HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 336 - Chương 340

Chương 337: Thiên tài hậu táng tràng

Lúc này Vân trưởng lão lại thở ra một hơi nói.

- Nhưng bên này lại có chút chuyện không ổn.

“Là chuyện gì?” Nam Cung Mị Ảnh có chút nghi hoặc hỏi, Vân trưởng lão mới cười khổ giải thích.

- Ngươi cũng biết, phu quân của ngươi để lại cho Nam Cung Thành một cái lò tạo người điên, hiện nay số lượng cũng gần vượt quá năm ngàn rồi, muốn giết cũng không được.

- Bách Hiểu Sinh cũng không biết phải làm thế nào, nên hắn tìm ta hỏi biện pháp để giải quyết đám người đó đây.

“Hắc? Nhiều như vậy?” Nam Cung Mị Ảnh khóe miệng giật giật, nàng cũng không ngờ số lượng “người điên” này mới qua một năm liền nhiều như vậy, chỉ đành cười khổ nói.

- Vân trưởng lão, phiền ngài tới tìm phụ thân của ta, trước khi đi, phu quân đã giao cho phụ thân một túi vải, trong đó có biện pháp giải quyết mà phu quân nghĩ ra.

“Tốt rồi, như vậy ta cũng không làm phiền ngươi nữa, hiện tại ta sẽ đi gặp Phi Vân nói một chút.” Vân trưởng lão cười nói một câu, dứt lời liền cất đi truyền tin ngọc.

Lại nhìn sang Bách Hiểu Sinh cùng Nam Cung Quan hai người nhất thời chưa thể tỉnh lại, Vân trưởng lão cũng không muốn trực tiếp gọi Nam Cung Phi Vân tới đây, vì có thể sẽ khiến hai người phân tâm, tay nâng chén trà uống hết một hơi, sau đó thân ảnh liền biến mất trong sân.

“Hắc hắc… phát tài… phát tài a….” Trong lúc này, Nam Cung Phi Vân đang ngồi trong thư phòng của chính hắn, hai mắt phát sáng, miệng chảy nước dãi đầm đìa nhìn đống linh thạch số lượng ước chừng mấy ngàn viên chất đầy trên bàn, trong số đó đa phần là hạ phẩm, nhiều hơn một chút là trung phẩm, ngay cả thượng phẩm cũng có hai viên.

Đây là số tài sản mà Nam Cung gia tộc sau một năm trời “bán quan tài” cùng “bảo hiểm” tích góp được, tuy chỉ đa phần đều là linh thạch hạ phẩm, nhưng số lượng này còn nhiều hơn số lượng mà Nam Cung gia tộc tích góp hơn hai mươi năm a.

“Tổng cộng chỉ có mấy viên linh thạch thượng phẩm mà thôi, đường đường nhất gia chi chủ lại thành cái bộ dáng này, ngươi không thể nào chin chắn hơn một chút được sao?” Nhìn bộ dáng của Nam Cung Phi Vân, Vân trưởng lão chỉ có thể bĩu môi lắc đầu nói.

….

Một tháng sau, tu chân giới lại xảy ra mưa to gió lớn, bởi vì Bách Hiểu Sinh thành chủ của Nam Cung Thành đứng ra khẳng định một điều.

Mật thất ở phủ thành chủ cũng không phải là một tu là tràng, mà chỉ là một nơi để rèn luyện đạo tâm mà thôi, điều này có Vân trưởng lão của Hỏa Vân Tông đứng ra xác nhận.

Tất cả những người trước đó tiến vào đều không có chết, cũng tức là đạo tâm của bọn họ không vững vàng, kết quả đã bị bức điên, hiện tại ở bên ngoài Nam Cung Thành đã xây dựng một nơi gọi là Bệnh Viện Tâm Thần, tất cả những người trước đó tới Nam Cung Thành, sau khi bị điên thì đều được Bách Hiểu Sinh chuyển tới đây. 

Bất kì người nào có người thân trước đó đã tới Nam Cung Thành, đều có thể tới đây để nhận lại người thân, nhưng để tránh việc có một số người muốn lợi dụng điểm này để làm chuyện xấu hại người, những ai muốn nhận lại người thân thì trước đó phải thông qua vài bước xác minh thân phận.

Và đặc biệt, những bước xác minh thân phận này do Vân trưởng lão đứng ra thực hiện, có Hỏa Vân Tông một trong những tông môn lớn nhất đại lục đứng sau, vì thế độ tin cậy rất cao không cần phải nghi ngờ Bách Hiểu Sinh đứng sau lưng động tay động chân.
Đồng thời, Bách Hiểu Sinh còn tuyên bố, mật thất sẽ từ hôm nay không tiếp những khách nhân tới đây trộm bảo vật, mà chỉ mở ra cho những người muốn rèn luyện đạo tâm, mật thất có ba tầng, Nam Cung Thành sẽ mở ra hai tầng đầu, người muốn rèn luyện đạo tâm có thể tới gặp Bách Hiểu Sinh để đăng ký, bất kì một ai muốn tiến xuống tầng thứ ba để trộm bảo vật, thì mọi chuyện xảy ra về sau, Nam Cung Thành sẽ không chịu trách nhiệm.

Sau khi Bách Hiểu Sinh phát ra thông báo, và có Hỏa Vân Tông xác nhận, hai tầng đầu của mật thất có thể được sử dụng để rèn luyện đạo tâm, trong vòng một năm tiếp theo, số lượng người tới đây thậm chí không giảm, thậm chí còn nhiều hơn số Đạo Tặc trước đó, và tất cả đều là những vị thiên tài trong các tông môn.

Đơn giản một chuyện, tông môn ở toàn bộ Thông Thiên Đại Lục nhiều không kể xiết, ngay khi nhận được thông báo này, bọn họ đương nhiên muốn để những Thiên Tài trong tông tới đây thử một chút, giúp Đạo Tâm ngày càng mạnh mẽ, nhưng đồng thời, bọn họ cũng nhân cơ hội này chứng minh thực lực của tông môn.

Những tên Thiên Tài này ở trong tông môn kiêu ngạo đã quen, lại thêm đây cũng là một cuộc so tài ngầm của các tông môn với nhau, vì thế sau khi tới đây, bọn hắn trực tiếp đăng kí tầng thứ 2…và kết quả thì không như mơ, tất cả bọn hắn chỉ có một con đường thất bại mà thôi, và nhận lãnh hậu quả không tưởng.

Những người khá một chút thì Đạo Tâm sản sinh ra vết rạn, nhưng ít nhất bọn hắn còn giữ được thần trí, còn những người xui xẻo thì khổ rồi, Đạo Tâm không những nát, thần trí cũng không thanh tỉnh, suốt ngày ngồi trong góc phòng run rẩy lẩm bẩm những thứ như “Táng đá…chạy mau...”, “Viên gạch…đừng nhấn…”, “Bướm…mau đếm a...một con, hai con…”

Mà những người Đạo Tâm đã có vết rạn, về sau dù có tu luyện thì tu vi cũng có hạn, vì thế sau khi trở về tông môn, địa vị của bọn họ cũng không còn được như lúc trước, thậm chí vài người đã bị gạt bỏ đuổi khỏi tông môn.

Vài tháng sau đó, Tu La Mật Thất trực tiếp đổi danh, trở thành Thiên Tài Hậu Táng Tràng – nơi chôn thây của những thiên tài.

Từ khi Thiên Tài Hậu Táng Tràng nổi danh, trên toàn bộ Đại Lục cũng không còn ai vỗ ngực tự xưng Thiên Tài nữa, trừ khi bọn họ đã hoàn thành thí luyện ở Thiên Tài Hậu Táng Tràng, nếu có một tên đứng ra vỗ ngực tự xưng thiên tài thì đáp lại bọn hắn chỉ có một câu.

- Ngươi là Thiên Tài? Thiên Linh căn? Tư chất cao ghê gớm? Tu luyện thật nhanh ngày đi vạn dặm? Vậy ngươi đã từng đi qua Thiên Tài Hậu Táng Tràng chưa? Đưa giấy chứng nhận ra xem một chút?

Đám thiên tài nghe xong lời này đa phần chỉ có thể ngậm miệng cúi đầu, Thiên Tài Hỏa Táng Tràng, đương nhiên bọn hắn từng nghe qua, nhưng nói tới việc đi qua đó? Bọn họ đều không chắn chắn, một số ít còn lại sau khi nghe thấy liền nóng đầu, nhất quyết bỏ ngoài tai mọi lời khuyên ngăn, xông vào...đường cùng.

Đương nhiên không phải tông môn không chấp nhận được sự thật này, nhưng Nam Cung Thành còn có Hỏa Vân Tông chống lưng, mặc dù Hỏa Vân Tông trải qua một trận chiến với Hỏa Thánh thực lực hao tổn không sai biệt lắm, nhưng cũng không phải ai cũng có thể tùy tiện trêu chọc.Đối với những tông môn có ý kiến muốn đi vào nhìn rõ thực hư, Hỏa Vân Tông cũng không ngăn cản, để bọn hắn cử một vị Luyện Hư kì đi vào…kết quả khi đi ra, người nào cũng một mặt trắng xám, đạo tâm đều có vết rạn, cay đắng khẳng định.

- Nơi này rèn luyện đạo tâm không giả, nhưng độ khó quá cao, căn bản không phải người nào cũng có thể chịu được. 

Những tông môn này hết cách rồi, ngay cả Luyện Hư kì cũng qua không được, thì cử những tên có tu vi thấp hơn tới đây làm gì? Đi tìm tử lộ sao? Kể từ đó về sau, “thiên tài” hai từ này dần dần biến mất trong tu chân giới…không một ai dám vỗ ngực tự nhận mình là thiên tài nữa, chỉ có thể khiêm tốn cúi đầu tự nhận mình khá hơn người bình thường một chút mà thôi.

….

Trở lại phía Lâm Thanh Phong, vừa ra khỏi Nam Cung Thành, Lâm Thanh Phong nhìn sang Chiến Thiên hỏi.

- Chiến Thiên, ngươi nói một chút, tiếp theo chúng ta phải đi đâu?

“Sư phụ, phiền ngài theo ta một chuyến, ta muốn trở về nhà.” Chiến Thiên suy nghĩ một chút rồi trả lời.

“Ừm? Về nhà? Không đi tìm phụ thân ngươi sao?” Lâm Thanh Phong có chút ngạc nhiên hỏi, chỉ thấy Chiến Thiên lắc đầu thở dài nói.

- Không dối gạt sư phụ, trong quyển nhật ký của mẫu thân, nàng chỉ viết rằng, đối với phụ thân, nàng vừa gặp đã yêu, vì kết quả liền sinh ra ta.

- Ta nghĩ rằng ngay cả mẫu thân chính mình cũng không biết lai lịch của phụ thân như thế nào.

“Mẫu thân của ngươi chịu chơi như vậy?” Lâm Thanh Phong trong lòng âm thầm nhổ nước bọt một câu, mặt ngoài Lâm Thanh Phong sắc mặt vẫn không thay đổi nói.

- Ngươi đi trước dẫn đường thôi.

“Sư phụ, sư mẫu, còn có lão bà, các ngươi đi theo ta.” Chiến Thiên gật đầu đáp một tiếng, sau đó động thân bay lên phía trước dẫn đường.

Thực chất, quê nhà của Chiến Thiên cũng không xa Nam Cung Thành là bao, vẫn nằm trong phạm vi thế lực của Nam Cung Thành, với tốc độ bay của bọn hắn, chưa đầy nửa ngày là đã tới nơi.

Phiêu phù trên không trung nhìn xuống tòa thành trấn nhỏ phía dưới, Chiến Thiên liền trầm mặc không nói, đã qua hơn ba ngàn năm rồi, dù là nơi nào thì cảnh vật cũng có biến hóa, nhất là nơi có con người tồn tại.

….Hết Chương 337….

Chương 338: Ngươi có cái sở thích này…cha ngươi biết không?

Có lẽ là do khi xưa rời đi nơi này, Chiến Thiên vẫn còn quá nhỏ, nên ngoài chuyện mẫu tử hai người phải sống trong một căn nhà nhỏ cách thôn một khoảng cách khá xa nhưng vẫn bị người ta đuổi đánh, thì chuyện gì hắn cũng không nhớ rõ lắm.

Nhìn Chiến Thiên im lặng không nói, Mị Nguyệt đi tới bên cạnh nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, vẻ mặt quan tâm hỏi.

- Tưởng niệm chuyện lúc xưa sao?

“Cũng có một chút.” Chiến Thiên hít vào một hơi thật sâu, ở một bên khác, Lâm Thanh Phong vừa chỉ tay về một hướng khác, xa xa khỏi thôn trấn phía trước, lại nói.

- Chiến Thiên, bên kia có người gặp chuyện phiền phức, ngươi qua bên đó nhìn một chút đi.

“Hiểu rồi, sư phụ.” Chiến Thiên đáp ứng một tiếng, sau đó thân ảnh lập tức biến mất, Nguyên Anh lúc này đột nhiên xuất hiện bên cạnh Lâm Thanh Phong, vui vẻ cười nói.

- Hắc? Đại ca, ngươi có để ý hay không, người bị đánh nhìn qua có chút quen mặt nha.

“Ta biết rồi, chỉ là không biết ngày hôm nay Chiến Thiên hắn có soi gương hay không mà thôi.” Lâm Thanh Phong cũng vui vẻ đáp.

“Là người quen sao phu quân?” Nghe được lời này, Nam Cung Mị Ảnh tò mò hỏi, Mị Nguyệt cũng tò mò nhìn sang, chỉ thấy Lâm Thanh Phong một dạng thần bí cười nói.

- Nơi này khoảng cách có chút xa, Mị Nguyệt thì ta không chắc có thể quan sát được hay không, nhưng lão bà, ngươi dùng thần niệm nhìn một chút là được rồi.

- Đoán chừng chuyến đi này của chúng ta sẽ sớm kết thúc thôi.

“Ồ?” Nam Cung Mị Ảnh thả ra thần niệm quan sát một lúc, sau đó nàng cũng đồng dạng giống Lâm Thanh Phong cười nói.

- Có lẽ thật là người quen a, Mị Nguyệt ngươi chuẩn bị tinh thần đi.

“???” Mị Nguyệt một mặt đầy dấu hỏi.

Ở một bên khác.

“Một đám chết dẫm, ta chỉ muốn đi viếng mộ mà thôi, cũng không trộm cắp của các ngươi bất kì thứ gì, vì sao các ngươi cứ bám theo ta không bỏ?”

Nam nhân đầu tóc bạc trắng, toàn thân mồ hôi nhễ nhại một đường cắn chặt răng chạy như điên, phía sau hắn là một đám người đủ loại lứa tuổi già có, trẻ có, cũng đồng dạng mệt mỏi chạy theo sau, người dẫn đầu là một nam tử trung niên một mặt nhăn nhó hét lên.

- Thiểu tộc trưởng, ngài đừng chạy a, ngài không chạy thì chúng ta sẽ không đuổi.

“Đánh rắm, ta không chạy, chẳng lẽ để các ngươi bắt mang về sao?” Nam nhân chạy phía trước cắn răng hét lên.

“Thiếu tộc trưởng, là ngài ép bọn ta phải ra tay a.” Nam tử trung niên bất đắc dĩ, người mà bọn hắn đang truy đuổi là thiếu tộc trưởng của bọn hắn, một đường vừa đuổi vừa chạy, tính tới hiện tại bọn hắn đã đuổi hết nửa năm thời gian rồi, hắn cũng không chịu nổi.

Nam tử trung niên không nói hai lời, ngay lập tức điều động linh lực trong cơ thể tập trung tại một bàn tay, sau đó dùng sức vung quyền, sau khi nhận được mệnh lệnh, những người phía sau không nói hai lời đều đồng loạt hành động.

Một đám quyền đầu hình kim sắc xuất hiện, ngưng tụ với nhau thành một quyền đầu cực lớn, thẳng tiến hướng nam tử phía trước bay tới.

“Con mẹ ngươi chơi thật a?” Nam tử lúc này cũng phát hiện đám người phía sau không tiếp tục đùa giỡn, sắc mặt hắn dần trở nên ngưng trọng, xoay người một cái dễ dàng né tránh kim sắc quyền đầu.

Nhưng do hắn né tránh, khiến cho tốc độ của hắn cũng vì vậy mà chậm lại, một bầy người nhanh chóng bao vây tứ phía.

Tứ phía đã bị chắn ngang, Nam tử lúc này cũng không còn ý định chạy trốn, cau mày nhìn về người đầu lĩnh một mặt bất đắc dĩ hỏi.
- Các ngươi rốt cục muốn như thế nào mới buông tha cho ta?

Tên đầu lĩnh được hỏi, cũng không ngay lập tức trả lời, mà đứng yên lặng thở dốc từng hồi, một lúc sau mới trả lời.

- Thiếu tộc trưởng, ngài cũng biết chúng ta là do tộc trưởng ra lệnh mang ngài về, chúng ta chỉ làm theo lệnh mà thôi, là ngài đang làm khó bọn ta a.

Đám tay sai đồng loạt gật đầu, nam tử tròng mắt đảo một vòng, sau đó cau mày, sát khí trong hai mắt cũng từ từ nổi lên, một dạng hung thần ác sát hỏi.

- Như vậy… các ngươi nhất định dùng bất cứ giá nào cũng phải bắt ta trở về mới chịu thôi?

“Thiếu tộc trưởng…đắc tội rồi.” Tên đầu lĩnh đáp một tiếng, sau đó hắn cùng đám tay sai sắc mặt đồng dạng ngưng trọng lên, bọn hắn cũng biết vị nam tử mặc dù một đường bị bọn hắn truy đuổi, nhưng thực chất là do nam tử không muốn làm tổn thương bọn hắn mà thôi, nếu nam tử muốn ra tay thì bọn hắn đám người này sẽ không cản nổi.

Bầu không khí bỗng dưng ngưng trọng hẳn lên, ngay lúc này, sắc mặt của nam tử đột nhiên biến đổi, từ một bộ ngưng trọng trở thành một dạng hòa ái dễ gần, tiến lại gần tên đầu lĩnh, khoác vai cười nói.

- Như vậy liền dễ làm nha.

“???” Đoàn người đồng thời mộng bức, chỉ thấy nam tử tiếp tục nói.

- Các ngươi nghĩ thử một chút.

- Lão già kia muốn các ngươi mang ta trở về, lão cũng không gia hạn thời gian cho các ngươi đúng không?

Đầu lĩnh ngây ngốc gật đầu, lúc này nam tử liền híp mắt cười nói.

- Như vậy, vì sao chúng ta không hợp tác một chút đâu?

- Ta chỉ muốn đi viếng mộ mà thôi, các ngươi thả ta đi viếng mộ, tiện thể đi tìm nhi tử, sau khi làm xong ta liền cùng các ngươi trở về.

- Khi đó ta cũng được lợi, mà các ngươi cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ, một công đôi việc không tổn thương hòa khí, vì sao lại không làm đâu?Tên đầu lĩnh hai mắt đảo một vòng, nhất thời hắn cũng không biết nên trả lời như thế nào, mặc dù đúng thật tộc trưởng chỉ giao cho hắn nhiệm vụ là mang nam tử trở về, nhưng thực chất là không muốn để nam tử đi tìm nhi tử a, nếu để nam tử tìm thấy nhi tử sau đó mới chịu trở về thì nhiệm vụ của bọn hắn cũng xem như thất bại.

Ngay lúc này lại có một giọng nói xa lạ từ phía trên cao vọng xuống.

- Một đám người liên hợp với nhau bắt giữ một người, các ngươi có biết xấu hổ hay không?

Đám người đồng loạt giật mình, ngây ngốc ngẩng cao đầu nhìn lên, chỉ thấy trên đỉnh đầu có một nam tử trẻ tuổi mang một bộ y phục cổ quái màu cam, lạnh nhạt nhìn xuống.

“Vị huynh đệ này, ngươi là ai? Vì sao nhìn quen mặt như vậy?” Nam tử ngay lập tức hỏi, Chiến Thiên nghe được lời này cũng cau mày nhìn chằm chằm nam tử rồi tùy ý nói.

- Ta cũng nhận thấy ngươi có chút quen mặt, nhưng nhất thời không nhớ rõ đã từng gặp qua ở đâu.

“…” Tên đầu lĩnh cùng đám tay sai đồng loạt chảy mồ hôi, ngây ngốc nhìn hai người này, bởi vì bọn họ nhìn thấy, nét mặt hai người quá mức tương tự, tuy không được mười phần nhưng cũng được bảy phần giống nhau rồi.

“Chuyện của bọn ta, không cần ngươi lo.” Tên đầu lĩnh mặt đen lại, người vừa xuất hiện quá mức giống thiếu tộc trưởng của bọn hắn, nếu không phải là tên nhi tử thì cũng có thể là cháu trai, nhân lúc hai tên này não tử còn đang ngây ngốc thì đầu lĩnh nhanh chóng nghĩ kỹ lên tiếng nói.

- Người đâu, nhanh chóng đuổi hắn đi.

Thật ra không cần tên đầu lĩnh nói, thì tất cả những người ở đây đều đồng dạng nghĩ như vậy, ngay khi nhận được mệnh lệnh, vài người ngay lập tức xuất thủ.

Nhìn bọn người này không nói một lời liền xuất thủ, Chiến Thiên hừ lạnh một tiếng, mái tóc đen không gió tự bay phấp phới, hai mắt lóe lên ánh sáng màu bạc, luồng khí xanh lam nóng tỏa ra bao phủ lấy thân thể, trong nháy mắt đã tiến nhập trạng thái nửa Bản Năng Vô Cực.

“Đây là…” Nhìn Chiến Thiên biến đổi, tên đầu lĩnh cau mày thật chặt, hắn chưa từng nhìn thấy loại biến đổi kì lạ này bao giờ, nam tử nhìn thấy Chiến Thiên biến đổi, hai mắt liền phát sáng, một dạng tiểu nữ sinh phạm mê trai chắp hai tay lẩm bẩm.

- Hảo soái a…ta muốn sinh cho ngươi một tên hầu tử…

“…” Tên đầu lĩnh một mặt bất đắc dĩ đưa tay che trán thầm nói.

- Thiếu tộc trưởng…ngài có cái sở thích này…phụ thân ngài biết không?

Đối với thế tiến công của mấy người này, Chiến Thiên chỉ tùy ý lách người né tránh, thậm chí hắn cũng không nhìn người tới, từ đầu tới cuối, hai mắt chỉ gắt gao dán chặt vào tên đầu lĩnh, dưới trường hợp này mà tất cả những tên kia ngay cả một cọng tóc của Chiến Thiên cũng không thể chạm được.

Đám người này càng đánh càng hăng, căn bản cũng không có ý định dừng tay, lúc này Chiến Thiên mới hừ một tiếng.

- Các ngươi qua một bên chơi đi.

Chiến Thiên vừa nói, vừa di chuyển, dưới thế tấn công của đám người kia, nhanh chóng tìm ra sơ hở của bọn họ rồi vung quyền phản kích, trong thời gian chưa đầy một hơi thở, tất cả những người này đều đồng dạng rơi xuống đất bất tỉnh.

“Hảo soái…” Nam tử phạm mê trai quá độ rồi, nước dãi trên miệng đều chảy ra, tên đầu lĩnh lúc này cũng không muốn quản thiếu tộc trưởng nhà mình nữa mà chỉ chăm chăm nhìn Chiến Thiên cau mày hỏi.

- Các hạ là ai?

….Hết chương 338….

Chương 339: Ta muốn nhìn bọn hắn kết bái

“Ta họ Chiến.” Đối với câu hỏi của tên đầu lĩnh, Chiến Thiên hai mắt bạc sáng lóng lánh, tùy ý đáp một câu.

Nghe được lời này, tên đầu lĩnh cùng đám tay sai sắc mặt bỗng chốc trở nên tái nhợt, miệng lưỡi khô khốc nuốt một ngụm nước bọt, lúc trước đối với thân phận của Chiến Thiên, bọn họ chỉ đoán chắc 6-7 phần, hiện tại thì bọn họ đã xác định rồi, tất cả đều đồng dạng ngây ngốc nhìn sang nam tử, chỉ thấy hắn cũng mang theo vẻ mặt kinh ngạc, trợn mắt há mồm.

- Xong…xong…hết rồi…nhiệm vụ của ta…

Tên đầu lĩnh trong lòng hò hét không thôi, lúc này nam tử vẻ mặt lại thay đổi tử kinh ngạc thành kinh hỉ, tên đầu lĩnh sắc mặt xám như tro tàn, nam tử cười hắc hắc nói.

- Huynh đệ, trùng hợp như vậy? Ta cũng họ Chiến a, ta gọi Chiến Hoàng.

- Hai người chúng ta đã gặp nhau cũng tức là hữu duyên, lại cùng mang họ Chiến, như vậy chúng ta kết bái huynh đệ như thế nào?

“???” Ngoại trừ Chiến Thiên cùng nam tử hai người thì toàn bộ số người ở đây đều trợn mắt há mồm, tên đầu lĩnh xoắn xuýt gọi.

- Thiếu tộc trưởng….

“Im miệng, ta muốn kết bái huynh đệ với vị bằng hữu này, liên quan rắm gì tới ngươi?” Còn chưa đợi tên đầu lĩnh nói dứt lời Chiến Hoàng liền trừng mắt cắt ngang.

“…”

“Đại ca, ngươi sáng nay có tự mình soi gương hay không à?” Tên đầu lĩnh trong lòng loạn thất bát tao, nhưng rốt cục hắn cũng đành cúi đầu im lặng không nói.

“Ồ? Ngươi là thiếu tộc trưởng của bọn hắn sao?” Chiến Thiên có chút bất ngờ hỏi.

- Vì sao ngươi lại để bọn hắn đuổi đánh đây?

“A…về chuyện này nha.” Chiến Hoàng xoắn xuýt gãi đầu nói.

- Thật sự là, ta bỏ trốn khỏi gia tộc, bọn hắn chỉ làm theo lệnh của lão già, tới đây mang ta về mà thôi.

“Vậy sao? Như vậy ngươi liền theo bọn hắn về đi.” Chiến Thiên lạnh nhạt gật đầu một cái, sau đó liền giải trừ trạng thái nửa Bản Năng Vô Cực trở về trạng thái bình thường.

Chiến Thiên còn đang muốn rời đi, Chiến Hoàng ngay lập tức nói.

- Huynh đệ, ngươi nghĩ sao với ý kiến của ta?

Chiến Thiên thân thể hơi dừng lại một chút, tùy ý liếc mắt nhìn Chiến Hoàng rồi nói.

- Ngươi cũng đã nói, chúng ta gặp mặt tức là hữu duyên, nhưng ta vẫn không tin tưởng lắm.

- Chuyện này cứ để đó đi, theo trực giác của ta cho biết thì tính tình của ngươi cũng không tệ, nếu lần sau chúng ta có thể gặp lại thì ta sẽ đồng ý kết bái huynh đệ với ngươi.

Chiến Thiên nói xong liền dùng dịch chuyển tức thời biến mất, để lại Chiến Hoàng cùng một đám người ở lại trợn mắt há mồm.

“Ngươi cảm nhận được Yêu Khí hay Linh Lực ba động từ trên người hắn sao?” Chiến Hoàng cau mày nhìn sang tên đầu lĩnh rồi hỏi.

“Xin thiếu tộc trưởng thứ lỗi cho ta, tu vi của ta quá thấp, ta không thể cảm nhận được bất kì thứ gì cả.” Tên đầu lĩnh trầm ngâm một chút rồi cúi đầu nói ra cảm nhận của chính mình.

“Con mẹ ngươi, ta và ngươi cùng cảnh giới, đều là Yêu Thú cấp 7 sơ kì, ngươi tự nhận mình tu vi thấp, hay nói cách khác ngươi cũng nói ta quá yếu sao?” Chiến Hoàng đột nhiên có chút xung động muốn liều mạng dùng sức bóp cổ tên đầu lĩnh, hít vào một hơi thật sâu rồi lẩm bẩm.

- Vị huynh đệ này của ta mang trên người thật nhiều bí mật a.

- Bất quá…bộ dáng của hắn soái tới mức quen thuộc.“Trở về liền yêu cầu tộc trưởng đặt thêm nhiều gương, con hàng này ngay cả gương mặt của chính mình đoán chừng cũng sớm quên mất.” Tên đầu lĩnh âm thầm quyết định.

Về phía Lâm Thanh Phong, từ đầu tới cuối, Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh, Nam Cung Mị Ảnh ba người vẫn chú ý tới bên này, ngay từ lúc nghe được Chiến Hoàng đột nhiên muốn kết bái huynh đệ, khóe miệng Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh đồng loạt co quắp, chỉ có Nguyên Anh phun ra một ngụm nước bọt, ôm bụng cười ha hả, sau đó cũng là người đầu tiên lên tiếng nói.

- Đại ca, đại tẩu, Mị Nguyệt, ba người đừng nói gì với Chiến Thiên.

- Ta muốn nhìn hai bọn hắn kết bái huynh đệ.

“Ngươi vui vẻ là được rồi.” Lâm Thanh Phong khóe miệng giật giật, nhưng cuối cùng cũng không lên tiếng phản bác.

Lúc này Chiến Thiên liền trở về, tới trước mặt Lâm Thanh Phong khom người nói.

- Sư phụ, bên đó không có chuyện gì đáng lo, chỉ là người trong nhà đánh nhau mà thôi.

Dừng một chút, Chiến Thiên lại nói.

- Người nhà đánh nhau, chuyện này chúng ta không có biện pháp quản.

Thần a, người nhà của ngươi đánh nhau, ngươi không quản thì ai quản? Còn có, ngươi trở mặt không nhận người thân kiểu này, cha ngươi biết không?...Mà không đúng, ngay cả cha ngươi hắn cũng không nhận ngươi, chỉ có đám người thân kia của ngươi ẩn ẩn nhận ngươi mà thôi.

Lâm Thanh Phong khóe miệng giật giật, Nguyên Anh trực tiếp nằm ngửa, một tay ôm bụng, một tay che miệng nín cười, Nam Cung Mị Ảnh cùng Mị Nguyệt hai người trực tiếp không nhìn, không có cách, hai người không chịu đựng nổi, nếu tiếp tục nhìn Chiến Thiên, rất có thể sẽ bị lộ.

“???” Chiến Thiên nghi hoặc, một mặt đầy dấu hỏi, nhưng hắn cũng không hỏi nhiều, hướng về thôn trấn phía trước bay đi nói.

- Mọi người, đi theo ta đi.

Chiến Thiên ở phía trước dẫn đường, cả bọn bốn người một đường thẳng tiến tới trước cổng thôn, nhưng tới đây, Chiến Thiên cũng không tiến vào, chỉ đứng bên ngoài cau mày một hồi lâu không nói.

Ba người bọn Lâm Thanh Phong cũng không quấy rầy, đứng yên lặng một bên chờ đợi.

“A? Chiến huynh đệ, chúng ta lại gặp mặt, coi bộ chúng ta thật có duyên nha.” Từ bên khác, Chiến Hoàng cùng người của hắn cũng đã tới đây, nhưng đám người phía sau ai cũng một dạng thất hồn lạc phách đi theo Chiến Hoàng.Không có cách, lúc trước nếu chưa từng gặp mặt Chiến Thiên thì bọn hắn vẫn có thể ngăn cản, hiện tại Chiến Hoàng đã gặp mặt Chiến Thiên, dù cho nhất thời hắn còn chưa nhận ra, nhưng về sau thì sao? 

Chiến Hoàng bị nhốt hơn ba ngàn năm, nhưng cứ cách mấy năm thì hắn liền chạy thoát, dù cho lần nào cũng bị bắt trở về, đồng thời cũng tăng cao cảnh giác, nhưng hắn vẫn ung dung chạy thoát, người nào cũng không thể ngăn cản, như vậy lúc này còn cưỡng ép mang Chiến Hoàng trở về làm gì? Dù gì vài năm sau hắn lại thoát ra, khi đó hắn vẫn có thể đi tìm Chiến Thiên à?

“Tới, màn hay nhất đã tới.” Nghe được lời của Chiến Hoàng, Nguyên Anh nguyên bản vẫn một dạng lười biếng nằm trên đầu Lâm Thanh Phong lúc này liền hăng hái, hai mắt mở to, nó không muốn bỏ lỡ diễn biến tiếp theo.

“…” Nghe được lời của Chiến Hoàng, Chiến Thiên cau mày một cái, liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy Chiến Hoàng một mặt tươi cười vui vẻ tiến lại gần vỗ vai Chiến Thiên cười nói.

- Huynh đệ, lần này ngươi không còn lời gì để nói đi?

- Có thể cùng ta kết bái huynh đệ a?

“Thiếu tộc trưởng…gương…” Một trong số những người đi theo Chiến Hoàng, hắn rốt cục nhìn không nổi nữa, nhanh chóng lấy từ nhẫn trữ vật ra một cái gương, còn đang muốn đưa tới cho Chiến Hoàng nhìn một chút, nhưng lúc này, trước mắt hắn lại xuất hiện một tên tiểu nhân màu hoàng kim, tên tiểu nhân sắc mặt đen kịt, không nói hai lời liền thôi động Nguyên lực, một tát vỗ xuống.

“A…A….A….”

Trong mắt mọi người nơi này, tên đó trực tiếp biến thành một điểm sáng bay xa tận chân trời, lúc này Nguyên Anh liền hừ lạnh một tiếng.

- Chủ tử thành tâm thành ý muốn kết giao bằng hữu, chừng nào tới lượt một tên người hầu như ngươi đứng ra ngăn cản?

Ừm, dựa theo lý lẽ thì lời này rất đúng, không có gì sai trái, nhưng thực chất Nguyên Anh con hàng này chỉ muốn nhìn bộ dáng của hai tên kia sau khi biết được mọi chuyện mà thôi.

Chiến Hoàng cũng không biết được điều này, hắn chỉ cảm thấy lời của Nguyên Anh…có lý, nhưng hắn cũng vẫn còn tỉnh táo vì thế liền hỏi.

- Ngươi là ai?

“Đừng quản tiểu tiết à? Chuyện chính bây giờ là ngươi muốn kết bái không phải?” Nguyên Anh bĩu môi nói, lúc này Chiến Hoàng mới gật đầu nói.

- Các ngươi lùi về phía sau đi, nếu còn ai muốn ngăn cản thì đừng trách ta.

Đám người phía sau lúc này dù có muốn ngăn cản cũng không được, Chiến Hoàng đều đã lên tiếng thì bọn hắn cũng không có cách nào, lùi về sau xem kịch vui là tốt rồi.

Nhìn đám người kia đã lùi về phía sau cũng không ai có ý tứ ngăn cản, Nguyên Anh gật đầu một cái rồi lấy ra một cái bàn, một cái lư hương cùng vài cây nhang, không biết nó đã chuẩn bị ở đâu, bày biện sẵn sàng cười nói.

- Tốt rồi, đã không còn ai ngăn cản, các ngươi hành động nhanh một chút nha, chậm sẽ sinh biến.

“Ngươi lấy đống đồ này ở đâu?” Lâm Thanh Phong có chút nghi hoặc hỏi.

“Đại ca, ngươi đừng quản nhiều như vậy.” Nguyên Anh từ chối cho ý kiến, một mặt tiện hề hề kéo tay Chiến Thiên cùng Chiến Hoàng hai người tới trước bàn, hứng khởi nói.

- Nhanh một chút a.

“Thôi dừng lại đi.” Nghe được lời này, Nguyên Anh trợn mắt há mồm, vẻ mặt không thể tin mà nhìn Lâm Thanh Phong, chỉ thấy Lâm Thanh Phong bất đắc dĩ lắc đầu nói.

- Hai người các ngươi là người thân, thậm chí còn có thể là phụ tử, thì kết bái cái quỷ gì a?

….Hết Chương 339….

Chương 340: Chiến Hoàng

“???” Chiến Hoàng mộng bức, còn Chiến Thiên dường như đã biết rõ chuyện này từ trước, hai mắt bình tĩnh như nước, vẻ mặt không có gì thay đổi, yên tĩnh tiếp nhận sự thật này.

Nhìn biểu hiện khác nhau một trời một vực của hai người, Lâm Thanh Phong bất đắc dĩ lấy ra tấm gương, đưa cho Chiến Hoàng nói.

- Ngươi tự mình xem đi.

Chiến Hoàng cầm lấy tấm gương, trầm mặc thật lâu, đám tay chân của hắn lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, lúc này Chiến Hoàng liền lên tiếng.

- Vị soái ca trong gương này là ai? Sao nhìn quen mặt như vậy?

“…” Lâm Thanh Phong bỗng dưng cảm thấy có chút đau đầu, đưa tay bóp trán, liếc mắt nhìn Chiến Thiên nói.

- Chiến Thiên, ngươi tới đánh cho hắn tỉnh đi, từ trước tới giờ ngươi vẫn muốn làm chuyện này a?

Chiến Thiên không nói hai lời, thân ảnh xuất hiện trước mặt Chiến Hoàng, còn không đợi Chiến Hoàng phản ứng thì đã ngay lập tức ra tay vung quyền.

“A…a…a…”

Thân thể Chiến Hoàng lao nhanh như tên bắn, chưa được vài hơi thở đã biến mất trong tầm mắt của đám người, chỉ để lại tiếng hét dài, Chiến Thiên cũng đồng thời biến mất.

“Các ngươi muốn làm gì?” Đám tay sai của Chiến Hoàng lúc này mới kịp phản ứng, ai cũng nhao nhao, Lâm Thanh Phong cau mày nói.

- Không có chuyện của ngươi, lăn sang một bên đi.

“Cái…” Tên đầu lĩnh cau mày, hắn còn chưa nói hết lời thì đã bị Lâm Thanh Phong dùng một tay nhấc bổng lên không trung, lạnh lùng nói.

- Ta bảo…lăn sang một bên, nghe hiểu?

“Hiểu, hiểu.” Tên đầu lĩnh mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, nhanh chóng gật đầu như gà mổ thóc, lúc này Lâm Thanh Phong mới buông hắn ra thả xuống đất, đám người phía sau đồng loạt im thin thít.

Một bên khác, Chiến Thiên một mặt hung ác, điên cuồng đánh Chiến Hoàng tối tăm mặt mũi, đau khổ chống đỡ.

“Ta đánh ngươi một đi không trở lại.”

“Ta đánh ngươi bỏ rơi thê tử.”

“Ta đánh ngươi tự kỉ.”

“Ta đánh ngươi muốn kết bái huynh đệ.”

“Ta đánh ngươi xxx”

….

Hơn một giờ trôi qua, lúc này Chiến Thiên mới nắm lấy cổ áo Chiến Hoàng lôi về.

Lúc này mặt mũi Chiến Hoàng chỗ thâm chỗ tím, hơi thở yếu ớt, như chó chết một dạng, bỏ mặc cho người ta lôi đi.

“Thiếu tộc trưởng…” Tên đầu lĩnh cùng đám người của hắn hai mắt muốn nứt ra, nhưng có Lâm Thanh Phong ở đây, bọn hắn cũng không dám làm liều, dù sao nhìn qua Chiến Hoàng thê thảm như vậy, nhưng thật ra hắn chỉ bị thương ngoài da mà thôi.

Ngươi bất hiếu như vậy…phụ thân của ngươi có biết hay không? Mà không đúng…hắn nhất định biết, bởi vì ngươi là người trực tiếp đánh hắn thành dạng này a.

Nhìn thảm cảnh của Chiến Hoàng, Lâm Thanh Phong khóe miệng giật giật.

Chiến Thiên “ôn nhu” đặt Chiến Hoàng xuống đất… ừ trực tiếp vứt qua một bên, sau đó lại theo ngày thường một dạng, tới trước mặt Lâm Thanh Phong chắp tay cúi người nói.

- Sư phụ, ta trở về.

“Nhẹ như vậy? Đã giải hết chấp niệm hay chưa?” Lâm Thanh Phong hai mày nhíu nhíu hỏi.

“Chấp niệm của đệ tử đã giải được một phần rồi, dù sao hắn cũng là phụ thân của đệ tử, cũng không thể đánh chết hắn à.” Chiến Thiên thành thật đáp.
“Cái gì? Ta là phụ thân của ai? Nhi tử của ta đâu?” Chiến Hoàng nguyên bản như chó chết nằm một bên, lúc này bỗng dưng giật mình tỉnh giấc, một dạng ngây ngốc, hết nhìn đông tới nhìn tây, mong tìm thấy nhi tử của chính mình.

Chờ đợi thật lâu cũng không có ai trả lời chính mình, lúc này Chiến Hoàng lại chạy tới trước mặt Chiến Thiên.

- Chiến Thiên huynh đệ, nhi tử của ta ở đâu?

- Ngươi nhìn thấy hắn sao?

“Phải nói như thế nào? Ta cảm giác não của tên này có chút… không bình thường?” Nguyên Anh cau mày nói, Lâm Thanh Phong lắc đầu bước tới bên cạnh Chiến Hoàng, một tay chỉ về Chiến Thiên nói.

- Hắn là nhi tử của ngươi.

“???” Chiến Hoàng vẻ mặt không tin tưởng, hết nhìn Lâm Thanh Phong, sau đó lại nhìn Chiến Thiên, rồi lại nhìn sang đám người phía sau, chỉ thấy ai cũng gật đầu khẳng định, lúc này hắn mới có chút tin tưởng hướng Chiến Thiên hỏi.

- Huynh đệ… ngươi thật sự là nhi tử của ta?

“Nếu thê tử của ngươi gọi Trầm Hương, thì có lẽ ta chính là nhi tử của ngươi.” Chiến Thiên một mặt lạnh nhạt đáp.

“Haha…” Chiến Hoàng ngẩng đầu lên trời cười như điên nói.

- Hơn ba ngàn năm…cuối cùng ta cũng tìm được nhi tử a….

Dưới ánh mắt ngây ngốc của mọi người, Chiến Hoàng nghiêm túc xoay người về phía tên đầu lĩnh nói.

- Ngươi trở về, nói với lão già đó, Chiến Hoàng này, từ hôm nay sẽ không trở về gia tộc nữa, lão có thể tùy ý xóa tên ta khỏi gia tộc.

- Nếu hắn lại muốn mang ta về…để hắn đích thân hắn tới tìm ta đi.

- Còn đám người các ngươi, tới một người ta giết một người, tới toàn tộc ta giết toàn tộc.

- Chiến Hoàng ta nói được làm được.

Chiến Hoàng vừa nói, Yêu Khí trong người toàn bộ bộc phát, vốn dĩ tu vi chỉ có Yêu Thú cấp 7 sơ kì, hiện tại trực tiếp một đường thẳng tiến tới Yêu Thú cấp 7 đỉnh phong, tùy thời đều có thể độ kiếp trở thành Yêu Thú cấp 8, lúc này mới dừng lại.

“Thiếu tộc trưởng…ngươi…” Tên đầu lĩnh mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, sợ hãi không thôi, lúc này hắn có ngu ngốc cũng biết được Chiến Hoàng tên này từ trước tới giờ đều ẩn giấu tu vi, hiện tại đã bộc lộ, quyết định trở mặt, bọn hắn có nhiều người cũng không đủ để hắn nhét kẽ răng, suy nghĩ một lúc, hắn đành chắp tay khom người nói.

- Ta đã hiểu rồi, ta sẽ chuyển lời của ngài cho tộc trưởng.- Các ngươi, theo ta trở về đi.

Nói rồi dẫn đầu đám người phía sau rời đi, hiện tại không đi thì làm gì? Ở lại cũng không thể mang Chiến Hoàng về được, cộng thêm Chiến Thiên quá quỷ dị toàn thân không có chút Yêu Khí hay Linh Lực nào, nhưng lại có thể để hắn cảm nhận được nguy hiểm, còn chưa kể tới Lâm Thanh Phong, tuy rằng từ đầu tới cuối ít nói, nhưng vẫn để tên đầu lĩnh cảm nhận được sự uy hiếp cực lớn.

Nhìn đám người kia rời đi, Lâm Thanh Phong lại lấy ra hũ tro cốt từ nhẫn trữ vật, đi tới đưa Chiến Thiên nói.

- Chiến Thiên, đoán chừng phụ tử hai người các ngươi còn nhiều chuyện phải nói, chúng ta sẽ không làm phiền các ngươi.

- Khí nào xong chuyện thì hãy đi tìm chúng ta.

Lâm Thanh Phong nói rồi xoay người mang theo Nguyên Anh rời đi, Nam Cung Mị Ảnh cũng đi theo, chỉ có Mị Nguyệt xoắn xuýt một lúc rồi quyết định ở lại.

Lâm Thanh Phong cũng không tiến vào thôn, mà chỉ đi tới một sườn núi ở gần đó, tìm một cái hang động ở lại.

“Phu quân, vì sao chúng ta không vào thôn?” Nam Cung Mị Ảnh tò mò hỏi.

Lâm Thanh Phong xem xét hang động một lúc, sau đó mới trả lời.

- Ta nghĩ rằng, ta muốn tấn cấp.

“Phu quân, ngươi cảm nhận được Lôi Kiếp rồi?” Nam Cung Mị Ảnh vui mừng hỏi, nhưng Lâm Thanh Phong chỉ lắc đầu.

- Như vậy thì không có.

Nam Cung Mị Ảnh liền nghi hoặc, Lâm Thanh Phong lại giải thích.

- Lúc trước Cửu Điệp lão già kia đã từng nói, Luyện Khí Quyết thực chất có tên gọi là Nhân Hoàng Thánh Kinh.

- Trước cả thời Thượng Cổ cho tới hiện tại, tính cả ta thì tổng cộng chỉ có hai người có thể tu luyện được mà thôi.

- Mặc dù tu luyện không gặp bình cảnh, nhưng mỗi một lần tấn cấp, ta phải cần một lượng công đức cực lớn.

“Như vậy…” Nam Cung Mị Ảnh trầm ngâm suy nghĩ, lúc này Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

- Lúc ban đầu, ta cứ nghĩ rằng công đức thứ này chỉ có thể giúp ta giảm bớt uy lực của Thiên Kiếp mà thôi, nên ta cũng không cảm thấy quá mức cần thiết, nhưng hiện tại ta lại có một suy nghĩ khác.

- Công đức thực sự có thể giảm bớt uy lực của Thiên Kiếp, nhưng đó không phải tất cả, mà điều quan trọng nhất là, nếu ta không đạt đủ công đức, ta thực sự không thể cảm nhận được Thiên Kiếp, vì thế cũng không thể tấn cấp được.

“Nếu nói như vậy…tiếp theo chàng muốn làm thế nào? Chàng đi đâu để kiếm công đức?” Nam Cung Mị Ảnh cau mày hỏi.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, Vô Tự Thần Thư xuất hiện trên tay rồi nói.

- Hạng người độc ác ở Thông Thiên Đại Lục mặc dù đầy rẫy, nhưng tu vi của bọn hắn…quá yếu, dù cho ta không ra tay, thì vẫn có người có thể giải quyết bọn hắn, mặc dù ta vẫn có thể giải quyết bọn hắn, nhưng khoảng cách của mỗi người lại quá xa, lượng công đức mà ta thu được cũng không nhiều, ta cũng không thể chạy đông chạy tây góp nhặt số lượng công đức ít ỏi này.

- Trừ phi lại có một tên đại ác nhân xuất hiện, tu vi mạnh mẽ một chút có thể đánh ngang với Đại Thừa kì, ta đoán như vậy lượng công đức mà ta nhận được mới có thể nhiều một chút.

- Nhưng hiện tại, thời điểm phải tới Tiên Nhân Chiến Trường đã gần kề, thì không ai lại muốn làm những chuyện thương thiên hại lý như vậy cả.

- Những tên tu vi mạnh thì không làm chuyện xấu, còn những tên yếu ớt thì lại ở cách nhau quá xa, ta cũng không thể bỏ thời gian để đi tìm từng tên một a?

- Vì thế ta nghĩ tới chuyện, dùng Vô Tự Thần Thư để tới một thế giới khác, nơi mà có nhiều hạng người cùng hung cực ác để xoát một đợt công đức.

….Hết Chương 340….

Chương 341: Hokage thế giới

“Không được.” Nam Cung Mị Ảnh ngay lập tức ngăn cản nói.

- Phu quân, chàng cũng biết rõ, sử dụng Vô Tự Thần Thư rất nguy hiểm, mỗi một lần sử dụng nó cũng là mỗi lần sử dụng lực lượng của ba kiện hỗn độn bảo khí kia.

- Chúng ta có thể an toàn hai lần, nhưng còn lần thứ 3 đâu? Làm sao chàng dám khẳng định ba kiện hỗn độn bảo khí đó sẽ để yên cho chàng?

“Ta cũng không dám chắc, nhưng đây đã là biện pháp nhanh nhất mà ta có thể nghĩ ra.” Lâm Thanh Phong lắc đầu nói. 

- Nhưng đồng thời ta lại có một giả thuyết khác.

“Giả thuyết?” Nam Cung Mị Ảnh cau mày, Lâm Thanh Phong lại nói.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi giải thích.

- Thực chất, lão tổ tông cũng chưa từng đoạt được bất kì thứ Thần Khí nào dung hợp cả ba mảnh vỡ Hỗn Độn Chí Bảo, vì thế hắn cũng không biết rõ công dụng của quyển Vô Tự Thần Thư này, nên lý giải của hắn về quyển sách này có chút sai lệch.

- Vô Tự Thần Thư mặc dù có thể chế tạo ra thế giới, nhưng nó cũng có một số điểm giới hạn, mà một trong những giới hạn này được viết rõ ràng trên bìa sách đó là nó không thể tạo ra một thế giới có đẳng cấp cao như Tiên giới.

- Nếu lại cưỡng bách nó chế tạo ra Tiên giới, thì nó sẽ phát nổ, cũng giống như một cái máy phải liên tục làm việc quá hiệu suất như vậy, sẽ hỏng mất.

- Còn một điểm khác, nếu đã là một quyển sách, dù không sớm thì muộn, nó cũng sẽ kết thúc.

- Mặc dù trong hướng dẫn sử dụng không đề cập tới, nhưng ta nghĩ rằng, khoảng thời gian tồn tại của mỗi một thế giới được tạo ra, cũng sẽ ảnh hưởng tới Vô Tự Thần Thư hoặc những thần khí tương tự. 

- Dù cho có là Tiên Nhân đi nữa, muốn chinh phục một cái Cao Cấp thế giới thì cũng cần một khoảng thời gian dài, vì thế sau khi chinh phục thế giới, bọn hắn còn bao nhiêu thời giản để thu thập tài nguyên ở đó cả.

- Đồng thời, Vô Tự Thần Thư sau khi sử dụng sẽ có một khoảng thời gian làm lạnh, hẳn là các loại thần khí tương tự cũng như vậy.

- Nhưng những lão quái vật kia có thể không chú ý tới điểm này, hoặc có thể sau vài lần thử nghiệm bọn hắn cũng đã nhận ra điểm này.

- Hao công tổn sức suy nghĩ, tạo ra một thế giới để chinh phục, nhưng thời gian trị vì lại không dài, tài nguyên thu thập cũng không được bao nhiêu, ta đoán đây là nguyên nhân chính khiến bọn hắn xem những Thần Khí này là gân gà.

“Vô Tự Thần Thư có cực hạn?” Nam Cung Mị Ảnh trợn tròn mắt, Lâm Thanh Phong lại tiếp tục nói.

- Ta nghĩ là có, lão bà ngươi cũng thấy, có nhiều lúc bìa sách của Vô Tự Thần Thư chuyển thành màu đỏ, cũng không phải màu đen như bây giờ.

- Ta cho rằng, khi bìa sách chuyển thành màu đỏ, đó cũng là dấu hiệu cho thấy cực hạn của Vô Tự Thần Thư.

- Vì thế ta nghĩ rằng, ta có thể tạo ra cấp thấp thế giới, vào đó soát một lượng công đức rồi trở ra, cứ làm như vậy cho tới khi bìa sách hóa đỏ thì ta sẽ dừng lại, và chờ khi bìa sách lại trở về màu đen thì ta lại tiếp tục.

“Nhưng…đây chỉ là giả thuyết a?” Nam Cung Mị Ảnh có chút lo lắng nói, Lâm Thanh Phong lại cười đáp.

- Đã là giả thuyết, thì cần phải có người đi xác nhận không đúng sao?

Nam Cung Mị Ảnh trầm mặc một lúc, sau đó lại kiên định nói.

- Thiếp muốn đi cùng.

- Hiện tại tu vi của thiếp đã gặp bình cảnh, dù có Linh Khí hay không cũng không quan trọng, chỉ có thể nhờ tự thân cảm ngộ Kiếm Đạo mà thôi. 

- Đi cùng phu quân tới hạ cấp, hay trung cấp thế giới thiếp cũng có thêm nhiều thời gian hơn.

“Vậy thì cùng đi thôi.” Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu nói.

- Nếu lão bà cũng đi, thì chúng ta phải thông báo cho Chiến Thiên một chút.

Nói rồi, Lâm Thanh Phong nhắm hai mắt, tinh thần lực tràn ra, chỉ trong nháy mắt đã có thể nhìn thấy Mị Nguyệt đang ở chỗ cũ, vẻ mặt xoắn xuýt không biết đang làm cái gì, khu vực xung quanh thì đất đá lởm chởm, dường như vừa xảy ra một trận đại chiến, lại không thấy Chiến Thiên, Chiến Hoàng hai người ở đâu, đành truyền âm hỏi.

- Mị Nguyệt, hai người kia đâu rồi?

“Là sư phụ?” Nghe được Lâm Thanh Phong truyền âm, Mị Nguyệt giật mình một cái, sau đó nhanh chóng truyền âm trở về nói.- Sư phụ, ngài mau tới đây a, phụ thân cùng tướng công…bọn hắn lại đánh nhau rồi.

“Vì sao lại đánh nhau?” Lâm Thanh Phong trợn tròn mắt, chỉ thấy Mị Nguyệt xoắn xuýt giải thích.

- Phụ thân nói, tướng công trước đó đánh hắn nên phạm tội bất hiếu vì thế hắn muốn phạt, còn tướng công nói lúc trước đánh phụ thân là do hắn bất nghĩa.

- Hai người cãi nhau một hồi, sau đó liền lao vào đánh nhau rồi.

“…” Lâm Thanh Phong cảm giác có chút đau đầu, chỉ có thể cười nói.

- Ngươi cứ mặc kệ bọn hắn a, hai người bọn hắn sẽ có chừng mực.

- Còn lúc này, ta và sư mẫu của ngươi sẽ sử dụng Vô Tự Thần Thư để rời đi một chút.

- Các ngươi muốn ở đây chờ đợi cũng được, còn bằng không thì rời đi trước cũng được, nhưng về sau hãy nhớ để ý tin tức bên ngoài một chút, chúng ta về sau còn phải tới Tiên Nhân Chiến Trường đâu.

“Đệ tử đã biết.” Mị Nguyệt đáp một câu, lúc này Lâm Thanh Phong mới cùng Nam Cung Mị Ảnh tiến vào hang động, Lâm Thanh Phong tìm một chỗ ngồi xuống, tay cầm Vô Tự Thần Thư trầm ngâm một lúc, một tia tinh thần lực đi vào cơ thể đối mặt với Nguyên Anh nói.

- Trước tiên ta muốn thử tạo ra một cái hạ cấp thế giới.

- Nguyên Anh, ngươi có ý kiến gì sao?

“Hắc…ta đương nhiên là có a, ta có một vài ý tưởng muốn thử từ rất lâu rồi.” Nguyên Anh cười đáp.

….

Hokage thế giới…

Màn đêm buông xuống, tại một đỉnh núi có khắc bốn gương mặt bằng đá, bên dưới là ngôi làng konoha yên bình, hiện tại đang là giữa đêm, người dân trong làng đều đã sớm chìm vào mộng đẹp.

Lúc này, thân ảnh một người mặc áo bào đen, trên mặt mang một chiếc mặt nạ có hoa văn kì quái chỉ để lộ ra một con mắt, nhảy vào làng.

Tìm tới một chỗ không người, áo bào đen cười lạnh.

- Konoha a, đón nhận sự phẫn nộ của ta đi…Áo bào đen vừa nói, hai tay vừa bấm một loạt đạo thủ ấn, vài giây sau chưởng ấn đặt mạnh xuống đất, ngay lúc này, mặt đất liền xuất hiện từng đạo ấn ký màu đen nhánh, lấy chưởng ấn làm trung tâm, nhanh chóng tràn lan ra ngoài, mà áo bào đen cũng thầm lẩm bẩm.

- Triệu hồi chi thuật.

Lời nói vừa dứt, một tiếng nổ nhỏ vang lên, một làn khói trắng dầy đặc cao vài chục mét xuất hiện, chỉ vài hơi thở sau một tiếng rít gào lớn vang lên, làn khói trắng tản đi, xuất hiện là một con hồ ly, hai mắt huyết hồng, toàn thân bao phủ bởi một lớp lông màu cam, kích thước cực lớn. 

Hồ ly rít gào một tiếng, hai chi trước khổng lồ bắt đầu vung loạn, tàn phá bừa bãi xung quanh, chỉ một cái vung tay, không biết bao nhiêu nhà cửa đã bị phá nát, những người đang say giấc nồng trong những ngôi nhà đó cũng lành ít dữ nhiều.

“Keng…keng…keng…”

Người trong làng phản ứng cũng cực nhanh, Hồ ly chỉ kịp vung tay một lần, thì đã có những tiếng báo động phát lên, đèn đuốc trong từng ngôi nhà cũng theo đó mà bật sáng, dựa vào ánh sáng yếu ớt từ những ánh đèn, mà mọi người có thể nhìn rõ ràng chuyện gì xảy ra.

“Cái gì đó? Cửu vỹ hồ ly?”

Mọi người chỉ kinh ngạc một trận, sau đó ai cũng không nói hai lời, nhanh chóng lôi kéo người nhà hướng về một phía chạy trốn.

Những người ở xa xa có thể chạy trốn, còn những người ở gần chỗ Hồ ly thì tốt rồi, vừa kinh ngạc một trận thì trước mắt đã có một bàn tay cực lớn vung xuống, bọn hắn ngay cả chạy trốn cũng không cần.

Ngay lúc này, đám đông đạo nhân ảnh xuất hiện, bọn họ là những ninja bảo hộ làng lá, một người đứng trên nóc một tòa nhà hét lớn.

- Vài người nhanh chóng di tản người dân tới hầm ẩn trú, còn có đi thông báo cho Hokage, những người còn lại theo ta kéo dài thời gian.

Nói rồi, hắn dẫn đầu đoàn người nhanh chóng xông về phía Yêu hồ…

Ở một góc khác của Konoha, một đạo ánh sáng trắng lóe lên, từ trong đó thân ảnh một nam một nữ xuất hiện.

Trong trường hợp bình thường, ở lúc màn đêm buông xuống như lúc này, đạo ánh sáng này đương nhiên sẽ thu hút sự chú ý của nhiều người, nhưng hiện tại bên kia có Yêu hồ làm loạn, người dân đều chỉ lo chạy trốn, còn những ninja thì tập trung ngăn cản yêu hồ, đâu còn ai chú ý tới bên này.

Bước ra khỏi vầng sáng, Lâm Thanh Phong trước tiên cũng không để ý xung quanh, hai mắt tập trung vào cuốn Vô Tự Thần Thư trên tay, nhìn thấy bìa sách vẫn là một màu đen, lúc này hắn mới thở ra một hơi rồi lật ra nhìn bên trong.

Hokage thế giới.

Đánh giá: Trung cấp thế giới.

Tỉ lệ thời gian trôi qua: 1:10.

...

Nhìn được những dòng này, Lâm Thanh Phong liền cau mày, lúc này mới đưa mắt quan sát xung quanh nói.

- Cảm giác được một chút Linh Khí, nhưng Linh Khí rất nhạt, nếu là Hạ cấp thế giới thì cũng thôi đi.

- Nhưng đã là Trung cấp thế giới, đáng ra Linh Khí phải nồng đậm hơn mới phải, nhưng nơi này nhìn qua chỉ có thể ngang với Hạ cấp thế giới đỉnh phong mà thôi.

“Đại ca, ngươi nói vậy là sai rồi.” Nguyên Anh xuất hiện, ngồi trên đầu Lâm Thanh Phong cười nói.

- Theo ta nghĩ, Hokage thế giới vốn có thể là Trung cấp thế giới.

- Nhưng Otsutsuki, cái gia tộc kia, bọn hắn nguyên bản ở một cái Trung cấp thế giới khác, chỉ là bọn hắn tìm thấy một thông đạo nào đó, mới có thể dựa vào nó đi tới đây mà thôi.

- Sau khi bọn hắn gieo trồng quả thần thụ gì đó, cũng chính vì nó đã hấp thụ hết Linh Khí ở nơi này, khiến nó trở thành như hiện tại.

- Nếu như đại ca ngươi muốn lấy công đức, biện pháp đơn giản nhất là ngươi chỉ cần chặt chết thần thụ là đủ, khi đó Linh Khí ở nơi này cũng hồi phục.

….Hết chương 341….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau