HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Thử một chút… Rasengan

Bọn người Lâm Thanh Phong vẫn đang ngồi trên xe ngựa hướng đến Nam Cung thành.

Mặc dù bọn hắn có thể để Hỏa Vân tôn giả giúp bọn hắn đi đến Nam Cung thành nhanh hơn, nhưng Lâm Thanh Phong từ chối.

Từ lúc Nam Cung Tuyết chấp nhận bái Hỏa Vân tôn giả làm sư phụ thì bọn hắn nhất định phải tách nhau ra, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn muốn kéo dài thêm thời gian để hai tỷ muội Nam Cung Mị Ảnh có thể ở chung với nhau nhiều hơn một chút.

Lý do của hắn rất đơn giản khiến Hỏa Vân tôn giả không thể phản bác được.

-Bọn ta làm sao biết được ngươi có thể dạy dỗ tiểu Tuyết như thế nào? Nên trước tiên ngươi cứ đi theo cùng bọn ta một khoảng thời gian, trong lúc đó thì ngươi có thể dạy dỗ tiểu Tuyết đồng thời để bọn ta đánh giá phương pháp dạy của ngươi a.

Vì thế, hiện tại bọn Lâm Thanh Phong có thêm một người đánh xe ngựa miễn phí.

Nếu người khác nghe được Lâm Thanh Phong để Hỏa Vân tôn giả đánh xe ngựa thì không biết có bao nhiêu người sẽ đánh chết Lâm Thanh Phong.

Hỏa Vân tôn giả ngồi trước xe ngựa, hiện tại tâm trạng của hắn không tốt.

Lâm Thanh Phong đã không biết hắn, không tin tưởng hắn, còn bắt hắn phải làm phu xe, nhưng vì đệ tử nên hắn phải cắn răn chấp nhận.

Nhưng hiện tại cũng đã trải qua gần một tháng, bọn hắn cũng gần về đến Nam Cung thành, đồng nghĩa với thời gian Nam Cung Tuyết ở lại ngày càng ngắn.

Trong quãng thời gian ở chung, Hỏa Vân tôn giả cũng biết được thiên phú của Nam Cung Mị Ảnh, hắn cũng phải thở dài, chỉ tiếc hắn là hỏa hệ linh căn tu sĩ nên cũng không có gì để dạy cho nàng.

Nhưng Hỏa Vân tôn giả cũng đồng ý với Lâm Thanh Phong, hắn sẽ tìm một chút bằng hữu thử xem ai có thể dạy được Nam Cung Mị Ảnh, hắn cũng không muốn thiên phú của nàng lại mục nát.

Trong lúc Hỏa Vân tôn giả chỉ bảo Nam Cung Tuyết, thì hắn cũng tiện thể chỉ điểm một ít cho Nam Cung Mị Ảnh, mặc dù không giúp ích gì nhiều cho việc tu luyện của nàng nhưng hắn cũng giải thích được cho nàng một số vấn đề nàng gặp phải.

Trong những ngày này, thiên phú của hai tỷ muội Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết biểu hiện ra thật sự đáng sợ, khiến Hỏa Vân tôn giả không thể ngừng cười.

Cả hai nàng đều đạt tới cảnh giới luyện khí tầng 10, tùy thời có thể tiến vào Trúc Cơ kì cảnh giới.

Theo lời Hỏa Vân tôn giả giải thích sơ lược qua về Trúc Cơ kì, nếu luyện khí kì là dẫn khí nhập thể, thì tới cảnh giới Trúc Cơ kì phải chuyển những linh khí trong cơ thể thành dịch lỏng.

Vì vậy Hỏa Vân tôn giả muốn Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết hiện tại không nên đột phá vội mà hãy cố gắng dẫn nhiều linh khí hơn nhập thể.

Đến khi cơ thể không cách nào chứa được linh khí dạng khí thì hãy chuyển những linh khí đó thành dạng lỏng rồi Trúc Cơ, làm như vậy thì khi đạt đến Trúc Cơ sẽ có lợi nhất.

Hiện tại Nam Cung Tuyết đã đạt tới luyện khí tầng 10 nên nàng cũng có thể học tập một ít pháp thuật cấp thấp.

Hỏa Vân tôn giả dạy nàng Hỏa cầu thuật, là một môn pháp thuật hệ hỏa cấp thấp có thể phóng xuất ra một viên hỏa cầu để tấn công kẻ địch.

Mặc dù chỉ là pháp thuật cấp thấp, nhưng Hỏa Vân tôn giả lúc trước muốn thành thạo được nó cũng phải thử nghiệm nhiều lần.

Còn Nam Cung Tuyết chỉ nhìn Hỏa Vân tôn giả hai lần thì có thể dùng được, nụ cười của Hỏa Vân tôn giả ngày càng đậm, hiện tại miệng của hắn cũng muốn kéo khắp cả khuôn mặt rồi.



Lâm Thanh Phong lúc trước cũng từng thử dùng Kiểm Trắc thạch để xác định hệ linh căn của chính mình, nhưng hắn không xác định được, cầm trên tay thì không sao nhưng chỉ cần linh lực của hắn tới gần thì Kiểm Trắc thạch sẽ vỡ nát.

Hỏa Vân tôn giả cũng không có cách nào để xác định được linh căn của hắn, vì thể hiện tại Lâm Thanh Phong cũng chỉ còn cách tiến về Nam Cung thành rồi xác định sau.
Một bên Lâm Thanh Phong nhìn Nam Cung Tuyết học tập hỏa cầu thuật.

Nhìn viên hỏa cầu tròn trên tay của Nam Cung Tuyết, hắn nghĩ tới một chiêu rất nổi tiếng được dùng bằng một thứ năng lượng được gọi là chakra, hắn thử dùng linh lực để thay thế chakra một chút.

Và kết quả hắn tạo được một viên cầu, bên trong chứa đựng vô số tia linh lực mỏng như sợi tơ đang xoay tròn với một tốc độ chóng mặt.

Lâm Thanh Phong tay cầm viên cầu rồi đưa mắt nhìn Hỏa Vân tôn giả đang đứng chỉ đạo Nam Cung Tuyết nở nụ cười toe toét, Lâm Thanh Phong nở nụ cười gian trá, hắn hét lớn.

-Tôn giả, đỡ thử Rasengan của ta.

Hỏa Vân tôn giả một mặt mộng bức nhìn Lâm Thanh Phong, nhưng hắn cũng rất nhanh lấy lại thanh tỉnh, hắn phất tay một cái trước mặt xuất hiện một vòng hào quang màu đỏ bao phủ toàn thân.

Rasengan trên tay Lâm Thanh Phong va chạm với vòng ánh sáng.

Một tiếng nổ lớn kèm theo khói bụi xuất hiện, chỉ thấy Hỏa Vân tôn giả văng ra ngoài bay thật xa, xoay tròn với tốc độ cực nhanh, vòng sáng bao phủ cả người hắn cũng vỡ nát.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết đứng một bên một mặt mộng bức nhìn về hướng mà Hỏa Vân tôn giả bay xa rồi nhìn về hướng mà Lâm Thanh Phong đang đứng.

Lâm Thanh Phong nhìn hai nàng rồi gãi đầu cười trừ, hắn cũng không biết uy lực của chiêu này như thế nào.

Lại nhìn vẻ mặt của Hỏa Vân tôn giả lúc đó thật sự là muốn đánh một cái nên hắn Lâm Thanh Phong mới dùng Hỏa Vân tôn giả để thử uy lực.

Một lúc sau Hỏa Vân tôn giả mới bay về, lúc này một thân hắn dính đầy bùn đất, hắn thật sự phẫn nộ, hắn vừa bay vừa hét lớn chửi rủa Lâm Thanh Phong.

-Tiểu tử, ngươi bước ra đây, ta hứa đánh không chết ngươi, tại sao ngươi lại dùng một thuật kinh khủng như vậy đánh ta à, nếu không phải rớt xuống vũng bùn thì ta cũng muốn bị thương a.

Lâm Thanh Phong cười cười, hắn cũng không biết nói thế nào, lần này thật sự là hắn làm sai.

-Thật xin lỗi tôn giả, lần này là ta làm sai, tối nay ta sẽ chia thêm cho ngươi một phần thức ăn được chứ?Hỏa Vân tôn giả một mặt tức giận, nhưng nghe được Lâm Thanh Phong hứa sẽ tăng thềm một phần thức ăn thì hắn cũng không còn nói gì, ngầm đồng ý.

Nam Cung Tuyết tò mò nhìn Lâm Thanh Phong, nàng hỏi hắn.

-Tỷ phu, pháp thuật lúc nãy ngươi sử dụng là gì?

Lâm Thanh Phong gãi đầu rồi giải thích một chút.

-Thật ra cũng không có gì, nguyên lý của nó rất đơn giản, vì ta không biết linh lực của mình thuộc hệ gì nên ta chỉ sử dụng thuần túy linh lực, khống chế thành từng tia thật nhỏ.

-Sau đó lại nhìn Hỏa cầu thuật của ngươi, ta lại khống chế những tia linh lực ấy xoay tròn thật nhanh rồi tạo thành một quả cầu tương tự với viên hỏa cầu sau đó dùng nó mà tấn công Hỏa Vân tôn giả.

Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết nghe lời giải thích của Lâm Thanh Phong hai nàng cũng không nghĩ nhiều.

Riêng chỉ có Hỏa Vân tôn giả sau khi nghe thì một mặt khiếp sợ.

Theo lời giải thích của Lâm Thanh Phong thì chẳng phải chỉ cần đầy đủ linh lực thì người nào cũng có thể sử dụng à?

Hỏa Vân tôn giả đưa tay thử làm theo lời giải thích của Lâm Thanh Phong, trên tay hắn lúc này xuất hiện một viên cầu Rasengan nhưng nó không ổn định được như Lâm Thanh Phong.

Hỏa Vân tôn giả cau mày, một lúc sau viên cầu nổ tung, tay của hắn tê rần.

Phải biết rằng Hỏa Vân tôn giả là Đại Thừa kì tu sĩ, muốn khiến hắn bị thương thì cực kì khó.

Nhưng hiện tại hắn chỉ thử sử dụng Rasengan một pháp thuật mà một tên luyện khí kì sáng tạo, mặc dù không ổn định nhưng lại khiến tay của hắn tê rần điều này có nghĩa là gì?

Điều đó có nghĩa uy lực của thuật này rất đáng sợ, cách sử dụng lại đơn giản lại không cần nhiều thời gian tụ lực.

Hỏa Vân tôn giả thở dài cảm thán, Lâm Thanh Phong đúng là một tên quái vật, chỉ là Luyện Khí kì nhưng lực lượng thân thể có thể sánh ngang Luyện Hư kì, lại sáng tạo ra một pháp thuật ngay cả Hỏa Vân tôn giả cũng động tâm.

Tuy nhiên cũng chỉ là động tâm thôi Hỏa Vân tôn giả cũng không có hành động gì, nếu như pháp thuật mà Lâm Thanh Phong sáng tạo ra có thể sử dụng từ xa thì chắc chắn Hỏa Vân tôn giả sẽ dùng mọi cách để cướp đoạt.

Hỏa Vân tôn giả bước tới gần rồi nói.

-Pháp thuật này của ngươi rất mạnh, nhưng nó cũng có điểm yếu là phải cận chiến mới có thể sử dụng, ở cảnh giới thấp thì không nói nhưng nếu ngươi đạt đến một trình độ nhất định thì trong lúc đánh nhau với đối thủ ngươi không có cơ hội sử dụng nó.

Hỏa Vân tôn giả rất nhanh thì phát hiện được điểm yếu của Rasengan, Lâm Thanh Phong gật đầu, nhưng đây chỉ là Rasengan bình thường khi nãy Lâm Thanh Phong chỉ muốn thử một chút, hiện tại nếu linh lực có thể dùng thay Chakra thì hắn có cách để khắc phục điểm yếu này.

Cách mà Lâm Thanh Phong nghĩ đến đó là Tiên Thuật, Naruto muốn tiến vào Tiên Nhân hình thức thì phải cần một khoảng thời gian để hấp thu Chakra tự nhiên, theo Lâm Thanh Phong suy đoán thì loại Chakra tự nhiên đó chính là Linh khí.

Nếu đúng như Lâm Thanh Phong suy đoán Naruto dùng linh khí truyền vào Rasengan thì Tiên Thuật cũng là một dạng tương tự như Hỏa Cầu thuật dùng linh khí để sử dụng.

Lâm Thanh Phong trầm tư một lúc, sau đó hắn đứng dậy trên tay xuất hiện một viên cầu Rasengan màu trắng bạc, rồi hắn ném về một gốc cây gần đó.

….Hết chương 36…..

Chương 37: Trước khi tới Nam Cung thành

Viên cầu Rasengan thoát khỏi tay Lâm Thanh Phong rồi bay đến gốc cây mà hắn đã nhắm đến, gốc cây cách hắn khoảng cách chừng mười mét.

Thoát ra khỏi tay Lâm Thanh Phong, viên cầu Rasengan ngày càng nhỏ lại rồi đâm tới gốc cây.

Viên cầu Rasengan va chạm với gốc cây rồi phát ra tiếng nổ lớn.

Trên gốc cây hiện giờ lại xuất hiện một cái lỗ, đúng như Lâm Thanh Phong dự đoán, Rasengan một khi rời đi khống chế sẽ từ từ yếu bớt.

Nhìn gốc cây này vẫn còn không gãy, trên cây chỉ xuất hiện một cái lỗ thì biết.

Nhưng Lâm Thanh Phong cũng không nản lòng ngược lại có chút vui vẻ, hiện tại Rasengan có thể ném đi được thì chứng tỏ điều hắn suy nghĩ là đúng.

Lúc này hắn chỉ mới thử suy đoán nên cũng không quan tâm lắm nếu như uy lực của Rasengan không đủ lớn.

Chỉ cần có thời gian thì hắn sẽ hoàn thành được hoàn chỉnh Rasengan có thể cận chiến và cũng có thể ném đi.

Nhưng lúc này Rasengan hiện tại cũng đủ dùng, hắn không cần phải hoàn thiện nó ngay bây giờ.

Lâm Thanh Phong mỉm cười hài lòng, rồi nhìn lên bầu trời.

Hiện tại trời cũng sắp tối nên hắn chuẩn bị nấu ăn, không tiếp tục thử phát triển Rasengan.

Một bên khác Nam Cung Tuyết cùng Nam Cung Mị Ảnh sau khi nghe hắn giải thích nguyên lý của Rasengan thì hai nàng rất nhanh bắt chước theo hắn.

Nhưng Rasengan quan trọng nhất là độ khống chế, mặc dù hai nàng có là thiên tài nhưng thử đến khi Lâm Thanh Phong nấu ăn xong thì hai nàng vẫn chưa sử dụng được Rasengan.

Một bên Lâm Thanh Phong nhìn thấy hai nàng cũng muốn học Rasengan thì hắn mỉm cười, bước lại gần rồi nói.

-Được rồi, hôm nay thử tới đây thôi, khi vào Nam Cung thành ta sẽ tìm cách để hai người nhanh chóng học thành công thuật này.

Lúc này hai nàng mới thở dài một hơi rồi buông xuống việc tập luyện, sau đó tập trung đến chỗ Lâm Thanh Phong nấu ăn rồi chờ đợi hắn chia phần.

Vì lúc nãy Lâm Thanh Phong đã hứa cho thêm Hỏa Vân tôn giả phần ăn, nên hắn rất hào phóng mà lấy phần của… Bạch Tiểu Phụng đưa cho Hỏa Vân tôn giả.

Một bên Bạch Tiểu Phụng vì bị thiếu mất phần ăn, hắn muốn phát tác nhưng dưới dâm uy của Lâm Thanh Phong hắn đành phải cúi đầu, ngồi xuống ăn hết phần ăn ít ỏi của mình.

Sau khi ăn xong, Nam Cung Mị Ảnh nói với Lâm Thanh Phong.

-Phu quân, chúng ta chỉ còn vài ngày đường nữa là tới Nam Cung thành, hiện tại phu quân có dự tính gì không?

Lâm Thanh Phong cau mày suy nghĩ, rồi mới trả lời.

-Theo như ta nghĩ, khi tới Nam Cung Thành thì chúng ta cứ trở về Nam Cung gia của hai người để xem tình hình như thế nào.

-Nhưng lúc chúng ta vào thành thì cũng đồng nghĩa với việc Bạch Ngọc Lâu sẽ biết ngay sau đó.

Dừng một chút rồi Lâm Thanh Phong nhìn về Bạch Tiểu Phụng rồi nói.

-Bạch gia không phải là vấn đề, mà vấn đề hiện tại là Bạch gia muốn còn sống bao nhiêu người.

-Nếu ngươi muốn Bạch gia còn sống sót nhiều người thì phải thuyết phục gia gia của ngươi chống đối Bạch Ngọc Lâu.

-Nếu trong lúc bọn ta ở tại Nam Cung gia, ta hứa với ngươi dù là Bạch gia lão tổ tông có đến thì hắn cũng không cần trở về rồi.



Bạch Tiểu Phụng nghe được lời của Lâm Thanh Phong mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, hắn gian nan nuốt một ngụm nước bọt.

Bạch Tiểu Phụng tin tưởng Lâm Thanh Phong có thể làm được, chỉ cần nhìn qua vị sư phụ của Nam Cung Tuyết thì liền biết, hắn có thể phi hành mà không cần dùng pháp khí.

Điều đó đồng nghĩa với việc hắn ít nhất cũng có cảnh giới Nguyên Anh kì, thật sự Kim Đan kì lão tổ nếu muốn tới thì cũng không muốn về.
Bạch Tiểu Phụng gật đầu rồi nói.

-Ta đã hiểu rõ, như vậy ta sẽ rời đi trước một ngày để cảnh báo cho gia gia, ta cũng không muốn chỉ vì Bạch Ngọc Lâu mà cả gia tộc phải nhận cảnh diệt môn.

Lâm Thanh Phong nhìn hắn rồi gật đầu, Lâm Thanh Phong cũng không muốn tàn nhẫn diệt sát cả nhà họ Bạch, Lâm Thanh Phong hiểu rõ trong chuyện này chỉ có Bạch Ngọc Lâu và con trai hắn là phải chết, nên cũng không muốn rat ay với những người khác.

Nhưng người khác muốn chết thì Lâm Thanh Phong cũng sẵn sàng đưa tiễn.

Bạch Tiểu Phụng thở dài, hắn đứng lên rồi đi qua một bên tiếp tục công việc cho ngựa ăn.

Một đêm yên tĩnh….

Vài ngày sau bọn người Lâm Thanh Phong cũng đã đến gần Nam Cung thành.

Nam Cung Mị Ảnh vui vẻ nói với Lâm Thanh Phong.

-Tỷ phu, chúng ta đã vào địa phận của Nam Cung thành, từ đây chỉ cần đi theo hướng phía trước một ngày đường là có thể trở về Nam Cung thành rồi.

Lâm Thanh Phong xoa đầu nàng rồi mỉm cười.

Nam Cung Mị Ảnh ở một bên trong lòng có chút lo lắng.

Lâm Thanh Phong nhìn nàng rồi mở miệng hỏi.

-Sao vậy lão bà? Tại sao lại lo lắng?

Nghe Lâm Thanh Phong hỏi thì nàng xoắn xuýt sau đó đỏ mặt cúi đầu trả lời.

-Ta…ta… khi về nhà làm sao giải thích về phu quân với cha ta à?

Lâm Thanh Phong nghe được nàng hắn cũng bật cười, chuyện này còn cần phải giải thích à?

Cứ nói với lão ấy ta là phu quân của nàng vậy thôi, nếu lão ấy không đồng ý thì ta đem nàng bỏ chạy a.

Đấy chỉ là suy nghĩ của Lâm Thanh Phong thôi, còn sự thật thì hắn nói với Nam Cung Mị Ảnh.

-Nàng cứ yên tâm, cha nàng chắc chắn sẽ đồng ý, cha nàng kiếm đâu ra một tên con rể vừa đẹp trai vừa tài giỏi người gặp người thích như ta à.Hỏa Vân tôn giả cùng Bạch Tiểu Phụng ngồi một bên điên cuồng nhổ nước bọt hơn một tháng này bọn họ đi chung với con hàng thích tự kỉ này mỗi lần hắn tự kỉ là mỗi lần bọn họ nhổ nước bọt, bọn họ cũng muốn quen thuộc.

Nhưng dưới dâm uy của Lâm Thanh Phong thì bọn họ cũng chỉ dám nhổ nước bọt trong lòng mà không dám biểu hiện ra ngoài.

Ngay cả Hỏa Vân tôn giả trong một lần nhịn không được Lâm Thanh Phong tự kỉ nên đã nổi nóng, sau đó hắn bị nhịn cơm 3 ngày thì Bạch Tiểu Phụng làm sao dám biểu hiện ra ngoài?

Tiểu Hắc trong một tháng này, ngày nào cũng ăn hai viên linh thạch Trung phẩm, bụng nó ngày càng lớn cũng sắp béo phì tới nơi rồi, nhưng hiện tại nó còn nhỏ lại thêm béo ra như vậy thì nó lại càng dễ thương.

Nam Cung Tuyết cứ ôm nó rồi chơi đùa suốt ngày không biết chán.

Nói tới tiểu Hắc lúc trước Hỏa Vân tôn giả cũng đã nói nó là một con tiểu Kỳ Lân, nhưng Hỏa Vân tôn giả chỉ nhận được ánh mắt như nhìn người điên của Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong chỉ tay vào tiểu Hắc rồi nói với Hỏa Vân tôn giả.

-Ngươi nhìn bằng con mắt nào mà nói nó là Kỳ Lân? Nó rõ ràng là một con chó à.

Hỏa Vân tôn giả muốn phát điên, hắn không biết cách nào để giải thích cho Lâm Thanh Phong bởi vì thật sự Kỳ Lân lúc còn nhỏ rất giống chó, nhất là Hắc Kỳ Lân thì lại càng giống chó mực.

Bởi vì Kỳ Lân là một loại Yêu Thú rất quý hiếm nên rất ít người có thể nhận biết được sự khác nhau giữa bọn chúng.

Lâm Thanh Phong còn kéo Nam Cung Tuyết rồi nói Hỏa Vân tôn giả là một tên điên lừa gạt, bảo nàng không nên tin tưởng hắn.

Điều này khiến Hỏa Vân tôn giả tức muốn phun máu, nhưng hắn cũng không có cách nào để chứng minh mình đúng nên cũng chỉ còn cách im lặng.

Trời đêm tối.

Sau khi ăn xong bữa ăn mà Lâm Thanh Phong nấu thì Bạch Tiểu Phụng cũng cáo từ rồi một mình tiến về Nam Cung thành.

Bạch Tiểu Phụng trước khi đi cũng không cho ngựa ăn, vì thế công việc cao cả này lại rơi vào đầu Hỏa Vân tôn giả, khiến hắn sầu não.

Trong một tháng này Hỏa Vân tôn giả không biết bao nhiêu lần tự nghi ngờ chính bản thân, nhiều lúc hắn tự mê man không chắc rằng hắn là một tên Đại Thừa kì hay chỉ là một tên đánh xe ngựa bình thường.

Nếu không phải hắn có thể bay, ngoài ra ngày nào cũng chỉ đạo Nam Cung Tuyết tu luyện thì hắn thật sự nghĩ hắn chỉ là một tên đánh xe mà không phải là Đại Thừa kì tôn giả.

Sau khi ăn xong thì Lâm Thanh Phong cũng bắt đầu thu dọn đồ vật, hắn tới một con sông gần đó để rửa chén đĩa.

Một lúc sau hắn cất hết đồ vật đã được cọ rửa sạch sẽ, hắn nằm bên bãi cỏ cạnh sông để nhìn ngắm mặt trăng.

Bầu trời đêm nay rất sáng, không có mây ánh trăng chiếu sáng một khoảng trời đêm, tạo ra một khung cảnh thơ mộng.

Ngắm nhìn bầu trời đêm yên tĩnh, gió đêm thổi từng cơn mát lạnh thì Lâm Thanh Phong cũng từ từ nhắm lại hai mắt, hắn đã ngủ.

Nam Cung Mị Ảnh bước ra từ một phía rồi nhìn xung quanh tìm kiếm Lâm Thanh Phong, nàng phát hiện hắn đã ngủ nên bước lại gần nằm bên cạnh hắn.

Nàng cũng đưa mắt nhìn ngắm ánh trăng sáng trên bầu trời, rồi thở dài.

Mặc dù khi sáng Lâm Thanh Phong đã nói nàng không cần lo lắng về việc cha nàng có đồng ý mối quan hệ giữa hắn và nàng hay không, nhưng nàng vẫn cứ lo lắng nếu cha nàng không đồng ý thì nàng sẽ làm thế nào?

Cha nàng chỉ còn nàng và muội muội là thân nhân, muội muội thì phải theo Hỏa Vân tôn giả không biết khi nào mới có thể trở về, nên cũng chỉ còn mỗi mình nàng là người thân.

Nếu nàng bỏ cha mà theo Lâm Thanh Phong thì nàng không nỡ, còn nếu vì cha mà bỏ Lâm Thanh Phong thì nàng cũng không muốn.

Nam Cung Mị Ảnh đầu óc rối rắm, nàng cứ nằm suy nghĩ một lúc lâu rồi ngủ mất.

…..Hết Chương 37…..

Chương 38: Nam Cung Phi Vân

Trên một xe ngựa có bốn người một thú đang tiến gần về Nam Cung thành.

Nam Cung thành là một tòa thành lớn, trong thành rất nhộn nhịp, có rất nhiều thương gia tới nơi đây mua bán.

Nhưng muốn tiến vào Nam Cung thành phải trải qua đăng kí mới được, nên rất nhiều người xếp hàng nối đuôi nhau trước cổng thành.

Xe ngựa của bốn người Lâm Thanh Phong cũng không xếp hàng, theo lời của Nam Cung Mị Ảnh thì nàng là người của Nam Cung gia nên khi vào thành cũng không cần thiết làm những thủ tục như vậy.

Hỏa Vân tôn giả nghe theo lời nàng rồi hướng xe tới khu vực dành riêng cho người của các gia tộc để vào thành.

Một thủ vệ nhanh chóng bước ra cản đường.

-Các ngươi là ai? Muốn vào thành thì trước tiên phải đăng kí, mau quay về phía sau xếp hàng chờ tới lượt.

Đây là chức trách của Thủ vệ thành nên Hỏa Vân tôn giả đánh xe cũng không có ác cảm, Nam Cung Mị Ảnh từ trong xe nói với thủ vệ.

-Ta là Nam Cung Mị Ảnh của Nam Cung gia tộc, ta không cần phải làm thủ tục đăng kí nên phiền ngươi nhường đường.

Thủ vệ nghe được lời của Nam Cung Mị Ảnh thì nhanh chóng nhường đường và xin lỗi.

-Xin lỗi Nam Cung tiểu thư, ta cũng không biết đây là xe của tiểu thư nên đã cản đường. Xin tiểu thư chớ trách.

Hỏa Vân tôn giả thấy thủ vệ đã nhường đường thì gật đầu rồi tiếp tục đánh xe vào thành.

Khi chiếc xe đã biến mất thì tên thủ vệ kia lại vẫy tay ra hiệu cho một người gần đó, tên được ra hiệu gật đầu rồi bỏ đi, hướng về Bạch gia.

Động tác của tên thủ vệ làm sao tránh được cảm ứng của Hỏa Vân tôn giả, hắn là một tu sĩ Đại Thừa kì trong phạm vi vạn dặm chỉ cần hắn chú ý thì không gì có thể thoát khỏi cảm giác của hắn.

Hỏa Vân tôn giả nói với Lâm Thanh Phong.

-Tên thủ vệ khi nãy đã cho người thông báo với Bạch Ngọc Lâu, chắc hắn sẽ nhanh xuất hiện thôi.

Lâm Thanh Phong một mặt không có gì cả, điều này đã nằm trong suy đoán của hắn, nếu Bạch Ngọc Lâu không cho người chờ bọn hắn thì mới có quỷ.

Hỏa Vân tôn giả theo lời của Nam Cung Mị Ảnh đánh xe tới trước cửa Nam Cung gia tộc, tới đây thì bọn hắn mới dừng lại rồi xuống xe.

Hai tên thủ vệ của Nam Cung gia tộc khi thấy người tới là Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết thì bọn hắn cúi đầu chào rồi mời bọn họ tiến vào.

Nam Cung Mị Ảnh đi trước, dẫn mọi người tới nơi mà hai tỷ muội nàng đã ở.

Đây là một tòa viện có nhiều phòng ở, rất rộng, giữa viện còn có một hồ nước lớn và có một đình viện nhỏ hơn giữa hồ, nhưng nơi này không có người chăm sóc quét dọn vài tháng nên cỏ bắt đầu mọc rất nhiều.

Nhìn nơi này Nam Cung Mị Ảnh thở dài một hơi, nàng nói Lâm Thanh Phong cùng Hỏa Vân tôn giả có thể tùy ý chọn phòng để ở, còn nàng và Nam Cung Tuyết thì bắt đầu dọn dẹp.

Nhìn hai nàng bắt đầu dọn dẹp thì Lâm Thanh Phong cũng không ngồi yên, hắn cũng đứng lên rôi bắt đầu phụ giúp các nàng.

Một lúc sau, một người trung niên xuất hiện tại trước cổng, người này là phụ thân của Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết, Nam Cung Phi Vân.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn thấy người tới là cha nàng nên nàng vui mừng chạy tới.

Nhưng đáp lại nàng chỉ có vẻ mặt lạnh nhạt của Nam Cung Phi Vân, hắn cau mày nhìn xung quanh rồi nói.



-Các ngươi tại sao lại trở về? Không phải lúc trước ta đã nói các ngươi cũng không cần trở về sao? Còn bọn hắn là ai?

Tuy Nam Cung Phi Vân rất lạnh nhạt nhưng Nam Cung Mị Ảnh vẫn cười nói.

-Phụ thân, đó là Hỏa Vân tôn giả, ngài ấy nhận tiểu Tuyết làm đồ đệ nên mới tới đây gặp cha, còn người kia hắn là Phu quân của con.Nam Cung Phi Vân sau khi nghe được lời của Nam Cung Mị Ảnh thì hắn tức giận rồi giơ tay hướng về phía nàng hạ xuống một cái tát.

Nhưng tay hắn vẫn chưa kịp chạm tới nàng thì một cánh tay khác đã nhanh chóng nắm lấy cổ tay hắn, đó là Lâm Thanh Phong.

Lúc này Lâm Thanh Phong khuôn mặt có chút khó chịu, hắn nhìn Nam Cung Phi Vân rồi nói.

-Mặc dù ngươi là phụ thân của nàng, nhưng ngươi cũng không cần thiết phải làm như vậy đi? Nàng là con gái ngươi a.

Lâm Thanh Phong cùng với Nam Cung Phi Vân hai mắt nhìn thẳng vào người đối phương rồi bắt đầu đánh giá đối phương.

Một lúc sau Nam Cung Phi Vân khẽ hừ một tiếng rồi rút tay về, hắn nhìn về Hỏa Vân tôn giả rồi nói.

-Ta cũng không biết ngươi là ai, nhưng nếu ngươi nhận Tuyết nhi làm đệ tử thì hiện tại ngươi có thể dẫn nàng rời đi rồi, chuyện của các nàng ta sẽ không quản.

Nam Cung Phi Vân nói rồi phất tay bỏ đi.

Nam Cung Mị Ảnh thấy được phụ thân đã bỏ đi nên hướng về Lâm Thanh Phong giải thích.

-Thật ra phụ thân trước kia cũng không phải lạnh nhạt như vậy, chỉ từ khi mẫu thân mất thì hắn mới trở nên như vậy thôi.

Nam Cung Tuyết thì chỉ đứng một bên cúi đầu, từ lúc sinh ra tới giờ người quan tâm nàng chỉ có một mình tỷ tỷ nên đối với người phụ thân này nàng cũng rất xa lạ.

Trong nhận thức của nàng, từ khi nàng bắt đầu hiểu chuyện thì phụ thân mỗi lần xuất hiện đều mang vẻ mặt lạnh nhạt này, chưa lần nào nàng thấy hắn cười.

Thậm chí lúc trước Nam Cung Mị Ảnh bị bệnh thì Nam Cung Phi Vân cũng chỉ xuất hiện đúng một lần vẻ mặt cũng lạnh như băng nhìn xem Nam Cung Mị Ảnh rồi quay đầu bỏ đi.

Một bên khác Hỏa Vân tôn giả nhíu mày, mặc dù hắn cũng từng nhìn thấy nhiều việc tương tự nhưng chưa lần nào hắn lại thấy một người như Nam Cung Phi Vân, Hỏa Vân tôn giả cảm thấy hành động của Nam Cung Phi Vân rất kì quái.

Nghĩ một lát rồi Hỏa Vân tôn giả lắc đầu, quyết định không suy nghĩ nữa mà lại tìm một gian phòng để nghỉ ngơi.

Hỏa Vân tôn giả nhìn ra Nam Cung Phi Vân kì quái thì Lâm Thanh Phong cũng nhận ra có chút không đúng, nhưng không đúng chỗ nào thì hắn lại không biết.

Lâm Thanh Phong thì thở dài nhìn một bên Nam Cung Mị Ảnh còn đang ra sức nói tốt về Nam Cung Phi Vân, hắn cười khổ rồi xoa đầu nàng.-Hiện tại cũng không còn sớm, hai nàng dọn dẹp một chút rồi nghỉ ngơi, ta sẽ đi làm thức ăn.

Nam Cung Mị Ảnh thấy Lâm Thanh Phong cũng không muốn tiếp tục, nàng thở dài rồi gật đầu kéo tay Nam Cung Tuyết tiếp tục dọn dẹp.

….

Trời đã tối, hiện tại Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết cũng đã ngủ, Lâm Thanh Phong nằm trong phòng trằn trọc, hắn vẫn còn suy nghĩ về hành động của Nam Cung Phi Vân.

Suy nghĩ không được, và cũng không ngủ được nên Lâm Thanh Phong quyết định ra đình viện nhỏ giữa hồ thư giãn.

Ngồi thẫn thờ nhìn ánh trăng chiếu sáng, một lúc sau Lâm Thanh Phong phát hiện sau lưng mình có người tới, mặc dù không quay đầu lại nhưng Lâm Thanh Phong vẫn biết người tới là ai.

Đó là Nam Cung Phi Vân, hắn đứng nhìn Lâm Thanh Phong một lúc sau đó bước lại gần rồi ngồi kế bên.

Hai người yên lặng không nói gì, một lúc sau Nam Cung Phi Vân là người lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.

-Ngươi là phu quân của Ảnh nhi?

Lâm Thanh Phong cũng không lên tiếng, hắn gật đầu coi như là trả lời Nam Cung Phi Vân.

Nam Cung Phi Vân trầm mặc một hồi rồi tiếp tục nói.

-Có phải Ảnh nhi rất hận ta?

Lâm Thanh Phong lắc đầu, rồi nói tiếp.

-Nàng không hận ngươi, nàng còn rất ra sức để nói tốt cho ngươi với ta.

Nam Cung Phi Vân cười cười, rồi hắn bắt đầu nói.

-Ngươi biết vì sao ta lại đối với hai nàng như vậy?

Lâm Thanh Phong trầm mặc không trả lời, chính hắn cũng nghĩ không ra tại sao Nam Cung Phi Vân lại lạnh nhạt với hai tỷ muội Nam Cung Mị Ảnh.

Thấy được Lâm Thanh Phong im lặng nên Nam Cung Phi Vân nói tiếp.

-Thật ra là ta rất thương hai nàng, nhưng hai nàng thật sự quá giống mẫu thân, nhất là Ảnh nhi nó cùng mẫu thân nó như hai giọt nước, mỗi lần nhìn thấy nó thì ta như lại được thấy phu nhân.

-Từ khi phu nhân rời xa ta, ta rất suy sụp, ta lại không có cách nào để đối diện với sự thật nên ta tập trung vào sự vụ của gia tộc để quên đi phu nhân.

-Nhưng ta lại không làm được, mỗi lần nhìn thấy Ảnh nhi thì ta lại nhớ đến phu nhân, vì thế mỗi lần gặp các nàng thì ta lại giả trang lạnh nhạt.

-Nhưng sự vụ trong tộc ngày càng nhiều, nên ta cũng ít có thời gian để gặp các nàng, ta cũng chỉ có thể đảm bảo cho các nàng tiền mỗi tháng mà các nàng nhận được để tự nuôi sống bản thân.

Nam Cung Phi Vân thở dài một hơi, rồi nhìn lên ánh trăng cảm thán.

-Ta thật sự là một người cha thất bại.

Lâm Thanh Phong nhìn Nam Cung Phi Vân rồi gật đầu, nhưng sau đó lại lắc đầu, hắn nói.

-Ngươi cũng không thất bại, ít ra ngươi đã cố gắng bảo vệ các nàng, nhìn lúc các nàng bị truy sát thì biết, chỉ có Luyện Khí kì tu sĩ truy sát các nàng, nhưng lại không có Trúc Cơ kì, nếu như có một tên Trúc Cơ kì truy sát thì các nàng cũng không có cơ hội gặp được ta.

…..Hết Chương 38….

Chương 39: Bạch Ngọc Lâu

Nam Cung Phi Vân nhìn về Lâm Thanh Phong với vẻ mặt kinh ngạc.

-Ngươi có thể nhìn ra được?

Lâm Thanh Phong vẻ mặt khinh bỉ nhìn ngược lại.

-Làm sao? Chuyện này rất khó nhận ra sao? Nên nhớ đó là Bạch gia a, Kim Đan kì thì không nói nhưng Trúc Cơ kì không có năm thì cũng có mười tên à, phái một người đi bắt hai tên Luyện Khí kì rất khó sao?

Nam Cung Phi Vân thở dài, rồi tiếp tục nói.

-Nếu ngươi đã nhìn ra nhiều như vậy thì hẳn cũng nhìn ra tình cảnh hiện giờ của Ảnh nhi và Tuyết nhi đi? Tại sao ngươi lại dẫn bọn họ trở về?

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi giơ lên ba ngón tay.

-Thứ nhất, cũng là do Mị Ảnh muốn trở về để dẫn ta tới gặp ngươi.

-Thứ hai là tiểu Tuyết trở về để cáo biệt ngươi rồi theo Hỏa Vân tôn giả gia nhập tông môn.

-Thứ ba cũng là quan trọng nhất, chúng ta trở lại để giải quyết Bạch Ngọc Lâu, hắn dám đụng tới lão bà của ta thì cũng phải có can đảm để trả giá.

Nam Cung Phi Vân nghe hết những lý do của Lâm Thanh Phong, hắn hít một hơi dài rồi nói.

-Ngươi không biết, Bạch Ngọc Lâu từ vài ngày trước đã đạt tới cảnh giới Trúc Cơ tầng 9, trong những năm này hắn ẩn dấu quá sâu không để lộ ra ngoài nên ai cũng nghĩ hắn cao nhất chỉ là Trúc Cơ tầng 7.

Lâm Thanh Phong nghe được lời của Nam Cung Phi Vân nói thì vẻ mặt cũng không có biến hóa.

Đừng nói là Trúc Cơ tầng 9, cho dù hắn là Kim Đan hay Nguyên Anh tới đây cũng chỉ có tới mà không về.

Không nói Lâm Thanh Phong lúc trước đã từng tiện tay giết một tên tu sĩ thấp nhất là Nguyên Anh kì, nhưng chỉ với Hỏa Vân tôn giả thì cho dù kéo tới vài trăm tên Nguyên Anh kì cũng không đủ cho hắn giết.

Nhìn về Nam Cung Phi Vân, Lâm Thanh Phong nói.

-Chuyện đó ngươi không cần lo lắng, hiện tại ngươi nên trân quý một ít thời gian còn lại để nói rõ với tiểu Tuyết đi, nàng là một thiên tài không nên vì ngươi mà lưu lại tâm ma trong lòng nàng khiến việc tu luyện của nàng trễ nãi.

Nam Cung Phi Vân thở dài một hơi ngẩng đầu nhìn mặt trăng rồi lẩm bẩm.

-Thật sự cũng đã quá lâu rồi, cũng tới lúc ta phải đối mặt với sự thật này.

Một lúc sau Nam Cung Phi Vân đứng dậy rồi bỏ đi.

Sau khi Nam Cung Phi Vân đã đi xa thì Hỏa Vân tôn giả xuất hiện bên cạnh Lâm Thanh Phong, hắn nói.

-Đúng như lời Mị Ảnh, thật ra tên này cũng không xấu.

Lâm Thanh Phong cười cười, không phản bác, chỉ nói.

-Đúng là hắn không xấu, chỉ là do hắn không dám đối mặt với thực tại thôi.

Hỏa Vân tôn giả đứng một bên gật đầu, hai người không nói gì mà chỉ im lặng.

…..

Trời vừa sáng Nam Cung Phi Vân đã xuất hiện tại đình viện hắn đã dậy từ rất sớm, để ra ngoài mua điểm tâm rồi mang lại đây.

Lâm Thanh Phong cũng tỉnh dậy nhìn thấy Nam Cung Phi Vân, hắn gật đầu xem như chào hỏi rồi bước tới phòng của Nam Cung Mị Ảnh đánh thức nàng.

Nam Cung Mị Ảnh còn đang ngủ rất say, đã nhiều ngày nàng không được ngủ trên chiếc giường quen thuộc của mình nên nàng cảm thấy rất thoải mái.

Khi Lâm Thanh Phong bước vào gọi nàng dậy thì nàng vẫn uốn éo làm nũng không muốn tỉnh, Lâm Thanh Phong cười cười rồi nói nhỏ vào tai nàng.



-Nhạc phụ đại nhân đã mua điểm tâm, hắn ngồi chờ ở đình viện từ sáng sớm ngươi còn không tỉnh là hắn muốn bỏ đi à.

Nghe được Nam Cung Phi Vân đã tới, còn ngồi chờ ở đình viện thì Nam Cung Mị Ảnh nhanh chóng bật dậy nàng khó chịu nhìn Lâm Thanh Phong.

-Phụ thân đã tới thì tại sao phu quân không nói sớm? Lại để phụ thân chờ lâu như vậy?

Lâm Thanh Phong cười cười từ chối giải thích.Nam Cung Mị Ảnh cũng không để ý tới hắn, nàng nhanh chóng rửa mặt rồi chạy đi gọi Nam Cung Tuyết, sau đó hai nàng rất nhanh đã xuất hiện tại đình viện.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn thấy Nam Cung Phi Vân thật sự ngồi đó nên nàng vui mừng chạy tới, còn Nam Cung Tuyết rụt rè từ từ bước lại gần.

Thấy hai nàng rốt cục đã đến thì Nam Cung Phi Vân nở nụ cười, đây là lần đầu tiên hắn cười với hai nàng từ khi Nam Cung Tuyết sinh ra, hắn xoa đầu Nam Cung Mị Ảnh rồi nói.

-Những năm này thật sự khổ cực cho con.

Nam Cung Mị Ảnh hai mắt ươn ướt, nàng lắc đầu.

-Không…không khổ cực, tiểu Tuyết rất hiểu chuyện, nên con cũng không khổ cực.

Nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh như vậy thì Nam Cung Phi Vân nở nụ cười hạnh phúc, hắn nhìn qua Nam Cung Tuyết rồi vẫy tay.

-Tuyết nhi, cũng lại đây a.

Nam Cung Tuyết rụt rè, nàng cảm thấy hôm nay vị phụ thân của nàng rất khác, nhưng cũng từ từ tiến lại gần.

Nam Cung Phi Vân gật đầu với nàng rồi nói.

-Những năm này, thật sự ta rất xin lỗi hai con, ta không làm tròn trách nhiệm của một người phụ thân đã để hai con khổ cực rồi.

Nam Cung Tuyết hốc mắt cũng ươn ướt, nàng nhào vào lòng Nam Cung Phi Vân rồi khóc.

Sống mũi Nam Cung Phi Vân cũng cay cay, hai tay ôm lấy hai đứa con của chính mình rồi hắn cũng khóc.

Lâm Thanh Phong đứng ở ngoài nhìn rồi gãi đầu, hắn quay đầu hỏi Hỏa Vân tôn giả.

-Tình cảnh như vầy thì làm sao có thể ăn sáng à?

Hỏa Vân tôn giả nhổ nước bọt, ngươi không còn gì để chú ý sao? Gia đình người ta nhận lại nhau cảm động như vậy còn người chỉ để ý tới ăn sáng?

Hỏa Vân tôn giả không thèm để ý tới Lâm Thanh Phong, hắn quay sang một bên tìm tới tiểu Hắc ném cho nó một viên linh thạch Trung phẩm rồi quay về phòng.

Đứng trước cửa phòng Hỏa Vân tôn giả nhíu mày rồi nói với Lâm Thanh Phong.

-Xem ra Bạch Tiểu Phụng làm việc không tốt lắm.

Để lại một câu không đầu không đuôi Hỏa Vân tôn giả tiếp tục bước vào phòng.Lâm Thanh Phong nghe được lời của Hỏa Vân tôn giả hắn thở dài, rồi nhìn về phía ba người bọn Nam Cung Mị Ảnh đang còn ôm nhau khóc sướt mướt.

Lâm Thanh Phong quyết định bước ra khỏi viện, hướng tới trước cửa Nam Cung gia tộc rồi đứng đó chờ.

Một bên khác Bạch Ngọc Lâu đã dẫn theo toàn bộ phe phái của hắn tiến về Nam Cung gia tộc, trong đó có hai mươi vị Trúc Cơ kì, cùng với trăm tên Luyện Khí kì tay cầm đủ loại vũ khí.

Tới trước cửa Nam Cung gia tộc Bạch Ngọc Lâu giơ tay ra hiệu cho những người phía sau dừng lại, hắn nhìn vào Lâm Thanh Phong đang đứng trước cửa Nam Cung gia tộc rồi nói.

-Mau trở về bẩm báo với gia chủ các ngươi là Bạch gia Bạch Ngọc Lâu đã đến, mau giao ra Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết.

Nghe xong lời nói của Bạch Ngọc Lâu, Lâm Thanh Phong chỉ đứng đó ngoáy tai, móc ra một viên ráy tai thổi một cái rồi nói.

-Thật sự không biết hôm nay là ngày gì, mới sáng sớm lại có người thả chó ra sủa bậy.

Bạch Ngọc Lâu nhíu mày, hắn không biết người thanh niên trước mặt là ai, nhưng đã đứng trước cửa Nam Cung gia tộc còn nói chuyện với hắn bằng giọng nói xấc xược như vậy thì thật sự muốn chết.

Bạch Ngọc Lâu phất tay với một tên Trúc Cơ kì phía sau rồi ra lệnh.

-Tiến lên giết hắn.

Tên Trúc Cơ kì được ra lệnh bước lên gật đầu với Bạch Ngọc Lâu, tay nắm chặt vũ khí rồi chạy thẳng tới Lâm Thanh Phong.

Khi hắn tới gần, thấy Lâm Thanh Phong chưa có hành động gì thì hắn cười lạnh, hét ra một câu.

-Muốn chết.

Nhưng sau đó hắn cảm thấy trời đất quay cuồng, hai mắt hắn tối đen rồi hắn cũng không cảm thấy gì nữa, hắn đã chết.

Khi tên này bước tới gần Lâm Thanh Phong thì Lâm Thanh Phong cũng ra tay tát hắn một cái, lực đạo tuy không mạnh nhưng đủ để khiến tên Trúc Cơ kì này đi gặp Diêm Vương báo danh.

Lâm Thanh Phong nhìn một chút thi thể của tên này còn đang nằm trước mặt mình, hắn tiện tay đá một cái khiến thi thể lao như tên bắn bay về phía một tên tay sai Luyện Khí kì của Bạch Ngọc Lâu.

Chỉ thấy tên này đưa tay ra đỡ lấy thi thể thì bùm một cái tên này cùng với thi thể của tên trước đó cùng nhau bạo tạc.

Bạch Ngọc Lâu nhíu mày rồi nhìn về Lâm Thanh Phong hắn hét lớn.

-Ngươi là ai? Mau xưng danh.

Lâm Thanh Phong ngáp một cái rồi nói.

-Thật sự, ta cũng không muốn giết các ngươi nhưng các ngươi đã tìm đến thì các ngươi cũng có thể chết rồi, ta lại không rảnh hơi để nói nhiều với người chết, nên hiện tại các ngươi có thể đi chết.

Lâm Thanh Phong dứt lời trên hai tay hắn xuất hiện hai viên cầu Rasengan, hắn nhanh chóng xông vào đám thủ hạ của Bạch Ngọc Lâu.

Rất nhiều tên tiến lên ngăn cản Lâm Thanh Phong nhưng chỉ cần đụng vào Rasengan trên tay Lâm Thanh Phong thì toàn thân sẽ bị xoắn nát mà chết.

Lâm Thanh Phong như đi đến chỗ không người, chỉ cần hắn đi qua là sẽ có người chết.

Rất nhanh sau đó chỉ còn lại Bạch Ngọc Lâu cùng với Lâm Thanh Phong hai người nhìn nhau, toàn bộ tay sai của Bạch Ngọc Lâu đã chết hết, chết không thể chết lại.

Bạch Ngọc Lâu chảy đầy mồ hôi lạnh nhìn Lâm Thanh Phong như nhìn một con quái vật, tay hắn run run chỉ vào Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Ngươi…ngươi…ngươi dám giết hết tinh anh của Bạch gia, Bạch gia và ngươi không đội trời chung.

Lâm Thanh Phong vẫn đứng đó nhìn Bạch Ngọc Lâu với vẻ mặt bình thản.

Bạch Ngọc Lâu lấy từ nhẫn trữ vật ra một cái truyền tin phù, hắn bắn lên trời rồi nở nụ cười lạnh nhìn về Lâm Thanh Phong.

-Ta đã báo hiệu cho Kim Đan lão tổ, tiểu tử hôm nay chính là ngày chết của ngươi.

….Hết Chương 39…..

Chương 40: Bạch gia muốn chết

Lâm Thanh Phong nhìn về Bạch Ngọc Lâu như nhìn một thằng ngu, hắn thở dài một hơi rồi đứng đó chờ đợi.

Bạch Ngọc Lâu nhìn thấy Lâm Thanh Phong đứng đó, nghĩ rằng Lâm Thanh Phong khiếp sợ khi nghe tới Kim Đan kì lão tổ nên hắn càng điên cuồng hơn.

-Haha tiểu tử, hiện tại sợ chết đi, ngươi đừng lo lắng vì ngươi không sống được.

Lâm Thanh Phong cũng không muốn nói nhiều với Bạch Ngọc Lâu, hiện tại trời sáng sớm nên xung quanh có rất nhiều người nhìn về phía này, xác chết của người Bạch gia vương vãi khắp nơi khiến nhiều người sắc mặt trắng bệch rồi nôn ói.

Nhiều người sợ hãi nhìn về Lâm Thanh Phong, hiện tại toàn thân y phục của Lâm Thanh Phong đều là máu nhìn trông như một ác ma bò ra từ địa ngục.

Lúc này Nam Cung Phi Vân được người báo tin nên nhanh chóng chạy ra, theo sau còn có Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết cùng với các trưởng lão trong gia tộc Nam Cung.

Bọn hắn nhìn thấy tràng diện trước mắt một số trưởng lão cũng bắt đầu nôn ói, Nam Cung Tuyết, Nam Cung Mị Ảnh sắc mặt trắng bệch nhìn về Lâm Thanh Phong.

Nam Cung Phi Vân tỏ ra trấn định hơn, nhưng hắn cũng chảy mồ hôi lạnh.

Bạch Ngọc Lâu nhìn về phía Nam Cung Phi Vân, hắn điên cuồng cười nói.

-Haha Nam Cung Phi Vân, hiện tại ngươi đã xuất hiện a, nhưng đã trễ chỉ một lúc sau Kim Đan lão tổ của Bạch gia sẽ đến đây giết sạch các ngươi.

Lâm Thanh Phong thở dài nhìn Bạch Ngọc Lâu, hiện tại hắn cũng lười nghe tên này nói nhảm nên đưa tay chặt vào cổ Bạch Ngọc Lâu khiến hắn bất tỉnh.

Một lúc sau Lâm Thanh Phong cảm nhận được trên trời có một người đang bay đến, hắn ngẩng đầu nhìn về hướng người đó.

Người này chính là Kim Đan lão tổ của Bạch gia, khi thấy Bạch Ngọc Lâu báo hiệu thì hắn cũng nghĩ tới có sự tình không ổn nên đã bay tới đây.

Người đang bay đến nhìn thấy thảm cảnh trước mắt, hắn điên cuồng cười rồi rống to.

-Tiểu tử, ngươi rất tốt, giết nhiều người của Bạch gia như vậy hiện tại ngươi có thể chết rồi.

Lâm Thanh Phong ngước nhìn tên Kim Đan này, hắn có chút mỏi cổ, nhíu mày rồi tiện tay nhặt một thanh vũ khí gần bên sau đó ném về hướng tên này.

Thanh vũ khí mà Lâm Thanh Phong ném lao như tên bắn, tên Kim Đan này không kịp tránh né nên đã dính đòn.

Nhưng rất may cho hắn là Lâm Thanh Phong cũng không muốn giết hắn nên dù khiến hắn trúng đòn nhưng chỉ bị trọng thương.

Sau đó tên Kim Đan lão tổ này trọng thương rơi xuống đất, hắn không thể bò dậy nổi, vừa lúc nhìn thấy Lâm Thanh Phong ném thanh vũ khí thì hắn cũng không khinh địch, vận dụng hết sức lực bản thân để phòng ngự.

Nhưng cũng không có trứng gì dùng, thanh vũ khí dễ dàng đánh tan phòng ngự của hắn, rơi đúng ngay vị trí giữa bụng hắn, lực đạo mạnh mẽ khiến Kim Đan của hắn vỡ vụn, hiện tại hắn cũng không còn sức lực để đứng lên nữa.

Mọi người tứ phía nhìn cảnh này thì trợn mắt há mồm, Nam Cung Phi Vân thật sự sợ hãi, thầm nghĩ nếu hôm qua Lâm Thanh Phong ra tay với hắn thì hiện tại hắn cũng không muốn nhìn thấy mặt trời rồi.

Lâm Thanh Phong vẻ mặt lạnh nhạt bước tới chỗ tên Kim Đan kì này đang nằm, hắn đưa tay xách tên này lên như xách một con gà rồi đem tới đặt bên cạnh Bạch Ngọc Lâu.

Sau đó Lâm Thanh Phong giơ chân đá vào vùng bụng của Bạch Ngọc Lâu phế hết đi tu vi của hắn, làm Bạch Ngọc Lâu đau đớn tỉnh dậy.

Bạch Ngọc Lâu vừa tỉnh dậy, hắn liền phát hiện ra là hắn đã bị phế, ánh mắt hắn cay độc nhìn Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Tiểu tử, ngươi dám phế hết tu vi của ta, ngươi chờ Kim Đan lão tổ đến rồi sau đó chết đi.

Lâm Thanh Phong không trả lời Bạch Ngọc Lâu, mọi người xung quanh thì nhìn Bạch Ngọc Lâu như nhìn một tên ngu.



Lâm Thanh Phong thở dài một cái rồi đưa tay chỉ về phía tên Kim Đan cũng không sai biệt lắm nằm một bên như Bạch Ngọc Lâu.

Bạch Ngọc Lâu nhìn theo hướng ngón tay của Lâm Thanh Phong hắn trợn mắt há mồm không dám tin, người nằm bên cạnh hắn hiện tại chính là Kim Đan lão tổ của Bạch gia, Bạch Ngọc Lâu lắp bắp nói.

-Lão tổ,… ngài đây là tại sao?Bạch gia lão tổ nghe được câu hỏi ngu của Bạch Ngọc Lâu hắn phun ra một búng máu rồi chửi ầm lên.

-Tại sao? Ngươi còn dám hỏi tại sao? Ta mới là người phải hỏi ngươi là tại sao.

-Tại sao ngươi lại trêu chọc vì tiền bối này? Ngươi thật sự muốn Bạch gia phải diệt tộc à?

Bạch Ngọc Lâu càng trở nên điên loạn hơn.

-Cái gì mà tiền bối? Tên tiểu tử trước mặt này là tiền bối? Ngươi không phải bị điên a?

Bạch gia lão tổ tức giận, hắn thở ra từng hơi hổn hển rồi sau đó ngất xỉu.

Lâm Thanh Phong nhìn hết thảy trong mắt, mặc dù đã nói là không để Bạch Ngọc Lâu chết dễ dàng như vậy nhưng hiện tại hắn cũng lười quản Bạch Ngọc Lâu.

Lâm Thanh Phong đưa mắt nhìn về Nam Cung Phi Vân rồi hắn nói.

-Hiện tại mọi chuyện ta đã giải quyết xong, phiền nhạc phụ mang theo người đi tìm con của Bạch Ngọc Lâu rồi đưa hắn cùng Bạch Ngọc Lâu tới chỗ ta, còn nữa nhớ gọi thêm cả Bạch Tiểu Phụng cùng với gia gia của hắn.

Nói xong Lâm Thanh Phong đưa mắt nhìn một lượt những vị trưởng lão của Nam Cung gia, ánh mắt của hắn lạnh như băng khiến cho tất cả các trưởng lão này sợ sệt co đầu rụt cổ.

Lâm Thanh Phong cũng không muốn nói gì, hắn quay đầu bước vào Nam Cung gia, mọi người tự động nhường cho hắn một con đường.

Nam Cung Mị Ảnh kéo tay Nam Cung Tuyết chạy theo phía sau cùng Lâm Thanh Phong trở về.

Đợi khi ba người Lâm Thanh Phong đã đi khuất bóng thì những người ở đây mới dám thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Lúc nãy nhìn Lâm Thanh Phong thật sự quá đáng sợ, khiến bọn họ thật quá căng thẳng.

Nam Cung Phi Vân cũng thở ra một hơi, hắn nhìn các trưởng lão của Nam Cung gia rồi nói.

-Theo lời hắn mà làm, việc này nhất định phải nhanh, còn nữa cho người dọn dẹp đống hỗn loạn phía trước đi.

Nghe lời của Nam Cung Phi Vân các vị trưởng lão cũng gật đầu rồi cho người làm theo, Lâm Thanh Phong tạo cho bọn họ ấn tượng đầu tiên là quá đáng sợ.Cho tới hiện tại có vài vị hai chân vẫn còn run, nhất là những vị đã từng bắt ép gây khó dễ cho Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết.

Lâm Thanh Phong trở về phòng, hắn cởi bỏ một thân y phục dính đầy máu rồi bắt đầu tắm rửa.

Khi hắn bước ra ngoài thì vẻ mặt của hắn hoàn toàn khác, hắn trở lại với vẻ mặt thường ngày của mình, một tên thích tự kỷ hay đùa giỡn khắp nơi, không còn vẻ mặt lạnh như băng giống khi nãy.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn thấy hắn đã trở lại bình thường thì nàng chạy tới ôm lấy hắn rồi khóc lóc.

-Phu quân, khi nãy chàng làm ta sợ, thật sự ta rất sợ a.

Lâm Thanh Phong xoa đầu Nam Cung Mị Ảnh an ủi, mặc dù lúc đó giết người tâm trí hắn không thoải mái nhưng hắn vẫn rất bình tĩnh không có cảm giác điên cuồng.

Hỏa Vân tôn giả nhìn Lâm Thanh Phong rồi gật đầu, hắn nhìn ra được Lâm Thanh Phong mặc dù giết nhiều người như vậy nhưng vẫn không mất đi lý trí nên hắn cũng không nói gì.

Bọn người Lâm Thanh Phong chờ đợi trong viện tới trưa thì Nam Cung Phi Vân cũng dẫn hai người Bạch Tiểu Phụng cùng gia gia của hắn tới đây, còn thêm hai cha con Bạch Ngọc Lâu cũng bị áp giải tới.

Nhìn thấy bốn người đã đến thì Lâm Thanh Phong gật đầu vẫy tay với Nam Cung Mị Ảnh hắn giao hai cha con Bạch Ngọc Lâu cho nàng và Nam Cung Tuyết xử lý, còn hai ông cháu Bạch Tiểu Phụng thì hắn gọi qua một phía khác để nói chuyện.

Lâm Thanh Phong vẻ mặt bình tĩnh nhìn Bạch Tiểu Phụng một lúc lâu rồi hắn mới bắt đầu nói.

-Ta đã từng cảnh cáo ngươi trước về điều này, nhưng Bạch gia các người cũng không nghe, hiện tại không trách được ta đi?

Hai ông cháu Bạch Tiểu Phụng đồng thời thở dài, Gia gia của Bạch Tiểu Phụng đứng lên nói.

-Tại hạ là Bạch Thư Sinh, lần này Bạch gia thật sự không trách được tiền bối, mặc dù tiền bối đã cảnh báo trước nhưng người Bạch gia của chúng ta lại không nghe, chúng ta là tự tìm đường chết nên không thể nào oán trách ai được.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi lại nói tiếp.

-Bạch Ngọc Lâu khi sáng cũng đã dẫn toàn bộ tinh anh của gia tộc các ngươi tới đi? Vậy các ngươi sau này định làm gì?

Bạch Tiểu Phụng thở dài một hơi rồi nói.

-Thật sự hiện tại chúng ta cũng không biết nên làm gì tiếp theo, Bạch Ngọc Lâu sau khi nghe ta kể về sức mạnh của ngươi nên hắn đã dẫn xuất toàn bộ lực lượng của gia tộc ra để đối phó với ngươi.

-Hiện tại trong gia tộc ta chỉ còn người già và trẻ nhỏ, cao nhất cũng chỉ là ta Luyện Khí kì tầng 8.

Lâm Thanh Phong nhíu mày rồi nhìn Bạch Tiểu Phụng nói tiếp.

-Ta nghĩ các ngươi nên nhanh chóng di chuyển những tộc nhân còn lại đến một nơi khác sinh sống, nếu các ngươi lại ở đây thì không quá ba ngày Bạch gia thật sự bị diệt vong.

Hai ông cháu Bạch Tiểu Phụng đồng thời gật đầu rồi đứng dậy cáo từ ra về để thu xếp những người còn lại trong tộc, không cần Lâm Thanh Phong cảnh báo thì bọn hắn cũng biết, nếu không nhanh chóng rời khỏi nơi này thì Bạch gia thật sự muốn vong.

Nhìn hai ông cháu Bạch Tiểu Phụng đã đi xa, Lâm Thanh Phong gọi Nam Cung Phi Vân đến rồi nói.

-Thông báo cho những gia tộc khác, nếu ta tra được gia tộc nào gây khó dễ cho Bạch gia trong lúc rời đi thì bọn hắn cũng không cần tồn tại nữa.

Nam Cunng Phi Vân lạnh người gật đầu một cái rồi sai người thông báo cho những gia tộc khác.

Lâm Thanh Phong lẩm bẩm.

-Ta chỉ có thể giúp ngươi tới đây, việc còn lại phải dựa vào chính ngươi rồi.

…..Hết Chương 40…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau