để bó tay rồi, hắn có chút ngại ngùng gãi đầu vì hắn nhận ra vì “Tiền bối” trong miệng hai người đang ngồi đây nhìn hai nàng phát ra cặp mắt sùng bái tang bốc hắn.

Nghe hồi lâu hắn cũng có chút chịu không nổi, hắn ho khan rồi nói với hai người

-Theo như hai ngươi diễn tả, thì ta tin chắc hai người không cần tìm kiếm tung tích của vị “Tiền bối” ấy nữa.

Nghe được lời của hắn Nam Cung Mị Ảnh lạnh mặt

-Tại sao? Hiện tại vị tiền bối ấy là cơ hội sống duy nhất của hai chúng ta và cũng là cơ hội sống của toàn Nam Cung gia tộc, là thành viên của gia tộc làm sao chúng ta có thể vứt bỏ vận may ngàn năm có một này a.

Nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh lại bắt đầu lạnh mặt, Lâm Thanh Phong vội vàng giải thích

-Không, không, ý ta không phải là như vậy, ý của ta là các ngươi đã tìm được người rồi, không cần thiết phải đi tìm nữa.

Có chút không hiểu ý tứ của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hỏi lại

-Ý ngươi là sao? Đã tìm được người là ý gì?

Lâm Thanh Phong nhận ra đây là thời điểm tốt nhất để trang bức, hắn nhìn nàng rồi sau đó đứng dậy, tay chắp sau đít ngẩng đầu về phía ánh trăng, hắn khẽ nói



-Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, người mà các ngươi muốn tìm chính là ta.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên im lặng, không biết từ đâu lại vang lên tiếng ….quạ….quạ….Lâm Thanh Phong có chút lúng túng gãi đầu thầm nói với chính mình

-Quái thật? Tại sao à? Không phải lúc này những tên trang bức nên nhận được những tiếng “oa,oa” ngạc nhiên của mỹ nhân sao?? Tại sao tới lượt ta trang bức chỉ có tiếng quạ thế này???

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết có chút sững sờ, hai nàng đồng thời thở dài một tiếng, hai nàng cùng nhau đưa ra kết luận tuy khác nhau nhưng vẫn cùng chung chí hướng:”Tên này điên rồi”,”Phong ca ca té đập đầu bất tỉnh không phải điên rồi chứ?”

Lâm Thanh Phong ho nhẹ vài tiếng để bớt xấu hổ, hắn mặt mo hôm nay không biết ném tới tận đâu rồi,

-Làm sao? Các người không tin à? Ta nói thật á, bọn ngươi phải tin tưởng ta a.

Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết hiện tại nhìn hắn với vẻ mặt thương hại, lần này hai nàng đã kết luận rằng “Tên này thật điên rồi”, hai nàng không nói chuyện, ăn hết phần thức ăn nhanh hai nàng cùng nhau đi về một phía khác rồi nằm ngủ.

Bỏ lại nơi đây trơ trọi một thanh niên vì trang bức thất bại nên ngồi ũ rũ cúi đầu ôm gối hoài nghi nhân sinh.

……

Trời sáng, bên bờ hồ trong xanh được bao quanh bởi một khu rừng rậm rạp âm u ít ánh nắng mặt trời

Nơi đó có hai mỹ nữ đang nằm ngủ, ánh nắng chiếu vào mặt, một vị mỹ nữ từ từ tỉnh giấc, mở ra đôi mắt mông lung của của mình Nam Cung Mị Ảnh có chút ngạc nhiên, không ngờ đêm qua nàng có thể ngủ say đến tận trời sáng, trong khoảng thời gian bị truy sát liên tục nàng rất ít khi được ngủ ngon giấc, nhưng lần này nàng lại ngủ thật say.

Nàng quay đầu qua một bên thì thấy Nam Cung Tuyết vẫn đang còn ngủ, nàng cũng không muốn đánh thức muội muội của mình vì trong khoảng thời gian này hai nàng đúng là mệt mỏi, thầm nghĩ nên để muội muội ngủ thêm một chút.

Nam Cung Mị Ảnh đứng dậy và bắt đầu đi xem xét xung quanh, vừa xem xét xung quanh vừa nhìn ngắm cảnh đẹp của hồ, thở dài nhẹ nhõm ngồi xuống bên hồ, nàng nhìn lên bầu trời xanh có mây trắng bay lượn trong lòng thầm nghĩ

-Nếu như được ở một nơi đẹp đẽ, vô lo vô nghĩ như nơi đây cùng người mình yêu sống hết phần đời còn lại thì cho dù đời có ngắn cũng không hối tiếc a.
Nam Cung Mị Ảnh cho dù bình thường có chút nghiêm nghị, nhưng suy cho cùng nàng vẫn là một thiếu nữ, mà thiếu nữ ai cũng có một tâm hồn mơ mộng, mơ mộng về một tương lai có thể cùng người mình yêu sống một cuộc đời tươi đẹp trong mơ.

Khi Nam Cung Mị Ảnh đang thả hồn theo mây gió, nàng không chú ý rằng bên dưới khu vực nàng ngồi có một người nam nhân đang khỏa thân tắm rửa, nam nhân này là Lâm Thanh Phong, hiện tại hắn cũng có tâm tư muốn chết rồi

-Bà cô à, không phải ta chỉ nhìn lén ngươi có hai lần sao? Ngươi lần này nhất định phải nhìn lại cho bằng được sao? Nhanh đi ra chỗ khác để ta còn lên bờ mặc lại quần áo à, cứ ngồi đó thì ta đây thật không xong.

Lâm Thanh Phong hiện tại rất gấp rồi, hắn cũng không ngờ mình đi xa tới vậy mà bà cô này vẫn có thể đi theo tới đây để nhìn mình tắm rửa.

Khi nghe tiếng bước chân của Nam Cung Mị Ảnh hắn đã thầm hô không tốt nên cố hít một hơi thật sâu rồi lặn xuống hồ, hắn chỉ mong bà cô này đi ngang qua để hắn còn lên bờ mặc quần áo.

Nhưng không ngờ được là Nam Cung Mị Ảnh bỗng dưng ngồi xuống và nhìn trời, hiên tại cũng gần 15 phút rồi, cho dù là vận động viên bơi lội cũng không thể lặn lâu như vậy a.

-Hết cách rồi, đánh phải ngoi lên thôi, nhìn thì nhìn, ai sợ ai à.

….

Ở một bên Tâm tư thiếu nữ vẫn đang bay xa cùng với người yêu sống đầu bạc răng long, trong đầu Nam Cung Mị Ảnh bỗng dưng xuất hiện một hình bóng, đó là Lâm Thanh Phong nhưng lúc này hắn lại vào vai người nam nhân cùng sống với mình tới đầu bạc răng long.

Nàng đỏ mặt, tỉnh lại thoát khỏi tâm tư thiếu nữ, nàng tự nhủ với bản thân mình.

-Làm sao ta lại tưởng tượng tới tên đó? Không phải chúng ta mới vừa gặp nhau ngày hôm qua sao?

Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu thật mạnh, lấy lại vẻ mặt bình thường nàng lại tự nhủ

-Hừ, mới gặp mặt được một ngày mà lại nhìn hết thân thể của ta, muốn cưới ta? Nằm mơ đi thôi. Nếu hiện tại mi xuất hiện trước mặt ta mà không có một mảnh vải che thân thì có thể ta sẽ suy nghĩ lại.

Nam Cung Mị Ảnh đứng dậy khoanh tay lại, tự mình lẩm bẩm với chính bản thân, nàng cười lắc đầu.

-Làm sao chuyện đó có thể xảy ra à! Nếu là thật có chuyện đó thì thiên đạo chứng giám, suốt đời này ta chỉ có thể cưới một người và đó chính là hắn, nếu không ta cam nguyện hồn phi phách tán.

Nàng không ngờ tới lời thề vô lý của nàng được thiên đạo chấp nhận rồi, trời đất bỗng dưng tối sầm và nổi lên một tia chớp khiến Nam Cung Tuyết dù nằm ngủ thật xa cũng giật mình tỉnh giấc.

Nam Cung Mị Ảnh có chút mộng bức nàng ngẩng đầu nhìn về phía trời cao, nàng âm thầm tự hỏi

-Tại sao lại có chuyện như vậy à? Là ta hoa mắt sao? Tại sao trời lại xuất hiện sấm chớp?

Nàng quyết định không nghĩ nữa, nàng cúi đầu xuống nhìn về phía mặt hồ, đúng lúc này mặt hồ nổi lên gợn sóng, xuất hiện đúng là Lâm Thanh Phong, hắn không mảnh vải che thân đang đứng nhìn nàng.

Nam Cung Mị Ảnh triệt để mộng rồi, nàng không thể tin vào mắt của mình nữa rồi.

Bầu không khí trở nên yên tĩnh…..

…..Hết chương 7…..

Chương 8: Trời xui đất khiến, ra đường nhặt được vợ????

Lâm Thanh Phong có chút bực bội nhìn về phía Nam Cung Mị Ảnh, hắn không nói gì chỉ im lặng bước lên bờ, đi tới một phía, phía đó hắn đã để sẵn một bộ quần áo, mặc xong quần áo hắn quay lại nhìn Nam Cung Mị Ảnh.

Nàng vẫn đứng đó với khuôn mặt mộng bức, miệng há to, mắt trợn tròn nhưng không nói lời nào.

Lâm Thanh Phong có chút không hiểu thấu nàng, bình thường nam nhân nhìn nữ nhân thì cũng thôi đi, còn đằng này hắn là một người nam nhân lại bị nàng nhìn từ đầu đến chân, nhưng vấn đề là nàng đã nhìn tới bây giờ rồi mà vẫn còn mang vẻ mặt há hốc mồm, hắn la to để nàng chú ý

-Nhìn cái gì mà nhìn? Vẫn chưa nhìn đủ à?

Nam Cung Mị Ảnh bị tiếng hét của Lâm Thanh Phong đánh thức, ánh mắt nàng hoảng loạn mang theo vài giọt nước mắt, nàng chỉ tay vào Lâm Thanh Phong nói lắp bắp

-Ngươi…ngươi…

-Ngươi cái gì mà ngươi? Là ngươi tự đến chỗ này nhìn ta tắm à. Ta còn chưa bắt ngươi chịu trách nhiệm mà ngươi còn chỉ tay về phía ta lắp bắp cái gì.

Lâm Thanh Phong có chút bực bội, hắn là người bị nhìn lén chứ không phải là Nam Cung Mị Ảnh a, hắn thật không hiểu tại sao nàng lại nhìn về phía mình với ánh mắt cứ như là hắn mới là người chiếm tiện nghi của nàng không bằng.

-Oa…Oa…Oa…

Cảm xúc ức chế không được cuối cùng Nam Cung Mị Ảnh khóc rồi, nàng ngồi khóc thút thít như một đứa trẻ, hai tay ôm gối, mặt cúi gằm xuống nước mắt chảy ra, nàng khóc có chút đột nhiên khiến Lâm Thanh Phong mộng bức.

Nam Cung Tuyết từ xa chạy đến, nhìn một bên tỷ tỷ đang ngồi ôm đầu gối khóc, còn một bên Lâm Thanh Phong đang đứng nhìn với vẻ mặt mộng bức, không nghĩ nhiều nàng chạy về phía Nam Cung Mị Ảnh ôm lấy tỷ tỷ của mình, Nam Cung Tuyết nhìn về phía Lâm Thanh Phong

-Phong ca là người xấu, Phong ca bắt nạt tỷ tỷ, làm tỷ tỷ khóc, ta không quan tâm tới Phong ca nữa.

Nam Cung Tuyết ôm Nam Cung Mị Ảnh, vỗ nhẹ vào lưng tỷ tỷ mình Nam Cung Tuyết dỗ dành

-Tỷ tỷ không khóc, Phong ca là người xấu, muội sẽ thay tỷ trừng phạt Phong ca.

Lâm Thanh Phong câm nín rồi, hắn mới là người bị hại được chứ? Thế đạo bây giờ biến hóa quá nhanh, cuối cùng người bị hại lại thành người xấu, còn kẻ xấu thì ngồi ôm mặt khóc thút thít.

Lâm Thanh Phong thở dài ngẩng đầu nhìn trời, ông trời ơi tại sao lại khiến ta rơi vào tình cảnh dở khóc dở cười này a.

Khóc một hồi lâu cuối cùng Nam Cung Mị Ảnh cũng dừng khóc, nàng nhìn về phía Nam Cung Tuyết của mình thấy được vẻ mặt quan tâm lo lắng của nàng, Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười, xoa nhẹ đầu nàng, Nam Cung Mị Ảnh nói.

-Không sao tỷ không khóc, có muội muội tốt ở đây tỷ sẽ không khóc.

Dỗ dành muội muội mình xong, Nam Cung Mị Ảnh quay về phía Lâm Thanh Phong, ánh mắt của nàng có chút phức tạp, nàng thở dài một hơi, lấy hết can đảm để nói ra chuyện khi nãy, nàng cũng biết là nàng không thể giấu được lâu, còn không bằng nói ra hết, nàng chỉ tay về phía Lâm Thanh Phong và nói.

-Ngươi, cưới ta.



-????????

Lâm Thanh Phong có chút không hiểu thấu, hắn khá chắc chắn rằng ngón tay của nàng đang chỉ về hướng mình đứng, hắn quay lại nhìn về phía sau lưng-…Không có ai à?

Vậy nàng chỉ tay về phía này làm gì??? Không phải muốn ta cưới nàng chứ? Mặc dù như vậy cũng không phải xấu nhưng tại sao ta lại phải cưới nàng à?

Nhìn Lâm Thanh Phong quay tới quay lui đề nhìn phía sau tìm người nào khác, Nam Cung Mị Ảnh nổi giận cau mày hét lên

-Ta đang nói ngươi, LÂM THANH PHONG, ngươi phải chịu trách nhiệm với ta.

Lâm Thanh Phong hiện tại muốn khóc rồi, tại sao chứ? Thế đạo hiện tại điên cuồng như vậy? Bị người khác nhìn lén thì cũng thôi đi, mình còn chưa yêu cầu nàng lãnh trách nhiệm, nhưng nàng lại là người yêu cầu mình lãnh trách nhiệm??? Mặc dù cũng đúng là mình lãnh trách nhiệm vì hai lần nhìn hết của nàng nhưng mà đây thuộc về vấn khác à.

-Tại sao chứ? Ta mới là người chịu thiệt a? Tại sao hiện tại trở thành ta phải chịu trách nhiệm với ngươi rồi?

Nghe Lâm Thanh Phong từ chối mình Nam Cung Mị Ảnh cũng có chút gấp rồi, mặc dù hắn nói đúng hắn mới là người chịu thiệt nhưng nghĩ tới thiên đạo đáp ứng lời thề, nàng vẫn cố chấp bắt hắn chịu trách nhiệm mới được a.

-Làm sao? Ngươi đã nhìn thấy hết thân thể của ta, hiện tại ta bắt ngươi chịu trách nhiệm ngươi lại không đồng ý?

Không đợi Lâm Thanh Phong đau khổ giải thích, và cũng để che giấu đi sự xấu hổ của mình Nam Cung Mị Ảnh trực tiếp nói.

-Ta cũng không thích dài dòng, một là ngươi đồng ý chịu trách nhiệm cưới ta, sau đó chúng ta có thể từ từ bồi dưỡng tình cảm.

Nói tới đây Nam Cung Mị Ảnh dừng lại một chút, sờ sờ cằm rồi quyết định, chỉ tay về một phía nàng cắn răn nói tiếp

-Còn hai là hiện tại chúng ta tách ra, yên tâm chỉ cần ngươi đi về phía đó chừng 20 dặm đường là sẽ thoát khỏi khu rừng này. Hiện tại ngươi có thể lựa chọn a.

Lâm Thanh Phong nhìn thẳng vào nàng, rồi lại nhìn về hướng tay nàng chỉ, hắn thở dài, rồi quyết định im lặng suy nghĩ.
Nam Cung Tuyết cũng bất ngờ với sự thay đổi đột ngột của tỷ tỷ, nàng có chút hoảng nhìn Lâm Thanh Phong với ánh mắt cầu xin.

Nhìn về Nam Cung Tuyết thấy ánh mắt cầu xin của nàng, hắn lại nhìn về phía Nam Cung Mị Ảnh cuối cùng Lâm Thanh Phong thở dài, được rồi người xưa có câu anh hung khó qua ải mỹ nhân, đừng nói tới ta hiện tại phải đối mặt tận hai mỹ nhân.

Nghĩ một chút cũng không phải là ta chịu thiệt thòi gì, ta đi theo là được chứ gì? Còn về phần cưới Nam Cung Mị Ảnh điều đó cũng không xấu a? Có một mỹ nhân dâng tới cửa như vầy đầu óc ngâm nước mới không đồng ý à.

-Được rồi, không cần phải như vậy, ta cưới cô là được chứ gì.

Nghe xong câu trả lời của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh thở phào nhẹ nhõm, nàng cũng biết là nàng làm như vậy cũng hơi quá, nhưng không có cách a, để che giấu sự xấu hổ của mình nàng đành phải làm vậy thôi. Không ngờ Lâm Thanh Phong lại đồng ý, hắn mà không đồng ý thì đời này nàng xác định phải cô độc à.

Nam Cung Tuyết nhìn về phía tỷ tỷ mình, nàng có chút nghi hoặc tại sao tỷ tỷ lại phải cưới Phong ca ca à? Như vậy chẳng lẽ nàng phải gọi Phong ca ca là tỷ phu a? Cũng tốt điều này cũng không xấu, ít ra nàng có thể khẳng định Lâm Thanh Phong là một người tốt, dù cho cách ăn mặc hơi lạ một chút nhưng cũng khá đẹp trai à.

Sờ cằm suy nghĩ một chút Nam Cung Tuyết cười hì hì, buông tay Nam Cung Mị Ảnh, nàng làm ra vẻ mặt đáng thương nhìn về phía Lâm Thanh Phong.

-Tỷ phu a, chúng ta có thể kiếm chút gì ăn được không? Muội đói quá a.

Tiếng Tỷ phu của nàng làm Nam Cung Mị Ảnh cứng người lại rồi, mặc dù nàng yêu cầu Lâm Thanh Phong cưới nàng nhưng muội muội thay đổi cách xưng hô một cách nhanh chóng như vậy khiến nàng không quen a, Nam Cung Mị Ảnh xấu hổ cúi đầu, nhìn xuống đất.

Lâm Thanh Phong nhìn thấy biểu hiện của Nam Cung Mị Ảnh hắn có chút dở khóc dở cười, lúc nãy không phải bá đạo bắt hắn lựa chọn sao? Hiện tại lại xấu hổ? Phụ nữ bộ mặt thay đổi cũng quá nhanh a.

Có chút lắc đầu nhìn về phía “Vợ tương lai” của mình, sau đó Lâm Thanh Phong nhìn về Nam Cung Tuyết hắn cười cười.

-Được rồi tiểu Tuyết, Mị Ảnh nữa mau tới đây à, chúng ta vẫn còn một ít thức ăn nhanh đây, ăn xong chúng ta lại lên đường ra khỏi nơi này.

Nghe lời hắn nói Nam Cung Mị ảnh cùng Nam Cung Tuyết cũng gật đầu

-Đúng là nên ra khỏi nơi này, lương thực dự trữ của chúng ta sắp hết, cũng nên ra ngoài tìm thêm một ít rồi quay lại tiếp tục tìm kiếm tung tích của vị tiền bối kia.

Lâm Thanh Phong có chút cứng họng rồi, hắn đã nói với hai người rồi a, tại sao vẫn không tin hắn? Vị “Tiền bối” trong miệng hai người chính là hắn, hắn đang đứng trước mặt hai người rồi không cần lại đi tìm à.

Thở dài ngao ngán cũng lười đi giải thích, hắn mở valy lấy vài hộp thức ăn nhanh cuối cùng rồi đưa cho hai người, hiện tại hắn mới để ý hai người vẫn mặc bộ đồ có nhiều vết rách hắn lại hỏi

-Tại sao cả hai không thay quần áo khác? Chẳng phải hai người có không gian để cất vũ khí sao? Sao lại không mang theo đồ để thay?

Nghe Lâm Thanh Phong hỏi tới Nam Cung Mị Ảnh trả lời.

-Chúng ta cũng muốn thay a, trên đường trốn chạy, chúng ta cũng mang theo nhiều y phục, nhưng vì bọn truy sát quá đông, y phục trong lúc chiến đấu đã bị hư hao hết, hai bộ này hiện tại là hai bộ cuối cùng, chúng ta cũng hết cách á.

Lâm Thanh Phong cau mày một chút, lúc trước Nam Cung Mị Ảnh mặc y phục che càng ít thì hắn càng vui vẻ a, nhưng hiện tại nàng là “Vợ tương lai” của chính mình, không thể để nàng ăn mặc như vậy tiện nghi cho những kẻ khác à.

…..Hết Chương 8…..

Chương 9: Chuyện cũ chưa xong, chuyện mới đã tới

Bên ngoài U Ám sâm lâm, có hai thiếu nữ cùng một thiếu niên đang đi cùng với nhau, người nam nhân tay thì kéo theo valy đi theo phía sau hai người thiếu nữ, đây chính là Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết.

Bước ra khỏi U Ám sâm lâm, lại được thưởng thức những tia nắng ấm áp từ mặt trời, không cần suốt ngày phải ở một nơi âm u, ẩm thấp như U Ám sâm lâm nên Lâm Thanh Phong rất cao hứng, miệng hắn nói liên hồi không dứt, Nam Cung Tuyết thì cười cười nhìn hắn còn Nam Cung Mị Ảnh lại thở dài ngao ngán

-Tại sao ta lại phải cưới một tên như thế này? Không phải lúc mới gặp mặt hắn tỏ ra rất chín chắn sao? Còn hiện tại sao lại như tên nhà quê thế này?

Lâm Thanh Phong nhìn đông nhìn tây, rồi lại chạy tới chạy lui nhìn ngắm xung quanh, hắn thật sự vui vẻ vì cuối cùng cũng có thể thoát ra được cái khu rừng quỷ quái mà chim cũng không có đó.

Hắn quay đầu nhìn về phía Nam Cung Mị Ảnh, thấy nàng thở dài nên hắn lại hỏi

-Sao vậy Mị Ảnh? Trông ngươi giống như là không được vui?

Thấy hắn cuối cùng cũng biết để ý tới mình, Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu trả lời.

-Ngươi không thể chín chắn hơn một chút sao? Chúng ta là đang trốn tránh truy sát à, giống như ngươi cứ làm ồn rồi chạy đông chạy tây, lại còn mặc bộ đồ lạ mắt không phải khiến chúng ta trở thành tâm điểm sự chú ý sao?

-Nếu là như vậy cũng thôi đi, nhưng ngươi có thể nói cho ta biết ngươi đang cầm theo cái gì à?

Nghe nàng giải thích Lâm Thanh Phong cũng giật mình hắn cuối cùng cũng chú ý tới việc hắn phấn khích sẽ rất dễ khiến hành tung của hai nàng bại lộ, hắn gật đầu rồi nói với Nam Cung Mị Ảnh.

-Ta đang mang theo cái valy a? Vật này có thể chứa nhiều đồ cũng dễ dàng để kéo theo à?

Nam Cung Mị Ảnh lại lắc đầu.

-Ta đã biết, cái “Valy” trong miệng ngươi cũng giống như là rương chứa đồ thôi không có gì lạ, ta là đang hỏi vật bên cánh tay còn lại của ngươi cơ.

Hắn giơ lên cánh tay còn lại đang cầm theo… cái nồi, hắn cầm cái nồi lật qua lật lại trước mặt Nam Cung Mị Ảnh giống như là để nàng nhìn rõ, hắn lại nói.

-Là cái nồi a? Rất dễ dàng nhận ra mà? Chẳng lẽ nàng lại không biết?

Nam Cung Mị Ảnh bó tay rồi, nàng không hiểu nổi não mạch kín của tên này được xếp như thế nào mà hắn cố chấp với “cái nồi” này như vậy, chẳng lẽ hắn “vác nồi” nghiện sao?

Nàng có chút cáu rồi, nàng hét lớn

-Ngươi không biết là ngươi cứ như vậy thì càng dễ làm tâm điểm của sự chú ý hơn sao? Đây chỉ là cái nồi bình thường a, ngươi không thể vứt nó sao? Về tới Nam Cung thành ta sẽ mua cho ngươi cái nồi khác, mi muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

-Không bỏ, có chết cũng không bỏ.

Đừng có đùa, đây nhưng là cái nồi có thể chịu được toàn bộ lực lượng của hắn à, làm sao có thể nói bỏ là bỏ? Lâm Thanh Phong cũng có chút hiểu được lực lượng hiện tại của mình, nên hắn hiểu được trên đại lục này tuy cũng có những thứ cũng có thể chịu được nhưng khẳng định là rất ít, nhưng chắc chắn những thứ mà Nam Cung Mị Ảnh nói tới không nằm trong số đó.



-Ngươi…

Nam Cung Mị Ảnh cũng có chút bất đắc dĩ, tại sao chứ? Không phải chỉ là một cái nồi bình thường à? Hắn không chịu bỏ cũng thôi đi, nhưng nàng muốn động tới hắn cũng không cho, nàng cảm thấy làm “nàng dâu” của một tên như thế này là một sai lầm lớn nhất trong đời của nàng.Nàng quyết định không để ý tới Lâm Thanh Phong, phất tay rồi quay đầu bước tiếp.

Nam Cung Tuyết nhìn hai người cãi nhau nàng cũng không biết làm sao, một người là tỷ tỷ còn người kia là tỷ phu tương lai, tuy nàng có chút nghiêng về phía tỷ tỷ của mình, nhưng không hiểu sao nàng lại cảm thấy có chút vui vẻ khi nhìn hai người cãi nhau, nên nàng quyết định… im lặng theo dõi kì biến.

Lâm Thanh Phong nhìn Nam Cung Mị Ảnh giận quay đầu đi không thèm để ý tới mình, hắn cũng có chút hối hận, nhưng thật sự là cái nồi này cũng không phải nồi bình thường à. Hắn quay đầu về phía Nam Cung Tuyết rồi hỏi nàng

-Tuyết nhi thấy y phục ta đưa thế nào? Mặc có vừa người không?

Nam Cung Tuyết nở nụ cười nhìn về hắn nàng trả lời

-Cảm giác rất tốt a tỷ phu, mặc dù lúc đầu vẫn không quen, nhưng khi mặc quen rồi thì lại cảm thấy rất thoải mái, thoáng mát, không có tay áo dài hay ống quần rộng thùng thình như lúc trước, di chuyển, hành động càng dễ dàng á.

Nghe nàng nói vậy hắn gật đầu, trước khi ra khỏi U Ám sâm lâm, vì y phục trên người hai tỷ muội nàng có chút nát không chịu nổi nên hắn đã quay về nơi hắn xuất hiện tìm trong những cái valy gần đó vài bộ quần áo nữ để nàng mặc.

Lần đầu được mặc y phục kì lạ như thế này nên hai nàng có chút không quen, nhưng hiện tại có còn hơn không, hai nàng cũng không thể mặc những bộ y phục cũ mà vào thành à.

Nam Cung Tuyết thì mặc một chiếc áo thun màu trắng và quần jean màu xanh đen khiến nàng trông rất trẻ trung năng động, nàng mang theo vòng một khá đầy đặn khiến chiếc áo thun bó sát người lộ rõ hai ngọn núi cao nên Lâm Thanh Phong quyết định đưa thêm cho nàng chiếc áo sơ mi khoác bên ngoài.

Còn Nam Cung Mị Ảnh thì lại mặc một bộ áo dài của người phụ nữ Việt xưa được may bằng vải màu xanh lục, tuy vòng một của có vẻ nhỏ hơn muội muội Nam Cung Tuyết nhưng nàng lại hơn muội muội mình ở vòng ba a.

Nhìn thấy hai người mỗi người một vẻ, còn lại đẹp như tiên nữ hắn cũng có chút giật mình, lúc đầu tuy rằng đã thấy được là hai nàng đẹp nhưng vì y phục hai nàng mặc khá rách rưới nên hắn cũng không kinh diễm, thầm nghĩ tuy hai nàng đẹp nhưng cũng không khiến người ta thèm chảy nước à.

Nhưng hắn đã sai rồi, lần này hắn thừa nhận mắt hắn thật sự mù rồi, hai nàng không những đẹp, mà phải gọi là lóe mù mắt chó rồi, nhưng hắn lại âm thầm sảng khoái vì một trong hai tiên nữ này là vợ mình à. Mặc dù hắn cũng không hiểu thấu tại sao Nam Cung Mị Ảnh lại nhất quyết phải cưới mình nhưng sự thật nàng là vợ hắn á.

-Chắc có thể nàng mê mẩn ta vì ta quá đẹp trai a. Há há thật sự ta phục ta quá.
Tự kỉ với chính mình một chút rồi hắn lại hỏi Nam Cung Tuyết

-Muội có biết hiện tại chúng ta sẽ đi tới đâu không?

Nam Cung Tuyết trầm ngâm một chút, rồi nàng nói với hắn.

-Theo con đường này đi thêm vài dặm, trước tên chúng ta sẽ tới U Ám thôn, vì thôn trang này khá gần với U Ám sâm lâm nên được dùng là nơi để tu luyện giả tụ tập chuẩn bị lương thực trước khi vào U Ám sâm lâm, hiện tại chúng ta cũng đến đó để mua lương thực và đồng thời nghe ngóng một ít tin tức hiện tại của Nam Cung gia.

Lâm Thanh Phong nghe nàng nói rồi hắn gật đầu.

-Cũng tốt, trước tiên nên chuẩn bị một ít lương thực, vài ngày qua ngoài thức ăn nhanh chúng ta cũng không được ăn gì khác.

Ba người tiếp tục đi về phía U Ám thôn, bỗng từ phía trước có tiếng chân ngựa kèm theo đó là khói bụi mịt mù đang lao nhanh về phía ba người.

Nam Cung Mị Ảnh đi phía trước, nàng nhíu mày rồi bắt đầu rút kiếm ra, nhìn chằm chằm về hướng con ngựa đang chạy tới, bỗng dưng có một bàn tay kéo nàng về phía sau đó là Lâm Thanh Phong, hắn vỗ vỗ bàn tay của nàng rồi nói thầm vào tai nàng.

-Yên tâm, không có chuyện gì, tin tưởng ta.

Lần đầu tiên lại có người nói nhỏ nhẹ vào lỗ tai của mình, và người này lại là phu quân tương lai của chính mình, Nam Cung Mị Ảnh đỏ mặt, nàng cúi đầu xuống rồi phát ra tiếng “Ân’ nhỏ nhẹ.

Nàng có chút mê mang nhìn về bóng lưng đang đứng trước mặt mình, mới một lúc trước cũng chính là bóng lưng này làm cho nàng cảm thấy hắn không đáng tin, thế nhưng hiện tại lại không giống bóng lưng này lại trở nên cao lớn vững chắc khiến nàng có thể yên tâm mà dựa vào.

-Có lẽ cưới hắn cũng không phải là quyết định sai lầm a.

Nàng bỗng dưng nói ra một câu nhỏ như muỗi kêu, nhưng Lâm Thanh Phong ở gần nàng như vậy, lỗ tai hắn lại được rèn luyện bởi không gian thông đạo làm sao hắn có thể không nghe?

Hắn có chút giật mình vì không nghĩ tới Nam Cung Mị Ảnh cũng có thể có một mặt nữ tính như vậy, hắn cười nhẹ vỗ vỗ đầu nàng

-Yên tâm, quyết định của nàng sẽ không sai. Tất cả mọi thứ, ta sẽ thay nàng gánh, ta sẽ bảo vệ nàng, tin tưởng ta nói được làm được.

Nam Cung Mị Ảnh lại xấu hổ, mặt nàng càng cúi thấp hơn, biểu hiện của nàng khiến Lâm Thanh Phong cười phá lên.

-Hahahaa….

Nam Cung Mị Ảnh có chút thẹn quá hóa giận, nàng giơ kiếm lên, nhưng đúng lúc này con ngựa đã chạy tới nơi mà hai người đang đứng, nó bỗng nhiên dừng lại phát ra tiếng kêu.

-Hí, hí, híiiii,…

Lâm Thanh Phong cau mày, nhìn về phía trên con ngựa, con ngựa đang chở theo một người nam nhân trên thân mang đầy vết thương, người nam nhân này đã bất tỉnh.

…..Hết Chương 9…..

Chương 10: Nụ hôn đầu tiên

-Tỷ tỷ, tỷ phu trên lưng ngựa có người a.

Nam Cung Tuyết kinh ngạc nhìn về phía người đang nằm trên lưng ngựa, nàng không biết người này còn sống hay không nên nàng có chút sợ.

Với thị lực của mình thì từ xa Lâm Thanh Phong đã nhìn thấy trên lưng ngựa có người nên hắn cũng không ngạc nhiên, còn Nam Cung Mị Ảnh nhìn thấy nhiều việc đời nên nàng cũng không bất ngờ lắm, nàng nhìn về phía người đang nằm trên lưng ngựa rồi thở dài, nhìn về phía Lâm Thanh Phong nàng chờ đợi quyết định của hắn.

Lâm Thanh Phong nghĩ nghĩ một chút rồi quyết định bước lại gần hơn để xem xét thử người này còn sống hay đã chết, nếu hắn còn sống thì có thể sẽ giúp đỡ một chút, còn nếu hắn chết rồi thì chỉ trách do số mệnh của hắn không được a.

Lâm Thanh Phong lại gần người này, nhận ra người này vẫn còn hơi thở, tuy sắc mặt tái nhợt nhưng ít ra hiện tại hắn còn sống nên Lâm Thanh Phong quyết định giúp đỡ một chút.

Lâm Thanh Phong đem người trên lưng ngựa đặt xuống đất, người này mang mặt nạ, mặc một bộ y phục trông cũng khá đắt tiền, Lâm Thanh Phong nghĩ nghĩ một chút rồi hắn lấy ra bộ dụng cụ y tế và bắt đầu chữa thương cho người này.

-Cũng không thể để người này nằm tại nơi đây à?

Tự lẩm bẩm với bản thân hắn có chút khổ não, vì sao những chuyện như thế này hắn ta lại gặp nhiều lần chứ?

Tuy có chút khổ não nhưng giúp người thì giúp cho trót hắn quay đầu nói với Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết.

-Có vẻ như đêm nay chúng ta không thể tới U Ám thôn được rồi, người này bị thương nặng như vậy chúng ta cũng không thể bỏ mặc hắn tại đây à?

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết gật đầu, hai nàng cũng hiểu mang theo một người bị thương đi đường thì có chút khó khăn, nên chờ tới mai khi hắn tỉnh lại thì lại cùng hắn lên đường tiến về U Ám thôn.

Nhìn thấy hai người gật đầu Lâm Thanh Phong cũng thở ra một hơi, nhìn nhìn về phía con ngựa hắn có chút suy nghĩ

-Tên này bị thương nặng như vậy, chắc cũng đang bị truy sát, chúng ta nên thả chạy con ngựa này rồi tiến về phía khác để cản truy binh.

Nam Cung Mị Ảnh nghe hắn nói, rồi thầm nghĩ cũng đúng là nên làm như vậy, nàng đi tới phía sau con ngựa rồi cầm lấy vỏ kiếm, nàng vỗ thật mạnh vào mông con ngựa khiến nó phát ra tiếng “Hí….” Rồi cắm đầu chạy về một phía.

Nhìn thấy hướng con ngựa chạy đi, Lâm Thanh Phong gật đầu rồi nâng lên người đang nằm dưới đất đi theo hướng ngược lại.

Không lâu sau khi bọn hắn đi khỏi, thì một đoàn người cưỡi ngựa lại chạy tới nơi này, người đầu lĩnh bỗng dưng phất tay báo hiệu dừng lại, cả đoàn người phía sau cũng bắt đầu dừng ngựa.

Người đầu lĩnh xuống ngựa rồi nhìn về dấu vết phía trước, hắn nở nụ cười lạnh lùng.

-Hừ, cũng biết chuyển hướng giữa đường mà không chạy thẳng, cũng không phải là tên ngu ngốc, nhưng mà vẫn còn non lắm không xóa đi dấu chân ngựa.

-Các anh em, mục tiêu chuyển hướng không còn chạy thưởng về phía trước, hắn đã chạy về hướng này, mọi người lên ngựa theo ta.

Người đầu lĩnh lên ngựa, phất tay ra hiệu cho đoàn người sau lưng, hắn chuyển hướng chạy theo hướng mà con ngựa Nam Cung Mị Ảnh thả chạy đi.



…..

Trời đêm trong một hang động gần đó.
Phía bên ngoài Lâm Thanh Phong đang nướng cá, sau khi tìm được hang động này hắn đã quyết định ở lại đây một đêm, gần đây có một con song nước khá trong, từ con song hắn bắt được vài con cá, hiện tại đang nướng cả để chuẩn bị cho buổi tối.

Nam Cung Tuyết đang ngồi trong động cùng với người mà bọn hắn đã cứu được, nàng dựa theo Lâm Thanh Phong nói và nhận việc băng bó cho người đã bị thương.

Nam Cung Mị Ảnh thì ngồi một bên nhìn Lâm Thanh Phong nướng cá, nàng và Nam Cung Tuyết là Nam Cung gia đại tiểu thư cùng nhị tiểu thư, từ nhỏ tới lớn được cưng chiều thì làm sao biết nướng cá? Nên việc nướng cá rơi vào đầu Lâm Thanh Phong, nhìn những động tác mây trôi nước chảy của Lâm Thanh Phong nàng có chút mê say.

-Khụ, khụ,…

Có chút chịu không nổi Nam Cung Mị Ảnh nhìn chằm chằm, Lâm Thanh Phong ho nhẹ khiến Nam Cung Mị Ảnh giật mình, nàng đỏ mặt cúi đầu xuống.

-Lão bà à, ta cũng biết là ta đẹp trai, uy phong, thần vũ, người gặp người thích, nhưng nàng cũng không cần nhìn ta chằm chằm như vậy a, ta cũng xấu hổ lắm à.

Lâm Thanh Phong lại bắt đầu tự kỷ, Nam Cung Mị Ảnh nghe hắn nói mắt nàng có chút trợn trắng, nhưng đúng thật là nàng nhìn hắn chằm chằm, để che giấu đi sự xấu hổ nàng nói

-Dừng, ta là đang học tập, đúng là đang học tập hiểu không? Cũng không thể để mỗi lần ra ngoài là lại ăn lương khô à.

Lần này Lâm Thanh Phong mắt lại trợn lên rồi, hắn không chấp nhặt với nàng nhưng vẫn lầm bầm

-Nhìn thì nói nhìn, làm gì phải che giấu à? Ta đẹp trai thế này muốn nhìn thì cứ nhìn a, tính ra ta cũng là lão công của nàng à? Lão bà nhìn lão công chuyện thiên kinh địa nghĩa thì có gì mà phải xấu hổ?

Tuy Lâm Thanh Phong nói lầm bầm nhưng Nam Cung Mị Ảnh ngồi gần vẫn nghe thấy, dù gì nàng cũng là tu luyện giả a, lỗ tai cũng có thể nghe được rõ ràng lời hắn nói, nàng che trán thầm nghĩ

-Chắc ta thật sự nhìn lầm rồi, tên này là bóng lưng vững chắc có thể dựa vào?

Cuối cùng nàng dứt khoát quay đầu sang một bên không thèm ngó ngàng tới Lâm Thanh Phong.

Mùi thơm cá nướng bắt đầu lan tỏa ra, Lâm Thanh Phong nuốt nước miếng, hắn không nghĩ tới là giờ học ngoại khóa về kĩ năng làm bếp của một tên “FA” có thể phát huy tác dụng vào lúc này, bỗng dưng từ phía bên cạnh hắn nghe được tiếng “Rột…rột…”Hắn nghe rõ ràng, nên cũng biết đó là tiếng gì, cầm lấy một con cá nướng, Lâm Thanh Phong quay đầu về phía Nam Cung Mị Ảnh, đưa con cá nướng tới trước mặt nàng hắn hỏi đểu

-Ăn không?

Nam Cung Mị Ảnh cắn răn, bản tính quật cường của nàng khiến nàng không thể khuất phục, nhưng mà cái bụng nàng lại không nghĩ vậy, nó lại phát ra tiếng “Rột…rột..” như là đang biểu tình khiến nàng phải chào thua, nàng gật đầu rồi phát ra một tiếng nhỏ nhẹ như muỗi kêu.

-Ăn…

Nghe được nàng nói Lâm Thanh Phong nét cười càng đậm hơn, hắn nghĩ là mình phải nên chọc “lão bà” của mình một chút nên hắn nói.

-Nàng muốn ăn nhưng ta không cho a, nếu nàng muốn ăn thì lại đây hôn ta một cái.

Nam Cung Mị Ảnh cứng người rồi, nàng thật căm ghét cái tên này, thừa nước đục thả câu, nàng “Hứ” một tiếng rồi lại quay đầu không để ý tới hắn, nhưng lúc này tiếng “Rột…rột…” lần thứ ba vang lên, cái bụng nàng biểu tình càng dữ dội hơn, nó nhất định khiến nàng phải khuất phục rồi.

Nàng lại quay đầu nhìn Lâm Thanh Phong, lúc này hắn đang cầm trong tay con cá nướng, mắt híp lại ý cười ngày càng đậm nhìn về nàng chờ nàng quyết định, nàng đỏ mặt cúi đầu, nàng thừa nhận khuất phục rồi lại phát ra một tiếng nhỏ như muỗi kêu.

-Được rồi, chỉ một lần này thôi, ta sẽ… hôn ngươi.

Tiểu nhân đắc chí đạt thành tâm nguyện Lâm Thanh Phong cười “ha hả” rồi hắn đưa má ra hướng về phía nàng, ngón tay chỉ chỉ vào má.

Nam Cung Mị Ảnh bất đắc dĩ cũng phải làm theo, nàng từ từ hướng đôi môi của mình lại gần Lâm Thanh Phong.

Bỗng dưng lúc này Lâm Thanh Phong đầu chợt lóe lên linh quang, ngay lập tức hắn quay mặt lại đối diện với nàng, hai người môi chạm môi…

Đầu óc Nam Cung Mị Ảnh hoảng loạn, nụ hôn đầu của nàng hiện tại lại bị cướp mất nên nàng không biết phải làm gì tiếp theo, còn Lâm Thanh Phong càng ngày càng đắc ý, lần đầu tiên sau hơn 20 năm hắn mới được “môi chạm môi” với người khác giới a, còn lại là một mỹ nhân và quan trọng hơn, nàng là lão bà của mình á.

Lâm Thanh Phong càng lúc càng mê say với cảm giác này, hai tay hắn không tự chủ được mà vòng qua eo Nam Cung Mị Ảnh, rồi hắn dùng sức ôm lấy nàng, Nam Cung Mị Ảnh từ từ nhũn ra, cuối cùng tay nàng cũng không tự chủ mà ôm lấy cổ của hắn.

Hai người ôm hôn một hồi lâu bỗng Nam Cung Tuyết ngửi thấy mùi cá nướng nên từ trong động chạy ra, nàng phát ra tiếng kêu.

-Oa, tỷ phu nướng ca thơm quá.

Tiếng kêu của Nam Cung Tuyết làm cho Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh giật mình, Nam Cung Mị Ảnh xấu hổ đẩy Lâm Thanh Phong ra rồi cúi mặt chạy về hướng bờ sông.

Nam Cung Tuyết vừa chạy ra thì lại thấy tỷ tỷ chạy nhanh tới bờ sông, nàng có chút mê mang nhìn về phía Lâm Thanh Phong.

-A tỷ phu lại ăn hiếp tỷ tỷ, lần này khi về muội sẽ nói cho cha biết.

Lâm Thanh Phong có chút buồn bực nhìn nàng, không phải tất cả là do nàng gây ra sao? Hắn nhìn về phía Nam Cung Mị Ảnh chạy đi, hắn thở dài rồi cuối cùng dặn dò Nam Cung Tuyết ngồi đây ăn cá đồng thời trông chừng người bị thương, còn hắn thì cầm thêm một con cá nướng đuổi theo Nam Cung Mị Ảnh.

….. Hết Chương 10…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau