HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 366 - Chương 370

Chương 367: Bọn hắn ngày nào cũng như vậy sao?

“Tình huống của bọn hắn lúc này như thế nào?” Ngồi trên bàn gỗ nhấp một ngụm nước trà, Lâm Thanh Phong hướng Tiếu Hồng Trần hỏi.

“Đã qua giai đoạn tập huấn, Chakra điều khiển cũng rất tốt.” Tiếu Hồng Trần suy nghĩ đáp.

- Ngoại trừ việc thiếu kinh nghiệm chiến đấu thì bọn hắn đã không sai biệt lắm có thể đối đầu với một tên Jounin.

“Mới một tháng đã có thể đánh Jounin sao? Phát triển nhanh hơn nguyên tác nhiều lắm.” Lâm Thanh Phong trầm ngâm nói.

- Cũng đã tới thời điểm nên cho bọn hắn ra ngoài học hỏi rồi, ở chỗ Minato ta có nhờ hắn để lại một cái B cấp nhiệm vụ, hình như phải tới Thủy quốc xây cầu gì đó, ngày mai ngươi đưa bọn hắn tới đó nhận đi.

“Hiểu rồi, tỷ phu.” Tiếu Hồng Trần gật đầu đáp, sau đó lại hỏi.

- Tỷ phu, ngươi không định dạy nhẫn thuật cho bọn hắn sao? Bọn hắn ngày nào cũng hướng ta cầu xin nhẫn thuật, phiền chết a.

“Ngươi bảo ta dạy cái gì bây giờ?” Lâm Thanh Phong thở dài nói.

- Nếu có thể thì ngươi dạy Rasengan cho Naruto và Hinata đi, còn Sasuke…ngày mai làm nhiệm vụ, ngươi hướng Minato mượn Kakashi đi cùng.

- Dạy Chidori cho Sasuke, Kakashi hẳn là sẽ không phản đổi.

“Ta hiểu rồi.” Tiếu Hồng Trần gật đầu đáp.



“B cấp nhiệm vụ…B cấp nhiệm vụ…” Đứng trước cổng làng, Naruto trên lưng đeo một cái ba lô, tay bế Hinata, Hinata xấu hổ đỏ mặt cúi đầu không nói, mặc hắn mang theo nàng nhảy nhót khắp nơi, Sasuke im lặng khoanh tay nói.

- Ngu ngốc.

“Tên thần kinh, ngươi muốn gây sự?” Naruto hừ lạnh một cái, đặt Hinata xuống, rồi đi tới trước mặt Sasuke nói.

“Ta sợ ngươi sao?” Sasuke nghiến răng…cả hai liền nhảy vào đánh nhau, Hinata ở một bên hô.

- Naruto cố lên…

Nhìn cảnh này, Kakashi một cặp mắt cả chết liếc sang Tiếu Hồng Trần hỏi.

- Hồng Trần lão sư, ngày nào bọn hắn cũng như vậy sao?

“Cũng không kém bao nhiêu đâu, người quen thuộc là tốt rồi.” Tiếu Hồng Trần lắc đầu thở dài đáp, sau đó lại hướng về người đàn ông ở sau lưng nói.

- Tazuna, phiền ngài dẫn đường, chúng ta sẽ hộ tống ngài cho tới khi ngài cho tới khi ngài hoàn thành cây cầu.

“Ồ? Tốt rồi sao? Như vậy chúng ta đi thôi.” Tazuna tay cầm chai rượu uống một ngụm vẻ mặt đỏ ửng ợ một hơi rồi trả lời, hắn đã có chút say.

Sáu người một đường rời khỏi làng, Naruto, Sasuke hai tên này vẫn tiếp tục vừa đi vừa đánh nhau, hai người ra tay càng lúc càng tàn nhẫn, Hỏa độn, Phong độn cùng nhẫn cụ tung bay khắp phía, Hinata vẫn tiếp tục cổ vũ, Tiếu Hồng Trần sắc mặt lạnh nhạt xem như không thấy, chỉ có Kakashi cùng Tazuna hai người mồ hôi lạnh chảy đầy đầu trong lòng kêu khổ.

“Đánh hăng như vậy…lỡ như đánh trúng người ta thì làm sao bây giờ?” Kakashi trong lòng thở dài một hơi, thả chậm cước bộ đi gần Tazuna một chút, hắn cũng không muốn Tazuna ngộ thương.

“Ừm?” Kakashi con mắt cá chết dường như phát hiện điều gì đó, Tiếu Hồng Trần cái gì cũng không nói, chỉ thấy Naruto, Sasuke tách ra, cả hai riêng biệt nhảy sang hai phương hướng khác nhau.

Hinata thì chạy tới phía sau Tazuna, Chakra tập trung ở hai tay tùy thời phòng thủ, Byakugan mở ra quan sát xung quanh, phạm vi 200m không có bất kì thứ gì thoát khỏi ánh mắt của nàng, lúc này nàng mới nói.

- Phạm vi 200m không có địch nhân, chỉ có hai người đang bị Naruto, Sasuke truy đuổi.

“Phản ứng thật kinh người, bọn hắn thật sự chỉ là gennin sao?” Kakashi trong nội tâm cảm thấy khiếp sợ, ngay cả hắn cũng mới vừa phát hiện ra điều không ổn thì ba người liền lập tức hành động, điều này cũng có nghĩa là ba người bọn hắn đã phát hiện những thứ không ổn này trước hắn một lúc, sau đó lặng yên không một tiếng động bàn với nhau chiến thuật tác chiến.Ở một chỗ khác, Lâm Thanh Phong, cùng Minato hai người đứng trên một ngọn cây quan sát nhất cử nhất động của năm người, ngay lúc ba người bọn Naruto hành động, hắn mỉm cười hướng Minato hỏi.

- Minato, ngươi nghĩ sao?

Minata âm thầm tặc lưỡi nói.

- Phản ứng nhanh tới loại trình độ này, ngay cả Kakashi cũng không so nổi thì ta còn có thể nói gì đây?

“Như vậy ta trở về trước, ngươi muốn nhìn thì cứ ở lại nhìn, ta còn phải ngủ trưa a.” Lâm Thanh Phong che miệng ngáp một hơi dài, sau đó thân ảnh liền biến mất trên ngọn cây, để lại một người Minato đứng quan sát.

Naruto, Sasuke hai người rời đi ước chừng một phút sau, cả hai liền quay lại, mỗi người riêng biệt mang theo một tên Ninja vứt trên mặt đất, Naruto hướng Sasuke nói.

- Tên thần kinh, ta nhanh hơn ngươi 1 giây, trận này ta thắng.

“Cút, là ta thắng.” Sasuke hừ lạnh đáp một tiếng…sau đó cả hai lại tiếp tục lao vào đánh nhau.

“Hai tên này…” Kakashi bất đắc dĩ đưa tay che trán, Tiếu Hồng Trần kiên quyết không để ý tới hai người, bình tĩnh tiến lại gần hai tên Ninja nằm trên mặt đất quan sát bọn hắn.

“Ừm? Chết hết rồi?” Một lúc sau Tiếu Hồng Trần bĩu môi.

- Bị hai tên Gennin đánh tới chết, không biết các ngươi lấy đâu ra mặt mũi đi làm Ninja?

“Đại ca...hai tên này có thể đem ra so sánh với Gennin bình thường sao? Bọn hắn đánh nhau cũng hơn nửa giờ đồng hồ rồi, nhưng vẫn chưa thấy chảy một giọt mồ hôi nào à?” Kakashi âm thầm tặc lưỡi nói.

….

Trở lại với Lâm Thanh Phong, lúc này hắn đang ở tại Thiên Đạo không gian, đối mặt với Thiên Đạo nói.

- Thiên đạo tiền bối, ngài có việc sao? Vì sao lại gọi ta tới gấp như vậy?

Thiên đạo vẻ mặt nghiêm trọng nói.- Có người đang muốn giết ta.

“Chuyện này ta biết rồi a? Ta đang gấp rút rèn luyện cho hai tên Thiên mệnh chi tử đây.” Lâm Thanh Phong phất tay nói, lúc này Thiên đạo lắc đầu.

- Không, ý của ta là, có kẻ nào đó nhân cơ hội ta đứng ra ngăn cản đám người kia, muốn đoạt quyền Thiên đạo của ta, ý đồ muốn thay ta chưởng khống thế giới này.

- Trong trường hợp hắn có thực lực, thì chức vị Thiên Đạo ta sẽ hai tay đưa lên, nhưng thực chất hắn lại không có, hắn chỉ muốn lợi dụng lúc ta không thể phân tâm, mưu lợi đoạt quyền mà thôi.

- Nếu hắn thành công thì thực lực của ta sẽ giảm sút, đám người kia sẽ thừa cơ hội tiến vào, dưới tình trạng thực lực không đủ, nếu hắn chết đi thì thế giới này cũng theo đó mà hủy diệt, công sức của ta cũng vì vậy mà đổ sông đổ bể.

- Hắn đã có ý đồ với vị trí của ta mấy ngàn năm rồi, ban đầu ta nghĩ rằng hắn sẽ không làm được, nhưng lúc này ta lại có cảm giác nguy hiểm gần kề, ước chừng mấy năm nữa mà thôi, đám người bên ngoài sẽ không mang tới cho ta cảm giác này, chỉ riêng hắn mới có thể, thế nên ta muốn nhờ ngươi bắt hắn mang về đây cho ta.

“Đoạt quyền? Nội loạn?” Lâm Thanh Phong rốt cục minh bạch vì sao Thiên Đạo lại triệu hồi hắn tới, trầm ngâm một chút rồi gật đầu nói.

- Được rồi, ta sẽ cố gắng tìm hiểu.

Đáp ứng Thiên Đạo xong, Lâm Thanh Phong liền rời khỏi Thiên Đạo không gian, nằm ngửa trên sàn thở dài lẩm bẩm.

- Một cái Nguyên Anh tu sĩ, đi quản việc Thiên Đạo chi tranh? Nói ra sẽ cười chết người a.

- Nhưng mà…tên nào lại muốn đoạt cái vị trí Thiên đạo phiền phức này đây? Tiểu Long, ngươi nghĩ sao?

“Ta không có ý kiến.” Tiểu Long lạnh nhạt đáp.

- Đại ca ngươi có thể đi hỏi ý kiến của Nguyên Anh một chút, đối với những thứ âm mưu quỷ quái này thì nó mới là đại gia, còn chúng ta chỉ là thường dân à?

“Ta nghĩ là…thôi đi.” Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi lắc đầu nói.

- Nguyên Anh con hàng này một khi thoát khốn, có trời mới biết hắn sẽ gây ra họa gì? Ta vẫn muốn sống yên bình thêm một khoảng thời gian.

“Đại ca, hiện tại ngươi cũng không nghĩ ra chủ ý nào có đúng hay không?” Tiểu Long nói.

- Thiên đạo cũng nói, thời gian chỉ có vài năm, thực chất hắn cũng không biết chính xác bao nhiêu năm, cũng có thể là năm sau thì hắn đã xong đời rồi.

- Lúc này ngươi lại tiếp tục chần chờ, dù năm sau ngươi có tìm ra thủ phạm thì cũng trễ a?

“Đành vậy đi, ta sẽ đi hỏi hắn một chút.” Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, tinh thần lực khẽ động, trong nháy mắt hắn đã xuất hiện bên trong cung điện của Tiểu Linh, đập vào mắt hắn là cảnh tượng Nguyên Anh bị treo ngược trên cành cây, còn A Ngưu thì ở bên cạnh hầu hạ.

“Đại ca…lão thiên gia…ông trời của ta, ngươi rốt cục cũng tới cứu ta à?” Nhìn thấy Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh một mặt nước mắt nước mũi dãy dụa la hét.

“Con hàng này mười mấy năm cũng không thay đổi.” Lâm Thanh Phong im lặng thở dài một hơi, đi tới bên cạnh hướng A Ngưu nói.

- A Ngưu, mấy năm này cực khổ cho ngươi.

“Không có, chăm sóc lão gia là bổn phận của ta.” A Ngưu mỉm cười đáp.

- Thực chất, lão gia cũng không cần ăn, không cần uống, ngay cả những chuyện riêng tư cũng không cần làm, ta chỉ việc ở bên cạnh nghe hắn nói nhảm.

- Mặc dù có chút đau đầu, nhưng có nhiều lúc hắn sẽ chỉ đạo ta tu luyện, hiện tại ta cũng gần muốn Trúc Cơ rồi, có cả đám người mong ước tìm được một vị chủ nhân giống như ta mà không thể đâu.

Chương 368: Ta chỉ là một đầu cóc già

“Ngươi ưa thích thì tốt rồi.” Lâm Thanh Phong im lặng gật đầu nói.

Hắn có thể nhìn ra, A Ngưu những năm này đi theo Nguyên Anh, tu vi tinh tiến không ít, kèm theo đó là kỹ thuật vỗ mông ngựa cũng tăng theo cấp số nhân.

Nghe Nguyên Anh con hàng này lảm nhảm thì chỉ “đau đầu một ít?”, chỉ “một ít” như vậy có thể khiến Lâm Thanh Phong dù không muốn chết đi sống lại, nhưng cũng mệt mỏi không chịu nổi a.

Lâm Thanh Phong cảm thấy chính mình đang ôm lấy hai trái boom nổ chậm, tùy thời đều có thể dẫn lửa thiêu thân, âm thầm vuốt ngực để lấy lại bình tĩnh, sau đó lại nhìn về Nguyên Anh. 

- Nguyên Anh, lần này ta có chuyện muốn bàn với ngươi.

“Dễ nói, dễ nói, chỉ cần đại ca ngươi có thể thả ta ra, dù là chân trời góc biển ta cũng nguyện ý đi theo ngươi a.” Nguyên Anh cười tới hai mắt híp lại nói.

“Thả ngươi? Cũng không phải là không thể.” Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút nói.

- Chỉ cần ngươi có thể cho ta câu trả lời, thì ta sẽ tìm Tiểu Linh nói nàng thả ngươi.

“Thành giao.” Nguyên Anh ngay lập tức gật đầu nói.

- Đại ca, vấn đề của ngươi là gì? Mau nói, ta sẽ dùng mọi thủ đoạn để cho ngươi câu trả lời thỏa đáng.

“Vì sao ta lại có cảm giác tất cả mọi thứ trên đời này đều không thoát khỏi bàn tay của ngươi à?” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi từ từ giải thích.

- Thiên đạo vừa tìm ta, hắn nói rằng có người muốn thừa lúc hắn không thể phân tâm mà đoạt vị trí Thiên đạo của hắn.

- Hắn muốn nhờ ta tìm kiếm kẻ chủ mưu, và ngăn tên đó lại.

“Ồ? Chỉ như vậy sao?” Đợi một lúc Lâm Thanh Phong cũng không tiếp tục nói, Nguyên Anh ngây ngốc hỏi, Lâm Thanh Phong gật đầu.

- Chỉ như vậy.

“Đơn giản.” Nguyên Anh gật đầu hướng A Ngưu nói.

- A Ngưu, thuật lại câu chuyện thứ 1497 mà ta đã từng kể cho ngươi a.

“Con mẹ ngươi…mấy năm này các ngươi nhàm chán tới mức độ nào à?” Lâm Thanh Phong cảm thấy sọ não có chút đau, chuyện thứ 1497? Vậy cũng có nghĩa 1500 câu chuyện chưa phải là tất cả? Mỗi ngày kể một cái thì tới hiện tại hơn mười năm ít nhất cũng được 3600 câu chuyện đi? Nhiều như vậy đều có thể in thành một tập sách a?

“1497 sao? Lão gia, ngài đợi ta một lúc, ta nhất thời không nhớ rõ.” A Ngưu suy nghĩ một lúc, sau đó lại chạy đi, một lúc sau hắn trở về cầm theo một quyển sổ tay nhỏ, lật ra vài tờ nói.

- 1497…là câu chuyên về cuộc đời của một nữ nhân…

- Nàng vốn là công chúa của một đất nước, thực lực mạnh mẽ, thân thể bất tử, xinh như hoa như ngọc…về sau tham dự vào một trận chiến giữa hai đất nước, trong trận chiến này, nàng đã thành công xâm nhập vào lãnh thổ của kẻ địch mà không ai phát hiện ra.

- Vì thế nàng nhân cơ hội này, muốn hủy hoại đất nước của địch nhân từ bên trong.

- Nhưng không được bao lâu thì nàng đem lòng yêu vị quốc vương nước địch nhân, vì thế nàng âm thầm kiến tạo quân đội, nhằm chống lại đất nước của chính mình?

- Về sau, nàng cùng vị quốc vương này sinh hạ hai người con, hai người con sinh ra có một phần thực lực của nàng.

- Khi hai người con lớn lên, biết được mẫu thân có thân thể bất tử, bọn chúng nổi lòng tham…đem nàng giam lại.

- Từng bước từng bước hành hạ linh hồn nàng, đợi tới khi linh hồn nàng chết đi thì bọn hắn sẽ chiếm lấy thân thể bất tử của nàng.

- Sau khi thành công giam mẫu thân của chính mình, hai người con lại quyết định đánh nhau để xem ai có thể chiếm lấy thân xác của nàng.

- Kết quả là người đệ đệ bị thua, nên hắn bị ca ca của mình trục xuất lên mặt trăng, còn người ca ca thì ở lại đất nước chờ đợi linh hồn của mẫu thân tan rã sau đó chiếm lấy thân xác.

“Ừm? Câu chuyện đại khái là như vậy.” A Ngưu nói một hồi rồi gấp cuốn sách lại, lúc này Lâm Thanh Phong cau mày suy nghĩ, sau đó lại hướng Nguyên Anh hỏi.

- Ý của ngươi là…Lục đạo?

“Tuy chưa có bằng chứng xác thực, nhưng cũng không kém bao nhiêu đâu.” Nguyên Anh gật đầu giải thích.- Mười mấy năm nay, ta ngoài nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, vì thế chỉ đành nhớ lại những chuyện lúc trước.

- Ta nhận ra, lần trước Fukasaku biết được chúng ta là tu sĩ, hắn thật sự khiếp sợ, vì thế ta sản sinh nghi ngờ.

- Lại thêm, theo nguyên tác, Cóc trưởng lão là một cái tiên nhân già không chịu nổi, nhưng Xà trưởng lão cùng Sên trưởng lão đâu? Bọn hắn vẫn sinh long hoạt hổ như thường, vẫn có thể nhảy nhót khắp nơi.

- Cóc trưởng lão ngày thường ngoài việc ngủ thì cũng chỉ có ngủ, sinh mệnh lực của hắn đáng ra phải tiêu hao ít hơn hai tên khác, cả ba bọn hắn đều tồn tại cùng thời đại với nhau, cùng là tiên nhân, vì sao lại có sự khác biệt này?

- Còn có, Cóc trưởng lão sinh thời là người thân thiết nhất với Lục đạo, Lục đạo tuy đã chết, nhưng hắn vẫn lưu lại một đạo Chakra quan sát thế giới.

- Hắn biết Cóc trưởng lão già yếu không chịu nổi, vì sao hắn không ra tay giúp đỡ cho người bạn già này đâu? Chỉ cần chỉ ra vài chỗ có thiên tài địa bảo giúp bạn già tăng lên thọ nguyên, hắn có thể tiêu tốn bao nhiêu Chakra? Vậy sao hắn lại không làm?

“Tuy rằng nói như vậy…nhưng mà chuyện này có liên quan gì tới tên đánh chủ ý vị trí Thiên đạo?” Lâm Thanh Phong gãi đầu hỏi, Nguyên Anh lại bĩu môi.

- Đại ca, ngươi thử nghĩ một chút, trên thế giới này có bao nhiêu người biết được thân thế của Kaguya?

- Kaguya là một cái mẫu thân, đương nhiên nàng rất dễ bị con trai của chính mình lừa lấy thông tin a.

- Vì thế, đáp án chỉ có một, hung thủ chính là Lục đạo.

- Lục đạo từ lâu đã bỏ đi thể xác phàm nhân của mình, linh hồn của hắn chiếm lấy thể xác của Cóc trưởng lão, để có thể tồn tại thật lâu trên thế giới này.

- Nhưng hắn vốn không quen thuộc với xác cóc, lại không muốn để đám cóc phía dưới nghi ngờ, nên hắn giả vờ lâm vào ngủ say, chờ đợi tới khi có người phá giải phong ấn giam cầm mẫu thân hắn, khi đó hắn sẽ chiếm lấy thân xác của nàng, sau khi chiếm đoạt thể xác của mẫu thân mình, hắn sẽ nhân cơ hội này mà chiếm lấy vị trí Thiên đạo.

“Con mẹ ngươi? Não bổ ra một âm mưu kinh khủng như vậy…ngươi ăn no nhàn rỗi tới nhức cả trứng à?” Lâm Thanh Phong vô lực thở dài lắc đầu.

- Đây dù gì cũng là suy đoán, ta phải đi chứng thực một chút.

Dừng một chút, hắn lại mỉm cười hướng Nguyên Anh nói.

- Nhưng dù sao, ngươi cũng đưa ra ý kiến, ta sẽ thả ngươi ra.

“Tốt a đại ca, ngươi hành động nhanh một chút, ta đã sớm không chịu nổi.” Nguyên Anh vui vẻ.
...

Hokage đại lâu, Minato thường ngày chỉ lo lắng cho riêng một mình Naruto, ngày hôm qua lại được chứng kiến một phần thực lực của Naruto, hắn đã hoàn toàn yên tâm, toàn tâm toàn ý trở về với công việc hằng ngày.

“Minato, đã lâu không gặp.” Nguyên Anh xuất hiện, một mặt đắc chí hướng Minato nói.

“Nguyên Anh đại nhân, đã lâu không gặp.” Minato hơi sững sờ một lúc rồi gật đàu cười đáp.

- Những năm này ngài đã ở đâu? Vì sao ta tới chỗ Lâm Thanh Phong đại nhân lại không nhìn thấy ngài?

“Về chuyện này nha…” Nguyên Anh thở dài lắc đầu.

- Ta bị bắt giam lại.

“Bị bắt?” Minato trợn tròn cả mắt, cười khổ nói.

- Đại nhân ngài đừng đùa ta, trình độ như ngài, ngoài Lâm Thanh Phong đại nhân thì ai có thể bắt giam ngài đây?

“Lúc trước ngươi cũng bị Kushina đè xuống ma sát à?” Nguyên Anh trực tiếp khinh thường nói.

“Đâm tâm, Nguyên Anh đại nhân” Minato im lặng một lúc, thở dài nói.

- Ta hiểu được.

Hai tên nam nhân một lớn một nhỏ đồng thời cúi đầu im lặng, trong nhà lão bà nắm quyền, đối với nam nhân thực sự là một chuyện bất hạnh.

“Không nói tới chuyện này.” Một lúc sau Nguyên Anh lấy lại tinh thần nói.

- Minato, ngươi giúp ta triệu hồi Fukasaku a, ta có chuyện muốn tìm hắn.

Minato cũng biết Nguyên Anh cũng không rảnh rỗi đi tìm chính mình lẫn nhau đâm tâm như vậy.

- Fukasaku đại nhân sao? Được rồi, ngài đợi ta một lúc.

Mười mấy năm trôi qua, Minato hiện tại muốn triệu hồi Fukasaku cũng không cần sử dụng tới Tiên nhân thuật, hắn có thể trực tiếp triệu hồi Fukasaku bất kì lúc nào mà hắn muốn.

Một làn khói trắng hiện lên, Fukasaku xuất hiện, ngay khi nhìn thấy Nguyên Anh, hắn liền nói.

- Ta chỉ là một con cóc già, đầu óc lẩm cẩm, tay chân run rẩy, cái gì cũng không biết, cáo từ...

Sau đó lấy tốc độ nhanh nhất của mình hai tay kết ấn giải trừ triệu hồi thuật.

“…” Minato, Nguyên anh cả hai trợn trừng cả mắt, Minato bất đắc dĩ nói.

- Nguyên Anh đại nhân…

“Không cần thiết, ta đã có được câu trả lời.” Nguyên Anh thở dài lắc đầu nói.

Từ biểu hiện của Fukasaku, Nguyên Anh có thể nhìn ra, Diệu Mộc Sơn, hay nói đúng hơn là Tam đại thánh địa có ẩn tình liên quan tới tu sĩ, mặc dù không chắc rằng có phải đúng như trước đó Nguyên Anh đã suy đoán hay không, nhưng ít nhất hắn đã có đầu mối thăm dò.

“Minato, ngươi biết đường đi tới Tam đại thánh địa sao?” Nguyên Anh hướng Minato hỏi.

“Không có, ta chỉ tới đó bằng nghịch hướng thông linh, vì thế ta cũng không biết đường đi tới đó như thế nào.” Minato lắc đầu đáp.

…Hết chương 368…

Chương 369: Giấy vệ sinh?

“Đại ca, ta nghĩ chúng ta nên tìm Orochimaru.” Nguyên Anh khoanh tay nói.

- Lúc này chỉ có Jiraiya, Orochimaru, Tsunade ba người biết đường đi tới Tam đại thánh địa.

- Jiraiya thì không cần nói, hắn không được Fukasaku cho phép thì hắn sẽ không chỉ đường cho chúng ta, tìm kiếm Tsunade quá phiền phức, còn Orochimaru về sau sẽ tự động đưa tới cửa, chúng ta chỉ cần ngồi ở nhà đợi hắn là được rồi.

Lâm Thanh Phong sờ cằm suy nghĩ, một lúc sau lắc đầu nói.

- Dựa theo nguyên tác tới nói, sau khi Naruto thực hiện nhiệm vụ ở Thủy quốc, thì bọn hắn sẽ tham gia kì thi Chuunin và lúc này Orochimaru sẽ xuất hiện để tìm kiếm Sasuke.

- Nhưng mà…đó là trong trường hợp hắn bị Itachi đánh bại, và Uchiha gia tộc đều chết sạch, vì thế hắn khao khát Sharigan của Sasuke.

- Chúng ta xuất hiện ở đây đã mang tới thay đổi lớn, hắn cũng không đánh nhau với Itachi, ngươi nghĩ hắn sẽ chú ý tới Sasuke sao?

“Đại ca, về việc này ngươi nói sai.” Nguyên Anh lắc đầu bác bỏ.

- Thực chất, dù không có Sasuke tồn tại thì Orochimaru vẫn xuất hiện.

“Vì sao?” Lâm Thanh Phong ngây ngốc hỏi, Nguyên Anh cười đáp.

- Đại ca, ngươi thử nghĩ một chút, theo nguyên tác tới nói nếu Orochimaru chỉ muốn Sasuke, như vậy sau khi đạt được mục đích hắn không rời đi?

- Sau khi cho Sasuke ấn chú, thì việc hắn còn lẩn quẩn trong Konoha đã bị Hiruzen biết rõ, Hiruzen sẽ cho người âm thầm quan sát động tĩnh xung quanh, trong trường hợp như vậy mà muốn ám sát Hiruzen là một việc rất khó khăn.

- Orochimaru cũng biết rõ điều này, nhưng vì sao hắn vẫn làm? Bởi vì hắn muốn cho mọi người thấy Hiruzen chết, chết một cách oanh liệt, mà không phải chết già.

“Ngươi chắc chắn như vậy?” Lâm Thanh Phong cau mày hỏi, chỉ thấy Nguyên Anh tự tin gật đầu nói.

- Không có mười phần thì cũng có 7-8 phần.

“Nói ra kế hoạch của ngươi.” Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi gật đầu hỏi.



Dưới sự sắp xếp của Nguyên Anh cùng Lâm Thanh Phong, Minato truyền ra tin tức, cuộc thi Chuunin ở làng lá được diễn ra với sự giám sát của Hokage đệ tam Hiruzen, trong tức thời liền truyền đi khắp nhẫn giới.

Cuộc thi Chuunin cũng là một cơ hội tốt để các thôn bày ra thực lực của chính mình, vì thế nghe tin Konoha tổ chức thi Chuunin thì tứ đại nhẫn thôn ai nấy đều chuẩn bị sẵn sàng, triệu tập tinh anh trong làng để tới tham dự cuộc thi.

Về phần bọn Naruto, sau một tháng trời đi tới Thủy quốc làm nhiệm vụ thì rốt cục cũng trở về, lúc này Naruto, Sasuke cả hai cũng không có hứng thú đánh nhau, riêng phần mình chăm chú học tập nhẫn thuật mới.

“Tên thần kinh, ta và ngươi thi xem ai hoàn thành nhẫn thuật trước?” Naruto tay cầm lấy quả bóng hướng Sasuke nói.

“Không cần thi, ta sẽ thắng ngươi.” Sasuke không quan tâm đáp một tiếng, luồng sét Chidori trên tay vừa mới hình thành liền tan mất.

“Haha, tên thần kinh, ngay cả giữ vững nhẫn thuật cũng không được mà đòi thắng ta?” Naruto một mặt đắc ý cười nói, hắn vừa dứt lời thì quả bong bóng trên tay cũng “Bóc” một tiếng nổ tan tành.

Naruto vẻ mặt ngốc trệ nhìn về xác bong bóng trên tay, Sasuke thì khinh thường.

- Tên ngu ngốc.

“Sasuke, có phải ngươi lâu rồi không ăn đòn nên toàn thân ngứa ngáy khó chịu?” Naruto trán nổi gân xanh nghiến răng nói.

“Ta sợ ngươi sao?” Sasuke đáp một tiếng, sau đó cả hai lại lao vào đánh nhau.

“Hồng Trần lão sư, như vậy ta sẽ đi trước.” Kakashi đưa con mắt cá chết hướng Tiếu Hồng Trần nói, một tháng ở chung hắn cũng quen thuộc với tính cách của Sasuke, Naruto hai con hàng này, vì thế cũng mặc kệ, dù sao bọn hắn cũng tự có chừng mực, không đánh nhau tới chết.
“Mấy ngày này phiền phức ngươi.” Tiếu Hồng Trần hướng Kakashi gật đầu cười đáp.

- Bây giờ ta sẽ đi trả nhiệm vụ, phần tiền thưởng của ngươi thì ngươi cứ tới tìm Minato a, hắn sẽ đưa ngươi đầy đủ theo thỏa thuận.

“Ta hiểu rồi.” Kakashi gật đầu nói, thân ảnh liền biến mất, lúc này Tiếu Hồng Trần lại nhìn sang Hinata nói.

- Hinata, Rasengan ngươi học như thế nào?

“Hồng Trần lão sư, ta cảm thấy Rasengan nhẫn thuật này không thích hợp với ta.” Hinata lắc đầu nói.

- Vì thế những ngày này ta không học Rasengan, mà thay vào đó ta tập trung rèn luyện Nhu quyền của gia tộc, mong lão sư đừng trách.

“Ồ? Không sao, ta sẽ không trách ngươi.” Tiếu Hồng Trần cười nói.

- Tỷ phu đã từng nói với ta rằng:“Muốn trở thành một tồn tại mạnh mẽ, ngoại trừ sự tạo hóa của bản thân, thì cái quan trọng nhất là phải phát huy tiềm năng mà ngươi vốn có, cái gọi là “Lão sư” chẳng qua chính là bản thân ngươi.”

- Ta chỉ là người dẫn ngươi vào con đường tu luyện, còn kết quả như thế nào đều nhờ vào chính bản thân ngươi.

- Cố lên a Hinata, hãy tự mình tìm ra con đường nào thích hợp cho bản thân, ta đặt rất nhiều kỳ vọng ở ngươi.

- Bây giờ vẫn còn rất sớm, ngươi hãy về nhà nghỉ ngơi, buổi tối lại tới chỗ bọn ta, tỷ phu sẽ bày tiệc chiêu đãi các ngươi.

“Cái gọi là “Lão sư” chẳng qua là chính bản thân mình sao?” Hinata nghi hoặc lẩm bẩm, một lúc sau nàng như đã hiểu được điều gì đó, hai mắt phát sáng, vẻ mặt tự tin hướng Tiếu Hồng Trần cúi đầu rồi rời đi.



“Vậy nên…Minato cùng Uchiha gia tộc, cả hai đều không hiểu thấu đột nhiên mang nợ ngập đầu rồi?” Lâm Thanh Phong nghi hoặc hỏi.

Trước mặt hắn là Naruto, Sasuke hai tên này đang quỳ gối cúi đầu xuống đất, Tiếu Hồng Trần ngồi bên cạnh nhấp một ngụm nước trà nói.

- Hai tên này nói sao cũng không chịu dừng tay, ta thật không có cách.
“Vì thế nên ngươi để mặc bọn hắn làm loạn trong thôn rồi?” Lâm Thanh Phong trừng mắt nhìn Tiếu Hồng Trần.

Tiếu Hồng Trần không thể ngăn cản hai con hàng này nói ra ai mà tin? Để mặc Naruto, Sasuke hai con hàng này đánh nhau trong thôn…Minato cùng Uchiha gia tộc đây là nằm thương à?

“Dù sao đây cũng không phải là chuyện của chúng ta, cứ để Minato cùng Uchiha gia tộc đau đầu đi.” Lâm Thanh Phong trực tiếp lắc đầu nói.

- Ám bộ đông đảo như vậy, lại không có một người đứng ra ngăn bọn hắn, là do Ám bộ thất trách, cái nồi này chúng ta không cõng.

Lâm Thanh Phong nói ra lời này, không biết bao nhiêu tên Ám bộ sẽ khóc ròng, bọn hắn đương nhiên muốn ngăn cản, nhưng hai tên trước mặt, thân phận cao không tưởng, một tên là Hokage nhi tử, một tên là Uchiha thiếu tộc trưởng.

Còn lão sư của bọn hắn là một vị đại nhân có thân phận thần bí, ngay cả Hokage đệ tứ cũng ra lệnh không được phép đắc tội.

Hai tên đệ tử đánh nhau, nhưng thân là lão sư chỉ đứng một bên nhìn, căn bản không quan tâm hai tên đệ tử của mình phá hoại cái gì, trong trường hợp này Ám bộ có thể ra mặt sao? Làm không tốt lại đắc tội với người mà Hokage đệ tứ đã căn dặn không được phép đắc tội thì làm sao bây giờ?

Nói tóm lại, bữa tiệc tối hôm nay, Minato sẽ không tham gia, vốn dĩ hắn rất muốn tham gia, dù gì cũng là bữa tiệc ăn mừng con trai hắn hoàn thành nhiệm vụ cấp B đầu tiên a, nhưng lúc này hắn phải tới Uchiha gia tộc để bàn chuyện…cùng nhau trả nợ.

Minato đau đầu không muốn sống, thì Fugaku cũng không hơn, đồ đạc, nhà cửa là do con trai của hắn phá hoại, dù da mặt hắn có dày tới mức nào thì hắn cũng không thể lấy tài sản của Uchiha gia tộc đắp vào à? Dù hắn có muốn thì các trưởng lão trong gia tộc cũng lên tiếng phản đối a.

Đêm nay có hai tên phụ thân mắc bệnh viêm túi trầm trọng, chỉ biết ôm nhau khóc ròng…nguyên nhân là do hai tên nghịch tử “báo hiếu”…



Sau bữa tiệc, Lâm Thanh Phong lấy ra ba tờ giấy đặt lên bàn nói.

- Naruto, Sasuke, Hinata, biểu hiện của ba người các ngươi trong nhiệm vụ lần này, tiểu Trần đã nói cho ta nghe, ba tờ giấy này là phần thưởng mà ta dành cho các ngươi.

“Giấy vệ sinh?” Naruto cũng không nhìn xem mấy tờ giấy này là gì, ngay lập tức lên tiếng hỏi.

“Tên ngu ngốc.” Sasuke hừ lạnh, Hinato đỏ mặt cúi đầu, Tiếu Hồng Trần bình tĩnh nói.

- Nếu ngươi xem kì thi Chuunin chỉ là một lần đi vệ sinh, thì tờ giấy này cũng không khác biệt gì so với thứ ngươi vừa nói, dù sao cũng là thứ cần chuẩn bị sẵn từ đầu nha.

“Thi Chuunin?” Naruto hai mắt sáng lên, lúc này Lâm Thanh Phong lạnh nhạt nói.

- Chỉ là một lần “đi vệ sinh” mà thôi, nếu ngươi không “đi” ra một kết quả khiến ta hài lòng, thì ngươi cũng đừng mong học RasenShuriken nữa.

“Haha…Phong thúc thúc, ngài nói đùa a? Làm sao kì thi Chuunin lại có thể so sánh với việc đi vệ sinh đâu?” Naruto nhanh chóng gãi đầu nói, nhưng đáp lại hắn chỉ có vẻ mặt lạnh nhạt của Lâm Thanh Phong.

- Ta giống như đang nói đùa sao? 

“Xong…lần này chơi lớn…” Naruto nuốt vào một ngụm nước bọt, hắn biết Lâm Thanh Phong không nói đùa, lần này hắn không trở thành Chuunin thì RasenShuriken hắn cũng đừng mơ nghĩ nữa, hắn phản ứng thật nhanh, tự tin vỗ ngực nói.

- Phong thúc thúc, ngươi cứ yên tâm, một lần “đi vệ sinh” sẽ không làm khó được ta.

“Đó là trong trường hợp ngươi không bị táo bón à…” Nguyên Anh một mặt đắc ý khoanh tay cười nói.

- Còn có, nếu ngày mai trong làng rộ lên lời đồn “con trai của Hokage đệ tứ chỉ xem kì thi Chuunin như một lần đi vệ sinh” thì không biết người dân trong làng cùng những tên Ninja khác sẽ phản ứng như thế nào a?

“Nguyên Anh thúc thúc…là ta sai, ngài không thể bỏ qua cho ta sao?” Naruto vẻ mặt đưa đám cúi đầu nói.

….Hết Chương 369…

Chương 370: Thi viết

Ngày diễn ra kì thi Chuunin rốt cục cũng tới, từ sáng sớm, ba người bọn Naruto đã tập trung đông đủ trước phòng thi, bước vào phòng, đập vào mắt bọn hắn là số lượng đông đảo các thí sinh, ước chừng 200 người tới từ khắp tứ đại nhẫn thôn, người nào cũng mang vẻ mặt hung thần ác sát.

Sasuke khinh miệt cười ghé tai Naruto nói nhỏ.

- Tên ngốc, nghe nói bọn hắn đều là tinh anh của tứ đại nhẫn thôn, coi bộ lần này ngươi táo bón thật nặng a.

“Con mẹ ngươi…tên thần kinh.” Naruto trên trán nổi gân xanh, mấy ngày này, Sasuke tên này học xấu, thường xuyên đem điều này ra trêu chọc hắn, hắn chỉ có thể nuốt cục tức im lặng cúi đầu mà không thể đáp trả.

Hinata bên cạnh đỏ mặt nói.

- Sasuke, chúng ta là một đội, ngươi cũng đừng trêu chọc Naruto a.

“Đúng, đúng…” Nghe được lời này, Naruto vui vẻ gật đầu như đánh trống, chỉ thấy Hinata tiếp tục nói.

- Dù gì…Naruto ngày thường chỉ toàn ăn thịt, lại ít ăn rau xanh, hắn đã sớm quen thuộc.

“Ngươi không phải Hinata, Hinata không thể nào nói ra những lời này, ngươi nhất định là do tên thần kinh kia biến thân ra, mau trả Hinata lại cho ta.” Naruto như lọt vào hầm băng, ngay cả Hinata cũng hùa theo Sasuke trêu chọc hắn, hắn chỉ có thể khóc ròng.

“Haha…đáng kiếp.” Sasuke đắc ý ngẩng đầu lên trời cười lớn.

Một lúc sau, giám khảm của vòng thi này cũng tới, cũng giống nguyên tác, giám khảo là Morino Ibiki, hắn xuất hiện liền nghiêm túc nói.

- Mọi người trật tự, ta là Morino Ibiki và cũng là giám khảo của vòng đầu tiên.

- Bây giờ mọi người hãy tiến tới bốc lấy một lá phiếu, sau đó theo thứ tự về chỗ ngồi, bọn ta sẽ phát đề tận tay các thí sinh.

“Vậy tức là…thi viết?” Naruto, Sasuke, Hinata cả ba đều đồng loạt nghĩ ra vấn đề, Sasuke, Hinata cả hai liền đưa mắt nhìn chằm chằm Naruto.

Naruto con hàng này mặc dù thực lực mạnh hơn nguyên tác quá nhiều, nhưng đầu óc của hắn căn bản là không dùng được a.

Nhưng dù thế nào, thì phần thi này cũng không thể thay đổi, Naruto chỉ còn cách tiến lên bốc thăm, nhận lấy phiếu trả lời, một mặt đưa đám quay về chỗ ngồi, hắn dường như có thể nhìn thấy tương lai mà hắn phải đối mặt, đó không phải là táo bón, mà là lỗ nhị của hắn bị khâu lại, bị bịt kín a, căn bản không có cách nào “đi ra” được.

Sasuke, Hinata hai người không biết vô tình hay cố ý đều được sắp xếp ngồi phía sau Naruto.

Ibiki nghiêm túc giải thích một loạt các quy tắc không khác so với nguyên tác.

Quy tắc đầu tiên, mỗi người sẽ có mười điểm tương đương với mười câu hỏi, nếu trả lời đúng hết sẽ giữ nguyên mười điểm, mỗi câu trả lời sai sẽ bị trừ 1 điểm.

Quy tắc thứ hai, sau khi hoàn thành bài thi, số điểm sẽ được tính bằng tổng của 3 người trong nhóm, nó sẽ quyết định việc “đỗ” hay “trượt” của các thí sinh tham gia.

Quy tắc thứ ba, bất kì ai giở trò gian lận mà bị giám thị phát hiện, thì mỗi một lần sẽ bị trừ hai điểm.

Quy tắc thứ tư, nếu một đội có một thành viên không trả lời được bất kì câu hỏi nào, hoặc bị loại vì một lý do nào đó, thì toàn bộ đội đó sẽ bị loại.

Sau khi giải thích xong tất cả các quy tắc, dưới ánh mắt mộng bức của đoàn người trong phòng thi, Ibiki liền cho phép kì thi bắt đầu.

Naruto nuốt một ngụm nước bọt, âm thầm vuốt ngực nói.

- Đừng lo lắng, chỉ là chuyện nhỏ, mình đã trải qua bao nhiêu kì thi tương tự như vậy rồi…

Tự mình lấy lại bình tĩnh, Naruto tự tin lật lên bài thi, nhìn một lượt tất cả các câu hỏi.“Chất liệu giấy khá tốt, in ấn hoàn hảo không có chỗ bắt bẻ, đề thi vừa sức lão sư…” Naruto ôm đầu khóc rống…

“Thằng ngu kia/Naruto xong đời rồi.” Đây là câu nói vang vọng trong đầu Sasuke cùng Hinata lúc này, bởi ngay cả bọn hắn cũng một đầu đầy mồ hôi khi đọc được đề bài, có thể hiểu được cảm giác tuyệt vọng lúc này của Naruto như thế nào.

“Khoan đã? Câu thứ 10 có ý gì? 45 phút sau sẽ được đích thân giám khảo ra đề?” Naruto nhanh chóng nhìn tới câu cuối cùng, hai mắt đảo một vòng âm thầm gật đầu lẩm bẩm.

- Như vậy có nghĩa là, dù ta làm sai 9 câu, chỉ cần câu 10 đáp đúng thì vẫn có điểm?

- Tốt, nếu đã như vậy ta cược tất cả vào câu này.

- Như vậy…lúc này ta nên làm gì?

Naruto nhắm mắt suy nghĩ một lúc, sau đó khóe miệng nở nụ cười tinh quái, đặt bút xuống viết liên tục.

“Thằng ngu kia đang làm gì? Hắn có thể giải được sao?” Ngồi phía sau Naruto, Sasuke chỉ cần ngẩng đầu là phát hiện Naruto đang liên tục viết lách, tò mò hại chết mèo, Sasuke rất muốn biết Naruto đang viết cái gì, hai mắt nhị câu ngọc Sharigan khẽ động, nhanh chóng copy hành động của Naruto.

Một lúc sau, Sasuke phun ra một ngụm lão huyết, cây bút trên tay cũng bị hắn bẻ gãy, bởi vì cánh tay hắn đang lay hoay ở một góc trắng, trên tờ giấy bài làm, viết dòng chữ “Tên thần kinh, ta thật cao hứng vì có ngươi táo bón cùng với ta a...”

“Con mẹ ngươi…” Sasuke tức giận tới cả người run rẩy, nhưng đúng lúc này, hắn lại chợt nhận ra điều gì đó, âm thầm lẩm bẩm.

- Phần thi này…muốn nhìn xem khả năng thu thập thông tin sao?

Sasuke nhanh chóng chú ý tới tất cả mọi người có trong phòng thi, đa phần mọi người đều vò đầu bứt tai, chỉ có vài người là chăm chú viết lách, Sasuke khóe miệng kéo lên nụ cười.

- Xem ra ta đoán đúng, ngoại trừ Naruto thằng ngu kia, thì những người có thể viết trôi chảy là những giám thị biết trước đáp án xen lẫn vào.

- Tốt a, mặc dù có thể dùng Sharigan copy hành động của bọn họ, nhưng có Naruto thằng ngu này chung đội, dù ta có làm đúng tất cả các câu khác, hắn lại trả lời sai câu cuối thì ta làm cũng bằng thừa a.

Vì thế, Sasuke vẻ mặt thoải mái, buông bút gục đầu xuống bàn…ngủ.Ở một góc phòng khác, Hinata cũng giống Sasuke, nàng đã phát hiện được mục đích chính của đề thi này, Naruto thì không cần phải nhìn, nàng biết Naruto sẽ không làm được, mắt liếc sang Sasuke, chỉ thấy hắn từ sớm đã gục đầu xuống bàn ngủ, trong nội tâm nàng âm thầm “bội phục” khẽ nói.

- Sasuke đã hoàn thành bài thi rồi sao? Thật không hổ danh là thiên tài của Uchiha gia tộc a.

- Tốt, chính mình nghỉ thôi, đợi câu 10 là được, dù sao những câu trên đều có Sasuke lo. 

Vì thế, trong phòng thi liền xảy ra một cảnh tượng quỷ dị, trong một đội có hai tên gục xuống bàn ngủ, chỉ để lại một tên điên cuồng viết lách.

Naruto viết liên tục căn bản không ngừng nghỉ, đương nhiên sẽ thu hút sự chú ý của những người xung quanh, Ibiki cùng một đám giám thị nhìn cảnh này liền âm thầm gật đầu.

- Không hổ là con trai của Minato đại nhân, những câu hỏi này không làm khó được hắn.

- Đặt hắn trở thành mục tiêu quan sát, đừng để những tên nhãi nhép lợi dụng.

Giám thị đều có suy nghĩ như vậy, đương nhiên những tên thí sinh cũng đồng dạng, bọn hắn cơ hồ dùng hết mọi thủ đoạn để tìm ra những người biết đáp án, vì thế Naruto cũng là một trong những mục tiêu của bọn hắn.

“Haha, tên này nhìn mặt ngu ngốc như vậy, nhưng không ngờ là một cái thiên tài a, được rồi, ngươi đưa bài cho ta nhìn xem một chút.” Một tên Gennin ngồi phía sau Naruto đắc ý cười nói.

Tên Gennin này dứt lời, hai tay liền kết ấn, một tấm gương liền xuất hiện trên đầu Naruto, mà Naruto cũng không phát hiện, nhìn tấm gương phản chiếu rõ ràng những gì được viết trên giấy, tên Gennin liền mộng bức, giây lát sau hắn liền đứng dậy lớn tiếng mắng chửi.

- Con bà ngươi? Ai muốn táo bón chung với ngươi?

“Số 80 bị loại, đồng thời số 51, 170 cũng bị loại.” Nhưng đáp lại hắn chỉ có tiếng nhắc nhở lạnh lùng của giám thị.

“Cái gì?” Tên Gennin vừa mới đứng dậy ngay lập tức mộng bức, bởi vì 80 là số lá thăm của hắn, còn hai số khác không cần nói cũng biết là số thăm của đồng đội hắn a…

“Rắc…rắc…rắc…” Tiếng bút gẫy quỷ dị cứ cách một đoạn thời gian lại vang lên khắp phòng thi yên tĩnh, kèm theo đó là vô vàn tiếng lẩm bẩm.

- Thằng điên…hắn là thằng điên…

Naruto hồn nhiên không hay biết rằng hắn đã vô tình gây thù chuốc oán với toàn bộ Gennin có mặt trong phòng thi, nhưng cho dù hắn có biết thì hắn cũng khịt mũi xem thường.

- Ai bảo các ngươi nhìn bài thi của ta? Bài thi của ta, thì ta muốn viết gì liền viết à?

Thời gian chầm chậm trôi qua, trong khoảng thời gian này, có rất nhiều đội đã bị loại khỏi cuộc thi, và cuối cùng đã tới phút thứ 45, Ibiki lên tiếng nói.

- Được rồi, tất cả dừng bút, hiện tại ta sẽ đặt ra câu hỏi thứ 10.

- Các ngươi có thể lựa chọn “Trả lời” hoặc “Không trả lời”.

- Nhưng ta nói trước, trong trường hợp các ngươi chọn “trả lời”, nhưng lại trả lời sai đáp án, thì từ nay về sau, các ngươi sẽ vĩnh viễn mất đi tư cách tham dự kì thi Chuunin.

- Nếu người nào chọn “Không trả lời” thì hiện tại người đó cùng đồng đội hãy rời đi, kì thi Chuunin năm sau là có thể tham gia một lần nữa.

- Hiện tại, ta cho các ngươi 10 phút suy nghĩ…thời gian suy nghĩ… bắt đầu.

Chương 371: Thi kage?

“Gặp quỷ?” Naruto mộng bức, đám Gennin phía dưới xôn xao một mảnh, một tên Gennin đứng lên nói.

- Đây là quy tắc quỷ quái gì? Không phải ở đây cũng có nhiều người đã từng tham gia kì thi Chuunin sao?

“Haha…các ngươi thật không may.” Ibiki một mặt hung thần ác sát cười nói.

- Năm nay là ta đưa ra luật, vì thế các ngươi phải tuân theo luật của ta. 

Dừng một chút hắn lại nói.

- Nhưng ta đã cho các ngươi đường lui không phải sao? Những người không tự tin có thể chọn cách “không trả lời” và cố gắng thi lại vào năm sau.

- Hiện tại, thời gian mười phút bắt đầu. 

Trong phòng một bầu không khí căng thẳng, nhưng nhóm của Naruto lại khác biệt, bọn hắn mặc dù ngoài mặt lo lắng, nhưng bên trong âm thầm đắc ý.

“Hắc? Câu hỏi? Tên thần kinh kia thì không cần nghĩ, hắn nhất định sẽ trả lời sai, nhưng bọn ta có Hinata à? Nàng là người thông minh, lại là công chúa của Hyuga gia tộc, những vấn đề này đối với nàng quá đơn giản.” Nội tâm Naruto thầm nghĩ.

“Tới đi, ngay cả thằng ngu kia cũng nắm chắc như vậy, vì sao ta phải sợ?” Sasuke thầm nghĩ, mặc dù Naruto che giấu rất tốt, nhưng ở cùng nhau không biết bao nhiêu lâu, Sasuke vẫn nhìn ra nội tâm của Naruto đang suy nghĩ cái gì.

“Naruto, Sasuke đều tự tin như vậy, ta không thể để bọn họ thất vọng.” Hinata vẻ mặt tự tin gật đầu thầm nói.

Tình hình trong phòng thi lại một lần nữa trở nên quỷ dị, tất cả thí sinh đều một mặt sầu mi khổ kiếm vò đầu bứt tóc, ngoại trừ những tên vẻ mặt lạnh lùng nhìn như cả thế giới thiếu nợ bọn hắn một dạng thì chỉ có ba tên, hai nam một nữ vẻ mặt thảnh thơi như không có chuyện gì xảy ra.

Naruto không theo nguyên tác “đập bàn làm loạn”, khiến cho phần lớn những tên thí sinh đều không chịu nổi áp lực, chỉ có thể giơ tay bỏ cuộc, sau mười phút, trong phòng thi chỉ còn 10 đội ở lại, cũng tức là 30 thí sinh.

“…”

“Ít người như vậy…vòng 2 làm sao thi?” Ibiki cảm giác sọ não có chút đau, thân làm giám khảo, nhiệm vụ của hắn là phải loại bỏ những tên có thực lực yếu kém, thực lực không đủ lại để bọn hắn tham gia vòng 2, chẳng khác nào để bọn hắn đi tự sát.

“Nhưng con bà nó…đây là chuyện gì xảy ra? Hơn 200 tên thí sinh, trải qua chưa tới một giờ đồng hồ chỉ còn lại 30 tên? Là do đám tân sinh này quá kém, hay là do ta quá nặng tay? Mà không đúng, ta cái gì cũng không làm à? Chỉ đơn giản hỏi bọn hắn vài câu thì bọn hắn liền tự động rút lui a?” Ibiki thở dài ngẩng đầu vọng thiên.

“Tên giám khảo này…hắn là thuốc trị táo bón cho thằng ngu kia sao?” Sasuke liếc mắt nhìn Ibiki thầm nói.

“Tiếp tục chờ đợi cũng không có kết quả, thậm chí còn có thể vì vậy mà làm cho số lượng thí sinh giảm bớt…còn không bằng chấm dứt để bọn hắn vui vẻ một chút à?” Ibiki đưa mắt nhìn khắp phòng, rốt cục mỉm cười nói.

- Được rồi, 30 người ở đây, tất cả đều được thông qua.

“…”

Phòng thi tiếp tục lâm vào tĩnh mịch, bầu không khí căng thẳng cũng không chút nào giảm bớt mà ngược lại, Ibiki cảm thấy từng đạo ánh mắt chăm chú nhìn mình ngày càng nhiều, nội tâm liền nghi hoặc.

- Không phải lúc này bọn hắn phải hân hoan vui mừng sao? 

- Hay ta nói quá nhanh nên bọn hắn không theo kịp?

Ibiki suy nghĩ một lúc, sau đó lại quyết định nói thêm một lần nữa.

- 30 người các ngươi, đã thuận lợi thông qua vòng thứ nhất.

“Chủ khảo, ngươi đang nói nhảm cái gì? Câu hỏi số 10 đâu? Nhanh chóng cho chúng ta biết à?” Naruto vỗ bàn nói.

“Ta đã nói như vậy mà ngươi còn không hiểu? Ngươi thật sự là con trai của Minato đại nhân sao?” Ibiki bất đắc dĩ thở dài giải thích.

- Vốn dĩ không có câu hỏi số 10, hay nói đúng hơn, 2 lựa chọn lúc nãy chính là câu hỏi số 10.

“Như vậy 9 câu hỏi lúc trước dùng để làm gì?” Naruto nghi hoặc hỏi, Ibiki mỉm cười nói.

- 9 câu hỏi lúc trước, vốn dùng để kiểm tra khả năng thu thập thông tin.

- Theo quy tắc ban đầu, để vượt qua bài kiểm tra này cần phải dựa vào khả năng hoạt động nhóm, vì lo sợ liên lụy tới đồng đội, nên nó đã tạo nên sức ép lên mỗi thành viên.

Dừng một chút, Ibiki ánh mắt đầy thâm ý nhìn Naruto nói.

- Tuy nhiên, câu hỏi trong đề không phải loại Gennin tầm thường có thể giải được, chỉ trừ những người thật sự giỏi mới có thể làm được.“??? Ta cũng không biết đáp án a? ngươi nhìn ta như vậy làm gì?” Naruto trong lòng thầm nghĩ, Ibiki tiếp tục nói.

- Cũng chính vì vậy, mà hầu hết mọi người trong phòng thi đều đi đến một kết luận…phải gian lận.

- Vốn dĩ, bài kiểm tra này là để các ngươi gian lận, nên ta đã cho vài Chuunin biết đáp án trà trộn vào phòng thi, nhằm hỗ trợ các ngươi gian lận.

- Những người gian lận bằng phương pháp thông thường, chắc chắn sẽ bị loại, và kết quả như các ngươi cũng đã thấy.

- Nói tóm lại, các ngươi đã vượt qua vòng thi này, ta sẽ không giải thích gì thêm.

- Hiện tại, tất cả hãy trở về, ngày mai lại tới đây tập trung, khi đó bọn ta sẽ cho các ngươi biết nội dung thi vòng thứ 2.

“Oa…đậu vòng 1, Hinata, chúng ta trở về ăn mừng thôi.” Naruto cũng không quản tới những người khác nghĩ như thế nào, hắn nhanh chóng chạy tới ôm lấy Hinata nhảy ra cửa sổ chạy mất, những thí sinh trong phòng thi cũng lần lượt giải tán.

Cùng những tên giám thị thu gom bài thi, Ibiki nhanh chóng cầm lấy bài thi của Naruto, đọc được những thứ được viết trên giấy, hắn cùng đám giám thị chỉ có thể cười khổ.

- Thì ra…đây chính là nguyên nhân khiến những tên khác bẻ gãy bút a…

Một tên giám thị cười khổ, đưa hai tờ bài thi cho Ibiki nói.

- Ibiki đại nhân, ngài xem hai bài thi này…

“…” Ibiki sững sờ một lúc lâu, sau đó đưa tay che mặt cười lớn.

- Haha…một tên viết bậy lên bài thi còn hai tên nộp giấy trắng...

- Cái tổ đội này thật thú vị.



“Chỉ có 10 đội thông qua vòng thi sao?” Nhìn chồng danh sách thí sinh trên bàn, Hiruzen nét mặt già nua đưa tay bóp trán, phất tay hướng Ibiki nói.

- Ta hiểu rồi, ngươi lui ra đi.

Ibiki rời đi, lúc này Hiruzen mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.
- Ít nhất người của tứ đại nhẫn thôn vẫn không bị loại hết, nhưng mà…

Dừng một chút, ánh mắt Hiruzen chăm chú nhìn vào hai tờ danh sách thí sinh, một tờ chụp bức ảnh một tên Ninja trẻ tuổi tóc đỏ, vẻ mặt lạnh lùng, trên lưng đeo một cái hồ lô lớn, hai mắt thâm đen, bên trên mắt trái có một chữ “Ái”, một tờ khác là bức ảnh của một nữ Ninja trẻ tuổi mái tóc màu xanh lục.

“Mặc kệ, đây cũng không phải việc của ta.” Hiruzen hít một hơi khói thuốc, tựa lưng vào ghế ngồi, vẻ mặt bình thản ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.



“Trong 10 đội thì chúng ta có 4 đội, trong số tứ đại nhẫn thôn còn lại ngoại trừ vân ẩn thôn không tham dự, thì tam đại nhẫn thôn đều có một đội, làng cỏ 1 đội, làng âm thanh 1 đội, làng thác nước 1 đội.” Minato gãi đầu hướng Lâm Thanh Phong nói.

- Lâm Thanh Phong đại nhân, số lượng thí sinh ít như vậy...

“Chuyện này đơn giản.” Còn không đợi Lâm Thanh Phong trả lời thì Nguyên Anh đã chen vào nói.

- Các ngươi cứ đưa bọn hắn tới Tử Vong Sâm Lâm, khảo nghiệm ngày mai đích thân ta sẽ ra đề.

“Ta hiểu rồi, Nguyên Anh đại nhân.” Minato gật đầu đáp một tiếng rồi động thân rời đi.

“Ngươi lại muốn làm gì?” Lâm Thanh Phong nghi hoặc nhìn Nguyên Anh hỏi.

- Ngươi lại muốn theo nguyên tác để bọn hắn tranh đoạt Thiên – Địa quyển trục sao?

“Cũng không khác là mấy đâu.” Nguyên Anh gật đầu nói.

- Đại ca ngươi cứ yên tâm, ta sẽ có chừng mực, chỉ cần bọn hắn có thể nhận ra thì tất cả đều được thông qua, còn bằng không, tất cả bị loại sạch cũng không chừng...

Dừng một chút, Nguyên Anh lại cười nói.

- Còn có, Konoha 12 tiểu cường đều tham dự, ngươi lo lắng bọn hắn không qua được sao? Bọn hắn đều là “Con cưng” của Thiên đạo a.



Ngày hôm sau, 30 đội thí sinh tập họp đầy đủ ngay tại phòng thi, dưới ánh mắt mong chờ của bọn hắn Ibiki đứng ra nói.

- Các ngươi sẽ phải đi theo ta tới Tử Vong Sâm Lâm, đó cũng là nơi diễn ra vòng thứ 2.

- Trong thời gian 5 phút, nếu người nào không theo kịp bước chân của ta thì cũng đồng nghĩa với việc bị loại.

- Hiện tại…bắt đầu.

Ibiki dứt lời, hắn cũng không quan tâm tới phản ứng của những thí sinh như thế nào ngay lập tức động thân rời đi.

“Cái gì?” Đám Gennin một mặt mộng bức, nhưng phản ứng của bọn họ cũng rất nhanh, gần như ngay lập tức liền đuổi theo bước chân của Ibiki.

Năm phút sau, 30 tên thí sinh đều tới trước Tử Vong Sâm Lâm, trải qua vòng thi thứ nhất, những người có thể ở đây đều là những Gennin ưu tú tới từ các làng, lại thêm Ibiki cũng không thật sự muốn loại bỏ bọn hắn vì thế cũng không dùng tốc độ tối đa, vì thế 30 người không một ai bị loại bỏ.

“Bây giờ, ta sẽ giới thiệu cho các ngươi biết, ai làm quan chủ khảo vòng thứ hai.” Ibiki liếc mắt nhìn 30 tên thí sinh rồi một mặt lạnh nhạt nói, sau đó hướng vào túp lều nhỏ bên cạnh nói.

- Nguyên Anh đại nhân…

“Được rồi Ibiki, cũng không cần làm quá mức như vậy.” Từ trong túp lều nhỏ, Nguyên Anh xuất hiện, thân ảnh nhỏ nhắn trôi nổi giữa không trung khoanh tay mỉm cười hướng Ibiki nói.

“Nguyên Anh thúc thúc...Ngươi là chủ khảo vòng 2?” Nhìn thấy Nguyên Anh xuất hiện, Naruto mồ hôi đầy đầu nghiến răng hỏi.

“Tiểu Naruto, ngươi đoán đúng nha, kinh hỉ hay không à?” Nguyên Anh mỉm cười gật đầu nói.

“Thật như vậy?” Naruto trợn mắt, vài giây sau hắn thở dài lắc đầu nói.

- Mọi người…giải tán thôi, kì thi này không phải thi Chuunin, mà là kì khảo hạch Kage a… 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau