HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Ta cảm thấy một điều gì đó không ổn sắp xảy ra

Đã trải qua 2 tuần từ khi Mộng Tiêu Dao đến đây, chỉ tu luyện 2 tuần lễ mà hiện tại nàng đã đạt tới luyện khí tầng 3.

Mới nghe qua thì luyện khí tầng 3 cũng không phải là cảnh giới quá cao nhưng phải biết rằng một người bình thường 6 tuổi là lúc họ bắt đầu tu luyện và để đạt tới luyện khí tầng 3 thì phải mất khoảng 3 năm.

Hỏa Vân tôn giả cũng bắt đầu tu luyện vào độ tuổi này nhưng để đạt tới luyện khí tầng 3 thì hắn phải mất 1 năm, còn Mộng Tiêu Dao thì sao?

Mộng Tiêu Dao hiện tại 18 tuổi, nàng đã bỏ qua thời gian tu luyện tốt nhất của một người bình thường nhưng nàng chỉ cần tốn 2 tuần để đạt tới luyện khí tầng 3.

Nhìn tư chất quái vật của Mộng Tiêu Dao, Hỏa Vân tôn giả tâm tắc không ngớt, hiện tại hắn khẳng định rằng nàng chính là quái vật mang theo Âm Dương song linh căn.

Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết thì không suy nghĩ gì nhiều, hai nàng nhìn thấy Mộng Tiêu Dao tu luyện thật nhanh thì càng cố gắng tu luyện nhiều hơn.

Còn về phần Lâm Thanh Phong, cũng đừng nói đến tên quái thai như hắn, nửa giờ từ phàm nhân đạt tới luyện khí tầng 10 thì Hỏa Vân tôn giả chỉ nói một câu.

-Hắn không phải con người, đừng dùng con người so sánh với hắn.

Một ngày này ba người Nam Cung Mị Ảnh vẫn đang tiếp tục tu luyện thì Bách Hiểu Sinh tới, hắn cúi đầu ôm quyền với Hỏa Vân tôn giả và Lâm Thanh Phong.

Nhìn thấy người tới là Bách Hiểu Sinh thì Lâm Thanh Phong gật đầu, còn Hỏa Vân tôn giả thì không để ý tới hắn.

Bách Hiểu Sinh cười cười nhìn Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Ba ngày sau là ngày Đại Hội thu đồ diễn ra, hiện tại bên ngoài có rất nhiều người tham dự đã tới, nhưng đó cũng chỉ là những người tới tham gia vòng loại thôi, nhưng vẫn có một số tông môn đến theo dõi nhằm chọn ra những người ưu tú.

-Vòng thi chính thức sẽ bắt đầu vào bốn ngày sau đó cũng tức là Mị Ảnh cô nương cùng với Tuyết cô nương một tuần sau sẽ tham dự Đại Hội thu đồ.

Lâm Thanh Phong nghe tới đây thì gật đầu.

-Vậy thể lệ cuộc thi là như thế nào?

Bách Hiểu Sinh nghĩ nghĩ một chút rồi nói.

-Thể lệ rất đơn giản, hai người sẽ lên võ đài so tài với nhau cho đến khi một bên nhận thua, không còn sức chiến đấu hoặc rơi đài, nhưng không được đả thương tính mạng của đôi bên.

-Khi đó người chiến thắng sẽ được đi tiếp vào vòng trong.

Lâm Thanh Phong sờ cằm gật đầu, thể lệ thi như vầy khá đơn giản, chỉ cần ngươi có thực lực là được.

Bách Hiểu Sinh đứng một bên rồi nhìn về phía Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết đang thực tập đối chiến, nhìn cách hai nàng chiến đấu với nhau rất xảo diệu hắn cũng gật đầu.

Lâm Thanh Phong nói chuyện với Bách Hiểu Sinh một lúc thì cũng không còn gì muốn hỏi, lúc này thì Bách Hiểu Sinh mới ôm quyền cáo từ.

Nhìn theo bóng lưng của Bách Hiểu Sinh rời đi thì Lâm Thanh Phong vẫy tay gọi hai người Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết.

Thấy được Lâm Thanh Phong kêu gọi thì hai nàng dừng tay rồi đi về phía hắn.

Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái rồi nói.

-Ba ngày sau là ngày vòng loại của Đại Hội thu đồ diễn ra, các ngươi muốn đi xem a?

Lúc này Mộng Tiêu Dao cũng đã tới, nàng nghe được bọn Lâm Thanh Phong muốn đi xem Đại Hội thu đồ nên rất hứng thú muốn đi theo.

Nam Cung Tuyết thì một mặt đáng thương nhìn về Hỏa Vân tôn giả, nàng rất muốn đi nhưng trước đó phải hỏi ý kiến của hắn.

Nhìn thấy vẻ mặt của Nam Cung Tuyết thì Hỏa Vân tôn giả cũng gật đầu nói.

-Đi xem một chút cũng tốt, hiện tại ngươi chính là cần thêm kinh nghiệm chiến đấu chứ không nên chỉ ngồi trong nhà tu luyện.

Nghe được Hỏa Vân tôn giả đồng ý thì hai mắt của Nam Cung Tuyết phát sáng.



Nàng vui vẻ cười hì hì ôm lấy Hỏa Vân tôn giả rồi nói.

-Ta biết sư phụ là tốt nhất.

Hỏa Vân tôn giả nhìn nàng vui vẻ thì hắn cũng cười, hắn rất ưa thích nàng nên nàng vui thì hắn cũng vui theo.

Lâm Thanh Phong nhìn hai người đang vui vẻ thì cũng thở ra một hơi, sau đó lại nói.-Được, vậy ba ngày sau chúng ta sẽ đi xem, còn lại chúng ta có chuyện khác cần phải nhờ tới Hỏa Vân tôn giả.

Hỏa Vân tôn giả nghe được lời của Lâm Thanh Phong thì da gà nổi hết lên, con hàng này không phải là người tốt, nên chuyện hắn nhờ cũng sẽ không tốt đi đâu được.

Thấy vẻ mặt của Hỏa Vân tôn giả thì Lâm Thanh Phong cười cười rồi lắc tay nói.

-Thật sự chuyện ta muốn nhờ cũng không phải việc gì khó, chỉ là muốn ngài đánh giá uy lực Rasengan của Mị Ảnh và tiểu Tuyết thôi.

Hỏa Vân tôn giả nghe vậy thì thở ra phào nhẹ nhõm rồi gật đầu.

Lâm Thanh Phong thấy hắn đã đồng ý thì vẫy tay gọi lại Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết nói.

-Các nàng đã thành thục Rasengan thì cũng nên thử một chút uy lực a, nên nhớ không đánh mặt.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết gật đầu, trên tay hai nàng xuất hiện hai viên cầu Rasengan lớn cỡ trái banh nhỏ.

Hai nàng nhìn Hỏa Vân tôn giả, thấy hắn gật đầu thì hai nàng nhanh chóng chạy đến tấn công hắn bằng Rasengan trên tay.

Hỏa Vân tôn giả gật đầu, quanh người hắn xuất hiện một vòng hào quang màu đỏ nhạt.

Hai viên cầu Rasengan ở gần nhau thì xảy ra cộng hưởng, hai viên cầu dần dần lớn lên, lúc đầu mỗi viên chỉ lớn cỡ trái banh nhỏ, thì lúc này lại lớn hơn lòng bàn tay một chút.

Hỏa Vân tôn giả nhìn thấy cảnh này thì giật mình, hắn không nghĩ tới pháp thuật này còn có thể cộng hưởng để gia tăng uy lực nhưng hắn phản ứng rất nhanh, vòng hào quang màu đỏ xung quanh người lại đậm thêm một chút.

Hai viên Rasengan cộng hưởng nằm ngoài dự liệu của hai nàng nhưng hai nàng vẫn lao nhanh tới Hỏa Vân tôn giả.

Hai viên Rasengan không thể tiến gần Hỏa Vân tôn giả mà bị chặn lại ở ngoài, Hỏa Vân tôn giả đánh giá lực công kích của hai viên Rasengan một chút rồi gật đầu với Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong thấy vậy cũng lên tiếng.

-Được rồi, hai người có thể dừng tay.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết đồng thời thu tay lại, sau đó đứng tại chỗ cùng Hỏa Vân tôn giả đợi Lâm Thanh Phong tiến đến.

Mộng Tiêu Dao cũng chạy tới, khi xem thấy được pháp thuật này thì nàng rất muốn học nên cũng muốn nghe.

Lâm Thanh Phong bước tới gần rồi hỏi Hỏa Vân tôn giả.

-Thế nào?Hỏa Vân tôn giả gật đầu.

-Uy lực cũng không tệ, trước khi xảy ra cộng hưởng ta đánh giá uy lực khoảng chừng một kích toàn lực của Trúc Cơ sơ kì, còn sau khi cộng hưởng thì đạt cỡ Trúc Cơ hậu kì.

Hỏa Vân tôn giả dừng một chút rồi lại nói.

-Thật sự ta không biết làm sao ngươi có thể sáng tạo được một pháp thuật như vậy, chỉ là luyện khí viên mãn lại có thể phát ra uy lực không kém gì Trúc Cơ kì, còn có thể cộng hưởng với nhau và khiến bọn chúng càng mạnh hơn.

-Nhưng dù vậy nhược điểm của chúng vẫn quá rõ ràng là chỉ dùng để cận chiến.

Lâm Thanh Phong gật đầu, hắn biết rõ nhược điểm của Rasengan nhưng vấn đề này hắn không lo lắng, chỉ cần hắn tìm hiểu thêm sự khác biệt giữa tự nhiên năng lượng và linh khí thì hắn có thể hoàn thiện được.

Lại nhìn về hai người Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết, Lâm Thanh Phong nở nụ cười.

-Cả hai làm tốt lắm, nhưng trong cuộc thi pháp thuật này cũng có thể sử dụng, nhưng tốt nhất vẫn nên sử dụng kĩ năng của chính mình để tham gia.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết gật đầu, hai nàng cũng muốn để lại pháp thuật này làm át chủ bài nên đều đồng ý với Lâm Thanh Phong.

Thấy hai nàng đều đồng ý thì Lâm Thanh Phong vỗ tay rồi nói.

-Được rồi, hai người cứ tiếp tục tu luyện, ba ngày sau chúng ta sẽ đi xem Đại Hội thu đồ.

Mộng Tiêu Dao một bên bĩu môi, nàng muốn học được Rasengan nên nắm lấy tay Lâm Thanh Phong nũng nịu.

-Quái ca ca, ta cũng muốn học a, ngươi mau dạy ta à.

Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu cười khổ, muốn học pháp thuật thì cảnh giới phải đạt ít nhất là luyện khí tầng 10 a.

Hiện tại Mộng Tiêu Dao mới đạt tới luyện khí tầng 3 thì làm sao học?

Lâm Thanh Phong cười cười xoa đầu nàng rồi nói.

-Tiêu Dao muội muội muốn học thì ta sẽ dạy, nhưng phải đạt tới luyện khí tầng 10 thì mới có thể học pháp thuật, nên muội cứ cố gắng đạt luyện khí tầng 10 a.

Mộng Tiêu Dao nghe được lời của Lâm Thanh Phong thì hai mắt phát sáng, nàng vui vẻ gật đầu rồi chạy đi tu luyện, nàng biết « Quái ca ca » sẽ không lừa nàng.

Hỏa Vân tôn giả một bên nhìn tất cả, hắn thở ra một hơi, Mộng Tiêu Dao đã là một yêu nghiệt hiện tại nàng còn hăng hái đi tu luyện thì không biết khi Dương tôn giả và Âm tôn giả tới đây thì biểu hiện sẽ như thế nào.

Nhưng bỗng Hỏa Vân tôn giả nghĩ tới điều gì đó, hắn nhìn Lâm Thanh Phong rồi nở nụ cười đen tối rồi nói.

-Tiểu tử, ta cho ngươi biết Dương tôn giả và Âm tôn giả là đại gia a.

Lâm Thanh Phong sửng sốt nhìn Hỏa Vân tôn giả rồi cũng nở nụ cười đen tối.

Ở một nơi nào đó Dương tôn giả, Âm tôn giả cùng với một vị nữ tử đang bay tới Nam Cung Thành với tốc độ chóng mặt, bỗng dưng Dương tôn giả lên tiếng.

-Lão bà, ta cảm thấy một điều gì đó không ổn sắp xảy ra.

Một bên Âm tôn giả cũng gật đầu trả lời.

-Ta cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Âm tôn giả quay đầu nhìn vị nữ tử cạnh bên.

-Lần này khổ cực Băng Thánh lại cùng đi với phu thê chúng ta, nếu có chuyện gì bất ổn xin nhờ Băng Thánh trợ giúp một tay.

Vị nữ tử được gọi là Băng Thánh gật đầu rồi đáp.

-Không có chuyện gì, ta hiện tại cũng đang rảnh rỗi nên muốn đi đây đó một chút.

…..Hết Chương 51…..

Chương 52: Cảnh này có chút quen thuộc

Sau 3 ngày, Đại Hội thu đồ cũng đã bắt đầu, ba ngày trước Mộng Tiêu Dao vì muốn nhanh chóng học được Rasengan nên đã chăm chỉ tu luyện cho đến sáng ngày hôm nay thì nàng đã đột phá tới luyện khí tầng 4.

Hỏa Vân tôn giả nhìn biểu hiện của nàng thì nụ cười đen tối trên mặt hắn lại càng đậm hơn, hắn thề lần này hắn phải để hai vợ chồng Dương tôn giả và Âm tôn giả cắt xuống một miếng thịt.

Mộng Tiêu Dao từ sáng sớm đã có dấu hiệu đột phá nên bọn người Lâm Thanh Phong cũng không tới xem Đại Hội thu đồ mà vẫn chờ nàng đột phá xong rồi cùng đi.

Tới gần trưa, Mộng Tiêu Dao đã đột phá xong, nàng vui vẻ chạy đi tắm rửa rồi thay vào một bộ y phục mới mà mấy ngày trước Nam Cung Mị Ảnh đã sai người mua giúp nàng.

Lâm Thanh Phong thấy nàng đã xong thì gật đầu đứng dậy nói.

-Được rồi, mọi người đã đông đủ, vậy hiện tại chúng ta sẽ tới xem Đại Hội thu đồ.

Bốn người nghe Lâm Thanh Phong nói thì gật đầu đứng dậy cùng theo Lâm Thanh Phong đi đến nơi diễn ra Đại Hội, còn tiểu Hắc thì lại lăn ra ngủ nên bị bọn họ để ở nhà.

Ra khỏi Nam Cung gia tộc, Lâm Thanh Phong đi phía trước dẫn đường, đi được một lúc thì hắn lại gãi đầu quay lại nói.

-Giờ ta mới nhớ là chưa hỏi Bách Hiểu Sinh nơi diễn ra Đại Hội.

Nam Cung Mị Ảnh lấy tay che trán, Nam Cung Tuyết cùng Mộng Tiêu Dao một mặt mộng bức nhìn Lâm Thanh Phong, Hỏa Vân tôn giả thở dài lắc đầu.

Thấy phản ứng của bốn người Lâm Thanh Phong gãi đầu cười cười.

Hỏa Vân tôn giả chỉ tay về một phía rồi nói.

-Nơi đó ta cảm nhận được rất nhiều khí tức tập trung, nơi đó hẳn là nơi diễn ra Đại Hội.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi đi phía trước, dẫn theo 5 người tiến về nơi diễn ra Đại Hội.

Đại Hội thu đồ được tổ chức ở một đấu trường tại trung tâm Nam Cung thành, ở giữa là lôi đài được bao quanh bởi những hàng ghế ngồi của khán giả.

Ngày đầu tiên có rất nhiều người, nhưng đa phần là những người tham dự vòng loại, còn lại một phần là người đi xem, nên khán đài có rất nhiều ghế trống.

Bọn người Lâm Thanh Phong tiến vào khán đài cũng không có nhiều sự chú ý.

Tìm một chỗ ngồi xuống Lâm Thanh Phong đưa mắt nhìn về lôi đài.

Trên lôi đài có hai vị tuyển thủ đang chiến đấu, cảnh giới bọn họ cũng không cao một người đạt tới luyện khí tầng 8 một người đạt đến luyện khí tầng 7.

Hai người chiến đấu cũng không có gì đặc sắc, chỉ đến gần cuối thì vị tuyển thủ luyện khí tầng 7 lại rút ra một thanh pháp khí và giành thắng lợi.

Hỏa Vân tôn giả nhìn xem rồi lắc đầu nhắm mắt lại chẳng thèm để ý, những người này chiến đấu trong mắt hắn thật sự quá nát, không có gì đặc sắc.

Lâm Thanh Phong nhìn một hồi rồi cũng chẳng muốn nhìn, những người này thật sự quá nát rồi, hắn thở ra một hơi rồi quay sang nhìn Nam Cung Mị Ảnh.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết lúc này thì vẫn chăm chú xem, hai nàng dù là thiên tài nhưng từ nhỏ cũng không được ai chỉ dạy mà phải tự mình học hỏi.

Mỗi trận chiến đấu dù nát cỡ nào thì hai nàng vẫn muốn học hỏi thêm kinh nghiệm.

Đây là lần đầu Mộng Tiêu Dao được nhìn thấy những cuộc so tài này nên nàng rất phấn khích.

Nhìn được một lúc lâu thì Lâm Thanh Phong đứng dậy nói.

-Ta cảm thấy có chút khát, mọi người cứ ngồi đây ta sẽ ra ngoài mua nước đem tới.

3 nàng gật đầu với hắn rồi tiếp tục xem còn Hỏa Vân tôn giả thì vẫn ngồi nhắm mắt không để ý.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi quay đầu ra ngoài tìm nước uống.



Bước ra khỏi đấu trường, Lâm Thanh Phong đưa mắt nhìn xung quanh.

Nơi này có rất nhiều người bày bán, chủ yếu vẫn là các quán nước, quán ăn.

Tùy ý chọn một cửa hàng nước Lâm Thanh Phong bước vào mua một bình rượu và vài túi nước.

Bước ra khỏi cửa hàng, hắn thở dài một hơi, hiện tại hắn vẫn chưa muốn quay lại đấu trường nên quyết định đi dạo xung quanh.
Đi dạo một lúc lâu, Lâm Thanh Phong… lại bị lạc, hắn lại bước vào một ngõ hẻm nhỏ yên tĩnh tách biệt với vẻ náo nhiệt ngoài đường.

Lâm Thanh Phong gãi đầu lẩm bẩm.

-Cảnh này thật sự quen thuộc à, không phải ta lại vớt được một cái yêu nghiệt nữa a?

Hắn lắc đầu cười khổ rồi quyết định quay về nhưng hắn lại nghe được tiếng kêu.

-Cứu mạng a, có kẻ muốn giết người a.

Lâm Thanh Phong tay che trán, hắn thật sự bất đắc dĩ, lắc đầu một cái rồi lại tiến về hướng tiếng kêu phát ra.

Một cô gái 16-17 tuổi quần áo rách nát, khuôn mặt dơ bẩn đang vừa chạy vừa khóc, phía sau còn có một đám người cách ăn mặc đồng nhất tay cầm theo vũ khí vẻ mặt đầy sát khí đuổi theo.

Tên cầm đầu là một thanh niên, hắn vừa đuổi theo vừa hét lớn.

-Tiện nhân đứng lại cho ta, đừng nghĩ làm bẩn áo ta thì ngươi có thể thoát.

Cô gái vẫn cố gắng chạy trong tuyệt vọng, nàng không muốn bị bọn người phía sau bắt được.

Nàng thấy trước mặt có một thanh niên đang đứng trước mặt nên hét lớn.

-Công tử phía trước, mau tránh ra a, bọn người sau lưng sẽ giết cả ngươi mất.

Lâm Thanh Phong cũng vừa mới đi đến nơi này, trước mặt hắn là một cô gái xa lạ, nhưng cô gái này vừa gặp mà đã lo lắng cho hắn nên hắn quyết định ra tay cứu nàng.

Lâm Thanh Phong vỗ vỗ bờ vai của nàng rồi kéo nàng về phía sau lưng.

Lúc này bọn người phía sau cũng đã đuổi tới.

Tên cầm đầu nhíu mày, cầm vũ khí chỉ vào Lâm Thanh Phong hét lớn.

-Bọn ta là người của Thanh Phong môn, ngươi mau giao ra cô gái phía sau bằng không bọn ta sẽ giết cả hai.

Lâm Thanh Phong sắc mặt không quá tốt, nhìn thái độ của bọn người này thì chắc hẳn lúc trước cũng làm không ít chuyện xấu.

Đối với loại người này Lâm Thanh Phong không có hảo cảm, nhưng hắn vẫn đứng ra từ từ nói chuyện.

-Hiện tại chúng ta đang ở Nam Cung thành, cũng không nên đụng tới vũ khí a, có chuyện gì thì cứ từ từ nói là được.Tên cầm đầu nhíu mày suy nghĩ rồi gật đầu.

-Con tiện nhân sau lưng ngươi đã làm bẩn y phục của ta, hiện tại ta muốn nàng bồi thường 100 kim phiếu.

Lâm Thanh Phong nghe được lời của tên này thì nhíu mày nói.

-Làm bẩn một bộ y phục thì đòi bồi thường 100 kim phiếu cũng hơi quá đáng đi? Nhìn nàng quần áo thì rách nát làm sao có đủ 100 kim phiếu bồi thường cho ngươi?

Tên thanh niên cầm đầu cười lạnh.

-Không bồi thường cũng được, nhưng nàng phải lấy thân mà trả nợ à.

Cô gái đứng phía sau nghe được lời này thì nàng càng run rẩy nhiều hơn nắm chặt lấy tay áo của Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cảm nhận được nàng đang run rẩy hắn nở nụ cười rồi vỗ nhẹ bàn tay nàng khiến nàng an tâm.

Quay lại nhìn những tên trước mặt Lâm Thanh Phong mở miệng.

-Các ngươi làm người cũng không nên quá tuyệt tình a, nàng đã như vậy thì tại sao lại phải dồn nàng vào đường cùng?

Tên cầm đầu cũng không muốn nói nhiều với Lâm Thanh Phong nên vẫy tay ra lệnh.

-Các sư đệ, chúng ta cùng lên đem tên này giết rồi bắt con tiện nhân đó về.

Bọn người phía sau nhận được mệnh lệnh thì nở nụ cười tà, tay cầm vũ khí xông tới.

Lâm Thanh Phong nhìn bọn người này rồi lắc đầu nhưng lúc này cô gái phía sau lại kéo hắn về phía sau nàng gấp rút nói.

-Công tử mau chạy, bọn người này mục tiêu là ta, ta không muốn liên lụy tới ngươi.

Lâm Thanh Phong có chút bất ngờ nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và càng hài lòng với vị cô nương trước mặt.

Lâm Thanh Phong cười cười rồi ra tay xuất thủ, tốc độ của hắn rất nhanh khiến cho những tên phía trước không kịp phản ứng.

Chỉ trong vài hơi thở những tên trước mặt toàn bộ bị giải quyết, bọn chúng tất cả đều nằm ngất xỉu.

Nhìn cảnh này cô gái trợn mắt há mồm không nói nên lời.

Giải quyết xong tất cả Lâm Thanh Phong phủi tay một cái rồi quay đầu nói với cô gái.

-Giới thiệu một chút, ta tên Lâm Thanh Phong, vị cô nương này cô có muốn đi cùng ta a?

Cô gái giật mình rồi nhanh chóng lắc đầu nói.

-Không được, vị công tử này, cả người ta toàn thân dơ bẩn ta đi cùng sẽ làm dơ bẩn y phục của ngài. Huống chi ta còn một đệ đệ phải chăm sóc.

Lâm Thanh Phong cười cười vỗ vai nàng.

-Yên tâm, nếu ta đã thu nhận cô thì cũng sẽ thu nhận luôn đệ đệ của cô.

Cô gái nghe được lời của Lâm Thanh Phong thì hai mắt nàng sáng lên, nàng không biết tại sao nàng lại tin tưởng một người lạ mặt chỉ vừa mới gặp, nàng nhanh chóng cúi đầu.

-Nếu vậy thì đa tạ công tử, tiểu nữ tên gọi Ninh Thiên Nhai, tiểu nữ cam tâm tình nguyện làm nô tỳ cho công tử.

Nghe được lời nàng nói Lâm Thanh Phong phất tay.

-Nô tỳ thì không cần, ta chỉ cần mọi người vui vẻ sống bên nhau là được rồi. Hiện tại chúng ta cũng nên rời đi nơi này a, còn phải đi tìm đệ đệ của ngươi đúng chứ?

Ninh Thiên Nhai hai mắt đỏ hoe gật đầu, không biết vì sao nàng tin tưởng vị công tử trước mặt này không có ý xấu nên đi trước dẫn đường.

…..Hết Chương 52…..

Chương 53: Ninh Thiên Nhai cùng Tiếu Hồng Trần

Lâm Thanh Phong theo chân Ninh Thiên Nhai đi đến một căn nhà nhỏ lụp xụp, xiêu vẹo.

Nhìn căn nhà trước mặt Lâm Thanh Phong nhíu mày.

Ninh Thiên Nhai có chút ngại ngùng quay đầu nói.

-Xin lỗi Lâm công tử, nhà của hai tỷ muội chúng ta dơ bẩn, phiền công tử đợi ngoài này một chút, ta sẽ vào trong thu xếp.

Lâm Thanh Phong nghe nàng nói thì gật đầu, không phải hắn ghét bỏ cản nhà dơ bẩn nhưng nàng đã không muốn hắn vào trong thì hắn sẽ không vào.

Ninh Thiên Nhai nhanh chóng chạy vào nhà, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Trong nhà có một tiểu nam hài chừng 4-5 tuổi đang nằm trên giường, không phải là hắn đang ngủ, hắn vẫn tỉnh nhưng cơ thể lại bị một loại bệnh tật nào đó khiến hắn không thể cử động được.

Tiểu nam hài này cũng là đệ đệ của Ninh Thiên Nhai tên hắn gọi là Tiếu Hồng Trần.

Tiếu Hồng Trần quay đầu nhìn về Ninh Thiên Nhai đang gấp rút thu xếp đồ đạc rồi mở miệng hỏi.

-Tỷ tỷ, tại sao lại thu dọn đồ đạc a?

Nghe được câu hỏi của hắn Ninh Thiên Nhai quay đầu nở nụ cười.

-Đệ đệ yên tâm, hiện tại có một vị công tử muốn thu nhận chúng ta, vị công tử ấy vẫn đang đứng đợi ở trước cửa, đây là cơ hội để chúng ta có cuộc sống khá giả hơn, phải biết nắm chắc à.

Tiếu Hông Trần nhíu mày, mặc dù hắn chỉ là tiểu hài tử nhưng bị bệnh tật lâu năm khiến suy nghĩ của hắn chững chạc hơn so với đồng lứa, hắn mở miệng hỏi.

-Chẳng lẽ tỷ lại bán thân sao? Đệ không muốn vì đệ mà tỷ lại bị liên lụy a.

Ninh Thiên Nhai nở nụ cười rồi nói với hắn.

-Không sao, ta cảm thấy vị công tử này là một người tốt, hắn đã hứa là sẽ chăm sóc chúng ta.

Tiếu Hồng Trần thở ra một hơi rồi cũng không ngăn cản Ninh Thiên Nhai thu dọn đồ đạc.

Một lúc sau Ninh Thiên Nhai đã thu dọn xong tất cả, nàng tiến lại giường ẵm lên Tiếu Hồng Trần rồi hai tay bắt đầu xách lên đồ đạc.

Đồ đạc của hai người cũng không quá nhiều chỉ có vài bộ y phục cũ nát và hai tấm bài vị.

Lâm Thanh Phong vẫn đứng đợi ở ngoài, hắn thấy Ninh Thiên Nhai vừa ôm theo một tiểu hài tử, tay lại mang theo một túi đồ thì nhíu mày.

Lâm Thanh Phong đưa tay ra cầm lấy túi đồ của nàng rồi nói.

-Ngươi cứ việc ôm đệ đệ của mình, còn túi đồ này ta sẽ đặt vào nhẫn trữ vật.

Ninh Thiên Nhai nhanh chóng gật đầu, nàng cảm kích đưa túi đồ cho Lâm Thanh Phong.

Còn Tiếu Hồng Trần được nàng ẵm lấy thì cũng thở ra một hơi, ấn tượng đầu tiên của hắn với vị công tử trước mặt cũng không tệ.

Tiếu Hồng Trần mở miệng nói.

-Vị công tử này, ta gọi là Tiếu Hồng Trần, hiện tại ngài cũng thấy được thân thể ta không thể cử động nên cũng không giúp được gì nếu ngài muốn đổi ý không thu nhận bọn ta thì ngài cứ nói, bọn ta sẽ không trách ngài.

Nghe được lời của Tiếu Hồng Trần thì Lâm Thanh Phong nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi hắn nở nụ cười xoa đầu Tiếu Hồng Trần rồi nói.

-Không sao, ta sẽ không đổi ý, chỉ là thêm một miệng ăn, không là vấn đề gì cả.

Ninh Thiên Nhai cùng Tiếu Hồng Trần thở phào một hơi, bọn hắn rất sợ Lâm Thanh Phong sẽ đổi ý.

Lâm Thanh Phong nhìn hai người rồi gật đầu, bước đi trước tiến về đấu trường.

Ninh Thiên Nhai đi theo sau ẵm theo Tiếu Hồng Trần cau mày rồi hỏi.

-Lâm công tử, chẳng hay chúng ta hiện tại muốn đi đâu?



Lâm Thanh Phong cười cười đáp.

-Hiện tại chúng ta sẽ tiến về đấu trường, tại nơi đó còn có người của chúng ta, chúng ta phải gọi bọn họ về a.

Nghe được lời của Lâm Thanh Phong, Ninh Thiên Nhai hoảng hốt.

-Không nên a công tử, bọn người khi nãy là người của Thanh Phong môn đến đây chiêu thu đệ tử nếu hiện tại chúng ta đến đấu trường chẳng phải là đưa đầu vào miệng cọp sao?
Nghe được lời của nàng thì Lâm Thanh Phong cười cười lắc đầu nếu tới đấu trường là đưa đầu vào miệng cọp thì không biết đi nơi nào mới an toàn.

Phải biết rằng Hỏa Vân tôn giả vẫn còn tại đấu trường a, chuyện mà hắn giải quyết không được thì Lâm Thanh Phong hiện tại cũng hết cách.

Lâm Thanh Phong mở miệng.

-Đừng lo lắng, hai người cứ theo ta là được, mọi chuyện ta sẽ xử lý.

Ninh Thiên Nhai và Tiếu Hồng Trần hai mắt nhìn nhau rồi cũng quyết định đi theo Lâm Thanh Phong.

Một bên khác

Bọn người của Thanh Phong môn lúc này cũng đã tỉnh lại.

Một tên lên tiếng hỏi người cầm đầu.

-Phong sư huynh, việc này chúng ta phải làm sao?

Tên Phong sư huynh nhíu mày rồi nói.

-Hiện tại tiến về đấu trường nói cho Tiền trưởng lão, khuôn mặt tên thanh niên lúc nãy ta đã nhớ kĩ, Tiền trưởng lão là Nguyên Anh kì sẽ giúp chúng ta giải quyết hắn.

Bọn người phía sau gật đầu đồng ý rồi theo sau tên Đại sư huynh tiến về đấu trường.

….

Lâm Thanh Phong dẫn theo Ninh Thiên Nhai cùng Tiếu Hồng Trần tiến về đấu trường tìm tới chỗ bọn Nam Cung Mị Ảnh đang ngồi.

Hỏa Vân tôn giả hiện tại vẫn đang nhắm mắt dưỡng thần, còn lại ba người Nam Cung Mị Ảnh vẫn chăm chú theo dõi trận chiến trên lôi đài.

Mộng Tiêu Dao quay đầu phát hiện người tới là Lâm Thanh Phong thì nở nụ cười mừng rỡ.

-Quái ca ca, ngươi đã về.

Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết nghe được thì cũng quay đầu nở nụ cười.

Lâm Thanh Phong gật đầu với bọn hắn, lấy vài chai nước từ nhẫn trữ vật ra đưa cho ba người rồi lấy thêm bình rượu mà hắn đã mua đưa cho Hỏa Vân tôn giả.

Hỏa Vân tôn giả mặc dù nhắm mắt dưỡng thần nhưng vẫn để ý xung quanh, hắn đưa tay tiếp nhận bình rượu nở nụ cười gật đầu với Lâm Thanh Phong.

Đưa mắt nhìn về hai người phía sau Lâm Thanh Phong, Hỏa Vân tôn giả mở miệng hỏi.

-Hai người đi phía sau ngươi lại là ai a?
Lúc này ba người Nam Cung Mị Ảnh mới để ý tới Ninh Thiên Nhai và Tiếu Hồng Trần đang đứng phía sau Lâm Thanh Phong thì cũng lộ ra vẻ mặt tò mò.

Lâm Thanh Phong gãi đầu cười cười giải thích.

-Tiện tay ra đường nhặt được á.

Ninh Thiên Nhai có chút xoắn xuýt không biết phải nói gì.

Lúc này Tiếu Hồng Trần mở miệng.

-Xin chào các vị, ta là Tiếu Hồng Trần, còn đây là tỷ tỷ ta Ninh Thiên Nhai.

-Chúng ta vừa mới được Lâm công tử thu nhận.

Hỏa Vân tôn giả nghe được lời này của Tiếu Hồng Trần thì gật đầu hắn thưởng thức tiểu tử này, nhưng nhìn Tiếu Hồng Trần vẫn đang được Ninh Thiên Nhai ẵm trên tay thì hắn nhíu mày.

-Tiểu tử ngươi rất tốt, nhưng cơ thể ngươi lại làm sao?

Tiếu Hồng Trần thở ra một hơi rồi nói.

-Không giấu gì vị gia gia này, cơ thể ta từ nhỏ mang bệnh, mặc dù nhìn qua rất khỏe mạnh nhưng tay chân lại vô lực vì thế ta chỉ có thể nằm trên giường.

Hỏa Vân tôn giả nghe tới đây thì miệng có chút ngọt ngọt, hắn đã nghĩ tới một vấn đề nhưng hiện tại không phải là lúc tìm hiểu kĩ càng nên bất động thanh sắc nói.

-Được rồi, vậy khi trở lại thì ta sẽ xem xét thử cơ thể của ngươi rồi tìm xem có biện pháp nào chữa trị hay không.

Tiếu Hồng Trần mừng rỡ nhìn Hỏa Vân tôn giả giọng run run.

-Vị gia gia này, lời ngài nói là thật?

Hỏa Vân tôn giả gật đầu rồi không nói gì.

Lâm Thanh Phong một bên nhìn về lôi đài rồi mở miệng.

-Được rồi, chúng ta cũng nên trở về a, hiện tại lôi đài cũng không có gì đặc sắc để coi, ta nghĩ những trận đáng để xem đều là những trận chính thức.

Ba người Nam Cung Mị Ảnh đều gật đầu, mặc dù vẫn muốn xem tiếp nhưng các nàng vẫn thấy tò mò với hai tỷ muội Ninh Thiên Nhai hơn nên đều đồng ý trở về.

Bọn người Thanh Phong môn cũng đã trở về tới đấu trường, một tên nhìn thấy Lâm Thanh Phong nên lên tiếng.

-Phong sư huynh, nhìn xem tên kia có phải là tên lúc nãy?

Tên Phong sư huynh quay đầu nhìn về hướng mà bọn Lâm Thanh Phong đang đứng, hắn nở nụ cười ác độc lên tiếng.

-Thật đúng là bọn hắn, lần này ta muốn xem thử ai có thể cứu được bọn hắn, một người mau chạy về báo với Tiền trưởng lão những người còn lại mau theo ta ngăn cản bọn hắn.

Nói rồi tên này dẫn đầu bọn người tiến đến chỗ Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong từ xa cũng đã thấy bọn người này đang tới gần, hắn thở dài che trán rồi nói.

-Hiện tại chúng ta có thể sẽ có chút phiền phức, mọi người chuẩn bị a.

Như chứng minh lời của Lâm Thanh Phong thì ngay sau đó tên Phong sư huynh lên tiếng.

-Tiểu tử, lần này ta đã báo cho Tiền trưởng lão, ta muốn xem ngươi làm sao thoát được.

Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết nhìn bọn người này đến vẻ mặt bất thiện nên đứng dậy rút ra hai thanh pháp khí từ nhẫn trữ vật cầm trên tay.

Ninh Thiên Nhai lại run rẩy sợ sệt cảm nhận thấy tỷ tỷ đang run rẩy nên Tiếu Hồng Trần an ủi.

-Đừng lo tỷ tỷ ngươi phải tin tưởng Lâm công tử a.

Mộng Tiêu Dao một mặt mộng bức nhìn về phía đám người rồi nhìn về hai tỷ đệ Ninh Thiên Nhai, nàng nhanh chóng hiểu được đây là chuyện gì nên cũng lộ vẻ mặt căm ghét nhìn đám người này.

Hỏa Vân tôn giả vẫn ngồi đó nhắm mắt dưỡng thần, hắn đã xem thấu cảnh giới của đám người này, cao nhất là tên Đại sư huynh mới đạt đến Trúc Cơ kì tầng 9, bọn còn lại thì mới Trúc Cơ kì tầng 3-4 nên hắn cũng chả muốn quan tâm.

…..Hết Chương 53…..

Chương 54: Ninh Thiên Nhai cùng Tiếu Hồng Trần (2)

Hỏa Vân tôn giả đánh giá bọn người trước mặt một chút rồi mở miệng.

-Tuyết nhi còn có Mị Ảnh nếu hai ngươi muốn tiếp thu kinh nghiệm chiến đấu thì giải quyết những tên này đi, bọn hắn rất thích hợp để các ngươi thực chiến, còn tên đi đầu thì hơi quá sức đối với các ngươi, giao hắn cho Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong nghe được lời của Hỏa Vân tôn giả thì gật đầu mở miệng.

-Vậy ta sẽ lo tên cầm đầu, bọn còn lại thì giao cho hai người.

Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết nghe vậy thì gật đầu, hai nàng hăng hái cầm chặt hai thanh kiếm trong tay.

Một bên tên Phong sư huynh lúc này cũng để ý tới Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết.

Nhìn thấy hai nàng là hai mỹ nữ nên hắn nở nụ cười rồi nói.

-Các sư đệ, phía trước có hai vị mỹ nữ, còn thêm con tiện tỳ lúc nãy cũng là một mỹ nữ, mau bắt các nàng lại tối nay chúng ta sẽ được sung sướng.

Những tên phía sau nghe được lời này thì tất cả đều hăng hái lên, bọn chúng nhanh chóng rút ra vũ khí nhanh chóng tiến lên.

Ba người Lâm Thanh Phong thấy bọn hắn tiến lên cũng bắt đầu hành động.

Ngoài tên Phong sư huynh thì bọn còn lại có bốn người, hai người đạt Trúc Cơ tầng 3 và hai người đạt Trúc Cơ tầng 4.

Lâm Thanh Phong nhanh chóng lướt qua bốn người, đi đến trước mặt tên Phong sư huynh này.

Lâm Thanh Phong cũng không muốn nói nhiều nên tiện tay cho tên này một tát khiến hắn bất tỉnh rồi quay đầu nhìn hai tỷ muội Nam Cung Mị Ảnh chiến đấu.

Cuộc chiến của sáu người nhanh chóng hấp dẫn mọi ánh mắt tại đấu trường khiến mọi người xung quanh chú ý.

Nam Cung Tuyết cùng với Nam Cung Mị Ảnh là thiên tài hàng thật giá thật.

Lúc đầu hai nàng có chút yếu thế vì chênh lệch cảnh giới quá cao nhưng chỉ một lúc sau hai nàng nhanh chóng bắt được nhịp điệu rồi đánh ngang tay với bốn người còn lại.

Lâm Thanh Phong cùng Hỏa Vân tôn giả đứng một bên nhìn rồi gật đầu.

Mộng Tiêu Dao thì hưng phấn, nàng vung tay múa chân lớn tiếng cổ vũ.

Ninh Thiên Nhai cùng Tiếu Hồng Trần thở ra một hơi nhẹ nhõm, hai người biết lần này hai người đã được cứu rồi đưa ánh mắt cảm kích nhìn Lâm Thanh Phong.

Một bên khác, người được gọi là Tiền trưởng lão của Thanh Phong môn đã nhanh chóng bay đến đấu trường khi được đệ tử báo cáo.

Đứng trên không thì hắn đã chú ý đến trận chiến này, cũng thầm gật đầu tán thưởng Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết

Lại thêm một lúc thì hai người Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết cũng có chút không chịu nổi.

Dù gì hai nàng cũng chỉ là luyện khí tầng 10 còn 4 người trước mặt đều đạt đến Trúc Cơ kì cộng thêm kinh nghiệm chiến đấu của hai nàng quá ít nên thua cũng là chuyện bình thường.

5 tên Trúc Cơ kì chiến đấu với 2 nàng cũng khiếp sợ không thôi, 4 bọn hắn vậy mà chỉ có thể đánh ngang tay với các nàng, lại còn phải đợi linh lực của các nàng hao hết mới có thể thắng.

Vì cảm thấy quá mất mặt nên bọn hắn đều ra tay nặng hơn.

Lâm Thanh Phong nhìn tới đây rồi đưa mắt với Hỏa Vân tôn giả.

Hỏa Vân tôn giả gật đầu.

Lúc này Lâm Thanh Phong mới nhảy ra ngăn cản, đánh ngất 4 tên Trúc Cơ kì rồi gật đầu với hai tỷ muội Nam Cung Mị Ảnh.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết thở ra một hơi rồi ngồi xuống, hai thanh pháp khí hai nàng cũng vứt trên sàn.



Hai nàng thật sự rất mệt, phải đối đầu cùng lúc với 4 tên đạt tới Trúc Cơ kì áp lực thật sự rất lớn.

Nhưng hai nàng cũng vui mừng vì thực lực của hai nàng đều tăng trưởng đáng kể.

Lúc này tên Tiền trưởng lão mới từ không trung hạ xuống rồi mở miệng nói.

-Tốt, rất tốt hai mầm mống thiên tài, hiện tại ta đại diện cho Thanh Phong môn muốn thu các ngươi làm đệ tử, các ngươi không có quyền phản kháng.
Lâm Thanh Phong nghe được lời này thì lại quay đầu nhìn tên Tiền trưởng lão với ánh mắt nhìn một thằng ngu.

Mặc dù không biết tên trước mặt này cảnh giới như thế nào nhưng muốn đoạt đệ tử của Hỏa Vân tôn giả thì chẳng phải là ngại sống lâu a.

Lâm Thanh Phong lắc đầu cũng không muốn nói gì với tên mới xuất hiện mà tự cho là đúng này.

Tiền trưởng lão nhìn thấy vẻ mặt của Lâm Thanh Phong thì giận dữ quát.

-Ngươi nhìn ta như vậy là có ý gì? Cẩn thận ta giết ngươi a.

Lâm Thanh Phong bĩu môi khinh thường, lần này hắn thật không để ý tới tên này, quay đầu tiến về phía Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết đang ngồi nhặt lên hai thanh pháp khí rồi đưa hai nàng.

Tiền trưởng lão nhìn thái độ của Lâm Thanh Phong thì vẻ mặt ngày càng giận dữ hơn, nhưng hắn chú ý tới hai thanh pháp khí mà Lâm Thanh Phong cầm thì hắn nghĩ tới điều gì đó, giọng nói có chút run run.

-Ngươi… ngươi… hai thanh pháp khí đó… ngươi lấy từ đâu ra?

Lâm Thanh Phong nhíu mày quay đầu nhìn về Tiền trưởng lão, hắn chăm chú nhìn bộ y phục tên này đang mặc.

Trong đầu hắn chợt nhớ lại tên tu sĩ lúc trước cũng mặc bộ y phục này nên gật đầu nói.

-Lúc trước tiện tay giết một tên rồi thu được.

Tiền trưởng lão tay run run chỉ về Lâm Thanh Phong lên tiếng.

-Các ngươi là người đã sát hại Đại trưởng lão?

Lâm Thanh Phong không muốn trả lời vấn đề này, hắn quay đầu vẻ mặt quan tâm nhìn Nam Cung Mị Ảnh.

Tiền trưởng lão thấy thái độ của Lâm Thanh Phong thì hắn tức giận rút trong nhẫn trữ vật ra một cây thương pháp khí rồi hét to.

-Ngươi dám sát hại Đại trưởng lão thì nên để mệnh lại.

Lâm Thanh Phong quay đầu nhìn tên này rồi nhíu mày, lấy ra một đồng tệ trong nhẫn trữ vật rồi cong tay búng một phát thật mạnh.

Viên đồng tệ bay khỏi tay Lâm Thanh Phong với tốc độ chóng mặt, nó nhanh chóng xuyên qua trán Tiền trưởng lão rồi bể tan nát.

Tiền trưởng lão một mặt mộng bức đứng đó, hắn thấy rõ ràng viên đồng tệ từ trong tay Lâm Thanh Phong bay tới nhưng không kịp tránh né.

Tiền trưởng lão lấy tay sờ lên trán đưa xuống nhìn, hắn chỉ thấy tay hắn dính đầy máu tươi rồi sau đó ngã xuống.Tiền trưởng lão ngã xuống nhưng hai mắt vẫn mở, hắn không tin được là hắn lại không đỡ nổi một chiêu thì chết rồi.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi rồi tiến lại gần thi thể của Tiền trưởng lão rút lấy nhẫn trữ vật của hắn.

Mọi người xung quanh nhìn cảnh này thì đều sững sờ cả đấu trường im lặng.

Một lúc sau có người chỉ tay về phía Lâm Thanh Phong rồi run run nói.

-Hắn… hắn đã giết chết Tiền trưởng lão?

Mọi người xung quanh ai cũng nuốt một ngụm nước bọt, một người nhanh chóng bỏ chạy, tất cả mọi người cũng theo đó mà bỏ chạy trong hoảng sợ.

Lâm Thanh Phong nhìn cảnh hỗn loạn này thì nhíu mày, hắn quay đầu nói với bọn người Nam Cung Mị Ảnh vẫn đang một mặt mộng bức nhìn hắn.

-Được rồi, mọi chuyện ở đây đã xong, hiện tại chúng ta nên về trước a.

Bọn người Nam Cung Mị Ảnh gật đầu như một cái máy, trừ Hỏa Vân tôn giả ra thì ai cũng mộng bức trước thực lực của Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái rồi đi trước mở đường.

Mọi người xung quanh mặc dù hỗn loạn nhưng khi thấy người tới là Lâm Thanh Phong thì ai cũng tự giác đứng sang một bên nhường hắn đi qua.

Về tới tiểu viện của Nam Cung Mị Ảnh thì mọi người vẫn trầm mặc, trừ bỏ Hỏa Vân tôn giả từ lúc đầu không có gì ngạc nhiên thì chỉ có Nam Cung Mị Ảnh khôi phục nhanh nhất.

Đối với nàng thì thực lực của Lâm Thanh Phong càng mạnh thì hắn lại càng có khả năng che chở cho nàng nên nàng không phải lo lắng.

Nam Cung Tuyết cùng Mộng Tiêu Dao thì đang tự hỏi không biết các nàng phải tu luyện đến bao giờ mới mạnh mẽ được như Lâm Thanh Phong.

Ninh Thiên Nhai cùng Tiếu Hồng Trần cũng nở nụ cười, hai người biết được lần này đã tìm được một người có thể bảo vệ mình nên rất vui mừng.

Hỏa Vân tôn giả thấy bầu không khí có vẻ quái lạ nên ho khan một tiếng rồi mở miệng.

-Được, hiện tại cũng về tới nhà, Thiên Nhai ngươi ẵm tiểu tử Hồng Trần tới đây ta sẽ xem qua cho hắn.

Ninh Thiên Nhai nghe được lời của Hỏa Vân tôn giả thì hai mắt phát sáng, nàng nhanh chóng đưa Tiếu Hồng Trần tới trước mặt Hỏa Vân tôn giả rồi ngồi một bên chờ đợi.

Hỏa Vân tôn giả nhìn Tiếu Hồng Trần rồi nở nụ cười, hắn cũng mong là hắn dự đoán đúng, hắn rất ưa thích tiểu hài tử này nên cũng không muốn thấy Tiếu Hồng Trần thật sự bị bệnh khó trị.

Hỏa Vân tôn giả đưa một cánh tay đặt trên cổ tay của Tiếu Hồng Trần rồi truyền một ít linh lực đi khắp cơ thể Tiếu Hồng Trần để xem xét.

Một lúc sau hắn thở ra một hơi rồi gật đầu nở nụ cười nói.

-Đúng như ta dự đoán, ngươi không phải mắc bệnh mà là do linh căn của ngươi khiến ngươi không thể hành động.

Nói rồi Hỏa Vân tôn giả nhìn Lâm Thanh Phong với ánh mắt quái lạ cảm thán.

-Ta không biết ngươi làm thế nào mà mỗi khi ra đường trở về lại tiện tay nhặt được một tên yêu nghiệt.

-Mộng Tiêu Dao đã là quái vật, hiện tại ngươi lại nhặt thêm một quái vật so với nàng cũng không kém.

Lâm Thanh Phong nghe lời này thì hắn cũng chỉ biết gãi đầu cười khổ, hắn làm sao biết được a?

Ninh Thiên Nhai một bên nghe được thì hai mắt phát sáng, nàng run run hỏi.

-Vậy đệ đệ ta thật sự có thể hồi phục sao?

Hỏa Vân tôn giả mỉm cười gật đầu.

-Không những hồi phục mà hắn còn trở nên mạnh mẽ hơn.

…..Hết Chương 54…..

Chương 55: Băng linh căn

Hỏa Vân tôn giả suy nghĩ lại rồi nói.

-Muốn hắn có thể hành động như người bình thường thì hắn bắt buộc phải tu luyện.

Ninh Thiên Nhai một mặt không hiểu thấu nhìn về Hỏa Vân tôn giả.

-Tại sao đệ đệ ta lại bắt buộc phải tu luyện?

Hỏa Vân tôn giả thở ra một hơi rồi mở miệng.

-Nguyên nhân khiến hắn không thể cử động được là do Băng linh căn.

Lâm Thanh Phong đứng một bên nhíu mày rồi hỏi.

-Băng linh căn? Không phải người bình thường chỉ có 5 hệ linh căn Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ thôi sao? Sao lại có thêm Băng linh căn?

Hỏa Vân tôn giả nhìn Lâm Thanh Phong rồi mở miệng trả lời.

-Băng linh căn thực chất là do Thủy linh căn đơn độc biến dị mà thành, còn các hệ linh căn còn lại thì không có biến dị, ngoài ra còn có thêm 4 loại linh căn đặc biệt khác là Phong linh căn, Lôi linh căn, Âm linh căn và Dương linh căn.

Hỏa Vân tôn giả quay đầu nhìn Mộng Tiêu Dao rồi nói tiếp.

-Không như Mộng Tiêu Dao, linh căn của nàng là một loại linh căn đặc biệt, còn linh căn của tiểu tử Tiếu Hồng Trần là biến dị Băng linh căn.

-Nói về độ hiếm có thì linh căn đặc biệt quý hiếm hơn biến dị linh căn rất nhiều, cả Thông Thiên Đại Lục này thì linh căn đặc biệt ta biết được cũng chỉ có vài người, đừng nói tới người mang theo cả 2 linh căn đặc biệt như Mộng Tiêu Dao.

-Tuy nhiên Băng linh căn cũng rất quý hiếm, vạn tu sĩ cũng không được 1 người sỡ hữu Băng linh căn.

Hỏa Vân tôn giả nhìn Nam Cung Mị Ảnh rồi nói.

-Như ngươi bình thường tu luyện công pháp Băng hệ giúp linh lực thủy hệ tăng lực công kích.

-Nhưng cũng đồng thời khiến linh lực thủy hệ của ngươi nhiễm hàn ý và từ từ lạnh dần, hàn ý càng nhiều thì ngươi sử dụng pháp thuật Băng hệ càng dễ dàng và có uy lực càng lớn.

Nam Cung Mị Ảnh nghe tới đây thì gật đầu, tuy nàng tu luyện không lâu nhưng linh lực của nàng và Nam Cung Tuyết cũng bắt đầu đổi khác.

Nàng cảm nhận được linh lực của nàng ngày càng lạnh dần, còn Nam Cung Tuyết thì ngày càng nóng hơn.

Hỏa Vân tôn giả nói tiếp.

-Cũng vì linh lực bắt đầu lạnh hơn nên ảnh hưởng tới kinh mạch, càng về sau thì người tu luyện theo hướng này càng khó đạt tới cảnh giới cao hơn.

-Nhưng cũng không phải tu luyện theo hướng này là sai lầm, chỉ cần kinh mạch của ngươi thích nghi được với độ lạnh của linh lực thì khi đó ngươi vẫn có thể tu luyện như bình thường.

Nam Cung Mị Ảnh có chút lo lắng nhưng nghe được lời này của Hỏa Vân tôn giả thì thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Thanh Phong cau mày rồi tiếp tục hỏi.

-Như vậy tại sao Tiếu Hồng Trần mang theo Băng linh căn lại không thể hành động?

Hỏa Vân tôn giả nhìn Tiếu Hồng Trần rồi nói.

-Điểm chính cũng là do Băng linh căn, khi ngươi mang theo Băng linh căn thì cơ thể sẽ tự sản sinh ra hàn ý khiến linh lực được hấp thu nhiễm hàn ý, đối với những tu sĩ điều này là điều tốt.

-Nhưng đối với những người bình thường chưa từng tu luyện thì Băng linh căn sẽ khiến kinh mạch của bọn họ bị đông cứng và họ không thể hành động được.

-Lâu dài thì cơ bắp tay, chân bắt đầu héo rút, sau đó chân chính biến thành phế nhân.

Ninh Thiên Nhai cùng Tiếu Hồng Trần hít sâu một hơi rồi lại nhìn Hỏa Vân tôn giả chờ đợi hắn nói tiếp.

Hỏa Vân tôn giả nhíu mày.

-Để kinh mạch của một người bình thường thích nghi với hàn ý của Băng linh căn thì cũng cần ít nhất là 10 năm, nhưng khi đó cơ bắp đã héo rút vì thế cho dù người đó có tu luyện thì vẫn không thể hành động được.



-Nhưng ta nhìn tiểu tử này, hắn còn nhỏ cơ bắp hắn vẫn chưa bắt đầu héo rút nên vẫn còn cơ hội, chỉ cần có người nhận hắn làm đệ tử rồi dạy bảo hắn tu luyện thì hắn sẽ có thể hành động như người bình thường.

Ninh Thiên Nhai và Tiếu Hồng Trần hai mắt tỏa sáng, Ninh Thiên Nhai nhanh chóng cúi đầu van xin.

-Cầu xin Hỏa Vân gia gia dạy bảo đệ đệ ta tu luyện.

Lâm Thanh Phong thì một bên nhíu mày, hắn không nghĩ chuyện này lại đơn giản như vậy.

Như để chứng minh điều Lâm Thanh Phong suy nghĩ thì Hỏa Vân tôn giả nhìn Ninh Thiên Nhai lắc đầu rồi mở miệng.-Không phải đơn giản như vậy, những người mang theo Băng hệ linh lực thì sẽ có một phương pháp tu luyện riêng, ta thân mang Hỏa hệ linh lực cũng không thể giúp hắn.

Ninh Thiên Nhai cùng Tiếu Hồng Trần hai mắt ảm đạm, hai người cúi đầu ủ rũ.

Hỏa Vân tôn giả thở ra một hơi rồi nói.

-Nhưng cũng không phải là hết cách, ta quen biết một người mang theo Băng linh căn, người đó có thể giúp hắn, nhưng ta nói trước yêu cầu của người đó rất cao muốn làm đệ tử của hắn thì rất khó.

Ninh Thiên Nhai lo lắng nhìn Tiếu Hồng Trần, còn Tiếu Hồng Trần một mặt kiên định nhìn Hỏa Vân tôn giả mở miệng.

-Xin Hỏa Vân gia gia cho ta cơ hội, ta sẽ cố gắng hết sức.

Hỏa Vân tôn giả nhìn ánh mắt của Tiếu Hồng Trần tràn đầy kiên định hắn gật đầu.

-Được rồi, ta sẽ thử một lần.

Nói rồi Hỏa Vân tôn giả lấy một viên Truyền tin thạch từ nhẫn trữ vật, hắn một mặt xoắn xuýt rồi cắn răn truyền linh lực.

Viên truyền tin thạch phát sáng rồi một giọng nói của nữ tử nhanh chóng truyền ra.

-Tướng công, người rốt cục đã nhớ tới ta rồi a.

Bọn người Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn Hỏa Vân tôn giả.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi bất đắc dĩ mở miệng.

-Lão già, hiện tại là việc nghiêm túc ngươi cũng đừng thả thức ăn cho chó a.

Hỏa Vân tôn giả trợn mặt nhìn Lâm Thanh Phong, rồi quay lại nói vào viên truyền tin thạch trong tay.

-Băng thánh, ngươi cũng đừng gọi ta là tướng công, chuyện của hai chúng ta là không thể nào, nhưng hiện tại ta có việc nghiêm túc muốn tìm ngươi.

Giọng nói của nữ tử có vẻ giận dỗi.

-Ta không quan tâm, ngươi phải chịu trách nhiệm với ta.

Hỏa Vân tôn giả cười khổ rồi nói.

-Chuyện của 1000 năm trước khi đó ta say rượu cũng chẳng biết gì a, sao ngươi cứ để trong lòng mà không chịu bỏ qua à?

Bọn người Lâm Thanh Phong một bên chấn kinh rồi, sau đó cả bọn đều ôm bụng cười.

Lâm Thanh Phong một bên nín cười rồi nói với Nam Cung Tuyết.-Thật sự tỷ phu có lỗi với ngươi, tỷ phu đã tìm cho ngươi một tên không biết lãnh trách nhiệm ăn xong chùi mép.

Nam Cung Tuyết nước mắt lưng tròng ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh khóc lóc, nhưng khóe miệng của nàng vẫn cong lên cho biết là nàng đang nén cười.

-Tỷ tỷ a, ta không muốn người sư phụ như vậy.

Nam Cung Mị Ảnh cười cười xoa đầu muội muội rồi nàng lắc đầu thở dài.

Hỏa Vân tôn giả tức muốn hộc máu, hắn quay sang đám người hét to.

-Các ngươi im miệng cho ta.

Đám người Lâm Thanh Phong giật mình rồi đứng ngay ngắn nhìn hắn.

Hỏa Vân tôn giả hừ một tiếng rồi lại quay đầu nói với truyền tin thạch.

-Ta tìm được một tên mang theo Băng linh căn giống ngươi, hắn hiện mới 5 tuổi thôi nên muốn tìm cho hắn một vị sư phụ vì thế ta mới gọi cho ngươi.

Nghe được lời này của Hỏa Vân tôn giả, giọng nói của Băng thánh có chút gấp gáp.

-Thật không? Tướng công không đùa ta?

Hỏa Vân tôn giả thở dài.

-Ta cũng không cần thiết phải lừa ngươi a, còn nữa đừng gọi ta là tướng công.

Nhưng Băng thánh không quan tâm tới lời của Hỏa Vân tôn giả, nàng lại nói.

-Được rồi tướng công, chàng cứ chờ ta tại Nam Cung Thành trong vòng một tuần lễ ta sẽ tới đó.

Nói xong Băng thánh liền ngắt linh lực truyền vào truyền tin thạch.

Hỏa Vân tôn giả nhìn viên truyền tin thạch trong tay thở ra một hơi, hắn thật sợ nói chuyện với Băng thánh.

Hỏa Vân tôn giả quay đầu nhìn đám người Lâm Thanh Phong một bên còn đang che miệng nín cười.

-Các ngươi cũng đã nghe tất cả rồi, khoảng 1 tuần sau nàng sẽ đến đây, lúc đó cũng chỉ chờ xem tạo hóa của Tiếu tiểu tử, ta đã hết cách.

Ninh Thiên Nhai cùng Tiếu Hồng Trần cảm kích nhìn Hỏa Vân tôn giả sau đó cùng gật đầu rối rít cảm ơn hắn.

Hỏa Vân tôn giả thấy cả hai như vậy thì nở nụ cười.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi nói với Nam Cung Mị Ảnh.

-Lão bà, hiện tại mọi chuyện cũng không còn gì, nàng dẫn 2 tỷ muội họ tìm một căn phòng được chứ? Còn nữa tìm thêm vài bộ y phục cho bọn họ a.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu rồi dẫn theo Ninh Thiên Nhai và Tiếu Hồng Trần tìm một căn phòng.

Mộng Tiêu Dao lại chạy đi tìm cho bọn họ vài bộ y phục.

Nam Cung Tuyết cũng muốn đi nhưng nàng bị Hỏa Vân tôn giả giữ lại tiếp tục luyện tập.

Lâm Thanh Phong gãi đầu rồi nhìn sắc trời cũng gần tối nên hắn đi xuống bếp làm thức ăn.

Lâm Thanh Phong vào bếp lấy từ trong nhẫn trữ vật ra số nguyên liệu cần để nấu, hắn thở dài một hơi rồi tự lẩm bẩm.

-Lại có thêm miệng ăn, không biết làm thế nào mới có thể nuôi nổi đây.

Thở dài một hơi thì Lâm Thanh Phong lại nghĩ tới nhẫn trữ vật mà hắn mới thu được, hắn hăng hái lấy ra nhẫn trữ vật của Tiền trưởng lão rồi xem xét bên trong.

Tiền trưởng lão cũng được coi là rất giàu có, nhẫn của hắn chất đầy linh thạch hạ phẩm, vài viên linh thạch trung phẩm ngoài ra còn có một số pháp khí cùng công pháp rải rác.

Lâm Thanh Phong nhìn đống đồ trong nhẫn trữ vật rồi nở nụ cười hèn mọn.

-Cướp của giết người đúng là cách làm giàu nhanh nhất a.

…..Hết Chương 55…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau