HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 356 - Chương 360

Chương 357: Danzo chết

Mặc dù Mộc độn của Danzo không mạnh mẽ như Hashirama, nhưng khả năng hấp thụ Chakra của nó bản thân Danzo đã từng thử nghiệm, dù là bản thân hắn cũng không chịu đựng được quá lâu, nhìn thấy Nguyên Anh cùng Tiểu Long nhanh chóng bị đám cây cổ thụ vây lấy, Danzo khóe miệng kéo lên nụ cười lạnh, hắn dường như đã nhìn thấy chiến thắng đang ở trước mắt.

“Nguyên Anh đại nhân, Tiểu Long đại nhân…” Minato ở một bên lo lắng cau mày nhìn cảnh Nguyên Anh, Tiểu Long cả hai bị đại thụ vây lấy, mặc dù hắn biết rõ thực lực của cả hai sâu không lường được, nhưng đối mặt là Mộc độn trong truyền thuyết a.

Cũng vào lúc này, giọng nói hài hước của Nguyên Anh vang lên.

- Tiểu Long, ngươi nhìn vẻ mặt đắc ý của hắn a, ta nghĩ chúng ta nên giả vờ nằm bất tỉnh để hắn đắc ý thêm một lúc sao?

“Cái gì?” Danzo trong lòng khiếp sợ, bởi trong cảm nhận của hắn, Mộc độn vốn đã trói chặt cả hai, nhưng hắn không cảm giác Mộc độn truyền về một chút Chakra nào, mà ngược lại Chakra của bản thân hắn tiêu hao ngày một nhiều.

“Không ổn.” Danzo quyết định thật nhanh, hai tay kết ấn giải trừ Thụ giới hàng lâm, những cây đại thụ nhanh chóng héo rũ, để lộ ra thân ảnh Nguyên Anh cùng Tiểu Long, nhìn cả hai bình yên vô sự, Minato mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Nguyên Anh vẻ mặt hài hước hướng Danzo cười nói.

- Còn chiêu gì khác sao? Mau dùng nha, ta gần như không đợi nổi.

“Ngươi…” Danzo kinh ngạc, sau đó hắn âm trầm hỏi.

- Vì sao Mộc độn không có tác dụng với các ngươi?

“Về chuyện này sao?” Nguyên Anh một tay gãi cầm suy nghĩ, dưới cái nhìn tò mò của Danzo, khóe miệng nó kéo lên nụ cười nói.

- Ta biết lý do, nhưng ta không nói cho ngươi.

“…” Danzo im lặng thật lâu không đáp, một lúc sau, hắn thở dài nói.

- Được rồi, ta chịu thua, ngay cả Mộc độn của ta cũng không có tác dụng, ta không nghĩ ra biện pháp để có thể đối phó được các ngươi.

“Chịu thua sao?” Nguyên Anh xoắn xuýt gãi đầu hướng Tiểu Long nói.

- Hắn chịu thua rồi, nếu chúng ta giết hắn lúc này, liệu có ảnh hưởng tới công đức hay không?

“Làm sao ta biết được?” Tiểu Long lạnh nhạt nói.

- Ta nghĩ là nên mang hắn trở về giao cho Minato xử lý thôi.

Nguyên Anh trầm ngâm một chút rồi gật đầu hướng Danzo nói.

- Ngươi đã đầu hàng, như vậy bọn ta cũng không làm khó ngươi, Minato, ngươi tới mang hắn về đi.

“Đã rõ, Nguyên Anh đại nhân.” Được Nguyên Anh nhắc nhở, Minato giật mình một cái, hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đi tới bên cạnh Danzo, hướng Danzo nói.

- Danzo đại nhân, để đề phòng bất trắc, ta sẽ phong ấn Chakra của ngài lại, mong ngài đừng chống cự.

“Ta hiểu được.” Danzo bình tĩnh gật đầu đồng ý, Minato hai tay nhanh chóng kết ấn, ngay lúc này Nguyên Anh lại nói.

- Không cần thiết phải làm như vậy, có ta ở đây, hắn chạy không được, ngươi đi phía trước dẫn đường, hai chúng ta sẽ ở phía sau nhìn chằm chằm hắn.

“Nhưng mà…” Minato còn đang muốn nói gì đó, nhưng Nguyên Anh trừng mắt nói.

- Ngươi nghi ngờ thực lực của bọn ta?

Minato im lặng rồi, chỉ còn cách gãi đầu hướng Danzo nói.

- Danzo đại nhân, phiền ngài đi theo ta, còn bọn họ sẽ đi phía sau ngài.
Danzo cũng không có ý kiến gì khác, gật đầu một cái rồi đi theo sau Minato.

Đi được một lúc, không biết vô tình hay cố ý mà bước chân của Danzo ngày càng chậm lại, vị trí của hắn cùng Nguyên Anh, Tiểu Long ngày càng gần, còn Minato đã cách hắn được một đoạn khá xa.

“Hiruzen, lần này là ngươi thua.” Danzo trong lòng thầm nhủ một câu, khóe miệng kéo lên nụ cười lạnh lùng, hắn hành động thật nhanh, hai tay nhanh chóng kết ấn, lớn tiếng hét lên.

- Ta sẽ không để bất kì mối uy hiếp nào cho Konoha tồn tại.

- Tứ trận nghịch ấn – phong ấn.

Nghe được Danzo hét tên của thuật phong ấn, Minato cả người rùng mình, nhưng hắn còn chưa kịp phản ứng thì một luồng gió lớn từ phía sau lưng ập đến, thổi hắn bay đi một khoảng cách thật xa, thoát khỏi phạm vi phong ấn, tới khi hắn có thể đứng vững thì hắn mới nhìn thấy tràng cảnh phía sau.

Xung quanh thân thể Danzo xuất hiện một loạt ấn ký màu đen, lấy Danzo làm trung tâm điên cuồng hút lấy mọi thứ xung quanh vào thân thể hắn, có một điểm kì lạ là Nguyên Anh cùng Tiểu Long cả hai cũng đứng trong phạm vi ấn ký, nhưng cả hai dường như cũng không chịu một chút ảnh hưởng nào, thậm chí Nguyên Anh còn nhàn nhã hướng Minato vẫy tay.

Một hồi sau, ấn ký tan đi, mặt đất vốn bằng phẳng hiện tại đã trở thành một cái hố sâu, Nguyên Anh, tiểu Long cả hai đang lơ lửng trên miệng hố, còn Danzo thì nằm dưới hố, khí tức đã biến mất.

“Danzo đại nhân…” Minato có chút tiếc nuối thở dài, hắn dường như nghĩ ra điều gì đó ngẩng đầu hướng Nguyên Anh hỏi.

- Nguyên Anh đại nhân, có phải ngài đã biết Danzo sẽ làm như vậy, vì vậy ngài mới không cho ta phong ấn Chakra của hắn?

“Đúng vậy.” Nguyên Anh thẳng thắn gật đầu đáp.

- Danzo tuy rằng tàn nhẫn, nhưng thực sự, những việc hắn làm ra đều là vì Konoha, có thể chọn phương thức tự sát để chết là tốt nhất, cũng không nên để hắn chết trước mặt người dân a.

“Chỉ đành như vậy.” Minato thở dài một hơi, đi tới bên cạnh Danzo mang lấy xác của hắn trở về.

Về phía Lâm Thanh Phong, ngay lúc Danzo ngã xuống, hắn bỗng dưng cau mày, con mắt giữa trán hơi mở ra, hắn nhìn rõ ràng trên bầu trời có một luồng sáng màu vàng đang thành hình.

“Luồng sáng đó… là cái gì?” Lâm Thanh Phong có chút nghi hoặc hỏi, Nam Cung Mị Ảnh cau mày nói.

- Phu quân…chàng nói luồng sáng nào?
“Lão bà, ngươi nhìn không thấy?” Lâm Thanh Phong nghi hoặc chỉ tay lên bầu trời nói.

“Không có.” Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu, đồng thời nghi hoặc nhìn Lâm Thanh Phong nói.

- Giữa trán chàng…

“Giữa trán?” Lâm Thanh Phong đưa tay lên trán sờ thử một chút, lúc này hắn mới nhận ra con mắt thứ ba đã mở nên lên tiếng hỏi. 

- Tròng mắt đại gia, ngài tỉnh?

“Ừm.” Tròng mắt lạnh nhạt đáp.

- Chúng ta đang ở đâu? Vì sao ta không cảm nhận được bản thể?

“Chuyện này giải thích có hơi dài dòng, chúng ta đang ở một thế giới khác.” Lâm Thanh Phong đơn giản giải thích vài câu, nhưng tròng mắt là phân thân của Thiên đạo, nó nhanh chóng hiểu được liền nói.

- Thế giới khác? Là ngươi sử dụng thân thể của ba tên kia tạo ra cổng vào?

“Tạo ra cổng vào? Cũng có nghĩa rằng những thế giới này là chân thật tồn tại, cũng không phải được tạo ra sao?” Từ lời nói của tròng mắt, Lâm Thanh Phong nhanh chóng hiểu được một số vấn đề, hắn mỉm cười chỉ tay về hướng luồng sáng trên bầu trời hỏi.

- Tròng mắt đại gia, ngài biết luồng sáng đó là gì sao?

Theo hướng chỉ tay của Lâm Thanh Phong, tròng mắt liếc mắt nhìn một chút rồi giải thích.

- Luồng sáng đó là Công đức, nhờ có ta tồn tại nên ngươi mới có thể nhìn thấy.

- Nhưng thế giới này là chuyện gì xảy ra? Thiên đạo nơi này…quá yếu, yếu tới không hợp lẽ thường, dù cho có là Hạ cấp Thiên đạo cũng không yếu tới mức này, nếu không phải hắn xuất hiện để phân phát Công đức thì ngay cả ta cũng rất khó cảm nhận được.

“Không thể nào đâu? Theo Vô tự thần thư thì đây vốn là Trung cấp thế giới a? Thiên đạo hẳn là Trung cấp Thiên đạo đi? Vì sao ngay cả Hạ cấp Thiên đạo cũng không bằng?” Lâm Thanh Phong cau mày nói, lúc này luồng sáng trên trời cũng có dị động.

Luồng sáng chớp tắt một hồi, rồi phân ra hai tia sáng nhỏ, một tia hướng về Hokage đại lâu bay đi, tia còn lại thì hướng thẳng tới chỗ Lâm Thanh Phong, có tròng mắt cho biết tia sáng này là Công đức nên hắn cũng không có chút nào phản kháng, tùy ý để tia sáng sát nhập vào cơ thể.

Một hơi thở sau, trước mắt Lâm Thanh Phong xuất hiện một không gian kì lạ, xung quanh chỉ bao phủ một màu trắng, ngoại trừ chính bản thân hắn thì không có bất kì vật thể nào khác, ngay cả Nam Cung Mị Ảnh ban đầu vẫn đứng bên cạnh cũng biến mất, Lâm Thanh Phong nghi hoặc hỏi.

- Nơi này là đâu?

“Thiên đạo không gian.” Tròng mắt đáp một tiếng, rồi lại nhìn sang một hướng khác, nơi đó có một thân ảnh nam tử màu vàng sáng chói, thân ảnh hư hư thật thật, nhìn qua thì tưởng chừng như hắn chỉ là một đạo ảo ảnh, nam tử hướng Lâm Thanh Phong hay nói chính xác hơn là hướng con mắt giữa trán Lâm Thanh Phong nói.

- Ngươi cũng là Thiên đạo? Ta cảm giác được khí tức đồng loại từ ngươi.

“Đúng vậy.” Tròng mắt nhàn nhạt đáp một tiếng, Lâm Thanh Phong cũng theo đó mà hỏi.

- Ta là Lâm Thanh Phong, tiền bối, ngài là Thiên đạo của thế giới này sao?

Nam tử mỉm cười hướng Lâm Thanh Phong gật đầu nói.

- Ta đúng là Thiên đạo ở đây, còn ngươi là tu sĩ? Cũng được một khoảng thời gian dài kể từ lần cuối ta nhìn thấy tu sĩ.

“Lần cuối nhìn thấy tu sĩ? Tức là nơi này đã từng có tu sĩ tồn tại?” Lâm Thanh Phong ngạc nhiên, nghi hoặc hướng nam tử hỏi.

- Nhưng bên ngoài Linh Khí yếu ớt tới không chịu nổi, đừng nói tới Luyện Hư, Hợp Thể, mà ngay cả Luyện Khí kì cũng không thể xuất hiện, với tình trạng như vậy thì căn bản không thể tồn tại tu sĩ a?

Chương 358: Thiên đạo nhờ cậy

“Đã tới mức này sao?” Nam tử lắc đầu thở dài, một lúc sau hắn nghiêm túc hướng Lâm Thanh Phong nói.

- Lâm Thanh Phong, ta có thể nhờ ngươi giúp đỡ sao?

“Ồ? Ngài muốn ta làm gì?” Lâm Thanh Phong tò mò hỏi, nam tử mỉm cười nói. 

- Ta muốn nhờ ngươi, giúp ta giết một người.

“Haha, tiền bối, ngài đang đùa ta đi?” Lâm Thanh Phong sững sờ một lúc rồi lắc đầu cười.

Thiên đạo là đỉnh phong tồn tại, dù cho là Hạ cấp Thiên đạo cũng có thể đơn giản mạt sát Bán Tiên, lúc này một cái Thiên đạo lại nhờ một tên Nguyên Anh giết người? Chuyện này nói ra sẽ khiến người ta cười chết người a.

Nam tử cũng không đáp lời, chỉ im lặng nhìn chằm chằm Lâm Thanh Phong, hắn rất nghiêm túc, cũng không muốn đùa giỡn, lúc này Lâm Thanh Phong cũng nhận ra, nhưng trong hắn cau mày nói.

- Thiên đạo tiền bối, không phải ta không muốn giúp ngài, nhưng ngài nhìn ta một chút, ta chỉ là một tên Nguyên Anh kì à? Ngài muốn ta đi giết một người mà ngay cả ngài cũng không giết được? Ta thật có tâm mà vô lực a.

Một cái Thiên đạo bị bức tới mức độ phải hạ mình nhờ cậy một cái Nguyên Anh tu sĩ, nghe qua là có thể biết vấn đề này nghiêm trọng tới mức nào, Lâm Thanh Phong thực sự không chắc rằng hắn có thể làm được.

“Để ta giải thích một chút đi.” Nam tử lắc đầu cười nói.

- Có một cái Trung cấp Thiên đạo khác muốn cắn nuốt ta để trở nên mạnh hơn, hắn đã tạo ra một đội quân, trước tiên hắn gửi đội quân giết đi tu sĩ, đồng thời làm suy yếu đi thực lực của ta.

- Khi hắn mở cồng thông đạo hòng đưa quân đội tới đây, ta liền phát hiện ra ý đồ của hắn, vì thế ta đã ra sức ngăn cản, nhưng ta vẫn để lọt vào một tên trong số bọn chúng.

- Tên xâm nhập sau khi tới đây liền điên cuồng tìm giết tu sĩ, và đồng thời hắn cũng gieo xuống một hạt giống, bắt đầu hấp thụ Linh Khí của nơi này, nó hấp thụ vô độ, lại không nhả ra, khiến thực lực của ta cũng theo đó mà giảm sút, đồng thời tạo nên tình trạng Linh Khí thưa thớt như ngươi nhìn thấy.

- Để ngăn cản quân đội chính của bọn chúng ta không thể phân tâm quan sát tình trạng của thế giới, tới khi ta nhận ra có một tên xâm nhập thì mọi chuyện đã quá muộn.

“Khoan đã, từ bên ngoài tới? Còn gieo xuống một khỏa hạt giống? Nghe có chút quen thuộc à?” Lâm Thanh Phong cau mày lẩm bẩm, nam tử ngạc nhiên hỏi.

- Ngươi biết hắn?

“Ta cũng không chắc chắn, việc này ta cần kiểm chứng lại một chút.” Lâm Thanh Phong gãi đầu nói, nam tử lại tiếp tục nói.

- Đội quân của tên kia, thực sự rất kì quái, làn da trắng bệch, trên đầu tên nào cũng mang theo cặp sừng ngắn, đa phần bọn chúng đều mang theo hai con mắt màu bạch sắc, vài tên đẳng cấp cao thì có thêm con mắt thứ ba ở giữa trán màu đỏ, con mắt thứ ba có rất nhiều hình vòng cung, và mỗi vòng cung đều có ba dấu phẩy màu đen đan xen nhau.

- Bọn chúng là phàm nhân, nhưng bọn chúng có thọ nguyên còn nhiều hơn cả Luyện Hư kì, có thể sử dụng pháp thuật cường đại cũng không kém Luyện Hư kì là bao, nhờ điểm này cộng thêm khỏa hạt giống kia hấp thụ hết Linh Khí, tên xâm nhập dần dần giết sạch tu sĩ ở đây.

“Khoan đã? Phàm nhân có thể sử dụng pháp thuật như tu sĩ? Đây không phải đang nói đám Ninja kia sao? Nói như vậy thì tên xâm nhập hẳn là Kaguya đi?” 

Dựa theo nguyên tác tới nói, Kaguya nữ nhân này từ thật lâu đã tồn tại, nàng là người từ nơi khác tới đây, thần thụ cũng là do nàng gieo trồng, nàng cũng không phải tu sĩ, nhưng lại có thể sử dụng Chakra để thi triển pháp thuật cường đại như tu sĩ, lại thêm miêu tả của nam tử thì Lâm Thanh Phong có thể khẳng định 8-9 phần “tên xâm nhập” trong lời nam tử là Kaguya.

“Ta đã đại khái đoán ra được tên xâm nhập ấy là ai.” Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi nói.

- Nhưng tin tức mà ta biết được, có hơi khác so với tin tức mà ngài vừa nói.
“Ồ? Nói thử một chút?” Nam tử có chút ngạc nhiên hỏi lại, Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

- Tên xâm nhập mà ngài vừa nhắc tới, hẳn là một nữ nhân, nàng có tên gọi là Kaguya.

- Làn da trắng xám, trên đầu có một cặp sừng nhỏ, hai con mắt Byakugan màu bạch sắc không có đồng tử, con mắt thứ ba ở giữa trán là cửu câu ngọc Shari-Rinnegan, đây là đặc điểm nhận dạng của nàng, rất trùng hợp với miêu tả của ngài.

“Ngươi biết nàng ở đâu? Mau cho ta biết.” Nam tử thật sự gấp không chịu nổi, Kaguya trong mắt hắn thì Kaguya không được tính là kẻ thù, nàng chỉ là một con kiến hắn tùy thời đều có thể bóp chết, nhưng một con kiến nhỏ như vậy lại kẹt trong miệng hắn thật nhiều năm, dù có là ai thì cũng cảm thấy khó chịu a? 

Còn chưa nói tới cũng nhờ nàng làm chuyện tốt, khiến cho tu sĩ ở nơi này đều chết hết, Linh Khí cũng biến mất thực lực của hắn cũng theo đó giảm đi, đây không còn là khó chịu, mà là cực độ khó chịu a.

“Ta biết ngài rất khó chịu, nhưng ngài nghe ta nói một lời.” Lâm Thanh Phong bình tĩnh hướng nam tử giải thích.

- Theo ta được biết, hạt giống mà nàng gieo xuống, hút hết Linh Khí nơi này đã sinh trưởng, đơm hoa kết trái, và loại trái đó đã bị nàng ăn vào, nó đã trở thành thực lực của nàng, tất cả số Linh Khí đã bị nàng đồng hóa.

- Hiện tại, ngài có trực tiếp tìm tới Kaguya rồi giết nàng, thực chất cũng không có chỗ dùng, vì số Linh Khí đó đã không thể trở lại.

“Nàng dám…” Nam tử hai tay nắm chặt tới mức run rẩy, nghiến răng ken két, hấp thu thực lực của hắn, sau đó chuyển hóa tất cả thành của mình? Đây là đang đùa với Thiên đạo a? Lâm Thanh Phong cũng không quản tới biểu hiện của nam tử, hắn tiếp tục nói.

- Thực chất…ta nghĩ rằng nàng đã làm khá tốt, nàng hấp thu hết Linh Khí, nơi này đã không còn khả năng sản sinh ra tu sĩ, nhưng đồng thời, nàng lại mở ra một con đường tu luyện khác.

- Con người vẫn có thể tự mình tu luyện để đạt được thực lực cường đại như tu sĩ, nhưng thọ nguyên lại không nhiều, giảm bớt đi việc xuất hiện những tu sĩ thực lực cường đại ngang ngược hoành hành bá đạo.

- Không chỉ vậy, nàng còn tự kiến tạo cho mình một đội quân, nhằm ngăn chặn đám người từ bên ngoài tới đây xâm nhập.

- Theo một cách nói nào đó, thì nàng cũng đang góp sức bảo vệ thế giới này, nàng là đồng minh của ngài, cũng không phải kẻ thù. 

- Thậm chí…nếu hiện tại ngài bắt tay hợp sức với nàng, thì sau khi ngăn cản được âm mưu của tên kia, nàng có thể giúp ngài cai quản thế giới này, ngài cũng không cần lo lắng tới việc sẽ có người nào đó cần độ kiếp, ngài chỉ cần quan sát động tĩnh của tên kia là được.Nghe được những lời này từ Lâm Thanh Phong, nam tử cũng không muốn suy nghĩ, ngay lập tức gật đầu cười đáp.

- Tốt, ta nghe theo ngươi.

“???” Lâm Thanh Phong liền mộng bức, đầu não hắn còn đang nhanh chóng suy nghĩ lời để nói đây, hắn cũng không thể tin được nam tử lại dễ dàng đồng ý như vậy.

Nam tử nhìn ra sự nghi hoặc trong mắt của Lâm Thanh Phong, hắn mỉm cười giải thích.

- Ngươi là tu sĩ, nhưng lại có phân thân Thiên đạo đi theo bảo hộ, hẳn là ngươi rất đặc biệt, vì thế ta tin tưởng quyết định của ngươi.

“Hắc? Nếu ta nói tròng mắt đại gia bị lừa tới, ngài có tin hay không?” Lâm Thanh Phong trong lòng nghĩ loạn xoắn xuýt gãi đầu nói.

- Ta cố hết sức đi.

- Nhưng ngài có thể lưu cho ta phương thức để tiện liên lạc hay không?

“Cái này đơn giản.” Nam tử cười nói.

- Ta sẽ lưu một đạo phân thân ở chỗ ngươi, ngươi tùy thời có thể tìm ta.

Lâm Thanh Phong tròng mắt đảo một vòng, đầu não nghĩ ra chuyện gì đó liền nói.

- Thiên đạo tiền bối, ngài cũng thấy, lúc này tròng mắt đại gia đang ở chỗ của ta, nếu ngài cũng vào đây, hai người sống chung một chỗ có phải hay không rất chật chội? Ngài nghĩ như thế nào về việc đổi sang một chỗ khác? Chẳng hạn như cơ thể của lão bà ta?

“Haha, tiểu tử ngươi muốn lợi dụng ta nhằm nâng cao cảm ngộ của nàng ấy?” Nam tử nhanh chóng hiểu được Lâm Thanh Phong đang suy nghĩ cái gì, hắn ngẩng đầu cười lớn.

- Tốt thôi, việc này đối với ta cũng không có gì lớn lao, ta có thể đáp ứng ngươi.

“Haha…” Bị nhìn thấu tâm tư, Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu cười, nam tử cũng không nhiều lời, phất tay một cái, Nam Cung Mị Ảnh liền xuất hiện bên cạnh Lâm Thanh Phong, nàng nghi hoặc nhìn xung quanh, khi nhìn thấy Lâm Thanh Phong nàng liền hỏi.

- Phu quân…đây là nơi nào?

“Lão bà, chuyện khá dài dòng, trở về có thời gian ta sẽ giải thích, vị nam tử này là Thiên đạo của thế giới này, ngài ấy muốn cho nàng chỗ tốt.” Lâm Thanh Phong đơn giản giải thích cho Nam Cung Mị Ảnh, nghe xong nàng mộng bức vài giây, nhưng nàng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh hướng nam tử chắp tay nói.

- Tiểu nữ Nam Cung Mị Ảnh, xin ra mắt Thiên đạo tiền bối.

“Nam Cung Mị Ảnh, ngươi không cần phải khách khí, việc chào hỏi cứ để sau, nhìn qua có vẻ ngươi là Kiếm Tu đi? Ngươi hãy mang bản mệnh pháp khí đưa cho ta.” Nam tử mỉm cười hướng Nam Cung Mị Ảnh nói.

Nam Cung Mị Ảnh cái hiểu cái không, nhưng có Lâm Thanh Phong ở một bên khẳng định, nàng cũng lấy ra Hàn Băng Kiếm đưa cho nam tử.

…Hết Chương 358….

Chương 359: Khí linh?

Nhận lấy Hàn Băng Kiếm từ Nam Cung Mị Ảnh, nam tử xem xét một lúc rồi gật đầu cười nói.

- Bản mệnh pháp khí của ngươi mặc dù vẫn còn nhiều chỗ khiếm khuyết, ta sửa chữa cho ngươi một chút, đồng thời nó vẫn chưa sinh ra Khí Linh, như vậy…bộ phân thân này của ta sẽ làm Khí Linh của ngươi đi.

- Coi như là ta đưa trước tiền đặt cọc.

“…”

“Đại gia, ngài đem một cái phân thân làm tiền đặt cọc? Ngài không sợ bọn ta sẽ ôm đồ bỏ chạy sao?” Lâm Thanh Phong im lặng cúi đầu, Nam Cung Mị Ảnh hiện tại cũng không biết nói gì mới tốt, nắm một cái phân thân Thiên đạo làm khí linh? Nàng có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới chuyện điên rồ này a? Chỉ có thể hướng nam tử nói.

- Cứ dựa theo quyết định của ngài là được, tiểu nữ không có ý kiến.

“Tốt.” Nam tử gật đầu một cái, thân ảnh của hắn từ từ sát nhập vào Hàn Băng Kiếm, chưa đầy ba hơi thở thì thân ảnh của hắn cũng biến mất, chỉ để lại Hàn Băng Kiếm trôi nổi giữa không trung.

Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người cũng theo đó mà trở lại căn nhà nhỏ ở Konoha, bên ngoài sắc trời vẫn chưa sáng hẳn, luồng sáng trên bầu trời đang từ từ biến mất, đoán chừng hai người bọn họ rời đi không được bao lâu.

Mọi việc diễn ra giống như là một giấc mơ, nếu không phải Hàn Băng Kiếm vẫn còn trôi nổi trước mặt thì bọn họ cũng không tin tưởng được bọn họ vừa từ Thiên đạo không gian trở về đâu.

Nam Cung Mị Ảnh bình tĩnh tiến tới nắm lấy Hàn Băng Kiếm, cảm nhận được Hàn Băng Kiếm đã sản sinh ra Khí Linh, từ Khí Linh truyền ra từng đạo huyết mạch tương liên lúc này nàng mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, hướng Lâm Thanh Phong hỏi.

- Phu quân, rốt cục chuyện này là sao? Chàng đã thực hiện giao dịch gì với Thiên đạo tiền bối?

“Nàng đợi một lúc, ta cảm nhận được Nguyên Anh, tiểu Long cả hai đang trở về, lúc đó ta sẽ giải thích một lần.” Lâm Thanh Phong bình tĩnh trả lời, sau đó lại hỏi.

- Tròng mắt đại gia, lúc này ngài muốn tiếp tục say ngủ hay muốn tỉnh lại đi quan sát?

“Ta vẫn là tiếp tục ngủ đi, nơi này cũng không phải thế giới mà ta cai quản, mặc dù hắn không nói, nhưng một thế giới có hai cái Thiên đạo tồn tại là một chuyện rất khó chịu, còn có, ta sẽ giao quyền điều khiển thân thể ta cho ngươi, ngươi có thể tùy ý sử dụng, khi nào muốn thì thầm gọi ta là được.” Tròng mắt tùy ý đáp, con mắt trên trán Lâm Thanh Phong cũng theo đó mà từ từ khép lại.

Một lúc sau, Nguyên Anh cùng Tiểu Long cả hai cũng trở về, Nguyên Anh lúc này chỉ còn một cánh tay, nó cũng không muốn thu lại cánh tay kia từ chỗ Minato, bởi nó chỉ cần tới chỗ tiểu Linh hút thêm một chút Nguyên Lực là có thể hồi phục, đã như vậy, còn không bằng lưu lại cánh tay ở chỗ Minato, về sau có việc thì cứ để hắn đi giải quyết cũng tốt, không cần thiết phải chạy khắp nơi.

“Hắc hắc, đại ca, ngươi biết ta phát hiện ra điều gì sao?” Nguyên Anh trở về, trước tiên nó liền chạy tới trước mặt Lâm Thanh Phong cười hỏi.

“???” Lâm Thanh Phong nghi hoặc nhìn nó, chỉ thấy nó tự tin vỗ ngực nói.

- Nguyên Lực của chúng ta có thể giúp Ninja đạt được trạng thái tương tự như Tiên nhân thuật.

- Từ đó ta biết được, suy đoán của chúng ta về việc trộn lẫn Chakra trong cơ thể Ninja và Linh Khí bên ngoài để trở thành Tiên nhân là đúng.

“Ừm? Thật sao?” Lâm Thanh Phong vẻ mặt ngạc nhiên hỏi lại, Nguyên Anh liền đắc ý gật đầu.

- Đại ca, ngươi có thể không tin tiểu Long, nhưng ngươi nhất định phải tin ta à, còn chưa kể, ta đã tự lấy thân mình ra để thử nghiệm a, kết quả làm sao sai được?

“Còn tự lấy thân thử nghiệm?” Lâm Thanh Phong một mặt khâm phục nhìn nó, khiến nó càng đắc ý hơn, lúc này Lâm Thanh Phong gật đầu mỉm cười nói.

- Như vậy, ta phải thưởng cho ngươi a.

“Đúng, đúng, phải có…” Nguyên Anh còn chưa nói hết câu, đã thấy Lâm Thanh Phong phất tay, ấn ký trên cổ tay lóe lên một cái, tiểu Linh liền xuất hiện, nàng nở nụ cười dịu dàng nhìn nó nói.

- Tướng công, đại ca cấp cho chúng ta vài ngày nghỉ phép nha…
“A lặc? Lão bà? Không tốt.” Nguyên Anh trợn trắng cả mắt, nó không nói hai lời liền xoay đầu bỏ chạy.

Nhưng nó chạy chưa được bao xa thì trên đầu liền cảm thấy đau nhức, bàn tay của tiểu Linh đã bóp chặt đầu nó, nàng một mặt hung thần ác sát nói.

- Tướng công…mặc dù dùng thân thử nghiệm là không sai, nhưng mà cũng không cần tới mức phải xé bỏ cánh tay nha…những ngày này, thiếp thân sẽ hảo hảo dạy dỗ chàng biết yêu mến thân thể một chút…

Nguyên Anh mồ hôi chảy đầy đầu, nhớ lại những bài học suốt hai mươi năm ở cùng, nó vùng vẫy hét.

- Không có, lão bà, ngươi tin ta, về sau ta không dám nữa, ta sẽ tự biết yêu mến bản thân, không cần ngươi dạy ta a…

“Hahaa…” Tiểu Linh cười dài một tiếng, thân ảnh lóe sáng liền cùng Nguyên Anh biến mất, lưu lại trên cổ tay Lâm Thanh Phong một đạo ấn ký.

“Ta bỗng dưng có cảm giác…về sau không nên lấy vợ?” Nhìn cảnh Nguyên Anh một mặt sinh không thể luyến bị lôi đi, Tiểu Long có chút không chắc chắn nói ra.

“Ngươi nói sai.” Lâm Thanh Phong lắc đầu nói.

- Nếu ngươi muốn thì ngươi vẫn có thể lấy vợ, nhưng ngươi đừng học theo nó tìm đường chết là được.

“Ta nghĩ là thôi đi, ta chỉ là một cái Yêu đan, lấy vợ về có trứng gì dùng?” Tiểu Long suy nghĩ.

- Nhưng ta lại có chút tò mò, không biết Nguyên Anh lấy vợ về làm gì? Nó cũng không giống đại ca ngươi a?

“Cái này ta làm sao biết được? Hẳn là nó có sở thích đặc biệt đi?” Lâm Thanh Phong có chút không chắc chắn nói ra, dừng một chút hắn lại hướng tiểu Long hỏi.

- Lần này, các ngươi tìm hiểu được gì sao?

“Tìm hiểu được một chút.” Tiểu Long gật đầu giải thích.

- Ta cùng Nguyên Anh đã thử nghiệm cho tên Danzo sử dụng Mộc độn bao vây lấy, và phát hiện ra, mộc độn thực sự có khả năng hút Linh lực cùng Nguyên lực.- Nhưng có lẽ là tên Danzo này quá phế đi, số lượng hắn hút được ít ỏi tới đáng thương.

Nghe được Mộc độn có thể hấp thu Nguyên lực, Lâm Thanh Phong có chút hứng thú, mặc dù tiểu Long đã nói là ít, nhưng đây là Danzo a, “hàng nhái” của hắn có thể so với Hashirama sao? Hashirama hơn hắn triệu lần có thừa à?

“Ít tới mức nào?” Lâm Thanh Phong hứng thú hỏi, Tiểu Long trầm ngâm một chút rồi nói.

- Thử lấy ví dụ, mức Nguyên Lực của Nguyên Anh sau khi chặt tay là 1000, nó đứng yên không động đậy để cho hắn hút liên tục 1000 năm thì có lẽ hắn sẽ hút được…một phần triệu…không đúng vẫn quá cao…hắn là một phần mười triệu?

“Cắt, cái này gọi là hút sao? Căn bản là hàng thải a?” Lâm Thanh Phong đưa tay bóp trán, hắn cảm thấy sọ não có chút đau, Danzo tuy không phải Hashirama, nhưng ít nhiều gì hắn cũng sở hữu mộc độn à? Hắn hút thảm thương như vậy, nếu đổi lại là Hashirama mạnh hơn một chút có hút 1000 năm cũng hút được 1 chỉ số Nguyên Lực đi? Tự chặt một cánh tay, tu vi giảm xuống, còn khiến hắn phun ngụm lão huyết, đổi lại lấy được tin tức “hữu ích” này?

Lâm Thanh Phong ôm tâm lý may mắn, cố gắng hít vào một hơi thật sâu giữ bình tĩnh lại hỏi.

- Ngoài tin này ra, các ngươi còn biết được gì sao?

“Vậy thì không có.” Tiểu Long thành thật đáp, Lâm Thanh Phong triệt để bó tay rồi, chỉ biết im lặng, ngẩng đầu nhìn trời, thật lâu cũng không biết phải nói gì khác.



Năm năm sau.

Konoha khắp nơi treo lên vải trắng, toàn thôn người nào cũng mang theo vẻ mặt đau thương, tiếc nuối nhìn về phía nghĩa trang, bởi vì hôm nay là ngày mà Kushina - một trong số những anh hùng trong lòng bọn họ đã vĩnh viễn ra đi.

Ba năm trước đó, do có phân thân của Thiên Đạo chấp nhận trở thành Khí Linh của Hàn Băng Kiếm, vì thế cảm ngộ về Kiếm đạo của Nam Cung Mị Ảnh cũng được tăng thêm một bước, nàng gần như muốn độ Thiên Kiếp để tấn cấp cảnh giới Kiếm Tôn, vì thế nàng đã trở về Thông Thiên Đại Lục chuẩn bị độ kiếp, chỉ lưu lại Lâm Thanh Phong một người tiếp tục ở Hokage thế giới.

Trong ngôi nhà nhỏ của Lâm Thanh Phong, Minato cùng Naruto cũng giống như nguyên tác mang họ Uzumaki, lúc này hắn đã được 5 tuổi đang ngồi đợi trước bàn gỗ, lúc này Lâm Thanh Phong bưng ra một cái bánh kem thật lớn đặt trên bàn, hướng Naruto cười nói.

- Naruto, chúc mừng sinh nhật, ngươi thổi nến a.

Naruto lúc này đã được 5 tuổi, hắn cũng hiểu được một số chuyện, hắn biết hôm nay là ngày mẫu thân của hắn vừa qua đời, vì thế cũng không còn tâm trí để ăn bánh sinh nhật nữa chỉ cúi đầu im lặng không đáp, Minato thở dài một hơi, nở nụ cười gượng gạo hướng Naruto nói.

- Naruto, đây là bánh kem do chính tay Phong thúc thúc làm…

“Mọi người ăn đi…con không đói.” Naruto hai mắt đỏ ứng, giọng nói rưng rưng đáp một tiếng, lại tiếp tục cúi đầu im lặng.

“Ài…” Minato lắc đầu thở dài, hướng Lâm Thanh Phong nói.

- Phong huynh đệ, tiểu hài tử còn nhỏ không biết chuyện, ngươi cũng đừng chấp nhặt hắn.

“Không sao.” Lâm Thanh Phong lắc đầu cười với Minato một cái, sau đó nghiêm túc hướng Naruto hỏi.

- Naruto, ngươi biết hôm nay là ngày gì sao?

“…” Naruto im lặng không đáp, Lâm Thanh Phong lắc đầu nói.

- Ngày hôm nay là sinh nhật của ngươi, đáng ra ngươi nên vui mừng mới đúng, không phải ủ rũ như hiện tại.

Chương 360: Tên thần kinh

“Vui mừng? Phong thúc thúc, ngài cũng biết rõ hôm nay mẫu thân ta vừa chết đi, ngài nói ta làm sao có thể vui mừng?” Naruto tức giận hét lên, Minato còn đang muốn lên tiếng dạy dỗ hắn nhưng Lâm Thanh Phong lại đưa tay ngăn cản nói.

- Ta biết, hai ngươi đau buồn vì việc Kushina chết đi, nhưng thực chất, các ngươi không nên đau buồn vì nàng, mà các ngươi phải vui mừng cho nàng mới đúng.

- Để ta kể cho hai người một câu chuyện xưa đi.

Naruto, Minato hai người cũng không có chút hứng thú nào để nghe câu chuyện xưa của Lâm Thanh Phong, nhưng hắn cũng không vì vậy mà dừng lại, vẫn nhẹ nhàng nói.

- Chuyện xưa kể rằng, từ thuở thiên địa còn chưa được hình thành, đã tồn tại ba vị đại năng.

- Bọn hắn sử dụng sức mạnh vô song của mình để tạo ra vạn vật, một người kiến tạo thiên địa, một người tạo sinh mệnh, còn người cuối cùng dẫn dắt những sinh mệnh chết đi tiến vào luân hồi, chờ đợi ngày được sống lại…

“Sống lại?” Naruto căn bản cũng không muốn nghe, nhưng hắn vẫn chuẩn xác bắt lấy trọng điểm, ngay lập tức đứng dậy hướng Lâm Thanh Phong hỏi.

- Phong thúc thúc, mẫu thân thật sự có thể sống lại?

“Ừm, không phải có thể, mà là chắc chắn sẽ sống lại.” Lâm Thanh Phong mỉm cười đưa tay xoa đầu Naruto nói.

- Chỉ có một điểm khác biệt, khi nàng sống lại, nàng sẽ trở thành một đứa bé, làm lại một con người hoàn toàn mới.

“Như vậy…ta có thể gặp lại mẫu thân sao?” Naruto hai mắt sáng lên hỏi, Lâm Thanh Phong gật đầu cười.

- Đương nhiên, ngươi có thể gặp lại nàng.

- Chỉ là không biết bao lâu mới có thể thôi, mà nếu như có gặp được, cũng không biết ngươi có nhận ra nàng hoặc nàng có nhận ra ngươi hay không?

Câu cuối cùng Lâm Thanh Phong cũng không nói ra, nhưng tính tình của Naruto cũng không khác nguyên tác là mấy, hắn đầu óc đơn giản, khi biết được rằng trong tương lai sẽ có thể gặp lại Kushina hắn vui mừng còn không kịp làm gì còn thời gian suy nghĩ tới điểm này? 

Naruto vui vẻ ngồi vào bàn, nụ cười kéo tới tận mang tai thổi nến trên bánh kem nói.

- Ta nhất định sẽ trở thành một Ninja cường đại, làm một Hokage, được mọi người ngưỡng mộ như phụ thân, để lần sau gặp được mẫu thân thì nàng sẽ không cảm thấy thất vọng.

“Đồ ngốc, người như ngươi cũng mơ tưởng trở thành Hokage?” Ngay lúc này, ngoài cổng vang lên một thanh âm, nhận ra chủ nhân của đạo thanh âm này là ai, Naruto hừ một tiếng hướng ra cổng nói.

- Sasuke, ngươi lại muốn kiếm chuyện?

Sasuke đứng trước cổng, mái tóc đen nhánh, mặc chiếc áo màu xanh lam đậm, quần đùi trắng, một tay đút vào túi quần, khinh thường hừ nói.

- Ta không rảnh rỗi tới đây gây chuyện với ngươi.

“Vậy ngươi tới đây làm gì?” Naruto ngây ngốc hỏi, Sasuke cũng không giấu diếm, hắn hướng Lâm Thanh Phong cúi đầu nói.

- Lâm Thanh Phong đại nhân, xin ngài thu nhận ta làm đệ tử.

Naruto trợn mắt há mồm, hắn thật sự không thể tin tưởng rằng người đứng trước mặt hắn lúc này là Sasuke mà hắn từng quen biết, bởi trong ấn tượng của hắn, Sasuke là một tên mắt đặt cao hơn đỉnh đầu, chưa bao giờ cúi đầu với bất kì ai, ngoại trừ người nhà của hắn. 

Lâm Thanh Phong cũng không lập tức trả lời Sasuke mà nhẹ nhàng dùng một con dao nhỏ cắt lấy bánh kem đặt lên bốn chiếc đĩa nhỏ trên bàn, làm xong tất cả, hắn mới lạnh nhạt nói.

- Nếu ngươi tới đây để dự tiệc sinh nhật của Naruto thì bọn ta rất hoan nghênh, còn nếu ngươi tới đây để bái ta làm sư phụ, thì câu trả lời của ta vẫn như lần trước, ta sẽ không thu nhận ngươi.

“Vì sao?” Sasuke cau mày hỏi, Lâm Thanh Phong nhẹ nhàng lắc đầu nói.

- Không thu tức là không thu, không có lý do.Thực chất, Lâm Thanh Phong trong lòng cũng khổ không thể tả, Sasuke con hàng này cũng không phải lần thứ nhất tới đây mong được hắn nhận làm đồ đệ, ban đầu Lâm Thanh Phong cũng có chút hứng thú, nhưng con bà nó, con hàng này lại muốn trở thành Ninja, ngoài việc học những kỹ thuật cần thiết cùng nhẫn thuật cường đại thì hắn không muốn học gì khác.

Lâm Thanh Phong là một tu sĩ, hắn ngay cả cái cơ bản nhất đề luyện Chakra cũng không biết thì hắn phải dạy cái gì đây? Vì thế hắn liền trực tiếp khoát tay nói.

- Xin lỗi, ngươi tìm lộn người.

Nhưng hết lần này tới lần khác, Sasuke con hàng bệnh thần kinh này lại nghĩ rằng Lâm Thanh Phong không muốn nhận hắn là do hắn chưa có đủ thành ý, vì thế cứ cách vài ngày thì hắn lại tới một lần, mong rằng Lâm Thanh Phong sẽ thay đổi ý định.

Bị tên thần kinh này quấy nhiễu lâu ngày, Lâm Thanh Phong thậm chí có xung động một tát chụp chết hắn cho đỡ phiền não, nhưng lại nghĩ tới Itachi là một tên đệ khống, vì thế hắn chỉ còn cách nhẫn nhịn.

“Ngày mốt ta lại tới đi.” Sasuke thở dài, bỏ lại một câu rồi xoay người rời đi, Naruto đứng trước cổng lè lưỡi nói.

- Ngươi chết tâm đi, đừng hòng Phong thúc thúc thu nhận ngươi.

“Naruto nói đúng, ngươi chết tâm đi.” Lâm Thanh Phong vô lực thở dài nằm trên sàn, lời này không biết hắn đã nói bao nhiêu lần, nhưng con hàng bệnh thần kinh kia vẫn không chịu nghe lọt tai.

Minato nhìn cảnh này cũng có chút cảm thông cho Sasuke, bởi hắn cũng nghĩ tương tự như Sasuke, nguyên do Lâm Thanh Phong không nhận Sasuke là do hắn chưa bày ra đủ thành ý, vì thế Minato liền hướng Lâm Thanh Phong nói.

- Phong huynh đệ, ngươi không thể suy nghĩ lại một chút sao?

“Hắn muốn ta đào tạo hắn thành một tên Ninja.” Lâm Thanh Phong nghiến răng đáp một tiếng, lúc này Minato chỉ có thể gãi đầu cười khổ.

- Ta hiểu được.

Naruto lúc này đã trở vào nhà, đắc ý vừa ăn bánh kem vừa hướng Lâm Thanh Phong nói.

- Phong thúc thúc, ngươi đừng đáp ứng hắn a.

“Đương nhiên ta sẽ không đáp ứng.” Lâm Thanh Phong mỉm cười xoa đầu Naruto nói.“Phong thúc thúc, ta cũng muốn trở thành một tên Ninja cường đại, ngươi có thể thu ta làm đồ đệ sao?” Naruto tròng mắt đảo một vòng lại hỏi.

Trong ấn tượng của hắn, Sasuke là một tên kiệt ngạo bất tuân, với tính tình này hắn lại cố chấp nhiều lần tới tìm Lâm Thanh Phong mong rằng Lâm Thanh Phong có thể nhận hắn làm đồ đệ, dù Naruto có ngu ngốc thì hắn cũng hiểu được Lâm Thanh Phong thực sự rất cường đại a.

“Cút.” Lâm Thanh Phong trên trán nổi gân xanh, Naruto một bộ mặt đáng thương hướng hắn nói. 

- Đừng nha, Phong thúc thúc…

“Không là không.” Lâm Thanh Phong lạnh lùng đáp, Naruto cũng biết được hắn có xin cũng vô ích nên cũng đành thôi, một lúc sau hắn dường như nghĩ ra điều gì đó lại ghé tai Lâm Thanh Phong nói nhỏ.

- Phong thúc thúc, ngươi không nhận ta làm đệ tử cũng được a, nhưng ngươi có thể dạy ta một vài nhẫn thuật cường đại hay không?

“Con mẹ ngươi, đủ a…”

“Naruto, Phong thúc thúc thực sự không thể dạy các ngươi.” Minato lắc đầu cười khổ nói.

“Xùy, Phong thúc thúc keo kiệt.” Minato cũng đã lên tiếng nhắc nhở, Naruto chỉ có thể nghe lời, hắn bĩu môi một cái sau đó liền trở về tiếp tục ăn bánh kem.

Lâm Thanh Phong đưa tay vuốt ngực, hít vào từng hơi để lấy lại bình tĩnh, Naruto, Sasuke hai con hàng này thực sự khiến hắn muốn điên đầu, nếu đổi lại là Nguyên Anh thì hắn nhất định sẽ thẳng tay trừng trị a,.

Nhìn Naruto chán nản ngồi ăn bánh kem, lại nghĩ tới, hôm nay là sinh nhật của hắn, Lâm Thanh Phong cuối cùng cũng chịu thua nói.

- Ta phục ngươi rồi, mau ăn bánh đi.

“Phong thúc thúc, ngươi đồng ý dạy ta nhẫn thuật?” Naruto hai mắt sáng lên, Lâm Thanh Phong gật đầu đáp.

- Ta chỉ biết được một nhẫn thuật duy nhất, nhưng được liệt vào cấp S, cũng tức là cấm thuật, hiện tại ngươi chưa thể học được.

- Hôm nay là sinh nhật của ngươi, như vậy ta liền dạy nhẫn thuật này cho phụ thân ngươi đi, ngươi có thể đi theo quan sát, về sau nếu ngươi muốn học thì trực tiếp tìm phụ thân ngươi là được.

“Haha, Phong thúc thúc tốt nhất.” Naruto trực tiếp bỏ miếng bánh vào miệng, sau đó vui vẻ nhảy nhót loạn xạ, Minato dường như nghĩ ra điều gì đó, sắc mặt đỏ lên hít thở không thông, hướng Lâm Thanh Phong hỏi.

- Phong huynh đệ…nhẫn thuật ngươi nói là…Rasengan?

“Ừm, là Rasengan.” Lâm Thanh Phong cũng không có chút dấu diếm, gật đầu nói.

Naruto đã gấp, Minato còn gấp hơn, phải biết Rasengan là do hắn tạo ra, nhưng hắn dùng bao nhiêu năm cũng không thể hoàn thiện được nó, lúc này có thể học được bản hoàn thiện đương nhiên hắn không thể chờ đợi, hắn trực tiếp nắm lấy cổ áo Naruto, tay còn lại đặt lên vai Lâm Thanh Phong, chỉ trong nháy mắt sau đó, bọn hắn liền xuất hiện tại một khu rừng cách khá xa Konoha thôn.

Lâm Thanh Phong mộng bức, trong miệng còn đang ngậm lấy miếng bánh kem, nghi hoặc nhìn xung quanh hét lên như heo bị thọc tiết.

- Bánh kem của ta? Bánh của ta đâu? Ta còn chưa ăn xong a…

“Phong huynh đệ/ Phong thúc thúc…” Minato, Naruto hai cha con này hai mắt sáng quắc, miệng chảy nước nhìn chằm chằm Lâm Thanh Phong, lúc này hắn cũng không còn tâm trạng để ăn nữa, chỉ đành thở dài nói.

- Hai ngươi không thể chờ ta ăn xong được sao?

….Hết chương 360….

Chương 361: Ta là một tiểu hài tử ngoan ngoãn

Dường như nhớ tới điều gì đó, Lâm Thanh Phong hướng Minato, Naruto hai người nói.

- Các ngươi đợi ta một lúc.

Lâm Thanh Phong nói rồi thì đứng yên lặng một lúc, sau đó hắn vung tay, ấn ký trên cổ tay lóe sáng, thân ảnh Itachi, Tiếu Hồng Trần, Lam Ngọc ba người đồng thời xuất hiện.

Minato là Hokage đệ tứ, hắn đã sớm nhận được tin tức Lâm Thanh Phong thu Itachi làm đồ đệ, vì thế Itachi xuất hiện ở chỗ này hắn cũng không có chút gì ngạc nhiên, hắn chỉ nghi hoặc vì Tiếu Hồng Trần, Lam Ngọc hai người nên hướng Lâm Thanh Phong hỏi.

- Phong huynh đệ, hai vị này là…?

“Itachi thì ta không cần phải giới thiệu, hắn là người của Konoha, còn hai người này là Tiếu Hồng Trần và Lam Ngọc.” Lâm Thanh Phong hướng Minato nói.

- Minato, trong làng còn nhiều nhiệm vụ nguy hiểm hay không?

“Nhiệm vụ nguy hiểm?” Minato suy nghĩ một chút rồi nói.

- Nhiệm vụ cấp A,S thì vẫn còn một số, chẳng lẽ ngươi muốn để bọn họ đi làm sao?

“Ừm.” Lâm Thanh Phong gật đầu nói.

- Bọn hắn ngày thường đều tập trung tu luyện, rất ít khi ra ngoài, tuy thực lực có mạnh mẽ nhưng kinh nghiệm chiến đấu lại không đâu vào đâu, vì thế ta muốn nhân cơ hội này rèn luyện bọn hắn một chút.

- Ba người vừa đủ tạo thành một đội nhỏ, ngươi có thể giúp ta tìm một tên Jounin để chỉ dẫn bọn họ, đương nhiên, phần tiền công các ngươi cứ tùy ý phân phát là được.

“Chuyện này thì đơn giản, cứ giao cho ta đi.” Minato gật đầu đáp.

Konoha hiện tại tuy không tới mức thiếu nhân thủ trầm trọng, cần tuyển đại lượng Ninja thực hiện nhiệm vụ, nhưng Lâm Thanh Phong cũng đã nói tiền công tùy ý phát, Minato đương nhiên rất hoan nghênh à.

Naruto một bên đã sớm chịu đựng không nổi, hắn cũng không quan tâm người nào xuất hiện cứ như vậy mà kéo tay Lâm Thanh Phong hối thúc.

- Phong thúc thúc, ngươi nhanh một chút, ta muốn xem nhẫn thuật.

“Ngươi gấp như vậy làm gì? Ta cũng không chạy à?” Lâm Thanh Phong cười khổ nói.

- Được rồi, muốn xem thì xem đi.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, Tiểu Long bên trong đan điền phối hợp tản ra một chút Yêu Khí, bình thường thì việc phối hợp với Lâm Thanh Phong là do Nguyên Anh đứng ra làm, nhưng từ khi bị tiểu Linh bắt giữ cho tới bây giờ, nó vẫn còn chưa được thả ra đâu, vì thế tiểu Long phải lãnh nhận công việc này.

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người xung quanh, trên tay phải Lâm Thanh Phong xuất hiện một viên RasenShuriken nhỏ, kèm theo đó là tiếng rít chói tai.

“Viên cầu này là nhẫn thuật?” Naruto hai tay bịt lỗ tai, ánh mắt tò mò đánh giá viên RasenShuriken một lúc, nghi hoặc hướng Lâm Thanh Phong nói.

- Phong thúc thúc, ngài đang trêu chọc ta sao?

“Ta lúc nào lại trêu chọc ngươi rồi?” Lâm Thanh Phong gãi đầu.

Nghe được câu hỏi của Lâm Thanh Phong, Naruto trực tiếp chỉ tay vào viên RasenShuriken khinh thường nói. 

- Thúc còn nói không gạt ta? Viên cầu này thể tích nhỏ như vậy, thì uy lực của nó sẽ mạnh đi đâu? Ta nhìn qua nó thậm chí còn không bằng Hào hỏa cầu a.

- Đừng nói là đánh địch nhân, ta mà sử dụng nó thì trước tiên sẽ bị tiếng rít của nó làm chói tai chết. 

Cũng không trách được Naruto sẽ nói ra những lời này, lúc này hắn mới năm tuổi, hắn còn chưa được đi học đâu, vì thế theo suy nghĩ của hắn, nhẫn thuật muốn cường đại phải kèm theo uy thế bức người mới được.

“Naruto, im miệng.” Minato nghiêm túc lên tiếng, khiến Naruto chỉ có thể im lặng, một mặt không phục khoanh tay nhìn đi chỗ khác lẩm bẩm.

- Ta nói sai chỗ nào à?

Ánh mắt của Minato cao hơn Naruto nhiều lắm, mặc dù viên RasenShuriken này có chút nhỏ, nhưng hắn vẫn nhìn ra được một ít môn đạo, hướng Lâm Thanh Phong nói.
- Phong huynh đệ...nhẫn thuật này…ngươi thực sự muốn dạy cho ta?

“Ừm, cũng không có chuyện gì lớn lao.” Lâm Thanh Phong gật đầu nói.

“Chỉ là một nhẫn thuật rác rưởi a, có cần thiết phải trịnh trọng như vậy hay không?” Naruto lẩm bẩm nói.

Mặc dù Naruto chỉ lẩm bẩm nhưng hắn cũng đứng không xa a, những người ở đây đều là những người nào? Đương nhiên ai cũng có thể nghe được rõ ràng.

RasenShuriken là phiên bản hoàn thiện của Rasengan nên uy lực của nó mạnh mẽ hơn Rasengan nhiều lắm, Minato cũng đã nhận thấy rõ điểm này, nhưng Naruto lúc này lại bảo RasenShuriken là nhẫn thuật rác rưởi? Rasengan bản hoàn thiện là rác, như vậy bản Rasengan chưa hoàn thiện mà hắn thường ngày vẫn tự hào là gì? Rác cũng không bằng?

Cũng vì vậy, còn không đợi Lâm Thanh Phong mở lời thì Minato đã nghiến răng nói.

- Naruto, ngươi thiếu đánh đúng không? Trở về ta sẽ dạy dỗ ngươi.

“Phụ thân, ta không phục.” Naruto lớn tiếng la hét.

- Viên cầu này, uy lực rõ ràng yếu gà như vậy, ngươi vì sao phải đánh ta?

“Ngươi…” Minato thực sự bị chính con trai hắn chọc tức chết, hắn còn muốn tiếp tục nói nhưng Lâm Thanh Phong lúc này đưa tay ngăn cản.

- Minato, tính tình của Naruto ngươi không phải không biết, nếu không để hắn tự mình nhận ra sai lầm, thì người khác nói gì cũng vô ích.

“Là ta quản giáo không tốt, để Phong huynh đệ chê cười.” Minato vô lực thở dài một hơi, Lâm Thanh Phong bình tĩnh hướng Naruto cười nói.

- Naruto, nếu ngươi đã nghi ngờ uy lực của viên cầu này, không bằng để ta cho ngươi xem một chút đi. 

Lâm Thanh Phong vừa nói, Yêu Khí trong người vừa tản ra, nâng đỡ hắn cùng năm người xung quanh lơ lửng lên không trung.

Đây cũng không phải lần thứ nhất Minato, Naruto hai người được thử cảm giác này, vì thế bọn họ cũng không cảm thấy ngạc nhiên, tùy ý để thân thể lơ lửng lên cao.

“Một trăm mét…hẳn là đã đủ đi?” Lâm Thanh Phong trong lòng lẩm bẩm, sau đó thả viên RasenShuriken trên tay xuống bên dưới.

Viên RasenShuriken, thẳng tắp rơi xuống đất như một hòn đá, ngoài tiếng rít khiến người nghe chói tai thì chẳng có một chút uy thế nào khác.

Vài hơi thở sau, viên RasenShuriken rốt cục va chạm với mặt đất, một vụ nổ được sinh ra, vụ nổ điên cuồng xoắn nát tất cả mọi vật xung quanh, từ đất đá cho tới cây cối, đồng thời lan rộng ra xung quanh, chỉ vài hơi thở trôi qua, lấy viên RasenShuriken làm trung tâm, phạm vi vụ nổ đã đạt tới bán kính hơn 50 mét mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, lấy tốc độ bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy tiến tới chỗ bọn người Lâm Thanh Phong phía trên.“Phải chết...phải chết…” Naruto la hét liên tục, tay chân hoa loạn, ngoại trừ Naruto hoảng sợ la hét thì những người còn lại ai cũng bình tĩnh quan sát, bởi bọn họ tin tưởng Lâm Thanh Phong sẽ không để bọn họ gặp nguy hiểm.

Cũng giống như bọn hắn suy nghĩ, ước chừng chỉ cách bọn hắn vài mét thì vụ nổ liền dừng lại, không tiếp tục tiến thêm.

Tới khi vụ nổ tan đi, Lâm Thanh Phong mới đưa tất cả trở về mặt đất, mặt đất lúc này đã bị phá thành một cái hố, đứng trên miệng hố, Naruto trợn trắng cả mắt thậu lâu cũng không nói nên lời. 

“Ta gọi đây là RasenShuriken, uy lực như vậy…Naruto, ngươi vừa lòng sao?” Lâm Thanh Phong hướng Naruto cười hỏi.

“Vừa lòng…vừa lòng…” Naruto gật đầu như cái trống, có nằm mơ hắn cũng không nghĩ một viên cầu nhỏ lại có sức tàn phá khủng khiếp như vậy đâu.

Nhận được câu trả lời, Minato lúc này mới hướng Naruto hỏi.

- Như vậy, có thể ngoan ngoãn chịu phạt?

“Có thể, chỉ cần về sau phụ thân ngươi dạy ta RasenShuriken là được.” Naruto vui vẻ đáp.

“Muốn học nhẫn thuật này, cũng không dễ như vậy.” Lâm Thanh Phong ngay lập tức tạt cho Naruto một gáo nước lạnh, hướng Minato nói.

- Trước khi dạy Naruto nhẫn thuật này, ngươi phải chắc chắn rằng Naruto đã đạt được một trong ba điều kiện của ta.

“Điều kiện gì?” Naruto ngây ngốc hỏi, Lâm Thanh Phong mỉm cười đáp.

- Thứ nhất, ngươi có thể học được Tiên nhân thuật.

- Thứ hai ngươi có thể tùy ý điều khiển Chakra của Kurama.

- Và thứ ba, ngươi có thể nắm giữ Phi lôi thần thuật.

- Nếu ngươi không đạt được một trong số ba điều này, thì ngươi cũng đừng mơ nghĩ nữa.

“Phi lôi thần thuật thì ta sẽ hướng phụ thân học tập, nhưng Tiên nhân thuật là gì? Kurama là ai? Và quan trọng nhất là, vì sao ta phải biết những thứ này thì thúc mới cho ta học?” Naruto nghi hoặc hỏi.

Minato đưa tay xoa đầu Naruto hướng hắn giải thích.

- Naruto, Phong thúc thúc lúc này không cho ngươi học RasenShuriken là muốn tốt cho ngươi.

- Nếu lúc này ngươi sử dụng RasenShuriken, lại không có biện pháp thoát thân thì sẽ như thế nào? Vụ nổ khi nãy ngươi cũng nhìn rõ ràng, ngươi có chắc rằng ngươi sẽ sống sót nếu nằm trong phạm vi vụ nổ sao?

“A? Nếu bị cuốn vào vụ nổ như vậy thì ta sẽ chết a.” Naruto mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, nhanh chóng hướng Minato nói.

- Phụ thân, ngươi phải dạy ta Phi lôi thần thuật à.

“Lúc này ta sẽ không sử dụng RasenShuriken, nhưng ta sẽ lén học RasenShuriken từ ngươi a.” câu này Naruto cũng không nói ra mà chỉ âm thầm đắc ý nói trong lòng.

Naruto hiện tại chỉ là tiểu hài tử, cộng thêm Lâm Thanh Phong cũng hiểu biết một phần tính cách của hắn, nên lắc đầu cười nói.

- Naruto, với trình độ hiện tại của ngươi, nếu lại muốn lén tập luyện RasenShuriken, tuy không tới mức trực tiếp bị nổ chết, nhưng bị phế một cánh tay là điều không thể tránh khỏi.

“Bị phế một cánh tay? Như vậy có khác gì chết a?” Naruto nhìn lấy bàn tay nuốt vào một ngụm nước bọt, nhanh chóng bỏ đi ý định trong đầu, xoắn xuýt gãi đầu nói.

- Phong thúc thúc, ngươi nói đùa a, ta là một tiểu hài tử ngoan ngoãn, trước khi được thúc cho phép thì làm sao ta có thể lén học nhẫn thuật đâu?

…Hết Chương 361….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau