HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 341 - Chương 345

Chương 342: Konoha

Khác với Lâm Thanh Phong đặt mục tiêu chú ý lên quyển Vô Tự Thần Thư, Nam Cung Mị Ảnh lại chú ý nhìn xung quanh, nàng rất nhanh chóng phát hiện ra Cửu Vỹ Yêu Hồ, cau mày nói.

- Phu quân, bên kia là gì?

“Ừm?” Lâm Thanh Phong lúc này mới liếc mắt nhìn sang, lại nhìn một phía khác, trên đỉnh núi có khắc bốn gương mặt bằng đá, sau đó cau mày nói. 

- Konoha? Yêu Hồ chi dạ?

“Oa…có thể soát công đức nha đại ca, mặc dù khá ít, nhưng vẫn có nha, ngươi có thể soát một đợt thử xem tu vi có dãn ra hay không?” Khác với Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh hai mắt sáng lên nói, Lâm Thanh Phong gật đầu một cái liền lên tiếng.

- Lão bà, chúng ta đi thôi, ngăn cản nó, nhưng đừng giết nó, theo ta biết thì lúc này nó đang bị khống chế.

“Tốt a, phu quân.” Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười gật đầu, sau đó thân ảnh hai người liền biến mất.

Lần tiếp theo xuất hiện là trên một nóc tòa nhà gần chỗ Cửu vỹ.

Một tên Ninja đang tham gia di tản người dân, nhìn thấy sự xuất hiện của hai người trên nóc nhà, hắn liền cau mày, nhưng hiện tại cũng không phải thời gian suy nghĩ về vấn đề này, nhìn thấy hai người một thân y phục không giống như ninja, hắn động thân nhảy lên nóc nhà, đứng cạnh bên một dạng hung thần ác sát hét lên.

- Các ngươi là ai? Nhanh chóng theo ta rời đi, nơi này không phải người bình thường có thể ở lại.

Người này tuy rằng ăn nói lớn tiếng, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn nhận ra đây là hắn thiện ý nhắc nhở mà thôi, vì thế liền mỉm cười gật đầu.

- Đa tạ hảo ý nhắc nhở, nhưng ngươi cứ làm việc của mình a, đừng lo lắng cho bọn ta.

“Đừng nói nhiều, ta không có thời gian rảnh rỗi ở đây trò chuyện với các ngươi.” Nhìn thấy Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị ảnh hai người cũng không có ý định rời đi, tên ninja hừ lạnh một tiếng, một tay nắm lấy vai Lâm Thanh Phong, một tay khác nắm lấy Nam Cung Mị Ảnh, hắn muốn dùng sức cưỡng ép mang hai người rời đi, nhưng hắn chợt nhận ra, hắn lôi kéo bất động hai người.

Nhìn thấy hành động của tên ninja, Nam Cung Mị Ảnh lạnh nhạt nói.

- Buông tay đi, hảo ý của ngươi ta lãnh nhận, lần này ta tha thứ cho ngươi, nếu còn lần sau thì đừng trách ta không lãnh tình.

Đây chỉ là những lời nói bình thường, nhưng không hiểu sao tên ninja lại cảm thấy chính mình rơi vào hầm băng, toàn thân cảm nhận một trận ác hàn, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, nuốt vào một ngụm nước bọt, ngay cả tay cũng quên thả ra.

“Còn không buông tay?” Nam Cung Mị Ảnh cau mày hỏi.

“A…a…ta buông…” Tên Ninja lúc này mới sững sờ buông tay, Lâm Thanh Phong cười nói.

- Từ trước tới bây giờ, tính tình của lão bà ta là như vậy, vị huynh đệ này ngươi đừng trách nàng.

“A…a…không dám…không dám…” Tên Ninja nhanh chóng lắc đầu, nhưng hắn thân là một ninja, từ nhỏ cho tới hiện tại hắn được dạy bảo dù là mất mạng cũng phải hoàn thành nhiệm vụ, hiện tại lại nhận nhiệm vụ di tản người dân, trong mắt hắn thì Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người là “người dân”, nên hắn cũng không thể bỏ mặt hai người bọn họ, chỉ đành lắp bắp nói.

- Nhưng…mà…ta chỉ muốn tốt cho hai người a… 

Lâm Thanh Phong cũng hiểu rõ điều này, hắn cũng không trách tên Ninja này, chỉ lắc đầu cười nói.

- Được rồi, ngươi cứ làm nhiệm vụ của mình đi, đừng quản hai người chúng ta.

Lâm Thanh Phong vứt dứt lời, từ phía trên đã có một bàn tay của Cửu Vỹ vung xuống, tên Ninja trợn tròn cả mắt, hắn phản ứng nhanh nhưng cũng không nhanh bằng Cửu Vỹ, hiện tại rời đi đã không còn kịp rồi, chỉ có thể nhắm mắt âm thầm khóc lên.
- Phụ thân, mẫu thân, hài nhi bất hiếu a…

Thật lâu sau đó, hắn cũng không cảm thấy một chút đau đớn nào, lúc này mới từ từ mở mắt, chỉ thấy che phủ ánh mắt là bàn tay Cửu Vỹ to lớn đang đứng yên bất động, thật lâu cũng không thể tiến thêm.

Một bên Lâm Thanh Phong bàn tay nhẹ nhõm đỡ lấy bàn tay cực lớn của Cửu Vỹ nhìn hắn mỉm cười nói.

- Huynh đệ, ngươi sợ hãi sao?

Đại ca, ngươi còn là người sao?

Tên Ninja im lặng rồi, nhanh chóng gật đầu thừa nhận.

- Sợ hãi…đương nhiên sợ hãi…

“Sợ hãi thì xuống dưới di tản người dân nha.” Lâm Thanh Phong cười đáp.

“Đại nhân, ngài cẩn thận một chút.” Tên ninja này chỉ là một tên Chunin mà thôi, ở đây cũng có lợi ích gì? Còn Lâm Thanh Phong một tay có thể ngăn cản thế tiến công của Cửu Vỹ, không cần nói cũng biết đây là một đại nhân vật, hắn không nói hai lời, nhanh chóng chắp tay hướng Lâm Thanh Phong cúi đầu một cái, sau đó liền rời đi.

Trước đó Lâm Thanh Phong đã suy đoán, nếu Dragonball thế giới là Trung cấp thế giới, mà đỉnh cấp cường giả chỉ là Hợp Thể kì một tay có thể đơn giản hủy diệt một hành tinh, Hokage thế giới hiện tại cũng chỉ ngang hạ cấp thế giới, cường giả đỉnh cấp không sai biệt lắm chỉ là một tên Luyện Hư kì mà thôi.

Lại dựa vào phá hủy của Cữu Vỹ khi thả ra boom vỹ thú, thì nó cao nhất cũng chỉ ngang với một tên Hóa Thần kì, đối với loại mặt hàng này, Lâm Thanh Phong một tát có thể đập chết một đám, đã như vậy còn muốn giết Lâm Thanh Phong? Dù là mở trò đùa cũng đừng mở quá ngu a.

“Kurama sao?” Lâm Thanh Phong trong lòng lẩm bẩm một câu, một tay nắm lấy bàn tay Cửu Vỹ, thân thể từ từ phiêu phù lên không trung, chỉ trong giây lát, cả người Cữu Vỹ cũng bị kéo lên không trung.

“Cái gì?” 

Dưới ánh mắt mộng bức của toàn bộ Ninja có mặt, chỉ thấy Cửu Vỹ bị người ta kéo lên không trung, được một khoảng cách, thì liền bị ném ra ngoài thôn, đơn giản như ném một con gà.
Rầm…

Một trận bụi mù nổi lên từ phía xa, Lâm Thanh Phong cũng không để ý nhiều.

Ngay lúc này từ phía dưới có một giọng nói vang lên. 

- Vị đại nhân này, ta đại diện cho toàn bộ dân làng, đa tạ ngài đã ra giúp đỡ.

Lâm Thanh Phong liếc mắt nhìn xuống một nóc nhà gần đó, nơi đó có một vị nam tử trung niên đang hướng về hắn nở nụ cười thân thiện, nam tử toàn thân mang một bộ áo giáp màu đen, tay cầm theo một cây gậy lớn màu đen, hai đầu gậy màu trắng.

Nhìn qua một cái, Lâm Thanh Phong liền đoán được người này là ai, hắn mỉm cười lắc đầu nói. 

- Không có chuyện, chỉ là tiện tay mà làm.

Người đàn ông này là Hokage đệ tam, nhận được câu trả lời của Lâm Thanh Phong hắn mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, dù cho không biết Lâm Thanh Phong là ai, nhưng hắn đã ra tay giúp đỡ đuổi đi Cửu vỹ, ít nhất hiện tại hắn sẽ không gây hại cho Konoha.

“Dù sao cũng phải đa tạ ngài.” Hokage đệ tam chắp tay cúi người một cái, sau đó lại hướng về những tên Ninja phía sau nói.

- Mau đi bắt lại Cửu Vỹ.

“Đã rõ, thưa đại nhân.” Đám Ninja phía sau nghe lệnh, liền nhanh chóng hướng về chỗ Cửu Vỹ mà chạy, Hokage đệ tam cũng chạy theo sau, hiện tại Cửu Vỹ đã rời khỏi thôn, nhưng nó vốn là vũ khí mạnh mẽ nhất của Konoha, nếu để nó nhân cơ hội này chạy thoát thì Konoha thật sự không xong.

Đối với những hành động của đám Ninja này, Lâm Thanh Phong cũng không ngăn cản, tinh thần lực khai mở, nhanh chóng đã bao phủ lấy khu vực xung quanh Cửu Vỹ, nơi đó ngoài Cửu Vỹ thì còn có một người thanh niên điển trai, mái tóc màu vàng óng, thân mang một bộ ngự thần bào màu trắng, trên tay hắn ôm lấy một vị nữ tử tóc đỏ, sắc mặt nhợt nhạt, cùng một đứa nhỏ vừa mới sinh.

- Minato còn có cả Kushina và Naruto? Tới nhanh như vậy? Cửu Vỹ còn chưa bắn boom vỹ thú mà?

- Có nên thay đổi số phận của bọn hắn hay không? Nhưng dù sao cũng nên tới đó nhìn một chút.

Lâm Thanh Phong trong lòng suy nghĩ rồi quyết định thật nhanh, hướng về Nam Cung Mị Ảnh nói.

- Lão bà, chúng ta tới đó đi.

Nói rồi, thân ảnh Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người liền biến mất, mặc dù khoảng cách có chút xa, nhưng với tốc độ của hai người thì không cần tới vài hơi thở liền đã xuất hiện tại bên cạnh Hokage đệ tứ, đồng thời Kushina vừa mới hoàn thành xong kết giới, ngăn cách nơi này với ngoại giới.

“Hai người là ai?” Nhìn thấy Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người, Kushina phản ứng thật nhanh, nhưng vừa bị rút cửu vỹ ra khỏi người, thân thể nàng yếu ớt tới mức không tưởng, nói được một câu liền ho ra một ngụm máu.

Kushina chú ý tới Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh, đương nhiên Minato cũng phát hiện ra, nhìn thấy người tới, lại thêm trước đó đã nhìn thấy Lâm Thanh Phong ném Cửu Vỹ ra khỏi làng, Minato đã hiểu ra Lâm Thanh Phong sẽ không gây hại tới Konoha, vì thế hắn cũng không kinh hoảng, mà trước tiên chạy tới bên cạnh đỡ lấy Kushina ân cần an ủi nói.

- Kushina, ngươi giữ sức một chút, vị đại nhân này là người đã đưa Cửu Vỹ ra khỏi làng, bọn họ không có ác ý.

“Hai người dự tính tiếp theo sẽ làm thế nào?” Lâm Thanh Phong cũng không quản Kushina phản ứng như thế nào, chỉ nhẹ nhàng hướng Minato hỏi.

….Hết Chương 342…

Chương 343: Phiền phức a

“Chuyện này…” Minato có chút khó xử, lại nhìn Cửu Vỹ một bên đã có thể đứng dậy sau khi bị Lâm Thanh Phong ném đi, hắn quyết định thật nhanh hướng Kushina nói.

- Kushina, ta muốn phong ấn một phần của nó bằng Bát Ấn, đồng thời cũng phong ấn một phần chakra của nàng vào cơ thể Naruto.

- Và phần còn lại, ta sẽ dùng Thi Quỷ Phong Tẫn để kéo Cửu Vỹ đi chung với ta.

“Không được, nếu làm như vậy thì chàng sẽ chết.” Kushina nhanh chóng hét lên, Minato sắc mặt nghiêm trọng lắc đầu nói.

- Nàng phải nhớ, lúc trước sư phụ Jiraiya đã từng nói, thế giới ninja sau này sẽ phải trải qua một trận tai nạn, và chỉ có đứa trẻ định mệnh trong lời tiên tri có thể phá giải.

- Ta đoán chừng, kẻ đeo mặt nạ vừa nãy là mầm mống của tràn tai nạn đó…

- Còn về đứa trẻ định mệnh…

Nói tới đây, Minato dừng một chút, rồi lại nhìn sang Naruto đang nằm khóc lớn cười nói.

- Sẽ là Naruto, con trai của chúng ta, nó sẽ đứng ra ngăn cản tên đeo mặt nạ.

- Không hiểu vì sao, nhưng ta lại tin tưởng điều này.

- Còn có, với sức lực hiện tại của chúng ta, đây đã là biện pháp tốt nhất chúng ta có thể làm rồi.

“Minato…” Kushina hai mắt phiếm hồng, ở bên cạnh Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cả hai đồng thời cau mày, Nam Cung Mị Ảnh lạnh nhạt lên tiếng.

- Phu quân, ta giết con hồ ly kia được sao?

“Đừng nha, làm như vậy về sau chúng ta lại phải đi bắt nó trở lại…phiền chết.” Lâm Thanh Phong bĩu môi nói.

- Nàng muốn làm gì thì làm, chỉ cần đừng giết nó là được.

“…” Nghe được lời này Minato, Kushina hai người đồng loạt sững sờ, phải biết đây là vỹ thú a, còn là Cửu Vỹ bên trong mạnh nhất vỹ thú, từ khi nào lại có thể để mặc người khác chém giết như vậy? Minato cắn răng muốn ngăn cản nói.

- Vị đại nhân này…

Nhưng hắn còn chưa nói hết lời, chỉ thấy Nam Cung Mị Ảnh không biết lấy từ đâu ra một thanh kiếm sáng bóng, thân ảnh liền biến mất.

Vài hơi thở sau, lại nghe Cửu Vỹ gào lên một tiếng, tứ chi tung bay trên bầu trời, thân thể tràn đầy vết thương, cùng với tứ chi đồng loạt rơi xuống mặt đất, nổi lên một trận bụi mù dày đặc.

Bụi mù tan đi, lúc này Nam Cung Mị Ảnh lại từ trên bầu trời xuất hiện, một tay cầm lấy thân thể Cửu Vỹ vứt xuống mặt đất, sau đó liền nhanh chóng chuyển hết tứ chi của Cửu Vỹ trở lại nơi này.

“Còn chưa chết, nhưng sức phản kháng đã yếu đi nhiều.” Lâm Thanh Phong đánh giá tình trạng Cửu Vỹ một chút rồi hướng về Minato, Kushina một bên nói.

- Hai người phong ấn nó nha.

- Minato đúng không? Lúc này ngươi cũng không cần chết, ngươi tranh thủ thời gian phong ấn tứ chi của nó vào người Kushina, còn thân thể của nó liền phong ấn vào con ngươi a.

Nhìn Minato vẫn một dạng sửng sốt thật lâu cũng không có ý định hành động, Lâm Thanh Phong cau mày nói.

- Làm nhanh một chút, còn bằng không nó sẽ chết thật. 

“A? Tiểu nhân hiểu rồi.” Minato lúc này mới giật mình tỉnh giấc, sắc mặt nghiêm túc hai tay nhanh chóng kết ấn, triệu hồi ra một tế đàn, đặt Naruto vào giữa tế đàn, hai tay nhanh chóng kết ấn, phong ấn thân thể của Cửu Vỹ vào người Naruto.

Còn phần Kushina cũng hành động thật nhanh, mặc dù sinh mệnh lực của nàng từng giây từng phút đều trôi qua, cơ thể yếu ớt tới cực điểm, nhưng nàng vẫn có thể nhẹ nhõm phong ấn tứ chi không sức phản kháng của Cửu Vỹ.

Dù sao Cửu Vỹ nguyên bản chỉ là một đoàn Chakra cực lớn hóa hình mà thôi, chỉ cần có thể phong ấn tứ chi của Cửu Vỹ, vào cơ thể thì nàng vẫn có thể tính là một Jinchuuriki, khi đó sinh mệnh lực cũng không còn trôi đi, đồng nghĩa với việc hiện tại nàng cũng không cần phải chết rồi.

Làm xong hết thảy mọi việc, Kushina liền ngã xuống đất bất tỉnh, Nam Cung Mị Ảnh liền xuất hiện một tay đỡ lấy nàng, nhẹ nhàng đặt xuống đất, lúc này Lâm Thanh Phong cũng tới một bên, tinh thần lực tản ra xem xét cơ thể.Về bên khác, Minato lúc này cũng đã làm xong việc, Cửu Vỹ đã bị hắn phong ấn vào thân thể Naruto, nhanh chóng ôm Naruto chạy tới bên cạnh Kushina, lo lắng nói.

- Hai vị đại nhân, Kushina nàng sao rồi?

“Đừng kinh hoảng, nàng chỉ ngất do mệt mỏi quá độ mà thôi.” Nam Cung Mị Ảnh lạnh nhạt nói.

“Hô…” Lúc này Minato mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, lúc này Lâm Thanh Phong lại nói.

- Ngươi cũng đừng vui mừng quá sớm.

- Tuy rằng lúc này nàng không có chuyện, nhưng sinh mệnh lực đã bị mất quá nhiều, theo ta dự đoán, nàng nhiều nhất chỉ có thể sống được năm năm nữa mà thôi.

“Năm năm…” Minato nhíu mày, Lâm Thanh Phong lại nói.

- Đừng quá mức tham lam, hiện tại bọn ngươi không cùng một chỗ chết sạch là tốt lắm rồi, ít nhất nàng còn có thể sống sót cùng ngươi vài năm, chẳng lẽ ngươi muốn con của ngươi từ nhỏ phải sống mồ côi?

Minato lại thở dài một hơi, gật đầu nói.

- Đa tạ đại nhân nhắc nhở, chuyện này bản thân ta hiểu được,…chỉ là trong lòng có một chút không nỡ.

Kushina bất tỉnh, kết giới nàng tạo ra ở bên ngoài cũng mất đi tác dụng, lúc này Hokage đệ tam mới dẫn theo một số Ám bộ tới đây, chạy tới trước mặt Minato cau mày hỏi.

- Minato các ngươi vẫn còn tốt sao? Còn Cửu Vỹ đang ở đâu?

Nhìn thấy Hokage đệ tam đã tới, Minato thở ra một hơi nhẹ nhõm nói.

- Đa tạ đệ tam đại nhân đã quan tâm, cũng nhờ có hai vị đại nhân này ra tay giúp đỡ, nên bọn ta không sao.

- Cửu Vỹ bọn ta cũng đã phong ấn hoàn thành.

Được Minato nhắc nhở, lúc này Hokage đệ tam mới nhìn sang Lâm Thanh Phong, một dạng ngạc nhiên nói.

- Lại là nhờ hai vị đại nhân hỗ trợ, ta xin thay mặt dân chúng Konoha cảm tạ hai vị.“Không có chuyện, chỉ là tiện tay mà thôi.” Lâm Thanh Phong cười đáp, lúc này Minato nói.

- Hai vị đại nhân, ta xin phép rời đi trước, Kushina và Naruto cả hai cần có chỗ nghỉ ngơi.

Đối với biểu hiện của Minato, Lâm Thanh Phong chỉ tùy ý phất tay nói. 

- Ngươi đi đi, Kushina mặc dù chỉ vì mệt mỏi quá độ mà ngất đi, nhưng nàng cũng vừa mới sinh nở, ngươi nên tìm người tới nhìn nàng một chút.

“Tạ ơn đại nhân nhắc nhở.” Minato gật đầu đáp một tiếng, sau đó ôm lấy Kushina, Naruto dùng phi lôi thần chi thuật rời đi.

“Hai vị đại nhân, hai người đã giúp đỡ Konoha rất nhiều, nhìn hai vị thì ta đoán hai vị cũng không phải người ở Konoha, ta có thể mời hai vị vào thôn dùng vài ly trà sao? Cũng tiện thể cho chúng ta cơ hội trả ơn.” Hokage đệ tam lúc này mới hướng Lâm Thanh Phong cười hỏi.

Nghe được lời này, Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người nhìn nhau một cái, sau đó Lâm Thanh Phong mới hướng Hokage đệ tam cười nói.

- Bọn ta chỉ là tiện tay mà thôi, ngươi cũng đừng để ý.

- Vốn dĩ hai người bọn ta cũng dự định ở lại Konoha ít lâu, nếu ngươi muốn trả ơn chúng ta, thì ngươi giúp chúng ta chuẩn bị một ngôi nhà nhỏ trong thôn là được sao?

“Ồ? Như vậy thì đơn giản thôi, ta sẽ cho người chuẩn bị, lúc này trời đã tối, hai vị cũng không có chỗ nghỉ ngơi còn không bằng tới chỗ ta nghỉ qua một đêm?” Hokage cười nói.

“Như vậy, hai người chúng ta phải làm phiền ngài rồi.” Lâm Thanh Phong tròng mắt loạn chuyển một vòng, liền gật đầu đồng ý.

Hokage đệ tam gật đầu cười, sau đó liền xoay người nhìn về những tên Ám bộ phía sau nói.

- Các ngươi mau chuẩn bị cho hai vị đại nhân một ngôi nhà a.

“Đã rõ, đệ tam đại nhân.” Một tên ám bộ cúi đáp lời một tiếng, sau đó liền động thân rời đi.

Lúc này Hokage đệ tam mới hướng Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người khom người làm thủ thế mời nói.

- Hai vị, mời theo ta đi.

….

Ngày hôm sau, dân chúng Konoha một trận cuồng hoan, đứng trước cổng nhà Minato, trong miệng người nào cũng hô to mấy tiếng “Hokage đệ tứ…Minato đại nhân”.

Đơn giản là vì, Lâm Thanh Phong đã đẩy hết trách nhiệm phong ấn Cửu Vỹ lên đầu Minato.

Mặt khác, đây cũng là sự thật, Minato, Kushina hai người có công phong ấn Cửu Vỹ, Minato không lãnh vinh quang thì ai nhận?

Để Hiruzen nhận? Da mặt già nua của hắn không đủ dầy, đương nhiên vẫn có nguyên do khác, Hiruzen vốn đã già, hắn đã rời khỏi ghế Hokage về hưu, lúc này hắn muốn nhận lãnh vinh quang này có trứng gì dùng? Còn không bằng để cho Minato lãnh nhận.

Nhưng nói sao thì nói, nguyên do chính để Hiruzen quyết định đẩy hết vinh quang lên đầu Minato là do Lâm Thanh Phong, Lâm Thanh Phong đã lên tiếng đẩy hết vinh quang này cho Minato, trong trường hợp này Hiruzen lại muốn đoạt lấy? Haha…lão thọ tinh treo cổ sao? Ngại sống lâu?

Còn về phần tên chột mắt nào đó luôn miệng tự nói “Ta làm hết thảy là vì Konoha” hay những thứ đại loại như vậy sau đó lại tới gây chuyện, đã có “lão cơ hữu” Hiruzen ở một bên nhắc nhở nếu hắn thật dám tới, Lâm Thanh Phong chỉ có thể nói.

- Con ruồi phiền phức…trực tiếp chụp chết.

- Có Izanagi nên một phát không chết? Đơn giản, lại tới thêm vài phát, ta để ngươi móc toàn bộ Uchiha tròng mắt ra đây cũng không đủ để ta chụp a.

….Hết chương 343…

Chương 344: Ngươi muốn biết sao?

Đã qua một tháng kể từ Yêu hồ chi dạ, do Lâm Thanh Phong xuất thủ, vì thế Konoha cũng không nhận lấy thiệt hại quá lớn, lại thêm Minato ra lệnh cho những tên Ninja giúp đỡ người dân xây dựng lại nhà cửa, hiện tại ngoài những gia đình có thân nhân xui xẻo đã chết trước khi Lâm Thanh Phong nhúng tay ngăn cản Cửu Vỹ, thì đa phần người dân đã trở về cuộc sống bình thường.

Đêm đến, trong ngôi nhà nhỏ mà Hokage đệ tam cho người chuẩn bị giúp Lâm Thanh Phong, Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người cũng giống như những gia đình bình thường, bày một bàn thức ăn nhỏ trong phòng gần cửa hướng ra sân sau, vừa hưởng gió mát, vừa cùng nhau ăn thức ăn.

Ngay lúc này, một tên Ninja khoác một lớp áo khoác đen, trên mặt đeo một cái mặt nạ hồ ly, nhìn qua là một tên Ám bộ bỗng dưng xuất hiện trong sân, hướng về Lâm Thanh Phong lạnh nhạt nói.

“Lâm Thanh Phong, Danzo đại…” 

“Không đi, cút.”



Tên Ninja này còn chưa dứt lời liền bị Lâm Thanh Phong quát một tiếng, thân thể hắn như một khỏa đạn pháo ra khỏi nòng, vút bay trong màn đêm.

Không gian lại trở nên yên tĩnh, Lâm Thanh Phong coi như không có chuyện gì xảy ra, vẫn ngồi cùng Nam Cung Mị Ảnh nhấm nháp bữa ăn tối, Nam Cung Mị Ảnh nói.

- Chàng không đi gặp hắn một chút sao? Dường như hắn rất muốn gặp mặt chàng a?

“Đương nhiên là không, gặp hắn lại chẳng có gì dùng, còn có ta cũng không thích hắn một chút nào.” Lâm Thanh Phong bình tĩnh nói.

“Lão bà, hôm nay tên đó tới đây lần thứ mấy rồi?” Lâm Thanh Phong vẻ mặt bình tĩnh hỏi, chỉ thấy Nam Cung Mị Ảnh hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt chán ghét đáp.

- Đã là lần thứ mười rồi.

“Ừm? Là lần thứ mười rồi? Tài tẩy não của con ruồi chột mắt kia thật sự lợi hại a.” Lâm Thanh Phong lắc đầu nói.

- Để ngày mai ta đến gặp Minato nói một chút đi.

“Lâm Thanh Phong, Danzo đại nhân…”

“Con mẹ ngươi, lại tới? Cút đi.”

Ngày hôm sau, Lâm Thanh Phong một người tới trước Hokage đại lâu, trước cổng có hai tên Ninja canh cửa, mặc dù Hiruzen đã ngăn cấm loan truyền tên tuổi Lâm Thanh Phong ra ngoài, nhưng hai tên này cũng là một trong số những người lần trước nhìn thấy thần uy của Lâm Thanh Phong, vì thế cả hai liền hướng về Lâm Thanh Phong cung kính khom người hành lễ, một tên hướng Lâm Thanh Phong nói.

- Đại nhân, ngài tới đây có việc sao?

“Ừm, ta muốn tìm Minato một chút, ta có thể tiến vào sao?” Lâm Thanh Phong gật đầu cười đáp.

Hai tên canh cửa sững sờ, hai mặt nhìn nhau một cái, một tên nhanh chóng phản ứng, hướng Lâm Thanh Phong làm thủ thế mời nói.

- Mời đại nhân theo ta, ta sẽ đưa ngài tới gặp Hokage đại nhân.

“Như vậy liền phiền ngươi rồi.” Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu, sau đó đi theo tên gác cổng tiến vào Hokage đại lâu.

“Ám bộ? Khí tức đúng là khác biệt với đám Cội Rễ, còn có một tên tiểu tử tóc trắng mang miếng vải che mặt? Là Kakashi sao?” Lâm Thanh Phong cũng không cần dùng tinh thần lực, hắn chỉ dựa vào cảm giác của cơ thể liền có thể đơn giản nhận ra những đạo ánh mắt đang tập trung chú ý tới hắn.

“Muốn nhìn thì nhìn đi.” Lâm Thanh Phong lắc đầu, hướng ánh mắt nhìn về tất cả các nơi mà Ám bộ đang ẩn núp, cuối cùng dừng lại ở chỗ Kakashi khóe miệng nở nụ cười.

“Toàn bộ đều bị phát hiện? Không hổ danh là người mà đệ tam đại nhân cùng lão sư dặn đi dặn lại là dù thế nào cũng không thể đắc tội.” Kakashi trong lòng âm thầm khiếp sợ.
Phải biết một khi Ám bộ ẩn thân thì dù cho có là Hokage cũng chỉ có thể phát hiện vị trí đại khái mà thôi, nhưng Lâm Thanh Phong có thể hướng ánh mắt chuẩn xác nhìn tới từng người, đây cũng có nghĩa là Ám bộ ẩn thân trước mặt hắn không có chỗ dùng a.

Một đường đi tới văn phòng Hokage, lúc này tên gác cửa mới dừng lại, hướng Lâm Thanh Phong nói.

- Đại nhân, nơi đây là chỗ của Hokage đại nhân, ngài có thể tự mình tiến vào, còn ta phải trở về vị trí của mình.

“Ngươi đợi một chút.” Lâm Thanh Phong cười nói, tinh thần lực nhanh chóng tản ra, bao phủ lấy một khu vực nhỏ xung quanh bản thân và tên gác cửa.

“Bọn hắn đang làm gì?” Kakashi cùng đám Ám bộ đồng thời nghi hoặc, bởi trong mắt bọn hắn, Lâm Thanh Phong cùng tên canh cửa bỗng dưng đứng yên một chỗ, không có hành động gì khác. 

Lâm Thanh Phong tản ra tinh thần lực, vốn chỉ để tạo ra một lớp ảo cảnh, che đi tầm nhìn của những tên Ám bộ bên ngoài mà thôi, bản thân tên gác cửa cũng không cảm nhận được cái gì, chỉ thấy Lâm Thanh Phong trên tay đột nhiên xuất hiện một cái bình sứ, bên trong có hai hạt đan dược màu đỏ, đưa cho hắn cười nói.

- Đây là Huyết Khí Đan, nếu trong trường hợp bị trọng thương mất máu quá nhiều, nó có thể giúp ngươi giữ lại được một cái mạng, ngươi trở lại đưa cho tên khi nãy một viên, còn ngươi giữ lại một viên.

- Coi như là phần thưởng vì ngươi đã đưa ta tới đây.

“Đại nhân…cái này…quá quý trọng, tiểu nhân…” Tên gác cổng còn chưa nói hết lời, Lâm Thanh Phong trực tiếp không để ý nói.

- Cất vào đi, đừng để những tên kia thấy được.

“…” Tên gác cổng mặc dù xoắn xuýt, nhưng thân thể hắn vẫn rất thành thật, nhanh chóng cất lấy bình đan dược vào trong người rồi xoay người rời đi, lúc này Lâm Thanh Phong mới thu lại tinh thần lực, dưới cái nhìn mộng bức của đám Ám bộ, hắn tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra bước tới văn phòng Hokage gõ cửa.

“Mời vào.”

Trong phòng truyền tới một thanh âm quen thuộc, Lâm Thanh Phong lúc này mới mở cửa tiến vào, trong phòng có hai bàn làm việc, một bàn ở đối diện cửa ra vào, bàn còn lại thì ở một bên tường, Minato đang ngồi trước bàn đối diện cửa ra vào, trên bàn đặt một đống lớn giấy tờ, bên cạnh là một tên nam tử gương mặt có vài vết sẹo, tóc búi cao lên như quả dứa.

“Ồ? Thanh Phong đại nhân.” Nhìn thấy người tới là Lâm Thanh Phong, Minato liền mỉm cười, nhìn sang nam tử cạnh bên nói.

- Shikaku, phiền ngài chuẩn bị giúp ta vài ly trà.“Đã rõ.” Shikaku gật đầu đồng ý rồi đi ra ngoài, trước khi ra khỏi, hai mắt còn nhìn về Lâm Thanh Phong cau mày một cái.

Minato một bên đứng dậy, đi tới bên cạnh bàn làm việc của Shikaku, lấy đi ghế ngồi của hắn, đem tới đặt trước bàn làm việc của mình, lúc này mới hướng Lâm Thanh Phong nói.

- Đại nhân, mời ngồi.

“Đa tạ.” Lâm Thanh Phong cũng không có chút khách khí ngồi xuống ghế, Minato lại trở về bàn làm việc, cười hỏi.

- Những ngày này ở tại Konoha, ngài cảm thấy như thế nào?

“Konoha nơi này rất tốt.” Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu, nhìn thấy biểu hiện của Lâm Thanh Phong lúc này, Minato mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, hắn còn tưởng rằng Lâm Thanh Phong có bất mãn gì đó nên mới tới đây đâu, nhưng còn không đợi hắn vui mừng, Lâm Thanh Phong liền lạnh nhạt nói.

- Ngoại trừ một việc, có con ruồi chột mắt mặt thẹo nào đó, cứ đêm đến là sai tay chân làm phiền ta.

- Ta đã phải lau dọn sân mười lần rồi, phiền chết.

“Con ruồi chột mắt? Trên mặt còn mang sẹo?” Minato khóe miệng co quắp lắc đầu cười khổ, bởi khi nghe được lời này, hắn liền liên tưởng tới một người, xoắn xuýt nói.

- Chuyện này…Hokage đệ tam ngài ấy…

“Khỉ già đại nhân của ngươi làm việc không tốt, trước đó ta đã tìm hắn rồi, nhưng không có trứng gì dùng.” Còn chưa đợi Minato nói hết, Lâm Thanh Phong ngay lập tức cắt ngang.

Dừng một chút, Lâm Thanh Phong lại nói tiếp.

- Lý do chính mà ta tới đây là để ngươi giúp ta chuyển lời với con ruồi kia một chút.

- Muốn gặp ta thì để hắn tự mình tới đi, nếu lại sai sử tay chân làm phiền ta như vậy, cẩn thận ta tiết lộ bí mật của hắn a.

“Bí mật?” Minato liền trợn mắt, sau đó liền tò mò hỏi.

- Danzo đại nhân, hắn có bí mật gì sao?

“Con người nha, ai mà không có một ít bí mật không muốn để người biết?” Lâm Thanh Phong tùy ý nói, dừng một chút vẻ mặt hắn tràn đầy thâm ý nhìn Minato hỏi.

- Ngươi muốn biết sao?

“Muốn, đương nhiên muốn.” Gương mặt Minato lúc này giống như một bà thím bát quái, còn đâu phong phạm của một vị Hokage? Nhìn gương mặt này của Minato, Lâm Thanh Phong liền hiểu tên này chỉ đang giả vờ mà thôi.

Đương nhiên bản thân Minato biết rõ Danzo tên này trong bóng tối làm ra rất nhiều chuyện sai trái, nhưng hắn cũng không có bằng chứng cụ thể để chứng minh, hắn muốn thử xem có thể từ Lâm Thanh Phong biết được một chút bí mật nào hay không mà thôi, dù sao có một hướng điều tra cũng tốt, còn hơn là tự mò đường trong bóng tối.

Hiểu được ý định của Minato, Lâm Thanh Phong khóe miệng kéo lên nụ cười, vẻ mặt thần bí vẫy tay ra hiệu cho Minato tới gần, Minato một mặt tràn đầy hào hứng thành thật hướng lỗ tai tới gần, lúc này Lâm Thanh Phong liền nói nhỏ.

- Nếu muốn biết…ngươi đi hỏi hắn nha.

“Đại nhân…ngài chơi đùa ta sao? Nếu ta có thể hỏi thì cần gì phải làm phiền ngài nha.” Minato khóe miệng co quắp, trong lòng thầm nghĩ.

Chương 345: Thứ gì cũng có cái giá

Trong lòng thầm nghĩ như vậy, nhưng ngoài mặt Minato chỉ cười khổ gãi đầu nói.

- Là ta không đúng.

“Bát quái là không sai, ta không trách ngươi.” Lâm Thanh Phong một bên cười nói.

Lúc này, Shikaku đã chuẩn bị xong trà, mở cửa văn phòng tiến vào, đặt hai ly trà lên bàn cười nói.

- Lâm Thanh Phong đại nhân, mời ngài dùng.

- Hai người đang nói cái gì đây?

“Không có chuyện, ta chỉ hỏi Lâm Thanh Phong đại nhân cảm giác như thế nào khi ở Konoha mà thôi.” Minato ngay lập tức cười đáp.

Tuy rằng không biết Lâm Thanh Phong sẽ ở lại Konoha bao lâu, nhưng trước đó Lâm Thanh Phong đã có cảm giác tốt về Konoha, nếu Konoha lại xảy ra chuyện thì đương nhiên Lâm Thanh Phong sẽ không ngoảnh mặt làm ngơ, Lâm Thanh Phong lại mạnh mẽ, một người có thể dễ dàng nghiền ép Cửu Vỹ, có Lâm Thanh Phong ở đây, Konoha cũng được xem là có thêm một cường giả.

Lâm Thanh Phong đã không muốn tiết lộ bí mật của Danzo, vì thế Minato cũng không muốn Shikaku biết về chuyện này, bởi hắn biết rõ, nếu Shikaku biết được, hắn nhất định sẽ tìm cách để Lâm Thanh Phong nói ra, trong lúc đó, lỡ như Lâm Thanh Phong nổi giận thì sao bây giờ?

Nếu để Shikaku làm quá mức, chọc giận Lâm Thanh Phong rời đi, khi đó Konoha cái được không bù được cái mất a.

“Không sao cả, Minato, ta có thể khẳng định, trong vòng hai mươi năm, ta sẽ không rời đi nơi này.” Hiểu được ý định của Minato, Lâm Thanh Phong cười nói.

- Chỉ là…thứ gì cũng có một cái giá của nó nha.

- Nếu ngươi muốn lấy thông tin từ ta, đương nhiên ngươi phải trả một cái giá tương xứng.

“Ừm?” Minato có chút ngạc nhiên, sau một hơi thở, hai mắt hắn liền sáng lên, bởi hắn hiểu được lời của Lâm Thanh Phong là có ý gì, đây cũng chính là nói, nếu Minato trả đủ tiền, Lâm Thanh Phong sẽ cho hắn biết bí mật của Danzo a.

Minato không nói hai lời, hắn nhanh chóng quyết định, nhìn sang Shikaku nói.

- Shikaku đại nhân, phiền ngài lấy giùm ta hai phần tiền công của nhiệm vụ cấp S.

“Hokage đại nhân…” Shikaku sững sờ, thân là trí giả, đương nhiên hắn có thể hiểu được những lời mà Minato cùng Lâm Thanh Phong vừa nói, nhưng hắn chỉ không biết tin tức mà Minato muốn mua là gì, còn chưa tính tới độ chính xác của tin tức này, hắn sững sờ là vì Minato quả quyết như vậy.

Nhìn Shikaku sững sờ, Minato liền cau mày nói.

- Nếu tin tức có sai thì cứ trừ thẳng vào tiền lương của ta.

“Đã rõ, Hokage đại nhân.” Shikaku liền chịu rồi, từ khi Minato trở thành Hokage, hắn còn chưa từng nhìn thấy Minato quả quyết như vậy lần nào, hắn biết rõ không thể ngăn cản được quyết định của Minato chỉ đành chấp nhận.

“Có vẻ như, ngươi rất tin tưởng ở ta?” Nhìn Shikaku đi ra ngoài, Lâm Thanh Phong cười hỏi.

“Đại nhân ngài đã cứu phu thê bọn ta, ta không tin ngài thì có thể tin ai?” Minato nở một nụ cười sáng lạn đáp.

Lâm Thanh Phong lắc đầu nói.

- Những chuyện liên quan tới Danzo, ta cũng biết được một số, ta có thể đảm bảo, tin tức chính xác 100%, nói đi, ngươi muốn biết chuyện gì?

“Ta không biết hắn có bí mật gì, ngài có thể tự mình đánh giá đẳng cấp nhiệm vụ, sau đó nói ra là được.” Minato gãi đầu cười đáp.

“Như vậy sao?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút, hai mắt đảo vài vòng rồi nói.
- Danzo là người đã giúp Orochimaru tiến hành nhân thể thí nghiệm.

“Cái gì?” Minato một mặt trợn mắt há mồm, Lâm Thanh Phong lại bình tĩnh nói tiếp.

- Cái mà hắn nhận được trong việc này, là hắn có thể cấy tế bào của Hokage đệ nhất cùng những con mắt Sharigan của gia tộc Uchiha vào cơ thể, mà nhất định phải dùng Sharigan ba câu ngọc mới được.

- Đương nhiên, hiện tại hắn chỉ có thể dùng những con mắt Sharigan thu thâp được từ những người chết ngoài chiến trường, nhưng Sharigan ba câu ngọc ở Uchiha đã ít, từ chiến trường thu thập được số lượng cũng ít tới thảm thương.

- Vì thế, hắn đang đánh chủ ý tới gia tộc Uchiha, lại thêm những năm này Uchiha muốn tạo phản thì ngươi cũng biết rõ, ta đoán chừng, vài năm sau Danzo hắn sẽ động thủ với Uchiha.

Lâm Thanh Phong nói xong, tùy ý gác chân lên ghế, Minato cau mày trầm mặc, lúc này Shikaku cũng mang tới hai phần tiền lương từ nhiệm vụ cấp S đặt lên bàn, còn chưa đợi hắn nói lời nào, Lâm Thanh Phong tiện tay thu hết đám tiền trên bàn vào nhẫn trữ vật, sau đó xoay người rời đi, bước ra tới cửa còn nói.

- Nhờ ngươi nhắc nhở con ruồi chột mắt kia giúp ta a.

Rời khỏi Hokage đại lâu, Lâm Thanh Phong một đường đi loạn khắp nơi, Konoha tuy không phát triển như những thành thị khác ở Trái Đất, nhưng ở nơi này cũng rất phồn hoa, Lâm Thanh Phong một đường đi xuống, mua về được rất nhiều thứ.

Dù sao hắn cùng Nam Cung Mị Ảnh hai người hiện tại đang sống như người bình thường, người bình thường cũng không thể nhịn ăn nhịn uống à?

“Ừm? Hết cá? Ngươi đùa ta?” Đứng trước tiệm hải sản, Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, chỉ đành xoay người đi ra ngoài, nhưng hắn cũng không xoắn xuýt quá nhiều, ở Konoha có rất nhiều thác nước, hắn có thể tùy thời tìm một dòng thác để bắt cá nếu muốn.

“Hiện tại trời vẫn còn sớm, đi tới thác nước một chuyến thôi.” Tự mình suy nghĩ một hồi, Lâm Thanh Phong quyết định đi tới đó.

Ở Konoha có rất nhiều thác nước, nhờ chỉ dẫn của người dân, Lâm Thanh Phong liền đi lên núi, rừng núi nơi đây cây cối um tùm, Lâm Thanh Phong dựa vào thính giác của mình nhanh chóng tìm được một dòng thác nước, phía dưới là một hồ nước nhỏ, nhìn làn nước trong vắt, mắt thường đều có thể nhìn thấy đáy, cùng đám cá bơi lội bên trong, Lâm Thanh Phong khóe miệng kéo lên nụ cười, lấy từ nhẫn trữ vật ra một cái rổ nhỏ.

Còn chưa đợi Lâm Thanh Phong bước xuống nước, hắn liền cau mày ngẩng đầu nhìn về một phía.



Ở học viện ninja, ngồi trong phòng hiệu trưởng, Minato vẻ mặt ngưng trọng nhìn thẳng vào Hiruzen nói.
- Đệ tam đại nhân, đó là những lời mà Lâm Thanh Phong đại nhân nói với ta về Danzo.

Hiruzen nhắm mắt, trên miệng ngậm lấy tẩu thuốc hít vào một hơi thật sâu, trầm ngâm một lúc rồi gật đầu nói.

- Ngươi trở về đi, ta sẽ tự mình đi gặp Danzo.

Minato thở dài, Hiruzen đã nói như vậy thì hắn cũng không biết phải nói như thế nào, chỉ có thể cau mày nói.

- Đệ tam đại nhân, ta không biết tin tức của Lâm Thanh Phong đại nhân về việc Danzo là người bắt người đưa Orochimaru làm nhân thể thí nghiệm có chính xác hay không, nhưng Danzo ở trong bóng tối làm nhiều việc xấu, ta không chút nào ủng hộ.

- Nếu ngài không cho ta một cái thuyết pháp, ta sẽ tự mình đi gặp Danzo.

Minato nói rồi liền dùng phi lôi thần thuật rời đi, cũng không để Hiruzen nói lời nào.

Minato rời đi thật lâu, Hiruzen vẫn nhắm mắt im lặng, không nói một lời, lại hít vào một hơi tẩu thuốc, Hiruzen vẻ mặt ngưng trọng, lấy từ ngăn bàn làm việc ra một viên thủy tinh cầu, đặt lên bàn, hai mắt ngưng thần, một hồi sau, thủy tinh cầu liền xuất hiện hình ảnh, Lâm Thanh Phong mỉm cười đứng bên cạnh thác nước, lúc này hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn chằm chằm vào Hiruzen.

“Bị phát hiện?” Hiruzen cau mày nghi hoặc, mặc dù thuật trinh sát bằng thủy tinh cầu này chỉ là một nhẫn thuật không cao cấp mấy, nhưng hắn có thể chắc chắn rằng, dù là Minato cũng không dễ dàng phát giác được.

Để giải thích nghi hoặc của Hiruzen, chỉ thấy trong thủy tinh cầu, Lâm Thanh Phong khinh miệt cười nói.

- Nếu còn dùng thuật này để theo dõi ta một lần nữa, có tin hay không ta sẽ phế ngươi?

Lâm Thanh Phong nói rồi, uy áp từ bản thân thông qua thủy tinh cầu truyền thẳng vào đại não Hiruzen, một giây sau thủy tinh cầu đã bể nát.

Hiruzen mồ hôi đầy đầu, nằm gục trên bàn, thở gấp từng hơi, chỉ trong một hơi thở mà thôi Hiruzen thật sự cảm nhận như muốn chết vài chục lần rồi, đã từng sống sót qua ba trận đại chiến Ninja, chưa lần nào Hiruzen cảm nhận được mình gần với cái chết như lúc này.

Ờ khoảng cách xa như vậy mà Lâm Thanh Phong chỉ cần một ánh mắt liền để hắn như muốn chết mấy chục lần, thì đừng nói tới việc Lâm Thanh Phong trực tiếp ra tay? Khiếp sợ qua đi, Hiruzen trong lòng suy nghĩ, hắn biết rõ, dù cho Danzo ở thời kì đỉnh phong cũng không thể đánh bại hắn, thì đừng nói chi lúc này đã già, đã bị mất một con mắt và một cánh tay.

- Không ổn rồi, Danzo cứ như vậy nhất định sẽ chết.

Trong lòng quyết định thật nhanh, Hiruzen liền đứng dậy bỏ đi, hắn cũng không có tâm tình thu dọn viên thủy tinh cầu đã vỡ nát ở trên bàn.

Một bên khác, Lâm Thanh Phong sau khi cảm giác không còn bất kì ai theo dõi mình, lúc này mới mỉm cười lẩm bẩm.

- Bấy nhiêu hẳn là đã đủ rồi đi?

- Mấy lão già này thật sự phiền chết, không dạy dỗ một chút là sẽ không an phận.

Lắc đầu một cái, Lâm Thanh Phong lại nhìn xuống đám cá đang bơi lội trong hồ nước, tinh thần lực nhẹ nhàng tản ra, vài con cá như nhận lấy một lực hút vô hình, từ dưới nước bị hút thẳng vào rổ trên tay hắn.

- Bấy nhiêu hẳn là đủ dùng rồi.

Lúc này Lâm Thanh Phong mới dừng tay, cầm rổ cá xoay người trở về.

….Hết chương 345….

Chương 346: Itachi

“Phập…phập…phập…”

Rừng rậm Konoha, tiểu hài tử tầm 5-6 tuổi, khuôn mặt có chút già dặn, mang một chiếc áo màu xanh đậm, quần đùi trắng, sau lưng áo có in hình một cây quạt tròn.

Tiểu hài tử mồ hôi nhễ nhại khắp người, nhưng trong ánh mắt của hắn không mang theo một chút mệt mỏi nào, vẻ mặt nghiêm túc đưa mắt nhìn sang những thân cây phía xa, trên những thân cây này có đặt những tấm bia, lúc này tại hồng tâm của những tấm bia này đều được cắm vào một cái phi tiêu.

Nhìn một lượt hết thảy, tiểu hài tử thở ra một hơi thầm nói.

- Hôm nay tới đây thôi.

Nói rồi, tiểu hài tử ngồi bệt xuống đất thở từng hơi gấp gáp.

“Xoạt.”

Ngay lúc này, ở một bụi cỏ gần chỗ tiểu hài tử phát sinh tiếng động, tiểu hài tử không nói hai lời, nhanh chóng lấy ra một thanh phi tiêu từ trong người, cầm lấy phi tiêu trên tay, cau mày nhìn chăm chú vào bụi cỏ nói.

- Là ai?

“Phản ứng coi như không tệ.” Lâm Thanh Phong xuất hiện phía sau lưng tiểu hài tử, khóe miệng mỉm cười nói.

- Nhưng có chút đáng tiếc, ngươi còn quá non nớt.

“Cái gì?” Tiểu hài tử trong lòng âm thầm khiếp sợ, nhưng hắn phản ứng cực nhanh, không nói hai lời liền động thân nhảy về phía trước, đồng thời xoay người phóng ra thanh phi tiêu trên tay.

Lâm Thanh Phong có chút hứng thú nhìn về tiểu hài tử, cũng không quan tâm tới thanh phi tiêu đang dùng tốc độ thật nhanh lao thẳng tới chỗ mình.

“Keng…”

Một tiếng ngân thanh thúy vang lên, thanh phi tiêu chỉ cách thân thể Lâm Thanh Phong trong gang tấc thì dường như đâm phải một miếng sắt, sau đó liền rơi xuống đất.

“Cái gì?” Tiểu hài tử lúc này mới đáp xuống đất, hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào thanh phi tiêu vừa rơi xuống mặt đất.

“Tiểu hài tử không nên chơi những thứ đồ nguy hiểm như vậy nha.” Lâm Thanh Phong cười tới hai mắt híp lại nói.

“Là tiểu nhân vô lễ, mong đại nhân đừng trách tội.” Tiểu hài tử lúc này mới lấy lại bình tĩnh, chắp tay khom người nói.

“Đừng lo lắng, ta sẽ không trách ngươi.” Lâm Thanh Phong lắc đầu cười đáp, vẻ mặt có chút hứng thú đánh giá tiểu hài tử.

- Ngươi thuộc gia tộc Uchiha?

“Ta là Uchiha Itachi.” Itachi gật đầu nói.

“Tương lai thần Itachi sao?” Lâm Thanh Phong hai mắt sáng lên, ai xem qua Naruto lại không biết tới cái tên Uchiha Itachi đây? Trong lòng âm thầm suy nghĩ một chút, Lâm Thanh Phong lại nói.

- Ta nhìn thấy căn cơ của ngươi không tệ, ngươi muốn trở thành đệ tử của ta sao?

Nghe được lời này Itachi liền mộng bức, âm thầm suy nghĩ một chút liền lắc đầu đáp.

- Đa tạ đại nhân, nhưng ta không muốn.

Đối với câu trả lời của Itachi, Lâm Thanh Phong cũng không có chút nào ngoài ý muốn, phải biết theo nguyên tác Itachi cũng không có một người sư phụ nào cả, lại có thể một thân một mình tự tu luyện tới đẳng cấp sánh ngang Hokage, mặc dù có Shisui ở một bên trợ giúp, nhưng đa phần hắn chỉ một mình tu luyện, tư chất khủng bố như vậy, hắn đương nhiên sẽ có ngạo khí, làm sao có thể tùy ý nhận một người không quen biết làm sư phụ đây?

Lắc đầu một cái, Lâm Thanh Phong lại cười nói.

- Đừng tự ý quyết định quá sớm, hãy về hỏi lại ý kiến của phụ thân ngươi một chút.

- Ta là Lâm Thanh Phong, ta sẽ cho ngươi một ngày thời gian để suy nghĩ, nếu ngươi đổi ý thì hãy tới tìm ta.

Nói rồi, Lâm Thanh Phong xoay người rời đi, hắn biết rõ, mặc dù Uchiha gia tộc bị các gia tộc khác chèn ép, nhưng dù sao cũng là một trong những gia tộc đứng đầu ở Konoha, danh tính của Lâm Thanh Phong bị Hiruzen nghiêm cấm, không cho phép tiết lộ ra ngoài, nhưng những cao tầng đều biết được một chút, Uchiha Fugaku đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Lâm Thanh Phong rời đi, để Itachi ở lại trầm ngâm suy nghĩ.

- Lâm Thanh Phong sao?


Gia tộc Uchiha…

“Con vừa nói gì?” Uchiha Fugaku hai mắt sáng lên, kinh hỉ nhìn chằm chằm vào Itachi, chỉ thấy Itachi bình tĩnh đáp.

- Có một người tên Lâm Thanh Phong muốn thu nhận con làm đệ tử.

Fugaku kinh hỉ tới mức đầu não gần như muốn nổ tung rồi, nhưng hắn thân là tộc trưởng, hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ho nhẹ một cái rồi hỏi.

- Con đã trả lời ngài ấy hay chưa?

“Con đã trả lời, con không đồng ý.” Itachi thành thực gật đầu đáp.

“…”

Fugaku bỗng chốc như bị rơi xuống hầm băng, đầu óc loạn chuyển hét lên.

- Đại trưởng lão.

Ngay vừa lúc Fugaku dứt lời, một vị lão già râu tóc bạc phơ liền xuất hiện, chắp tay hướng Fugaku nói.

- Tộc trưởng có điều gì căn dặn?

“Mau chuẩn bị cho ta một phần lễ vật, ngày mai ngươi cùng ta, hai người phải đi tạ lỗi.” Fugaku một mặt đau khổ cắn răng nói.

- Còn có, gạt bỏ vị trí thiếu tộc trưởng của Itachi, vị trí đó tạm thời để trống.

“Ta khi nào đã được làm thiếu tộc trưởng?” Itachi mộng bức.

Uchiha đại trưởng lão sửng sốt, Itachi là thiên tài ngàn năm có một của Uchiha, đã sớm được cao tầng Uchiha thông qua vị trí thiếu tộc trưởng, mặc dù người ngoài không biết, nhưng thân là đại trưởng lão, hắn đương nhiên biết được, vì thế nhanh chóng đáp.

- Tộc trưởng, chuyện này nhất định là không thể được.

- Trước đó trong hội nghị gia tộc, chúng ta đã bàn tính rất kỹ rồi, người nào cũng đồng ý, hiện tại hà cớ gì mà ngài phải làm như vậy?

“Ta cũng biết rõ, nhưng lần này Itachi phạm sai lầm quá lớn a.” Fugaku đau khổ cắn răng nói, một mặt tiếc nuối, rèn sắt không thành thép nhìn sang Itachi giải thích.

- Itachi, con không biết được, Lâm Thanh Phong vị đại nhân kia, một tháng trước, khi Cửu Vỹ xuất hiện làm loạn, hắn một người có thể nhẹ nhõm ném bay Cửu Vỹ ra khỏi thôn.

- Còn phu nhân của hắn, một người một kiếm chặt Cửu Vỹ ra thành năm khúc, trợ giúp vợ chồng Hokage đệ tứ phong ấn lại Cửu Vỹ.- Vị đại nhân đó, hắn muốn nhận con làm đệ tử, như vậy mà con lại từ chối, đây là tổn thất cực lớn của gia tộc a.

“Cái gì? Itachi, ngươi từ chối làm đệ tử của vị đại nhân đó?” Đại trưởng lão khiếp sợ, tức giận rống lên.

- Gạt bỏ, ngay lập tức gạt bỏ, hiện tại ai cản ta, ta liền đánh gãy chân chó của người đó.

Itachi về sau có thể là một người suy nghĩ chính chắn, có thể đồ sát toàn bộ gia tộc để giữ bình yên cho cả làng, nhưng hiện tại hắn chỉ là một tiểu hài tử 8-9 tuổi mà thôi, trong suy nghĩ của hắn, gia tộc vẫn là quan trọng nhất.

Nhìn phản ứng của Đại trưởng lão cùng phụ thân, hai người ai cũng tức giận như vậy, Itachi lúc này mới biết được vị trí của Lâm Thanh Phong trong lòng của hai người quan trọng tới mức nào, chỉ đành nhỏ nhẹ nói.

- Nhưng…ngài ấy đã nói, ngày mai ta có thể tới gặp ngài ấy, và cho ngài ấy câu trả lời xác thực…

“…”

Hiện trường bỗng chốc trở nên trầm mặc, Fugaku, Đại trưởng lão hai người bốn mắt trợn trắng, nhưng qua vài giây, đại trưởng lão là người nhanh chóng lấy lại tinh thần, hai mắt đỏ ngầu hét lên.

- Mau mau phục hồi vị trí thiếu tộc trưởng, ai cản ta, ta liền đánh gãy chân chó của hắn.

Ngay sau đó, Đại trưởng lão cười tới híp cả hai mắt, một mặt tiện hề hề hướng Itachi nói.

- Thiếu tộc trưởng, chẳng hay hiện tại ngài có muốn trở thành tộc trưởng hay không?

- Nếu ngài muốn, ta sẽ phế bỏ tộc trưởng hiện tại để đưa ngài lên a?

“Con mẹ ngươi, còn dám dụ dỗ con trai ta lật đổ ta? Có tin hay không hiện tại ta sẽ phế chức Đại trưởng lão của ngươi à?” Fugaku khóe miệng co quắp, run rẩy siết chặt hai tay, trên trán xuất hiện gân xanh.

Nhưng thân là một tộc trưởng, Fugaku nhanh chóng đè nén sự tức giận của chính mình, nghiêm túc hướng Itachi nói.

- Itachi, con cứ tự mình quyết định ta tôn trọng quyết định của con.

- Chỉ có điều, nếu con không chấp nhận, thì từ ngày mai, con liền dọn đồ rời khỏi Uchiha đi.

“Còn nói là tôn trọng? Ngươi thật sự là cha của ta? Ngươi đây là đang ép ta a?” Itachi khóe miệng co quắp, hắn thậm chí còn nghi ngờ tên Fugaku trước mặt này thực chất là do người khác dùng biến thân thuật giả dạng thành đây.

Nhưng dù sao ở chung đã vài năm, Fugaku này là thật hay giả thì Itachi vẫn có thể nhận ra được, chỉ đành cúi đầu nói.

- Cha, ta đã hiểu được.

“Con hiểu là tốt rồi.” Fugaku nụ cười kéo tới tận mang tai, lại hướng Đại trưởng lão nói.

- Đại trưởng lão, ngài chuẩn bị giúp ta một phần lễ vật lớn, ngày mai ta sẽ cùng Itachi tới gặp Lâm Thanh Phong đại nhân.

“Ta đã biết, tộc trưởng.” Đại trưởng lão gật đầu một cái, hắn còn đang muốn ra ngoài, nhưng Itachi lại ngăn cản, nghiêm túc nói.

- Đại trưởng lão, lễ vật không cần thiết.

- Còn có phụ thân, ngày mai ta sẽ đích thân đi gặp mặt ngài ấy.

Fugaku cùng Đại trưởng lão đồng thời cau mày, nhưng ở chung nhiều năm, Fugaku biết rõ Itachi có ý tưởng riêng, Đại trưởng lão còn muốn nói gì đó, nhưng Fugaku liền phất tay, nghiêm túc hướng Itachi nói.

- Được rồi, đây là chuyện của con, bọn ta cũng không tiện nhúng tay quá nhiều.

- Ta chỉ có thể nói, đây là một cơ hội phát triển, không những cho con, mà cũng cho gia tộc, nếu con không nắm lấy, bọn ta chỉ còn cách phế bỏ vị trí thiếu tộc trưởng của con, nhưng con vẫn là con của ta, ta sẽ không vì chuyện này mà đuổi con khỏi gia tộc.

- Con có thể tự mình suy nghĩ.

…Hết chương 346….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau