HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Lần này là thật

Nghe được tiếng người phát ra bên tai mình, Hoàng Tuấn nhanh chóng phản ứng lại.

-Ngươi là ai?

Người tới là Lâm Thanh Phong, nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh y phục vẫn còn đầy đủ đang nằm trên giường thì hắn thở ra một hơi.

Lâm Thanh Phong vẻ mặt tươi cười nhìn về Hoàng Tuấn, lúc này Hoàng Thiên lại bước ra cười làm lành rồi nói.

-Lâm công tử, hiện tại Lâm phu nhân vẫn không xảy ra chuyện gì, ngươi xem việc này có thể bỏ qua a?

Lâm Thanh Phong cười cười không trả lời, rồi lại nói một câu không đầu không đuôi.

-Hoàng gia lão tổ a, ta biết ngươi đang chú ý tới nơi này, nếu hiện tại ngươi vẫn không xuất hiện thì ta sẽ không khách khí à.

Sau khi Lâm Thanh Phong vừa dứt lời một người trung niên xuất hiện trước mặt hắn, tất cả mọi người Hoàng gia sau khi thấy thân ảnh này thì đều cúi đầu.

-Lão tổ.

Đây là Kim Đan lão tổ của Hoàng gia, khi Lâm Thanh Phong tới thì hắn cũng đã chú ý tới nơi này, hắn cũng biết được lựa chọn của Hoàng Thiên, nên hắn lắc đầu thở dài.

Hắn hai tay ôm quyền hướng Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Lâm tiên sinh, ngài cũng không cần để ý đến ta, ta sẽ không nhúng tay vào việc của ngài, chỉ cần có người ngăn cản thì ngài cứ việc ra tay.

Nghe được lời của Kim Đan lão tổ Hoàng gia Lâm Thanh Phong gật đầu, rồi đưa mắt nhìn về Hoàng Thiên.

-Lúc nãy ngươi muốn nói gì?

Hoàng Thiên mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, hắn nhanh chóng lắc đầu nói.

-Không có, không có gì Lâm tiên sinh cứ tự nhiên.

Lâm Thanh Phong cũng không để ý tới Hoàng Thiên, hắn đi qua một bên bước tới trước mặt Hoàng Tuấn đưa chân đạp nát mệnh căn của hắn rồi nắm lấy cổ áo lôi hắn ra trước cửa Hoàng gia tiến về trung tâm Nam Cung thành.

Trước khi đi Lâm Thanh Phong quay đầu chỉ vào Nam Cung Mị Ảnh rồi nói với giọng rất lạnh nhạt.

-Ta muốn tới khi ta quay trở lại thì nàng vẫn còn nằm đó mà không tổn hao một sợi tóc được chứ?

Kim Đan lão tồ Hoàng gia lập tức gật đầu đồng ý, hắn cũng biết được hiện tại không nên chọc tức Lâm Thanh Phong nên tự mình ngồi đây bảo vệ Nam Cung Mị Ảnh.

Lâm Thanh Phong bước ra khỏi Hoàng gia lôi theo Hoàng Tuấn mệnh căn vỡ nát một đường đi tới trung tâm Nam Cung thành.

Mọi người xung quanh nhìn thấy chuyện này nên cũng muốn đi theo xem thử.

Lâm Thanh Phong thấy mọi người đã tập trung rất đông nên hắn gật đầu rồi nói.



-Hôm nay, tên này đụng tới lão bà của ta, nên hiện tại ta lôi hắn ra đây để xử lý, ta là một người nhân hậu nên ta hứa sẽ ra tay không nặng.

Lâm Thanh Phong nói rồi đưa chân đạp vào phần mệnh căn đã vỡ nát của Hoàng Tuấn khiến hắn đau đớn mồ hôi lạnh đầy đầu.

Nhưng vẫn chưa kết thúc Lâm Thanh Phong tiếp tục dùng chân từ từ đạp nát xương tay xương chân của Hoàng Tuấn hắn làm rất chậm rất từ từ khiến Hoàng Tuấn đau đớn chết đi sống lại la hét om sòm.Mọi người xung quanh xem thấy tóc gáy cũng dựng đứng cả lên, một số người định lực khá yếu thì bắt đầu choáng váng nôn ói khắp nơi.

Để Hoàng Tuấn la hét một lúc Lâm Thanh Phong lại lấy trong người ra một con dao nhỏ rồi cắt lưỡi của hắn.

Vẫn chưa dừng lại Lâm Thanh Phong đưa tay cầm dao rạch hết phần bụng trên người của Hoàng Tuấn sau đó tìm một cái sào khá dài và một sợi dây luồn qua phần bụng đã bị rạch làm hai của Hoàng Tuấn cột chắc hắn vào thân cây sào rồi dựng đứng lên sau đó đem đến tường thành rồi cắm cây sào ở đó.

Hắn còn tiện tay tìm một viên thuốc cho Hoàng Tuấn uống để kéo dài tính mạng khiến Hoàng Tuấn sống tiếp hơn bốn tiếng rồi mới chết hẳn.

Làm xong mọi chuyện Lâm Thanh Phong gật đầu rồi quay đầu về Hoàng gia tìm Nam Cung Mị Ảnh.

Tại Hoàng gia, sau khi Lâm Thanh Phong đi mất thì Kim Đan lão tổ cũng ra lệnh phế chức vị gia chủ của Hoàng Thiên, cha của Hoàng Tuấn thì cũng lôi ra giết, tay chân của Hoàng Tuấn cũng không thoát, còn đem tất cả những tên ăn chơi trác táng cùng gia đình của bọn hắn giết một lượt.

Tới khi Lâm Thanh Phong trở về xác nhận Nam Cung Mị Ảnh không có chuyện gì gật đầu ôm nàng rời đi thì Kim Đan lão tổ của Hoàng gia mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Chuyện của Lâm Thanh Phong làm ra lại gây nên một làn sóng khổng lồ quét ngang Nam Cung thành, tất cả các thế gia đều ra lệnh giết bỏ những tên ăn chơi trác táng, cho dù hắn có là con của ai thì cũng giết, là con của gia chủ thì lão tổ sẽ tự tay giết chết.

Người dân Nam Cung thành sau khi nghe được tin này thì vỗ tay tán thưởng, bọn công tử thế gia làm không ít chuyện ác hiện tại bị trừng trị thì không ai thương tiếc cho bọn hắn cả.

Bách Hiểu Sinh ngồi trong phủ thành chủ nhận được tin tức này thì hắn cũng thở ra một hơi, những tên công tử này chết thì nên chết, nuôi bọn hắn cũng chỉ tốn cơm mà không làm được gì, còn để bọn hắn hại gia tộc.

Bách Hiểu Sinh có chút hiểu rõ con người của Lâm Thanh Phong chỉ cần ngươi không đụng tới hắn thì hắn cũng lười quản nhưng nếu ngươi đụng tới hắn nhất là lão bà hắn thì ngươi chuẩn bị chết đi.

Lâm Thanh Phong ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh đi thẳng về Nam Cung gia tộc không có một người nào dám cản đường hắn ngay cả Nam Cung Phi Vân cũng nhường đường sang một bên để hắn đi qua.

Hiện tại cả Nam Cung thành ai mà không biết tới Lâm Thanh Phong? Dám cản đường vị ác ma này thì thật không muốn sống.

Vào tới phòng của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong nhẹ nhàng đặt nàng nằm trên giường nhìn y phục của nàng cũng dính máu nên hắn tìm Nam Cung Tuyết nhờ nàng thay giúp Nam Cung Mị Ảnh một bộ y phục mới.

Còn Lâm Thanh Phong cũng đi tắm rửa tẩy hết máu trên người rồi lấy một bộ y phục khác mặc vào.Nam Cung Tuyết thay xong một bộ y phục khác cho Nam Cung Mị Ảnh thì nàng lại tiếp tục tu luyện dưới sự chỉ đạo của Hỏa Vân tôn giả.

Lâm Thanh Phong sau khi tắm rửa xong thì lại bước vào phòng của Nam Cung Mị Ảnh nhìn nàng rồi thở ra một hơi.

Lúc trưa nhìn hắn mặt ngoài bình tĩnh vậy thôi nhưng lúc đó trong lòng hắn loạn như ma, hắn phải cố gắng giữ bình tĩnh để có thể suy nghĩ hắn nên làm gì kế tiếp.

Mãi đến khi thấy được Nam Cung Mị Ảnh bình yên vô sự thì hắn mới có thể bình tĩnh lại, nếu lúc đó nàng xảy ra chuyện thì hắn không chắc Hoàng gia còn tồn tại hay không.

Nam Cung Mị Ảnh lúc này vẫn còn bị tác dụng của thuốc mê nên nàng vẫn nằm ngủ rất ngon giấc, nhìn ngắm nàng một hồi lâu thì Lâm Thanh Phong ngồi bên giường cũng ngủ thiếp đi.

Nam Cung Mị Ảnh ngủ một giấc tới tối, sau khi thuốc mê hết tác dụng thì nàng nhanh chóng bật dậy, nhìn xung quanh là khung cảnh quen thuộc thì nàng thở ra một hơi.

Trước khi nàng bất tỉnh thì nàng cũng hiểu được là có người muốn hại nàng, nhưng hiện tại nàng tỉnh lại ở trong phòng mình cũng có nghĩa là Lâm Thanh Phong đã xử lý tốt.

Quay đầu nhìn thấy Lâm Thanh Phong đang ngồi ngủ bên cạnh thì nàng cười ngọt ngào, đưa tay xoa nhẹ khuôn mặt của hắn rồi nàng dìu hắn lên giường của mình nằm ngủ.

Lúc này Lâm Thanh Phong cũng đã tỉnh, nhưng hắn không muốn mở mắt, hắn đợi nàng dìu hắn lên giường nằm rồi mới nắm tay nàng kéo lên giường.

Nam Cung Mị Ảnh bị hành động của Lâm Thanh Phong làm bất ngờ, nàng không kịp phản kháng nên bị hắn kéo về giường, nằm trên người hắn.

Hai người bốn mắt nhìn nhau một lúc, Lâm Thanh Phong đưa tay xoa nhẹ lên mặt Nam Cung Mị Ảnh, nhìn nàng với ánh mắt trìu mến.

Nam Cung Mị Ảnh cũng từ từ nhắm mắt lại rồi cúi đầu xuống trao cho Lâm Thanh Phong một nụ hôn.

Lâm Thanh Phong cũng đáp lại Nam Cung Mị Ảnh một cách nồng nhiệt, hắn vòng tay ôm lấy người nàng rồi hôn nàng.

Một lúc sau hai người mới dừng lại, Nam Cung Mị Ảnh lúc này đỏ mặt e lệ, nàng gật đầu làm ra quyết định rồi nói nhỏ vào tai Lâm Thanh Phong.

-Phu quân muốn ta không?

Câu hỏi này Lâm Thanh Phong nghe vào tai thì tiểu huynh đệ bắt đầu khởi nghĩa, nhưng lại nghĩ tới lúc sáng Nam Cung Mị Ảnh đã từng hỏi hắn câu này thì tiểu huynh đệ lại dẹp cờ, hắn đưa vẻ mặt đau khổ nhìn về Nam Cung Mị Ảnh.

Nhìn ra vẻ đau khổ của Lâm Thanh Phong thì Nam Cung Mị Ảnh che miệng cười nàng cũng hiểu hắn đang nghĩ tới chuyện gì rồi nàng lại nói nhỏ.

-Lần này là thật.

Lâm Thanh Phong miệng chảy nước miếng nhưng hắn vẫn không tin, nói thật là không dám tin.

Nhìn vẻ mặt quẫn bách của hắn thì Nam Cung Mị Ảnh không nói gì, nàng từ từ cởi ra y phục của mình để chứng minh cho hắn xem.

Tới đây thì Lâm Thanh Phong thật sự tin rồi, phòng tuyết cuối cùng của hắn đã bể tan tành, tiểu huynh đệ vùng lên kháng chiến, hắn lao vào Nam Cung Mị Ảnh như một coi sói đói.

Nam Cung Mị Ảnh giật mình, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi phối hợp với hắn.

Một hồi sau từng tiếng rên yêu kiều phát ra từ căn phòng của Nam Cung Mị Ảnh kèm theo đó là cảnh tượng không phù hợp với trẻ em diễn ra trong căn phòng.

….Hết Chương 46…..

Chương 47: Tiểu cô nương

Trời vừa sáng thì Lâm Thanh Phong đã nhanh chóng thức dậy, nhìn thấy bên cạnh mình Nam Cung Mị Ảnh vẫn nằm ngủ, hắn nở nụ cười đắc ý.

Xoa nhẹ đầu của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong bước xuống giường để chuẩn bị điểm tâm.

Vừa làm điểm tâm vừa nghĩ tới cảnh tối qua đã thoát khỏi kiếp trai tân hơn 20 năm Lâm Thanh Phong nở nụ cười.

Hắn giơ lên bàn tay phải nhìn nó rồi nói.

-Tay phải ơi, hiện tại ta muốn chúng ta ly dị, ta cũng không còn cần ngươi nữa.

Nói xong thì hắn vui vẻ, vừa làm điểm tâm vừa ca hát.

Làm xong điểm tâm thì hắn quay trở lại phòng đánh thức Nam Cung Mị Ảnh, hắn lấy cho nàng một bộ y phục mới rồi giúp nàng mặc y phục.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không ngăn cản, sau trận cuồng chiến đêm qua thì nàng cũng cảm thấy khá mệt mỏi nên nàng rất hưởng thụ khi được Lâm Thanh Phong chăm sóc.

Thay xong y phục cho Nam Cung Mị Ảnh thì Lâm Thanh Phong cũng từ từ dìu nàng ra khỏi cửa, dù cho Nam Cung Mị Ảnh là tu luyện giả nhưng nàng chỉ mới trải qua lần đầu tiên nên hiện tại nàng có chút đuối sức.

Lâm Thanh Phong dìu nàng tới đình viện ngồi nghỉ rồi hắn hứng khởi chạy đi đánh thức Nam Cung Tuyết cùng Hỏa Vân tôn giả.

Tìm tới tiểu Hắc xoa đầu nó một cái lại ném cho nó viên 2 viên linh thạch Trung phẩm rồi hắn lại chạy đi bưng thức ăn.

Hắn vừa chạy khắp nơi vừa hát nụ cười trên mặt lại kéo tới tận mang tai khiến Nam Cung Tuyết nghi hoặc.

Nam Cung Tuyết đưa ánh mắt không hiểu nhìn về Nam Cung Mị Ảnh thì chỉ thấy Nam Cung Mị Ảnh đỏ mặt cúi đầu.

Hỏa Vân tôn giả thở ra một hơi, với thính lực của hắn thì làm sao hắn không biết hai người đêm qua đã làm cái gì?

Hỏa Vân tôn giả quay đầu nói với Lâm Thanh Phong.

-Tuổi trẻ là tốt, nhưng cũng phải biết kìm chế a.

Nam Cung Mị Ảnh nghe được lời Hỏa Vân tôn giả thì cúi đầu đỏ mặt, còn Lâm Thanh Phong lại trừng mắt nhìn hắn rồi nói.

-Hứ, đồ lão già không biết xấu hổ.

Hỏa Vân tôn giả một mặt tức giận trừng mắt nhìn Lâm Thanh Phong rồi sau đó cúi đầu tiếp tục ăn điểm tâm.

Nam Cung Tuyết thì một mặt mộng bức ngồi một bên, nàng vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Sau khi ăn xong điểm tâm Lâm Thanh Phong thu dọn rồi nói với Nam Cung Mị Ảnh.

-Lão bà, ngươi cũng biết về Đại Hội thu đồ a?

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu biểu thị nàng biết.

Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

-Hôm trước Bách Hiểu Sinh đã tìm đến đây, hắn muốn ta tham dự Đại Hội thu đồ giành lấy giải nhất, nhưng nàng cũng thấy với thực lực của ta tham dự vào đó nếu như không khống chế tốt lại ra tay giết người vì thế ta đã từ chối nhưng ta đã tiến cử nàng tham dự.

Dừng một chút Lâm Thanh Phong nói tiếp.

-Mặc dù vậy nhưng ta vẫn muốn hỏi ý kiến của nàng, nếu nàng không muốn thì ta sẽ nói với Bách Hiểu Sinh không cho nàng tham gia.

Nam Cung Mị Ảnh trầm ngâm một chút rồi nàng gật đầu nói.



-Được thôi, ta sẽ tham gia, nhưng ta không muốn gia nhập tông môn nào cả ta chỉ muốn ở với chàng.

Lâm Thanh Phong gật đầu đồng ý, đây cũng là điều mà hắn muốn, hiện tại đã có sẵn Thiên cấp công pháp trong người nên Nam Cung Mị Ảnh có thể ung dung tu luyện tới Nguyên Anh kì cảnh giới nên nàng cũng không cần thiết phải gia nhập tông môn.

Điều quan trọng hơn là Lâm Thanh Phong vẫn chưa hiểu biết được thực lực của những tông môn này như thế nào, nếu như thực lực của những tông môn này thật sự mạnh thì có thể suy tính một chút, còn ngược lại thì…haha…

Nam Cung Tuyết một bên cũng nghe được Nam Cung Mị Ảnh sẽ tham dự Đại Hội thu đồ, nàng đưa ánh mắt tội nghiệp nhìn về Hỏa Vân tôn giả.Hỏa Vân tôn giả sờ cằm suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý, hiện tại Nam Cung Tuyết cần thiết nhất là bồi dưỡng căn cơ chứ cũng không phải là gấp rút đột phá nên thừa dịp này hắn cũng muốn nàng tham gia để có thêm kinh nghiệm chiến đấu.

Hỏa Vân tôn giả nói với Lâm Thanh Phong.

-Vậy ngươi có thể để Tuyết nhi tham gia cùng hiện tại nàng cần thêm kinh nghiệm chiến đấu nên đây cũng là một cơ hội tốt.

Lâm Thanh Phong gật đầu, hắn cũng muốn Nam Cung Tuyết tham gia nhưng lúc trước đã nói với Hỏa Vân tôn giả là giải quyết xong chuyện Bạch gia thì Hỏa Vân tôn giả sẽ cùng Nam Cung Tuyết trở về tông môn.

Hiện tại Hỏa Vân tôn giả muốn Nam Cung Tuyết tham gia thì Lâm Thanh Phong làm sao có thể từ chối?

Lâm Thanh Phong nói tiếp.

-Được rồi, vậy hiện tại ta sẽ đi tìm Bách Hiểu Sinh để nói cho hắn biết, mọi người cứ ở lại đây.

Nói rồi Lâm Thanh Phong đứng dậy đi ra khỏi Nam Cung gia tộc.

Hiện tại người dân ở Nam Cung thành nhìn hắn với một vẻ mặt khác, mọi người niềm nở tiếp đón, xem hắn như là cứu tinh của Nam Cung thành.

Lâm Thanh Phong trước khi ra khỏi cửa cũng đã chuẩn bị tinh thần bị mọi người xa lánh, nhưng lúc này hắn lại được mọi người vui vẻ đón tiếp, điều này khiến hắn mộng bức.

Lâm Thanh Phong vẻ mặt nghi hoặc nhìn xung quanh, hắn không hiểu tại sao nhưng rồi vẫn tiếp tục bước đi.

Hắn đi tới đâu người dân theo tới đó, nhiều người bán hàng còn chạy tới đưa hắn đồ vật.

Lâm Thanh Phong tay nhận lấy đồ vật nở nụ cười rồi cảm ơn.

Một lúc sau hai tay Lâm Thanh Phong ôm một đống lễ vật đủ loại loạn thất bát tao, hắn một mặt cười khổ tiếp tục đi về phía Phủ Thành chủ.

Khi Lâm Thanh Phong tới gần Phủ Thành chủ thì một tên thủ vệ đã thấy hắn từ xa nên chạy vào thông báo trước cho Bách Hiểu Sinh.

Bách Hiểu Sinh nhận được tin từ tên thủ vệ này thì nhanh chóng chạy ra vẻ mặt tươi cười đón tiếp Lâm Thanh Phong, thấy trên tay Lâm Thanh Phong cầm đầy đồ vật cổ quái nên khuôn mặt của hắn ý cười ngày càng đậm, hắn chắp tay nói với Lâm Thanh Phong.

-Lâm tiểu hữu thật quá khách khí, đã cất công tới đây còn mang theo nhiều lễ vật như vậy.

Lâm Thanh Phong trợn mắt nhìn Bách Hiểu Sinh rồi nói.

-Ngươi nghĩ nhiều rồi, những vật này là mọi người cho ta, ta vẫn chưa kịp thu vào nhẫn trữ vật nên vẫn cầm theo trên tay.
Lâm Thanh Phong nói xong cũng không để ý Bách Hiểu Sinh một mặt mộng bức đang nhìn rồi hắn từ từ thu những đồ vật này vào nhẫn trữ vật.

Khi đã thu xếp hết những đồ vật trên tay thì Lâm Thanh Phong mới nhìn về Bách Hiểu Sinh rồi nói.

-Hôm nay ta tới đây cũng không có việc gì quan trọng, chỉ là muốn nói với ngươi lão bà ta và muội muội của nàng ấy đều muốn tham gia Đại Hội thu đồ nên muốn ngươi thu xếp một chút.

Bách Hiểu Sinh nghe vậy liền gật đầu đồng ý, hắn vỗ ngực nói.

-Lâm tiểu hữu cứ yên tâm, hai nàng sẽ không cần thi đấu vòng loại mà sẽ trực tiếp được vào vòng trong.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi quay lưng trở lại Nam Cung gia tộc.

Lâm Thanh Phong ghé qua rất nhiều cửa hàng trên đường trở về cũng chính vì vậy hiện tại hắn…bị lạc.

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn xung quanh, nơi hắn đang đứng có vẻ bẩn thỉu rất giống với khu ổ chuột của Trái Đất.

Hắn gãi đầu rồi quay lại phương hướng cũ để đi ra nơi này, nhưng đúng lúc này thì hắn lại nghe được gần đó có tiếng khóc lóc van xin.

Lâm Thanh Phong nhíu mày rồi từ từ hướng về nơi phát ra tiếng kêu.

-Đừng a phụ thân, ta không muốn bị bán cho thanh lâu a.

Một tiểu cô nương chừng 7-8 tuổi thân mang một bộ y phục cũ nát, mặt nàng đầy dơ bẩn, đang quỳ xuống khóc lóc cầu xin một người đàn ông trung niên.

Người đàn ông này vẻ mặt lạnh lùng, cũng không để ý tới tiểu cô nương khóc lóc cầu xin hắn lạnh lùng nói.

-Ngươi cũng đừng tiếp tục cầu xin, từ nhỏ ta nhặt ngươi về nuôi lớn là để bán đi, hiện tại ngươi cũng đã lớn cũng là thời điểm đem ngươi đi bán.

Tiểu cô nương vẻ mặt càng tuyệt vọng hơn, nhưng nàng vẫn cố gắng van xin, nàng mong rằng vị phụ thân của nàng sẽ suy nghĩ lại.

Nhưng vị phụ thân trước mặt nàng vẫn mang theo vẻ mặt lạnh như băng tiếp tục kéo tay nàng lôi đi, hắn vẫn quyết định mang nàng đi bán.

Lâm Thanh Phong đứng một bên nhìn thấy cảnh này nhíu mày rồi thở ra một hơi rồi đi tới gần hai người.

-Vị đại thúc này, xin dừng bước một chút.

Người đàn ông trung niên nhìn thấy Lâm Thanh Phong, hắn nhíu mày nói.

-Ngươi là ai? Cũng đừng quản đến chuyện gia đình chúng ta.

Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của vị trung niên Lâm Thanh Phong cười cười giải thích.

-Không, không, chỉ là ta nghe được đại thúc muốn bán tiểu cô nương này cho thanh lâu đi? Nên ta nghĩ sẽ mua lại nàng a.

Người đàn ông nét mặt thay đổi 1800, hắn cười cười xoa tay rồi nói.

-Được a, vị công tử này, lúc đầu ta muốn bán nàng cho thanh lâu với giá 10 ngân phiếu, nếu hiện tại ngươi muốn mua nàng thì ta cũng sẽ bán với giá 10 ngân phiếu.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi lấy ra 10 tấm ngân phiếu đưa cho người đàn ông.

Cầm lấy ngân phiếu trong tay người đàn ông đếm xong thì hắn vui vẻ gật đầu với Lâm Thanh Phong rồi bỏ đi.

Tiểu cô nương ngồi một bên trợn mắt nhìn theo hướng người đàn ông bỏ đi, đôi mắt nàng hiện ra vẻ tuyệt vọng, nàng thật không ngờ phụ thân của nàng thật sự lại bán nàng đi.

Nàng cúi đầu, hai tay ôm gối khóc lóc.

Lâm Thanh Phong nhìn thấy nàng khóc lóc hắn cũng thở ra một hơi rồi đứng đó chờ đợi nàng khóc xong.

…..Hết Chương 47…..

Chương 48: Mộng Tiêu Dao

Lâm Thanh Phong đứng một bên nhìn tiểu cô nương trước mặt khóc thật lâu.

Một lúc sau thấy được tiểu cô nương khóc có vẻ mệt và bắt đầu dừng lại thì hắn mới tiến lại gần.

Xoa đầu tiểu cô nương, nở nụ cười ấm áp rồi hắn nói.

-Tiểu muội muội tốt không khóc nữa.

-Lần đầu tiên gặp mặt, ta là Lâm Thah Phong, còn tiểu muội muội tên gì?

Vừa cười vừa nói với tiểu cô nương, Lâm Thanh Phong còn lấy trong nhẫn trữ vật ra một cây kẹo đưa cho nàng.

Tình cảnh có chút quái dị, người bình thường nhìn vào sẽ thấy không khác gì một gã quái thúc thúc đang nở nụ cười cổ quái, tay cầm kẹo dụ dỗ tiểu loli.

Tiểu cô nương xụ mặt, nhìn Lâm Thanh Phong nàng bĩu môi khinh thường.

-Ta được gọi là Mộng Tiêu Dao, và ta cũng không phải tiểu muội muội ta là một cô nương, hiện tại ta đã 18 tuổi rồi.

Tuy bĩu môi khinh thường nhưng Mộng Tiêu Dao vẫn cầm lấy cây kẹo của Lâm Thanh Phong rồi nàng bắt đầu ăn.

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức, hắn vừa nghe được gì? Nàng 18 tuổi? 18 tuổi với cái thân hình của một tiểu muội muội chừng 7-8 tuổi?

Lâm Thanh Phong hít một hơi thật sâu, rồi nở nụ cười cứng ngắc nhìn Mộng Tiêu Dao.

-Được…được rồi… Tiêu Dao…muội muội?

Mộng Tiêu Dao tay cầm cây kẹo trừng mắt nhìn hắn, nhưng nàng cũng không nói gì cũng đồng ý cách xưng hô này của hắn.

Lâm Thanh Phong cười khổ một cái rồi nói.

-Được rồi, vậy ta sẽ gọi ngươi là Tiêu Dao muội muội, về sau ngươi có tính toán gì không?

Nghe được câu hỏi của Lâm Thanh Phong, Mộng Tiêu Dao ủ rũ cúi đầu không trả lời.

Lâm Thanh Phong nhìn nàng như vậy hắn cũng hiểu được, nên nói tiếp.

-Vậy trước tiên ngươi cứ theo ta trở về, sau này lại tiếp tục suy nghĩ.

Mộng Tiêu Dao nghe xong thì nàng gật đầu, đứng dậy đi theo sau lưng Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong thấy nàng đồng ý thì hắn cũng nở nụ cười, bắt đầu đi trước dẫn đường.

…..Một lúc sau

Lâm Thanh Phong quay đầu nhìn Mộng Tiêu Dao, hắn gãi đầu xoắn xuýt cười hì hì rồi nói.

-Ta bị lạc rồi, muội có biết đường đi tới Nam Cung gia tộc không?

Mộng Tiêu Dao tay che trán, ngẩng mặt nhìn trời thở dài một hơi âm thầm nghĩ.

-Có lẽ ta tin tưởng sai người.

……..

Chiều tối hai người Lâm Thanh Phong cùng với Mộng Tiêu Dao cũng về tới Nam Cung gia tộc.

Hai thủ vệ canh gác trước cửa nhìn thấy người tới là Lâm Thanh Phong thì hai tay ôm quyền thi lễ.

-Cô gia đã về.

Hai người vẻ mặt nghi hoặc nhìn về tiểu cô nương ăn mặc dơ bẩn phía sau lưng Lâm Thanh Phong nhưng cũng không hỏi gì.

Lâm Thanh Phong nhìn hai người cười cười rồi gật đầu xem như chào hỏi, sau đó tiếp tục trở về tiểu viện của Nam Cung Mị Ảnh.

Thấy Lâm Thanh Phong đã đi thì một tên thủ vệ mới nói nhỏ.



-Không phải khi sáng cô gia lúc ra ngoài chỉ có một mình sao? Sao bây giờ lại dẫn về một tiểu cô nương?

Tên thủ vệ còn lại lắc đầu.

-Đừng quản, chúng ta chỉ nên lo chuyện của chúng ta, còn chuyện của cô gia thì chúng ta không nên quan tâm.

Ở Nam Cung gia tộc sau khi Bách Hiểu Sinh rời đi thì ai cũng biết Lâm Thanh Phong chính là phu quân chưa cưới của Nam Cung Mị Ảnh nên mọi người đều gọi hắn là cô gia.

Lâm Thanh Phong một đường dẫn theo Mộng Tiêu Dao trở về tiểu viện của Nam Cung Mị Ảnh thì rất nhiều người trong Nam Cung gia tộc đều nhìn thấy.Rất nhiều tỳ nữ giở chứng bát quái loan truyền nhiều tin đồn khác nhau về hắn.

Có người thì nói.

-Cô gia dụ dỗ một tiểu cô nương trở về.

Còn người khác nói.

-Tiểu cô nương đó là con rơi của cô gia.

….

Chỉ trong một đêm, “thanh danh” của Lâm Thanh Phong bắt đầu loan truyền, tới sáng hôm sau thì cả Nam Cung thành đều biết Lâm Thanh Phong là một tên chuyên lừa gạt tiểu cô nương.

Đối với chuyện này Lâm Thanh Phong vẫn chẳng biết gì cả, hắn một mặt vui vẻ dẫn theo Mộng Tiêu Dao trở về đưa tới trước mặt Nam Cung Mị Ảnh.

Nam Cung Mị Ảnh trước tiên cũng hết sức bất ngờ về sự xuất hiện của Mộng Tiêu Dao nhưng sau khi được Lâm Thanh Phong kể rõ thì nàng cũng rất vui vẻ.

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười đưa Mộng Tiêu Dao vào tắm rửa rồi thay y phục

Mặc dù lúc đầu Mộng Tiêu Dao vẫn còn hơi e ngại Nam Cung Mị Ảnh nhưng một lúc sau đó nàng cũng vui vẻ không còn e ngại Nam Cung Mị Ảnh.

Bởi vì Mộng Tiêu Dao chỉ lớn như một tiểu cô nương 7-8 tuổi nên Nam Cung Mị Ảnh lấy ra vài bộ y phục của nàng và Nam Cung Tuyết đã mặc lúc còn nhỏ đưa cho Mộng Tiêu Dao.

Mặc dù hai tỷ muội Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết là tiểu thư của Nam Cung gia tộc nhưng lúc nhỏ hai người cùng sống không tốt đẹp gì chỉ có vài bộ y phục nhưng may mắn là chúng vừa với Mộng Tiêu Dao.

Sau khi tắm rửa và thay y phục mới Mộng Tiêu Dao xuất hiện, hiện tại nàng như một tiểu mỹ nhân, một tiểu muội muội nhà bên, nàng như một thiên thần nhỏ, nụ cười của nàng thánh khiết gột rửa sạch sẽ mọi ưu phiền.

Mộng Tiêu Dao vui vẻ cười, nàng rất thích bộ y phục mà mình đang mặc, nàng nhanh chóng chạy tới bên Lâm Thanh Phong xoay xoay vài vòng trước mặt hắn rồi nói.

-Quái lão ca, ngươi thấy ta mặc bộ y phục này thế nào?

Lâm Thanh Phong nhìn nàng cười vui vẻ rồi đưa lên ngón cái.

-Tiêu Dao muội muội của chúng ta dĩ nhiên là xinh đẹp nhất a, còn nữa gọi ta là Phong ca ca, đừng gọi quái lão ca.

Mộng Tiêu Dao càng vui vẻ hơn, nàng gật đầu.

-Đã biết, quái lão ca.

Lâm Thanh Phong cứng họng, hắn nở nụ cười khổ xoa đầu Mộng Tiêu Dao rồi nói.

-Được rồi, nàng gọi thế nào cũng được, nàng thấy Mị Ảnh tỷ tỷ thế nào?

Mộng Tiêu Dao quay đầu nhìn về Nam Cung Mị Ảnh vui vẻ nói.-Mị Ảnh tỷ tỷ rất tốt, ta rất thích Mị Ảnh tỷ tỷ.

Nghe được câu trả lời của nàng Lâm Thanh Phong nở nụ cười nói tiếp.

-Vậy sau này nàng đi theo Mị Ảnh tỷ tỷ chịu không?

Mộng Tiêu Dao vui vẻ gật đầu nhưng nàng rất nhanh ủ rũ.

-Ta theo Mị Ảnh tỷ tỷ thì không có vấn đề gì, nhưng không biết Mị Ảnh tỷ tỷ có muốn hay không a.

Lâm Thanh Phong cười cười rồi quay đầu nhìn Nam Cung Mị Ảnh.

-Vậy nàng có muốn Tiêu Dao muội muội đi theo nàng không à?

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu cười.

-Làm sao lại không muốn? Tiêu Dao muội muội đáng yêu như vậy, sao ta có thể ghét bỏ nàng a.

Mộng Tiêu Dao nghe được lời nói của Nam Cung Mị Ảnh, nàng mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy Nam Cung Mị Ảnh mếu máo.

-Thật sao? Mị Ảnh tỷ tỷ sẽ không ghét bỏ ta chứ?

Nam Cung Mị Ảnh cười cười, xoa đầu Mộng Tiêu Dao rồi nói.

-Dĩ nhiên là thật a.

Mộng Tiêu Dao hai mắt tỏa sáng, nàng vui vẻ cười đùa với Nam Cung Mị Ảnh.

Lâm Thanh Phong nhìn hai người cười nói vui vẻ rồi gật đầu đứng dậy nói.

-Được rồi, tiếp theo chúng ta nên vào bên trong giới thiệu Tiêu Dao muội muội với tiểu Tuyết a, cũng không thể để hai nàng không biết gì mà gặp nhau á.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, dắt tay Mộng Tiêu Dao rồi đi cùng Lâm Thanh Phong tới gặp Nam Cung Tuyết.

Lúc này Nam Cung Tuyết vẫn còn đang luyện tập dưới sự chỉ đạo của Hỏa Vân tôn giả, khi thấy được Nam Cung Mị Ảnh cùng với Lâm Thanh Phong tới nàng nhanh chóng chạy đến.

-Tỷ phu, tỷ tỷ hai người đến xem ta á?

Lâm Thanh Phong gật đầu nở nụ cười rồi đẩy Mộng Tiêu Dao lên phía trước.

-Đây là Mộng Tiêu Dao, ta mới tìm được nàng ở bên ngoài, hiện tại ta đưa nàng đến để giới thiệu với hai người một chút.

Hỏa Vân tôn giả nhìn xem Mộng Tiêu Dao thì hắn gật đầu coi như chào hỏi, còn Nam Cung Tuyết hai mắt tỏa sáng ôm lấy nàng rồi cười nói.

-Tỷ phu a, ngươi mới ra khỏi nhà một ngày lại mang về đây một tiểu mỹ nhân không biết ngươi làm thế nào được à?

Lâm Thanh Phong nghe được lời nói của Nam Cung Tuyết thì hắn đưa hai tay cười trừ, hỏi hắn làm thế nào thì sao hắn trả lời được a? Chẳng lẽ lại nói vì lạc đường nên mới tìm được nàng?

Mộng Tiêu Dao thì bĩu môi, nàng rất khinh thường những người gọi nàng là tiểu mỹ nhân nên nàng lên tiếng.

-Ta cũng không phải là tiểu mỹ nhân á, ta hiện tại cũng 18 tuổi rồi.

Ba người Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết cùng với Hỏa Vân tôn giả đều trừng lớn mắt giật mình.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết thì giật mình do Mộng Tiêu Dao tuổi tác quá sai lệch so với cơ thể, còn Hỏa Vân tôn giả giật mình vì chuyện khác.

Hỏa Vân tôn giả trừng mắt nhìn kĩ Mộng Tiêu Dao, một lát sau hắn thở dài rồi vẫy tay gọi Lâm Thanh Phong qua một bên nói chuyện riêng.

Lâm Thanh Phong nhìn thấy Hỏa Vân tôn giả vẫy tay thì hắn cũng gật đầu rồi tới gần.

Hỏa Vân tôn giả hai mắt nhìn chằm chằm Mộng Tiêu Dao cũng không nhìn Lâm Thanh Phong hắn mở miệng.

-Ngươi tìm được vị cô nương này ở đâu à?

Lâm Thanh Phong gãi đầu suy nghĩ một chút rồi nói.

-Ra đường tiện tay nhặt về thôi.

…..Hết Chương 48…..

Chương 49: Tùy tiện nhặt một cái yêu nghiệt mang về

Hỏa Vân tôn giả nghe được câu trả lời của Lâm Thanh Phong, hắn sững sờ một chút rồi nở nụ cười to.

-Tốt, tốt một cái tùy tiện nhặt về.

Hỏa Vân tôn giả ôm bụng cười, Lâm Thanh Phong đứng một bên nghi hoặc âm thầm nghĩ.

-Không phải tên này điên rồi đi?

Cười một lúc Hỏa Vân tôn giả mới dừng lại, thở hổn hển từng hơi chỉ tay về Mộng Tiêu Dao rồi nói.

-Ngươi có biết người mà ngươi tùy tiện nhặt về thân mang hoàn mỹ Thiên linh căn - Âm Dương song linh căn a?

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn về Hỏa Vân tôn giả, cái gì là Âm Dương song linh căn?

Hỏa Vân tôn giả nhìn vẻ mặt của Lâm Thanh Phong hắn cũng biết được Lâm Thanh Phong đang suy nghĩ gì, hắn thở ra một hơi rồi bắt đầu nói.

-Âm Dương song linh căn, là hai loại linh căn đặc biệt nằm ngoài 5 linh căn mà ngươi từng biết.

-Người mang một trong hai loại linh căn này thực lực sẽ rất mạnh, có thể vượt cấp chiến đấu ít nhất là một đại cảnh giới.

Hỏa Vân tôn giả dừng một chút rồi nói.

-Ví dụ ngươi mang theo Dương linh căn, thì ngươi ở Kim Đan kì có thể đánh ngang tay với Nguyên Anh kì tu sĩ thậm chí là giết chết Nguyên Anh kì tu sĩ.

-Còn có một số người yêu nghiệt hơn thì sẽ có thể chiến một trận với Hóa Thần kì, đương nhiên là Hóa Thần sơ kì, nhưng ngươi phải biết Nguyên Anh viên mãn với Hóa Thần sơ kì thực lực cách nhau rất lớn, cho dù mười vị Nguyên Anh viên mãn cũng không dám chắc còn sống nếu đánh nhau với một vị Hóa Thần sơ kì.

Lâm Thanh Phong gật đầu, đối với cảnh giới của tu sĩ thì hắn cũng không hiểu rõ lắm nhưng cũng hiểu được theo lời của Hỏa Vân tôn giả thì những người mang theo Âm Dương hai loại linh căn người nào cũng là yêu nghiệt.

Hỏa Vân tôn giả cũng không để ý tới Lâm Thanh Phong hắn tiếp tục nói.

-Tuy nhiên, Âm Dương linh căn hai loại này là cực hiếm, dù ngươi có tìm hết cả Thông Thiên Đại lục này thì cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

-Nhưng ta dám chắc với ngươi, chỉ cần thân mang Âm linh căn hoặc Dương linh căn thì bọn hắn đều là yêu nghiệt, chỉ cần bọn hắn không chết sớm thì ít nhất bọn hắn cũng đạt đến cảnh giới có thể đánh ngang tay với ta.

Lâm Thanh Phong hít một hơi khí lạnh, mặc dù hắn chưa thấy Hỏa Vân tôn giả ra tay lần nào, nhưng chỉ cần nhìn hắn xuất toàn lực mà vẫn không để lại trên người Hỏa Vân tôn giả một vết trầy thì cũng đủ hiểu Hỏa Vân tôn giả rất mạnh.

Lâm Thanh Phong gật đầu vẻ mặt ngưng trọng hỏi tiếp.

-Vậy Âm Dương song linh căn là chuyện gì xảy ra.

Hỏa Vân tôn giả nhìn Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Âm Dương song linh căn, ta cũng không biết nhưng chỉ đọc trong điển tịch vài trăm vạn năm trước đã từng có một vị tiền bối thân mang Âm Dương song linh căn đánh khắp thiên hạ không địch thủ, dù khi đó tất cả 5 vị Độ Kiếp kì cường giả của đại lục liên thủ cũng không chống nổi mười chiêu của một mình hắn.

Lâm Thanh Phong nghe tới đây thì trợn mắt há mồm, đánh khắp thiên hạ không địch thủ là ý vị như thế nào?

Hỏa Vân tôn giả hít một hơi khí lạnh rồi nói tiếp.

-Nhưng có lẽ vị tiền bối ấy cũng không chịu nổi tuế nguyệt nên đã viên tịch từ đó trên đại lục chưa từng xuất hiện vị nào mang theo Âm Dương song linh căn.

Lâm Thanh Phong cau mày trầm tư rồi nói.

-Nếu đã không còn vị nào xuất hiện thì tại sao ngươi lại biết được Tiêu Dao muội muội mang theo Âm Dương song linh căn?



Hỏa Vân tôn giả trầm tư rồi trả lời.

-Theo như điển tịch ghi chép lại thì vị tiền bối mang theo Âm Dương song linh căn có một đặc điểm, là cơ thể của vị tiền bối ấy dừng phát triển từ năm 7-8 tuổi sau này dù vị ấy tuổi tác cao như thế nào thì cơ thể vẫn như vậy.

Hỏa Vân tôn giả dừng một chút rồi lại nhìn về Mộng Tiêu Dao nói tiếp.-Theo như lời nàng đã nói thì hiện tại nàng cũng đã 18 tuổi đi? Nhưng nàng chỉ lớn như một tiểu cô nương 7-8 tuổi nên ta mới nghĩ nàng mang theo Âm Dương song linh căn.

Lâm Thanh Phong cau mày thật chặt rồi nhìn về Mộng Tiêu Dao đang cười đùa với hai tỷ muội Nam Cung Mị Ảnh.

-Nhưng chỉ như vậy thì cũng không cách nào xác định chính xác a?

Hỏa Vân tôn giả gật đầu rồi nói.

-Cũng không hẳn, như ta đã nói với ngươi, người mang Âm Dương linh căn đều là thiên tài, nên bọn họ tu luyện rất nhanh, ngươi có thể cho nàng thử tu luyện một chút, nếu nàng thật mang Âm Dương song linh căn thì lần này ngươi vớ bở.

Lâm Thanh Phong nhíu mày trầm tư rồi lắc đầu nói.

-Chuyện nàng có muốn tu luyện hay không cũng không phải do ta, mà là do nàng quyết định, nên chuyện này ta sẽ thử hỏi nàng, nếu nàng không muốn thì ta cũng không ép buộc.

Hỏa Vân tôn giả cũng gật đầu đồng ý với Lâm Thanh Phong, việc tu luyện của mỗi người là do tự mình quyết định không ai có thể ép buộc.

Rời đi Hỏa Vân tôn giả, Lâm Thanh Phong trầm tư bước lại gần ba người Nam Cung Mị Ảnh.

Ba người nhìn thấy Lâm Thanh Phong tiến lại gần thì cũng dừng cười đùa, Nam Cung Mị Ảnh thấy hắn nghiêm túc nên nàng hỏi.

-Phu quân, có chuyện gì sao?

Lâm Thanh Phong nghe câu hỏi của nàng thì lắc đầu rồi nhìn về Mộng Tiêu Dao hắn mở miệng.

-Tiêu Dao muội muội, ta muốn hỏi ngươi một chuyện, ngươi có muốn tu luyện thành tu sĩ không?

Mộng Tiêu Dao ngây người một lúc rồi nhanh chóng gật đầu, tu luyện là một điều mà ai cũng mong muốn nhưng khi trước nàng rất nghèo nên không có cơ hội tu luyện, lúc này Lâm Thanh Phong hỏi nàng thì làm sao nàng từ chối?

Nam Cung Mị Ảnh nghi hoặc nhìn Lâm Thanh Phong, nếu chỉ như vậy hắn cũng sẽ không cầm ra vẻ mặt này, nhưng nàng không tiếp tục hỏi.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi lấy quyển Luyện Khí Quyết từ nhẫn trữ vật đưa cho Mộng Tiêu Dao rồi nói.

-Đây là Luyện Khí Quyết, tu sĩ lúc mới bắt đầu tu luyện thường sử dụng, muội cứ cầm nó rồi tu luyện có điều gì không hiểu thì cứ hỏi tiểu Tuyết hoặc Mị Ảnh hai người họ sẽ giải đáp.

Mộng Tiêu Dao vui vẻ tiếp nhận Luyện Khí Quyết mà Lâm Thanh Phong đã đưa, nàng nâng niu nó trên tay vui vẻ chạy nhảy khắp nơi.Lâm Thanh Phong nhìn nàng vui vẻ hắn thở ra một hơi rồi nói.

-Hiện tại trời cũng tối, ta sẽ đi làm thức ăn, mọi người cứ ở đây, còn Tiêu Dao muội muội cũng thừa dịp này đọc thử Luyện Khí Quyết a.

Ba người gật đầu với Lâm Thanh Phong, Nam Cung Tuyết thì tiếp tục quay trở lại luyện tập theo chỉ đạo của Hỏa Vân tôn giả, Nam Cung Mị Ảnh thì ngồi một bên giải đáp thắc mắc của Mộng Tiêu Dao.

Lâm Thanh Phong đi tới phòng bếp thở dài một hơi rồi tự lẩm bẩm.

-Không biết cho nàng tu luyện là đúng hay sai đây? Mặc kệ, chuyện gì tới sẽ tới, tất cả mọi chuyện ta tới gánh.

Lấy lại tinh thần, Lâm Thanh Phong tiếp tục công việc nấu nướng thức ăn.

Chừng một tiếng sau Lâm Thanh Phong đã làm xong thức ăn, hắn đem thức ăn tới đình viện rồi lên tiếng gọi.

-Mọi người ăn cơm thôi.

Một lúc sau vẫn không có ai xuất hiện, Lâm Thanh Phong nghi hoặc đi tìm.

Tại nơi này, ba người Hỏa Vân tôn giả, Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết đang đứng im lặng nhìn về phía Mộng Tiêu Dao.

Hiện tại Mộng Tiêu Dao đang ngồi tu luyện Luyện Khí Quyết theo chỉ dẫn của Nam Cung Mị Ảnh và đang bắt đầu đột phá luyện khí kì tầng thứ 1.

Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết lộ ra vẻ vui mừng chờ đợi Mộng Tiêu Dao đột phá.

Hỏa Vân tôn giả mặc dù nhìn không ra tâm tình gì nhưng sau lưng của hắn mồ hôi lạnh đã thấm ướt y phục.

Nam Cung Tuyết nhìn thấy Lâm Thanh Phong đi tới, nàng vui vẻ chạy đến khoe.

-Tỷ phu, Tiêu Dao muội muội là một thiên tài a, nàng chỉ mới cầm Luyện Khí Quyết tu luyện một tiếng đồng hồ thì đã bắt đầu đột phá luyện khí tầng 1 rồi.

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn về Mộng Tiêu Dao đang còn ngồi chuẩn bị đột phá, rồi quay mặt nhìn về Hỏa Vân tôn giả.

Hỏa Vân tôn giả cảm giác được ánh mắt của Lâm Thanh Phong hắn cũng gật đầu coi như xác nhận.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, rồi nở nụ cười.

-Tốt, vậy chúng ta cùng đợi nàng đột phá xong thì lại đi ăn a.

Một lúc sau Mộng Tiêu Dao đã đột phá thành công trở thành tu luyện giả cảnh giới luyện khí kì tầng 1.

Mộng Tiêu Dao mở ra hai mắt, nàng cảm nhận rất rõ các giác quan của nàng trở nên minh mẫn hơn, lỗ tai cũng nghe được xa hơn, mắt cũng nhìn rõ ràng hơn.

Nàng vui vẻ đứng dậy chạy đến ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết.

-Hai vị tỷ tỷ, ta cũng đã đạt đến luyện khí tầng 1 á.

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười xoa đầu nàng rồi nói.

-Tiêu Dao muội muội của chúng ta là thiên tài, mọi người đều biết a.

Lâm Thanh Phong cùng Hỏa Vân tôn giả ngồi một bên nở nụ cười khổ đồng lòng suy nghĩ.

-Đây là cái gì thiên tài? Đây là yêu nghiệt mới đúng.

…..Hết Chương 49…..

Chương 50: Ta không có hứng thú với tiểu loli

Chờ đợi ba người Nam Cung Mị Ảnh vui vẻ ôm nhau một lúc thì Lâm Thanh Phong đứng dậy vỗ tay rồi nói.

-Được rồi, nhanh chóng đi ăn cơm a, đồ ăn cũng muốn nguội rồi á.

Ba người gật đầu với Lâm Thanh Phong rồi dắt tay nhau vui vẻ hướng về đình viện dùng cơm.

Hỏa Vân tôn giả thở dài một hơi, hắn quay đầu nhìn Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Hiện tại cũng đã rõ ràng đi? Nàng thật sự mang trên người Âm Dương song linh căn, vậy ngươi tiếp theo muốn làm gì?

Lâm Thanh Phong gãi đầu cười khổ, hắn làm sao biết nên làm gì tiếp theo? Hắn chỉ lắc đầu coi như trả lời câu hỏi của Hỏa Vân tôn giả.

Hỏa Vân tôn giả sờ cằm suy nghĩ một lúc rồi nói.

-Thật ra ta cũng nhận biết hai người có thể làm sư phụ của nàng.

Lâm Thanh Phong hai mắt tỏa sáng nhìn về Hỏa Vân tôn giả chờ đợi hắn nói.

-Ở Thông Thiên Đại lục này thật sự có hai người mang theo Âm linh căn và Dương linh căn, bọn họ là một đôi vợ chồng đã đạt tới cảnh giới Đại Thừa kì ngang bằng với ta, ta nghĩ bọn họ có thể chỉ đạo được nàng.

Lâm Thanh Phong gãi đầu rồi nói tiếp.

-Hiện tại nàng chỉ mới bắt đầu tu luyện a, chuyện này cũng quá nhanh, ngươi có thể đợi một thời gian?

Hỏa Vân tôn giả gật đầu cười nói.

-Không có chuyện gì, bọn họ ở cách đây rất xa, hiện tại ta sẽ truyền tin cho bọn họ, nếu bọn họ cắm đầu tới đây cũng phải mất một khoảng thời gian a.

Lâm Thanh Phong nghĩ nghĩ rồi gật đầu, khoảng thời gian đó đủ để giải thích cho Mộng Tiêu Dao tầm quan trọng của một người sư phụ trong việc tu luyện, khi đó nàng có thể tiếp nhận dễ dàng hơn.

Hỏa Vân tôn giả thấy Lâm Thanh Phong gật đầu thì hắn cũng lấy ra một viên đá từ nhẫn trữ vật truyền vào đó một ít linh lực, viên đá sau khi được truyền linh lực thì phát sáng.

Rất nhanh sau đó một giọng nam tử uể oải truyền ra.

-Là Hỏa Vân tôn giả a? Có chuyện gì mà tìm gặp bọn ta? Nếu không phải chuyện quan trọng coi chừng ta truy sát ngươi à.

Hỏa Vân tôn giả cũng không gấp gáp, hắn nói từ từ một cách chậm rãi.

-Một vị cô nương 18 tuổi nhưng cơ thể chỉ lớn như một tiểu cô nương 6-7 tuổi.

Dứt lời Hỏa Vân tôn giả lập tức không tiếp tục truyền linh lực vào viên đá, viên đá trên tay không có linh lực truyền vào cũng không còn phát sáng mà chỉ như một viên đá bình thường nằm trên tay Hỏa Vân tôn giả.

Lâm Thanh Phong vẻ mặt nghi hoặc nhìn về Hỏa Vân tôn giả.

Hỏa Vân tôn giả mở miệng.

-Đó là Dương tôn giả, ta không thích nói chuyện với hắn nên chỉ để lại một câu như vậy, nhưng bọn hắn sẽ hiểu được ta đang muốn nói tới cái gì.

Như chứng minh lời của Hỏa Vân tôn giả là đúng, rất nhanh sau đó viên đá trên tay của Hỏa Vân tôn giả lại lóe lên ánh sáng, lúc này Hỏa Vân tôn giả mới truyền linh lực vào viên đá.

Viên đá sau khi được Hỏa Vân tôn giả truyền vào linh lực thì lại phát ra một giọng nói âm nhu của một nữ tử.

-Hỏa Vân ca ca, điều ca nói là sự thật à?

Lúc này Hỏa Vân tôn giả từ từ trả lời, nhưng cũng không còn ngắt linh lực nữa.

-Là thật, ta cũng không cần lừa các ngươi, ta cũng đã kiểm chứng nàng là thật sự.

Nghe được lời của Hỏa Vân tôn giả thì giọng nói nữ tử có chút run run.



-Thật… thật sự sao? Hiện tại ngươi đang ở đâu a?

Hỏa Vân tôn giả nghĩ nghĩ một chút rồi nói.

-Cách U Ám sâm lâm khoảng vài ngàn dặm có một tòa Nam Cung thành hiện tại chúng ta đang ở đó.

Một lát sau giọng nói của nữ tử lại phát ra từ viên đá.-Được, Nam Cung thành, phiền Hỏa Vân ca ca đợi bọn ta một tháng thời gian, hiện tại chúng ta sẽ nhanh chóng tới đó.

Nói rồi viên đá trên tay của Hỏa Vân tôn giả cũng không tiếp tục phát sáng.

Hỏa Vân tôn giả thở ra một hơi, cất đi viên đá quay đầu nhìn Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Ngươi cũng nghe hết rồi, khoảng một tháng sau bọn họ sẽ đến đây nên ta cũng sẽ ở lại đây chờ đợi cùng Tuyết nhi.

Lâm Thanh Phong gật đầu, lúc nãy hắn nghe rất rõ nên cũng không thắc mắc nhiều.

Quay đầu nhìn trong đình viện ba người bọn Nam Cung Mị Ảnh vừa ăn vừa cười nói thì hắn thở ra một hơi.

Đêm đến, Lâm Thanh Phong và Nam Cung Mị Ảnh nằm trên giường, bởi vì Nam Cung Mị Ảnh mới trải qua lần đầu tiên vào đêm qua nên hiện tại nàng vẫn còn có chút mệt mỏi, nàng ôm Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Khi nãy phu quân và Hỏa Vân tôn giả nói về chuyện gì a?

Lâm Thanh Phong ôm lấy nàng, xoa nhẹ đầu nàng rồi cười nói.

-Cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là muốn tìm cho Tiêu Dao muội muội một vị sư phụ, nàng cũng thấy muội ấy là một thiên tài, chúng ta cũng không thể chỉ dạy muội ấy điều gì, nhưng quyết định cuối cùng vẫn sẽ ở muội ấy.

Nam Cung Mị Ảnh cũng thở phào nhẹ nhõm, nàng rất yêu thích Mộng Tiêu Dao nên không muốn Mộng Tiêu Dao sẽ bị ép buộc điều gì.

Hiện tại Lâm Thanh Phong đã nói quyền quyêt định thuộc về Mộng Tiêu Dao nên Nam Cung Mị Ảnh cũng yên tâm.

Lâm Thanh Phong ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh hít lấy mùi hương trên cơ thể nàng rồi nói.

-Chuyện đó cũng không quan trọng, nhưng chúng ta vẫn có một chuyện quan trọng hơn cần phải giải quyết.

Nam Cung Mị Ảnh nghe tới chuyện quan trọng thì nàng nghiêm túc lên, yên lặng chờ đợi Lâm Thanh Phong nói tiếp.

Lâm Thanh Phong vẻ mặt cũng nghiêm nghị trở lại, hắn nhìn vào nàng rồi nói.

-Khi nào chúng ta làm đám cưới?

Nam Cung Mị Ảnh vẻ mặt nghiêm túc nhanh chóng mất sạch, nàng xấu hổ vùi đầu vào ngực Lâm Thanh Phong nói lí nhí.

-Ta lúc nào cũng được, chỉ chờ chàng muốn.

Lâm Thanh Phong cười lớn, ôm lấy nàng rồi nói.
-Đừng lo lắng quá, ta và nhạc phụ đã bàn trước, chúng ta sẽ tổ chức sau khi Đại Hội thu đồ diễn ra. Tới đó nàng cũng đừng bỏ ta à.

Nam Cung Mị Ảnh nghe được lời hắn nói thì càng xấu hổ hơn, nhưng nàng nở nụ cười hạnh phúc ôm lấy hắn.

Lâm Thanh Phong cười cười, xoa đầu nàng rồi hai người từ từ chìm vào giấc ngủ.

Trời vừa sáng.

Lâm Thanh Phong tỉnh giấc theo thói quen, nhìn một bên Nam Cung Mị Ảnh vẫn còn đang ngủ say, hắn mỉm cười rồi bước xuống giường đi chuẩn bị thức ăn.

Lâm Thanh Phong vừa đi vừa suy nghĩ miên man, hắn đi qua phòng tắm, phòng tắm theo thường lệ thì giờ này sẽ không ai sử dụng vì mọi người đều đang ngủ nhưng hắn lại nghe thấy tiếng nước chảy.

Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái, rồi tò mò trèo lên cửa sổ nhìn vào.

Trong phòng tắm một vị tiểu muội muội đang cọ rửa thân thể, làn da của nàng mịn màng, kèm theo màu da trắng ngần không tì vết.

Lâm Thanh Phong từ trên cửa sổ nhìn xuống, nước mũi của hắn nhanh chóng chảy ra, suy nghĩ hiện tại của hắn là muốn quay đi và không nhìn nữa.

Nhưng cơ thể của hắn vẫn không cử động, hai mắt hắn vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào tiểu muội muội đang tắm rửa.

Mộng Tiêu Dao thức dậy từ rất sớm, đây là đêm đầu tiên nàng được ngủ riêng ở một căn phòng sang trọng có mền gối đầy đủ nên nàng vẫn chưa quen lắm.

Vì vậy nàng mới quyết định đi tắm rồi sau đó sẽ chuẩn bị bữa sáng cho mọi người.

Nhưng nàng hồn nhiên vẫn không hay biết rằng trong lúc nàng đang tắm thì có một đạo ánh mắt đang nhìn nàng chằm chằm, đến tận lúc nàng tắm xong rồi mặc vào y phục mới.

Lâm Thanh Phong vẫn ở đó mà nhìn, miệng hắn bắt đầu chảy nước miếng, nước mũi đã nhỏ từng giọt xuống đất.

Đến khi Mộng Tiêu Dao mặc xong y phục thì hắn mới hoàn hồn tỉnh giấc, trong đầu hắn suy nghĩ.

-Ta không phải quái thúc thúc, ta không có hứng thú với tiểu loli.

Tuy trong đầu hắn nghĩ vậy nhưng vẻ mặt hắn lại khác, nụ cười của hắn đang kéo tới tận mang tai, hai mắt híp lại vẻ mặt gian trá giống như một tên tiểu nhân vừa làm xong chuyện gì xấu xa.

Nghe tiếng bước chân của Mộng Tiêu Dao đang tới gần thì Lâm Thanh Phong lắc đầu vẻ mặt nhanh chóng trở lại bình thường.

Mộng Tiêu Dao rất nhanh đi tới, nàng nhìn thấy Lâm Thanh Phong thì nở nụ cười vẫy tay.

-Quái ca ca, ngươi đã tỉnh rồi.

Lâm Thanh Phong nhìn nàng gật đầu, hắn không dám nở nụ cười, nếu hiện tại nở nụ cười thì hắn chắc chắn rằng hắn sẽ cười rất quái dị.

Lâm Thanh Phong đưa tay xoa đầu Mộng Tiêu Dao rồi mở miệng nói.

-Thường ngày ta dậy rất sớm để chuẩn bị điểm tâm cho mọi người, còn muội tại sao lại không ngủ tiếp mà lại ra đây?

Mộng Tiêu Dao rất vui vẻ, nàng cười nói với hắn.

-Muội cũng muốn chuẩn bị điểm tâm cho mọi người á.

Lâm Thanh Phong gật đầu nở ra nụ cười cổ quái rồi nói tiếp.

-Vậy bây giờ chúng ta đi tới phòng bếp rồi cùng chuẩn bị điểm tâm a.

Nhìn nụ cười của Lâm Thanh Phong, Mộng Tiêu Dao cảm thấy một luồng gió lạnh thổi qua làm nàng nổi da gà, nàng lắc tay nói với hắn.

-Quái ca ca đừng cười, nụ cười của ngươi làm ta thấy nổi hết da gà.

Lâm Thanh Phong cứng họng, đưa tay tự tát vài phát, rồi xấu hổ quay đầu về phòng bếp, trong lòng thầm nhủ.

-Không thể cười, nếu cười tiếp sẽ bị lộ…

….Hết Chương 50…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau