HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 346 - Chương 350

Chương 347: Lựa chọn của Itachi

Ngày hôm sau, Itachi đã tự mình thức dậy từ rất sớm, đơn giản chuẩn bị một chút rồi bước ra khỏi cửa.

Hiện tại trời còn chưa sáng hẳn, mọi người trong Uchiha gia tộc đa phần vẫn còn chưa thanh tỉnh, Itachi rời đi cũng không đánh động tới bất kì ai.

Bước chân ra khỏi Uchiha gia tộc, Itachi một đường đi thẳng tới khu vực thưa thớt dân cư của Konoha, đứng trước ngôi nhà nhỏ, hắn xoắn xuýt không biết có nên tiến vào hay không, lúc này trong nhà truyền ra thanh âm nam tử.

- Nếu đã tới, thì cứ vào đi, hiện tại vẫn còn rất sớm, ngoài trời rất lạnh, đừng đứng ngoài đó làm gì.

“Hô.” Itachi thở ra một hơi, sau đó liền đẩy cửa tiến vào, đồng thời đưa mắt đánh giá ngôi nhà một chút.

Ngôi nhà nhỏ, vật dụng cũng không tính là quá nhiều, nhưng vẫn đầy đủ đồ dùng cần thiết, giữa nhà bày một cái bàn gỗ nhỏ, một vị nữ tử xinh đẹp đang ngồi ở đây, theo thông tin mà hắn nhận được từ Fugaku thì đoán chừng vị nữ tử này là Nam Cung Mị Ảnh.

Còn ở góc phòng bày một gian bếp, Lâm Thanh Phong, người mà ngày hôm qua hắn gặp phải đang đứng nấu nướng thứ gì đó, trên đầu có một tên tiểu nhân màu vàng đang mỉm cười nhìn chằm chằm hắn.

“Ngươi là Itachi sao?” Nam Cung Mị Ảnh đánh giá Itachi một lúc, vẫy tay ra hiệu hắn tới gần rồi mỉm cười hỏi.

Itachi theo đó mà đi tới bên cạnh ngồi xuống, trong lòng hắn có chút lo lắng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh gật đầu đáp.

- Mị Ảnh đại nhân, ta đúng thật là Uchiha Itachi.

Mặc dù Itachi che giấu sự lo lắng rất tốt, nhưng hiện tại hắn chỉ là một đứa con nít, diễn kỹ của hắn có thể qua mặt Nguyên Anh sao? Đáp án đương nhiên là không thể.

“Đừng lo lắng, bọn ta cũng không làm hại ngươi nha.” Lúc này Nguyên Anh lại lên tiếng, từ trên đầu Lâm Thanh Phong nhảy xuống đứng trên bàn rồi hướng Lâm Thanh Phong nói.

- Thần Itachi a, đại ca, ngươi có thể để hắn cho ta dạy dỗ sao?

“Cút đi, để ngươi dạy hắn, sau đó Ninja giới sẽ loạn thành dạng gì?” Lâm Thanh Phong một bên cười đáp, lúc này Lâm Thanh Phong xoay người lại, mang theo bốn ly trà nóng đặt lên bàn, hướng Itachi nói.

- Uống đi, trà này do chính tay ta làm, Hiruzen cùng Minato cũng chưa chắc có thể uống được đâu.

“Đa tạ Lâm Thanh Phong đại nhân.” Tiếp nhận ly trà, Itachi đáp một tiếng, nhưng hắn cũng không có dự định uống, đặt ly trà nóng xuống bàn, vẻ mặt xoắn xuýt.

“Trước tiên cứ uống trà, có chuyện gì thì cứ nói, không cần phải lo lắng như vậy.” Nhìn ra vẻ xoắn xuýt của Itachi, Lâm Thanh Phong cười nói.

“Hô.” Itachi thở dài một hơi, nhấp một ngụm trà sau đó hướng Lâm Thanh Phong hỏi.

- Ta có thể hỏi ngài một vài vấn đề được sao?

“Cứ việc hỏi, ta sẽ tận lực trả lời.” Lâm Thanh Phong tùy ý đáp, Itachi trầm tư một lúc rồi hỏi.

- Ngài có thể dạy ta biện pháp ngăn cản hoàn toàn chiến tranh sao?

“Không thể.” Lâm Thanh Phong trực tiếp lắc đầu, sau đó lại nói.

- Chỉ cần trong lòng con người vẫn còn tham niệm, thì sớm hay muộn thì chiến tranh vẫn sẽ diễn ra, còn ngươi chỉ là một người mà thôi, ngươi căn bản không đủ tinh lực lo lắng cho toàn bộ thiên hạ, vì thế dù ngươi có mạnh mẽ tới mức nào thì ngươi cũng không thể ngăn cản hoàn toàn chiến tranh.

- Mặc dù ta không thể dạy ngươi biện pháp ngăn cản hoàn toàn chiến tranh diễn ra, nhưng ta có thể dạy ngươi trở nên mạnh mẽ, khi đó ngươi có thể tự bảo vệ bản thân, tự có thể bảo vệ người thân của mình khỏi chiến tranh.

- Và còn có thể, giống như ta lúc trước, tùy ý đánh đuổi Cửu Vỹ khỏi konoha, giảm bớt một lượng lớn thương vong.

Itachi cau mày trầm mặc thật lâu không đáp, bọn Lâm Thanh Phong cũng không muốn thúc giục, mà yên lặng ngồi một bên vừa uống trà vừa chờ đợi.

Một lúc lâu sau đó, Itachi dường như đã nghĩ thông suốt, hắn hít vào một hơi thật sâu, hai mắt kiên định hướng Lâm Thanh Phong nói.

- Lâm Thanh Phong đại nhân, ta có thể bái ngài làm sư phụ sao?“Ngươi nghĩ ra điều gì? Vì sao lại có quyết định như thế này?” Lâm Thanh Phong trước tiên cũng chưa đáp ứng ngay, mà một dạng hứng thú hỏi.

Itachi lại hít vào một hơi thật sâu, vẻ mặt kiên định nói.

- Ta nghĩ được, nếu ta đã không thể nào ngăn cản hoàn toàn chiến tranh, thì vì sao ta không thể kéo dài thời gian giữa hai cuộc chiến?

- Năm đại đế quốc sống an nhàn đã quen nên bọn họ liền muốn chiến tranh, như vậy, ta sẽ trở thành một đại ma đầu, đứng trên tất cả, tự thân thực lực cường đại uy hiếp toàn bộ đại lục.

- Nếu bọn họ muốn ngăn cản ta, thì chỉ có cách liên hợp lại với nhau, khi đó bọn họ cũng không muốn chiến tranh nữa.

- Mặc dù đại lục sẽ trở thành địa ngục trần gian, nhưng sau khi ta chết đi, đại lục sẽ có một khoảng thời gian dài an nhàn, đây là điều duy nhất mà ta có thể nghĩ ra.

“…”

Cả bọn Lâm Thanh Phong chỉ biết im lặng, Lâm Thanh Phong khóe miệng giật giật thầm nghĩ.

- Là huynh đệ ruột thịt nên suy nghĩ cũng giống nhau hay sao?

Mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng mặt ngoài Lâm Thanh Phong vẫn bình tĩnh, gật đầu nói.

- “Ta không vào địa ngục, thì ai vào địa ngục sao?”, ta cũng không cản ngươi có suy nghĩ này, nhưng ta có thể tiết lộ cho ngươi một chút.

- Không cần người phải hy sinh, tương lai vẫn sẽ có một tên ma đầu xuất hiện, chỉ cần ta cùng lão bà không nhúng tay vào, khi đó cả đại lục sẽ liên hợp lại với nhau để chống đối hắn.

“…”

Itachi trợn to mắt há mồm, lượng tin tức này mặc dù không nhiều, nhưng chuyện này thực sự rất quan trọng a, đây chẳng phải nói, Đại lục sắp trải qua một trận đại kiếp nạn sao? Khi đó người chết sẽ nhiều như chó?

Một lúc sau, Itachi xoắn xuýt hỏi.

- Nếu đại nhân ngài đã biết…vì sao ngài lại không ngăn cản?“Đây là chuyện của Đại lục, cũng không phải chuyện của bọn ta, bọn ta không đủ tinh lực để quản nhiều như vậy.” Lâm Thanh Phong còn chưa đáp thì Nguyên Anh đã chen vào nói.

- Còn chưa nói, dù cho hắn có trở thành một đại ma đầu, thì đó cũng là chuyện của tương lai, hiện tại hắn cái gì cũng chưa làm thì bọn ta tại sao phải bắt hắn?

- Cũng tương tự ngươi, ngươi muốn bọn ta dạy dỗ ngươi trở nên cường đại để ngươi có thể trở thành một đại ma đầu, vì sao bọn ta đã biết như vậy mà không trực tiếp chụp chết ngươi đây? 

- Thực ra có muốn bắt cũng không được, hiện tại hắn đã chết, vẫn còn chưa phục sinh đâu, ngươi bảo bọn ta làm sao bắt hắn?

Câu cuối cùng Nguyên Anh cũng không nói ra, chỉ suy nghĩ trong lòng mà thôi.

“Đúng là cái đạo lý này.” Đối với lời của Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong không chút nào phản bác, gật đầu cười nói.

- Như vậy, tiểu Itachi, ngươi còn điều gì muốn hỏi sao?

“Đã không còn.” Itachi thở ra một hơi sau đó liền hướng Lâm Thanh Phong cúi đầu nói.

- Lâm Thanh Phong đại nhân, hiện tại ta muốn trở nên mạnh mẽ, để có thể bảo vệ gia đình, người thân, ngài có thể thu nhận ta làm đồ đệ sao?

“Được thôi.” Lâm Thanh Phong gật đầu cười đáp, sau đó liền lấy ra hai quyển sách, đặt lên bàn, dưới ánh mắt tò mò của Itachi, Lâm Thanh Phong liền hỏi.

- Ở đây ta có hai con đường cho ngươi lựa chọn.

- Thứ nhất, là ngươi theo ta học tập trở thành một tên ninja cường đại.

Vừa nghe xong lời này, Itachi liền muốn lựa chọn ngay, điều này cần phải hỏi sao? Ở đại lục này, còn có lựa chọn nào tốt hơn việc làm Ninja sao? Còn chưa kể tới, Itachi mặc dù chưa tốt nghiệp, nhưng hắn đã có thực lực của một gennin, hắn không chọn làm Ninja thì làm gì?

“Đừng gấp gáp như vậy, cứ nghe ta nói hết.” Nhìn Itachi chưa nghe xong liền muốn lựa chọn, Lâm Thanh Phong liền lắc đầu cười nói.

- Còn lựa chọn thứ hai, ngươi sẽ trở thành tu sĩ.

“Tu sĩ? Đó là gì?” Itachi mộng bức, chỉ thấy Nguyên Anh nhẹ nhàng phất tay một cái, sau đó đại não Itachi cảm nhận được một trận đầu choáng mắt hoa, vài hơi thở sau hắn cùng Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh, ba người liền xuất hiện trong rừng, là nơi mà ngày hôm qua hắn cùng Lâm Thanh Phong gặp mặt.

Itachi ngây ngốc nhìn xung quanh, lúc này Lâm Thanh Phong cười nói.

- Tu sĩ, là những người nghịch thiên mà đi, khiêu chiến với lão thiên gia, giành lấy thực lực cường đại và tuổi thọ dài vô tận.

Nguyên Anh ở một bên phối hợp, điều động một tia Nguyên lực, trên ngón tay xuất hiện một đoàn lửa nóng, chỉ tay về một thân cây gần đó.

Tuy rằng Nguyên Anh không được học tập quá nhiều pháp thuật cao cấp, nhưng đây chỉ là một đoàn Hỏa cầu thuật, là pháp thuật cơ bản, nó vẫn có thể đơn giản sử dụng được.

Lại thêm Nguyên lực của nó ngày thường đã rất cường đại, không hợp lẽ thường, chỉ trong nháy mắt thân cây liền bị đốt trụi, chỉ còn lại một đống tro tàn.

Dừng một chút để quan sát biểu hiện của Itachi, đợi tới khi hắn có thể tiếp nhận sự thật này thì Lâm Thanh Phong mới nói.

- Hiện tại ngươi có thể lựa chọn.

- Ngươi muốn trở thành một tên Ninja cường đại, hay ngươi muốn trở thành một tu sĩ giống như ta?

…Hết Chương 347….

Chương 348: Lựa chọn của Itachi (2)

Itachi thật lâu cũng chưa thể lấy lại bình tĩnh, bởi hắn nhìn rõ ràng, Nguyên Anh cũng không kết một đạo thủ ấn nào, ngọn lửa cứ hư hư thực thực như vậy liền xuất hiện, uy lực mạnh mẽ không tưởng, tự thân hắn có thể khẳng định, dù rằng một cái cấp A hỏa thuật cũng không thể đốt sạch thân cây thành tro bụi chỉ trong vài hơi thở đâu.

Một lúc sau, Itachi dần lấy lại bình tĩnh, hắn mới cau mày hỏi.

- Lâm Thanh Phong đại nhân, nếu ta lựa chọn trở thành tu sĩ, như vậy ta vẫn có thể trở thành Ninja sao?

“Vì sao lại không thể đâu?” Lâm Thanh Phong cười đáp, liếc nhìn sang Nguyên Anh, nhận thấy Lâm Thanh Phong ra hiệu, Nguyên Anh liền chen vào nói.

- Ngươi có thể thay đổi cách suy nghĩ một chút, Ninja là những người hoàn thành nhiệm vụ âm thầm trong bóng tối.

- Nhưng dù nói thế nào đi nữa, thì cái quan trọng nhất, là khi thực hiện nhiệm vụ, Ninja không thể để người khác phát hiện có đúng hay không?

“Đúng vậy.” Itachi liền gật đầu, lúc này Nguyên Anh cười tới hai mắt híp lại nói.

- Ngươi trở thành tu sĩ, ngươi vẫn có thể giống Ninja giả dạng thành người bình thường đi thu thập thông tin.

- Nếu ngươi lại tiếp nhận nhiệm vụ ám sát, lấy tự thân thực lực cường đại, ngươi có thể chơi Vô song, một đường đi ngang, bất kì ai đứng ra ngăn cản, ngươi cũng có thể giết sạch.

- Khi đó ngươi có âm thầm ám sát, hay trực tiếp xông vào giết người thì cũng có gì khác biệt đâu? Dù sao tất cả những người phát hiện đều bị ngươi giết sạch a.

“Như vậy, ta quyết định lựa chọn con đường trở thành tu sĩ.” Itachi ngay lập tức cúi đầu đáp, Lâm Thanh Phong gật đầu cười.

- Tốt, như vậy hiện tại ta chính thức thu nhận ngươi làm đệ tử thứ hai của ta.

- Môn quy của chúng ta không có nhiều, chỉ cần ngươi không làm ra việc trái với lương tâm là được, dù là bất kì chuyện gì, ta cũng ở sau lưng ủng hộ ngươi.

“Đệ tử thứ hai? Như vậy ta còn có một đại sư huynh?” Itachi đầu não nhanh chóng xoay chuyển, lại hướng Nguyên Anh cúi đầu nói.

- Đại sư huynh…

“Cút, ta không phải đại sư huynh của ngươi.” Còn không đợi Itachi dứt lời, Nguyên Anh trực tiếp bĩu môi khoát tay, Lâm Thanh Phong cũng lắc đầu cười.

- Itachi, nó là Nguyên Anh của ta, cũng không phải là đại sư huynh của ngươi, đại sư huynh ngươi không có ở đây, về sau bọn ngươi sẽ có cơ hội gặp mặt.

- Hiện tại, ngươi hãy cùng ta đi tới Hokage đại lâu một chút.

“Ồ? Đã rõ, sư phụ.” Itachi hơi ngẩn người, nhưng hắn phản ứng rất nhanh, khom người đáp.



Hokage đại lâu, trời vừa sáng, Minato đã tới đây, nhìn vào chồng giấy tờ trên bàn làm việc, hắn chán nản hít vào một hơi thật sâu, sau đó liền ngồi xuống bàn, tập trung vào làm việc.

“Thân là Hokage mà cũng chăm chỉ như vậy, chẳng trách sao Konoha là nước đứng đầu trong ngũ đại cường quốc a.” 

Ngay lúc này, một giọng nói quen thuộc bỗng chốc truyền vào tai khiến Minato giật mình, nhưng ngay sau đó hắn liền nhận ra đây là giọng nói của ai, hắn liền cười khổ nói.

- Lâm Thanh Phong đại nhân, vừa mới sáng sớm ngài đã tới đây tìm ta, hẳn là có chuyện gì sao? Danzo vẫn cho người làm phiền ngài?

Minato dứt lời, Lâm Thanh Phong liền xuất hiện, Nguyên Anh ngồi trên đầu, bên cạnh còn mang theo Itachi, hướng Minato nói.

- Danzo thì đã không còn tới tìm ta, lần này ta tới đây để nhờ ngươi giúp một chuyện.

“Đại nhân có chuyện gì thì cứ nói, nếu trong khả năng, đương nhiên ta sẽ tận lực.” Minato mỉm cười đáp lời, đã từng tới nhà của Lâm Thanh Phong làm khách, Minato cũng không thấy lạ lẫm với Nguyên Anh, hướng ánh mắt tới Itachi hỏi.- Còn đây là?

“Đây là Itachi, hắn thuộc gia tộc Uchiha, là đệ tử mà ta mới vừa thu nhận.” Lâm Thanh Phong đáp, Itachi cũng chắp tay khom người hướng Minato nói.

- Uchiha Itachi gặp qua Hokage đại nhân.

“Ồ? Đệ tử của đại nhân ngài?” Minato hai mắt sáng lên, Lâm Thanh Phong cường đại, sợ rằng nguyên một cái Konoha chỉ có hai vợ chồng Minato là hiểu rõ nhất, hiện tại Lâm Thanh Phong thu nhận đệ tử, nhưng đệ tử của hắn cũng là người của Konoha không phải? Về sau Konoha có xảy ra chuyện thì Minato cũng có cớ để mời Lâm Thanh Phong ra mặt a.

Không biết có nhìn ra ý định của Minato hay không, Lâm Thanh Phong trực tiếp nói.

- Ta muốn tới Diệu Mộc Sơn một chuyến.

- Như lần trước ta đã nói, chuyện gì cũng có cái giá của nó, ngươi đưa ta tới Diệu Mộc Sơn, ta sẽ dùng phiên bản hoàn thiện của Rasengan để trao đổi với ngươi.

“Phiên bản hoàn thiện của Rasengan?” Minato hai mắt phát sáng, nhưng hắn cũng nhanh chóng lắc đầu nói.

- Thật sự mà nói, nếu có thể quyết định thì ta nhất định sẽ trao đổi với ngài, nhưng thực sự ta không có quyền quyết định chuyện này.

“Là như vậy sao?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm, hai mắt đảo một vòng rồi nói.

- Như vậy ngươi đi một chuyến tới Diệu Mộc Sơn, nói với bọn hắn, ta biết tin tức của đứa trẻ đó.

“Đứa trẻ?” Minato cau mày nghi hoặc, một lúc sau hắn liền nghĩ tới điều gì, liền gật đầu.

- Như vậy, đại nhân ngài đợi ta một chút.

Minato nói rồi đứng dậy đi tới giữa phòng ngôi yên lặng, hơn năm phút sau vẻ mặt hắn thay đổi, viền mắt xuất hiện màu cam nhạt, tròng mắt chuyển thành màu vàng, đồng tử trở thành sọc ngang đen, lúc này hắn mới đứng dậy bước tới giữa gian phòng, sử dụng triệu hồi chi thuật.

“Bùm” một tiếng, một làn khói nhỏ nhẹ nhàng xuất hiện, lúc này Minato liền trở về bình thường, nhưng sắc mặt trắng bệch, hai chân run rẩy, mồ hôi đầy đầu, nhìn dáng vẻ của hắn hẳn là rất tốn sức.

Làn khói rất nhanh liền tản đi, chỉ vài hơi thở sau, từ trong làn khói xuất hiện thân ảnh một con cóc già nua, toàn thân màu lục, cặp lông mày dài trắng xóa, nhìn thấy Minato nó liền nói.- Tiểu Minato, vì sao ngươi lại triệu hồi ta? Với thực lực hiện tại của ngươi làm như vậy vẫn rất miễn cưỡng.

“Fukasaku đại nhân…vừa sáng sớm…đã làm phiền ngài…nhưng ta có việc gấp.” Minato mệt mỏi ngồi bệt xuống đất dựa người vào bàn, nói từng câu ngắt quãng.

“Có chuyện gấp như vậy thật sao? Là chuyện gì?” Fukasaku cau mày hỏi, Minato vốn dĩ muốn nói tiếp, nhưng với tình trạng của hắn bây giờ, Lâm Thanh Phong cũng nhìn không nổi nữa, trực tiếp khoát tay nói.

- Fukasaku tiền bối, để ta tới nói đi.

- Ta muốn tới Diệu Mộc Sơn một chuyến, và đổi lại, ta sẽ cho ngài biết ai là đứa trẻ định mệnh.

“Ngươi là ai?” Fukasaku trước tiên cũng không quan tâm điều mà Lâm Thanh Phong nói có là thật hay không, hắn ngược lại nghi ngờ về thân phận của người thanh niên này, phải biết tìm kiếm đứa trẻ định mệnh là một chuyện rất quan trọng, vì thế chuyện này cũng không truyền ra ngoài, và chỉ có vài người biết mà thôi.

Nhưng hiện tại Lâm Thanh Phong lại đứng trước mặt hắn nói ra sự tình này, đương nhiên hắn sẽ nghi ngờ.

“Ta là Lâm Thanh Phong, Fukasaku tiền bối cũng đừng lo lắng, ta không có ý đồ xấu.” Đối với sự nghi ngờ của Fukasaku, Lâm Thanh Phong cũng không ngoài ý muốn, nhẹ nhàng cười đáp.

Lấy ra một viên đan dược màu lam nhạt, linh khí tản ra từng đợt, khiến người hít vào cảm nhận được một thân thoải mái.

“Đan dược này…có điểm quái lạ.” Fukasaku cau mày nghi hoặc, Lâm Thanh Phong lại hướng Itachi nói.

- Itachi, ngươi ra ngoài lấy cho ta hai thùng nước 20 lít, một cái chén và một chung rượu nhỏ, ta có chuyện cần dùng.

“Đã rõ, sư phụ.” Itachi cũng không hỏi, chỉ khom người đáp ứng một tiếng, sau đó liền động thân rời đi.

“Lấy hai thùng nước lớn như vậy làm gì? Uống thuốc cần nhiều nước như vậy sao?” Minato, Fukasaku một người một cóc nghi hoặc nhìn nhau, rất nhanh sau đó Itachi liền trở về, mang theo trên người hai thùng nước lớn vừa đủ 40 lít nước, một cái chén và một chung rượu nhỏ như Lâm Thanh Phong đã dặn dò.

Nhìn hai bình nước đã được đưa tới lúc này Lâm Thanh Phong mới gật đầu bước tới hai bình nước.

Dưới cái nhìn mộng bức của hai người một cóc, viên đan dược màu lam nhạt trên tay bị Lâm Thanh Phong bóp thành phấn vụn, sau đó hắn liền đổ hết bột phấn vào một thùng nước, chỉ trong vài hơi thở thì nước trong thùng đã hóa xanh.

Chưa dừng lại, Lâm Thanh Phong lại lấy cái chén, múc từ thùng nước màu xanh ra một chén, sau đó liền đổ vào thùng còn lại, chỉ trong vài giây, thì thùng nước còn lại cũng hóa thành màu xanh, tuy rằng màu sắc nhạt hơn thùng đầu tiên, nhưng màu xanh trong nước vẫn rất đậm.

“Dược lực cường đại như vậy?” Minato, Fukasaku cả hai liền kinh ngạc, chỉ thấy lúc này Lâm Thanh Phong lấy chung rượu nhỏ, múc lấy một chung nước thuốc từ thùng thứ hai, đưa cho Minato nói.

- Ngươi uống đi.

“…” Minato xoắn xuýt, hắn không biết rõ Lâm Thanh Phong có dụng ý gì nên chần chờ không lập tức quyết định.

Nhìn Minato như vậy, Lâm Thanh Phong liền hiểu được hắn đang suy nghĩ cái gì, liền cười nói.

- Đây là một viên Bổ Nguyên Đan, là đan dược cấp thấp mà thôi, tác dụng chính của nó là để bổ sung Linh Lực trong cơ thể.

- Hiện tại ta đã pha loãng ra, công dụng phục hồi Linh Lực đã mất không ít, tuy nhiên số Linh Lực còn lại đã vừa đủ để ngươi có thể tiếp nhận rồi, đồng thời còn có thể bổ sung thể lực mà ngươi vừa mất. 

- Nếu ngươi đã không tin, thì để ta chứng minh một chút đi.

….Hết Chương 348….

Chương 349: Ngươi còn quá non

Lâm Thanh Phong dứt lời, sau đó lại đưa chung rượu hướng Itachi nói.

- Itachi, ngươi uống cho bọn hắn nhìn một chút.

“Đã rõ, sư phụ.” Itachi không nói hai lời, ngay lập tức khom người đáp ứng, tiếp nhận lấy chung rượu một hơi nốc cạn, chỉ vài hơi thở sau, cả người hắn đỏ ửng lên, hơi thở gấp gáp, lúc này Lâm Thanh Phong bình tĩnh nói.

- Ta dựa vào thể chất của Minato để pha loãng thuốc, hiện tại cơ thể ngươi vẫn còn quá yếu ớt, không thể so sanh với hắn, ngươi không thể hấp thu hết dược lực là chuyện bình thường.

- Ngươi ra ngoài chạy vòng quanh Konoha đi, tới khi cảm giác cơ thể không còn nóng bức thì hãy trở về đây.

“Đã rõ, sư phụ.” Itachi lập tức đáp một tiếng, sau đó chạy tới mở cửa sổ, dùng hết lực bú sữa mẹ nhảy xuống sân, cắm đầu chạy điên cuồng.

Lúc này, Lâm Thanh Phong lại hướng Minato nói.

- Hiện tại, ngươi còn nghi ngờ gì sao?

“Nghi ngờ thì không có…nhưng sau khi uống xong, ta có thể không cần chạy loạn giống hắn sao?” Minato xoắn xuýt gãi đầu hỏi.

Itachi là gennin, hắn có thể chạy loạn khắp làng xem như là tập luyện, nhưng thân là hokage, Minato lại một đường chạy khắp làng, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ hắn như thế nào? Hokage uống lộn thuốc, lên cơn thần kinh chạy loạn khắp làng?

Uy tín của hắn trong làng có vì vậy mà giảm xuống hay không thì chưa nói, nhưng da mặt hắn vốn mỏng, hắn không chịu nổi người khác bàn tán a.

“Hắc? Yên tâm, đây là ta dựa vào thể chất của ngươi để pha loãng thuốc, sẽ không giống như Itachi phải liên tục phát tiết như vậy.” Lâm Thanh Phong lắc đầu cười, tiện tay múc thêm một chung nhỏ, đưa tới cho Minato nói.

Tiếp nhận chung rượu, Minato không nói hai lời liền trực tiếp uống cạn, lúc này Nguyên Anh một bên vốn im lặng không nói, vẻ mặt đột nhiên thay đổi, hào hứng cười tới híp cả hai mắt, bay đến bên cạnh Minato.

Ở cùng với Nguyên Anh bao lâu, Lâm Thanh Phong đương nhiên hiểu được tính tình của con hàng này, mỗi lần Nguyên Anh có hứng thú với thứ gì, cũng tức là nó đang muốn bày trò hãm hại người khác, vì thế khi thấy Nguyên Anh có hứng thú với Minato, liền cau mày hỏi.

- Ngươi lại muốn làm gì?

“Đại ca, ta đâu muốn làm gì? Ta chỉ lo lắng cho Minato nha.” Nguyên Anh cười đáp một tiếng, sau đó vẻ mặt quan tâm vỗ vai Minato hỏi.

- Minato, sau khi uống thuốc, ngươi cảm giác như thế nào?

“Đa tạ Nguyên Anh đại nhân quan tâm, lúc này ta cảm thấy cả người rất tốt, thậm chí sức lực còn mạnh mẽ hơn ngày thường.” Minato thành thật cười đáp.

“Có phải còn cảm giác được sức lực dư thừa, tuy rằng không tới mức có thể một mình đánh mười người nhưng cũng không kém nhiều lắm, nếu không nhanh chóng hoạt động để phát tiết thì sẽ không chịu nổi? Đồng thời thân thể có chút nóng bức?” Nguyên Anh híp mắt hỏi.

“Ồ? Đúng thật là có cảm giác như vậy, hẳn là tác dụng của thuốc đi?” Minato nghi hoặc hướng Lâm Thanh Phong hỏi.

- Có đúng hay không, Lâm Thanh Phong đại nhân?

“Không thể nào đâu?” Lâm Thanh Phong cau mày đáp.

- Thân thể nóng bức là dấu hiệu cho thấy dược lực dư thừa, cũng giống như Itachi trước đó do dược lực thừa quá nhiều nên cả người đều nóng tới mức đỏ ửng lên.

- Thuốc này ta dựa vào trình độ thân thể của ngươi để pha loãng, hẳn là dược lực phải vừa đủ mới đúng?

“Hắc hắc, đại ca, ngươi muốn trang bức ta không quản, nhưng ngươi vẫn còn quá non a.” Nguyên Anh đắc chí cười nói.

- Ngươi vốn không phải Luyện Dược sư, trong trường hợp này còn mù cho thuốc cái gì?“Là thế nào?” Lâm Thanh Phong gãi đầu cười khổ, Nguyên Anh giải thích,

- Ngươi dựa theo thể trạng của hắn từ đó pha loãng thuốc là không sai, trong trường hợp hắn mệt sắp đứt hơi, thì hắn chỉ cần uống một chung rượu nhỏ thuốc của ngươi thì hắn sẽ trở nên sinh long hoạt hổ.

- Có thể hiểu đơn giản như thế này, thể lực của hắn là 1000, thuốc của ngươi cho có thể giúp hắn ngay lập tức hồi phục 900 điểm.

- Trong trường hợp bình thường, nếu hắn chỉ còn khoảng 200 điểm thể lực, sau khi uống thuốc của ngươi, số dược lực thừa lại có thể giúp hắn bồi bổ cơ thể.

- Nhưng tình trạng của hắn vừa nãy, có mệt mỏi tới mức đó sao? Đáp án đương nhiên là không.

- Theo suy đoán của ta, vừa nãy hắn biểu hiện mệt mỏi một dạng sắp chết như vậy, đa phần là do hắn tốn quá nhiều Chakra một lúc, nhưng thực chất hắn chỉ mất tầm 400 điểm thể lực mà thôi, chỉ cần hắn uống một phần ba chung rượu là đủ rồi.

- Vì thế…hiện tại hắn liền giống Itachi a.

Nghe Nguyên Anh giải thích như vậy, thì ở đây, hai người một cóc rốt cục hiểu rồi, Lâm Thanh Phong thở dài vỗ vai Minato nói.

- Là ta sai lầm.

Minato cười khổ gãi đầu nói.

- Như vậy…ta không còn lựa chọn nào khác, ngoài việc theo chân Itachi chạy khắp làng sao?

Fukasaku lắc đầu thở dài.

- Minato, ngươi cố gắng một chút a.

Minato vẻ mặt khổ sáp, hắn đã có thể tượng ra, không cần tới ngày mai, chỉ cần trưa hôm nay thì tin đồn “Hokage đệ tứ uống lộn thuốc nổi cơn điên” sẽ truyền khắp làng, khi đó hắn chỉ có thể ngậm ngùi nuốt đắng a. 

Minato vẻ mặt như đưa đám, hướng Nguyên Anh van xin nói.- Nguyên Anh đại nhân, ngài có biện pháp nào giúp ta sao?

“Cách thì cũng không phải là không có.” Nguyên Anh vẻ mặt thần bí đáp, nghe được lời này, hai mắt Minato rực rỡ hẳn lên, lúc này Nguyên Anh liền nói.

- Hiện tại, cơ thể của ngươi dư thừa thể lực, vì thế ngoài cách ngươi giống như Itachi, một đường chạy loạn cho tới khi thể lực hao hết, thì ta còn có hai cách giải quyết khác.

- Thứ nhất, ngươi nhanh chóng tìm được một người có thể so quyền ngang tài ngang sức với ngươi, cả hai ngươi cứ tìm một chỗ đánh nhau cho tới khi nào dược lực trong cơ thể ngươi vơi hết thì thôi.

“Còn biện pháp thứ hai đâu?” Minato trực tiếp bỏ qua biện pháp này, Danzo tên mặt thẹo này thì không nói, Kushina mới sinh, vẫn còn phải chăm sóc Naruto, Tam Nin ba người đã rời đi, hiện tại Konoha ngoài Hokage đệ tam, thì bản thân hắn là người mạnh nhất.

Minato có thể khẳng định, trong làng hiện tại không có một ai có thể đánh ngang tay với hắn, thì đừng nói gì phải chống đỡ cho tới khi dược lực trong cơ thể hắn hao sạch.

“Ngươi thật muốn biết biện pháp thứ hai? Vì sao không dùng biện pháp thứ nhất? Để nhiều người tiến hành xa luân chiến với ngươi?” Nguyên Anh ngượng ngùng hỏi, nhưng còn chưa đợi Minato đáp lời, nó liền đi tới đoạt lấy chung rượu nhỏ, tiến tới thùng nước múc lấy chừng 1/3 ly, đưa cho Minato nói.

- Đem về cho Kushina uống a, nước thuốc có thể bồi bổ cơ thể, rất tốt cho Kushina hiện tại, đồng thời sẽ có một ít dược lực từ thân thể nàng truyền đi bồi bổ thân thể Naruto.

- Ngươi cứ yên tâm làm theo lời ta, sẽ không có vấn đề.

Kể ra thì chậm, nhưng Nguyên Anh hành động nhanh không gì bằng, tất cả chỉ diễn ra trong chưa đầy năm giây mà thôi, trong lúc Minato vẫn còn đang nghi hoặc tiếp nhận chung rượu, thì nó trực tiếp vung tay một cái.

Minato mộng bức không thôi, một giây trước hắn vẫn còn ở trong Hokage đại lâu, một giây sau hắn liền xuất hiện trong phòng ngủ nhà hắn, nếu không phải trong tay còn cầm lấy chung rượu nhỏ đựng nước thuốc thì hắn còn nghĩ rằng hắn đang nằm mơ đây.

“Đưa cái này cho Kushina uống?” Minato gãi đầu xoắn xuýt không thôi, Nguyên Anh muốn hắn đưa ly nước thuốc này cho Kushina uống, Minato có dùng đầu gối cũng biết được nó muốn bọn hắn làm chuyện gì a.

“Sau chuyện này…ta còn sống được sao?” Minato trong lòng khổ không thể tả, dù cho Kushina và hắn là vợ chồng, nhưng “Ớt đỏ hung hãn” cũng không phải gọi chơi, hắn có thể tưởng tượng được, sau khi nàng biết được ly nước thuốc này có tác dụng gì, thì nàng sẽ phản ứng như thế nào.

Trở lại phía Lâm Thanh Phong, nhìn Minato bị cưỡng chế rời đi, Lâm Thanh Phong cười khổ không thôi, nhưng hắn cũng không xoắn xuýt quá nhiều, dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên hắn trang bức lỗi, vô tình hại người, đối với chuyện này hắn đã sớm quen thuộc, chính sự vẫn chưa hoàn thành lại hướng Fukasaku nói.

- Fukasaku tiền bối, ngài có thể đưa ta cùng Itachi tới Diệu Mộc Sơn được hay không? Đổi lại ta sẽ cho ngài biết đứa trẻ trong lời tiên tri là ai.

“Lâm Thanh Phong, hiện tại ta thực sự muốn biết, ngươi là ai?” Fukasaku cũng không trả lời ngay, nghiêm túc hướng Lâm Thanh Phong hỏi.

“Ta là tu sĩ.” Lâm Thanh Phong cười đáp.

“Tu sĩ?” Fukasaku cau mày trầm ngâm suy nghĩ một lúc, sau đó hắn liền khiếp sợ run rẩy nói.

- Ngươi là…tu sĩ?

Dựa theo suy đoán ban đầu của Nguyên Anh, Hokage thế giới là một cái Trung cấp thế giới, hẳn là phải có tu sĩ tồn tại, nhưng đó cũng là chuyện rất lâu về trước, người bình thường có thể không biết, nhưng thân là người của tam đại thánh địa, Fukasaku không thể nào không biết.

Nhưng đó cũng chỉ là suy đoán mà thôi, phản ứng lúc này của Fukasaku đã chứng thực suy đoán của nó là đúng, cũng vì thế, Lâm Thanh Phong cũng không có chút gì ngạc nhiên với biểu hiện của Fukasaku, mỉm cười hỏi.

- Ngài đã biết đi? Như vậy hẳn ngài cũng đã hiểu, vì sao ta lại muốn tới Diệu Mộc Sơn?

….Hết chương 349

Chương 350: Là ta nghĩ nhiều sao?

“Ta không thể mang các ngươi tới Diệu Mộc Sơn.” Fukasaku suy nghĩ một chút rồi đáp.

- Ngươi đã là tu sĩ, như vậy ta cũng không giấu diếm ngươi.

- Con đường kết nối Tam đại thánh địa với thế giới bên ngoài từ xa xưa đã sớm bị phá hủy, cũng vì vậy, cách duy nhất để người ngoài có thể tới Tam đại thánh địa chỉ có thuật triệu hồi ngược mà thôi.

- Để sử dụng thuật này, yêu cầu bắt buộc là ngươi phải ký kết hiệp ước với bọn ta, nhưng theo tổ huấn, bọn ta không được phép ký kết hiệp ước với tu sĩ.

- Mặc dù ta cũng rất muốn biết đứa trẻ vận mệnh là ai, nhưng ta chỉ có thể từ nói xin lỗi.

“Con đường kết nối Tam đại thánh địa với thế giới bên ngoài đã bị phá hủy?” Lâm Thanh Phong cau mày, Nguyên Anh thì như đã đoán được từ trước, khoanh tay trước ngực ghé sát tai Lâm Thanh Phong nói nhỏ.

- Đại ca, hẳn đây là nguyên nhân chính, khiến cho Tam đại thánh địa vẫn tồn tại Linh Khí.

Dừng một chút, nó lại hướng Fukasaku hỏi.

- Fukasaku tiền bối, con đường dẫn tới Tam đại thánh địa đã bị hủy, như vậy vì sao Orochimaru có thể tìm tới Địa Long Động? Còn Hashirama có thể tới Thấp Cốt Lâm?

“Hashirama vì sao có thể tới Thấp Cốt Lâm thì ta không biết, nhưng Orochimaru thì ta có thể giải thích cho các ngươi.” Fukasaku liền nói.

- Hoàn cảnh ở Địa Long Động, khác với Diệu Mộc Sơn cùng Thấp Cốt Lâm.

- Diệu Mộc Sơn chúng ta là động vật ăn sâu trùng, vì thế bọn ta có thể nuôi trồng cây xanh, từ đó dùng sâu trùng làm thức ăn, Thấp Cốt Lâm chỉ có mỗi một mình Katsuyu tiên nhân, ngài ấy đã không cần thức ăn để sinh tồn.

- Địa Long Động thì toàn bộ đều là rắn, rắn là loại động vật ăn thịt, số lượng của bọn họ cũng rất nhiều, sinh vật sống ở đó đã sớm bị bọn họ ăn hết, cũng vì chuyện này mà trước khi lối đi bị phá hủy, Địa Long Động tuôn ra ngoài một lượng lớn khế ước.

- Bọn họ có thể nhờ vào người ký kết khế ước tìm kiếm lương thực, đổi lại thì bọn họ sẽ cho người ký kết khế ước mượn một phần sức mạnh.

- Mặc dù đã trải qua một khoảng thời gian rất dài, nhưng khế ước của Địa Long Động vẫn còn lưu truyền bên ngoài, Orochimaru có thể tìm được một quyển cũng không có chuyện gì lạ.

- Còn Hashirama, thì ta thật sự không biết.

“Là như vậy sao?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm suy nghĩ một lúc, sau đó gật đầu nói.

- Như vậy, thật đáng tiếc, giao dịch của chúng ta không thể hoàn thành, ta cũng không thể cho ngài biết danh tính của đứa trẻ đó.

- Nhưng để đổi lại việc ngài đã cho bọn ta biết thông tin, ta có thể nói cho ngài, đứa trẻ đó là người thuộc ngũ đại cường quốc.

“Là người thuộc ngũ đại cường quốc? Như vậy phải báo cho Jiraiya, tuy rằng phạm vi tìm kiếm vẫn còn rất lớn, nhưng vẫn tốt hơn là để hắn một người chạy loạn khắp thế giới.” Fukasaku thầm nghĩ, sau đó mỉm cười gật đầu với Lâm Thanh Phong hai tay kết ấn nói.

- Đa tạ ngươi, Lâm Thanh Phong, về sau nếu có chuyện cần bọn ta giúp đỡ thì ngươi hãy gọi Minato liên lạc với bọn ta, bọn ta sẽ tận lực giúp đỡ ngươi.

Fukasaku nói xong, thủ ấn đồng thời cũng hoàn thành, một làn khói trắng xuất hiện, thân ảnh của hắn cũng theo đó mà biến mất.

Nhìn Fukasaku đã rời đi, lúc này Nguyên Anh mới khinh miệt nói.

- Đại ca, hắn nói dối.

“Ta biết.” Lâm Thanh Phong sắc mặt bình tĩnh như nước đáp lời.

“Cái gì? Đại ca ngươi cũng biết?” Nguyên Anh trợn mắt kinh ngạc hỏi, Lâm Thanh Phong liền bĩu môi nói.

- Ngươi thử nghĩ một chút, nếu đổi lại là ngươi, ngươi có thể tiết lộ toàn bộ tin tức cho người lần đầu tiên ngươi mới gặp sao?“Đương nhiên là không.” Nguyên Anh ngay lập tức chém đinh chặt sắt trả lời, lại tiếp tục hỏi.

- Nếu ngươi đã biết hắn nói dối, vì sao ngươi lại tiết lộ cho hắn biết tin tức của Naruto?

“Bởi vì tin tức này, thực chất cũng không hữu dụng.” Lâm Thanh Phong ngẩng cao đầu cười, hai mắt híp lại nói.

- Ngươi thử nghĩ một chút, Jiraiya theo nguyên tác là người như thế nào?

- Hắn căn bản là một tên dê xồm, bất kì nơi nào có thể nhìn trộm thì hắn đều đến, Ngũ đại cường quốc đông người như vậy, đương nhiên sẽ mục tiêu chính của hắn.

- Cũng vì thế, dù không có thông tin của ta, thì hắn cũng tự mình lùng sục xung quanh Ngũ đại cường quốc.

“Nhưng mà, ngươi vẫn thu hẹp phạm vi tìm kiếm của hắn.” Nguyên Anh suy nghĩ một lúc rồi nói, Lâm Thanh Phong lại lắc đầu nói.

- Nguyên Anh, ngươi vẫn là suy nghĩ không thấu đáo, dù cho có thông tin của ta hay không, thì Jiraiya vẫn có thể tìm được Naruto, thu nhận Naruto làm đệ tử chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi.

- Còn có, ngươi thử nghĩ một chút, nếu như trước đó Jiraiya vốn đã tìm một vòng quanh Ngũ Đại cường quốc, sau khi nhận được tin tức của ta thì hắn sẽ hành động như thế nào?

“Lại chạy đi tìm thêm một vòng? Và còn phải tìm tới mức gần như đào lên ba tấc đất của Ngũ đại cường quốc?” Nguyên Anh ôm bụng cười nói.

- Đại ca ngươi…hố người nha, còn hố ác như vậy.

- Konoha thì không nói, nhưng bốn nước còn lại đâu phải muốn đột nhập là đột nhập? Còn chưa kể, hắn phải đào lên ba tấc đấc, gây ra động tĩnh lớn như vậy, Jiraiya chuyến này khổ rồi.

“Hắc? Trách được ta sao? Ai bảo bọn hắn không để ta tới Diệu Mộc Sơn?” Lâm Thanh Phong ác ý cười gằn.

- Ta vốn dĩ chỉ muốn tới đó để Itachi có thể dễ dàng hấp thu linh khí, nhưng bọn hắn đã không cho, để cho ta phải mặt dày mặt dạn đi tìm Tiểu Linh.

- Ta chỉ để bọn hắn mất thêm nhiều thời gian mà thôi.Dừng một chút, Lâm Thanh Phong lại đột nhiên hỏi.

- Nguyên Anh, ngươi có để ý hay không, dường như Fukasaku rất kinh ngạc khi biết ta là tu sĩ?

“Có chuyện gì sao đại ca? Hokage thế giới từ lâu đã không có tu sĩ, hiện tại lại biết ngươi là tu sĩ, hắn kinh ngạc cũng đâu có gì lạ?” Nguyên Anh gãi đầu đáp.

“Không giống.” Lâm Thanh Phong lắc đầu thở dài.

- Bởi vì từ ánh mắt của hắn, ta nhận ra rằng, ngoài việc kinh ngạc vì ta là tu sĩ, thì ta còn nhận thấy một tia khiếp sợ.

“Chỉ một ánh mắt mà thôi, đại ca ngươi nghĩ nhiều rồi.” Nguyên Anh trực tiếp khoát tay bĩu môi nói.

- Ngươi thử nghĩ một chút, trong trường hợp ngươi là người bình thường ở Trái Đất, đột nhiên trước mặt xuất hiện một con Khủng Long bạo chúa mà từ lâu đã bị tuyệt chủng thì sao?

- Khi đó ngươi có kinh ngạc cùng khiếp sợ hay không?

- Đừng nói là kinh ngạc cùng khiếp sợ, sợ rằng ngươi trực tiếp chết ngất a.

“Có lẽ là ta nghĩ nhiều đi?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi gật đầu, không tiếp tục suy nghĩ tới chuyện này.

“Cố lên…cố lên…” Lúc này, ở bên ngoài vang lên những tiếng reo hò khiến Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh cả hai chú ý, hai mặt nghi hoặc nhìn nhau một cái rồi đi tới bên cạnh cửa sổ nhìn.

Chỉ thấy bên dưới vui vẻ như hội, người dân tự mình đứng nép sang hai bên đường, điên cuồng cổ vũ, còn giữa đường là một hàng dài Ninja nối đuôi nhau chạy, dẫn đầu đoàn Ninja này là Minato và Itachi hai người, một lớn một nhỏ chạy song song với nhau.

Lúc này, nóc nhà ở hai bên đường xuất hiện vài nhóm Ninja nhỏ, mỗi nhóm hai người, cầm lấy một tấm vải lớn, bên trên có viết “Đại hội điền kinh, Konoha lần 1.”

Lâm Thanh Phong im lặng, Nguyên Anh ngay lập tức hiểu được đây là chuyện gì xảy ra, liền cười nói.

- Minato tên này…hảo tâm kế nha.

- Một mình chạy không ổn, chạy đua với Itachi cũng không tốt, dây vào Kushina thì về sau hắn muốn sống cũng không được, chết cũng không xong.

- Vì thế mà tạo nên một cái đại hội, kéo toàn thôn Ninja chạy chung, như vậy thì có thể quang minh chính đại mà chạy a.

“Haha, dù gì hắn cũng là Hokage, một chút biện pháp này trở về suy nghĩ một lúc là có thể nghĩ thông.” Lâm Thanh Phong gật đầu cười, sau đó lại nhìn sang hai thùng nước thuốc vẫn còn trên bàn nói.

- Có đại hội, dĩ nhiên phải có phần thưởng, dù gì ta cũng là nguyên nhân, thôi thì phần thưởng này sẽ do ta lấy ra đi.

- Nguyên Anh, dược lực trong người Itachi hẳn là tới tối mới hao hết, đoán chừng trước đó bọn hắn sẽ không trở lại, ngươi hãy ở đây đợi bọn hắn, sau khi bọn hắn trở lại thì hãy đưa Minato cùng mười tên Ninja có thể kiên trì tới cuối cùng tới tìm ta.

- Nếu có nhiều hơn mười tên, thì ngươi hãy đưa mười tên kiên trì lâu nhất tới đi.

- Còn Itachi thì hãy để hắn trở về, đồng thời nói với hắn, bắt đầu từ ngày mai, hắn sẽ tiếp nhận huấn luyện của ta.

“Được rồi đại ca.” Nguyên Anh đáp một tiếng, sau đó để một tiểu Nguyên Anh ở lại Hokage đại lâu, còn bản thân nó thì bay lên mỏm đá khắc gương mặt Hashirama khoanh chân ngồi nhìn đại hội phía dưới, một phần là vì nó muốn xem đại hội, còn một phần khác là do Lâm Thanh Phong đã nói hắn phải dẫn theo mười tên Ninja kiên trì lâu nhất trở về, nó không tự mình quan sát thì làm sao có thể hoàn thành việc được giao?

Về phần Lâm Thanh Phong, lúc này hắn tiện tay thu lại hai thùng nước vào nhẫn trữ vật, sau đó xoay người trở về.

Chương 351: Ta còn không trị được các ngươi?

Minato một lần mở đại hội là suốt một ngày một đêm, từ lúc trời vẫn còn chưa sáng hẳn cho tới tận lúc trời đã tối, mặt trăng lên cao chiếu sáng thôn làng, chạy tới trước Hokage đại lâu, lúc này Minato mới dừng chân, cả người mồ hôi như mưa ngồi bệt xuống đất thở phì phò, bên cạnh là Itachi lạnh nhạt đứng chắp tay sau lưng, sắc mặt ửng đỏ, mồ hôi như mưa, hít thở từng hơi gấp gáp xem như biểu hiện mệt mỏi.

Minato trong lòng khổ không thể tả, một đường chạy từ sáng sớm tới giữa khuya thật sự muốn mạng già của hắn.

Từ giữa trưa, dược lực trong người Minato đã hao hết không sai biệt lắm, nhưng Itachi tên này thì vẫn chưa, hắn vẫn còn rất sung sức, thân là Hokage, Minato làm sao có thể ngừng lại trước đây? Nếu hắn ngừng lại trước Itachi thì chẳng khác nào để dân làng nói hắn không bằng một tên tiểu tử chưa tốt nghiệp học viện ninja? Mặc dù Minato không lo lắng về thanh danh, nhưng da mặt hắn mỏng, hắn không chịu nổi dân trong làng chỉ trích a. 

Sau lưng hai người bọn hắn, chỉ có hai người, một tên thiếu niên một thân y phục màu xanh lục bó sát người, để kiểu đầu như một cái tô úp ngược, hai cặp lông mày cực kì rậm rạp, nhìn qua liền có thể nhận ra đây là Maito Gai.

Người còn lại là một tên thiếu niên cùng tuổi, đầu tóc bạc trắng, băng đeo trán kéo xuống che đi một bên mắt trái, khuôn mặt được phủ lên một lớp mặt nạ màu đen che kín, chỉ để lộ ra một con mắt phải, hắn là Kakashi.

Ngoài hai người bọn hắn có thể kiên trì theo sau Itachi cùng Minato, thì tất cả những Ninja khác đều đã sớm lui về nhà, chạy quanh làng suốt một ngày, ai cũng đã sớm nhìn ra Minato tên này uống lộn thuốc, đã như vậy còn chạy theo hắn làm cái quỷ gì a?

Chỉ riêng tên Gai này, một thân tín niệm đầy mình, vừa chạy vừa la hét “thanh xuân không thể bỏ cuộc” và mấy câu tương tự rồi kiên trì chạy theo, Kakashi thân là đối thủ truyền kiếp của Gai, đã lỡ tham gia đại hội, nếu lúc này hắn bỏ cuộc, như vậy chẳng khác nào hắn tự nhận mình không bằng Gai? Vì thế hắn cũng một đường kiên trì.

“Itachi…ngươi thực sự…chỉ là một Ninja…chưa tốt nghiệp sao?” Maito Gai đặt lưng nằm ngửa trên mặt đất, thở gấp từng hơi nói đứt quãng, Kakashi thì dựa lưng vào tường, mồ hôi như tắm, một con mắt cá chết liếc nhìn Maito Gai nói.

- Ngu ngốc…ngươi tiết kiệm sức lực a….

Tuy ngoài miệng thì Kakashi đang mắng chửi Gai, nhưng thực chất bên trong suy nghĩ của hắn cũng không khác Gai là bao nhiêu, cũng cảm thấy khiếp sợ khi nhìn thấy thể lực kinh hãi thế tục của Itachi.

Ninja có thể di chuyển liên tục suốt một ngày, không cần ăn uống, đây là điều cơ bản, chỉ cần là Ninja thì ai cũng có thể làm được, nhưng quãng đường đi được dài hay ngắn còn phải tùy thuộc vào thể lực và tốc độ của từng Ninja.

Minato là Hokage, có thể nói rằng, trong toàn bộ Konoha hiện tại, thể lực cùng tốc độ của hắn là đứng đầu, trong trường hợp như vậy mà Itachi vẫn có thể giữ vững tốc độ, cùng Minato không hơn không kém, một đường chạy không ngừng nghỉ, như vậy chẳng phải nói rằng thể lực cùng tốc độ của Itachi không kém Minato là bao? 

Đối với câu hỏi của Gai, Itachi cũng không trả lời, chỉ đứng yên lặng nhắm mắt hít thở bổ sung thể lực.

Ngay lúc này, Nguyên Anh xuất hiện khoanh tay bĩu môi nói.

- Minato, Ninja trong làng của ngươi thể lực cùng tính nhẫn nại thật sự quá kém, ngay cả Itachi cũng không bằng.

“…” Minato chỉ có thể gãi đầu xoắn xuýt cười trừ, lúc này Gai vốn dĩ đang còn một dạng như chó chết nằm trên mặt đất liền đứng bật dậy, tức giận đi tới trước mặt Nguyên Anh lớn tiếng nói.

- Ngươi là ai? Vì sao lại nói xấu Konoha Ninja? Có giỏi thì…

Kakashi mặc dù vẫn còn trẻ, nhưng dù gì hiện tại hắn cũng là một Jounin, óc quan sát của hắn cao hơn Gai rất nhiều, mặc dù hắn không biết thân phận của Nguyên Anh, nhưng có thể đứng trước mặt Minato chỉ trích Konoha Ninja mà Minato chỉ có thể im lặng lắng nghe thì đương nhiên là một đại nhân vật, vì thế còn không đợi Gai nói dứt lời thì Kakashi liền tới phía sau, một tay che miệng gai nói.

- Gai, im ngay. 

Mặc dù Kakashi hành động thật nhanh, nhưng lời của Gai cũng đã nói ra được một nửa, Nguyên Anh hừ lạnh một tiếng, lại nhìn sang Itachi nói.

- Tiểu Itachi, hiện tại ngươi về nhà đi, ngày mai chuẩn bị một ít y phục mang theo, việc tập luyện của ngươi ngày mai sẽ bắt đầu.
“Ta hiểu rồi.” Itachi gật đầu đáp một tiếng, rồi xoay người rời đi, lúc này Nguyên Anh lại nhìn về Gai nói.

- Ngươi là Maito Gai? Ngươi có ý kiến về lời nhận xét của ta sao?

Kakashi liền liếc mắt nhìn sang Minato, chỉ thấy Minato thở dài gật đầu, lúc này hắn mới buông Gai ra, Gai được trả tự do, hắn liền lớn tiếng nói.

- Đương nhiên, dù cho ngươi có là ai đi chăng nữa, ngươi cũng không được phép làm nhục toàn bộ Konoha Ninja.

“Ngươi nói lời này hoàn toàn sai, ta chỉ đưa ra đánh giá dựa trên sự thực mà thôi, cũng không phải làm nhục các ngươi.” Nguyên Anh hừ một tiếng, sau đó đưa ra một ngón tay.

- Nếu ta thực sự muốn làm nhục, thì đừng nói là các ngươi, thậm chí có là Hiruzen thì ta vẫn có thể làm như vậy, đơn giản là bởi vì ta có thực lực này.

Nguyên Anh nói ra lời này cũng là sự thật, Ninja mặc dù có thể dùng nhẫn thuật, uy lực có thể so sánh với pháp thuật của tu sĩ, nhưng bọn hắn cũng chỉ là người bình thường mà thôi, tốc độ không bằng Nguyên Anh.

Trong mắt Nguyên Anh thì Ninja chẳng khác nào những đứa trẻ cầm trong tay những thứ vũ khí mạnh mẽ cả, dù cho vũ khí có mạnh như thế nào nếu không thể đánh trúng Nguyên Anh thì cũng chỉ để trưng bày mà thôi.

Dừng một chút, Nguyên Anh lại đưa lên thêm ngón tay thứ hai.

- Còn có, nếu như lời đánh giá của ta là sai, như vậy ngươi có thể giải thích một chút, vì sao hiện tại chỉ có hai người các ngươi đi cùng Minato? Còn đám Ninja khác đâu?

- Ngươi đừng nói rằng, bọn hắn bận việc nên về nhà a? Ta có thể nói cho ngươi biết, đại hội này tính cả hai người các ngươi thì có tổng cộng bốn ngàn Ninja tham gia.

- Trong số đó chỉ có 200 người thực sự có nhiệm vụ phải rời đi, trong số 200 người đó, có 50 người nhận nhiệm vụ đảm bảo an ninh cho làng, 150 người từ giữa trưa nhận được nhiệm vụ phải rời khỏi làng, ngoài bọn hắn ra thì toàn bộ số người còn lại đang nằm ngủ ngon giấc ở nhà.

- Với số liệu như vậy, ngươi nghĩ rằng đánh giá của ta có đúng hay không?- Nếu ngươi cứng rắn giữ vững quan điểm của mình thì ta không còn gì để nói, hiện tại ngươi có thể rời đi.

“…” Gai im lặng rồi, Kakashi con mắt cá chết trợn trắng, Minato một bên cười khổ, chỉ có thể nói chen vào giải vây.

- Nguyên Anh đại nhân, ngài là đại nhân, cũng đừng chấp nhặt hắn làm gì. 

“Cút đi.” Nguyên Anh hướng Minato trừng mắt, một tay chỉ vào bản thân mình nói.

- Ngươi nhìn xem, cả người ta lớn nhỏ còn chưa tới 30cm, con mắt nào của ngươi nhìn ra ta là người lớn?

“…” Minato khéo miệng giật giật, chỉ đành gãi đầu cười khổ, lúc này Nguyên Anh cũng không muốn xoắn xuýt chuyện này quá nhiều, hướng ba người bọn hắn nói.

- Theo dự tính ban đầu, ta sẽ mang ba người các ngươi trở lại tìm đại ca nhận lãnh phần thưởng, nhưng các ngươi đã nghi ngờ ta, như vậy…Kakashi, Gai, hai người các ngươi liền chạy quanh Konoha thêm mười vòng đi, Minato thân là Hokage lại quản giáo thuộc hạ không nghiêm, hai mươi vòng.

- Yêu cầu không được sử dụng nhẫn thuật, thời gian quy định mười phút đồng hồ, ta sẽ đứng tại đây quan sát, người nào không muốn thực hiện thì lúc này có thể rời đi, nhưng cũng đồng nghĩa với việc bỏ qua phần thưởng.

“Kakashi, Gai, đừng nói nhảm mau chạy a, đừng bỏ lỡ phần thưởng.” Minato ngay lập tức hét lên một tiếng, dồn chakra vào hai chân cắn răng chạy, Nguyên Anh yêu cầu không sử dụng nhẫn thuật, nhưng dồn Chakra vào chân chỉ là một thủ thuật đơn giản để tăng tốc độ, cũng không tính là nhẫn thuật.

Kakashi, Gai hai người mộng bức, nhưng ngay sau đó cũng liền đuổi theo, mặc dù bọn hắn không biết phần thưởng là gì, nhưng ngay cả Minato cũng động tâm, liều mạng làm theo thì bọn hắn có ngu ngốc cũng biết được đây là đồ tốt.

Konoha cũng không tính là quá lớn, nhưng một vòng Konoha cũng tầm 10km, mười vòng cũng tức là 100km, trong mười phút mà muốn chạy hết mười vòng Konoha thì đối với Minato cũng có độ khó không nhỏ, thì đừng nói tới mười phút chạy 200km, đối với hắn quả thực là ác mộng.

Ba người cơ hồ phải dùng hết lực bú sữa mẹ để chạy, Gai mang theo phụ trọng cũng lột ra, Kakashi, Minato hai người phải dồn toàn bộ Chakra vào chân để đề thăng sức bật của đôi chân.

Mười phút sau, ba người…hay nói đúng hơn là ba đầu chó chết, mồ hôi đầy đầu nằm trước mặt Nguyên Anh thở gấp, hai chân run rẩy, cả người mệt mỏi tới mức không thể đứng dậy được.

Nếu là ngày bình thường, bọn họ có mệt nhưng cũng không tới mức này, trước đó bọn hắn vừa chạy bộ liên tục quanh Konoha, thể lực vẫn chưa hồi phục được bao nhiêu, lại tiếp tục liều mạng chạy tiếp, đây là nguyên nhân chính khiến bọn họ như vậy.

Nhìn ba đầu chó chết nằm sấp trước mặt mình, Nguyên Anh ác ý cười nói.

- Ta còn không trị được bọn ngươi?

“…” Thật lâu cũng không có người đáp lời…bọn hắn mệt mỏi bất tỉnh rồi, lúc này Nguyên Anh mới sửng sốt nói.

- Này? Ba người các ngươi không đi lãnh phần thưởng a?

- Các ngươi nằm đây…như vậy ta phải làm sao? Đại ca sẽ chặt ta chết à?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau