HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Đại Hội khai mạc

Đại Hội thu đồ chính thức cũng đã tới ngày khai mạc.

Phía ngoài đấu trường có rất nhiều người tụ tập mua bán khiến cho xung quanh đấu trường cứ như là một phiên chợ.

Tuy vậy nhưng phiên chợ này an ninh vẫn rất cao, bởi vì hôm nay là một cuộc thi quan trọng nên Bách Hiểu Sinh phái ra rất nhiều vệ binh giữ trật tự xung quanh đấu trường.

Lâm Thanh Phong đi phía trước dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết, Hỏa Vân tôn giả cùng Mộng Tiêu Dao tiến về đấu trường.

Tiếu Hồng Trần bởi vì cơ thể bất tiện không thể hành động nên Ninh Thiên Nhai ở lại tiểu viện của Nam Cung Mị Ảnh để chăm sóc hắn.

Trước cửa đấu trường có rất nhiều người xếp hàng để được vào khán đài, nhưng khi bọn họ thấy Lâm Thanh Phong tới thì ai cũng nhanh chóng nhường đường.

Lâm Thanh Phong để lại cho mọi người trong thành ấn tượng quá sâu sắc, lần nào ra tay cũng là giết người, hắn còn có thể giết cả Nguyên Anh kì cường giả thì ai dám cản đường hắn?

Đối với điều này Lâm Thanh Phong một mặt thờ ơ bình tĩnh vẫn cứ tiếp tục đi, không để ý tới mọi người xung quanh.

Tới trước đấu trường Lâm Thanh Phong, Hỏa Vân tôn giả cùng Mộng Tiêu Dao đi vào hướng khán đài.

Còn Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết thì lại đi vào hướng dành cho các thí sinh tham dự.

Bách Hiểu Sinh đã dặn dò trước với những tên thủ vệ, khi bọn người Lâm Thanh Phong tới thì phải tiếp đãi chu đáo đồng thời dẫn bọn hắn đi đến chỗ ngồi phía trước nhất để dễ dàng quan sát.

Một tên thủ vệ phụ trách dẫn đường cho bọn người Lâm Thanh Phong nhanh chóng đứng ra cúi đầu với Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Lâm công tử, Bách thành chủ đã dặn dò ta sắp xếp chỗ ngồi cho các ngươi, phiền các ngươi đi theo ta.

Lâm Thanh Phong một mặt vô hại nhìn tên thủ vệ này rồi nở nụ cười thân thiện, gật đầu sau đó bước theo sau.

Tên thủ vệ phụ trách dẫn đường thấy được nụ cười này thì thở phào ra một hơi nhẹ nhõm.

Hắn thật sự rất sợ người thanh niên trước mặt này, đừng thấy người này nở nụ cười thân thiện, nhưng thật ra người thanh niên này là sát thần a.

Nếu chọc giận người này thì hắn chết cũng không biết chết như thế nào.

Tên thủ vệ bước đi phía trước nhanh chóng dẫn đường cho bọn người Lâm Thanh Phong tiến về khán đài.

Khán đài hôm nay rất náo nhiệt, tất cả các hàng ghế đều ngồi đầy ắp người, nhưng hai hàng ghế đầu vẫn trống rỗng.

Những hàng ghế này chỉ cho phép người của các tông môn và một số người đặc biệt ngồi.

Tên thủ vệ nhanh chóng dẫn theo bọn người Lâm Thanh Phong tiến đến hàng ghế thứ nhất rồi cúi đầu nói.

-Xin mời Lâm công tử, đây là chỗ mà Bách thành chủ đã sắp xếp cho công tử từ lúc trước.

Lâm Thanh Phong gật đầu vỗ vai tên thủ vệ này rồi mở miệng.

-Rất tốt, thật phiền phức ngươi.

Tên thủ vệ thân thể run lên một cái rồi nhanh chóng lắc đầu nở nụ cười.

-Không phiền phức, đây là nhiệm vụ của ta, ta là một người thô kệch xin công tử đừng chấp nhặt.

Nói rồi tên thủ vệ này nhanh chóng cáo từ, ngoài mặt nhìn hắn bình tĩnh vậy thôi nhưng thật ra trong lòng hắn đang hò hét run sợ, hắn muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này không muốn đối diện với tên ác ma trước mặt.

Nhìn theo bóng lưng của tên thủ vệ, Lâm Thanh Phong lắc đầu cười khổ, hắn làm sao không nhìn ra tên thủ vệ ấy sợ hắn?

Tên thủ vệ vẻ mặt nhìn như bình tĩnh nhưng đầu hắn đầy mồ hôi, lưng áo cũng thấm đầy nước, mặt dù Lâm Thanh Phong đã rất thân thiện nhưng tên thủ vệ này vẫn sợ.



Không thèm để ý tới tên thủ vệ ấy, Lâm Thanh Phong quay đầu trở về chỗ ngồi, Mộng Tiêu Dao cùng Hỏa Vân tôn giả thì ngồi ở hai bên.

Mộng Tiêu Dao hai mắt phát sáng thích thú nhìn xung quanh, từ nhỏ nàng chỉ biết sống trong nhà, chưa từng ra đường nên đối với sự náo nhiệt của đấu trường hôm nay khiến nàng rất thích thú.

Hỏa Vân tôn giả ngồi tại ghế nhắm mắt dưỡng thần, Lâm Thanh Phong xem xét xung quanh một chút.
Chỉ thấy những hàng ghế đầu của đấu trường đều đã có người của các tông môn ngồi xuống quan sát, mỗi tông môn mặc một thân y phục khác nhau nên rất dễ nhận thấy.

Lâm Thanh Phong đưa mắt nhìn xung quanh không thấy Thanh Phong môn thì hắn lắc đầu.

Đối với Thanh Phong môn bọn người này, Lâm Thanh Phong không muốn quan tâm, nhưng bọn hắn nếu lại tiến đến tìm phiền phức thì Lâm Thanh Phong không ngại tiễn bọn hắn về trời.

Bách Hiểu Sinh cũng đã tới, hắn là thành chủ tổ chức Đại Hội lần này nên hắn ngồi ở vị trí khá cao để quan sát tất cả.

Một lúc sau phía dưới đấu trường có một người bước ra, cảnh giới của hắn không cao không thấp là một vị Trúc Cơ tầng 4.

Hắn bước lên võ đài nhìn xung quanh rồi gật đầu, ho nhẹ một tiếng rồi bắt đầu nói.

-Cảm ơn hôm nay mọi người đã đến đây theo dõi Đại Hội thu đồ.

-Trước tiên giới thiệu một chút, tại hạ là trọng tài của Đại Hội lần này.

Tên trọng tài đã truyền linh lực vào giọng nói để giọng nói có thể vang xa, giúp mọi người xung quanh có thể nghe thấy được.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi ngồi yên nghe trọng tài nói tiếp.

Trọng tài ho nhẹ rồi mở miệng.

-Quy tắc của Đại Hội lần này đoán chừng mọi người cũng đã nghe qua nhưng tại hạ xin được phép nhắc lại.

-Quy tắc thi đấu 1 vs 1, thi đấu tới khi một người rơi đài, nhận thua hoặc không còn sức chiến đấu thì dừng.

Mọi người ngồi xung quanh đấu trường đã bắt đầu yên lặng lại rồi nghe người trọng tài nói.

-Được rồi, quy tắc chỉ bấy nhiêu, sau vài ngày thi đấu vòng loại lúc trước, chúng ta đã chọn ra được 32 cặp thi đấu cho kì đại hội lần này.

-Xin mời các tuyển thủ bước ra sân tiến hành nghi thức bốc thăm lựa chọn đối thủ.

Tên trọng tài dứt lời, thì các tuyển thủ tham dự đại hội lần này cũng bắt đầu bước ra.

32 cặp đấu 64 người tuyển thủ tiến về võ đài, tên trọng tài nhìn xem rồi gật đầu.

Hắn lấy trong nhẫn trữ vật ra một chiếc hòm rồi nói.

-Xin mời các tuyển thủ bước lên bốc thăm, trong chiếc hòm này có 64 tờ giấy được đánh số theo thứ tự của mỗi cặp đấu từ 1 đến 32 tương ứng với thứ tự mỗi trận đấu, chiếc hòm này cũng là một chiếc hòm đặc biệt có thể ngăn cản linh thức của các ngươi, vì vậy các ngươi chỉ có thể dựa vào vận khí mà bốc thăm.Mọi người đồng thời gật đầu rồi lần lượt tiến hành bốc thăm.

Một lúc sau tất cả mọi người đều đã bốc thăm xong, tên trọng tài gật đầu, thu lại chiếc hòm vào nhẫn trữ vật rồi nói.

-Các tuyển thủ hiện tại có thể mở tờ giấy trên tay nhìn xem, đồng thời xin mời mọi người trở vào trong chờ đợi ngoại trừ cặp đấu thứ nhất.

64 người mở tờ giấy ra xem thử, rồi 62 người bắt đầu tiến vào trong, chỉ để lại 2 người còn đứng lại võ đài.

Nam Cung Mị Ảnh may mắn được tham dự trận đấu đầu tiên, đối thủ của nàng là một tên công tử một thân y phục trắng, tay cầm quạt phe phẩy trong rất tiêu sái.

Trọng tài thấy mọi người đã vào trong thì gật đầu rồi mở miệng.

-Xin mời hai vị tuyển thủ báo ra danh tính cùng cảnh giới.

Nam Cung Mị Ảnh một mặt lạnh nhạt.

-Nam Cung Mị Ảnh, luyện khí tầng 10.

Còn tên công tử trước mặt nở nụ cười rồi nói.

-Tại hạ Thành Lý Văn, cảnh giới luyện khí tầng 10 xin cô nương chỉ giáo.

Trọng tài thấy hai người đã chào hỏi xong thì mở miệng.

-Được rồi, như vậy ta tuyên bố trận đấu.

-Bắt đầu.

Nói xong hai chữ “Bắt đầu” thì tên trọng tài nhanh chóng nhảy ra phía sau, chừa lại võ đài cho hai người.

Nam Cung Mị Ảnh nhanh chóng lấy ra thanh kiếm từ nhẫn trữ vật, nàng lấy ra là thanh kiếm bình thường nàng hay dùng, nàng muốn thi đấu để kiếm thêm kinh nghiệm chứ cũng không muốn lấy pháp khí ra nghiền ép người khác.

Thành Lý Văn nhìn Nam Cung Mị Ảnh đã lấy ra vũ khí thì gật đầu, tay cầm lấy cây quạt phe phẩy đứng tại chỗ.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn tên này rồi nhíu mày, nàng nhanh chóng xông tới tấn công.

Thành Lý Văn nở nụ cười rồi nhanh chóng né tránh, trong mắt hắn tư thế của Nam Cung Mị Ảnh tràn đầy sơ hở, hắn nhanh chóng đoán được nàng là một con thái điểu vì thế hắn muốn đùa giỡn nàng một phen.

Lâm Thanh Phong cùng Hỏa Vân tôn giả ngồi phía trên khán đài rất nhanh liền hiểu ý đồ của Thành Lý Văn, hai người đồng thời lắc đầu rồi đồng thanh mở miệng.

-Muốn chết.

Nam Cung Mị Ảnh là hàng thật giá thật thiên tài, tư chất của nàng ngay cả Hỏa Vân tôn giả cũng phải nói là yêu nghiệt.

Chỉ là do nàng ít khi chiến đấu nên mới tràn đầy sơ hở, tên Thành Lý Văn trước mặt lại muốn kéo dài thời gian để đùa giỡn với nàng thì hắn thật sự muốn chết.

Đúng như Lâm Thanh Phong và Hỏa Vân tôn giả dự đoán trước, chỉ một lúc sau tên Thành Lý Văn bắt đầu cảm thấy áp lực khi đối mặt với Nam Cung Mị Ảnh.

Sơ hở của Nam Cung Mị Ảnh ngày càng ít, nhưng thế tiến công ngày càng mãnh liệt khiến hắn khó bề xoay sở.

Lại thêm một lúc thì Thành Lý Văn khuôn mặt đắng chát bị Nam Cung Mị Ảnh đánh rơi khỏi võ đài.

Trọng tài ở một bên nhìn kết quả rồi gật đầu, trong lòng hắn cũng âm thầm khiếp sợ đối với biểu hiện của Nam Cung Mị Ảnh nhưng vẫn bất động thanh sắc mở miệng.

-Thành Lý Văn đã rơi đài, người chiến thắng là Nam Cung Mị Ảnh.

Những người thuộc các tông môn ngồi xem thì hai mắt phát sáng nhìn về Nam Cung Mị Ảnh, bọn họ nhìn ra Nam Cung Mị Ảnh là thiên tài nên ai cũng muốn thu nàng về tông môn.

…..Hết Chương 56…..

Chương 57: Phiền phức lại tới

Sau trận đấu của Nam Cung Mị Ảnh thì các trận đấu khác cũng nhanh chóng diễn ra.

Đa phần những người này đều đạt tới luyện khí tầng 9-10 nên chiến đấu rất căng thẳng.

Nhưng cũng chỉ là đối với bọn họ cùng những người đồng cấp thôi tất nhiên là không tính Lâm Thanh Phong.

Trong mắt Lâm Thanh Phong những người chiến đấu cứ như là một cảnh slowmotion, nhìn một lúc rồi hắn cũng ngáp ngắn ngáp dài.

Ở trận thứ 20 rốt cục cũng tới lượt Nam Cung Tuyết ra sân lúc này Lâm Thanh Phong mới ngồi thẳng người rồi chú ý xem.

Đối thủ của Nam Cung Tuyết là một tên mập béo ú đạt đến luyện khí tầng 10.

Tên mập này có thủ đoạn phòng ngự rất kì lạ, hắn thổi phồng cơ thể như một trái banh để ngăn chặn những đòn tấn công của Nam Cung Tuyết khiến nàng không thể tồn thương tới hắn.

Nhưng có một điểm là khi làm vậy thì hắn cũng không thể di chuyển và tấn công được chỉ có thể bị động phòng ngự.

Nam Cung Tuyết sau khi tấn công một hồi không có tác dụng thì nàng nhíu mày suy nghĩ.

Nàng nhanh chóng nghĩ ra ý tưởng, hai mắt nàng phát sáng rồi tiến lại gần tên này, nàng giơ tay ra, trên tay xuất hiện một viên hỏa cầu.

Nàng đưa viên hỏa cầu lại gần tên mập và bắt đầu ngồi đó… đốt.

Mặc dù tên mập này chịu đau đớn rất giỏi nhưng quần áo của hắn thì không được a.

Nam Cung Tuyết thấy hắn chỉ biết đứng yên không động đậy, nàng muốn tấn công cũng không được nên nàng dùng hỏa cầu thuật để đốt quần áo của hắn.

Nhìn thấy hành động của nàng thì toàn đấu trường một mặt mộng bức, ngay cả tên mập cũng mộng bức.

Rất nhanh sau đó cả đấu trường phát ra tiếng cười vang, mọi người đều ôm bụng cười ra nước mắt.

Mộng Tiêu Dao hai mắt phát sáng, Lâm Thanh Phong nở nụ cười đen tối, Hỏa Vân tôn giả khóe miệng giật giật, hắn không biết phải nên khóc hay nên cười với hành động này của Nam Cung Tuyết.

Một lúc sau quần của tên mập rốt cục cũng bị đốt sạch, Nam Cung Tuyết nhìn hắn nở nụ cười rồi lại chuẩn bị đốt đến áo của hắn.

Tên mập lúc này thật sự sợ hãi, nụ cười vô hại của Nam Cung Tuyết lúc này trong mắt hắn là nụ cười của một tên ác ma.

Tên mập nhanh chóng la hét.

-Đừng, đừng, ngươi là ác ma, ngươi đừng tới đây. Ta nhận thua a.

Dứt lời xong tên mập nhanh chóng thu nhỏ người rồi dùng tay che lại bộ phận nhạy cảm, nhanh chóng chạy vào trong.

Toàn trường lại vang lên một trận cười đinh tai nhức óc.

Tên trọng tài thấy kết quả như vậy thì cũng lắc đầu sau đó mở miệng.

-Đối thủ đã nhận thua, vòng này người chiến thắng là Nam Cung Tuyết.

Nam Cung Tuyết nở nụ cười, nàng vui vẻ cúi đầu chào khán giả rồi đi vào trong.

Lâm Thanh Phong ngồi trên khán đài nhìn nàng chạy vào thì nở nụ cười rồi gật đầu hài lòng.

Một lúc sau Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết rời khỏi khu vực dành cho tuyển thủ và nhờ một tên thủ vệ dẫn đường đến chỗ ba người Lâm Thanh Phong đang ngồi.

Mộng Tiêu Dao nhanh chóng chạy tới ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh.

Lâm Thanh Phong nhìn thấy hai nàng đang đi tới thì mỉm cười gật đầu rồi mở miệng.

-Cả hai làm rất tốt.

Nghe được lời khen của Lâm Thanh Phong thì hai nàng nở nụ cười gật đầu rồi tiến lại ghế ngồi xuống.

Nam Cung Mị Ảnh mở miệng.

-Sau khi kết thúc 32 vòng đấu thì ngày mai sẽ tiếp tục tiến hành 16 vòng, ta cùng tiểu Tuyết đã được vào vòng trong nên hiện tại rảnh rỗi.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi mở miệng.



-Vậy tiếp theo mọi người muốn tiếp tục ngồi đây theo dõi hay là ra ngoài đi dạo?

Nam Cung Mị Ảnh không có ý kiến, còn Mộng Tiêu Dao và Nam Cung Tuyết đều cảm thấy đói nên nhanh chóng mở miệng.

-Chúng ta ra ngoài tìm gì ăn a.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười nhìn hai nàng rồi gật đầu đồng ý.
Lâm Thanh Phong vừa muốn đứng dậy thì một đoàn người mang theo y phục màu xanh lam kiểu dáng khác biệt với Thanh Phong môn đã tiến đến đứng trước mặt bọn hắn.

Cầm đầu là một vị nữ phụ, nàng đứng trước mặt bọn người, nhìn về Nam Cung Mị Ảnh rồi nói.

-Xin chào vị tiểu hữu này, ta là Lạc trưởng lão của Thủy Tinh Cung ta muốn mời ngươi gia nhập vào Thủy Tinh Cung ngươi đồng ý không?

Nam Cung Mị Ảnh nhìn bọn người này rồi quay đầu sang nhìn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cũng hiểu ra ý đồ của bọn người này nên hắn nói với Nam Cung Mị Ảnh.

-Chuyện này nàng cứ quyết định, ta sẽ không ngăn cản lựa chọn của nàng.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, nàng suy tư một chút rồi nhìn về phía bọn người Thủy Tinh Cung mở miệng.

-Ta sẽ không gia nhập, ta tới đây chỉ để tăng thêm kinh nghiệm chiến đấu chứ cũng không muốn gia nhập tông môn.

Lạc trưởng lão nghe được lời này thì nàng có chút thất lạc, nhưng vẫn cố gắng hỏi lại.

-Ngươi thật sự quyết định như vậy?

Đáp lại nàng chỉ có vẻ mặt kiên định của Nam Cung Mị Ảnh.

Lạc trưởng lão hít một hơi, nàng gật đầu rồi dẫn theo đám đệ tử rời đi.

Nhìn Lạc trưởng lão rời đi Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi, rồi nở nụ cười vui vẻ, nàng đã quyết định đi theo Lâm Thanh Phong nên nàng không muốn phải gia nhập một tông môn nào khác.

Lâm Thanh Phong nghe được quyết định của nàng thì cũng nở nụ cười gật đầu.

Mặc dù hắn không muốn ngăn cản quyết định của nàng, nhưng hắn không muốn nàng gia nhập loại tông môn như thế này.

Trong mắt của Lâm Thanh Phong thì những tông môn này quá yếu, nếu Nam Cung Mị Ảnh muốn gia nhập tông môn thì hắn muốn nàng gia nhập một tông môn có cường giả như Hỏa Vân tôn giả tọa trấn hơn.

Quay đầu Lâm Thanh Phong dẫn đầu đoàn người rời đi đấu trường.

Cách Nam Cung Thành vài dặm đường, một bọn người mang theo lam sắc y phục đang tụ tập một chỗ.

Bọn chúng chính là người của Thanh Phong môn mà vài ngày trước đã bị Lâm Thanh Phong đánh bất tỉnh.

Phong sư huynh khuôn mặt âm trầm hắn nở nụ cười ác độc nhìn về Nam Cung Thành mở miệng lẩm bẩm.

-Lâm Thanh Phong a Lâm Thanh Phong, còn có những con tiện nhân kia, đợi vài ngày sau chưởng môn tới đây thì ta muốn cho các ngươi sống không bằng chết.

Bọn người ngồi xung quanh hắn cũng mang theo ánh mắt ác độc nhìn về phía Nam Cung Thành.

….
Bọn người Lâm Thanh Phong sau khi ra khỏi đấu trường thì liền đi tìm một chỗ để ăn trưa.

Ăn xong thì bọn hắn lại tiếp tục đi dạo xung quanh Nam Cung Thành mãi đến trời tối thì mới về tới Nam Cung gia tộc.

Về tới tiểu viện của Nam Cung Mị Ảnh thì Bách Hiểu Sinh đã đứng trước tiểu viện chờ đợi, thấy bọn Lâm Thanh Phong đã trở về thì Bách Hiểu Sinh nhanh chóng bước tới.

-Lâm tiểu hữu chuyện lớn không tốt.

Lâm Thanh Phong nhíu mày ra hiệu cho bọn người Nam Cung Mị Ảnh trở vào trước còn hắn ở lại nghe Bách Hiểu Sinh nói.

Bách Hiểu Sinh một mặt nghiêm trọng nói với Lâm Thanh Phong.

-Lâm tiểu hữu, theo như ta điều tra được thì mấy ngày tới bọn người Thanh Phong môn sẽ tìm đến ngươi.

Lâm Thanh Phong nghe tới đây thì một mặt khinh thường nhìn lại Bách Hiểu Sinh.

Bách Hiểu Sinh nhận ra được vẻ khinh thường của Lâm Thanh Phong nên cố gắng nói tiếp.

-Lần này thật sự không tốt, người tới sẽ là Chưởng môn Thanh Phong môn, Quân Vô Tà.

-Quân Vô Tà là một tên nổi danh ác độc, hắn là một Hóa Thần kì tu sĩ a.

Lâm Thanh Phong nghe được lời của Bách Hiểu Sinh thì cũng nhíu mày, thật sự hắn không quan tâm lắm một tên Hóa Thần kì tu sĩ.

Theo đánh giá của Hỏa Vân tôn giả thì thực lực hiện tại của Lâm Thanh Phong cũng ngang bằng Luyện Hư viên mãn tu sĩ nên hắn không sợ.

Phải biết rằng thực lực của Luyện Hư kì và Hóa Thần kì cách nhau một trời một vực rất khó để vượt qua.

Chỉ cần một tên Luyện Hư kì cho dù là yếu ớt nhất trong những Luyện Hư sơ kì thì cũng có thể đánh bại mười tên Hóa Thần kì viên mãn a.

Nhưng nếu là một tên Hóa Thần kì ác độc thì khác, bọn hắn có thể không từ thủ đoạn để đạt được mục đích.

Đây mới chính là điều làm Lâm Thanh Phong lo lắng.

Bọn người Nam Cung Mị Ảnh thì có hắn và Hỏa Vân tôn giả bảo vệ nhưng Nam Cung gia tộc lại khác a.

Mặc dù Lâm Thanh Phong không quan tâm Nam Cung gia tộc nhưng lão bà của hắn lại quan tâm a.

Nếu tên Quân Vô Tà nhằm vào Nam Cung gia tộc ra tay thì Lâm Thanh Phong cũng không có cách giải quyết được.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một hồi rồi hỏi Bách Hiểu Sinh.

-Như vậy, ngươi có thể đoán được bao giờ hắn tới đây a?

Bách Hiểu Sinh suy tính một chút rồi trả lời.

-Chắc khoảng chừng 3-4 ngày này, ta cũng không chắc được nhưng cũng cỡ như vậy.

Lâm Thanh Phong sờ cằm rồi gật đầu mở miệng.

-Vậy được rồi, ngươi cứ yên tâm, ta sẽ có cách giải quyết chuyện này.

Bách Hiểu Sinh vẫn có chút lo lắng nhìn về Lâm Thanh Phong, nhưng hắn cũng chỉ thở dài một hơi rồi quay đầu bỏ đi.

Lâm Thanh Phong cũng không có biện pháp nào khác, hắn nhíu mày suy nghĩ rồi bước vào tiểu viện.

Nam Cung Mị Ảnh vẫn đợi Lâm Thanh Phong ở trước cửa, thấy hắn suy tư bước vào thì nàng tiến lại hỏi.

-Sao vậy phu quân? Có chuyện gì khó nghĩ a?

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi nhìn nàng rồi lại nhìn Nam Cung Tuyết đang vui vẻ cười đùa với Mộng Tiêu Dao.

Đầu óc hắn bỗng dưng thông suốt, hắn nở nụ cười đen tối rồi nói.

-Không sao, ta đã có cách giải quyết.

Nam Cung Mị Ảnh tay che trán, nàng biết được mỗi khi Lâm Thanh Phong nở nụ cười như thế này thì sẽ có một người nào đó bị hắn đem đi làm lao công bất đắc dĩ.

Đúng như Nam Cung Mị Ảnh suy nghĩ, lần này Lâm Thanh Phong nghĩ tới biện pháp đó là Hỏa Vân tôn giả a.

…..Hết Chương 57…..

Chương 58: Quân Vô Tà tới

Sáng sớm ngày kế tiếp.

Lâm Thanh Phong cùng với ba người Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết và Mộng Tiêu Dao lại tiến về đấu trường.

Hỏa Vân tôn giả cũng không đi theo, vì hôm qua hắn đã đánh giá sơ bộ thực lực của tất cả các tuyển thủ, không ai có thể làm khó được Nam Cung Tuyết vì vậy hắn cũng không muốn nhìn.

Ngoài ra nhiệm vụ thật sự của Hỏa Vân tôn giả là thủ hộ tại Nam Cung gia tộc không để cho Quân Vô Tà đến để phá hoại.

Lúc đầu hắn cũng không muốn nhận việc này nhưng vì Nam Cung Tuyết mở miệng van xin nên hắn cũng đành chấp nhận.

Lâm Thanh Phong đưa Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết tới khu vực dành cho các tuyển thủ rồi lại cùng Mộng Tiêu Dao đi tới khán đài ngồi xuống.

Rất nhanh sau đó thì trọng tài cũng xuất hiện, vẫn là tên trọng tài hôm qua, ngày hôm nay sẽ có 16 cặp đấu nên hắn lại tiếp tục cho bốc thăm để quyết định.

Vào tới vòng này tất cả các tuyển thủ đều đạt tới luyện khí tầng 10, ngoài Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết còn có 2 người rất mạnh tùy thời có thể Trúc Cơ.

2 người này là 2 thiên tài của một gia tộc nhỏ họ Trần bọn họ được đánh giá là 2 người mạnh nhất cuộc thi lần này, hai người đều mang hỏa hệ thiên linh căn.

Tuy 2 người thật sự mạnh hơn 2 tỷ muội Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết.

Nhưng trong mắt Hỏa Vân tôn giả thì 2 người này cũng chỉ có vậy mà thôi, tư chất của 2 người không bằng một góc của Nam Cung Tuyết nên hắn cũng chẳng quan tâm.

Trong mắt của Hỏa Vân tôn giả, cái mà Nam Cung Tuyết thiếu chính là kinh nghiệm chiến đấu, nhưng với tư chất của nàng điều đó không phải vấn đề.

Bách Hiểu Sinh vẫn ngồi trên đài cao, hắn thấy mọi người đã đến đông đủ nên phất tay ra hiệu với trọng tài mau chóng rút thăm.

Các cặp đấu cũng nhanh chóng được định ra.

Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết sẽ đấu ở 2 trận cuối cùng vì thế hai nàng lại tới khán đài cùng Lâm Thanh Phong ngồi xem các trận đấu.

Các trận đấu diễn ra rất gay cấn, những người vào tới vòng này đều là thiên tài từ các nơi điều đó làm cho những trận đấu này càng thêm hấp dẫn.

Những tông môn tới đây để thu nhận đồ đệ hai mắt đều sáng rực vì biểu hiện của những tuyển thủ này.

Cuối cùng cũng đến lượt Nam Cung Mị Ảnh ra sân, đối thủ của nàng là một trong 2 vị thiên tài của Trần gia.

Nam Cung Mị Ảnh nàng cũng biết được trận đấu này rất khó khăn nên vẻ mặt nàng rất nghiêm túc.

Tên Trần gia vẻ mặt cũng nghiêm túc mà đánh giá Nam Cung Mị Ảnh, sau trận đấu hôm qua hắn cũng biết được nàng thật sự rất mạnh.

Trọng tài thấy hai người ánh mắt thận trọng nhìn nhau thì hắn gật đầu rồi nói.

-Hai tuyển thủ đã sẵn sàng… như vậy ta tuyên bố trận đấu chính thức. Bắt đầu.

Trọng tài vừa dứt lời thì liền nhảy xuống võ đài nhường chỗ cho hai người.

Nam Cung Mị Ảnh tay cầm kiếm lao nhanh về phía tên họ Trần.

Nhưng cũng đúng lúc này, một giọng nói vang lên khiến nàng dừng tay.

-Ai là Lâm Thanh Phong? Nhanh chóng bước ra, ta sẽ lưu ngươi toàn thây.

Một người mang áo bào đen xuất hiện, hắn lơ lửng giữa đấu trường vẻ mặt tràn đầy sát khí nhìn xuống khán đài.

Sự xuất hiện của người này khiến trận đấu bị dừng lại.



Lâm Thanh Phong nhíu mày đánh giá người này, hắn không biết người này là ai nên cũng không muốn bước ra.

Lúc này một vị trưởng lão của một tông môn nào đó đứng lên mở miệng.

-Quân chưởng môn, không biết vì chuyện gì mà ngài lại tới đây làm gián đoạn Đại Hội a?

Giọng nói của vị trưởng lão này khá lớn nên Lâm Thanh Phong cũng nghe được và cũng đoán ra được người này chính là chưởng môn Quân Vô Tà mà hôm qua Bách Hiểu Sinh đã nhắc tới.Quân Vô Tà cũng không trả lời, chỉ thấy hắn đưa tay về phía người này rồi khẽ siết một cái thì đầu óc vị trưởng lão vừa lên tiếng đã bể nát.

Toàn bộ đấu trường nhìn thấy cảnh này thì đều hít một hơi lạnh.

Lạc trưởng lão của Thủy Tinh Cung nhíu mày rồi đứng dậy mở miệng.

-Quân chưởng môn, ngài làm vậy là khinh người quá đáng a, chẳng lẽ ngài muốn làm địch nhân của tất cả tông môn tại đây sao?

Quân Vô Tà nghe được lời này thì hắn nở nụ cười quỷ dị rồi nói.

-Làm địch nhân với các ngươi? Đừng tự đề cao chính mình, các ngươi chỉ là một đám kiến hôi vậy mà muốn làm địch nhân của ta?

Nói rồi Quân Vô Tà lại ra tay với Lạc trưởng lão, nhưng lần này Lạc trưởng lão đã chuẩn bị sẵn nên nàng đã tránh được.

Nhưng mặc dù tránh được thì nàng cũng vô lực chiến đấu.

Lạc trưởng lão một mặt không thể tin được nhìn Quân Vô Tà, nàng lắp bắp mở miệng.

-Ngươi… chẳng lẽ ngươi đã đột phá đến Luyện Hư kì?

Quân Vô Tà không trả lời nàng, hắn chỉ cười phá lên coi như xác nhận.

Nghe được tiếng cười của hắn, tất cả trưởng lão của các tông môn ở đây như lâm đại địch, bọn hắn mau chóng cầm lấy vũ khí một mặt ngưng trọng nhìn Quân Vô Tà.

Quân Vô Tà thấy cảnh này thì nở nụ cười lạnh rồi mở miệng.

-Hôm nay ta cũng không muốn gây chiến với các ngươi, ta tới đây chỉ để tìm Lâm Thanh Phong, các ngươi nếu muốn cản đường ta thì ta cũng không ngại giết các ngươi một thể.

Lâm Thanh Phong ngồi một bên nghe thì nhíu mày, hắn không bất ngờ lắm vì tên Quân Vô Tà này muốn tìm hắn.

Ở giữa sân, Nam Cung Mị Ảnh cũng nhíu mày nhìn tên Quân Vô Tà, nàng biết được tên này tới đây tìm Lâm Thanh Phong là không có hảo ý.

Quân Vô Tà vẫn trôi nổi trên không trung, hắn híp mắt nhìn khắp đấu trường rồi lại liếc mắt tới võ đài.

Hắn nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh thì hai mắt phát sáng sau đó mở miệng.
-Haha, không ngờ lần này còn tìm được một tiểu mỹ nhân, được rồi sau khi giải quyết xong chuyện này thì ta sẽ thu ngươi về làm ấm giường.

Lâm Thanh Phong nghe được lời này thì hai mắt tràn đầy sát khí nhìn Quân Vô Tà, nhưng sau đó hắn lại nở nụ cười đứng dậy mở miệng.

-Ta là Lâm Thanh Phong, ngươi muốn để lão bà ta làm ấm giường có hỏi qua ý kiến của ta a?

Quân Vô Tà cau mày nhìn Lâm Thanh Phong, nhưng nhìn ra Lâm Thanh Phong chỉ là một tên Luyện Khí viên mãn thì hắn lại nở nụ cười ác độc.

-Khá lắm, một tên Luyện Khí viên mãn lại dám giết người của Thanh Phong môn ta, như vậy ngươi có thể đi chết sau đó ta lại thu lão bà của ngươi.

Nói rồi Quân Vô Tà lao nhanh tới trước mặt Lâm Thanh Phong, hắn vẫn nở nụ cười độc ác sau đó ra tay móc lấy trái tim của Lâm Thanh Phong.

Quân Vô Tà đã cảm giác được bàn tay của hắn đã chạm được vào lớp quần áo mỏng manh của Lâm Thanh Phong thì hắn càng đắc ý.

Nhưng lúc này hắn cũng nhíu mày, hắn không cảm giác được bàn tay của hắn xuyên qua da thịt, bỗng một giọng nói truyền vào lỗ tai của hắn.

-Gãi ngứa cho người khác vui vẻ lắm sao?

Quân Vô Tà giật nảy mình, hắn nhanh chóng lùi về phía sau rồi nhíu mày nhìn Lâm Thanh Phong.

Chỉ thấy Lâm Thanh Phong vẫn đứng đó, tay chắp sau lưng mở mắt nhìn thẳng vào hắn.

Quân Vô Tà nhíu mày rồi nở nụ cười lạnh.

-Tốt lắm, một tên tiểu tử Luyện Khí viên mãn còn mang theo một bộ pháp khí phòng thân có thể đỡ được một kích của ta.

Nói rồi Quân Vô Tà vẻ mặt nghiêm túc nhìn về Lâm Thanh Phong, sau đó hắn lấy ra vũ khí là một cây thương từ nhẫn trữ vật.

Tay cầm vũ khí, Quân Vô Tà nhìn Lâm Thanh Phong rồi mở miệng.

-Lần này ta sẽ ra tay toàn lực giết ngươi rồi ta sẽ thu lấy lão bà ngươi và cả kiện pháp khí của ngươi.

Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi cũng móc ra một viên đồng tệ cầm trên tay rồi dùng toàn lực bắn về phía Quân Vô Tà.

Quân Vô Tà nhìn thấy cảnh này thì nhíu mày, hắn nhanh chóng cầm lấy vũ khí để đỡ lấy viên đồng tệ.

Viên đồng tệ Lâm Thanh Phong bắn ra va chạm với cây thương của Quân Vô Tà phát lên một tiếng keng… thanh thúy.

Quân Vô Tà nhận lấy chấn động, thân thể nhanh chóng lùi lại một khoảng cách xa mới dừng lại.

Quân Vô Tà một mặt kinh hãi nhìn về Lâm Thanh Phong.

Đừng nói là hắn, toàn trường mọi người cũng một mặt kinh hãi khi chứng kiến cảnh này.

Ngay cả Lạc trưởng lão cũng kinh ngạc không thôi, nàng là ai? Lạc trưởng lão của Thủy Tinh Cung tu vi đạt đến Hóa Thần kì tầng 7, nàng không thể chống lại Quân Vô Tà.

Nhưng Quân Vô Tà lại bị một viên đồng tệ bắn bay, kinh dị hơn người bắn ra viên đồng tệ này lại là một tên Luyện Khí viên mãn thái điểu.

Lâm Thanh Phong nhìn thấy Quân Vô Tà đỡ được viên đồng tệ thì hắn cũng chấn kinh.

Trong ấn tượng của Lâm Thanh Phong thì ngoại trừ Hỏa Vân tôn giả thì không có ai đỡ được một chiêu của hắn a.

Nhưng tên Quân Vô Tà trước mặt lại đỡ được, vì thế Lâm Thanh Phong cũng nghiêm túc hẳn lên rồi nhìn về Quân Vô Tà.

Quân Vô Tà lúc này hai tay cầm lấy thương nhưng hai tay hắn đều run rẩy, lực chấn động khi va chạm với viên đồng tệ lúc nãy làm tay hắn tê rần.

Quân Vô Tà có chút kinh dị nhìn về Lâm Thanh Phong sau đó hắn quả quyết… quay đầu bỏ chạy.

…..Hết Chương 58…..

Chương 59: Một lần cưới 2 lão bà?

Toàn trường một mặt mộng bức nhìn Quân Vô Tà bỏ chạy, nhưng Lâm Thanh Phong phản ứng rất nhanh, hắn không thể để tên này bỏ chạy được vì sẽ gây ra rất nhiều phiền phức.

Lâm Thanh Phong hành động nhanh chóng, hắn dùng sức búng người một cái rồi nhanh chóng bay theo Quân Vô Tà.

Lâm Thanh Phong như một viên đạn pháo bay về phía Quân Vô Tà, chỉ trong một hơi thở thì hắn đã tới trước mặt Quân Vô Tà rồi nhanh chóng dùng sức cho Quân Vô Tà một cái tát.

Quân Vô Tà một mặt không thể tưởng tượng nổi, hắn không ngờ tốc độ của Lâm Thanh Phong quá nhanh, hắn không kịp phản ứng nên lãnh trọn một cái tát.

Thân thể của Quân Vô Tà nhanh chóng bay ngược lại, rơi vào giữa võ đài tạo thành một cái hố sâu.

Toàn trường lúc này một mặt chấn kinh vẫn chưa có người nào hoàn hồn.

Lãnh trọn một tát của Lâm Thanh Phong, Quân Vô Tà nằm thoi thóp trong hố sâu không có sức để di chuyển.

Hiện tại xương cốt của hắn hoàn toàn vỡ nát, kinh mạch tán loạn không thể di chuyển.

Lâm Thanh Phong rất nhanh quay trở về, bước tới hố rồi nắm lấy Quân Vô Tà vứt sang một bên tựa như vứt một con gà.

Lạc trưởng lão nhìn cảnh này thì hít một hơi thật sâu, nàng âm thầm may mắn vì hôm qua không ra tay cướp lấy Nam Cung Mị Ảnh.

Không thấy cảnh trước mặt sao? Chỉ với một cái tát mà Lâm Thanh Phong đã khiến một vị Luyện Hư kì cường giả chỉ còn một hơi thở, nàng chắc chắn rằng hôm qua chỉ cần nàng ra tay thì hôm nay nàng không nhìn thấy mặt trời.

Nhìn cảnh tượng trước mắt toàn trường đều hít một hơi khí lạnh, lúc này Bách Hiểu Sinh cũng nhanh chóng ra mặt.

-Hôm nay Đại Hội thu đồ kết thúc, xin mời mọi người nhanh chóng ra về.

Những tên thủ vệ nghe lệnh, nhanh chóng đuổi hết những khán giả ở đấu trường, chỉ để lại những người thuộc các tông môn và các tuyển thủ ở lại.

Rất nhanh sau đó toàn trường yên tĩnh, chỉ để lại người của các tông môn, Bách Hiểu Sinh, bốn người bọn Lâm Thanh Phong cùng với Quân Vô Tà còn đang nằm thoi thóp trên võ đài.

Lúc này bọn người của Thanh Phong môn cũng vừa tới dẫn đầu là tên Phong sư huynh, khi hắn bước vào thì thấy Lâm Thanh Phong đứng đó nên nở nụ cười lạnh mở miệng.

-Lâm Thanh Phong ngày hôm nay các ngươi phải chết.

Lâm Thanh Phong nhíu mày nhìn tên này rồi quay đầu không để ý.

Những người khác khi nghe thấy lời này thì quay đầu nhìn bọn người Thanh Phong môn như nhìn một đám người ngu.

Tên Phong sư huynh lúc này vẫn không để ý tới ánh mắt của mọi người xung quanh hắn chỉ tay vào Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Đợi chưởng môn tới đây thì ngươi sẽ chết, ta muốn xem thử ngươi đắc ý được bao lâu.

Quân Vô Tà đang nằm trên võ đài thoi thóp, nghe thấy lời này thì hắn cũng tức phun ra một búng máu, hắn nói với giọng run run.

-Xin các người…nhanh chóng… giúp ta…giết những tên nghịch đồ này…

Những trưởng lão ở các tông môn khác nghe lời này thì thở dài rồi ra tay, bọn hắn cũng biết được Quân Vô Tà đây là không muốn tông môn bị hủy diệt nên mới quyết định như vậy.

Bọn người Thanh Phong môn lúc này một mặt mộng bức, tới lúc bọn hắn chết cũng không biết tại sao mình lại chết.

Quân Vô Tà sau khi thấy bọn người này đã chết thì cũng thở dài ra một hơi, hắn biết lần này hắn thật sự đá phải thiết bản nên không muốn gây họa cho tông môn.

Quân Vô Tà một thân vô lực nhìn về Lâm Thanh Phong rồi mở miệng.

-Chuyện này…thật sự xin lỗi tiền bối…xin tiền bối tha thứ cho tông môn ta.

Lâm Thanh Phong một mặt không sao cả nhìn hắn rồi nói.

-Được rồi, thật sự ta không thích phiền phức cũng không muốn thêm việc vào người, lần này chỉ tới đây thôi, nếu ngươi có thể sống thì đó là do mệnh của ngươi chưa tận.

Quân Vô Tà nghe được lời này thì thở ra một hơi, hắn cố gắng lấy ra một viên đan dược rồi nuốt vào kéo dài tính mạng.

Bọn người xung quanh nhìn thấy tình cảnh này của Quân Vô Tà thì đều thở dài, một số người nhanh chóng nổi ra ý niệm xấu nhưng mặt vẫn vô biểu tình.



Quân Vô Tà sau khi nuốt viên đan dược thì coi như kéo dài được tính mạng.

Đan dược mà hắn nuốt nhìn qua cũng biết là rất trân quý có thể kéo dài tính mạng.

Lúc đầu hắn cũng không muốn sử dụng vì nếu sử dụng thì Lâm Thanh Phong cũng sẽ giết hắn thôi.

Nên tới khi Lâm Thanh Phong tha mạng thì hắn mới gắng sức mà dùng.

Lâm Thanh Phong nhìn thấy tất cả rồi gật đầu nhìn Bách Hiểu Sinh mở miệng.-Cuộc thi này còn muốn tiếp tục a?

Bách Hiểu Sinh cùng các trưởng lão tông môn đều nhanh chóng lắc đầu.

Nói đùa, nếu như trong chiến đấu Nam Cung Mị Ảnh lại bị thương thì sao? Thực lực của Lâm Thanh Phong mạnh như vậy thì cho dù tất cả bọn hắn ở đây cũng không chịu nổi khi Lâm Thanh Phong tức giận à.

Hôm qua những tên tuyển thủ này cũng đã chiến đấu một lần rồi, nên hiện tại cũng không cần thiết phải đấu nữa.

Thật ra những vòng đấu sau chỉ để bọn người này mua vui mà thôi, cũng không cần thiết cử hành.

Lâm Thanh Phong gật đầu với những người này rồi quay đầu dẫn Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết cùng Mộng Tiêu Dao rời đi.

Những người ở đây thấy bọn họ rời đi thì mới thở ra một hơi, những tông môn thì nhanh chóng chọn ra những đệ tử mà bọn họ nhìn trúng rồi cũng rời đi.

Đại Hội thu đồ sau ngày hôm đó cũng nhanh chóng kết thúc.

Thực lực mạnh mẽ của Lâm Thanh Phong cũng nhanh chóng được lan truyền khắp Nam Cung Thành, khiến người nghe chỉ biết thở dài cúi đầu.

Nam Cung gia tộc nhanh chóng phất lên như mặt trời ban trưa.

Nam Cung Phi Vân lúc này nụ cười đã kéo tới tận mang tai, lần này thật sự Nam Cung gia tộc nhặt được bảo.

Trong tiểu viện của Nam Cung Mị Ảnh thì vẫn yên tĩnh, Lâm Thanh Phong vẫn tiếp tục nấu ăn, Mộng Tiêu Dao thì trong phòng tu luyện, Nam Cung Mị Ảnh đối chiến với Nam Cung Tuyết, Hỏa Vân tôn giả nhắm mắt dưỡng thần thuận tiện chỉ điểm, còn Ninh Thiên Nhai tiếp tục chăm sóc Tiếu Hồng Trần.

Trời tối, sau khi bọn người Lâm Thanh Phong đã ăn no nê, Lâm Thanh Phong ngẩng đầu hỏi Hỏa Vân tôn giả.

-Lão già, những người kia lúc nào thì tới a?

Hỏa Vân tôn giả nhíu mày rồi mở miệng.

-Ta nghĩ cũng sắp rồi, hẳn là ngày mai sẽ đến a.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi nở nụ cười đen tối nhìn về Nam Cung Mị Ảnh.

Nam Cung Mị Ảnh đỏ mặt cúi đầu, nàng biết tại sao Lâm Thanh Phong lại nở nụ cười như vậy.

Tên ham tiền này chắc chắn là đang đánh chủ ý tới tiền mừng khi bọn họ tổ chức đám cưới a.

Lâm Thanh Phong ho nhẹ một tiếng rồi nhìn trời nói bâng quơ.

-Ta và Mị Ảnh vài ngày sau sẽ tổ chức đám cưới a.

Hỏa Vân tôn giả mặt xạm đen, hắn hiểu được ý của Lâm Thanh Phong là gì.Bọn người Nam Cung Tuyết hai mắt sáng rực lên nhìn về Lâm Thanh Phong.

Nam Cung Tuyết cùng Mộng Tiêu Dao thì nhao nhao trêu chọc Nam Cung Mị Ảnh, còn Ninh Thiên Nhai có chút thất lạc nhìn về Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong hiện tại vẻ mặt đắc ý ngẩng đầu nhìn trời nên không để ý, nhưng Nam Cung Mị Ảnh lại nhìn thấy vẻ mặt của Ninh Thiên Nhai a.

Nam Cung Mị Ảnh trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi nàng lại nở nụ cười.

Đến tối, mọi người nhanh chóng trở về phòng Nam Cung Mị Ảnh lại kéo tay Ninh Thiên Nhai tới phòng mình.

Ninh Thiên Nhai trong lòng xoắn xuýt nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nhìn Nam Cung Mị Ảnh.

Nam Cung Mị Ảnh thấy Ninh Thiên Nhai đã bình tĩnh thì nở nụ cười rồi nhỏ nhẹ nói.

-Muội cũng rất yêu thích phu quân a.

Ninh Thiên Nhai bị chọc trúng tâm sự nên nàng hốt hoảng đỏ mặt cúi đầu không nói gì.

Nam Cung Mị Ảnh cười cười nhìn nàng rồi tiếp tục nói.

-Thật sự ta rất yêu thích phu quân không muốn chia sẻ hắn với bất kì ai.

Ninh Thiên Nhai cúi đầu ủ rũ, nàng vẫn không nói gì.

Nam Cung Mị Ảnh lại tiếp tục nói.

-Nhưng, nếu người đó là muội thì ta không sao cả.

Ninh Thiên Nhai hai mắt phát sáng nhìn Nam Cung Mị Ảnh nhưng rồi lại ủ rũ nói.

-Tạ ơn Mị Ảnh tỷ, nhưng ta không xứng với Lâm công tử a.

Nam Cung Mị Ảnh phất tay đánh gãy nàng.

-Cái gì mà xứng với không xứng a? Không bằng ngươi hỏi thử hắn một chút.

Ninh Thiên Nhai đỏ mặt rồi nhanh chóng lắc đầu.

Nam Cung Mị Ảnh cười cười rồi mở miệng lên tiếng.

-Phu quân còn không muốn ra a.

Ninh Thiên Nhai hốt hoảng nhìn vào trong, chỉ thấy lúc này Lâm Thanh Phong bước ra tay gãi đầu khuôn mặt không biết làm sao.

Lâm Thanh Phong sau khi nghe Nam Cung Mị Ảnh nói thì hắn cũng mộng bức không biết làm sao, chỉ đành theo mưu kế của Nam Cung Mị Ảnh trốn vào trong nghe lén ý của Ninh Thiên Nhai.

Lâm Thanh Phong đứng trước mặt Ninh Thiên Nhai gãi đầu rồi mở miệng.

-Nàng thật sự yêu thích ta a.

Ninh Thiên Nhai đỏ mặt cúi đầu nhưng rất nhanh sau đó ánh mắt nàng kiên định rồi ngẩng đầu lên nhìn Lâm Thanh Phong.

-Thật sự.

Lâm Thanh Phong nghe được lời của nàng thì mỉm cười rồi mở miệng.

-Vậy được, vậy ta một lần sẽ cưới cả 2 nàng.

Ninh Thiên Nhai nở nụ cười vui mừng, ánh mắt lấp lánh nhìn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong nhìn hai nàng rồi nở nụ cười đê tiện.

-Như vậy đêm nay cả 3 người chúng ta ở cùng một chỗ a.

Ninh Thiên Nhai, Nam Cung Mị Ảnh hoảng hốt, cả 2 nàng muốn bỏ chạy nhưng lại bị Lâm Thanh Phong giữ lại.

…..Hết Chương 59…..

Chương 60: Băng Thánh, Âm tôn giả, Dương tôn giả

Trời sáng sớm, ánh nắng chiếu khắp muôn nơi Lâm Thanh Phong tỉnh dậy, bên cạnh hắn lúc này có 2 mỹ nữ đang nằm ngủ.

Khung cảnh xung quanh phòng có chút lộn xộn báo hiệu đêm qua đã có một trận dã chiến.

Nhìn hai mỹ nữ đang còn ngủ bên cạnh Lâm Thanh Phong nở nụ cười hắc hắc.

Rồi nhanh chóng xuống giường, mặc vào y phục sau đó bước ra khỏi cửa tiến về phòng bếp.

Hắn muốn làm một chút đồ ăn để bồi bổ cho 2 vị lão bà của hắn sau một đêm cuồng chiến.

Lâm Thanh Phong vui mừng hớn hở, hắn vừa bước đi vừa ca hát để biểu hiện sự vui vẻ của mình.

Hỏa Vân tôn giả ngồi tại đình viện một mặt xạm đen nhìn Lâm Thanh Phong.

Trận cuồng chiến đêm qua của Lâm Thanh Phong với thính lực của hắn làm sao không nghe được?

Hỏa Vân tôn giả vì vậy mà cũng không ngủ được a.

Lâm Thanh Phong rất vui vẻ, hắn không để ý tới xung quanh mà tung tăng đi vào phòng bếp nấu ăn.

Tâm trạng hôm nay của Lâm Thanh Phong rất tốt, sau khi làm xong thức ăn thì hắn múc ra 2 phần rồi đem về phòng.

Đánh thức hai vị mỹ nhân trên giường, Lâm Thanh Phong kéo ghế ngồi một bên cười cười chờ đợi các nàng.

Ninh Thiên Nhai có chút mỏi mệt tỉnh dậy hôm qua là lần đầu tiên của nàng nên nàng thật sự mệt mỏi, Nam Cung Mị Ảnh thì đỡ hơn một chút nhưng nàng vẫn ngáp ngắn ngáp dài còn chưa tỉnh ngủ.

Lâm Thanh Phong nhìn hai nàng rồi mau chóng lấy cho các nàng khăn và nước rửa mặt.

2 nàng trong lòng ngọt ngào nhìn cảnh này, đồng thời mỉm cười.

Đợi 2 nàng thay xong y phục sau đó ăn uống xong thì Lâm Thanh Phong lại tung tăng đi dọn dẹp.

Ninh Thiên Nhai cũng đứng dậy đi về phòng chăm sóc Tiếu Hồng Trần, còn Nam Cung Mị Ảnh cũng đi gọi Nam Cung Tuyết cùng Mộng Tiêu Dao.

Một lúc sau mọi người đều tập hợp đông đủ lúc này Lâm Thanh Phong mới đem đồ ăn tới.

Nam Cung Tuyết cùng Mộng Tiêu Dao vui vẻ, 2 nàng rất thích thú với những đồ ăn mà Lâm Thanh Phong làm ra.

Hỏa Vân tôn giả cũng ngồi một bên rồi bắt đầu ăn.

Nam Cung Mị Ảnh đứng một bên, nàng lại không ăn nên Nam Cung Tuyết hỏi.

-Tỷ tỷ sao lại không ăn a?

Nam Cung Mị Ảnh ngượng ngùng một chút rồi cười nói.

-Muội cứ ăn, tỷ đã ăn rồi.

Nam Cung Tuyết ánh mắt không hiểu nhìn Nam Cung Mị Ảnh nhưng sau đó nàng lại quay đầu ăn và không để ý.

Nam Cung Mị Ảnh thở phào một hơi nhẹ nhõm rồi trừng mắt nhìn Lâm Thanh Phong đang đứng cười cười một bên.

Hỏa Vân tôn giả hừ một tiếng rồi cũng không để ý bọn hắn tiếp tục ăn.

Sau khi tất cả đã dùng xong bữa sáng thì Lâm Thanh Phong nói.

-Sáng nay cũng rảnh rỗi, không bằng chúng ta đi dạo a.

Nam Cung Tuyết hai mắt phát sáng, nàng thật sự muốn đi dạo, nàng mang vẻ mặt tràn đầy khát khao nhìn Hỏa Vân tôn giả.

Nhưng đáp lại nàng chỉ có cái lắc đầu của Hỏa Vân tôn giả.

Nam Cung Tuyết ủ rũ cúi đầu rồi nhanh chóng đi vào trong tiếp tục tu luyện.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn cảnh này, nàng có chút không nỡ, nàng muốn xin Hỏa Vân tôn giả nhưng Lâm Thanh Phong lại kéo lấy nàng rồi lắc đầu.



Nam Cung Mị Ảnh do dự một chút rồi nàng thở dài một hơi cũng không nói gì.

Mộng Tiêu Dao cũng không có ý định đi, nàng muốn trở nên mạnh mẽ nên vẫn chăm chú tu luyện.

Ninh Thiên Nhai cũng không muốn đi, hôm qua là lần đầu tiên của nàng hiện tại nàng đi lại rất bất tiện vì thế nàng muốn ở nhà chăm sóc Tiếu Hồng Trần và chơi đùa với tiểu Hắc.

Lâm Thanh Phong nhìn xung quanh rồi gật đầu, dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh ra khỏi Nam Cung gia tộc.
Hiện tại Nam Cung gia tộc đang chuẩn bị cho đám cưới của Nam Cung Mị Ảnh và Lâm Thanh Phong, trước cửa gia nhân tấp nập trang trí xung quanh.

Bọn người nhìn thấy Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh bước ra thì nhanh chóng dừng tay rồi cúi đầu chào.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi vẫy tay đáp trả, dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh ra khỏi Nam Cung gia tộc.

Lâm Thanh Phong nắm tay Nam Cung Mị Ảnh cùng nhau đi dạo xung quanh Nam Cung thành.

Cũng đã gần tới ngày cưới nên Lâm Thanh Phong cũng phải tự chuẩn bị a, cũng không thể để Nam Cung gia tộc lo hết được.

Lâm Thanh Phong cùng với Nam Cung Mị Ảnh đi dạo khắp nơi, khiến rất nhiều người chú ý tới bọn hắn và nhanh chóng nhường đường.

Đây là do Lâm Thanh Phong lưu lại ấn tượng quá đáng sợ trong lòng mọi người ở Nam Cung thành vì thế bọn họ sợ hắn.

Nhưng đối với mọi người thì Lâm Thanh Phong vẫn nở nụ cười thân thiện rồi vui vẻ cười đùa rồi trò chuyện khiến khoảng cách giữa hắn và mọi người nhanh chóng rút ngắn.

Bên ngoài Nam Cung thành, bọn người Âm, Dương tôn giả cùng với Băng Thánh cũng đã đến nơi.

Cả 3 người đều không muốn tạo ra quá nhiều sự chú ý nên quyết định đi bộ tiến vào Nam Cung Thành.

Băng Thánh tản ra tinh thần lực cảm nhận các cỗ khí tức trong Nam Cung Thành để tìm Hỏa Vân tôn giả.

Âm, Dương tôn giả hai vợ chồng đứng cạnh bên chờ đợi nàng.

Băng Thánh cảm nhận một hồi rồi thu về tinh thần lực, sau đó nàng thở ra một hơi rồi nhíu mày mở miệng.

-Ta đã cảm nhận được nơi ở của Hỏa Vân tôn giả, nhưng ngoài ra ta còn cảm nhận được một cỗ khí tức rất kì quái.

Âm, Dương tôn giả đồng thời nhíu mày.

Âm tôn giả trầm ngâm một chút rồi nói.

-Vậy trước tiên chúng ta nên tìm hiểu cỗ khí tức đó a, ta cũng không muốn quê nhà của đệ tử lại gặp chuyện a.

Dương tôn giả cùng Băng Thánh đồng thời gật đầu, sau đó Băng Thánh đi trước dẫn đường.

Ba người nhanh chóng đi vào giữa chợ, tiến về chỗ Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh.

Hỏa Vân tôn giả đang ở Nam Cung gia tộc chỉ đạo Nam Cung Tuyết, hắn đã phát giác được tinh thần lực của Băng Thánh dò xét nên hắn biết được Băng Thánh đã tới.

Hỏa Vân tôn giả cũng thử thả ra tinh thần lực và phát hiện bọn người Băng Thánh đang tới gần Lâm Thanh Phong.

Hỏa Vân tôn giả trầm tư một chút rồi cũng đoán được ý định của bọn người Băng Thánh muốn thử đi gặp Lâm Thanh Phong, nên hắn cười cười rồi cũng không nói gì tiếp tục chỉ đạo Nam Cung Tuyết.
Lâm Thanh Phong vẫn đang cùng Nam Cung Mị Ảnh đi dạo khắp nơi, bỗng dưng hắn cảm giác được gì đó nên nhíu mày nhìn về một hướng.

Nơi đó hắn chỉ thấy 3 người, 2 vị mỹ nữ cùng 1 nam tử đang đứng nhìn về phía hắn Nam Cung Mị Ảnh.

Cả 3 người vẫn đứng tại đó nhưng lại khiến cho người khác không cảm nhận được sự tồn tại của bọn họ, chỉ xem họ giống như viên đá bên đường không ai chú ý tới.

Nam Cung Mị Ảnh vẫn không phát giác được biểu hiện của Lâm Thanh Phong, nàng vẫn đang chăm chú lựa chọn vật phẩm tại một quầy hàng gần đó.

Lâm Thanh Phong quay đầu nhìn nàng rồi mở miệng.

-Lão bà, ở đây đợi ta một chút, ta có ít chuyện cần xử lý.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu với Lâm Thanh Phong rồi tiếp tục lựa chọn đồ trên quầy hàng.

Lâm Thanh Phong quay đầu bước tới phương hướng bọn người Băng Thánh đang đứng đó dò xét hắn.

Bọn người Băng Thánh có chút ngạc nhiên vì Lâm Thanh Phong đã phát hiện ra bọn hắn, nhưng đã thấy Lâm Thanh Phong bước lại gần thì bọn hắn cũng không trốn tránh.

Lâm Thanh Phong bước tới trước mặt 3 người rồi cười cười nói.

-Xin hỏi 2 vị mỹ nữ này, 2 vị tìm ta?

Dương tôn giả cau mày hừ một tiếng rồi nói.

-Làm sao? Bọn ta chỉ nhìn ngươi một chút thì không được?

Lâm Thanh Phong để ngoài tai lời nói của Dương tôn giả, hắn vẫn nở nụ cười hướng về Âm tôn giả cùng với Băng Thánh.

Băng Thánh ho nhẹ một tiếng rồi mở miệng.

-Phiền phức vị công tử này, chúng ta cũng không có ý đồ xấu, chỉ vì khí tức của ngươi khá lạ nên bọn ta chỉ muốn dò xét một chút.

Lâm Thanh Phong gật đầu với Băng Thánh rồi cười nói.

-Không phiền phức, được 2 vị mỹ nữ chú ý là vinh hạnh của ta a.

Âm tôn giả cùng với Băng Thánh được Lâm Thanh Phong khen là mỹ nữ thì cả 2 đều nở nụ cười vui vẻ, chỉ riêng Dương tôn giả thì vẻ mặt đen như đáy nồi.

Dương tôn giả hừ một tiếng rồi quay mặt đi không thèm để ý.

Âm tôn giả thấy được biểu hiện của hắn nên cười cười giải thích với Lâm Thanh Phong.

-Xin lỗi vị công tử này, tướng công nhà ta tính khí khá lớn nếu có vô lễ xin công tử đừng để bụng.

Lâm Thanh Phong lắc đầu tỏ vẻ không sao cả sau đó lại quay đầu nhìn Băng Thánh rồi mở miệng.

-Tại hạ Lâm Thanh Phong xin mạo muội hỏi vị mỹ nữ này tên gọi là gì?

Băng Thánh lắc đầu rồi nói.

-Cũng không cần thiết phải xưng danh, chúng ta chỉ là vô tình gặp nhau về sau lại không có cơ hội.

Lâm Thanh Phong cười cười nhìn nàng rồi trả lời.

-Phải không? Sao ta cảm giác thấy chúng ta rất nhanh sẽ gặp lại đâu?

Băng Thánh cười cười lắc đầu rồi dẫn theo Âm, Dương hai vị tôn giả rời đi.

Lâm Thanh Phong nhìn theo phương hướng 3 người rời đi cũng nở nụ cười.

Hắn đã đoán được 3 người này là ai nên hắn chắc chắn bọn hắn sẽ gặp lại nên cũng không cần vội vàng.

Lâm Thanh Phong quay lại gian hàng mà Nam Cung Mị Ảnh đang chờ, hắn nắm lấy tay nàng rồi nói nhỏ.

-Chúng ta đi mua thêm một số thức ăn a, hôm nay chúng ta sẽ có khách.

Nam Cung Mị Ảnh không biết những vị khách mà Lâm Thanh Phong nói là ai, nhưng nàng cũng có chút suy đoán nên nàng gật đầu rồi đi cùng Lâm Thanh Phong.

….Hết Chương 60…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau